Virtus's Reader
Tsuki ga michibiku isekai douchuu

Chương 120: CHƯƠNG 120: LỐC XOÁY TRƯỚC CƠN BÃO.

Chúng tôi đang trên đường.

Mio mặc kimono và Tomoe, cũng như thanh niên đẹp mã Root trong trang phục màu trắng tinh khiết. Không đúng, ở những nơi công cộng, cậu ta tự gọi mình là Falz. Oh vẫn ổn thôi, chẳng có vấn đề gì khi tôi chỉ gọi cậu ta là Chủ Hội mà.

Dù sao, đi cùng ba người như này, thậm chí tôi còn nổi bật hơn mức cần thiết nữa.

Tôi cho rằng, khi mọi người trông thấy cảnh tượng hai nam hai nữ sẽ suy diễn về một ngày hẹn hò đôi. Nhưng trước hết, sự hiện diện của Root rất hoàn hảo đi bên cạnh tôi, thế nên yếu tố thì có hơi lạ một tí. Và còn chính vì Mio, người đang đi phía sau khá tức giận nữa.

Dường như dạo gần đây, cô ấy không chỉ biết hét lên hoặc cố tấn công, mà còn học được cách tức giận trong im lặng và quan sát bằng ánh mắt lạnh lùng. Mặc dù tôi thì không thật cần một sự phát triển trong cách biến đổi của sự tức giận đâu.

Bốn người chúng tôi đang trên đường hướng đến sự kiện và thu hút hết sự chú ý của tất cả mọi người, nơi tổ chức bóc thăm chia cặp trong giải đấu võ thuật.

Lúc này, chúng không hẳn là phần chính của sự kiện trong ngày hôm nay, tuy nhiên, số lượng người đến đây thật đáng kinh ngạc. Con đường thường tôi nghĩ rất rộng rải, nhưng giờ đây, chúng tôi khá chật vật để tiến bước.

Thực tế giải đấu sẽ bắt đầu vào ngày mai. Theo lối suy nghĩ hôm nay chỉ để ra mắt các sinh viên tham gia trong giải đấu này thôi, số lượng người sẽ còn tăng lên rất nhiều vào ngày mai luôn ấy chứ.

Một tiềm năng nhằm thu hút khách hàng. Tôi có thể hiểu được tại sao đặt một chiếc xe bán hàng rong ở đây lại có chi phí nhiều hơn so với các con đường khác.

Trông thấy rất nhiều người, tôi thật sự nghĩ rằng thương đoàn Kuzunoha không đặt một chiếc xe bán hàng ở đây thế mà tốt. Hình như tôi vẫn cần quyết tâm để thành một thương gia đúng nghĩa đây.

"Thật tuyệt. Đi bộ bên cạnh người mà mình thích, như thế này đây"

'Hãy thôi ngay những nhận xét đi kẻ biến thái, chủ Hội-dono'(Makoto)

"Lạnh lùng quá~. Mặc dù ta đã chân thành thú nhận cảm giác của mình mà"(Root)

'Bên cạnh đó, những cặp mắt bị tổn thương đang bao quanh, thế nên cậu hãy đi xa ra một chút được không?'(Makoto)

"Bởi đây là một đặc ân. Ta không có ý định để nó trôi qua hoặc rút luôn đâu. Hôm nay là một buổi sáng tự do, vì vậy thật tốt khi nhìn ngắm xung quanh theo ý thích"(Root)

Yare-yare. Có lẽ Root đã tích lũy khá nhiều căng thẳng ở mọi nơi mỗi ngày bởi những vị khách.

Đêm qua, khi tôi trở về, cả ba bọn họ đã say xỉn sấp mặt. Tôi cũng đã tự hỏi này vào thời điểm ở Gotetsu nhưng, tại sao mỗi người bọn họ lai say xỉn trong Lễ hội trường chứ? Có lẽ Root miễn dịch với rượu là tốt đấy, nhưng vào lúc ấy cậu ta đã nhăng răng cười với một khuôn mặt hơi hơi đỏ. Trên thực tế thì bọn họ uống cho đến sáng, và có vẻ giữa họ đã có một trận đấu xem ai sẽ được đi bên cạnh tôi.

Sẽ là cả một vấn đề nếu bọn họ giao đấu công khai, thế nên nếu tôi có gọi đấy là một trận quyết đấu đi chăng nữa, thì bọn họ đã quyết định giải quyết bằng một cách thức hoà bình hơn. Lúc đầu, tôi nghĩ đến *bao, búa, kéo - gõ đầu*, nhưng cái phần sau hơi bạo lực, thành thử tôi đã thay đổi để "trông cũng giống vậy". Một lựa chọn thật sáng suốt mà. Và thế là, cuộc chiến ngã ngũ với phần thắng nghiêng về Root. Không sai khi gọi đây là đặc quyền dành cho cậu ta. Còn với hai người đánh mất quyền lợi ấy, họ đang đi bộ phía sau đây này.

<Trò chơi ngu người đây>

Tuy nhiên, vì một vài lý do nào đó, khi căng tai lắng nghe xung quanh, tôi nhận được các bình luận từ mọi phía cho rằng Root mang theo hai cô gái này đến theo dõi những thí sinh tham gia giải đấu, và rằng cậu ép buộc tôi phải đi cùng. Có gì đó sai sai. Những cáo buộc hoàn toàn chẳng hợp lý tí nào. Mấy người đang đánh giá ngoại hình quá khác biệt nên bất chấp sự thật cậu ta đang lén phén bên cạnh tôi sao? Fuh ~, tôi chẳng thể nào xử trí mớ sai lầm trong nhận thức về mặt giá trị của từng người với đám hân tộc này được. Bọn họ nên xem xét tình hình một cách trung thực hơn mới phải đạo.

"Vậy là, Lorel thực sự đã học chữ kanji à? Trong trường hợp này, chắc bọn họ cũng hiểu được tiếng Nhật ở một mức độ nhất định đấy"(Root)

"Họ gọi chúng là 'văn tự của sự thông thái'. Dường như họ đã kế thừa một phần tiếng Nhật rồi, nhưng chúng bị biến đổi khá nhiều và cũng có thể xem như một điều gì đó hơi khác biệt tí"(Makoto)

"Một loại tiếng địa phương bị thay đổi hả?" (Root)

"Không phải ở mức độ đấy đâu. Ehm, phải rồi, có một ví dụ điển hình đây. Cũng tựa như ngôn ngữ Latin chúng tôi có ở Trái đất vậy"(Makoto)

'... là gì thế?'(Root)

"Nghĩa là chúng được sử dụng một phần trong xã hội loài người, nhưng chúng thường được coi là ngôn ngữ của các học giả. Khi chúng được viết trong một tài liệu, có khả năng một phần nào đó mọi người sẽ hiểu được chúng"(Makoto)

"... Một cụm từ ta hoàn toàn không biết. Cậu, chỉ là cậu trao đổi với người Nhật bằng cách nào?"(Root)

'Chà, tôi luôn bảo rằng mình là người bình thường mà, kể cả với cậu'(Makoto)

Uh, thực sự thì tôi được liệt vào hạng người bình thường. Về ngôn ngữ Latin, tôi chỉ biết tên thôi. Một việc cũng bình thường nốt.

"Tóm lại, có khả năng bọn họ sẽ hiểu được tiếng Nhật Bản nếu trò chuyện ư?" (Makoto)

"Vậy là cậu đã quyết ngưng suy nghĩ về chúng một lần nữa, huh. Tốt hơn cậu nên khắc phục thói quen ấy đi. Hãy suy nghĩ về những câu hỏi đúng cách và tìm ra những câu trả lời cho riêng mình. Bỏ qua chúng nếu cần thiết, thế thì sự hối tiếc sẽ ít đi. Về tiếng Nhật cậu đang lo ngại, không thành vấn đề. Chừng nào các Anh hùng không truyền dạy chúng, chẳng có cơ hội nào cho thế giới này học được tiếng Nhật đâu. Lorel đang sử dụng một loại thông tâm thuật đặc biệt để giao tiếp với những vị khách đến từ thế giới khác mà. Ngoài ra, trong nhiều trường hợp và trong một khoảng thời gian ngắn, bọn họ có thể sử dụng một loại ngôn ngữ chung do một Tinh linh ban phước"(Root)

'Lại một thông tâm thuật đặc biệt à'(Makoto)

Bọn họ đã chung sống với người Nhật đến mức phát triển một kỹ thuật hả? Nếu bị ném vào một thế giới vô định, bạn sẽ không biết được từ trái sang phải đâu. Tồn tại một nơi sẽ chào đón bạn là một điều chắc chắn tốt, nhưng ...

"Theo cách ấy, các kiến thức về phép thuật mà Lorel từng sử dụng là nền tảng thông tâm thuật nâng cao cho Quỷ tộc dùng hiện nay. Kể từ khi cậu tiếp xúc với một vị tướng quỷ, như mong đợi, cậu rất quan tâm"(Root)

'Y-Yeah'(Makoto)

Thật vậy ư? Mặc dù tôi nghĩ về một điều gì đó hoàn toàn khác.

Nhưng tốt rồi, dường như cậu ấy thực sự biết khá nhiều điều. Và cậu đã không nói chúng với hân tộc. Có lẽ cậu ta buộc miệng nói ra một chút thông tin, nhưng cũng như thường lệ, một người tôi không thể hiểu hết mục đích của cậu ta. <thanh niên đa nghi như Tào tháo @@>

Cậu bảo từng trân quý thế giới này, thế nên đã tạo ra thám hiểm Hội. Tuy nhiên, sự 'trân quý" chỉ là trong quá khứ. Và có thể là một cách nói của cậu ta, thế nhưng, kỳ lạ làm sao, chúng vẫn lỡn vỡn trong tâm trí tôi. Câu hỏi đặt ra là, hiện tại Root là người thế nào đây? Nếu tôi hỏi, cảm giác sẽ nhận được câu trả lời: "Chỉ là bạn", thành thử chẳng có nhiều kỳ vọng rồi.

"Về một điều gì đó vừa nãy ra trong tâm trí tôi..." (Makoto)

"Waka-sama! Đây này, em chỉ vừa cầm lên, nhưng khá ngon đấy. Nếu ổn, ngài hãy thử chúng"

Mio à. Cô đang đi bộ và ăn hàng như thể sở hữu 8 tay để giữ hết mọi thứ ấy, nhưng nếu cô đã chọn một món cụ thể trong số chúng, tôi cũng đắng đo đây. Vâng, cô đã trải qua những rắc rối để mang chúng đến cho tôi, vì vậy hãy chấp nhận thôi.

"Cảm ơn Mio. Những đề cử của cô luôn rất đặc biệt, thế nên tôi rất hạnh phúc"(Makoto)

"Vâng!" (Mio)

Cô ta vui vẻ đưa tôi một gói hình trụ. Trong hộp chứa các tam giác ngược, có rất nhiều hình màu cam kích thước lớn bằng ngón tay cái. Một mùi thơm từ dầu bóc lên. Một món chiên, huh. Tôi xiên một miếng bằng một cây tăm và cho vào miệng.

Lớp phủ bên ngoài giòn tan, bên trong chứa thịt mềm. Hương vị thịt gần giống với thịt trắng < "thịt trắng": thịt gia cầm, "thịt đỏ": thịt gia xúc>. Nước sốt thịt khá ngon lành và một cảm giác về một thịt đặc trưng. Có lẽ bọn họ băm nhuyễn nhiều loại thịt với nhau chăng? Từ lớp phủ bên ngoài, tôi có thể ngửi thấy một vài loại gia vị, và chúng bổ sung thêm hương vị cho món thịt. Kế đến, sự cân bằng tinh tế của muối được rắc lên.

Rất ngon.

Với tôi, sẽ tuyệt hơn nếu họ cho thêm nước chanh, hoặc một số loại nước trái cây để nhấn mạnh thêm về phương diện hương vị. Cái hương vị thế này ổn rồi, tốt đẹp, đủ để liệt chúng vào một trong những món ăn yêu thích của tôi rồi.

"Heh ~, trông ngon quá. Mio-chan, chia sẻ cho ta với được không?"(Root)

"Không đời nào, ngươi quá biến thái. Ta không nhớ cho phép ngươi gọi ta với -chan. AAAhh ?!"(Mio)

"Ah, Raidou-dono, ta mượn tăm của cậu vậy. Fumu, heh ~, đây là ... Hương vị thịt chủ đạo, nhưng đây là lần đầu tiên ta nếm qua phương pháp nấu ăn như này. Ừm, ngon quá đấy"(Root)

"... Ngươi muốn chết ngay lập tức hả? Hay ngươi muốn chết tức khắc?"(Mio)

Mio, cô ta đang nói điều tương tự vậy. Cây tăm tôi đang cầm bị Root chụp lấy trong một tích tắc và cậu ta chôm một miếng thịt như thế bên trong chiếc hộp. Quá nhanh, quá nguy hiểm.

"Chúng có hương vị rất tuyệt, thế nên hãy tha thứ cho cậu ấy chỉ lần này thôi, Mio à. Nhờ cô mà tôi có thể tìm ra một món ăn hợp khẩu vị đến thế đấy"(Makoto)

"Ngài thích ha! Sau này, trong thời gian tới, em sẽ sắp xếp chúng trên bàn ăn luôn. Em sẽ cho ngài thấy rằng em có thể-desu wa!"(Mio)

"Tôi rất mong đợi đấy. Ah, đến lúc ấy..."(Makoto)

"Em sẽ cố gắng sử dụng muối chanh hoặc nước cốt để làm tăng hương vị của chúng. Ngài thích như thế đúng chứ?"(Mio)

'... Ừm'(Makoto)

Làm sao cô ta biết được? Chúng biểu hiện ra bên ngoài sao ta? Tôi hơi bối rối đấy.

"..."

"Chủ hội-dono, sao ngươi lại im lặng rồi?" (Tomoe)

Tomoe, người chỉ nhai mọi thứ trong thời gian này, phát ra tiếng nói. Có phải vì Root im lặng bất thường? Tomoe có 20% là ăn và 80% là uống. Hôm nay, một lần nữa, cô ta lại say xỉn. Buổi sáng đã uống rồi, và cuối ngày lại tới bến thêm một lần nữa.

Tuyệt vời khi thấy cô ta đang tận hưởng chúng.

Đội hình hai trước hai sau giờ đổi thành: tôi cùng Mio, Root bên cạnh Tomoe.

