Virtus's Reader
Trùng Sinh Chi Vô Thượng Thiên Đế

Chương 1946: CHƯƠNG 1946: DIỆU THỦ NHÂN TÂM, CẢNH BÁO NGU XUẨN

“Tám mươi năm qua đi, cũng không biết Tiên Nhi bên kia bây giờ tình huống như thế nào.”

Tần Dương thầm nghĩ trong lòng.

Mấy năm trước, Tần Dương từng nhận được tin của Phượng Lâm Tiên, nàng nói đã thành công gia nhập Nội phủ của Vạn Tộc Học Phủ.

Sau khi gia nhập Nội phủ, liên lạc giữa hai người liền bị cắt đứt.

Vạn Tộc Học Phủ Nội phủ quản lý nghiêm ngặt hơn rất nhiều, lúc bình thường Phượng Lâm Tiên không cách nào đưa tin ra ngoại giới, Tần Dương càng không thể liên lạc với nàng.

Thu dọn đồ đạc xong, Tần Dương từ trong luyện dược thất đi ra.

Đến lầu một, nhìn thấy rất nhiều người khác, Tần Dương có cảm giác dường như đã mấy đời trôi qua.

Lần bế quan này quả thực hơi lâu, tám mươi năm liên tục duy trì một ngàn vạn lần thời gian gia tốc, tương đương với bế quan tám ức năm ở trạng thái bình thường. Hơn nữa khoảng thời gian này không phải lẳng lặng tu luyện, mà là không ngừng luyện đan.

Phần lớn luyện dược sư kỳ thật không làm được như vậy, Tần Dương có thể kiên trì nổi cũng là vì áp lực to lớn.

Tiêu Quân Oánh bị kẻ địch không rõ danh tính bắt đi, bây giờ sống chết chưa rõ.

Lạc Linh Na và các thê tử khác trong bụng hài tử từng ngày lớn lên. Hắn làm cha, phải vì con của mình cung cấp hoàn cảnh tốt nhất. Tần Vũ đã trúng Thiên Mệnh Nguyền Rủa, Tần Dương không muốn những đứa con khác ra đời cũng chịu chung số phận.

Mặt khác, cường giả Xà Tộc và Hắc Linh Tộc khẳng định đang muốn đối phó hắn.

Nếu không thể nhanh chóng khiến bản thân mạnh lên, Tần Dương biết rõ chờ đợi mình, chờ đợi Lạc Linh Na và các nàng chỉ có một con đường chết.

“Nhường đường, phiền phức nhường đường!”

Thanh âm dồn dập vang lên, không ít người vội vàng từ ngoài Dược Sư Tháp đi vào. Những người cản đường phía trước cấp tốc dạt sang một bên.

Người tới mặc áo giáp thống nhất, trước ngực có huy chương “Vạn Tộc”.

Những người này là Thành Vệ Quân của Vạn Tộc Thiên Thành.

Lấy thực lực của Vạn Tộc Thiên Thành, cơ bản sẽ không gặp phải ngoại địch, nhưng nội bộ cũng dễ xuất hiện vấn đề. Tác dụng chủ yếu của Thành Vệ Quân chính là giải quyết vấn đề nội bộ, ở Vạn Tộc Thiên Thành bọn họ sở hữu quyền lực rất lớn.

“Có luyện dược sư Vạn Cổ Cửu Giai nào đang trực không? Chúng ta có một huynh đệ trúng ám toán, nhu cầu cấp bách cần trị liệu.”

Đội trưởng dẫn đầu vội vàng nói.

Người trúng ám toán chính là đội viên của hắn, cũng là em vợ của hắn. Nếu người này chết, đừng mơ tưởng qua được cửa ải của bà vợ ở nhà.

“Mục đội trưởng chớ nóng vội, lão phu đến xem.”

Tầng một Dược Sư Tháp có luyện dược sư Vạn Cổ Cửu Giai tọa trấn, biết rõ tình huống liền lập tức từ phòng nghỉ đi ra.

“Cổ lão, mời ngài.”

Mục đội trưởng vội vàng nói. Hắn có tu vi Vạn Cổ Cửu Giai, nhưng lúc này rất khách khí.

Dù cho hắn gia nhập Thành Vệ Quân, lại là đội trưởng thủ hạ có không ít người, thân phận địa vị của hắn cũng thấp hơn luyện dược sư Vạn Cổ Cửu Giai.

Đương nhiên, chỉ cần tiền chữa bệnh đúng chỗ, nhân vật như Mục đội trưởng tìm luyện dược sư Vạn Cổ Cửu Giai trị liệu, cơ bản đối phương cũng sẽ nể tình. Nhưng nếu hắn muốn tìm luyện dược sư Bán Bộ Thiên Đạo trị liệu, vậy thì rất khó khăn!

“Thành Vệ Quân.”

Tần Dương nhìn tới, trong mắt tinh quang lóe lên. Nếu có thể cùng Thành Vệ Quân giữ gìn mối quan hệ, với hắn mà nói chỗ tốt không ít.

Nghĩ tới đây, Tần Dương đi tới.

