Lưu Hạc Niên cung kính nói: “Mộc gia chủ, Mộc thành chủ, tôn nữ của ta là Lưu Tuyết Dĩnh tri thư đạt lễ, đến lúc đó gả vào Mộc gia, trở thành tiểu thiếp của Mộc thiếu chủ thì thế nào?”
Cùng Mộc gia tạo chút quan hệ, đây là chuyện Lưu Hạc Niên đã sớm nghĩ tới, nhưng trước đó hắn không nỡ lấy ra những Hồn tinh kia!
“Gả cho Hùng Khôn làm tiểu thiếp?”
Mộc Văn Diệu nói. Mộc Hùng Khôn là tôn tử của hắn, cũng chính là “Khôn thiếu” trong miệng Diệp Khiếu Vân của Diệp gia.
Lưu Hạc Niên gật đầu: “Không biết Tuyết Dĩnh có phúc khí đó hay không?”
Đám người Mộc Hạo Diễm suy tư. Nếu như bình thường Lưu Hạc Niên tới nói như vậy mà không có biểu hiện gì khác, cho dù hắn đem tôn nữ gả vào Mộc gia làm tiểu thiếp, bọn họ cũng chưa chắc sẽ nhận.
Nhưng bây giờ thì khác.
Số Hồn tinh trị giá 200 vạn linh tệ đối với bọn họ có lực hấp dẫn rất lớn.
Huống hồ Diệp Thủ Tín cư nhiên trở thành cường giả cấp năm, việc hắn bị Diệp gia trục xuất là thật hay giả?
Nếu như là thật sự trục xuất, Mộc gia cùng Lưu gia thông gia không có vấn đề gì; nếu như là giả vờ trục xuất, Mộc gia cùng Lưu gia liên kết, tốt xấu gì thực lực bên mình cũng sẽ cường đại hơn không ít!
“Văn Diệu, con cảm thấy thế nào?”
Mộc Hạo Diễm hỏi.
Mộc Văn Diệu cung kính đáp: “Phụ thân, toàn bằng ngài làm chủ.”
Mộc Hạo Diễm khẽ gật đầu: “Ta cảm thấy tạm được. Con dẫn người đi Lưu gia một chuyến, đem ‘sính lễ’ chúng ta cho Lưu gia thu hồi lại!”
200 vạn linh tệ Hồn tinh, nếu như là sính lễ của Mộc gia, theo bọn hắn nghĩ Diệp Thủ Tín chỉ có thể ngoan ngoãn nhả ra!
“Vâng, phụ thân!”
Mộc Văn Diệu gật đầu: “Lưu gia chủ, văn thư thông gia các loại, chúng ta chuẩn bị một chút. Tốt xấu gì Diệp Thủ Tín cũng là cường giả cấp năm, nếu như hắn muốn xem, những vật này vẫn phải cho hắn xem một chút!”
“Phải!”
Chẳng mấy chốc, Mộc Văn Diệu bọn họ liền chuẩn bị xong văn thư, ngày tháng đương nhiên điền lùi về trước!
Về phần Diệp Thủ Tín có tin hay không, Mộc Văn Diệu cũng mặc kệ, Diệp Thủ Tín không tin cũng phải tin!
“Lưu gia chủ, ngươi cùng ta đi qua một chuyến. Bảo khố Lưu gia các ngươi ở đâu ta cũng không biết, đến lúc đó còn phải phiền phức ngươi lấy đồ ra.”
Mộc Văn Diệu mỉm cười nói.
“Được rồi Mộc thành chủ!”
Mộc Văn Diệu rất nhanh xuất phát, bên cạnh đi theo không ít cường giả. Lưu Hạc Niên đồng dạng đi theo. Không đầy nửa canh giờ, xe ngựa của Mộc Văn Diệu đã đến Lưu phủ. Bên này mười phần an toàn.
Các đại thế lực mặc dù trên cơ bản đều đã nhận được tin tức, nhưng thám tử không dám tới quá gần.
Diệp Thủ Tín có thể là cường giả cấp năm, tới gần quá bị Diệp Thủ Tín đánh giết, bọn họ biết tìm ai nói lý lẽ?
