Tháng sáu.
Băng Man Cửu Diễm tụ tập về một chỗ băng tuyết.
Nơi này không thuộc về bất kỳ thị tộc nào, bọn họ đi tới nơi này là vì nhận được lệnh của Man Vương.
Cửu Diễm Thánh Binh, tín vật Man Vương, thu được trong lửa… Những từ này, tạo thành chủ đề của ngày hôm nay.
Chẳng qua, không ít man tử giữ thái độ vừa hoài nghi vừa chờ mong.
Chờ mong, tất nhiên là chờ mong tín vật Man Vương là cái gì.
Hoài nghi, là hoài nghi dựa vào cái gì thứ này có thể trở thành tín vật Man Vương?
Gió tuyết và vĩnh dạ, Lý Nguyên tay cầm cự phủ màu hoàng kim, đứng trên một tảng đá băng.
Quanh người hắn bốc lên ngọn lửa hừng hực, cự phủ chìm trong ngọn lửa lại càng chói mắt hơn, tản ra ánh sáng rực rỡ.
Ánh sáng này chiếu rọi, từng đám từng đám bóng người đen kịt tới gần.
Khuôn mặt của bọn họ mơ hồ, nhưng tất cả đều vây quanh Lý Nguyên, giống như vây quanh lửa.
Lý Nguyên nhìn quanh một vòng, nhân số có hơn bốn ngàn người, đây đã là nhân số lưu động cực hạn của Băng Man, còn lại già trẻ bệnh tật thì là lưu thủ ở trong doanh địa thị tộc, còn có một bộ phận người thì phải tiếp tục đào bới trên lãnh nguyên, để tìm kiếm đồ ăn.
“Cái rìu này!”
Lý Nguyên đột nhiên rống lên một tiếng, làm cho tất cả Băng Man đều nhìn về phía hắn.
Hắn tiếp tục nói: “Lấy được từ Hỏa, là thánh vật thiên địa ban cho Cửu Diễm ta! Bất luận kẻ nào có được nó, đều có thể được thiên địa che chở, mà phát huy ra lực lượng mạnh nhất của bản thân!”
Lý Nguyên giơ cao hoàng kim cự phủ, thoáng huy động trong gió tuyết, tựa như cây bút lớn nhúng chu sa vẽ trăng lưỡi liềm.
Rìu và lửa, hòa vào nhau, uy phong lẫm liệt.
Nghi hoặc và chờ mong hiện lên trong mắt Băng Man.
Lý Nguyên nói: “Đồng Nhung Hồ, ngươi lại đây.”
“Vâng!”
Một người khôi ngô đầu trọc, toàn thân ánh lên kim loại màu hồng đi ra.
Y tiến lên phía trước vài bước, cung kính quỳ một gối xuống đất, hai tay nâng lên, làm như đang chờ được ban thưởng.
Đây là nghi thức tế tự thần thánh của Cửu Diễm thị tộc, mấy tộc trưởng sửa lại, chuyển nghi thức này đến chỗ Man Vương.
Ngọn lửa quanh cây rìu màu vàng được dập tắt, Lý Nguyên bước xuống tảng đá lớn, đặt nó vào trong tay Đồng Nhung Hồ.
Đồng Nhung Hồ nâng rìu lên.
Thật ra y đã nghe Chân Viêm Hùng nói qua chỗ huyền diệu của cây rìu này, nhưng y không tin lắm.
Nhưng khi y cầm rìu, lập tức cảm thấy một cỗ nóng rực trong lòng bàn tay.
Dương khí tồn tại trong huyết nhục của y như bị hấp dẫn, hóa thành tơ tằm miên man rồi nổi lên, móc nối với thanh rìu, sau đó tựa như quấn quanh mà làm cho dương khí mãnh liệt hơn, khiến cho cả người y trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều.
Hai mắt Đồng Nhung Hồ đột nhiên trừng như chuông đồng, y có thể cảm thấy mình đang rất hưng phấn, đang thiêu đốt, mà cái rìu này cũng đang phát sáng.
Giống như y không phải đang nắm một thanh binh khí, mà là một ngọn lửa.
“Đây là...”
Y có chút kích động, hô hấp dồn dập.
“Đây là...”
Y đột nhiên rống to, xông về phía đống tuyết xa xa, quơ điên cuồng cự phủ trong tay, tựa như là đại mãng màu vàng quấn quanh.
Chúng man tử sững sờ nhìn.
Đồng Nhung Hồ vốn đã rất cường đại, nhưng vào giờ khắc này ở trong mắt bọn họ, y giống như có được lực lượng của thiên địa, trở nên bất khả chiến bại.
Theo một tiếng quát lớn, Đồng Nhung Hồ đột nhiên vung rìu, nện xuống mặt đất.
Ầm ầm!!
Bành bành bành!!
Trong tiếng nổ vang, băng tuyết nhấc lên như mặt sóng thịnh nộ, bụi bay tán loạn.
Đợi đến khi bụi tan hết, lại thấy một vết nứt mấy chục trượng hiện ra trên mặt băng, sâu xa rộng lớn, tựa như khe rãnh, bên trong lại mơ hồ hiện ra một ít động vật bị đông cứng.
Chúng man tử lập tức xôn xao.
Tại lãnh nguyên, hàn băng là cực kỳ kiên cố, may mà thức ăn đông lạnh không nằm quá sâu, lúc này mới để cho Cửu Diễm thị tộc có hy vọng sống trên mảnh đất này.
