Thương Nguyệt Học Phủ, học viên Ngoại Phủ về cơ bản theo chế độ tự chủ, có thể tự do lựa chọn nghe các loại chương trình học.
Chỉ là muốn nghe chương trình của Kim Bài Đạo Sư thì cần phải có tích phân học phủ.
Học viên Nội Phủ thì có thể lựa chọn một tên Kim Bài Đạo Sư!
Thương Nguyệt Học Phủ có khoảng một trăm Kim Bài Đạo Sư. Mỗi một Kim Bài Đạo Sư có thể nhận từ một đến mười học viên. Những Kim Bài Đạo Sư lợi hại thì mười phần đắt khách, mười tên học viên nhất định là chật kín. Còn Kim Bài Đạo Sư bình thường, số lượng học viên không quá năm người.
Nếu như một Kim Bài Đạo Sư liên tục hai năm không có một học viên nào theo học, thì tư cách Kim Bài Đạo Sư của người đó cũng sẽ bị hủy bỏ.
"Tần sư."
Đan Ngọc Nhi hưng phấn chạy đến trước mặt Tần Dương.
Tần Dương gật đầu. Đan Diễm trước đó liền nói muốn dẫn Đan Ngọc Nhi đến Thương Nguyệt Học Phủ, nên gặp nàng ở đây cũng không có gì kỳ quái.
Chỉ là, Đan Ngọc Nhi thế mà trực tiếp đã là học viên Nội Phủ.
"Tần sư, ta muốn đi theo ngài học tập, có được không?" Đan Ngọc Nhi mong đợi nói.
Tần Dương cười gật đầu. Hắn nếu trở thành Kim Bài Đạo Sư, khẳng định phải có học viên, dạy người khác còn không bằng dạy Đan Ngọc Nhi.
Có người cười lạnh nói: "Tần tông sư thật đúng là tự tin."
"Chẳng lẽ Tần tông sư xác định mình nhất định có thể trở thành Kim Bài Đạo Sư sao?"
"Ở đây, người có thực lực trở thành Kim Bài Đạo Sư cũng không ít, hơn nữa người nào cũng có tư lịch hơn ngươi!"
Một người khác thản nhiên nói: "Tần tông sư thiên phú xuất chúng, thực lực bản thân cao, nhưng tuổi tác dù sao cũng còn nhỏ, kinh nghiệm dạy người chỉ sợ vẫn còn khiếm khuyết! Tần tông sư bây giờ còn rất trẻ, chi bằng trước tiên làm Ngân Bài Đạo Sư để học hỏi kinh nghiệm đã!"
"Dù sao Tần tông sư còn rất trẻ, sau này thời gian còn dài, chi bằng nhường một chút cho các lão tiền bối!"
"Đúng vậy a, Tần tông sư còn rất trẻ, không vội!"
"Tổng cộng chỉ có năm cái danh ngạch, Tần tông sư chi bằng phát huy phong cách cao đẹp, nhường cho các lão tiền bối đi!"
Mấy người mở miệng, chung quanh rất nhiều người nhìn về phía Tần Dương. Trong mắt Tần Dương tinh quang lấp lóe, hắn nếu tranh, chỉ sợ cái mũ "không tôn trọng tiền bối" sẽ bị chụp ngay lên đầu!
Chỉ là, danh ngạch Kim Bài Đạo Sư này, hắn nhất định phải tranh!
Đan Ngọc Nhi lớn tiếng nói: "Chư vị tiền bối, ta cảm thấy Kim Bài Đạo Sư không nên nhìn tuổi tác, mà là nên nhìn năng lực! Như thế mới có thể để cho Thương Nguyệt Học Phủ chúng ta càng ngày càng cường đại! Nếu phân biệt đối xử, rất nhiều Ngân Bài Đạo Sư tư lịch còn già hơn đấy!"
