Sát ý trong mắt Âu Dương Húc bùng lên dữ dội, khiến cả Tiêu Quân Uyển và Tiêu Quân Oánh đều rùng mình ớn lạnh.
“Âu Dương Húc, đồng môn tương tàn là trọng tội, huynh đừng làm bậy.” Tiêu Quân Uyển vội vàng can ngăn.
Âu Dương Húc bật cười, quay sang Tiêu Quân Uyển nói: “Quân Uyển, muội hiểu lầm rồi. Ta đường đường là đại sư huynh nội môn, sao lại đi chấp nhặt đánh tàn phế một đứa trẻ ranh? Hơn nữa, Tần Dương sắp bị đuổi, tâm trạng không tốt nên nói năng lung tung cũng là dễ hiểu.”
Hắn quay sang Tần Dương, giọng đầy ẩn ý: “Tần Dương, hãy trân trọng một tháng cuối cùng này. Giang hồ hiểm ác, học thêm chút bản lĩnh để giữ mạng cũng tốt.”
Tiêu Quân Uyển lo lắng. Lời nói của Âu Dương Húc nghe có vẻ khoan dung, nhưng nàng biết rõ con người hắn, chắc chắn hắn sẽ tìm cách trả thù Tần Dương.
“Quân Uyển, gặp lại sau. Tối mai có hẹn, đừng quên nhé.” Âu Dương Húc cười nói rồi bỏ đi.
“Ta còn chưa đồng ý...” Tiêu Quân Uyển định nói với theo nhưng hắn đã đi xa. Nàng thở dài, có lẽ đến lúc đó phải đi để khuyên giải Âu Dương Húc buông tha cho Tần Dương.
“Tần Dương, để ta nói đệ thế nào đây.” Tiêu Quân Uyển day day thái dương. “Âu Dương Húc là Ngưng Khí tầng một đấy!”
“Sư tỷ, uống nhiều nước vào.”
Tần Dương chỉ cười nhẹ, bỏ lại một câu rồi rời khỏi phòng. Một tên Âu Dương Húc tép riu, hắn chẳng để vào mắt. Dù hiện tại chỉ là Tụ Khí tầng một, hắn vẫn có thừa thủ đoạn để giết chết đối phương. Chỉ là Âu Dương Húc có thân phận đệ tử thân truyền, Tần Dương cần nâng cao thực lực trước, cứ để hắn nhảy nhót thêm vài ngày.
“Tỷ, vừa nãy sao tỷ lại cởi áo?”
“Có phải tên lưu manh Tần Dương kia lừa tỷ không? Loại người như hắn, tỷ giúp làm gì, cứ để Âu Dương Húc đánh cho tàn phế đi cho rảnh nợ.” Tiêu Quân Oánh vẫn còn ấm ức.
Trong mắt Tiêu Quân Oánh, tỷ tỷ nàng là tiên tử trên trời, còn Tần Dương chỉ là kẻ tầm thường, gia thế kém cỏi lại không có chí tiến thủ.
“Tần Dương nói là giúp ta kích hoạt Thần tàng.” Tiêu Quân Uyển cau mày giải thích, trong lòng vẫn còn chút giận dỗi vì bị Tần Dương trêu chọc.
“Hắn kích hoạt Thần tàng?”
“Tỷ ơi là tỷ, tỷ hay mắng muội ngốc, muội thấy tỷ mới là ngốc thật đấy. Tỷ Tụ Khí tầng chín, hắn Tụ Khí tầng một, nếu hắn có bản lĩnh đó thì đã chẳng phế vật như vậy!”
Tiêu Quân Oánh dậm chân: “Coi như hắn chạy nhanh, không thì bổn tiểu thư đánh cho hắn mặt mũi nở hoa!”
“Thôi được rồi, muội đến đây làm gì?”
“Tông môn sắp xếp nhiệm vụ lịch luyện, muội đến báo một tiếng.”
Sau khi Tiêu Quân Oánh rời đi, Tiêu Quân Uyển vẫn không yên lòng. Nàng quyết định đi tìm sư tôn để hỏi cho ra lẽ.
“Sư tôn, người có biết về Thần tàng không?”
Sư tôn của Tiêu Quân Uyển là một vị chấp sự có uy tín trong tông, tu vi Ngưng Khí tầng bảy.
“Thần tàng là cái gì?”
Vị sư tôn ngạc nhiên hỏi lại: “Quân Uyển, vi sư nghe nói con lại lo chuyện bao đồng cho tên phế vật Tần Dương kia. Đừng lãng phí thời gian nữa, hắn sắp bị đào thải rồi.”
“Sư tôn, con chỉ là... Thôi bỏ đi. Người thực sự chưa từng nghe qua Thần tàng sao?”
Sư tôn lắc đầu: “Vi sư sống mấy chục năm, kiến thức không ít, nhưng chưa từng nghe đến khái niệm này.”
Tiêu Quân Uyển thất vọng trở về phòng. Nàng cảm thấy khát nước, cầm cốc lên uống một hơi cạn sạch.
