Cung Viên Viên vừa dứt lời, lập tức trong đại điện có không ít cường giả khác lên tiếng phụ họa.
Tự nhiên đều là ủng hộ Cung Viên Viên các nàng.
Dù cho các cường giả trong đại điện, số người thực sự tin tưởng Tần Dương cùng Tô Tích Vũ làm chuyện đó chẳng có mấy ai.
“Đại sư tỷ, Nhị sư tỷ, không phải như vậy, chúng ta không có!”
“Các ngươi mau nói rõ với điện chủ đi!”
Tô Tích Vũ gấp đến độ nước mắt chực trào ra. Nàng mặc dù thông minh, nhưng dù sao mười sáu tuổi còn chưa tới, đụng phải chuyện như thế này, tâm trí lập tức rối loạn.
“Tích Vũ sư muội, làm sai chuyện thì phải dũng cảm thừa nhận.”
“Sư muội, không có chuyện gì đâu, chúng ta sẽ giúp ngươi cầu tình, điện chủ cũng sẽ không quá mức nghiêm trị ngươi.”
Cung Viên Viên, Hàn Ngọc các nàng mở miệng, ra vẻ lo nghĩ cho Tô Tích Vũ, nhưng bộ dạng này của các nàng trong mắt Tô Tích Vũ lúc này lại càng thêm xa lạ, càng thêm làm nàng đau lòng.
“Tần Dương, ngươi nói thế nào?”
Người mở miệng là một lão giả áo bào màu bạc. Lão giả này là Thiên Vương chưởng quản hình phạt của Thiên Vương Điện, cũng là một cường giả cấp bậc Cấm Kỵ.
Trong đại điện lúc này, cường giả cấp bậc Cấm Kỵ có đến mười mấy người!
Bọn họ tất nhiên còn có Cấm Kỵ Yêu Hồn, yêu thú gì đó, mặt khác Thiên Vương Điện bên này lại có Cấm Kỵ Thủ Hộ Yêu Thực. Dù cho Tần Dương thực lực hôm nay không yếu, muốn ở Thiên Vương Điện cưỡng ép xuất thủ thì chính là muốn chết.
“Ta cũng không phải là người của Thiên Vương Điện, đối với quy củ phương diện này không hiểu rõ lắm, tình khó kìm lòng nổi, mong rằng Lạc điện chủ thứ lỗi.”
“Tích Vũ tuổi nhỏ, vấn đề này chủ yếu là trách nhiệm của ta.”
“Ta nguyện ý gánh chịu trách nhiệm!”
Tần Dương mở miệng. Tô Tích Vũ sững sờ nhìn Tần Dương. Rõ ràng chuyện không hề có, Tần Dương vậy mà thừa nhận!
Tây Môn Dung nghiêm nghị quát: “Tần Dương, ngươi vi phạm quy củ Thiên Vương Điện chúng ta như thế, nếu không nghiêm trị, về sau những người còn lại nói không chừng cũng coi quy củ Thiên Vương Điện là đồ bỏ đi!”
“Điện chủ, chư vị, nhất định phải nghiêm trị Tần Dương!”
Sư tôn của Tô Tích Vũ trầm giọng nói: “Điện chủ, lời ấy của Tây Môn Dung ta không dám gật bừa. Kỳ thật Tần Dương cũng còn trẻ, tuổi trẻ khí thịnh, khó kìm lòng nổi, hắn cũng không có quá mức phá hư quy củ Thiên Vương Điện chúng ta. Hơn nữa hắn chủ động nhận lầm, thái độ rất tốt, ta cảm thấy lời hắn nói hợp tình hợp lý.”
Sư tôn của Tô Tích Vũ cũng có bằng hữu, hơn nữa bọn họ từng nhận được chỗ tốt từ Tô Tích Vũ, lúc này nhao nhao đứng ra nói đỡ.
Tần Dương đã đáp ứng gánh chịu trách nhiệm, trừ bỏ cường giả Tây Môn gia tộc, các thế lực còn lại lúc này giúp Tây Môn gia tộc nói chuyện cũng không còn mấy người.
“Tần Dương, bản tọa chuẩn tấu!”
