“Cuối cùng cũng Nguyên Thần Ngũ Kiếp rồi.”
Bên trong động phủ Linh Hư Phong, Lục Thanh cảm nhận đại đạo thiên uy đang dần tiêu tán, trong lòng vui sướng.
Giờ phút này trong cơ thể hắn đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Bất kể là pháp lực, nhục thân hay là Nguyên Thần, đều tăng cường mang tính bùng nổ.
Đặc biệt là sự tăng cường của Nguyên Thần, khiến Lục Thanh có thể dễ dàng đem Nguyên Thần chi lực thăm dò vào sâu trong tầng tầng hư không xung quanh, cảm ứng pháp tắc chi lực phồn phức trong vô tận hư không kia.
“Thì ra là thế, chỉ có Nguyên Thần đạt tới cảnh giới Ngũ Kiếp, nhận được sự tẩy lễ của đại đạo chi lực, mới có thể cảm ứng rõ ràng vô số pháp tắc trong vô tận hư không như vậy.”
Trong lòng Lục Thanh sinh ra một cỗ minh ngộ.
Đối với pháp tắc chi lực, hắn trên thực tế cũng không tính là xa lạ.
Lúc trước khi tu luyện thần thông, hắn đã từng tiến vào pháp tắc chi hải bao la kia tiến hành tham ngộ.
Bất quá lúc đó hắn là dựa vào thần thông chủng tử trong cơ thể tiến hành cảm ngộ, chỉ có thể tham ngộ pháp tắc tương ứng với thần thông chủng tử.
Nhưng hiện tại không giống vậy, cảnh giới của hắn đã đến, đã có thể chỉ dựa vào Nguyên Thần của mình, tiến vào pháp tắc chi hải, tham ngộ bất kỳ pháp tắc nào mình muốn tham ngộ.
“Tu hành sau Ngũ Kiếp, cũng không chỉ đơn thuần là sự thăng cấp về pháp lực nữa, đã bắt đầu cảm ngộ pháp tắc, thử chưởng khống pháp tắc, đem pháp tắc chi lực dung nhập vào bản thân, khiến lực lượng của bản thân sinh ra sự lột xác mang tính bản chất.”
Lục Thanh cảm ứng sự biến hóa sau khi đột phá, rất nhiều nghi hoặc trên con đường tu luyện, bỗng nhiên rộng mở trong sáng.
Tu hành chính là như vậy, rất nhiều thứ cho dù trên công pháp điển tịch trình bày có nông cạn đến đâu, nhưng chỉ cần cảnh giới chưa đạt tới tầng thứ đó, thì vẫn khó mà chân chính lý giải được hàm nghĩa bên trong.
Căn cơ hùng hồn như Lục Thanh, còn mang trong mình dị năng, lúc cảnh giới còn thấp, đều vẫn khó mà suy diễn ra pháp môn sau Ngũ Kiếp của [Hoàn Mỹ Nguyên Thần Pháp].
Bất quá hiện tại, sau khi chính thức bước vào cảnh giới Ngũ Kiếp, cảm ứng pháp tắc phồn phức chiếu rọi trên Nguyên Thần.
Lục Thanh đối với công pháp của đệ lục kiếp, cũng đã có một tia manh mối rồi.
“Tu hành tiếp theo, chủ yếu chính là cảm ngộ pháp tắc, còn có suy diễn công pháp tiếp theo của [Hoàn Mỹ Nguyên Thần Pháp] rồi.”
Con đường tu luyện phía trước sáng sủa, tâm tình Lục Thanh vô cùng tốt.
Bất quá hắn cũng không tiếp tục tu luyện, mà là mở mắt ra.
Dù sao vừa mới độ kiếp xong, sự tiêu hao tâm thần vẫn là rất lớn, phải tu dưỡng một thời gian.
Con đường tu hành, cũng phải có cương có nhu mới được.
“A Thanh, huynh đây là đã Nguyên Thần Ngũ Kiếp rồi sao?”
Nhìn thấy Lục Thanh tỉnh lại, Tiểu Ly lập tức chạy tới hỏi.
“Ừm.” Lục Thanh gật đầu.
Hai mắt nhóc con lập tức trừng lớn: “A Thanh tốc độ tu hành này của huynh cũng quá nhanh rồi!”
Lục Thanh xoa xoa đầu nhóc con: “Tu hành của ta không giống người khác lắm, chỉ cần tài nguyên đủ, tu luyện sẽ tương đối nhanh.”
“Nhưng thế này vẫn là quá nhanh rồi, muội bây giờ đều không giúp được gì cho huynh nữa.” Tiểu Ly có chút mất mát nói.
Nó mặc dù lần này cũng có sự đột phá không nhỏ, thành công tấn thăng Kim Đan Thất Chuyển.
Nhưng so với thực lực hiện tại của Lục Thanh, vẫn là quá mức nhỏ bé không đáng kể rồi.
“Sao có thể, muội không phải vẫn luôn thay ta hộ pháp sao?” Lục Thanh cười nói.
Thấy Tiểu Ly tựa hồ vẫn còn chút mất mát, Lục Thanh đang định nói chút gì đó an ủi nó, đột nhiên, thanh âm của Lão Thương Long từ bên ngoài truyền đến.
Đại khái ý tứ chính là, nếu hắn đã xuất quan, thì ra ngoài gặp mặt một lần.
“Ba vị tiền bối sao biết ta xuất quan rồi.” Trong lòng Lục Thanh khẽ động.
Lập tức hắn ôm Tiểu Ly, mở trận pháp động phủ ra, đi ra ngoài.
Bên ngoài động phủ, ba người Lão Thương Long đang chờ đợi.