Nhìn thấy huy chương luyện dược sư Vạn Cổ Thất Giai trước ngực hắn, một số người cản đường yên lặng nhường sang một bên.

Tại Vạn Tộc Luyện Dược Sư Công Hội, luyện dược sư ngũ lục giai tương đối nhiều, đạt tới thất giai thì ít đi nhiều.

Hơn nữa luyện dược sư thất giai cũng không có mấy người sẽ tản bộ tại lầu một, hoặc là đang bế quan tu luyện trong dược thất, hoặc là đang du lịch tứ phương.

“Mục đội trưởng, đây là trúng ám toán gì?”

Luyện dược sư họ Cổ cau mày hỏi. Hắn tên là Cổ Khôn, gia nhập Vạn Tộc Luyện Dược Sư Công Hội đã lâu, đạt tới Vạn Cổ Cửu Giai cũng rất dài thời gian, nhưng lúc này kiểm tra tình huống người bị thương, hắn không có nắm chắc quá lớn.

“Cổ lão, chúng ta truy bắt một tên đào phạm, kết quả hắn sử dụng một kiện ám khí. Một đạo hắc quang lóe lên, người liền ngã xuống, sau đó thân thể kịch liệt run rẩy, chưa đến nửa khắc đồng hồ liền biến thành bộ dạng này.”

Mục đội trưởng vội vàng nói.

Tần Dương nhìn qua người bị thương. Người này gầy đến da bọc xương, mà tình trạng còn đang tiếp tục xấu đi, đoán chừng không bao lâu nữa thân thể sẽ sụp đổ.

“Cổ lão, làm phiền ngài nhất định phải cứu hắn, tiền xem bệnh tuyệt đối sẽ không thiếu.”

Mục đội trưởng hứa hẹn.

“Ta thử xem.”

Cổ Khôn trầm giọng nói: “Trước tiên ổn định tình trạng của hắn đã.”

Một giây sau, trong tay Cổ Khôn xuất hiện một viên đan dược. Đây là đan dược do hắn luyện chế, cấp bậc Vạn Cổ Cửu Giai.

“Hồi Thiên Đan.”

Tần Dương lập tức nhận ra đan dược này.

Đan dược Vạn Cổ Cửu Giai bây giờ Tần Dương không quá am hiểu, xác suất thành công không cao, nhưng chủ yếu là do tu vi liên lụy. Đối với kiến thức về đan dược Vạn Cổ Cửu Giai, Tần Dương vẫn hết sức hiểu rõ, bao gồm cả loại Thiên Đan này.

Tần Dương đã thôn phệ hấp thu kinh nghiệm của hơn mười luyện dược sư cấp Vạn Cổ Cửu Giai, lý luận và kiến thức mười phần phong phú.

“Cổ lão, khoan đã.”

Tần Dương vội vàng lên tiếng.

Tình huống người bị thương trên đài xem bệnh như thế nào Tần Dương biết rõ. Hồi Thiên Đan uống vào, tình huống của hắn tuyệt đối sẽ càng thêm tồi tệ.

“Làm gì?”

Cổ Khôn cau mày, ngữ khí không tốt lắm.

Một luyện dược sư Vạn Cổ Thất Giai lại dám quấy rầy hắn lúc này!

“Tiểu tử, ngươi mới gia nhập Vạn Tộc Luyện Dược Sư Công Hội không bao lâu, hơn nữa mới chỉ là Vạn Cổ Thất Giai, dám quấy rầy Cổ lão?”

Tên luyện dược sư Vạn Cổ Thất Giai của Hắc Linh Tộc từng đụng độ Tần Dương trước đó xuất hiện ở một bên.

Hắn nhận được tin Tần Dương xuất hiện mới từ trong luyện dược thất đi ra.

Gia hỏa này cùng Tần Dương đồng thời gia nhập công hội, hơn nữa cũng là Vạn Cổ Thất Giai, nhưng Tần Dương được hưởng đãi ngộ Bát Giai còn hắn chỉ có Thất Giai, nội tâm hắn mười phần khó chịu.

“Cổ lão, hắn là Nhân Tộc, chính là kẻ ta đã nói với ngài trước đó.”

“Hả?”

Lập tức Cổ Khôn nhìn về phía Tần Dương với ánh mắt có chút bất thiện. Hắn là luyện dược sư Hắc Linh Tộc.

Mặc dù Vạn Tộc Luyện Dược Sư Công Hội nghiêm cấm đấu tranh chủng tộc, nhưng nội bộ luyện dược sư Hắc Linh Tộc, Xà Tộc xem luyện dược sư Nhân Tộc không vừa mắt là chuyện ai cũng biết, chỉ là mọi người không tiện công khai vạch mặt thôi.

Vụng trộm đấu tranh, xa lánh, những chuyện như vậy cũng không ít.

“Người trẻ tuổi, đừng tưởng rằng gia nhập Vạn Tộc Luyện Dược Sư Công Hội liền ghê gớm cỡ nào, thứ ngươi phải học còn rất nhiều!”

“Ở trước mặt lão phu chỉ tay năm ngón, ngươi còn chưa đủ tư cách.”

