Virtus's Reader
Tsuki ga michibiku isekai douchuu

Chương 116: CHƯƠNG 116: MỘT ĐÊM KHOÁI LẠC.

"Nói về rượu... mà rượu vẫn chưa được tạo ra trong thời gian này!!" (Tomoe) <đang nói đến rượu của Nhật nha>

"Tomoe-san, cô đang ồn ào đấy-desu" (Mio)

"Bình tĩnh nào. Nó vẫn đang tiến triển suôn sẻ chứ? Không cần phải vội đâu"(Makoto)

Nhưng, tôi cũng cho rằng nếu có ponzu <một loại nước chấm lên men từ trái cây>, chúng tôi sẽ có thể nhắm đến đỉnh cao hương vị trong món đậu hũ luộc, tuy nhiên, bởi lẽ đó, chúng tôi cần phải làm ra nước tương cái đã. Và hơn thế, đến cuối cùng, chúng tôi sẽ tái tạo lại các sản phẩm lên men theo phong cách Nhật bản luôn. Đậu hũ luộc mọi người đang ăn đây, vẫn chưa hoàn hảo mà. Chúng thường được ăn kèm với muối thơm, một cách thức khá phổ biến nơi thế giới này, hương vị cũng ổn đấy. Bây giờ tôi lại nghĩ về chúng, món tảo bẹ muối. Có lẽ tôi nên giới thiệu nó với cửa tiệm này. Bỏ qua vấn đề chúng có thật được chấp nhận hay không, đó là một loại rong biển trong thế giới này gần giống với tảo bẹ, thành thử hương vị chắc sẽ ổn thôi.

Sau khi lu bu với mớ công việc xù đầu, hiện tại đã là ban đêm rồi.

Ngay cả trong thời điểm rất bận rộn cho các loại hình kinh doanh như này, Gotetsu vẫn còn giữ lại một chỗ cho bọn tôi. Một phòng đơn dành riêng cho chúng tôi rất hoành tráng thật là một điều đáng trân trọng. Đã có một hàng người nối dài bên ngoài cửa tiệm mà thường lệ chẳng bao giờ thấy qua, để đến khi chúng tôi vượt lên bên cạnh bọn họ và đặt chân vào cửa hàng này, tôi cảm thấy hơi tội lỗi một chút. Đêm nay, một bữa tiệc tổ chức dành cho tất cả mọi người đang phục vụ trong cửa tiệm của tôi, cùng với hai người đến từ Asora là Tomoe và Mio. Tôi cho rằng việc này lẽ ra phải được thực hiện vào ngày hôm qua, nhưng với lịch trình kín mít, nó đã không thể. Là một người rất dễ bị say xỉn, thành thử cũng ổn cả thôi khi tôi xem xét sự bát nháo của mấy người này bằng một tâm trạng an lòng vậy.

Tomoe và Mio đã đề nghị một nồi lẩu như một món ăn gần gũi với người Nhật, thế nên tôi đã chọn lựa một chút và đặt món trước. Tôi cũng đã chọn món đậu hũ luộc mà vẫn chưa được phổ biến rộng rãi ở Gotetsu, đồng thời còn có món lẩu thịt chim được ưa chuộng nữa. Tôi đặt món lẩu thịt chim ấy nhiều hơn thường lệ. Tôi để đầu bếp thực hiện món đó với nước konbu <một loại nước chiết ra từ tảo bẹ> làm chủ đạo. Bằng hình thức như thế, chúng gần giống như mizutaki <tóm lại là tựa như lẩu bên mình ấy>. Cũng khá lâu kể từ cái lúc tôi ăn nó lần đầu, và có phần hơi nghi nghi về chúng đấy.

Shiki cùng đội ngũ nhân viên đang tỏ ra rất hài lòng, họ gọi thêm bất cứ món gì mình muốn trong lúc hết lời cảm thán "qua qua" và thích thú. Vài cốc đựng nabe đã trống trơn, được xếp chồng sang một bên. Shiki thì đặt một kem nabe phía trước mặt anh ta và một tay đang cầm chai sốt mayonnaise, hình như đang xem xét điều gì đó. Uầy, tôi sẽ không bao giờ ăn như thế đâu.

"Waka, chúng ngon thật. Rất tuyệt. Đậu hũ luộc, rồi mizutaki nữa. Cả hai có thể không giống như phiên bản gốc, nhưng chúng phù hợp với hình thức đấy. Đây chính là lý do! Tôi ghét bản thân mình vì không thể chuẩn bị được rượu gạo Nhật bản cho cuộc vui tại đây!" (Tomoe)

Trong lúc chìm nghiễm cùng sự thất bại, Tomoe thực hiện một bài phát biểu nồng nhiệt. Với ống tay áo đang được lộn ngược lên, cô liên tục rót rượu vào chiếc cốc bia của mình. Tôi không cho rằng một màu hổ phách lại phù hợp với chiếc cốc uống bia đâu, bạn biết đấy. Thậm chí nếu tương lai cô có thể tạo ra một loại rượu kiểu Nhật, tôi tự hỏi, chúng có thật thoả mãn cô không đây.

"Món này có phải... lẩu không-desu ka? Dường như cách nấu này là chủ đạo-desu no ne. Cá, thịt, rau củ, hương liệu rất đa dạng, và trên hết, một món ăn nước được lấy làm cơ sở để phục vụ. Đây là... Hiện tại tôi đã có một điều gì đó để cố gắng!" (Mio)

Mio, trong khi dùng đũa gắp vài thứ, dường như chú tâm đến đậu hũ luộc và mizutaki như mong đợi. Mizutaki thì có hương vị khá quen thuộc đấy, nhưng riêng ý kiến cá nhân tôi, chẳng có một thứ gì thay thế cho rau tần ô là một điều còn thiếu xót. Liệu ở Asora có chúng không nhỉ? Tôi không cho rằng tìm kiếm một thành phần trong món lẩu là hữu ích đâu, thế nên, chẳng cần phải lãng phí khoảng thời gian làm chi, tôi đã nghĩ thế khi nhớ đến một loại thực vật nhưng không dám lên tiếng.

"Chờ đấy, men rượu của Hyougo sẽ mở ra cả một đại dương, rượu Kyoto dành cho phái nữ. Em sẽ sớm hoàn thành chúng!"

(Tomoe)

... Mơ ước nhỏ nhoi của Tomoe ha. Một giấc mơ hơi xa đây, hừm. Nếu việc ấy là mục tiêu của cô ta, sẽ vẫn còn một chặng đường khá dài để đi. Men rượu và rượu cho phụ nữ, nếu thật muốn làm, cô đầu tiên phải kết thúc việc sản xuất ra những thứ như gạo và nước cất cái đã. Ở thời Edo, rượu có lẽ khá phổ biến vào khoảng nửa sau, nhưng không cần đi xa vậy đâu. Và ngoài ra, dù tôi có quan sát thế nào đi nữa, Tomoe có hương vị khá khô khan đấy chứ. <phong cách samurai mà>

Kể từ lúc đến thế giới này, tôi đã hiểu được sự vĩ đại của internet rồi đấy. Một thế giới tôi từng sống rất dễ dàng trong việc tìm kiếm các loại thông tin.

"Waka, tôi nghĩ kem và sốt mayonnaise có lẽ sở hữu khả năng tương thích bất ngờ đấy, nên ngài có nhớ một món nào tương tự thế không?" (Shiki)

"Shiki, thứ lỗi nhưng, điều duy nhất tôi cảm nhận về điểm chung của cả hai là màu sắc thôi. Xin vui lòng không bắt đầu cuộc thí nghiệm đáng sợ ấy trước lúc nhận ra mình đã say rượu"(Makoto)

Chỉ cần tưởng tượng cái hương vị khi kết hợp hai thứ này, tôi cảm thấy như mình sẽ bỏ ăn luôn ấy chứ. Tôi hy vọng các chủ đề sẽ không lạc trôi vào nabe sữa đậu nành hay một cái gì đó như thế đâu...

"Xin lỗi vì đã chờ đợi! Tôi mang các nguyên liệu bổ sung và nabe đến đây!"

Người bước vào phòng với gương mặt rạng rỡ chính là Ruria. Từ phía sau cô ấy, tôi có thể biết được tình hình của cửa hàng này.

Một sự tắc nghẽn điên rồ. Thật là một tình trạng rất lộn xộn. Quá kinh ngạc luôn. Món lẩu không phải là loại bạn có thể nhanh chóng thưởng thức và rời đi ngay được, do đó, chuyện gì về những thực khách đang chờ đợi đây?

"Thế này đã là một thành công lớn, Ruria à. Có vẻ cô khá hoạt bát ha, nhưng có thể giữ vững như thế trong một tuần lễ không vậy? Ép buộc bản thân sẽ gây hại cho cơ thể đấy. Tôi sẽ mang theo nước uống tăng lực vào ngày mai"(Shiki)

Shiki ngước đầu lên và trò chuyện với Ruria. Thật tự nhiên. Tôi nên học hỏi mới được.

"Ổn mà Shiki-san! Tôi đã chuẩn bị cho tình huống đông đen này sau tất cả rồi! Onee-chan cũng giúp một tay nữa"(Ruria)

Ể? Thủ thư Eva-san hả? Giúp đỡ Ruria trong tình huống này sao? Không phải là không thể nhỉ?

[Eva-san có thể phục vụ khách hàng đúng chứ? Tài năng biết bao]

"Eh?! Ah... uhm... Onee-chan đang giúp trong nhà bếp bằng cách rửa bát đĩa và thái rau củ"(Ruria)

... Cô ta chắc phải bị đưa vào bếp rồi. 'Đến đó rửa chén và thái rau đi' có lẽ thế quá. Một kết cục như dự kiến. Hên là tôi vẫn chưa hỏi thẳng cô ta.

"Tôi đang làm việc trong đó mà, thế nên chị luôn đến mỗi năm vào dịp này để phụ giúp, nhưng không ngoài kỳ vọng được, chị ấy không phù hợp với những kiểu việc như này. Ở nhà, Onee-chan luôn luôn đảm nhận công việc rữa chén, thế nên chị giúp trên khía cạnh ấy"(Ruria)

"Với bấy nhiêu, tôi có thể nói rằng cô là một người chị thật tốt" (Shiki)

"Shiki-san, không phải ngài có thể nói như thế đâu. Sau tất cả, chị ấy thực sự rất tuyệt đấy. Ah, xin lỗi. Tôi phải trở lại ngay. Nếu mọi người cần thêm bất cứ điều gì, đừng ngần ngại hãy gọi tôi nhé!" (Ruria)

Ruria có lẽ không khác Akua và Eris là bao. Trông bọn họ cứ như đang ở cùng một hoàn cảnh trong tình huống phục vụ khách hàng vậy. Rất tận tuỵ luôn. Có lẽ nào... đây là một trong những thế mạnh của bọn họ sao ta?

Ngoài ra, cô đã có thể dự đoán nội dung từ những gì Shiki nói. Không thể đánh giá thấp cô ta được.

... Hình như tôi ngấm say một chút vào lúc này thì phải.

"Thôi nào, hôm nay Root đã hướng dẫn chúng tôi tham quan xung quanh. Đó là một niềm vui hoan hỷ. Với chỉ là một lễ hội đơn lẽ như này, nhiều người nắm giữ những vị trí khá cao tại các cường quốc đã tề tựu về đây và kiểm tra mọi thứ, quý tộc và thương gia lớn mang rất đông tuỳ tùng, có thể bắt gặp số lượt người đến và đi liên tục"(Tomoe)

"Ừm. Trong Tsige luôn có các loại xe đẩy bán đồ ăn dạo, nhưng ở đây số lượng còn nhiều hơn thế. Hơn nữa lại có nhiều món với cách chế biến khác biệt, thế nên tôi rất mong chờ vào ngày mai. Ah phải rồi, Waka-sama, hình như tại quốc gia gọi là Lorel, tồn tại một phong tục ăn cá tươi đấy ạ-desu yo"(Mio)

Trong phần nội dung Tomoe và Mio trình bày, tôi nghĩ rằng bọn họ đang thưởng thức lễ hội đấy chứ, nhưng cách trải nghiệm thì quá khác nhau. Họ đi chung, nhưng việc cảm thụ chẳng giống nhau tí nào.

"Ngoài ra, khách vãn lai bình thường không thể tiếp cận khu vực Học viện được, nên các sinh viên thoải mái mà luyện tập. Dường như vào nửa sau Lễ hội sẽ là các trận đấu về võ thuật và ma pháp. Em tự hỏi các sinh viên của Waka có ổn không đây. Em muốn theo dõi giải đấu cùng với Waka quá"(Tomoe)

"Với cơ hội như này, em sẽ gia tăng lượng thông tin và mở rộng kỹ năng nấu nướng của mình luôn! Khi đi cùng Root, không cần phải tren chút xếp hàng, vì vậy rất thuận tiện"(Mio)

Tôi đã hứa với Gin sẽ theo dõi trận đấu của anh ta, do đó chẳng có bất kỳ vấn đề nào khi mang Tomoe và Mio theo cùng đâu ha. Root cũng muốn đi, nhưng với cương vị của mình, cậu ta sẽ được đối xử như một vị khách quý, thế nên, đi cùng với tôi là hoàn toàn không thể.

Tuy nhiên, hình như Root đã hoàn thành tốt công việc trong ngày hôm nay. Tôi cho rằng bọn họ vẫn chưa gây ra một vấn đề nào đâu nhỉ. Kiểu Lễ hội như này, các cuộc tranh cãi thì thường xuyên diễn ra, nên tôi không muốn phước tạp hoá mọi vấn đề. Miễn sao bọn họ không tạo ra những rắc rối với bất kỳ vị lãnh đạo cao cấp nào mà Tomoe vừa đề cập là tốt rồi.

"Đúng thế, đây là một lễ hội diễn ra hàng năm mà. Tôi rất hạnh phúc khi cả hai cô vui chơi thoả thích đấy. Về các trận đấu, tất cả mọi người hãy cùng đi nào"(Makoto)

Mấy người thuộc hạ gật đầu đồng tình theo lời nói của tôi. Với ngày hôm nay đã trôi qua như vậy, sẽ chẳng phát sinh thêm các vấn đề nào đâu, khi tôi cùng Shiki đã kiểm tra kỹ càng mọi tình huống trong Lễ hội này rồi. Rất tốt khi xem xét lượng hàng hoá chủ yếu sẽ nhanh chóng bán hết vào buổi trưa. Về cơ bản, lúc chẳng còn gì để bán nữa, quá ổn để lắng nghe những người ghé đến nhằm hỏi hang một vài điều gì đó. Chúng tôi có cách liên lạc sau tất cả mà.

Nếu không lầm, trưa mai tôi có kế hoạch cùng Rembrandt-shi tham gia một sự kiện, nơi hai chị em nhà ấy đang tham dự. Tôi không thể ngủ quên thêm được nữa. Tôi nên ngừng uống rượu và chỉ tiếp tục cuộc vui với nabe thôi.

Không khí quanh đây khá náo nhiệt rồi. Tomoe và Lime vui vẻ cụng ly phát ra những âm thanh ồn ào. Mio dường như đang có một trận đấu căng thẳng với nabe, hai má cô ấy hơi ửng đỏ. Hai Lâm quỷ cùng Shiki là nhà máy xay xác khi sản xuất ra một núi chén bát đựng nabe. Những người lùn đang ăn lẩu trông giống-yakiniku <thịt bò nướng kiểu Nhật> với một chén nhỏ súp trong lúc nóc thêm bia.

Tất cả mọi người đều bát nháo và trông rất vui vẻ. Một khoảng thời gian cần thiết để giải toả streest và chẳng màng gì thêm cả.

Từ lúc này, bí quyết nào về việc thách thức giới hạn trong thực đơn đây!

