Virtus's Reader
Tsuki ga michibiku isekai douchuu

Chương 1: Chương 1: Đứng Trước Thế Giới Mới

Mục lụcSau

Mục Lục

Tsuki ga michibiku isekai douchuu

Extra 1: Lúc đó thời hiện đại 1

Mở đầu 1: Đây là ngày bắt đầu dưới bầu trời mùa thu

Mở đầu 2: Món Quà Chia Tay Là Một Bí Mật

Mở đầu 3: Mụ Thần Là Đồ Sâu Bọ

Mở đầu POV: Cuộc gặp gỡ với Nguyệt Thần, Tsukuyomi

Chương 2: Tôi Chỉ Còn Biết Dựa Vào Tiếng Kêu Cứu

Chương 3: Gặp gỡ với cư dân đầu tiên, không, vụ này không được tính [/links/id250/index_split_001.html#id_Toc39695425]

Chương 4: Thứ tôi từng khao khát [/links/id250/index_split_001.html#id_Toc39695426]

Chương 5: Không nghĩ là nó lại tàn nhẫn đến vậy [/links/id250/index_split_001.html#id_Toc39695427]

Chương 6: Không thể tin được, trận đấu đầu tiên lại là với một con Boss [/links/id250/index_split_001.html#id_Toc39695428]

Chương 7: Giấc mơ con rồng cho tôi thấy [/links/id250/index_split_001.html#id_Toc39695429]

Chương 8: Một khế ước vui vẻ [/links/id250/index_split_001.html#id_Toc39695430]

Chương 9: Khu vườn bên trong màn sương [/links/id250/index_split_001.html#id_Toc39695431]

Chương POV: Cuộc gặp gỡ với mamona, Ema [/links/id250/index_split_001.html#id_Toc39695432]

Chương 10: Khu định cư của con người vẫn còn xa lắm [/links/id250/index_split_001.html#id_Toc39695433]

Chương 11: Người ta gọi đó là bản chất thật [/links/id249/index_split_002.html#id_Toc39695434]

Chương 12: Shen, dù hối tiếc nhưng cũng có một cộng sự để đời [/links/id249/index_split_002.html#id_Toc39695435]

Chương 13: Khu vườn có vẻ như đã được thăng cấp [/links/id249/index_split_002.html#id_Toc39695436]

Chương 15: Hòa bình và Thị trấn, thứ luôn chạy ra xa mỗi khi tôi đến gần [/links/id249/index_split_002.html#id_Toc39695437]

Chương 16: Viết là ‘chế’, nhưng lại đọc là ‘sa lầy’. [/links/id249/index_split_002.html#id_Toc39695438]

Chương 16.5 POV : Gặp gỡ á nhân, Beren [/links/id248/index_split_003.html#id_Toc39695439]

Chương 17 : Thật sự , tôi khinh thường quê hương mình [/links/id248/index_split_003.html#id_Toc39695440]

Chương 18 : Đăng ký mạo hiểm giả tại ngôi làng ‘tận cùng’. [/links/id248/index_split_003.html#id_Toc39695441]

Chương 19 : Phục thù Kaku-san [/links/id248/index_split_003.html#id_Toc39695442]

Chương 20 : Ah~ Đây là nhà hàng bên sông sao? Đâu á! [/links/id247/index_split_004.html#id_Toc39695443]

Chương 21 : Tomoe đêm hôm đó [/links/id247/index_split_004.html#id_Toc39695444]

Chương 22 : Tôi không muốn thứ ngôn ngữ thông thường như thế [/links/id247/index_split_004.html#id_Toc39695445]

Chương 23 : Cảm nhận của Mio về giá trị [/links/id247/index_split_004.html#id_Toc39695446]

Chương 24 : Không phải đây là một hộp châu báu sao?! [/links/id247/index_split_004.html#id_Toc39695447]

Chương 25 : … Chuyện gì đã xảy ra? [/links/id247/index_split_004.html#id_Toc39695448]

Chương 26: Chuyện như thế lại xảy ra [/links/id247/index_split_004.html#id_Toc39695449]

Chương POV 26.5 : Huyman, Sự thật và một Cuộc gặp gỡ ~Rinon~ [/links/id247/index_split_004.html#id_Toc39695450]

Chương 27 : Để đề phòng, tôi cũng sẽ làm chuyện đó biết không? [/links/id246/index_split_005.html#id_Toc39695451]

Chương 28 : Tôi xuống xe và việc trông trẻ kết thúc. [/links/id246/index_split_005.html#id_Toc39695452]

Chương 29 : Buổi tối tuyệt nhất cho đến giờ [/links/id246/index_split_005.html#id_Toc39695453]

Chương 30 : Chuyện phiếm về dũng giả của Limia [/links/id246/index_split_005.html#id_Toc39695454]

Chương 31: Chuyện phiếm về dũng giả của Gritona [/links/id246/index_split_005.html#id_Toc39695455]

Chương 32 : Báo cáo của thư ký Ema [/links/id246/index_split_005.html#id_Toc39695456]

Chương 33 : Thông báo gặp mặt của người lùn. [/links/id246/index_split_005.html#id_Toc39695457]

Chương 34 : Gặp gỡ với thương nhân giàu có của Tsige. [/links/id246/index_split_005.html#id_Toc39695458]

Chương 35 : Cứ đi đến thương hội đi. [/links/id246/index_split_005.html#id_Toc39695459]

Chương 36: Giáo dục bắt buộc là tuyệt nhất. [/links/id245/index_split_006.html#id_Toc39695460]

Chương 37: Thế còn, Mio? [/links/id245/index_split_006.html#id_Toc39695461]

Chương 38: Tiên dược phải được đun sôi? [/links/id245/index_split_006.html#id_Toc39695462]

Chương 39: Tiên dược hùng mạnh là một loại cốc tai [/links/id245/index_split_006.html#id_Toc39695463]

Chương 40 : Thật sự ghét nguyền bệnh [/links/id245/index_split_006.html#id_Toc39695464]

Chương 41: Quyết lấy con đường mình đi [/links/id245/index_split_006.html#id_Toc39695465]

Chương 42: … Ác quỷ??? [/links/id245/index_split_006.html#id_Toc39695466]

Chương 43: Một lần nữa đăng ký vào hội [/links/id245/index_split_006.html#id_Toc39695467]

Chương 44: Tình huống xấu của thương đoàn và một hành trình mới [/links/id245/index_split_006.html#id_Toc39695468]

Chương 45: Nói chuyện với người lùn tại tiệc rượu [/links/id244/index_split_007.html#id_Toc39695469]

Chương 46: Thế giới của Makoto [/links/id244/index_split_007.html#id_Toc39695470]

Chương 47: Thế giới của Makoto ~Tomoe~ [/links/id244/index_split_007.html#id_Toc39695471]

Chương 48: Lũ người bu quanh mật ngọt [/links/id244/index_split_007.html#id_Toc39695472]

Chương 49: Hoa nơi hoang mạc, hoa nơi thành trấn [/links/id244/index_split_007.html#id_Toc39695473]

Chương 50: Cô rồng màu lam đáng tin cậy của tôi [/links/id244/index_split_007.html#id_Toc39695474]

Chương 51: Tại làng Forest Ogres [/links/id244/index_split_007.html#id_Toc39695475]

Chương 52: Nhắm mắt mà đi nguy hiểm lắm [/links/id244/index_split_007.html#id_Toc39695476]

Chương 53: Sau bữa thiết đãi [/links/id244/index_split_007.html#id_Toc39695477]

Chương 54: Mộc hình [/links/id243/index_split_008.html#id_Toc39695478]

Chương 55: Phản ảnh [/links/id243/index_split_008.html#id_Toc39695479]

Chương 56: Nói chuyện với xác chết – phần một – [/links/id243/index_split_008.html#id_Toc39695480]

Chương 57: Nói chuyện với xác chết – phần hai – [/links/id243/index_split_008.html#id_Toc39695481]

Chương 58: Khế ước thứ ba [/links/id243/index_split_008.html#id_Toc39695482]

Chương 59: Thứ không thể lấy lại [/links/id243/index_split_008.html#id_Toc39695483]

Chương 60: Ứng nghiệp [/links/id243/index_split_008.html#id_Toc39695484]

Chương 61: Từ nay về sau [/links/id243/index_split_008.html#id_Toc39695485]

Chương 62: Và thế là… [/links/id242/index_split_009.html#id_Toc39695486]

Chương 63: Chuyện ở trại huấn luyện TM-Khúc bi thương của tộc Forest ogres. [/links/id242/index_split_009.html#id_Toc39695487]

Chương 64: Chuyện phiếm của vị dũng giả Limia- phần 2 [/links/id242/index_split_009.html#id_Toc39695488]

Chương 65: Chuyện phiếm – Anh hùng của Gritonia 2 [/links/id242/index_split_009.html#id_Toc39695489]

Chương 66: Nhìn theo người đi xa [/links/id242/index_split_009.html#id_Toc39695490]

Chương 67: Chuyến đi của 2 người bắt đầu trong cơn mưa lớn [/links/id242/index_split_009.html#id_Toc39695491]

Chương 68: Đêm tuyệt vọng [/links/id242/index_split_009.html#id_Toc39695492]

Chương 69: Nỗi phiền muộn của Hibiki [/links/id242/index_split_009.html#id_Toc39695493]

Chương 70: Anh hùng hội ngộ [/links/id242/index_split_009.html#id_Toc39695494]

Chương 71: Chiếc nhẫn [/links/id241/index_split_010.html#id_Toc39695495]

Chương 72: Sau đó nữa [/links/id241/index_split_010.html#id_Toc39695496]

Chương 73: Phán quyết tại Pháo đài Stella. [/links/id241/index_split_010.html#id_Toc39695497]

Chương 73.5 :POV-Quân đội quỷ tộc [/links/id241/index_split_010.html#id_Toc39695498]

Chương 74: Nỗi thống khổ của kẻ hoàng kim [/links/id241/index_split_010.html#id_Toc39695499]

Chương 75: Nhân dạng của chúng [/links/id240/index_split_011.html#id_Toc39695500]

Chương 75.5: Sofia’s POV: Cuộc đối đầu không ngờ [/links/id240/index_split_011.html#id_Toc39695501]

Chương 76: Cũng không quá lâu để gọi là hồi ức [/links/id240/index_split_011.html#id_Toc39695502]

Chương 77: Hồ của những ngôi tinh tú [/links/id240/index_split_011.html#id_Toc39695503]

Chương 78: Makoto tỉnh giấc [/links/id239/index_split_012.html#id_Toc39695504]

Chươngter 79: Mio giữa lúc hồn bay phách lạc [/links/id239/index_split_012.html#id_Toc39695505]

Chương 80: Hoạt động thường nhật tại Asora [/links/id239/index_split_012.html#id_Toc39695506]

Chương 81: Hiểu nhầm [/links/id239/index_split_012.html#id_Toc39695507]

Chươngter 82: Raidou làm kiểm tra [/links/id239/index_split_012.html#id_Toc39695508]

Chương 82.5: POV – Gia đình Rembrandt [/links/id239/index_split_012.html#id_Toc39695509]

Chương 83: Gotetsu [/links/id239/index_split_012.html#id_Toc39695510]

Chương 84: Đụng độ vị “thủ thư” [/links/id239/index_split_012.html#id_Toc39695511]

Chương 85: Lớp học đầu tiên [/links/id239/index_split_012.html#id_Toc39695512]

Chương 86: Có vẻ như cậu ta sẽ là học viên đầu tiên của tôi [/links/id238/index_split_013.html#id_Toc39695513]

Chương 87: Mong mọi chuyện cứ mãi tốt đẹp [/links/id238/index_split_013.html#id_Toc39695514]

Chương 88: Chuyện phiếm – Tomoe, Hoàng tộc và Anh hùng [/links/id238/index_split_013.html#id_Toc39695515]

Chương 89: Chuyện phiếm-Mio, nấu ăn và Anh Hùng (1) [/links/id238/index_split_013.html#id_Toc39695516]

Chương 90: Chuyện phiếm-Mio, nấu ăn và Anh Hùng (2) [/links/id238/index_split_013.html#id_Toc39695517]

Chương 91: Chuyện phiếm- Mio, Nấu ăn và Anh Hùng (3) [/links/id238/index_split_013.html#id_Toc39695518]

Chương 92: Nỗi lo của Makoto và lời đồn bất ngờ [/links/id238/index_split_013.html#id_Toc39695519]

Chương 93: Mái ấm của chúng tôi [/links/id238/index_split_013.html#id_Toc39695520]

Chương 94: Báo cáo đêm khuya [/links/id237/index_split_014.html#id_Toc39695521]

Chương 95: Những biến đổi tại Asora đều là do anh ấy. [/links/id237/index_split_014.html#id_Toc39695522]

Chương 96: Nói chung là, một cơn gió mùa đầy thuận lợi. [/links/id237/index_split_014.html#id_Toc39695523]

Chương 97: Văn phòng giáo viên tạm thời [/links/id237/index_split_014.html#id_Toc39695524]

Chương 98: Tiết học dự kiến và thử thách đầu tiên [/links/id237/index_split_014.html#id_Toc39695525]

Chương 99: Cùng ăn trưa tại Gotetsu [/links/id236/index_split_015.html#id_Toc39695526]

Chương 100: Yêu cầu của quỷ nhân [/links/id236/index_split_015.html#id_Toc39695527]

Chương 101: Cháy không hoàn toàn [/links/id236/index_split_015.html#id_Toc39695528]

Chương 102: Báo cáo của Lime [/links/id236/index_split_015.html#id_Toc39695529]

Chương 103: Một đêm đầy khách [/links/id235/index_split_016.html#id_Toc39695530]

Chương 104: Nguy hiểm, nguy hiểm quá [/links/id235/index_split_016.html#id_Toc39695531]

Chương 105: Mạo hiểm hội được sinh ra như thế đó [/links/id235/index_split_016.html#id_Toc39695532]

Chương 106: Tơ nhện. Nỗi lòng của Tomoe [/links/id235/index_split_016.html#id_Toc39695533]

Chương 107:Trước kỳ nghỉ hè [/links/id234/index_split_017.html#id_Toc39695534]

Chương 108: Kỳ nghỉ hè của học viện Rotsgard [/links/id234/index_split_017.html#id_Toc39695535]

Chương 109: Kỳ nghỉ hè ~ Học sinh [/links/id234/index_split_017.html#id_Toc39695536]

Chương 110: Kỳ nghỉ hè ~ phần 2 ~ buổi phóng vấn nhập cư cuối cùng [/links/id234/index_split_017.html#id_Toc39695537]

Chương 111: Lễ hội trường sắp đến [/links/id233/index_split_018.html#id_Toc39695538]

Chương 112: Sứ giả đến từ nhà thờ [/links/id233/index_split_018.html#id_Toc39695539]

Chương 113: Không có kẻ khờ ở Kuzunoha [/links/id233/index_split_018.html#id_Toc39695540]

Chương 114: Muốn Manh Động? [/links/id233/index_split_018.html#id_Toc39695541]

Chương 115: Dậy Muộn Và Những Công Việc Mới Mẻ. [/links/id233/index_split_018.html#id_Toc39695542]

Chương 116: Một Đêm Khoái Lạc. [/links/id232/index_split_019.html#id_Toc39695543]

Chương 117: Ngày Thứ Hai, Ngoài Rìa Cuộc Khiêu Vũ. [/links/id232/index_split_019.html#id_Toc39695544]

Chương 118: Sự Thông Thái Và Liên Minh Lorel. [/links/id232/index_split_019.html#id_Toc39695545]

Chương 119: Đủ Thứ Chuyện. [/links/id232/index_split_019.html#id_Toc39695546]

Chương 120: Lốc Xoáy Trước Cơn Bão. [/links/id231/index_split_020.html#id_Toc39695547]

Chương 121: Các Quy Định Và Những Thứ Kèm Theo. [/links/id231/index_split_020.html#id_Toc39695548]

Chương 122: Dấu Chân Giữa Những Sự Kiện. [/links/id231/index_split_020.html#id_Toc39695549]

Chương 123: Cách Chiến Đấu Huy Hoàng. [/links/id231/index_split_020.html#id_Toc39695550]

Chương 124: Amelia Và Sif. [/links/id230/index_split_021.html#id_Toc39695551]

Chương 125: Kẻ Vô Địch. [/links/id230/index_split_021.html#id_Toc39695552]

Chương 126: Với Raidou, Khả Năng Tiến Triển Rất Thấp. [/links/id230/index_split_021.html#id_Toc39695553]

Chương 127: Raidou gục ngã [/links/id230/index_split_021.html#id_Toc39695554]

Chương 128: Vòng Đấu Loại, Ngày Đầu Của Trận Đánh Đội. [/links/id229/index_split_022.html#id_Toc39695555]

Chương 129: Kuzunoha Họp Khẩn Cấp. [/links/id229/index_split_022.html#id_Toc39695556]

Chương 130: Câu chuyện tiểu sử của một học viên (phần một) ~ Đoàn tụ [/links/id229/index_split_022.html#id_Toc39695557]

Chương 131: Tiểu Sử Của Một Học Viên (Phần 2) ~ Hành Động Bí Mật ~ [/links/id229/index_split_022.html#id_Toc39695558]

Chương 132: Quyết Chiến Tổ Đội - Vòng Chung Kết. [/links/id229/index_split_022.html#id_Toc39695559]

Chương 133: Quyết Chiến Tổ Đội - Kết Cục. [/links/id229/index_split_022.html#id_Toc39695560]

Chương 134: Kẻ Thù Của Kẻ Thù Gọi Là Gì? [/links/id229/index_split_022.html#id_Toc39695561]

Chương 135: Trông Về Nơi Xa, Tình Cờ Xuất Hiện Vài Hướng Đi Mới Lạ. [/links/id229/index_split_022.html#id_Toc39695562]

Chương 136: Tung Ra Số 4 Và Số 5. [/links/id229/index_split_022.html#id_Toc39695563]

Chương 137: Kinh Doanh Và Chiến Đấu. [/links/id228/index_split_023.html#id_Toc39695564]

Chương 138: Giải Cứu Những Vị Khách Mời. [/links/id228/index_split_023.html#id_Toc39695565]

Chương 139: Đối Diện Với Dị Thể. [/links/id228/index_split_023.html#id_Toc39695566]

Chương 140: Amelia. [/links/id228/index_split_023.html#id_Toc39695567]

Chương 141: Sàn đấu, kết thúc. [/links/id228/index_split_023.html#id_Toc39695568]

Chương 142: Hai Phép Lạ Nho Nhỏ. [/links/id227/index_split_024.html#id_Toc39695569]

Chương 143: Trong 3 Ngày Mọi Thứ Vẫn Ổn. [/links/id227/index_split_024.html#id_Toc39695570]

Chương 144: Viên Đạn 5.45x39mm. [/links/id227/index_split_024.html#id_Toc39695571]

Chương 145: Lime và Mondo. [/links/id227/index_split_024.html#id_Toc39695572]

Chương 146: Eris, Bung Lụa Hết Mình. [/links/id226/index_split_025.html#id_Toc39695573]

Chương 147: Pháo Hoa Trong Đêm. [/links/id226/index_split_025.html#id_Toc39695574]

Chương 148: Đột Ngột Chuyển Hướng. [/links/id226/index_split_025.html#id_Toc39695575]

Chương 149: Đàm Thoại Cùng Shiki-sensei. [/links/id226/index_split_025.html#id_Toc39695576]

Chương 150: Ngoài Dự Tính Của Root. [/links/id226/index_split_025.html#id_Toc39695577]

Chương 151: Tình Trạng Nữ Thần Và Sự Ngoan Cường Của Makoto. [/links/id225/index_split_026.html#id_Toc39695578]

