Ah...
Dường như tôi muốn quỵ ngã khi nghe thấy điều ấy.
“Chẳng có vấn đề gì đâu, chúng ta sẽ xây dựng lại nó sau này. Thành thử lý do em đã cất biển hiệu đi và giải tán cửa hàng đấy”
Khi đặt chân đến nơi ấy để nắm bắt tình hình, Tomoe truyền đạt với tôi điều như thế mà không do dự chút nào.
Vào lúc nhận ra sự thật, thì tôi đang đứng ở nơi đây rồi.
Tâm trí tôi hiện tại chẳng khác nào có ai đó bảo rằng: “Này, nhà chú đang cháy kìa”.
Mặc dù chẳng hề giống với việc nó bị đốt cháy chút nào.
Mọi suy nghĩ đều bị đình trệ, tôi đang đứng đựt mặt ra, nhìn về nơi đã bị biến thành đống đổ nát.
Thương đoàn Kuzunoha.
Cửa hàng đúng nghĩa đầu tiên tôi gầy dựng được.
Ngay cả khi một chút kinh nghiệm tựa như làm việc bán thời gian trong suốt quá trình đã qua cũng chưa có, và còn ỷ lại rất nhiều vào người khác, chỉ có những ký ức tồi tệ thôi...
Toàn là những ký ức chẳng tốt đẹp mấy, nhưng... Nhưng!
Khi trông thấy cảnh tượng điêu tàn này, lòng tôi thật xót <cmn> xa.
Chẳng còn sót lại bất cứ thứ gì đáng giá, và mọi quyền lợi trong tay tôi vẫn chưa biến mất.
Những điều Tomoe nói đều hợp tình hợp lý.
Hàng tồn kho đã được bão lưu tại Asora.
Ngoài ra, nếu những cửa hàng quanh đây đồng loạt bị phá hủy mà chỉ mỗi cửa hàng này vẫn an toàn, thì sẽ gây ra những hiểu lầm không cần thiết.
Cửa hàng này chỉ còn lại đồ nội thất và chút ít hàng trưng bày, cũng như giai đoạn khôi phục lại nó chỉ mất một ngày.
Nếu muốn gầy dựng lại từ con số 0, tôi chỉ cần hỏi thăm những người lùn, và thậm chí việc này cũng chẳng tốn hết 3 ngày đâu.
Mặc dù vậy...
Tôi hiểu hết những lý do như thế, nhưng để chấp nhận việc này thì thật nặng nề, tôi cất tiếng thở dài.
Nỗi buồn trong tôi vẫn không hề vơi đi.
Những toà nhà ở hai bên cũng bị phá hủy hoàn toàn, và phía đối diện, khói cũng đang bốc lên từ đống đổ nát của toà nhà nơi ấy.
Hừm.
Cửa hàng bị phá nát là một động thái phù hợp.
Có lẽ một dị thể đã bất ngờ xuất hiện quanh khu vực này.
Chẳng biết chúng hành động như thế có chủ đích gì, nhưng nếu mục tiêu nhắm đến những cánh cổng dịch chuyển, một phần trong tôi nghĩ rằng thiệt hại bên trong thị trấn sẽ không tệ đến vậy.
Thế nên tôi vẫn ôm ấp chút hy vọng nhỏ nhoi sẽ trông thấy cửa hàng của mình nguyên vẹn.
Hah....
Asora hay như sức mạnh quân sự... Hãy thử đưa chúng vào thực tế nào.
Những điều ấy tôi đã thực hiện rồi.
Hay cô đang cố bảo tôi thử gầy dựng lại mọi thứ một lần nữa từ lô đất trống ấy đây?
... Nghĩ về nó một cách tích cực nào.
Thay đổi thái độ nào.
“Nếu cái đồ quái vật đã hô biến tất cả mọi thứ nơi đây thành bình địa vẫn còn lảng vảng quanh đây, tôi sẽ hạ sát nó ngay, nhưng...” (Makoto)
Một phần còn sót lại nơi đây bảo rằng đã bị một quả cầu lửa thổi tung. Không, chính xác thì bị một thứ gì đó có sức nóng khủng khiếp quét qua.
Việc như thế chẳng phải được thực hiện bởi một dị thể tựa như heo rừng sở hữu nguyên tố lửa hay thứ gì đó đại loại thế chạy loanh quanh khu này ko nhỉ?
Khi cố gắng mường tượng lại, điểm chung duy nhất tôi nhận ra ở cả hai biến thể lúc trước đều là sở hữu làn da màu xám.
Khả năng con quái vật này mang hình dạng mà thậm chí tôi không thể tưởng tượng ra là khá cao đấy. Dù vậy, với hy vọng nhỏ nhoi, tôi đảo mắt tìm kiếm xung quanh.
Nhưng cùng với sự thất vọng trong tôi, khu vực quanh đây rất yên ắng.
Dường như cư dân khu này đã sơ tán hết, ngay cả khi thính giác của tôi rất nhạy, thì cũng chẳng có thứ gì giống vậy trong khu vực cả.
Cửa hàng của tôi đã tàn lụi, thế nên chắc bọn họ đã sớm hoàn tất việc di tản người dân ở giai đoạn đầu cuộc náo loạn rồi.
Vâng, mọi tài sản chỉ trong một ngày đã bị tàn phá thê lương.
Tôi vẫn đang lưu luyến cửa tiệm của mình, nhưng lúc này cần sớm di chuyển đến nơi những học viên đã sơ tán.
Chẳng có gì quái lạ khi một giáo viên tạm thời có mặt ở đó, và điều này hiễn nhiên thôi.
“?!”
Hình như tôi vừa nghe thấy âm thanh gì đó.
Tôi căng tai lên.
Đúng vậy, thực sự nghe thấy âm thanh lạ.
Một tiếng thét.
Và khá gần nữa.
Vài người đang la hét ngắt quảng.
Hướng đó là... ngay phía sau cửa hàng này.
Chờ đã.
Chẳng phải khu đèn đỏ sao?
Lại có một biến thể xuất hiện ở nơi như vậy sao?
Nhiệm vụ hiện tại của Thương đoàn Kuzunoha là sơ tán mọi người.
Với cương vị người đại diện, tôi cũng phải làm vậy thôi.
Hay còn hơn thế nữa, có khả năng rất cao chính nó đã phá nát nơi này đây.
Cơ hội báo thù đến rồi.
Những trang thiết bị người lùn đã làm cho tôi, chiếc áo choàng với phiên bản mở rộng. Tôi kích hoạt chế độ tốc biến.
Trên con đường rộng mở cũng bởi mọi thứ đổ nát cứ như một vận động viên điền kinh, tôi hướng thẳng đến nơi phát ra tiếng thét.
Dù vậy, địa điểm là những nhà chứa à, nơi thường chẳng phải là mục tiêu trong chiến trường mà.
Tôi tự hỏi lý do vì sao Rona lại cài một biến thể ở nơi như vậy chứ
Và ngay vào thời điểm như này nữa.
Nếu những dị thể hung hăng theo bản năng, việc lợi dụng chúng sẽ khá hạn chế, thế nên để nhắm đến các cánh cổng dịch chuyển, có lẽ nào tồn tại một cái trong khu vực này và cô ả quyết định cài một biến thể vào đây chăng?
Không, không phải thế rồi.
Ilumgand là một học viên.
Cậu ta đã biến đổi ngay trên sàn đấu.
Ngay từ đầu, cơ hội để thúc đẩy sự biến đổi ấy còn tuỳ theo bản năng nữa, và sự rắc rối ấy là khá cao.
Suy nghĩ theo hướng cô ả đã thực hiện những việc như thế ngay cả khi rút hết cấp dưới về, thì nghĩa là kế hoạch này không cần nhất thiết phải thành công.
Không đúng. Nếu như quỷ tộc vẫn chưa thể kiểm soát được khoảng thời gian để kích hoạt ngay vào thời điểm chiến lược của họ thì sao?
Khả năng bọn họ đã phân phát thuốc và các loại phụ kiện cho những người thường xuyên lui tới các địa điểm trong mục tiêu của họ.
Nếu chẳng bận tâm đến số lượng sảnsinh dị thể và thương vong, thực tế bọn họ chắc đã lên kế hoạch hết rồi.
Như thường lệ, chẳng thể tưởng tượng những gì Rona đang nghĩ trong đầu, nhưng trong lúc mãi suy tư về điều ấy, tôi đã đến gần nơi phát ra tiếng hét.
Không ngoài suy đoán, chính xác là khu đèn đỏ rồi.
Thiệt hại các tòa nhà quanh đây không cao lắm. Nhưng ở một góc nơi ấy, âm thanh la hét và sự chết chóc vang vọng.
Bên kia, huh.
Không lạc mất phương hướng, tôi lao đến, và rồi từ bên trong cửa sổ một cửa hàng, thứ gì đó bay thẳng đến tôi.
Đệch, một viên đá cuội. <bố thằng nào chơi ngu đi ném đá vào main vậy @@>
Một loạt những viên đá được nung nóng trong lò hay na ná vậy.
Chúng bay đến với tốc độ khá nhanh đấy, nhưng có là thế đi nữa thì cũng chưa thể chạm đến áo choàng của tôi được, chúng bị hãm lại ở phạm vi cách tôi 1 mét bởi ma lực và đổi hướng trước khi chạm đất.
Tiếng ồn ào phát ra cách chỗ tôi một chút thôi.
Một vài đợt đá cuội tiếp tục hướng về phía tôi, nhưng tất cả đều chung một kết cục. Chẳng thèm quan tâm, tôi tiến vào một căn nhà thổ, nơi tiếng la hét vọng ra.
Chẳng thể nào ngờ được tôi lại đặt bước chân đầu tiên vào mảng công nghiệp tình dục theo cách này cả. <chịch chịch chịch>
Thứ lỗi vì sự xâm nhập của tôi ~
“Dường như không giống như thế rồi. Một con bạch tuộc à?“ (Makoto)
<Trans: không phải nó chứ!!!!
Edits: bạch tuột với những xúc tu và gái bán hoa... Tưởng tượng đi nào ae... @@>
Hình dạng này không giống những gì đáng mong đợi nên tôi tặc lưỡi.
Dị thể là một con bạch tuộc.
Không đúng, về chi tiếc thì có hơi khác một chút đây.
Sở hữu 8 chân, nhưng 2 trong số đó lại phát triển rất quái lạ và dài ngoằng. Ở đầu mỗi xúc tu ấy chẳng khác nào những ngón tay của một người cả.
Nhưng, ấn tượng nó mang lại thì vẫn chỉ là một con bạch tuộc trắng.
Một sinh vật như vậy tấn công những * Onee-sans * làm nghề này, thật điên rồ làm sao.
Một phụ nữ đang nắm giữ một dụng cụ sắc nhọn, không hề sợ hãi và cô đang đối đầu với nó.
Một phụ nữ thật dũng cảm.
Và hơn thế, vài Onee-sans đứng phía sau cũng vào thế như muốn sẵn sàng chiến đấu.
Một số người bật khóc, vài người khác lại run run đầu gối; nhiều kiểu dáng khác nhau.
Kể từ lúc tôi tiến vào cuộc xung đột, tình hình đã biến chuyển, cả cơ thể con bạch tuộc ấy nhắm tôi và mấy cái xúc tu hướng đến đây.
Có phải mấy thứ ấy đã ném đá vào tôi không nhỉ? Nó đã thực hiện điều như thế trong khi vẫn đối phó với Onee-san sao cà? Khá tiện dụng đấy chứ. Hơn nữa, nó còn vận dụng vài phương pháp để phát hiện ra tôi còn trước lúc tôi đến đây và rồi tấn công nữa.
Thứ quái quỷ này cũng sở hữu một loại sức mạnh đặc biệt nào đó ư?
Mặc dù tôi cho rằng chỉ với việc chuyển động hết thảy những cái chân kia thôi cũng đã là khá ấn tượng rồi đấy.
Vâng, theo tôi thấy, có vẻ nó không mạnh lắm.
Một đối thủ chẳng cần bận tâm về sức mạnh.
Thực tế nhờ vào việc nó nhận ra tôi nhanh chóng, chắc chắn các Onee-sans sẽ được cứu thôi, nên đây thực là một điều tốt mà.
Có mùi máu tanh quanh đây, do đó, chẳng còn nghi ngờ gì đã có người thương vong.
Thậm chí nếu tôi có bắt đầu suy nghĩ về việc bao nhiêu cửa hàng đã bị con bạch tuộc phá hoại, thì cũng không có gì thay đổi cả.
Nếu người phụ nữ với dụng cụ sắc nhọn trông giống một con dao gọt trái cây kia không làm hết sức mình, chắc chắn sẽ có nhiều thương vong hơn.
“G-Giúp chúng tôi với !!”
Lời của một trong những cô gái như một sự gợi ý. Rồi vài giọng nói cao hơn phát ra từ miệng họ nhằm tìm kiếm sự trợ giúp.
Không cần phải nói, tôi đến đây với mục đích như thế mà.
Hm, nhưng một thứ tựa như con này đã bị tôi làm gỏi với [Brid] chỉ một lúc trước thôi, nổ banh xác rồi.
Tôi không muốn nó lại văng tung tóe ở nơi như này.
Bên trong cửa hàng này tồn tại mùi hương nồng nặc, ngay lúc này mùi máu tanh và chất béo vẫn chưa nặng lắm, nhưng nếu thịt của dị thể này bắn rung toé, sẽ rất khó để làm sạch trong tương lai gần.
[Tôi sẽ lo liệu nơi đây, thế nên hãy tận dụng cơ hội mà rời khỏi cửa hàng. Tôi sẽ hướng dẫn mọi người đến điểm di tản] (Makoto)
“? !! Chàng trai, trông cậu khá mạnh đấy. Rất biết ơn vì cậu đã đến giúp chúng tôi, nhưng... tôi sẽ cố gắng giữ chân nó, vì vậy hãy cứu lấy các cô gái ở đằng sau”
Trước tiên phải đưa mọi người ra ngoài đã.
Tôi chẳng biết liệu cô ấy có hiểu ý tôi không, nhưng tôi đã cố gắng bảo rằng tôi sẽ hướng dẫn mọi người đến điểm sơ tán, thành thử đợi chút đi nào.
Nhưng hình như người phụ nữ đang chiến đấu chẳng chịu chấp thuận điều ấy.
Nói ra điều gì đó cứ như muốn tự sát, cô yêu cầu tôi giúp những người khác trốn thoát.
Khi xác nhận lại, tôi trông thấy Onee-san ấy đang bắt đầu huy động mọi người trốn chạy, nhưng những người với đầu gối đang run rẩy thế kia chỉ là... không thể di chuyển theo cách họ muốn.
Trong một tình huống chẳng hề quái lạ khi chỉ cần bỏ chạy mà không cần bận tâm điều gì khác, nhưng mọi người ở đây vẫn muốn trợ giúp Onee-san kia cùng trốn thoát.
Cảm tưởng tình bằng hữu giữa họ rất mạnh mẽ đấy.
Nhưng bạn biết đấy...
Giữa việc tham gia cùng Onee-san và hướng dẫn bọn họ trốn thoát với việc đánh bại biến thể; "dễ dàng nhất" cho tôi, không nghi ngờ gì, là vế sau rồi.
Thật tình, tôi nên là người đánh bại thứ quái quỷ này, và người phụ nữ ấy nên bỏ con dao xuống đồng thời hướng dẫn mọi người sơ tán đi chứ.
Con bạch tuộc cố di động, nhưng nó tự kiềm chế và dừng mọi chuyển động.
Có vẻ ít nhất thì nó đủ thông minh để biết cảnh giác đấy.
“Chàng trai, dừng lại! Đây là một con quái vật thực sự nguy hiểm! Nó đã giết chết vài người rồi. Ngay cả khi trông như thế này thôi, tôi vẫn từng là một thám hiểm gia. So với những người ở đây, tôi biết cách chiến đấu hơn, đó là lý do... ”
Heh ~, một cựu thám hiểm gia hử.
Rất ít thám hiểm gia ở Rotsgard.
Lý do chính là hiện tại chẳng hề có cơ sở Hội nào ở đây đưa ra các yêu cầu, nhưng một phần cũng vì tồn tại quá ít nơi săn bắn đem lại lợi nhuận.
Gần đây, một loại cây thuốc có thể được thu thập tại một phần trong khu vực này và bán ra với giá khá cao, do đó tình hình đã được cải thiện đôi chút.
Nhân tiện, có lẽ lý do là vì công thức thuốc mà tôi đã giao lại cho đền thờ.
Cũng giống với mấy cây thuốc mà những học viên của tôi đã tặng cho tôi như một món quà lưu niệm trong kỳ nghỉ hè vừa rồi vậy.
Công thức mà chúng tôi dạy cho giáo hội được tạo ra bởi Shiki và Arkes với loài cây đó ở căn cứ.
Tôi rất ngạc nhiên khi Shiki và Arkes bảo rằng họ có thể thực hiện được điều ấy, nhưng nhờ vậy, học sinh của tôi đã có thể kiếm ra tiền.
Mặc dù hơi buồn một chút vì việc này là cách chính để các thám hiểm gia tại đây kiếm tiền.
Cũng như đối với một cựu mạo hiểm gia làm gái bán hoa (có lẽ vậy) ở trong thị trấn này.
... Lúc này khi nghĩ đến, các thám hiểm gia sẽ làm gì khi giải nghệ nhỉ?
Tôi nghĩ làm một gái bán hoa là tình trạng khá hiếm hoi đấy. Tôi chẳng biết nữa.
Nếu là nam nhân, tôi liên tưởng đến một bầu không khí khó hiểu như một quán bar, hoặc chủ tiệm của một quán cà phê
[Tình huống này, tôi là một giáo viên tạm thời ở Học viện. Nếu cô sát cánh bên cạnh mấy cô gái ấy, bọn họ chắc sẽ ổn hơn. Tôi sẽ xử tên này. Gặp lại cô sau, thế nên hãy đi cùng họ đi] (Makoto)
“Một giáo viên... từ Học viện? Hiểu rồi. Vì vậy sẽ ổn hơn rất nhiều so với người như tôi. Thật sự sẽ ổn khi giao lại việc này cho cậu chứ?”
Tôi biết một vài gái bán hoa ở đây từng đến cửa hàng tôi, nhưng tôi chưa hề trông thấy người như cô bao giờ.
Nếu cô ấy biết tôi từ trước, sẽ chẳng cần phải giải thích dài dòng rồi.
Trong lúc tôi vướn vào chút rắc rối, con bạch tuộc, không hề học tập được bài học nào cả, lại ném thứ gì đó đến tôi.
Tất nhiên, thứ đó không thể chạm vào tôi, bị đẩy lùi bởi sức mạnh ma thuật.
“?!”
Ngay cả khi người phụ nữ đang trò chuyện kia cũng chẳng thể biết tôi đã làm gì, nhưng có vẻ cô đã hiểu ra rằng tôi bằng cách nào đó đã ngăn thứ ấy lại.
Cách cô ta nhìn tôi một lần nữa lại thay đổi.
Hình như cô đã sửa lại cách tư duy của mình.
Thứ vừa bị ném là... Geh, cái đầu của một ai đó.
Thậm chí có xinh đẹp như thế nào, nếu chỉ còn mỗi cái đầu, không cách nào bị quyến rũ nữa cả.
[Đừng lo. Vui lòng đợi bên ngoài. Nếu có thể, sẽ rất tuyệt nếu cô hướng dẫn những người còn sót lại trong các tòa nhà khác. Tôi sẽ hướng dẫn mọi người đến điểm sơ tán sau đó] (Makoto)
“Không thể đánh giá sức mạnh của ai đó đang ở gần mình, tôi thực sự đã già rồi. Khả năng tái tạo của thứ ấy khá mạnh, hãy cẩn thận. Tôi đã làm nó bị thương nhiều lần, nhưng nó vẫn tái tạo liên tục”
[Tôi đánh giá cao thông tin ấy] (Makoto)
“... Tôi nợ cậu lần này. Đừng chết đấy”
Có vẻ cô đã đồng ý. Cô ấy gia nhập cùng những cô gái bán hoa đang theo dõi và với những chỉ dẫn rõ ràng, họ bắt đầu di chuyển.
Thật tuyệt.
Và như vậy, bên trong tòa nhà còn sót lại chỉ mỗi tôi và con bạch tuộc.
Ah ~, tôi đã từng lo lắng đấy.
Có lẽ không quen với việc chiến đấu trước mặt quá nhiều cô gái đang nhìn đến mình chằm chằm, nên tôi cảm thấy một áp lực lạ lùng.
Một sự lo lắng rất khác so với việc có mặt trong một bữa tiệc.
Người phụ nữ vừa nãy đang mặc một chiếc váy ngắn màu đỏ tươi khá là sáng, và trên hết, cô ấy xé một phần để dễ di chuyển hơn, vì vậy tôi gặp khó khăn trong việc nhìn bằng mắt.
Ở bên trong nhà chứa và cảm thấy khá bình tĩnh cùng với một con bạch tuộc thay vì bị vây quanh bởi các cô gái, khiến tôi hơi buồn đấy.
“Cô sở hữu vẻ ngoài như chất độc với mắt tôi, tôi sẽ mong đợi phần thưởng sau này. Còn lúc này, hãy trốn thoát nhanh đi", điều như thế tôi nghĩ mình không thể thốt nên lời.
“Xin lỗi, nhưng các Onee-sans ở đây là mối làm ăn thường xuyên đến mua đồ uống năng lượng của ta. Ngươi giết họ sẽ là điều phiền phức lắm đấy”(Makoto)
May thay, thứ này chỉ nói “Shukoshuko” và tôi không thể hiểu nó đang nói cái gì.
Trường hợp Ilumgand có lẽ là trường hợp hiếm hoi.
Kết thúc việc này nào.
Tôi tập trung ma lực vào tay phải.
Cô ấy nói điều gì đó về tái tạo, vậy nên tôi niệm một chú thuật duy nhất để [Brid] bắn liên tục.
Trên lòng bàn tay phải, một quả cầu ánh sáng màu trắng được hình thành.
Kích thước gần bằng quả bóng chày.
Tôi hướng lòng bàn tay về phía con bạch tuộc.