◇◆◇◆◇◆◇◆

<Tại một nơi khác>

"Cuộc tấn công vào pháo đài Stella gần đến, thế mà, rời khỏi đất nước chỉ là... một giới hạn trong sự ngu dốt"

"Nếu đế quốc không cử công chúa tham dự, có lẽ chẳng cần chúng ta phải tham gia đâu, nhưng... Tồn tại một nhu cầu nhằm xác định động cơ thực sự từ phía bọn họ đấy"

"Ta biết rồi! Tất cả mọi vấn đề cũng xuất phát từ Anh hùng của Đế quốc và công chúa Lily. Dấu vết nơi bọn chúng đã đặt chân vào Limia của ta khi chưa được sự chấp thuận. Để khuấy động từ bên trong một cuộc chiến nữa, ta thật không xử lý được. Các rắc rối nội bộ giữa hân tộc tương tự như chúng ta chỉ là... "

"Hibiki-dono là một anh hùng quá ổn, nhưng hình như lối suy nghĩ của cô ấy rất khác so với Iwahashi Tomoki của Đế quốc. Thay vì gọi việc này như cô ta đang chấp nhận chúng <ám chỉ Lily>, tốt nhất nên gọi đây là một mối quan hệ cả hai bên đang lợi dụng lẫn nhau. Nếu chúng ta không cẩn thận, họ có khả năng sẽ trở thành kẻ thù tiếp theo đấy ạ"

"Ta cũng biết! Thế nên lý do con đến đây, nhằm điều tra động tĩnh từ phía họ đồng thời tìm ra cách giữ chân bọn chúng trong tầm kiểm soát đúng chứ? Bọn đế quốc chết tiệt, chúng đang âm mưu điều gì vậy?"

Rotsgard, toạ lạc tại Trung tâm Học viện trấn và đóng vai trò như một nơi tề tựu của hầu hết các sinh viên mẫu mực. Tại nơi đó, một không gian bên trong Học viện, họ đang chờ đợi những vị khách. Trong khu vực ấy, một căn phòng đặc biệt được bố trí an ninh rất chặc chẽ, một nam nhân trông từng trải sự đời cùng một thiếu niên tầm 20 đang chuyện trò.

Quốc vương của Limia và vị hoàng tử thứ hai. Thậm chí có là hoàng tử thứ hai đi nữa, anh ta lớn hơn một chút so với hoàng tử đầu tiên Bredda. Có thể nói rằng đây là bằng chứng cho thấy vẫn tồn tại những tình huống phức tạp liên quan đến quyền lực chính trị bên trong Limia. Từ nội dung cuộc đàm thoại, ai đó cũng có thể đánh giá anh ta như một cố vấn cho nhà vua đấy.

Những lời của vị quốc vương bộc lộ cơn tức giận. Dù vậy, ông đã không biểu hiện cảnh tượng đáng xấu hổ này ở nơi đông người. Đơn giản vì ông là một vị vua mà. Để chuẩn bị cho cuộc tấn công tiếp theo vào pháo đài Stella, một vị trí tối quan trọng với hân tộc vẫn chưa thể đoạt lại từ tay Quỷ tộc trong một thời gian khá dài, thông thường, nhà vua nên có mặt ở Vương Quốc của mình chờ đợi thời điểm đó. Thậm chí nếu Rotsgard có tổ chức một sự kiện quan trọng mà bọn họ có thể tìm thấy những tài năng nhằm hỗ trợ cho tương lai Limia đi chăng nữa, đây chẳng phải là một nơi phù hợp cho một vị vua tham dự trong tình trạng cận kề chiến tranh như này đâu. Vậy, sao ông ta lại đến thị trấn chứ?

Công chúa của Đế quốc, Lily. Cô ta chính là lý do.

Hibiki đã thông báo với họ hãy cẩn thận vị công chúa này khi quay về từ trận Stella Fort. Ngay cả khi được gọi là một công chúa, cô đã từ bỏ quyền hạn lên ngôi hoàng đế của mình và rút tay khỏi các thương đoàn đang quản lý. Một cô gái đang cố biến mất khỏi ánh đèn sân khấu. Dù không có những cảnh báo từ Anh hùng, Limia đã âm thầm đánh dấu lên các hoạt động của cô ta, nhưng sau khi cô từ bỏ mọi quyền lực, sự ưu tiên đã bị hạ thấp.

Tuy là thế, nói về Anh hùng Đế quốc và cô công chúa Lily đang hỗ trợ anh ta, một thứ gì đó của sự hỗn loạn đang bao trùm lấy họ để rồi một lần nữa lại thu hút sự chú ý về phía cô. Kết quả là, một số hành vi quái lạ với những mục đích chưa mấy rõ ràng đã được xác nhận. Gần đây xuất hiện thêm một bản báo cáo đề cập đến việc đã trông thấy bọn họ quanh hồ nước được cho rằng tạo ra bởi một sức mạnh bí ẩn mang tên "Ác quỷ". Đây không phải một hành động bình thường từ một vị công chúa của một cường quốc lớn có thể thực hiện đối với quốc gia đồng minh Limia. Và cô gái ấy, trong tình hình hiện nay, nơi cuộc chiến sắp sửa bùng nỗ, cô lại hành động tách biệt với vị anh hùng để đến Học viện trấn này nhằm tham dự Lễ hội trường. Mục tiêu cứ như một chuyến viếng thăm ngoại giao tại Học viện trấn và tìm kiếm tài năng vậy. Tất nhiên, Limia hiểu rằng những thông tin này chỉ là mặt nỗi của vấn đề mà thôi. Thế nên, họ không thể bỏ mặt việc ấy được.

Và rồi, các khía cạnh khác trong vấn đề này. Cô công chúa đáng ngờ của Đế quốc, sẽ không quá cường điệu nếu gọi là cáo già, ai đó trong Limia đủ trình để xử lý cô ả đây?

Phần lớn các cấp lãnh đạo ở Limia đều là những quý tộc được thừa kế lại vị trí từ cha ông. Nói hoạch toẹc móng lợn ra, số người không đủ năng lực thì chẳng phải ít đâu. Tình trạng thế lực các gia tộc và sức ảnh hưởng của chúng lên vị trí cầm quyền. Đứng trên cương vị là một minh vương, ông muốn khắc phục một trong những vấn đề này, tuy nhiên, đây không phải là một điều gì đó có thể thực hiện bằng giải pháp nữa vời được. Một bước ngoặc lớn trong việc cải tổ lại đất nước khi phải thực hiện bên cạnh cuộc chiến chống lại Quỷ tộc.

Tóm lại, quốc vương Limia, vì lợi ích của việc kiểm tra một cá nhân phức tạp như thế, rất ít người có thể điều tra một cách chính xác theo ý muốn của ông ta, và còn là sự tin tưởng nữa. Những người phù hợp thì lại đang thực hiện một số công việc quan trọng hơn, do đó, chẳng còn xót lại một ai. Hơn thế, giờ đây bọn họ lại sở hữu thêm một trụ cột lớn trong cuộc chiến mang tên Hibiki. Nên nhà vua không mấy bận tâm về chuyến đi của mình, để có mặt tại trấn Học viện sẽ phải mất một tuần di chuyển từ Vương Quốc Limia, nhưng với sự trợ giúp bí mật của dịch chuyển tức thời, việc ấy chỉ mất một ngày rưỡi. Và như vậy, quốc vương Limia viếng thăm Rotsgard trong thời gian diễn ra Lễ hội trường. Ngay cả khi ông quyết định quay về lúc trận đánh bắt đầu, cũng đã là một quyết định gây bất mãn rồi.

Chính vì lẽ đó, vị vua Limia, người cai trị một cường quốc lớn mạnh bật nhất của hân tộc, đang tham dự Lễ hội trường, nên vài nơi bị ảnh hưởng từ việc này. Như một cái kết có thể đoán trước, Lễ hội tại Rotsgard năm nay lộng lẫy hơn rất nhiều so với năm ngoái. Và khi Lễ hội nóng lên vào nữa cuối sự kiện, lượng khán giả tề tựu về đây sẽ tăng lên đột biến, nhưng bên cạnh việc ấy, chủ yếu nó sẽ biến thành nơi ngoại giao dành cho các quốc gia.

"Thần chưa tiếp xúc với Lily công chúa, thế nên vẫn chưa hiểu rõ ý định từ Đế quốc. Bệ hạ, hãy nhanh chóng đề ra lịch trình tiếp theo của chúng ta đi ạ"

"Liên minh Lorel phải không nhỉ? Nếu có thể, ta muốn bọn họ khai quật bên trong Limia những nguồn suối nước nóng được cho là điểm đặc trưng thuộc đất nước ấy. Ta muốn thảo luận về một cuộc ngoại giao như thế"

"Fufu, một ý tưởng tốt đẹp, nhưng thần không nghĩ thể loại như vậy lại phổ biến bên ngoài lãnh thổ của họ đâu. Nhắc mới nhớ, có vẻ Anh hùng-dono cũng biết về suối nước nóng đấy ạ. Anh trai cũng đã suy nghĩ bằng cách nào đó nếu bọn họ <nhóm Hibiki> có thể đến được Lorel"

"Thằng ngu ấy. Ta xin lỗi. Vì nó tự xem mình là trung tâm, và gieo rắc thêm công việc cho con à"

"Không đâu. Trên thực tế, lối tư duy và khả năng hành động của anh ấy là những thứ thần không có, chúng khiến thần phải ghen tị. Anh trai dứt khoát sẽ là một con tàu vững chắc cho ngai vương. Thần có thể khẳng định điều này"

Vị hoàng tử thứ hai duy trì biểu cảm phức tạp đã một lúc, giờ đây để lộ một khuôn mặt hơi nhẹ nhỏm. Trông anh ta chẳng khác nào một người gặp phải những tình huốngcăng não với gương mặt luôn cứng nhắc, nhưng khi đề cập về gia đình, hình như chúng khiến anh cảm thấy bình yên hơn.

Trong không gian nhỏ bé của sự im lặng, tiếng gõ cửa vọng đến. Nghe được âm thanh, cả hai người có mặt trong phòng chuyển hình thức sang khuôn mặt của một cuộc trao đổi.

Được thông báo tên tuổi của vị khách muốn diện kiến, một lời đề nghị muốn vào phòng vang đến.

"Vào đi"

Bằng chất giọng đầy uy lực, vị quốc vương chấp thuận.

Sau màn chào hỏi xã giao và những lời chúc tụng lẫn nhau, nhà vua kêu gọi những người mới đến an toạ trên chiếc ghế sofa đã được bố trí sẵn trong không gian tiếp đón này.

"Chúng ta đang ở một nơi như thế này, vì vậy không cần quá cứng nhắt đâu. Tiếp đến, và cũng là điều đầu tiên nhất, lãnh thổ các ngừơi cần điều chi từ quốc gia Limia của chúng ta vậy"

Nếu xét về bốn cường quốc lớn mạnh, Vương Quốc Limia và Liên minh Lorel ở cùng một đẳng cấp, tuy nhiên, quốc gia Limia sở hữu tiềm năng mạnh mẽ hơn. Gritonia và Limia ban đầu đã mạnh nay còn nhận được trợ giúp từ Anh hùng, nên quyền lực của họ thậm chí lại tăng lên vài bậc, do đó, tình trạng các cường quốc bây giờ được chia thành hai cao và hai thấp.

Thành thử, Lorel bị xem nhẹ và đối xử như vậy đây.

"... Thế thì, tôi sẽ đi thẳng vào vấn đề. Xin vui lòng giao trả nữ tu sĩ-sama"

Có lẽ thái độ vị quốc vương có một chút biến chuyển, người đàn ông ngồi ở giữa chắc là người đại diện, cất cao giọng nói.

"Hoh ~, Nữ tu sĩ-dono sao? Cô ấy đi cùng vị anh hùng xuất thân từ Limia mà, Hibiki-dono ấy. Cô đang đồng hàng trên chặng đường này và sẽ sát cánh chiến đấu với họ theo ý trí của bản thân cô. Nếu ta nhớ chính xác, chẳng có một quy tắc nào tại quốc gia Liên minh của các vị có thể đi ngược lại ý muốn của nữ tu sĩ-dono và không một ai cản trở cô ấy đúng chứ?"

Ngoài mong đợi, vua Limia trả lời một cách vô tư. Trong thâm tâm, ông nghĩ: "Mấy người chỉ biết nói thế thôi sao?" đồng thời hoàn toàn chán ngấy. Đây chẳng phải là lần đầu tiên bọn họ đưa ra vấn đề thảo luận liên quan đến vị tu sĩ như thế này đâu.

"Chúng tôi rất biết ơn vì ngài đã giúp đỡ nữ tu sĩ-sama khi cô đặt chân lên đất nước của ngài. Chúng tôi mong ngài kiến nghị phù hợp hơn đến anh hùng Hibiki-dono. Rồi chúng tôi cũng sẽ hướng dẫn cho phía ngài những kỹ thuật từ Lorel càng nhiều càng tốt, như ngài muốn"

(Thật vậy à. Anh ta đã nói thế, nhưng không có ý định giải thích cụ thể hơn bất cứ điều gì cả)

Vị quốc vương nghĩ thầm, và chẳng thay đổi biểu hiện trên nét mặt, ông lắng nghe những lời lẽ ấy.

"Fumu, ta từng mang điều này ra trao đổi với Hibiki-dono, nhưng như ta đã nói rồi đấy, Hibiki-dono mong muốn một nguồn sức mạnh từ Nữ tu tại quốc gia của các người, Chiya-dono ấy. Và nữ tu sĩ-dono đã đồng ý. Không cần quá chú tâm về việc đó, chúng ta hãy xem đây như một sự kính trọng gửi đến quốc gia của các vị. Đừng lo lắng quá"(Quốc vương)

"... Với sức mạnh to lớn được cho rằng bá đạo trong hân tộc lại bắt cóc một nhân vật quan trọng từ một quốc gia khác, hơn nữa, cô ấy lại chiến đấu ở những nơi đầy rẫy hiểm nguy. Điều này có thể biến thành một vấn đề lớn lao, ngài biết không?"

"Đáng quang ngại đấy. Đưa ra lời lẽ thiếu căn cứ và bẻ cong sự thật đến tình trạng hiện tại của nữ tu sĩ-dono, ta không thể bỏ qua được. Chúng ta không bắt cóc nữ tu sĩ-dono, cô ấy nguyện quyết trở thành một phần sức mạnh cho anh hùng-dono. Limia nắm giữ một chiến tuyến quan trọng cùng Gritonia đang chống lại Quỷ tộc, và tất nhiên, điều này đi kèm với nguy hiểm, tuy thế, nữ tu sĩ-dono đã hiểu rõ điều ấy và vẫn quyết định hành động như vậy. Không ổn, có thể nói nữ tu sĩ-dono thay mặt đất nước của mình đứng ra cung cấp sự viện trợ và chủ động tham gia hỗ trợ anh hùng-dono ở tiền tuyến. Như vậy chẳng phải là một điều gì đó nên tự hào về đất nước của các vị sao? Không phải quỷ tộc là kẻ thù chung của hân tộc chúng ta hả?" (Quốc vương)

Tiền tuyến và hậu phương yểm trợ, vạch ra sự khác biệt trong các vị trí, quốc vương Limia dồn nhóm người kia vào thế bí.

"Nhưng ngài cũng nên hiểu nữ tu sĩ-sama quan trọng như thế nào với chúng tôi! Ngài có nghĩ rằng chúng tôi sẽ chỉ nhắm mắt cho qua khi biết được mạng sống của cô ấy đang gặp nguy hiểm ư?!"

Người phụ nữ ngồi kế bên im lặng nãy giờ, đột nhiên đứng phất dậy và sử dụng một ngữ điệu rất dễ nhận biết sự thô lỗ hướng đến một vị vua. Vị hoàng tử thay đổi sắc mặt nhằm khiển trách cô ta, nhưng Quốc vương vẫn giữ vững ánh nhìn để quan sát những diễn biến tiếp theo.