“Ngươi xuất ra Đế Vương Ấn để bồi tội. Còn Tô Tích Vũ, để cho nàng tiến vào bí cảnh hảo hảo tỉnh lại hai năm!”
Lạc Đồ trầm giọng phán quyết.
Sắc mặt cường giả Tây Môn gia tộc có chút âm trầm. Bọn họ cũng không hoàn toàn đạt thành mục tiêu, không nghĩ tới Tần Dương vậy mà chủ động xuất ra Đế Vương Ấn.
Chủ động xuất ra cùng bị đám người ép buộc xuất ra, tình huống tự nhiên khác biệt.
Nếu như Tần Dương ở trên đại điện làm ầm ĩ, thậm chí động thủ, đó mới là kết quả tốt nhất, nhưng sự tình lại không phát triển theo hướng đó.
“Đa tạ Lạc điện chủ!”
Tần Dương chắp tay. Hắn nói xong, trong tay liền xuất hiện Đế Vương Ấn. Một giây sau, Tần Dương tự tay chặt đứt liên hệ giữa mình và Đế Vương Ấn, sắc mặt hắn trong nháy mắt trở nên trắng bệch.
Đế Vương Ấn là bảo vật cường đại như thế, sau khi nhận chủ mà cưỡng ép cắt đứt liên hệ, tổn thương đối với Tần Dương là rất lớn.
“Tần Dương...”
Tô Tích Vũ nhìn Tần Dương, trong mắt nàng lộ ra vẻ thống khổ. Nàng đương nhiên rất rõ ràng nàng và Tần Dương căn bản không có ôm hôn, không hề làm trái quy tắc.
Không có chứng cớ chỉ chứng, vậy mà làm hại Tần Dương mất đi Đế Vương Ấn.
“Tích Vũ, khi Tây Môn Kinh Hồng đứng ra, ta liền biết Đế Vương Ấn khẳng định không giữ nổi.”
“Bất quá ngươi yên tâm, ta không có việc gì. Tiếp xuống hai năm ngươi hãy tu luyện thật tốt, hai năm sau ta sẽ quay lại tìm ngươi.”
Tần Dương truyền âm cho Tô Tích Vũ.
Nước mắt Tô Tích Vũ tuôn rơi.
“Lạc điện chủ, Đế Vương Ấn nếu như ngươi nhận chủ, nghĩ đến sẽ rất không tệ.”
Tần Dương mỉm cười nói. Hắn vung tay lên, Đế Vương Ấn trong nháy mắt bay đến trước mặt Lạc Đồ. Lạc Đồ cũng không khách khí, trực tiếp thu Đế Vương Ấn vào.
“Lạc điện chủ, ta nghĩ ta nên rời đi Thiên Vương Bí Cảnh rồi.”
Trong mắt Lạc Đồ tinh mang lấp lóe: “Người đâu, đưa Tần Dương rời đi Thiên Vương Bí Cảnh. Tô Tích Vũ, ngươi chuẩn bị tiến vào Thiên Cực Bí Cảnh của Thiên Vương Điện!”
Thiên Vương Điện thực lực cường đại, nắm trong tay không ít tu luyện bí cảnh.
Thiên Cực Bí Cảnh là bí cảnh đứng đầu trong số đó. Cường giả Thiên Vương Điện trừ phi có cống hiến lớn, nếu không vô pháp tiến vào bên trong tu luyện, lại càng không cần phải nói đến thời gian hai năm lâu như vậy.
Bất quá, so với việc lấy được Đế Vương Ấn, cái giá này chẳng là gì cả.
Hơn nữa Tô Tích Vũ vốn dĩ là người của Thiên Vương Điện.
“Tần Dương, ngươi phải cẩn thận Tây Môn gia tộc, cẩn thận các thế lực khác.”
“Ngươi bây giờ mất đi Đế Vương Ấn còn bị thương, nhất định sẽ có người xuống tay với ngươi!”
Tô Tích Vũ lo lắng không thôi.
“Tích Vũ, ngươi yên tâm, nắm chắc tự vệ ta vẫn là có, bằng không ta cũng sẽ không xuất ra Đế Vương Ấn. Ngươi hãy tận lực tăng lên thực lực bản thân!”
“Ta biết.”
Tô Tích Vũ âm thầm thề, nhất định phải làm cho thực lực của mình mạnh lên.
