“Lục Thanh huynh đệ, chiếc xe ngựa này trải qua trận pháp gia trì, quả thật là thần dị vô cùng. Ta ước tính một chút, hôm nay chúng ta ít nhất đã đi được hơn một ngàn dặm đường rồi.”
Chạng vạng tối, khi dừng lại nghỉ ngơi trong một cánh rừng, Mã Cổ kinh thán nói.
Một ngày đi ngàn dặm a, đây chính là một ngày đi ngàn dặm chân chính.
Trước kia hắn từng nghe nói, trong thiên hạ có Hãn Huyết bảo mã hùng tuấn có thể một ngày đi ngàn dặm. Lại không ngờ tới, có một ngày, chiếc xe ngựa do chính tay hắn dắt lái, cũng có thể làm được thần tích bực này.
Quan trọng nhất chính là, chạy suốt một ngày trời, hai thớt tuấn mã phụ trách kéo xe cũng không hề tỏ ra quá mức mệt mỏi. Hiện tại chúng vẫn còn có thể nhàn nhã gặm cỏ xanh ven đường ở bên cạnh.
Vừa nhìn liền biết, một ngày bôn ba này, áp lực mà chúng phải chịu đựng cũng không tính là lớn.
Thậm chí ngay cả bọn họ, bởi vì sự tồn tại của pháp trận, xe ngựa cho dù đi qua con đường gập ghềnh cũng không hề xóc nảy. Một ngày trôi qua, mọi người đều không giống như dĩ vãng, ít nhiều sẽ cảm thấy chút bôn ba mệt nhọc.
“Cái này không tính là gì.” Lục Thanh cười nói, “Trong truyền thuyết, thời đại thượng cổ, có những người tu tiên kia, pháp bảo phi chu mà bọn họ luyện chế ra, mới là có thể chân chính ngự phong phi hành, bay thẳng lên thanh minh, trong nháy mắt, liền có thể độn ra xa ngàn vạn dặm. Tốc độ bực đó, mới có thể xưng là tiên gia pháp bảo chân chính.”
Xe ngựa tuy được Lục Thanh khắc họa lên ba cái pháp trận, có được phi phàm chi lực, tựa như pháp bảo. Nhưng trên ý nghĩa nghiêm ngặt mà nói, bởi vì nguyên nhân tài chất bản thân, nó còn chưa thể xưng là pháp bảo, thậm chí ngay cả pháp khí cũng không tính, nhiều nhất chỉ là có được một tia đặc tính của pháp bảo mà thôi.
So với pháp bảo pháp khí chân chính, vẫn còn kém hơn không ít.
“Ngự phong phi hành, bay thẳng lên thanh minh, trong nháy mắt ngàn vạn dặm...”
Nghe được Lục Thanh miêu tả, không chỉ Mã Cổ bọn họ cảm thấy kinh thán, ngay cả Trần lão đại phu cũng cảm thấy thần vãng.
Đều không nhịn được mà tưởng tượng lên, cảnh tượng bực đó, rốt cuộc là sảng khoái tiêu dao bực nào.
Mơ màng một hồi, mọi người lúc này mới bắt đầu chuẩn bị dựng lều trại và làm bữa tối.
“Ca ca, Tiểu Ly sao còn chưa tỉnh lại nha?”
Đợi Lục Thanh làm xong bữa tối, gọi mọi người tới ăn, Tiểu Nghiên ôm Tiểu Ly, có chút lo lắng hỏi.
Kể từ sau khi ăn Thú Linh Quả, Tiểu Ly liền một mực lâm vào trầm ngủ, ngay cả đến giờ cơm, nó cũng chưa từng tỉnh lại.
Phải biết rằng, dĩ vãng mỗi khi đến giờ ăn cơm, nó chính là nhất định sẽ hướng Lục Thanh đòi cá khô nhỏ. Nhưng hai ngày nay, lại một mực trầm ngủ, không có chút dấu hiệu tỉnh lại nào, điều này sao có thể khiến Tiểu Nghiên không lo lắng cho được.