"Nếu các vị đặt quá nặng phần tình cảm, chúng ta sẽ không thể thảo luận tiếp được. Hãy suy tính kỹ lưỡng hơn. Ngay bây giờ, mọi hoạt động từ anh hùng-dono đang tập trung sự chú ý trên toàn thế giới. Nếu trong tình cảnh này, mấy vị chiếm lấy nữ tu sĩ-dono, mặt khác lại phớt lờ đi ý muốn của chính cô ấy và kéo cô ra khỏi Anh hùng-dono, những điều chi sẽ xảy ra đây. Mọi người trên thế giới này sẽ phản ứng thế nào? Mấy người có thể tưởng tượng ra rồi chứ? Nếu quốc gia các vị muốn thực hiện đều ấy cũng chẳng có vấn đề nào cả, hãy phái đến một sứ giả đi. Phía ta chắc chắn sẽ trả lại cho mấy người vị nữ tu sĩ-dono. Tuy nhiên, nếu là thế thật, bọn ta sẽ không cung cấp bất kỳ sự hỗ trợ nào nữa. Nếu các vị cảm giác vẫn chưa an lòng, chỉ cần mang theo hầu hết những thành viên ưu tú thôi. Ta hứa, chắc chắn chúng ta sẽ lo liệu mọi thứ liên quan đến nữ tu sĩ-dono. Miễn sao nữ tu sĩ-dono mong muốn sát cánh với anh hùng-dono, ta nghĩ đất nước của mấy người nên làm điều gì đó hỗ trợ cô ấy mới phải chứ"(Quốc vương)

"Limia... Làm con tin hả?"

"Dừng lại"

Âm thanh của sự tức giận phát ra thật khẽ. Chẳng cần bên phía Limia thốt lên bất cứ lời nào, người đàn ông ngồi ở giữa ngăn cô gái lại.

"Ta sẽ không để tâm những lời nói lúc này đâu" (Quốc vương)

"... Tôi rất biết ơn. Những gì ngài nói quả chính đáng. Chỉ là, đối với chúng tôi, nữ tu sĩ-sama là một nhân vật không thể thay thế. Ở mức độ này, chúng sẽ ảnh hưởng xấu đến mối quan hệ giữa hai quốc gia chúng ta đấy. Nếu có thể, chúng tôi đề nghị một số cách tư duy khả quan hơn trong lúc còn ở tại trấn Học viện này"

"Ta sẽ lưu nó vào tâm trí. Phía bọn ta cũng muốn vấn đề này được đặt trên một chiều hướng thuận lợi hơn"(Quốc vương)

Sự im lặng và lạnh lẽo bao trùm, ánh mắt từ người đàn ông ngồi ở giữa toả ra một ý chí mạnh sẽ. Anh đứng dậy, và người đi cùng ông cũng đứng lên theo. Trong đôi mắt họ, thay vì sự bình tĩnh, một thứ gì đó rất gần với sự hận thù trong ánh nhìn mạnh bạo ấy. Đủ để hiểu rằng tầm quan trọng của người được gọi là Nữ tu sĩ trong lãnh thổ Lorel rồi đấy.

Không quay đầu lại, bọn họ rời khỏi phòng. Sau khi xác nhận sự hiện hữu từ họ còn tiến triển xa hơn, Hoàng tử mở miệng.

"Một hành vi thật thô lỗ và khinh bỉ. Chúng ta nên gửi đi một sự phản đối chính thức đến khối Liên minh về việc này"

"Chẳng cần đâu. Vâng, không phải ta không hiểu quan điểm từ phía bọn họ sau tất cả. Có thể nói, cảm giác tựa như Hibiki-dono không quay trở lại đế chế vậy"(Quốc vương)

"Thế thì..."

"Hơn nữa, ngay lúc này mà tạo ra những tình huống sóng gió với các quốc gia khác là một ý tưởng tồi. Để kiểm soát được đế quốc, chúng ta cần giữ vững đất nước trong tình trạng tốt nhất, nếu không chúng ta sẽ chẳng thể nào hành động thuận theo như mong đợi được. Ý chí của nữ tu sĩ Chiya-dono không phải dối trá và cô đang bên cạnh Hibiki-dono đấy thôi. Ngay cả khi phải mất một khoảng thời gian dài, chúng ta chẳng còn lựa chọn nào khác, chỉ ong bọn họ hiểu biết hơn mà thôi"(Quốc vương)

Quốc vương Limia thở dài não nề.

Hành động như họ muốn, nếu điều ấy thực sự xảy ra, thế giới sẽ không quá hỗn loạn sao? Ngay cả khi cảm nhận mọi việc quá non nớt, nhà vua vẫn nghĩ theo cách đó. Ông đã quên thứ cảm giác ấy trong một khoảng thời gian khá dài trước đây, nhưng Anh hùng tại Vương quốc lại khiến người ta nhớ lại thứ cảm nhận chưa trưởng thành. Có lẽ cô sẽ sớm nhận ra kiểu tư duy ấy chỉ là ảo tưởng mà thôi, là những gì ông cảm nhận yếu ớt từ cô ta. Chúng sẽ biến thành một loại chất độc ngọt ngào hủy diệt cả Vương Quốc, hay sẽ pát nổ nhằm cải cách chế độ quân chủ thối nát một cách triệt để tại Limia?

Cũng giống như cuộc chiến với Quỷ tộc, số phận Vương Quốc Limia cũng bắt đầu chuyển mình, vị vua ấy đã linh cảm một điều gì đó thật tốt đẹp.

◇◆◇◆◇◆◇◆

"Không tốt, không tốt rồi ~! Tôi thích chúng, ai đó gọi dùm Ruria đi. Cô muốn trở thành cô dâu của tôi sao?! Tốt quá, lại đây nào!"

"T-T-T-Tomoe-sa ~ n?! Dừng lại. Ah... Đừng có vuốt ve ~! "

"Yo! Tomoe-nesan, thật là nam tính!"

"Ahn? mayounneise chuối hả, hức?"

"Eris, sữa sữa"

"Dầu ăn, không đủ dầu ăn!! Ruria-chan, một lần nữa, một phần trong đây khiến cổ họng tôi cay xé!"

"... Dầu ăn, đúng rồi, dầu ăn! Với hương vị mạnh mẽ từ dầu ăn, nabe này sẽ hoàn thiện!" <ai đó có liên tưởng gì ko đây @@>

"ỪM, cắt lấy thịt mỡ và sau đó ăn kèm món mì... zzz" <sấp mặt tại chỗ>

...

Cảnh tượng thật kinh khủng và không thể kiểm soát được, tôi vẫn còn đủ tự chủ đang quan sát từ lối vào căn phòng riêng.

Có lẽ không khí thú vị đã biến nó theo cách này, hoặc có thể một nguyên nhân nào khác cũng nên. Tóm lại, bao gồm cả các thuộc hạ, tất cả mọi người trong căn phòng này ngoại trừ tôi đều đã bét nhè.

Thức uống của Tomoe, Mio và Shiki là loại rượu đặc biệt mạnh mẽ, và phong cách uống rượu thì phải gọi là dã man luôn. Sao cảnh tượng này lại xảy ra hôm nay chứ hả?

Chẳng giống như trong rượu có điều gì đó bất thường đâu. Thật bí ẩn mà.

Đã muộn vào ban đêm rồi đấy, và các bàn tiệc tại Gotetsu đang vơi dần. Lượng khách còn lại chủ yếu là những người thưởng thức rượu, nhưng bọn họ cũng đã bắt đầu phân tán bớt, đồng thời những người cố gắng gạ gẫm để mong vượt qua một đêm với cô phục vụ bàn cũng bắt đầu xuất hiện.

Quân đoàn tại Kuzunoha say bét nhè đã nhảy ra khỏi phòng riêng, vào ngay thời điểm đó, nhanh chóng chinh phục bầu không khí tệ hại ấy khi chúng bắt đầu hiện diện.

Đánh hơi thấy sự xáo trộn, Tomoe dáo dác khắp mọi hướng. Nếu đây là tất cả, chúng đã có thể trông thật mát mẻ, nhưng lần này sự chú ý bắt đầu tập trung xung quanh cô. Và cảnh tượng kinh hoàng được tạo ra như thế đấy.

May mắn thay, các trang thiết bị nội thất vẫn bình an vô sự, nhưng nếu tôi rời khỏi đây, chỉ còn là một vấn đề thời gian mà thôi. Mấy người đàn ông này, thật phiền phức mà.

Và kế tiếp, tôi lo sợ những điều sắp xảy ra.

"Raidou-san, ngay cả với tôi, việc này quá rắc rối rồi"

Người quản lý cửa hàng. Đúng vậy ~? Cũng có một chút men trong người, nhưng so với cái đám loạn lạc hiện tại, tôi vẫn ổn hơn.

[Xin thứ lỗi. Bọn họ thường không bộc lộ sự hỗn loạn như này đâu]

"Vì là Raidou-san nên tôi sẽ không đi quá xa để báo rằng cậu sẽ bị cấm đến đây, nhưng cậu có thể hãy đưa bọn họ về cùng không vậy? Nếu như này, tôi thậm chí không thể đóng cửa hàng và các khách hàng còn lại sẽ không thể rời đi"

[Được chứ. Cảm ơn anh vì các bữa ăn]

Vấn đề không còn là bao nhiêu, các phép tính sẽ không bắt kịp đâu, do đó, tôi đưa anh ta một số tiền kha khá.

"Sự hỗ trợ rất nhiều khi Raidou-san luôn trả bằng tiền mặt. Kế đến, tôi sẽ mang trả số tiền thừa nhanh chóng thôi, thế nên xin vui lòng đợi ở đây một chút"

[Không cần đâu. Chúng tôi có thể đã gây ra cho anh các rắc rối, xin nhận lấy chúng. Nếu không, sẽ khó khăn khi tôi quay lại đây trong thời gian tới]

Có thể không liên quan đến chúng tôi, nhưng một số bàn ghế đã bị hư hại rồi. Dù sao thì, cái cảnh tượng này, chỉ cần nhìn thấy nó, tôi có thể nói rằng quá hỗn loạn luôn.

"... Ơ? Ngay cả khi nói thế, cậu cũng đã chiếu cố chúng tôi khá nhiều. Phải ha! Lần sau khi cậu ghé, tôi sẽ cung cấp thêm các dịch vụ khác"

[Cảm ơn rất nhiều. Nhân tiện, về hôm nay, cảm ơn tất cả mọi thứ]

"Ahahaha! Đó là công việc của ta mà. Lễ hội vẫn tiếp diễn, thành thử mua, bán, ăn và uống thôi! Hãy ghé đến một lần nữa. Chúng ta sẽ luôn mong chờ cậu!"

Những lời nói từ bác chủ tiệm đã xoa dịu tôi, và kế đến, kêu gọi mấy kẻ có triệu chứng say nhẹ, chúng tôi bắt đầu rời đi.

Tôi vác xác Mio và Shiki để rời khỏi cửa hàng, bọn họ thật rõ nặng mà. Lúc đặt chân ra bên ngoài, gió đêm se lạnh thấm nhuần vào cơ thể tôi. Tôi vui mừng khi Tomoe đã may mắn có thể đi bộ. Lime cho mượn bờ vai của anh để cô ta bằng cách nào đó có thể lết xác đi được. Không đúng, bọn họ có lẽ đang hỗ trợ lẫn nhau thì chính xác hơn. Cứ như hai kẻ say xỉn ấy.

Chúng tôi sẽ phải thức dậy đúng vào ngày mai ư?

Hy vọng không phải một kịch bản mà chỉ mỗi mình tôi thức dậy đâu nhỉ.

Với đôi chút lo lắng, ngày đầu tiên của Lễ hội trường đã kết thúc như thế đấy.

CHƯƠNG 117: NGÀY THỨ HAI, NGOÀI RÌA CUỘC KHIÊU VŨ.

"Xin lỗi. Cậu lại phải làm một điều gì đó tương tự như một vệ sĩ rồi"

[Không, tôi không để tâm đâu. Hơn nữa, nếu chỉ một mình đến dự những bữa tiệc kiểu thế này, tôi chẳng biết hành xử thế nào và cũng chỉ tự chuốc thêm rắc rối mà thôi. Thật tuyệt vời khi được mời đi cùng Rembrandt-san đấy]

Trong thực tế, tôi theo sau ông ấy khoảng nửa bước chân cứ như một phụ tá vậy.

Hội trường khiêu vũ (tôi chưa bao giờ đặt chân đến những nơi như thế dù chỉ một lần, vì vậy tôi chẳng biết thực sự nó trông như thế nào với cái cách gọi đó tại thế giới này). Tôi không biết nhiệm vụ đích thực của những nơi kiểu vậy sau tất cả mà.

Ngày thứ hai của Lễ hội trường. Sau khi kết thúc mọi việc suôn sẻ hơn so với ngày đầu tiên, tôi đã gặp gỡ Rembrandt-san, người mà tôi đã có một cuộc hẹn trước, để rồi cùng đến Học viện này. Trong thời gian khoảng nửa ngày cho đến khi kết thúc bữa ăn tối tự chọn đặt sẵn, sẽ có một bữa tiệc nhằm đánh giá nghi thức xã giao, hoặc có vẻ như vậy. Những phụ huynh của các con em học sinh cùng người dân được mời như tôi đây, nhưng bầu không khí rõ ràng khác biệt với những nơi tôi thường thấy.

Với các khách mời như chúng tôi, rất tốt để vừa thưởng thức bữa tiệc, vừa quan sát người thân của sinh viên, hay có những cuộc trò chuyện, hành động sao cũng được tuỳ theo cách bạn muốn. Rembrandt-san đã tay bắt mặt mừng với một số thương gia cũng như nhận lại những lời chúc tụng từ nhiều người.

Các sinh viên, những người được chỉ định để lãnh đạo Lễ hội trường ngay lúc đầu, đang có mặt tại sự kiện này tuân theo những lớp học họ đã tham dự, và các hành động lẫn hành vi từ họ sẽ được đánh giá, hoặc đại khái tôi từng nghe nhắc đến. Thế nên, họ đang bị "thử lửa" nửa ngày ở đây, hừm. Thành thật mà nói, tôi thấy thương hại cho họ.

"Vì bà vợ Lisa đi cùng với tôi trên chuyến hành trình đến đây, Morris phải đảm nhận các nhiệm vụ ở thương đoàn, nếu ông ta đi nữa thì sẽ không còn ai có thể xử lý các vấn đề nảy sinh. Có cậu ở đây thật là yên tâm"(Rembrandt)

[Điều quan trọng nhất chính là vợ ông đã hồi phục hoàn toàn. Sẽ tốt đẹp thôi nếu Morris-san có mặt trong chuyến đi vào năm tới mà]

Chắc bởi vắng mặt Morris-san nên tôi đã cùng ông đến đây, cũng chính vì lý do ấy tôi đang đóng vai như một vệ sĩ như thế này. Nhưng sự thật thì không phải thế. Một nửa những lý do, chính vì con gái ông đề nghị mang tôi đi cùng, và nửa còn lại là để giới thiệu tôi đến một nơi nhằm thực hiện các cuộc trao đổi xã giao, hay tôi nghĩ thế nhỉ. Tôi có mặt tại đây cũng chỉ để thực hiện ý định của vế sau mà thôi.

Nếu thật cần một vệ sĩ, tốt hơn hết hãy thuê một người, còn vợ ông đến sau bởi vì cô cần làm một điều gì đó trước tiên, âm thanh của việc làm đẹp đây rồi. Rembrandt-san chào đón mọi người, và những người niềm nỡ chào mừng, ông hướng ánh nhìn đến tôi và giới thiệu tên tôi cũng như thương đoàn Kuzunoha. Thậm chí tôi còn biết ông đang thực sự tập trung vào việc này luôn ấy chứ.

Vợ của ông nhiều khả năng sẽ đến muộn một chút sau khi bữa tiệc bắt đầu và đoàn tụ với Rembrandt-san. Trong lúc cảm thấy hơi khó chịu, tôi chào đón một vài thương gia lão luyện và số ít quý tộc. Khi lần đầu tiên trông thấy tôi, họ đã biểu lộ đôi mắt đầy ngạc nhiên như thể giật mình, ánh mắt rõ ràng quét hết cơ thể tôi, cái nhìn phán xét rằng tôi là một nô lệ mà Rembrandt-san mang đi cùng. Rất nhiều hạng người, nhưng có lẽ bọn họ hiểu một chút sau khi tôi giải thích vị thế của mình, và hầu hết trong số họ chấp nhận ít nhất một cái bắt tay. Trên thật tế, tôi ý thức mình không phù hợp với chốn này. Miễn sao tôi nhận được một cái bắt tay và giới thiệu bản thân mình thôi, thế cũng đã là khá tốt rồi.

