Virtus's Reader
Trùng Sinh Thành Siêu Cấp Chiến Hạm

Chương 379: CHƯƠNG 377: SAO CHỔI CHI TỬ

Trong hạm đội của Tiêu Vũ, đối với mọi sinh vật có trí tuệ, Tiêu Vũ là người có vị thế cao nhất, thậm chí còn hơn cả hoàng đế thời phong kiến. Hoàng đế phong kiến nắm giữ sinh mạng thần tử, nhưng không thể quản lý mọi mặt đời sống của họ.

Tiêu Vũ thì khác. Quyền lực của Tiêu Vũ là toàn diện. Thức ăn, giải trí, nhà ở của họ đều do Tiêu Vũ cung cấp.

Tất cả của họ đều do Tiêu Vũ ban cho. Hơn nữa, nhờ chính sách hòa hoãn, mối quan hệ giữa Tiêu Vũ và những sinh vật trí tuệ này rất hòa hợp, họ đều cảm thấy cuộc sống hiện tại rất tốt đẹp. Vì vậy, danh tiếng của Tiêu Vũ lại càng lên cao.

"Ngài... Ngài... Cảm ơn ngài, cảm ơn ngài." Philly dần hoàn hồn, nhưng đầu óc vẫn còn choáng váng. Sự xuất hiện của Tiêu Vũ khiến cô quá đỗi bất ngờ, ngoài lời cảm ơn, cô không biết nói gì hơn.

"Hôm nay, ta mang đến cho các ngươi một món quà." Tiêu Vũ cười nói, "Hãy xem món quà này như là lễ vật của ta dành cho các ngươi."

Tiêu Vũ xòe tay ra, một tia sáng lóe lên. Khi ánh sáng tan đi, trên tay Tiêu Vũ xuất hiện một chiếc áo choàng màu đen.

"Đây, đây là thật sao? Chủ nhân thật sự muốn ban cho Sâm Á vinh dự lớn lao như vậy sao?"

"Thật không thể tin được, Sâm Á tuổi còn trẻ mà đã đạt được vinh dự này."

"Thế độc tôn của tộc Luka sẽ bị phá vỡ, một chủng tộc mới sẽ có khả năng cạnh tranh với tộc Luka..."

Các nhà khoa học đến dự tiệc cưới xôn xao bàn tán khi chứng kiến cảnh này.

"Đây là chiếc áo choàng dành cho nhà khoa học đứng đầu do ta đích thân chế tạo. Sâm Á, hãy lại đây." Tiêu Vũ nói.

Hiện tại, dưới trướng Tiêu Vũ có tổng cộng ba nhà khoa học đứng đầu: nhà khoa học đứng đầu hệ xã hội tâm lý, Luka số hai; nhà khoa học đứng đầu hệ khoa học kỹ thuật, chuyên về khoa học tự nhiên, Luka số ba; và nhà khoa học đứng đầu hệ khoa học kỹ thuật, chuyên về khoa học sự sống, Luka số bốn. Cả ba người đều có chiếc áo choàng tượng trưng cho vinh dự cao quý này. Và giờ đây, hàng ngũ của họ lại có thêm một thành viên mới.

Sâm Á vô cùng kích động bước đến bên cạnh Tiêu Vũ. Tiêu Vũ mở chiếc áo choàng đen ra và tự tay khoác lên người Sâm Á. Sâm Á cúi đầu kính cẩn trước Tiêu Vũ, sau đó giơ cao hai tay, như muốn khoe vinh dự của mình với các vị khách.

"Số Năm đại nhân, số Năm đại nhân!"

Tiếng vỗ tay vang dội, mọi người hân hoan chúc mừng sự ra đời của một nhà khoa học đứng đầu mới.

Tác giả: Ha ha ha ha ha ha ha ha ha! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !

"Chủ nhân, cảm ơn ngài, đây là món quà tuyệt vời nhất mà tôi từng nhận được." Sâm Á một lần nữa cúi người trước Tiêu Vũ, bày tỏ lòng kính trọng sâu sắc.

Tiêu Vũ khẽ khoát tay, xoay người đối diện với hơn chín ngàn nhà khoa học phía dưới, vẻ mặt trở nên nghiêm túc:

"Như mọi người đã thấy, trong sự kiện nguy hiểm ở tiểu vũ trụ lần này, Sâm Á đã có đóng góp to lớn, giúp chúng ta thoát khỏi hiểm cảnh. Có thể nói, Sâm Á đã cứu toàn bộ chúng ta, hạm đội của chúng ta, tính mạng của chúng ta. Tôi sẽ không bao giờ keo kiệt phần thưởng, dù là vinh dự hay vật chất, tôi đều sẽ không скупиться. Nhưng để có được những thứ này từ tay tôi không hề dễ dàng. Sâm Á đã thể hiện xuất sắc, tôi tin rằng mọi người đều đồng ý với việc trao những vinh dự này cho anh ấy."

