“Dị bảo?”
Lục Thanh sửng sốt một chút.
Đúng lúc này, lại có nhiều đạo thân ảnh cường đại vọt vào.
Vọt vào phía trước nhất là mấy tên đạo nhân mặc đạo bào.
Mọi người sau khi vọt vào đồng dạng trước tiên nhìn thấy Lục Thanh và đạo phù lục tản mát ra khí tức cường đại lơ lửng trước người hắn.
Một gã đạo nhân trung niên cầm đầu lập tức hai mắt trừng, lớn tiếng quát: “Thiếu niên lang, ngàn vạn lần đừng giao dị bảo cho đám lừa trọc kia!”
Nhưng mà đã muộn, tiếng nói Dương Minh Đạo Nhân còn chưa rơi xuống, Huyền Nộ hòa thượng đã đoạt thân mà lên.
Nhìn thân hình béo phì, tốc độ lại một chút cũng không chậm, cơ hồ là trong nháy mắt đã đi tới trước người Lục Thanh, bàn tay to rộng mở ra, một phen chộp tới thần hồn phù lục.
Dương Minh Đạo Nhân thấy thế, tâm thoáng cái liền trầm xuống.
Hắn không ngờ tới đám lừa trọc Huyền Không Sơn gan lớn như vậy, khi Kiếp Vân còn chưa tan hết đã dám xông vào bên trong.
Dẫn đến bọn họ chậm một bước, hiện tại chỉ có thể trơ mắt nhìn Huyền Nộ hòa thượng muốn đoạt dị bảo kia vào trong tay.
“Hóa ra là coi thần hồn phù lục của ta thành dị bảo.”
Lục Thanh rốt cuộc hiểu được là chuyện gì.
Bất quá đối với việc đám người Huyền Nộ hòa thượng không nhận ra hắn, Lục Thanh cũng không ngoài ý muốn.
Giờ phút này bộ dáng của hắn khá là chật vật.
Tuy rằng sau khi độ qua lôi kiếp liền lấy y phục từ trong Càn Khôn Nhất Khí Đại ra mặc vào.
Thương thế trên người cũng hoàn toàn khỏi hẳn.
Nhưng lúc độ kiếp, da chết cháy đen trên mặt lại còn dính, chưa toàn bộ rơi xuống.
Cộng thêm tóc vừa mới mọc ra cũng đều chưa kịp xử lý.
Cho nên thoáng cái đám người Huyền Nộ không nhận ra hắn cũng không có gì lạ.
Hắn nhìn Huyền Nộ sắp chạm đến thần hồn phù lục, Lục Thanh nhẹ nhàng cười.
Trước tiên dùng thần hồn truyền âm bảo sư phụ tạm thời đừng tới đây.
Lập tức tâm niệm khẽ động, thần hồn phù lục liền nhanh chóng thu nhỏ lại, cực tốc đi vào trong mi tâm của hắn.
“Tiểu tử, giao đồ ra đây!”
Huyền Nộ hòa thượng vớt một cái khoảng không, tức khắc giận dữ.
Bàn tay to như cái quạt hương bồ kia nổi lên một trận kim quang, thuận thế liền vỗ về phía Lục Thanh.
Uy thế đáng sợ giống như muốn một chưởng vỗ nát Lục Thanh, bức ra dị bảo.
“Thiếu niên kia chết chắc rồi!”
Các cường giả chạy tới nhìn thấy một màn này đều không khỏi dâng lên một ý niệm.
Có người tâm thiện một chút lại càng nhịn không được dời ánh mắt đi, dường như không đành lòng nhìn thấy thảm trạng Lục Thanh thân mình rách nát, tứ phân ngũ liệt.
Nhưng mà, ngay khi tất cả mọi người cho rằng Lục Thanh muốn bỏ mình tại chỗ, một đạo đao quang huyễn mục sáng lên.
Sau một khắc, một tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Sau đó bọn họ nhìn thấy cánh tay Huyền Nộ chộp về phía Lục Thanh đột nhiên từ trên người đứt lìa, máu tươi phun trào, thân mình lại càng trực tiếp bay ngược về phía sau.
Khi rơi xuống đất còn đụng bay đông đảo gạch đá gỗ mục, vạch ra một vết tích thật dài lúc này mới dừng lại.
Mà đợi đến khi thân mình Huyền Nộ dừng lại, mọi người nhìn rõ bộ dáng của hắn, đều không khỏi hít một hơi khí lạnh.