"Chỉ là ta đang nhớ đến một thứ. Khoảng thời gian dài trước đây, người ta yêu bảo rằng anh ấy muốn ăn thịt trắng chiên. Và trong một khoảng thời gian, ta đã sử dụng loại thịt này cần cù nấu nướng. Anh ấy ca ngợi ta, rằng hương vị thật rất giống... Chúng khiến ta đau đớn"(Root)

"Anh ta ca ngợi ngươi đúng chứ? Kế đó, chẳng phải ngươi sẽ hạnh phúc sao?"(Tomoe)

"Ta đã nhắm đến những hương vị tương tự thế. Nhưng không thể hoàn thành tâm nguyện của anh ấy. Thật đau đớn. Ngươi cũng sẽ không muốn bị gọi là 'nhìn giống samurai' hoặc 'tựa như samurai', mà là 'một samurai thật thụ' đúng chứ?"(Root)

"... Ra vậy" (Tomoe)

"Ah, Waka-sama. Chiếc xe ấy, em muốn kiểm tra- "(Mio)

"Được rồi, mấy cô đi hơi xa rồi đấy. Người thua cuộc không nên đánh cắp cuộc tản bộ trên sự chiến thắng như thế, Mio-chan. Tomoe cũng thế, lùi lại nào. Hôm nay, ta là người đi bên cạnh cậu ấy. Ngay cả trong các địa điểm tụ tập, hai cô cũng nên hiểu đúng vị trí đi"(Root)

'Ku'

'Tch'

Chúng tôi đã đặt chân đến địa điểm tổ chức, huh. Shiki được cho là đang ở đây rồi. Khi tôi bên cạnh ba người này, thời gian trôi qua thật nhanh chóng.

Tôi cũng đã có thể trông thấy một sự kết hợp ăn chơi thú vị giữa Tomoe và Mio. Đêm qua và hôm nay, Root chưa có ý định quấy rối tình dục với tôi. Tôi cầu nguyện cậu ta không làm điều ấy vì nghĩ về những địa điểm như này, cũng như các thành viên Tomoe và Mio.

Tại các địa điểm đông đúc, chắc chắc có những con người biết đến Root như Chủ Hội ha. Hôm nay cậu ta không ghé đến vì vị thế của mình, hoặc có thể vì vấn đề cá nhân. Thậm chí nếu ai đó yêu cầu, cậu ta chỉ cần giới thiệu tôi như một người bạn hay một điều đó tương tự.

Tôi quan tâm đến cách thức các sinh viên dễ thương của tôi đang hành động hơn. Tôi không nghĩ bọn họ đang bị tân bốc quá mức chỉ với việc bốc thăm trong giải đấu đâu.

Vâng, nếu ngược lại, họ không bị thổi phồng lên, tôi sẽ đáp ứng việc ấy, bởi tiếng tăm sẽ bay xa qua việc tâng bốc chúng lên mà. <lốc trước cơn bão là đây>

Và như thế, chúng tôi bước vào hội trường.

CHƯƠNG 121: CÁC QUY ĐỊNH VÀ NHỮNG THỨ KÈM THEO.

"Hohoh ~ Ra đây là sinh viên của Waka ha. Oh, hai người kia, ta đã trông thấy mấy người trên bức chân dung. Con gái của Rembrandt-ja na"(Tomoe)

"V-vâng! Rất vui được gặp. Em là Sif Rembrandt!"(Sif)

" Em là em gái Yuno Rembrandt! Rất hân hạnh khi gặp chị!"(Yuno)

"Câu trả lời tốt đấy-ja. Như dự đoán về gia đình Rembrandt -ja no. Đây là lần đầu chúng ta gặp gỡ trực tiếp như này, nhưng chúng ta đã..."(Tomoe)

"Tomoe-sama và Mio-sama của Thương đoàn Kuzunoha đúng chứ? Em đã nghe nhắc về các chị từ cha. Thật vinh dự để gặp được chị"(Sif)

Chúng tôi đặt chân vào địa điểm ấy, và hỏi thăm Shiki nơi Gin cùng những người khác đang đứng để rồi tiến đến vị trí này đây.

Ban đầu Root cũng định tham gia với chúng tôi, nhưng cậu lại lấy cớ quên mất công việc cần làm, và rằng sẽ bàn giao tôi lại cho Tomoe cùng Mio. Thậm chí tôi có thể biết được cậu đã nói dối. Rõ ràng cậu trông thấy một ai đó, nên để gặp riêng, cậu đã tách ra.

Thanh niên này, cậu ta có một số mục đích. Không nghi ngờ gì về những lý do cậu đã nói với tôi. Nhưng rõ ràng còn có động cơ khác mà cậu chưa kể tôi nghe.

Nếu tôi hỏi thẳng vào cốt lõi vấn đề, cậu có lẽ sẽ trình bày cho tôi biết. Nhưng ngược lại, nếu chỉ hỏi về những kế hoạch cậu đang có, mục đích riêng, hay những thứ mơ hồ kiểu vậy, chắc chắn cậu sẽ không thổ lộ đâu.

Dù sao, sau khi tách khỏi Root, tôi dẫn Mio, người đi bên trái, và Tomoe, người ở bên phải, đến nơi Shiki và các sinh viên đang tụ họp.

Và như thế, Tomoe đang quan sát các sinh viên do tôi giảng dạy một cách đầy thích thú.

Bảy người, à không, không kể hai chị em nhà Rembrandt; cả năm người có lẽ không thoải mái bởi cái nhìn từ Tomoe. Đây là lần đầu tiên bọn họ gặp mặt Tomoe và Mio mà.

"Mặc dù không hy vọng ông ấy gọi ta là kẻ hám danh. Nhưng ta rất vui khi hai người biết đến tên ta đấy. Bỏ qua Mio đi, ta thì không thường xuyên có mặt ở Tsige mà"(Tomoe)

"Cha bảo hai người là những trụ cột hỗ trợ bên cạnh Raidou-sensei cũng như thương đoàn Kuzunoha"

"Cái người đó, ông ta hiểu được ha. Dẹp cái vụ vị trí của ta ngang hàng với Tomoe-san đi, ông biết chúng ta là hai trụ cột, thế thì ta sẽ để cho nó trôi qua vậy"(Mio)

Mio à, thật là một sự phản kháng ra mặt. Hay là một kiểu bắt nạt mới mẻ với Shiki đây? Dường như cô đang nhìn Shiki với một lý do nào đó.

"So với hai người này, tôi vẫn còn thiếu kinh nghiệm lắm. Bởi Mio-dono đang quản lý cơ sở ở Tsige, và Tomoe-dono thì đảm nhận việc kinh doanh liên quan đến những quốc gia khác, tôi hiện đang học tập hai người ấy dưới sự giám hộ của Raidou-sama. Tôi rất biết ơn"(Shiki)

Shiki nói như thể đáp trả ánh nhìn từ Mio, và cúi thấp đầu với một nụ cười.

Mio đã biến Tsige thành căn cứ của cô ta, mỗi ngày lại ra vào Asora trong khi học cách nấu ăn. Và cô chỉ hỗ trợ các mạo hiểm giả những lúc bất chợt thôi. Tôi thật vẫn chưa nghe nhắc về cô ấy đã từng tham gia quản lý thương đoàn đấy.

Tomoe thì bay nhảy khắp nơi nhằm tìm kiếm địa điểm hội tụ đủ bốn mùa. Vâng, cô thu thập thông tin về các khu vực khác nhau cùng những Lâm quỷ, nhưng ... Cửa hàng thuộc các quốc gia khác hả?

Theo ý kiến cá nhân tôi, về việc quản lý và đưa ra các quyết định trong thương đoàn, thực ra nhiều lần Shiki đã hướng dẫn tôi.

Và để nói rằng Mio đang điều hành tại Tsige, Tomoe thì phụ trách mảng giao thương với các nước khác, còn tôi là người chỉ đạo hửm.

Shiki à, anh không cần phải đi xa đến mức nâng tầm tri thức của chúng tôi đến thế đâu. Nếu không giải phóng mọi sự dồn nén căng thẳng đó, anh sẽ kết thúc bằng một sự bùng nổ như thời gian với Lime đấy. Hãy cẩn thận.

Ah, giờ đây đề cập đến việc thu thập thông tin. Nhân dực tộc <tộc người có cánh ấy; từ Chương này mình sẽ dịch theo từ Hán Việt một tí cho hay hay nha. Mặc dù hơi Tàu khựa tí @@> bảo rằng họ cũng muốn tham gia công việc của Lâm quỷ. Các Lâm quỷ thì đang làm việc rất tốt, nhưng quân số không đủ. Hơn nữa, nhân dực tộc - như ngụ ý tên gọi - bọn họ có thể bay, thế nên sẽ là một ưu thế khi đặt chân đến những nơi mà trước đây các Lâm quỷ không thể.

Nếu chỉ là những ưu thế, sẽ chẳng cần lưỡng lự để trông cậy vào họ, nhưng vấn đề ở chỗ thông số kỹ năng của họ thấp hơn Lâm quỷ nhiều. Mà sức chiến đấu thì lại cao hơn.

Tóm lại, mục đích của sự đề cập này có thể được giải quyết êm đẹp bằng cách phân chia lại các công việc. Nhân dực tộc, để đổi lấy việc bay lượn trên bầu trời, không thích hợp với những nơi như biển, sông hồ hay vùng đất ngập nước. Không hẳn bọn họ không thể tiếp cận chúng, nhưng khả năng chắc chắn bị hạn chế rồi. Ngoài ra, sâu thẳm trong các cánh rừng hay bên trong những mê cung, các Lâm quỷ có thể di chuyển tốt hơn rất nhiều. Ngược lại, với những không gian rộng lớn như vùng đồng bằng và miền núi, nhân dực tộc lại thể hiện sự ưu việt hơn.

Liên quan đến nhân dực tộc, tôi đang nói về năng lực trung bình của họ, nhưng sẽ ổn thôi nếu tôi phải bổ nhiệm ra từng nhóm người ưu tú. Chỉ là, thật khó khăn để phân biệt giá trị của từng người. Phân chia bọn họ ra chỉ vì màu sắc của từng đôi cánh thực sự mang lại sự bất tiện mà. Có lẽ trong môi trường họ đang sống, sẽ xuất hiện rõ nét những giá trị, tuy nhiên, chỉ nhìn vào cái khả năng trong khu vực bó hẹp ấy rất có thể sẽ không mang đến sự khác biệt quá nhiều... Vâng. Lần tới, hãy trò chuyện cụ thể với bọn họ vậy. Ngoại trừ đám người đang luyện tập ở trại huấn luyện ra.

[Gin, Amelia, Daena, Misura, Izumo. Đây là lần đầu tiên các bạn gặp họ. Tôi tin tưởng hai người này cứ như hai cánh tay đắc lực của tôi ấy, Tomoe và Mio]

"Tomoe-ja. Rất vui được gặp mặt"

"Tôi là Mio"

Ngắn quá đấy. Mio-san à, thậm chí đó không phải là một lời giới thiệu.

Dù vậy, các sinh viên vẫn giữ thái độ tôn trọng. Có lẽ bọn họ hành động tương tự Sif và Yuno, những người chỉ tự giới thiệu mình vào cái lần đầu tiên thôi. Và chắc mấy người này không thể hiểu hết sức mạnh của Tomoe và Mio sở hữu đâu nhỉ. Chẳng tồn tại sự uy nghi khi nhìn vào họ, và cả hai lại rất giỏi che giấu năng lực của mình nữa mà.

"... Uhm, sensei. Thầy nói cả hai cánh tay đắc lực ư, nhưng còn Shiki-san thì sao?"

Là Amelia. Chắc vì cô ái mộ Shiki, giọng nói ấy phát ra hơi yếu đấy.

[Như họ đã đề cập, Shiki vẫn đang trong quá trình học hỏi. Chỉ là, trên khía cạnh kinh doanh, anh là một trong những người tôi tin tưởng nhất. Nhưng về khoản giao dịch nguy hiểm, nói cách khác, cách vận chuyển và cung ứng hàng hoá, nơi sức mạnh chiến đấu và khả năng phòng vệ được ưu tiên hàng đầu, sự thật chắc rằng anh còn thiếu so với hai người này]

"Sức mạnh...chiến đấu sao?"

"Shiki -san đang thiếu ư?"

"... Một cơn ác mộng"

Daena-san và ba người khác hình như tưởng tượng một điều gì đó khá đáng sợ.

Chỉ bấy nhiêu thôi, có vẻ họ không quá nghi ngờ những lời tôi vừa nói. Chắc bởi kết quả từ việc đào tạo bất thường trong lớp học của tôi đây mà.

"Chà, với cảm giác của các cô cậu thì thông thường có thể cũng dễ hiểu thôi. Dù vậy, nếu đã nhận được những lời dạy bảo từ Waka, mấy người phải biết giá trị con số của cấp độ không quyết định được người chiến thắng, đúng chứ?"(Tomoe)

'...'

Cả năm đều gật đầu. Hai chị em Rembrandt còn gật đầu nhanh hơn một nhịp so với những người khác nữa. Ahaha, nhìn này, có lẽ Rembrandt đã nói với họ về cấp độ của Tomoe lẫn Mio rồi. Trường hợp đó, chắc trình độ của tôi cũng thế quá. Điều mà hầu hết mọi người trong Tsige đều biết. Cả hai còn nỗi tiếng hơn tôi ấy chứ.

"Ngay cả với những con số, Mio cùng ta hoàn toàn áp đảo Shiki. Chà, những gì ta đang cố nói là, đừng dùng chúng làm nền tảng cho sức mạnh. Đây chẳng phải là một điều gì đó có thể luôn dựa dẫm vào được đâu, mấy người biết không? Lấy ví dụ: trong những việc đã trải qua, ta từng biết đến một hân tộc cấp 1 dễ dàng đánh bại cả hai người mà lẽ ra đã vượt qua cấp độ 1.000 đấy" (Tomoe)

'? !!'

"Chẳng phải một lời nói dối đâu. Fufufu. Ta cảm thấy như đã hiểu ra lý do Waka và Shiki quan tâm đến các cô cậu rồi. Thật cuống hút và thú vị làm sao. Ta mong chờ các trận đấu của mấy người đấy"(Tomoe)

"... Hah ~. Ta chẳng hiểu gì cả. Cho dù có nhìn thế nào chăng nữa, bọn họ chỉ là những chú gà con thậm chí còn chưa chui ra khỏi vỏ trứng ấy. Các trận đấu của mấy người này, ta nghĩ sẽ chỉ biến thành sự quan sát cơ thể của họ mà thôi"(Mio)

"Yare-yare, sẽ tốt đẹp nếu cô hiểu biết về hạnh phúc của sự giảng dạy đấy. Ngày mai chỉ cần ngoan ngoãn quanh những chiếc xe bán hàng rong thôi. Đừng làm phật ý Waka"(Tomoe)

Có cảm giác cứ như niềm hạnh phúc khi bắt nạt các Lâm quỷ đang trộn lẫn vào những lời nói của Tomoe. Nhưng, tôi cảm kích vì cô ta hiểu được niềm vui trong việc giảng dạy đấy. Bởi quá ít người khi đạt được trình độ cao nhìn xuống những kẻ còn thiếu kinh nghiệm lắm.