Lục Thanh đón lấy Tiểu Ly, tiểu gia hỏa vẫn còn đang ngủ say sưa.
Hắn dùng thần hồn chi lực cảm ứng một chút, lại mở dị năng ra xem xét một phen.
Nói với Tiểu Nghiên: “Không sao đâu, Tiểu Ly vẫn đang tiêu hóa dược lực, nhiều nhất qua thêm hai ba ngày nữa, nó sẽ tỉnh thôi.”
“Còn phải hai ba ngày nha.”
Tiểu Nghiên nghe được Tiểu Ly không sao, yên tâm lại có chút sầu não.
Hai ngày nay Tiểu Ly đang ngủ, đều không có ai bồi nàng đánh cờ rồi.
“Yên tâm đi, đợi Tiểu Ly tỉnh lại, liền lại có thể bồi muội chơi rồi.”
Lục Thanh đi đến bên cạnh xe ngựa, nhẹ nhàng đặt Tiểu Ly vào trong cái ổ nhỏ của nó trên xe.
Nói thật, hắn cũng không ngờ tới, Tiểu Ly lần này sẽ trầm ngủ lâu như vậy.
Nhưng hắn vừa rồi dùng thần hồn cảm ứng, có thể cảm giác được, trong cơ thể Tiểu Ly đang có một cỗ năng lượng cường đại đang tiềm phục.
Thông tin dị năng tra xét ra, cũng cho thấy nó đang ở trong quá trình lột xác vô cùng mấu chốt.
Xem ra viên Thú Linh Quả kia đối với nó quả thật có hiệu quả cực lớn, nếu không cũng sẽ không lột xác lâu như vậy.
Cũng không biết sau lần lột xác này, thực lực của Tiểu Ly lại sẽ đạt tới trình độ nào, Lục Thanh vô cùng mong đợi.
Trước khi ăn Thú Linh Quả, thực lực của Tiểu Ly, liền có thể tuỳ tiện trảm sát cường giả Nội Phủ Cảnh. Cho dù là võ đạo tông sư, trước mặt thiên phú tàng hình của nó, cũng không có sức đánh trả gì.
Có thể nói, trừ phi là dị số như Lục Thanh, nếu không mà nói, Tiểu Ly ở trong Hậu Thiên cảnh, gần như có thể xưng là vô địch.
Cho nên Lục Thanh tương đương mong đợi, Tiểu Ly sau khi tỉnh lại lần này, lại sẽ có biến hóa dạng gì.
Có được sự mong đợi như vậy, trong những ngày tiếp theo, trong lúc đi đường, Lục Thanh cũng một mực chú ý đến trạng thái của Tiểu Ly.
Sau đó hắn phát hiện, cỗ năng lượng trong cơ thể Tiểu Ly, càng ngày càng cường đại, bộ lông màu đen dường như hỏa diễm trên người nó, cũng trở nên càng thêm thâm thúy.
Rốt cuộc, vào chạng vạng tối ngày thứ ba, lúc bọn người Lục Thanh đang ăn bữa tối, một thân ảnh bỗng nhiên từ trong xe ngựa lao ra, trong nháy mắt đi tới trước mặt Lục Thanh, hai mắt to mang theo sương mù, đáng thương hề hề nhìn hắn.
Tay đang bưng bát của Lục Thanh khựng lại: “Tiểu Ly, nhóc tỉnh rồi?”
Trong lòng lại là giật mình, bởi vì hắn không hề cảm ứng được Tiểu Ly tỉnh lại.
Ngay cả động tác lao ra vừa rồi cũng vậy, không có một chút điềm báo nào, ngay cả hắn cũng suýt chút nữa không kịp phản ứng.
Trên mặt Trần lão đại phu, càng là lộ ra một tia khiếp sợ.
