Virtus's Reader

STT 366: CHƯƠNG 367: CHÉM GIẾT THẢI NGHÊ YÊU HOÀNG

Bên ngoài Thiên Yêu quật.

Thanh Phong chân nhân cầm trong tay một cái bát sứ thanh bạch, trong bát chỉ còn một lớp nước trong.

Mà trên đỉnh đầu hắn, có một màn nước phun trào che đậy toàn thân.

Thần sắc Thải Nghê Yêu Hoàng rét lạnh, sớm đã hóa ra nguyên hình, hai tay biến thành đôi cánh khổng lồ che khuất bầu trời, mỗi lần vung lên, đều có thể khiến màn nước kia bị bào mòn đi mấy phần.

Trên người nó chi chít vết thương.

Trông qua có chút đáng sợ, nhưng gần như đều là vết thương ngoài da.

Sự nghiền ép về cảnh giới cần phải dùng nội tình khổng lồ để bù đắp.

Rất rõ ràng, pháp bảo của Thanh Phong chân nhân vẫn chưa đủ nhiều, cũng không đủ mạnh.

". . . . ."

Lý Thanh Phong lặng lẽ nhìn về phía Thiên Yêu quật.

Cái bát sứ này đã là thủ đoạn cuối cùng của hắn.

Đợi cho lớp nước trong kia cạn sạch, hắn sẽ không còn sức chống cự vị Yêu Hoàng trước mắt.

Theo lý mà nói, thân là tu sĩ Hóa Thần trung kỳ, có thể cầm chân Thải Nghê Yêu Hoàng lâu như vậy, bất luận là tư duy hay cách làm, đều đã được xem là hoàn mỹ.

Nhưng vấn đề lại nằm ở hai vị sư huynh.

Bọn họ đến giờ vẫn chưa ra ngoài.

Chẳng lẽ con sư tử kia thật sự hung mãnh đến mức có thể một chọi hai?

"Phen này gay go rồi. . . . ."

Lý Thanh Phong thầm oán một câu, dùng cách đó để kìm nén sự lo âu trong lòng.

Tình cảnh của mình bây giờ hoàn toàn là Bồ Tát đất qua sông, thân mình còn khó giữ, làm gì còn hơi sức đâu mà lo cho các sư huynh.

Nhưng nghĩ mãi, hắn cũng không nghĩ ra được còn bản lĩnh nào có thể dùng, chẳng lẽ thật sự phải trơ mắt chờ chết?

Đúng lúc này, hắn như thấy được gì đó, bỗng nhiên trợn tròn hai mắt.

Thải Nghê Yêu Hoàng nhìn màn nước chỉ còn mỏng như một lớp giấy, châm chọc nói: "Già đầu rồi mà còn giở trò này, định lừa bản hoàng quay đầu sao. . . . ."

Lời còn chưa dứt.

Một cánh tay màu vàng sậm rắn chắc bất ngờ siết chặt lấy cổ nó.

Bị cự lực bóp cổ, Thải Nghê Yêu Hoàng đột nhiên cứng đờ, cố sức quay đầu lại, liền đối diện với một gương mặt dữ tợn mà không mất đi vẻ uy nghiêm.

Thân thể cao hơn mười trượng, cường tráng đến cực điểm.

Toàn thân khí thế hùng hồn, khiến xung quanh bị nhuộm thành một màu vàng sậm.

Thải Nghê Yêu Hoàng cũng trợn tròn hai mắt, nó không thể hiểu nổi, cho dù mình không để Thanh Phong chân nhân vào mắt, cũng không đến mức cuồng vọng tới độ phớt lờ khí tức của một pho Kim Thân Pháp Tướng, mãi đến khi đối phương áp sát bên cạnh rồi mà vẫn không hề hay biết.

Ầm!

Nó đột nhiên vung đôi cánh khổng lồ sắc như đao, hung hãn chém về phía cánh tay đối phương.

