“Thư chắc chắn đã nhận được, vậy mà không quỳ!”
“Rất tốt, rất tốt!”
“Bản thiếu gia chỉ thích những kẻ xương cứng như vậy. Phải đập gãy từng khúc xương cứng đầu đó mới hả giận!”
Sau một ngày một đêm điên cuồng di chuyển, nhóm Phong Bá Thành đã đến Tử Huyền Thành. Tùy tiện thôi miên một người hỏi thăm, bọn họ biết Tần Dương không hề quỳ ở cổng thành.
Nếu có, tin tức chấn động như vậy cả Tử Huyền Thành đã biết, đến đứa trẻ con cũng phải hay.
“Đến Phủ Thành chủ!”
“Đã không quỳ, bản thiếu gia sẽ bắt cả nhà bọn hắn quỳ thật chỉnh tề trên đường cái, đến lúc chết cũng phải chết thật chỉnh tề!”
Phong Bá Thành cùng đám thuộc hạ bay thẳng từ cổng thành lên không trung, hơn mười đạo thân ảnh xé gió lao thẳng về phía Phủ Thành chủ.
“Nhìn kìa, có người đang bay!”
“Gan to thật, không biết Tử Huyền Thành cấm bay sao?”
Rất nhiều người dân ngước nhìn, bàn tán xôn xao.
“Thành chủ, có người đang bay tốc độ cao về phía này.”
Tần Hải nhận được tin tức rất nhanh. Cả nhà đang dùng bữa, ông biết Tần Dương sắp rời đi.
“Phong tỏa toàn bộ Phủ Thành chủ!”
“Một con chuột cũng không được để lọt ra ngoài!”
Phong Bá Thành quát lớn. Các cường giả lập tức tản ra, bao vây Phủ Thành chủ. Từng cột sáng khổng lồ dựng lên, phong tỏa hoàn toàn không gian xung quanh.
“Tần Dương, lăn ra đây!”
“Bạn cũ đến thăm ngươi đây!”
Trên bầu trời, Phong Bá Thành cười điên cuồng. Trong tay hắn cầm một bảo vật cảm ứng được khí tức của Tần Thần Y. Tần Dương chính là Tần Thần Y, không sai chạy đi đâu được.
“Tần Dương, cút ra đây!”
Một người trung niên bên cạnh Phong Bá Thành nghiêm giọng quát. Người này tu vi Bát Phẩm tầng 7, là Tề Vân Tế, cha của Tề Tuấn Dật.
Biết con trai chết trong Thiên Tài Lồng Giam, Tề Vân Tế hận đến phát điên. Con trai ông ta có nhiều, nhưng thiên tài như Tề Tuấn Dật chỉ có một. Ông ta còn kỳ vọng Tề Tuấn Dật sẽ đạt Cửu Phẩm, đưa Tề gia lên tầm cao mới!
“Phong Thiếu điện chủ, đã lâu không gặp a.”
Tần Dương cười nhạt bước ra cùng Tần Hải, theo sau là nhóm Lôi Tinh Hà.
Tiêu Quân Uyển và các nàng không có mặt, họ đang bế quan tiêu hóa kinh nghiệm chiến đấu từ Thiên Tài Lồng Giam.
“Tần Dương, thư của bản Thiếu điện chủ, ngươi nhận được rồi chứ?”
Mắt Phong Bá Thành lóe lên hàn quang.
“Nhận được rồi. Không phải ta chê đâu, nhưng chữ của Phong Thiếu điện chủ xấu quá. Có thời gian ta sẽ dạy ngươi viết, để ngươi biết chữ của Đại sư Tông sư là như thế nào.”
Tần Dương cười ha hả đáp trả.
“Thật to gan!”
“Sắp chết đến nơi còn dám mạnh miệng!”
Tề Vân Tế quát lớn. Sát khí từ đám cường giả Tà Thần Điện tỏa ra ngùn ngụt, khiến cả Tử Huyền Thành rung chuyển.
“Làm cái gì vậy!”
Mộc Sứ giả vẫn chưa rời đi, hừ lạnh một tiếng rồi lao tới.
“Chư vị, nơi này không phải chỗ các ngươi có thể làm loạn.”
“Mau chóng lui ra!”
Mộc Sứ giả lạnh lùng nói, tay giơ lên lệnh bài Sứ giả của Tinh Nguyên Tinh Hội.
“Lão già kia, ngươi là cái thá gì mà dám quản chuyện của Tà Thần Điện chúng ta!”
Phong Bá Thành quát lại, không chút khách khí. Hắn nghi ngờ lão già này là sư tôn của Tần Dương nên chẳng cần nể nang.
“Thiếu điện chủ, cẩn thận lời nói.”
Một Cửu Phẩm cường giả bên cạnh vội vàng nhắc nhở.
Phong Bá Thành còn trẻ chưa biết, nhưng 3 vị Cửu Phẩm cường giả đi cùng đều nhận ra tấm lệnh bài đó.
“Thiếu điện chủ, đây là lệnh bài Sứ giả của Tinh Nguyên Tinh Hội.”
Một người truyền âm.
Sắc mặt Phong Bá Thành biến đổi. Hắn biết Tinh Nguyên Tinh Hội đáng sợ thế nào. Sứ giả của hội thường là Cửu Phẩm cường giả, địa vị không thấp. Đắc tội nhân vật như vậy rất phiền phức.
“Lão phu không là cái thá gì cả.”
“Lão phu chỉ là một Sứ giả nho nhỏ của Tinh Nguyên Tinh Hội thôi.”