Chỉ thấy lúc này Huyền Nộ gãy một tay không nói, trước ngực lại càng có một đạo đao thương đáng sợ đến cực điểm, từ bả vai đến eo bụng, cơ hồ chém thân thể hắn thành hai nửa!
Nhìn Huyền Nộ khí tức mỏng manh, trọng thương sắp chết, tất cả mọi người khiếp sợ đồng thời đều không khỏi lần nữa nhìn về phía Lục Thanh.
Thiếu niên này rốt cuộc là ai, lại sở hữu thực lực đáng sợ như thế, chỉ bằng một đạo đao khí đã cơ hồ chém giết Huyền Nộ có thực lực Tiên Thiên Cảnh đại thành!
Về phần Huyền Nộ hòa thượng lại càng đầy mặt không thể tin.
Hắn không dám tin tưởng mình lại bị người dùng một đạo đao khí trọng thương.
“Cư nhiên không chết?”
Lục Thanh lại là có chút ngoài ý muốn.
Vốn tưởng rằng đạo đao khí này có thể trực tiếp chém Huyền Nộ thành hai đoạn, không ngờ cư nhiên bị hắn kháng xuống dưới.
Xem ra hắn vừa mới đột phá, đối với việc vận dụng lực lượng Tiên Thiên Cảnh vẫn là có chút không quá thuần thục.
Bất quá điều này cũng không sao, lấy cảnh giới và sự khống chế lực lượng của Lục Thanh, hắn tin tưởng sai lầm như vậy hắn sẽ không phạm phải lần thứ hai.
Nghe Lục Thanh lẩm bẩm, mọi người đều một trận không nói gì.
Nhìn qua, thiếu niên này đối với chiến tích một chiêu trọng thương Huyền Nộ của mình còn có chút không quá hài lòng?
Chỉ có Huyền Minh hòa thượng ánh mắt có chút kinh nghi bất định.
Hắn nhìn khuôn mặt Lục Thanh, lờ mờ cảm giác có chút quen mắt.
“Tiểu tử, ngươi là ai, lại dám can đảm đả thương Huyền Nộ sư thúc ta!”
Lúc này, một gã hòa thượng trẻ tuổi giận dữ hét lên.
“Huyền Minh lừa trọc, Huyền Không Sơn các ngươi quả nhiên là chó không đổi được thói ăn cứt, trước sau như một bá đạo hư ngụy, mỗi lần gặp phải các ngươi đều là không làm việc tốt. Lần trước là muốn cưỡng ép độ hóa sư tôn ta, lần này thì là không phân tốt xấu liền muốn đoạt bảo vật của ta.”
Lục Thanh lạnh lùng cười, xuất ngôn châm chọc nói.
“Là ngươi?!”
Huyền Minh hòa thượng tâm đầu đại chấn, rốt cuộc nhận ra Lục Thanh.
“Là thiếu niên họ Lục kia?!”
Lúc này, đám người Dương Minh Đạo Nhân cũng đồng dạng nhận ra Lục Thanh.
Chẳng qua, lần này sự khiếp sợ trong lòng bọn họ ngược lại càng sâu hơn.
Bởi vì mấy ngày trước, Lục Thanh toàn lực một đao cũng chẳng qua là trọng thương Huyền Nộ.
Hiện tại, cư nhiên chỉ bằng một đạo đao khí đã suýt chút nữa khiến Huyền Nộ bỏ mình tại chỗ.
Bất quá cách ngắn ngủi mấy ngày mà thôi, chiến lực Lục Thanh cư nhiên tăng gấp bội, đây quả thực là không thể tưởng tượng nổi.
Chẳng lẽ là công lao của đạo phù lục dị bảo vừa rồi?
Trong lòng không ít người không khỏi sinh ra một ý niệm như vậy.
Càng có người từng gặp Lục Thanh trên Thánh Sơn nghĩ đến cỗ sát cơ đáng sợ nổi lên trên người Lục Thanh ngày đó.
Chẳng lẽ cũng là do đạo phù lục dị bảo kia phát ra?
Đương nhiên, cũng có cường giả ngày đó không ở Thánh Sơn, chưa từng gặp Lục Thanh.
Nhìn thấy một màn này, đầy bụng nghi hoặc.
Thiếu niên này rốt cuộc là ai, sao nhìn các cao tăng Huyền Không Sơn lại tựa hồ thập phần kiêng kị hắn như vậy?
“Là tiểu súc sinh ngươi?”
Trong tất cả mọi người, không dám tin tưởng nhất không gì hơn Huyền Nộ hòa thượng.
