“Lạc tỷ, tin tức tốt gì vậy?”
“Lạc tỷ, có phải tỷ đã nói gì với Thiếu gia không?”
Tiêu Quân Uyển và các nàng lập tức truyền âm dồn dập hỏi thăm.
Lạc Linh Na cười tủm tỉm truyền âm: “Bọn tỷ muội, Tần Dương đã đáp ứng tuyệt đối sẽ không đuổi chúng ta đi. Cái này có tính là tin tức tốt không nào?”
Đôi mắt của Tiêu Quân Uyển và các nàng trong nháy mắt sáng bừng lên.
“Lạc tỷ, tỷ chắc chắn chứ?” Tiêu Quân Uyển kích động hỏi lại. Kể từ khi biết trong lòng Tần Dương chỉ có Tô Tích Vũ, nỗi lo lắng bị đuổi đi luôn ám ảnh các nàng.
“Ừm.” Lạc Linh Na gật đầu khẳng định. Tần Dương đã hứa, nàng tin hắn sẽ không nuốt lời.
“Nhưng mà, Tần Dương chỉ nói là tuyệt đối sẽ không đuổi chúng ta đi thôi, các tỷ muội vẫn phải cố gắng nhiều đấy nhé.” Lạc Linh Na cười hì hì trêu chọc.
“Lạc tỷ, chính tỷ cũng phải cố gắng nhiều vào, chúng ta ủng hộ tỷ!”
“Bọn tỷ muội, chúng ta kính Lạc tỷ một ly!”
...
“Tích Vũ cô nương sao vẫn chưa tới?”
Cung Ngọc Thương nghi hoặc nhìn quanh. Hắn muốn mời Tô Tích Vũ khiêu vũ, nhưng tìm mãi không thấy bóng dáng nàng đâu. Theo lý thuyết, Tô Tích Vũ lẽ ra phải đến tham dự tiệc sinh nhật của Cung Tử Hinh.
“Điện hạ, Tô gia có người tới, để ta qua hỏi thăm một chút?”
“Ừm!”
Người hầu cận của Cung Ngọc Thương lập tức đi hỏi thăm. Hai phút sau hắn quay lại, lắc đầu nói: “Điện hạ, ta hỏi ba người của Tô gia, bọn họ đều không biết tình hình của Tô Tích Vũ.”
Tô Tích Vũ gia nhập Thiên Vương Điện là chuyện bí mật, nội bộ Tô gia cũng không mấy người biết.
“Điện hạ, liệu có liên quan đến Tần Dương không?”
Cung Ngọc Thương nhìn về phía Tần Dương đang khiêu vũ cùng Cung Tử Hinh. Hắn tin tưởng vào mị lực của muội muội mình, Cung Tử Hinh cuối cùng hẳn sẽ chinh phục được Tần Dương. Tần Dương dù lợi hại đến đâu, chỉ cần bị Cung Tử Hinh nắm giữ, hắn sẽ trở thành trợ lực cho Thần Thánh Đế Quốc.
“Tần thiếu, Tích Vũ cô nương vẫn chưa đến. Không biết ngươi có biết tình hình của nàng ấy không? Nàng ấy sẽ không bị bệnh chứ?” Cung Ngọc Thương truyền âm cho Tần Dương.
“Thái Tử điện hạ, Tích Vũ cô nương đã rời khỏi Tứ Hải Thành. Nàng ấy gia nhập Thiên Vương Điện, lúc này đoán chừng đã đến nơi rồi.”
“Cái gì?”
Cung Ngọc Thương sững sờ.
Thiên Vương Điện! Cung Ngọc Thương đương nhiên biết thế lực này, và hắn cũng biết quy tắc nội bộ thông gia của họ. Tô Tích Vũ vậy mà gia nhập Thiên Vương Điện!
Nếu vậy, hắn và Tần Dương còn tranh giành cái rắm gì nữa?
Thực lực Thiên Vương Điện mạnh hơn Thần Thánh Đế Quốc rất nhiều. Tô Tích Vũ gia nhập nơi đó, cơ hội của hắn với nàng gần như bằng không, và Tần Dương đoán chừng cũng chẳng khá hơn!
“Tần thiếu, chuyện này xảy ra khi nào? Tô gia đều không nói với ta!”
“Thái Tử điện hạ, tại sao Tô gia phải nói với ngươi? Trước đó ngươi chẳng phải đã nói Tô Tích Vũ có được tự do sao? Nàng ấy và ngươi có quan hệ gì đâu?”
Cung Ngọc Thương bị Tần Dương chặn họng đến mức không nói nên lời. Không có hôn ước, Tô gia đúng là không cần thiết phải báo cáo với hắn!
“Tần Dương, ngươi biết chuyện này trước ta, tựa hồ rất đắc ý? Ngươi có biết Tô Tích Vũ gia nhập Thiên Vương Điện có ý nghĩa gì không? Nó có nghĩa là giữa ngươi và nàng ấy, ban đầu chỉ cách một dòng sông nhỏ, giờ là cách cả đại dương mênh mông! Cho dù sau lưng ngươi có cường giả Cấm Kỵ, muốn cưới được nàng ấy gần như là không thể!”
Cung Ngọc Thương cười lạnh truyền âm. Chính hắn khó chịu thì cũng phải làm cho Tần Dương khó chịu theo.
“Tần Dương, có lẽ ngươi còn chưa biết, Thiên Vương Điện xưa nay đều là nội bộ thông gia. Tô Tích Vũ gia nhập đó, đến 99% sẽ tìm một nam nhân trong nội bộ Thiên Vương Điện!”