Chẳng có lấy một bán nhân nào ở chốn này sau tất cả. Chỉ toàn hân tộc. Và tất cả bọn họ đều đang diện những bộ cánh lộng lẫy nhất. Những người phụ nữ ăn mặc các kiểu trang phục rực rỡ đang nhảy múa trong hội trường và thực sự tạo nên một cảnh tượng thú vị. Sau tất cả, chẳng phải đơn giản bọn họ cũng chỉ xuất hiện trong những bộ trang phục thôi sao. Tôi là người duy nhất thua kém trong việc ăn mặc quần áo thôi mà. Sau khi Rembrandt-san kết thúc một vòng những lời chúc tụng và hội ngộ với vợ, tôi sẽ chỉ lặng lẽ tìm đến một góc căn phòng và quan sát cặp chị em.

"Anh yêu, xin lỗi vì đến trễ"

Hừm, cô vợ đã xuất hiện rồi. Thời gian gặp cô khi trở lại Tsige vào mùa hè tôi nghĩ cũng rất ổn đấy, nhưng cô ấy thật sự quá đẹp. Một lần nữa nó lại nhắc tôi nhớ vì sao Rembrandt-san không có những người tình. Chỉ với vẻ ngoài của mình, cũng đã làm tôi phải nghĩ như vậy rồi, thành thử, cô có lẽ còn tuyệt vời trên nhiều khía cạnh khác nữa<(͡ ° ͜ʖ ͡ °)>. Dù có là nam hay nữ, khi bước qua tuổi 30, lối sống của họ bắt đầu thể hiển theo phong cách ăn diện ở bề ngoài, tôi cho là vậy.

Cơ thể cô khiến ai đó phải tự hỏi: cô ta thật đã có hai đứa con rồi à. Khuôn mặt thì khỏi nói, so với độ tuổi thật, cô trông khá trẻ. Một người gốc da trắng trông rất mơn mỡn.

Tôi đã tiếp xúc với kha khá hân tộc, thành thử giờ đây khi thấy cô ấy lần thứ hai, tôi có thể phân biệt được một chút độ tuổi của cô ta. Lần đầu trông thấy sau khi cô phục hồi từ trạng thái ma cà rồng, tôi cứ ngỡ cô là chị cả thôi.

... Nếu tôi đứng cạnh chị và em gái của mình, ai đó có thể nhầm lẫn tôi là chú của họ mất. Chỉ đơn giản tôi không thích điều ấy chút nào. Bị xem như một người duy nhất có gương mặt già nua.

"Ah, Lisa. Hôm nay em quyết định chọn chiếc váy màu xanh ư. Có vẻ rất hợp đấy"(Rembrandt)

[Cũng được một thời gian khá lâu nhỉ. Cô có mệt mỏi không khi chuyến hành trình hơi dài?]

Ah.

Chết chửa. Đáng lý tôi phải khen trang phục của cô chứ? Tôi vô thức trò chuyện với cô ấy theo cách thường lệ rồi.

"Cảm ơn anh. Bọn họ đã vượt qua những rắc rối để mang nó đến đây sau tất cả. Em nghĩ chiếc váy sẽ tủi thân vì em đã mua nhưng chưa có dịp mặc chúng"(Lisa)

Quý bà vui vẻ đáp lời Rembrandt-san và xoay một vòng nhằm khoe chiếc váy. Một chiếc váy màu xanh ôm trọn cơ thể tạo nên một ấn tượng sâu sắc. Chắc chắn chúng vẫn chưa có nhiều cơ hội để khoác lên người. Nhưng trong thể loại tiệc tùng như này, chúng thực sự tỏa sáng. Vâng, với gia thế Rembrandt, không còn lựa chọn nào khác ngoài những việc như thế cả.

... Ah, thời gian cô ấy còn là một ma cà rồng, hừm. Trong những ngày tháng vật lộn với căn bệnh nguyền rủa ấy, cô sẽ không thể nào chấp nhận một lời mời kiểu thế này, và càng không thể chào đón bất kỳ ai như một người đại diện được. Thật tuyệt khi đã nhớ ra điều này trước khi tôi nói thứ gì thiếu thận trọng.

"Raidou-sama, xin lỗi vì đã để cậu như vậy, ân nhân của chúng tôi, trở thành vệ sĩ cho chồng tôi. Dường như cậu còn chăm sóc con gái chúng tôi tại Học viện này, thế nên, chẳng khác nào chúng tôi luôn đòi hỏi nơi cậu quá nhiều sự ưu ái"(Lisa)

[Con gái của hai người rất gương mẫu, thành thử tôi không dám nhận hai từ 'chăm sóc' đâu. Những lời lẽ đó tôi nói mới phải, mọi người trong thương đoàn của tôi tại Tsige đang được hai vị chăm sóc mà]

"Từ đây tôi sẽ thay thế cậu trên cương vị là người bảo vệ chồng mình, vì vậy Raidou-sama, lúc này xin hãy quan tâm đến Sif và Yuno. Cả hai đứa ấy chắc chắn sẽ vui vẻ hơn. Ngoài ra, chúng được gọi là nước uống tăng lực, phải không vậy? Thức uống tôi đã nhận được ấy. Nhờ đó, sự mệt mỏi trong tôi khi đặt chân đến Học viện trấn này đã biến mất, mà chẳng giống một lời nói dối đâu. Cảm ơn cậu rất nhiều"(Lisa)

[Thật vui khi nghe được điều đó. Ah, dường như bữa tiệc sắp bắt đầu]

"Ara, đúng vậy. Hình như tôi đến hơi muộn. Thật xấu hổ"(Lisa)

"Đây không phải là một nơi quá khắt khe đâu. Chẳng cần phải bận tâm làm gì. Vậy thì, Raidou-dono. Nhưng xin lỗi cậu, chúng tôi sẽ hướng đến chỗ ngồi của mình trước tiên rồi"(Rembrandt)

[Đã làm mất thời gian của ông. Hãy gọi cho tôi một lần nữa khi ông quay về. Tôi sẽ có mặt tại chỗ ngồi của khách mời]

Vâng. Bên trong hội trường này, ngay từ đầu, những dãy ghế đã được phân chia ra, hoặc hơn thế, các khu vực bị chia tách.

Tôi chẳng phải phụ huynh của một sinh viên nào cả, và chỉ nhận được lời mời từ một người thân. Thế nên có chút khác biệt trong việc đối xử như vậy. Ban đầu tôi cũng không dự định trở thành vật cản trở cho cặp vợ chồng này đâu, thành thử, như thế lại phù hợp hơn.

Tôi quan sát từ phía sau hai cánh tay đang nắm lấy nhau. Thật đầm thấm.

Nhìn phần lưng của cặp vợ chồng ấy, tôi ước chiều cao của mình tăng thêm, trong khi đó lại nhận được thức uống từ những người phục vụ và tiếp tục vận động. Lối rẽ, và lại rẽ lối.

Trên đường đi, tôi vượt qua một số người Rembrandt-san từng giới thiệu trước đó. Với động tác cúi nhẹ đầu, chúng tôi lướt qua nhau. Bọn họ cũng thấm nhuần kiểu xã giao này rồi hả? Thật chuyên nghiệp.

Với tôi, mục tiêu chính yếu ngay lúc này là truyền bá các loại dược phẩm và công tác quản lý của thương đoàn, vì thế những thứ như... các hoạt động vòng ngoài? Nền tảng? Tạo mối liên kết? Vâng, tôi thật chưa thực hiện hầu hết những kiểu việc như vậy. Tôi không cho rằng chúng quá cần thiết đâu, nhưng có lẽ nên thực hiện thì hơn.

Nếu bắt đầu kinh doanh tại một khu vực mới, chúng tôi không chỉ chào hỏi Thương gia Hội thôi, cũng là một phương pháp hiệu quả để tạo mối liên kết cá nhân với các thương gia quanh khu vực ấy, tầng lớp quý tộc, và những người có thế lực nữa. Tất nhiên phải rất hợp lý rồi.

Đề cập đến sự liên kết tôi có được, sẽ là Rembrandt-san và... mà linh mục đâu có tính vào làm gì. Không, tôi cảm thấy hình như chẳng có nỗi một sự liên kết nào cả.

Vâng, thực sự quá nghèo nàn.

Về những kết nối ngoài hân tộc, phe tôi là hai con Rồng thượng đẳng, Nhện đen gieo rắc tai ương, và vâng, nếu xét trên khía cạnh chỉ trò chuyện thôi, tôi đã có một cuộc trao đổi với Thần. Thật hoành tráng. Trong điều kiện đối lập ấy, một con Rồng bá đạo và một Vị Thần. Nếu chúng ta bỏ qua, những gì còn xót lại đều là thuộc hạ của tôi, một con rồng và một con nhện, hừm. Vâng, chẳng biết nếu trừ ra như thế có ổn không trong trường hợp này đây.

Có lẽ tôi phải cố gắng hơn nữa trong việc tạo ra các mối liên kết về phía hân tộc thôi. Các ứng viên tiềm năng có thể là hai anh hùng và những người quanh họ. "Nhân tộc", cơ hội giữa chúng tôi có thể gọi là khả quan nhất.

Trong lúc suy tư, tôi ngước nhìn lên. Tại vị trí chỗ ngồi trên tầng hai. Nơi Học viện bố trí riêng cho các vị lãnh đạo các quốc gia đang ngồi ở đấy. Nếu ai đó phát sinh bất kỳ cuộc trao đổi kinh doanh nào, bọn họ sẽ xuống dưới, nhưng thường chỉ loanh quanh với các nước khác mà thôi. Thậm chí nếu họ có xuống đây, cũng chỉ là vấn đề của các vệ sĩ. Những người đang chuyện trò và nhảy múa, có lẽ một vài người mong muốn gây được sự chú ý đến một ai đó ở tầng hai nhằm kiếm tìm vài lác bánh mì thơm ngon. <đào mỏ ấy>

Ồ.

Hai chị em nhà Rembrandt. Ngoài ra, eh? Có lẽ nào, Amelia cũng tham gia?

Trang điểm và cách ăn mặc. Cả hai người ấy biến hoá thật ảo diệu, tạo một khoảng cách quá kinh ngạc so với hình ảnh chính mình trước đây. Thường thì tôi chỉ trông thấy ba người này chạy loanh quanh, thế nên hình tượng này càng nỗi bật hơn nữa, nhưng sự thay đổi thì thật tuyệt vời mà.

Tôi quan sát từ xa trong khi họ đi xung quanh giới thiệu bản thân. Thật tốt, theo dõi từ khoảng cách như thế này, bọn họ toát ra một nét quyến rũ khiến tôi phải nghĩ rằng họ không cùng lứa tuổi như tôi. Sif thì màu đỏ, Yuno là một màu tùng lam nhẹ mềm mại và một màu lục bảo từ trang phục của Amelia. Kiểu cách các chiếc váy cũng khác nhau nữa. Ở Sif có vải ren trên phần vai và chiếc váy dài đến tận mắc cá chân; rất bình dị, không đúng, nó mang lại một cảm giác hài hoà. Phần vai Yuno được để trần, từ đây tôi không thể nhìn thấy quá rõ ràng nhưng, chiếc váy của cô quá ngắn đến mức hầu như chưa che phủ tới đầu gối; khá táo bạo. Amelia mặc một chiếc váy cao cổ và nó là kiểu tôn lên vẻ đẹp tuyệt mỹ từ cơ thể cô ta. Ba người họ có vẻ không thích các bữa tiệc như này, nhưng bọn họ đang biểu hiện một nụ cười chẳng thua kém gì y phục đang mặc trong lúc trò chuyện với những người xung quanh.

Các sinh viên tại đây đang thực sự biểu hiện một cách rất tự nhiên. Tôi cho rằng khá ấn tượng luôn. Amelia là một sinh viên học bổng đến từ một gia đình thường dân, thế nên cô chắc phải đã học mọi thứ khi đến với nơi này. Tôi thậm chí còn không thể nhìn ra nét nữ tính trong cô lúc chiến đấu cùng Gin nữa kìa.

Rất vui vì tôi đang quan sát từ khoảng cách xa. Nếu đột nhiên cả ba lại đi đến bên cạnh mình, tôi chắc sẽ rất xấu hổ và chiều hướng sẽ thật quái lạ đây. Rembrandt-san chắc đang dõi theo các chị em từ khoảng cách gần hơn. Có thể thấy gương mặt ông ấy đã nới lỏng. Và trong lúc ở đó, ông toát ra một luồng sát ý đáng sợ hướng đến những cậu trai cố gắng tán tỉnh họ. Vâng, cái đám ấy thật phải lắm can đảm mới dám tán tỉnh người khác trước mặt phụ huynh đấy. Một điều không tưởng đối với tôi, nhưng ở học viện này, có những sinh viên đã lập gia đình và từng đề xuất giáo viên đừng can thiệp quá sâu vào việc cá nhân, vì thế tôi không thể phủ nhận được.

Oh, hình như bọn họ trông thấy tôi rồi. Vâng, khoảng cách là khá xa, do đó, họ sẽ không đến ngay lập tức đâu. Cũng chẳng thấy vẫy tay chào luôn. Đổi lại, cả ba hướng một nụ cười đến tôi. Tôi nghĩ đấy là một ý tưởng tồi để chào hỏi, thế nên, tôi nhấc tay hơi cao hơn vai một chút kèm với một nụ cười đáp trả. Mặc dù không thể so sánh với nụ cười của các cô gái đã tập trung sự chú ý quanh mình. Hah, tôi cần học hỏi thêm một chút về việc này rồi.

Sau một khoảng thời gian chẳng có thêm diễn biến gì mới mẻ, và chỉ là việc nhìn ngắm chị em nhà Rembrandt cùng Amelia, thì khúc nhạc nền thay đổi. Nỗi khổ đau có thể cảm nhận thông qua nhạc điệu mà chẳng tuân theo nhịp độ nào, và đã được chơi cho đến bây giờ, lúc này đây có thể thấy giai điệu bắt đầu biến chuyển và êm ả hơn. Ah, nhạc khiêu vũ thì phải như thế này.

Dường như chẳng có bất kỳ công cụnào để phát lại âm nhạc, thế nên, rất có thể nó được chơi bởi một nhóm nhạc thính phòng. Biểu diễn trực tiếp. Suy nghĩ theo lối ấy, điều này có vẻ thật sang trọng.

Quá rõ ràng, vũ điệu bắt đầu. Tôi thì không biết nhảy nhót gì, chúng thật không quan trọng lắm. Thay vào đó, tôi muốn ăn thứ gì đó không phải món khai vị, và thức uống nữa. Ngay cả khi có quan sát những điệu nhảy, gần như tôi cũng chẳng hiểu thêm gì. Vũ điệu Dango trên nền hy vọng. Nhìn người đẹp nhảy múa sẽ không thỏa mãn cái dạ dày của tôi đâu.

Ah đúng rồi. Nếu có cơ hội ai đó mời tôi khiêu vũ, sẽ khó khăn để từ chối luôn. Thậm chí một cơ hội trò chuyện, trên thực tế vẫn không khá hơn.

Có lẽ tôi nên di chuyển vào góc khuất thôi.

Á, gì đây?

Trong lúc đảo mắt quan sát tầng hai, tôi uống một loại thức uống ngọt và tựa lưng vào tường. Có lẽ không khí xung quanh nhẹ nhàng hơn hẳn, tôi thấy một vài người cũng hành động như vậy.

Cảnh tượng ấy không hẳn là một vấn đề (tôi nghĩ thế). Tuy nhiên, bên phải rất ồn ào.

Một loạt người không tự nhiên cho lắm đang tiếp cận.

Cũng có thể, khách của tôi à? Không đâu, tôi chẳng quen biết bất cứ ai mà gây sự chú ý nhiều như này...

?!!

Có thể là Root?!

Mà hôm nay tôi đâu phải thực hiện bất kỳ thoả thuận nào với cậu ta đâu! Ngoài ra, thật tình thì, tôi không đủ quyết tâm để gặp mặt cậu ta trong hôm nay, bạn biết chứ?!

Sự lẫn lộn bắt đầu ngự trị lên tôi.

Khoảnh khắc tôi nghĩ đến việc thoát khỏi đây và nhấc lưng khỏi bức tường...

"Raidou-sama phải không vậy? Ngài có thể cho chúng tôi một chút thời gian để trò chuyện chứ?"