"Không đời nào ta sẽ làm những thứ như thế đâu nhá!" (Mio)

Mio cũng có thể hiểu đôi chút, nếu như đến một lúc nào đó cô ta dạy lại một ai khác. Ngay bây giờ, cô vẫn đang được hướng dẫn, cũng như tập trung vào việc cải thiện kỹ năng của mình mà.

Từ những gì nghe được ở chỗ Ema, ngay cả khi bạn bỏ qua sự thu xếp cho các bước hướng dẫn của người khác, việc nấu ăn cơ bản vẫn được thực hiện bởi người ấy, hoặc tựa vậy. Một khi cô ta giúp đỡ hay chỉ dạy cho ai đó, tôi cảm tưởng Mio có thể sẽ thay đổi cách nhìn một lần nữa đấy.

[Đừng có đánh nhau ở đây, cả hai cô. Học hỏi một chút từ Shiki đi. Shiki à, anh đã đề cập với bọn họ về vấn đề đó chưa vậy?]

Cảm giác được giữa họ sắp bắt đầu một điều gì đó, tôi ngưng cả Tomoe lẫn Mio lại bằng cách gọi tên hai người ấy. Lý do chủ yếu tôi đến đây hôm nay là để cảnh báo các sinh viên mà. Bởi trước đó tôi đã thú nhận với Rembrandt rằng việc ấy không có một phần triệu cơ hội đâu, nên phải cảnh báo họ đúng cách thôi.

"Vâng. Từ những gì điều tra được, sinh viên ấy là con trai thứ hai trong gia tộc Hopelace ở Limia. Hopelace có quan hệ huyết thống cùng gia tộc hoàng gia. Ở Limia, bọn họ là quý tộc lớn trong tốp ba đấy ạ. Bởi là con trai thứ hai, thanh niên ấy không kế thừa vị trí đứng đầu trong dòng tộc, nhưng kể từ khi chúng ta đang trãi qua thời kỳ chiến tranh, cậu ta vẫn được xem như một người kế vị sau người con trai cả"(Shiki)

[Chà, không phải phát đạn khá lớn ư. Anh ta hành động chẳng phù hợp với vị trí như thế chút nào]

Một gia thế quyền lực mạnh mẽ tại Vương quốc Limia, và còn là quý tộc lớn, hừm. Hơn nữa, lại là con trai thứ hai. Nếu người đang đứng đầu cùng gã con trai cả tham gia vào chiến trường, có khả năng bọn họ sẽ lên bàn thờ ăn nhang hết. Với trường hợp đó, anh ta sẽ không còn là một công cụ trong các cuộc hôn nhân chính trị nữa. <ý là nếu thằng lớn lên nắm quyền thì mấy đứa sau chỉ là công cụ để kết giao thêm quyền lực thôi>

Thông thường, chỉ cần người con trai thứ hai, thứ ba và vân vân thực hiện công việc này là đủ rồi, nhưng vì lòng kiêu hãnh, trách nhiệm và nghĩa vụ, dường như họ không muốn làm điều đó. Người anh hùng hiểu biết về nền dân chủ tại Nhật Bản khi đến Vương quốc Limia thật sẽ gặp những khó khăn đây. Những kiến thức phổ thông sẽ không có tác dụng nữa.

Hiểu rồi. Ra anh ta là một trở ngại khá lớn hừm. Gia tộc Hopelace ở Limia. Nếu là một quý tộc nổi tiếng, bọn họ nên để con em được giáo dục tại đất nước của mình chứ.

... Tôi đã suy xét sẽ để Gin và những người khác đối phó với bất cứ cách nào, nhưng dường như tình hình có chút thay đổi.

Nếu thanh niên đó gây quá nhiều khó khăn, tôi sẽ đối phó chúng. Những thứ như dùng tiền thuê sát thủ tàn bạo hay sử dụng một số kiểu chất độc mạnh từ các loại thực vật quý hiếm chẳng hạn.

"Raidou-sensei thật dính líu với quá nhiều người phiền hà, hừm"

Gin à. Xin vui lòng dẹp bỏ cặp mắt muốn nói 'Tôi đã quá quen với điều này rồi' được không vậy?

[Gin. Thái độ dè chừng như thế rất ổn đấy. Tôi nghĩ anh đã nghe nhắc qua rồi, nhưng sự quấy phá sắp nhận lấy, anh sẽ phải tự mình đối phó đấy. Bên cạnh đó, hình như mọi người đều đã vượt qua vòng thi tuyển hử, tôi hy vọng mọi người đừng cố gắng hết sức mình.]

"Dĩ nhiên vẫn chưa. Chúng tôi đều thông qua với chỉ một nửa sức mạnh thôi"

Ồ. Mọi người đều đang ưởng ngực kìa. Tôi mong chờ việc ấy, nhưng hình như bọn họ vẫn chưa chiến đấu hết khả năng trong vòng sơ loại. Những người tham gia giải đấu đều có cấp độ khá cao, nhưng ổn rồi, điều này cũng hiển nhiên thôi.

[Tuyệt vời. Làm tốt lắm, tất cả mọi người]

"..."

[Gì vậy? Không phải mọi người nên vui mừng sao?]

"Thông thường, khi sensei khen ngợi chúng tôi, thật là một điều lạ lẫm"

...

Họ khá thận trọng với tôi, hừ. Có thể tôi đã khắc khe quá nhiều kể từ lúc Thằn lằn xanh-kun xuất hiện. Vâng, dù vậy, tôi không thể đột nhiên thay đổi được. Tôi cũng muốn quan sát cách bọn họ chiến đấu trong Lễ hội, và xem thử có quyết định nhận thêm nhiều sinh viên nữa hay không, thành thử tôi cần một chút nghiêm ngặt.

Thế nên, tôi hơi hụt hẫn với thái độ ấy sau khi đã khen ngợi bọn họ.

[Anh có trực giác tốt đấy. Ấy chà, tôi chưa theo dõi chi tiết các sinh viên khác, do đó về cuộc khảo sát vòng loại, chủ yếu tôi nghe nhắc đến các bạn từ tin đồn thôi. Dù vậy, tôi dám khẳng định rằng các cô cậu đã quá tự tin rồi đấy]

"..."

[Và thế là, tôi quyết định thiết lập một hạn chế lên các cô cậu. Shiki sẽ thông báo về những hạn chế mà mọi người phải tuân thủ theo bằng thông tâm thuật đến sau. Hãy thực hiện theo những điều đó và tiến vào trận chung kết]

Trong Lễ hội trường này, nơi hội tụ rất đông du khách, bọn họ sẽ không mở đầu giải đấu bằng việc thực hiện vòng sơ loại đâu. Mà ở giai đoạn chuẩn bị trước đó, vòng sơ loại đã được tiến hành rồi. Bọn họ trước tiên sẽ phải thể hiện khả năng bản thân đến Học viện nhằm thể hiện cho các du khách biết được.

Trong thời điểm ấy, Gin cùng những người khác đã thể hiện vừa đủ khả năng, và có thể tiến xa hơn. Đúng theo dự kiến, bọn họ không làm quá lên trong giai đoạn đầu tiên, thành thử tôi đã không theo dõi.

Tôi để Shiki trình bày đến các sinh viên, theo thứ tự, những điểm bị cấm. Trên khuôn mặt cứng đơ của họ, vài người còn kết thúc bằng một tiếng thét nữa.

Thế đấy, thể hiện ra hết những gì họ có ở một nơi tề tựu mọi sự chú ý là không nên, vì vậy trong thời gian này, tôi sẽ để họ chiến đấu theo cách thức khi bị ràng buộc.

"... Uhm, thầy nghiêm túc đấy chứ?"

[Dĩ nhiên. Một chút cũng không. Từ ngày mai, tôi sẽ theo dõi các trận đấu. Rất mong chờ đây]

Tôi đã hoàn tất những gì cần làm khi đến đây.

Một nụ cười khiêu gợi đến từ Tomoe và cái nháy mắt của Mio.

Tôi bỏ lại Shiki để chăm sóc họ, giống như anh ta từng làm. Tôi cần xác nhận những quân bài tẩy mà thanh niên quý tộc kia sẽ sử dụng đến.

Sau Lorel và Aion, giờ đây lại đến Limia, hừm. Với tốc độ này, cảm giác Gritonia sẽ là kẻ tiếp theo. Hy vọng không phải vậy.

Mọi thứ rồi sẽ đến, nhưng tôi lại không nghĩ rằng chúng sẽ xảy ra mỗi ngày đâu. Nếu bốn cường quốc xếp thành hàng dài, lòng dạ tôi sẽ không yên ổn chút nào.

◇ ◆ ◇ ◆ ◇ ◆ ◇ ◆

"Shiki-san, chờ đã!"

"Raidou-sensei nghiêm trọng hoá vấn đề phải không?"

"Ngài ấy nghiêm túc đấy. Đôi mắt đó chẳng giống ai khác đang nói đùa đâu"

"Khủng bố thật. Như tôi vẫn nghĩ, thầy ấy quá đáng sợ!"

'Sensei có nhắc gì đến bữa tiệc của ngày hôm qua...'

"Tựa như những gì Oka-sama nói. Nếu chúng ta không tự hành động, sẽ chẳng có khả năng nghe được ấn tượng của thầy đâu"

Tôi đồng ý với hầu hết mọi thứ được nhắc đến. Nhưng, hai cô con gái của nhà Rembrandt. Mấy cô không cảm thấy căng thẳng sao?

Khi tôi nghĩ đến lý do tên ngốc Hopelace lại tuyên bố một cách đột ngột như thế vào hôm trước, Sensei nói ra rất dễ dàng rằng thầy ấy đã gặp rắc rối với anh ta, hơn nữa, thầy đã cảnh báo đến chúng tôi nhằm tự tìm cách đối phó với áp lực và sự cản trở từ một quý tộc. Trên hết, thầy còn bảo với chúng tôi lựa chọn cuối cùng là đừng nên tung hết sức lực.

Không đúng, không phải vậy. Thầy nói chúng tôi hãy xem xét những gì nên làm và đừng cố gắng quá sức. Thầy thật là một người độc đáo đến tận cốt lõi.

Thông thường, mọi người sẽ đánh giá giáo viên giảng dạy thông qua các sinh viên trong giải đấu. Thế nên, sẽ có người nói: 'hãy giành chiến thắng dù có bất cứ chuyện gì xảy ra', chẳng có ai sẽ đề ra các hạn chế đâu.

Một giải đấu đấy, thầy biết chứ? Thậm chí có những trường hợp người ta còn tiếp tục bàn tán về nó trong năm tới. Một giải đấu mà sẽ đe dọa đến các lớp học cũng như khoản thu nhập hay công việc nữa.

Có thể, thầy bị áp lực bởi gia tộc Hopelace hoặc Thương đoàn Kuzunoha đang trải qua thời kù khó khăn, nên một phần từ kẻ quấy rối, dẫn đến Sensei phải đặt giới hạn lên khả năng của chúng tôi ư?

... Không, không phải vậy. Áp lực trong khoảng thời gian này và mọi thứ, dường như thầy đang mong chờ cách thức chúng tôi đối phó với những chuyện ấy. Có lẽ nào... khoảnh khắc quan trọng. Thời điểm quan trọng sẽ quyết định khoá học mà tôi mong muốn.

"Gin, thầy ấy yêu cầu bạn không nên làm gì?"

"Không dùng 'song kiếm'. Còn Amelia?"(Jin)

"Đừng 'cộng hưởng' cung thuật. Mọi người khác thì sao?"(Amelia)

Tất cả mọi người lắng nghe câu trả lời của tôi và Amelia, rồi họ đều đáp trả bằng một giọng thấp.

"Họ bảo tôi không được sử dụng một trong những kỹ năng từng dùng với Zwei-san lần cuối cùng" (Misura)

Misura à. Thực tế đó là cuộc tấn công đặc biệt của cậu mà. Một bi kịch đấy. Ánh đèn sân khấu sẽ bất khả thi để chiếu rọi xuyên qua một bức tường, chia buồn cùng Misura nhé.

"Với tôi, 'giai đoạn thứ hai' bị vứt sang bên. Thiệt làm tôi muốn khóc quá"(Daena)

Daena, tôi chỉ có thể gọi nó là đáng thương thôi. Về bản chất, trong bảy người trong chúng tôi, nếu 1 chọi 1, tôi nghĩ anh ấy và tôi là mạnh nhất đấy. Và cái khả năng của anh ta phục vụ như một nền tảng thì lại ...

"Tôi thì phải phong ấn 'cơ động chú' của mình. Mặc cho phút cuối tôi đã xoay sở để nâng nó lên một tầm cao mới sẵn sàng chiến đấu và có kế hoạch sẽ tung ra trong giải đấu này"(Izumo)

Còn Izumo. Cách huy động chú thuật đã được rèn dũa bởi Sensei cùng Shiki-san, và bằng cách nào đó hình thành nên một dạng thích hợp nhất. Một hạn chế rất nghiêm trọng đây. Anh ta đặt tên cho phương pháp ngâm chú thuật mới học được này là 'cơ động chú', và nó được đánh giá rất cao.

Vâng, có thể xem như một may mắn chán khi anh vẫn chưa bị cấm ngôn ngữ chú thuật mà Shiki-san đã chỉ dạy riêng cho anh, nhưng có vẻ Misura cũng bị niêm phong cách niệm phép luôn. Phải rất khắc nghiệt với tinh thần bọn họ đây.

"Họ thì bảo tôi giới hạn chỉ được sử dụng một loại vũ khí. Điều đó bất ngờ có sơ hở. Nhưng tôi lại không thích lợi dụng sơ hở ấy đâu"(Yuno)

Về phía Yuno. Bọn họ đang cần niêm phong một phần sự linh hoạt của cô ấy. Sự thật rõ ràng rằng có một lỗ hổng dễ dàng nhìn thấy, nhưng ai mà biết được liệu có ổn không chứ.

Raidou-sensei thường rất thẳng thắn đặt ra các điều kiện, thế nên thầy sẽ hử không đổ lỗi cho chúng tôi khi hiểu mọi thứ mà không được nhắc đến hoặc bị cấm. Nhưng nếu xét về sự đánh giá của thầy, điều đấy sẽ trở thành khá phức tạp luôn. Bởi tôi nghĩ chúng tôi nên ttung thực làm theo các điều kiện đặt ra để hoàn thành mục tiêu sau tất cả.

" 'Dung hợp ma thuật' của tôi đã bị cấm. Sự kết hợp giữa Tinh linh đất và ma thuật lửa... Mặc dù đến cuối cùng tôi đã có khả năng để thể hiện tính hữu ích từ nguyên tố đất"(Sif)

H-Hỏa lực mạnh nhất đã được niêm phong. Sif ơi, tội cô quá đi. Thậm chí có là thế, Sif vẫn sở hữu đủ hỏa thuật mạnh mẽ, và đó là một phần tuyệt vời với riêng cô.

Và như vậy, những phong cách chiến đấu mới mẻ của mọi người được hình thành trong kỳ nghỉ hè (với sự hướng dẫn từ các Senseis) đã được phong ấn lại.