Cổ Khôn trầm giọng nói.

Nếu Tần Dương là chủng tộc khác, nói như vậy hắn sẽ không có ý kiến, nhưng Tần Dương là luyện dược sư Nhân Tộc, có thể giẫm tất nhiên phải giẫm.

Tần Dương âm thầm nhíu mày. Hắn nhận được truyền âm của một cường giả Nhân Tộc ở đây, đã biết Cổ Khôn là luyện dược sư Hắc Linh Tộc.

“Tiểu tử, ngươi còn không mau cút đi.”

Tên luyện dược sư Vạn Cổ Thất Giai của Hắc Linh Tộc nghiêm nghị nói. Hắn tên là Vi Kiếm Hùng. Sau khi gia nhập công hội, hắn đã bái kiến mấy vị luyện dược sư Hắc Linh Tộc tại đây, Cổ Khôn chính là một trong số đó.

Vi Kiếm Hùng đã sớm muốn mượn lực lượng của Cổ Khôn để chèn ép Tần Dương. Bây giờ hắn thấy đây là cơ hội tuyệt vời.

Tần Dương trầm giọng nói: “Mục đội trưởng, Hồi Thiên Đan ăn vào, tình huống bệnh nhân nhất định sẽ càng thêm ác liệt. Tốt nhất là không nên dùng Hồi Thiên Đan.”

Lập tức chung quanh không ít người nhìn về phía Tần Dương với ánh mắt cổ quái.

Cổ Khôn thế nhưng là luyện dược sư Vạn Cổ Cửu Giai uy tín lâu năm.

Tần Dương chỉ là tân nhân, hơn nữa chỉ có Vạn Cổ Thất Giai.

Loại thời điểm này Tần Dương vậy mà đứng ra phủ nhận phương án trị liệu của Cổ Khôn, thật đúng là to gan lớn mật.

“Cuồng vọng!”

“Trách không được Nhân Tộc các ngươi bây giờ luyện dược sư lợi hại ngày càng ít!”

Cổ Khôn nghiêm nghị quát: “Người trẻ tuổi, lão phu trở thành luyện dược sư Vạn Cổ Cửu Giai đã mười ức năm. Ngươi bây giờ chỉ là Vạn Cổ Thất Giai, muốn dạy lão phu làm việc?”

Tần Dương cau mày nói: “Cổ lão, ta không có ý nhắm vào ngài, chỉ là thầy thuốc nhân tâm, phải có trách nhiệm với người bệnh thôi. Ta không thể trơ mắt nhìn ngài cho hắn uống một viên Hồi Thiên Đan rồi xảy ra vấn đề lớn hơn.”

“Tốt, tốt, tốt!”

“Lão phu ngược lại muốn xem xem, Mục đội trưởng tin ngươi hay là tin lão phu.”

Cổ lão lạnh lùng nói.

Mục đội trưởng nhìn Tần Dương, lại nhìn Cổ lão, nói: “Cổ lão, ta tự nhiên là tin ngài. Cổ lão, tình huống đội viên của ta như vậy, ngài có mấy thành nắm chắc?”

“Mười thành!”

Cổ lão chém đinh chặt sắt nói.

Hắn kỳ thật không có nắm chắc lớn như vậy, nhiều lắm cũng chỉ sáu bảy thành, nhưng lúc này hắn sao có thể làm yếu khí thế của mình?

“Cổ lão, vậy tất cả xin nhờ ngài.”

Mục đội trưởng chắp tay nói.

“Yên tâm!”

“Đưa người vào trong, nơi này quá ồn ào bất lợi cho việc trị liệu.”

Cổ Khôn trầm giọng nói.

Có nhiều vấn đề, Luyện Dược Sư Công Hội thường giải quyết trực tiếp ở đài xem bệnh bên ngoài trước mặt mọi người để thể hiện thực lực. Nhưng vấn đề trước mắt, bản thân Cổ Khôn không hoàn toàn chắc chắn.

“Nghe theo Cổ lão.”

Mục đội trưởng vội vàng nói. Rất nhanh Cổ lão mang theo người bệnh tiến vào phòng trị liệu bên cạnh, những người còn lại đều không đi theo vào.

Tần Dương lắc đầu.

“Tiểu tử, ngươi có ý gì? Ngươi cho rằng mình lợi hại hơn Cổ lão hay sao?”

“Đừng quên, ngươi chỉ có Vạn Cổ Thất Giai!”

“Vạn Cổ Thất Giai cùng Vạn Cổ Cửu Giai, chênh lệch trong đó lớn lắm đấy!”

Vi Kiếm Hùng châm chọc khiêu khích.

Tần Dương không thèm để ý Vi Kiếm Hùng, hắn nhìn về phía Mục đội trưởng nói: “Mục đội trưởng, nếu như đội viên kia của ngươi tình huống không tốt lắm, có thể tới tửu lâu bên cạnh tìm ta. Nhưng đến lúc đó ta không chắc chắn có thể giải quyết vấn đề!”

“Hẳn là không cần đâu!”

Mục đội trưởng trầm giọng đáp.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!