Những tên này là ai?

Tại nơi một đám người hộ tống với vẻ mặt hơi nặng nề, kẻ cất lời là một người phụ nữ trông có vẻ khá thân thiện.

CHƯƠNG 118: SỰ THÔNG THÁI VÀ LIÊN MINH LOREL.

Hừm...

Có ba quỷ nhân. Tôi không biết tầm quan trọng của việc đặt "máy nghe lén" ở quốc gia ấy, nhưng nếu cô ta được hộ tống bởi những quỷ nhân thì thật nguy hiểm.

Người phụ nữ ấy đột nhiên cất tiếng về phía tôi, nhìn vào những người hộ tống vũ trang nặng nề mà cô ta mang theo, tôi đã nghĩ làm thế nào lại ra như này. Trong quá khứ, tôi từng tiếp xúc với con quỷ đa tài Rona-san dưới lốp ngụy trang. Chắc lại là ma thuật đây, nhưng có khả năng nhất vẫn là ba quỷ nhân này sử dụng cùng một loại chú thuật như thế và xâm nhập vào đám hân tộc. Chúng ảnh hưởng đến thị lực hay tác động đến nhận thức, tôi chẳng thể nói gì hơn, nhưng cho dù thế nào đi nữa, chúng vẫn không hoạt động lên người tôi. Ngay lúc này, tôi nhìn thấy bọn họ một cách hoàn hảo.

Ngoại hình cả ba rất khác nhau, hiển nhiên rồi. Chỉ là màu da lại khiến cho sự phân biệt rõ ràng hơn.

"Nơi này dường như khuất tầm nhìn của đám đông, nên cuộc nói chuyện của chúng ta sẽ diễn ra suôn sẻ đây"

"..."

Có vẻ người phụ nữ này vẫn chưa nhận thức được có quỷ nhân trà trộn vào. Nếu thực sự cô đang sử dụng bọn họ trong khi biết rõ lai lịch thật, ít ra không nên mang theo bọn họ đến một nơi đầy rẫy các nhân vật tầm cỡ quốc tế như này chứ. Chẳng khác nào tẩm xăng lên người rồi nhảy quanh đống lửa trại cả.

Ở thế giới này, thật khó đánh giá tuổi tác dựa vào vẻ bề ngoài, do đó, người phụ nữ đang bên ngoài sảnh chính của bữa tiệc, tôi không thể nói cô ta bao nhiêu tuổi hay vị trí của cô như nào. Chỉ biết cô ấy là một người quan trọng bởi chính bầu không khí bao quanh.

Âm nhạc bên trong hội trường vang vọng đến cái nơi chẳng khác một phòng khách như vị trí chúng tôi đang đứng đây. Không gian này chẳng có ai cả, ngoại trừ tôi, và người phụ nữ cùng đám hộ vệ.

"Mấy người, để chúng tôi trò chuyệnriêng một chút. Hãy canh gác, nếu có ai cố gắng vào đây, ngăn bọn họ lại. Một điều gì đó tương tự như thế"

Nói đoạn, cô chỉ đến lối vào. Với làn da trắng tinh khiết thậm chí trông không khỏe mạnh, cánh tay thon và đôi chân mảnh khảnh khiến cho bạn phải ngần ngại khi chạm vào chúng. Nếu có hỏi tôi cô ta thuộc tuýp người như nào, tôi sẽ không ngần ngại trả lời: 'một người phụ nữ trông rất yếu ớt'. Ngoài ra, một điều lạ lùng làm tôi cảm thấy hoài niệm. Mặc dù tôi chỉ mới gặp cô ấy lần đầu tiên...

[Thật xin lỗi. Tôi đã suy nghĩ cũng được một lúc rồi, dù vậy, tôi chẳng thể nào nhớ ra cô. Chúng ta đã gặp nhau tại một nơi nào đó trước đây sao?]

Sẽ là một vấn đề nếu xuất hiện những tin đồn bao quanh một giáo viên từng làm náo loạn tại một sự kiện đây, thế nên tôi muốn việc này diễn ra một cách yên tĩnh với cô ta theo mọi lẽ. Dường như phía ấy biết thông tin về tôi, nhưng tôi lại không nhớ ra cô ta. Mà không đâu. Có thể chỉ là thông tin một chiều khi cô ấy biết đến thương đoàn của Raidou? Hoặc cô đã tìm hiểu về tôi thông qua một người nào khác? Vâng, chắc cô muốn trao đổi điều gì đó đến mức phải tách biệt với những người xung quanh.

"Ký tự giao tiếp... Ah, không ổn, đây là cuộc gặp đầu tiên với Raidou-sama. Tôi đã để tâm đến ngài, vì lẽ đó nên mới mời ngài theo cách này. Với sự hộ tống phóng đại như thế, thật có lỗi quá. Xin tha thứ cho tôi, bởi vị thế của tôi nên không thể khác hơn"

Duy nhất một lời. Chỉ với điều ấy, cô ta có thể chấp nhận giao tiếp bằng văn tự ha.

Thông tin phải rò rỉ nhiều hơn so với những gì tôi nghĩ nhỉ. Vâng, cũng tốt khi có những người biết nhiều hơn đôi chút nhằm tránh việc phải giải thích mỗi lần gặp ai đó.

[Tiếp sau đây, trước khi tìm hiểu lý do của sự quan tâm ấy, cô có vui lòng cho tôi biết cương vị cũng như tên tuổi trước tiên không? Chẳng biết tên của người đối diện khi mặt đối mặt như thế này chỉ là cảm thấy hơi sai sai]

"... Ngài nói đúng. Tôi từ Liên minh Lorel, là một trong những người chăm sóc nữ tu sĩ-sama và kamuro, Sairitz. Liên quan đến Liên minh Lorel, Raidou-sama biết được bao nhiêu vậy?"

Nữ tu sĩ và kamu...ro à?

Nếu bộ nhớ của tôi chính xác, trong Lorel, sự hiện diện ấy vô cùng quan trọng. Nữ tu sĩ là điểm tựa tinh thần của quốc gia và kamuro là những người đầy tiềm năng. Khi nghe nhắc đến kamuro, trong đầu tôi viết từ này như là 'đầu trọc' với ý nghĩa chẳng khác gì người học việc của gái mại dâm cả. Nhưng hình như ý nghĩa rất khác nhau. Ở đây chẳng phải bước lên con đường gái mại dâm hay gái giang hồ đâu, mà nhằm hướng đến một Nữ tu sĩ. Ấn tượng quá cách biệt. Và, khi nói về Lorel...

[Thực ra, tôi chưa bao giờ đến đó và cũng chẳng biết nhiều về nơi ấy, nhưng tôi biết đây là sự hợp nhất của ba nước nhỏ để trở thành một quốc gia, và mấy người được gọi là Nữ tu sĩ thì sở hữu sức mạnh bá đạo, một người có thể tương tác với một số Tinh linh cao cấp. Tôi từng nghe nhắc đến lời nói của Nữ tu sĩ có quyền hạn thậm chí cả trong khía cạnh chính trị nữa, do vậy, trong Lorel, họ rất có địa vị. Hơn thế, bởi mối liên kết mật thiết với Tinh linh, tôn giáo cũng mạnh mẽ nghiêng về phía Tinh linh nhiều hơn so với Nữ thần. Những gì tôi biết về đất nước này... Bọn họ sở hữu một nền văn hóa đặc biệt và vượt trội trên lĩnh vực hàng thủ công]

Sự nổi tiếng được biết đến khi Lorel sở hữu một số kỹ thuật độc đáo. Ngay cả khi tôi nói bọn họ tin vào các Tinh linh, vẫn kết thúc bằng việc liên kết đến Nữ thần, thành thử tôi không tìm hiểu quá sâu về chúng.

Kỹ thuật tay nghề cao, và sở hữu một biểu tượng được gọi là Nữ tu sĩ. Ấn tượng của tôi chỉ bấy nhiêu.

"... Tôi hơi ngạc nhiên. Ngài thực sự nắm rất rõ. Chắc ngài phải khảo sát kỹ lưỡng nhỉ. Ngài có định sẽ mở một cửa hàng tại đất nước chúng tôi không?" (Sairitz)

[Dĩ nhiên rồi, nếu nó được cấp phép, tôi sẽ thực hiện trong thời gian tới. Tôi chỉ mới bắt đầu kinh doanh, nhưng lại có những ước mơ lớn]

"Tôi hiểu rồi. Đến lúc ấy, xin thông báo đến tôi đôi lời. Tôi sẽ giúp ngài"(Sairitz)

[Rất cảm ơn cô]

Cuộc trò chuyện dừng hẳn. Với một nụ cười, người phụ nữ hứa hẹn hợp tác cùng tôi. Vừa duy trì một nụ cười nhẹ nhàng, cô ta vừa quan sát tôi với đôi mắt hẹp như thể đang dò xét. Cảm giác chẳng khác gì đang bị thẩm định ở đây cả. Hình như cô ta không ngại vẻ bề ngoài của tôi, thế nên có lẽ cô ấy đang tìm kiếm bất cứ một điều gì đó nhằm hiểu sâu hơn. Cứ như cô ta đang khảo sát mỗi inch <đơn vị tính chiều dài của Anh> trên cơ thể tôi vậy.

Liên minh Lorel.

Một trong bốn cường quốc lớn và là một quốc gia mà tôi chưa bao giờ đặt chân đến. Khác xa ba nước kia, Liên minh này tập hợp các cường quốc nhỏ thành một quốc gia. Có vẻ ba quốc gia nhỏ này tụ tập dưới tên Nữ tu sĩ. Về vị trí trên bản đồ, nó nằm phía nam xa lộ vàng chúng tôi từng đi qua, phía bên kia của dãy núi cao, nơi tồn tại biển nội địa. Chẳng thành vấn đề trong suy nghĩ của tôi khi xem nó như Shikoku.

Ở khía cạnh khác, họ dường như sở hữu một nền văn hóa riêng, nhưng có lẽ bởi bản sắc dân tộc là khép kín, nên không có nhiều thông tin xung quanh vấn đề ấy. Đấy chính là lý do khiến các kỹ thuật đặc trưng cũng như sự tồn tại của Nữ tu sĩ thậm chí còn nổi bật hơn nữa.

Văn hóa, Nữ tu sĩ, kỹ thuật tay nghề cao. Khi chỉ nghe nhắc đến bấy nhiêu đặc điểm đó, tôi cảm tưởng cứ như Nhật bản vậy. Nếu Nữ tu sĩ thay thế cho một vị trí nào đó tương tự sự uy nghi của Hoàng đế, chúng sẽ phù hợp một cách hoàn hảo luôn.

Có lẽ vì ba đất nước nhỏ hợp nhất lại, thế nên một quốc gia với chủng tộc không đồng nhất. Màu sắc da và tóc cũng khác nhau, và hình như rất ít người quan tâm đến việc này. Chúng gây tổn thương khi không có nhiều thông tin xung quanh, nhưng đây là một đất nước tôi muốn ghé đến ít nhất một lần.

Rất tiếc. Trong lúc này việc ấy chưa cần thiết. Mà là tại sao cô ta lại quan tâm đến tôi. Về tôi, hay cửa hàng của tôi đây? Điều đầu tiên trong tâm trí tôi là thế đấy.

"Nhưng thật kỳ lạ mà" (Sairitz)

Người phụ nữ ấy đã phá vỡ sự im lặng. Trong tất cả những nụ cười ấy, tôi thật không thể đọc những gì cô đang suy nghĩ. Năng lực đọc tư tưởng, nếu kích hoạt chúng trong khoảnh khắc ở những tình huống kiểu này, sẽ rất hữu ích đây!

[Cô đang cố gắng nói gì?]

"Ngài, người nói rằng chưa bao giờ truy cập Liên minh Lorel, với một số lý do, lại đang sử dụng một cái gì đó chỉ có một vài chọn lựa được giảng dạy" (Sairitz)

Cái gì là cái gì vậy? Sử dụng sao? Lorel sở hữu kỹ thuật tay nghề cao, vì vậy có lẽ nó liên quan đến các người lùn hả?

"Trên ký hiệu của thương đoàn Kuzunoha, có hai ký tự được viết bằng nó đúng không?" (Sairitz)

Ah, đúng rồi... Tôi đã viết chữ kanji trong các dấu hiệu trên tấm bảng bằng gỗ.

"Đấy là chữ viết của sự thông thái. Từ bốn cường quốc lớn, không đúng, trên toàn thế giới này, chỉ có một vài nơi trong Lorel biết về nó. Tại sao chúng lại được sử dụng trong tên cửa hàng của ngài vậy?" (Sairitz)

Văn bản của sự thông thái, cô ấy nói gì đây? Đó là chữ kanji và được chúng tôi sử dụng trong tiếng Nhật mà.

[Đấy là một trong những thành phẩm tôi đã sử dụng từ lúc nhỏ. Thực sự bí ẩn mà. Tôi đến từ rìa hoang mạc, nhưng có lẽ một ai đó từ quốc gia của cô đã đến rìa hoàng mạc và dạy kiểu chữ viết ấy chăng? Không giống như tôi biết hết các ký tự mà cô biết đâu. Đây cũng là lần đầu tiên tôi nghe nhắc đến cái tên 'chữ viết của sự thông thái' đấy]

Có thể một 'nhân tộc' nào đó đã đến thế giới này và dạy cho bọn họ chữ kanji theo một cách quái lạ. Nhưng tôi lại có một cụm từ toàn năng và thuận tiện, 'hoang mạc' ấy. Từ kinh nghiệm của tôi cho đến lúc này, hầu hết tất cả mọi thứ đều có thể được lý giải chỉ bằng cách nói ra từ này. Trên một ý nghĩa nào đấy, tôi luôn được cứu bởi 'hoang mạc'.

"Một ý kiến khá thú vị. Nhưng không thể. Trong trường hợp những ai hiểu biết về chữ viết thông thái, bước chân ra khỏi đất nước, những thông tin liên quan về nó sẽ được ghi chép lại tất cả. Từ số những người từng làm vậy trong quá khứ, chẳng có ai đã đi đến hoang mạc cả"(Sairitz)

Gì thế?! Lần đầu tiên cô ta bắt bẻ. Ngoài ra, hồ sơ à, cô ấy nói thế phải không nhỉ? Ở thế giới này, một nơi mà hầu hết mọi thứ đều làm qua loa cẩu thả hả? Tôi hơi ngạc nhiên khi cô tự tin chắc chắn về chúng đấy.

Kế tiếp, nương theo chiều gió nào.

[Nhưng tôi biết làm thế nào để viết và đang sử dụng chúng đấy thôi. Sau nữa, hẳn là phải có ai đó cô chưa biết đã đặt chân đến hoang mạc rồi. Trên hết, cô cần ưu tiên cho sự thật đúng chưa. Chừng nào thực tế này còn tồn tại, một ai đó phải giảng dạy cách viết này]

"Thật vậy. Tôi phải chấp nhận sự thật. Giống như ngài nói, có thể tồn tại cơ hội các chữ viết của sự thông thái đã được giảng dạy tại hoang mạc. Nhưng tôi lại có một suy nghĩ hơi khác trong tâm trí"

(Sairitz)

[Nghe thử nào]

"Các ký tự của sự thông thái, như tên gọi, được viết ra bởi những người thông thái. Nói cách khác, nếu là một người sở hữu trí thông minh và sự thông thái, sẽ không còn lạ khi người đó nhận biết chúng ngay từ đầu"(Sairitz)

Sự thông thái, theo cô ta nói. Có lẽ nào, giống như bậc hiền nhân hả?

[Cô đánh giá quá cao tôi rồi đấy. Tôi không quá thông minh để được gọi là một người thông thái đến thế đâu. Chỉ đơn thuần tôi là một người mở một cửa hàng buôn bán thôi]

"... Raidou-sama. Sự thông thái hơi khác một chút so với từ hiền triết. Người thông thái sở hữu lượng kiến thức không tưởng rất được tôn trọng. Chúng tôi thường gọi như vậy đấy"(Sairitz)

Eh? Vấn đề biến chuyển đến quái lạ nhỉ?