Gần như cùng lúc, con Giao Long vốn như vật chết trên cánh tay kia đột nhiên mở mắt, lập tức cái đuôi quất ra như roi sắt, "xoẹt" một tiếng xé rách cánh của Thải Nghê Yêu Hoàng.

Rắc... ...

Trấn Ngục Kim Thân lập tức phát lực, trực tiếp bẻ gãy cổ con yêu gà.

Ngay sau đó buông tay ra, nắm đấm khổng lồ hung hăng nện xuống!

Yêu ma vốn nổi danh về thân thể, nhưng dưới cú đấm kia, nó lại chẳng chiếm được chút lợi thế nào, thân thể cao lớn ầm ầm ngã xuống, cái đầu vốn đã vẹo vọ, bị một quyền đấm cho gần như gục hẳn xuống.

Cái mỏ chim sắc nhọn cũng vỡ nát hơn phân nửa.

Cú tập kích bất ngờ hiển nhiên đã khiến Thải Nghê Yêu Hoàng có chút choáng váng, dưới sự kích thích của cơn đau, nó hung tính đại phát, hai cánh đột nhiên vung lên, định bay vọt lên trời.

Nhưng Trấn Ngục Kim Thân nào cho nó cơ hội.

Tu vi cảnh giới vốn không chênh lệch bao nhiêu, tất nhiên phải thừa thắng xông lên, đánh cho không còn đường thoát.

Kim Thân phản ứng cực nhanh, tóm lấy hai cánh của nó, cánh tay to lớn nhấc lên, đột nhiên quật mạnh xuống đất!

Ngay sau đó, cái đùi tráng kiện nhấc lên, hung hãn đạp thẳng vào tim đối phương.

Rắc! Rắc!

Tiếng xương gãy trầm đục liên tiếp vang lên.

Nhìn hai con quái vật khổng lồ đột nhiên chém giết nhau.

Hô hấp của Lý Thanh Phong trở nên dồn dập, trong lòng mừng như điên, vội vàng thu lại màn nước, lấy ra mấy món pháp bảo gần như đã bỏ đi, thi triển pháp quyết, liều mạng chém về phía con yêu gà.

"Đa tạ tiền bối!"

Chắc chắn là do mình ngày nào cũng đi dọn dẹp phiền phức cho Nhiếp sư huynh, nên ngay cả ông trời cũng nhìn không nổi nữa rồi.

Thời khắc sinh tử lại có chuyển biến!

"Ngươi... cho... bản hoàng... dừng tay!"

Thải Nghê Yêu Hoàng khép hai cánh lại, ngăn cản cú giẫm đạp của Trấn Ngục Kim Thân, nhưng lại bị pháp bảo để lại thêm mấy vết hằn trên người.

Cuối cùng nó cũng phản ứng lại, toàn thân lông vũ hòa lẫn, hiện ra thất thải thần quang, như dòng nước lan tràn ra, nhanh chóng bao phủ lấy Trấn Ngục Kim Thân, khiến hắn như bị sa vào vũng lầy.

Nó cất tiếng gáy vang.

Trong chốc lát, thất thải thần quang sền sệt bỗng nhiên trở nên sắc bén vô cùng.

Trấn Ngục Kim Thân cảm nhận được điều đó, hai con Giao Long trên tay ngang tàng lao ra, Kim Long "xoẹt" một tiếng cắn nát gương mặt Thải Nghê Yêu Hoàng, U Giao thì trực tiếp dùng đuôi đâm xuyên bụng nó.

"A!!"

Dưới cơn đau dữ dội, thất thải quang mang lập tức rút đi, bao bọc lấy thân thể con yêu gà.

Nó lảo đảo đứng dậy, hai cánh run rẩy bay lên không: "To gan! Ta phụng lệnh Kim Tình Sư Hoàng, đến đây bắt đệ tử Ngô Đồng sơn, ngươi là kẻ nào mà dám nhúng tay vào việc này!"

