Virtus's Reader
Trùng Sinh Chi Vô Thượng Thiên Đế

Chương 1736: CHƯƠNG 1736: ĐOÀN TỤ CỐ NHÂN, AN AN TÌM MẸ

Thanh Huyền nhắc nhở: “Tần Dương, lời của Pháp Trí tiền bối ngươi cũng không cần tin hoàn toàn, có mấy phần thật mấy phần giả còn khó nói.”

“Hơn nữa, hắn có phải Nhân Tộc hay không, cái này đều chưa chắc chắn!”

“Tuy nhiên nói ngươi bây giờ sở hữu tám kiện Nhân Tộc Vô Thượng Tế Khí, phương diện này đại khái hẳn là sẽ không lầm, nhưng hắn thế nhưng là cường giả cấp Vạn Cổ Vô Địch, hơn nữa từ cực kỳ lâu trước kia hắn đã có thực lực cấp bậc đó!”

“Cường giả cấp Vạn Cổ Vô Địch nếu có đẳng cấp, đẳng cấp của hắn bây giờ cũng không thấp.”

Tần Dương nhẹ gật đầu, đây là khẳng định, hắn cũng không phải trẻ lên ba, đối phương nói cái gì hắn tin cái đó!

Tình huống tệ nhất, nói không chừng đối phương là cường giả Xà Tộc hoặc là Hắc Linh Tộc.

Nhưng có thể đối phương ở trong này không tham gia được Chủng Tộc Huyết Chiến, thậm chí bị hạn chế không thể ra tay với bọn họ, nhưng rời đi Chủng Tộc Luyện Ngục thì lại là chuyện khác!

“Vút!”

Tần Dương cấp tốc bay đi, hắn đè xuống rất nhiều suy nghĩ trong lòng.

Bây giờ nghĩ quá nhiều cũng vô dụng.

Mất một hai ngày thời gian, Tần Dương chạy tới Thiên Hỏa Luyện Ngục, rất nhanh hắn liền liên lạc được với Tiêu Quân Oánh.

“Các tỷ muội, phu quân trở về rồi!”

Tiêu Quân Oánh ngạc nhiên reo lên, nỗi lòng lo lắng của Lạc Linh Na và các nàng lập tức được buông xuống.

Năm phút sau, Tần Dương liền xuất hiện trước mặt Lạc Linh Na và các nàng.

Tiêu Quân Oánh cùng Tiêu Quân Uyển đã hơn hai mươi năm không gặp Tần Dương, các nàng đồng loạt nhào vào lòng hắn. Tần Dương một tay ôm một người, ôm trọn hai tỷ muội vào lòng.

Rất nhanh cái miệng nhỏ của Tiêu Quân Uyển bị Tần Dương hôn trước, hai phút sau lại đổi sang Tiêu Quân Oánh.

Bốn năm phút trôi qua, Tần Dương mới cười ha hả buông Tiêu Quân Uyển cùng Tiêu Quân Oánh ra.

“Phu quân, vị tiền bối kia gọi chàng qua có chuyện gì không?”

Lạc Linh Na dò hỏi.

Tần Dương khẽ cười nói: “Vị tiền bối kia rất có thể là tiền bối Nhân Tộc, là cường giả cấp Vạn Cổ Vô Địch. Hắn muốn mời ta hỗ trợ để sau này giúp hắn rời khỏi Chủng Tộc Luyện Ngục Không Gian, cái này để sau hãy nói.”

“Bây giờ ta cũng không thể xác định 100% hắn là cường giả Nhân Tộc, hơn nữa coi như hắn là cường giả Nhân Tộc, hắn ra ngoài cũng chưa chắc có lợi cho chúng ta!”

Liên quan tới Chưởng Khống Giả, cường giả Thiên Đạo những thứ này, Tần Dương cũng không nói với Lạc Linh Na và các nàng, miễn cho các nàng lo lắng.

Hơn nữa tỷ lệ Lạc Linh Na và các nàng tương lai trở thành cường giả cấp Vạn Cổ Vô Địch cũng thấp, dù cho Tiêu Quân Oánh chiếm được truyền thừa của cường giả cấp Vạn Cổ Vô Địch, tỷ lệ thành công cũng rất nhỏ!

“Linh Na, có phải còn Luyện Ngục nào chưa giải quyết xong địch nhân không?”

“Ngục Linh còn chưa tuyên bố tin tức chúng ta triệt để thắng lợi.”

Tần Dương hỏi.

Lạc Linh Na lắc đầu: “Toàn bộ đã giải quyết, Quân Oánh và mọi người đã xác định điểm này! Tại sao Ngục Linh còn chưa tuyên bố thì ta cũng không biết.”

Tần Dương ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, cất giọng nói: “Ngục Linh tiền bối, ngài hẳn là có thể nghe được lời của ta. Cường giả Xà Tộc đã toàn bộ giải quyết, vì sao còn chưa tuyên bố Nhân Tộc chúng ta thu hoạch được thắng lợi trong Chủng Tộc Huyết Chiến?”

