“Tần Môn chủ, hiện tại ngài có thể thả chúng ta đi chưa?”
“Chúng ta gần như đã bị ngài móc rỗng rồi.”
Sư Trọng Vân thảm thiết nói.
Tần Dương quét mắt nhìn đám cường giả Sư gia đang run rẩy, sợ hắn lại đưa ra yêu cầu quái đản nào nữa.
“Các vị đạo hữu, sắc mặt các ngươi trông không tốt lắm a. Xin lỗi xin lỗi, ta sẽ trị liệu cho các ngươi một chút. Để các ngươi rời đi với bộ dạng này thì tổn hại hình tượng cường giả Sư gia quá.”
Tần Dương mỉm cười thân thiện, nhưng trong mắt đối phương nụ cười đó thật đáng sợ. Tuy nhiên lần này Tần Dương thật sự ra tay trị liệu. Mất hai canh giờ, đám người Sư gia nhìn qua đã hồng hào trở lại, bề ngoài rất uy vũ.
“Như vậy tốt hơn nhiều rồi.”
“Chư vị, ta hiện tại sẽ đưa các ngươi cùng cường giả Đằng gia rời đi.”
“Cảm tạ chư vị. Về Sư gia các ngươi biết phải làm gì rồi đấy. Nếu Sư gia làm loạn, hậu quả các ngươi tự hiểu.”
Tần Dương cười híp mắt.
Một giây sau, nhóm người Sư gia được đưa đến chỗ Đằng Trí Thần. Mấy ngày nay, nhóm Đằng gia được Tần Dương thết đãi rượu ngon thịt béo, sống như ông hoàng. Khi nhóm Sư gia xuất hiện, Đằng Trí Thần bọn họ đang ăn uống linh đình.
Nhìn thấy cảnh này, lửa giận trong lòng cường giả Sư gia bùng lên dữ dội. Bọn họ chịu đủ cực hình, còn đám Đằng gia lại được hưởng thụ thế này sao?
“Sư gia bằng hữu, Đằng gia bằng hữu, mấy ngày nay ủy khuất mọi người. Bây giờ hiểu lầm đã giải khai, tất cả có thể rời đi. Cảm ơn mọi người.”
Tần Dương nói.
Đằng gia chúng cường giả nhíu mày. Bọn họ không tin Sư gia chịu thỏa hiệp dễ dàng như vậy, chắc chắn Tần Dương và Sư gia đã đạt thành thỏa thuận ngầm. Nếu liên quan đến lợi ích truyền tống trận thì Đằng gia bọn họ coi như ra rìa.
“Tần Môn chủ, về chuyện không gian truyền tống trận...”
Đằng Trí Thần dò hỏi.
Tần Dương cười nhạt: “Chuyện đó ta sẽ suy nghĩ thêm. Các ngươi ở đây cũng lâu rồi, người nhà chắc đang lo lắng, ta đưa các ngươi ra ngoài trước.”
Tần Dương đưa tất cả ra khỏi Bồng Lai Tiên Cung. Thương Nguyệt giải trừ cấm chế.
“Hô!”
Các thế lực quan sát bên ngoài thấy người của hai nhà bình an vô sự đi ra thì thở phào nhẹ nhõm.
“Tần Môn chủ, cáo từ.”
“Cáo từ!”
Hai nhóm người nhanh chóng rời đi. Sư gia cường giả tuy đã hồi phục bề ngoài nhưng nội thương nghiêm trọng, không dám động thủ.
“Chúng ta chắc chắn bị Đằng gia bán đứng rồi.”
“Chúng ta tổn thất nặng nề, còn bọn chúng thì rượu thịt ê hề!”
Sư gia cường giả truyền âm đầy oán hận.
Phía Đằng gia cũng nghi ngờ Sư gia đã đi đêm với Tần Dương.
“Chúng ta rời đi trước. Bây giờ không tiện động thủ.”
Sư Vân Trạch truyền âm.
“Diệu thiếu, chúng ta tìm chỗ ngồi tâm sự chút?”
Đằng Khiếu Khôn truyền âm cho Sư Cảnh Diệu, muốn làm rõ xem Sư gia có đạt được thỏa thuận gì không.
“Cùng các ngươi không có gì để nói!”
Sư Cảnh Diệu gắt gỏng. Hắn hận đám Đằng gia thấu xương, nếu không phải đang yếu thì đã lao vào cắn xé rồi.