[Tôi chưa hiểu ý cô lắm]

"Sự thông thái là một thuật ngữ thường được sử dụng cho những người không phải ở thế giới này mà họ đến từ một nơi xa vời. Tôi nghĩ ngài cũng là một người thông thái-sama. Tôi có đúng không vậy?" (Sairitz)

'Thông thái' là cụm từ viết tắt của 'người đến từ thế giới khác', hừm. Một cái tên gọi rắc rối mà bọn họ đã đặt. Đây là một quốc gia khép kín nên lý do các thông tin chi tiết có liên quan không thể được hiểu đầy đủ chỉ thông qua tài liệu, rất tốt, không cần phải giúp gì.

Chữ kanji là văn tự của sự thông thái, hừm. Tên cửa hàng, tôi suy nghĩ về việc sử dụng chúng như là một lời chào mở đầu đến các anh hùng khi các cuộc tám chuyện dần truyền miệng đến tai họ, vì vậy tôi không suy nghĩ quá sâu xa về vấn đề này. Ai ngờ chữ kanji đã tồn tại trước đó rồi, hơn nữa, lại là các thông tin khá tuyệt mật. Tôi cho rằng chữ kanji là một cách viết riêng, nhưng thật không ngờ chúng còn quan trọng đến mức cần bảo mật thông tin. Bởi bạn biết đấy, chúng cũng chỉ là chữ viết mà thôi. Trong một thế giới mà hầu hết mọi nơi đều sử dụng ngôn ngữ và số đếm phổ biến, tôi thực sự không cho rằng chúng có quá nhiều giá trị đâu.

Dù sao thì, hiện tại có vẻ tôi đang bị nghi ngờ là 'một người thông thái' ha. Không cần nghi ngờ, thế nhưng đấy lại là sự thật.

Tôi nên làm gì đây? Thừa nhận hay giả vờ ngu ngơ. Chừng nào vẫn chưa biết được mục đích của người phụ nữ này, tôi thấy nên giả ngu sẽ là sự lựa chọn tốt nhất.

"Ara, không có câu trả lời? Ngoài ra, còn có thêm một lý do tôi nghĩ ngài là một người thông thái-sama. Chính trong tên của ngài đấy. Tên tôi là Sairitz và chính xác thì được viết như thế này"(Sairitz)

Tôi vẫn duy trì sự im lặng (thực sự tôi chỉ suy nghĩ làm thế nào để xử lý chúng) và không quá vội vã, người phụ nữ tên Sairitz đứng dậy, đi đến bên cạnh và đặt một ngón tay lên bàn.

Ngón tay mảnh dẻ phát sáng và chữ kanji đầy màu sắc kèm sự tinh tế được viết ra. Cô ta thực sự chẳng sử dụng tí mực nào, các nét chữ chỉ hiện ra theo vết ngón tay của cô thôi. Ồ, chúng được viết một cáchchuẩn xác đấy chứ. Hoàn chỉnh hơn tiếng Nhật, một cái tên có thể phù hợp với tiếng Tàu hơn.

"Và tên dòng tộc của tôi thì như thế này. Có lẽ một lời giải thích chẳng cần thiết, nhưng chúng phát âm như Kahara. Kahara Sairitz, tên đầy đủ của tôi đấy. Trong Lorel, thông thái-sama rất được yêu mến và hầu hết mọi người đều sở hữu cái tên tương tự vậy. Việc đặt tên được thực hiện trong đền thờ Tinh linh, chúng tôi gọi nó là Yashiro. Tại nơi ấy, nhiều bậc cha mẹ sau khi sinh một đứa trẻ sẽ đến đó để cầu xin một cái tên. Nơi đó sẽ đề ra vài chọn lựa phù hợp cho đứa bé, và các bậc phụ huynh sẽ quyết định dựa trên đó, đấy là cách đặt tên con cái"(Sairitz)

Hana và tiếp đến là Hara, tạo thành Kahara, hừm. Thế nên, ngay cả cáchphát âm bắt bắt nguồn cho tên dòng tộc. Thực tế chẳng khác Nhật bản nhỉ. Đến cụm từ được phát âm Aya Tadashi cũng không giống cái tên dành cho phái nữ đâu. Chữ kanji không được truyền bá rộng rãi, do đó, khi đặt tên, họ phải nhờ đến những người liên quan trong đền thờ à. Cô ấy gọi nó là Yashiro, thành thử, có lẽ một người tựa như một vị linh mục Thần đạo sử dụng những kiến thức nhằm đưa ra một số sự lựa chọn. Mặc dù bọn họ phụng sự các Tinh linh và Nữ thần, các linh mục trong Lorel được phép học chữ kanji sao? Cô ta đã nói chỉ tồn tại vài chọn lựa thôi, nên chắc không phải hoàn toàn như vậy rồi, nhưng chúng phiền phức thật đấy.

"Đôi khi những cái tên của sự thông thái giống hệt nhau. Đấy là bằng chứng cho việc những người ấy được tôn trọng và tin yêu từ nhân dân, như cái tên Raidou-sama cũng tương tự tại đất nước chúng tôi vậy, tôi nghĩ thế"(Sairitz)

...

"Ngoài ra, các đặc điểm trên gương mặt ngài nữa. Ai cũng cho rằng thông thái-sama là những người được sinh ra từ dòng máu khác biệt so với hân tộc chúng tôi. Thông thái-sama, không giống vẻ bề ngoài, những thứ ẩn chứa bên trong con người họ mới quan trọng nhất. Hầu hết các hồ sơ về thông thái-sama đều ghi chép bọn họ không sở hữu vẻ ngoài đẹp đẽ mấy"(Sairitz)

Ôi-ôi, sự thật hả? Một quốc gia thực sự có liên kết với người của thế giới khác. Đấy là lý do sự nhận dạng được đính kèm sao? Tất tần tật các bí mật về chúng, một Lorel rất ngay thẳng. Các kỹ thuật cũng là kết quả của những khái niệm đến từ thế giới chúng tôi luôn ư? Và một phần sự nhận thức rõ ràng giữa hân tộc và "nhân tộc" sở hữu những dòng máu khác nhau tạo ra thứ âm thanh rất thuyết phục đấy. Chưa kể đến cái phần bọn họ còn sở hữu những thứ quan trọng hơn bên trong con người nữa.

[Ổn không khi nói một điều quan trọng với một người như tôi vậy? Tôi, cô cũng biết rồi, mặc dù không phải một người thông thái]

"Ngài hiểu sai ý chúng tôi sao, Raidou-sama? Chúng tôi chỉ muốn che chở cho các thông thái-sama không may nhận để nhận lấy sự đối xử bất công trong thế giới này thôi"(Sairitz)

Không may ư. Từ những gì nghe được thông qua Root, đa số những người đã đến từ thế giới của chúng tôi đều do các vụ tai nạn. Dường như họ hiểu biết khá nhiều đấy chứ.

"Có thể lúc này vẫn ổn đấy, nhưng trong thời gian, ngài sẽ phải đối mặt với vấn đề này. Nếu là Lorel, chúng tôi sẽ chào đón ngài với vòng tay rộng mở. Những điều gì có thể thì chúng tôi dự định sẽ thực hiện chúng cho ngài"(Sairitz)

[Có vấn đề đấy. Hình như trên thực tế, tôi chẳng có lý do gì để nhận được sự bảo hộ của mấy người đâu. Nếu phát hiện một thông thái-sama, tôi sẽ đề nghị họ đến quốc gia của cô ngay và luôn]

"... Hình như ngài vẫn chưa tin tưởng chúng tôi hả. Ra vậy. Lúc này tôi sẽ để nó ở đây. Điều này không phải một cái gì đó có thể vội vã sau tất cả ha"(Sairitz)

Có lẽ cô ta hiểu thái độ của tôi rất cương quyết, hoặc có thể vấn đề sẽ không tiến triển theo ý cô. Cô ấy thu hồi lại khá dễ dàng.

"Đúng rồi, Raidou-sama, có điều này tôi muốn xin ý kiến của ngày. Có được không vậy?" (Sairitz)

[Nếu cô đã đối tốt với một người như tôi thì không sao đâu]

"Hai vị anh hùng Nữ thần-sama đã gửi đến. Chúng tôi nghĩ hai vị ấy cũng rất thông thái. Raidou-sama, ý kiến của ngài như thế nào về họ?" (Sairitz)

[Một câu hỏi tôi chẳng thể nào đáp ứng được rồi. Xin thứ lỗi, nhưng hình như ý kiến của tôi sẽ không thật hữu ích đâu. Tôi chưa bao giờ gặp bọn họ trước đây, do đó, chẳng thể nghĩ ngợi gì về họ cả]

Với câu trả lời ấy, cô không biểu hiện bất kỳ sự bất mãn nào, Sairitz-san lặng lẽ đứng lên từ chỗ ngồi. Cúi chào một lần nữa, cô quay người và đi về phía lối vào phònh khách này.

"Tôi hiểu rồi. Ah, đúng thế, ra là vậy"(Sairitz)

Thở ra một hơi dài đầy nhẹ nhõm sau khi phóng thích khỏi sự căng thẳng, Sairitz-san quay người trò chuyện với tôi. Mà cũng chẳng cần chờ đợi phản ứng từ tôi, cô ấy vẫn tiếp tục.

"Các ký hiệu trên cửa hàng Raidou-sama, thật đáng yêu. Kuzu đề cập đến y dược và Ha thì liên qua đến thực vật. Hiện thời dược phẩm là điểm mạnh đúng chứ?" (Sairitz)

[Đấy là tên gọi của một loài thực vật, không phải ký tự trong y học. Vâng, mặc dù vẫn không sai khi nói tôi muốn truyền bá các loại dược phẩm đâu]

"... Như tôi vẫn nghĩ, ngài rất hiểu biết về chữ viết của sự thông thái. Trước khi quay về đất nước, tôi muốn được gặp ngài một lần nữa. Kế đến, tôi xin phép"(Sairitz)

Ah.

Sao lại thành ra thế này? Tôi cảm thấy như mình vừa đánh rơi một thứ gì đó.

Không còn lý do gì để ở lại căn phòng mà giờ đây chỉ còn mỗi mình tôi. Hãy quay lại đại sảnh nào.

CHƯƠNG 119: ĐỦ THỨ CHUYỆN.

Sau khi trở lại từ tầng dưới, Sairitz tách khỏi đám hộ vệ và quay về căn phòng tiếp đón những vị khách cấp cao.

Một tấm thảm màu đen mềm mại đã được trải ra trong căn phòng và những vị khách đến từ các quốc gia khác nhau giờ đây chia thành từng nhóm nhỏ hết mình với mấy cuộc chuyện trò, hay tập trung về phía ban công ở xa quan sát diễn biến dưới hội trường. Sairitz đến từ Liên minh Lorel, cũng là một trong những người nắm giữ địa vị cao cấp. Trước khi rời khỏi sự kiện này, cô quay lại chỗ ngồi được sắp xếp sẵn, rồi tiếp đón một vài hân tộc đến trò chuyện. Trong lúc trao đổi khéo léo với họ, đột nhiên cô nhận ra một điều gì đó và quay đầu hướng về một vị trí xác định.

Ánh mắt Sairitz thu hẹp. Từ nơi cô cảm nhận được ánh nhìn ấy, một người thật bất ngờ.

(Công chúa thứ hai của Đế quốc, Lily, mặt trận Gritonia. Người này như hình với bóng theo sau vị Anh hùng của Đế chế. Sau khi Anh hùng xuất hiện, cô ta đã từ bỏ tất cả quyền lực chính trị của mình như thể chạy trốn khỏi chúng, và phục vụ dưới quyền anh ta. Chỉ là, như một người đã chứng kiến cách cô ta từng hành động trước đó, càng tăng thêm sự nghi ngờ. Sự cảnh giác với môi trường xung quanh của cô ta thật đã phát triển chặt chẽ hơn trước khi vị anh hùng xuất hiện, nên khoảng thời gian điều tra về tình trạng hiện tại của cô ả khiến phe ta gặp khó khăn. Một sự cảnh giác đến bất thường. Giờ đây, trên thực tế không có sự tương tác giữa mình và cô ấy. Phía ta đã không thực hiện bất kỳ việc tiếp cận không cần thiết nào với người anh hùng bên cạnh họ, và hiện cũng chẳng có kế hoạch làm như vậy) (Sairitz)

Sau khi kết thúc một vòng các cuộc chuyện trò, Sairitz cáo lỗi đến những người xung quanh và tìm cách tiếp cận Lily, người đang đứng gần ban công. Lily không nhìn Sairitz nữa, cô ấy đang quan sát tình hình ở tầng dưới.

(Bọn họ đang đến, Lorel à. Mình từng nghĩ sẽ lơ chúng trong một khoảng thời gian đấy, kể từ khi năng lực Tomoki không hoạt động trên Nữ tu sĩ, và hơn hết, không cần thiết gia tăng thêm công việc cho mình. Suy nghĩ bọn họ đang liên lạc với thương đoàn Kuzunoha. Đừng đùa chứ. Từ lúc nhận được cảnh báo từ người phụ nữ tên gọi Tomoe, thậm chí nếu cô ta chỉ là một nhân viên trong thương đoàn, âm thanh ấy không như một trò đùa đâu. Tomoki đang chuẩn bị xâm chiếm nơi ấy, đã say mê người phụ nữ đó, thế nên, chỉ là mình không thể bỏ qua cho thương đoàn Kuzunoha hoàn toàn được. Thanh niên khó coi này dường như là chủ sở hữu nơi đó, Raidou, và cũng có khả năng là chủ nhân của Tomoe luôn. Đấy thật là một thời gian mình đã hoạt động cùng Tomoki và những người khác, nếu bọn họ kinh doanh gần đó, mình không thể nhúng tay nhưng khá quan tâm đến. Thật tốt nếu bọn họ chỉ loanh quanh tại Tsige. Trên hết, cô gái tiếp cận đang nói với mình rằng bọn họ đã liên kết cùng Lorel đầy bí mật rồi ư? Trời, họ thực sự đang đến. Một trở ngại, trở ngại, trở ngại, trở ngại!!) (Lily)

Mặt khác, Lily biết được Sairitz tìm cách đến gần. Cô ta quan sát tầng dưới không phải vì đòn nghi binh đến Sairitz đâu. Chỉ là cô kiểm tra Raidou thôi, người đang quay trở lại hội trường.

Với Lily, thương đoàn Kuzunoha và chủ sở hữu, Raidou, chính là một phần lý do cô có mặt tại Học viện trấn này. Tomoe, một kiếm sĩ mạnh mẽ mà bọn họ đã gặp gần Vương quốc Limia. Sự tồn tại ấy, không chỉ trở thành một vết rạn lớn trong trái tim Anh hùng, một con chốt mạnh nhất của Đế quốc, mà còn với cả Công chúa Lily. Riêng anh hùng, lần đầu tiên bị đối xử rất phủ đến vậy, ngày ấy, cô sở hữu một thanh kiếm mà anh ta không thể nào rút ra khỏi vỏ, mặc dù anh có thể sử dụng bất cứ một loại ma cụ nào. Lily đặt lời cảnh báo của Tomoe trong tim, thành thử hạn chế điều tra về thương đoàn Kuzunoha đến mức tối thiểu, cũng như không can thiệp bằng bất cứ giá nào. Cô đã có thể kiểm soát sự quyến luyến của Tomoki đến Tomoe, vì lý do ấy, anh ta vẫn chưa đi đến những hành động cụ thể. Sự tồn tại của Tomoe hiện trở thành mầm móng đau khổ của Lily, thế nên cô không màn đến các vấn đề rắc rối chỉ để đến được Học viện trấn này.

"Lily-sama. Làm thế nào lại nhìn xuống hội trường vậy? Đã có ai đó khiến cô quan tâm sao?"