"Có lẽ nào, Sensei thực sự bị áp lực từ gia tộc Hopelace ư?" (Izumo)

Izumo nói ra cùng một điều tôi đã suy nghĩ một lúc trước. Có lẽ vài người khác cũng suy nghĩ tương tự như Izumo và tôi, một số người lại che đi biểu hiện của mình.

"Không phải vậy"

"Shiki-san"

Với lời lẽ đầy tự tin, Shiki trả lời. Suy nghĩ trong tôi, chỉ là một lời phủ định không thuyết phục mấy. Nhưng sự phủ định này rõ ràng toát ra được lòng tự tin.

"Raidou-sama đã bảo các cô cậu gần đây rất tự tin. Dù sao, mấy người đã lãng phí quá đủ thời gian để chém gió tầm xàm với nhân viên của chúng tôi còn gì"(Shiki)

Uhm. Tôi chẳng bác bỏ điều đó. Miễn sao họ đã trông thấy việc ấy, chẳng còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc tha thiết xin lỗi đâu.

"Chỉ cần nghĩ về nó như một cuộc thử nghiệm nhỏ và vui lên đi" (Shiki)

Thử nghiệm hử? Một cách diễn đạt thật đặc biệt mà.

"Uhm, Shiki-san. Anh gọi chúng như một cuộc thử nghiệm là ý gì vậy? Chúng khiến tôi lưu tâm một chút"(Gin)

"... Ồ, tôi đã nói gì nhỉ? Tôi đã lỡ miệng rồi à"(Shiki)

Lỡ lời hửm. Chắc không phải rồi. Ngay từ đầu bọn họ đã nghĩ đến việc chỉ dạy cho chúng tôi điều gì đó.

Nếu không phải là Shiki-san, chúng tôi có lẽ sẽ không nhận ra bất cứ điều gì rồi.

Thứ lỗi cho. Hãy tiếp tục nuông chiều chúng tôi một chút nữa nào.

"Liệu có bất cứ điều gì liên quan đến việc sensei đề cập đến những hạn chế và giải đấu không vậy?" (Gin)

Chẳng có gì bảo đảm rằng anh ấy sẽ trả lời, nhưng chúng lại cứ lãng vãng trong tâm trí tôi mãi.

Tôi có thể cảm nhận sự nhiệt huyết trong tôi đối với giải đấu này đang gia tăng nhiều hơn trước.

"Không còn cách nào khác, haizz. Giữ điều này như một bí mật với Raidou-sama được chứ? Nếu mọi người biểu hiện tốt qua các trận chiến với những điều kiện đã đặt ra, Raidou-sama đang nghĩ đến việc tăng thêm số lượng sinh viên sau khi Lễ hội kết thúc đấy. Mấy cô cậu có hiểu điều này mang ý nghĩa gì không?"(Shiki)

Những sinh viên mới hử?

Nếu không lầm, tôi từng nghe kể về lớp của Raidou-sensei rằng, thậm chí bạn có cố gắng gửi đơn kiến nghị đi nữa, vẫn không thể nhận được lời chấp thuận đâu. Nói cách khác, việc chấp nhận ấy sẽ diễn ra ư. Nghĩa là... Có lẽ nào, bài giảng đến chúng tôi sẽ kết thúc sao?! Không tốt!

"Uhh ... Các thầy sẽ bỏ rơi chúng tôi hả?"

Daena-kun, đọc cái tâm trạng chết tiệt trước khi mở lời đi chứ. Sẽ ra sao nếu anh ta gật đầu đây?

"Không đời nào. Trong tình huống ấy, sẽ chẳng cần đến một bài kiểm tra nữa đúng chứ?"(Shiki)

"Và kế đến, một điều gì đó giống như, 'hiện tại chẳng còn chi để dạy cho mấy người rồi' không phải sao?'

"Thậm chí còn nhiều hơn thế. Fumu, hình như mọi người chưa hiểu nhỉ. Raidou-sama đang nghĩ đến một giai đoạn cao hơn để các cô cậu bước vào bài giảng kế tiếp đấy"(Shiki)

Trong lúc biểu hiện sự kinh ngạc trước một khả năng tồi tệ hơn sẽ đến với chúng tôi khi hiểu ra vấn đề, Shiki-san từ tốn đề cập về điều ấy.

"?!"

"Vì mục đích như vậy, những gì các cô cậu cần làm không phải là chiến đấu với tất cả sức mạnh có được hay thể hiện tất cả các quân bài sở hữu trong tay đâu, ngược lại, hãy áp đặt những hạn chế với bản thân và đứng trên lập trường suy nghĩ về cách đánh bóng năng lực cũng như kỹ năng của mình nhiều hơn một chút, là những gì ngài ấy đã nói với tôi. Lấy ví dụ, tựa như ẩn đi con át chủ bài của mọi người vậy"(Shiki) <ý là đập sấp mặt bất cứ đứa nào mà ko cần dùng hết sức sẽ khiến người ta ko thể dò ra thực lực ấy>

'...'

"Nếu cả bảy người đều hoàn thành nhiệm vụ đúng cách, chúng tôi sẽ tiếp nhận sinh viên mới, và như một phần trong việc giáo dục, chúng tôi sẽ giúp mọi người xem xét lại tất cả những nội dung đã học được. Trên hết, tôi muốn tiến đến giai đoạn tiếp theo trong bài giảng, Raidou-sama đã thảo luận cho tương lai như thế đấy"(Shiki)

Nhận được sự đánh giá và chấp nhận bởi những người mà chúng tôi thậm chí còn không thể trông thấy bóng dáng của họ cho dù có cố gắng bao nhiêu đi nữa...

Không còn gì tuyệt vời hơn thế.

Tôi chậm rãi tiêu hóa những lời lẽ của Shiki-san.

Năng lượng bắt đầu tuôn tràn trong cơ thể tôi. Cửa miệng đóng chặt và sức mạnh âm thầm gia tăng thêm. Tôi có thể cảm nhận cơn run phấn khích bắt nguồn từ phần ngực và dần lan rộng toàn bộ cơ thể mình. Vô thức tôi không thể ngưng lại nụ cười đang hiện hữu trên khuôn mặt luôn.

"...Tất nhiên, tôi cũng hy vọng rất nhiều vào các vị đấy. Về các đơn kiến nghị nhằm tham dự lớp học, tôi sẽ sắp xếp lại chúng trong văn phòng nhân viên chính thức. Vậy thì, kể từ bây giờ, mọi người nên chuẩn bị sẵn sàn đi, tôi sẽ rời khỏi đây ngay. Mà đúng rồi, xem nào, dành cho những người có thời gian rãnh tiếp sau đó, hãy để tôi mời một bữa ăn trưa nhé"(Shiki)

Nói đoạn, Shiki-san rời đi kèm một nụ cười dịu dàng.

Giờ đây tôi chẳng bận tâm đến những hạn chế nữa. Bài giảng sẽ tiến đến một giai đoạn cao hơn. Chúng tôi đã thu được trình độ chuyên môn đủ để thông qua bài kiểm tra.

Chiến đấu thật tốt. Hãy thực hiện những gì tôi có thể... tất cả mọi thứ tôi có thể.

"Tôi - tôi không nên hỏi mới đúng. Giờ đây sự căng thẳng trong tôi đã đạt đến đỉnh điểm và biến chuyển thành cấp độ tệ hại rồi. Tôi cảm thấy muốn nôn mửa quá"(Misura)

Trái ngược với những người nhận lấy sự tân bốc, đó là Misura, người bày tỏ những lời lẽ thiếu sự giao động. Không đúng, anh ta quá căng thẳng thì chính xác hơn, nhưng nội dung lại...

"Misura, tôi hiểu những gì bạn cảm nhận. Thật tình mà nói, tôi cho rằng sẽ có sự quấy rối và chúng ta rất có thể sẽ bị áp lực đấy, thành thử tôi hiểu cảm nhận này sẽ khiến lòng bạn không yên. Nhưng sau khi lắng nghe những lý lẽ đó, miễn cưỡng lựa chọn hoặc rủ bỏ hoàn toàn đều biến mất sạch. Rất khó khăn đây"(Amelia)

Chẳng hợp theo những từ ngữ tiêu cực của Amelia, một nụ cười cho sự sẵn sàng trước cuộc chiến đang biểu hiện trên khuôn mặt cô ta.

"Chúng ta không nên thể hiện một trận chiến khó coi được. Sau khi dùng bữa trưa cùng Shiki-san, chúng ta sẽ tụ tập cùng nhau sao?"(Daena)

Không khác những gì Daena nói. Tôi đang ở vào tâm trạng sẽ làm bất cứ điều gì có thể. Trong Lễ hội trường, niềm vui của các sinh viên thì rất nhiều, nhưng riêng chúng tôi thì tình hình khá nghiêm trọng đây. Nếu muốn tiếp cận một cách tuyệt vọng cùng những cố gắng, thì khả năng của chúng tôi sẽ dần tăng lên. Không quá nhiều điều mang lại sự so sánh tựa như niềm vui giống loại ma thuật này. Tôi cho rằng sẽ chẳng cần phải hỗ trợ nghiêm túc về những điều tựa vậy đâu.

"Onee-chan, không chỉ Sensei sẽ theo dõi, mà còn Tomoe-san hay như Mio-san nữa. Oto-sama và những người khác cũng đến rồi. Không phải tuyệt vời sao?! Em thật choáng ngợp quá~~"(Yuno)

"Dẫu vậy, sự lựa chọn duy nhất của chúng ta là làm những gì có thể thôi. Từ một ý nghĩa nào đó hơi khác, chúng ta đang đứng trên đoạn đường mà giờ đây phải từ bỏ"(Sif)

Dường như chị em Rembrandt đang phát điên vì có những khán giả như thế. Trước lúc Raidou-sensei đến, bọn họ trong chừng mực nào đó khá thư giản ấy chứ.

Và hình như quý tộc lớn ở Limia chẳng ảnh hưởng gì nhiều đến Tsige, thế nên cả hai người này sẽ gia nhập Limia sau khi tốt nghiệp, cảm giác không tồn tai quá nhiều áp lực.

Suy nghĩ theo cách đó, các thành viên, tất cả học sinh đều nhận học bổng và chẳng có lấy mối liên hệ nào với quý tộc Limia cả, khá thuận lợi đây.

Ah, đúng rồi.

"Này, Sif, Yuno. Có điều này tôi muốn hỏi"(Amelia)

'Gì vậy, Amelia-senpai'(Yuno)

'Có gì thế?'(Sif)

"Tomoe-san và Mio-san mà Sensei giới thiệu với chúng ta, thực sự bọn họ mạnh hơn Shiki-san sao? Thật tình mà nói, điều này có thể sẽ làm giảm đi áp lực kể từ khi thậm chí tôi còn không biết Shiki-san mạnh mẽ đến mức nào, nhưng tôi không cho rằng còn nhiều người đạt cấp độ sức mạnh còn cao hơn thế, hai người có biết không vậy?"(Amelia)

Y chang những gì tôi muốn biết.

Hai người họ lặng lẽ gật đầu trước câu hỏi của Amelia và nhiều khả năng mọi người đều có cùng câu hỏi như vậy trong tâm trí họ.

"Nếu Raidou-sensei đã nói vậy, thật chẳng có sai lầm đâu. Shiki-san không đăng ký ở thám hiểm Hội, thành thử chúng tôi cũng không biết cấp độ của anh ấy, nhưng..."(Sif)

Đôi mắt Sif trông về nơi xa xôi và bị kích động.

"Chúng tôi được căn dặn từ Oto-sama rằng không được thô lỗ trước hai người ấy, nhưng cả hai đều rất nổi tiếng ở Tsige mà ai ai cũng biết và..." (Yuno)

Yuno thổ lộ với một biểu cảm mà người ta có thể cảm nhận được niềm đam mê tương tự như sự ngưỡng mộ vậy. Là gì đây? Cấp độ cao nhất trong những người xuất sắc nhất tại thị trấn xa xôi ư?

Với những trợ lý thân cận bên cạnh Raidou-sensei, mặ dù riêng tôi lại cảm thấy hình như cấp độ ấy hơi yếu đây.

Trong lúc điều này cần được giữ như một bí mật, hai chị em mặt đối mặt và gật đầu với nhau như thể đã kiên quyết đưa ra câu trả lời.

"'Cấp độ của họ hơn 1.500'"

"..."

Những lời lẽ trong veo của hai chị em cùng đồng thanh nói. Sự im lặng bắt đầu ngự trị.

Những từ ngữ ấy được phát ra bằng một chất giọng rất thấp chỉ đủ để những người ở đây có thể lắng nghe được trong ngôn ngữ chung thôi, chúng tôi lắng tai lên nghe, nhưng ngược lại, những từ ngữ ấy không xâm nhập vào não chúng tôi đúng nghĩa.

Mấy cô vừa nói gì thế?

CHƯƠNG 122: DẤU CHÂN GIỮA NHỮNG SỰ KIỆN.

"Cô đang khiến người đối diện phải sợ hãi đấy, Lily công chúa. Tựa như ai đó có nét mặt cần trao đổi chuyện gì nghiêm trọng với ta vậy. Ta vào đúng vấn đề chưa thế?"

"Falz-dono, một người đứng đầu phiêu lưu Hội sao lại liên quan đến một thương gia rồi? Anh có thể cho tôi biết không?" (Lily)

Khi tách khỏi Raidou, người Root gặp là Công chúa của Gritonia.

Chẳng phải với tư cách một thủ lĩnh Rồng, chỉ đơn giản là Hội chủ Thám hiểm Hội thôi. Cậu liên lạc với công chúa của Gritonia, không bằng danh xưng Vạn sắc Long, Root, mà là Falz.

Kết thúc màn chào hỏi xã giao xả kiếm, Lily thúc giục Root, và mang cậu ta đến một nơi không còn ai xung quanh, trên nữa, thông qua cách thăm dò từ đôi mắt, cuối cùng thì cuộc trò chuyện thực sự mới bắt đầu.

"Heh ~, cô cũng biết cậu ta là một thương nhân sao? Raidou-kun, người đứng đầu một thương đoàn và hiện đang điều hành một cửa hàng bên trong thị trấn này. Người ấy kích thích sự hiếu kỳ mới mẻ của ta đấy"(Root)

"Tôi chẳng yêu cầu anh điều chỉnh sự lỗ mãng muộn màng như thế mà, nhưng dù là vậy, không có nghĩa tôi cũng sẽ chấp nhận những lời dối trá đâu. Falz-dono, mối quan hệ thực sự với người thanh niên đó là gì?" (Lily)

Bắt bẻ từng lời nói của Root đang hướng đến vị Công chúa như này thì chẳng ai tưởng tượng nỗi, Lily biểu hiện gương mặt không mấy vừa lòng trong lúc đặt ra câu hỏi về động cơ thực sự của cậu ta. Cách nói ấy hàm chứa sự trách mắng đến một người có tầm ảnh hưởng trên toàn thế giới này đấy. Chắc bởi họ có thể hành động theo cách ấy và không ai khác sẽ hay biết địa vị hiện tại của họ, hoặc có thể vì mối quan hệ giữa Root và Lily ban đầu đã thế này rồi, ai mà biết được.

