“Tần đại ca, Đao Lăng Tuyết bọn họ hẳn là chẳng mấy chốc sẽ đạt tới tu vi Ngũ Tinh Nửa Bước Thiên Đạo, đến lúc đó sẽ không có vấn đề gì chứ?” Phượng Lâm Tiên truyền âm hỏi thăm.
Tần Dương cùng Hạng Nghĩa bọn họ hiện tại cũng là Ngũ Tinh Nửa Bước Thiên Đạo, khi Đao Lăng Tuyết bọn họ tăng thực lực, khoảng cách sẽ bị thu hẹp.
“Trừ phi có cơ hội cực tốt, bằng không sẽ không có ai làm loạn. Coi như thực lực tăng cường, Đao Lăng Tuyết bọn họ cũng chưa chắc có lòng tin là đối thủ của ta hoặc Hạng Nghĩa! Hơn nữa nếu bọn họ đối phó ta, đạo tâm sẽ có thiếu sót, ảnh hưởng đến việc trở thành Thiên Đạo Cấp cường giả sau này!” Tần Dương truyền âm đáp.
Không có lòng tin đạt tới Thiên Đạo Cấp thì có thể không quan tâm, nhưng những kẻ tiến vào đây đều là thiên kiêu, đặc biệt là Đao Lăng Tuyết, bọn họ đều tin tưởng mình sẽ thành Thiên Đạo Cấp. Giống như Cung Thiên Diễm vốn đã bất mãn với Tần Dương thì không sao, nhưng Đao Lăng Tuyết bọn họ chịu ơn Tần Dương, nếu làm phản sẽ ảnh hưởng đạo tâm.
“Cũng phải. Tần đại ca, ý kiến của chàng thế nào, khi nào chúng ta tiến công Khu Thứ Sáu?”
“Đợi bọn họ thực lực tăng lên rồi hành động! Ta không muốn trì hoãn quá nhiều thời gian.”
Dù đợi thêm vài trăm năm thì Tần Dương và Phượng Lâm Tiên chắc chắn đạt Vạn Cổ Cửu Giai, Tiểu Tinh cũng vậy, nhưng Tần Dương lo lắng cho Lạc Linh Na các nàng. Cầm xuống Khu Thứ Sáu xong, khi nào rời khỏi Hoàng Kim Long Thành vẫn là ẩn số. Còn Khu Thứ Bảy, Thứ Tám, thậm chí Thứ Chín, Thứ Mười!
“Tần đại ca, mấy thiên tài Nhân tộc khác, chàng không định giúp bọn họ tăng thực lực sao?”
Nhân tộc có năm thiên tài tiến vào, trừ Tần Dương và Hạng Nghĩa, ba người kia vẫn còn sống.
“Bọn họ không tìm ta, ta cũng không có hứng thú chủ động tìm bọn họ giúp đỡ.” Tần Dương nhàn nhạt đáp. Đồng tộc như Hạng Nghĩa nếu nhân phẩm tốt hắn sẽ trọng dụng, nhưng hắn tuyệt đối không chủ động đi quỳ lụy ai.
“Chủ thượng, có người đến tìm. Là hai cường giả Nhân tộc, Thượng Quan Kiệt và Thượng Quan Nhạn.” Hạng Nghĩa truyền âm.
Tần Dương kinh ngạc. Phượng Lâm Tiên vừa nhắc tới, bọn họ đã đến.
“Hạng Nghĩa, mời bọn họ vào.”
Cửa đại điện mở ra, Hạng Nghĩa mời Thượng Quan Kiệt và Thượng Quan Nhạn vào, sau đó đóng cửa lại.
“Hai vị tìm ta có việc gì?” Tần Dương mỉm cười hỏi.
Thượng Quan Kiệt và Thượng Quan Nhạn đánh giá Tần Dương, thần sắc đầy vẻ kiêu căng. Không thèm để ý Tần Dương, Thượng Quan Kiệt tự mình ngồi xuống trước.
Thượng Quan Nhạn ngạo nghễ nói: “Tần Lâm, ngươi là cường giả Nhân tộc, ngươi hẳn phải biết Thượng Quan gia tộc chúng ta. Thượng Quan gia tộc là một trong Tứ Đại Gia Tộc đứng đầu Nhân tộc!”
Tần Dương khẽ gật đầu. Hắn đương nhiên biết. Dù Nhân tộc suy thoái, nhưng Thượng Quan gia tộc vẫn cực kỳ cường đại.
Thượng Quan Nhạn tiếp tục: “Ngươi đã là cường giả Nhân tộc, ngươi bây giờ hẳn có không ít năng lượng thần bí, hãy chia cho chúng ta một bộ phận!”
Tần Dương nhíu mày: “Hai vị có lẽ nhầm lẫn rồi. Năng lượng của ta không dư dả, e rằng không có phần cho các vị. Hơn nữa ta cũng không có nghĩa vụ phải cho các vị, không phải sao?”