Hắn vạn lần không ngờ tới, kẻ lần nữa trọng thương mình cư nhiên là tiểu súc sinh mấy ngày trước sát hại đệ tử mình, lại chém bị thương hắn.
Dưới sự kích động, khí huyết vốn đã bị hắn dùng tâm thần cường đại tự mình phong tỏa trực tiếp nghịch loạn, phun ra một ngụm máu tươi xong liền hôn mê bất tỉnh.
“Huyền Nộ sư thúc!”
Ngay lập tức có hòa thượng kinh hô lên, chạy lên phía trước, lấy ra đan dược muốn cho hắn uống vào chữa thương.
Lục Thanh cũng không ngăn cản, Huyền Nộ trúng đao khí của hắn, tuy rằng hắn mới vào Tiên Thiên, còn chưa kịp tu luyện thuộc tính Tiên Thiên chân khí của mình.
Nhưng lấy cảnh giới đao pháp của hắn, đao khí ngưng luyện ra cũng không phải dễ dàng hóa giải như vậy.
Tạm thời bỏ qua Huyền Nộ, Lục Thanh nhàn nhạt nhìn về phía Huyền Minh: “Huyền Minh lừa trọc, các ngươi tới thật đúng lúc, ta vừa lúc có một món nợ muốn tính toán với ngươi một chút.”
“A Di Đà Phật, không ngờ mấy ngày không gặp, tu vi Lục thí chủ càng thêm cao thâm, thật sự là thiếu niên tài tuấn, thiên túng chi tài. Vừa rồi Huyền Nộ mạo muội ra tay với ngươi là hắn không đúng, lão nạp ở đây thay hắn tạ tội với ngươi.”
Huyền Minh rốt cuộc không phải người thường, sau sự khiếp sợ ngắn ngủi, rất nhanh liền thu liễm vẻ kinh ngạc.
Chắp tay trước ngực, thi lễ với Lục Thanh.
Tư thái thấp như vậy của Huyền Minh tức khắc lại khiến những cường giả chưa từng gặp Lục Thanh kinh hãi.
Huyền Minh là ai, trưởng lão Huyền Không Sơn một trong tứ đại bí cảnh trong truyền thuyết! Đại nhân vật chân chính thần long kiến thủ bất kiến vĩ!
Ngày thường, cho dù là tông chủ các đại tông phái Trung Châu nhìn thấy đều phải dùng tôn xưng!
Đại nhân vật như vậy hiện tại cư nhiên đang bày ra tư thái thấp như thế với một thiếu niên.
Thiếu niên này rốt cuộc có lai lịch gì?!
Đối mặt với tư thái thấp của Huyền Minh hòa thượng, thần sắc Lục Thanh lại không có chút thay đổi nào.
Hắn nhàn nhạt nói: “Huyền Minh lừa trọc, ngươi không cần ở đây giả mù sa mưa, ta hỏi ngươi, mấy tên sát thủ Vô Gian Lâu mấy đêm trước có phải là Huyền Không Sơn các ngươi phái tới hay không?”
Nghe Lục Thanh nhắc tới Vô Gian Lâu, trong lòng một đám cường giả lại là chấn động.
Mấy ngày nay, lời đồn Vô Gian Lâu tái hiện thiên hạ đã truyền khắp Thánh Thành, nghe thiếu niên này nói, việc này lại có liên quan đến Huyền Không Sơn?
Càng có người tâm cơ linh hoạt nghĩ đến sự xuất hiện quỷ dị bất ngờ của Vô Gian Lâu, cùng với một số việc gần đây vẫn luôn suy nghĩ không thông.
Trong lòng bỗng nhiên khẽ động, có chút sáng tỏ.
Thậm chí đám người như Dương Minh Đạo Nhân lại càng sắc mặt khó coi, bọn họ nghĩ tới một số chuyện đáng sợ.
“A Di Đà Phật, Lục thí chủ nói đùa, Vô Gian Lâu nãi là tà đạo tông phái, hơn nữa mấy trăm năm trước đã bị tiêu diệt, sao có thể có liên quan đến Huyền Không Sơn ta.”
Huyền Minh thần sắc như thường, trên mặt không thấy một tia dị sắc, thong dong đáp.
“Ngươi thừa nhận hay không đều không quan trọng.” Lục Thanh cười khẽ một tiếng, “Dù sao ta đã từ trong miệng mấy tên sát thủ kia biết được chân tướng.”