"Đúng thật là sự mến mộ của ta mà" (Root)

"Thương đoàn Kuzunoha sử dụng sự ủng hộ từ Hội sao?" (Lily)

"Không cách nào khác. Phiêu lưu Hội không trực thuộc bất kỳ một quốc gia, thế lực hay quý tộc nào cả. Một tổ chức cung cấp sự trợ giúp đến tất cả mọi người khi được chấp nhận như một thám hiểm giả"(Root)

Root đề cập về một trong những điều cơ bản nhất của thám Hiểm Hội. Tất nhiên, chẳng phải lời dối trá rồi.

"Một người thiếu nữ tên gọi Tomoe trong thương đoàn ấy, vị Anh hùng từ quốc gia chúng tôi để mắt đến cô ta. Cô cũng sở hữu sức mạnh mà tôi không thể làm ngơ được, với tính cách cá nhân, khi đề cập đến những mong muốn, tôi rất khó từ chối luôn. Nhân dịp này, tôi chẳng bận tâm anh có tiết lộ thông tin hay không. Nhưng nơi đó... có cần thiết để nghiền nát chúng chăng?" (Lily)

"Suy nghĩ về việc để mắt đến Tomoe. Anh hùng của Đế quốc là một chàng trai thú vị nhỉ. Câu trả lời cho câu hỏi của cô: đừng bao giờ. Hiện tại, những kẻ đó chẳng quan tâm đến tình hình chung của thế giới này. Và trong lúc đang bên cạnh họ, hãy để ta đưa ra vài lời khuyên. Gây chiến với thương đoàn Kuzunoha sẽ chẳng khác nào đối đầu với Quỷ tộc trên cả hai mặt trận. Dù cho có là Gritonia hùng mạnh đi chăng nữa, ta cũng không khuyến khích đâu"(Root)

"Bọn họ đã liên kết với Quỷ tộc sao?!" (Lily)

"Chỉ là một cách hình dung thôi. Chắc rằng, đến cuối cùng bọn họ có thể trở thành một mối đe doạ đấy. Về mục đích ấy, cô đã tập hợp rất đầy đủ các quân bài tẩy hửm. Ta thì chẳng thể nào ngưỡng mộ nỗi những thứ cô hiểu biết đâu"(Root)

Root cung cấp ít thông tin về thương đoàn Kuzunoha đến Lily. Có lẽ cậu cảm nhận một điều gì đó từ những lời của cô qua 'chẳng bận tâm khi anh có tiết lộ thông tin hay không'.

"Đa tạ lời cảnh báo. Dù vậy, làm ngơ những thứ đang lỡn vỡn trước mắt thì chẳng phù hợp với tôi tí nào. Hiểu rồi, thế là, sức mạnh chiến đấu của Kuzunoha, theo tôi vẫn nghĩ, không chỉ có Tomoe..." (Lily)

Trên thực tế, khi biết bọn họ có kết nối đến Quỷ tộc thông qua nội dung Root nói, chúng không trả lời trực tiếp các vấn đề của Lily. Lily cũng không ngờ người đứng đầu phiêu lưu Hội lại thẳng thắn hợp tác với cô đến vậy. Cô muốn đào sâu thêm thông tin, dù một chút ít nữa thôi cũng được.

"Quan trọng hơn, nơi này có ổn không? Chúng chẳng phải sẽ sớm đến sao? Lễ hội sẽ mở màn cho chiến tranh ấy"(Root)

"... Anh biết được, nhưng vẫn không chịu sử dụng thông tin đó làm cơ sở để di chuyển, hoặc chẳng cần để vào mắt sao vậy. Falz-dono, dường như anh khá tương tự tôi đấy"(Lily)

"Ahaha, ta và công chúa sao? Ta không phải một nô lệ của sự câm thù như cô đâu. Chỉ là, ta cũng có một điều gì đó đang nhắm đến. Và trên con đường ấy, một số nơi sẽ gặp cô mà thôi"(Root)

"... Mục đích à. Tôi không nghĩ đó là một tham vọng đơn giản. Trên lập trường cá nhân, tôi không muốn biến thành kẻ thù với người đã gửi cho tôi thông tin về cuộc nổi loạn của Sofia cũng như chiếc nhẫn phong ấn phước lành từ Quỷ tộc vào dạo trước đâu. Và, thật khó chịu khi nói ra điều này, nhưng tôi thậm chí còn không biết anh sở hữu bao nhiêu thông tin liên quan đến Đế quốc trong tay mình nữa. Nếu có thể, hãy cho tôi biết mục tiêu đó được không? Chắc sẽ có một điều gì đó tôi giúp đỡ được"(Lily)

Những lời lẽ thốt ra từ Lily đi kèm với cảm xúc thật lòng. Vị Hội chủ này biểu lộ thái độ táo bạo, thậm chí khi đã đề cập đến nền tảng của phiêu lưu mạo hiểm Hội, cậu vẫn hợp tác với công chúa của Đế quốc. Đôi khi lại đưa ra các thông tin quan trọng hoặc những lời cảnh báo. Nhiều lần cô đã được cứu bởi việc đó. Và chỉ bấy nhiêu thôi, cậu ta chẳng phải một cấp dưới hay như một người bạn thân đâu. Đặt trong tình trạng hiện thời, nơi mà cô không thể hiểu được mục tiêu của cậu ta, chúng khiến Lily hơi âu lo nhưng lại không thể giải thích được.

Và câu trả lời từ cậu chỉ là một cái lắc đầu.

"Đến lúc cần thiết ta sẽ làm vậy. Về phần cô, cứ tiếp tục nhắm đến cái thế giới lý tưởng với vị anh hùng ấy đi. Miễn sao cô vẫn được chấp nhận như một thám hiểm giả, thì ta vẫn còn ý định tiếp tục mối quan hệ như thế này giữa chúng ta kể từ dạo đó đến nay"(Root)

"Chừng nào tôi vẫn là một thám hiểm giả hửm"

"Đúng thế. Bất kể là ai và từ đâu, miễn sao người ấy được đánh giá như một thám hiểm giả và chấp thuận Hội, ta sẽ như một cộng tác viên hỗ trợ họ. Vậy thì, chúng ta sẽ sớm hội ngộ thôi, gặp lại sau"(Root)

Không cần phá hủy rào cản mà thường sẽ đẩy lùi vài kẻ xâm nhập cùng một lúc, Root ung dung bước qua nó. Về phía Lily, chỉ biết nhìn theo thanh niên vừa tiếp xúc với tư cách một Chủ Guild trong sự ngỡ ngàng.

Các lời lẽ cũng như ý nghĩa nụ cười khi cậu ta rời đi, đã thay đổi biểu cảm từ vị công chúa.

"Chẳng cần biết đó là ai và từ đâu đến, anh ta đã nói thế. Không chỉ mỗi Đế quốc, thậm chí còn không liên minh với hân tộc, hừm. Ngay cả với bán nhân hay quỷ tộc, miễn sao họ được chấp nhận như các nhà thám hiểm, anh sẽ là cộng tác viên bên cạnh họ. Anh đang muốn nói như thế phải không?" (Lily)

Lily cắn môi.

Giờ đây, cô cắt nghĩa những từ ngữ ấy cũng không sai. Thế nên, vì sao cậu ta lại nắm giữ trong tay lượng thông tin đầy quyền uy vậy, rất có thể như thế, nhưng chẳng còn cách nào để hiểu biết chúng thêm nữa.

Bất khả thi, thật quá khó, là những gì cô nghĩ đến.

"... Ngay từ đầu, anh ta đã nắm giữ hầu hết mọi mục tiêu mà mình nhắm đến. Trên hết, anh ta còn thông báo với mình về chiếc nhẫn phong ấn sức mạnh Nữ thần và sự phản bội của Sát long nhân nữa chứ"(Lily)

Nhờ thế, Đế quốc đã có thể chỉ đạo cuộc chiến tốt hơn những quốc gia khác, Lily từng nghĩ vậy. Từ địa vị của cậu ta bên cạnh sự hỗ trợ những thám hiểm giả, những hành động từ Sofia sẽ đi ngược những từ ngữ cậu nói, nhưng những lời lẽ của cậu, Hội Chủ thám hiểm Hội, cho rằng hành động của Sofia như một sự phản bội rất lớn đến Guild. Cô ả trở thành mục tiêu của sự trừng phạt, và không còn dưới sự bảo hộ của cậu nữa, Fals từng giải thích thế. <chỗ này hơi hại não tí; ae chịu khó liên kết với đoạn trên để hiểu thêm, cắt nghĩa thì dài dòng lắm>

Và trên thực tế, Đế quốc, hay nhiều hơn thế, một quốc gia chịu ảnh hưởng từ đế chế, đã điều tra và phát hiện ra Sofia không sử dụng Guild trong một thời gian kể từ khi Falz giải thích đến cô. Ít ra việc này càng củng cố thêm sự mất tích của cô ả.

Thật vậy, trong quá khứ việc này rất mơ hồ, và dĩ nhiên, cô ả không phải là người đáng tin cậy rồi.

(Chắc một điều, giờ đây việc hạ bệ pháo đài Stella là ưu tiên hàng đầu. Nếu không xuất hiện tài năng siêu việt trong thời gian ở đây, mình sẽ sớm trở lại Đế quốc. Hiện tại, mình nên lưu ý vào sự liên kết giữa Raidou và Falz như một điểm cộng. Nếu vẫn còn phù hợp với lợi ích của phe ta, việc đặt tay lên thương đoàn Kuzunoha sẽ trở nên tệ hại. Thế nên anh ta đã gửi đến mình vài thông tin. Và hơn nữa, ngay lúc này không nên tốn thời gian chống đối ai khác ngoài Quỷ tộc thì hơn) (Lily)

Lần này, chắc chắn cuộc tấn công của phe ta sẽ thành công.

Trên đôi mắt của vị công chúa, một tinh thần kiên định mạnh mẽ toát ra.

◇◆◇◆◇◆◇◆

"Yo, anh tỉnh chưa đấy?"

Tôi đổ nước lên người đàn ông đang bị trói trên một chiếc ghế nhằm đánh thức hắn ta.

Tôi sở hữu kỹ năng [thăm dò hết ý định] bằng phép thuật, thế nên thật chẳng cần trói buộc hắn ta trên một chiếc ghế, hoặc thúc dục bằng cách dội nước thế này đâu, nhưng Shiki và Lime bảo rằng điều này là cần thiết.

Lẽ ra, ban đầu tôi chẳng có kế hoạch tiếp xúc với hắn theo cách này, tuy nhiên, tôi đang thực hiện chúng tại nơi đây. Có lẽ tôi đang dần bị ảnh hưởng, hoặc cũng có thể, đang bị một áp lực.

"!!"

"Tôi nghĩ anh đã có nghe nói từ Rona-san, nhưng tôi là Raidou. Hân hạnh biết anh"(Makoto)

"Đây là... Tầng hầm bên trong thương đoàn Kuzunoha hả"

Người đàn ông với làn da xanh phỏng đoán chính xác vị trí hiện tại của mình. Hắn biết tôi là Raidou, và hơn thế nữa, còn biết về sự tồn tại của căn hầm này trước đó luôn. Nghĩa là, một câu trả lời hoàn toàn dựa vào phỏng đoán chắc chắc, thế này... Tổ chức tình báo hử. Với tư cách là một thành viên trong cái nhóm đó, phản ứng này như một thất bại to lớn đây. Tôi rất mừng. Nếu tất cả các thành viên tình báo thuộc quỷ tộc đều như Rona-san, thì tôi cảm thấy các dây thần kinh của chính mình sẽ bị bào mòn dần đi mất.

"Và anh là quỷ nhân, đúng chưa?" (Makoto)

"Sao lại... Ngươi biết chúng ta? Chúng ta đã nhận được yêu cầu từ Rona-sama, bảo rằng không nên can thiệp vào chuyện của các ngươi, và nếu có nhu cầu, hãy hợp tác. Ít nhất thì chẳng có bất kỳ lý do nào để nhận lấy sự đối đãi như này cả"

"Không cần sợ hãi. Trong lúc tôi ở đây, không có nhiều thứ anh đang nghĩ đến sẽ xảy ra đâu"(Makoto)

Nếu tôi không ở đây, sự nguy hiểm sẽ phát sinh đột biến ấy chứ, căn phòng dưới tầng hầm mà. Chắc bởi hắn ta hiểu sự nguy hiểm từ các loại thông tin, chàng trai trẻ tuổi với một cơ thể nhỏ nhắn nhưng chắc nịch của mình, hướng ánh nhìn mơ hồ kèm nỗi sợ hãi. Dù có là thuộc hạ của Rona-san, hắn vẫn còn quá non nớt, hừm. Trên người hắn chẳng toát ra cảm giác gây khó chịu như Rona-san.

Thế ra hắn đã được Rona-san thông báo rồi à.

Chắc vậy.

Kể từ khi cô ta rời khỏi học viện vào dạo đó, dù ở những nơi công cộng hay trong những chỗ kín đáo, đều chẳng thấy Quỷ tộc thực hiện điều gì đó nhắm vào chúng tôi. Cũng vì lẽ ấy, ngay cả khi trông thấy các quỷ nhân tồn tại xung quanh, tôi cũng đều ngó lơ vì bọn họ không có ý định xấu mà. Suy nghĩ này không thay đổi thậm chí vào cái lúc tôi trông thấy đoàn người hộ tống của Lorel trà trộn rất đông quỷ tộc, bên cạnh Sairitz.

"Ngươi sẽ làm gì ta hả?"

"Tôi hy vọng anh có thể lắng nghe yêu cầu của tôi. Sẽ tốt đẹp khi gọi cho Rona-san, nhưng tôi có hơi vội vàng tí. Thứ lỗi vì cách thức hơi thô lỗ của mình. Một nhân viên trong bọn họ đã nhận thức lệch lạc ý nghĩa của từ 'lịch sự'. Xin lỗi vậy"(Makoto)

"Yêu cầu? Yêu cầu hợp tác sao?"

"Trong thời gian diễn ra giải đấu cho đến lúc kết thúc, tôi muốn tất cả Quỷ nhân trong trấn này phải rời đi. Chỉ cần thế thôi"(Makoto)

"?! Ta không thể quyết định việc này theo ý kiến cá nhân được. Hơn nữa, ngươi nói tất cả, nhưng ở thị trấn này, rất nhiều quỷ nhân sở hữu quan điểm khác chúng ta. Cũng không thể đuổi bọn họ đi"

...

