Bắc Châu, Hàn Thủy Cung.
Hàn Lăng Sương đang nhìn thiệp mời màu vàng kim trước mặt, lâm vào trầm tư.
Trước mặt nàng, mấy tên thuộc hạ đắc lực cũng đều đang nhìn thiệp mời kia.
“Cung chủ, người nói ba vị Thánh Sơn kia tổ chức Thánh Hội lần này, ý muốn là gì?”
Rốt cuộc, một vị thanh niên nhịn không được nói.
“Còn có thể là gì, chịu quy tắc thiên địa hạn chế, bốn đại bí địa chúng ta mỗi lần mở ra lối vào đều phải hao phí lượng lớn linh khí.
Bởi vậy không thể tùy ý ra vào bí cảnh, thời gian phần lớn đều là ở trong bí địa nghỉ ngơi lấy sức.
Cho nên gần ngàn năm nay, thiên hạ này gần như đều nằm trong sự khống chế của Thánh Sơn.
Hôm nay thiên địa biến hóa, thế cục thiên hạ đại biến, sự khống chế của Thánh Sơn đối với cả thiên hạ đã sớm lực bất tòng tâm, danh còn thực mất.
Lần này tổ chức Thánh Hội, chắc hẳn chính là muốn lần nữa lập ra quy củ, nắm lại thiên hạ đi.”
Một nữ tử khác phân tích nói.
“Nhưng điều này có khả năng sao?” Có người nghi hoặc nói, “Hiện nay không phải ngàn năm trước, có quy tắc thiên địa áp chế, ngoại trừ bốn đại bí địa chúng ta và Thánh Sơn ra, các võ giả khác đều không thể đánh vỡ cực hạn, tối đa chỉ có thể tu hành đến Tiên Thiên viên mãn chi cảnh.
Theo người bên dưới báo cáo, một năm gần đây, trong thiên hạ thường có kiếp lôi vang lên.
Chắc hẳn có không ít cường giả bị thiên địa áp chế đã lâu, đã vượt qua lôi kiếp, bước vào Kim Đan Cảnh rồi.
Cho dù ba vị Thánh Sơn kia cũng bước vào Kim Đan Cảnh, nhưng chân thân không thể rời khỏi Thánh Sơn.
Muốn lần nữa nắm lại thiên hạ, e là đã không thể nào nữa rồi.”
“Không sai, ba vị kia rốt cuộc nghĩ như thế nào, hành động này cũng không phải hành động sáng suốt a.” Có người gật đầu đồng ý nói.
Ba tên Thánh Chủ của Thánh Sơn, chân thân không thể rời khỏi Thánh Sơn, việc này người biết tuy rằng không nhiều, nhưng cũng không phải là bí mật tuyệt đối.
Đặc biệt là bốn đại bí địa, lại càng sớm đã biết rõ việc này.
Dù sao hơn một ngàn năm trước, bỗng nhiên toát ra ba tên cường giả thực lực cường đại, thậm chí có thể đột phá hạn chế, làm sao có thể không khiến bọn họ chú ý.
Ngàn năm qua, tuy rằng ba vị Thánh Chủ chưa bao giờ chủ động tiết lộ chuyện mình không thể rời khỏi Thánh Sơn.
Nhưng người thông minh trên thế gian nhiều vô kể, đủ loại dấu vết để lại, đều làm cho không ít người trong lòng có suy đoán.
Chẳng qua trước khi thiên địa phục hồi, ba vị Thánh Chủ cho dù chân thân không ra, chỉ dựa vào Khôi Lỗi Pháp Thân, cũng có thể quét ngang thiên hạ.
Cho nên chư tông thiên hạ lúc này mới công nhận địa vị của Thánh Sơn.
Nhưng hiện tại thế cục thiên hạ đã thay đổi, cho nên bọn họ thật sự không coi trọng kết quả của việc ba vị kia tổ chức Thánh Hội lần này.
Không chừng, còn có khả năng sẽ làm cho Thánh Sơn vì vậy mà gặp kiếp nạn cũng không biết chừng.
“Được rồi, đừng quản ba vị Thánh Sơn kia có ý tưởng gì, mấu chốt hiện tại là, Hàn Thủy Cung chúng ta rốt cuộc có tham gia Thánh Hội lần này hay không.”
Lúc này, một người đàn ông trung niên cắt ngang cuộc thảo luận của mấy người, nói thẳng vào vấn đề.
Mấy người khác lập tức an tĩnh lại.
Không sai, những cái khác đều là chuyện nhỏ, nan đề bày ra trước mặt bọn họ hiện tại, chính là Thánh Hội này Hàn Thủy Cung bọn họ có đi hay không.