“Lục thí chủ, lão nạp tuy không biết chân tướng ngươi nói là gì, nhưng vẫn có một lời muốn nhắc nhở ngươi một chút. Sát thủ do Vô Gian Lâu bồi dưỡng ra đại đa số đều điên điên khùng khùng, vì đạt được mục đích không từ thủ đoạn. Thí chủ chớ có trúng kế châm ngòi ly gián của người khác mới tốt.” Huyền Minh vẻ mặt thành khẩn nói.
“Không sao, ta không để ý bọn họ có phải châm ngòi ly gián hay không, ta chỉ biết có một việc ta đã sớm muốn làm.”
Lục Thanh nói đến đây, bỗng nhiên lộ ra một nụ cười xán lạn.
Nhìn nụ cười của Lục Thanh, trong lòng Huyền Minh đột nhiên sinh ra một cỗ nguy cơ cường đại.
Nhưng mà chưa đợi hắn kịp suy nghĩ nhiều liền nhìn thấy Lục Thanh nhẹ nhàng phun ra một câu cuối cùng: “Đó chính là... chém chết các ngươi!”
Ngay sau đó thân hình đã biến mất tại chỗ.
“Không tốt, bố trận!”
Nguy cơ trong lòng Huyền Minh đột nhiên dâng lên đến đỉnh điểm.
Hắn hét lớn một tiếng, đồng thời ném ra một cái kim bát.
Kim bát kia gặp gió liền lớn, nháy mắt hóa thành cỡ cái lu nước, tản mát ra kim quang mông lung, chắn trước người một đám hòa thượng.
Nhưng mà sau một khắc, thân hình Lục Thanh xuất hiện, trường đao không biết xuất hiện trong tay từ lúc nào không chút hoa sáo chém lên trên kim bát.
Ầm!
Kình khí cường đại bộc phát, kim bát kia dưới lực lượng khủng bố của Lục Thanh trực tiếp bị một đao bổ bay.
Sau khi bổ bay kim bát, Lục Thanh tung một cú quét ngang, một đạo đao khí hình cung sắc bén vô song đột nhiên chém về phía trước.
“Mau tránh ra!”
Nhìn thấy đao khí của Lục Thanh đánh úp lại, các hòa thượng Huyền Không Sơn toàn bộ đều kinh sợ không thôi, kết cục của Huyền Nộ lúc trước chính là rõ mồn một trước mắt.
Ngay cả Huyền Nộ luyện thành Kim Cương Pháp Thân đều bị đao khí của Lục Thanh trọng thương, bọn họ lại làm sao có thể ngăn cản.
Ngay lập tức, tất cả hòa thượng đều không màng cái gì trận pháp nữa, toàn bộ thi triển thân pháp muốn tránh né đao khí.
Nhưng mà, cảnh giới đao pháp của Lục Thanh cao thâm khó lường, đao khí của hắn lại há có thể dễ dàng tránh né như vậy?
Chỉ thấy dưới một mảnh tiếng kêu thảm thiết, đợi đến khi đao khí tiêu trừ, các hòa thượng Huyền Không Sơn ngoại trừ mấy tên hòa thượng cấp bậc trưởng lão cầm đầu là Huyền Minh ra, những người còn lại toàn bộ đều bị đao khí của Lục Thanh chém ngang lưng!
“A! Đau quá! Đau quá! Trưởng lão cứu ta!”
“Trưởng lão cứu mạng! Ta không muốn chết!”
“Sư phụ cứu ta!”
……
Hòa thượng bị chém ngang lưng cũng không chết ngay lập tức.
Tất cả đều thống khổ lăn lộn trên mặt đất, kêu thảm thiết liên hồi, cầu cứu đám người Huyền Minh.
Tràng diện thảm liệt khiến các cường giả quan chiến khác đều vì thế mà lạnh lòng.
Thoáng cái này, ngay cả Huyền Minh hòa thượng cũng không thể giữ được bình tĩnh nữa.
Hắn sắc mặt xanh mét bắt pháp quyết, tế ra một chuỗi phật châu, sau một khắc, phật châu tản mát ra từng đạo kim quang, rơi vào trên người các hòa thượng bị chém ngang lưng.
Sau đó, một màn thần kỳ xuất hiện, những hòa thượng bị chém ngang lưng kia vết thương trên người thế nhưng chậm rãi cầm máu, không chết ngay lập tức.
Bất quá, Lục Thanh đã động thủ, đương nhiên sẽ không dừng tay như vậy.
Vừa rồi hắn và Huyền Minh cãi cọ cũng bất quá là muốn nhân cơ hội làm quen một chút lực lượng Tiên Thiên Cảnh vừa đạt được mà thôi.