Sự thật hay dối trá đây. Nếu là một lời nói dối, việc này sẽ biến thành một cách thức khiến một vài người trông giống như đang ở ngoài cuộc vậy, và vẫn lưu lại vài đồng đội của hắn ở chốn này.

Giờ đây, tôi muốn mấy người đã bị đóng dấu phải rời đi, còn những người sót lại, chỉ cần thận trọng thêm chút nữa. Cũng trong thời gian này, nếu mấy quỷ nhân liên quan đến Chúa Quỷ không hành động điều gì có lợi cho phe họ thế thì ổn rồi.

Tôi nhìn đến Lime. Có lẽ anh ta hiểu rõ tôi muốn nói gì, anh hướng ánh mắt đến tên quỷ nhân.

"Waka cho rằng sẽ tốt đẹp khi cái đám quỷ nhân quanh đây rút lui hết. Chúng ta chắc chắn có tổng cộng 13 tên. Đấy là việc chúng ta muốn các ngươi thu hồi hết số người đó"(Lime)

"?!

"Anh nói không thể tự mình quyết định, nhưng xin hãy quyết định ngay. Giờ đây, chúng tôi không muốn gặp rắc rối. Không biết những gì sẽ đến trong tương lai, nhưng ngay lúc này là thế đó. Nếu anh đồng ý, chúng tôi sẽ sớm thả anh ra"(Makoto)

Tên điệp viên vẫn giữ im lặng một lúc lâu sau khi chứng kiến thái độ của tôi.

Phải mất một lúc sau, hắn ta mới gật đầu với 'yêu cầu' của chúng tôi rồi hứa sẽ liên lạc với họ.

"Sử dụng vũ lực đe doạ bọn hắn là rất hiệu quả đấy, Waka-sama"

"Nếu biết trước điều này, tôi đã liên lạc trực tiếp đến Rona-san rồi. Chà, tôi không muốn cô ta hỏi han quá nhiều nên mới chọn phương pháp này. Hah ~ sao lại thành ra vậy nhỉ?" (Makoto)

"Tôi vô tình nói ra điều gì đó theo phong cách của riêng mình như 'ai đó có thể làm mất khả năng và kiềm chế hắn ta nhanh nhất nào', thế là mọi việc kết thúc như này luôn. Tôi xin lỗi"(Lime)

Phô trương sự lén lút, không đúng, hay niềm kiêu hãnh của kẻ bắt cóc đây? Một câu chuyện của mấy tên điệp viên, hừm. Không thể hiểu chuyện ấy làm họ phấn khích đến vậy. Hình như lần này Lime đã thắng. Trận cá cược cho một bữa ăn, thật yên bình làm sao.

Nếu đã vậy, tôi nên ít nhất liên hệ với Rona-san để nói vài lời.

"Shiki, tôi tin tưởng giao công tác chuẩn bị cho anh đấy. Hãy chắc chắn thực hiện chúng trong thời gian diễn ra giải đấu. Tôi cần nói chuyện với Rona-san một chút"(Makoto)

"Hiểu rõ" (Shiki)

Tôi trở về phòng và hoàn tất việc sửa soạn.

Đêm qua tôi ngủ khá sớm nên thức giấc lúc bình minh chưa ló dạng, do đó, nhận thức trong tôi khá rõ ràng. Sau khi kết thúc bữa ăn đạm bạc, tôi nên nói chuyện với Rona-san, tôi lên kế hoạch trong khi vượt qua thời gian khó khăn này.

Ei, không phải là lúc đề cập đến việc tôi không giỏi đối phó với cô ta.

Những phân tích và cải tiến trong thông tâm thuật của thương đoàn Kuzunoha giờ đây đã được vận dụng, nhưng tôi chỉ cần dùng đến thông tâm thuật mà Rona-san đã đưa cho dạo trước thôi. Cho đến khi việc kết nối được thiết lập, không còn lựa chọn khác, tôi đành chờ đợi vậy. Nhân tiện, thông tâm thuật của thương Kuzunoha được cài đặt một âm chờ 'purururu'. Trên khía cạnh nào đó, chúng như một mô hình đẹp đẽ đấy. Bởi đến cuối cùng thì cũng chẳng liên quan gì đến mức độ bảo mật mà.

(Raidou, rất vui khi nhận được liên lạc của cậu. Có bất cứ điều gì chúng ta có thể giúp không? Hoặc có lẽ nào, cậu chỉ muốn trò chuyện cùng ta?) (Rona)

(Cả hai, tôi muốn nói thế, nhưng lần này có một yêu cầu) (Makoto)

'Cậu muốn hợp tác với ta trên khía cạnh nào đó, đúng chứ?' Có lẽ cô đã nhận được báo cáo từ cấp dưới. Dù vậy, cô ta vẫn còn đóng kịch như thể không biết gì hửm.

(Tôi đang lắng nghe. Nói đi ~) (Rona)

(Trong một khoảng thời gian ngắn hạn, cho đến khi giải đấu kết thúc là tốt nhất, tôi muốn cấp dưới của Rona-san đang ẩn mình bên trong Rotsgard phải rút lui. Đến tận bây giờ, tôi có thể chịu đựng việc ấy mà chẳng có vấn đề gì nhưng...) (Makoto)

(Ta có thể hỏi lý do tại sao không?) (Rona)

Rõ ràng cô đang yêu cầu. Tuy nhiên, thế nào mới là câu trả lời thoả đáng đây? Nếu tôi đề cập điều gì đó về quý tộc Limia, khả năng Rona-san sẽ hành động. Vâng, mặc dù suy nghĩ theo cách ấy có thể sẽ tôn lên một chút lòng tự kiêu trong tôi.

(Nếu có thể, tôi muốn cô đừng nên hỏi đến) (Makoto)

(Rõ rồi. Nhưng thực hiện việc ấy trong ngày hôm nay sẽ khó khăn...) (Rona)

(Tôi không thể nói chi tiết hơn, nhưng một phần vì lợi ích của Gin và Amelia) (Makoto)

(Ara, có thể chỉ là một thời gian ngắn, nhưng bọn họ là những người quen học cùng lớp. Nếu là vậy, ta sẽ làm hết sức mình. Còn về cuộc gặp gỡ với Chúa quỷ một lần, thì thế nào đây?) (Rona)

(... Biết rồi. Một ngày nào đó, tại thời điểm thích hợp nhất với cô vậy) (Makoto)

(Ufufu, ta sẽ gắn thu xếp để có chút thời gian, được chưa? Vậy thì, tất cả cấp dưới bên trong Rotsgard, uhm, đâu đó khoảng 10 người đúng không nhỉ? Cho đến lúc Lễ hội trường kết thúc, ta sẽ để bọn họ đi nghỉ mát vậy) (Rona)

(13 người. Trông cậy vào cô đấy) (Makoto)

(Các con số hỗn loạn, ta thật là một cấp trên thất bại. Vui lòng giữ kín những gì xảy ra như một bí mật với cấp dưới của ta nhá? Raidou-do-no) (Rona)

(Biết mà. Thế thì, với điều này...) (Makoto)

(Gọi cho ta một lần nữa, bất cứ lúc nào cậu muốn, được chứ? Ta sẽ đợi) (Rona)

... Hah ~, không khác những gì lo ngại, thật mệt mỏi. Sau khi thông tâm thuật bị cắt đứt, sự mỏi mệt xâm chiếm cơ thể tôi ngay lập tức.

Cuộc trò chuyện tiến hành trôi chảy lạ kỳ thật khó chịu để thay đổi. Cảm thấy cứ như bị cuốn hút theo 'ta rất thiện chí, cậu biết đấy~' và cố gắng muốn tôi nêu rõ ý định của mình. Tôi không thích thế chút nào.

Nhưng chỉ cần thế, tôi mới tập trung theo dõi các học sinh được. Tôi tự hỏi sẽ ra sao nếu gọi tên Gin và Amelia, nhưng có vẻ mọi việc diễn biến tốt hơn so với dự kiến. Chắc Quỷ tộc chưa có kế hoạch thực hiện bất cứ điều gì trong thời gian này hả?

Nếu chỉ đơn giản là cuộc gặp gỡ với Chúa quỷ, chẳng phải một điều gì đó tôi không thể đáp trả. Nếu gặp được hắn, và đó lại là một tên ngông cuồng,thậm chí tôi nghĩ rằng mình sẽ không muốn biến hắn ta thành kẻ thù đâu.

Việc còn lại chỉ là gia tộc Hopelace, hừ. Limia là quốc gia tồn tại một anh hùng, thế nên rất khó để làm bất cứ điều gì quá liều lĩnh. May mắn thay, chính nhà vua cũng đã đến đây, thành thử tôi muốn tin ông ta sẽ không làm bất cứ điều gì điên rồ cả. Hãy giới hạn việc này trên một mức độ có thể giải quyết trong hòa bình. Dù thế nào đi nữa, Hopelace à. Tôi cảm thấy hình như đã nghe qua những thứ tương tự.

◇◆◇◆◇◆◇◆

<Pháo đài Stella>

"Bỏ đi giữa một cuộc họp chiến lược như vậy. Cô bắt đầu giống với Sofia rồi đấy, Rona"

"Đừng đùa nữa. Đừng đặt ta ngang hàng với cái tên phản bội hay kẻ cuồng chiến như thế được không? Quan trọng hơn, công tác chuẩn bị về phía nhà ngươi đang tiến hành thuận lợi đấy chứ?" (Rona)

Một cuộc họp quan trọng được diễn ra vào mỗi buổi sáng. Dạo gần đây đều là một kịch bản thường xuyên ở Stella Fort này.

Tướng quỷ Rona rời khỏi ghế của mình, một điều hy hữu, và cứ như vậy, không thấy quay trở lại cuộc họp, cô chống khuỷu tay lên thành lũy pháo đài và nhìn xa xôi như thể suy nghĩ về một điều gì đó.

Bên trên các bức tường của pháo đài, nơi những cung thủ và pháp sư được bố trí nhằm mục đích phòng thủ, cũng thường được sử dụng như một nơi dành cho các binh sĩ nghĩ ngơi. Trong thời gian này, khi họ lao đầu vào các khoá đào tạo, nơi đó cũng chẳng có ai lui tới.

Rona đã ở đây một thời gian dài, và cũng bởi lý do cơ bản, người đàn ông đang sinh hoạt cùng nơi đây đã biết được vị trí của cô.

Một vị tướng quỷ đóng quân tại Stella Fort, Io.

Khi cuộc họp kết thúc, hắn đã đến đây, và từ phía sau trò chuyện với Rona.

"Tất nhiên rồi. Và hình như ngươi đã dùng thông tâm thuật hả?" (Io)

"Khả năng nhìn nhận sắc nét đấy. Đàn ông thọc mạch vào thông tâm thuật của phụ nữ thì dễ bị ghét lắm đấy, ngươi biết không? Từ một người ta đã báo cáo trước đâu, Raidou. Ta nghĩ hắn đang gặp chút rắc rối ở Rotsgard, nhưng có vẻ không phải vậy. Rotsgard cũng như Raidou, ta không thể bỏ qua những thứ đó"(Rona)

"Cuộc sống của ta là hiến dâng cho Chúa quỷ và bộ tộc. Ta chẳng quan tâm đám đàn bà có nghĩ gì đi nữa. Chúng sẽ ảnh hưởng đến chiến lược sao?" (Io)

Nghe nhắc đến cái tên Rotsgard và Raidou, Io biểu lộ sự ưu tư. Rona từng đề cập trong báo cáo là phải cẩn thận, và tại cấp bậc cao hơn trong quỷ tộc, cậu ta khá nổi tiếng đấy. Chúng ám chỉ khả năng cậu có thể trở thành một đối tác mạnh mẽ, do đó, một quyết định nhanh chóng đã được đưa ra rằng bọn họ không nên biểu hiện địch ý đến cậu.

"Không có gì. Hầu như, ta đã khá tức giận vì thực tế hắn ta lại biết con số chính xác về số người đang ẩn thân. Ngoài ra, mấy tên cấp dưới của ta cũng đành bất lực. Ta đã hoàn tất những việc cần làm, nên chẳng có vấn đề gì khi để họ rút lui"(Rona)

Xoay người lại, Rona vẫn tựa khuỷu tay tại vị trí cũ, và đối mặt với Io.

"Hắn yêu cầu rút hết số người bên trong Rotsgard à. Hắn thực sự đã phát hiệu điều gì sao? Hơn nữa, có vẻ ngươi đã chấp thuận, nhưng nếu điều này cứ tiếp diễn, sẽ đi ngược lại những yêu cầu của ngươi đã đề ra, đúng chứ?" (Io)

"Thanh niên đó không cách nào thu thập được các thông tin từ những cơ sở thuộc quỷ tộc đâu. Ngoài ra, hắn chỉ yêu cầu rút hết cấp dưới của ta mà thôi. Ngay cả khi ta ở đây và thực hiện điều gì đó, sẽ không chống lại lời hứa với hắn ta đâu nhỉ?" (Rona)

Nhíu mày, khoé miệng Rona nở nụ cười. Những biểu hiện từ người phụ nữ đang lên các kế hoạch, một phần nào đó toát ra sự quyến rũ nơi cô, nhưng trong mắt một vị tướng quân như Io, thì chẳng dễ thương chút nào.

"... Ngươi thật là một người phụ nữ khó chịu đấy. Ta tiếc thay cho tên thanh niên Raidou kia"(Io)

"Ta sẽ xem đó như là một lời khen. Ta nghĩ ngươi đã hiểu rồi đấy, điều này sẽ quyết định tất cả"(Rona)

"Không cần thông báo đâu. Chỉ là nửa năm thôi. Ta sẽ không đánh giá quá thấp bọn họ. Dù sao thì, Hibiki, anh hùng của Limia, đã phát triển rồi, nhưng ta sẽ nghiền nát tất cả thôi"(Io)

Người khổng lồ vũ trang sở hữu bốn tay bất chợt để lộ những dự đoán về sự phát triển của kẻ thù mà hắn sẽ không thể làm gì được trong vòng nửa năm tới.

"Còn chiếc nhẫn?" (Io)

"Tất nhiên, chúng đã được chuyển đổi từ những chiếc nguyên sơ đến những chiếc trung gian rồi. Liên quan đến mụ nữ thần đó. Với điều này, chúng tôi sẽ một lần nữa khắc dấu lên quyền hạn của mụ ta. Và như thế, chỉ còn vài bước nữa... " (Rona)

"Đám hân tộc sẽ chỉ đạo rõ ràng từ những vùng đất hoang. Theo đúng kế hoạch của Chúa quỷ-sama. Sau khi có được sự bảo vệ thần thánh từ những Tinh linh và một vùng đất màu mỡ, đến cuối cùng chúng ta đã có thể nhận lấy mùa xuân của thế giới này cùng với sự hưởng thụ"(Io)

Chiếc nhẫn phong ấn năng lực Nữ thần đã hoàn thiện bởi bàn tay của quỷ tộc. Chỉ là, sau khi sử dụng một lần, không còn gì bảo đảm phe Nữ thần có tiếp cận được hay không thôi. Vì những lo ngại ấy, trước tiên bọn họ sản xuất một phiên bản nhỏ hơn nhằm phonh ấn sức mạnh ấy và kiểm tra tính hiệu quả. Để đến khi Chúa quỷ khẳng định tính ổn định, hắn ta đã thông báo điều này đến tất cả các tướng quỷ, đồng thời ghi nhận sự phát triển của mẫu thử nghiệm trung này đã phủ nhận các biện pháp đối phó của chính nó ở giai đoạn đầu. Một chiến thuật được sinh ra từ các thông tin nhận về của những biện pháp đối phó từ phe Nữ thần ở giai đoạn trước thông qua các Tinh linh cấp cao thuộc tính Lửa và Đất cung cấp.