“Phong Thiếu điện chủ đã không để lão phu vào mắt, chắc hẳn giết thành viên Tinh Nguyên Tinh Hội cũng không chớp mắt. Lão phu sẽ đứng nhìn, không nói gì nữa, Phong Thiếu điện chủ cứ tự nhiên!”
Mộc Sứ giả lạnh lùng nói.
Là Cửu Phẩm cường giả, lại có Tinh Nguyên Tinh Hội chống lưng, ông ta sợ gì Phong Bá Thành.
Phong Bá Thành toát mồ hôi lạnh. Đắc tội Sứ giả Tinh Nguyên Tinh Hội là điểm trừ cực lớn, cái ghế Thiếu điện chủ vốn đã lung lay giờ càng thêm nguy hiểm.
“Sứ giả, ta không biết thân phận ngài, xin đừng trách.”
Phong Bá Thành vội vàng hạ xuống, cúi người hành lễ: “Không biết vì sao Sứ giả lại ngăn cản ta?”
Mộc Sứ giả thản nhiên đáp: “Tần Thành chủ hiện tại là ông chủ của Tử Huyền Tinh Hành, ông ấy đã gia nhập Tinh Nguyên Tinh Hội.”
“Cái gì?”
Phong Bá Thành kinh hãi tột độ.
Nếu Tần Hải là ông chủ Tinh Hành, hắn lấy gì giết Tần Hải? Làm sao diệt tộc Tần Dương?
Dù có thù với Tần Dương, nhưng nói cho cùng là do hắn đuối lý, hắn hạ độc trước. Tề Tuấn Dật chết là do vây giết nhóm Tiêu Quân Uyển.
Nếu Tần Dương không chủ động gây sự, Phong Bá Thành mà giết hắn, Tinh Nguyên Tinh Hội rất có thể sẽ can thiệp!
“Phong thiếu điện chủ, các ngươi vất vả rồi. Biết Tử Huyền Tinh Hành thành lập, từ xa xôi chạy tới chúc mừng thế này.”
Tần Dương mỉm cười châm chọc.
Phong Bá Thành nhìn Tần Dương với ánh mắt oán độc, tức đến muốn thổ huyết.
Huy động bao nhiêu nhân lực, tốn kém bao nhiêu tài nguyên mở Truyền Tống Trận, kết quả đến nơi lại gặp cảnh này. Tần Dương vậy mà đã chui vào cái vỏ bọc Tinh Nguyên Tinh Hội.
“Tần Dương, ngươi đừng đắc ý. Tinh Nguyên Tinh Hội chỉ bảo vệ người thân trực hệ và thuộc hạ quan trọng. Tần gia các ngươi còn rất nhiều người không nằm trong phạm vi bảo hộ.”
Tề Vân Tế đằng đằng sát khí nói.
Tần Dương cười nhạt: “Đúng vậy, các ngươi cứ việc đi giết.”
“Phụ thân ta giờ là thành viên Tinh Nguyên Tinh Hội, mấy năm lại đi họp mặt một lần. Đến lúc đó kể lể vài câu, không biết các thành viên khác có cảm thấy ‘môi hở răng lạnh’ hay không ha ha.”
Tề Vân Tế mặt đen lại. Phong Bá Thành cũng khó coi vô cùng. Nếu làm vậy, uy tín Tà Thần Điện sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
“Phong Thiếu điện chủ, ngươi không phải muốn giết ta sao?”
“Ta cho ngươi một cơ hội quang minh chính đại, thế nào?”
Tần Dương cười nói.
“Ngươi nói đi!”
Phong Bá Thành nén giận.
“Biết Thánh Ma Đại Lục, Thiên Tuyệt Chi Địa không?”
Tần Dương hỏi.
Phong Bá Thành gật đầu. Đó là cấm địa nổi tiếng ở đại lục lân cận. Truyền thuyết nói nơi đó phong ấn hàng ngàn loại cấm thuật viễn cổ, chỉ cần lấy được một loại là thực lực tăng vọt. Nửa năm sau Thiên Tuyệt Chi Địa sẽ mở ra.
“Nửa năm sau Thiên Tuyệt Chi Địa mở ra.”
“Ta dự định vào đó.”
“Khi ta từ bên trong đi ra, ngươi và ta có thể quyết chiến một trận. Nếu ngươi thắng, có thể trực tiếp chém giết ta!”
“Mộc trưởng lão đang ở đây làm chứng, Tinh Nguyên Tinh Hội sẽ không tìm ngươi gây phiền phức.”
Mắt Phong Bá Thành sáng lên. Trước đó hắn thua Tần Dương là do bị gài bẫy, ở bên ngoài, hắn tin mình ăn đứt Tần Dương.
“Thiên Tuyệt Chi Địa sao?”
“Nếu ta vào đó và có thu hoạch, vị trí Thiếu điện chủ sẽ được củng cố! Đi một chuyến cũng không tệ!”
Phong Bá Thành tính toán.
“Ngươi chắc chắn chứ?”
Phong Bá Thành lạnh lùng hỏi.
Tần Dương gật đầu: “Chắc chắn. Nhưng ta có một vấn đề nhỏ, ta đi lại không tiện lắm. 3 tháng sau, hay là Phong Thiếu điện chủ đến đón ta cùng đi? Ngươi cũng đỡ lo ta lừa ngươi, đi cùng nhau là tiện nhất.”
“Được!”
Phong Bá Thành đồng ý.
Tần Dương nở nụ cười. Có Phong Bá Thành làm “xe ôm” đi Thánh Ma Đại Lục thì còn gì bằng, được đi ké Viễn Cổ Truyền Tống Trận, tốc độ nhanh hơn nhiều!
Phong Bá Thành, người tốt a!