"Tần sư dạy người khẳng định không có vấn đề. Nếu như không có Tần sư chỉ điểm, ta cũng không có khả năng nhanh như vậy trở thành Tam Phẩm Luyện Dược Sư!"
Tam Phẩm Luyện Dược Sư ở trong Thương Nguyệt Học Phủ cũng không hiếm lạ.
Nhưng là, Đan Ngọc Nhi tuổi tác so với Tần Dương còn nhỏ hơn mấy tháng, ở độ tuổi này mà đạt Tam Phẩm Luyện Dược Sư là cực kỳ khó được.
Tần Dương thản nhiên nói: "Chư vị, năm cái danh ngạch, ta tất chiếm một!"
"Ai không phục, đại khái có thể tỷ đấu một chút!"
Đối với những đạo sư mở miệng châm chọc kia, Tần Dương cũng lười khách khí! Hắn là Đại Tông Sư song hệ, hơn nữa tuổi còn trẻ đã đạt thành tựu này, bình thường mà nói, hắn chiếm một cái danh ngạch hoàn toàn không có vấn đề.
Những kẻ mở miệng lúc này, Tần Dương đoán chừng không phải đã nhận được chỗ tốt thì cũng là giúp Đào Thiên Nhạc xuất lực để nịnh nọt hắn.
"Tần tông sư, về phương diện phù văn, lão phu muốn lãnh giáo một chút!"
Có một vị Phù Văn Tông Sư đứng dậy. Đây là một vị Tông Sư có uy tín, trở thành Tông Sư tối thiểu đã hai mươi năm!
Hùng gia đã tốn không ít tiền mới thỉnh cầu được vị Phù Văn Tông Sư này xuất mã.
"Là Phùng lão! Phùng lão xuất mã, Tần Dương tất nhiên không phải là đối thủ!"
"Nếu như Phùng lão chứng minh Tần Dương về phương diện phù văn rất bình thường, là Đại Tông Sư hàng lởm, thì Tần Dương còn tư cách gì cạnh tranh?"
"Đại Tông Sư hàng giả thì không thích hợp trở thành Kim Bài Đạo Sư của Thương Nguyệt Học Phủ!"
Không ít người nghị luận.
Lão giả kia thần sắc ngạo nghễ. Hắn bây giờ mặc dù chỉ là Ngân Bài Đạo Sư, nhưng đó chỉ là do hắn không muốn trở thành Kim Bài Đạo Sư mà thôi, thực lực của hắn so với không ít Kim Bài Đạo Sư còn cường đại hơn!
"Phùng Dong."
Tần Dương trong mắt tinh quang lấp lóe.
Cái tên Phùng Dong này, Tần Dương nhận biết.
Kiếp trước, năm đó Phùng Dong cậy già lên mặt, còn chèn ép qua Tần Dương. Về sau tại Thương Nguyệt Địa Cung, Phùng Dong sai sử thủ hạ còn muốn bắt Tần Dương để đoạt bí mật tăng cấp nhanh chóng, nhưng Phùng Dong đã đánh giá thấp thực lực của Tần Dương, bọn họ toàn bộ bị Tần Dương phản sát!
Thi thể Phùng Dong đều bị Thôn Thiên Đế Vương Thụ cắn nuốt mất, là Ngũ Phẩm Đại Tông Sư đầu tiên mà Thôn Thiên Đế Vương Thụ của Tần Dương cắn nuốt!
Mà lại năm đó nhân phẩm bộc phát, Thôn Thiên Đế Vương Thụ thôn phệ thi thể Phùng Dong đã thu được không ít thứ.
Công pháp của Phùng Dong, năng lực phù văn của Phùng Dong, Tần Dương đều rõ như lòng bàn tay.
Hơn nữa, đó là chuyện của nhiều năm về sau, Phùng Dong hiện tại thực lực còn chưa mạnh đến thế.
"Phùng tông sư muốn lĩnh giáo cái gì, ta nhất định thỏa mãn Phùng tông sư."
Tần Dương nhàn nhạt mở miệng.