“Cốc cốc!”
Một thủ hạ của Mộc Văn Diệu gõ vang cửa Lưu phủ, tên thủ hạ này có tu vi cấp bốn!
Mộc Văn Diệu là cường giả cấp năm, hơn nữa hắn là Thành chủ, thủ hạ có mấy cường giả cấp bốn là chuyện bình thường!
Bên trong Lưu phủ, Diệp Thủ Tín mở mắt. Trước khi tiếng gõ cửa vang lên, hắn đã nghe thấy tiếng xe ngựa, còn có không ít tiếng vó ngựa đạp đất. Tới hai chiếc xe ngựa và một đội kỵ mã hai mươi người!
“Giờ này, là ai tới?”
Diệp Thủ Tín âm thầm nhíu mày.
Mặc dù chưa tới rạng sáng, nhưng cũng không còn sớm, toàn bộ Mộc Diệp Thành tuyệt đại bộ phận địa phương đã một mảnh đen kịt.
“Tần Dương.”
Không lập tức đi mở cửa, Diệp Thủ Tín đánh thức Tần Dương trước. Tần Dương mở mắt, trong mắt thần quang lập lòe!
Hắn đã hấp thu không ít lực lượng Hồn tinh, tu vi từ cấp ba trung kỳ tăng lên tới cấp ba hậu kỳ!
Huyền Hoàng Phá Thiên Kiếm cùng các bảo vật khác cũng thôn phệ rất nhiều lực lượng thủ hộ tinh linh, mạnh lên rất nhiều.
Tần Dương đoán chừng nếu vận dụng lĩnh vực, đối chiến cường giả cấp bốn sơ kỳ miễn cưỡng có thể, nhưng nhân vật lợi hại hơn nữa thì thực lực hiện tại của hắn còn chưa đủ.
“Diệp lão, chuyện gì?”
Tần Dương dò hỏi.
“Cốc cốc!”
Diệp Thủ Tín chưa kịp nói gì, Tần Dương đã nghe thấy tiếng đập cửa. Âm thanh này nặng hơn một chút, hắn còn loáng thoáng nghe thấy tiếng ngựa hí.
Diệp Thủ Tín nói: “Có không ít người tới bên này, ta hoài nghi có thể là người Mộc gia! Nếu quả thật là người Mộc gia, muộn như vậy tới, có lẽ kẻ đến không thiện, rất có thể sẽ xảy ra chuyện!”
Trong đầu Tần Dương nháy mắt lóe lên rất nhiều tin tức.
Tới vội vàng như vậy, khẳng định là có nguyên nhân.
“Bảo khố!”
Trong miệng Tần Dương phun ra hai chữ: “Nếu như đoán không sai, Lưu Hạc Niên rất có thể đã tìm tới Mộc gia. Nếu như hắn nguyện ý trả giá lớn, cường giả Mộc gia lúc này hoàn toàn có khả năng tới!”
Diệp Thủ Tín sắc mặt biến hóa: “Trong bảo khố có giá trị nhất chính là những Hồn tinh kia. Ý của ngươi là, Lưu Hạc Niên khả năng đã đem những Hồn tinh đó cho Mộc gia?”
Tần Dương gật gật đầu: “Rất có thể. Vốn dĩ sẽ không, nhưng Diệp lão ngươi đã đánh giết Hắc Lang Bang chủ!”
“Nguyên bản nếu như cùng Hắc Lang Bang hợp tác, Lưu Hạc Niên cảm thấy an toàn có bảo đảm, hơn nữa còn có khả năng đánh chết chúng ta, đến lúc đó dù phải chia cho Hắc Lang Bang một chút chỗ tốt cũng sẽ không quá nhiều! Hắc Lang Bang chủ chết, hắn sợ hãi. Nếu như ngươi không chết, hắn khả năng đi ngủ cũng sẽ không yên tâm, nên nguyện ý trả giá lớn.”
Diệp Thủ Tín cười khổ, không nghĩ tới chính mình lừa Hắc Lang Bang chủ tới giết chết, ngược lại lại rước lấy phiền toái như vậy!