Chuyện lần này để Tô Tích Vũ nhìn rõ ràng, dựa vào chính mình mới là đáng tin nhất.
Bản thân không cường đại, ngay cả sư tỷ cũng có thể không cố kỵ gì mà vu oan hãm hại.
“Tần Dương đạo hữu, mời!”
Hai cường giả Thiên Vương Điện đưa Tần Dương rời đi, bọn họ trực tiếp đưa hắn đến lối ra của Thiên Vương Bí Cảnh.
Cường giả Thiên Vương Điện biết rõ trên người Tần Dương còn có bảo vật khác, linh tệ cũng có rất nhiều, nhưng Thiên Vương Điện tốt xấu gì cũng là thế lực chính đạo, vẫn phải giữ chút mặt mũi. Trong tình huống Tần Dương đã xuất ra Đế Vương Ấn, mặt ngoài Thiên Vương Điện khẳng định phải đưa tiễn hắn tử tế. Đến lúc đó Tần Dương rời đi rồi lại phát sinh ngoài ý muốn gì thì không liên quan đến bọn họ nữa.
“Đợi chút.”
Thanh âm sư tôn của Tô Tích Vũ vang lên. Nàng cực tốc tới gần, xuất hiện trước mặt Tần Dương.
“Tiền bối.”
Tần Dương chắp tay.
Sư tôn Tô Tích Vũ thần sắc có chút phức tạp. Nếu không phải hai tên đồ đệ của nàng đứng ra, Tần Dương cũng sẽ không dễ dàng mất đi Đế Vương Ấn như vậy. Đế Vương Ấn khống chế bốn cái Cấm Kỵ Yêu Hồn, mất đi cái này, thực lực Tần Dương giảm mạnh.
“Tần Dương, Tích Vũ là đồ đệ của ta, ta sẽ tận lực che chở nàng.”
“Đa tạ.”
Tần Dương chắp tay. Sư tôn Tô Tích Vũ có thể nói như vậy đã là không tệ.
“Đây là thứ Tích Vũ trước đó nhờ ta mua, muốn làm quà sinh nhật cho ngươi, cầm lấy đi.”
Sư tôn Tô Tích Vũ đưa cho Tần Dương một cái bảo hạp nho nhỏ.
“Trước đó ta cảm thấy ngươi hoàn toàn không xứng với Tích Vũ, bất quá cách làm lần này của ngươi ngược lại làm ta thay đổi cái nhìn. Hảo hảo sống sót!”
Sư tôn Tô Tích Vũ nói xong liền biến mất không thấy.
“Tần Dương đạo hữu, mời!”
“Cáo từ!”
Tần Dương nói xong liền biến mất, rời đi Thiên Vương Bí Cảnh. Trầm Vũ Linh cùng Tiêu Quân Oánh đang ở trong Càn Khôn Dương Hồ của hắn, tự nhiên cũng đi theo rời đi.
“Đi ra rồi.”
“Theo sát, đừng để hắn chạy thoát!”
Trước khi Tần Dương rời đi Thiên Vương Bí Cảnh, đã có cường giả cấp bậc Cấm Kỵ của Thiên Vương Điện rời đi trước, bọn họ đang mai phục ở lối ra.
“Chạy không thoát đâu.”
“Điện chủ ăn thịt, chúng ta uống chút canh vẫn là có thể!”
Ba cái cường giả cấp bậc Cấm Kỵ trao đổi. Trong đó một kẻ là cường giả ở rể của Tây Môn gia tộc, hai kẻ còn lại là cường giả của gia tộc có quan hệ không tệ với Tây Môn gia tộc.
Trong đó có một kẻ là Thập Nhị Tinh Thiên Vương.
Trong không gian bảo vật của ba cường giả Cấm Kỵ này còn chứa không ít cường giả Cửu Phẩm.
Khỏi cần phải nói, trên người Tần Dương chí ít còn có Huyết Tinh Ma Long Giáp, còn có hơn một trăm ức linh tệ tiền mặt. Cầm xuống Tần Dương, thu hoạch khẳng định không thấp.
Đương nhiên, nếu quả thật cầm xuống được Tần Dương, chỗ tốt khẳng định phải chia ra không ít.