Chương 152: Khi Ác Quỷ Nhảy Vào Vòng Chiến <phần 1> [/links/id225/index_split_026.html#id_Toc39695579]

Chương 153: Khi Ác Quỷ Nhảy Vào Vòng Chiến <phần 2> [/links/id225/index_split_026.html#id_Toc39695580]

Chương 154: Khi Ác Quỷ Nhảy Vào Vòng Chiến <phần 3> [/links/id225/index_split_026.html#id_Toc39695581]

Chương 155: Khi Ác Quỷ Nhảy Vào Vòng Chiến <phần 4> [/links/id224/index_split_027.html#id_Toc39695582]

Chương 156: Khi Ác Quỷ Nhảy Vào Vòng Chiến <phần 5> [/links/id224/index_split_027.html#id_Toc39695583]

Chương 157: Ác Quỷ Lột Xác, Anh Hùng Nhận Được Sự Thức Tỉnh Và Kẻ Không Mời Mà Đến. [/links/id224/index_split_027.html#id_Toc39695584]

Chương 157.5: POV: Makoto. [/links/id224/index_split_027.html#id_Toc39695585]

Chương 158: Sự Tố Giác Nơi Sát Long Nhân. [/links/id223/index_split_028.html#id_Toc39695586]

Chương 159: Hắn Chính Là Ác Quỷ. [/links/id223/index_split_028.html#id_Toc39695587]

Chương 160: Quá Rõ Về Ác Quỷ, Một Đêm Muộn Vào Thu. [/links/id223/index_split_028.html#id_Toc39695588]

Chương 161: Shiki Và Con Rồng Trong Lốt Hân Tộc. [/links/id223/index_split_028.html#id_Toc39695589]

Chương 162: Kết Cục Bên Ngoài Lâu Đài. [/links/id222/index_split_029.html#id_Toc39695590]

Chương 163: Không Còn Vết Tích. [/links/id222/index_split_029.html#id_Toc39695591]

Chương 163.5: POV: Ký Ức Cuối Cùng Của Kẻ Mạo Hiểm Giả Không May. [/links/id222/index_split_029.html#id_Toc39695592]

Ngoại Truyện: <Extra 2> Thời Hiện Đại 2. [/links/id222/index_split_029.html#id_Toc39695593]

Chương 164: Hai Kẻ Ngái Ngủ. [/links/id222/index_split_029.html#id_Toc39695594]

Chương 165: Tomoe; Bữa Tiệc Mừng Chiến Thắng Và Mio. [/links/id222/index_split_029.html#id_Toc39695595]

Chương 166: Đến Lúc Này, Mọi Chuyện Có Vẻ Dễ Thở Hơn. [/links/id222/index_split_029.html#id_Toc39695596]

Chương 167: Makoto, Khắc Phục Chuyện Ấy. [/links/id222/index_split_029.html#id_Toc39695597]

Chương 167.5: POV: Shiki Tại Rotsgard. [/links/id222/index_split_029.html#id_Toc39695598]

Chương 168: Yata Quá Khủng. [/links/id221/index_split_030.html#id_Toc39695599]

Chương 169: Giữa Những Kẻ Vĩ Đại, Không Hàm Chứa Cậu Ta. [/links/id221/index_split_030.html#id_Toc39695600]

Chương 170: Dù Những Vị Thần Đã Ghé Qua, Sự Yên Bình Vẫn Còn Khá Xa? [/links/id221/index_split_030.html#id_Toc39695601]

Chương 171: Nếu Mùa Đông Kéo Đến. [/links/id221/index_split_030.html#id_Toc39695602]

Chương 172: Cô Bạn Gái Thất Thường. [/links/id221/index_split_030.html#id_Toc39695603]

Chương 173: Từ Cùng Một Thị Trấn Đấy. [/links/id221/index_split_030.html#id_Toc39695604]

Chương 174: Còn Hơn Cả Một Anh Hùng. [/links/id221/index_split_030.html#id_Toc39695605]

Chương 175: Vài Vấn Đề Nan Giải. [/links/id221/index_split_030.html#id_Toc39695606]

Chương 176:Cứ Như Một Giấc Mơ. [/links/id221/index_split_030.html#id_Toc39695607]

Chương 177: Ghé Thăm Đế Quốc. [/links/id220/index_split_031.html#id_Toc39695608]

Chương 178: Tomoki Tái Xuất. [/links/id220/index_split_031.html#id_Toc39695609]

Chương 179: Đàm Phán Thất Bại. [/links/id220/index_split_031.html#id_Toc39695610]

Chương 180: Sa Mạc Trắng. [/links/id220/index_split_031.html#id_Toc39695611]

Chương 181: Hạ Quyết Tâm & Giấc Mộng Nơi Hoang Mạc. [/links/id220/index_split_031.html#id_Toc39695612]

Chương 182: Một Buổi Sáng Đầy Sương. [/links/id219/index_split_032.html#id_Toc39695613]

Chương 183: Lại Một Lần Nữa Đàm Đạo Cùng Shiki-sensei. [/links/id219/index_split_032.html#id_Toc39695614]

Chương 184: Buổi Tiếp Đón Và Màn Ra Mắt. [/links/id219/index_split_032.html#id_Toc39695615]

Chương 185: Núi Lửa Bích Lưu. [/links/id219/index_split_032.html#id_Toc39695616]

Ngoại truyện Extra 3: Khi ấy thời hiện đại 3. [/links/id218/index_split_033.html#id_Toc39695617]

Chương 186: Đêm Tiệc Tại Kinh Đô Của Màn Đêm. [/links/id218/index_split_033.html#id_Toc39695618]

Chương 187: Chuyện Bên Lề - Tâm Nhãn. [/links/id218/index_split_033.html#id_Toc39695619]

Chương 188: Sức Mạnh Liệu Cần Thiết Khi Viếng Thăm Đền Thờ? [/links/id218/index_split_033.html#id_Toc39695620]

Chương 189: Lễ Hội Loạn Lạc Nơi Đền Thờ. [/links/id217/index_split_034.html#id_Toc39695621]

Chương 190: Phần Thưởng Hào Nhoáng. [/links/id217/index_split_034.html#id_Toc39695622]

Chương 191: Góc Khuất Của Quỷ Tộc, Ánh Hào Quang Xé Nát Màn Đêm. [/links/id216/index_split_035.html#id_Toc39695623]

Chương 192: Tiến Thêm Một Bước Mới. [/links/id216/index_split_035.html#id_Toc39695624]

Ngoại truyện Extra 4: Tại Một Nơi Nào Đó... [/links/id215/index_split_036.html#id_Toc39695625]

Chương 193: Món Quà Từ Thần Linh. [/links/id215/index_split_036.html#id_Toc39695626]

Chương 194: Trở Lại Hàn Lâm Trấn Cùng Những Học Viên. [/links/id215/index_split_036.html#id_Toc39695627]

Chương 195: Học Viện Viết Lại Trang Sử Mới. [/links/id215/index_split_036.html#id_Toc39695628]

Chương 196: Vùng Trời Vô Định. [/links/id215/index_split_036.html#id_Toc39695629]

Chương 197: Cứ Như Phượng Hoàng Lửa. [/links/id214/index_split_037.html#id_Toc39695630]

Chương 198: Chuyện Bên Lề - Hibiki và Lime. [/links/id214/index_split_037.html#id_Toc39695631]

Chương 199: Makoto, Không Gì Không Thể. [/links/id214/index_split_037.html#id_Toc39695632]

Chương 200: Phong Cách Ngoại Giao Rất "Makoto". [/links/id214/index_split_037.html#id_Toc39695633]

Chương 201: Makoto, Shiki Và Tách Trà Bạc. [/links/id213/index_split_038.html#id_Toc39695634]

Chương 202: Hơi Vội Vàng Rồi. [/links/id213/index_split_038.html#id_Toc39695635]

Chương 203: Bí Danh Hải Vương Không Chỉ Để Làm Cảnh. [/links/id213/index_split_038.html#id_Toc39695636]

Chương 204: Cơn Bão Không Báo Trước. [/links/id213/index_split_038.html#id_Toc39695637]

Chương 205: Khi Nữ Tu Sĩ Say Giấc. [/links/id213/index_split_038.html#id_Toc39695638]

Chương 206: Sự Bình Yên Nhất Thời. [/links/id212/index_split_039.html#id_Toc39695639]

Chương 207: Một Ngày Dài Dường Như Bất Tận Tại Limia <Nửa Đầu> [/links/id212/index_split_039.html#id_Toc39695640]

Chương 208: Một Ngày Dài Dường Như Bất Tận Tại Limia <Nửa Cuối> [/links/id212/index_split_039.html#id_Toc39695641]

Chương 209: Bộ Đôi Sáng Hôm Sau. [/links/id212/index_split_039.html#id_Toc39695642]

Chương 210: Mọi Kế Hoạch Tiếp Cận Đều Đảo Lộn. [/links/id211/index_split_040.html#id_Toc39695643]

Ngoại truyện Extra 5: Chương Đặc Biệt. [/links/id211/index_split_040.html#id_Toc39695644]

Chương 211: Lời Mời Gọi Và Câu Đáp Trả. [/links/id211/index_split_040.html#id_Toc39695645]

Chương 212: Sự Bất Cần Từ Kẻ Bề Trên. [/links/id211/index_split_040.html#id_Toc39695646]

Chương 213: Ngày Kuzunoha Rời Đi, Phía Limia Bước Vào Những Suy Tính. [/links/id211/index_split_040.html#id_Toc39695647]

Chương 214: Mùa Đông... [/links/id210/index_split_041.html#id_Toc39695648]

Chương 215:Thất Bại Là Mẹ Thành Công. [/links/id210/index_split_041.html#id_Toc39695649]

Chương 216: Qua Lời Kể Từ Anh Bạn Cá Voi. [/links/id210/index_split_041.html#id_Toc39695650]

Chương 217: Cuộc Nói Chuyện Giữa Hai Người Đàn Ông. [/links/id210/index_split_041.html#id_Toc39695651]

Chương 218: Bồn Tắm Cho Loài Có Vảy. [/links/id29/index_split_042.html#id_Toc39695652]

Chương 219: Suối Nước Nóng, Phước Lành Từ Thiên Đường. [/links/id29/index_split_042.html#id_Toc39695653]

Chương 220: Kẻ Được Triệu Hồi. [/links/id29/index_split_042.html#id_Toc39695654]

Chương 221: Tiểu Tiết Là Không Cần Thiết. [/links/id29/index_split_042.html#id_Toc39695655]

Chương 221.5: Ngày Buồn Tháng Nhớ Năm Thương. [/links/id28/index_split_043.html#id_Toc39695656]

Chương 222: Đền Thờ Những Vị Thần. [/links/id28/index_split_043.html#id_Toc39695657]

Chương 223: Những Ngôi Đền. [/links/id28/index_split_043.html#id_Toc39695658]

Chương 224: Tục Lệ Nguy Hiểm. [/links/id28/index_split_043.html#id_Toc39695659]

Chương 225: Vũ Điệu Của Miko. [/links/id27/index_split_044.html#id_Toc39695660]

Chương 226: Lễ Hội Ngắm Hoa Đào. [/links/id27/index_split_044.html#id_Toc39695661]

Chương 227: Nơi Khởi Nguồn Của Mọi Thứ. [/links/id27/index_split_044.html#id_Toc39695662]

Chương 228: Bước Đầu Trên Con Đường Học Hỏi. [/links/id27/index_split_044.html#id_Toc39695663]

Chương 229: Dàn Xếp Tạm Lắng Thì Lại Toé Lửa. [/links/id27/index_split_044.html#id_Toc39695664]

Chương 230: Diện Mạo Mới [/links/id26/index_split_045.html#id_Toc39695665]

Ngoại truyện Extra 6: Khi Ấy Thời Hiện Đại 4 [/links/id26/index_split_045.html#id_Toc39695666]

Phụ chương 1: Những Mẩu Chuyện Ngắn Vào Mùa Hè <Phần 1> [/links/id26/index_split_045.html#id_Toc39695667]

Phụ Chương 2: Những Mẫu Chuyện Ngắn Vào Mùa Hè <Phần 2: Ngày Đẹp Trời Tại Tsige.> [/links/id26/index_split_045.html#id_Toc39695668]

Phụ Chương 3: Những Mẫu Chuyện Ngắn Vào Mùa Hè <Phần 3: Ngày Đẹp Trời Tại Tsige TT.> [/links/id25/index_split_046.html#id_Toc39695669]

Chương 232: Cuộc Sống Thường Nhật Và Tình Hình Của Thị Trấn. [/links/id25/index_split_046.html#id_Toc39695670]

Chương 233: Bước Đi Của Tsige. [/links/id25/index_split_046.html#id_Toc39695671]

Chương 234: Tấm Khiên Sâu Thẳm Dưới Lòng Đất. [/links/id25/index_split_046.html#id_Toc39695672]

Chương 235: Bữa Tối Và Báo Cáo. [/links/id25/index_split_046.html#id_Toc39695673]

Chương 236: Thành tựu của Thương đoàn Kuzunoha. [/links/id25/index_split_046.html#id_Toc39695674]

Chương 237: Vùng đất bí ẩn [/links/id25/index_split_046.html#id_Toc39695675]

Chương 238: Tiến bước [/links/id25/index_split_046.html#id_Toc39695676]

Chương 239: Và sau đó, mở ra [/links/id24/index_split_047.html#id_Toc39695677]

Chương 240: Raidou và Izumo [/links/id24/index_split_047.html#id_Toc39695678]

Chương 241: Cổng phía đông, Mizuha [/links/id24/index_split_047.html#id_Toc39695679]

Chương 242: Tự biên tự diễn là một chuỗi hành động cơ bản [/links/id24/index_split_047.html#id_Toc39695680]

Chương 243: Sau Rinon [/links/id24/index_split_047.html#id_Toc39695681]

Chương 244: Bịt mắt khá là thời trang [/links/id23/index_split_048.html#id_Toc39695682]

Chương 245: Công chúa của Osakabe [/links/id23/index_split_048.html#id_Toc39695683]

Chương 246: Bây giờ tôi nghĩ về nó, điều đó đã xảy ra [/links/id23/index_split_048.html#id_Toc39695684]

Chương 247: Sức mạnh của sát thủ [/links/id23/index_split_048.html#id_Toc39695685]

Chương 248: Nhà thông thái hoang dã [/links/id22/index_split_049.html#id_Toc39695686]

Chương 249: Bí ẩn sâu sắc của những tiên nữ [/links/id22/index_split_049.html#id_Toc39695687]

Chương 250: Makoto và chức nghiệp [/links/id22/index_split_049.html#id_Toc39695688]

Chương 251: Đỉnh cao của một nhà hàng Trung Quốc thâm niên [/links/id22/index_split_049.html#id_Toc39695689]

Chương 252: Lẫn lộn, thậm chí đó có lẽ là một hành trình hòa bình (p1) [/links/id21/index_split_050.html#id_Toc39695690]

Giới thiệu nhân vật [/links/id21/index_split_050.html#id_Toc39695691]

Chương 253: Lẫn lộn, thậm chí đó có lẽ là một hành trình hòa bình (p2) [/links/id21/index_split_050.html#id_Toc39695692]

Chương 254: Lẫn lộn, thậm chí đó có lẽ là một hành trình hòa bình (p3) [/links/id21/index_split_050.html#id_Toc39695693]

TSUKI GA MICHIBIKU ISEKAI DOUCHUU

EXTRA 1: LÚC ĐÓ THỜI HIỆN ĐẠI 1

Trung học phổ thông Nakatsuhara là một trường công lập và được công nhận là trường dự bị tốt nhất thành phố. Ngoài ra vì trường cũng dẫn đầu trong các cuộc khảo sát tỉnh, đây cũng chính là một trong những trường dự bị hàng đầu của toàn quốc.

Mỗi năm trường tổ chức năm lớp và thông thường tất cả đều được lấp đầy.

Tình cờ thay, bởi vì có những trường trung học phổ thông khác về phía Bắc, Nam, Đông, Tây so với Nakatsuhara, nên nó thường được nhắc đến như trung học phổ thông Naka.

(Note: 中 – Trung bình, giữa, ý nói nằm giữa.)

Nét đặc trưng của trường, như đã nhắc đến ở trên, là một trường dự bị. Nhưng nơi đây cũng được biết đến với việc chăm chút vào các hoạt động ngoại khóa. Một trường dự bị hàng đầu và nổi tiếng. Cái tên khiến người ta khó hình dung nổi đây là một ngôi trường với các câu lạc bộ hoạt động sôi nổi, nhưng nơi này lại khác.

Có những câu lạc bộ mạnh, đồng thời cũng có những câu lạc bộ yếu, nhưng cho dù đó là câu lạc bộ gì, thì không có nghĩa các học sinh sẽ bỏ bê học hành, dù cho lòng nhiệt huyết của bọn họ hoàn toàn hướng về câu lạc bộ.

Có khi, chính vì bị ảnh hưởng bởi sự cuồng nhiệt đó. Phần lớn học sinh mới cũng đặt sự hăng hái của bản thân vào nơi này.

Trung học phổ thông Nakatsuhara tiếp tục nắm giữ vị trí của các trường dự bị hàng đầu với sự cuồng nhiệt đó, thậm chí những người sinh sống xung quanh nơi này cũng thấy điều đó thật bí ẩn. Có một câu nói nổi tiếng, đó là khi bạn nhập học, bạn sẽ thông thạo cả về văn học lẫn nghệ thuật quân sự. Lạ lùng thay, là cái kiểu nổi tiếng này lại không trở thành trung tâm của sự chỉ trích.

Trong bảng danh sách, câu lạc bộ yếu nhất là câu lạc bộ bóng chày. Koshien chưa bao giờ nằm trong tầm với của họ, thậm chí bọn họ còn chưa chạm tay được đến top 8.

Và mạnh nhất, là câu lạc bộ cung thuật. Trong suốt 23 năm qua, trung học phổ thông Nakatsuhara luôn là đại diện của quận trong các giải thi đấu toàn quốc.

Dù là do ma thuật hắc ám hay do có sự xếp đặt sẵn đã tập hợp những con người ấy, thì chỉ có những nam thanh nữ tú ở trong câu lạc bộ cung thuật mà thôi. Bọn họ tham gia bởi vì mình xinh đẹp, hay là bọn họ xinh đẹp bởi vì đã tham gia?

Thế nào cũng được, nhưng vẫn không bình thường chút nào. Khiếu thời trang, tuy vậy, lại có vẻ như tụt hâu so với xu hướng, nên nếu nói, trang phục của họ vẫn nổi bật… và con trai cũng nằm trong số đó…

Trong môi trường này, xung quanh toàn là những trai xinh gái đẹp. Nhưng đừng có hiểu lầm.

Ở đây không hề có ‘harem’ hay ‘reverse harem’ đâu, thay vào đó là một chương trình luyện tập đáng sợ. Đi đôi với đó là những điểm số tuyệt đẹp, vì những con người này, những học sinh bình thường sẽ đổ xô vào câu lạc bộ, khiến nó trở thành một câu lạc bộ nổi tiếng nhất trường. Nếu bản thân không thể theo tiếp được chương trình luyện tập và bị tụt lại, kẻ đó sẽ bị đuổi khỏi câu lạc bộ, nên nơi đây chỉ có một số lượng lẻ tẻ những thành phần bình thường. Hay nói đúng hơn, đến năm thứ hai, chỉ có những cá nhân siêu mạnh là còn sót lại. Tại sao những người ưa nhìn lại cũng là những người có ý chí mạnh mẽ như vậy?

