Buổi sáng, Ngụy phủ một mảnh vui mừng hớn hở.
Trong phủ ngoài phủ đều giăng đèn kết hoa, nhìn qua một mảnh vui mừng.
Ngay cả hạ nhân nha hoàn trên mặt cũng đều mang theo ý vui.
Hôm nay là ngày vui tiểu công tử bái sư, đến lúc đó phu nhân bọn họ khẳng định sẽ có không ít tiền thưởng ban xuống, buổi sáng bọn họ đã nhận được một đợt rồi, sao có thể không vui.
Lúc này, khách khứa còn chưa tới, Mã Cổ đang một thân hoa phục, ăn mặc chỉnh tề đợi ở trong Du Trúc Tiểu Viện.
“Mã gia, thả lỏng một chút, hôm nay là ngày vui ông chính thức thu tiểu công tử làm đồ đệ, nên vui vẻ mới đúng.”
Lục Thanh thấy dáng vẻ có chút đứng ngồi không yên của Mã Cổ, bèn an ủi.
“Nói là nói như vậy, nhưng chung quy vẫn có chút thấp thỏm.” Mã Cổ cười khổ nói.
“Dù sao ở Ngụy phủ này cũng không ai dám quấy rối, tiểu công tử cũng thật lòng muốn bái ông làm thầy, cho nên ông cứ yên tâm, làm theo quy trình là được.” Lục Thanh cười nói, “Ông ngay cả tình cảnh hung hiểm hôm đó còn vượt qua được, còn sợ cái nghi thức bái sư nho nhỏ này sao?”
Được khai giải như vậy, tâm Mã Cổ rốt cuộc cũng an định hơn nhiều.
Vốn dĩ theo ý của Ngụy gia, về tình về lý, nghi thức bái sư này nên tổ chức ở Mã gia, do Ngụy Tinh Hà dẫn theo Ngụy Tử An tới cửa bái sư.
Nhưng Mã gia vừa nghe, lập tức hoảng sợ, vội vàng từ chối.
Nói đùa, địa vị của Ngụy gia ở huyện thành là như thế nào, bọn họ đâu dám để Ngụy Tinh Hà vị gia chủ này làm tư thái thấp như vậy.
Hơn nữa bọn họ ở trong huyện thành cũng chỉ là một gia tộc nhỏ mà thôi, đến lúc đó làm sao trấn áp được các thế lực đến chúc mừng.
Cuối cùng, sau khi bọn họ thương lượng với đại tổng quản, quyết định nghi thức bái sư vẫn nên đặt ở Ngụy phủ tổ chức thì tốt hơn.
Ít nhất, không ai dám giương oai ở Ngụy phủ.
“Mã Cổ đại nhân, Lục tiểu lang quân, đại tổng quản nói giờ lành sắp đến rồi, bảo tiểu nhân tới mời hai vị qua đó.”
Lúc này, một hạ nhân tới cung kính thông báo.
“Lục Thanh huynh đệ, vậy chúng ta qua đó đi.”
“Được.” Lục Thanh gật đầu, sau đó gọi vào trong phòng, “Tiểu Nghiên Tiểu Ly, chuẩn bị đi thôi.”
“Ca ca, có thể ra ngoài xem náo nhiệt rồi sao?”
Hai tiểu gia hỏa nghe được, từ trong phòng chạy ra.
Bọn nó sáng sớm đã nghe được tiếng ồn ào bên ngoài rồi, trong lòng đều tò mò vô cùng.
“Ừ, chúng ta ra ngoài ăn tiệc lớn!”
Lục Thanh bế Tiểu Nghiên lên, cùng Mã Cổ đi ra ngoài.
Tiểu Ly cũng nhảy lên vai hắn, vẻ mặt mong chờ nhìn ra bên ngoài.
Về phần lão đại phu, sẽ không tham gia nghi thức bái sư này, ngay cả Ngụy Sơn Hải cũng sẽ không xuất hiện.
Thân là cường giả Tiên Thiên Cảnh, nếu bọn họ xuất hiện, đến lúc đó người trên cả bàn tiệc e là đều phải như ngồi trên đống lửa.
Đi được nửa đường, Mã Cổ liền dưới sự dẫn dắt của hạ nhân đến nhà chính bên kia chuẩn bị.
Lục Thanh thì dẫn theo Tiểu Nghiên và Tiểu Ly đi về phía tiền viện.
Đến tiền viện, chỉ thấy bên này đã khá náo nhiệt, rất nhiều khách khứa đều đã tới.
Hắn mở ra dị năng nhìn vài lần, phát hiện người tới cơ bản đều là người đứng đầu các gia tộc và thế lực trong thành, có thể nói là cho đủ mặt mũi Ngụy gia rồi.
Tiểu Nghiên và Tiểu Ly thì trừng lớn mắt nhìn khắp nơi, cảm thấy cái gì cũng mới mẻ.
Mà sự xuất hiện của Lục Thanh cũng gây ra một số biến hóa.
Những gia chủ và thủ lĩnh các thế lực vốn đang thao thao bất tuyệt kia, có người nhìn thấy Lục Thanh, lập tức nghẹn lời trong miệng, ngơ ngác nhìn hắn.
“Lý gia chủ, sao không nói nữa...”
Một võ giả cùng bàn cười nói, thuận theo ánh mắt Lý gia chủ nhìn sang, sau đó lời của hắn cũng nghẹn ở cổ họng không nói ra được.
Các khách khứa khác lúc này cũng nhìn thấy Lục Thanh.