Một số mũi tên [Brid] nhỏ có kích thước như viên đạn xuất hiện từ quả bóng ánh sáng và tất cả đều đâm xuyên con bạch tuộc. <RIP 'tuộc'>
Nó đang cố ngăn chặn bằng những xúc tu, nhưng không thèm quan tâm, tôi tiếp tục bắn vài chục mũi tên nữa.
Nó dần dần lùi lại, và đến phút cuối, con bạch tuộc cứ như bị đóng đinh lên tường.
Tôi tiếp tục bắn.
Theo thời gian, xuất hiện một sự thay đổi.
Phần đầu con bạch tuộc to hơn kích thước ban đầu và sau đó, nó bắt đầu cưng phòng lên một cách bất thường.
Không phải là tái tạo.
Nó đã đi bán hành rồi, huh.
Tôi niệm một chú thuật nguyên tố đất, và từ sàn nhà, một bức tường được tạo ra để phủ lấy cơ thể thứ đó.
Tôi không muốn bị nó bắn tung tóe vào người.
Nếu tôi đánh đúng điểm yếu, nó có thể sẽ không nổ tung và chỉ biến thành khối thịt như Ilumgand.
Sẽ rất phiền hà trong việc tìm kiếm điểm yếu, và với những thứ như: nguyên tố có tác dụng, kháng cự, và hấp thụ; chúng thậm chí còn rắc rối hơn.
Tình huống này, tấn công liên tục đến khi nó không thể tái sinh nữa thì dễ dàng hơn. <thanh niên spams là đây<
Những thứ như một lượng pháp lực từ hân tộc đã gia tăng sức mạnh phòng thủ cho nó không ảnh hưởng đến tôi nhiều.
* Buchatto
Một tiếng động khá lớn và chói tai vang lên.
Giải phóng bức tường và quan sát một chất lỏng màu trắng tựa như nhớt, tôi xác nhận lại con bạch tuộc đã tử ẹo rồi.
Không còn cảm nhận dấu hiệu sống nào từ nó nữa.
Giống như dị thể với cái mỏ chim.
Thế là xong.
Sau khi xác nhận, tôi bước ra ngoài.
[Xin lỗi đã để cô đợi lâu] (Makoto)
Khi đặt chân ra bên ngoài, tôi được sự chào đón rừ một lượng lớn những ánh mắt.
Ooh.
Có khá nhiều người.
Hơn nữa, có vẻ như số lượng vẫn đang tăng.
Một số người đang ôm nhau vì đã được cứu.
Với số lượng này, khu ổ chuột nơi bán nhân sinh sống là một điểm di tản thích hợp.
May thay, người lãnh đạo bán nhân là một người quen của chúng tôi và họ đã cho phép sử dụng nơi đó.
Tôi nghe nói rằng Lâm quỷ tộc Akua đang bảo vệ môi trường xung quanh khu vực đó.
Tồn tại một số khoảng không gian khá rộng và chẳng có biến thể nào xuất hiện quanh khu ấy.
Có thể sẽ rất ngạc nhiên, nhưng họ sẽ chấp nhận lượng người này, và tôi không nghĩ rằng họ sẽ từ chối đâu.
Khi nhóm người này hoàn tất việc tập hợp, tôi sẽ hướng dẫn bọn họ đến khu ổ chuột trong khi vẫn bảo vệ họ.
Có vẻ khoảng thời gian khá nhiều đây.
Như Tomoe nói, có thể mất một ngày hoặc tùy thuộc vào tình hình, vài ngày.
Cho đến lúc đó, chúng tôi sẽ dần dần di tản người dân, và khi chúng tôi gặp phải một biến thể, tôi sẽ tiêu diệt nó.
Có vẻ như nhân viên của tôi nằm rải rác xung quanh đây và họ đóng một vai trò tích cực ở những nơi sơ tán, vì vậy mỗi người trong chúng tôi sẽ tập hợp lại khi mọi thứ kết thúc.
"Cậu! Cậu vẫn ổn. Cậu đã đánh bại nó? ”
Với vẻ ngoài gây hại cho mắt không thay đổi chút nào, Onee-san lúc trước đến gần tôi, và sau khi xác nhận sự an toàn của tôi, cô ấy hỏi về tình hình.
[Vâng. Tôi không chắc liệu có thêm thứ nào trong số đó sẽ xuất hiện hay không, nhưng tôi đã đánh bại ... con quái vật đó. Có vẻ như phía cô vẫn đang tăng về số lượng] (Makoto)
“Một giáo viên của học viện, đúng như dự đoán, khá ấn tượng. Chà, tôi không muốn nghĩ nhiều hơn nếu những thứ đó xuất hiện. Và đúng, đây là một tình huống bất ngờ cho người dân ở đây. Trong đại lộ đó, có một số khách hàng. Cậu có thể đã biết, nhưng với các nhà thổ thì không có ngày hay đêm. Điểm di tản có xa không? ”
Các nhà thổ hoạt động ngay cả vào ban ngày huh.
Tôi không biết điều đó đấy.
Tôi cứ nghĩ công việc ấy chỉ hoạt động vào ban đêm thôi.
[Từ đây, nơi gần nhất sẽ là khu ổ chuột. Suy nghĩ về không gian, đó là nơi thích hợp nhất. Để đưa tất cả mọi người đến đó, tôi nghĩ sẽ mất khoảng 20 phút] (Makoto)
“Khu ổ chuột ?! Nơi bán nhân sinh sống sao?! Có ổn không khi đến một nơi như vậy để nương tựa? ”
Cũng giống như cái tên khu ổ chuột đã ngụ ý, trong con mắt hân tộc chẳng khác nào là một nơi thấp kém về trật tự, vì vậy không thể tránh khỏi việc cô ta kinh ngạc.
Những người trong khu ổ chuột thực sự giản dị và tốt bụng.
Cũng bởi định kiến, mọi người xa lánh và ruồng bỏ nó, thành thử việc này khá khó khăn để tiến vào địa phận ấy vì nỗi sợ hãi.
[May mắn thay, một người quen của tôi đang cố gắng ổn định mọi thứ. Tôi làm việc trong một thương đoàn, và người ở khu đó có quan hệ vơis tôi] (Makoto)
“Ah! Cậu, có lẽ nào, Thương đoàn của Kuzunoha... uhm, Raidou-san?”
Tôi cố gắng nói với cô ấy để cô cảm thấy yên lòng hơn, nhưng vì lý do nào đó, cô ấy phản ứng với một cử chỉ khác.
Tôi không biết tiêu chuẩn cụ thể để những khách hàng thường xuyên lui tới, nhưng gái bán hoa vẫn thường ghé qua cửa hàng tôi.
Có lẽ cô ấy ngay lập tức cảm thấy quen thuộc, với một nụ cười rộng mở, cô đoán được danh tính của tôi.
[Vâng. Tôi là đại diện Raidou] (Makoto)
“Hừm ~, cậu đúng là người đó huh. Nơi đó bán đồ uống có tác dụng tốt cho sự mệt mỏi. Tôi chưa tự đến cửa hàng bao giờ, nhưng thức uống đó đã giúp tôi rất nhiều ”
[Cảm ơn sự hỗ trợ của cô. Và cảm ơn cô vì đã tiếp tục công việc của mình] (Makoto)
Để nghĩ rằng cô ấy là một trong những người đã uống nó.
Tôi cúi đầu xuống và bày tỏ lòng biết ơn của mình.
Hiện tại, thức uống năng lượng đang bán rất chạy. Và một phần trăm doanh thu từ việc bán ra cho những người làm việc ban đêm.
Không đúng, bọn họ cũng làm việc vào ban ngày đấy chứ, vì vậy có lẽ cụm từ “làm việc ban đêm” không còn chính xác rồi nhỉ?
Không chỉ thời gian lao động, khoảng thời gian ấy cũng thay đổi luôn. Đây thực sự là một công việc khó khăn.
Suy nghĩ theo cách đó, tôi hạ thấp đầu của mình với những cảm xúc trong tâm trí.
“… Cậu, khá độc đáo đấy. Chà, cậu là đại diện của một thương đoàn độc đáo nên đó là điều đương nhiên huh. Trong tình huống này, cho dù đó là khu ổ chuột hay nơi nào khác, miễn là họ chấp nhận chúng tôi, tôi rất biết ơn. Cậu có thể đợi một chút được không? Tôi sẽ thuyết phục mọi người trước để nó không trở nên rắc rối sau này ”
Nhưng phải thật kỳ lạ khi tôi cúi đầu xuống, cô ấy rất ngạc nhiên và sau đó cô ấy nở một nụ cười cay đắng.
Tôi được đối xử như một người "độc nhất vô nhị".
Tại sao chứ?
Cô ấy là một khách hàng thường xuyên mua rất nhiều hàng hóa của tôi, và thậm chí nếu cô ấy không giúp đỡ tôi ở khía cạnh đó, cô ấy vẫn làm việc hết sức vào ban ngày và ban đêm.
Vâng, dù không hiểu lắm nhưng tôi rất vui vì đề xuất của cô ấy.
Nói với mọi người trước để tránh những vấn đề khi họ đến đó.
Nơi ấy ban đầu bán nhân đã sinh sống, Tomoe từng bảo thế. Và với điều như thế còn cần phải cân nhắc, nên cô chưa quyết định có đến đó hay không.
Nếu những người di tản có ý nghĩ này, những lo lắng sẽ giảm đi.
[Điều đó sẽ giúp ích rất nhiều. Học viện đã hành động rồi, nên tôi nghĩ tình hình sẽ được giải quyết nhanh chóng. Hãy kiên trì một chút] (Makoto)
"Tất nhiên. Tôi xin lỗi vì đã làm phiền cậu. Có thể là muộn rồi nhưng, tôi là Ester. Rất vui được gặp ”(Ester)
[Raidou]
Chúng tôi đã hoàn thành lời giới thiệu của mình.
Vài phút trôi qua trước khi Ester-san trở về từ đám đông.
Chúng tôi bắt đầu di chuyển đến điểm sơ tán, khu ổ chuột.
<Trans: lần đầu vào lầu xanh cũng không tệ lắm nhỉ>
◇◆◇◆◇◆◇◆
“Shiki, đưa những đứa trẻ đó và những người còn lại đi trước đi” (Mio)
“Wa? Mio-dono định làm gì? ”(Shiki)
“Hm? Ta nhớ ra vài điều. Nếu chỉ là hướng dẫn mọi người đến điểm sơ tán chỗ các học viên, dù mỗi mình Shiki thì cũng đủ rồi phải không? ”(Mio)
“Đúng vậy nhưng... hiểu rồi. Vậy tôi sẽ đi trước ”(Shiki)
"Ta sẽ bắt kịp sau-desu wa" (Mio)
Khi nhóm của Jin và những người tùy tùng của Makoto sắp rời khỏi sân thi đấu, Mio đột nhiên bảo Shiki đi trước.
Shiki đã gặp rắc rối khi gặng hỏi lý do, nhưng cuối cùng, anh ta phải đồng ý.
Khoảng cách tới điểm sơ tán mà anh ta phải hướng dẫn cho các học viên và các khán giả không xa lắm, hơn nữa, anh ta sẽ đi cùng với tư cách một người bảo vệ.
Chỉ với điều đó, sức mạnh phòng thủ đã ở mức độ quá lớn rồi.
“Giờ thì.. ” (Mio)
Mio quay trở lại sân khấu.
Trên đó, ở đó có - không –từng có cục thịt của một biến thể.
“Sự tái tạo của mình là đặc biệt, nhưng có lẽ vì điều đó, mình có thể cảm nhận được. Mùi hoặc có thể là hơi thở của nó; các dấu hiệu của sự tái sinh ”(Mio)
Sau khi những lời đó, Mio thở dài một tiếng.
Khi cô làm thế, cục thịt trước mắt cô bắt đầu di chuyển như thể nó đồng tình với quan điểm đó.
“Mặc dù phần lõi đã bị phá hủy hoàn toàn, thật đáng thương. Là một người chuyên về tái tạo, ta không muốn so sánh với ngươi nhưng, ta ít nhất sẽ khen ngợi sức sống của ngươi-desu wa ”(Mio)
Khối thịt di chuyển và sao chép hình dáng của một hân tộc.
Sự xuất hiện không phải là của một hân tộc nhưng lại có hình dạng của chủng loài ấy, và không ai có thể phát hiện ra điều này kể từ khi khi nó còn trong hình dáng một biến thể.
“...Có thể chỉ là những mảnh vỡ kí ức, nhưng tôi có nhớ. Cô là một phụ nữ của Kuzunoha? Tôi vẫn còn sống sao?”
“Ara, ngươi có thể nói? Ta không mong đợi ngươi có một nhân cách đấy ”(Mio)
"Tôi là Ilumgand Hopelace"
"Ngươi từng là vậy" (Mio)
Mio cắt ngang những lời nói của cục thịt hình người.
Phần dưới khuôn mặt của nó sưng lên và nó phát ra những từ như thể thoát ra từ miệng nó.
Sau đó, khi phần trên rung lên một chút, một vết cắt ngang được tạo ra, và khi nó đóng mở lên xuống, có đôi mắt ở đó.
“... Tôi đã bị... chơi đùa bởi những kẻ đó sao? Thật thảm hại. Thực hiện một hành vi đáng xấu hổ và thậm chí làm bẩn tên gia tộc mình !! ”
“…”
“Tôi đã sử dụng thuốc, biến thành một con quái vật, và thậm chí với điều đó, tôi vẫn bị thua. Kukuku, thật khó coi ”
“Đúng” (Mio)
“Luồng không khí hủy diệt mà tôi cảm thấy một lúc trước cũng như những cảm xúc đang trào dâng và không thể kiểm soát, giờ đây đã lắng động, như thể mọi thứ cứ như một lời nói dối ấy”
"... Lõi của ngươi đã bị phá hủy, nên rõ ràng là vậy" (Mio)
Mio đã đi tới kết luận là tại sao cậu ta lại có thể lấy lại những giác quan của mình, nhưng không nói ra bất kỳ điều gì, cô nheo mắt như thể đang xem xét tình hình.
Kế đến, trong lúc nhận dạng thứ mang hình dạng hân tộc ấy chính là Ilumgand Hopelace, cô lẩm bẩm nhiều lần. Cậu ta tiếp tục nói chuyện với Mio nhưng cô chỉ trả lời rất ngắn hoặc lờ đi.
“Nhưng với cơ thể của một con quái vật như này, tôi nên kết thúc cuộc đời mình đúng không? Nếu tôi không chết, trách nhiệm mang cả gia tộc Hopelace trên vai sẽ trở nên nặng nề hơn. Điều đó sẽ làm tăng gánh nặng của người dân trong lãnh thổ ấy”(Ilumgand)
“… Fuh” (Mio)
Người con trai thứ hai đã chết rồi.
Thế nên tại sao, xuất phát từ niềm tin vững chắc nơi thâm tâm mình, hiện diện ấy lẩm bẩm với giọng bình tĩnh.
Nhìn Ilumgand, người mà Mio không biết tí gì về hoàn cảnh của cậu ta, nói về trách nhiệm và quan điểm, cô thấy nó thật hài hước.
"Chẳng sao hết. Tôi không biết mình có thể sống trong cơ thể này bao lâu. Trường hợp ấy, ít nhất, tôi sẽ tiếp tục thứ cảm xúc của mình trước khi chết vậy”(Ilumgand)
Ilumgand không để ý lời chế nhạo từ Mio.
Với những bước chân nặng nề, thứ đó đi đến chỗ Mio.
Khuôn mặt ấy dần biến đổi thành thời điểm trước lúc cậu ta vẫn còn là một hân tộc, nhưng cậu ta không thể tái tạo lại vẻ ngoài như thế nữa. <ý chỉ tay chân ấy>
Các bộ phận trên khuôn mặt phân chia thành những vị trí tương ứng của chúng, và nếu ai đó trông thấy cảnh này, họ sẽ cảm thấy ghê tởm thôi. Hơn nữa, một phần trên gương mặt trông khủng khiếp chẳng khác nào một cái sẹo lồi.
Ngay cả gọi cậu ta là một bán nhân cũng rất khó. Thứ này thật không cân bằng và khó coi.
“Cơ thể đó, nó không phải không ổn định đến mức ngươi cần chuẩn bị cho cái chết. Nhưng ngươi có định sống tiếp như Ilumgand gì đó không-desu? ”(Mio)
Nghe những từ ngữ của Mio, hình dáng hân tộc liếc nhìn cô.
“Hoh, tôi hiểu rồi. Tôi có thể sống. Tôi đã nghe điều gì đó tốt. Tôi đang nói về việc chuyển tiếp cảm xúc của mình, nhưng đừng lo lắng. Tôi sẽ không đặt tay mình vào Gotetsu hay Ruria nữa. Tôi tự hỏi tại sao lại như vậy? Mặc dù tôi đã bị mắc kẹt vào đó. Tôi từng lựa chọn những lý tưởng của mình từ tình cảm sâu đậm của tôi đối với cô ấy ”
“Hm? Gotetsu, Ruria? ”(Mio)
"Tôi sẽ chiến đấu. Nếu tôi phủ toàn thân mình vào một bộ giáp, tôi có thể che giấu cơ thể này. Ngay cả khi tôi không thể nhận ra lý tưởng của mình đang phơi dưới ánh nắng mặt trời, ít nhất tôi cũng có thể phục vụ như một tấm khiên cho Hibiki-sama. Tôi vẫn có thể làm điều đó. Khi nghĩ theo cách này, tôi thậm chí còn cảm thấy hạnh phúc vì có cơ thể khổng lồ khó coi này ”(Ilumgand)
“H- Hibiki? Ngươi vừa nói Hibiki? ”(Mio)
Nghe thấy một cái tên quen thuộc, Mio hỏi lại.
“… Ừ. Đó là anh hùng-sama đã hạ xuống Limia. Nếu là người ấy, cô chắc chắn sẽ lật đổ quỷ tộc. Và sau đó, mọi người sẽ có thể thực hiện vai trò riêng của mình và có thể theo đuổi ước mơ của riêng họ. Cô ấy sẽ tạo ra một thế giới hòa bình như thế ”(Ilumgand)
“À, vậy là ngươi đang nói về anh hùng-desu. Vậy người đó chắc hẳn là một người khác với Hibiki mà ta biết-desu wa ne. Để nghĩ rằng anh hùng có cùng tên với cô ấy, thật đáng thương. Người anh hùng của Limia tên là Hibiki? ”(Mio)
"Đúng rồi. Cô có một người quen tên là Hibiki à? Ở Lorel, loại tên đó không phải bất thường, vì vậy nó không phải là không thể. Vậy thì, tạm biệt. Có lẽ chúng ta sẽ không gặp lại nhau nữa ”(Ilumgand)
Hình dạng hân tộc với những kí ức của Ilumgand đi qua Mio. Không nhìn lại cô, cậu ta cố rời khỏi sân khấu.
"Đúng. Ta chỉ có ý định tiêu diệt ngươi, nhưng vì ký ức ban đầu vẫn đang làm cơ sở, đây là một sự ngạc nhiên thú vị-desu wa ne. Đây sẽ là hình phạt cho ngươi ”(Mio)
Hình dáng hân tộc đã cố gắng quay lại khi nghe thấy giọng nói của Mio sau lưng, nhưng nó không thể.
Bởi vì nó không thể đặt sức mạnh vào đôi chân của mình và đã ngã xuống.
Nằm trên mặt đất, nó rướn cổ về phía cô. Hình dáng hân tộc với những kí ức của Ilumgand đã học được bài học về những gì nó phải nhận.
“Chân tôi…Cô, cô đang làm gì vậy?” (Ilumgand)
Cô ấy đã làm gì?
Thứ đó không biết nó đã được thực hiện như thế nào, nhưng nhìn vào kết quả, nó có thể nhận ra.
Cả hai chân đều bị cắt đứt.
Từ đầu gối xuống, nó đã bị cắt rời.
Bởi vì không cảm thấy đau, nó không hét lên. Biểu hiện của hình dạng hân tộc cũng không hề có dấu hiệu đau đớn.
“Ngươi nói gì cơ? Sự trừng phạt đó-desu wa ”(Mio)
Mio không thay đổi nhiều. Từ từ thu hẹp khoảng cách giữa cô ấy và hình dạng hân tộc.
“Kugh ?! Tôi đã không còn ý định làm hại thương đoàn của cô hay Raidou như Ilumgand lúc trước nữa mà”
“Vậy sao?” (Mio)
"Vậy, cô nói sao?"
“Đúng. Ngươi gây rắc rối cho Waka-sama và nói những lời lăng mạ với ngài ấy-desu wa ne? Ta hiểu những gì ngươi muốn làm, nhưng sự chuộc tội của ngươi phải đến trước-desu wa ”(Mio)
"Sự chuộc tội?"
“Đúng, chuộc tội. Nó đơn giản là trật tự của vạn vật. Ngươi đã có thù địch với Waka-sama, phản đối ngài, can thiệp và hung hăng chống lại các học viên của Waka-sama. Sau đó, khi bị đánh bại, ngươi thậm chí không còn là một hân tộc nữa ”(Mio)
“…”
"Thấy chưa? Ngươi đã không chuộc tội cho hành động của mình đối với Waka-sama. Ngươi mới chỉ bị đánh bại. Nhưng ngay bây giờ - có thể một phép màu đã xảy ra - ngươi đã giữ lại ký ức, nhân cách và phục hồi quyền sở hữu thân thể mình; ngươi vẫn còn sống. Linh hồn và cốt lõi của ngươi rõ ràng đã bị phá hủy, nhưng, ngươi vẫn có thể hành động như một hân tộc ”(Mio)
“… Nhưng tôi đã…”
Nỗi căm thù của cậu đối với Raidou, sự thù địch cậu hướng vào nhóm của Jin; những thứ đó đã biến mất.
Tại sao cậu ta làm điều gì đó ngu ngốc đến mức giống như các quý tộc mình ghét quá nhiều?
“Ngay cả khi tôi không bị điên, chẳng có gì ngoài sự xấu hổ” là điều hình dáng hân tộc đang nghĩ.