Bởi vì điều này, những người bình thường tham gia câu lạc bộ, là những người “Can đảm”. Nên Makoto, người duy nhất còn sót lại nơi đó sau hơn hai năm, là kẻ “Can đảm” duy nhất còn sót lại.

Từ khi cậu gia nhập, mọi người bắt đầu thường xuyên tìm đến cậu nhiều hơn. Tất nhiên rồi. Việc cậu vẫn còn ở trong câu lạc bộ đồng nghĩa với việc cậu là người duy nhất có thể giới thiệu bạn với những người đẹp đó.

Có những người thường xuyên nói chuyện với cậu nhằm mục đích biết thêm thông tin về chốn thiên thường mĩ nhân với góc nhìn của một người bình thường. Cũng những người sử dụng cậu như một người đem thư, mang theo những lời tỏ tình quý báu… Thực tế, có vài cặp đôi đã thừa nhận họ bắt đầu hẹn hò nhờ cậu giới thiệu. Và kết quả là (cũng nhờ các bạn học sinh nữ) Makoto nhận được sô cô la cảm tạ khá thường xuyên.

Bằng cách này hay cách khác, mọi người đến nhờ cậu một cách tha thiết. Từ những bức thư tình cho đến những lời thổ lộ, là những câu lạc bộ hâm mộ đến xin hình… Cậu là một người như thế, cuối cùng vẫn ra tay giúp đỡ người khác. Mà nói vậy, đó cũng đâu phải là một môi trường bình thường.

Và với những tấm ảnh họ hỏi xin, cậu ta thường bị cắt bỏ trong khi chỉnh sửa. Cậu bé cảm thấy như sắp khóc chứ. Tuy nhiên, sự giúp đỡ của cậu học sinh đã chấm dứt trước sự biến mất của cậu vào mùa thu năm học thứ 2 với một lý do hoàn toàn khác. Cậu đã bị ném sang một thế giới khác. Cũng vì trách nhiệm, cậu để lại một lá thư cho duy nhất gia đình với giọng điệu đùa giỡn và nhờ bố mẹ làm một vài thứ.

Bố mẹ cậu lại nhiệt huyết một cách không ngờ, bởi vì đây thực chất không khác gì yêu cầu cuối cùng của con trai họ, cho nên hai người đã nỗ lực hết sức để hoàn thành. Và, nói sao nhỉ, bọn họ thực hiện tất cả mọi việc với tốc độ mà chẳng thể nào cười nổi. Một trong những yêu cầu có liên quan đến ngôi trường cậu đang theo học, nơi hiện giờ đang phải đối mặt với một vấn đề, hay đúng hơn, một cơn chấn động.

“Tên ngốc đó! Chẳng lẽ hết việc rồi sao, tại sao cậu ta lại trốn sang một quốc gia khác chứ!”

‘Tệ nhất lại là trong cái thời điểm bận rộn như vậy chứ’ là điều cô gái nói rồi rời phòng nhân sự. Đi theo sau cô là một cậu trai đẹp mã. Trước hình ảnh một cậu trai đóng cảnh cửa phòng nhân sự, rõ ràng có thể thấy cận cao gần 2 mét… Đôi mắt hẹp rủ xuống, mang đến một biểu cảm hiền dịu. Cùng với vóc dáng thể thao, cậu mang đến một cảm giác an toàn.

“Higashi, dù chúng ta có cố thế nào, tình hình cũng không thể thay đổi được…”

“Mình biết! Nhưng tại sao tự dưng mình lại không có phó chủ quân chứ hả!? Vaduz ở đâu chứ, nói xem nào!”

“Đó là thủ đô của Liechtenstein. Ngay bên cạnh Thụy Sĩ.”

Cậu ta trả lời một cách hiểu biết với cô gái được gọi với cái tên Azuma Kagami. Tuy nhiên, trong tình huống này, đó không phải là câu trả lời cô gái đang tìm kiếm, thậm chí nó còn khiến sự thất vọng tồi tệ hơn.

(note: Azuma Kagami là một biên niên sử của Nhật giai đoạn 1180 – 1266 với nội dung cực kỳ chi tiết.)

“Mình biết! Mình không hỏi cậu một câu hỏi địa lý!”

Cô gái đang trút toàn bộ cơn giận giữ lên nhầm người. Để đáp lại, cậu trai im lặng.

Đúng thế, đây là câu truyện của Higashi Yukari khi nghe tin phó chủ quân của câu lạc bộ cung thuật biến mất. Sự việc diễn ra vào lúc cuối tuần và đồng thời cũng đang giữa kì nghỉ, cho nên thời điểm cô gái nghe được tin tức đã là thứ hai. Đây có lẽ chính là thứ mà mọi người gọi là ‘không đúng lúc’. Giây phút khi cô nghe tin cùng với đôi mắt mở to của mình vẫn còn in đậm rõ ràng trong tâm trí cô gái. Tất nhiên sự việc này không chỉ giới hạn trong câu lạc bộ cung thuật, mà tất cả những học sinh bình thường khi nghe thấy tin trên cũng đều có biểu cảm tương tự.

“Không hề liên lạc với bất kỳ ai, cậu nghĩ gì thế hả Misumi!”

“Oh, ha-ha.”

Cậu trai trẻ cảm nhận thấy điều đó, cho dù cậu có nói gì, cô gái đều chỉ tức giận thôi. Nên cậu quyết định chỉ có thể cười trừ. Một quyết định an toàn.

“Gia đình cậu ta nói đó là một chương trình trao đổi học sinh, và cậu ta được gửi sang bên đó chỉ một mình. Cậu ta hiện sống tại Liechtenstein. Lý do sao cậu ta ở đó mới chính là phần không hợp lý chút nào.”

“Đúng vậy.”

“Sự việc còn đáng tin hơn nếu mọi người nói cậu ta bị bắt cóc!”

“Vô cảm quá đó Higashi.”

Nhưng đó đúng thực là điều đã xảy ra đấy, Higashi à.

Nước đổ lá khoai. Trong cuộc trò chuyện cậu trai hoàn toàn bị ngó lơ, cô gái cảm thấy hình như cô có ý tưởng vì sao cậu nhóc đi du học… Tuy không đúng chút nào, nhưng tình cảnh của cô hiện giờ đã dẫn dắt cô đến kết luận đó.

Nó liên quan đến câu chuyện khi chủ tịch tiền nhiệm có ý định sẽ bầu ra một chủ tịch mới. Về cái ngày khi ai đó đang rình rập chờ đợi để bàn bạc với cậu ta về sự việc.

(Đùa sao? Hành động xấu hổ vẫn là một hành động xấu hổ, mình thậm chí còn ngượng đến chết được, nhưng mà chuyển trường và chạy trốn ư? Nhưng đó là lý do duy nhất mình có thể nghĩ ra trước sự chuyển trường đột ngột của cậu ta…)

Higashi không phải là loại người mà bạn sẽ gọi dễ thương cho cam. Cô trông giống như con gái của một gia đình gia giáo và cô thường xuyên được khen xinh đẹp bởi vì bầu không khí nghiêm trang tỏa ra quanh mình. Đứng đầu bảng xếp hạng Ane-sama khi chỉ mới năm hai cũng đáng nói lắm chứ. Nhìn thấy cô gái bực tức bước đi trong vội vã gây nên một cơn náo động với cả học sinh hai giới tính.

Cô gái đã phải trải qua một thử thách tồi tệ trước lần tỏ tình đầu tiên của cô (và đã thất bại). Đó là lý do vì sao cô lại tỏ ra nghiêm khắc và quở trách cậu nhóc suốt một thời gian nhưng…

(Cậu ta là kiểu người nếu ai đó tấn công với tất cả sức bình sinh, ngày hôm cậu ta sẽ đến như không có chuyện gì và nói ‘Xin lỗi~’ vì cái lý do chả ai biết. Tên đó là một đứa cứng cỏi. Không đời nào cậu ta lại đi làm cái chuyện như thế chỉ vì mình hờn dỗi cả.)

Con người ta hờn dỗi theo nhiều cách. Nhưng cô gái tỏ ra giận hờn trong khi vẫn nghĩ đến Misumi trong tâm trí mình. Và do đó, cô quyết định sẽ không đụng đến chủ đề đó nữa. Thay vì giận dỗi, cô sẽ nói với cậu nhóc mình chấp nhận điều đó.

Thực tế, hôm đó cũng là một ngày quan trọng đối với một người khác ngoài Higashi Yukari.

Mà, việc đó cũng không gây ra thay đổi gì to lớn lắm, nhưng hai ‘Ane-sama’ bỗng đổi tính thực sự đã đẩy câu lạc bộ vào nỗi khiếp sợ. Cứ như thể bọn họ bị kẹt trong mắt bão, và khi tưởng tượng ra đây là việc có liên quan đến Makoto, không ai dám hỏi lý do vì sao. Có thể có hơi lạc đề, nhưng xét đến khả năng Makoto có thể sống chung với thứ cảm giác đáng sợ đó, vị trí của Makoto trong mắt mọi người được nâng lên một bậc.

“Này, này, chuyện gì xảy ra với Higashi-san thế?”

“Eh? Mày không biết à? Về Misumi Makoto-kun đó.”

“Cái cậu mới trở thành phó chủ quân đấy á?”

Những học sinh nữ đang túm tụm phía cửa sổ đều tò mò trước tình cảnh của Higashi, to nhỏ với những người bạn của mình.

“Ừ. Cái cậu đó đó, có vẻ như cậu ta chăm chỉ lắm rồi trở thành phó chủ quân.”

“Đúng, đúng.”

“Hình như về sau cậu ta hiểu nhầm điều gì đó, cậu ta thổ lộ với Higashi-san và bị từ chối.”

“Eeeeee!”

“Rồi nhớ, trong một quãng thời gian dài, bọn họ hành xử như chưa từng có chuyện gì xảy ra.”

“… Oh, hóa ra mọi chuyện là như vậy.”

Hiểu những lời vừa được nói, cô gái đã ra câu hỏi nói ‘vậy ra đó là lý do’. Điều cô đang ám chỉ đến, tất nhiên, liên quan đến vấn đề chuyển trường của Makoto.

“Ra là vậy. Còn có những tin đồn nói rằng tên đó vứt bỏ câu lạc bộ rồi chạy trốn.”

“Uu, ranh mãnh thật. Tuy nhiên, đi trốn sang một nước khác cũng khá đấy”

Thực ra đó lại là một thế giới khác. Nên hóa ra việc đấy còn tuyệt hơn nữa.

Trong suốt quá trình lịch sử, những cuộc trò chuyện bí mật của phụ nữ đều là bí mật, tuy vậy, đồng thời cũng không có bí mật đến thế. Lần này cũng vậy, câu chuyện lọt đến tai một vài cô gái đang đi qua.

Jinz!

Như thể âm thanh đó được phát ra từ ánh mắt sắc bén kia, và chúng thì đang hướng đến những cô học sinh nữ.

“Oh, chuyện đó… ”

Hai bà cô tuy mới chỉ quấn bên nhau đôi chút thôi, nhưng lại có thể tại ra một cơn náo động. Tuy nhiên, ánh nhìn của Higashi khiến bọn họ dừng lại.

(Cậu ta không cố hết sức để trở thành phó chủ quân! Mình mới chính là người đã hoang mang đến nỗi khóc lóc mong cậu ấy làm phó chủ quân!! Makoto cũng không phải người thổ lộ, là mình mới đúng… Mình mới chính là đứa bị đá!!)

Trong khi ngạc nhiên trước việc tất cả sự thật đều bị đảo ngược, Higashi muốn chỉnh lại những điều đó, nhưng những từ ngữ không thể thoát ra được. ‘Người đổ trước chính là tôi này’, nếu đó là cô, nếu cô là người được thổ lộ, chắc chắn cô sẽ chấp nhận.

…Đúng thế. Cô “đang” yêu. Không chỉ với Higashi, Makoto nghĩ rằng mình đã cắt đứt mọi mối liên hệ với thế giới này, tuy nhiên, thực thế Higashi vẫn còn nghĩ đến cậu. Bên trong trái tim cô, cậu vẫn còn tồn tại đâu đó một cách mơ hồ.

Chỉ với ánh nhìn và không phát ra bất cứ lời nào, căn phòng trở nên tĩnh lặng. Nếu bọn họ tiếp tục nói, họ hẳn sẽ phải hối tiếc vì cuộc trò chuyện bí mật của mình.

“Này, Higashi. Đi thôi, câu lạc bộ sắp bắt đầu rồi. Chủ tịch không nên đến muộn đúng không?”

‘Đi được rồi đấy’ là điều cậu trai ra hiệu cho hai con gà mái học cùng năm đang hoảng sợ. Cả hai bọn họ đều cúi đầu rồi nhanh chóng rời đi. Higashi lặng lẽ thở dài.

“Mình xin lỗi, cám ơn Hyudo.”

Nhìn của cô gái đang bắt đầu bước đi, cảm tưởng như cô đã mất một phần sự sắc bén. Hẳn cô cũng phải kiềm chế cảm xúc của mình một chút.

“Không, không sao. Cũng đột ngột quá, nên mình có thể hiểu vì sao cậu bực mình.”

Cậu trai tên Hyudo cũng cảm thấy bực bội trước sự việc. Chưa ai từng thấy một nam sinh trở thành chủ tướng, vị trí vốn theo truyền thống thuộc về những cô gái, ngay cả cậu cũng nghĩ Makoto đủ tốt để có thể trở thành chủ tướng tiếp theo, thay thế vị trí của cậu ta là một vai trò quan trọng.

Nếu nói về khả năng lãnh đạo, Makoto cẩn thận quan sát những người xung quanh. Cậu cũng chưa bao giờ bỏ lỡ bất kỳ buổi tập nào, sắp xếp dụng cụ, lau dọn phòng tập với gương mặt không chút bất mãn. Nhờ cậu, bầu không khí nơi câu lạc bộ chắc chắn đã phát triển theo hướng tốt hơn.

Thứ duy nhất mà mọi người phàn nàn về cậu chắc hẳn là, không tham gia bất kỳ thi hay trận đấu nào.

Đồng thời, Hyudo cũng đã nói chuyện này với các cố vấn và hướng dẫn viên đến chỉ dạy, rằng đó không chỉ là cảm nhận của riêng cậu, mà đích thực là khả năng của cậu nhóc. Lúc đầu, không ai tin, nhưng bọn họ thực sự nghĩ cậu giỏi hơn bất cứ ai. Hướng dẫn của cậu tốt hơn bất người nào, nên không đời nào một người lại không giỏi với những lời khuyên hay đến vậy. Có một điều chắc chắn đó là những cô cậu lính mới năm nay sẽ để lại những kết quả tuyệt vời nhất trong lịch sử của câu lạc bộ.

“Này, về chuyện mấy cô vừa nãy mới nói… ”

“Oh, … chuyện đó.”

Ngạc nhiên trước việc bản thân Higashi lại là người mở lời, cậu trai đáp lại. Trong sự việc trên cô cũng được nhắc đến. Nên cậu trai cân nhắc đếm cảm xúc của cô gái và không chạm đến chủ đề đó.

“Sao mọi chuyện lại biến thành như thế?”

Câu hỏi cảm tưởng như được chất đầy với sự hối tiếc khiến Hyudo ngạc nhiên. Thực ra cậu cũng nghĩ như vừa nãy. Gạt câu chuyện chuyển trường sang một bên, cậu thực sự tin Makoto chính là người đã bị từ chối. Bởi vì việc cô ấy nghiêm khắc với cậu ta là sự thật.

Đi ngang qua các hành lang, số lượng người giảm xuống. Lý do vì vị trí sân tập cung nằm cách xa so với tòa nhà và sân tập chính.

“Không, đúng thực là có giai đoạn Higashi cực kỳ nghiêm khắc với Makoto đúng không? Hẳn là do đó nên là mọi người mới có suy nghĩ như vậy. Rằng có khi Makoto đã làm gì đó với cậu.”

“Và tại sao lại là thổ lộ?”

“Thì, mình cũng nghĩ đó là một sự ngờ vực vô căn cứ. Nhưng trong câu lạc bộ không có nhiều bạn nữ nói chuyện như vậy, nên mình không nghĩ họ là người đã lan truyền tin đồn. Có khi là học sinh nữ nào đó ở câu lạc bộ khác hay ở một lớp nào đó.”

“Hah~ Mấy người đó rảnh quá nhỉ.”

Sự ấn tượng hiện rõ mồn một trên biểu cảm của Higashi Yukari. Cô không thấy hứng thú với các tin đồn, nên không ngạc nhiên với việc cô coi chúng thực sự vô nghĩa

“Cậu biết đấy, chúng ta… cũng hay bị để ý mà.”

“Để ý? Tại sao?”

Vị chủ tướng biểu hiện một vẻ mặt như thể muốn nói cô thực sự không hiểu cậu trai đang nói về điều gì và hỏi lại Hyudo. Cô là chủ tướng của câu lạc bộ cung thuật, nghĩa là mỗi một hành động nhỏ của cô thôi thôi cũng đủ gây nên những lời bàn tán, vậy mà, cô lại đang nói mội điều nghe thật lãnh đạm làm sao.

“À không, ưm, cậu thấy đấy…”

“Không hề đúng chút nào hết. Nhưng cho dù mấy người đó rảnh rỗi đến thế nào, cũng không thể coi thường hử. Bọn họ thực ra cũng đến gần sự thật rồi đấy.”

“Eh?!”

“Gương mặt như thế là thế nào đấy, không phải chính cậu cũng nghĩ nó không khác là bao so với sự thật sao??”

“Uh…”

Cô đã nói trúng tim đen. Lúc đó cậu vẫn chưa nhận ra, nhưng sau khi suy xét lại tình huống này, có thứ mà cậu thấy đúng thật là như vậy.

“Mình không quan tâm người khác nghĩ gì, nhưng nếu những sự hiểu nhầm này vẫn còn lưu truyền trong câu lạc bộ thì khó chịu lắm. Được thôi, mình sẽ kể cho cậu biết những gì đã xảy ra. Cậu nói cho những học sinh nam thay cho mình luôn.”

Cô gái sẽ tự mình nói với các học sinh nữ, là điều Higashi Yukari muốn nói.

“Mình biết không sao chứ!?”

“Tất nhiên. Mình vốn đã vượt qua chuyện đó rồi. Đồng thời, tự mình muốn vậy, nên không sao đâu.”

“Nh-nhưng cậu nói điều đó gần đúng với sự thật.Vậy, chuyện đó thực sự xảy ra sao!?”

“Cậu biết đấy, nó hoàn~toàn ngược lại.”

“Hử, ngược lại?”

“Sự thật là, mình là người đã nhờ Makoto trở phó thành chủ quân. Hay đúng hơn, mình hỏi cậu ấy làm chủ quân, nhưng thay vào đó cậu ta lại thuyết phục mình đảm nhận. Sau khi bị thuyết phục, mình hỏi cậu ấy làm phó chủ quân.”

“Eeeeeh!?”

“Rồi, cứ theo cái đà ấy, cuối cùng mình đã tỏ tình. Với cậu ta.”

“?!!! T-Tỏ Tình?!!”

“Đúng thế.”

“Rồi… sao nữa?”

“Mình bị từ chối. Thế thôi.”

“!!!!!”

“Đây là sự thật, mình không hiểu sao mọi chuyện lại biến thành cậu ấy là người thổ lộ, nhưng phần tỏ tình đúng thực là đúng.”

Hyudo sốc toàn tập đến nỗi miệng cậu hớp hớp như con cá vàng. Higashi Yakari dựa dẫm vào một đứa con trai… hơn nữa, cô ấy thậm chí còn thổ lộ. Là thứ mà cậu ta không thể tiêu hóa ngay được.