Hiện tại thấy Huyền Minh muốn cứu người, hắn lập tức liền lần nữa hợp thân nhào lên.
Nhưng thân hình Lục Thanh vừa động, bỗng nhiên, một đạo màn sáng từ giữa không trung rơi xuống, ngăn ở trước người hắn.
Lại là kim bát vốn đã bị hắn bổ bay kia không biết từ lúc nào cư nhiên xuất hiện trên đỉnh đầu đám người Huyền Minh, tản mát ra từng đạo kim quang bao phủ bọn họ lại.
Mấy tên trưởng lão Huyền Không Sơn may mắn còn sống sót kia cũng ngồi xếp bằng trên mặt đất, bày ra trận thế, dùng tâm thần chi lực toàn lực khu sử kim bát.
Lục Thanh tùy tay vung đao chém tới, lại phát hiện màn sáng cực kỳ bền bỉ, so với ngày đó ở trên Thánh Sơn còn kiên cố hơn nhiều.
Lấy thực lực hiện tại của hắn, dưới tình huống không toàn lực bộc phát cư nhiên đều khó có thể chém vỡ.
“Không hổ là một trong tứ đại bí địa, thủ đoạn đông đảo, xem ra ngày đó lúc giao thủ với ta, các ngươi vẫn là có điều giữ lại.”
Cảm nhận được sự cường đại của màn sáng, Lục Thanh không khỏi tán thán một tiếng.
Bất quá tiếng tán thán này của hắn rơi vào trong tai đám người Huyền Minh lại càng giống như châm chọc.
Ngày đó bọn họ dùng đại bộ phận lực lượng của kim bát vào việc áp chế và độ hóa Trần lão đại phu, lúc này mới để Lục Thanh có cơ hội để lợi dụng, đánh vỡ trận pháp kim quang.
Không ngờ hiện tại lại bị tiểu bối này lấy ra trào phúng.
Huyền Minh lúc này cũng không còn sự thâm trầm thong dong lúc trước nữa.
Sắc mặt xanh mét, nhìn chòng chọc vào Lục Thanh: “Thí chủ ra tay cũng không tránh khỏi quá mức tàn nhẫn một chút, những đệ tử Huyền Không Sơn này của ta chưa từng đắc tội ngươi, ngươi cư nhiên hạ độc thủ như thế, quả nhiên, ngươi đã rơi vào ma đạo, hành sự không khác gì tà ma!”
“Chụp mũ quả nhiên vẫn là đám lừa trọc các ngươi thạo nghề hơn một chút.”
Lục Thanh tay cầm trường đao, lại không muốn vào lúc này đánh võ mồm với bọn họ, mà là cẩn thận đánh giá màn sáng trước mắt.
“Bất quá, các ngươi cảm thấy cái mai rùa này có thể bảo vệ các ngươi bao lâu đây?”
Dứt lời, Lục Thanh bày ra một cái tư thế, ngưng thần tụ khí, một đạo đao khí sắc bén bắt đầu ngưng tụ trên đao của hắn.
Theo sự súc thế của Lục Thanh, khí thế cường đại hiện lên trên người hắn, sát cơ đáng sợ trực tiếp khiến một đám cường giả vây xem đều vì thế mà biến sắc.
Bọn họ đều cảm giác được, một đao này của Lục Thanh một khi thi triển ra, nhất định là kinh thiên động địa!
Về phần đám người Huyền Minh thân ở trong hộ tráo kim quang tự nhiên cũng cảm nhận được khí thế trên người Lục Thanh.
Bất quá Huyền Minh lại không hiển lộ vẻ kinh hoảng.
Hắn thấy các đệ tử bị chém ngang lưng dưới sự chiếu rọi của phật châu chi quang đã tạm thời cầm máu thương thế.
Liền thu hồi phật châu, lập tức lại móc ra một vật từ trong lòng ngực, ném về phía trước người.
Chỉ thấy vật kia sau khi bị ném ra đồng dạng gặp gió liền lớn, thình lình là một cây kim cương xử dài ba thước, vàng rực rỡ.
Kim cương xử lơ lửng trước người Huyền Minh, hắn ngồi xếp bằng xuống, nhìn chằm chằm Lục Thanh, trong mắt không còn nửa phần che giấu, tràn đầy sát ý.
“Tiểu súc sinh, đã ngươi đã triệt để rơi vào ma đạo, vậy lão nạp cũng không cần lưu tình nữa, chịu chết đi!”
Dứt lời, kim cương xử trước người hắn quang mang đại phóng.