“Tống lão tiền bối quá lời, thứ này đối với ta mà nói quá mức thâm sâu, ta cũng chỉ là hiểu được một chút da lông mà thôi.”
“Hơn nữa, nếu không phải nhận được truyền thừa trực tiếp, e rằng ta ngay cả một chữ cũng xem không hiểu. Vật trân quý như vậy, cũng chỉ có ở trong tay Đan Đạo tiền bối như Tống lão ngài, mới có thể phát huy ra uy lực chân chính.”
Tần Dương cung kính đáp lời, vẻ mặt vô cùng khiêm tốn.
Tống Càn mỉm cười hài lòng. Hắn cảm thấy Tần Dương kẻ này rất thức thời. Đã như vậy, ngược lại có thể để cho Tần Dương sống thêm một đoạn thời gian.
Nếu Tần Dương không biết điều, Tống Càn vốn định tìm cơ hội nhanh chóng diệt trừ hắn. Dù sao bên cạnh Tống Càn có hai cường giả Bát Phẩm, lại thêm mấy tên Thất Phẩm Pháp Anh cảnh giới, bản thân hắn lại có thể luyện chế đan dược cường đại, muốn giải quyết một tên tiểu bối như Tần Dương dễ như trở bàn tay.
Tần Dương tuổi còn trẻ, tu vi Nguyên Đan cảnh giới, Đan Đạo lại đạt tới cấp bậc Đan Vương, thiên tài như vậy Tống Càn rất vừa ý. Vừa ý để làm gì? Tất nhiên là để luyện đan!
“Tiểu hữu, mau thu hồi ba món bảo vật này đi, lão hủ cũng không thể lấy không đồ tốt của ngươi, ha ha!”
Tống Càn cười lớn, đẩy ba món bảo vật về phía trước.
Tần Dương trong lòng cười lạnh. Ba món bảo vật Bát Phẩm này đúng là đồ tốt, nhưng đều không phải vật tiêu hao. Trừ phi đem bán đi, bằng không với thực lực hiện tại của Tần Dương căn bản chưa dùng tới được.
“Tống Càn lão gia hỏa này, chỉ sợ là đang đánh chủ ý nuôi béo ta rồi bắt đi luyện đan đây mà!”
Tần Dương thầm nghĩ. Nếu không phải kiếp trước đã biết rõ bộ mặt thật của Tống Càn, Tần Dương hiện tại chắc chắn sẽ rất cảm động, thậm chí sinh lòng hảo cảm với vị “lão tiền bối” đức cao vọng trọng này.
“Tống lão tiền bối, cái này... có phù hợp không?”
“Bọn chúng quá mức trân quý.”
Tần Dương làm ra vẻ chần chờ.
Tống Càn ha ha cười nói: “Tiểu hữu, thứ ngươi đưa cho lão hủ cũng rất tốt, nếu như có thể nghiên cứu thấu đáo, giá trị của nó rất có thể còn lớn hơn nhiều!”
Mặc dù chưa hoàn toàn hiểu rõ những tài liệu kia nói gì, nhưng chỉ cần nhìn qua, Tống Càn đã có cảm giác “tuy không hiểu nhưng thấy rất lợi hại”.
“Vậy vãn bối xin đa tạ Tống lão tiền bối trọng thưởng.”
Tần Dương trong lòng mừng thầm, nhanh chóng thu đồ. Ba món bảo vật Bát Phẩm này, Nguyên Đan cảnh giới bình thường không dùng được, nhưng Tần Dương hắn thì có cách dùng! Coi như bản thân không dùng, đưa cho Lôi Tinh Hà để tăng cường chiến lực cũng là một lựa chọn tuyệt vời.
“Chư vị, lão hủ bây giờ lòng đang ngứa ngáy, muốn đi trước nghiên cứu một phen. Tiểu Lâm, có thể hay không sắp xếp cho ta một cái sân nhỏ yên tĩnh chút?”
“Đúng rồi Tần Dương tiểu hữu, ngươi có thể hay không ở lại Hách Liên gia tộc thêm vài ngày? Lão hủ đến lúc đó có lẽ còn muốn thỉnh giáo ngươi một chút!”