Cả nam sinh lẫn nữ sinh đều đổ gục vì cô ấy. Có bao người đã thổ lộ với cô bất kể giới tính. Từng lời từng lời thổ lộ, bị cô bỏ qua lẫn từ chối nhanh như một cái phẩy tay. Nên việc cô tỏ tình với Makoto, người không có gì thu hút ngoài tính cách tốt, sửng sốt. Cảm tưởng như chỉ với một từ ấy thôi cũng chưa thể bộc lộ hết cảm xúc hiện tại của cậu.

Hơn nữa, cậu ta đã từ chối chủ quân câu lạc bộ cung thuật Higashi Azuma.

Cái *beep* gì chứ, có bao nhiêu người sẵn sàng từ chối một lời tỏ tình từ cô ấy ở cái trường Nakatsuhara này chứ hử? Hyudo không thể nghĩ ra ai được. Nếu là cậu thì sao? Chắc chắn cậu sẽ chấp nhận ngay lập tức. Dù gì cậu cũng nằm trong số những người ngưỡng mộ cô gái. Điều này thậm chí còn đúng với cả những học sinh nữ.

Cũng lạ lùng thay khi cậu có thể suy nghĩ được với cái đầu đang rối tung rối mù. Rằng thật may khi Makoto không còn ở đây.

Nếu có, cậu ta sẽ biến hơn nửa số học sinh cả trường trở thành kẻ thù của mình, và tất nhiên, không thể tránh khỏi là những hành động bạo lực. Và cũng có thể lắm chứ, Hyudo sẽ là một trong số những người đấy, cậu thêm vào.

“Nếu giờ ai đó thổ lộ với mình, mình sẽ nói: ‘Xin lỗi, Tôi thích Misumi Makoto.’”

Không, Hyudo cân nhắc lại, Mokoto sẽ chết mất… Sau đó, với cái đầu vẫn còn quay cuồng, cậu bắt đầu cảm thấy kính trọng hành động của Misuki Makoto. Nếu ai đó nói với cậu Makoto là một nhà tâm linh, cậu sẽ tin vào điều đó.

“Giáng sinh năm nay. Không biết Vaduz có bão không.”

Một lời nói nghe bông đùa đấy, nhưng từ những gì Hyudo thấy, đôi mắt đó không hề đùa chút nào.

MỞ ĐẦU 1: ĐÂY LÀ NGÀY BẮT ĐẦU DƯỚI BẦU TRỜI MÙA THU

Thức dậy, làm bữa sáng và trong cùng lúc đó chuẩn bị cả bentou.

Hoàn thành buổi tập buổi sáng ở câu lạc bộ, ngồi đủ trong lớp đến cuối giờ và lại quay trở lại câu lạc bộ.

Sau khi quẩy thật đã với lũ bạn ở câu lạc bộ, tôi trở về nhà, tắm và thay đồ.

Ngồi cùng với gia đình và rồi nghỉ ngơi.

Trong những đêm thu muộn, tôi đọc sách, chơi game và lướt mạng.

Rồi ngủ.

Đó là tất cả những gì tôi làm.

Chắc phải có gì đó xảy ra, nhưng mà nó chả hợp lí tý nào cả.

“Đó là tại sao mình lại cảm thấy lạ khi phát hiện bản thân còn chẳng ngủ trong nhà!”

Đúng rồi đấy. Khỏi nghi ngờ gì nữa.

Và đó, tôi đang ở ‘đây’.

Trong một căn phòng vuông với những ngôi sao như đang đính trên nó vậy. Tôi lượn một vòng kiểm tra không gian phòng và những bức tường.

Tôi bắt đầu lo lắng bởi thực tế là không hề có cửa hay lối thoát gì cả.

Và kể từ khi đến đây, tôi chẳng cảm nhận được bất cứ sự tồn tại của ai khác, suốt từ lúc đó đến giờ.

Lúc này đây, tôi đang tựa vai mình vào góc phòng và mãi suy nghĩ.

“Cậu đúng là bình tĩnh huh?”

“?!”

Một giọng nói. Nhưng đó đúng là một giọng nói lớn phát lên trong khi căn phòng chả bị gì cả. Tôi đảo mắt xung quanh và vẫn thấy căn phòng này chẳng hề có lấy một chút thay đổi gì cả.

“Ta mới chỉ lớn giọng một lần mà cậu đã lùng sục căn phòng lên và bắt đầu cố ngộ cho ra hiện trạng lúc này trong lúc sắp xếp lại những suy nghĩ của bản thân, huh.”

“Ngươi là ai?”

Giọng nói đó tiếp tục vang lên. Tôi chỉ hiểu đơn giản là có một giọng nói ở trong này. Coi bộ hỏi thẳng ra thì dễ hiểu hơn là đoán mò nhiều.

“Là thần, nếu ta nói như thế, ngươi có tin không?”

“Con khỉ mốc nó tin.”

Cái giọng nói này, bộ có cái gì vặn chỉnh âm lượng không nhỉ?

“Thật không may nhỉ. Vậy, giờ ta sẽ cho ngươi đến một thế giới khác THỰC SỰ tốt đẹp. Ờ mà tiện luôn, đây là chuyến đi một chiều nên ngươi hết đường về thế giới cũ nhé.”

“OiOioioioioioioioioioi!!!”

Nó đang nói cái thứ khỉ gì thế này, lại còn nói trơn tru nữa chứ?

“Về những gì mà ngươi phải làm, ngươi nên hỏi người phụ trách nơi ngươi tới. Và vì thế, ta xin thứ lỗi nhưng ta cần một lời đồng ý từ ngươi.”

“Chết đi rồi ta đồng ý.”

Đúng như dự đoán, giọng tôi gắt hẳn lên. Thói quen rồi, rõ ràng luôn, có thằng khùng nào lại đi chấp nhận điều đó?

“Oya, ngươi không muốn sao? Đó đúng là một cuộc thảo luận ảo lòi, bởi ta nghe là ngươi sẽ đi cơ mà.”

Giọng nói này có vẻ như đang rơi vào rắc rối. Đùa cũng có mức thôi nhá. Tôi làm thế quái nào, mà nghe được mấy cái thứ này trước mấy thím chứ!!!

“Không phải nói dối đâu, tôi làm gì có nghe về cuộc nói chuyện nào như vậy! Okay? Hơn nữa, cái thể loại đầu đất nào lại đi chấp nhận một cuộc nói chuyện về thế giới khác như thế hả? Thế thành ra chuyện chúng ta nói nãy giờ chả phải quái lắm sao.”

Tôi cố giải thích bằng mọi khả năng.

“Fumu, coi bộ không phải do cậu thật. Ta đã hành xử thật không phải, ta xin lỗi.”

“Thấy chưa… Tôi cũng hài lòng vì ngươi đã xin lỗi nhưng, ngươi đang tính đưa tôi trở lại sao?!”

Cái giọng bình thường của tôi vẫn chưa trở lại được. Nó cũng chẳng phải cái giọng tử thần nhưng rõ ràng không phải giọng lịch sự rồi. Lỗi là do cái tình huống điên rồ chẳng ma nào ngờ tới này. Đệch phải lỗi của tôi.

“Đương nhiên.”

Tôi vui rồi. Giờ thì là một ‘giọng nói’ dễ hiểu hẳn ra. Trong những tình huống bình thường như thế này thì đây là phần hay có mấy câu như ‘Tôi xin lỗi’, ‘Không thể rồi’ hay là ‘Ờ được rồi, để ta cố hết sức’ và ném tôi về thế giới của mình.

Hoặc có thể đó là mấy vị vẫn hay phán câu ‘Cậu đã chết cmnr~’ rồi chẳng thèm nghe thêm phàn nàn, và sau đó quẳng tôi thẳng đến thế giới khác. Đó là những gì tôi dự tính nhưng…

Tôi được cứu rồi~

“Chà, cho ta thực lòng xin lỗi… Nhưng nếu như thế, thì chắc là chị gái hoặc là em gái cậu rồi.”

Tôi nuốt luôn mấy lời định phun ra tiếp. Cái vị này phán một điều không thể coi là đùa được. Tuy là nói ra rất sỗ sàng nhưng tôi nào dám để cho chúng vụt qua được.

“Hey, ngươi vừa nói gì cơ?”

“Hn? Nếu cậu không phải người trong vụ này thì nghĩa là chỉ có thể là một trong số chị em gái của cậu thôi.”

“Đừng có mà ‘Hn?’ với tôi! Ngươi mà đụng gì đến chị cũng như em tôi, thì đừng hòng tôi dễ dãi nhé.” (Trans: Mùi Siscon)

Cả hai người đó vẫn hay hành động như chẳng có gì xảy ra. Để người như hai người đó chịu đồng ý cái kiểu tình huống này trước khi nghe hết tất cả là bất khả thi nhá. Và không thèm để ý gì đến chuyện đó, vị này đây vẫn muốn mang một trong hai người đó qua đây. Đừng có chơi tôi nhé.

“Nhưng mà cậu biết, cậu là con trai cả nhà Misumi, Misumi Makoto-kun đúng không?”

Sao biết tên tôi hay vậy cà?

“Những đứa trẻ nhà Misumi đã được thông báo về chuyện này, liệu đó có phải những gì ta được nghe không nhỉ?”

Cái giọng đó nghe như là cấp độ rắc rối vừa được nhân đôi lên ấy. Tôi có chút ngạc nhiên với cái giọng này. Tuy là bắt tôi đến cái chỗ khỉ ho cò gáy này mà chẳng hú lên tiếng nào, nhưng cái giọng này vẫn cố tỏ ra tôn trọng ý kiến của tôi.

Cái này sẽ…

“Ờ thì ngươi thấy rồi đó. Giờ thì, ngươi nói tên ngươi cho tôi biết được không?”

Đúng rồi đấy. Tôi bằng cách nào đó đã không rớt vào cái trạng thái hoảng loạn kia, nhưng không có nghĩa là tôi bình tĩnh.

Tôi chỉ là bình tĩnh theo hướng nào đó thôi, nói thế thì hay hơn. Tôi phải hạ nó xuống chút chút đã.

Tôi vẫn chẳng biết cóc gì về thân thế của giọng nói kia.

“?? Fumu, cậu nói đúng ha. Ta xin lỗi vì đã không giới thiệu trước. Ta tên là Tsukuyomi.”

“Tôi hiểu rồi, Tsukuyomi. Tsukuyomi… Tsukuyomi?!”

“Oya, cậu biết à? Cũng có hiểu biết đó chứ.”

“Một trong ba vị thần Shinto, ‘Tsukuyomi no Mikoto’ đó hả?!”

“Oooh, chuẩn rồi đó. So với hai người kia thì ta cũng chẳng quan trọng bao nhiêu.”

Ờ thì đúng thế thật. Nhưng thế cũng là một cái tên rầm rộ rồi.

Tôi khoái chuyện thần thoại và sử thi (chỉ một chút thôi à nha), vậy cho nên, nếu những gì cái giọng đó phán là thật, thì đây đúng là nhân vật nguy hiểm đó rồi.

“Tận ngài Tsukuyomi-sama cũng biết đến kẻ như tôi đây, sao lại như thế?”

Để mà bắt đầu, tôi phải hiểu từ cái nhỏ nhất. Trong cái suy nghĩ đó, tôi vẫn chẳng hiểu nổi tại sao tôi lại được chọn để sang thế giới khác cơ chứ.

“… Ta hiểu rồi, cậu đúng là chẳng biết gì hết. Được rồi, để ta nói cho cậu.”

Và rồi, cái câu đó cũng được nói ra, nhưng tôi không thể vơ đũa cả nắm được.

Tôi đang ở trong một tình huống khá thuận lợi so với những thành phần bị gọi đến thế giới khác, bị lạc hay tái sinh, hoặc là do tôi nghĩ chuyện là như thế.

MỞ ĐẦU 2: MÓN QUÀ CHIA TAY LÀ MỘT BÍ MẬT

Tóm gọn lại những gì Tsukuyomi-sama nói, thì mọi chuyện là thế này. Thực ra, cái ý định chính của vụ dịch chuyển cũng như thủ tục đã được giải thích cả từ trước.

Cha mẹ tôi xem ra là người đến từ thế giới khác. Từ khi còn trẻ, ông bà tôi đã mất và tôi được bảo là chúng tôi không hề có quan hệ họ hàng gì nhưng… giờ mới nghĩ ra được lí do tại sao.

Trong suốt thời gian ở đó của họ, do số mệnh, mà họ phải thỏa hiệp với vị thần ở thế giới đó. Đó coi bộ là lí do đã khiến tôi rơi vào tình trạng này.

Để nói cho đúng thì, cái giá của nó là ‘Một ngày nào đó ta sẽ lấy đi một thứ quan trọng của ngươi’.

Tên đó là quỷ hay thần vậy?!

Và có vẻ như cha mẹ tôi đã đồng ý.

Giờ tôi mới ngộ ra, chị gái, cả em gái và tôi nữa, ba người chúng tôi đều được dạy cách làm bất cứ việc nhà nào, và phải tập đủ thứ võ thuật nữa. Lẽ nào đó là sự chuẩn bị?! Để có thể ra đi vào bất cứ lúc nào?!

Không không không không không không, đừng có đùa vậy chứ. Mấy thứ như một thế giới khác, tôi chẳng được nghe thậm chí là một từ từ cha mẹ.

Chậc, mà dù họ có nói cho tôi biết, tôi cũng chỉ coi họ là những người nguy hiểm, cần phải cảnh giác.

Cha tôi là một tiểu thuyết gia đặc biệt tài năng trong khoản tiểu thuyết ảo tưởng, với đầy sự chân chất và đầy tính thực tế, nhưng nghĩ lại thì đó là do ông ấy đã từng trải qua những điều đó thật. Cái cách miêu tả thịt rồng và cái cách kể về sự thoải mái khi ngủ ở chuồng ngựa đều rất trơn tru.

Và cái thế giới tôi phải đến bây giờ hẳn phải là một thế giới tràn đầy ảo tưởng.

Coi bộ tôi sẽ được đưa đến đó với một sức mạnh thiên hạ vô song trong người. Bởi vì nhiều lí do ngớ ngẩn, những người được đưa đến từ thế giới của tôi đều có một sức mạnh kinh hoàng đến lố bịch.

Có nghĩa là, tôi sẽ bị quẳng đến thế giới đó trong mấy bộ trang phục nặng trịch. Cũng chẳng phải là tôi sẽ được ban cho sự bất tử nên tôi sẽ chết nếu bị giết, hay là bất cứ gì mà tôi đã được cảnh báo trước.

Từ những điều Tsukuyomi-sama nói, xem ra việc sống được trong thế giới của tôi là một điều siêu phàm.

Tuy là cho đến giờ tôi vẫn sống rất bình thường… đúng là một tiêu chuẩn tiện lợi mà.

“Ờ ~ tôi xin lỗi vì đã lớn tiếng với Người. Xem ra Người đã gặp chút khó khăn, Tsukuyomi-sama.” (Makoto)

Và hơn nữa. Đứng giữa những điều phi thường và đặc biệt như là em trai mà cũng là anh trai của hai chị em, những khó khăn mà Tsukuyomi đã trải qua vì nó… Tôi cảm thấy tội thay cho cái tình cảnh của ông ta. Mà, dù là tình huống này, mà tôi lại lớn giọng với một người chẳng hề quen biết gì. Coi bộ ông ta phải khó chịu lắm.

“Chậc chậc, dù gì thì cậu cũng đã hiểu ý ta! Cảm giác sung sướng này, đã bao lâu rồi nhỉ? Nhưng nếu chúng ta phải nói thì, Makoto-dono cũng đã phải chịu thiệt thòi rồi.” (Tsukuyomi)

Ông ta hiểu cái cảm giác của một thằng con trai duy nhất đứng giữa hai chị em. Nghĩ đến cái ngày mà tôi tìm được sự đồng cảm này! Tôi phải chỉnh đốn lại thôi, nếu có cả đạo sùng Tsukuyomi Mikoto, tôi sẽ gia nhập ngay! Tsukuyomi-sama muôn năm! (Trans: Nguyên văn là Tsukuyomi-sama Banzai!)

“Mà nói gì đi nữa, hai chị em tôi và cả tôi đều đang sống rất yên bình cho đến bây giờ. Giờ này có thần đến báo thì cũng đã muộn quá rồi.” (Makoto)

“Từ tất cả các thế giới, có mỗi cậu là kẻ khắc nghiệt nhất đấy. Trong mắt của những kẻ đến từ thế giới khác cậu chẳng khác nào kẻ đến từ đáy biển hay là ở sâu trong biển dung nham vậy. Mà dù gì thì, tên nhãi này đúng là làm phí thời giờ.” (Tsuki)

Chúng tôi đang đợi người phụ trách thế giới đó đến nhưng…

Với chuyện này, coi bộ người đó không đến rồi.

Hình như thế giới đó vốn rất nổi tiếng được thiết lập bởi một vị thần và các tinh linh. Còn mà tại sao nó lại nổi tiếng á, thực tình, tôi chẳng biết gì sất.

Mà với lại, tôi đã thấy được dấu hiệu rằng tôi sẽ được ban cho năng lực từ thần. Sau khi thuyết phục tôi đồng ý nó, đúng không nhỉ?

Sau cùng thì, nếu tôi không đi, thì chị gái hoặc em gái tôi cũng sẽ phải đi thôi.

Tôi đang gặp rắc rối biết không? Đúng là rắc rối chết được.

Bởi lẽ, mấy thánh biết rồi đấy, tôi sẽ không được chơi game. Trong một thế giới mà máy móc còn không tồn tại, tôi nào có khả năng xin một cái máy chơi game chứ. Tôi phải cay đắng nói lời vĩnh biệt với đống manga và tiểu thuyết. (Trans: Đau đớn vãi Ad cũng như thế nếu rơi vào tình huống này, ko có manga với LN, thảm họa!!)

Trong PC của tôi cũng có thứ mà mấy thể loại dưới 18 tuổi phải cuốn gói ngay nữa. Nếu tôi bị phát hiện thì tôi đúng là chẳng còn đường giải thích.

Tôi là một thằng đàn ông đang lớn nên mấy chế phải hiểu chứ, phải không?!

Đó là lí do mà tôi muốn cầu xin Tsuki-sama về chuyện đó và nhờ Người làm cho gia đình tôi không phát hiện ra chúng.

Nói theo cách của một thằng bất cần đời thì trừ gia đình tôi ra, tôi chẳng thèm quan tâm chế nào biết chuyện này đâu.

Lo lắng, đương nhiên tôi biết mình nhỏ bé thế nào. Nhưng đó đúng là những gì tôi cảm thấy.

Tuy nhiên, vô ích rồi.

Đó là lí do tại sao tôi quyết định ngưng nghĩ về mỗi mình bản thân. Nói sao nhỉ, tôi bị ngạc nhiên bởi chính bản thân lại ưu tiên cho mình quá nhiều.

Nhưng tôi vẫn muốn làm gì đó với đống lịch sử đen tối đó. (Trans: H và JAV quất cho lắm vào)

Đúng là ông ta bảo tôi không thể trở lại, nhưng với gia đình tôi thì tôi sẽ không còn được gặp lại nữa, và sẽ tìm ra mấy thứ đó cho xem.

“Thằng nhóc đó có cái thứ sở thích này sao!” (Cha Makoto)

“Là con của chúng ta mà lại bần tục thế cơ!” (Mẹ Mikoto)

“Onii-chan biến thái!” (Em gái Makoto)

“Cái này! Lẽ nào nó đã luôn nhìn mình với ánh mắt đó?!” (Chị gái Makoto)

“Khônggggggg! Dừng lạiiiii điii!!!!!” (Makoto)

Tôi nào chịu được cơ chứ! Chỉ tưởng tượng thôi mà tôi đã muốn tự tử luôn rồi đây!