Ông cũng giống như Lục Thanh, tịnh không thể sớm phát hiện ra động hướng của Tiểu Ly.
Quan trọng hơn là, trên người Tiểu Ly, ông cảm ứng được một cỗ nguy hiểm.
Nói rõ Tiểu Ly hiện giờ, đã có thể ở một mức độ nào đó, tạo thành uy hiếp đối với ông rồi.
“Tiểu Ly, đệ tỉnh rồi!”
Tiểu Nghiên càng là vui mừng không thôi, nếu không phải trong tay đang bưng bát, liền muốn xông tới ôm nó rồi.
Tiểu Ly gật gật đầu, trong mắt lại là y nguyên ủy khuất, còn dùng móng vuốt nhỏ kéo kéo quần áo của Lục Thanh.
“Nhóc đói rồi, muốn ăn đồ ăn?”
Lục Thanh chung đụng với Tiểu Ly lâu như vậy, lập tức liền hiểu rõ ý tứ của nó.
Tiểu Ly lần nữa gật đầu.
“Ta đi lấy cá khô cho nhóc.”
Lục Thanh lập tức đi về phía xe ngựa, rất nhanh, liền bưng một chậu cá khô lớn ra, đưa cho Tiểu Ly.
Tiểu Ly vừa thấy, lập tức hai mắt tỏa sáng, lập tức nhào tới, từng ngụm từng ngụm lớn ăn lên.
Xem ra trong mấy ngày trầm ngủ này, thật sự là làm nó đói muốn chết rồi.
Lục Thanh cũng không quấy rầy nó, mà là lặng yên mở dị năng ra, nhìn về phía Tiểu Ly.
Chỉ thấy dị năng chi quang màu vàng nồng đậm, từ trên người Tiểu Ly nổi lên.
[Hắc Dạ Linh Ly: Tiên thiên cấp linh thú, ấu thể, giống cái.]
[Tốc độ cực nhanh, móng vuốt sắc bén, có thể toái thạch liệt kim, cắt đứt vạn vật.]
[Bởi vì luyện hóa Thú Linh Quả, huyết mạch trong cơ thể đạt được tiến hóa lột xác, trở thành Tiên thiên cấp linh thú, kích hoạt huyết mạch truyền thừa.]
[Sau khi huyết mạch lột xác, thiên phú cũng đạt được lột xác, hóa thành thần thông, da lông có thể vặn vẹo không gian, triệt để dung thân vào hắc ám, che giấu hết thảy khí tức.]
[Trong truyền thuyết, Hắc Dạ Linh Ly cực kỳ thích ăn cá, nhưng trời sinh ghét nước, chỉ có thể nhìn cá mà than thở.]
Khi xem xong thông tin của Tiểu Ly, Lục Thanh mừng rỡ vô cùng.
Sau khi luyện hóa viên Thú Linh Quả kia, Tiểu Ly quả nhiên đạt được lột xác cực lớn.
Hiện giờ đã là linh thú cấp bậc Tiên Thiên, không chỉ như thế, ngay cả thiên phú của nó, cũng đạt được lột xác.
Lục Thanh nhớ rõ, Tiểu Ly trước kia, thiên phú còn chỉ là kỹ năng mà thôi, chỉ có thể vặn vẹo tia sáng, che giấu hành tung của bản thân.
Nhưng nếu gặp phải cường giả cấp bậc Tiên Thiên Cảnh mà nói, vẫn là không cách nào tránh được thần hồn cảm ứng của bọn họ.
Nhưng hiện giờ, dòng chữ thông tin dị năng tra xét ra lại biểu thị, thiên phú của Tiểu Ly đã lột xác thành thần thông.
Đã không chỉ là vặn vẹo tia sáng nữa, trực tiếp có thể vặn vẹo không gian, dung thân hắc ám, và che giấu hết thảy khí tức của bản thân.