"Hy vọng trong thời gian tới, mọi người sẽ noi gương Sâm Á, không, bây giờ nên gọi là Sâm Á đại nhân số năm." Tiêu Vũ nói với nụ cười trên môi, "Hy vọng mọi người lấy số năm đại nhân làm tấm gương, nỗ lực cống hiến cho sự phát triển khoa học kỹ thuật của chúng ta. Văn minh cấp năm không phải là điểm dừng chân cuối cùng, nó chỉ là một dấu mốc nhỏ trong quá trình chúng ta dần trở nên hùng mạnh hơn. Trong tương lai, chúng ta sẽ trở thành văn minh cấp sáu, thậm chí, ngay cả Ngân Hà rộng lớn cũng không thể trói buộc bước chân của chúng ta, chúng ta sẽ trở thành văn minh cấp bảy, tiến tới những tồn tại mạnh mẽ hơn nữa."

"Tôi biết tất cả mọi người đều có một quá khứ bi thảm. Nền văn minh mẹ bị hủy diệt, bản thân bị coi như hàng hóa, mua đi bán lại, không có tôn nghiêm, không có nhân phẩm, sống nay chết mai, cả ngày lo lắng sợ hãi. Tôi tin rằng không ai muốn trải qua những điều đó thêm một lần nữa. Vậy nên, hãy cố gắng lên, nỗ lực để bản thân trở nên mạnh mẽ hơn, chỉ có sức mạnh mới giúp chúng ta không còn sợ hãi bóng tối lạnh lẽo của vũ trụ này. Trong tương lai, tôi sẽ tiếp tục thực hiện chính sách hiện tại, sai phạm sẽ bị trừng phạt, có công sẽ được thưởng."

"Được rồi, vậy nhé. Hôm nay là ngày thành hôn của số năm đại nhân, với tư cách là chủ hôn, tôi còn vài việc cần làm." Tiêu Vũ cười nói, quay sang nhìn Sâm Á: "Sâm Á, anh có đồng ý lấy cô gái trước mặt làm vợ, trọn đời không rời xa, không phản bội, mãi mãi yêu cô ấy như yêu chính bản thân mình không?"

Sâm Á nắm tay Philly, trang trọng nói: "Tôi đồng ý!"

"Vậy...rất tốt. Philly, em có đồng ý gả cho người đàn ông trước mặt, làm vợ của anh ấy, dù gặp phải bất kỳ hoàn cảnh nào cũng cùng nhau vượt qua, không bao giờ chê trách anh ấy không?"

Gương mặt Philly ửng hồng, nàng nhìn Sâm Á đầy tình cảm, dịu dàng nói: "Em...em đồng ý!"

"Rất tốt. Ta tuyên bố, hai người thuộc tộc Sâm Á và Philly, từ nay về sau chính thức trở thành vợ chồng. Chúc hai người mãi mãi ân ái, ngọt ngào. Tại đây, ta, Tiêu Vũ, với tư cách là lãnh đạo tối cao của hạm đội, xin chân thành chúc phúc hai bạn."

"Cảm ơn, cảm ơn ngài." Philly và Sâm Á cùng nhau cúi người trước Tiêu Vũ.

Lúc này, tiếng vỗ tay nhiệt liệt mới vang lên, cảnh tượng này nhanh chóng được truyền đến mọi ngóc ngách trên phi thuyền Gia Viên 41 Hào. Tất cả sinh vật có trí tuệ, trừ tộc Ải nhân, đều được chứng kiến khoảnh khắc này. Vô số tiếng hoan hô, tiếng reo hò vang lên, phần lớn mọi người đều chúc phúc cho đôi uyên ương. Tuy nhiên, một bộ phận nhỏ người sau khi nghe Tiêu Vũ tuyên bố Sâm Á và Philly kết hôn thì bắt đầu tức giận, hoặc đau khổ khóc than.

"Ô ô, Sâm Á, tại sao ngươi không chịu chờ ta, ta nhất định sẽ đối xử với ngươi tốt hơn Philly mà..."

"Thật bất công! Ta phản đối kịch liệt! Chủ nhân, sao ngài lại tuyên bố bọn họ kết hôn như vậy? Điều này không công bằng với chúng ta! Các tỷ muội, chúng ta cùng nhau đến hôn lễ cướp Sâm Á về thôi!"