“Đừng có lo.” (Tsuki)

Nhưng Tsuki-sama thì khác. Trong lúc trái tim tôi quằn quại điên đảo và chuẩn bị chìm sâu vào trong thảm kịch, ông ta nói điều này.

“Tất cả mấy cái giấc mơ đàn ông, sách cũng như phần mềm, kể cả trong cái HDD của cậu, ta sẽ chịu trách nhiệm xóa toàn bộ chúng!” (Tsuki)

Tsuki-sama vừa nói vừa gật đầu. Ông ta hiểu mọi chuyện, mọi chuyện về điều đó. Một vị thần, Người đúng là thần thánh của đời tôi! Dù Người có nhỏ bé trong thần giới, nhưng trong mắt tôi Người là số một! Người phải trở thành thần thống trị!

Tôi cũng ấn tượng là Người còn biết xóa cả trong cái HDD đó. Mà, giờ này tôi không còn nghĩ chút gì về nó nữa. Tôi chỉ cảm thấy biết ơn rằng cơn ác mộng đó đã tan biến.

Chà, với vụ này coi bộ chúng tôi có thể ngồi uống trà nói chuyện đủ kiểu về xã hội của tôi. Nói đúng hơn là đang giết thời giờ với Tsuki-sama.

“Mà này, tôi biết là ở thế giới đó tôi sẽ cực kỳ bá đạo về sức mạnh cũng như về ma thuật nhưng…” (Makoto)

“Umu” (Tsuki)

“Người thấy đó, tôi không nhận được sức mạnh gì đặc biệt sao? Như là siêu lá chắn hay là quỷ nhãn, hay là năng lực tiên tri, hay một năng lực hàng thần thánh chẳng hạn?” (Makoto)

Cơ mà, nếu tôi có một lượng ma lực khổng lồ thì cũng chẳng làm ăn gì. Nhưng nếu là về khoản tình duyên thì vâng, tôi thèm mấy cái năng lực đó lắm.

Có nhiều người có được chúng khi sang thế giới khác đấy, mấy chế biết không? Do đó tôi cũng muốn chúng, các chế hiểu không? Nó chỉ có trong thế giới ảo tưởng thôi đấy.

Từ những gì tôi nghe được, có cả bán nhân lẫn cả tộc thú nhân nên dù có năng lực phi thường cỡ nào tôi cũng không được phép sống bất cần đời.

Vậy thì sẽ tốt nếu tôi có một cái như thế, đó là những gì tôi nghĩ.

“Đương nhiên là cậu sẽ có rồi!” (Tsuki)

“Thật sao?! Loại gì thế? Tôi sẽ nhận được loại gì?” (Makoto)

Tôi còn tưởng đó là một yêu cầu bất khả thi chứ~. Đúng là chỉ hỏi thì mới biết.

“Ta không biết. Ta thực sự xin lỗi nhưng chuyện cậu có được chúng là một điều đáng ngạc nhiên. Ta chỉ có thể đến đó một lần và không thể liên lạc được với cậu, nên ta chỉ có thể cho cậu một gợi ý được không?” (Tsuki)

“O~ Tôi mong là năng lực trống để có thể dùng được mọi năng lực tôi muốn.” (Makoto)

“Không đâu, không phải nó đâu. Ta xin lỗi nhưng thần lực của ta cũng có hạn.” (Tsuki)

“??” (Makoto)

“Ta được mệnh danh là thần cai quản mặt trăng và màn đêm nhưng khả năng thực sự của ta vẫn còn rất mập mờ. Nó giống như cậu nói đấy, một ‘năng lực trống’.” (Tsuki)

“Đó là lí do ta sẽ cho cậu tất cả những gì ta có thể cho được nhưng ta không biết là nó sẽ làm được gì. Nó cũng có thể trở thành thứ gì đó không cần thiết. Ta xin lỗi trước.” (Tsuki)

Nói xong Tsuki-sama gật đầu ra hiệu cho tôi bước đến.

Làm theo những lời Người nói, tôi ngồi bên cạnh Người và Người đặt tay lên đầu tôi, và rồi tôi cảm thấy có gì đó đang chảy trong người tôi. Thứ đó chạy dọc xương sống và lan ra khắp cơ thể, rồi truyền đến ngực tôi, bắt đầu hội tụ và ngưng lại ở đó. Đây là năng lực mà Người nói sẽ ban cho tôi sao?

“Tôi có cảm giác có cái gì đó đang tích tụ lại. Đây là cái mà Người nói là điểm khởi nguyên sao?” (Makoto)

“Đúng vậy, cậu đúng là lĩnh ngộ nhanh đấy. Không có vấn đề gì với nhận thức xung quanh của cậu đâu. Khi cậu tưởng tượng mình đang sử dụng thì năng lực đó sẽ tự bộc phát. Ờ thì, cảm giác giải phóng nó từ bàn tay là dễ dàng nhất đấy. Mà lúc này đây, điều đó vẫn là không thể. Chỗ này vẫn là thế giới cũ của cậu mà.” (Tsuki)

Tôi muốn thử nó nhưng Tsuki-sama, vừa mỉm cười, vừa trấn an tôi.

“Còn nữa Makoto-dono, ta sẽ nói cho cậu điều này mặc dù nó đã được ghi rõ trong bản giao kèo, nhưng vị thần ở thế giới đó cũng sẽ cho cậu năng lực. Cậu phải bỏ thế giới hiện tại của mình nên chúng ta ít nhất cũng sẽ cho cậu phần xứng đáng với điều đó.” (Tsuki)

Một lần nữa, với một thái độ đầy ăn năn, Tsuki-sama cúi đầu tạ lỗi.

“Không đâu, Tsukuyomi-sama. Tôi rất biết ơn. Có thể, chỉ có thể thôi nhé, nếu tôi bị gửi đi mà chẳng hề được giải thích và từ chối Người, rồi ngày hôm sau một trong hai chị em của tôi phải đi thay tôi, tôi sẽ hối hận cho đến hết phần đời còn lại mất.” (Makoto)

“Makoto-dono đúng là tử thế anh hùng. Cô ta cuối cùng cũng đến rồi đấy.” (Tsuki)

“Cuối cùng cũng đến huh. Chúng ta nói chuyện cũng lâu rồi đấy. Không, chúng ta đã có thể nói mà.” (Makoto)

“Nếu có thể ta sẽ ghi lại toàn bộ cuộc nói chuyện vào một cái gối mơ mà. Chỉ thế này thôi có ổn không đấy?” (Tsuki)

Trong tay Tsuki-sama có hai lá thư.

Khi tôi hỏi Tsuki-sama liệu tôi có thể ông ta cho tôi đủ thứ cách trong cái kiểu tâm trạng tan vỡ đau khổ, nhưng cuối cùng tôi chọn viết thư. Một gửi cho cha mẹ và một gửi cho hai chị em của tôi.

Với cha mẹ tôi, nếu tôi nói về thế giới khác thì họ sẽ hiểu thôi, nhưng dùng những lời đó với hai người chị em của tôi thì hơi bị xoắn cho tôi nên tôi phải viết hai lá thư. Nếu sau đó cha mẹ tôi quyết định nói sự thật cho hai người đó, tôi sẽ để sự quyết định đó lại cho họ.

Ngược lại, tôi hỏi liệu tôi có thể mang theo gì không và được đáp lại rằng họ sẽ sắp xếp được phần nào.

Tôi chọn đủ thứ sách và dụng cụ viết lách (bút bi và đầu viết chì là loại chẳng ích gì nên tôi chỉ chọn một cây bút chì đơn giản). Tôi muốn mang theo chút đồ ăn nữa cơ nhưng khoản đó thì tôi bị từ chối thẳng. Coi bộ ở thế giới đó cũng có đủ thứ luật kiểm soát. Phải duy trì những gì ở đó huh.

“Vâng, tôi không ngại- Uo?!” (Makoto)

Cơ thể tôi bỗng trong suốt. Tôi cố gắng xác nhận lại nhưng nó đã thành trong suốt quá nửa rồi?!

“Gì chứ?! Cô ta tính đem cậu đi mà chẳng nói gì với ta sao?! Cô ta nghĩ gì vậy, cái mụ thần ngu ngốc này!” (Tsuki)

Tsuki-sama cũng đang rối cả lên. Không phải là tôi sẽ chết hay gì cả, tôi chỉ bị đem đi thôi, nên tôi cũng phần nào nhẹ nhõm.

“Makoto-dono, ta thực sự xin lỗi! Vị thần mà cậu sắp gặp, cậu có giấu sự khó chịu của mình cũng chẳng ích gì với cô ta đâu. Cô ta là một vị thần khá phiền toái đấy. Nhưng nếu có thể, cậu làm ơn, bỏ qua cho cô ta.” (Tsuki)

Tsuki-sama đúng là một vị thần rộng lượng. Người có vẻ như đã có quan hệ khá tốt với nhiều người.

Tôi mỉm cười gật đầu.

Người đã làm tôi có quyết tâm đến thế giới khác và đã làm tôi chấp nhận chuyện này. Người đã nói chuyện và trấn an tôi.

Đó là những lời của Tsukuyomi Mikoto. Nếu tôi thực sự phải đụng mặt một bà thần khó ưa chưa từng thấy, tôi cũng sẽ chấp nhận bà ta.

MỞ ĐẦU 3: MỤ THẦN LÀ ĐỒ SÂU BỌ

“Đây là phòng sang đúng nghĩa rồi.” (Makoto)

Tôi bị một khung cảnh lấn áp cả tâm trí.

Khi nghĩ rằng mình sẽ chuyển đến một căn phòng toàn trăng với sao, nhưng lần này lại là một căn phòng trắng sáng nhoáng chói cả mắt tôi.

“Ara, ngươi đã đến rồi sao?” (Nữ Thần)

Cái giọng của bà ta. Đúng chất thần rồi đấy.

“Lão già Tsukuyomi đó càng ngày càng yếu đi huh. Ở trong cái thế giới man rợ đó, đúng là chẳng thể bàn cãi làm gì.” (Nữ Thần)

Lời thứ hai. Vẫn giống thần đấy chứ.

“Dù sao thì, có thể chúng ta không gặp nhau lâu rồi, lão quên mất bản tính của ta và tự quyết định với một thằng nhóc, đúng là lão lẩm cẩm thật rồi! Ahahahahahaah” (Nữ Thần)

Lời thứ ba. Th, Thần? Có thể là Thần.

“Có hai cô bé đúng gu của ta luôn đấy. Lão lẽ ra phải chọn một trong hai đứa nó chứ geez. Nếu mà ta không có hợp đồng đó thì ai biết chuyện gì sẽ xảy ra.” (Nữ Thần)

Lời thứ tư. Một vị T-T-Th-Thần đây sao?

“Được rồi, bình tĩnh, bình tĩnh. Giờ thì, Misumi là tên cậu đúng không? Cậu bị gọi đến đây do bản giao kèo giữa cha mẹ cậu và ta nhưng…” (Nữ Thần)

Lời thứ năm. Đúng không nhỉ? Một trò cười sao, thật sao. Một vị Thần cơ đấy, khôi hài thật.

“Cậu thấy đấy, trong lúc ta không trông coi cán cân của thế giới về chủng tộc đã sụp đổ. Loài người đang đứng trước mối nguy cơ lớn. Loài quỷ và các tinh linh thì lại tác oai tác quái cậu thấy không?” (Nữ Thần)

Lúc bà không trông coi là lúc nào thế, nói nghe xem?

“Nên, ta nhớ ra bản giao kèo. Trong lúc chợp mắt… ý ta là, trong chốc mắt họ đã có người nối dõi nên ta nghĩ đến chuyện gọi họ và nhờ họ giúp cậu biết không?” (Nữ Thần)

Mụ quỷ cái này, rõ ràng là mụ ngủ thật.

“Ahahahahaha!! Cậu, cậu đúng là con họ sao? E, đợi, đợi chút đã. Ara, chị cả và cô em út coi bộ được phết đó chứ. Ah, không thể nào. Đề phòng có bất trắc xem nào.” (Nữ Thần)

Tsu-Tsukuyomi-sama. Ch-chuyện đó tôi không làm được rồi.

“Ah, cậu có huyết thống đó đây này. Cậu đúng là đáng thương nhỉ~? Trong bức tranh gia đình, không, dù ở đâu đi nữa cậu cũng chỉ là một con vịt xấu xí! Một con thiên nga bất tài. Cậu đúng là tồi tệ nhỉ~?” (Nữ Thần)

Hey, tôi sẽ cho bà một trận đấy nhé.

“Ban cho cậu sức mạnh đúng là điều không thể. Ta xin lỗi nhưng cậu có thể biến khỏi đây và đến mặt đất luôn. Cậu đúng là một sinh vật đáng kinh tởm.” (Sâu Bọ)

Nếu ví dụ như có một loài sâu bọ độc hại tên là Nữ Thần thì thậm chí là sư tử còn phải cong đuôi bỏ chạy. Dù là thế đi nữa thì vẫn còn dễ thương hơn so với cái thứ trước mặt này. Nếu tôi phải chọn giữa hai thứ đó tôi sẽ làm quen với thứ sâu bọ độc hơn.

Có thể đó là do cơn tam bành trong lòng tôi nhưng tâm trí lúc này thì cực kỳ là rõ ràng rồi. Tôi không hề biết có một thứ như thế tồn tại trong tôi đấy.

Ít ra là, cho cái vụ đem người từ thế giới khác đến đây và sai họ làm việc cho mụ, đây là cách mà mụ nói chuyện sao?

Còn khuya nha, nếu chuyện đó có thể diễn ra như thế. Một con đĩ học cao trung chỉ biết chạy theo thời trang một cách thảm hại ít ra còn đỡ hơn thế này.

“??”

Không ổn rồi. Ngay cả lúc tôi tính chửi mụ một trận, chẳng lời nào thốt ra được cả.

Nói sao nhỉ, miệng tôi chỉ biết mở ra và đóng lại.

“Cậu làm gì đấy? Cậu còn không thể nói chuyện được nữa sao. Ở thế giới này ta là vị thần duy nhất và là nữ thần duy nhất còn trong trắng đấy cậu biết không? Một người như cậu đứng ở trong căn phòng này đã là tội rồi đấy. Ta mà có con thì cậu bồi thường kiểu gì đây hả?” (Sâu Bọ)

Mụ-Mụ quỷ cái này là thần. Nữ Thần đặc biệt luôn đấy.

Trong galge (Trans: Galgame, ko biết vui lòng search Google), một bé 100% máu tsun còn dễ thương vạn lần so với mụ, trăm vạn lần hơn mụ!

Đó là điều quan trọng cần nói, nên tôi phải lặp lại hai lần mới chịu cơ.

Tôi không muốn. Không muốn chút nào. Đến cái thế giới mà mụ này cai trị quả thật là điều không thích đáng để làm. Còn lâu tôi mới chịu đi nhé.

Tsuki-sama, làm ơn, cứu con ra khỏi chỗ này đi. Chuyện này nhất quyết là không thể rồi!!

“Ờ thì nguyên tắc là cậu chỉ đi đến thôi, mà nó đã hoàn thành rồi. Ta là ta muốn cái không khí này nó hạ nhiệt đi một tý lắm.” (Sâu Bọ)

“B-Bà! Gọi tôi đến đây vì lợi ích riêng của mình, đừng có ném cho tôi cái thái độ đó!” (Makoto)

“Uwaaa man rợ vãi! Cái lúc cậu mở miệng và điều cậu nói là đây sao? Giọng cậu cũng chẳng hay ho gì nữa chứ. Ta không thèm quan tâm đến chuyện cậu có giúp hay không nữa.” (Sâu Bọ)

“Cái gì?!” (Makoto)

“Ta đã chuẩn bị sẵn anh hùng phù hợp cho sử sách của thế giới rồi. Cậu cũng ổn thôi. Ngoan ngoãn ở trong đó và đừng có gây chuyện. Nghe rồi chứ? Thật tình, làm bản giao kèo đó đúng là điều nên làm.” (Sâu Bọ)

Ổn cái con khỉ ấy!!! Như thế là sao hả?!

Bản thân tôi cũng tự quyết định kha khá là căng thẳng để đến đây!

Trông cậy vào Tsukuyomi-sama, những vị thần, và loài người.

Và vì điều đó mà tôi quyết định, tôi sẽ từ bỏ thế giới trước kia của mình để đến đây và đây!

“Ah~ Ta đã tìm ra nơi để ném cậu xuống rồi, okay~? Coi bộ là cậu dù có rớt từ trên đây xuống thì cũng chẳng chết nổi đâu. Ah~ người đến từ thế giới khác đúng là chai lì huh? Ta hơi bị sốc đấy.” (Sâu Bọ)

Mới đến đây chỉ có vài phút thôi, mà tôi đã phải nghe mấy từ đậm chất ích kỷ đến độ đó rồi. Nếu tôi có chết và bị xét xử, tôi cũng phải gọi mụ ra vì tội giết người! Dù gì thì từ đầu đến giờ, mụ đâu có lí do gì để hành xử kiểu đó! Đúng không nào?!

“Và còn nữa, ta sẽ nói cho cậu điều này okay? Đừng có hòng thử nhân cái giống khó coi trong người cậu với cư dân của ta. Và cho ta xin kiếu luôn vụ hôn ước okay? Bởi nếu không thì thế giới này sẽ bị ô uế mất.” (Sâu Bọ)

Không sao. Tôi vốn đã không thèm nghe điều mụ nói nữa rồi. Đây là lần đầu tiên tôi làm thế đấy.

Những lần thầy giáo dạy võ hay các senpai trong câu lạc bộ đưa ra mấy cái yêu cầu quái đản cho tôi còn tốt, tốt hơn gấp bội lần so với cái này.

Có cả một sự kiện gần như biến thành thảm họa tang thương luôn ấy chứ. Và lần đó nữa! Còn cả lần kia nữa!

Nhưng không phải chuyện đó.

Không ổn rồi. Tôi gần như thoát xác khỏi thực tại rồi.

Nhưng thực tại này thì khá là hết hi vọng.

Thế giới mà tôi sẽ đến, dù thế nào đi nữa tôi cũng phải tiết lộ rằng nữ thần đặc biệt đáng tôn kính của họ là một mụ rối loạn về tâm thần. Đây là một tình hình đáng báo động.

“Ah, đúng rồi. Dù đúng là ta sẽ không cho cậu bất cứ sức mạnh nào nhưng ta sẽ cho cậu ít nhất là cái năng lực “nhận thức”. Đúng là chẳng còn cách nào khác, ta phải ít nhất làm vậy, để bảo đảm về tương lai.” (Sâu Bọ)

Bằng cách nào đó mụ tự đồng ý với cái ý tưởng tự mụ nảy ra. Thật là, đừng có giỡn mặt tôi nữa. Liệu rằng, thần thì có tự trọng cao đến thế à? Liệu Tsuki-sama mới là đặc biệt hay cái đống trước mắt đây đặc biệt. Tôi muốn tin vào cái bữa trà đó. Ít ra là cho cái thần trí khỏe mạnh của mình.

“Hey, cậu Misumi. Cậu có nghe không đấy?” (Sâu Bọ)

Cuối cùng thì tên của tôi cũng được gọi cho đàng hoàng. Không có ‘này’ hay ‘kia’ nhỉ? Này mọi người, tôi là con trai cả của nhà Misumi, tên tôi là Makoto Misumi.

“Chuyện gì?” (Makoto)

Tôi còn không nghĩ đến chuyện mở lời một cách lịch thiệp với mụ nữa. Nhưng chắc chắn là mụ sẽ cho qua thôi. Đúng thế đấy, bởi ai nhìn vào thì cũng thấy tôi mới là người có lý.