Tất cả mọi người đều nhìn về phía Hàn Lăng Sương.
Thân là cung chủ, quyền quyết định cuối cùng của việc này vẫn nằm trên người nàng.
Mấy người lúc trước thảo luận, Hàn Lăng Sương cũng không xen vào.
Nàng vẫn luôn nhìn thiệp mời kia suy tư, hồi lâu, rốt cuộc ngẩng đầu lên: “Thánh Hội lần này, Hàn Thủy Cung chúng ta phải đi, hơn nữa ta sẽ đích thân đi.”
“Cung chủ!”
Những người khác nghe vậy, lập tức giật mình kinh hãi.
“Cung chủ không thể, người hiện nay độ kiếp sắp tới, quan trọng nhất chính là bế quan tiềm tu, chuẩn bị công việc độ kiếp.
Chuyện tham gia Thánh Hội loại này, do ta dẫn đội đi là được, lại cần gì người đích thân đi tới?”
Người đàn ông trung niên kia vội vàng khuyên nhủ.
“Không sai, do chúng ta đi là được rồi, cung chủ người vẫn nên tu luyện quan trọng hơn.”
Mấy người khác cũng nhao nhao khuyên nhủ.
“Các ngươi đi không trấn được tràng diện.” Hàn Lăng Sương lại lắc đầu, “Thánh Hội lần này, chú định phong vân dũng động, rất nhiều thế lực tông phái e rằng đều dốc hết sức, muốn thể hiện lực lượng tại Thánh Hội, tranh đoạt lợi ích.
Hàn Thủy Cung chúng ta tuy rằng không có ý tranh chấp với người khác, nhưng cũng không thể làm yếu đi danh tiếng của chúng ta.
Nếu không, một khi tỏ ra yếu kém, e rằng không biết có bao nhiêu thế lực đều sẽ nghĩ đến việc đi lên cắn chúng ta một cái.
Cho nên Thánh Hội lần này, chỉ có thể là ta đi, thực lực của các ngươi vẫn kém một chút.”
“Nhưng sự tu hành của cung chủ người……”
“Tu vi của ta đã đến bình cảnh, tiếp tục bế quan cũng khó có thể tăng cường thêm.
Trừ phi là có thể vượt qua lôi kiếp, thành tựu Kim Đan, mới có thể tăng tiến lần nữa.
Nhưng gần đây ta tuy vẫn luôn mài giũa bản thân, lại chậm chạp không cảm ứng được cơ hội đột phá.
Nhưng lúc nãy khi nhận được thiệp mời này, lại bỗng nhiên trong lòng có cảm giác.
Ta có thể cảm ứng được, cơ hội ta bước vào Kim Đan Cảnh, có lẽ chính là ở trên Thánh Hội lần này.”
Ánh mắt Hàn Lăng Sương lần nữa rơi vào trên thiệp mời trước mặt.
Trong lòng có chút kỳ dị.
Đây cũng là nguyên nhân vừa rồi nàng vẫn luôn nhìn chằm chằm thiệp mời.
Nàng có chút tò mò, vì sao cơ hội đột phá Kim Đan của mình lại ứng vào trên Thánh Hội lần này.
Chẳng lẽ, ở bên phía Thánh Sơn, có cơ duyên gì đang chờ mình hay sao?
“Cơ hội đột phá?”
Những người khác nghe được lời này, lập tức không tiện nói gì nữa.
Nếu thật sự là như thế, vậy cung chủ lần này thật đúng là nhất định phải làm.
Cùng là người tu hành, bọn họ biết rõ, cơ hội đột phá có thể gặp mà không thể cầu.
Nếu bỏ lỡ, muốn lại nắm bắt, cũng không biết phải chờ tới khi nào.
“Đã như vậy, chúng ta nguyện ý đi theo cung chủ, cùng đi tới Thánh Thành, tham gia Thánh Hội này.”
Nếu không thể khuyên bảo, mọi người chỉ có thể tỏ thái độ.
Hàn Lăng Sương gật đầu: “Cũng tốt, vừa vặn các ngươi cũng có thể đi kiến thức một chút, sau khi thiên địa phục hồi này, trong thiên hạ lại xuất hiện bao nhiêu nhân kiệt.”
……
Theo việc sứ giả Thánh Sơn phái ra không ngừng đi thăm hỏi rất nhiều thế lực tông phái, đưa lên thiệp mời.
Chuyện về Thánh Hội cũng dần dần truyền ra khắp các châu trong thiên hạ, trở thành thịnh sự được chú ý nhất kể từ khi thiên địa phục hồi.
