STT 165: CHƯƠNG 166: LĨNH THƯỞNG Ở VÕ MIẾU, THÔN THIÊN ĐAN ...
"Hai vị, cũng sắp đến lúc ra ngoài rồi."
Trước cửa Võ Miếu, một người đàn ông trung niên mặc áo vải bình thường chậm rãi đứng thẳng, nhẹ giọng nhắc nhở.
"Thật xin lỗi, chúng tôi đi ngay đây." Tưởng Thừa Vận vô cùng khách sáo thi lễ với người đàn ông, sau đó dẫn Thẩm Nghi đi ra ngoài.
Đợi khi rời khỏi Võ Miếu, hắn mới hạ giọng giới thiệu: "Những người này đều là nhân trung long phượng được tuyển chọn từ các châu quận lớn, trong đó cũng bao gồm cả Kinh Thành, không thiếu hoàng thân quốc thích, nhưng bất luận thân phận gì, một khi đã bái nhập nơi này thì đều được xem là đệ tử của Võ Miếu."
Dứt lời, hắn chỉ về hai phía của Võ Miếu.
So với đại điện cao chót vót, hai nha môn hai bên trông như đôi tai của Võ Miếu.
"Bên trái là của Tróc Yêu Nhân, bên phải là của Trấn Ma Ti."
Trong lúc nói chuyện, không ít người đã chú ý đến trang phục của Thẩm Nghi, rồi lại đưa mắt nhìn gương mặt trẻ tuổi của hắn.
Rất nhanh, mấy vị thiên tướng của Trấn Ma Ti đứng trước nha môn vội vàng dạt ra nhường lối: "Tướng quân mời đi trước."
Đám Tróc Yêu Nhân bên trái đều mỉm cười. Một Trấn Ma đại tướng trẻ tuổi như vậy vào kinh, tám chín phần là đến để tẩy luyện ở Võ Miếu. Đám thiên tướng này cứ chờ mà xếp hàng từ từ đi.
Đúng lúc này, chỉ thấy Thẩm Nghi khẽ lắc đầu: "Không cần."
Sau đó, dưới ánh mắt của mọi người, hắn quay người đi vào nha môn của Tróc Yêu Nhân.
Tất cả đều sững sờ, ngay sau đó, khóe miệng mấy vị thiên tướng kia nhếch lên: "Cứ cười tiếp đi."
". . . ." Một Tróc Yêu Nhân bĩu môi: "Thân phận bên các ngươi ở chỗ chúng ta chẳng có tác dụng gì đâu."
Trấn Ma đại tướng ở bên phải chắc chắn sẽ được ưu tiên sắp xếp tẩy luyện trước, nhưng Tróc Yêu Nhân không thèm để ý đến điều đó, ai có công tích cao thì người đó được vào trước.
Lời còn chưa dứt, bỗng nhiên trong nha môn đã vọng ra một giọng nói kinh ngạc.
"Mười lần?"
Sắc mặt mấy gã Tróc Yêu Nhân biến đổi, không thèm đấu võ mồm với đám người Trấn Ma Ti nữa mà vội vàng chen vào.
Tưởng Thừa Vận đặt Văn Sách mạ vàng đã chuẩn bị sẵn lên bàn. Người phụ nữ đứng đối diện đang lặng lẽ nhìn vào trang giấy ghi đầy công tích của hắn.
"Những Tróc Yêu Nhân khác ở Thanh Châu các ngươi đều đang dưỡng lão hết rồi à?"
"Mười lần tẩy luyện ở Võ Miếu. . . . ." Nàng cảm khái lắc đầu.
Nghe lời của nữ quan xác nhận suy đoán trong lòng, mấy gã Tróc Yêu Nhân đều lộ vẻ kinh ngạc.
Bọn họ tích lũy được một lần cũng không biết phải tốn bao nhiêu năm tháng.
Đối phương vừa đến đã là mười lần? Đây là muốn tẩy luyện hay là muốn tắm rửa vậy?
"Biết rồi, ta sẽ sắp xếp nhanh nhất có thể." Nữ nhân khẽ gật đầu.