“Tần Dương, ta trước đó cũng không nghĩ nhiều như thế.”
Tần Dương nói: “Diệp lão, ngươi đừng suy nghĩ nhiều, đánh giết Hắc Lang Bang chủ vẫn có chỗ tốt! Nếu thật là cường giả Mộc gia tới, đối mặt Mộc gia, ngươi đại khái có thể cứng rắn một chút. Thực lực của ngươi mạnh hơn Mộc Văn Diệu!”
Nguyên bản thực lực Diệp Thủ Tín liền mạnh hơn Mộc Văn Diệu một chút, nay Diệp Thủ Tín đã thu được thủ hộ tinh linh, thực lực lại tăng mạnh, đối đầu Mộc Văn Diệu hắn đã có ưu thế rõ ràng.
“Nhưng còn các ngươi...”
Diệp Thủ Tín lo lắng.
Thật sự chém giết, hắn có thể trốn được, nhưng đám người Tần Dương nói không chừng sẽ tử vong!
Tần Dương mỉm cười nói: “Diệp lão, ngươi đợi chút nữa đề nghị cùng Mộc Văn Diệu đánh một trận, hắn hẳn là sẽ đồng ý!”
“Ngươi nếu thắng, Mộc gia dám hành động thiếu suy nghĩ sao?”
“Ngươi càng sợ hãi rụt rè, chúng ta xảy ra chuyện khả năng càng lớn, biểu hiện càng bá khí càng tốt!”
Diệp Thủ Tín hít sâu một hơi, nhẹ gật đầu.
Trang Quân lúc này cũng tỉnh lại, còn đánh thức cả Diệp Tinh Nhi. Đám người Tần Dương cùng nhau đi ra tiền viện.
Bên ngoài Lưu phủ, Mộc Văn Diệu thần sắc bình tĩnh, một chút người bên cạnh hắn ngược lại chờ đến hơi không kiên nhẫn!
“Mộc thành chủ, muộn như vậy tới, không biết có chuyện gì?”
Cửa lớn Lưu gia cuối cùng mở ra, Diệp Thủ Tín nhanh chân bước ra ngoài. Trang Quân dắt tay Diệp Tinh Nhi cũng đi ra, Tần Dương ngồi trên vai Diệp Tinh Nhi.
Nếu Diệp Thủ Tín cùng Mộc Văn Diệu đánh nhau, Trang Quân các nàng tiếp tục ở trong phủ đi ngủ là không ổn, nói không chừng Lưu Hạc Niên hoặc là cường giả Hắc Lang Bang sẽ từ cửa sau âm thầm lẻn vào bắt các nàng đi!
Ánh mắt Mộc Văn Diệu dừng lại trên người Diệp Thủ Tín, hắn chắp tay cười nói: “Nghe nói Thủ Tín huynh đạt tới tu vi cấp năm, ta đặc biệt tới thăm hỏi chúc mừng một chút. Ngoài ra còn có một chuyện nhỏ, hi vọng được Thủ Tín huynh ủng hộ.”
“Chuyện gì?”
Diệp Thủ Tín hỏi.
Mộc Văn Diệu nói: “Thủ Tín huynh, cũng không phải đại sự gì, chính là Mộc gia chúng ta nguyên bản định cùng Lưu gia thông gia, Tiểu Khôn lúc đầu muốn cưới Lưu Tuyết Dĩnh của Lưu gia làm thiếp, Mộc gia chúng ta đã hạ sính lễ.”
“Bây giờ phát sinh chuyện như vậy, hôn lễ đành phải để sau này hãy nói. Mộc gia chúng ta cùng Lưu gia chủ thương lượng một chút, sính lễ trước tiên hoàn trả cho Mộc gia chúng ta, chúng ta tới lấy lại sính lễ.”
Tần Dương cười, cái lý do này của Mộc gia thật rất không tệ.
Mục tiêu của bọn hắn hẳn là những Hồn tinh kia!
Đã là sính lễ Mộc gia cho Lưu gia, bọn họ chạy tới thu hồi lại là danh chính ngôn thuận. Lấy thực lực của Mộc gia, Diệp Thủ Tín có thể làm gì?