Tần Dương nhàn nhạt truyền âm lại: “Thái Tử điện hạ, ta hiện tại cảm thấy Hinh Công chúa cũng không tệ. Thái Tử điện hạ, Tích Vũ cô nương gia nhập Thiên Vương Điện, kỳ thật giữa chúng ta, nguyên nhân mâu thuẫn đã không còn, phải không? Trước đó chúng ta có chút xích mích nhỏ, xóa bỏ được chứ?”
Cung Ngọc Thương trong nháy mắt tỉnh ngộ. Đúng vậy a!
Tô Tích Vũ rời đi, hắn và Tần Dương không còn là tình địch. Tần Dương ngược lại có thể trở thành muội phu của hắn. Hắn còn đấu với Tần Dương làm gì cho mệt? Hơn nữa với thực lực Tần Dương thể hiện, nếu hắn ủng hộ hoàng tử khác, Cung Ngọc Thương muốn khóc cũng không kịp.
“Tần thiếu, ngươi nói không sai. Giữa chúng ta xác thực không cần thiết phải căng thẳng, nói không chừng đến lúc đó vẫn là người một nhà đâu!”
Cung Ngọc Thương nở nụ cười nhạt: “Tần thiếu, ta hẳn còn có thủ hạ đang nằm trong tay ngươi a? Không biết có thể thả bọn họ không?”
“Cái này không được. Bọn họ trước đó tới giết ta, ta bắt giữ bọn họ, đây là cái giá mà Thái Tử điện hạ phải trả!”
Trả Hô Duyên Khánh về? Không thể nào. Hô Duyên Khánh có thực lực Cửu Phẩm, lại đang dung hợp Tru Thần Hắc Kiếm, chiến lực bộc phát cực mạnh. Hơn nữa, Tần Dương đã moi được không ít bí mật từ hắn, thả về để Cung Ngọc Thương biết Tần Dương nắm giữ những bí mật đó sao? Chỉ e hắn sẽ ăn ngủ không yên!
“Thái Tử điện hạ, nếu thực lực ta yếu một chút, ta đã sớm bị bọn họ giết chết rồi. Chuyện này ta đã không truy cứu thêm, ngươi tốt nhất đừng nhắc lại!”
Cung Ngọc Thương hít sâu một hơi.
“Tần thiếu, thôi được rồi. Về sau chúng ta rất có thể là người một nhà, để Hô Duyên Khánh bọn họ đi theo ngươi cũng tốt. Tần thiếu, không quấy rầy ngươi và Hinh Nhi khiêu vũ!”
Trên sàn nhảy, Tần Dương ôm eo nhỏ của Cung Tử Hinh di chuyển theo điệu nhạc. Cung Tử Hinh tuy mới mười lăm tuổi nhưng mị lực đã kinh người, khuôn mặt tinh xảo, đôi môi đỏ mọng đầy sức hấp dẫn. Tuy nhiên, ý chí lực của Tần Dương cực mạnh, nàng muốn dụ hoặc hắn rất khó. Đương nhiên, bề ngoài Tần Dương vẫn tỏ ra ánh mắt nóng bỏng.
Tần Dương cảm nhận được sư tôn của Cung Tử Hinh đang quan sát. Tĩnh An Đế Tôn là cường giả Cửu Phẩm tầng tám, lại là Trận Pháp Sư Cửu Phẩm, nếu phát hiện hắn lãnh đạm với Cung Tử Hinh chắc chắn sẽ sinh nghi.
“Tử Hinh, Tần Dương tựa hồ còn chưa tới mức độ bị khống chế hoàn toàn. Ngươi cố gắng thêm một lần nữa, cho dù thân thể tạm thời bị tổn hại một chút cũng không sao.”
“Tần Dương đoán chừng sắp rời đi, nhất định phải khống chế tốt hắn trước khi hắn đi.”
Giọng nói của Tĩnh An Đế Tôn vang lên trong đầu Cung Tử Hinh.
“Vâng, sư tôn.”
Cung Tử Hinh hiện tại đã nằm trong sự kiểm soát của Tần Dương, nhưng hắn không ra lệnh gì, nên nàng lập tức làm theo lời sư tôn.
Trên người Cung Tử Hinh lại tỏa ra mùi hương cơ thể nhàn nhạt. Tần Dương đang ở cự ly gần, lập tức ngửi thấy. Trong mắt hắn tinh mang lóe lên. Hắn biết rõ mình đã khống chế Cung Tử Hinh, nàng không thể chủ động phóng thích mùi hương này để tăng cường khống chế hắn, chắc chắn là do sư tôn nàng ra lệnh.
“Tần công tử, ngươi có thể cùng ta thân mật hơn một chút xíu.” Cung Tử Hinh thẹn thùng truyền âm.
Tần Dương siết chặt vòng tay ôm eo Cung Tử Hinh, hai người gần như dán chặt vào nhau, đầu Cung Tử Hinh tựa lên vai Tần Dương.
“Thảo!”
“Tên hỗn đản này!”
Các thanh niên tài tuấn ái mộ Cung Tử Hinh nhìn thấy cảnh này đều nghiến răng nghiến lợi, nhưng không ai dám đứng ra.
“Xem ra Hinh Nhi cầm xuống Tần Dương, hy vọng rất lớn.”
Cung Ngọc Thương mỉm cười hài lòng. Quan hệ giữa hắn và muội muội này khá tốt, nếu Tần Dương và Cung Tử Hinh thành đôi, hắn sẽ được lợi lớn.
...