“Đang tiến hành kết toán chủng tộc khí vận, cần chừng mười ngày thời gian. Khí vận kết toán hoàn thành, Chủng Tộc Huyết Chiến kết thúc, các ngươi liền có thể rời đi.”

Thanh âm đạm mạc vang lên trong đầu Tần Dương.

Ánh mắt Tần Dương sáng lên, Ngục Linh quả nhiên có thể hồi đáp hắn.

“Ngục Linh tiền bối, có thể hỏi một vấn đề không? Trong Chủng Tộc Luyện Ngục Không Gian này có bao nhiêu cường giả cấp Vạn Cổ Vô Địch?”

“Bọn hắn sẽ không ra tay với chúng ta chứ?”

Mấy giây trôi qua.

“Sẽ không.”

Đơn giản hai chữ vang lên trong đầu Tần Dương. Ngục Linh cũng không trả lời vấn đề có bao nhiêu cường giả Vạn Cổ Vô Địch.

Tần Dương chưa từ bỏ ý định lại hỏi thêm vài vấn đề, nhưng Ngục Linh không còn lên tiếng nữa.

“Xem ra Ngục Linh hẳn là tương đối trung lập.”

Tần Dương thầm nghĩ. Mặc dù không nhận được câu trả lời cho mọi vấn đề, nhưng Tần Dương cũng không tính là hỏi vô ích.

“Quân Uyển, cha mẹ An An còn sống không?”

Tần Dương có chút khẩn trương hỏi. An An mặc dù tiến vào nơi này khi vẫn chỉ là một hài nhi, ấn tượng về cha mẹ không sâu, nhưng An An vẫn muốn gặp lại cha mẹ mình. Nếu cha mẹ nàng đã chết, nàng khẳng định sẽ rất thương tâm.

Tiêu Quân Uyển cười gật đầu: “Phu quân yên tâm đi, chúng ta đã điều tra xong, cha mẹ An An đều còn sống, hơn nữa bọn họ đều ở bên này. Phụ thân nàng là tu vi cấp Tinh Hệ, mẫu thân là cấp Hằng Tinh, ở địa phương nhỏ thì tu vi của cha mẹ nàng cũng coi như không tệ.”

Đại lượng nhân loại chỉ là cấp Tinh Binh, Vệ Tinh, Hành Tinh, cha mẹ An An quả thật coi như có thể.

Nhưng phóng nhãn toàn bộ Tinh Không Đại Thế Giới, thực lực như vậy lại cực thấp, kém hơn An An rất rất nhiều!

“Đã nói cho bọn họ tình huống của An An chưa?”

“Phu quân, vẫn chưa, dù sao cũng không kém một chút thời gian này. Phu quân chàng mang An An trực tiếp đi gặp bọn họ đi, có thể cho bọn họ một cái kinh hỉ cực lớn.”

Tiêu Quân Uyển mỉm cười nói.

Tần Dương gật gật đầu. Tiêu Quân Uyển lập tức đưa thông tin về cha mẹ An An cho Tần Dương. Tại Thiên Hỏa Luyện Ngục bên này, Nhân Tộc đã thành lập vô số thành trì, cha mẹ An An đang ở trong một thành trì đó. Đối với việc con mình còn sống, bọn họ đã sớm tuyệt vọng.

Dù sao An An tiến vào nơi này khi mới mấy tháng tuổi, tùy tiện đụng phải một tên Xà Tộc đều có thể giết chết nàng!

“Cốc cốc!”

Tần Dương thay đổi dung mạo đến nơi ở của cha mẹ An An, gõ cửa. An An khẩn trương đứng bên cạnh Tần Dương, tay nắm chặt góc áo hắn.

“Két.”

Cửa mở, là mẫu thân An An mở cửa. Sắc mặt bà lúc này rất khó coi, dường như đang bị chọc tức.

“Các ngươi là...”

Mẫu thân An An mở miệng, ánh mắt bà rất nhanh rơi thẳng vào người An An. An An bây giờ tu vi rất cao, bà không cách nào cảm ứng huyết mạch, nhưng trực giác nói cho bà biết, cô gái này có lẽ có quan hệ với bà.

“Mẫu... Mẫu thân.”

An An nhịn không được kêu lên. Nàng năm đó chỉ có mấy tháng tuổi nhưng dù sao cũng là tu vi cấp Tinh Binh, đã có ký ức!

An An nhớ kỹ dáng vẻ cha mẹ mình, chỉ là ấn tượng không sâu sắc thôi, giờ phút này nhìn thấy mẫu thân, ký ức xưa cũ ùa về trong lòng.

“Hài tử, con của ta.”

“Vinh ca, chàng mau ra đây, Tiểu Nguyệt còn sống, Tiểu Nguyệt của chúng ta còn sống!”

Mẫu thân An An cuồng hỉ hét lên, bà ôm chầm lấy An An. An An hơi chần chờ một chút rồi cũng ôm chặt lấy mẫu thân mình.

“Tiểu Nguyệt!”

