“Tần Môn Chủ, không biết các vị đến Hỗn Độn Tộc chúng ta có việc gì?”
Cường giả trấn thủ lối vào của Hỗn Độn Tộc cố nén sợ hãi, bước ra chặn đường nhóm Tần Dương. Hắn biết rõ với thực lực của đối phương, chỉ cần một cái búng tay là hắn tan xác.
Tần Dương mỉm cười hòa nhã: “Các vị đạo hữu không cần căng thẳng. Bản tọa đến đây có việc cực kỳ quan trọng muốn thương lượng với Lạc Tôn Giả. Nếu Lạc Tôn Giả không có mặt, tìm các vị cường giả đứng đầu khác của quý tộc cũng được.”
Đám cường giả Hỗn Độn Tộc nghe vậy mới thở phào nhẹ nhõm.
“Tần Môn Chủ, chúng tôi đã phái người vào thông báo, phiền ngài và mọi người chờ một chút được không?”
Tên thủ lĩnh chắp tay nói.
Tần Dương khẽ gật đầu: “Chỉ cần thời gian chờ đợi không quá lâu, đương nhiên là không thành vấn đề.”
Cha mẹ và rất nhiều người thân vẫn còn nằm trong tay Lạc Tôn Giả, Tần Dương đương nhiên sẽ không tùy tiện trở mặt với Hỗn Độn Tộc. Với thực lực Nhân Tộc hiện tại, hắn tin Hỗn Độn Tộc cũng không dám dễ dàng đắc tội hắn!
Bên trong Hỗn Độn Cổ Cảnh.
“Đại trưởng lão, tin tức từ lối vào truyền đến, Tần Dương dẫn theo rất nhiều cường giả Nhân Tộc Học Phủ đang đợi ở bên ngoài.”
Một cường giả Hỗn Độn Tộc vội vã báo cáo với Đại trưởng lão Hỗn Viên Tôn Giả.
Hỗn Viên Tôn Giả thực lực chỉ kém Lạc Tôn Giả một chút, cũng là cường giả cấp Thiên Đạo Ngũ Biến Đại Viên Mãn!
“Tần Dương dẫn người tới tận cửa?”
Hỗn Viên Tôn Giả giận dữ.
“Vâng, Đại trưởng lão. Hơn ba trăm cường giả Nhân Tộc Học Phủ đều có mặt. Theo tư liệu, bọn họ rất có thể đều đã đạt tu vi Thiên Đạo Tam Biến, chiến lực còn mạnh hơn thế. Hơn nữa, đợt đột phá vừa rồi chắc chắn đã nâng cao thực lực của bọn họ thêm một bậc!”
Hỗn Viên Tôn Giả nhíu mày. Những điều này hắn đương nhiên biết. Hắn cũng hiểu ý của tên thuộc hạ: đừng nên cứng đối cứng với Tần Dương lúc này!
Trong mắt Hỗn Viên Tôn Giả lóe lên tinh quang. Bình thường, đúng là không nên gây hấn. Nhưng hiện tại, hắn đang nghi ngờ Lạc Tôn Giả chính là Hội trưởng Khô Lâu Hội! Việc Tần Dương dẫn người đến càng củng cố nghi ngờ này.
“Nếu làm lớn chuyện, để Hỗn Độn Tộc xung đột với Tần Dương, biết đâu hắn sẽ tung hê chuyện Lạc Diễm là Hội trưởng Khô Lâu Hội ra. Đến lúc đó, bản tọa sẽ có cơ hội soán ngôi Tộc trưởng!”
Hỗn Viên Tôn Giả toan tính trong lòng.
Nếu không làm lớn chuyện, Tần Dương có thể sẽ giao dịch ngầm với Lạc Tôn Giả. Khi đó, dù Lạc Tôn Giả có là Hội trưởng Khô Lâu Hội đi nữa, tin tức không bị lộ thì hắn vẫn ngồi vững trên ghế Tộc trưởng!
Dù Đại trưởng lão địa vị cao, nhưng so với Tộc trưởng Lạc Tôn Giả vẫn còn kém một bậc. Hơn nữa, nếu trở thành Tộc trưởng, hắn còn có cơ hội thay thế Lạc Tôn Giả làm Minh chủ Liên Hợp Thánh Minh. Lợi ích trong đó là vô cùng to lớn!
“Trước kia không dám làm loạn vì sợ ảnh hưởng đến tộc vận. Nhưng giờ Tố Tâm tiền bối đã xuất hiện, bà ấy là cường giả Bán Bộ Chưởng Khống, Lạc Diễm có ngã ngựa thì Hỗn Độn Tộc vẫn vững như bàn thạch.”
“Hơn nữa, nếu Lạc Diễm xảy ra chuyện, Tố Tâm tiền bối chỉ còn cách nâng đỡ ta lên làm Tộc trưởng. Biết đâu bà ấy còn giúp ta trở nên mạnh hơn!”
Dã tâm trong lòng Hỗn Viên Tôn Giả điên cuồng sinh sôi.
Hắn đã sống quá lâu, thọ nguyên không còn nhiều. Nếu có thể đạt tới cấp Bất Hủ, hoặc chỉ cần là Chuẩn Bất Hủ, tuổi thọ sẽ được kéo dài đáng kể. Sự cám dỗ của thọ nguyên và quyền lực tối thượng đủ để khiến hắn liều lĩnh!