“Thất bại của ngươi và vẻ ngoài hiện tại của ngươi không phải là sự trừng phạt. Nó chỉ là kết quả của sự yếu đuối của chính ngươi. Ah, có lẽ ngươi nên nghĩ về nó theo cách này? Ngươi đã được ban một phép lạ ‘vì lợi ích của sự chuộc tội’ ”(Mio)
“Cô đang nói gì…? Ngoài ra, bản thân hiện tại của tôi không có gì có thể đưa ra như một sự chuộc tội. Không có gì… Nhưng nếu đó là một lời xin lỗi, tôi sẽ quỳ xuống xin lỗi Raidou và các học viên ”
"Ta ổn với cuộc sống của ngươi-desu wa " (Mio)
“?!”
“Cái chết đã bị sửa đổi. Nó sẽ không đủ ở rất nhiều mặt, nhưng vì nó là một phép lạ, ta sẽ tha thứ cho ngươi. Nếu ngươi có một ước muốn, hãy biến mất với sự hối hận vì không thể hoàn thành nó ”(Mio)
Hình dáng hân tộc run rẩy rất nhiều..
Bởi vì Mio mỉm cười.
Một nụ cười ngây thơ, với một cái nhìn mà người ta sẽ bị quyến rũ bởi nó.
Ngay cả là như thế.
Trong ký ức của hình dạng hân tộc, đó là một nụ cười mang đến một sự cực đoan mà nó chưa từng thấy trong suốt cuộc đời mình.
“!!”
Một cú sốc vang đến cơ thể của nó, và hình dạng hân tộc nhìn vào dạ dày của chính mình.
Có một cái lỗ lớn ở đó.
Ngón tay trỏ và ngón giữa của Mio chỉ vào hình dáng hân tộc.
"Không thể nào. Sự kháng phép trong cơ thể tôi… ”
“Nó đã trở nên mạnh hơn-desu wa ne. Ta đã có ý định loại bỏ mọi dấu vết của ngươi bằng một đòn tấn công. Ta hơi ngạc nhiên rằng ngươi thậm chí có sức đề kháng với bóng tối. Có lẽ ngươi đã có được nó với phép màu của mình. Vì lợi ích của việc hoàn toàn nếm thử sự chuộc tội này ”(Mio)
“… Raidou, anh ta ghét tôi đến thế sao ?! Có phải vì tôi ghét anh ta nên cô cũng ghét tôi không?! ”
Cú sốc lại đến một lần nữa.
Lần này là một cái lỗ ở ngực.
“Waka-sama, ngươi? Ufufu, khi người ta vượt qua sự ngu ngốc đó, cũng có một khía cạnh dễ thương-desu no ne. Waka-sama thậm chí không nghĩ ngươi là một viên sỏi. Cái chết của ngươi, và rõ ràng cái gọi là quan tâm đến ngươi, ngài không có cái gì trong số đó ”(Mio)
“? !! V-Vậy tại sao cô lại…? ”
Nếu đó không phải là mệnh lệnh của Raidou, tại sao Mio lại làm như thế này?
Hình dạng hân tộc không hiểu được.
“Điều đó không rõ ràng sao? Bởi vì ta không thể tha thứ cho ngươi. Nếu đó là mệnh lệnh của Waka-sama, ta thậm chí sẽ cứu ngươi, nhưng ta lại không nhận được bất kỳ thứ nào như vậy. Ta nghĩ rằng Shiki đã nhận được lệnh để vô hiệu hóa ngươi, nhưng đó là điều đã xảy ra trước khi ngươi chết ”(Mio)
“Nhưng anh ta đã làm theo lệnh đúng không ?! Vậy thì"
Hình dáng hân tộc đã hiểu.
Điều sắp đến.
Không, đây còn không phải là một trận đấu nữa.
Nó hiểu rằng sẽ không có cách nào để tự mình thoát khỏi điều này.
Sự tái tạo không có dấu hiệu bắt đầu.
Hai lỗ hổng trong cơ thể của nó đã nói cho hình dạng hân tộc sự khác biệt về sức mạnh lớn hơn bao giờ hết.
“Nhưng… Waka-sama không nói bất cứ điều gì đặc biệt ngay cả khi ngươi chết. Đó là bởi vì 'không thể làm gì nếu cậu ta chết', đó là những gì ngài đã nghĩ, đúng không? Trong trường hợp đó, chỉ cần làm như thể sự tái sinh - một phép lạ không bao giờ xảy ra. Vậy thì sẽ không có vấn đề gì-desu wa ”(Mio)
“Tôi… không thể chết. Ở nơi này, cho dù đó là một cuộc sống được tình cờ trao cho- !! ”
Dạ dày, ngực; và rồi, sau khi hai ngón tay của Mio chỉ vào đầu của hình dạng hân tộc, một tiếng động lớn vang lên trên sân khấu.
Nơi đó rất hoang vắng, không ai chứng kiến cả.
Tất cả những người còn lại và các học viên đã đi cùng Shiki về phía điểm sơ tán. Và cô biết điều đó rất rõ.
“Limia, Hibiki… thật đáng thương. Chỉ giữ một sức mạnh như vậy và có cùng tên với người anh hùng, cô gái đó thật không may mắn mà-desu wa ne. Khi mình gặp lại cô ấy, mình sẽ đề nghị cô thay đổi công việc thành đầu bếp”(Mio)
Hoàn thành việc xóa bỏ thứ đã từng là Ilumgand, Mio rời khỏi sân đấu và chuẩn bị tiến về phía Shiki, nhưng cô đột nhiên dừng lại.
Bởi vì cô nhớ lại cuộc trò chuyện với hình dạng hân tộc.
Cái tên còn lại trong kí ức của cô, Hibiki.
Mio nhớ lại cô gái tóc đen nói rằng mình đến từ Limia.
Nhưng đó chỉ là một giây lát thôi.
Cô phải trở về nơi mà chủ nhân của cô đã ra lệnh. Cô quay trở lại chỗ Shiki.
CHƯƠNG 143: TRONG 3 NGÀY MỌI THỨ VẪN ỔN.
Đã 3 ngày kể từ dạo ấy.
Hàn lâm trấn vẫn còn hỗn loạn.
Sự náo loạn gây ra bởi các dị thể được cho là hành động của quỷ tộc, cuối cùng, từ ngày đầu tiên cho đến ngày hôm nay, các dị thể tiếp tục tung hoành với mục đích chưa rõ ràng.
Vào ngày đầu tiên, tôi đã qua đêm tại một trong những điểm sơ tán, khu ổ chuột của bán nhân.
Vào ban đêm tất cả chúng tôi đoàn tụ để trao đổi thông tin, nhưng không có thông tin nào đặc biệt quan trọng, và nếu có một việc, nó sẽ là về việc lưu thông hàng hóa của thương đoàn. Có vẻ như Root sẽ làm điều gì đó. Những điều ấy tôi nghe từ Tomoe.
Vào ngày thứ hai, tình hình chuyển sang một chiều hướng xấu.
Có hai điểm lớn cơ bản.
Đầu tiên là mạng lưới truyền tin của thị trấn đã ngừng hoạt động. Thông tin từ các thị trấn xung quanh không thể được chuyển tiếp nữa. Và vì không có phản hồi từ các cuộc gọi ở phía bên này, nó đã trở thành một tình huống mà mọi người không rõ liệu việc truyền tin có thực sự gọi đến được hay không.
Ngay cả khi người ta cố gắng dùng thông tâm thuật bên trong thị trấn, bạn phải ở trong phạm vi gần hoặc nó sẽ không tới được. Nếu một bên thực hiện việc truyền tin có kỹ năng, nó sẽ đến được trong khoảng cách 1 hoặc 2 km; nếu cả hai bên đều có kỹ năng tốt, nó sẽ đạt đến khoảng 3 km. Tình hình đã xấu đi như thế.
Suy nghĩ về sự rộng lớn của thị trấn, đây là một hoàn cảnh khắc nghiệt. Một tình huống mà thậm chí còn rất khó để cân nhắc đến việc trao đổi thông tin với các thị trấn lân cận.
Chà, nếu có những người sử dụng thông tâm thuật thực sự chuyên nghiệp trong Học viện, điều đó có thể xảy ra.
Theo lời kể của Tomoe, vì điều này, hành động của Học viện đã trở nên trì trệ hơn rất nhiều. Do đó, việc truyền tải bị nhiễu đã cho thấy hiệu ứng rõ ràng.
Từ những gì Shiki thồn báo với tôi, lý do cũng bởi số lượng thiết bị ma thuật lớn được lấp đặt ở nhiều nơi quanh thị trấn.
Anh ta chỉ cho tôi một cái và nó khá nhỏ. Một thứ hình trụ có kích thước gần bằng chai nước 500 ml.
Một số lượng lớn được thiết lập trong thị trấn và bên ngoài cũng vậy. Có vẻ như mục đích chính của chúng là làm nhiễu thông tâm thuật.
Có vẻ như chúng đã được lắp đặt khá lâu ở những nơi như: bên trong các cây cột, dưới sàn nhà, chôn dưới đất, và ở rất nhiều nơi khác.
“Trước khi chúng được kích hoạt, chúng không có phản ứng gì nên ta không thể phát hiện ra”, là những gì Shiki và Lime đã xin lỗi tôi.
Nếu họ có thể phát hiện thiết bị trước khi chúng được kích hoạt, điều đó sẽ khá là ấn tượng.
Khoảnh khắc tôi nghe về điều đó, tôi đã bị ấn tượng bởi quỷ tộc. Có lẽ họ đã mất khá nhiều thời gian để lắp đặt những thiết bị này.
Họ phải thực hiện điều này trong khi làm việc. Thật siêng năng làm sao.
Vì lý do nào đó, tôi tưởng tượng ra một dải quân domino hoành tráng.
Tôi cảm thấy như muốn phá hủy tất cả các quân domino, nhưng tôi sẽ kiềm chế bản thân lại.
Cũng giống như cách mà quỷ tộc có thể sử dụng thông tâm thuật của họ, chúng tôi cũng có thể sử dụng nó một cách bình thường.
Có vẻ như nó chỉ chặn những cuộc hội thoại bình thường.
Ở nơi này, không thể ngăn cản nội dung thông tâm thuật của chúng tôi, và chúng tôi cũng có các phương pháp để mã hóa các nội dung quan trọng; vì vậy, từ giờ trở đi, chúng tôi có lẽ là những người duy nhất có thể sử dụng thông tâm thuật một cách bình thường.
"Đó là lý do tại sao, nếu ngài muốn phá hủy các thiết bị đó, tôi muốn ngài làm như vậy sau khi chúng ta đã hoàn thành việc di chuyển" là những gì Tomoe nói.
Một điều khác là sự gia tăng các dị thể.
Lý do là, có một số người đã tham gia vào sự cố dị thể và đã biến đổi trong các điểm sơ tán. Nói cách khác, nguy hiểm đã xuất hiện ở những nơi di tản. Một tình huống xấu.
Điều đó có nghĩa là có khá nhiều người sử dụng thuốc của quỷ tộc.
Có lẽ nào, quỷ tộc đang lan truyền chúng một cách ngẫu nhiên?
Cho dù đó là gì, thay vì gọi sự hỗn loạn là mục tiêu của họ, có lẽ ý định thật sự là phá hủy Hàn lâm trấn.
Vào buổi trưa ngày đầu tiên, tôi đã nói chuyện với tất cả những người tùy tùng và tính toán tất cả những người có cái vòng cổ tương tự như của Ilumgand.
Để xác định nguyên nhân.
Một trong những lý do có thể là vì họ đang ở trong một nơi căng thẳng như nơi trú ẩn, và vì thế, tinh thần của họ trở nên không ổn định và một số đã biến thành những dị thể giống như Ilumgand.
Phải ở trong tình huống mà họ không thể sử dụng thông tâm thuật cũng có thể là một trong những lý do.
Để giảm thiểu thiệt hại, tôi thông báo cho các nhân viên để tịch thu những phụ kiện đó nhằm ngăn ngừa sự nguy hiểm từ các điểm di tản mà chúng tôi đang đóng quân.
Về các Thằn lằn Sương đang đi theo Rembrandt-san, tôi đã nhận được báo cáo từ họ về sự an toàn của cặp đôi và một bản tóm tắt sơ lược về tình hình trong Hội thương nhân.
Đến ngày thứ hai, những người có kinh nghiệm chiến đấu với mamono, vệ sĩ, và những người giống lính đánh thuê đã tập hợp lại và hình thành các đơn vị. Có vẻ như họ bắt đầu hành động để loại bỏ sự nguy hiểm của các dị thể.
Tôi đã nhận được các báo cáo nói rằng họ chuyển sang tấn công thay vì phòng thủ chủ yếu nhờ vào ảnh hưởng của cặp đôi nhà Rembrandt.
Đại diện Hội ở phe tấn công đã tập hợp được những kẻ đứng đầu các thương đoàn, những nhân viên, và những người liên quan đến Hội, sau đó đề xuất ý tưởng tạo ra các đơn vị để bảo vệ thị trấn.
Có lẽ anh ta (Zara) đã đề xuất điều này vì những tổn thất của các cửa hàng, sản phẩm và thậm chí cả các thương nhân. Hoặc có thể đó là nhân cách thật sự của anh ta. Tôi thực sự không biết.
Đáng buồn thay, cũng có nhiều vụ cướp bóc nhắm vào các cửa hàng vẫn đang hoạt động.
Có lẽ vì cửa hàng của tôi và những cái ở khu vực xung quanh đã bị phá hủy, khi tôi nghe báo cáo, ngay cả khi biết rằng nó không được chi tiết, một phần trong tôi cảm thấy nhẹ nhõm vì cũng có những cửa hàng khác phải chịu thiệt hại. Tôi thật tồi tệ mà.
Tại cuộc họp đêm của ngày thứ hai, mọi việc đã được làm rõ rằng có khoảng 80 thứ như vậy trong thị trấn. Và nhiều dị thể đã xuất hiện ở một số điểm sơ tán không nằm dưới sự giám sát của Thương đoàn Kuzunoha, mấy điểm đó đã bị phá hủy.
Có lẽ không có ai có khả năng chiến đấu ở những nơi đó.
Sự hỗ trợ của Học viện không hướng vào các điểm sơ tán, mà là để tiêu diệt các dị thể, vì vậy trong trường hợp một dị thể mới xuất hiện, nếu họ không thể tự bảo vệ, nơi đó sẽ sụp đổ từ bên trong.
Rona đã tính toán tất cả các yếu tố đó khi cô ta gây ra sự náo loạn này?
Để tính toán nhiều yếu tố khác nhau, thật ấn tượng đấy.
Có khả năng cô ta nghiêm túc nghĩ đến việc phá hủy thị trấn.
Ngoài ra, từ phía Học viện, Đội áo choàng tím và một phần của các giáo viên đã lập ra nhiều đơn vị và đang di chuyển theo lệnh của Hiệu trưởng Học viện. Có vẻ như họ đã thành công trong việc đánh bại vài dị thể rồi.
Chà, số lượng chúng đã tăng lên, nhưng vì họ đang dần hồi phục trở lại, đây cũng có thể được coi là một dấu hiệu tốt.
Bởi vì một khi cách thức đối phó với chúng được tìm ra, hiệu quả nhằm đánh bại các dị thể sẽ tăng lên.
Sự hỗ trợ của các quốc gia khác nhau và quân viện trợ đã được lên kế hoạch nhắm đến đây. Nhanh nhất là ngày mai bọn họ sẽ đến các thị trấn xung quanh, và một ngày sau đó họ sẽ tới Rotsgard.
Chỉ là, vì họ không thể xác nhận sự xuất hiện của quân viện trợ qua thông tâm thuật, đây chỉ là trường hợp nếu quân tiếp viện đã bắt đầu chuẩn bị từ ngày đầu tiên.
Giữa những chuyện như thế, những quan chức cao cấp liên lạc với Tomoe và đề xuất việc cô hỗ trợ việc vận chuyển hàng hóa hay binh lính.
Tôi biết mà, đây chắc là điều khá dễ hiểu sau khi chứng kiến cách dịch chuyển tức thời như vậy.
Nếu là tôi, tôi sẽ gật đầu, nhưng người tương tác với họ là Tomoe, và Root đang ở bên cạnh cô ấy.
Về ma thuật dịch chuyển đường dài, họ đã giải thích điều gì đó hợp lý để những người kia hiểu. Tomoe còn nói với họ rằng sẽ rất khó để thực hiện điều này nhiều lần.
Có giới hạn sử dụng đối với thanh katana ngắn. Khi được rút ra và sử dụng, ta không thể cứ dùng nó cả ngày được, và nếu việc sử dụng bị ép buộc, có khả năng nó sẽ gãy.
Có rất nhiều điều có thể thực hiện khi đặt hiệu ứng lên một vật thể huh.
Họ có thể nghĩ ra một cách như vậy. Loài rồng lâu năm thật sự rất ấn tượng.
Thấy được tầm nhìn rộng của họ khi hành động, tôi nhận ra sự thiếu sót của chính mình.
Và bây giờ, theo những gì Tomoe nói, hôm nay chúng tôi cuối cùng cũng bắt đầu di chuyển.
Khi sự náo động này kết thúc, sẽ có một số vấn đề khác đang chờ tôi. Chằng hạn như: Hội thương nhân và Hoàng tử của Limia.
Mặc dù vậy, những ngày như thế vẫn tốt hơn những ngày tôi chỉ biết chờ đợi.
Không giống như những người khác, chúng tôi có thể sử dụng thông tâm thuật, vì vậy chúng tôi không cảm thấy bất kỳ mối đe dọa nào, và hơn nữa, việc di chuyển đến Asora đang khiến tôi cảm thấy hơi căng thẳng trong tình huống này.
“'… Trong tình huống kèm theo này, xong rồi. Tôi cảm thấy như nó đủ dài cho một cuốn nhật kí 3 ngày vậy, nhưng kể từ khi chúng ta đang trong tình hình mà nhiều sự kiện đã xảy ra, nó có lẽ nên như thế này thì hơn. Tất nhiên chúng ta cũng sẽ không cho người khác biết được”(Makoto)
Khá rõ ràng, nhưng nếu chúng hoạt động như một bản ghi nhớ, điều đó cũng ổn thôi.
Tôi rời khỏi căn phòng mà những bán nhân đã chuẩn bị cho mình trong khu ổ chuột.
“Ah, Raidou-san. Hôm nay rất yên tĩnh. Không có gì đáng bàn đến vào lúc này cả"
Khi tôi rời khỏi phòng, một con mèo có chiều cao tương tự như một hân tộc, nó đứng thẳng lưng và nói chuyện với tôi.
Anh ta là người phụ trách khu ổ chuột này, và bởi vì chúng tôi có một liên kết thông qua y học của thương đoàn, chúng tôi khá gần gũi.
Hầu hết thời gian anh ta đều sử dụng Akua và Eris làm trung gian, và có những lúc cả hai chúng tôi nói chuyện trực tiếp.
Có vẻ anh là người thường xuyên ghé qua cửa hàng của chúng tôi, thế nên anh ta có thể được liệt vào khách hàng thân thiết đấy.
Dường như sống ở khu ổ chuột không đồng nghĩa với việc anh ta không có tiền đâu. Anh ta nghèo, nhưng về mặt sinh sống, bằng cách nào đó anh ta đã kiếm được tiền.
"Chào buổi sáng. Thật tuyệt khi sự kì thị giữa các hân tộc đang biến mất ”(Makoto)
“Cuộc xung đột không tệ như tôi tưởng. Ừm, nó vẫn rất nguy hiểm ngoài kia ”
“Có vẻ như phần đó sẽ sớm trở lại như trước đây” (Makoto)
“Có một số con quái vật ở đó rất khó phát hiện, nên chúng ta không thể hạ thấp cảnh giác của mình được. Tôi muốn những ngày căng thẳng này sẽ kết thúc nhanh chóng ”
"Với điều này như một ngọn lửa được nhóm lên, sẽ rất tốt nếu hân tộc thay đổi ý kiến của họ về các bạn" (Makoto)
"Không thể nào đâu. Họ là một chủng tộc được yêu thích bởi Nữ thần, và chúng tôi là những người đứng bên dưới họ. Một ý nghĩ đã được khắc ghi sẽ không thể thay đổi dễ dàng. Hân tộc có lẽ chỉ đến đây để cho chúng tôi giúp đỡ đôi chút, nhưng một thời gian sau sẽ trở về như trước thôi”
Con mèo, có tên là Bor, vẫn còn trẻ, nhưng với khuôn mặt chín chắn của mình, anh ta nở một nụ cười cô đơn.
Thật là một người có tầm nhìn xa.
“ (Một khi mọi chuyện qua đi, cậu sẽ quên hết mọi thứ) huh“(Makoto)
"Hm?" (Bor)
“Không, không có gì đâu” (Makoto)
“Gần đây, tôi đã nghĩ nếu chúng tôi có thể thử sử dụng sức mạnh của mình để liên kết với công việc. Nếu chúng tôi chỉ cần tạo ra mối quan hệ với một phần những hân tộc ở đây, và phát triển mối liên kết đôi bên đều hưởng lợi, thì sự hỗn loạn này cũng như phần thành kiến xấu sẽ được viết lại. Chúng tôi đã suy nghĩ thế đấy”(Bor)
"Đúng vậy. Hôm nay tôi sẽ ra ngoài với Akua và Eris. Để đề phòng, tôi sẽ để lại một vài người ở đây, vì vậy nếu anh có bất cứ điều gì cần thông tin đến tôi, hãy trao đổi với họ”(Makoto)
"… Ra ngoài. Hiểu rồi. Hãy cẩn thận ”(Bor)
Tai và râu của chú mèo co giật, hẳn anh ta ngạc nhiên trước lời nói của tôi.
Umu, một con mèo, hay đấy.
"Ừ, anh cũng vậy" (Makoto)
Cảm thấy sảng khoái một chút, tôi rời khỏi tòa nhà đổ nát.
(Akua, Eris, chúng ta sẽ hướng đến Học viện) (Makoto)
Tôi dùng thông tâm thuật.
Đó không phải là một cuộc trò chuyện mà là một lời chỉ dẫn.
Với tốc độ rừ Lâm quỷ tộc, hai cái bóng xuất hiện trước mặt tôi. <giống chỉ huy rồi đây>
“Chào buổi sáng, Waka-sama. Hôm nay chúng ta sẽ chuyển sang thế tấn công, đúng không? ”(Akua)
"Chào buổi sáng. Không có sự hiện diện của các dị thể trong môi trường xung quanh. Nó khá an toàn ”(Eris)
Những lời của Eris như muốn la toán lên rằng “Tôi đã làm việc tốt” khá là đáng ngờ đây.