Nhìn thấy Lục Thanh ôm một con kỳ dị tiểu thú Kim Đan cảnh đi ra, đều có chút bất ngờ.
Lúc trước chúng cũng chưa từng thấy qua con tiểu thú này.
“Ra mắt ba vị tiền bối.”
Lục Thanh hướng về phía bọn Lão Thương Long hành lễ, Tiểu Ly cũng đồng dạng học theo.
Bất quá trong lòng Tiểu Ly lại có chút thấp thỏm lo âu.
Ba vị tiền bối trước mắt này mặc dù không tản mát ra khí thế gì, nhưng trực giác bản năng lại nói cho nó biết, trên người đối phương tràn ngập khí tức nguy hiểm.
Chỉ sợ tùy tiện một ý niệm, đều có thể đem nó diệt sát.
“A Thanh, nhóc con trong ngực ngươi là?”
Lão Thương Long hiền hòa nhìn Tiểu Ly.
“Đây là đồng bạn từ nhỏ cùng nhau lớn lên của vãn bối, đi theo vãn bối cùng nhau đi nhầm vào trong bí cảnh, vì an toàn của nó, vãn bối đã thu nó vào trong linh khí, không để ba vị tiền bối biết được, còn xin lượng thứ.”
Lục Thanh mang theo vẻ áy náy nói.
“Đồng bạn?”
Nghe được xưng hô này của Lục Thanh, thần sắc ba danh dị thú khẽ động.
Ánh mắt của chúng rơi vào trên người Tiểu Ly, phát hiện trong cơ thể nó quả thực không có dấu hiệu bị thần hồn nô dịch.
Cảm nhận được ánh mắt của ba vị khủng bố đại năng, thân thể Tiểu Ly khẽ run lên, nhịn không được rụt vào trong ngực Lục Thanh.
Nhìn thấy dáng vẻ nhút nhát của Tiểu Ly, bọn Lão Thương Long đều có chút lúng túng, không ngờ nhóc con này lại nhát gan như vậy.
Bất quá ánh mắt chúng nhìn về phía Lục Thanh, lại càng thêm nhu hòa rồi.
Có thể đối xử bình đẳng với linh thú của mình như vậy, điều này trong nhân tộc tu sĩ cũng không nhiều thấy.
“Tiểu Ly đúng không, đừng sợ, ngươi là đồng bạn của A Thanh, chúng ta sẽ không làm gì ngươi đâu.”
Man ngưu màu đen nhìn Tiểu Ly nhỏ bé như hạt đậu, gãi gãi đầu nói.
Minh Phượng liếc nhìn đầu ngốc nghếch kia một cái, nó nói như vậy, chẳng phải là khiến Tiểu Ly càng thêm sợ hãi sao.
Cảm nhận được ánh mắt nhu hòa của ba danh dị thú, trong lòng Lục Thanh cũng thả lỏng hơn nhiều.
Sở dĩ hắn đem Tiểu Ly mang ra ngoài, tự nhiên là có suy tính của mình.
Từ cảm xúc của Tiểu Ly lúc trước, Lục Thanh biết, Tiểu Ly hiện tại khao khát thực lực cường đại hơn.
Hắn tuy có dị năng, nhưng đối với việc tu luyện của linh thú, thực ra cũng không có cách nào quá tốt.
Hắn chung quy vẫn là một gã nhân tộc tu sĩ.
Nhưng ba danh dị thú trước mắt này thì không giống vậy, chúng là tồn tại cường đại trên Nguyên Thần, nhất định có thể chỉ điểm cho Tiểu Ly một con đường tu hành thích hợp hơn.
Mà trải qua khoảng thời gian tiếp xúc và sự tra xét của dị năng, Lục Thanh đã hiểu ra.
Ba danh dị thú này quả thực đối với mình không có ác ý, mà là chân tâm muốn để mình bái nhập tiên cung.
Cho nên hắn mới yên tâm đem Tiểu Ly mang ra ngoài.
Nghĩ tới đây, Lục Thanh trực tiếp nói: “Không giấu gì ba vị tiền bối, vãn bối đem Tiểu Ly mang ra ngoài, là muốn dò hỏi một chút, bên trong tiên cung chúng ta, có công pháp hoặc tài nguyên nào thích hợp cho nó tu hành không.
Tiểu Ly đi theo ta nhiều năm, nhưng ta lại luôn không thể cho nó điều kiện tu hành quá tốt, thực sự là trong lòng hổ thẹn.”
Nghe được lời của Lục Thanh, Tiểu Ly lúc này mới hiểu ra, Lục Thanh vì sao lại đem nó mang ra ngoài.
“Công pháp tu hành thích hợp cho nhóc con này?”
Ánh mắt ba đại dị thú, một lần nữa rơi vào trên người Tiểu Ly.
“Không sai, thiên phú của Tiểu Ly thực ra cực giai, lúc trước ngưng luyện, chính là vô hạ Tiên Thiên Thượng Phẩm Yêu Đan, hơn nữa nó còn sở hữu thiên phú thần thông về phương diện không gian, chỉ là thiếu hụt bí pháp thích hợp, cho nên luôn không thể phát huy ra uy năng chân chính…”
“Ngươi nói cái gì, Tiểu Ly sở hữu thần thông của không gian?!”
Lời của Lục Thanh còn chưa nói xong, Lão Thương Long đã nhịn không được ngắt lời hắn, hai mắt trừng lớn.
Mà man ngưu màu đen và Minh Phượng, cũng đều lộ vẻ kinh ngạc.
“…Đúng vậy.” Lục Thanh gật đầu.
Lập tức, ánh mắt Lão Thương Long nhìn về phía Tiểu Ly, liền sáng lên.