Mặc kệ có hữu dụng hay không, Thải Nghê Yêu Hoàng bây giờ cũng chỉ có thể lôi con sư tử kia ra dọa người.

Nó thật sự không nghĩ sẽ vì sư tử mà liều mạng.

Chuyện không thể làm, nhiều nhất sau này trở về giải thích một câu, nói tu sĩ bên ngoài không nể mặt Sư Hoàng của nó, chỉ cần châm ngòi lửa giận sang phía đó là được.

Thế nhưng, con yêu gà không nhận được bất kỳ hồi đáp nào.

Pho Kim Thân Pháp Tướng kia tựa như một hung thú chỉ biết giết chóc, từ đầu đến cuối không hề phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Sau lưng nó, đôi cánh lông vũ màu vàng sậm khẽ rung động, thân hình đột nhiên biến mất tại chỗ.

Tốc độ lại còn nhanh hơn cả vị Yêu Hoàng mười tám quật này.

Ầm! Ầm! Ầm!

Nắm đấm màu vàng sậm phảng phất như không biết mệt mỏi mà giáng xuống, nếu không có thất thải thần quang bảo vệ, Thải Nghê Yêu Hoàng e rằng đã mất nửa cái mạng, dù vậy, vẫn khiến nó gần như lục phủ ngũ tạng đảo lộn.

". . . . ."

Thanh Hoa phu nhân lại một chưởng đánh nát một phần hào quang.

Với độ cường hãn của pho kim thân này, đối đầu với con Yêu Hoàng này đáng lẽ phải là một trận chiến nghiền ép, nhưng yêu hồn của nàng quá yếu ớt, căn bản không phát huy được toàn bộ thực lực.

Cũng chính vì thế, cảm giác cấp bách trong lòng Thanh Hoa càng mãnh liệt, tự trách không thôi.

Nàng thật sự rất sợ mình sẽ bị thay thế.

Nhưng trong mắt Thải Nghê Yêu Hoàng, đó lại là sự bất đắc dĩ và tức giận, nó căn bản không biết mình đã đắc tội vị tu sĩ Hóa Thần này ở đâu, đến mức đối phương cứ như có thâm thù đại hận mà bám riết không tha.

"Đủ rồi! Người kia ngươi mang đi là được!" Nó cuối cùng cũng chịu thua.

Giữa lúc tiếng nói vang lên, một đạo huyền quang từ chân trời hạ xuống, nhanh chóng hòa tan thải mang trên người con yêu gà.

Trấn Ngục Kim Thân chớp lấy thời cơ, trực tiếp tóm lấy đầu con yêu gà, năm ngón tay như móc sắt cắm vào xương sọ đối phương, rồi đột nhiên bóp nát!

Sau đó hai tay tóm lấy hai cánh, với một tư thế hung tàn, "xoẹt" một tiếng xé nó ra làm đôi!

Nhìn máu yêu đỏ tươi văng khắp trời.

Nữ nhân trên không trung mí mắt khẽ giật, sau đó thu hồi tòa tháp nhỏ.

"Miêu sư tỷ!"

Thanh Phong chân nhân thấy rõ dáng vẻ người vừa tới, vui mừng nói: "Sao sư tỷ lại đến đây!"

Miêu Thanh Tuệ liếc hắn một cái, không thèm để ý, mà hướng về phía Kim Thân chắp tay: "Đa tạ đạo hữu đã cứu sư đệ của ta."

Nghe vậy, Thanh Phong giật mình, hóa ra là người quen?

Thế nhưng, Trấn Ngục Kim Thân chỉ chăm chú thu dọn thi thể tàn tạ của yêu ma, hoàn toàn không có ý định trả lời.

Điều càng khiến Thanh Phong kinh ngạc hơn là, vị Miêu sư tỷ luôn cao ngạo, giờ phút này lại không hề tỏ ra bất mãn, chỉ hơi xấu hổ đáp xuống, thuận miệng hỏi: "Sao chỉ có một mình đạo hữu, còn Thẩm Nghi đâu?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!