Không biết bao nhiêu người tu hành sau khi biết được việc này, đều nhao nhao lên đường, muốn chạy tới Trung Châu.
Cho dù không nhận được lời mời, nhưng bọn họ cũng không muốn bỏ lỡ thịnh sự như thế.
Cho dù là Thương Huyện ở xa tít tận Thương Châu, đều nhận được tiếng gió như vậy.
“Thánh Sơn muốn tổ chức Thánh Hội tại Thánh Thành? Thịnh sự như thế, thật đúng là hy vọng có thể đích thân đến hiện trường, cảm thụ một phen a.”
Huyện tôn phủ, Nghiêm Thương Hải nhìn mật tín trong tay, trong mắt lộ ra vẻ kinh thán.
Nhưng hắn biết, điều này là không thể nào.
Thân là huyện tôn một huyện, bản thân hắn đã không thể tùy ý rời khỏi đất cai trị.
Tuy nói bởi vì chuyện lần trước, bên phía phụ vương đã rút đi lệnh cấm đối với hắn, hắn có thể tùy thời trở về Vương Đô.
Nhưng Nghiêm Thương Hải cũng không phải kẻ ngốc, sao có thể rời khỏi Thương Huyện vào lúc này chứ.
Sau khi kiến thức qua thần thông của Lục Thanh, hắn mới ý thức sâu sắc được, vị kia còn cường đại hơn không biết bao nhiêu lần so với hắn từng tưởng tượng.
Thương Huyện chính là nơi gần Cửu Lý Thôn nhất, Ngụy gia có quan hệ không tầm thường với Lục Thanh cũng đồng dạng cư trú trong huyện thành.
Thêm nữa bạn tốt Lâm Tri Duệ cũng quen biết với Lục Thanh.
Cơ hội cận thủy lâu đài như thế, hắn làm sao có thể không nghĩ biện pháp nắm chặt.
Cho nên mặc kệ thế nào, hắn đều không thể rời khỏi Thương Huyện, trở về Vương Đô.
“Cũng không biết vị kia có nhận được lời mời của Thánh Sơn hay không, còn có Tri Duệ gần đây cũng không biết lại đi đâu du lịch rồi, nếu không còn có thể tìm hắn hỏi thăm tình hình một chút.”
Ngay khi Nghiêm Thương Hải suy nghĩ, một bóng người xuất hiện bên ngoài thư phòng.
“Đại nhân, Ảnh Vệ số 1 có việc bẩm báo!”
“Nói đi.” Nghiêm Thương Hải vẫn đang xem phong mật tín kia, đầu cũng không ngẩng nói.
Ảnh Vệ này là tinh nhuệ do cá nhân hắn bồi dưỡng, chuyên môn thay hắn nghe ngóng tin tức.
“Vừa rồi có mấy tên bạch y sứ giả tiến vào huyện thành, đi tới Ngụy gia, nhìn cách ăn mặc của bọn họ, hẳn chính là sứ giả Thánh Sơn gần đây truyền đến xôn xao cả thiên hạ.” Ảnh Vệ số 1 trả lời.
“Ngươi nói cái gì?”
Nghiêm Thương Hải bỗng nhiên đứng dậy, trên mặt tràn đầy khiếp sợ.
“Sứ giả đại nhân, ngài không phải đang nói đùa chứ?”
Trong Ngụy gia, Ngụy đại tổng quản cũng đồng dạng vẻ mặt khiếp sợ, khó có thể tin nhìn mấy vị bạch y sứ giả khí tức khó lường, hắn hoàn toàn nhìn không thấu trước mặt.
Ngay vừa rồi, mấy vị này tới cửa bái phỏng, lấy ra một tấm thiệp mời màu vàng kim, nói là Thánh Sơn mời Ngụy gia bọn họ đi tới Thánh Thành tham gia Thánh Hội.
Đối với Thánh Hội gần đây truyền đến xôn xao cả thiên hạ, Ngụy đại tổng quản tự nhiên là biết đến.
Nhưng hắn làm sao cũng không nghĩ tới, Ngụy gia bọn họ cư nhiên cũng có thể nhận được lời mời.
Cho nên nhất thời, hắn cảm thấy tay chân luống cuống, hoàn toàn không dám tin một màn trước mắt là thật.
“Tự nhiên không phải nói đùa.” Bạch y sứ giả cầm đầu thần sắc trịnh trọng, “Phần thiệp mời này nãi là do ba vị Thánh Chủ đích thân đánh xuống pháp lực ấn ký, làm sao có thể làm giả.