Cô ta không phải loại người sẽ nói dối những việc như này, thế nên tôi không nghi ngờ nội dung ấy.
"Biết rồi. Làm tốt lắm. Chúng ta sẽ gặp Hiệu trưởng Học viện và tham gia chiến dịch”(Makoto)
“Shiki-sama và Mio-sama nữa, đúng không ạ?” (Akua)
"Đúng là những thành viên xa hoa mà" (Eris)
“Các cô chỉ cần giấu mặt và cảnh giác với môi trường xung quanh. Nếu có bất cứ điều gì, hãy nói với tôi qua thông tâm thuật ”(Makoto)
"Vâng"
Trước khi các nước khác can thiệp, chúng tôi sẽ thể hiện sự hiện diện của mình ở một mức độ nhất định. Đó là điểm quan trọng nhất.
Đối với tôi, sự an toàn mới là điều tối ưu.
Tránh những trận chiến có thể tránh được.
Trân trọng cuộc sống này.
Nếu tôi sắp chết, thậm chí sẽ kéo những cư dân ở Asora vào tình cảnh tương tự. Ngay cả khi nguy cơ ấy chỉ một phần triệu, tôi vẫn sẽ chiến đấu với cách phòng thủ làm nền tảng. Tôi đã quyết định như thế.
Khi tôi hiểu rõ sự liên nối giữa mình và Asora, tôi có thể thay đổi cách diễn xuất của mình, nhưng bây giờ đó chưa phải vấn đề.
Hai Lâm quỷ tộc biến mất một lần nữa.
Vậy thì, đi thôi.
“Chủ nhân của Kuzunoha!”
…
Ai thế?
Một giọng nói khiến tôi dừng lại khi đang đi đến lối ra.
Đó là cái tên mà nhiều người ở nơi này thường dùng để gọi tôi.
Khi tôi quay lại, là một người phụ nữ tôi đã biết cách đây không lâu.
[A, chào buổi sáng Ester-san. Cô trông khỏe mạnh đấy] (Makoto)
"Chào buổi sáng. Ngay cả khi được viết ra, nó khá là cứng nhắc đấy cậu biết không. Cậu không cần phải tỏ ra trang trọng với một người như tôi. Nó sẽ làm cho tôi cũng trở nên như vậy ”(Ester)
[Thật lấy làm tiếc. Đó là bản chất của tôi] (Makoto)
Hoặc đúng hơn, tôi chủ yếu như thế này với hân tộc.
Trò chuyện một cách ôn hoà, lịch sự.
Theo một cách tồi tệ, cũng không khác là bao.
Dù sao, tôi thường nói chuyện với những người khác như kiểu đối tác kinh doanh.
Tôi đã suy nghĩ về việc tham gia vào xã hội hân tộc, nhưng tôi bắt đầu mất dần đi mong muốn của mình về chuyện đó.
Nó là gì, cảm giác này?
“Hmph ~. Ah, lý do tại sao tôi đã ngăn cản cậu. Phụ kiện cậu bảo chúng tôi thu thập ngày hôm qua, lấy nốt chúng trong ngày hôm nay có ổn không vậy? ”(Ester)
[Được chứ. Đó có thể là một trong những lý do của sự hỗn loạn này. Mặc dù nó không được đảm bảo cho đến khi Học viện điều tra chi tiết]
"Hiểu rồi. Chúng tôi sẽ làm như vậy. Và, hôm nay cậu đang định đi ra ngoài sao? ”(Ester)
[Nơi này đã ổn định lại, vì vậy tôi đang hướng tới Học viện để xác nhận tình hình hiện tại của thị trấn và tình trạng của các học viên] (Makoto)
“Thật ấn tượng khi cậu có thể nói điều đó dễ dàng như vậy. Có thể không cần phải nói với cậu, nhưng chỉ có một cuộc đời mà thôi. Niềm tự hào và sự kiêu ngạo sẽ chỉ dẫn đến việc giảm tuổi thọ của cậu. Hãy cẩn thận ”(Ester)
[Cảm ơn vì sự lo lắng của cô. Vậy thì, tôi sẽ để mọi thứ ở đây cho mọi người] (Makoto)
“Ngoài ra, khi điều này kết thúc một cách an toàn, tôi sẽ nói chuyện với ông chủ của tôi về cậu. Nó có lẽ sẽ trở nên thuận lợi cho cậu ”(Ester)
[Thật đáng xấu hổ vì chúng tôi là một thương đoàn nhỏ, nhưng hãy thông báo đến người ấy] (Makoto)
Ông chủ của khu đèn đỏ. Điều duy nhất có trong đầu tôi là một ông trùm yakuza hoặc mafia.
Có thực sự ổn khi giới thiệu tôi với một nhân vật của thế giới ngầm như vậy không?
Chà, nếu có Tomoe hay Shiki đi cùng, sẽ không có gì lộn xộn cả.
Hạ thấp đầu mình, tôi kết thúc cuộc trò chuyện với Ester.
Khi tôi đi đến lối ra của khu ổ chuột, tôi nói với những bán nhân đang mặc những bộ áo giáp đơn giản về lý do mình ra ngoài, và đi đến khu phố.
Chỉ mới được vài ngày mà nó đã khá tan hoang rồi.
Khi tôi dỏng tai lên, tôi có thể nghe thấy âm thanh của chiến đấu và la hét.
Có lẽ vì mọi thứ đã giống như chuyện thường ngày ở huyện, đến ngày thứ ba tôi đã quen với nó.
Sự lo lắng lan truyền qua người dân chủ yếu là do họ không hiểu tình hình và không có cách nào để biết khi nào mình có thể bị tấn công.
Tôi thường có thể sử dụng thông tâm thuật để hiểu tình hình, và với sự giúp đỡ của Akua và Eris, tôi có thể tránh được các dị thể và quân đoàn của Học viện.
Đó là lý do tại sao tôi không thực sự cảm thấy lo lắng trong tình huống này.
Đó là sự cải thiện của cái thông tâm thuật vốn không hiệu quả khi tôi được Nữ thần triệu hồi. Tôi rất vui vì chúng tôi đã thực hiện những cải tiến này.
Suy nghĩ về nó, một tình huống khẩn cấp khi mà điện thoại di động không thể dùng được cũng sẽ tạo ra sự hoảng loạn trong thế giới hiện đại.
Hay đúng hơn, thay vì lo lắng, tôi thực sự cảm thấy an lòng.
Các học viên đã nghe những lời khen ngợi của vua Limia từ Shiki, vì vậy tôi muốn xem trực tiếp họ vui đến mức nào.
Với thông tin nhận được từ Akua và Eris, tôi vượt qua các dị thể và hân tộc trong khi tiếp tục đi đến Học viện.
◇◆◇◆◇◆◇◆
“Giáo viên tạm thời Raidou! Tên khốn, sao cậu không ở Học viện trong tình huống khẩn cấp này ?! ”
[Tôi xin lỗi. Tôi nghe từ một người tùy tùng của mình rằng Hiệu trưởng Học viện đã hành động để ngăn chặn các dị thể, vì vậy tôi thu thập nhân viên và đã sơ tán người dân] (Makoto)
"Ngu ngốc! Nếu các dị thể bị hạ, không cần phải quan tâm đến người dân! Ai cần cậu, một giáo viên - ngay cả khi là tạm thời - giúp đỡ trong việc sơ tán ?! Cậu đang ở trong một vị trí phải phải tuân theo mệnh lệnh của tôi đúng không? ”
[Vâng. Đó là quyết định tùy tiện của riêng tôi. Chúng ta đang ở trong tình huống không thể sử dụng thông tâm thuật được , vì vậy ngay cả khi tôi đến muộn, cá nhân tôi đã đến Học viện] (Makoto)
Nơi Hiệu trưởng của Học viện đang ở.
Tầng hầm sân sau trong Học viện. Đây là nơi trú ẩn an toàn.
Nó không có nhiều không gian để phù hợp với nhiều người, nhưng đổi lại, có nhiều thiết bị khác nhau được thiết lập sẵn để nắm bắt tình hình bên ngoài.
Nó giống như phòng chỉ huy trong các tình huống khẩn cấp.
Có vẻ như những vị khách đã sơ tán đều đang ở đây.
Ngoài ra còn có một số phòng để cư trú, do vậy, có vẻ như họ đang sống trong đó.
Trong phòng có các giáo viên khác và một số nhân viên cần thiết cho việc quản lý nơi này.
Đúng như dự đoán, có một số người dùng thông tâm thuật ở đây có kỹ năng giao tiếp với quân đoàn. Thông tin được truyền đi mà không cần dừng lại.
Và ở nơi như thế, tôi đang bị quát vào mặt.
Với một lực mà tôi đã tự hỏi nếu Hiệu trưởng Học viện có tức đến vỡ mạch máu hay không. Ông ta không hề có dấu hiệu trở lại bình thường và đang nhìn tôi như tên đại diện của Hội thương nhân dạo trước.
Nhưng tôi không còn bị bối rối như thời gian trước và chỉ để cho sự tức giận của mình trôi qua.
Lý do chính là vì tôi hiểu những gì mình nên làm, và rằng việc thiếu kiên nhẫn sẽ không mang lại bất cứ điều gì cả.
Tôi thậm chí còn có thời gian để nghĩ rằng: “Nếu ông định hét vào mặt tôi, hãy làm điều đó sau khi chúng ta đi đến một phòng khác. Điều này sẽ không làm phiền những người quanh đây”.
“Hai thị trấn xung quanh đã hoàn toàn im lặng. Có phải vì những người có thể sử dụng thông tâm thuật đã chết, hoặc vì họ đã bị xóa sổ? Chúng ta vẫn không biết. Nghe này, đây là tình huống tồi tệ nhất mà Hàn lâm trấn phải đối mặt kể từ khi nó được thành lập! Chưa hết, cậu… tên khốn kiếp nhà cậu chỉ… !! ”
Tên này mong đợi từ một giáo viên tạm thời như tôi cái gì cơ chứ?
Rõ ràng tôi sẽ được tính như một phần lực lượng của họ vì tôi cũng là một giáo viên tạm thời, nhưng để trở nên giận dữ về việc này thì...
Có lẽ nào, ông ta nghĩ rằng vì học viên của tôi có thể chiến đấu tốt với một dị thể, tôi sẽ đủ mạnh để có thể quét sạch chúng? Tôi không cho rằng suy nghĩ của ông ta đã đi xa đến thế.
Nếu ông ta thực sự mong đợi tôi có sức mạnh vượt trội so với học viên của mình và ông ta tức giận vì tôi không nghe theo lệnh, có lẽ vì đoàn quân Áo choàng tím của ông ta bị thương vong nhiều hơn cả quân đội ư?
Tôi chưa nghe báo cáo chi tiết về việc ấy, thành thử để hỏi sau vậy.
Có những giáo viên thậm chí còn không thể lết xác đến Học viện và chết trên đường đi, hay có những giáo viên đã bỏ trốn từ lâu rồi. Nếu sau này bị sa thải, họ sẽ không thể phàn nàn, nhưng với những người đã chết, cảm tưởng ông ta là loại người sẽ đạp lên xác của họ thôi.
Rất vui vì tôi chỉ để lại Tomoe ở nơi này.
Nếu tôi để Mio lại, tôi sẽ phải xoa dịu cô ấy và điều này rất khó làm.
Tôi cũng muốn gặp các học viên nên tôi đã bảo Mio và Shiki nói với họ rằng tôi sẽ đến đó sau và để họ chờ ở một trong những kí túc xá.
Có vẻ như họ đã phải đối mặt với nhiều dị thể, nhưng tôi nhận được báo cáo rằng họ đã có thể xử lý chúng một cách bí mật mà không có bất kỳ vấn đề gì.
Ngoài ra, có một số tên đã được gửi cho Asora làm mẫu vật.
5 tên trong số chúng đã được gửi đi, vì vậy nó sẽ đủ.
“Hiệu trưởng Học viện, cậu ấy đã sơ tán chúng ta, và trên hết chính cậu ấy đã đi qua khu vườn nguy hiểm để đến được đây. Xin hãy dừng những lời khiển trách lại ”
“? !! Oh, Công chúa Lily và thậm chí là Sairitz-dono. Điều này thật không bình thường ”
Những lời giận dữ của Hiệu trưởng Học viện dừng lại.
Khi tôi nhìn, có hai người tôi biết đứng cạnh nhau.
“Tôi đã gặp công chúa một cách tình cờ. Hiệu trưởng Học viện, tôi cũng yêu cầu anh. Ngay bây giờ, thay vì khiển trách hành động của cậu ấy, điều quan trọng hơn là để cậu hợp tác trong việc giải quyết tình trạng này”(Sairitz)
“Tất nhiên, tôi hiểu điều đó. Nhưng là người quản lý Học viện, tôi không thể bỏ qua những hành động thiếu suy nghĩ của cậu ta”
Khi ông sơ tán, thậm chí ông còn không nghĩ đến tôi đấy.
Chẳng phải ông quan tâm nhiều hơn đến việc tẩu thoát sao?
Ngay lúc này cô ta không ở đây, nhưng thậm chí ông còn muốn dựa vào cô thư ký của mình ư.
Có phải vì tiến trình không được thuận lợi? Hiệu trưởng Học viện đang khá nóng tính.
Nếu ông ta như thế này ngay từ đầu, tôi không hiểu ông ta có khả năng gì để quản lý học viện ưu tú này. Nếu chỉ là quyền lực và quyền lực, đồng thời đứng trong một vị trí không thích hợp này, tôi sẽ cảm thấy quen hơn với cách hành sử của ông ta... ừm, không hẳn vậy rồi.
Ông ta có lẽ đứng bên phe muốn đánh đuổi các chủng tộc khác. Ít nhất, ông ấy không mang lại cho tôi cảm giác cần giúp đỡ.
“Làm ơn, cậu không thể làm điều đó cho chúng ta sao?”
"Làm ơn"
“… Nếu hai người đã đi xa đến vậy, tôi hiểu rồi. Giáo viên tạm thời Raidou ”
[Vâng] (Makoto)
“Tôi sẽ để cậu và nhân viên phụ trách phần phía đông bắc của Rotsgard. Đuợc chứ? Cho tôi thấy rằng cậu có thể khôi phục lại danh dự của mình ”
[Tôi chắc chắn sẽ đáp ứng mong đợi của ngài] (Makoto)
“Những học viên đã ngủ và chưa được dùng đến kể từ trận chiến đó. Nếu họ thức dậy, tôi cũng cho phép cậu sử dụng họ”
[… Đã hiểu] (Makoto)
Ông ta là người nói nhiều hơn mức cần thiết.
Tôi hơi tức giận vì điều ấy.
Không phải Jin và những người khác đang ở trong tình trạng xấu hoặc bất cứ điều gì như thế sao.
Ngay cả Amelia cũng đã hoàn toàn được chữa lành bởi Shiki vào ngày hôm đó.
Với một ngày nghỉ ngơi, họ sẽ có đủ năng lượng để di chuyển.
Tôi không ngờ Hiệu Trưởng Học Viện lại trực tiếp nói với tôi như thế, nhưng Shiki và Mio đã đọc được bầu không khí của nơi ấy nhằm làm cho Jin và những người khác ngủ bất cứ lúc nào khi các học viên hay những giáo viên khác điên tiết lên, để bọn họ tránh việc chiến đấu như thế.
Nhân tiện, tôi đã cho phép họ làm điều ấy.
Đề phòng trường hợp khi đám trẻ trâu hoặc những người khác muốn xông ra ngoài và tham gia trận chiến.
Nhắc mới nhớ, tôi định đến đó và đánh thức họ dậy đây.
Tôi cúi đầu chào tên Hiệu trưởng Học viện đang quay bước đi.
Phía Đông Bắc.
Hội thương nhân huh.
Tôi nghĩ đây là một khu vực có tầm quan trọng khá cao.
Nếu ông ta muốn chúng tôi xử lý khu vực đó, thay vì gọi nó là cố ý gây nguy hiểm bằng cách gửi chúng tôi đến một nơi như vậy, có vẻ ông ta đang có rất ít sự lựa chọn thì đúng hơn.
Các cơ sở liên quan mà Học viện đặt lên hàng trong việc giải phóng hiện đã nằm trong tay họ huh.
Có vẻ như đó thực sự là một tình huống tồi tệ.
Tomoe cũng đã chờ khá lâu.
Khi tôi nhìn cô ấy, Tomoe nhận ra ánh nhìn của tôi và lặng lẽ cúi đầu.
Chỉ vậy thôi.
Với tính cách của cô ấy, tôi nghĩ cổ sẽ làm một số câu nói phù phiếm. Ah, đó là vì có hai người này ở đây.
[Công chúa Lily, và cả Sairitz-sama nữa. Cảm ơn nhiều] (Makoto)
“Không cần cảm ơn đâu. Cậu cũng đã giúp chúng tôi sau tất cả. Nếu có thể, tôi muốn nói với anh hùng của đế quốc về điều này, nhưng không có dấu hiệu nào của tín hiệu gửi đến. Tôi cảm thấy rất có lỗi về việc không thể làm bất cứ điều gì cho cư dân của thị trấn này. Vào lúc đó, thông tâm thuật vẫn đang hoạt động, nhưng bây giờ tôi không biết về tình huống này ”(Lily)
“Raidou-dono đã giúp chúng tôi, đừng lo lắng về điều đó. Về phía chúng tôi, nếu chỉ có thông tâm thuật mới có thể kết nối… Đội quân tiếp viện rồng và đồ tiếp tế sẽ đến vào ngày mai nhưng… ”(Sairitz)
… Tôi hiểu rồi.
Lý do để chờ đợi sẽ sớm trở thành hiện thực.
Tomoe đột nhiên bảo chúng tôi di chuyển ngày hôm nay rất có thể là do đơn vị rồng của Sairitz-san được cho là sẽ đến vào ngày mai.
[Tôi sẽ cố hết sức để cả hai người không bị thương ở Rotsgard. Không cần phải lo lắng] (Makoto)
“Lời nói của cậu làm tôi vui đấy, Raidou. Tôi muốn nói chuyện với cậu một lần, trước khi trở lại Đế quốc. Khi mọi thứ trở nên bình tĩnh hơn, được không? ”(Lily)
Công chúa-sama của đất nước nơi có anh hùng huh.
Cách nói chuyện của vua Limia cảm thấy như thể ông ta đã bị ảnh hưởng bởi anh hùng vậy.
Người này có như thế không?
Tôi cảm thấy như cách nói chuyện lịch sự giống như người Nhật nhưng ... gặp cô ấy một mình, tôi không nghĩ mình có thể chịu đựng được.
Ah, đúng rồi.
[Tất nhiên. Tôi sẽ mang theo trợ lý thân cận của tôi, Tomoe, để gặp người, Công chúa-sama] (Makoto)
"... Ừ ... tôi sẽ mong chờ nó" (Lily)
Tuyệt quá.
Nếu tôi mang một người nào đó mà cô ấy đã biết như Tomoe, thì không cần lo lắng về những sự im lặng đến mức khó xử.
“Raidou-dono, những thứ được gọi dị thể là những đối thủ đáng sợ mà ngay cả những người chuyên nghiệp của Học viện cũng đang gặp khó khăn. Hãy cẩn thận ”(Sairitz)
[Có Tomoe nữa mà, nên không sao đâu. Cô ấy thực sự rất mạnh mẽ. Cảm ơn vì đã lo lắng, Sairitz-sama] (Makoto)
"Cậu sẽ mang theo cả cô ấy sao?" (Sairitz)
[Hiệu trưởng Học viện cũng bảo tôi sử dụng nhân viên của mình. Tomoe là một cấp dưới đáng tin cậy] (Makoto)
"Đúng vậy. Trong vài ngày nay, chúng tôi đã có thể sống mà không phải lo lắng. Thật không tốt nếu giữ cô ấy quá lâu. Tôi sẽ cầu nguyện cho sự trở lại của cậu, Raidou-dono ”(Sairitz)
[Vậy thì, đi thôi Tomoe] (Makoto)
“Vâng” (Tomoe)
Khi tôi rời khỏi tầng hầm, ánh sáng mặt trời làm tôi chói mắt trong giây lát.
Tồn tại ánh sáng bên dưới tầng hầm, nhưng như mong đợi, hoàn toàn khác xa với thứ ánh sáng mặt trời này.
Trong khi đôi mắt dần quen với việc ấy, tôi rảo bước nhanh đến ký túc xá sinh viên, nơi đang được sử dụng như một chỗ trú ẩn.
"Đó là một khởi đầu tốt. Vậy thì, hãy gọi cho Mio và Shiki và để họ sắp xếp mọi thứ nào”(Tomoe)
[Đúng vậy] (Makoto)
“Ngoài ra, ngài vẫn bình tĩnh khi nói chuyện với Hiệu trưởng Học viện. Có một chiếc phao cứu sinh bất ngờ, nhưng nó thật tuyệt vời. Em cũng nghĩ rằng đó là một động thái tốt khi đi cùng ngài để gặp công chúa của Đế quốc ”(Tomoe)
[Vì lý do nào đó, tôi đã có thể bình tĩnh đối phó với nó. Tôi sẽ ổn nếu cô nói với tôi sau khi quá trình càn quét vùng đông bắc bắt đầu, tôi muốn cô kể về lời giải thích mà cô đã cung cấp cho họ về dịch chuyển tức thời. Tôi muốn so sánh ý tưởng của chúng ta] (Makoto)
"Đã hiểu" (Tomoe)
Nếu đang có một mớ hỗn độn, tôi chắc chắn nó sẽ một phần hiểu được mọi chuyện.
Tôi phải xem xét nhiều nhất có thể.
[Tôi mong được thấy hình ảnh mà cô và Root đã tạo ra] (Makoto)
Chắc chắn sẽ có những phần đáng sợ trong đó, phần mà tôi tin rằng sẽ không trở thành một điểm cộng cho mình.
Nếu tôi sử dụng sức mạnh, tôi cũng phải chấp nhận những thứ như thế này.