Khó trách hắn vừa rồi không thể sớm phát hiện ra động hướng của Tiểu Ly, thì ra là thiên phú của nó, đạt được lột xác lớn như thế.
Lần này, tiểu gia hỏa này là muốn trở thành ám dạ sát thủ chân chính rồi.
Có thể vặn vẹo không gian, thiên phú đáng sợ như thế, một khi ẩn nấp đi, chỉ sợ cho dù là tuyệt đỉnh cường giả Tiên Thiên Cảnh viên mãn, đều chưa chắc có thể phát hiện ra được hành tung của Tiểu Ly.
Còn có, trong dòng chữ thông tin có nhắc tới, Tiểu Ly đã kích hoạt huyết mạch truyền thừa, xem ra phải tìm một thời gian hỏi nó một chút, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra rồi.
Bởi vì liên quan đến bí mật của Tiểu Ly, cho nên Lục Thanh không có ở trước mặt mọi người, dò hỏi nó về chuyện lột xác lần này.
Mãi cho đến sáng sớm ngày thứ hai, hắn mới mang theo Tiểu Ly, đi tới một chỗ sơn cốc.
“Tiểu Ly, nhóc lần này sau khi luyện hóa Thú Linh Quả, có cảm giác được trên người có cái gì khác biệt không?”
Tiểu Ly nghiêng đầu suy nghĩ một chút, bỗng nhiên, da lông trên người một trận dũng động, ngay dưới mí mắt Lục Thanh, chậm rãi biến mất không thấy.
“Đây chính là thiên phú thần thông mới lột xác của nhóc?”
Trong khiếu huyệt mi tâm của Lục Thanh, thần hồn chi lực dũng động.
Sau đó hắn liền phát hiện, mình thế mà thật sự không cảm ứng được tung tích của Tiểu Ly.
Hết thảy xung quanh, đều bình tĩnh vô cùng, không có chút dị thường nào.
Nếu không phải hắn tận mắt nhìn thấy Tiểu Ly biến mất, tuyệt đối sẽ không nghĩ tới, xung quanh sẽ có một con linh thú kỳ đặc, đang tiềm phục.
Bỗng nhiên, Lục Thanh cảm thấy không gian xung quanh, xuất hiện một tia chấn động.
Nếu không phải thần hồn chi lực của hắn cường đại vô cùng, lại khác hẳn người thường, chỉ sợ đều không phát giác được.
Lập tức hắn cảm thấy bả vai mình hơi trầm xuống, lúc quay đầu lại, liền nhìn thấy Tiểu Ly đứng trên bả vai hắn, vẻ mặt mong đợi nhìn hắn, tựa hồ đang chờ đợi hắn khích lệ.
Lục Thanh tự nhiên là không tiếc lời tán thán: “Quả nhiên lợi hại, Tiểu Ly, thiên phú này của nhóc sau khi lột xác, ngay cả võ giả Tiên Thiên Cảnh, đều khó mà phát hiện ra hành tung của nhóc nữa rồi.”
Đầu Tiểu Ly lập tức ngẩng lên, hai cái móng vuốt trước chống nạnh, một bộ dáng vẻ thần khí.
Nhìn thấy động tác nhân tính hóa này của nó, Lục Thanh không khỏi bật cười.
Gõ gõ đầu nó: “Nhóc nha, cùng Tiểu Nghiên là càng ngày càng giống nhau rồi.”
Dáng vẻ đắc ý bình thường của Tiểu Nghiên, chính là giống như Tiểu Ly bực này, hai tay chống nạnh, đầy mặt thần khí.
Hai tiểu gia hỏa ngày ngày ở cùng một chỗ, ngay cả thói quen hành vi, đều trở nên tương tự nhau.
“Đúng rồi Tiểu Ly, ngoại trừ thiên phú trở nên lợi hại hơn ra, nhóc còn có cảm giác được, có biến hóa kỳ quái nào khác không.”
Tiểu Ly nghiêng đầu, lại suy nghĩ lên.