Tống Càn mỉm cười nói.
Nếu nghiên cứu không ra, đến lúc đó liền trực tiếp bắt Tần Dương lại tra khảo. Hỏi trước, nếu hỏi ra được thì tốt nhất. Không hỏi được, liền đem Tần Dương luyện thành đan dược, vấn đề của Hách Liên Yên nói không chừng cũng được giải quyết, thậm chí còn có thu hoạch ngoài ý muốn!
“Tống lão tiền bối, đương nhiên là có thể.”
Tần Dương gật đầu. Tống Càn ngoài miệng là hỏi thăm, nhưng nhân vật cỡ này đã khách khí với ngươi, nếu ngươi không biết điều, sự khách khí đó sẽ lập tức biến thành sát khí.
“Tống lão tiền bối, mười ngày nửa tháng, thứ này đoán chừng khó mà hiểu rõ ngay được.”
“Ngài không cần gấp gáp, cứ từ từ nghiên cứu. Ta tiếp theo hai tháng đều sẽ ở lại chỗ này, đến lúc đó sẽ giúp Hách Liên cô nương trị liệu thêm một lần!”
Tống Càn cười gật đầu, như thế cũng tốt! Gần hai tháng cũng không tính là dài, nghiên cứu tư liệu đỉnh cấp, thời gian ngắn có khi hoàn toàn không tìm thấy đầu mối.
“Tiểu Lâm, Tần Dương tiểu hữu rất không tệ.”
“Hắn cũng đã giúp Hách Liên gia tộc các ngươi đại ân, các ngươi đối đãi với hắn phải tốt một chút, bằng không lão hủ cũng muốn phê bình các ngươi đấy.”
Tống Càn khẽ cười nói.
Hách Liên gia tộc nếu như cho ra không ít chỗ tốt, thực lực Tần Dương có thể lại đề thăng một chút, Tống Càn rất vui lòng nhìn thấy điều đó. Dược liệu càng tốt, đan dược luyện ra càng xịn.
“Tống lão, chúng ta nhất định sẽ hậu đãi Tần Dương.”
“Điểm này Tống lão ngài cứ yên tâm!”
Hách Liên Lâm vội vàng cam đoan.
Hách Liên gia tộc vốn đã định cho Tần Dương chỗ tốt cực lớn, bây giờ Tống Càn lại lên tiếng, Hách Liên Lâm đoán chừng, bút tích của bọn hắn phải lớn hơn một chút nữa! Nếu như Tần Dương được Tống Càn nhìn trúng, trở thành đệ tử hay gì đó, thì thân phận địa vị của Tần Dương sẽ tăng lên rất nhiều.
“Tần Dương tiểu hữu, có vấn đề gì cứ tới tìm ta.”
“Lão hủ nếu có thắc mắc, cũng sẽ tới thỉnh giáo ngươi, ha ha!”
Tống Càn rời đi. Là một Đan Hoàng Bát Phẩm, lại bình dị gần gũi như thế, không ít cường giả ở đây đều bị phong thái của Tống Càn làm cho tin phục. Ngay cả Tần Hải và Tạ Yến cũng ở trong số đó!
Trong mắt rất nhiều người, Tống Càn mới thực sự là lão tiền bối đức cao vọng trọng, là trưởng giả đáng kính.
“Hai tháng.”
Tần Dương thầm tính toán. Trong vòng hai tháng này, hắn nhất định phải để thực lực bản thân tăng lên một bước dài. Nếu không, dù có liều mạng bộc phát át chủ bài, khi đối mặt với sự truy sát của nhóm người Tống Càn, khả năng chạy thoát cũng rất thấp!
“Tần Dương, huyết mạch của ngươi tựa hồ cũng không phải đặc biệt cường đại.”
“Hách Liên gia tộc chúng ta có một chỗ bí địa chuyên dùng để tăng lên huyết mạch. Miễn là ý chí lực của ngươi đủ mạnh, có thể kiên trì ở bên trong lâu một chút, huyết mạch của ngươi sẽ được cải thiện đáng kể!”