"Để đó cho em. Bây giờ, hãy suy nghĩ về cách ngài sẽ hành động với Hội thương nhân. Em mong chờ một sự tương tác giống như lúc nãy”(Tomoe)
[Tôi sẽ làm hết sức mình] (Makoto)
Tôi đang hướng về phía đông bắc, vì vậy tôi sẽ không thể tránh được nó.
Tôi sẽ gặp lại người đại diện, không, tôi sẽ gặp Rembrandt-san. Hãy suy nghĩ về nó một cách tích cực nào.
Tôi đã nghĩ đến việc nhìn thấy tình trạng của các học viên và gặp gỡ cặp đôi nhà Rembrandt khi đang rời khỏi khu ổ chuột. Cả hai đều sẽ đạt được, vì vậy nó là một điềm tốt.
Cuộc phản công không xảy ra vào ngày thứ tư khi quân tiếp viện đến, mà là vào ngày thứ ba. Nói cách khác, đó là một bước ngoặt.
Hãy khắc sâu trong tâm trí của người dân thành phố này kí ức về Thương đoàn Kuzunoha.
◇◆◇◆◇◆◇◆
Bầu không khí của ký túc xá sinh viên không khác gì so với các điểm sơ tán khác.
Nhiều học viên ở trong hành lang rộng rãi.
Một phần ở ngoài làm việc xung quanh các vùng lân cận, nhưng cảm giác mệt mỏi đang diễn ra trong toàn bộ khu vực.
Tính cả Jin và những người khác đang ngủ, có Shiki và Mio đang ở nơi được sử dụng để chữa trị và lo cho những người bị thương.
Tôi dừng họ lại khi họ cố gắng đến chỗ mình, và cùng với Tomoe, tôi đi đến nơi h ở.
[Làm tốt lắm, Shiki, Mio. Có vẻ như các học viên khá mệt mỏi] (Makoto)
“Waka-sama. Hôm qua một số người đã trở thành dị thể, do đó, người dân đã không thể trở về phòng riêng của họ. Hôm nay mọi người dường như đang cảm thấy căng thẳng ”(Shiki)
“Em đã rất chán-desu wa. Khóc rằng “Chúng ta sẽ ổn chứ?” “Chúng ta sẽ ổn chứ?” hết lần này đến lần khác như món đồ chơi bị hỏng ”(Mio)
[Mio, cố gắng lựa chọn từ ngữ của cô một chút. Loại vụ việc này lần đầu xảy đến với họ, vì vậy không thể tránh khỏi việc họ thấy khó khăn] (Makoto)
“X-xin lỗi” (Mio)
Tôi cảnh báo cô ấy một chút vì những lời đó.
Có vẻ như không có nhiều người ở đây có thể phàn nàn, nhưng tôi muốn tránh sự thù địch vô nghĩa.
“Chà, chuyện đó sẽ kết thúc hôm nay-ja. Hai người đã sẵn sàng chưa? ”(Tomoe)
Cả hai gật đầu trước lời nói của Tomoe.
[Vậy hai người có thể đánh thức Jin và những người khác không? Tôi muốn nói chuyện với họ một chút] (Makoto)
“Họ đã thức dậy từ lâu rồi. Cơ thể của họ hơi chán nản ngay lúc này, nhưng việc để họ nửa thức nửa ngủ khi nói chuyện với Waka-sama sẽ rất rắc rối ”(Shiki)
Shiki, anh làm việc nhanh đấy.
Bây giờ tôi nghĩ về nó, thay vì đánh thức họ khi tôi đến, nó sẽ hiệu quả hơn nếu họ đã thức.
Mặc dù vậy, tôi đến chỗ của hai người này, nhưng tôi không nhìn thấy khuôn mặt của các học viên của mình.
[Vậy, giờ họ đang ở đâu?] (Makoto)
"Đằng kia ạ. Tình trạng của họ đang được kiểm tra. Tôi nghĩ rằng họ sẽ trở lại sớm thôi ”(Shiki)
[Tôi hiểu rồi. Vậy mọi người hãy ở lại đây. Chuẩn bị để chúng ta có thể rời đi càng sớm càng tốt. Tôi sẽ nói chuyện với họ một chút] (Makoto)
Nói vậy, tôi xác nhận sự đồng ý của tất cả những người tùy tùng.
Nói chuyện với những người mặc áo choàng trắng, tôi di chuyển đến một nơi có những khuôn mặt quen thuộc.
[Đã lâu rồi, Jin, mọi người] (Makoto)
“Sensei!”
Oooh, họ đồng bộ một cách hoàn hảo.
Thời gian của họ thật chính xác.
[Tôi nghe nói mọi người đã ngủ trong ba ngày. Tình trạng của mọi người thế nào rồi?] (Makoto)
“Chúng em đã ổn rồi. Nghĩ rằng mình đã ngủ trong 3 ngày, em không thể tin được”
“Tình hình thế nào sao? Có vẻ như nó không giống như bình thường”
“Em không thể liên lạc với gia đình mình. Thầy có biết gì không sensei?”
Từ mỗi cái miệng, tôi bị rót vào tai bởi những câu hỏi từ các học viên.
Thay vì nói cho họ biết về tình hình, trước tiên tôi phải làm cho rõ ràng những gì cần phải làm.
Đúng hơn là, Daena còn có vợ con.
Họ ổn chứ?
Tôi quên mất điều đó.
[Bình tĩnh. Mọi người đã thức dậy, nhưng các trò đã ngủ trong 3 ngày. Để đột nhiên di chuyển trong hôm nay cũng giống như việc tự sát đấy. Vẫn còn các dị thể xuất hiện bên ngoài. Tình hình vẫn còn bế tắc] (Makoto)
“…”
[Quân đoàn của Học viện hiện đang hành động rồi. Nói cách khác, tình hình hiện tại là học viên vẫn bị hạn chế đi ra ngoài. Mọi người đã có thể sống sót, nên hãy ngoan ngoãn ở lại đây] (Makoto)
Hmph…
Daena và chị em nhà Rembrandt đang ở trong tình trạng khá tệ.
Khuôn mặt của họ cho thấy rằng họ hoàn toàn muốn di chuyển ra ngoài.
[Các trò không thể đâu, ba người ở đằng kia] (Makoto)
“?!”
[Sif, Yuno, gia đình của hai em ổn rồi. Đừng lo lắng và chỉ cần ở đây chữa lành sự trì trệ trong cơ thể của mình. Daena, tôi sẽ điều tra về gia đình của em. Đừng đi lại một cách tuỳ tiện. Trò đã nhận được lời khen ngợi từ vua Limia. Hãy cố gắng bình tĩnh lại một chút] (Makoto)
“Mọi người có vui không?” là thứ tôi không thể hỏi trong bầu không khí này.
Tôi muốn họ bình tĩnh một chút bằng cách nhớ đến những lời khen ngợi của nhà vua.
“Nhưng… thị trấn vẫn đang bị phá hủy bởi những kẻ đó đúng không ?!” (Jin)
Jin.
Nghiêm túc. Khi tôi khuyên nhủ một người, người khác lại đứng lên.
Đây là rắc rối.
Ban đầu tôi định để các học sinh làm người bảo vệ ở đây như một cái cớ, nhưng tôi cảm thấy như vậy sẽ làm tăng lượng công việc của Akua và Eris.
Tôi đã có kế hoạch để lại chỉ một người thôi, nhưng có lẽ tôi nên để lại cả hai.
[Trò có muốn đi không?] (Makoto)
"… Vâng. Thậm chí chúng em có thể có một chút hữu dụng. Chúng em đã có thể chiến đấu với Ilumgand ”(Jin)
[Sau đó, nếu trong thời gian đó nơi này bị tấn công hoặc một dị thể mới xuất hiện, mọi người ở đây sẽ bị tàn sát. Một học viên đã biến thành dị thể trong ngày hôm qua đấy em biết không?] (Makoto)
“!!”
[Tôi phải đi đến phía đông bắc theo lệnh của Hiệu trưởng Học viện. Jin, ngay cả với điều đó,trò vẫn muốn đi?] (Makoto)
“… Em sẽ ở lại” (Jin)
[Sao cơ?] (Makoto)
"Em sẽ ở lại! Nếu tất cả mọi người hợp sức, chúng em bằng cách nào đó sẽ, à không, chắc chắn sẽ làm điều gì đó!”(Jin)
[Đáng tin cậy lắm. Thầy sẽ để nó cho em. Nếu mọi người làm tốt, thầy sẽ nói với vua của Limia về những nỗ lực tuyệt vời đó. Vậy thì, gặp lại sau] (Makoto)
(Akua, Eris, tôi xin lỗi, nhưng hãy bảo vệ kí túc xá này. Nếu Jin và những người khác rời đi, tôi không bận tâm, xin hãy để một người đi cùng họ) (Makoto)
(Đã hiểu)
(Rõ)
Tôi bỏ lại việc chỉ dẫn thông suốt cho Shiki.
Tôi quay lại nơi Tomoe, Mio và Shiki đang đứng.
[Xin lỗi đã để ba người đợi lâu. Đi nào. Shiki, xin lỗi nhưng, tôi sẽ trông cậy vào anh để quan sát xung quanh] (Makoto)
(Ngoài ra, anh có thể điều tra tình trạng của vợ con Daena không? Tôi hoàn toàn quên mất) (Makoto)
Tôi nói với họ các thông tin chính và nửa sau tôi nói nó trong thông tâm thuật.
"Đã hiểu" (Shiki)
(Tôi đã xác nhận điều rồi. Trong khu vực sàn đấu đang được bảo vệ bí mật bởi Arkes, họ đang ẩn náu cùng với Eva và Ruria) (Shiki)
… Đáng kinh ngạc thật.
Anh ta vẫn có suy nghĩ về việc nhận biết được sức mạnh, vì vậy tôi không nghĩ nó còn xa như vậy, nhưng anh ta đang có những thay đổi trong cách suy nghĩ đối với những kẻ yếu đuối.
Bất kể một người có mạnh mẽ đến mức nào, họ luôn bình đẳng và có quyền lợi như nhau.
Đó là cách tôi nghĩ cho đến bây giờ.
Tất nhiên, tôi không có ý định đổ lỗi cho họ vì sự bất lực khi không thể chống lại bạo lực. Chỉ khi những người dành thời gian của họ để tôi luyện các kỹ năng khác ngoài sức mạnh bị chà đạp bởi bạo lực, tôi bắt đầu nghĩ rằng điều đó không thể tránh khỏi.
Thật ngu ngốc.
Sức mạnh mà tôi nhận được từ một vị Nữ thần và một cơ thể mạnh mẽ mà tôi có được từ việc chịu đựng trong một môi trường khắc nghiệt.
Tôi cũng là một đứa trẻ không có điểm tốt nào khác ngoài việc bắn cung, nhưng, ở đây tôi đang nghĩ theo cách này.
Sức mạnh của tôi đã được ban cho bởi người khác.
Nhưng tôi không thể ngừng suy nghĩ theo cách này.
Nhiều khi tôi bị bối rối bởi chính những suy nghĩ của mình.
Đó là lý do tại sao tôi thành thật biết ơn và ngạc nhiên trước Shiki, người đã theo dõi họ giúp tôi, thậm chí tôi còn không nhớ đến gia đình học viên của mình.
Thật sự biết ơn.
[Vậy thì, đi thôi. Đầu tiên là Hội thương nhân] (Makoto)
Có vẻ như Rembrandt-san vẫn không sử dụng Thằn lằn sương để tấn công.
Trong 3 ngày này, cặp vợ chồng Rembrandt có sức khỏe tốt. Nhóm Thằn lằn sương đang làm tốt công việc bảo vệ đấy.
Trông thấy sự tàn phá từ các dị thể, tôi hướng đến nơi mà bản thân mình từng nhận lấy nỗi đắng cay. <Sự báo thù ngọt ngào>
CHƯƠNG 144: VIÊN ĐẠN 5.45X39MM.
Một trận đồ sát.
Trên con đường chúng tôi hướng đến Hội, chính xác thì đúng như thế thật.
Tôi không hề đưa ra mệnh lệnh làm chúng phải bất tỉnh, thế nên trong lúc lắng nghe Tomoe nói; Mio và Shiki đang nghiền nát các dị thể cố tấn công chúng tôi.
"Giống như một viên đạn 5.45x39mm hạ sát chúng vậy" (Makoto)
Chẳng cần suy nghĩ, tôi thốt ra những lời ấy.
“Sự báo thù của Nữ thần Kalashnikov, gọi thế đúng không vậy ạ?” (Shiki)
Đấy là lời độc thoại của tôi, nhưng bằng cách nào đó, Shiki phản ứng lại.
Sao Shiki lại biết một điều như vậy chứ?
Và anh đã sai lầm khi nói như thế.
“Nữ thần ư?” (Mio)
Ngay cả Mio cũng phản ứng theo.
Có vẻ cô ta phản ứng với từ“Nữ thần”.
“Shiki, chẳng phải Nữ thần gì đâu. Đấy là tên một loại vũ khí được gọi là súng. Một khẩu súng trường Kalashnikov, tôi chẳng hiểu anh đang nói gì”(Makoto)
“Hoh, tôi hiểu rồi. Tôi chắc chắn đấy là một cái tên mà”(Shiki)
Trong những cuốn sách được tái tạo từ kí ức của tôi, có khá nhiều manga.
Nhưng tôi không mong Shiki sẽ đọc hết những thứ như thế.
“Mio, khi anh ta nói Nữ thần, không có nghĩa đó là Nữ thần đâu, nên đừng bận tâm. Tôi không biết cái tên kia đang bận rộn những gì, nhưng Root nói mình rất bận” (Makoto)
Tôi nhìn sang Tomoe.
"Em không biết lý do, nhưng có vẻ như tên đó không có thời gian để quan tâm đến chúng ta" (Tomoe)
Tôi nghĩ đây là một sự kiện lớn đấy.
Như tôi nghĩ, cách tư duy của Root khó hiểu hơn Rona nhiều.
Chẳng mấy chốc chúng tôi sẽ đến được Hội.
Tính đến giờ, chúng tôi đã đánh bại 15 dị thể rồi.
Từ những gì Shiki phát hiện, đoàn quân của Hội thương nhân đang chiến đấu với nhiều dị thể ngay vào lúc này. Có vẻ Hội vẫn chưa hứng chịu bất kỳ cuộc tấn công nào đáng kể ha.
Dẫu sao thì chúng tôi vẫn đang di chuyển theo cách thức đàn áp, thế nên không cần phải tránh né các dị thể. Chúng tôi chỉ hạ sát những tên cố lao đầu lại chỗ này, do đó, chắc vẫn còn sót vài con lảng vảng quanh khu vực.
“Shiki, còn bao nhiêu dị thể vậy?” (Makoto)
"Bỏ qua những con đang giao chiến, chỉ còn sót 6 con" (Shiki)
"Waka-sama, nếu ngài muốn, em sẽ đi và dọn sạch chúng" (Mio)
“Được rồi Mio, mọi thứ vẫn ổn cả. Chúng ta chỉ tiêu diệt chúng dọc theo đường đi, nên không cần bận tâm đám còn lại đâu”(Makoto)
Tôi xoa dịu cơn ngứa ngáy của Mio và thẳng tiến đến Hội thương nhân.
Một câu hỏi bất ngờ loé lên trong tâm trí.
Mụ nữ thần ấy, tôi tự hỏi tên bà ta là gì?
Hình như bà ta quen biết với Tsukuyomi-sama, nên có lẽ một Nữ thần mà tôi biết sao?
Không đời nào, nếu bà ta là một Nữ thần được xác nhận là tốt thì không hành động như thế?
“Waka, những Thằn lằn sương đang hướng đến để đón chào chúng ta. Có vẻ Rembrandt ở cùng với họ đấy”(Tomoe)
“Tomoe, hiện tại vẫn ổn, nhưng cô đừng gọi ông ấy thiếu kính trọng như thế, được chứ? Cả Mio nữa, đến khi gặp người đại diện, không làm gì hết nhé. Ổn không đây? ”(Makoto)
“Hehe, ngài đừng lo lắng” (Tomoe)
“… Tất nhiên-desu wa. Ngay cả khi hắn có bị tấn công, tôi sẽ không làm gì đâu”(Mio)
"Mio, nếu ông ấy bị tấn công, hãy cứu người ta" (Makoto)
“… Vâng” (Mio)
Đừng có tránh ánh mắt đi nơi khác chứ.
Ghê thiệt.
Bên cạnh Rembrandt-san đang vẫy tay chíng là kẻ đại diện Hội, Zara-san.
Ah, tôi cảm thấy chóng mặt và buồn nôn.
Không nghi ngờ gì anh ta là người chỉ sau mụ Nữ thần mà tôi không tài nào đối phó nỗi.
Dù vậy, tôi không thể không đi đến đó.
Hôm nay là một ngày quan trọng với Thương đoàn Kuzunoha.
Tôi xóc lại bản thân và đối mặt họ.
[Cũng được một khoảng thời gian rồi. Người đại diện, Rembrandt-san. Tôi vui mừng khi thấy mọi người đều ổn. Vì việc tắc nghẽn đường truyền thông tâm thuật nên tôi đến trễ, nhưng theo lệnh của Hiệu Trưởng Học Viện, tôi đã đến phía đông bắc này để tham gia cuộc cuộc đàn áp] (Makoto)
“Đã lâu không gặp, Raidou-dono” (Rembrandt)
Người đầu tiên lên tiếng là Rembrandt-san.
Gọi tên tôi, ông bước lại và ôm tôi thật chặt.
“... Các cô con gái của tôi vẫn ổn chứ? Bọn nó không bị gửi đi chiến đấu phải không?!”(Rembrandt)
Một lời thì thầm, nhưng giọng nói tuyệt vọng của ông vẫn đến được tai tôi.
Hơi thở ông ta khá nhột đấy.
[Đừng lo. Con gái của ông không ra chiến trường đâu. Và như ông yêu cầu, tôi đã sắp xếp những người đáng tin cậy xung quanh, vậy nên họ không sao cả] (Makoto)
Với cái ôm được nới lỏng, tôi tạo ra khoảng cách với ông ấy ngay.
Một cuộc trao đổi bí mật giữa ông ta và tôi, nên tôi cũng viết những từ rất nhỏ chỉ đủ để ông đọc được.
Trong hoàn cảnh không thể liên lạc với con gái của mình, chắc Rembrandt-san đã phải chịu khá nhiều đây.
Sif và Yuno thật sự rất được yêu thương.
Mặc dù được ôm bởi một người đàn ông chẳng làm tôi vui thú gì.
“... Đã lâu rồi, Raidou. Nếu cậu ở đây, nghĩa là cửa hàng của cậu vẫn ổn ha? Nếu nhớ chính xác, nó nằm trên con phố chính mà”(Zara)
Với một sự kiệt sức hiện rõ trên khuôn mặt mình, đại diện Zara cất lời đến tôi.
Ugh, tôi thậm chí không thể ứng phó với chất giọng của ông ta.
Thật thảm hại.
[Không, nó bị phá hủy rồi. Tất cả các nhân viên của tôi bằng cách nào đó đã thoát thân mà không hề bị thương gì, nhưng mọi người đã đảm bảo sự an toàn tại các điểm sơ tán, thế nên tôi vẫn chưa nắm bắt tình trạng hiện tại ở cửa hàng] (Makoto)
"... Ra vậy. Đã có những dị thể xuất hiện ở các điểm sơ tán và chúng đều bị xóa sổ. Thật tuyệt khi thấy địa vị của cậu vẫn ổn”(Zara)
'T-Thật tuyệt khi thấy như thế'?
Những từ ngữ bất ngờ thốt ra.
Tôi cứ ngỡ ông ấy sẽ hét toán lên như cái tên Hiệu trưởng Học viện chứ.
Dù có kiệt sức thế nào đi chăng nữa, chẳng phải sự thay đổi là quá nhiều sao?
Tên đại diện tạo cho tôi một ấn tượng về một kẻ hung hăng mà.
Ông ta xoay chuyển đến thế này chỉ bởi thị trấn đang bị tấn công sao cà?
Hay ông ta đang diễn quá sâu để trông nó giống như này?
Rembrandt-san đã làm gì không vậy?
Không đúng, với tình huống này có lẽ không cần thiết nữa.
Vắt kiệt sức người đang nắm trong tay quyền hạn kiểm soát công việc của mình là tự bóp cổ chính mình thôi.
Có lẽ là việc chuẩn bị nhằm có được càng nhiều điều sửa sai càng tốt từ một nơi nào đó đây mà.
Tựa như công tác hậu cần từ thương đoàn được quản lý bởi Hội ấy, một nơi nào đó cao cấp hơn chi nhánh Hội thương nhân này, hoặc cả cái Rotsgard này chẳng hạn? Cố lừa gạt hết thảy mọt người trong thị trấn ư?
“Hahaha, ấn tượng khác xa so với lần trước đúng không? Anh chàng này chẳng có tí kinh nghiệm gì về những cuộc tấn công từ bên ngoài cả, nên anh ta đang khá mệt mỏi. Trên hết, trong tình huống hiện tại, anh ta đang được bảo vệ bởi Hyun-dono và Fia-dono <Thằn lằn sương>, vì thế anh ta không thể làm một khuôn mặt mạnh mẽ trước Raidou-dono. Đúng chưa nào?”(Rembrandt)
“I-Im đi! Nhưng nếu các cậu có những mamono mạnh mẽ như vậy trong tay, không phải những kẻ điên cuồng ngoài kia đã sớm bị xóa sổ rồi hử? Sao các cậu không hành động cho đến tận bây giờ?”(Zara)
Ah, câu hỏi dự kiến đã đến.
Không giống với lần trước, nhưng đôi mắt ông ta đang ánh lên một tia sáng sắc lẹm.
“À, tôi quên nói điều này nhưng, tôi đã tiết lộ với anh chàng này rằng các Thằn lằn Sương mù đều được cậu cho tôi mượn, vì anh ta là người đứng đầu nơi này mà. Tôi nghĩ cách ấy sẽ khiến cuộc đàm đạo diễn ra tốt đẹp hơn. Xin lỗi vì đã tuỳ tiện như thế"(Rembrandt)
Rembrandt-san sớm bổ sung thêm thông tin.