Qua một hồi, mắt nó sáng lên, bắt đầu hướng Lục Thanh vung vẩy móng vuốt nhỏ, khoa tay múa chân lên.
Chỉ có điều, lần này ý tứ nó muốn truyền đạt, quá mức phức tạp, cho dù là Lục Thanh, đều không có cách nào lập tức hiểu hết toàn bộ.
“Nhóc nói... trong đầu, bỗng nhiên... nhiều ra một chút đồ vật, đó là cái gì?”
Lục Thanh phân biệt lấy động tác khoa tay múa chân của Tiểu Ly, chậm rãi nói.
Tiểu Ly tựa hồ cũng cảm giác được, câu thông như vậy quá mức phiền phức, liền dứt khoát từ trên bả vai Lục Thanh nhảy xuống.
Đi tới trước một tảng đá, móng vuốt vung lên, từ trên đó cắt xuống một thanh đá.
Sau đó nó nắm lấy thanh đá kia, bắt đầu ở trên bãi cát trong sơn cốc, viết lên.
“Ta ngược lại là quên mất, Tiểu Ly nhóc là biết chữ.”
Lục Thanh bật cười một cái, cũng cảm giác được mình hồ đồ, khom lưng xuống, nhìn về phía mặt đất.
Bởi vì rất ít luyện chữ, chữ Tiểu Ly viết ra, cũng không tính là đẹp mắt, khá là non nớt, bất quá may mà còn có thể phân biệt ra được.
Lục Thanh nhìn một hồi, trên mặt dần dần lộ ra kinh ngạc.
“Tiểu Ly, ý của nhóc nói, trong đầu nhóc, bỗng nhiên xuất hiện một chút đồ vật kỳ đặc, có chút giống như công pháp tu hành ta dạy cho Tiểu Nghiên?”
Tiểu Ly gật đầu, sau đó tiếp tục ở trên bãi cát viết lên.
“Hơn nữa nhóc có thể cảm giác được, công pháp xuất hiện trong đầu, vô cùng thân cận, đối với nhóc có trợ giúp rất lớn?”
Tiểu Ly lại gật đầu một cái, thanh đá trên móng vuốt, lần nữa động lên.
“Nhóc hỏi ta, nên làm cái gì bây giờ?”
Lục Thanh trầm tư một chút, hỏi: “Tiểu Ly, nhóc có thể đem công pháp trong đầu, viết ra không?”
Tiểu Ly lắc lắc đầu.
Lục Thanh tưởng tượng cũng phải, công pháp truyền thừa trong đầu Tiểu Ly, nguồn gốc từ huyết mạch, chỉ sợ cũng không phải là văn tự đơn giản, liền có thể miêu tả được.
Đáng tiếc là có lẽ liên quan đến việc Tiểu Ly chưa học được công pháp, hắn mở dị năng ra, cũng không nhìn thấy có nhắc nhở tải xuống mô phỏng công pháp.
Nếu không mà nói, hắn ngược lại có thể động dụng dị năng của mình, giúp Tiểu Ly suy tính một phen, những truyền thừa kia có vấn đề gì hay không.
Bất quá, Lục Thanh trầm ngâm một chút, vẫn là nói: “Đã công pháp là sau khi huyết mạch của nhóc lột xác mới xuất hiện, hiển nhiên đây hẳn là truyền thừa nguồn gốc từ huyết mạch của nhóc, Tiểu Ly nhóc đi theo tu luyện, hẳn là không có vấn đề gì, nhóc không ngại thử tu luyện một chút xem sao.”
Mắt Tiểu Ly hơi sáng lên.
Nó mặc dù cảm thấy công pháp trong đầu, vô cùng thân cận, nhưng đây chung quy là đồ vật mạc danh kỳ diệu xuất hiện, nó vẫn là có chút sợ hãi.
Hiện tại Lục Thanh đều đã nói như vậy, nó bỗng nhiên liền cảm giác được an tâm hơn rất nhiều.