“Ta đã làm cho cậu có khả năng nói chuyện với quỷ và quái vật nên cậu sẽ ‘lĩnh hội’ được ngôn ngữ của chúng. Vậy nên cố gắng mà kết bạn với yêu tinh hay quỷ lùn okay? Đừng có đi phá các chủng tộc khác okay? Vậy thì, biến đi.” (Sâu Bọ)

“Cái kiểu nói chuyện gì- wa? Wawawawawawa?!” (Makoto)

“Aahh~?! Ngay cả tiếng kêu thất thanh còn không thể tốt nổi! Người đâu! Dọn dẹp từng ngóc ngách trong phòng cho ta! Nếu cái thứ đó còn lan tỏa trong đây ta chịu không nổi đâu đấy!” (Sâu Bọ)

Đột nhiên tôi bị cảm giác rơi xuống ập tới.

Câu cuối cùng tôi nghe được là thế. Bộ tôi là hiện thân của quỷ sao?!

Ngay cả vi khuẩn còn biết sống sao cho trọn kiếp của nó biết không?!

Ít nhất là ở nơi này,

“Ah, ta xin lỗi. Thực ra, ngay từ cái nhìn đầu tiên ta đã đổ cậu rồi. Bởi lẽ ta phải cho cậu thấy được thần uy của mình, hẳn là cậu đã cảm thấy rất khó chịu đúng không?” (Makoto)

“Ah, cha ơi (ai vậy cà?). Tại sao cha lại bắt con phải chịu thứ đau khổ này chứ? Bắt con phải chịu thứ phán quyết này.” (Makoto) (Trans: LOL, tự kỷ cmnr)

Như thế và khi mụ có điên lên khi nghe được, tôi có thể tha thứ một phần nào đó.

Nah, mơ đi nhá.

Cái giọng của mụ rõ quá rồi, đúng là một màn diễn bình thường, đúng là thế đấy.

Mụ thần khốn nạn đó!!!

Không, có họa điên tôi mới gọi mụ là Thần một lần nào nữa!

Khốn nạn!!!!!!!!!

Gần với tầm mắt tôi lúc này là một bề mặt đầy tối tăm. Và hơn nữa, LẠNH VÃI!!

“Uwaaa?!”

Thứ phô ra trước mắt như là một vùng hoang tàn vậy.

Những cơn gió lạnh liên tiếp tấn công.

Đôi mắt tôi mở to hết cỡ vì cái lạnh chỉ còn biết nhỏ lệ đau đớn.

Không có chuyện nước mắt lại rơi trong cái hoàn cảnh thế này được, tôi phải ném cái suy nghĩ đó khỏi đầu mình.

Từ một căn phòng rực rỡ hào nhoáng ra một bầu trời đêm một cách bất chợt.

HAHAHA!

Mụ thần chết dẫm đó, mụ ném mình xuống thật~

Đó là một độ cao đủ để tôi nhận thấy bên dưới là đất hoang. Nếu trời mà sáng thì tôi có thể quan sát như kiểu chụp ảnh công nghệ cao vậy.

Nhưng bạn biết đấy. Đây có thể dễ dàng hiểu là một vụ rơi từ một tòa nhà chọc trời đến kinh hoàng. Dù nghĩ thế nào đi nữa thì cũng chỉ một nghi vấn, tôi sẽ chết sao?

Chết vì cái này đúng là điều vừa vớ vẩn vừa bất khả thi.

Càng mạnh thì càng rắc rối, người ta vẫn nói vậy mà.

Tôi sẽ vỡ tan thành trăm mảnh mất!

Tôi, bộ tôi có đùa chăng?

Tôi còn không cần phải nghĩ đến điều đó. Vị trí của tôi trong nhóm là thứ 2. Trong quan hệ giữa người với người, tôi là người dàn xếp và xử lý rắc rối và còn giúp cả nhóm trưởng nữa. Hay thật đấy chứ.

Đôi lúc tôi còn cố trở thành nhân vật hài hước nhưng lại không thành. Cái vụ đùa hài đã là một kỹ năng rồi. Nếu đã có ma thuật thì chuyện có kỹ năng là được nhiên. Nhưng đáng buồn là tôi lại không có nó.

Đéo ổn rồi.

Giờ, sao đây? Như con mụ khốn nạn đó nói là tôi sẽ chết sao? Ngay tại đây sao?

Phải có cách! Nhất định phải có cách gì đó chứ!

Tôi nhìn xung quanh.

Bầu trời.

Một vùng đất hoang vu.

Chấm hết.

Đúng như tô nghĩ, hết cách rồi!

Cha, mẹ. Cảm ơn hai người đã sinh con ra trong thế giới đó.

Phải nói là nếu kết thúc là tôi sẽ không phải sống trong thế giới của mụ thần này thì tôi phải biết ơn mới đúng. Mụ đó chắc gì đã dùng thần lực bảo vệ, mụ coi bộ còn nguyền rủa tôi nữa là.

Yuki nee-san và Rin, bởi anh(em) đã đến thế giới này nên hai người sẽ không gặp nguy hiểm gì nữa. (Trans: Phong phú thì có thể hiểu theo hai hướng)

Chỉ mới 10 năm nhưng được sống với mọi người như một thành viên của gia đình, con rất tự h- (Trans: 10 năm???)

Ah, tôi cắn phải lưỡi mình mất rồi.

Tôi còn không thể kết thúc nó~ mặc dù đó là kết thúc của đời tôi. Chắc thế này thì tôi sẽ có khiếu hài hước đây.

Đúng rồi. Ít nhất là tôi sẽ nhắm mắt lại.

Tôi cầu trời rằng nó sẽ không đau.

Cho những người đang đọc bộ Tsuki ga Michibiku Isekai Douchuu…

“…-Dono? Makoto-dono? Makoto-dono!”

“Tsukuyomi-sama, con bắt đầu nghe thấy tiếng người rồi. Con thắc mắc, tại sao người lại không phải là thần cai trị của thế giới này, thực sự là đáng tiếc quá.” (Makoto)

“Bớt dùm đi, cậu bớt dùm đi được không! Cậu nghe thấy ta đúng không?” (Tsuki)

Ủa người thật sao?!

Nhưng đáng lẽ ra chuyện giao tiếp này là bất khả thi mà?

“Cái thứ đó đúng là. Ta nghe hết cuộc nói chuyện rồi. Ta xin lỗi, thành thực xin lỗi cho cả hai ta. Không ngờ cô ta lại làm cái điều ngu ngốc này.” (Tsuki)

“Tsukuyomi-sama! Con muốn được gặp người!” (Makoto)

Vì lí do gì đó mà tôi hối thúc cuộc nói chuyện. Nhưng tôi chả quan tâm nữa.

“Makoto-dono thật là sẽ thấy đau một chút đấy, nhưng cái cách nghĩ đó không hay tý nào đâu!” (Tsuki)

“Dù sao thì, cậu ổn chứ? Thử tiếp đất đi” (Tsuki)

Vẫn còn cách mặt đất một khoảng nữa. Liệu cái này là hiệu ứng của cái kiểu cửa trời mái vòm khiến người ta có cảm giác như thời gian đang trôi dài hơn sao?

“Cậu sẽ nhậ một cú sốc như ngã từ tầng hai xuống một tấm thảm. Nhưng cậu sẽ không bị thương đâu.” (Tsuki)

“Wow” (Makoto)

Tôi phi thường hơn tôi nghĩ đấy. Đáng ngạc nhiên thật. Cái đống gánh nặng ở thế giới cũ của tôi lớn đến mức nào vậy nhỉ?

“Makoto-dono đã được rèn luyện đặc biệt khó khăn trong thế giới đó còn gì. Đương nhiên nó sẽ không phải giống như có thảm đỡ đâu.” (Tsuki)

“Vậy ra tôi huấn luyện để có cảm giác như rơi vào thảm sao? Thật không ngờ là có cái vụ đó đấy.” (Makoto)

Không ngờ làm thế với cơ thể thôi mà cũng cho ra điều khác thường đấy.

“Nhưng rơi từ độ cao này xuống hẳn cậu phải sợ lắm. Ta sẽ cố làm gì đó. Cậu phải bình tĩnh. Còn nữa, ta có điều này muốn nói đây.” (Tsuki)

Tsuki-sama coi bộ đã rất khổ sở khi muốn truyền đạt lời của người. Giờ tôi mới để ý…

“Um, chẳng phải người không thể giao tiếp với con lúc này sao?” (Makoto)

“Ah, cũng vì thế nên ta mới phải ép quá sức mình đây. Ta sẽ ít ra phải ngủ cả trăm năm nữa hoặc là tầm tầm đó.” (Tsuki)

“Gì cơ?!” (Makoto)

Không cần nghĩ, miệng tôi buột ra luôn. Hậu quả hơi bị ghê đó! Làm tất cả những điều đó và cứu tôi. Đúng rồi, Thần ít ra là phải như thế này chứ.

Tôi nói thế cho hợp với cái hiện trạng chứ thực ra là tôi vẫn muốn như thế nếu chuyện có xảy ra y hệt vừa rồi.

Những lời của Tsuki-sama không hề chất chứa sự lừa dối và cơ thể đang rơi xuống của tôi bỗng nhiên được bao bọc bởi một quầng sáng trắng và cảm giác rơi xuống bỗng nhẹ tâng.

“Mà này, lúc cô ta nói chuyện với cậu cũng tốn kha khá thời gian nhỉ?” (Tsuki)

“Yeah.” (Makoto)

“Cô ta làm thật đấy. Và lợi dụng sự kết nối giữa hai thế giới, cô ta lôi thêm hai người nữa đến đây rồi.” (Tsuki)

N-Người vừa nói gì?

Như vậy thì khác nào bắt cóc?

Người nên làm Thần đi cho rồi. Nhưng liệu làm thế có ổn không?

“Không, không thể nào! Có lẽ nào?!” (Makoto)

Điều đầu tiên tôi nghĩ đến là người thân của tôi.

“Không phải người thân của Makoto-dono đâu. Dù một trong số họ thì khá là gần đấy. Trong lúc dịch chuyển thì đã xảy ra sự chồng chéo. Nhiều khả năng là người quen của cậu đấy. Ta xin lỗi vì nó đã bị chồng chéo. Nó cũng là do sơ suất của ta.” (Tsuki)

Đây đâu phải kiểu nói chuyện về vụ khinh suất.

Tôi không hiểu gì về Thần qui nhưng từ một Tsukuyomi-sama mất bình tĩnh thế này, coi bộ mụ thần kia rõ ràng là đi trái lại với lời hứa.

“Ta sẽ sớm chìm vào giấc ngủ thôi. Trong lúc đó cậu sẽ không thể gặp ta nữa. Nhưng về tai nạn này ta sẽ báo cáo lại với thần giới và sẽ xử lý sau. Dù cô ta có là Thần Sáng Tạo đi nữa, nhưng làm điều man rợ như thế thì không tha được. Nhất định cô ta sẽ bị trừng phạt.” (Tsuki)

Giọng của người như đang yếu dần.

Người đúng là đang ép mình lắm đây.

Khốn thật.

Thực sự là tôi thích điều đó thay vì mụ kia, vì đây là Thần tốt. Còn cái kiểu, cái kiểu Thần khốn nạn kia thì chỉ biết làm mọi chuyện rối tung lên thôi!

“Thế hai người đó, họ ổn chứ?” (Makoto)

“Yeah. Coi bộ hai người đó được đưa đến cung điện hoàng gia. Họ đã an toàn đến với loài người. Cô ta cho họ cũng nhiều quyền năng lắm.” (Tsuki)

Phần cuối có vẻ như Tsuki-sama khó nói ra lắm.

Đúng là ảo lòi mà. Cách cư xử khác hẳn.

“Ta hiểu cảm giác của cậu. Cậu đã không còn kết nối gì với thế giới cũ nữa. Đó là lý do ta biết mình không có cái lý gì để nói điều này cho cậu. Ta biết là như thế nhưng, nếu có gặp hai người đó, xin hãy đối xử tốt với họ.” (Tsuki)

Ah~ Ngài đúng là. Đối xử quá dịu dàng với mọi người.

“Dù cho họ đã nhận đủ lợi thế từ mụ thần đó?” (Makoto)

Nhận được đủ kiểu quyền năng từ một mụ thần ra dáng là thần đó, coi bộ nghe nguy hiểm ra phết. Có cần phải lo lắng về hai người đó không đây?

“Nếu nói về vụ họ nhận được sức mạnh của thần, thì Makoto-dono là người mạnh nhất. Dù là họ có ma thuật. Cậu là người bình thường nên đã có sẵn ma thuật trong mình và hơn nữa còn có thể sống sót trong thế giới đó và tồn tại một cách an toàn. Không cần thiết phải so sánh đâu.” (Tsuki)

Tsuki-sama tiếp tục nói.

“Ta là một sự tồn tại mơ hồ đến nỗi ta còn chẳng biết mình có thể làm được gì. Chà, có vẻ như khi ta chìm vào trạng thái ngủ say thì sẽ có chút thay đổi về tốc độ di chuyển mặt trăng nhưng những nguyệt thần khác sẽ lo vụ này. Hơn nữa, ta nói điều này thì có hơi… nhưng mà thực sự là ta đã nhận được kha khá thần lực từ cha mẹ và cả thần lực mà ta lưu giữ trong người cũng rất lớn.” (Tsuki) (Trans: Và Tsuki đưa hết cho Makoto… ko hay rồi đây)

Từ cha mẹ chắc là từ Izanagi đây.

“Chuyện thua về thần năng với cô ta á, không có đâu nhé. Nên cậu cứ yên tâm.” (Tsuki)

Oh~ tràn trề tự tin luôn. Có một chút độc miệng trong những lời đó đấy chứ.

“Cái kiểu tình hình này. Đương nhiên, cái vai anh hùng đáng lẽ là của cậu cũng bị cô ta lấy mất, nên cậu chẳng cần phải nương tay đâu. Nhân danh Tsukuyomi ta, ta cho phép cậu. Cậu, Misumi Makoto. Cậu được phép tự do trong thế giới này. Cậu muốn làm gì thì làm.” (Tsuki)

Tsuki-sama giận thật rồi! Đúng như mong đợi, người là số một Tsuki-sama!

Tôi còn chẳng cần đến sự cho phép, vì đó là điều mà tôi sẽ làm.

Tôi lại còn có được cái ủy quyền để làm thế nữa chứ!! Yahooooo!!!

Bao bọc trong ánh sáng của mặt trăng, tôi rơi từ từ xuống mặt đất.

“Với mọi ý chí quyết tâm, ta mong ngày được gặp lại cậu” (Tsuki)

Giọng của vị thần đó trở nên đứt quãng và biến mất.

“Vâng!” (Makoto)

Con bọ đó là gì chứ? Ngon không?

Tôi nhẹ nhàng đáp xuống vùng đất xa lạ.

MỞ ĐẦU POV: CUỘC GẶP GỠ VỚI NGUYỆT THẦN, TSUKUYOMI

Có một nữ thần mà từ lâu đã cho sự tương tác với cái chết.

Liên hệ duy nhất của nó là liên lạc với con người trong ý thức của họ một tháng trước..

Thế giới đó quản lý các rắc rối, vào thời điểm mà con người đã ở đó.

“Điều đó là không thể” tôi đã không chú ý đến nó đầu tiên.

Đó là bởi vì tất cả mọi người sống trên thế giới này đều đặc biệt theo 1 cách nào đó.

Con người.

Con người có cuộc sống ở trên đỉnh của tự nhiên không chỉ là cách nói cường điệu.

Tùy thuộc vào hoàn cảnh,thậm chí cả các vị thần còn được gửi xuống bởi họ.

Những người kia là những người đầu tiên sống trong thế giới ban đầu, thậm chí có khóc cũng không yêu cầu sự bảo vệ của các vị thần, họ làm việc bằng chính đôi tay của mình. Một thế giới nghiêm ngặt, nơi cuộc sống bị giới hạn.

Con người có thể không nhận thức được sự khắc nghiệt khi sống trong môi trường như vậy. Nhìn bề ngoài của thế giới này thì nó được gọi là trái đất, họ nghĩ rằng đây thực sự là một phép lạ cho họ vì được đưa xuống nơi này, một số người thậm chí còn biết ơn các vị thần vì được sinh ra ở một nơi như vậy.

Một số ý kiến khác thì cho rằng đó là một quan điểm sai lầm.

Các vị thần ở thế giới khác cũng biết rằng trong thế giới ban đầu, Trái Đất là một môi trường vô cùng khắc nghiệt.

Khả năng và cơ thể của họ bị giới hạn ở đó, đó là tự nhiên vì những thứ được gọi là ma thuật hoàn toàn bị hạn chế khi họ dùng nó.

Đó là lý do tại sao mà con người chỉ sống được 100 năm hoặc lâu hơn và hầu hết trong số họ không thể sử dụng được phép thuật.

Điều đó thật khủng khiếp.

Chỉ cần được sinh ra trong thế giới này, không chỉ họ bị tước đi nó từ cánh tay phải (ma thuật) nó cũng giống như nói rằng bạn sẽ không sống lâu.

Đối với một người từ thế giới khác đến sống ở đây, con người sẽ như sống trên mây hoặc cố gắng để sống một sống bình thường ở dưới đáy biển.

Mà không bị ảnh hưởng bởi môi trường như vậy, một trong những lý do tại sao con người được đánh giá là sinh vật thượng đỉnh là bởi vì họ có khả năng, họ có thể phát triển nó và sử dụng nó.

Khả năng.

Quyền lực cao nhất chưa phải tồi tệ nhất.

Học hỏi từ những khái niệm về thế giới, tạo nên khoa học, con người đã phát minh ra các công cụ khác nhau để làm cho thế giới trở thành một nơi thoải mái hơn để sinh sống.

Ban đầu, con người trên thế giới không nên có hiểu biết về khoa học.

Trong môi trường tự nhiên này không có bất kỳ sinh vật sống nào có thể có được nó.

Một thế giới mà sự can thiệp của các vị thần là rất eo hẹp, cái khó kiếm được nhất là sự thông thái và sự khôn ngoan.

Nhưng trong thế giới hiện tại thì họ đã có được điều đó.

Điều mà ban đầu đã được cho là con người không thể có được, trớ trêu thay là do mức độ khắc nghiệt của thế giới này mà làm cho họ có được khả năng này.

Ở một nơi mà sự can thiệp của các vị thần là không thể, nên hiển nhiên là thần linh không thể tồn tại trong ý nghĩ của con người.

Các hiện tượng tự nhiên đều đã được giải thích bằng các nguyên lý.

Thần linh và các linh hồn, những thứ này sở hữu sức mạnh khủng khiếp, không thể tồn tại nhưng cũng không thể bẻ cong các định luật về hiện tượng tư nhiên.

Đúng vậy, nếu bạn có quan tâm đến nó, bất cứ ai cũng có thể hiểu được sự logic trong nó.

Vào thời điểm mà một con người tạo ra lửa, bằng cách sử dụng sự logic này họ mở ra kỷ nguyên của thứ được gọi là khoa học.

Ngay cả giữa các vị thần cũng có ý kiến về cách sử dụng logic (nguyên tắc) của con người, và với điều đó, nhiều tranh chấp nổ ra. Đó là cuộc chiến lớn nhất đã xảy ra giữa các vị thần quản lý thế giới này.

Gác lại cuộc chiến qua một bên.

Trong thực tế, con người đã cho thấy một số lượng đáng sợ về các khả năng của thế giới này.

Ngay bây giờ điều đó là rất tốt, nhưng nếu họ can thiệp vào thế giới khác, những cái gọi là thần linh sẽ phải đối mặt với họ. Điều đó có nghĩa là con người sẽ gặp được các vị thần trong thời gian tới bằng bàn tay công nghệ của họ.

