“Tần huynh, đã lâu không gặp, vẫn khỏe chứ?”
Tần Dương từ chỗ sâu trong Thiên Tuyệt Cấm Địa đi ra, không lâu sau Sư Trọng Vân lại tới. Hắn cũng không quá che giấu hành tung của mình.
“Làm phiền mong nhớ, vẫn khỏe!” Tần Dương lạnh nhạt đáp.
Sư Trọng Vân khẽ thở dài: “Tần huynh, ngươi đối với ta có sự cảnh giác a. Ta đã biết một vài chuyện, dường như chuyến đi Thiên Tuyệt Cấm Địa này của ngươi không quá thuận lợi. Thị nữ của ngươi là Vệ Thi Vận và Lạc Linh Na đã xảy ra chuyện, không sai chứ? Nếu ta có thể giúp, ngươi cứ mở miệng.”
Tần Dương trầm mặc không đáp.
“Tần huynh, ta còn biết một tin tức, ngươi bị người mưu hại, có người bắt Bối Dao, phế bỏ tu vi thị nữ Lạc Linh Na của ngươi, ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa ngươi và Dạ Vô Song! Tần huynh, Phong Bá Thành ở Thiên Tuyệt Cấm Địa thế nhưng là có thu hoạch tốt, hắn rất có thể đã nhận được Cấm Thuật cường đại!”
“Trong tình huống quan hệ với Dạ Vô Song bị ảnh hưởng, đến lúc đó nếu thua trong tay Phong Bá Thành, rất có thể là cái chết!”
Tần Dương cười lạnh nói: “Sư đạo hữu biết cũng không ít nhỉ!”
“Ha ha, Sư gia chúng ta tuy không hoạt động chính ở Thánh Ma Đại Lục, nhưng nghe ngóng chút tin tức vẫn làm được. Tần huynh, ta nói không sai chứ? Bây giờ gia nhập Sư gia chúng ta là lựa chọn tốt nhất, cam đoan ngươi sẽ không xảy ra chuyện!”
Sư Trọng Vân mỉm cười, hắn đối với việc lôi kéo Tần Dương lần này lòng tin mười phần.
“Xin lỗi, ta không hứng thú.”
Sư Trọng Vân nheo mắt: “Tần huynh, ngươi biết không, ở Sư gia chúng ta, nếu ta mấy lần lôi kéo ngươi không thành công, mà ngươi quả thật có giá trị, thì sẽ đổi người khác tới. Nhưng những người khác tới rất có thể sẽ không giống ta tận tình khuyên bảo đâu.”
“Tần huynh, ngươi chấp nhận lời mời gia nhập Sư gia, đối với ngươi tuyệt đối là lựa chọn tốt nhất. Ngươi bây giờ phiền phức không nhỏ, không chỉ có Tà Thần Điện. Nếu ngươi không chấp nhận, có lẽ ngày mai là tử kỳ của ngươi!”
Tần Dương thản nhiên nói: “Sư đạo hữu, ta sao không biết kẻ địch của mình rất nhiều?”
“Ha ha, Tần huynh đây là muốn khảo nghiệm năng lực tình báo của Sư gia chúng ta?”
Sư Trọng Vân nhẹ nhàng phe phẩy chiếc quạt trong tay: “Tần huynh, Tà Thần Điện thì không cần nói rồi. Nguyễn Thiên Thiên bên kia đã công khai đối đầu. Thái tử Thần Thánh Đế Quốc Cung Ngọc Thương chỉ sợ muốn giết chết ngươi ngay lập tức. Chỉ ba phương này áp lực liền cực kỳ khủng bố rồi. Tần huynh ngươi biết vì sao ta coi trọng ngươi không? Bởi vì có nhiều kẻ địch khủng bố như vậy mà ngươi vẫn bình chân như vại, đây không phải ngu xuẩn thì chính là có lực lượng!”
“Ngoài ra, ngươi lúc ở bên ngoài giúp Ngư Tiểu Man, tất nhiên đắc tội một phương thế lực cường đại, hơn nữa đối phương còn đang trong bóng tối! Kẻ bắt Bối Dao là ai, ngươi bây giờ cũng không biết. Còn có, ba cường giả Huyền Thiên Minh hẳn là đã chết? Bọn họ là do ai giết, không biết Tần huynh có manh mối gì không? Ha ha! Nghe nói cường giả Huyền Thiên Minh trước đó cùng Tần Dương ngươi có xung đột, vẫn là Dạ Vô Song đi qua ngươi mới hóa giải được!”