Kẻ vui người buồn. Đám cưới này đã tác động đến tâm tư của tất cả mọi người.

Tiêu Vũ biết rõ những chuyện này, nhưng cũng không để tâm đến. Sau khi hoàn thành việc tuyên bố, Tiêu Vũ mỉm cười chào tạm biệt Sâm Á, Luka và các nhà khoa học khác, rồi dần biến mất.

"Vậy là xong một chuyện. Tương lai còn vô số hành trình đang chờ ta, phải vực dậy tinh thần thôi!"

Hệ tinh mới đã đến. Nơi này vẫn còn bị bao quanh bởi một ngôi sao lùn đỏ nhỏ, toàn bộ hệ tinh là phế tích còn sót lại từ quá trình hình thành các ngôi sao, chúng va chạm hỗn loạn vào nhau, vô cùng hỗn loạn.

"Đây quả là một nơi tốt." Tiêu Vũ khẽ thở dài, "Tổng cộng có năm hành tinh. Được rồi, cứ theo khoảng cách từ gần đến xa so với ngôi sao chủ, gọi chúng là tinh cầu số một đến số năm."

Hệ tinh này rất hỗn loạn, chính vì sự hỗn loạn này mà không thể tồn tại sự sống. Tất nhiên, dị thú là một trường hợp khác, không ai biết sự ra đời của dị thú cần những điều kiện gì. Nhưng ít nhất ở đây không thể tồn tại sự sống bình thường. Một hệ tinh hỗn loạn đồng nghĩa với việc thường xuyên xảy ra các vụ va chạm. Những sự kiện như sao chổi Shoemaker-Levy 9 va vào sao Mộc thu hút sự chú ý của toàn thế giới xảy ra rất thường xuyên ở đây. Sự kiện tiểu hành tinh cấp 10km đâm vào Trái Đất khiến khủng long tuyệt chủng cũng diễn ra mỗi hai ba tháng một lần.

Đây là hai hành tinh đá với vô số vết sẹo. Chúng không có khí quyển, và việc không có khí quyển đồng nghĩa với việc không có gió. Mất đi công cụ hữu hiệu để thay đổi địa hình, những hố thiên thạch chằng chịt trên bề mặt chúng được bảo tồn gần như nguyên vẹn, như thể đang kể lại những trải nghiệm bi thảm của mình.

Nhưng những điều này là tất yếu. Tiêu Vũ đã thực hiện một phép đo lường đơn giản và kết luận rằng hai thiên thể này có khối lượng xấp xỉ bằng một nửa Trái Đất, và đang tăng khối lượng với tốc độ hơn một ngàn tỷ tấn mỗi ngày. Những khối lượng này đến từ đâu? Chắc chắn là từ những vụ va chạm của các tiểu hành tinh.

Trong quá trình diễn biến ban đầu của Hệ Mặt Trời, Trái Đất cũng đã trải qua giai đoạn tương tự. Rất có thể trong thời kỳ viễn cổ, Trái Đất không có khí quyển. Có thể là do các sao chổi va chạm mang đến một lượng lớn khí, cùng với hoạt động địa chất mạnh mẽ, một phần khí từ bên trong Trái Đất phun ra, cùng nhau tạo thành tầng khí quyển hiện tại.

Ngoài tầng khí quyển, còn có nước. Hydro và oxy, hai nguyên tố kết hợp thành vật chất kỳ diệu nhất trong vũ trụ này, nhưng trên Trái Đất ban đầu, hàm lượng nước rất thấp. Tiêu Vũ tin rằng phần lớn nước biển trên Trái Đất có nguồn gốc từ các sự kiện va chạm sao chổi.

Nói cách khác, mỗi giọt nước mà nhân loại trên Trái Đất uống đều có thể có tuổi thọ hàng tỷ năm. Tiền thân của chúng có thể là một viên sao chổi lạnh lẽo ở sâu trong vũ trụ, trong một sự kiện ngẫu nhiên, nó đã va vào Trái Đất và trở thành một phần của Trái Đất.

Sự kiện va chạm tiểu hành tinh vừa mang đến sự hủy diệt, vừa mang đến sự sống. Thậm chí, Tiêu Vũ cho rằng, mầm mống sinh mệnh ban đầu trên Trái Đất, những chất hữu cơ đơn giản, cũng đến từ những vụ va chạm này. Nếu dự đoán này được chứng thực, sẽ có một vấn đề thực tế rất thú vị.

Trái Đất không phải là mẹ của loài người, nhiều nhất chỉ có thể coi là mẹ kế. Tất cả sinh vật trên Trái Đất đều xứng đáng với cái tên "con của sao chổi".

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!