Ánh mắt Phùng Dong lộ ra vẻ phẫn nộ, hắn hừ lạnh một tiếng: "Người trẻ tuổi, đối với tiền bối, ngươi phải học được tôn kính!"
"Tuổi còn trẻ, ngươi trở thành Tông Sư là rất không tệ, nhưng khảo hạch trở thành Tông Sư không có nghĩa là các phương diện của ngươi đều có thực lực cấp bậc Tông Sư!"
"Coi như ngươi từ khi ra đời liền bắt đầu tu luyện, tính toán đâu ra đấy cũng chỉ mười mấy năm!"
"Lão phu mười tuổi tiếp xúc phù văn, bây giờ một trăm hai mươi ba tuổi, thời gian nghiên cứu phù văn vượt qua một trăm mười năm!"
"Lão phu nói lĩnh giáo, đây chẳng qua là khách khí với ngươi một chút."
"Phương diện chế thuốc lão phu không nói, nhưng về phương diện phù văn, ngươi còn chưa đủ tư cách để đánh đồng với lão phu!"
Phùng Dong vừa nói, khí thế bộc phát cường đại.
Bên cạnh Phùng Dong, trong mắt một số người lộ ra nụ cười, bọn họ là người ủng hộ Phùng Dong!
"Chỉ giáo Phùng lão? Ngươi có tư cách này sao?"
"Muối Phùng lão ăn còn nhiều hơn cơm ngươi ăn đấy!"
Người đứng sau lưng Phùng Dong mở miệng. Tần Dương thực lực không tệ, nhưng về phương diện phù văn, bọn họ tin tưởng Phùng Dong có thể treo lên đánh Tần Dương!
Về phần Tần Dương trở thành Lục Phẩm Phù Văn Sư, vô luận là Phùng Dong hay những người này đều cho rằng trong vòng mấy chục năm tới đều khó có khả năng, thậm chí vĩnh viễn không có khả năng!
Muốn trở thành Lục Phẩm Phù Văn Sư, cần đạt tới cảnh giới Nguyên Hải, cần có được Nguyên Thần!
Chỉ cần Tần Dương không thể trở thành Phù Vương, chỉ cần Phùng Dong nghiền ép Tần Dương về phương diện phù văn, những người này căn bản không quan tâm có đắc tội Tần Dương hay không!
"So cái gì?"
Tần Dương thản nhiên nói.
Phùng Dong thần sắc cao ngạo: "Tần Dương, lão phu hôm nay liền cho ngươi một bài học nhớ đời! Để ngươi biết rõ, cùng là Phù Văn Tông Sư nhưng thực lực cũng có sự khác biệt cực lớn. Kẻ miễn cưỡng trở thành Phù Văn Tông Sư như ngươi, thứ phải học tập còn rất nhiều!"
"Được, ta không có vấn đề."
Tần Dương thản nhiên đáp.
Trong mắt Phùng Dong tinh quang lấp lóe: "Tần Dương, nếu như ngươi và lão phu chênh lệch quá lớn, ngươi hãy làm thêm mấy năm Ngân Bài Đạo Sư, đến lúc đó thi lại Kim Bài Đạo Sư, thế nào?"
Tần Dương cười như không cười nói: "Phùng tông sư, đừng nói chênh lệch quá lớn, coi như ta thua, ta cũng sẽ không khảo hạch Kim Bài Đạo Sư nữa. Nhưng nếu như Phùng tông sư ngươi thất bại thì sao? Ta đối với việc Phùng tông sư chậm mấy năm khảo hạch không có hứng thú!"
Phùng Dong cười lạnh: "Tần tông sư thật đúng là tự tin!"
"Nếu như lão phu bại, lão phu tùy ngươi xử trí!"
"Nếu như ngươi bại, trong ba năm không được khảo hạch Kim Bài Đạo Sư. Còn nữa, đợi chút nữa phải cung cung kính kính hành lễ tham kiến lão phu một lần!"