Làm đồng bạn kề vai chiến đấu nhiều lần với Lục Thanh, hiểu rõ hắn nhất, Tiểu Ly chính là thật sâu biết rõ, Lục Thanh rốt cuộc có bao nhiêu lợi hại.
Đã hắn đều nói không có vấn đề, vậy nó liền có thể yên tâm tu luyện rồi.
“Tiểu Ly nhóc liền trước tu luyện lấy, nếu thật sự có vấn đề gì, ta cũng sẽ kịp thời nhắc nhở nhóc.”
Lục Thanh ước lượng lấy, đợi đến sau khi Tiểu Ly học được công pháp trong đầu, có lẽ hắn cũng có thể đem nó tải xuống mô phỏng rồi.
Đến lúc đó, tự nhiên liền biết huyền cơ của công pháp kia rồi.
Thậm chí, còn có khả năng dựa vào đây, tìm tòi nghiên cứu một chút lai lịch của Tiểu Ly cũng không chừng.
Đối với căn cước lai lịch của Tiểu Ly, Lục Thanh vẫn luôn tới nay đều là có chút để ý.
Nhất là sau khi huyết mạch Tiểu Ly lột xác lần này, thần thông đạt được, càng làm cho Lục Thanh cảm nhận được, căn cước của nó bất phàm.
Đáng tiếc là, Tiểu Ly đối với việc mình làm sao xuất hiện ở trong dãy núi phía sau Cửu Lý Thôn, cũng là mờ mịt không hiểu.
Càng đối với chuyện trước khi thức tỉnh, không có chút ký ức nào.
Khiến cho Lục Thanh muốn tra xét đều không có chỗ hạ thủ.
Nhưng Tiểu Ly lần này kích hoạt huyết mạch truyền thừa của bản thân, lại làm cho hắn nhìn thấy một tia hy vọng.
Lục Thanh trực giác cảm giác được, căn cước của Tiểu Ly bất phàm như thế, sự trầm ngủ và thức tỉnh của nó, có lẽ liên quan đến chuyện bí ẩn thượng cổ gì đó cũng không chừng.
Đương nhiên, những chuyện này trước mắt còn chỉ là suy đoán của Lục Thanh, cho nên hắn tạm thời tịnh không có nói với Tiểu Ly.
Tiếp theo, hắn lại kiểm nghiệm một phen thực lực của Tiểu Ly.
Phát hiện sau khi tấn thăng làm Tiên thiên cấp linh thú, nó không chỉ thiên phú lột xác thành thần thông.
Ngay cả tốc độ và lực công kích, cũng đều tăng cường gấp bội.
Nhất là móng vuốt của nó, vốn dĩ chính là vô kiên bất tồi, có thể toái thạch đoạn kim, hiện tại càng là sắc bén đến mức, ngay cả binh khí cấp bậc thiên luyện, đều có thể tuỳ tiện chém đứt.
Thậm chí Lục Thanh lấy một khối Thiên Ngoại Vẫn Thiết ra, Tiểu Ly đều có thể ở trên đó vạch ra vết cào.
Nhìn vết cào trên Thiên Ngoại Vẫn Thiết, Lục Thanh có chút líu lưỡi.
Tuy nói Thiên Ngoại Vẫn Thiết hắn lấy ra, chưa trải qua luyện chế và đánh vào phù văn trận pháp gia trì, bày biện ra, chỉ là cường độ của bản thân tài chất, tịnh không phải là toàn bộ uy năng.
Nhưng cho dù như vậy, đều phải cứng rắn hơn so với binh khí thiên luyện bình thường, có thể so với thần binh.
Tiểu Ly đã có thể ở trên đó cào ra dấu vết, nói rõ cho dù là thần binh, nếu bị nó cào thêm vài cái, đều có khả năng bị phế bỏ.
Đơn giản kinh khủng như tư!