“Tần huynh, nếu như trước đó Dạ Vô Song cùng quan hệ của ngươi rất tốt, sau lưng ngươi lại có cường giả chống lưng, rắc rối ngươi gây ra cũng không lớn lắm thì mọi thứ còn có thể giữ cân bằng. Nhưng bây giờ cân bằng đã vỡ, thời gian ước định giữa ngươi và Phong Bá Thành cũng đã đến!”
“Tần huynh, trước ngươi cùng ta ước định nửa năm, bây giờ khoảng cách thời hạn nửa năm cũng không còn bao lâu. Ngươi đã hứa, dù không gia nhập Sư gia cũng sẽ đến Sư gia tham quan rồi mới quyết định!”
Tần Dương nói: “Ước định trước kia ta ngược lại còn nhớ rõ.”
Sư Trọng Vân mỉm cười: “Tần huynh, sự tình đã xảy ra không ít biến hóa, kẻ địch của ngươi hôm nay rất nhiều, cho nên ước định trước kia hết hiệu lực. Ngươi phải lập tức gia nhập Sư gia, chúng ta mới có thể bảo vệ ngươi, bằng không ra đến bên ngoài, các đại thế lực cùng ngươi xung đột, Sư gia chúng ta không tiện ra mặt!”
“Cho nên Tần huynh, lựa chọn đi, đây có thể nói là cơ hội cuối cùng của ngươi! Nếu ngươi từ bỏ, coi như ngươi may mắn sống sót, đến lúc đó người tới tìm ngươi cũng sẽ không phải là ta nữa!”
Tần Dương bình tĩnh nói: “Sư đạo hữu, phía trước ta đã nói qua, xin lỗi, ta không hứng thú.”
Trong mắt Sư Trọng Vân hàn quang lấp lóe, hắn giận rồi. Sư gia thực lực cực mạnh, Sư Trọng Vân ở Sư gia cũng là thiên tài đỉnh cao, nhiều lần hạ mình lôi kéo Tần Dương mà vẫn bị cự tuyệt, nội tâm hắn đầy nén giận.
“Ha ha, Tần huynh, đã vậy ta cũng không miễn cưỡng. Ta ngược lại muốn xem xem rời khỏi Thiên Tuyệt Cấm Địa, ngươi có thể sống sót hay không!”
Sư Trọng Vân phất tay áo bỏ đi.
Tần Dương âm thầm lắc đầu. Sư gia là một cái hố lửa khổng lồ, hắn bây giờ tuy phiền phức không nhỏ, nhưng vì hóa giải chút rắc rối mà nhảy vào cái hố lửa này thì hoàn toàn không cần thiết.
“Phong Bá Thành vậy mà có thể nhận được Cấm Thuật cường đại. Không biết là loại Cấm Thuật gì.”
Tần Dương thầm nghĩ. Sư Trọng Vân đã nói vậy thì khả năng Phong Bá Thành nhận được Cấm Thuật là rất cao. Cấm Thuật trong này mỗi một loại đều không tầm thường!
“Tần Dương, chúng ta tâm sự chút đi.”
Đúng lúc này, lại có tiếng nói truyền vào đầu Tần Dương. Một trung niên nhân nhìn qua bình thường đi tới, khoảng cách chỉ còn mấy chục mét.
Trong lòng Tần Dương báo động đỏ. Trung niên nhân này thực lực rất khủng bố. Nếu không phải hắn chủ động truyền âm và lộ diện, Tần Dương lúc này vẫn chưa phát hiện ra hắn.
“Có thể.”
Tần Dương lặng lẽ kích hoạt Thập Bát Chân Long Phong Ma Đại Trận đã bố trí sẵn. Từ thần sắc của trung niên nhân kia, hắn biết đối phương đã phát hiện ra trận pháp, nhưng hắn cũng không rời đi.
“Trận pháp không tệ.”
Trung niên nhân đến trước mặt Tần Dương, cách ba bốn mét, tự lấy ra một cái ghế mỉm cười ngồi xuống.
“Tần Dương, tự giới thiệu một chút, bản tọa là Tam Lâu Chủ của Yêu Nguyệt Lâu, Túc Chí Văn.”
Trong mắt Tần Dương tinh mang lấp lóe, dĩ nhiên là Túc Chí Văn.
“Nguyên lai là Túc Lâu Chủ. Túc Lâu Chủ tìm ta không biết có chuyện gì?”
Tần Dương tùy thời chuẩn bị để yêu hồn và Hô Duyên Khánh động thủ. Lúc này Hô Duyên Khánh đã nắm trong tay một thanh hắc sắc cự kiếm. Một thanh hắc sắc cự kiếm khác do chính Tần Dương chưởng khống. Lực lượng của hắc sắc cự kiếm nếu bộc phát sẽ cực kỳ kinh người.