Nhờ đó, người đại diện không gây ra nhiều rắc rối kể từ khi anh ta biết chủ nhân các Thằn lằn Sương là tôi đây.
Chà, miễn sao ông không lan truyền tin tức về nó cho bất cứ ai khác, tôi thực sự không bận tâm đâu.
Có thể triệu hồi Thằn lằn sương là điều những học viên tham gia lớp của tôi đã biết rồi.
[Quân đoàn ở Học viện chỉ tập trung vào việc chinh phạt. Tôi từng ở trong khu vực thi đấu và rất nhiều chuyện đã xảy ra, tôi đang lo cho một trong những điểm sơ tán, nhưng ngay cả như thế thì nơi ấy cũng trong tình trạng nguy hiểm, vì vậy tôi không thể mong đợi nhiều về cách loại bỏ nguy hiểm tại Học viện này. Đó là quyết định của riêng tôi, nhưng bằng cách nào đó tôi đã có thể liên lạc với nhân viên của thương đoàn mình và tập trung vào việc hướng dẫn người dân đến các điểm sơ tán và tiến hành bảo vệ những nơi đó. Nó đã ổn định lại bằng cách này hay cách khác, thành thử hôm nay tôi mới đến được học viện và sau khi nhận chỉ thị từ Hiệu trưởng, tôi tiến thẳng đến đây để tham gia vào cuộc chinh phạt này] (Makoto)
“... Hiểu rồi” (Zara)
[Trên đường đi, chúng tôi phát hiện dấu hiệu của sự cướp bóc. Hội thương nhân có nắm bắt được thiệt hại là bao nhiêu rồi không?] (Makoto)
“Theo lời đề nghị của gã này, chúng tôi đã xác nhận mức độ thiệt hại, việc trấn áp những con quái vật và bảo vệ người dân vẫn đang diễn ra. Không thể nắm bắt cụ thể những thiệt hại, nhưng tôu hiểu rằng tốt hơn hết nên từ bỏ hàng hóa bên trong các cửa hàng. Dù sao đi nữa, lực lượng quân đội vẫn còn quá thiếu thốn. Chúng tôi có vàng đấy, nhưng chẳng có lấy thám hiểm gia hay lính đánh thuê nào để thuê mướn cả. Mỗi khi một cái chết xuất hiện, sẽ bòn rút thêm nguồn sức mạnh của chúng tôi. Miễn sao việc liên lạc với bên ngoài không thể thực hiện, thành thật mà nói, chúng tôi chẳng thể làm gì vào lúc này cả”(Zara)
Khi nhắc đến “gã này” và chỉ vào Rembrandt-san, người đại diện trả lời tôi.
Dường như họ đang bị dồn vào chân tường đây.
Với khuôn mặt thậm chí bộ râu còn chưa kịp cạo, ông ta trông già hơn nhiều so với lần đầu tôi gặp.
Tôi nháy mắt với Tomoe.
Khi tôi làm thế, cô nở một nụ cười tự mãn, cười, và rồi gật đầu, thật may mắn là không ai để ý bởi họ không chú ý đến cô.
Tình hình theo đúng kế hoạch huh.
Chắc rồi, ngay cả khi có tiền, nếu không có thám hiểm gia hay lính đánh thuê nào để thuê, thì chẳng ích lợi gì.
Chết đi trong lúc ôm lấy tiền ấy.
Một tình huống không ít các thương nhân đã nghĩ theo cách này và kết thúc cuộc đời như thế.
Trong trường hợp ấy, rất khó để người đại diện hiện tại, Zara, đưa ra quyết định đúng đắn.
Vậy thì, Rembrandt-san hỗ trợ nơi đây là một quyết định hợp lí.
“Nghiêm túc mà nói, một người đàn ông khá rắc rối. Raidou-dono đang ở đây nên chẳng có gì phải lo. Tôi đang nói với cậu điều này thậm chí không thể liệt vào một tình huống khó khăn, nhưng cậu ta thậm chí còn không chịu nghe. Ngay cả ngày hôm qua- “(Rembrandt)
“Pat! Ông thôi đi”(Zara)
?
Pat?
Ah, anh ta đang nói chuyện với Rembrandt-san.
Nếu trí nhớ của tôi hoạt động tốt, tôi hiểu ra một dấu hiệu về điều này.
Patrick Rembrandt.
Ông ấy là Patrick nên rút ngắn sẽ thành Pat.
Tôi thường gọi ông là Rembrandt-san, vì vậy trong một khoảnh khắc tôi đã tự hỏi ông ta đang nói về ai.
Khi Rembrandt-san chuẩn bị tiết lộ một sự kiện đáng xấu hổ, người đại diện này đã ngăn lại.
“Và giờ, Hội thương nhân đã phải hứng chịu sự tích lũy kiệt quệ khá lớn rồi Raidou-dono. Anh chàng này vẫn có thể được coi là trang nhã so với các thương nhân ở bên trong. Lượng người đang bối rối không phải thấp. Chẳng phải một điều tốt đẹp gì để nhìn thấy đâu. Và chẳng có người phục vụ như một ví dụ cho Raidou-dono cả”(Rembrandt)
Rembrandt nói một cách thờ ơ. Chẳng có dấu hiệu nào trong sự thông cảm đến từ lời nói của ông.
Những lời nói đơn giản chỉ là cay đắng thôi.
Mặc dù so với nhiều người bên trong, tôi là một lính mới, chỉ có đúng một cửa hàng.
Tôi không thấy kiểu cách Rembrandt-san như thế này thường xuyên.
[Tôi rất vui khi thấy rằng bằng cách nào đó mình đã tới nơi đúng lúc] (Makoto)
“Trong một giây, tôi đã nghĩ về việc bảo những người cậu để lại hợp tác trong việc tấn công, nhưng dù tôi có hỏi họ thế nào, họ cũng không chấp nhận bất cứ điều gì ngoài việc bảo vệ. Tôi đã cố gắng ra ngoài để xem xét tình hình, nhưng họ nhanh chóng bắt tôi quay trở lại. Rõ ràng là vô ích khi thử nó, vì vậy tôi đã bỏ cuộc ngay lập tức ”(Rembrandt)
Ah, tôi hiểu.
Tôi chỉ nói với họ để bảo vệ thôi.
Nó có lẽ như đang nói với họ rằng: 'Đừng hợp tác nếu không cần thiết'.
Họ có thể không linh hoạt, nhưng họ là những chiến binh đáng tin cậy.
[Sau đó, theo lời khuyên của ông, tôi sẽ bước vào cuộc tấn công mà không cần vào trong Hội. Nếu ông có thể liên lạc với người khác, việc để lính đánh thuê trở lại sẽ ổn thôi] (Makoto)
"... Đúng như dự đoán, điều này thực sự không thể coi là một khó khăn huh" (Rembrandt)
Lần đầu tiên, biểu hiện của Rembrandt-san trở thành sự bất ngờ.
[Chúng tôi đã đánh bại khoảng 15 tên trong số chúng trên đường đến đây. Và trong khu vực này ...] (Makoto)
“? !!”
Tôi lờ đi sự ngạc nhiên của họ.
Dừng việc viết lại, tôi nhìn Shiki.
“Còn lại 9 tên. Ngay bây giờ không có dị thể nào khác xuất hiện ”(Shiki)
Hiểu được ánh mắt của tôi, Shiki trả lời. Với sự biết ơn, tôi nhìn Rembrandt-san.
Với cách mọi thứ diễn ra, bây giờ tôi cảm thấy Rembrandt-san sẽ đáng tin cậy hơn là người đại diện.
[Đó là những chuyện đã xảy ra. Ngoài ra còn có một vấn đề đã được chỉ định bởi Học viện về lý do mà các dị thể xuất hiện. Tôi sẽ để lại một trong những người đi theo mình để thu thập chúng, phải không Tomoe?] (Makoto)
“? !!!! T-Tôi?! ”(Tomoe)
[Cô ấy biết chi tiết về cái đó, vì vậy Rembrandt-san có thể hợp tác không? Và cả đại diện Zara nữa] (Makoto)
“Tất nhiên tôi sẽ hợp tác. Được chứ, Zara? ”(Rembrandt)
“… Ừ. Nếu điều này sẽ khiến những con quái vật đó ngừng xuất hiện từ bên trong, tôi sẽ rất vui khi được hợp tác ”(Zara)
Thật trung thực làm sao.
Khi đại diện Zara mệt mỏi, tôi cảm thấy mình có thể nói chuyện với ông ta.
Chà, giống như Bor đã nói: “Khi cuộc khủng hoảng trôi qua, mọi người sẽ quên đi nó sau một thời gian”, vì vậy đây có lẽ là một trạng thái hiếm hoi của ông ấy.
[Vậy thì, thứ lỗi cho chúng tôi. Chúng tôi đã xong việc ở đây, vì vậy chúng tôi sẽ đi. Hẹn gặp lại sau] (Makoto)
“Raidou-dono, việc liên lạc với các đơn vị vẫn bị cắt đứt. Xin lỗi, nhưng nếu cậu tìm thấy họ và những người đó vẫn chưa nhận được lệnh để trở lại, tôi muốn cậu hãy nói trực tiếp với họ ”(Zara)
[Hiểu rồi] (Makoto)
Một sự thay đổi thật tuyệt vời.
“Xin lỗi, nhưng”, anh ta nói như vậy đấy.
Tomoe, quay mặt lại một lần như thể muốn nói rằng cổ không hài lòng với điều này, việc được hướng dẫn bởi Rembrandt-san. Tôi rất lấy làm tiếc.
Tôi đã bối rối khi phải lựa chọn giữa Shiki hay cô ấy, nhưng có cơ hội về việc dịch chuyển tức thời sẽ được nhắc đến, vì vậy tôi nghĩ Tomoe là lựa chọn tốt hơn.
… Nếu tôi bỏ Mio lại, điều đó sẽ hơi đáng sợ.
Tôi im lặng xin lỗi Tomoe.
Hãy kết thúc chuyện này nhanh chóng và gặp cô ấy sau. Phải, vào buổi chiều tôi sẽ liên lạc với Học viện một lần.
… Tôi đã nghĩ về điều gì đó tốt đẹp.
“Mio, Shiki” (Makoto)
Tôi gọi cả hai.
Hai người đó đang đi trước tôi một chút bỗng quay lại chỗ tôi đang đứng.
"Tính cả những tên vẫn còn chiến đấu, còn lại 9 dị thể, phải không?" (Makoto)
"Vâng, không có nghi ngờ gì" (Shiki)
Shiki gật đầu ngay lập tức.
“Vậy thì, bỏ qua những tên đang chiến đấu, 2 người sẽ hạ sát 6 tên còn lại chứ?” (Makoto)
“?!”
“Nếu hai người hòa nhau... bữa tối hôm nay sẽ là theo lựa chọn của Mio, và ngày mai sẽ là theo lựa chọn của Shiki. Và, nếu một trong hai dành phần thắng, tôi sẽ lắng nghe một mong muốn của người đó. Thế được chưa?”(Makoto)
"... Thật vậy sao? Một cái điều đó như thế... ”(Shiki)
“W-Waka-sama, ngài không nuốt lời đấy chứ?!” (Mio) <con này nghĩ ngay đến ciệ chịch @@>
Eh? Cả hai người họ đều chú tâm hơn tôi tưởng.
Nhưng tôi phải giới hạn ở những việc tôi thực sự có thể làm thôi. <chịch thì đôi bên đều có lợi mà @@>
“Tất nhiên là chỉ những điều tôi có thể thực hiện. Hãy giới hạn trong phạm vi tôi có thể làm vào lúc ấy được không? Ví dụ như ... nếu 2 người muốn nghe về thế giới trước của tôi, tôi muốn cả 2 hạn chế việc này trong vòng một ngày. Cùng nhau nấu ăn cũng được luôn”(Makoto)
Tôi đã minh họa cho Shiki cũng như Mio những thứ có thể họ sẽ muốn, để cũng cố rõ ràng hơn.
“Tôi sẽ không đề nghị những điều ác ý đâu. Đừng lo lắng”(Shiki)
“Chính xác như những gì Shiki nói. Waka-sama, hãy chuẩn bị đi”(Mio) <tắm rữa sạch sẽ đợi em trên giường @@>
Tôi tự hỏi tại sao, mặc dù rất ngắn gọn, nhưng những lời Mio nói ra trước sau đó cảm giác như thể chúng mâu thuẫn với nhau ấy.
Khác với Tomoe, hai người họ đang gặp khó khăn trong công tác bảo vệ, vì vậy tôi nghĩ đến đề xuất này như một điều giải tỏa, nhưng... có lẽ tôi đã hơi hấp tấp sao cà?
Trong khi nối bước theo Shiki đến nơi cuộc chiến đang nỗ ra, tôi cảm thấy bất an trong lòng.
◇ ◆ ◇ ◆ ◇ ◆ ◇ ◆
“Cậu khá bình tĩnh đấy, Zara” (Rembrandt)
“… Tôi đã nghĩ ông bị thuần hóa, nhưng hãy để tôi nói lại. Việc trở thành người mạnh nhất trong thị trấn là sao hả? Người vừa nãy, bất kể tôi có nhìn thế nào, cậu ta không chỉ đơn thuần ở vào cấp độ đó thôi đâu!! ” (Zara)
“Tôi đã không nói dối. Thực tế, họ là những người mạnh nhất trong thị trấn này. Và cả ở Tsige nữa"(Rembrandt)
Trước mặt Makoto, Rembrandt sử dụng “watashi” để xưng hô; nhưng khi nói chuyện với đại diện Zara, ông ta sử dụng “ore”. Trên hết, cách nói chuyện của ông ấy khá mộc mạc và thẳng thắn. <Cả 2 đều mang nghĩa “tôi” nhưng dùng trong hoàn cảnh khác nhau>
Từ điều ấy, người ta có thể cảm nhận mối quan hệ cá nhân giữa họ khá sâu sắc đây.
Trông thấy Tomoe đang được vợ Rembrandt hướng dẫn đi vào bên trong Hội, đại diện Hội thương nhân, Zara, liếc nhìn người bạn cũ của mình trong khi lấm tấm mồ hôi hột.
Nhưng Rembrandt vẫn đón nhận cái nhìn ấy.
Cái nhìn thường sẽ khiến những người yếu bóng vía cảm thấy sợ hãi, nhưng Rembrandt đón nhận với một khuôn mặt bình thản.
Khuôn mặt rõ ràng rất đáng sợ nếu ngay từ đầu Zara nghiêm túc trừng mắt nhìn ai đó.
Nhưng có lẽ bởi Rembrandt nghĩ rằng việc này là một trò đùa từ người bạn cũ, hoặc có thể vì ông sở hữu những dây thần kinh bất thường; ông trả lời Zara về sự mỉa mai ở cả hai thị trấn, Rotsgard và Tsige, người vốn có bản chất hoàn toàn khác với Rembrandt.
“... Thông tin về Thương đoàn Kuzunoha mờ nhạt trong mọi khía cạnh. Tôi có thể thu thập một lượng thông tin kha khá về họ, nhưng tôi không thể thấy chút nào về trung tâm của nơi này. Tôi thậm chí không biết lý do tại sao nó lại thu hút sự chú ý của nhiều quốc gia đến thế. Khả năng chiến đấu của họ như một tổ chức là hoàn toàn không rõ. Khi tôi nghĩ đến một lý do hợp lý như: (họ có lẽ sẽ không có nhiều thứ để thể hiện trong chiến đấu đâu), họ đã đến đây với thứ này rồi! ”(Zara)
“Cậu nói “với thứ này” là sao cơ? Này này, cậu đang đổ nhiều mồ hôi lắm đấy”(Rembrandt)
“Họ đến từ Học viện chỉ với 4 người và trong khi trò chuyện vui vẻ như thể chưa có gì xảy ra cả, họ đến được đây mà không bị thương tí nào. Các đơn vị được tạo ra bởi lính đánh thuê đang chết dần và họ còn bị thương mỗi khi ra ngoài đó, ông biết không ?! Không một ai trong số họ tỏ ra căng thẳng cả! Họ đến đây như thể đang đi mua sắm vào một buổi chiều đầy nắng vậy! ”(Zara)
“Kukuku” (Rembrandt)
Những lời của Zara nghe như thể một con đập vừa bị vỡ, Rembrandt chỉ cười một cách chân thành.
“ Mạnh nhất trong thị trấn kiểu gì mà có thể làm điều điên rồ đến mức như vậy ?! Có những con quái vật mạnh mẽ khắp nơi, một bước dậm chân của chúng đồng nghĩa với cái chết đấy ?! Chúng tôi chỉ có thể đánh bại 4 con sau 3 ngày; với một nhóm hơn 50 lính đánh thuê đấy! Và sau đó cậu ta thản nhiên nói “15” như thể vừa tới một lễ hội trước khi đến đây !! “Tôi bằng cách nào đó có thể liên lạc với nhân viên của mình”? Nếu đây là tình huống mà chúng ta có thể liên lạc “bằng cách nào đó”, ngay bây giờ chúng ta đã nhận được sự trợ giúp từ bên ngoài rồi !! ”(Zara)
"Ừ, cậu nói đúng" (Rembrandt)
“Tại sao một đứa trẻ đã sợ hãi sau khi bị tôi hét vào mặt có thể đi đến đây với một nụ cười trên khuôn mặt? Những người đó, họ là thứ quái quỷ gì vậy? ”(Zara)
“Vì vậy, đó là lý do tại sao cậu đổ mồ hôi nhiều đến thế. Trời ạ, cậu không phải mới là người đang thiếu nhiệt huyết sao? Người đàn ông đã bắt giữ ổ cờ bạc của bọn cướp lúc trước đã đi đâu rồi? ”(Rembrandt)
“Đừng gộp chung cái đó với việc kinh doanh. Có giới hạn về những gì thương nhân có thể làm với những người mà mình không thể liên lạc. Những gì Kuzunoha đang làm là không thể đối với một thương đoàn bình thường. Theo quan điểm của tôi, Raidou và những con quái vật đó không khác nhau là mấy. Tại sao một nhóm đen tối như thế lại ở trong Hàn lâm trấn này? Những kẻ đó là gì cơ chứ hả, Pat? ”(Zara)
“Như cậu đã biết, cậu ta là một người buôn bán thuốc. Đăng ký với tư cách là một thương nhân trong Hội của Tsige và có một cửa hàng ở đây. Một người đang trong quá trình đào tạo, thương nhân Raidou-dono ”(Rembrandt)
“Pat, đừng có nói linh tinh nữa” (Zara)
“… Chỉ có điều, những trợ lý bên cạnh Raidou-dono bao gồm: người thứ nhất là một phụ nữ dũng cảm, Tomoe-dono, người đã vượt qua mức 1.500. Cô gái tóc đen mà cậu vừa gặp, Mio-dono, cũng đã vượt qua cấp 1.500 từ rất lâu rồi. Còn người trợ lí khác dưới quyền Raidou-dono, Shiki-dono, rất có thể đang ở một cấp độ cao mà tôi không biết được. Chỉ cần nghĩ về Raidou-dono cũng sở hữu cùng sức mạnh giống họ. Những người đó đang bán thuốc đấy ”(Rembrandt)
“M-Một ngàn năm trăm? Ông đang nói… ”(Zara)
“Ooops, xin lỗi, tôi nói hơi nhiều rồi. Đó là thông tin bí mật từ Hội mạo hiểm giả mà. Đó là một bí mật nổi tiếng ở Tsige, nhưng ở các thị trấn khác, không ai nói về nó cả và cấp độ của họ vẫn là chưa rõ. Falz-dono, có đúng không? Có vẻ như họ khá gần gũi với chủ của Hội thám hiểm. Cậu cũng vậy, không nên truyền tin đó ra ngoài, biết chưa? Tôi không biết điều gì sẽ xảy ra với cậu nếu làm thế đâu đấy ”(Rembrandt)
“Ô-ông chỉ tự ý nói với tôi điều đó !!” (Zara)
Toàn thân Zara đang run rẩy.
Khi đang nói chuyện với Raidou, anh ta vẫn có thể tương tác với cậu cùng một tâm lý vững chắc ngay cả khi đã kiệt sức.
Đó là bởi niềm tự hào của anh ta như một ông chủ Hội.
Nhưng thực tế, anh ta đã bị sốc, chỉ bởi nỗi sợ hãi và sợ hãi.
Ông ta là người đã được giao phó cho việc quản lý Hội thương nhân.
Ông có thể bình tĩnh hiểu tình huống đến một mức độ nhất định và phân tích nó.
Thực tế là thị trấn này đang bị tấn công bởi quái vật, và rằng chúng là một mối đe dọa mà họ gần như không thể chống lại ngay cả khi đã thu thập nhiều lính đánh thuê lành nghề và vệ sĩ đã từng là thám hiểm gia.
Mỗi ngày phải xác nhận sự sống còn của những người đang được bảo vệ, và nhận ra rằng mỗi ngày họ đang giảm về số lượng. Và những người phải làm hết sức mình cũng đang giảm theo.
Hai mamono mạnh mẽ mà người bạn cũ của anh ta mang theo cùng với vợ, ngay bây giờ một người đang đứng ở lối vào Hội và người còn lại đang đi theo vợ Rembrandt như một vệ sĩ. Sức mạnh của họ khá đáng tin cậy.
Cho dù họ là mamono, khi nhìn thấy họ siêng năng làm công việc bảo vệ của mình, có những người thậm chí còn tôn thờ họ.
Nhưng họ sẽ không tham gia vào cuộc tấn công bất kể việc gì có xảy ra, và đôi vợ chồng không được phép ra ngoài.
Họ là nguồn sức mạnh chỉ được giới hạn trong việc bảo vệ.
Nhờ đó, họ có thể gửi đi nhiều người hơn để tấn công và điều tra, nhưng ngay cả khi đang được bảo vệ bởi những mamono mạnh mẽ, những người tị nạn vẫn đang có rất nhiều căng thẳng.
Bởi thông tâm thuật đã bị giới hạn, họ không thể nắm bắt tình hình và làm tăng thêm cảm giác bị gò bó.
Không nghi ngờ gì đây là tình huống tồi tệ nhất mà Rotsgard phải đối mặt kể từ khi thành lập.
Đó là lý do tại sao anh ta có thể nghĩ như thế.