"Khoan đã, trước tiên hãy lấy cho Thẩm tướng quân một bản sao của Thôn Thiên Đan Phệ Pháp." Tưởng Thừa Vận gọi đối phương lại.
Nghe vậy, tâm trạng vừa mới ổn định lại của nữ nhân bỗng nhiên lại rơi vào trầm mặc, đầu ngón tay di chuyển đến dòng chữ liên quan đến việc chém giết Bạch Lộc Yêu Quân cảnh giới Bão Đan, sau đó nhìn về phía Thẩm Nghi đang yên lặng chờ đợi bên cạnh.
Nàng rất khó để liên kết bộ Huyền Giáp này, những công tích ghi trên Văn Sách, với một người vẫn cần đến một bộ công pháp Kết Đan.
"Ngọc Dịch cảnh ở Thanh Châu các ngươi bây giờ đều mạnh đến thế sao?"
Nữ nhân day day thái dương, nếu không phải nét chữ như giun bò này xuất phát từ tay người quen, nàng thật sự sẽ nghi ngờ có phải Thanh Châu nghèo đến phát điên rồi không, chạy đến đây lừa gạt ban thưởng của triều đình.
Kiểm tra xong khí huyết yêu ma trong chuông bạc, nàng xoay người đi vào phía sau.
Toàn bộ triều Đại Càn rất khó tìm ra một nơi nào an toàn hơn Võ Miếu, cho nên phần lớn võ học công pháp, đan dược và bảo cụ đều được cất giữ ở đây, cũng tiết kiệm được rất nhiều thời gian.
Những Tróc Yêu Nhân còn lại đang đứng xem, sau khi biết vị Trấn Ma đại tướng trẻ tuổi này vẫn cần tu luyện công pháp Kết Đan, thì đồng loạt thở phào nhẹ nhõm. Nhưng hơi thở còn chưa kịp trút ra hết, bọn họ đã nhận ra có gì đó không đúng.
Sau đó, họ cũng rơi vào trầm tư giống như nữ nhân kia.
Thẩm Nghi lờ đi vẻ mặt như gặp quỷ của mọi người xung quanh. Tiên Yêu Cửu Thuế mang lại chiến lực cao dù tu vi thấp, nhiều lúc không những không thể che giấu bản thân, ngược lại còn vì quá đột ngột mà vô cớ thu hút thêm nhiều sự dò xét.
May mà đợi khi công pháp Kết Đan tới tay, tình huống này sẽ không bao giờ xuất hiện nữa.
Một lát sau, nữ nhân quay trở lại, đặt bản sao võ học dày cộp lên bàn: "Thẩm tướng quân, mời ngài tạm ở lại Võ Miếu một thời gian, chờ ngài chuẩn bị xong, ta sẽ tùy thời sắp xếp tẩy luyện ở Võ Miếu cho ngài."
"Đa tạ."
Thẩm Nghi nhận lấy công pháp Kết Đan, không lập tức sử dụng bảng giao diện.
Vừa mới đến Kinh Thành, trong đại điện bên cạnh còn có sự tồn tại quỷ dị không rõ, biểu hiện quá mức kinh thế hãi tục cũng không phải chuyện tốt.
Ít nhất cũng phải đợi năm ngày.
Lúc trước Tứ Hợp Chân Cương và Tiệt Mạch Cầm Long cũng mất khoảng thời gian tương tự, điều này cũng phù hợp với cách nhìn của người khác về mình.
Nói là ở tại Võ Miếu.
Trên thực tế, nơi ở mà nha môn Tróc Yêu Nhân sắp xếp là ở phía sau Võ Miếu.
Trong khoảng sân ở giữa, thỉnh thoảng có thể thấy người ra vào, tuy trang phục không thống nhất quy củ như chế phục, nhưng đều hết sức mộc mạc, toàn một màu áo dài giày vải.
Có lẽ vì đang ở trong hoàng thành, nên những người này cũng không hề thu liễm khí tức.
Thẩm Nghi cảm nhận sơ qua một lượt, không có nhân vật nào đặc biệt cường hãn, hầu hết đều là võ phu Kết Đan cảnh, chỉ là số lượng có nhiều hơn ở Thanh Châu một chút.
"Đó là nơi ở của đệ tử Võ Miếu, chúng ta ở bên này."