Ngụy tổng quản chỉ cần dâng cái này cho gia chủ các ngươi, bọn họ tự nhiên có thể phân biệt.”
Ngụy đại tổng quản có chút dại ra nhận lấy thiệp mời.
Mở ra, nhìn thấy ba cái ấn ký tản ra khí tức thần bí bên trong.
Tuy không thể xác định thật giả, nhưng cũng biết, đây cũng không phải là tùy ý có thể ngụy tạo.
“Sứ giả đại nhân yên tâm, đợi gia chủ trở về, ta nhất định trước tiên dâng cho hắn.” Ngụy đại tổng quản thần tình nghiêm túc nói.
Bạch y sứ giả nghe vậy cười một tiếng: “Như thế rất tốt, chúng ta còn có việc quan trọng trong người, sẽ không quấy rầy, xin cáo từ trước.”
“Sứ giả đại nhân không ở lại dùng bữa sao, rượu và thức ăn đều đã chuẩn bị xong rồi.” Ngụy đại tổng quản vội vàng nói.
“Không cần làm phiền.”
Tiếng nói vừa dứt, bóng dáng mấy tên bạch y sứ giả đã từ từ tiêu tán.
Nhìn thấy thủ đoạn cao thâm khó lường như thế của đối phương, trong lòng Ngụy đại tổng quản càng thêm nghiêm nghị.
Hắn không dám chậm trễ, lập tức cho người chuẩn bị ngựa, sau đó mang theo mấy tên hộ vệ thống lĩnh, trong ngực cất phong thiệp mời màu vàng kim kia, chạy tới Cửu Lý Thôn.
Khi Ngụy Sơn Hải và những người khác ở biệt viện Cửu Lý Thôn nhìn thấy phong thiệp mời kia, cũng đồng dạng giật mình kinh hãi.
Lập tức mang theo thiệp mời đi tới tiểu viện bán sơn, cầu kiến lão đại phu.
“Trần đại phu, ngài nói thiệp mời này rốt cuộc là thật hay giả?”
Trong sân, lão đại phu cầm tấm thiệp mời màu vàng kim kia xem, Ngụy Sơn Hải lại cảm thấy có chút thấp thỏm.
Hắn chưa bao giờ nghĩ tới, Thánh Sơn sẽ chuyên môn phát thiệp mời cho Ngụy gia bọn họ.
Mặc kệ nghĩ như thế nào, Ngụy gia bọn họ hẳn là đều không có tư cách này mới đúng.
Cho nên phản ứng đầu tiên của hắn chính là hoài nghi tấm thiệp mời này là giả.
Nhưng ba cái ấn ký trên thiệp mời lại xác thực là huyền ảo, cho nên hắn lại không dám xác định.
“Ba miếng ấn ký này, xác thực là do ba tên cường giả Kim Đan Cảnh lưu lại.”
Lão đại phu nhìn thiệp mời kia một hồi, gật đầu nói.
“Nói cách khác, thiệp mời này là thật?” Ngụy Sơn Hải trừng mắt.
“Hẳn là không sai được.” Lão đại phu nói.
Hắn ở Trung Châu từng gặp qua Đệ Tam Thánh Chủ, tuy rằng chỉ là Khôi Lỗi Pháp Thân, nhưng trong ba miếng ấn ký bên trên, khí tức lực lượng của một miếng trong đó lại cùng một nguồn gốc với Đệ Tam Thánh Chủ kia.
Hơn nữa Ngụy gia chẳng qua chỉ là một gia tộc nhỏ mà thôi, thế nào cũng không đủ tư cách để ba tên Kim Đan Cảnh liên thủ lừa gạt bọn họ.
“Nhưng mà vì sao a, Ngụy gia nho nhỏ chúng ta, tài đức gì có thể để Thánh Sơn chuyên môn phát ra một tấm thiệp mời cho chúng ta?”
Sau khi nhận được sự khẳng định của lão đại phu, Ngụy Sơn Hải ngược lại càng thêm không thể tin.
Nhưng mà, lão đại phu lại chỉ mỉm cười nhìn hắn.
Ngụy Sơn Hải cảm nhận được ánh mắt của lão đại phu, đầu tiên là trì trệ, lập tức linh quang chợt lóe.
“Trần đại phu, Thánh Sơn có phát thiệp mời cho ngài và Lục tiểu lang quân hay không?”
Theo lý thuyết, lão đại phu và Lục Thanh đều là cường giả Kim Đan Cảnh, người Thánh Sơn nên mời nhất hẳn là sư đồ bọn họ mới đúng.