Vào thời điểm đó sẽ là con người với con người, hoặc có thể họ sẽ được đối xử như là bán thần, thậm chí bây giờ một số các vị thần đang đặt câu hỏi này.

Trong thế giới thực tế này, con người người thậm chí có thể chống lại các vị thần, với những điều được gọi là khoa học. Họ phải tự chuẩn bị như đó là một tình trạng nghiêm trọng.

Đó là lý do tại sao, con người về cơ bản đã sống trong thế giới từ lúc vĩnh hằng.

Từ thế giới các vị thần đã tạo ra các vị thần, họ đã tìm cách mời người nhưng những người có thể làm như vậy hầu như là không có.

Bởi vì những tác động mà họ sẽ chịu là quá lớn.

Họ không biết điều gì sẽ xảy ra với thế giới nếu họ triệu hồi một con người.

——Ít nhất là, rằng thế giới dự định trong tương lai sẽ tạo ra một lượng đáng kể của tương lai, nơi có lẽ không nên ban đầu tồn tại.———

Có thể nói rằng họ sẽ bước vào một khu vực mà họ không dự đoán được.

Đôi khi người ta khả năng, đặc biệt là những người yếu nhất, sẽ rơi xuống từ nó. Đối với thế giới khác để có được nó là một hiện tượng hiếm và tổng thể chỉ có một vài người trong số họ đã có thể làm như vậy.

Trong một số nơi mà nó đã bị sa ngã, các vị thần quản lý thế giới đó và quản lý một nguồn gốc nào đó,vẫn có một số vấn đề có thể xảy ra nhưng bây giờ không có vấn đề gì lớn xảy ra.

Như một vấn đề của khóa học, tôi đã từ chối yêu cầu của nữ thần.

Nếu không có một lý do chính đáng, và nó không giống như một sự cố nghiêm trọng, gửi một con người đến thế giới khác? Đừng đùa với tôi.

Nhưng.

Nữ thần mà nói với tôi điều gì đó rất thú vị.

Vậy, sẽ tốt hơn nếu nó không phải con người.

Đó là những gì cô ta nói.

Khi tôi hỏi cô ấy một cách chi tiết,cái thế giới cô ta quản lý ở đó dường như có một chủng tộc gọi là Hyuman.

Nó dường như là một sự sáng tạo dựa trên con người mà nữ thần đã sửa đổi lại để thích hợp cho sự tồn tại .

Khi tôi kiểm tra xem, nó chắc chắn ở đó.

Trên đầu của nó, một theo phong cách hiện đại hoặc gọi là “sân nhà” Nhật Bản.

Điều làm cho cái tên Hyuman gây hiểu lầm là tình tiết tăng nặng, nó như một thương hiệu khác nhau của cùng một thứ.

Khả năng và cơ thể của họ là tương đối yếu so với con người, thay vì là những con quái vật thì họ lại nhân hậu hơn nhiều.

Và nếu so sánh với con người, họ có nhiều bánh bèo hơn, họ cũng sử dụng sức mạnh ma thuật một cách dể dành bởi lẽ cơ thể của họ chỉ là bản copy .

Nói một cách dễ hiểu, vị nữ thần đã làm cho họ dễ dàng để được sinh ra, cũng có thể nói rằng họ là con người nhưng khá yếu.

Đối với cô ta thì nó có thể là một sự cải tiến nhưng, theo quan điểm về chất lượng thì họ đã bị suy yếu đi.

Đặc biệt, những gì cô ta suy nghĩ là cách làm cho các cô gái nổi bật hơn?

Có phải là vì cô ta là một vị thần của người phụ nữ?

Nah, là một nữ thần, tạo ra một cái gì đó là điều thường thấy. Kiểu quy định này là điều mà tôi chưa từng thấy ai làm.

Cô ta đang làm một số điều khiến tôi không hiểu.

Dù sao thì, những hyuman đang sống thế giới ở thế giới kiếu đó.

Sống ở Nhật Bản, ở đó họ đã xây dựng cuộc sống với con cái của họ, trong thời điểm hiện tại họ có sức khỏe khá tốt.

Có vẻ như họ đã phần nào nhận được sự bảo vệ của Nữ thần đối với của họ.

Nó là một ý nghĩ đúng đắn.

Mặc dù, cách mà nữ thần làm việc, nói thế nào nhỉ ? ít nhất phải nói là tuyệt vời.

Thay vì thông minh thì nó giống khả năng lãnh đạo hơn

Thay vì điêu luyện thì nó giống như xảo trá.

Tôi đã phản dổi lại cách mà cô gái này quản lý.

Trong thời gian cô ấy quản lý thế giới khác, đã có một sự thay đổi xảy ra trong cô?

Cô ta không phải là kiểu người con gái hay can thiệp vào chuyện này.

Tất nhiên tôi cũng đã có sự phản đối như vậy đối với những thứ được gọi là tai nạn.

Theo cùng một cách mà thế giới có ban đầu có thể bị rò rỉ sang một thế giới khác.

Một thế giới khác có thể, ngay cả khi ít, có thể quá.

Nhưng việc đó không mang lại chút hứng thú nào.

Tại sao vậy?

Bởi vì hầu hết họ sẽ chết.

Họ sẽ không thể thích ứng với thế giới gốc.

Ngay cả khi một số người còn sống, các trường hợp mà họ ảnh hưởng đến thế giới hầu như không tồn tại.

Người sói, yukionna, là những ví dụ nổi tiếng,cho đến các dạng sống khổng lồ mà họ đột nhiên phát hiện.

Họ sẽ có thể gây ra những chuyện ồn ào nhưng cuối cùng thì họ không phải là những nguời có thể tạo ra những khả năng mới.

Tất nhiên, những lần xuất hiện hiếm hoi như vậy đã xảy ra,các vị thần sẽ hổ trợ cho con người để đối phó với nó.

Thậm chí nếu họ có thể tồn tại, họ hầu như không gây ra bất kỳ rắc rối nào cho con người. Bằng cách nhận sự bảo vệ của các vị thần mà họ có thể sống trong hòa bình.

Nhưng tốt thôi, điều đáng quan tấm của họ không phải là các thỏa thuận và vấn đề, mà là thực tế của nó.

Còn nữ thần có vẻ như đang cố gắng sử dụng nó như là một cái cớ.

Nếu trong thế giới gốc họ có thể sống bằng cách thích ứng với nó, để có được sự triệu hồi của nữ thần, người đó sẽ phải có những đống góp tốt hơn để xứng đáng với việc được trở lại.

“Nhưng họ là những người đang sống trong thế giới này phải không? Nếu họ được triệu tập, điều đó có nghĩa là họ sẽ phải vứt bỏ tất cả. Cô có thể đưa ra các điều kiện, lý do để làm cho họ phải đồng ý hả?

“Ngài luôn luôn giống như thế này phải không? Đối với một vị thần để có những trường hợp mọi người được xem xét lại thì, tôi nghĩ rằng điều đó khá là ảo diệu”

“Tôi sẽ nói với cô điều này, nếu cô làm điều đó một cách mạnh mẽ, cô sẽ bị gắn mác là đang chống lại tôi. Cô thậm chí còn không được cho phép dịch chuyển, vì vậy tôi sẽ không tạo ra cách cổng đâu”

“Tôi hiểu .Nó không giống như tôi đã nói, tôi sẽ làm điều đó thật quyết liệt. Tôi đã thảo luận điều này với Misumi rồi (TL: hên xui về cái tên)..,Có vẻ như họ đã dịch chuyển từ lâu lắm rồi, Đó là lý do tại sao họ không thể từ chối. ”

“Fumu, tôi thấy, họ đã dịch chuyển một lần. Trong trường hợp đó, một trong những người được dịch chuyển là 1 đứa trẻ, phải không?

Không có nhiều người có cơ thể thích hợp để dịch chuyển đến các thế giới khác.

Mặc dù nếu đó là một con người thì đó lại là một chuyện khác.

“Yeah. Tất cả sẽ ổn nếu Ngài cho phép tôi giúp Ngài và tạo ra cổng. Tôi sẽ không gây rắc rối cho Ngài đâu. Tôi sẽ xử lý phần còn lại”

“Như vậy không ổn đâu. Tốt nhất, để tạo ra một cổng phù hợp tôi sẽ phải đợi cho đến tháng giêng. Tôi sẽ để ý nó, thời điểm cách cổng được mở thì tôi sẽ thông báo với cô”

“!!? Có phải Ngài không tin tưởng tôi sao?”

“Tất nhiên. Sẽ không có sự thay đổi nào bởi thực tế rằng chúng ta dịch chuyển sự sống từ thế giới ban đầu, hơn nữa nếu có ai đó đang cố gắng để làm cho tôi đồng ý bằng cách sử dụng việc bất chính, tôi sẽ không dể dàng chấp nhận”

“Đó có phải là loại từ Ngài nói với người đã khắc tên mình trong thế giới của các vị thần sáng tạo? Chỉ phải làm các công việc đơn giản, thần mặt trăng”

“Bởi vì khả năng sáng tạo của cô rất tuyệt vời ư? Tôi sẽ rút lại những lời đó với cô, có vẻ như cô đã trở nên khá kiêu ngạo rồi đấy. Công trình của chúng ta không có những thứ như cấp bậc. Tất cả mọi thứ chúng tôi làm đều cần thiết, nên tôi cũng mong những điều đó sẽ được tôn trọng . Cô là một nữ thần cấp cao, cô nên cảm thấy xấu hổ khi có người chỉ ra điều đó cho cô”

“Ai quan tâm chứ??? Tôi sẽ để cho Ngài lo việc chọn lựa. Vậy thì hẹn gặp lại vào tháng giêng”

Chắc cô ta cảm thấy như đang bị giảng đạo, cô ta đã chấm dứt cuộc nói chuyện và biến mất.

Yare yare.

Tôi không còn nhiều thời gian.

Nhớ lại cuộc trò chuyện với cô ta, tôi thở dài một tiếng.

Hôm nay là một ngày.

Một ngày phù hợp để tạo ra các cổng Otherworld.

Ngày hôm qua, tôi đã đi đến để thấy những đứa trẻ nhà Misumi, gia đình được nữ thần đề cử.

Bởi vì chúng ta sẽ phải lựa chọn một trong số chúng để dịch chuyển.

Đứa lớn nhất là một đứa con gái, rồi đến một chàng trai và một cô gái.

Có 3 đứa con trong gia đình của Misumi.

Sức chịu đựng của đứa cón gái nhất là thấp nhất và khả năng thể chất của nó cũng bình thường, cô chỉ có kinh nghiệm về môn judo, nhưng cô cũng không làm tốt nó cho lắm.

Từ cơ thể cô ấy, tôi có thể cảm nhận sức mạnh của một vị thần.

Dường như nhờ sự bảo vệ và quyền hạn của các vị thần mà khả năng thể chất của cô là ở mức tối thiểu. Khả năng judo của cô là kết quả của sự tập luyện, đó là một trường hợp tài năng.

Ngay bây giờ cô không nhắm đến các trận đấu chính thức . Cô đang theo học đại học và đã muốn trở thành một bác sĩ.

Các mối quan hệ của cô ấy với những người bạn cũng giống như cơn gió thoảng qua

Cơ thể của cô con gái thứ hai là hơi yếu, cô đã học karate và một lần nữa có vẻ như cô cũng có tài năng như chị mình.

Tôi không thể cảm nhận được sức mạnh thần thánh bên trong của cô.

Thậm chí là không có, có thể cô được sinh ra với cơ thể khỏe mạnh bởi vì lúc đó cơ thể của cha mẹ cô đã thích nghi với môi trường của thế giới này.

Cô ấy là con út, cô nhận được rất nhiều sự yêu thương . Gia đình và bạn bè của cô thường nuông chiều cô.

Ngay cả khi kỳ thi cao trung của cô đang đến gần và bị ép phải học để chuẩn bị cho những bài thi, cô vẫn tích cực đối mặt với nó.

Ngay bây giờ cô không có chồng, cô đã ở độ tuổi đó,cô sẽ mơ về những điều đó.

Và bây giờ là đứa con trai .

Rất có thể đây là người mà nữ thần đã đề cập đến.

Tôi không biết về cuộc trò chuyện của nữ thần với phụ huynh của thằng bé hoặc làm thế nào cô ấy trò chuyện với họ được.

Nhưng cậu ta rõ ràng khác với hai người kia.

Chị cả đã được bảo vệ bởi quyền năng nữ thần, con gái thứ hai được cha mẹ cô thích nghi với môi trường.

Cậu ta đã có cơ thể của một người đến từ một thế giới khác và trông vô cùng yếu ớt.

Đến một nơi như thế này thì anh đã có thể chết. Vượt qua thời thơ ấu đã là một phép lạ.

Nói cách khác, một cách tiêu cực, cậu ta là người thừa hưởng những đặc điểm đặc biệt từ cha mẹ nhiều nhất.

Có nghĩa là cậu ta phải có một vẻ ngoài độc đáo, nhưng cậu ta lại có khuôn mặt trung bình đối với một người Nhật Bản.

Mặc dù khả năng cơ thể của cậu ấy được thừa kế nhưng hình như chỉ là những cái yếu của cha mẹ của mình.

Cậu ta không nhận thức được nó, cậu ta đang đi trên một con đường bất hạnh.

Từ những thông tin mà nữ thần số phận đã cung cấp cho tôi, nó đãcho tôi có thể dễ dàng nâng tầm tiếng nói của mình lên.

Chị cả, con gái thứ hai và cha mẹ của cậu là một điều duy nhất làm cho những người xung quanh ghen tị với gia đình của cậu, nhưng duy nhất cậu ta có một vẻ tầm thường.

Nhìn vào nó thực sự là một phép màu, nếu bạn chỉ nhìn vào những con số thì cậu ta chỉ có sức mạnh bình thường.

Ở một nơi mà không có gì kỳ lạ nếu bạn nhận được tài năng khi được sinh ra, nó đã đến mức độ phải xin lỗi vì cậu đã được sinh ra là một người bình thường mà không nhận được thứ gì từ họ.

Hơn nữa kể từ khi anh được sinh ra tại Nhật Bản yên bình, những tài năng cậu có sẽ không có cơ hội được thức tỉnh.

Trong một những điều bất lợi của cậu đúng là tuyệt vời.

Kết quả là cậu đã sống một cuộc sống rất, rất bình thường như một cậu bé trung học Nhật Bản.

Đó là nói chung một đánh giá hợp lệ.

Ngay cả khi cậu đấu tranh và đấu tranh, cậu vẫn sẽ giữ vững vị trí tương tự.

Cấu hình anh chị em là tương tự như tôi, vì vậy tôi cảm thấy có một sự liên kết với cậu ta.

Sự giống nhau duy nhất là chúng tôi đang ở giữa đỉnh và đáy.

Và khả năng duy nhất của Misumi Makoto.

Khác với một tài năng, không, gọi là một tài năng cũng đúng?

Đó là một cái gì đó tôi cũng không chắc chắn .

Bắn cung, ông đã được học từ thời thơ ấu.

Đó là khả năng cao của mình trong đó.

Thay vì một món quà tự nhiên,ông đã được nhiều hơn, kiểu như một thần đồng.

Khác với từ khi được sinh ra, nó là một khả năng nở rộ từ một nơi khác.

Khả năng đánh trúng mục tiêu.

Nó dường như là một chút gì đó khác nhau.

Nhưng trong khoảng thời gian ngắn tôi đã kết luận rằng khả năng của cậu ta là bắn trúng mục tiêu .

Với sự tập trung, cậu với cây cung của mình sẽ không bao giờ bỏ lỡ mục tiêu nào.

Nó thực sự tuyệt vời, nếu trong tương lai cậu ta sử dụng khả năng đó trong một công việc thích hợp thì có một cơ hội cậu sẽ trở thành người thật sự đáng sợ.

Thậm chí nếu điều đó không xảy ra, ông có thể tiến xa với khả năng tập trung của mình. Trong tương lai nó sẽ hữu ích đối với cậu ta.

Từ 3 đứa con của gia đình Misumi, cậu là người duy nhất có khả năng kỳ lạ.

Nói ngắn gọn, cậu nghe được từ cha mẹ của mình là chỉ sử dụng nó vào trường hợp khẩn cấp, hoặc để nó đi.

Đó là lý do tại sao ngay cả khi có khả năng này, ông đã để ý đến nó.

Nếu có một ứng cử viên cho việc dịch chuyển thì đó chính là cậu ấy.

Nếu tôi đã có thể trò chuyện với cậu, tôi có thể có thể hiểu rõ tình hình hơn, nhưng đối với một vị thần để tương tác với một con người có rất nhiều các quy định nghiêm ngặt, nhưng lần này là trường hợp đặc biệt, nó sẽ có tác dụng vì là thời điểm chuyển đổi .

Tôi cảm thấy rằng tôi có thể đi cùng với cậu ta, thật đáng tiếc.

Nhưng.

Phía bên kia sẽ không phải lo nữa.

Misumi trong tháng này, cậu ta đã sống như thể không có gì xảy ra và có một cuộc sống trung học khá là tốt.

Cậu đã không sắp xếp được các việc cá nhân của mình, cậu ta thậm chí còn không qua bất kỳ bài tập luyện nào liên quan đến việc chuyển đổi.

Cậu làm chủ cuộc sống của mình như mọi ngày khác.

Cậu thức dậy, nếu đến lượt mình, cậu sẽ làm bữa ăn sáng, cậu mang theo bento khi đi học, làm việc chăm chỉ các hoạt động câu lạc bộ, nghiên cứu, chơi với bạn bè,một bữa ăn, luyện tập cơ thể của mình, tự đặt ra luật trong những sở thích của mình như tắm, ngủ.

Cậu là một người đàn ông trẻ ở tuổi thiếu niên .

Cậu có sở thích khá thú vị, đã có một số người đã thích cậu ta ở trường.

Bất cứ ai nói chuyện với Misumi, ít nhất là nếu nói về sự xuất hiện của mình, họ sẽ nói với cậu rằng cậu là một anh chàng may mắn.

Đối với cậu ta, đó sẽ là lần đầu tiên trong thế giới này cậu trải qua mùa xuân xanh.

Những người nổi bật nhất trong mắt tôi là những hoạt động câu lạc bộ kouhai (junior) và chủ tịch của câu lạc bộ.

Nếu nó trở thành một mối quan hệ tam giác, những người đang theo dõi chúng từ các bên sẽ có rất nhiều niềm vui.

Đối với các cậu bé đã không trải qua một mối quan hệ duy nhất,thì chuyện cậu mong đợi điều gì đó đúng là khó tránh khỏi. Nhìn cảnh trai gái trẻ yêu đương mang lại nụ cười trên khuôn mặt tôi.

Tuy nhiên.

Điều đó sẽ không trở thành hiện thực.

Bởi vì tôi sẽ được lấy đi tất cả mọi thứ,từ thời gian ông đã dành để cậu làm trong thế giới này.

Việc làm hỏng cuộc sống của cậu bởi sự ích kỷ của một vị thần thực sự là một cảm giác khó chịu.

Cậu có quyền ghét chúng tôi.

Thời gian trong lịch trình bận rộn của tôi, tôi đã phải mất vai trò của những ai ghét, tôi hoàn toàn không gặp may.

Vâng bây giờ, tôi nên gọi cậu ta.

Tôi gặp Misumi trong giấc mơ của mình, cùng một lúc mà tôi tạo ra cái cổng,tôi cũng đã thực hiện một không gian nơi tôi mời cậu ấy đến.

$%$%$%$%$%$%$%$%^&^&^%$$%!!!%$%$%^

Thật là một điều ngu ngốc !!!