“Ba!”
Thượng Quan Kiệt đập mạnh tay lên tay vịn ghế, làm nó vỡ nát.
“Tần Lâm, trước đó ngươi cho Hạng Nghĩa bọn họ không ít năng lượng. Bây giờ ngươi xử lý hơn một vạn con ma vật, ngươi nói không có năng lượng, ai tin?”
Thượng Quan Kiệt nghiêm giọng quát: “Huynh muội chúng ta đến tìm ngươi là nể mặt ngươi, chỉ cho ngươi một con đường sáng! Ngươi giúp chúng ta, đến lúc đó địa vị của ngươi trong Nhân tộc sẽ được đề cao. Bằng không ngươi có tin hay không, trong Nhân tộc ngươi sẽ nửa bước khó đi!”
Thượng Quan Nhạn cao ngạo nói: “Tần Lâm, đừng nhìn ngươi bây giờ thực lực không tệ, nhưng trong mắt cường giả Thiên Đạo Cấp cũng chỉ thường thôi! Thượng Quan gia tộc chúng ta có không ít cường giả Thiên Đạo Cấp! Coi như ngươi là thành viên Vạn Tộc Luyện Dược Sư Công Hội, nếu chúng ta muốn xử phạt ngươi, Công Hội cũng không bảo vệ được ngươi!”
Tần Dương sắc mặt âm trầm xuống: “Các ngươi đây là đang uy hiếp Bản tọa?”
Thượng Quan Kiệt cuồng ngạo: “Ngươi nói uy hiếp chính là uy hiếp! Tần Dương, ngươi nên biết Thượng Quan gia tộc quyền thế thế nào, tốt nhất hãy khôn hồn một chút!”
Thượng Quan Nhạn đánh giá Tần Dương: “Tần Lâm, thực lực và thiên phú của ngươi cũng tạm. Nếu nghe lời, ta có thể cho ngươi một cơ hội theo đuổi ta! Với thân phận của ta, người muốn theo đuổi không biết bao nhiêu mà kể!”
Tần Dương nhìn Thượng Quan Nhạn. Nàng ta tuy xinh đẹp nhưng ánh mắt cao ngạo kia khiến hắn cực kỳ chán ghét.
“Xin lỗi, trèo cao không nổi. Hai vị nếu không có việc gì thì mời về.” Tần Dương lãnh đạm nói. Hắn không có thói quen quỳ liếm kẻ khác.
“Ngươi!” Thượng Quan Kiệt giận dữ chỉ vào mặt Tần Dương, “Họ Tần, ngươi có biết làm vậy hậu quả thế nào không? Nhân tộc sẽ không chứa chấp ngươi! Chúng ta chỉ cần tác động một chút, ngươi thậm chí sẽ thành phản đồ Nhân tộc, bị vạn người phỉ nhổ!”
Tần Dương híp mắt: “Thượng Quan Kiệt, Bản tọa ghét nhất bị uy hiếp. Nếu còn dám uy hiếp Bản tọa, đừng trách Bản tọa không niệm tình đồng tộc!”
Thượng Quan Kiệt và Thượng Quan Nhạn biến sắc.
“Họ Tần, chẳng lẽ ngươi còn dám giết chúng ta? Ngươi dám làm thế, khi rời khỏi Hoàng Kim Long Thành ngươi chắc chắn phải chết, ai cũng không cứu được ngươi!” Thượng Quan Nhạn quát.
Tần Dương hít sâu một hơi: “Hạng Nghĩa, mời bọn họ ra ngoài. Nếu không chịu đi thì dùng biện pháp mạnh!”
Hạng Nghĩa bước tới lạnh lùng nói: “Hai vị, mời!”
Thượng Quan Nhạn vội nói: “Khoan đã! Tần Lâm, ta có thể đáp ứng ở bên ngươi, thế nào? Cha ta là người thừa kế Thượng Quan gia tộc, nếu chuyến này chúng ta thực lực tăng lên, cha ta chắc chắn sẽ trở thành Gia chủ!”
Vì thực lực, Thượng Quan Nhạn bất chấp tất cả. Nhưng nàng và Thượng Quan Kiệt đã hạ quyết tâm, chỉ cần Tần Dương đồng ý, sau khi lợi dụng xong sẽ tìm cách giết hắn.
“Ta nói rồi, trèo cao không nổi. Mời!” Tần Dương lạnh lùng nói. Nữ nhân như vậy cưới về chỉ tổ rước họa.
“Tần Lâm, ngươi nhất định không nể mặt mũi này sao?” Thượng Quan Kiệt lạnh giọng.
“Đúng!”
Tần Dương nhìn thẳng Thượng Quan Kiệt. Bọn họ kiêu ngạo tới cửa uy hiếp, hắn việc gì phải nể mặt!
“Họ Tần, ngươi đừng hối hận!”
Thượng Quan Kiệt bọn họ giận đùng đùng bỏ đi.