“Ta không nhận được thiệp mời, nhưng A Thanh ngược lại là nhận được, hơn nữa nó và Tri Duệ đã đi tới Trung Châu trước rồi.”
“Lục tiểu lang quân hóa ra là đi Trung Châu rồi?” Ngụy Sơn Hải bừng tỉnh đại ngộ.
Dạo trước, Lục Thanh đưa Tiểu Nghiên, Tiểu Ly đến biệt viện, sau đó nói có việc đi ra ngoài một chuyến, hóa ra là cùng Lâm Tri Duệ đi tới Trung Châu rồi.
Lục Thanh và Lâm Tri Duệ đi tới Trung Châu, sau đó Ngụy gia bọn họ lại nhận được thiệp mời của Thánh Sơn……
Nhất thời, Ngụy Sơn Hải nhạy cảm cảm giác được, trong chuyện này dường như có mối liên hệ nào đó.
Lão đại phu nhìn ra suy tư của hắn, cười nói: “Không cần nghĩ quá nhiều, nếu Thánh Sơn phát thiệp mời cho Ngụy gia các ngươi, vậy tất nhiên là có đạo lý của nó.
Các ngươi nếu nguyện ý, vậy thì không ngại đi tới tăng trưởng kiến thức một phen.
Muộn một chút, e là không đuổi kịp thịnh hội này rồi.”
Nghe lão đại phu nói như vậy, Ngụy Sơn Hải lập tức động tâm.
Nếu chỉ là bản thân bọn họ, đi tới Trung Châu thật đúng là có chút khó xử.
Dù sao hiện tại bên ngoài cũng không bình tĩnh, Trung Châu càng là cường giả như mây, cao thủ đông đảo.
Thánh Hội do Thánh Sơn tổ chức lần này, người sáng suốt đều biết, đến lúc đó nhất định sẽ có phong ba khó có thể tưởng tượng nổi dấy lên.
Chút tay chân nhỏ bé này của bọn họ đi, sợ không phải chính là cá trong chậu tùy thời đều sẽ bị vạ lây.
Nhưng nếu Lục Thanh cũng ở Trung Châu, vậy thì khác rồi.
“Trần đại phu, ngài không đi sao?” Ngụy Sơn Hải hỏi.
“Ta thích yên tĩnh, sẽ không đi xem náo nhiệt.” Lão đại phu lắc đầu, “Huống hồ bên Cửu Lý Thôn này cũng cần có người trông coi, vẫn là các ngươi đi thôi.”
Ngụy Sơn Hải nhìn những dược liệu trân quý bên ngoài tiểu viện bán sơn, còn có thiên địa linh khí nồng đậm chung quanh, không khỏi gật đầu.
Hiện nay Cửu Lý Thôn nơi này hoàn toàn có thể xưng là tiên gia phúc địa, tùy tiện lấy chút đồ vật ra ngoài, e rằng đều sẽ khiến cho võ giả bên ngoài tranh đoạt, xác thực là cần có người trấn thủ mới được.
“Vậy ta trở về suy nghĩ thật kỹ một chút.”
Ngụy Sơn Hải rời khỏi tiểu viện bán sơn, trở lại biệt viện.
Sau một phen suy tư, cuối cùng vẫn quyết định đi tới Trung Châu, tham gia thịnh hội này.
Đương nhiên, ngoại trừ vì Lục Thanh cũng ở Trung Châu, làm cho hắn cảm thấy có chỗ dựa ra.
Quan trọng hơn vẫn là, tu vi của hắn đã đình trệ ở cảnh giới Tiên Thiên viên mãn một khoảng thời gian rất dài rồi.
Nhưng lại trước sau không cảm ứng được một tia cơ hội đột phá kia.
Vì thế, hắn còn cố ý thỉnh giáo Lục Thanh và lão đại phu vài lần.
Kết quả cho dù nhận được sự chỉ điểm, hắn vẫn không thể nhìn thấu một tầng chướng ngại kia.
Điều này khiến cho Ngụy Sơn Hải từng có lúc cảm thấy tuyệt vọng, thậm chí cảm thấy đời này của mình có lẽ dừng bước ở cảnh giới Tiên Thiên rồi.
Nhưng hiện tại, thiệp mời Thánh Sơn gửi tới lại làm cho hắn cảm thấy một tia xúc động.
Thịnh hội này nhất định sẽ hấp dẫn rất nhiều cường giả toàn thiên hạ đi tới tham gia.
Tràng diện khi đó nhất định mênh mông khó có thể tưởng tượng.
Có lẽ, hắn có thể từ trong đó tìm được một tia cơ hội đột phá thuộc về mình?