“Ưm?”
Vừa uống xong, Tiêu Quân Uyển sững sờ. Nước vào bụng như biến thành linh dịch, toàn thân nàng hưng phấn lạ thường. Hàng vạn lỗ chân lông như mở ra, tham lam hấp thu linh khí trời đất.
“Ta sắp đột phá?”
Cảm giác này mãnh liệt hơn bất cứ lần đột phá nào trước đây. Tiêu Quân Uyển lập tức ngồi xếp bằng tu luyện. Chỉ nửa giờ sau, khí thế của nàng tăng vọt, đạt tới Tụ Khí tầng mười!
“Vẫn còn đang tăng lên!”
Tiêu Quân Uyển kinh hãi. Linh khí vẫn cuồn cuộn đổ vào, dường như muốn đẩy nàng thẳng lên cảnh giới Ngưng Khí. Từ Tụ Khí lên Ngưng Khí là một ngưỡng cửa lớn, nhiều người cả đời không qua được. Với thiên phú của nàng, bình thường phải mất ba năm tích lũy.
Hai giờ sau.
Tiêu Quân Uyển mở mắt, ánh mắt tràn đầy vẻ không thể tin nổi.
“Sao có thể như vậy?”
Nàng kiểm tra lại cơ thể. Không sai, nàng thực sự đã đạt tới Ngưng Khí tầng một.
“Tần Dương bảo ta uống nhiều nước...”
Tiêu Quân Uyển nhìn chiếc cốc trên bàn. Nàng nhớ lại lời dặn dò kỳ lạ đó.
“Chẳng lẽ Tần Dương không nói dối? Thần tàng của ta thực sự là Thiên Thủy?”
Nàng cảm thấy choáng váng. Sư tôn kiến thức rộng rãi còn không biết, vậy mà Tần Dương lại biết, thậm chí còn giúp nàng kích hoạt nó.
Trong khi đó, Tần Dương đã tìm được một phòng tu luyện bỏ trống.
“Kiếp trước, Tụ Khí tầng tám ta mới thức tỉnh Võ hồn, mà chỉ là Tật Phong Điểu bình thường. Kiếp này, Tụ Khí tầng một ta sẽ thức tỉnh!”
Tần Dương dùng những vật dụng đơn giản như cỏ cây, đá sỏi, đèn dầu để bố trí một trận pháp.
“Xong!”
Mười phút sau, Tần Dương hài lòng nhìn thành quả. Với tu vi hiện tại, trận pháp sơ sài này là đủ dùng.
“Võ hồn thức tỉnh càng sớm, tiềm lực càng lớn. Tụ Khí tầng một đã thức tỉnh Võ hồn, cả Thiên Đường Đế Quốc này e rằng chẳng có mấy người!”
Tần Dương ngồi vào giữa trận pháp, bắt quyết kích hoạt. Năng lượng thiên địa bắt đầu len lỏi vào cơ thể hắn.
“Võ hồn liên quan mật thiết đến linh hồn. Ta trùng sinh, linh hồn chịu ảnh hưởng lớn, cộng thêm tác dụng của trận pháp, không biết sẽ thức tỉnh loại Võ hồn nào đây!”
Hắn hy vọng là Thôn Thiên Đế Vương Thụ, nhưng biết điều đó gần như không thể. Đó là Võ hồn đỉnh cấp hắn đoạt được khi đã rất mạnh.
“Nên tu luyện công pháp nào?”
Kiếp trước hắn tu luyện Đại Nhật Đế Vương Kinh đến Bán Bộ Chúa Tể. Nhưng sau đó hắn có được Cửu Đỉnh Thôn Thiên Công, một trong mười đại công pháp của Tinh Không Đại Thế Giới, mạnh hơn Đại Nhật Đế Vương Kinh một bậc.
“Đại Nhật Đế Vương Kinh ta đã quá hiểu rõ. Nhưng Cửu Đỉnh Thôn Thiên Công có thể tạo ra chín cái hư vô đại đỉnh, điên cuồng thôn phệ linh khí. Chọn Cửu Đỉnh Thôn Thiên Công đi!”
Tần Dương quyết định chọn con đường mới. Với kinh nghiệm của một Bán Bộ Chúa Tể, hắn tự tin sẽ thành công.
Hắn bắt đầu vận công. Vài phút sau, quanh người hắn xuất hiện hư ảnh một chiếc đỉnh lớn mờ nhạt bao phủ lấy hắn. Linh khí đi vào chiếc đỉnh, được luyện hóa tinh thuần hơn trước khi nhập vào cơ thể Tần Dương.
Ba giờ trôi qua. Dù chưa lên Tụ Khí tầng hai, nhưng Tần Dương cảm nhận được sâu trong linh hồn có thứ gì đó đang rục rịch muốn thoát ra.
“Võ hồn sắp thức tỉnh rồi.”
“Sẽ là gì đây?”
Tần Dương tràn đầy mong đợi. Dù là gì, với kinh nghiệm của hắn, hắn cũng sẽ biến nó thành vũ khí lợi hại nhất.