“Nơi này vốn dĩ chỉ có thành viên trung tâm của Hách Liên gia tộc mới được sử dụng, nhưng ngươi đã cứu Yên Nhi, hơn nữa Tống lão cũng đã lên tiếng, ngươi có thể tiến vào bí địa đó lần thứ ba.”
Hách Liên Lâm mở miệng. Ban đầu, các cường giả Hách Liên gia tộc thảo luận chỉ định cho Tần Dương vào một lần, cộng thêm một số bảo vật khác. Nhưng lời nói của Tống Càn có trọng lượng rất lớn. Vừa rồi Hách Liên Lâm đã trao đổi nhanh với các cường giả khác, đồng ý nâng mức đãi ngộ lên.
“Bá phụ, ta có thể tiến vào một lần, còn hai lần kia nhường cho cha mẹ ta mỗi người một lần được không?”
Tần Dương hỏi.
“Cái này...”
Hách Liên Lâm khẽ nhíu mày. Hắn hi vọng chỗ tốt đều dồn vào một mình Tần Dương. Nếu Tần Dương ở rể Hách Liên gia tộc, chỗ tốt kia coi như vẫn nằm trong nhà.
“Dương nhi, chúng ta không cần đâu.” Tần Hải vội vàng từ chối.
Tần Dương kiên quyết nói: “Bá phụ, mẫu thân của ta chỉ là Nguyên Hải cảnh giới, ba người chúng ta cộng lại tiêu hao lực lượng hẳn là còn thấp hơn một chút so với dự tính!”
“Nếu ngươi đã kiên trì như vậy, cũng được.”
Hách Liên Lâm gật đầu. Dù sao Tần Dương cũng giúp Hách Liên gia tộc đại ân, Tống Càn lại mở miệng, yêu cầu này không tiện cự tuyệt. Hơn nữa bệnh tình của Hách Liên Yên vẫn chưa hoàn toàn khỏi hẳn, nếu Tống Càn bên kia tiến triển không tốt, vẫn cần Tần Dương ra tay.
“Đa tạ bá phụ!”
Tần Dương mỉm cười. Nơi đó dựa vào ý chí lực để tăng lên, Tần Dương đoán chừng bản thân tiến vào một lần là đủ để vơ vét hết chỗ tốt, có vào lần hai lần ba cũng vô dụng. Để Tần Hải và Tạ Yến vào cùng mới là tối ưu hóa lợi ích.
“Tần Dương, quá trình tăng lên huyết mạch sẽ vô cùng thống khổ. Ngươi hãy cố gắng kiên trì ở bên trong càng lâu càng tốt! Thời gian càng dài, chỗ tốt càng nhiều! Ngoài ra, cùng một thời gian, vị trí càng sâu, lợi ích thu được càng lớn! Nhưng phải chú ý, tuyệt đối không thể để bản thân hôn mê ở bên trong, nếu không sẽ có hậu quả nghiêm trọng!”
Hách Liên Lâm nghiêm túc dặn dò.
“Tốt!” Tần Dương gật đầu.
“Lâm huynh, chúng ta xin cáo từ trước!”
Tần Quân Tập lúc này mở miệng. Hách Liên gia tộc thân cận với gia đình Tần Dương, lại thêm Tống Càn che chở, bọn hắn ở lại đây cũng chẳng có ý nghĩa gì, càng không thể động thủ với Tần Dương.
“Lục đệ, làm phiền ngươi tiễn khách.”
Hách Liên Lâm nhàn nhạt nói, lười khách sáo giữ lại.
“Tốt đại ca.”
Đám người Tần Quân Tập rời đi. Hách Liên Lâm nhìn về phía Hách Liên Yên cười nói: “Yên Nhi, con đưa Tần Dương bọn họ đi gia tộc cấm địa đi, trên đường giải thích cặn kẽ một chút. Tần Hải huynh, ta đi trước một bước để chuẩn bị mở ra bí địa.”
“Vâng, phụ thân.” Hách Liên Yên ngoan ngoãn gật đầu.