Phụ thân An An là Đoạn Hạo Vinh trong nháy mắt từ trong phòng lao ra cửa. Hắn vô cùng kích động nhìn An An, loại cảm giác mất đi tìm lại được này khiến hắn kích động đến mức muốn ngất đi.

“Bốp, bốp!”

Tiếng vỗ tay vang lên, mấy người từ trong nhà đi ra. Trong đó một người trung niên cười híp mắt nói: “Đoạn Hạo Vinh, không ngờ đứa con gái mới mấy tháng tuổi của các ngươi lại còn sống sót, hơn nữa lớn thế này rồi, thật đáng mừng! Đoạn Hạo Vinh, vì con gái các ngươi mà suy nghĩ, những sản nghiệp kia của gia tộc các ngươi đừng tranh nữa, tránh cho con gái bảo bối này bị tổn thương!”

Đoạn Hạo Vinh căm tức nhìn trung niên nhân kia.

Trong mắt Tần Dương tinh mang lấp lóe: “An An gọi ta là thúc thúc, ta liền xưng hô ngươi một tiếng Đoạn huynh đệ. Đoạn huynh đệ, đây là tình huống gì?”

Đoạn Hạo Vinh vội vàng hành lễ: “Đạo huynh, là ngài cứu An An sao? Vợ chồng chúng ta còn chưa nói lời cảm tạ, thật là quá thất lễ.”

“Chúng ta thuộc dòng chính của gia tộc, bọn họ là dòng thứ, nhưng lần này bọn họ có người trong này thực lực tăng lên tương đối nhiều, cho nên muốn ép chúng ta nhường lại một số sản nghiệp gia tộc.”

Một người khác âm dương quái khí nói: “Đoạn Hạo Vinh, cái gì dòng chính dòng thứ, chúng ta đều là người Đoạn gia. Sản nghiệp hạch tâm của gia tộc đương nhiên là người có năng lực thì hưởng! Các ngươi ngoan ngoãn nhường lại, tất cả đều dễ nói chuyện, nếu không thành thật, đến lúc đó đừng trách chúng ta không khách khí!”

“Đoạn thúc, Tiểu Nguyệt lớn lên ngược lại rất thủy linh, ta thích, hay là chúng ta thân càng thêm thân!”

Một thanh niên dùng ánh mắt càn rỡ dò xét An An. An An bây giờ nhìn qua chừng mười sáu mười bảy tuổi, lớn lên quả thực cũng xinh đẹp.

Hơn nữa bởi vì An An có tu vi Chúa Tể hậu kỳ, khí chất tuyệt hảo.

“Phụ thân, mẫu thân, bọn họ có phải đang bắt nạt hai người không? Nếu bọn họ bắt nạt, An An giúp hai người đánh bọn họ.”

An An buông mẫu thân ra, nàng có chút tức giận nhìn mấy người kia.

“Ha ha ha ha!”

Mấy người Đoạn gia kia đều cười to lên. Bọn họ đương nhiên sẽ không để lời đe dọa của An An vào mắt, trong ấn tượng của bọn họ An An còn đang bú sữa!

Bây giờ An An đã trưởng thành, nhưng theo bọn họ nghĩ, An An có thể mạnh đến đâu?

An An thu liễm tu vi, bằng thực lực của bọn họ căn bản không biết An An lợi hại thế nào.

“Các ngươi đều là kẻ xấu.”

“Thúc thúc, An An có thể đánh bọn họ không?”

An An nhìn sang Tần Dương hỏi thăm.

Tần Dương cười cười nói: “Ta cảm thấy bọn họ nên đánh. Đoạn huynh đệ các ngươi cảm thấy thế nào? An An rất lợi hại, khẳng định đánh thắng được bọn họ, các ngươi có thể yên tâm!”

“Cái này...”

Đoạn Hạo Vinh chần chờ. Hắn dĩ nhiên không phải cảm thấy mấy tên kia không nên đánh, nếu không phải đánh không lại thì hắn đã sớm ra tay rồi.

Nhưng An An trong ấn tượng của hắn vẫn là đứa bé, mặc dù đã lớn thế này, nhưng An An chẳng lẽ còn có thể lợi hại hơn hắn sao?

“An An, đến đây, ngươi không phải muốn đánh chúng ta sao? Hướng vào chỗ này của ca ca mà đánh.”

Thanh niên kia cười quái dị, nói xong còn đưa mặt sát lại gần An An. Hai mét, một mét, nửa mét, An An cũng không có ra tay.

Đúng lúc này, thanh niên kia vừa quay đầu, cái miệng lớn nhanh chóng hôn về phía An An.

“Oanh!”

An An bị giật mình, nàng trong nháy mắt ra tay, nắm đấm trực tiếp nện vào đầu thanh niên kia. Lập tức đầu hắn bị nện thành một đám mưa máu.

Thanh niên này trong nháy mắt mất mạng!

Dù cho căn bản không vận dụng lực lượng gì, nhưng thực lực An An mạnh cỡ nào? Thanh niên kia bất quá chỉ có tu vi Hằng Tinh sơ kỳ, ở trước mặt An An chẳng khác gì sâu kiến...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!