“Diệu thiếu, lời này là ý gì? Chúng ta cùng đến chỗ Tần Dương, không thể để Sư gia các ngươi hưởng hết lợi ích còn Đằng gia chúng ta chẳng được gì chứ?”
Đằng Khiếu Khôn tức giận.
“Ngươi nói cái gì?”
Sư Cảnh Diệu gầm lên, mắt phun ra lửa. Bọn họ bị lột sạch sành sanh, chịu đủ nhục nhã, tên khốn này còn dám bảo bọn họ hưởng hết lợi ích?
“Diệu thiếu, nếu các ngươi không đạt thỏa thuận với Tần Dương thì sao hắn thả các ngươi? Chúng ta bị các ngươi liên lụy giam lỏng mấy ngày nay, Sư gia các ngươi cũng phải đền bù tổn thất cho Đằng gia chứ!”
Đằng Khiếu Khôn cứng rắn đòi quyền lợi.
“Đằng Khiếu Khôn, ngươi nói thêm câu nữa, lão tử giết chết ngươi!”
Sư Cảnh Diệu bùng nổ, không thèm truyền âm nữa mà hét toáng lên. Hắn như thùng thuốc súng bị châm ngòi.
“Diệu thiếu, ngươi dọa ai đấy? Đằng Khiếu Khôn ta sợ ngươi chắc?”
Đằng Khiếu Khôn cũng nổi nóng. Giữa thanh thiên bạch nhật, bao người chứng kiến, Đằng gia sao có thể để Sư gia đè đầu cưỡi cổ?
“Cút ngay lập tức, bằng không đừng trách chúng ta không khách khí.”
Vị Cấm Kỵ cường giả Nhị phòng Sư gia lạnh lùng nói.
“Tiền bối, khinh người quá đáng!”
Đằng Trí Thần cũng không nhịn được nữa.
“Chư vị, nếu muốn động thủ, làm phiền ra ngoài thành. Đa tạ.”
Tiếng Tần Dương vang lên, rễ cây của Thương Nguyệt trồi lên đe dọa.
“Đằng gia các ngươi có gan thì đi theo!”
Sư Cảnh Diệu khiêu khích rồi dẫn đầu lao ra ngoài thành. Đằng Trí Thần bọn họ tuy ít người hơn nhưng cũng không thể mất mặt, lập tức đuổi theo. Rất nhiều kẻ hóng hớt cũng bám theo xem kịch vui.
“Thật đúng là dám đến!”
Sư Cảnh Diệu cười lạnh.
Đằng Khiếu Khôn đáp trả: “Đằng gia chúng ta không sợ! Các ngươi được lợi ích còn giả vờ bị ức hiếp, diễn cho ai xem? Định lừa chúng ta là các ngươi tay trắng ra về à?”
“Mẹ kiếp!”
Sư gia cường giả tức sôi máu. Được lợi ích cái rắm! Bọn họ bị lột sạch rồi!
“Đánh! Dạy cho bọn chúng một bài học!”
Hai vị Cấm Kỵ Sư gia ra lệnh. Dù bị thương nhưng quân số và đẳng cấp bọn họ vẫn áp đảo.
“Oanh!”
Hỗn chiến nổ ra. Sư gia cường giả không dùng vũ khí vì... đã bị Tần Dương tịch thu hết.
“Các ngươi!”
Đằng gia cường giả kinh hãi phản kích. Thấy đối phương không dùng vũ khí, bọn họ cũng không dám dùng, sợ chọc giận Sư gia thì hậu quả khó lường.
“Đánh chết ngươi! Vương bát đản! Lão tử cho ngươi lợi ích này!”
Sư Cảnh Diệu đè Đằng Khiếu Khôn ra đấm túi bụi. Dù không dùng Võ Hồn, nắm đấm của Bát phẩm cường giả cũng đủ làm Đằng Khiếu Khôn tối tăm mặt mũi.
Năm phút sau.
Đằng gia cường giả nằm la liệt, mặt mũi bầm dập. Đến cuối cùng bọn họ cũng không dám dùng vũ khí hay Võ Hồn vì thấy Sư gia “nương tay” không dùng hàng nóng. Bọn họ đâu biết Sư gia là lực bất tòng tâm.
“Đi!”
Sư gia cường giả nghênh ngang rời đi sau khi trút được cơn giận.
“Mẹ kiếp, chuyện quái gì thế này!”
Đằng gia cường giả ôm đầu máu, trong lòng đầy uất ức và khó hiểu.
...