Đó là hành động liều lĩnh của nữ thần. Với một khuôn mặt của sự hoài nghi tôi nhìn Makoto đã biến mất khỏi trước mặt tôi. Tôi đã cảm thấy một cơn giận không thể tả mà tôi đã không cảm nhận được.

Trong khi tôi đã tự hỏi tại sao việc tạo ra các cổng chuyển đổi đã được dùng quá lâu, không chỉ là người được chỉ định nhưng trên đó còn 2 người khác cũng bị đem đi.

Tôi muốn nói chuyện với người ở những khía cạnh để chuyển vì vậy tôi hỏi các chi tiết về nó, nhưng, cậu bé mà không biết bất cứ điều gì ở tất cả.

Bên cạnh thực tế rằng cậu đã không được cha mẹ nói gì về việc này, cậu vẫn không biết rằng cậu là một hyuman.

Đó là điều hợp lý.

Ngay cả khi cậu đã nhận thấy nó,khi cậu ở trong thế giới khác mà tôi sẽ không có thể bên cạnh cậu. Tôi cầu nguyện rằng cậu sẽ là một người bạn tốt..

Nơi mình sinh và đưa lên môi trường khác, khi con người bắt đầu nghi ngờ những người khác, những người sẽ trở thành hỗ trợ của họ sẽ không được các vị thần.

Quá khứ mà cậu trải qua, bạn bè cậu có thể phụ thuộc vào, một người đáng để kính trọng.

Đó là điều gì vậy?

Sau đó, tôi rất tiếc là phải tuyên bố rằng giống như đang cover lại nữ thần vậy.

Theo thói quen, tôi yêu cầu Makoto để nhắm mắt làm ngơ về những hành động của nữ thần.

Tất nhiên, mình mong muốn mối quan hệ của mình với cô ấy cũng sẽ tốt, nhưng trong trường hợp đó, cậu bé sẽ thiếu thận trọng, lắng nghe những gì cô nói và chỉ ra kết quả khác nhau.

Với cái kiểu đối xử ấy thì cậu ta sẽ không quá đáng thương.

Trong tình hình này không có biện pháp khác.

Tôi đã mất một nguồn năng lượng lớn với cậu ấy nhưng tôi vẫn sử dụng được tất cả sức mạnh ý chí của tôi để gửi cậu ta vào con tàu của mình.

Để thân già này gánh chịu áp lực này quả thực rất khó khăn.

Nhưng nghĩ rằng cậu bé đã chọn để được chuyển vào vị trí của chị em mình, tôi không thể nói được từ nào.

Với chỉ có ý thức của tôi, tôi sẽ đi qua đó và theo dõi 2 người đã bị bắt mất.

Phải mất thời gian nhưng có vẻ như là hai trong số họ đã tiếp xúc với một hyuman.

Cả hai đều có rất nhiều phước lành từ các nữ thần và thậm chí còn được cấp bảo vật thiêng .

Có vẻ như cả hai đều không có vấn đề gì.

Gác lại những ảnh hưởng của thế giới, đôi mắt của họ dường như không chứa bất kỳ sự bất tiện nào.

Có lẽ đó là vì các luật lệ qui định những người được chuyển dịch phải đồng ý với nó. ngay cả khi họ nhầm lẫn tôi không cảm thấy bất cứ dấu hiệu nào bị loại bỏ từ họ.

Bây giờ, Makoto.

Tôi đã nghe, nhưng tôi tự hỏi có bao nhiêu những gì cô nói là ngiêm túc.

C-Cái gì ?!

Makoto đã thực sự đang ở trên bầu trời ?!

Bên cạnh thánh vật, tôi có thể cảm nhận được sức mạnh của nữ thần trong cậu!

Tôi có thể cảm thấy nó yếu ớt Nhưng…| sự hiểu biết ngôn ngữ?

Đó không phải là thứ để cung cấp cho một ai đó, và hơn nữa cậu còn bị đẩy vào một khu vực chưa hoàn chỉnh

Cậu ta sẽ bị vứt bỏ ở biên giới này mà không có thứ gì cả!

Đến tận cùng của thế giới, ngôi sao rơi vào khu đất hoang, một cơ thể rơi xuống.

Thơ haiku của tôi

KhôngKhôngKhôngKhôngKhôngKhôngKhôngKhông.

Tại sao tôi lại nghĩ về một bài thơ haiku ?!

Tôi nhanh chóng thoát ra khỏi thực tế.

Bằng cách thực hiện cuộc gọi của các vị thần, cậu đã được chuyển đến thế giới này và đột nhiên cậu bị ném lên trời!

Đó là con đàn bà ngu ngốc, thậm chí cô ta gọi mình là một vị thần sau những gì cô ta đã làm!

Tôi sẽ liên lạc với Makoto càng sớm càng tốt.

Trong khi rơi xuống,từ cậu đã có một khuôn mặt như cậu đã từ bỏ cuộc sống trong khi rơi xuống, chỉ có một chút sức sống trong đó.

Đầu tiên nói với cậu rằng cậu sẽ không chết ngay cả khi rớt xuống, tôi nói với cậu rằng hai người cũng đã được chuyển giao cùng với cậu ta.

Theo dự kiến, Makoto lo lắng nếu một trong những chị em của cậu là người bị chuyển đến. Tôi nói với cậu ta là không có chuyện đó.

Tôi nói với anh rằng hai người họ đã từng tiếp xúc với mọi người, một biểu hiện phức tạp xuất hiện trên khuôn mặt của Makoto.

Mặc dù vậy, khi tôi đã cố gắng yêu cầu cậu ta đối xử với họ tốt nếu cậu ta đã gặp họ, cậu ta cho tôi một sự ngạc nhiên vì đã gật đầu.

Fufufu.

Đúng như tôi nghĩ, cậu ta thật tốt.

Cuối cùng, tôi cảm thấy như năng lượng của tôi đã cạn .

Đã đến giới hạn.

Tôi muốn nói chuyện với cậu nhiều hơn nhưng có vẻ như không được .

Nữ thần đó, tôi hy vọng cô ta đang chuẩn bị để bị trừng phạt.

Thậm chí nếu cô ấy là một vị thần sáng tạo của rất nhiều nơi, tôi sẽ không để cho nó kết thúc mà không có dư âm.

“Tình hình là. Đầu tiên, vai trò anh hùng của cậu đã bị lấy đi bởi bà nữ thần, cậu không cần phải kiềm lại đâu. Bởi Tsukuyomi tôi cho phép nó. Cậu, Misumi Makoto . Tôi cấp cho cậu sự tự do trong thế giới mới này. Hãy làm những gì cậu muốn! ”

Makoto không cần nghe các nữ thần, và chỉ với lời của tôi, cậu sẽ cảm thấy không thoải mái nhưng tôi hứa cậu ấy được tự do.

Makoto dường như đang hạnh phúc với lời nói của tôi.

Đúng vậy, với sự đối đãi kém, mọi người sẽ làm theo bất cứ điều gì mà nữ thần nói.

Bất kỳ cách nào cậu muốn, phần còn lại là cuộc sống của cậu, quan trọng là sống như cậu muốn!

“Thật tâm, tôi cầu nguyện rằng chúng ta sẽ gặp lại nhau. Lúc đó tôi hy vọng cậu sẽ cho tôi biết về cách cậu sống trong thế giới này. Làm ơn, hãy để Makoto có một tương lai thật tốt”

Chúng tôi không thể gặp nhau trong thế giới này nữa. Với một lời cầu nguyện rằng chúng tôi sẽ gặp lại nhau, tôi biến mất khỏi thế giới của nữ thần.

Ý thức của tôi đang mờ đi.

Đây là lần đầu tiên tôi sữ dụng nhiều sức mạnh như vậy.

Đó là cảm giác tồi tệ nhất, khủng khiếp, đó là những gì tôi nghĩ.

Vì vượt quá sức chịu đựng của bản thân, mà tôi không thể yêu cầu sự hỗ trợ của người quen. Cuối cùng, tôi gục ngã.

Làm ơn, hãy để Makoto có một tương lai hạnh phúc.

CHƯƠNG 1: ĐỨNG TRƯỚC THẾ GIỚI MỚI

Tôi là Misumi Makoto.

Học sinh năm hai tại trường trung học địa phương Nakatsuhara.

Câu lạc bộ mà tôi tham gia đó là câu lạc bộ bắn cung và tất nhiên thế mạnh của tôi là bắn cung.

Thể chất thì ở mức trung bình thôi.

Bề ngoài thì có thể là không đẹp nhưng cũng không đến nỗi quá tệ.

Sở thích có phần nào giống otaku, dù vậy phạm vi nó khá rộng nên tôi thường thử tất cả mọi thứ có thể.

Thật tuyệt nếu mọi thứ không thay đổi với những mũi tên và các bộ phim truyền hình.

Một phần tốt đẹp trong cuộc sống của tôi là cái nhìn về cách sử dụng cung.

Dù thế, tôi vẫn nghĩ là tôi có một lí lịch bình thường.

Một nơi như thế này chắc chắn là không phù hợp với cho tôi. Một vùng hoang mạc màu nâu đỏ trải dài trong tầm nhìn của tôi.

Chỗ này giống như những gì mà tôi đã được nghe trên lớp.

Ngày thì nóng, đêm thì lạnh, nơi này thuộc vào loại như thế.

Đã được hai đêm kể từ lúc tôi được gửi đến đây.

Tôi không có gì để ăn và uống, nhưng vì một vài lý do nào đó mà tôi không cảm thấy đói.

Tôi đã được kể lại là trong thế giới mới này khả năng thể chất của tôi đã được giải phóng, có lẽ đó là lý do.

Ah… tại sao tôi ở trong tình trạng này ư?

Câu trả lời tất nhiên là do là trò đùa của nữ thần rồi.

Mình có được nó, mình đã có được nó.

Đã không biết bao lâu tôi tự hỏi và tự trả lời bản thân bằng câu hỏi này.

Những gì cần phải có của một ngày bình thường đã không xảy ra.

Được gọi bởi một trong những Miko, Tsukuyomi Mikoto, sau đó bị bắt cóc bởi một nữ thần kì lạ và rồi tôi ở đây.

Người đầu tiên cho tôi ấn tượng tốt về một vị thần, người sau là một vị thần mà tôi không muốn thừa nhận chút nào.

Vì vậy, vị thần sau, không, sự tồn tại còn tồi tệ hơn sâu bọ đã ném tôi đến một vùng đất hoang không biết, nơi không chỉ con người mà ngay cả sự hiện diện của động vật cũng không tồn tại.

Thực sự tôi không hiểu điều gì cả.

Trong tình huống không có gì trong tay, tôi đi qua những khung cảnh không đổi của vùng đất hoang rộng lớn này cả ngày.

Thay vì bắt cóc cái này gần với tội giết người hơn.

Không tốt, càng nghĩ về con bitch đó tôi càng buồn bực hơn.

Lúc này xung quanh tôi là một màu đen như mực.

Ánh sáng của các ngôi sao vẫn tồn tại nhưng nó không phù hợp cho việc đi bộ.

Vì cơ thể đã quen với ánh đèn điện, bóng tối nơi đây thấm nhuần sự sợ hãi.

Nhưng ngay cả khi nếu tôi nói vậy, ngủ vẫn là điều không thể.

Tôi cảm thấy buồn ngủ nhưng nếu tôi có một giấc ngủ sâu, điều gì đó nguy hiểm có thể tiếp cận tôi.

Tôi không nhìn thấy bất cứ điều gì không có nghĩa không có gì ở đây cả.

Tôi bắt đầu cảm thấy nó không phải là tệ khi theo lời nữ thần nói và tôi có thể bắt gặp Quỷ lùn hay Yêu tinh.

Một nơi có thể ngủ yên ổn. Tôi không nghĩ rằng một nơi như vậy lại quan trọng với mình đến thế.

Ngày mai.

Chắc chắn ngày mai.

Tôi sẽ cầu nguyện cho một điều thay đổi sẽ xảy ra.

Nếu được xin hãy cho tôi được trò chuyện với một người nào đó.

Tôi không quan tâm đến ngoại hình của họ, tôi chỉ muốn tìm được thức ăn.

Ha… hi vọng ngày mai sẽ sớm đến.

Một đêm thật dài, không thể so sánh khi tôi xem anime trên mạng trong phòng của tôi để giết thời gian.

Ngày thứ hai trong thế giới mới, như ngày đầu tiên. Không có gì xảy ra cả.

Trong một góc khuất của tảng đá, tôi cuộn mình lại và chờ đợi buổi sáng để đi.

CHƯƠNG 2: TÔI CHỈ CÒN BIẾT DỰA VÀO TIẾNG KÊU CỨU

Những gì tôi thấy chỉ là một vùng đất hoang và núi đá rộng lớn.

Và tôi vẫn tiếp tục một cách mù quáng lao vào vùng đất hoang và núi đá này.

Một kịch bản không hồi kết.

Khi tôi rơi, mắt tôi rơm rớm nước mắt và tôi không có lí do để quan sát cẩn thận những gì ở phía dưới. (Trans: đoạn được nữ thần cho bay đây mà)

Nghiêm túc ư? Trong tình huống này đấy.

Đây đã là ngày thứ ba bạn biết chứ?

Nếu có gì đó thay đổi ngay lúc này thì có thể sẽ tốt hơn.

Kể từ thời điểm rơi xuống, tôi đã đi bộ về phía trước bất kể ngày đêm. Nhưng dù sao đây là một vùng đất cằn cỗi. Trước khi nhận ra tôi đang ở cùng một chỗ giống nhau, để điều này không xảy ra tôi đã để lại dấu hiệu và tiếp tục đi.

Ngay cả với thứ đó, thứ trước mặt tôi mà tôi đang hướng đến, một ngọn núi to lớn, nhưng tôi không cảm thấy nó gần hơn tý nào. Nó có thể là ảo ảnh, và nhiều lần tôi cảm thấy trái tim mình có thể sẽ sụp đổ.

Dù gì thì, vẫn không có ai ở đây hay bất cứ cái gì cả.

Theo một nghĩa nào đó không thể tin được. Không một người, thậm chí đến cả động vật cũng không bạn biết chứ?

Ah, tôi quên mất.

Những thứ tôi có thể ăn là những thứ bạn không tưởng được đâu. Có một lần tôi nhìn thấy một cây sậy khô giống cỏ, đúng như mong đợi, tôi không nghĩ là tôi có khả năng ăn nó. Ngay cả khi nó khan hiếm đi chăng nữa!

Dù cảm thấy đói nhưng tôi vẫn có thể di chuyển, có thể do cơ thể tôi đã trở thành siêu nhiên. Nếu mà bình thường thì tôi có thể đã khô kiệt và kiệt sức từ lâu, không tài nào đứng nổi rồi.

Làm theo những gì Tsuki-sama bảo, tôi cố gắng sử dụng sức mạnh của mình do đó tôi đã tập trung để kích hoạt nó nhưng tôi vẫn thất bại.

Tôi cố gắng tụ tập sức mạnh vào lòng bàn tay nhưng…

Tôi vẫn không hiểu nó là cái quái gì cả. Tôi có thể cảm nhận được sức mạnh được tụ tập lại, nhưng vẫn không có gì xảy ra cả.

Tôi thử đặt tay lên mặt đất nhưng vô ích.

Tôi thử nghiệm với rất nhiều thứ nhưng.

Duy nhất, chỉ các đối tượng trong tay tôi di chuyển nhẹ nhàng tuỳ vào mức năng lượng tôi sử dụng. Đây có lẽ là cách đơn giản để xem và hiểu được bề ngoài của nó.

Đó là một bí ẩn. Và tất nhiên, tôi không nghĩ là tôi có thể dùng nó để thoát ra khỏi tình trạng hiện tại.

Vâng, sức mạnh này là một thứ quý giá mà Tsuki-sama đã trao cho tôi. Tôi tin là vị thần tuyệt vời đó sẽ không phạm vào một sai lầm nào cả.

Tôi sẽ cố gắng thử nghiệm nhiều hơn về nó, tôi cần sớm hiểu quyền năng này càng nhanh càng tốt.

Ah, nóng quá.

Ban ngày nóng một cách dã man.

Đêm lại lạnh kinh khủng.

Đó là cách mà tôi cảm nhận nó nhưng.

Buổi trưa tôi có thể thấy rõ những đám mây bụi nóng bằng mắt mình. Lúc này cũng chỉ có thế.

Về đêm mặt đất bắt đầu phủ sương lạnh.

Môi trường này quá khắc nghiệt đối với một con người.

Một lần nữa tôi lại cảm ơn cơ thể siêu nhiên này.

Vâng, tôi không hề quan tâm đến môi trường xung quanh và tiến về phía trước với một tốc độ khá nhanh.

Thời điểm tôi đến ngọn núi đó tình hình có lẽ sẽ thay đổi. Nếu có thể. Tôi lạy luôn đấy.

Điều duy nhất tôi nghe được là tiếng gió và bước chân của tôi.

Đã được ba ngày!

Tại thời điểm này phải có một sự kiện mới đúng chứ?

“Tôi thấy, bởi vì tôi không phải là anh hùng – dù gì thì, tôi chỉ là một con vịt xấu xí.”

Tôi bắt đầu nói chuyện với bản thân mình. Đó có thể là do ảnh hưởng của sự cô đơn, số lần tôi tự nói những suy nghĩ của mình đã tăng lên. Buồn quá.

Đôi mắt tôi trở nên trống rỗng. nhìn về phía xa, tôi tin rằng có người ở bên đó.

Hai anh hùng giờ đang làm gì nhỉ? ( Tôi tự hỏi ) Họ giờ chắc đang được đón nhận trong vòng tay mở rộng của hoàng tộc và quý tộc, và được ăn sơn hào hải vị.

So với mình thì.

Tôi nhìn lại đằng sau. Không có gì ngoài vùng đất hoang màu nâu đỏ. Con đường mà tôi đã đi qua.

Mỗi lần nhìn thấy ảo ảnh là tôi lại tan vào nó vì vậy tôi đã rút ngắn khoảng cách đi rất nhiều. Tôi rất có thể không còn nhận ra nơi tôi rơi xuống nữa.

Lúc đầu, tôi định đi trong vô thức và gặp một ai đó hoặc tìm ra một giải pháp, đó là những gì tôi đã nghĩ.

Có vẻ đó chỉ là đặc ân chỉ dành cho nhân vật chính.

Ngoài ra để được hoàn hảo mà không có bất cứ lỗi gì. Hiện nay không có tới một cái bóng của con ng…..??

“????”

Đó.

Một giọng nói nhẹ nhưng…

Tôi cố gắng hết khả năng của mình để tập trung mọi giác quan của cơ thể, có lẽ đây là lần đầu tiên trong cuộc sống mà tôi trở nên nhạy cảm.

Đôi tai của tôi sẽ không để âm thanh đó thoát.

Tôi dừng lại.

Tôi giơ tay lên tai và nhắm mắt lại.

Nó ở đâu, từ đâu đến?

Mình phải tập trung, tập trung.

Không được bỏ lỡ kể cả là giọt nước rơi.

Tôi chắc chắn đã nghe được một giọng nói, tôi khẳng định về điều đó.

“Sa … Cứ…..u”

“Nó ở đằng kia”

Tôi nghe thấy nó một lần nữa, đó là một tiếng hét.

Tôi mở mắt ra. Cũng giống như xác định được vị trí những sóng âm thanh!

Tôi đã nhịn ăn mấy bữa này.

Dạ dày tôi nó trống rỗng nhưng!

Kể từ khi đến đây, đó là quyền năng duy nhất mà tôi có.

Tôi nhảy xuống đất và chạy.

Sau

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!