Trên hết, để bảo đảm một biện pháp đối phó với những chiếc nhẫn thử nghiệm ở giai đoạn đầu, bọn họ cố tình rò rỉ các thông tin về chiếc nhẫn đến một phần hân tộc trong cuộc chiến trước, và dẫn dụ theo cách những thông tin ấy sẽ đến được tai mụ Nữ thần.

Cái bẫy tỉ mỉ của Quỷ tộc dần lộ ra những răng nanh đáng sợ.

CHƯƠNG 123: CÁCH CHIẾN ĐẤU HUY HOÀNG.

Những dãy ghế được xếp theo hình vòng cung.

Không nghĩ rằng tôi sẽ trông thấy một đấu trường mà lúc nào mình cũng tưởng tượng về nó theo cách thức như thế này. Thật chẳng thể nào dự đoán được cuộc sống sẽ mang lại cho ta những gì.

Kiểu cách không giống như đấu trường La Mã nổi tiếng đâu.

Tại vùng ngoại ô của Hàn lâm Viện, một đấu trường khổng lồ chuyên dành cho các giải đấu. Tôi phải cảm khái khi trông thấy kiến trúc xây dựng to lớn như thế, có thể vững chắc vượt qua những năm tháng trong lịch sử và sẽ còn trụ tốt ở tương lai, như là một cơ sở của nhà trường vậy. Bằng cách nhìn nhận những hành vi từ học sinh hay giáo viên ở Học viện Rotsgard, có những lúc người ta sẽ cho rằng nơi này như một cơ sở giáo dục chỉ đạt hạng hai mà bạn có thể bắt gặp ở bất cứ đâu. Mặc dù vậy, khi quan sát kỹ hơn về cơ sở vật chất cũng như quy mô, nó lại nhắc ta nhớ: đây chính là trung tâm học tập cao cấp nhất của hân tộc.

"Rembrandt-san đã lưỡng lự khi nói điều gì thế ạ?" (Shiki)

"Sự an toàn của con gái ông... có thể hay không. Hình như việc ông ấy đến Thương gia Hội trong hôm nay có liên quan đến tình huống này. Chắc là một vấn đề khá lớn đây"(Makoto)

"Áp lực từ Hopelace ư?" (Shiki)

"Có lẽ vậy" (Makoto)

Rõ ràng tôi đã đánh giá khá thấp cái tầng lớp được gọi là quý tộc rồi.

Nhưng chỉ qua một đêm, tôi đã lắng nghe tường thuật lại từ Shiki. Tại bữa ăn ở cửa hàng bọn họ lần đầu tiên đặt chân đến, đã xuất hiện chất độc trong thực phẩm sẽ khiến bọn họ mất đi cảm giác về sự cân bằng; nước uống được cung cấp ở ký túc xá có chứa chất độc gây ra triệu chứng đau bụng và tiêu chảy; khi đêm về, lại xuất hiện vài kẻ ám sát. Thật là một tiến trình đầy đủ của những hành động gây cản trở bọn họ tham gia vào giải đấu này. Lắng nghe báo cáo ấy, mặc dù không vượt quá những gì mình tưởng tượng, nhưng chúng vẫn gây cho tôi sự ngạc nhiên đấy.

Vào cái ngày được tín nhiệm ấy <ở Chương 108>, hoặc có lẽ lâu hơn thế, hôm nay, tôi nghĩ mọi việc đã được hoàn tất, và cảm thấy nhẹ nhõm hẵn ra.

Và tiếp đó, lần này tôi lại nhận được một tin nhắn bất ngờ từ Rembrandt-san. Dường như Hiệp Hội thương gia đề cập điều gì đó có liên quan đến tôi. Ông ấy bảo sẽ đứng ra thay mặt tôi và xem xét những gì có thể làm được. Thế là bà vợ cũng đi cùng ông, nên hôm nay Rembrandt-san không có mặt ở đây để theo dõi các trận đấu. Tôi cảm thấy điều này cũng dính líu đến cái đám quý tộc cao tầng kia.

'Chẳng phải cái đám quý tộc này đi hơi xa rồi đấy chứ?', tôi thầm nghĩ.

Đây là một trường học, và chẳng liên quan gì đến gia tộc cả, bọn họ vẫn chỉ là các học sinh thôi. Nói cách khác, những biện pháp sử dụng chất độc hay thuê sát thủ mà tôi dự liệu trước, đã là những phương pháp rất tệ hại rồi. Bởi mọi người cũng biết rồi mà, ngay cả khi là một giải đấu, chúng chỉ là một sự kiện của Lễ hội trường thôi.

"Tôi rất ngạc nhiên khi hắn ta đi xa đến vậy..." (Makoto)

Tôi nhìn vào bảng danh sách sắp xếp cặp đấu trên tay mình.

Nơi đó, một tựa đề đã được viết 'bảng phân chia giải đấu'. Một cuốn sách nhỏ ghi chú về giải đấu này.

Thể loại chiến đấu thực chiến và giao tranh ma thuật được phân chia ra. Qua một vài trận đánh, cuối cùng cả hai sẽ đối đầu với nhau trong trận cuối cùng.

Trong lớp học của tôi: Gin, Misura, Daena và Yuno tham gia vào thể loại giao tranh thực chiến; Amelia, Sif và Izumo trên danh mục ma thuật.

Và những người tham gia đều đã được thông qua vòng xét tuyển sơ bộ, tất cả gồm 40 người. Nhân tiện, tiếp nối các trận đánh cá nhân, sẽ là những trận giao tranh theo nhóm, thế nên, không có quá nhiều người tham gia vào các trận đánh thể loại cá nhân này.

Điều ấy chứng minh rằng có rất nhiều sinh viên phù hợp với các trận đánh theo nhóm đấy chứ. Có lẽ thay vì chịu thất bại nặng nề trong trận chiến cá nhân và để lại kết quả tốt trong trận đánh đội, sẽ tốt hơn khi chỉ cần tham gia vào tổ đội chiến đấu và dành lấy kết quả tốt đẹp, là những gì tôi đang nghi hoặc. Bởi nhiều khả năng có thể sẽ lưu lại kết quả ưu tú bằng cách tận dụng những kẻ xung quanh mình mà. Những người không theo dõi trực tiếp chỉ có thể nhìn nhận vào kết quả cuối cùng mà thôi.

Các sinh viên chỉ tham chiến những trận đánh đội chắc sẽ biện minh rằng bọn họ sợ phải hứng chịu các vết thương có thể xảy ra trong trận đánh cá nhân, nên hạn chế tham gia đấy. Một cách thực hiện rất bài bản. Oài, tôi vô tình kết thúc suy nghĩ theo một hướng xấu rồi.

Và như thế, Gin cùng những người khác đều tham gia cả hai thể loại. Kể cả tên con trai thứ hai của gia tộc Hopelace cũng vậy hử.

"Những trận đánh đầu tiên sẽ là Gin vs Misura, Daena vs Yuno. Những người chiến thắng sẽ đối đầu nhau sau đó. Về mặt ma thuật: trận đầu tiên là Amelia vs Sif, người chiến thắng sẽ phải gặp, Izumo. Vậy là, hắn ta thậm chí còn thao túng luôn danh sách giải đấu..." (Makoto)

"Nghĩa là, một trận quyết đấu giữa các sinh viên của Waka. Em rất mong chờ"(Tomoe)

"Tomoe... Cách tư duy vô cùng tích cực đấy. Đơn giản, tôi khá ngạc nhiên thôi. Chẳng phải là 'tất cả mọi thứ đều có thể làm' hay sao? Hắn thậm chí có thể đặt bàn tay lên các quy tắc luôn à"(Makoto)

Có lẽ Tomoe chẳng hiểu nỗiđiều mờ ám bên trong, cô đang nói điều gì đó hơi lạc đề. Điều tôi đang cố muốn nói chính là các quy tắc đều vô ích đối với giới quý tộc hả. Ngay cả khi vẫn còn là sinh viên, hắn đã có thể chi phối nhiều đến vậy.

Điều này thật khó tin.

"Hình như gia tộc Hopelace sở hữu nhiều quyền lực hơn mình nghĩ, và Học viện cũng chẳng phải một nơi dành cho sự công bằng. Cái đám kia thật là... " (Makoto)

Tôi hướng ánh mắt đến hàng ghế ở phía xa từ vị trí dành cho tầng lớp bình dân này.

Rất nhiều khuôn mặt tôi đã trông thấy trước đây đang ngồi thành hàng ở đó. Bằng chứng cho thấy những mối quan hệ xung quanh tôi đã trở nên hỗn độn hơn rồi.

Một số người ngồi kề bên Hiệu trưởng của Học viện, đấy là điều duy nhất tôi biết về khuôn mặt ông ta. Có lẽ những kẻ cầm quyền từ bốn cường quốc lớn thì phải. Nói cách khác, Limia hoặc Gritonia ư. Cách đó hơi xa một chút, Hội chủ thám hiểm Guild Hội, Root. Xen lẫn bên trong hàng người liên quan đến đền thờ, chính là vị linh muc tôi đã gặp dạo trước, cũng như người có sức ảnh hưởng lớn ở Lorel, Sairitz. Nhiều khả năng bọn họ không biết được các trận đấu này đã bị cố định từ trước bởi chỉ một sinh viên. Nhưng các sinh viên của tôi đã phải chịu thiệt thòi từ việc này, thế nên trong đôi mắt tôi, bọn họ chẳng khác nào những kẻ đồng loã.

Và trong đám người ấy, một trong những điều mà tôi bất đắc dĩ phải có mối liên hệ vì sự thiếu suy tính của mình, ngoài ra còn bởi một lý do nữa chính vì tôi là một người đến từ thế giới khác.

... Giờ đây khi nghĩ lại, kể từ lúc đặt chân đến đây, tôi thật đã nói dối khá nhiều. Dần dần chúng càng chồng chất thêm lên, khiến tôi bắt đầu cảm thấy hơi phiền hà rồi đây. Để bảo vệ sự dối trá, lại phải thực hiện một lời nói dối mới. Liên miên không có hồi kết.

"Waka?" (Tomoe)

"Thật là... Hiện tại, tất cả các móc thời gian ấy đều chuyển động như thế, hừm. Có lẽ đã đến giới hạn rồi. Này, Tomoe "(Makoto)

"Y-Vâng?" (Tomoe)

Sao cô lại nói lắp thế, Tomoe? Quá tệ khi tôi thể hiện một khuôn mặt nghiêm trọng hả?

"Thật tình cô có muốn bốn mùa đến với Asora không?" (Makoto)

"! Tất nhiên rồi ạ!" (Tomoe)

"... Hiểu rồi"(Makoto)

"Waka-sama, em tìm thấy một thứ thú vị nên đã mua chúng-desu wa ~ ~, để đề phòng, em đã mua đủ cho cả ba người luôn" (Mio)

"Cảm ơn, Mio" (Makoto)

"Giờ đây cô còn có khả năng lưu tâm đến người khác đấy, Mio" (Tomoe)

Khi nhận lấy túi giấy từ Mio, một hương thơm tựa như húng quế kích thích mũi của tôi. Hôm nay ưu tiên đến mùi hương à? Nhiệt độ truyền qua lòng bàn tay nhắc tôi rằng món này là một thực phẩm ấm nóng. Tôi rất mong chờ. Tôi nghe thấy một âm thanh nhỏ 'Đó là không công bằng-desu' từ Mio khi cô cắn lấy môi mình. Tôi quyết định hành động như thể không trông thấy và hướng ánh nhìn vào sàn đấu. Hiện giờ bọn họ đã đi xa đến vậy, chỉ còn cách bọn họ phải làm những gì có thể thôi. Rất nhiều điều phải đắng đo, tuy nhiên, tôi không còn lựa chọn nào khác, chỉ biết quan sát mà thôi.

Một giọng nói thông báo bắt đầu giải đấu vang lên.

◇◆◇◆◇◆◇◆

"Tiếp sau đây, trận đấu giữa hai chiến binh trong số những người tham gia sở hữu cấp bậc cao nhất ở giải đấu này! Cả hai đều đạt cấp 97! Đầu tiên, Gin Roan! Trong khi là một thành phần thuộc năm hai sở hữu kỹ năng thực chiến cao, anh ta còn là một thần đồng có cấp độ cao trên bảng xếp hạng nữa! Đặc biệt về kiếm thuật của anh ta, mọi người đang rất chú ý đến nó! Mặt khác, bên này là Misura Kasper! Người ở tuyến tiên phong được bầu chọn nhiều nhất bởi các pháp sư! Năng lực phòng thủ của anh ta có thể gọi là pháo đài bất khả xâm phạm, và khả năng ứng biến còn có thể sử dụng luôn cả ma pháp trị liệu. Một kiếm khách sở hữu cả hai điều này luôn!"

Một giọng nói vang vọng khắp võ đài.

Nhưng biểu hiện của hai người đang bước lên sân khấu cứ như ngậm phải một nỗi đắng cay vậy. Một gương mặt tệ hại. Tôi thậm chí có thể biết lý do đấy. Vũ khí trong tay họ, và cặp đôi này. Chẳng biết chất lượng cụ thể của loại gỗ như nào, nhưng Gin và Misura đang cầm một thanh kiếm gỗ trong tay.

Một thanh kiếm gỗ sở hữu một kích thước chung chung.

Mấy sinh viên khác thì lại mang theo vũ khí kim loại. Mỗi người trong số ấy cầm trên tay các loại vũ khí họ ưu thích nhất. Vài người trong số đó thậm chí còn chiến thắng dựa theo thông số kỹ thuật từ vũ khí ấy chứ.

Tôi chưa bao giờ hướng dẫn cách chiến đấu bằng những thanh kiếm gỗ, và tất nhiên, nhiều khả năng cũng không phải ý muốn của họ đâu. Cái lúc cầm trên tay một loại vũ khí khác xa những gì ban đầu bạn dùng, rất dễ hiểu khi họ biểu hiện khuôn mặt như vậy.