Thế là, đại viện vốn có chút ồn ào bỗng nhiên từ từ yên tĩnh lại.
Gần như tất cả khách khứa đều có chút kính sợ nhìn Lục Thanh, không dám ồn ào nữa.
Cảnh này rơi vào trong mắt mấy đệ tử Thanh Vân Kiếm Các cách đó không xa, lập tức gợi lên hứng thú của bọn họ.
“Lục tiểu lang quân, Lục tiểu nương tử, các vị tới rồi, gia chủ đặc biệt dặn dò, vị trí của các vị ở đây.”
Ngụy đại tổng quản vốn đang tiếp đãi khách khứa, thấy Lục Thanh tới, vội vàng dẫn hắn đến trước một cái bàn quan trọng nhất.
Ở đó đã có mấy người đang ngồi.
Trong đó có một đôi vợ chồng khá đặc biệt, tu vi thấp kém, ngồi đó thần tình tỏ ra có chút câu nệ.
“Đa tạ đại tổng quản.”
Lục Thanh cũng không khách khí, liền cùng Tiểu Nghiên ngồi xuống đó, cũng gật đầu chào hỏi mấy người cùng ngồi.
“Ta giới thiệu với Lục tiểu lang quân một chút, vị này là Mã gia chủ, hai vị này là song thân của Mã Cổ sư phụ.”
Ngụy đại tổng quản biết Lục Thanh biết rất ít về chuyện trong huyện thành, bèn giới thiệu cho hắn.
Lục Thanh chợt hiểu, hắn còn có chút kỳ quái, đôi vợ chồng này nhìn cũng không giống nhân vật quan trọng gì, vì sao có thể ngồi ở ghế đầu, thì ra là cha mẹ của Mã Cổ.
“Bá phụ bá mẫu chào hai người, Mã gia chủ chào ông, ta tên Lục Thanh, là bạn của Mã gia, mọi người gọi ta A Thanh là được.” Lục Thanh mỉm cười nói.
“Không dám không dám, Lục tiểu lang quân thế này là muốn giết chúng ta rồi.” Mã gia chủ vội vàng nói.
Nói đùa, hôm đó hắn chính mắt chứng kiến trận chiến của Lục Thanh và vị võ đạo tông sư kia.
Đối mặt với tuyệt đỉnh võ giả bực này, hắn sao dám thật sự xưng hô tự đại như vậy.
Thần tình cha mẹ Mã Cổ càng thêm câu nệ.
Bọn họ tuy thành thật, nhưng cũng không ngu dốt.
Từ biến hóa vừa rồi Lục Thanh đi vào gây ra, và Ngụy đại tổng quản đích thân dẫn đường, cùng với thái độ hiện tại của gia chủ.
Đâu còn không biết, vị thiếu niên trước mắt này nhất định là đại nhân vật ghê gớm gì đó.
Chỉ là không biết con trai mình quen biết đại nhân vật như vậy từ lúc nào.
Nói thật, cho đến bây giờ, cha mẹ Mã Cổ vẫn còn có chút nghi ngờ, bọn họ có phải đang nằm mơ hay không.
Tuy nói ngày thường bọn họ cũng tự hào về con trai mình.
Dù sao xuất thân bàng chi lại có thể tu luyện tới Cân Cốt Cảnh, trở thành trụ cột quan trọng trong tộc, thành tựu như vậy đủ để bọn họ tự hào.
Nhưng chuyện con trai muốn thu Ngụy phủ tiểu công tử làm đồ đệ thực sự là quá mức không thể tin nổi.
Cho dù biết tin tức đã mấy ngày, hơn nữa hiện nay đã ngồi trong Ngụy phủ, bọn họ vẫn cảm thấy có chút choáng váng.
Thấy Mã gia chủ có chút nịnh nọt trò chuyện với Lục Thanh, khách khứa các bàn khác chẳng những không khinh bỉ, ngược lại đều có chút hâm mộ ghen tị.
Giống như tuyệt đỉnh võ giả bực này như Lục Thanh, sau lưng lại có một vị sư phụ Tiên Thiên Cảnh thần bí cường đại hơn, ai không muốn lấy lòng.
Mã gia thật sự là đi vận cứt chó, chẳng những Mã Cổ muốn trở thành sư phụ của Ngụy gia tiểu công tử, hiện tại mắt thấy còn leo lên quan hệ với Lục Thanh, lần này e là thật sự muốn quật khởi rồi.
Chẳng qua, ghen tị thì ghen tị, khách khứa lại đều không dám biểu hiện ra chút bất mãn nào.
Thậm chí bởi vì Lục Thanh ở đây, tiếng mọi người nói chuyện phiếm đều thấp đi rất nhiều, không còn thoải mái như trước đó nữa.
Lần này, càng gợi lên hứng thú của mấy đệ tử Thanh Vân Kiếm Các kia.
“Lý huynh, vị thiếu niên kia là ai, lại có uy thế lớn như vậy, dường như khách khứa ở đây đều vô cùng kính sợ cậu ta?”
Một đệ tử Thanh Vân Kiếm Các trong đó cười hỏi một vị thanh niên cùng bàn.
Ở bàn bọn họ cơ bản đều là người đồng trang lứa tuổi tác tương đương.
Đa số là gia chủ các gia tộc dẫn theo hậu bối ưu tú trong tộc đến mở mang tầm mắt.
Vị người trẻ tuổi được hỏi lúc này lại vẻ mặt mờ mịt: “Tại hạ cũng không biết, thiếu niên này lạ mặt vô cùng, chúng ta chưa từng gặp qua.”