Nhưng cái này có một tiền đề, đó là thực lực Diệp Thủ Tín phải thấp hơn một chút.
“Mộc thành chủ, ngươi nói đồ vật của Lưu gia là sính lễ các ngươi cho thì chính là sính lễ của các ngươi sao? Truyền đi tựa hồ bản tọa rất không còn mặt mũi!”
Diệp Thủ Tín cười lạnh nói: “Chúng ta đánh một trận, ngươi thắng ta, tất cả dễ nói, đồ vật trong bảo khố Lưu gia các ngươi chuyển sạch cũng được. Nhưng nếu như ngươi thua, cái cớ như vậy đừng có lại lấy ra!”
Trong mắt Mộc Văn Diệu tinh mang lập lòe. Diệp Thủ Tín thế mà trực tiếp cự tuyệt, hắn lấy đâu ra tự tin?
Cho dù đạt tới thực lực cấp năm, chẳng lẽ Diệp Thủ Tín cảm thấy chính mình có thể thắng hắn?
“Diệp Thủ Tín, ngươi đừng có rượu mời không uống muốn uống rượu phạt! Thành chủ đại nhân tới, hảo ngôn hảo ngữ nói chuyện với ngươi, đó là tôn trọng ngươi. Nếu như ngươi không biết điều, lập tức liền sẽ có đại lượng binh mã đến bên này!”
Một người bên cạnh Mộc Văn Diệu nghiêm giọng quát. Người này là thủ hạ của Mộc Văn Diệu, cũng là một tên thủ tướng của Mộc Diệp Thành!
Mộc Diệp Thành có hai triệu nhân khẩu, có một đội quân bảo vệ thành ba vạn người, chi quân đội này tự nhiên nằm trong sự khống chế của Mộc Văn Diệu.
Bất quá trừ phi bất đắc dĩ, Mộc Văn Diệu sẽ không tùy tiện điều động quân đội.
Ba vạn quân đội kia mặc dù nằm trong sự khống chế của hắn, nhưng theo quy củ của Ngân Nguyệt Quốc, nếu hắn đại quy mô điều động quân đội thì nhất định phải báo lên! Chuyện gấp lâm thời điều động thì sau đó cũng nhất định phải báo cáo bổ sung!
Kẻ thèm khát cái vị trí này của hắn cũng không ít!
Diệp Thủ Tín thần sắc lãnh đạm nói: “Mộc thành chủ, nếu như ngươi muốn như vậy, cứ điều động binh mã thử xem, nhìn xem các ngươi có thể vây giết bản tọa hay không!”
“Các ngươi có thể bắt được đám người Trang Quân, nhưng Mộc gia các ngươi hãy chuẩn bị tinh thần mỗi thời mỗi khắc đối mặt với sự ám sát của một cường giả cấp năm! Vừa rồi vị nào lên tiếng, bản tọa nhớ kỹ ngươi, nhà ngươi bản tọa khẳng định sẽ ghé thăm!”
Cường giả vừa lên tiếng sắc mặt đại biến. Nếu quả thật như vậy, cuộc sống về sau của hắn sẽ cực kỳ khó chịu.
Hắn là cường giả cấp bốn, thực lực rất mạnh, nhưng nếu bị cường giả cấp năm ám sát, hắn khẳng định không sống nổi!
Người nhà của hắn, đến lúc đó đoán chừng cũng sẽ chết!
Mộc Văn Diệu âm thầm nhíu mày. Nếu quả thật đến tình trạng như vậy, Mộc gia bọn họ cũng sẽ đối mặt phiền toái cực lớn.
Mộc Diệp Thành nếu như loạn, chức Thành chủ của hắn rất có thể cũng sẽ mất.
Hơn nữa, nếu Diệp Thủ Tín làm như vậy, bọn họ đến lúc đó rốt cuộc có nên nhắm vào Diệp gia hay không?
“Mộc thành chủ, ngươi nói thế nào?”
“Chúng ta đánh một trận, hay là các ngươi trực tiếp rút lui!”
Diệp Thủ Tín bá khí nói...