“Tần Dương, trên người ngươi có khí tức của Ảnh Độc Cổ. Ngươi đã tiếp xúc với Ảnh Độc Cổ của bản tọa. Tống Càn đi tìm ngươi, hắn thất bại rồi, không sai chứ?”
Túc Chí Văn cười nhạt nói: “Trước ngươi phá hỏng chuyện của bản tọa, ngươi lại đánh chết đệ tử của bản tọa, chúng ta hòa nhau, thế nào?”
Trước đó, Túc Chí Văn kỳ thật không quá tin Tống Càn thua trong tay Tần Dương, hắn nghĩ Tống Càn có thể bị yêu thú giết. Nhưng đến đây, cảm nhận được khí tức Ảnh Độc Cổ, hắn biết Tống Càn chắc chắn đã ngã ngựa trong tay Tần Dương. Đã vậy, Tần Dương có thể đã biết một số bí mật từ Tống Càn, ví dụ như chuyện vây giết Ngư Tiểu Man, cho nên hắn mới đích thân tới!
Tần Dương cười như không cười: “Túc Lâu Chủ, Ngư Tiểu Man là bằng hữu của ta, người của ngươi vây giết bằng hữu ta, sau đó đệ tử của ngươi lại tới giết ta, ngươi còn tặng hắn Ảnh Độc Cổ. Ngươi cảm thấy như vậy là hòa nhau, hợp lý sao?”
“Túc Lâu Chủ, ta biết ý đồ của ngươi. Ngươi hy vọng ta đừng nói lung tung. Đã vậy, ngươi phải biểu hiện ra thành ý, chứ không phải nói suông như thế, ngươi nói có đúng không? Túc Lâu Chủ, ngươi cũng biết ta ra ngoài nói không chừng liền sẽ chết. Trước khi chết, ta thật sợ mình lỡ miệng nói ra vài thứ a!”
Túc Chí Văn lạnh lùng nhìn Tần Dương. Hắn sống mấy trăm năm, đây là lần đầu bị một tiểu tử mười mấy tuổi uy hiếp.
“Túc Lâu Chủ, ngươi sẽ không muốn giết người diệt khẩu chứ? Nếu làm như vậy, đến lúc đó một ít tin tức chỉ sợ liền sẽ bay đầy trời đấy!”
Túc Chí Văn thản nhiên nói: “Tần Dương, có đôi khi bản tọa cảm thấy ngươi là người thông minh, nhưng có đôi khi ngươi làm việc rất ngu xuẩn. Bản tọa đích thân tới hóa giải mâu thuẫn, ngươi làm như thế, cho là mình có mấy cái mạng?”
Tần Dương cười nói: “Túc Lâu Chủ, Tống Càn rất lợi hại, hắn biết không ít, khả năng so với những gì ngươi nghĩ còn nhiều hơn. Ví dụ như Túc Lâu Chủ ngươi ở bên ngoài có một đội tư quân, nhân số cũng không ít, có năm vạn người a? Nếu Đại Lâu Chủ, Nhị Lâu Chủ của Yêu Nguyệt Lâu biết được, không biết bọn họ sẽ nghĩ thế nào!”
Trên người Túc Chí Văn trong nháy mắt bộc phát ra sát ý mãnh liệt.
Tần Dương vậy mà biết chuyện này!
Đây là chuyện cực kỳ tuyệt mật, Túc Chí Văn chưa bao giờ nói với Tống Càn!
Thông tin này dĩ nhiên không phải Tần Dương biết từ Tống Càn. Kiếp trước, đội tư quân này của Túc Chí Văn bị lộ, nội bộ Yêu Nguyệt Lâu bùng nổ mâu thuẫn mãnh liệt. Cuối cùng Túc Chí Văn vẫn không đấu lại được Đại Lâu Chủ và Nhị Lâu Chủ liên thủ, bị bọn họ trấn áp! Túc Chí Văn dã tâm lớn, nhưng thực lực tạm thời chưa đủ để chống đỡ dã tâm đó.
“Hô!”
Thật lâu sau, Túc Chí Văn thở hắt ra một hơi, sát ý trên người tan đi.
“Tần Dương, ngươi muốn cái gì, nói thẳng!” Túc Chí Văn trầm giọng nói, “Nếu không phải quá đáng, bản tọa cho ngươi. Nhưng đến lúc đó, ngươi phải ngậm chặt miệng lại, dù cho bị đám người Phong Bá Thành giết chết! Điểm này, ngươi phải lập lời thề linh hồn! Đồng thời, bản tọa cũng sẽ lập lời thề linh hồn, trừ phi ngươi chủ động đối phó bản tọa, bản tọa tuyệt đối sẽ không ra tay trước với ngươi, thế nào?”
...