'Ồ, không phải Kahara-sama đây ư'(Lily)

"Sử dụng -sama à, tôi chẳng bận tâm nếu cô có dùng kính ngữ hay không đâu. Một vị công chúa từ Đế quốc mà, một quốc gia đang chiến đấu với Quỷ tộc trên tiền tuyến sau tất cả"(Saritz)

"Tôi đã từ bỏ mọi quyền thừa kế với ngai vương rồi. Ngoài ra, tôi chỉ là kẻ trụy lạc đang tham gia kiểu Lễ hội trong thời gian này thôi"(Lily)

"Bằng cách hỗ trợ vị Anh hùng, cô đã sở hữu đủ sự cống hiến rồi. Tôi, không đúng, Lorel chúng tôi muốn-"(Saritz)

"... Hãy đi vào vấn đề chính thôi, Kahara-sama. Cô, một trong những người cầm quyền tại Liên minh Lorel, vượt qua mọi rắc rối chỉ để xuống dưới và gặp gỡ thanh niên đó là sao vậy? Tôi rất bận tâm đấy"(Lily)

Cách nói của Lily ngăn cản những lời tâng bốc từ Sairitz. Chiếc quạt gấp che đi nửa dưới khuôn mặt, và ánh mắt Lily nhẹ nhàng mỉm cười. Nhưng Sairitz lại cảm nhận chắc vì cô ấy không mấy vui vẻ nên mới thốt ra những lời ấy.

"Người đàn ông... Ah, chỉ là liên hệ cá nhân thôi. Tôi nghe báo lại từ cấp dưới rằng có một cửa tiệm trong thị trấn này buôn bán các loại thuốc rất hiệu nghiệm cùng các loại trái cây đặc biệt. 'Cậu ta là một chủ tiệm vô cùng đặc biệt, vì vậy ngài sẽ nhận biết được trong nháy mắt thôi' là những gì bọn họ nói cứ như nửa đùa nửa thật, nhưng khi nhìn thấy cậu ấy mới một lúc trước, tôi rất ngạc nhiên. Thực sự chỉ trong một cái nháy mắt, hơn nữa, từ khoảng cách xa. Thế nên vô thức tôi bước đến và nói chuyện với cậu ấy mà chẳng suy nghĩ về địa vị của riêng mình luôn. Có lẽ đã làm phiền cậu ta rồi"(Sairitz)

"Fufufu, đúng vậy. Thậm chí đứng từ đây, cô có thể ngay lập tức biết đó là cậu ta, Raidou-dono"(Lily)

Ánh mắt Lily đã nhận diện được Raidou. Và kế đến, sau khi xác nhận Raidou, lần này đến lượt Sairitz tỏ ra quan tâm.

"... Lily-sama cũng biết về Raidou-dono sao?" (Sairitz)

"Ừm. Về phía tôi, chủ yếu là từ những tin đồn thôi. Những điều như, nhân viên của họ hầu hết đều là bán nhân, và cậu ta còn là một giáo viên tạm thời trong Học viện nữa. Dường như cậu khá thú vị đấy. Tôi cũng muốn có một cuộc chuyện trò với cậu ấy"(Lily)

"... Ra vậy, nói chuyện à. Thế mà cậu ta đã là một giáo viên thời vụ, huh. Hơn nữa, còn gắn bó với bán nhân..."(Sairitz)

(... Cô ả chẳng biết nhiều về cậu ta ư? Hay đang giả nai đây?) (Lily)

Trông thấy khuôn mặt Sairitz như thể lần đầu nghe nhắc về mối liên kết giữa cậu ta với bán nhân, cũng như một giáo viên tạm thời, Lily suy tư.

(Hiện nay, thương đoàn Kuzunoha chẳng còn dấu hiệu tồn tại ở bất cứ nơi nào khác ngoài Tsige và Rotsgard. Và cô gái này rời khỏi quốc gia là điều gì đó rất hiếm xảy ra. Tình huống này, Lorel và thương đoàn Kuzunoha có đủ sự gắn kết cô ả rời khỏi đất nước sao? Một yếu tố không chắc chắn, thương đoàn Kuzunoha hiện không đối kháng với chúng ta. Điều tra về các yếu tố bất ổn khác, Ác Quỷ chẳng hạn, có lẽ tốt hơn. Ác quỷ, kẻ sở hữu sức mạnh chiến đấu quá bá, và trên hết, giữ mối liên hệ với Nữ thần. Hơn nữa, không thành vấn đề nếu có là hân tộc hay quỷ tộc, hắn sẽ đồ sát hết mà không cần phân biệt. So với hắn, thương đoàn Kuzunoha đứng ở vị trí trung lập. Hãy lợi dụng một quốc gia ngẫu nhiên để điều tra triệt để hơn. Nếu Đế quốc ra mặt,mọi chuyện sẽ biến chuyển xấu đi một khi Tomoe biết được) (Lily)

"Nếu dược phẩm của họ tốt như những gì thuộc hạ nói, tôi nghĩ sẽ mua về một ít làm quà tặng" (Lily)

"Ara, một ý tưởng sáng suốt. Nếu muốn, tôi có thể chuẩn bị luôn phần cho Lily-sama không?"(Sairitz)

'Không cần cô làm nhiều vậy đâu'(Lily)

"Không vấn đề gì với địa vị như công chúa Lily-sama mà. Ngoài ra, tôi không thể để một công chúa như này lại chen chút xếp hàng chờ đợi được."(Sairitz)

"... Hiểu rồi. Tôi sẽ nhận lấy thiện ý này vậy"(Lily)

(Có phải cô ta không muốn mình tiếp xúc với Raidou? Hãy chấp nhận vào lúc này. Vẫn còn những điều mình muốn nghe từ miệng cô ta) (Lily)

"Giao cho tôi. Tôi sẽ gửi chúng đến cô trong vài ngày tới"(Sairitz)

"Tôi sẽ đợi. Thay đổi chủ đề nào, tôi có thể dựa vào thiện chí tốt đẹp ấy một lần nữa không vậy? Thật ra, có điều này tôi muốn hỏi Kahara-sama cho bằng được"(Lily)

"Hỏi tôi sao? Bởi địa vị của tôi, rất nhiều vấn liên quan về quốc gia của tôi cũng sẽ không tiết lộ được đâu, thế nên nếu cô đừng đụng chạm đến nó thì ổn thôi"(Sairitz)

(Cô ta muốn hỏi điều gì đây? Cô đã thu lượm thông tin từ kẻ nằm vùng và mọi thứ rồi mà) (Sairitz)

"Dĩ nhiên rồi. Tôi biết đất nước của cô phát triển kỹ thuật đặc biệt mạnh mẽ. Trên thực tế, quốc gia của tôi gần đây quan tâm đến thuốc súng. Tôi nghĩ nếu có thể hỏi thẳng cô về cách quản lý thuốc súng của Lorel cũng như việc sử dụng ấy mà"(Lily)

"Thuốc súng, huh. Lần đầu tiên trong suốt từng ấy thời gian, tôi được nghe đất nước của cô lưu tâm đến một thứ như vậy đấy. Nếu là thế, tôi có thể cho cô biết tất cả những gì tôi từng biết"(Sairitz)

(Thuốc súng à. Bất ngờ đấy. Thật có nhiều cách sử dụng rất nguy hiểm, nhưng chúng lại kém quá xa so với phép thuật. Đúng là, chúng khiến người ta ấn tượng đó, nhưng mức nguy hiểm lại không mấy thiết yếu, tại sao lại... Chỉ dạy cô ta những điều ấy cũng chẳng trở ngại gì. Những điều cô ta chắc đã từng nghe qua. Có lẽ mình nên cảnh báo những người chịu trách nhiệm trong việc này phải cẩn thận hơn) (Sairitz)

"Vâng. Nếu cô thấy hợp lý"(Lily)

(Đế chế tìm hiểu về thuốc súng, nếu họ điều tra, tất nhiên sẽ phải thận trọng. Trong những khoảng khắc, sự thận trọng đôi khi lại để lộ nhiều thông tin hơn. Đừng đánh giá thấp sức mạnh trí tuệ từ chúng ta. Mình sẽ để cô ta rơi vào tầm mắt Tomoki, và biến cô ả thành người làm việc dưới sự chỉ đạo của chúng ta) (Lily)

Trong lúc lắng nghe cách sử dụng cũng như tầm quan trọng mà cô đã biết sơ qua về thuốc súng, Lily mặt đối mặt và tiếp tục mĩm cười với Sairitz.

◇ ◆ ◇ ◆ ◇ ◆ ◇ ◆

"Rembrandt, thì ra ông ở đây"

"Ổn cả, chẳng phải Tướng quân đây ư. Nếu biết ngài đến, tôi đã có thể đi chào hỏi rồi. Nhớ không lầm, những người lẽ ra đến Rotsgard phải là gia tộc Ryujin chứ?"(Rembrandt)

"UMU, ta không có kế hoạch tới đây đâu. Một chiến dịch liên quan đến chiến lược Stella Fort mà ông biết đấy. Theo cách ấy, vừa rơi đúng vào thời gian Lễ hội trường, như một phần trong cuộc hành quân ấy, chúng ta đang nghĩ chân tại đây. Sau đó, ta nhìn thấy ông. Hôm nay, người quản gia không có mặt ở đây sao?"

"Vâng. Tôi mang vợ đi cùng, vì vậy đã giao lại những vấn đề của cửa hàng cho anh ấy"(Rembrandt)

"Không có cận vệ, huh. Thủ lĩnh của Tsige không thể thế này được"

"Không không, thay vào đó, tôi đã dẫn theo một người đáng tin cậy. Thương gia mới nỗi từ thương đoàn Kuzunoha mà tôi từng kể lúc trước ấy. Hôm nay tôi đi cùng cậu ta"(Rembrandt)

Chẳng thể nào phủ nhận mình là người đứng đầu của Tsige được, Rembrandt giờ đã hiểu lý do vị Tướng quân này lại liên lạc với mình rồi.

"... Fuh, mặc dù ta muốn tư vấn cho ông về vấn đề này. Hiểu rồi. Ông đã thuần phục được cậu ta thế là tốt. Ta nghe kể cậu ta là kiểu thanh niên gây dựng cơ sở ở nơi đây và không muốn làm bất cứ điều gì cống hiến cho quốc gia của ta sau tất cả"

'Ông đang cầm dây cương của thương đoàn Kuzunoha ư?' Rembrandt cho rằng lý do này đến cũng tự nhiên thôi, và hình như ông đã đúng.

Thế nên ông không phủ nhận hình tượng của mình được Tướng quân gán ghép vào vị trí lãnh đạo ở Tsige, và cùng lúc ấy, đề cập đến việc dẫn theo Raidou sẽ khiến hắn hiểu lầm mối quan hệ quyền thế giữa họ.

Sự thành công này có thể nhận biết qua lời đáp trả từ vị Tướng quân của Aion.

"Đến cuối cùng thì cậu ta cũng chỉ là một thanh niên trẻ tuổi thôi. Đồng thời trên thực tế, ngay bây giờ cậu ấy đang thuê một không gian bên trong thương đoàn của tôi, và thương đoàn Kuzunoha cũng trực thuộc Tsige, thành thử hãy nhẹ nhõm đi. Ah phải rồi, Tướng quân thích rượu đúng chứ? Một người phụ nữ có mang theo loại rượu khá ngon. Vậy thì, vui lòng bên cạnh tôi một khoảng thời gian nhé. Đi nào"(Rembrandt)

"O-oh. Rembrandt, đừng thúc giục như thế. Xin lỗi quý cô nha. Ta mượn chồng cô một lúc vậy"

"Đừng quá lo. Sau đó, nhảy cùng em một điệu nhạc được chứ? Em sẽ đợi"(Lisa)

Vợ Rembrandt, Lisa, tiễn hai người đàn ông biến mất vào đám đông. Với một nụ cười trọn vẹn, cô nhìn phần lưng của vị Tướng quân Aion khi mất hút. Từ cô, một tiếng thở dài được thốt ra. Thứ âm thanh ấy đủ nhỏ để những người xung quanh không thể nhận biết. Khu vực cô quan sát giờ đây duy nhất chỉ còn những vị khách khác, và cô cũng chẳng biết chồng và người đàn ông kia đi đâu nữa.

(Thuần phục cậu ấy, hừ. Một thằng cha ngu ngốc thậm chí còn không phân biệt ai đang thuần phục ai. Và hắn ta hành động như thể chẳng thèm chú ý gì đến mình. Có lẽ hắn ta còn không nhận ra hắn bị lôi đi để khỏi phải có những cái nhìn phóng đãng đến hai đứa con gái của mình ấy chứ) (Lisa)

Lisa không trao đổi một lời nào với chồng, nhưng cô chỉ mất một khoảng khắc để hiểu những hành động của ông ấy. Ngay cả khi đang nắm giữ một trong những địa vị cao nhất tại Aion, hắn ta thật là một thằng ngốc có được địa vị từ cha chú mà thôi. Vào lúc đó, hắn thấy phụ nữ ở đâu thì bắt ép họ làm vợ ngay.

(Mình tự tin vào khả năng che giấu cảm xúc trên nét mặt, nhưng thậm chí mình đã phải trưng ra một gương mặt chết lặng lúc bấy giờ. Trông thấy con trai tán tỉnh Sif, hắn ta cũng đã cố gắng tán tỉnh con bé và biến con bé thành vợ lẽ. Thật rất sửng sốt. Cha và con trai tranh giành nhau một người phụ nữ, quá kinh tởm) (Lisa)

Lisa nhớ lại một ký ức trong quá khứ. Vào khoảng thời gian khi hai cô con gái Sif và Yuno đều khỏe mạnh, có khá nhiều lời cầu hôn gửi đến. Khi cả hai trở thành sinh viên tại học viện, số lượng càng gia tăng nhiều thêm. Đứa con trai của người đàn ông này cũng là một trong số đấy. Một ký ức cô muốn quên đi.

"Hả? Chỉ mama ở đây sao? Còn papa đâu?"

"Yuno, gọi Oka-sama hoặc mẹ. Cẩn thận với cách xưng hô của con. Nếu không làm được, ta sẽ phải kỷ luật con ở nhà đấy, rõ chưa?"(Lisa)

"Ugh! Con sẽ cẩn thận, Oka-sama"(Yuno)

'Tốt'(Lisa)

'Oka-sama, lúc nãy, nếu con nhớ không lầm thì đó là...'

"Đúng rồi, Sif. Cả người cha và đứa con trai đều cầu hôn con đấy. Dường như hắn ta dừng lại đây để nghỉ ngơi trong cuộc hành quân đến pháo đài Stella. Lúc này, hắn đang bị kẹp chặt, nhưng phải cẩn thận đấy"(Lisa)

"... Vâng. Nhân tiện, Raidou-sensei đâu rồi ạ?"(Sif)

"Cậu ấy được mời đi bởi Lorel... có thể một nhân vật quan trọng nào đó liên quan đến Nữ tu sĩ-sama, nhưng chắc cậu ta đã quay trở lại rồi. Dù con cố gắng ăn diện hết mình, quá tệ luôn. Hình như Raidou-sama không hay tham gia những kiểu tiệc như này"(Lisa)

"Vâng. Đúng thật Raidou-sensei không được hướng dẫn lễ nghi và các sau tất cả"(Yuno)

Yuno thốt lên những lời này với một nụ cười gượng gạo. Ngay cả với cô, thường ngày rất mạnh mẽ, khi khoắc lên mình một chiếc váy, sửa soạn lại mái tóc, để trần phần vai và thay đổi hoàn toàn cách giao tiếo quanh mình. Thì cảm giác này thật chẳng mấy dễ chịu.

"Fufufu, cậu ta đã nhìn thấy mấy đứa, thành thử hãy hỏi cậu về ấn tượng ấy sau này vậy. Một loại thả thính với kiểu thanh niên như thế. Ngoài ra, Yuno và Sif"(Lisa)

'Gì thế ạ?'(Sif)

'Chuyện gì ạ?'(Yuno)

"Có vẻ hai cô nàng đã chơi bời trong Học viện khá hào nhoáng ha? Cái tên Rembrandt chẳng có lấy tiếng tăm tốt đẹp quanh đây mấy đứa biết không?"(Lisa)

"?! M-mẹ đã điều tra sao?"

"Dĩ nhiên. Chỉ với thành tích học tập, ta không tài gì biết được cách sống của hai đứa ở đây như thế nào. Có vẻ hai đứa trở nên ngoan ngoãn khi ở nhà, nhưng trong quá khứ thì cả hai chẳng khác nào cặp bài trùng nhỉ"(Lisa)

'Uhm'

Hai cô nàng tập trung sự chú ý từ mọi người, đang khép nép và thu mình lại.

"... Có lẽ ta nên nói với Raidou-sama" (Lisa)

"Đừng mà!"