Các hành vi của Raidou và Thương đoàn Kuzunoha, nếu chỉ bằng lời nói, họ “nghe” như thể những người tốt đang mạo hiểm mạng sống của mình vì lợi ích của thị trấn, nhằm giải quyết tình trạng này.
Chỉ bằng cách tập trung đôi mắt của bạn để quan sát một chút, những hành động đó trông hoàn toàn bất thường.
Sức mạnh quân sự mạnh nhất của Học viện bị giết một cách dễ dàng. Zara cũng đã nhận được thông báo rằng họ thậm chí không thể có một cuộc chiến đàng hoàng.
Và sự thật là, những người được thuê thậm chí còn nói rằng những con quái vật quá mạnh mẽ và thù lao là không phù hợp. Chỉ cần nhìn vào số lượng người chết và tình trạng của thị trấn, Zara đã có ý định đàm phán về khía cạnh đó.
Và mấy người kia đã đánh bại 15 con trong số đó.
Con số đó như một trò đùa.
Tuy nhiên, anh ta không thể cười được.
Một nửa tâm trí Zara vẫn chưa thể tin được, nhưng nửa kia lại cảm thấy rằng đó là sự thật.
Họ đi bộ từ Học viện đến Hội thương nhân.
Nghe có vẻ dễ dàng, nhưng cũng đủ để khiến Zara không thể hiểu được Thương đoàn Kuzunoha.
Một thương đoàn nhỏ không có giá trị gì, đã biến thành một sự tồn tại tồi tệ bên trong anh ta.
“Fuh, đó là những gì xảy ra khi cậu thậm chí không có nhiều thông tin mà chỉ đánh giá qua vẻ bề ngoài của Raidou-dono. Nếu cậu thay đổi cách nhìn của mình một chút, không một ai có thể hợp tác dễ hơn cậu ta cả. Tôi đã mong cậu nhìn thấy một cái gì đó đơn giản đến vậy, nhưng đây là một sự xấu hổ ”(Rembrandt)
“N-Nếu một người không hiểu về cách buôn bán đến để nói những lời ngây thơ, ai cũng sẽ nổi giận !! Đó là lỗi của ông vì đã không dạy cậu ta những điều căn bản tại Tsige! Ngay từ đầu, tại sao một người có sức mạnh điên rồ như vậy lại- ”(Zara)
“'Không sử dụng đến nó'?” (Rembrandt)
"Đ-Đúng" (Zara)
"Tôi không biết. Cậu nên hỏi trực tiếp cậu ta . À, bầu không khí xung quanh cậu ấy trông khác lắm. Có thể điều đó đã bị ảnh hưởng bởi cậu đấy ”(Rembrandt)
"Tại sao cậu ta lại muốn làm kinh doanh?" (Zara)
“Tôi đã nói rồi, nếu có điều gì đó muốn hỏi, hãy hỏi cậu ta trực tiếp. Ngoài ra, cậu đã nói về vấn đề cơ bản và mấy thứ khác , nhưng cậu đấu, cậu có nghiêm túc nói về điều ấy không? ”(Rembrandt)
Rembrandt nhìn Zara với đôi mắt phấn khích.
Zara nghĩ rằng mặc dù ông ta là một người bạn cũ, nhưng đó là khuôn mặt ông không thể thấy nhiều từ Rembrandt.
“Điều đó không rõ ràng sao? Đây là nghĩa vụ của ai đó trong cùng một giao dịch. Trước khi bắt đầu một cái gì đó, một người phải chuẩn bị trước, nhìn vào giá thị trường trong thị trấn và có khả năng để đặt ra giá cả. Nếu việc làm ăn của người đó có một số điểm đặc biệt, hãy tham khảo ý kiến chúng tôi trước. Có rất nhiều việc phải làm. Tuy nhiên, cậu ta có lẽ không hiểu một nửa trong số đó. Raidou thực sự chỉ nghĩ đến việc bán những thứ tốt với mức giá thấp. Đôi mắt của cậu ta về cơ bản chỉ nhìn vào khách hàng thôi. Một thương nhân như vậy làm sao có thể tồn tại trên thế giới này được? ”(Zara)
“Những thứ tốt với mức giá thấp nhất. Đó không phải là điều cơ bản trong kinh doanh sao? Cậu ấy đang thực hành điều đó. Thật sự rất tốt ”(Rembrandt)
"Và tôi nói rằng nó sẽ không hoạt động trong kinh doanh thực tế!" (Zara)
“Nó sẽ hoạt động đấy” (Rembrandt)
"... Ông, chẳng phải ông đã từng làm vậy và nó đã khiến đầu ông quay như chong chóng hay sao?" (Zara)
“Chẳng phải chúng ta đã nghĩ theo cách này khi bắt đầu công việc kinh doanh của mình hay sao?” (Rembrandt)
"Đúng, nhưng sau khi thực sự điều đó, ta đã nhận ra rằng sự ngây thơ đó không hiệu quả!" (Zara)
"Tại sao?" (Rembrandt)
Rembrandt hỏi Zara như một đứa trẻ.
“… Để có thể có quan hệ những người có thẩm quyền. Bởi vì sự “khôn ngoan”luôn quan trọng hơn lý tưởng, không, nó là cần thiết. Lợi dụng mọi người bằng vàng, giết người bằng vàng. Nếu không thể làm điều đó… ta sẽ không thể trở nên lớn mạnh hơn ”(Zara)
"Đúng. Nhưng, điều đó chỉ áp dụng cho những người như chúng ta ”(Rembrandt)
“Ông đang cố nói gì thế?” (Zara)
Đôi mắt của Zara tỏ vẻ chú tâm.
“Trước sức mạnh của Tomoe-dono và Mio-dono, có bao nhiêu thương nhân có thể đàm phán thành công? Ví dụ: nếu hiện tại cậu đang đứng trong cùng một vị trí như bốn người đó, bao nhiêu yêu cầu của họ mà cậu có thể thay đổi thành một thứ thuận lợi? Với phương pháp đặc biệt đó của cậu ”(Rembrandt)
"Một điều như vậy, tôi sẽ bằng cách nào đó quản lý để …" (Zara)
“Ngay cả với nguy cơ những thứ quan trọng với cậu và toàn bộ thị trấn này sẽ tan thành mây khói ư? Ngay cả với nguy cơ không biết điều gì sẽ đến nếu hành động của cậu bị coi là phản bội? ”(Rembrandt)
“!!!”
“Tất nhiên, nếu cậu ta muốn, tôi sẽ dạy cậu ta tất cả những gì mình biết về các cửa hàng. Tôi sẽ ủng hộ cậu ta. Nhưng ngay bây giờ tôi không nghĩ rằng cậu ấy cần đến nó. Cậu ta không nghĩ nhiều về những mạo hiểm giả đã bỏ mạng trong vùng đất hoang, nhưng cậu ta là một thương nhân muốn giúp đỡ những người bị bệnh hoặc bị nguyền rủa. Cậu ấy giữ một lý tưởng là chỉ bán thuốc tốt với mức giá thấp. Tôi nghĩ cậu ta thực sự là một người có ích. Mối quan hệ mà phải nắm trong tay mạng sống của một ai đó, một nhân cách bị gò bó chẳng phù hợp với cậu ta đâu ”(Rembrandt)
Zara có lẽ tự nhận thức được rằng nửa sau là về chính mình, biểu hiện của anh ta biến thành một sự cay đắng.
“Ông đang nói kinh doanh có thể bị bẻ cong bởi bạo lực? Liệu hành động như vậy có thể tiếp tục không? Nhà thờ, các quốc gia sẽ không tha thứ cho một hành động như vậy”(Zara)
"Có thật thế không? Nếu họ nghĩ rằng việc tự do có lợi hơn là ràng buộc bản thân, điều đó không phải là không thể đúng chứ? Những con rồng tối cao đôi khi bay ra từ tổ của chúng và phá hủy các ngôi làng; tinh linh cuồng nộ chặn biển cả và đường cao tốc. Đây là những điều có thể xảy ra mọi lúc. Nhưng họ có đi tiêu diệt chúng mỗi khi nó xảy ra không? Điều duy nhất họ có thể làm là cầu nguyện, chờ đợi cho mối đe dọa đó trôi qua. Bởi vì họ hiểu rằng bằng cách này sẽ có ít nạn nhân phải bỏ mạng hơn ”(Rembrandt)
“Thật ngu ngốc khi đặt những thảm họa thiên nhiên đó ở cùng cấp độ với Thương đoàn Kuzunoha” (Zara)
“Một đơn vị dẫn đầu bởi một người có cấp độ 920 là cần thiết để đánh bại một con rồng thượng đẳng. Bên họ có hai người vượt qua cấp 1.500 và có thể được coi là sở hữu cùng một sức mạnh. Cậu không nghĩ rằng nó không khác nhau là mấy sao ? Ngoài ra, cậu biết không? Chỉ bằng sức mạnh, khi ở một cấp độ hoàn toàn khác, nó thậm chí còn mang lại sự tăng trưởng cho các thị trấn đấy? Điều đó thực sự rất tốt đẹp. Ngay cả khi tính đến thị trấn của tôi, một nơi dễ bị ảnh hưởng bởi loại hiệu ứng đó ”(Rembrandt)
Zara nuốt nước bọt theo lời của Rembrandt.
Bởi vì những lời đó đang phát ra từ người bạn cũ đã sử dụng vàng và nhiều thủ đoạn để leo lên cao hơn, nó chẳng khác gì loại cảm giác đáng sợ cả.
Điều chắc chắn đúng là nếu Sát long nhân Sofia ở cấp 920, và những lời của Rembrandt là đúng, Thương đoàn Kuzunoha đang sở hữu sức mạnh còn hơn cả mạo hiểm gia mạnh nhất.
Mặc dù vậy, Zara vẫn còn bám víu lấy suy nghĩ thông thường của mình.
"… Không thể nào. Điều đó là không thể, Pat ạ. Nếu một thương đoàn duy nhất thực hiện chế độ độc tài và sự ích kỉ đó, Nữ thần-sama chắc chắn sẽ mang sự phán xét thần thánh đến. Phải không? ”(Zara)
“Tôi tự hỏi liệu ngay cả sự phán xét thiêng liêng đó có thể tiếp cận họ không, Zara. Tôi ... đã đặt cược vào một phía không thể chạm tới. Đó là lý do tại sao, bất kể ai có nói gì, Thương đoàn Rembrandt sẽ không ngừng hỗ trợ Thương đoàn Kuzunoha. Tôi không nghĩ Nữ thần-sama sẽ ra mặt để đối phó với một thương đoàn đâu, nhưng ngay cả khi điều đó xảy ra, tôi không có ý định thay đổi ván cược của mình ”(Rembrandt)
"Sự kiêu căng như vậy là ..." (Zara)
“Nếu một lý tưởng có thể trở thành hiện thực ngay cả khi không thay đổi hình dạng của nó, sự kiêu căng là tốt. Gần đây, tôi đã bắt đầu suy nghĩ theo cách này. Không cần quan tâm đến tất cả những người chỉ biết đến lợi ích của mình, chỉ cần tiến lên phía trước là ổn rồi. Cuối cùng tôi vẫn không thể làm được, nhưng nếu là Raidou, cậu ấy sẽ có thể. Nhưng mà, tôi nghĩ sự kiêu căng của cậu ta đến từ sự thiếu hiểu biết thôi. Đó là lý do tại sao tôi sẽ không can thiệp nếu không cần thiết và chỉ đơn giản là quan sát người đó làm mọi thứ theo cách cậu ta muốn”(Rembrandt)
“… Điều này sẽ không còn là việc làm ăn nữa đâu ông biết chứ? Không, thậm chí còn không thực tế nữa kìa ”(Zara)
“Không tốt đẹp sao? Nếu một tổ chức vượt ra khỏi giới hạn của việc kinh doanh xuất hiện và chữa lành mọi bệnh tật hay sự nguyền rủa của thế giới này, sẽ không quá xấu xa khi biến thành một phần trong thế giới ấy sao. Nếu cậu ta muốn, tôi sẽ đi cùng. Zara, hãy để tôi nói với cậu điều này. Cậu ấy không phải hạng người sẽ khiến những ai bên cạnh mình chịu tổn thất đâu. Theo cách chúng ta từng nói, cậu ấy là một nguồn cung cấp mà chúng ta phải thu nhận bất kể phải phản bội lại mọi thứ”(Rembrandt)
“Cho dù có là hân tộc, à không, ngay cả Nữ thần luôn sao?” (Zara)
“Ừ. Có gì sai à? Nếu vàng là tối cao và lợi nhuận là công lý, dù cậu có phản bội thứ gì thì nó vẫn là “kinh doanh” mà, phải không? ”(Rembrandt)
“Nhưng Pat, đó là…” (Zara)
“… Fukkuku. Tôi biết. Tôi đã biết rồi. Nếu đúng như vậy, sẽ là nói dối khi nói rằng chúng ta đã không được hưởng lợi gì từ cuộc chiến trong vòng 20 năm qua. Đó là bởi vì những người như chúng ta bằng vốn và quan hệ rộng có thể kiếm lời như điên từ nó. Tôi đang ở một thị trấn hẻo lánh tận vùng đất hoang nơi mà việc phải chiến đấu cho cuộc sống của mình là bình thường. Không phải ở Limia hay Gritonia. Chà, Tsige hiện tại đã có đủ doanh thu đến mức nó sẽ có thể tham gia chiến tranh mà không phải sụp đổ. Đó là giới hạn của chúng tôi. Ngay cả khi tôi có dùng những câu từ rất hùng hổ, tôi cũng không muốn tham gia và kiếm lợi nhuận từ chiến tranh ”(Rembrandt)
Rembrandt cười tươi.
Những lời lẽ mạnh mẽ ấy có lẽ bao gồm một chút điên rồ, đã bị chính ông ấy cười nhạo.
“Cuộc chiến ấy... đã dạy tôi rằng việc ngây thơ sẽ không cứu được gì cả. Tôi rất biết ơn về điều này”(Zara)
“Đúng vậy. Cậu đã dừng lại. Nhưng cuộc chiến vẫn chưa kết thúc mà? Ngoài ra, thậm chí cậu có nói mình rất biết ơn với khuôn mặt như vậy, điều duy nhất tôi có thể cảm nhận chỉ là sự hận thù. Chà, tôi cũng vậy thôi. Anh trai tôi và vợ anh ta đã chết trong chiến tranh đấy"(Rembrandt)
“Tôi đã mất tất cả người thân của mình” (Zara)
"Đúng. Chúng ta đã tuyệt vọng sống với suy nghĩ rằng chỉ có vàng và bản thân chúng ta là những thứ đáng tin cậy nhất ”(Rembrandt)
“Ừ. Đó là lý do tại sao, khi tôi nhìn thấy một người như Raidou, tôi cảm thấy sự thương tiếc của riêng mình. Ngoài ra, cậu ta có một ... Tôi vẫn không thể nói chắc chắn, nhưng tôi cảm thấy như một cái gì đó không đúng. Không phải về sức mạnh của cậu ta hay bất cứ thứ gì như thế. Cảm giác như thể cậu ấy là một chủng tộc khác với chúng ta”(Zara)
“Không đúng huh. Tôi hiểu rồi. Cậu cũng có cách nghĩ riêng. Vì vậy tôi không phiền. Nhưng nếu cậu muốn tham gia, tốt hơn là nên làm nó nhanh lên. Đây là lời khuyên chân thành từ một người bạn đã phải đối mặt với cùng một nỗi đau và đi cùng một con đường ”(Rembrandt)
"Cậu ... tôi, vẫn không thể chấp nhận cậu ta nhiều đến thế" (Zara)
“Thử đến Tsige một lần đi. Khi cậu trông thấy tình hình ở nơi đó, cách nghĩ của cậu sẽ thay đổi thôi. Phải, hãy để con gái tôi hướng dẫn cậu. Một dịch vụ rất lớn đấy cậu có biết không? ”(Rembrandt)
Thị trấn ngoại ô đang có thay đổi đáng kể. Nhớ lại bản thân mình, Rembrandt không thể kiềm chế bản thân lần nữa và phát ra tiếng cười.
“Sif-chan huh. Con bé đã trở nên xinh đẹp đúng không? ”(Zara)
“Hoh ~, tôi chưa từng nói một lời nào về Sif mà đúng chứ? Ra vậy. Khi cậu nghe nói về dịch vụ lớn, cậu nhớ đến Sif, người tựa như Lisa mà cậu từng yêu say đắm một thời gian dài trước đây, phải không? Đúng đúng, cậu thật cứng đầu đấy Zara ”(Rembrandt)
“Wa ?! Tôi không thực sự… ”(Zara)
“Không, tôi sẽ không có những nghi ngờ kỳ lạ về một người bạn thân như cậu... là những gì cậu nghĩ tôi sẽ nói ư?! Tên bạn già này! Đôi mắt cậu dùng để tia Lisa vẫn không đứng đắn chút nào cả, tên khốn! ”(Rembrandt)
“Guo, Pat, ông đang nói gì trong một tình huống khẩn cấp như thế này vậy ?!” (Zara)
Rembrandt bóp nghẹt Zara bằng những từ ngữ mà người ta không thể nói là ông ấy đang đùa hay là nghiêm túc được.
Những người đang quan sát từ xa nhận thấy dấu hiệu của sự vui vẻ, vì vậy họ có thể sẽ nghĩ rằng hai người đó đang chơi đùa.
Không ai ngoài Rembrandt biết ông ta có cố ý hay không.
Sau khoảng 5 phút.
Nhìn thấy đám lính đánh thuê quay trở lại từng người một về Hội, và thần thái không có gì thay đổi của Raidou, Zara thốt ra một giọng điệu nhỏ: “Éo thể tin được”.
Rembrandt nghe thấy giọng nói nhỏ bé và yếu ớt của ông ta, nở miệng cười toe toét.
Raidou ngạc nhiên khi trông thấy cảnh tượng này.
CHƯƠNG 145: LIME VÀ MONDO.
(Ổn cả rồi, chúng tôi đã hoàn tất xong một vòng tuần tra. Có lẽ vẫn còn xót một vài nơi nào đó, nhưng Hội thương nhân sẽ tiến hành việc điều tra tiếp sau đây. Chủ nhân Raidou của chúng ta có thể tiếp tục công việc rồi đấy, phía ngài có thêm chỉ thị mới nào chưa vậy?)
(V-Vui lòng đợi một lúc... Xin lỗi vì bắt cậu chờ đợi. Thế thì, tiếp theo hãy hướng đến khu phía tây bắc và tham gia cuộc càng quét. Hãy bắt đầu điều tra lý do của việc tắc nghẽn thông tâm thuật nhé. Vào lúc mặt trời lặn, quay lại căn cứ báo cáo tình hình và kết quả điều tra nha)
(Nhận được yêu cầu rõ ràng. Kế đến thì)
(Ừm, việc báo cáo thường xuyên không cần thiết bởi công tác không yêu cầu. Chúc may mắn)
Thông tâm thuật kết thúc.
Tôi không thể lên tiếng được, nên đã giao phó Shiki xử lý báo cáo tình hình và hướng dẫn động thái tiếp theo.
Tôi cũng nghe qua cuộc hội đàm rồi, vì vậy đã nắm bắt được nội dung chính. Không cần Shiki phải giải thích gì thêm.
“Nơi tiếp theo là phía tây bắc huh. Chúng ta chỉ cần đi thẳng về phía tây. Một trong số ít những nơi các thương nhân buôn bán sản phẩm nhắm đến đối tượng khách hàng có thu nhập và địa vị thấp trong xã hội, chính xác chứ?”(Makoto)
“Vâng. Nhiều khả năng phía Học viện muốn giải phóng những cơ sở có liên quan đến chính Hàn lâm viện, và những nơi tụ họp đông đúc kẻ giàu có. Có lẽ muốn nhận lấy sự hỗ trợ từ đám nhà giàu nhiều nhất có thể đây. Với tình trạng hiện tại, quả quyết rằng vị trí hiệu trưởng Học viện đang dần ít được tín nhiệm hơn. Trông thấy sự thiếu kiên nhẫn từ ông ta, tôi thậm chí còn nghĩ rằng thay vì để một ai đó bước lên chiếc ghế Hiệu trưởng, sẽ tốt hơn nhiều nếu Waka-sama tiếp quản vị trí ấy. Ông ta chỉ biết trông chờ vào những con số, và chỉ biết trông cậy vào đội quân màu mè do mình tạo ra, và khi bị hủy diệt quá dễ dàng; điều ấy khiến ông ta rơi vào trạng thái hoàn toàn rối loạn. Thậm chí cái đám ho lao hay tranh luận về chuyên môn của mình, ông ta vẫn không thể kiểm soát nỗi, thành thử giới hạn của ông ta quá rõ rồi”(Shiki)
"Ông ấy không muốn giao phó cho chúng ta bất kỳ công việc quá lớn nào huh" (Makoto)
"Khi chúng ta hoàn tất phần việc phía tây bắc, tiếp theo chắc ông ấy sẽ bảo chúng ta hợp tác chung với quân đoàn Áo choàng tím đây" (Shiki)
“Thậm chí chỉ là tạm thời, tôi vẫn là một giáo viên trong Học viện, nên ông ấy điều động tôi như thể đang nắm quyền chỉ huy thôi. Tôi sẽ lấy danh nghĩa Thương đoàn Kuzunoha từ bây giờ, nhưng không có ý làm xấu mặt Học viện đâu. Trên thực tế, mọi thành tích từ việc phát hiện ra lí do xuất hiện những dị thể đều sẽ về tay Hiệu Trưởng Học Viện mà thôi. Hãy nhìn xem mọi thứ đang diễn ra như thế nào đi”(Makoto)
“Vâng, bởi sẽ rất bất lợi khi chính chúng ta là những người phải công bố nguyên nhân ấy sau tất cả mà. Nếu ông ta có thể phá vỡ những bế tắc bằng chính khả năng của mình thì lại là một chuyện khác, nhưng rõ ràng cách làm này là sai trái. Sẽ tốt hơn nếu chỉ cần một vị khách nào đấy bắt gặp cảnh ông ta dựa vào quyền lực để yêu cầu sự trợ giúp từ Waka-sama. Tôi đã nghe lại từ Tomoe-dono, hình như ngài đã bị hét vào mặt thì phải”(Shiki)
Shiki cùng tôi nở nụ cười cay đắng trước những chỉ thị từ Hiệu trưởng Học viện.