Ngày thường, thanh niên cường tráng man tử cần phải khai quật thật lâu mới có thể phá vỡ mặt băng, cho dù là tộc trưởng nhất tộc, nhiều lắm cũng chỉ phá vỡ được chừng một trượng đất băng.
Mà hiện tại, một cái rãnh hơn chục trượng nằm ngay trước mắt, điều này sao có thể không khiến bọn hắn giật mình cho được?
Đồng Nhung Hồ hai mắt nóng bỏng nhìn cây rìu này, khi thấy lưỡi rìu không bị sứt mẻ thì lại càng hưng phấn không thôi.
Y nắm thật chặt cây rìu này, trong mắt hiện lên chút không nỡ và tham lam mờ mịt, nhưng vẫn nhanh chóng trở về, một lần nữa quỳ xuống trước mặt Lý Nguyên, nâng rìu lên, hô: “Trời phù hộ Man Vương, ban thưởng tín vật này!!”
Lý Nguyên không nhận rìu, nói: “Huyết Phương Yếm, các ngươi thử xem.”
Vừa nói xong, tộc trưởng mấy tộc vốn đã nhìn đến mức hai mắt đỏ lên cũng bắt đầu “Hành trình thử nghiệm”.
Không thử còn tốt, sau khi thử, những tộc trưởng này đều dùng thần sắc nhìn bảo bối mà nhìn cây rìu này.
Tất cả man tử cũng đều hiểu rõ: Người có được rìu này, thực lực đại tiến, có thể thành Man Vương!
Nhưng mà, Lý Nguyên lại tiếp tục để cho những Băng Man lục phẩm khác dùng thử.
Nhưng khác với tộc trưởng, những Băng Man lục phẩm này căn bản không thể phát huy ra hết uy lực của cây kim sắc phủ này.
Chân Viêm Hắc Xỉ cũng là một trong những người thử nghiệm.
Dương khí trong huyết nhục của y quá mức yếu ớt, căn bản không cách nào chạm đến lực lượng trong rìu.
Lý Nguyên yên lặng nhìn, trong lòng đã hiểu được đại khái: Quy tắc này đại khái không khác nhiều với người tu hành ảnh huyết, đều cần nhập ngũ phẩm mới có thể vận dụng linh khí.
Bất quá điều này đối với Man tộc mà nói cũng là chuyện tốt, sẽ không đến mức ai ai cũng muốn có được cây rìu này, nó chỉ dành cho mấy vị cường giả Man tộc ngũ phẩm đi tranh đoạt.
Mà trong quá trình này, Lý Nguyên lại phát hiện ra một điểm đặc sắc của Băng Man: Võ kỹ của bọn họ tương đối thô ráp, điều này khiến cho khi ở cùng một cấp độ, lực lượng của bọn họ sẽ không có chênh lệch lớn, vả lại không có người xuất sắc tuyệt đối.
Ví dụ như lục phẩm, chỉ cần không phải già trẻ bệnh tật, số liệu thực lực đều sẽ nằm trong khoảng “600~800”, muốn cao hơn cũng không có.
Ví dụ như các tộc trưởng ngũ phẩm, Đồng Nhung Hồ có thực lực mạnh nhất cũng chỉ có số liệu là “1800~1850”, mà yếu nhất cũng chỉ là “1615~1650”.
Có thể nói, Băng Man có mạnh hay không, chỉ tùy thuộc vào thân thể có trưởng thành tốt hay không, dường như không có nhiều quan hệ tới tài nghệ rèn luyện sau này.
Tín vật Man Vương, cuối cùng mang đến hai cái xưng hô mới - Man Vương phủ, Thái Dương chi tử.
Cái rìu kim sắc kia, chính là Man Vương phủ.
Tựa như hoàng đế Trung Nguyên chính là “Chân mệnh thiên tử”, sau này tất cả Đại Man Vương đều sẽ có được xưng hô “Thái Dương chi tử”.
Câu chuyện lưu truyền trên Vĩnh Dạ Đống Thổ cũng thay đổi phiên bản.
Từ nguyên bản “Cựu thổ bởi vì ma quỷ mà bị thần linh ghét bỏ”, mà đổi thành một câu chuyện hoàn toàn mới...
Mặt trời bị hắc ám bức bách, rời khỏi cố thổ, nhưng để lại hỏa chủng.
Mỗi một Man Vương đều là Thái Dương chi tử, bọn hắn sẽ cầm binh khí được mặt trời ban cho, trấn thủ tại biên giới tươi sáng này, tiến vào hắc ám, với hy vọng mang ánh sáng trở lại đại địa.
Phiên bản hoàn toàn mới và phiên bản cũ không khác nhau bao nhiêu, nhưng ở một mức độ nào đó lại gần với tín ngưỡng của Băng Man hơn.
Lý Nguyên hủy diệt “Truyền thuyết thần linh” của Man tộc, xây dựng lại “Tôn thờ mặt trời” cho bọn họ.
Sùng bái Hỏa, chính là sùng bái mặt trời, cũng chính là sùng bái Man Vương là người con của mặt trời.
Và Man Vương… Thì cần ba đời là người của Băng Man, đồng thời cầm trong tay Man Vương phủ.
Hắn ngăn chặn hoàn toàn khả năng các cường giả ngoại lai hái đào.
Mà trong quá trình này, người hắn vốn lo lắng nhất chính là Lang Mẫu.
Bởi vì địa phương do Lang Mẫu trấn thủ được nàng gọi là “Thần linh mộ địa”.
Chương 470 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]