Hắn cho rằng, dù có thất bại thì đã sao? Hỗn Độn Tộc mạnh như vậy, Tần Dương chẳng lẽ dám thực sự giết vào Hỗn Độn Cổ Cảnh, tàn sát tộc nhân của hắn?
“Truyền lệnh ra ngoài! Hỗn Độn Tộc ta không chào đón Tần Dương, không chào đón đám người Nhân Tộc Học Phủ! Bảo bọn hắn cút đi!”
Hỗn Viên Tôn Giả trầm giọng ra lệnh.
“Đại trưởng lão, nhưng mà...”
“Không nhưng nhị gì cả! Thi hành mệnh lệnh!”
Hỗn Viên Tôn Giả trợn mắt quát: “Hỗn Độn Tộc ta mới là chủng tộc mạnh nhất! Tần Dương hắn tưởng thực lực tăng lên chút đỉnh là có thể đến đây diễu võ giương oai sao?”
“Hơn nữa, Tộc trưởng còn là Minh chủ Liên Hợp Thánh Minh, chúng ta cần gì phải nể mặt hắn? Bảo bọn hắn xéo đi!”
Tên thuộc hạ còn muốn khuyên can, nhưng Hỗn Viên Tôn Giả lạnh lùng ngắt lời: “Nhân Tộc trước đây không đáng ngại, nhưng giờ đã trở thành đối thủ cạnh tranh lớn nhất của ta. Các tộc khác đang nhìn vào, chúng ta phải cho họ thấy Hỗn Độn Tộc vẫn là bá chủ, Nhân Tộc chưa đủ tư cách ngồi chung mâm! Đây là ý của bản tọa và cả Tộc trưởng!”
Tên thuộc hạ đành chắp tay: “Vâng, Đại trưởng lão.”
Tần Dương đợi chừng mười phút thì thấy mấy trăm cường giả Hỗn Độn Tộc xuất hiện. Những kẻ này mạnh nhất cũng đạt tới Thiên Đạo Ngũ Biến, nhưng không phải là nhóm người vừa nãy, mà là một nhóm khác cực đoan hơn.
Đó là những kẻ theo chủ nghĩa chủng tộc thượng đẳng, coi Hỗn Độn Tộc là tôn quý nhất, các tộc khác chỉ là rác rưởi!
“Hỗn Liệt Tôn Giả dẫn đội?”
Tần Dương thầm nhíu mày. Hắn biết tên này, Hỗn Liệt là kẻ ủng hộ Lạc Tôn Giả nhưng hành sự rất cực đoan. Việc hắn dẫn đầu ra mặt lúc này có chút bất thường.
“Tần Dương, nghe nói Vô Cực Môn các ngươi gần đây thực lực tăng trưởng không ít nhỉ.”
“Dám mang nhiều người như vậy đến Hỗn Độn Tộc ta, sao hả, muốn uy hiếp chúng ta sao?”
Hỗn Liệt Tôn Giả tiến lại gần, cười lạnh nói, ánh mắt nhìn Tần Dương đầy vẻ cao ngạo.
“Tần Dương, Nhân Tộc các ngươi tuy có mạnh lên chút ít, nhưng so với Hỗn Độn Tộc ta thì còn kém xa lắm!”
“Nội tình của Hỗn Độn Tộc, không phải thứ các ngươi có thể so bì!”
“Hiện tại, mang theo người của ngươi cút ngay cho khuất mắt! Hỗn Độn Tộc không chào đón ngươi, đừng hòng bước chân vào Hỗn Độn Cổ Cảnh!”
Hỗn Liệt Tôn Giả ngôn ngữ ngông cuồng, không hề sợ hãi. Hắn không tin Nhân Tộc hiện tại có thể ngang hàng với Hỗn Độn Tộc, thậm chí còn nghi ngờ thực lực của đám Nhân Tộc Học Phủ là giả, hoặc do dùng thuốc kích thích tạm thời.
“Ngươi nói cái gì?”
“Các hạ thật to gan!”
Phía sau Tần Dương, các cường giả Nhân Tộc Học Phủ đều nổi giận. Tên này dám vô lễ với Tần Dương như vậy!
Với vị thế hiện tại, Tần Dương đích thân đến thăm, lại kiên nhẫn chờ đợi, đã là quá nể mặt rồi. Bọn họ tuy đông nhưng đều thu liễm khí tức, không hề thất lễ.
Tần Dương nheo mắt. Hỗn Độn Tộc lại cứng rắn như vậy? Lạc Tôn Giả không sợ hắn tung tin mật sao? Hay là Tố Tâm Tiên Tử đã hoàn toàn khôi phục nên bọn họ không còn sợ gì nữa?
“Đây là ý của Lạc Tôn Giả?”
Tần Dương lạnh lùng hỏi.
Hỗn Liệt Tôn Giả cười khẩy: “Tần Dương, đây không chỉ là ý của Tộc trưởng, mà là ý chí của toàn thể Hỗn Độn Tộc! Đừng tưởng mạnh lên một chút là có thể đến đây làm càn. Nhân Tộc các ngươi còn kém chúng ta một khoảng cách rất xa!”
“Lập tức cút hết cho lão tử!”