Thỉnh thoảng chúng tôi sử dụng tên thương đoàn, nhưng tại những nơi chúng tôi đặt chân đến, tôi đều giới thiệu với họ mình là một giáo viên từ Học viện, và cũng thông báo mình đang nhận được sự chỉ đạo từ Hiệu trưởng.
Tôi không nghĩ danh tiếng Học viện sẽ sụp đổ chỉ vì có mỗi chúng tôi là những người đang hành động.
Chỉ là, tôi muốn họ có một ấn tượng tốt về Thương đoàn Kuzunoha thôi, và tôi chẳng hơi đâu đi nói xấu người khác trong khi đang thực hiện công việc hết.
Tôi đang cố làm mọi việc nhiều nhất có thể để những Thương đoàn lớn khác không quá nỗi bật.
Chúng tôi hiểu rằng bất kỳ hành động nào của mình cũng đều đại diện Học viện, và chúng tôi đã chấp nhận điều ấy.
“Waka, chúng em đã hoàn tất việc thu thập những món trang sức, chúng rất có thể là mấu chốt của sự kiện lần này" (Tomoe)
“Làm tốt lắm, Tomoe. Có vấn đề gì phát sinh bên phía cô không?”(Makoto)
"… Không, không có gì cả. Em đã có động thái đôi chút nhằm đảm bảo những thương đoàn khác không dám hó hé được gì, hết thảy mọi chuyện hoàn thành đều trơn tru”(Tomoe)
"Động thái đôi chút à?" (Makoto)
“Em đã cung cấp nước uống, thức ăn và chăn mền cho đại diện Hội thương nhân, người tên là Zara. Em bảo ông ta hãy sử dụng chúng cho tốt"(Tomoe)
“Một chiêu trò nhằm đánh lạc hướng sự chú ý hay điều gì tương tự sao? Hoặc kiểu như, lượng thức ăn ấy, chúng đến từ Asora hả?”(Makoto)
"Thay vì sử dụng tên một thương đoàn chẳng ai biết đến, sẽ tốt hơn cho đám thương gia Hội khi đề cập đến chính cái tên của bọn họ, như thế sẽ ít rắc rối hơn. Phía họ cũng sẽ có lợi, nhân tiện em cũng "yêu cầu" ông ta đề cập đến thương đoàn chúng ta đôi chút. Thức ăn, nước uống và chăn mền, tất cả đều là những thứ em đã ngẫu hứng mua tại các thị trấn xa xôi dạo trước đi ngao du ấy. Thậm chí có nhiều thức ăn đi nữa, em cũng sẽ không mang cho họ lương thực từ Asora đâu. Em đã kết hợp thêm ít trái cây vào bên trong. Trái cây là minh chứng đủ thuyết phục họ hiểu rằng chúng ta mới chính là những người cung ứng mọi thứ”(Tomoe)
“Cô còn phải mua lấy mọi thứ như thế. Vất vả cho cô rồi”(Makoto)
“Ngài đừng quá để tâm. Lâm quỷ tộc được phân bố rải rác và mua chúng đấy. Sẽ rắc rối nếu được hiểu theo cách tự quảng cáo cho thương đoàn chúng ta. Làm như thế sẽ thể hiện được sự nhiệt huyết và công sức Thương đoàn chúng ta đã bỏ ra”(Tomoe)
“Hãy thông báo số chi phí tiêu hao cho tôi sau này nhé, được chứ? Tuy nhiên, tôi hơi ngạc nhiên khi người đại diện ấy lại chấp nhận một điều kiện như vậy”(Makoto)
“ ‘Đừng hỏi nhiều, chỉ cần nói ra tên của một thương đoàn thôi’. Chỉ cần bấy nhiêu, ông ta sẽ nhận được một lượng lớn thức ăn, nước uống, và đồ giữ ấm mà bọn họ đang thiếu thốn. Ngay cả khi không phải một thương nhân đi nữa, quyết định đã quá rõ ràng rồi. Cho dù kẻ ấy có là đại diện Hội đi nữa, cuối cùng ông ta cũng chỉ là một hân tộc mà thôi”(Tomoe)
Bằng nụ cười không lẫn đâu được, Tomoe phá thành tiếng “Fufu”.
Tôi tự hỏi liệu có thực sự đơn giản như vậy hay không.
Ấn tương người đại diện Zara mang lại cho tôi là kiểu người trong bất kỳ lời đề nghị nào cũng sẽ đặt một điều kiện có lợi cho riêng mình.
Dù ông ta có suy yếu thế nào đi chăng nữa. Không đâu, có lẽ Rembrandt-san đã trợ giúp rồi.
Trong trường hợp ấy, chắc sau khi hiểu được những lời nói từ người bạn cũ, ông đã chấp nhận các điều kiện của Tomoe.
“... Waka, việc ấy chẳng hề phức tạp như ngài đang nghĩ đâu?” (Tomoe)
“… Cô, cô là nhà ngoại cảm sao?” (Makoto)
“Biểu hiện của ngài đang nói lên điều như thế đấy. Fufu, sau lưng ông ta là những con người ở nơi tạm trú ấy không có lấy đủ điều kiện sống, và nếu lương thực không đủ, nơi ấy sẽ rơi vào tình trạng không biết rõ cách thức giải quyết; ngay cả khi tình hình được cải thiện hơn, nếu chúng ta lôi ông ấy ra khỏi đó, điều gì sẽ xảy ra đây? Không thể sử dụng thông tâm thuật, thậm chí ông ta còn không biết đưa ra những quyết định sáng suốt đâu. Giờ đây, trước mặt ông ấy là đám người đói khát, một lượng lớn thức ăn cùng chăn mền cho những kẻ chỉ diện mỗi bộ đồ trước lúc bọn họ tham gia Lễ hội. Cho dù chúng ta có muốn hay không cung cấp mọi thứ như thế, việc đàm phán cũng dễ dàng thôi”(Tomoe)
"Ra thế. Như vậy à. Mà đợi chút, cô vừa bảo đồ ăn dâng lên trước mặt ông ta hả? Đừng nói với tôi, cô sử dụng dịch chuyển tức thời trước mặt đại diện Zara nha?! ”(Makoto)
Chẳng phải rất tệ sao?
Bởi bạn biết đấy, chúng tôi đã ngẫu hứng đề cập đến giới hạn sử dụng hay áp lực phải chịu mà.
“Ngay từ đầu, ngài đã thông báo phía chúng ta sử dụng được dịch chuyển tức thời chẳng phải sao?” (Tomoe)
“Nhưng khi ấy là trước lúc chúng ta gán cho nó quá nhiều thiết lập, cô cũng biết đúng không?!” (Makoto)
"Khó quá bỏ qua đi. Cuối cùng những thứ được cung cấp bởi Thương đoàn Kuzunoha sẽ phân phát dưới danh nghĩa Hội thương nhân thôi. Chúng ta đề nghị và ông ấy buộc phải hợp tác vì lợi ích chung của mọi người. Ngay cả khi ông ta có than vãn về nguồn gốc xuất xứ của chúng, Hội thương gia vẫn đang tiếp tay cho việc này. Kẻ sắp xếp đống thức ăn là những Lizardmen. Ông ta hiểu Thằn lằn Sương vẫn còn đang ở đây, thế nên người đại diện-dono đã chân thành chấp nhận việc hợp tác. Kết luận, đấy cũng chỉ là lời hứa, nhưng nếu ông ấy lắc đầu và quay lưng lại với chúng ta trong tương lai... Em chỉ có thể khẳng định rằng ông ta quá can đảm thôi”(Tomoe) <phẩy tay 1 phát cái Hội thành đống cát ngay>
“N-Nhưng cô biết đấy…” (Makoto)
Tôi không thể không lo mọi việc có thật sự ổn không khi làm một điều khá liều lĩnh như vậy.
"Ngoài ra, Waka à, che giấu bí mật thực khó khăn cho những người nắm giữ bí mật, và cả đám người phải giữ kín nó luôn" (Tomoe)
“Ư…Ừm” (Makoto)
Rõ ràng, đã là bí mật thì phải giấu chúng đi chẳng phải sao cà? <khúc này cái đám này nhay thôi rồi @@>
“Trên thực tế, sẽ dễ chịu hơn khi xuất hiện ai đó che giấu hộ dùm ngài đấy” (Tomoe)
“…”
Tôi chả hiểu.
“Có lẽ Root đã thực hiện điều tương tự khi chơi trò ngoại giao rồi. Nhưng quan trọng nhất vẫn là làm sao cho người kia tin rằng cậu ta chẳng hề nắm giữ bí mật gì”(Tomoe)
“... Và?” (Makoto)
“Nói trắng ra thì, đặt ai đó vào môt vị trí nắm bắt được điều gì đấy mà người khác không hề biết, nhưng nếu hành động như thế phải khiến người kia không thể tìm hiểu quá sâu về chuyện ấy, như vậy sẽ chẳng có ai biết vêd nó cả”(Tomoe)
Hmm, thậm chí cô có bảo với tôi việc biết hay không biết chẳng khác gì nhau, thì tôi đây vẫn éo biết tí gì. <hack não tí>
"Cô bảo rằng, thay vì che giấu, tốt hơn nên biến bí mật ấy trở thành bí mật chung đúng không vậy?" (Makoto)
“Có hơi khác đôi chút, nhưng nếu hiểu rộng hơn, chính xác là vậy đấy. Root đã đặt nền móng tốt cho cách dịch chuyển tức thời của chúng ta vàcậu ta sẽ tiếp tục làm vậy”(Tomoe)
Thế tôi có hiểu chính xác không đây?
Tôi sẽ cố hết sức nắm bắt một phần trăm câu chuyện bịa đặt mà bọn họ nghĩ ra.
".... Hiểu rồi. Vậy thì, bây giờ chúng ta tiếp tục nhiệm vụ thôi. Nếu nhớ chính xác, phía bên kia có Lime và Mondo, đúng không? ”(Makoto)
"Vâng. Có lẽ chẳng còn bất kỳ việc gì cho em nữa rồi. Em muốn dùng đến thanh katana này vì nó nằm trong vỏ một thời gian rồi, nhưng có lẽ tốt hơn khi chờ một cơ hội khác. Em ghen tị với Mio và Shiki...? Vì lý do nào đó trông Mio hạnh phúc ghê. Chuyện gì đã xảy ra vậy? ”(Tomoe)
Tomoe biểu hiện sự buồn bã khi không thể tuốt thanh kiếm ra.
Tại nơi cô đang nhìn, Mio trong tâm trạng vui vẻ ra mặt. Tomoe tỏ vẻ thắc mắc và lên tiếng.
“Ah, cái đó. Tôi đã để Shiki và Mio tham gia vào một cuộc thi. Về việc ai trong số họ sẽ có thể dọn dẹp nhiều dị thể hơn ”(Makoto)
“Hoh? Nhìn vào tình trạng của cổ, đó chắc hẳn là chiến thắng của Mio ”(Tomoe)
“Ừ. 4-2, Mio thắng. Tôi đã làm thế để họ không thể can thiệp nhau, nhưng đó là một cuộc thi khá tốt ”(Makoto)
“Em hiểu rồi… Mặc dù vậy, cô ấy rất hạnh phúc, em cảm thấy như cổ sẽ bay lên bất cứ lúc nào. Em không thể hiểu tại sao ”(Tomoe)
“Hm? Có lẽ vì tôi đã nói với họ rằng tôi sẽ trao một ước nguyện cho ai dành chiến thắng”(Makoto)
“? !!!!”
Ngay lập tức, khuôn mặt của Tomoe trở nên khủng khiếp.
Ah, tôi cảm thấy sẽ tốt hơn nếu không trả lời câu hỏi đó.
“C-Chuyện gì vậy Tomoe?” (Makoto)
“Waka, có chuyện gì với phần thưởng xa xỉ đó ?! Em chưa được nghe gì về chuyện này !! ”(Tomoe)
“À thì, cô vốn đã ở Hội rồi. Vậy thì… ”(Makoto)
Công việc và làm việc.
Chúng ta phải khởi hành sớm thôi.
“Đợi đã, Waka! Cuộc nói chuyện vẫn chưa kết thúc! Không, nó thực sự mới chỉ bắt đầu ngay bây giờ! Ngài đang đi đâu vậy ?! ”(Tomoe)
“Phần phía tây bắc. Cuộc nói chuyện đó, tôi sẽ nói với cô trong khi chúng ta đang di chuyển. Đừng có cao giọng như thế! ”(Makoto)
“Em yêu cầu một lời giải thích nghe lọt lỗ tai. Ngay cả khi gật đầu chấp nhận, em cũng sẽ không chấp nhận được! Nói cách khác, em cũng phải có được một điều ước không đúng sao? Waka à?! ”(Tomoe)
Việc này đã trở nên khá điên rồ.
Thôi kệ, vẫn tốt hơn là căng thẳng.
Lime và Mondo đang ở phần phía tây bắc, vì vậy mọi thứ ở nơi ấy chắc sẽ không quá tệ đâu.
Tôi nên duy trì một tốc độ để khi quay lại Học viện vào đúng lúc mặt trời lặn.
◇◆◇◆◇◆◇◆
“Này, nó đang tới đấy, Mondo”
"Biết rồi!"
Ven hai bên đường chẳng còn phiến đá nào cả, toàn bộ mặt đất đã xới tung lên, một thanh niên mảnh mai đang thổi bay một con quái vật màu xám trong lúc vừa hét lên, và theo hướng nó bay tới, xuất hiện một thanh niên da nâu đang tiếp cận.
Quái vật một mắt to lớn với cơ thể trương phình như một quả bóng bay mà xét về kích cỡ cũng quá bự so với hai thanh niên kia, nhưng chàng trai tên Mondo đã chộp lấy nó bằng một tay và hãm đi đà bay của nó.
Ngay lập tức Mondo bắt lấy con quái vật, đập mạnh xuống đất, và sau khi một ánh sáng mờ nhạt phủ lên, hình dạng của nó biến đổi.
Biến thành một thân cây độc nhất.
Mondo là một Lâm quỷ, giống nòi được lưu truyền là tổ tiên của loài Elf.
Anh kích hoạt khả năng đặc biệt của mình: [Mộc hình].
Đặc kỹ biến mục tiêu thành một thân cây.
Một đặc kỹ đáng sợ thậm chí còn khiến chủ nhân Asora, Makoto, phải khiếp vía trong quá khứ. <ỉa đái ko đều @@>
Dị thể trở thành một thân cây xanh tốt mà chẳng thể kháng cự chút nào. Ngay lập tức trận chiến được xác định.
“Công việc trồng rừng đang tiến triển tốt nhỉ” (Lime)
“Như này, số còn lại là 8 con huh. Vẫn còn đôi chút sai sai. Hình như... tiến độ của chúng ta vẫn không tăng thì phải”(Mondo)
“Chúng ta đang thực hiện một cách cẩn thận nhằm tránh gây sự chú ý, nên không thể làm gì khác hơn. Tôi vừa có một cuộc gọi từ Tomoe-neesan. Có vẻ như Boss và những người khác đang hướng đến đây”(Lime)
“Hiểu rồi... có vẻ đám đàm em thiếu năng lực của tôi đang gây ra vài vấn đề cho ngài ấy, do đó, gặp họ thế này sẽ làm tôi khổ sở đây” (Mondo)
“Sự phối hợp giữa Akua-Eris, huh. Vậy thì, nếu họ đã được xác định như một sự kết hợp, trách nhiệm sẽ phân tán ra, và điều ấy không ổn với Akua. Boss nói về rất nhiều thứ, nhưng ngài ấy không thực sự lo lắng đâu. Bằng chứng là, ngài đã để tất cả Lâm quỷ tộc di cư đến Asora, đúng không? Ngài ấy không bận tâm lắm. Ngài đang thực sự thích thú đấy ”(Lime)
“Lime, cậu nói với tôi điều này, thực sự khiến tôi yên lòng. Tôi ít nhất muốn cho Boss thấy những kết quả có thể làm thỏa mãn ngài. Làm ơn đồng hành cùng tôi thêm một lúc nữa”(Mondo)
"Dĩ nhiên. Tôi cùng anh đã có những trận đấu tuyệt vời. Anh là đối thủ hoàn hảo để leo lên bảng xếp hạng ở Asora. Tôi sẽ hợp tác trong bất luận điều kiện gì anh muốn”(Lime)
“Ừm, trong một khoảng thời gian ngắn, chúng ta là một đội hình tuyệt vời, nhưng với sự gia nhập của Gorgon và Dực nhân tộc, ngay lập tức chúng ta bị đào thải. Một lần nữa, chúng ta cần phải luyện tập thêm”(Mondo)
“Dường như có những hạn chế trong khả năng hóa đá và khả năng bay. Những kẻ chẳng khác nào đang gian lận. Ngay cả khi những khả năng ấy không bị giới hạn sử dụng như [Mộc hình] của anh, vẫn có những quy tắc nhất định với bọn họ. Nếu những quy tắc ấy thay đổi, bọn họ sẽ quay lại vị trí gần như kẻ gian lận như lúc trước. Chà, mặc dù chỉ là một ước tính thôi”(Lime)
"Thật vậy" (Mondo)
Lime và Mondo đã hoàn tất việc di tản người dân trong khu vực từ lâu rồi, và cũng đã hoàn thành luôn việc sơ tán các thương nhân.
Vào ngày thứ hai, họ đã ngăn chặn một phần các dị thể xuất hiện tại các điểm sơ tán và kết thúc việc thu thập các dây chuyền với tốc độ nhanh chóng.
Động lực của Mondo, người đã quay lại từ Asora, và kỹ năng khéo léo đầy mình của Lime đã kết hợp với nhau rất hoàn hảo.
Kế đến, vào ngày thứ ba.
Nhận được chỉ thị thay đổi sang thế tấn công, họ đã không phô diễn bất kì sự hào nhoáng nào, nhưng những hành động từ họ đã bắt đầu nhằm ngăn chặn các dị thể và thiết lập sự ổn định trong các điểm sơ tán.
Trong khu vực này không còn sức mạnh nào khác cả.
Có 3 điểm di tản, và với mối liên kết cá nhân của Lime với kỹ thuật hạ sát có một không hai [Mộc hình] của Mondo, họ đã có thể bảo vệ một cách hoàn hảo các điểm sơ tán.
Giao tiếp giữa họ được thực hiện trong bí mật và hàng hóa đang được cung cấp bằng việc sử dụng dịch chuyển. Có thể nói rằng họ đang làm việc khá tốt.
Vị trí các điểm di tản khá gần nhau, vì vậy sẽ thuận tiện hơn khi đang phải bảo vệ một lượng lớn người dân.
Hơn nữa, so với các điểm sơ tán của các khu vực khác, những khu vực ở đây rộng rãi và có mật độ dân cư thấp.
Nhanh chóng lựa chọn các điểm di tản dễ bề bảo vệ là một động thái khá tốt từ 2 người này.
Tính luôn những người được cứu và những người có thể trốn thoát an toàn, phần phía tây bắc khá là thoải mái và nó không căng thẳng cho lắm.
Ở vị trí đối diện là phần phía đông bắc, nơi Hội thương nhân tọa lạc, và vì những cư dân đang tìm nơi trú ẩn quanh đó, mật độ nơi này cao hơn và tất nhiên sự căng thẳng cũng tăng lên. Đây cũng là lý do đại diện Zara đang bị dồn vào chân tường.
Cũng bởi cả hai đã cứu họ, các thương nhân và những người có thu nhập trung bình đang dựa dẫm khá nhiều vào cả hai người này. Tùy thuộc quan điểm, người ta thậm chí còn gọi đây là sự phụ thuộc nữa.
Tên của Thương đoàn Kuzunoha vang lên trong trái tim họ nhiều hơn Makoto nghĩ.
“Nhưng mục đích của kẻ đã làm ra những thứ quái quỷ này là gì đây? Tên đó biết Waka-sama đang trong thị trấn này, và vẫn làm thế. Chỉ tổ chuốc lấy sự hành xác thôi. Thông tâm thuật bị nhiễu và xuất hiện các dị thể; kẻ bày ra trò này phải nghĩ đến một thực tế đơn giản như vậy chứ”(Mondo)
"Ai biết được. Tôi chẳng hiểu suy nghĩ của đám quỷ tộc. Chà, tôi sẽ hành động như cánh tay đắc lực của Boss cùng những người khác, tôi chỉ cần nghĩ thế thôi. Họ sẽ cho chúng ta biết nếu cần thiết. Ngoài ra, những nhân vật ấy chắc chắn sẽ không khiến chúng ta hay Asora lâm vào tình cảnh nguy hiểm đâu. Thay vào đó, bọn họ thậm chí còn ngăn chúng ta làm những điều sằng bậy bằng cách tiếp ứng đấy. Kể cả trong dịp này, khi Tích Lịch tộc <tộc thằn lằn> được thêm vào danh sách thăm gia chiến dịch, mấy người ấy còn run bắn lên trong vui sướng ấy chứ”(Lime)
“… Ừm, tôi hiểu điều ấy. Vì tôi cũng trải qua cảm giác như họ mà. Lime, sẽ rất tuyệt nếu thời điểm cậu có thể nói ra mong muốn của mình khi ở gần Waka-sama đấy”(Mondo)
“Còn phụ thuộc vào Tomoe-neesan nữa. Sau tất cả thì đấy cũng là một kiểu lời hứa. Thế nên tôi sẽ kiên nhẫn chờ đợi. Tôi có dư thời gian để đợi. Chẳng cần phải vội đâu”(Lime)
Lime hướng mắt đến nơi xa xăm.
“Vậy thì, chúng ta dọn dẹp thêm một hoặc hai con nữa chứ, đồng đội? Hãy khiến đám anh em ở Asora phải ghen tỵ với chúng ta”(Mondo)
“Chơi luôn!” (Lime)
Cả hai mở rộng phạm vi nhận thức, tìm kiếm các dị thể và chọn lựa mục tiêu đi săn trong khuôn khổ an toàn không thu hút sự chú ý từ các địa điểm di tản.
Và như thế, tại thời điểm Makoto cùng những người khác tới nơi, cả hai đã có thêm vài cây xanh tươi tốt để rồi chào đón họ.