Sif và Yuno đều đồng thanh. Sắc thái ảm đạm của bọn họ cũng trông khá phù hợp nữa.

"Sau này, tai tiếng ấy, xoá tan chúng cho đến khi tốt nghiệp. Hiểu chửa? Thay đổi điều đó được không? Gạt bỏ tai tiếng của hai đứa. Một công việc khá khó khăn đấy. Những người thích xem thường người khác và đánh giá cao chính mình. Điều này chắc chắn sẽ giúp ích hai đứa trong tương lai đây, nên hãy thực hiện việc ấy hết sức mình. Thôi được rồi, nếu cả hai đã hiểu, nhanh lên và quay trở lại bữa tiệc đi!"(Lisa)

'Y-Vâng!'

Những lời nói từ mẹ thúc dục Sif cùng Yuno, và cả hai quay về nơi rực rỡ. Hai người họ cùng chia sẻ những cảm xúc tương tự nhau. Đầu tiên và cũng là hiển nhiên, sự bối rối khi biết Raidou sẽ tìm hiểu về những hành vi trước đây của mình, và sau nữa, nỗi sợ hãi của việc Raidou nhận ra được sự thật và sẽ làm điều gì đó vô cùng đáng sợ với cả hai để sửa chữa tính cách ấy. Bởi một số lý do, trong tâm trí cả hai, không tồn tại suy nghĩ cậu ấy sẽ từ bỏ họ, bị cậu khinh miệt hay những thứ tương tự vậy. Hơn thế nữa, chỉ sợ cậu ta sẽ làm điều gì đó khiến họ phải chứng minh lòng tin của mình với cậu, hoặc có lẽ lớp học sẽ đóng băng trong một khoảng thời gian.

Lisa quan sát Raidou, người tình cờ tựa lưng vào tường. Như thể cậu đang suy tư điều gì đó, hoặc giả chẳng nghĩ ngợi về thứ gì cả. Trông thấy ân nhân mà không thể đoán trước được việc gì, quý bà vô thức mỉm cười một cách sảng khoái.

◇ ◆ ◇ ◆ ◇ ◆ ◇ ◆

"Cảm ơn vì ngày hôm nay, Raidou-dono. Nhờ cậu mà tôi đã có thể chiêm ngưỡng hai cô con gái ăn diện đấy"

Rembrandt gửi lòng biết ơn đến Raidou với một nụ cười.

Trên đoạn đường trở về, bầu trời vừa nhá nhem tối. Lễ hội đêm cũng chỉ mới bắt đầu thôi. Hiện tại, các sinh viên đã tham gia trong bữa tiệc nhiều khả năng đang lắng nghe điểm số của mình, và thể hiện niềm vui hay nỗi thất vọng đây. Bọn họ nên mỉm cười khi nhận đặc ân là trở thành những vị khách được mời mới phải chứ. Về các cô con gái của cặp vợ chồng này, cả hai được giao một nhiệm vụ khác từ bậc phụ huynh, và từ lúc quay lại bữa tiệc chẳng hề thấy nở lấy một nụ cười nào nữa.

[Về phía tôi thì rất ổn, tôi đã có thể tiếp xúc với rất nhiều người rồi. Rất cảm kích luôn]

"Con gái của chúng tôi thì sao? Bọn họ có khiến đôi mắt của cậu vui tươi hơn không?"(Lisa)

Quý bà hỏi thăm Raidou về sự đánh giá trước sự xuất hiện khác thường của hai cô con gái.

[Họ vô cùng xinh đẹp. Hoàn toàn khác xa so với khi trong lớp học của tôi, và còn hơn cả sự vui mừng, tôi rất ngạc nhiên]

"Hahaha! Một vẻ đẹp khiến cậu ngạc nhiên. Raidou-dono chỉ được cái nói đúng!"(Rembrandt)

Tựa như một bậc phụ huynh quá nuông chiều con trẻ, Rembrandt nhấn mạnh ý nghĩa lời nói Raidou và khen ngợi con gái mình.

"Anh yêu... Những cô gái khác cũng như Raidou-sama sẽ nhìn vào đó, thế nên em đã nghiêm túc chọn lựa những bộ y phục đấy. Là một người mẹ, em thấy thật an lòng"(Lisa)

[Những lời ấy quá lãng phí dành cho tôi đấy, quý cô à]

"Nhân tiện, Raidou-dono, tôi chưa kịp giới thiệu cậu với anh ta nhưng, trên thực tế, Tướng quân của Vương quốc Aion cũng đến" (Rembrandt)

Nụ cười trên nét mặt và tính vui vẻ trong giọng nói Rembrandt đều biến mất khi ông đề cập như thế với Raidou, người đang dạo bước phía trước ông.

[Tướng quân-sama của vương quốc Aion à?]

"Ừm, có vẻ anh ta đang ở giữa chặn hành quân đến Stella Fort. Anh ta hỏi về cậu, nên tôi nói rằng mình đã thuần phục cậu khá tốt. Cậu khá nổi tiếng nhỉ. Hình như Liên minh Lorel cũng đã bày tỏ sự quan tâm đến cậu ha"(Rembrandt)

[Cảm ơn nhiều. Ông cũng biết đấy. Dường như bọn họ nghe được sự nổi tiếng về các loại dược liệu của tôi, nên đã hỏi thăm nếu tôi muốn mở một cửa hàng ở Lorel. Ngay lúc này tôi quá bận biệu tại Tsige và cả ở đây rồi, vì vậy tôi từ chối họ]

"Rất ấn tượng. Chỉ là, trên thực tế cậu đã có một lời đề nghị cho cửa hàng tiếp theo. Nhưng trong những tình huống ấy, hãy cẩn thận vị thế của cậu, có thể một cái bẫy cũng không chừng"(Rembrandt)

[Cám ơn những lời khuyên]

"Anh yêu, Raidou-sama có Tomoe-sama và Mio-sama, cũng như một ai đó tên gọi Shiki-sama rồi mà"(Lisa)

"Oh đúng vậy. Tôi vô tình nói điều gì đó không cần thiết rồi. Xin lỗi vì đã quá tọc mạch, Raidou-dono"(Rembrandt)

[Không đâu, đừng bận tâm. Thật vui khi nhận lấy sự quan tâm chăm sóc từ ông đấy]

"... Raidou-dono, cậu thấy đấy, thời gian gần đây, tôi đã chứng kiến sự chuyển mình của Tsige mỗi ngày. Những gì tôi sắp nói không chỉ đơn giản là cảm xúc về lòng biết ơn đâu. Trong tương lai, không thành vấn đề với bất kỳ loại kẻ thù nào cậu có, tôi sẽ sát cánh bên cạnh cậu. Như một ân nhân của chúng tôi và còn là một thương gia hợp tác. Đấy là quyết định của tôi. Thế nên, khi gặp rắc rối từ một việc gì đó, đừng ngần ngại kể lại. Tôi đây sẽ trở thành một phần sức mạnh của cậu"(Rembrandt)

Khi Rembrandt hoàn tất lời nói, Raidou đi phía trước đột ngột dừng bước.

Lý do thì có đến hai. Đầu tiên, bởi sự bày tỏ lòng biết ơn mà cậu cảm nhận từ những lời của Rembrandt. Và lý do còn lại là vì những gì đang lọt vào tầm mắt cậu. Một số sinh viên trong những bộ trang phục. Rõ ràng bọn họ thể hiện thái độ thù địch. Và chính xác chúng đang nhắm đến Raidou.

Rembrandt cũng nhận thấy sự bất thường và dừng chân.

"Này, Raidou"

[Tôi chưa bao giờ cho phép sinh viên gọi mình mà không dùng kính ngữ. Chắc chắn tôi là Raidou, nhưng cậu vẫn gọi như thế dù hoàn toàn biết tôi là một giáo viên tạm thời sao?]

"Dĩ nhiên. Ta không cho phép ngươi nói đã quên ta. Ta đây, người gần như bị giết chết bởi ngươi"

Raidou nghiêng đầu. Một sinh viên à, cậu chẳng nhớ ra gì cả.

Nếu anh ta thu nhận gần như sắp chết, ắt phải là một sinh viên từng tham gia lớp học của cậu. Nhưng khi suy nghĩ đến các sinh viên hiện tại cũng như những sinh viên từng bị thương trong lớp trước đây, không hề có ai biểu hiện sự phẫn nộ.

[Thật lấy làm tiếc. Tôi không biết anh là ai]

"? !! Đừng giỡn mặt!"

[Tôi không đùa đâu. Thật chẳng có lấy một manh mối nào. Nhưng, nếu từng làm như thế, hãy để tôi tạ lỗi. Thật lòng xin lỗi. Anh cũng biết rồi đấu, hiện tôi đang sống ở thương đoàn. Nếu cần than phiền, tôi sẽ lắng nghe vào ngày mai tại cửa hàng. Vậy thì]

"Ngươi!! Ngươi thực sự không nhớ ra ta hả?!"

[Có phải anh là sinh viên từng đến lớp học của tôi không? Mặc dù Tôi không cho rằng anh từng đến]

"Đừng mơ ta sẽ đến cái lớp học ấy!! Ta khinh, giai cấp này, tầng lớp này! Lớp học của ngươi, ngay bây giờ có phải chỉ có bảy người đúng chứ? Hơn nữa, chẳng có lấy lời đề nghị tham gia nào phải không? Bởi ta đang gây sức ép, thế nên điều đó hiển nhiên thôi!"

Raidou đang vướn vào rắc rối.

Thanh niên trước mặt cậu gằng giọng quá nhiều đến mức nước bọt văng tung toé. Nếu anh ta thực sự cận kề cái chết, không cách nào Raidou lại không nhớ ra. Tuy nhiên, sự thật cậu lại nhớ mang máng. Trên thực tế, cậu chỉ cảm giác đây không phải lần đầu tiên họ gặp nhau.

Ngoài ra, về lớp học, hiện tại cậu nhận được một số lượng lớn các đơn kiến nghị. Chỉ là cậu không phê duyệt chúng thôi. Cậu đã suy nghĩ về việc cho phép bảy người đang theo học sẽ giảng dạy lại cho những người mới khi họ đạt được một chút gì đó gọi là mạnh mẽ hơn, nhưng trên khía cạnh lâu dài thì việc này sẽ mất thời gian, thế nên cậu chưa có ý định gia tăng số lượng sinh viên vào lúc này. Và đó là lý do tại sao chỉ có bảy người. Cậu thật không hiểu nỗi thanh niên trước mặt ngày càng nhiều hơn.

[Tôi nói sẽ lắng nghe anh vào ngày mai mà. Để tôi cho anh biết điều này. Những người ở đây đều là một trong những vị khách mời danh dự. Nếu sinh viên động tay vào họ, anh cũng hiểu điều gì sẽ xảy ra nhỉ?] <thanh niên quăng bơ rất phủ @@>

Trao đổi ánh nhìn với Rembrandt, Raidou đến bên cạnh ông. Có lẽ lời cảnh báo đã hoạt động, bọn họ không hề bộc lộ sự manh động đến cặp vợ chồng.

"... Ta sẽ không tha thứ cho ngươi! Ta chắc chắn sẽ khiến ngươi phải hối tiếc khi đã chọc giận ta! Trong giải đấu ngày mai, đầu tiên ta sẽ đè bẹp cái đám đang tham gia lớp học của ngươi. Dù thế nào đi nữa! Việc ấy sẽ lan truyền ngay lập tức rằng thực tế ngươi không đủ năng lực!"

[Hiểu luôn. Cứ làm bất cứ điều gì anh muốn]

Raidou quay lưng tiếp bước, bỏ lại các ký tự phía sau cho thanh niên vẫn còn đang đứng la hét. Những lời lẽ chế giễu cứ tiếp nối, nhưng Raidou chẳng còn nghe lọt.

"R-Raidou-dono. Chỉ là đám sinh viên lúc nãy, tôi nghĩ bọn họ sẽ làm điều gì đó gây tổn thương đến con gái của tôi"(Rembrandt)

[Ừm, hình như là vậy. Nhưng xin đừng lo lắng quá. Thay vào đó, việc này sẽ biến thành sự huấn luyện tốt đến bọn họ. Hơn thế, khả năng họ bị thương chưa đạt đến một phần một triệu đâu]

Xoa dịu cặp vợ chồng, Raidou hướng dẫn họ đến địa điểm nghĩ ngơi.

Dù có cố thế nào, cậu vẫn không thể nghĩ ra thanh niên ấy là ai. Chẳng nghi ngờ gì khi cậu đã gặp anh ta trong thời gian sống tại Học viện Trấn này, vì vậy khi quay về thương đoàn, Raidou kể lại câu chuyện với Shiki.

Trong không gian nhỏ, khoảng thời gian Shiki đang suy ngẫm, cậu vẫn giữ im lặng.

"Waka, có lẽ nào?" (Shiki)

"Anh nhớ điều gì đó sao? Tôi thì chẳng nhớ gì cả"(Makoto)

"Vâng. Một việc đã xảy ra ngay khi chúng ta đặt chân đến đây. Mấy sinh viên quấy rối Ruria trước Gotetsu ấy, và chúng ta đã trừng phạt họ"(Shiki)

"Ồ, anh nhắc tôi mới nhớ đấy. Tôi đã cứu cô ây theo sở thích của mình. Tuy nhiên, thanh niên đó lại bảo gần như sắp chết, anh biết không? Tôi nghĩ chỉ làm họ sợ đôi chút thôi mà"(Makoto)

"Họ đã rơi từ độ cao đó xuống đá lát đường, thành thử cũng có khả năng tử ẹo lắm ạ. Quan trọng nhất, không ai trong số họ đã đi chầu ông bà mà"(Shiki)

"... Đúng vậy. Như thế đấy. 'Gần như sắp chết', hừ"(Makoto)

Raidou buông lỏng vai một cách nặng nề kèm theo tiếng thở dài. Bởi cậu đã kiệt sức sau khi nhận ra anh chàng ấy cưa bơm chém gió đến nỗi 'gần chết', quá phóng đại. So với những gì cậu từng trải qua khi đến với thế giới này, việc ấy chẳng là nghĩa lý gì. <cảnh tượng main bị ném từ 9 tầng mây xuống ấy @@>

"Tình huống này, tôi sẽ điều tra những sinh viên đó vào ngày mai. Tôi cũng đã hứa với Gin sẽ bên cạnh cậu ta rồi mà"(Shiki)

"Ra vậy. Bóc thăm cho giải đấu, đúng không? Tôi cũng sẽ lén quan sát cùng với Root. Lúc đó, anh có thể hẹn Gin và những người khác bỏ ra chút thời gian được chứ? Tôi sẽ gửi lời cảnh báo rằng bọn họ có thể sẽ bị quấy nhiễu"(Makoto)

'Cảnh báo đến họ?'(Shiki)

"Đúng vậy, cảnh báo. Nếu không thể đối phó với những kiểu rắc rối của riêng mình khi gặp phải, bọn họ không thể được tín nhiệm đâu. Trong phòng giáo viên chính thức, có người đã nhắc nhở tôi nhiều lần rằng hãy tăng số lượng sinh viên của lớp học. Chẳng cần phải nghe theo, nhưng chúng lại biến thành tảng đá khiến tôi bị mắc kẹt, và tôi càng cảm thấy thương hại đôi chút đến giáo viên chính thức. Khi bảy học sinh tiến bộ đến một mức độ nhất định, tôi có kế hoạch sử dụng họ nhằm chỉ dạy những người sau, rồi sẽ thông qua vài rắc rối thôi"(Makoto)

Shiki gật đầu trong im lặng trước những lời nói của Raidou.

(Vậy thì, hãy đến cửa tiệm nơi Tomoe và Mio, cũng như cái đuôi chẳng cần thiết, Root, đang chờ đợi. Mình phải hỏi bọn họ đã làm những gì trong hôm nay mới được. Chắc bọn họ lại lên kế hoạch nóc rượu rồi, và ngày mai mình sẽ phải đi cùng với Root nữa. Vẫn còn nhiều nơi phải đi đây, nên hãy lấy lại thần thái nào!) (Makoto)

Một ngày khá dài đấy. Raidou rời khỏi thương đoàn trong lúc nở một nụ cười gượng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!