"Trước hết, thông báo đến tất cả mọi người. Giải đấu năm nay có nhiều người tham gia đạt đến cấp độ hơn 90, do đó, vì lợi ích để đưa ra những đánh giá cân bằng cùng những sinh viên khác, vài điều hạn chế đã được thiết lập"

Thế là một hệ thống phân lớp cho các cấp độ ngay từ đầu đã được đưa ra, tựa như judo hay quyền Anh nhằm phân chia cấp bậc trước khi bước vào giải đấu à.

Nếu đề cập đến cấp độ khác nhau hay những thứ vớ vẫn ấy, bọn họ nên áp dụng mức thời gian định sẵn thay vì hạn chế về mặt vũ khí cũng như các loại công cụ khác chứ.

Ah ~, đầu tôi đang quay cuồng.

"Họ chỉ được sử dụng trang thiết bị như thế. Đây là việc cân nhắc đến những người tham gia khác. Vậy thì, trước khi bắt đầu, chúng ta hãy xác nhận các quy tắc nhé! Giới hạn thời gian của cuộc chiến là 10 phút. Thiệt hại sẽ được chuyển giao sang các bù nhìn, và chúng sẽ phản ánh thương tích của chính chủ. Khi tất thảy bù nhìn bị phá huỷ đồng nghĩa với việc mất khả năng chiến đấu, tại thời điểm đó, trận đánh sẽ kết thúc. Bên cạnh, trong các trận giao tranh ở thể loại cận chiến, việc sử dụng phép thật tấn công hay ma pháp trị thương đều bị cấm, và điều duy nhất có thể sử dụng chính là gia tăng thêm khả năng chiến đấu bằng ma pháp mà thôi. Trường hợp ai đó bước ra khỏi ranh giới, sẽ bị trừ điểm, và nếu trận đấu không kết thúc trong thời gian quy định, việc ấy sẽ ảnh hưởng đến phán quyết cuối cùng rất đáng kể đấy"

'Bù nhìn' à, nếu chúng đã được chuẩn bị sẵn, sản phẩm này sẽ thuận tiện nhằm gánh vác những thiệt hại mà ai đó phải hứng chịu. Chúng trông giống một búp bê Matryoshka <búp bê Nga> với chiều cao khoảng 1 mét. Ở những thể loại của giải đấu, đôi khi chúng được sử dụng, và giá cả thì vô cùng cao luôn.

Tôi nghĩ chúng là một công cụ có thể gia tăng tính hiệu quả khi áp dụng vào các cuộc chiến thực sự đấy, nhưng để bù nhìn phát huy tác dụng, cần thiết phải đặt chúng ở địa điểm thích hợp, ngoài ra còn liên quan đến khoảng thời gian hiệu dụng, chúng có rất nhiều hạn chế, thế nên, về bản chất thì chúng chẳng thể nào được dùng trong chiến đấu thực tiễn cả.

Với trường hợp này, bọn họ chuẩn bị những bù nhìn với cái giá trên trời rồi kết nối đến đấu trường nhằm phục vụ như một sân khấu, đồng thời, họ thực hiện các thủ tục giữa sinh viên và những con bù nhìn. Theo cách đó, dường như chúng có thể gánh chịu thiệt hại trong khoảng 15-30 phút.

Tình huống thiệt hại vượt quá mức cho phép, những phần dư ra sẽ chuyển về chính chủ nhân của nó, thế nên, có tới 3 bù nhìn được chuẩn bị cho mỗi một cá nhân trong mỗi trận đấu. Một mô tả khá sống động về một Học viện tư sản đấy chứ. Nói cách khác, chỉ cần một trong số đó bị phá hủy, nghĩa là bạn đã thua.

Ở một phương diện nào đấy, quy định này giống như đang xử ép Misura vậy. Không được sử dụng phép thuật trị liệu; kết thúc cuộc chiến trong thời gian cho phép. Cả hai đều là các hạn chế nặng nề với Misura. Trong khi đó, Gin trên thực tế lại chẳng có lấy bất cứ điều gì ràng buộc cả. Gin cũng không phải kiểu người nhân từ, do đó, sẽ là những cuộc tấn công dồn dập cho đến khi trận đấu kết thúc. Rõ ràng rồi, kết quả chung cuộc sẽ ngã về phía Gin.

"Tiếp đến, Gin Roan so tài cùng Misura Kasuba, trận chiến bắt đầu!"

Tại dãy ghế khán giả từng yên ắng một lúc trước, khi nhận được tín hiệu ấy, nơi đó nổ ramột trận hò hét rất cuồng nhiệt.

Với thị lực được cải thiện mà trước đây vẫn chưa nắm bắt được trong lối sống, tôi khẳng định cả hai người đang thảo luận điều gì đó.

Gin ngay lập tức rút ngắn khoảng cách, các động tác nhắm đến phần dưới của Misura <@@ wác đờ fắc>. Thanh kiếm gỗ chẳng đáng tin cậy ấy mỏng manh hơn rất nhiều so với thanh kiếm anh thường dùng, đã bị chặn đứng bởi Misura. Không ngoài dự kiến với một người sở hữu khả năng phòng thủ cao nhất như Misura, anh ta chẳng biểu hiện gì ngay cả với các cuộc tấn công đầy bất ngờ. Một sự kết hợp liên tục giữa các đòn công kích đủ thích hợp với cái tên 'một cơn lốc' đã bức đến Misura sau đó không lâu ở một khoảng cách gần. Như dự kiến, chống chọi lại các đòn tấn công như vũ bão của Gin, Misura không thể tung ra một đòn tấn công hiệu quả và đang bị ép phải phòng vệ hết mình.

Cuộc trò chuyện giữa họ có lẽ đã như này: 'điều này cũng như một phần may mắn, đừng nghĩ xấu về tôi mhé', và 'dù có là vậy, tôi sẽ không buông xui đâu'.

"Chà, phải nói gì đây ta, một trận đấu đơn điệu và một chiều, hừm" (Tomoe)

Tomoe quan sát sự tiến triển từ cuộc chiến với ánh mắt chán nãn. Chẳng còn nghi ngờ gì đây không phải một màn biểu diễn khiến người ta cảm thấy thú vị. Tuy nhiên, về mặt kỹ năng, những người chuyên về kiếm thuật hay như cận chiến sẽ cần phải xem xét. Cách tung đòn, phương pháp ngăn chặn; những điểm ấy sẽ tạo ra sự khác biệt nho nhỏ đấy.

"... Về cách chuyển động cơ thể, em sẽ thu hồi những gì từng nói, nhưng theo em nghĩ, nếu đây là một điều gì đó khiến rất đông người phải tụ tập để theo dõi, em vẫn không thể hiểu được-desu wa"(Mio)

Đáng buồn thay, trông chúng cứ như một màn biểu diễn buồn tẻ với Mio vậy. Phong cách chiến đấu của Misura chỉ tập trung vào sự phòng ngự. Một phong cách đơn giản đánh vào khẩu vị của các chuyên gia. Cô ấy bảo sẽ thu hồi những gì đã nói, có lẽ vì đã nảy sinh một chút ý kiến tốt đẹp về kỹ thuật của bọn họ rồi.

So với đoạn thời gian lúc đầu họ tham gia các bài giảng của tôi, rõ ràng lúc này cả hai đang chiến đấu với một quá trình tư duy hoàn thiện, và trong mắt tôi, trận đánh này thực sự xứng đáng để xem đấy chứ.

Di chuyển cơ thể, mở rộng khoảng cách; Gin và Misura thực sự vừa chiến đấu vừa tư duy kỹ lưỡng. Bọn họ quyết định mọi thứ ngay lập tức còn tốt hơn tôi chán. Vô cùng mưu trí luôn.

Trong mắt khán giả, có lẽ tốc độ của cuộc chiến này nhanh hơn rất nhiều so với những người lúc trước, hơn nữa, sự chuyển động từ cơ thể là uyển chuyển và đa dạng, thế nên khi bắt đầu đã có quá trời tiếng reo hò rồi. Nhưng cuộc tấn công của Gin chưa có dấu hiệu dừng lại, do đó, chúng dần dần biến thành sự la ó hướng đến Misura. Thật thương tâm.

Misura là chàng trai sở hữu khả năng song kiếm thậm chí xử lý tốt Gin đấy. Hơn nữa, ngay cả trong các bài giảng hoặc những lúc rãnh rỗi, anh ta lại thực hiện những trận đánh giả. Về mặt kiếm thuật, hẳn không nghi ngờ gì khi anh cao hơn Gin rồi. Rõ ràng kinh nghiệm đã xác định khả năng của anh ta, và anh vẫn trụ vững.

Ví dụ, khi xuất hiện một sự kết hợp của nhiều hơn ba đòn đánh, Misura đã phán đoán chính xác đòn đánh chủ lực để đẩy lùi chúng. Trong khuôn khổ ấy, dòng chảy cuộc chiến ấy, đôi mắt anh ta có thể nhìn xuyên qua cốt lõi đến từ các đòn tấn công, đây được coi như một loại vũ khí mạnh nhất của anh ta. Anh cũng học được cách né tránh các đòn đánh mạnh mẽ khi giao chiến cùng Zwei-san. Vốn liếng kín đáo trong sự phát triển của riêng bản thân anh.

Misura đúng thật đang giết chết đà tấn của Gin bằng lối di chuyển cơ thể phù hợp và nới rộng khoảng cách của mình. Ngay cả như thế, các cuộc tấn công vẫn không có dấu hiệu dừng lại, có lẽ bởi đấy Jin. Anh chàng đó <Gin> cũng sở hữu tài trí và bản năng không khác một con quái thú, phối hợp cả hai lại nhằm gia tăng sự sắc nét trên từng đòn tung kiếm. Vâng, nếu phải đánh giá trận đấu này, tôi sẽ khen ngợi Misura đấy.

Cả hai người bọn họ đều không thể tạo ra một động thái của sự chiến thắng, thành thử chẳng còn lựa chọn nào khác, chỉ còn biết đối kháng với nhau liên tục.

Sự la ó nhắm đến Misura ngày càng tăng lên. Trận đấu đã không còn là vấn đề chiến thắng hay thất bại nữa, mà đã chuyển hướng thành một thứ gì đó tựa như một trận diễn tập quân sự, nơi hai bên xác nhận lại sự chuyển động, sức mạnh cũng như kỹ năng cuả nhau. Rất nhiều người đã nhận ra điều này.

Khoảnh khắc Tomoe nhận thấy sự thay đổi ấy, cô nheo mắt và thốt lên 'Hoh ~' thay cho sự ngưỡng mộ. Hình như cô ấy cảm giác được. Mặc dù đấy là một cuộc chiến khó tin, vượt ra khỏi phạm vi giải đấu. Ấn tượng của mọi người xung quanh trông cũng không khác nhau lắm <ko nhận ra điều đó ấy>. Những chuyển động hài hòa ấy mang lại một cảm giác kỳ lạ vượt ra khỏi phạm vi nhận thức từ những người đã trông thấy các buổi huấn luyện quân sự cũng như mấy người như Tomoe vậy, những con người sở hữu các loại kỹ năng bá đạo. Nhân tiện, tôi là loại người đầu tiên, từng trông thấy vài cuộc giao tranh kiếm thuật kiểu này. Gin và Misura đều toát ra cùng một bầu không khí như vậy.

Tôi nghĩ Mio cũng nhận ra đấy. Cô ấy theo dõi bằng một tâm trạng buồn chán. Đồ ăn nhanh trong tay và một trận chiến; sự lưu tâm có lẽ được chia ra thành 80% cho thức ăn và 20% vào trận đấu. Dù vậy, cảm giác cô ấy sẽ đáp lời tôi bằng một câu trả lời đúng cách nếu được hỏi, bởi lẽ trực giác Mio rất đáng sợ mà.

"Hm, trận đấu đến hồi kết rồi. Cứ như này, người chiến thắng sẽ là Misura"(Makoto)

"Đúng vậy. Đến cuối cùng, trên thực tế vẫn không có lấy một cuộc tấn công hiệu quả. Gin, người thực hiện rất nhiều đòn công kích, sẽ giành chiến thắng theo cách phán xét, nhưng xét về điều kiện chiến đấu thực tế, Misura mới là người chiến thắng"(Tomoe)

"Thắng trong cuộc chiến nhưng thua trong giao đấu, hừm. Thế nên, ban tổ chức sẽ đánh giá Misura như một kẻ hèn nhát. Ahaha, tên Gin ấy, anh ta đang làm ra một gương mặt khá dễ hiểu đấy chứ. Misura cũng biểu hiện cảm xúc về thành tích thông qua khuôn mặt này"(Makoto)

"Vâng, so với các trận đấu ngu ngốc cho đến lúc này, em lại yêu thích bản thân mình nhiều hơn. Đúng là sinh viên của Waka mà. Sau tất cả, mấy người ấy biểu hiện chủ yếu đến thời điểm này là: chuẩn bị trên lập trường của họ, tấn công, ngăn chặn hoặc né tránh, khắc phục những sơ hở của họ, tìm cách phản công. Những hành vi và cách thực hiện sự chuyển động kế tiếp của họ quá rõ ràng, loại cảm xúc ngớ ngẫn ấy đang bùng nỗ hết sức mình. Thành thật mà nói, với mức độ kỹ năng như này, chỉ cần cầm trên tay vũ khí, trận đấu sẽ kết thúc luôn. Trên khía cạnh nào đó, em đang phản đối vấn đề ấy"(Tomoe)

"Chính xác là vậy. Gin cùng đồng bọn bảo rằng dạo gần đây rất khó ẩn đi sức mạnh so với những lớp học khác. Giờ tôi hiểu lý do rồi. Nếu họ tham gia thể loại kiểu này ở các lớp khác, chắc chắn... Quá nỗi bật luôn. Dường như bọn họ muốn tôi trông thấy. Chúng khiến tôi hạnh phúc khi có được những học sinh giỏi"(Makoto)

"Quá tốt. Fumufumu, khoảng thời gian này, em sẽ nghĩ ra một phần thưởng cho Misura. Một trận giao đấu, giao đấu, giao đấu... Mà, nên chọn ai đây ~? " (Tomoe)

... Cô đang khen thưởng anh ta với một cái tát đấy.

Như dự kiến, Gin chiến thắng dựa theo sự bầu chọn. Trái ngược với kết quả, Misura hướng ra từ đấu trường cùng một biểu hiện hài lòng. Một trận đấu gây được sự ảnh hưởng đấy. Thậm chí nếu anh ta tham gia với đội Tomoe, không hoài nghi gì việc này sẽ biến thành kinh nghiệm quý giá cho riêng anh, thế nên khi Lễ hội trường học lắng xuống, hãy dành chút thời gian cho điều ấy.

Trận đấu kế tiếp có sự góp mặt từ các sinh viên của tôi thuộc lĩnh vực ma thuật, trận đầu tiên về thể loại này, rồi sau nữa sẽ là thể loại cận chiến.

Cảm giác sẽ không mất quá nhiều thời gian đâu, thế này có lẽ tôi chỉ cần ở lại quan sát tiếp thôi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!