Tưởng Thừa Vận dẫn hắn đi về phía bên trái. Điều kiện ở đây rõ ràng kém hơn bên cạnh một chút, cũng không phải bài trí có gì thay đổi, chủ yếu là trông có vẻ không có ai ở qua, hiện ra một bộ dạng bụi bặm.
"Ở tạm vậy, dù sao người có thể đến Kinh Thành lĩnh thưởng luôn là số ít, phần lớn cũng là lĩnh xong rồi đi, chỉ những người cần chờ đợi tẩy luyện ở Võ Miếu mới ở lại thêm vài ngày."
"Ngươi vừa mới nhậm chức Trấn Ma đại tướng, không nên tỏ ra quá xa hoa, dễ để lại lời ra tiếng vào."
Tưởng Thừa Vận vận dụng khí tức, dọn dẹp sạch sẽ hai gian phòng.
"Không sao, ta không kén chọn."
Thẩm Nghi cũng không quá quan tâm đến những thứ này.
Lúc vừa mới xuyên không tới, căn phòng hắn ở còn tồi tàn hơn, nếu không phải có Lâm Bạch Vi giúp đỡ dọn dẹp thì hoàn toàn là một cái ổ chó bẩn thỉu.
Hắn đi vào nhà, ngồi xuống bên bàn, nhìn cuốn công pháp Kết Đan dày cộp, trong lòng vô cùng hài lòng.
Không thể không nói, Trấn Ma Ti ở điểm này làm người ta không thể chê vào đâu được, bộ Phong Lôi Dung Nhật Bảo Điển lúc trước cũng vậy, không chỉ ghi chép tỉ mỉ mà còn viết đầy đủ chú thích, mạnh hơn đám lão đạo sĩ ra vẻ cao thâm ở Bạch Vân Quan nhiều.
Khi hắn chậm rãi lật trang đầu tiên, nhìn những dòng chữ chi chít trên đó, vẻ thong dong trên mặt Thẩm Nghi bỗng nhiên cứng đờ...
Hóa ra không phải viết chi tiết, mà chỉ đơn giản là nội dung quá nhiều, mỗi trang chữ đều không ít hơn trang vàng ghi lại chân ý Lưỡng Nghi.
Hắn nhìn ra ngoài cửa: "Lúc đó ngươi tu tập công pháp Kết Đan, cũng dày như vậy sao?"
"Đùa gì thế." Tưởng Thừa Vận nhướng mày, hâm mộ nói: "Lúc đầu ta tích góp công tích rất lâu, cuối cùng cũng chỉ đủ đổi một bộ công pháp Kết Đan trung phẩm, tổng cộng cộng lại chưa tới mười trang. Ngươi cho rằng ai cũng có thiên tư trác tuyệt như ngươi và Khương đại nhân, dám tu luyện bộ công pháp Kết Đan xếp hàng đầu của triều Đại Càn này sao?"
Nghe vậy, Thẩm Nghi lại đưa mắt nhìn về phía cuốn Thôn Thiên Đan Phệ Pháp.
Toang rồi... Bị lừa rồi.
Dáng vẻ tùy ý của Khương Thu Lan lúc đó khiến Thẩm Nghi tưởng lầm đây chỉ là một bộ công pháp Kết Đan bình thường mà thôi.
Hắn cắn môi, lật từng trang về phía sau.
Những con chữ li ti chi chít, chữ nào cũng biết, nhưng khi ghép lại với nhau thì lại như thiên thư.
Mãi cho đến khi lật đến trang cuối cùng, trên bảng giao diện mới hiện ra một dòng chữ.
【 Kết Đan (Trân). Thôn Thiên Đan Phệ Pháp: Chưa nhập môn 】
Lại là một bộ võ học có chữ "Trân" đi kèm, hơn nữa so với Tiên Yêu Cửu Thuế là công pháp tôi thể, đây chính là võ học nội công đường đường chính chính.
Thẩm Nghi thở dài, thầm nói với chính mình một câu xin lỗi: "Huynh đệ, xin lỗi ngươi."
Tâm niệm vừa động, thọ nguyên yêu ma mênh mông cuồn cuộn rót vào quyển công pháp...