Virtus's Reader
Tsuki ga michibiku isekai douchuu

Chương 146: CHƯƠNG 146: ERIS, BUNG LỤA HẾT MÌNH.

Ký túc xá.

Thông thường nghĩa đen của nó đúng như tên gọi, là nơi học viên sống và thư giãn, tuy nhiên, vì sự hỗn loạn mà các dị thể mang đến, ký túc xá học viên đã biến thành một điểm sơ tán.

Nơi giờ đây đã mất đi Mio và Shiki – hai vệ sĩ đáng tin cậy – đang trong tình trạng rất bất an.

Jin và những người khác vừa thức dậy xong đã phải thay thế công việc này, nhưng đúng như dự đoán, họ vẫn chưa đủ khả năng để khiến mọi người yên lòng.

Ngay cả với những người đã chứng kiến cuộc chiến của họ với dị thể Ilumgand, vẫn sẽ rất khó để đột nhiên tin tưởng vào kỹ năng của họ chỉ bằng một trận chiến.

Nếu Mio và Shiki không thu thập các đồ trang sức – thứ rất có thể là nguyên nhân của vụ việc; nhiều biến thể có lẽ đã xuất hiện sẵn ở đây rồi.

"Có chuyện gì vậy Eris?"

“Akua, tệ thật. Hiệu trưởng Học viện đang điên lên ”(Eris)

"Thế là thế nào? Bên trong ký túc xá đã có gì lạ xảy ra đâu ”(Akua)

“Có vẻ ông ta đang cố sử dụng những đứa trẻ đó. Ông ta có nhắc đến việc đánh thức họ dậy... có lẽ thế”(Eris)

“Này, cậu đâu phải Waka-sama chứ... cái loại trực giác đó đến từ đâu vậy?” (Akua)

"Rất khó để giải thích. Nó giống như… một thứ thuộc về mặt tâm linh vậy. Dù sao thì, mình có thể cảm nhận được Hiệu trưởng đang đến đây ”(Eris)

“Hah…” (Akua)

“Vậy thì, chúng ta nên làm gì? Nếu những học viên bị đem đi, cả hai ta cũng phải rời đi theo họ. Nếu điều đó xảy ra, sẽ không còn ai chăm lo cho nơi này nữa ”(Eris)

“Nhưng mệnh lệnh của Waka là bảo vệ bảy người đó đúng không? Mình nghĩ ngài ấy chỉ coi những học viên khác là phụ thôi”(Akua)

“Fufufufu, vì thế, mình đã có một ý kiến hay” (Eris)

Có lẽ cô đã cảm thấy một cái gì đó, Eris, người đang ngồi ôm đầu gối của mình trên mái nhà của ký túc xá, đột nhiên ngẩng đầu lên.

Đồng đội Akua của cô gặng hỏi về chi tiết, nhưng sau khi nghe nói đến trực giác của Eris, Akua đã bớt căng thẳng hơn.

Để đề phòng, Akua giả định trực giác của bạn mình là chính xác, nhưng Eris nhìn cô và nở một nụ cười đáng quan ngại rồi sau đó nói rằng cổ nảy ra một ý tưởng.

"... Mình muốn nghe thử" (Akua)

“Chúng ta sẽ bảo vệ nơi này bằng phép thuật kết hợp của cả 2” (Eris)

“P-Phép thuật kết hợp ?! Có lẽ nào, cậu đang bảo mình làm điều đó ?! Mình không muốn. Mình không muốn đâu, được chứ ?! ”(Akua)

Cô gái cao hơn, Akua, đứng lên và từ chối đề nghị từ Eris.

Vẻ mặt của cô thậm chí còn tỏ ra sợ hãi.

Cô chắc hẳn đã phải có một kí ức không mấy tốt đẹp về chuyện này.

“Nhưng chúng ta sẽ có thể giải quyết mọi thứ với cái đó mà không phải làm hại ai cả. Mình vừa mới điều tra, ký túc xá vẫn còn khá nhiều thức ăn. Có thể họ sẽ tranh cãi về vấn đề đó, nhưng nó không phải cái gì quá to tát đâu. Chẳng phải một vấn đề quá lớn khi họ chỉ không thể ra ngoài thôi à”(Eris)

"Tớ hoàn toàn phản đối nó!" (Akua)

Akua quay lưng lại với Eris và ngồi xuống.

“… Mình cảm thấy Waka-sama chắc chắn sẽ nổi giận đấy” (Eris)

“Làm như nó sẽ xảy ra ấy! Mình không muốn nếm trải sự xấu hổ đó thêm một lần nào nữa đâu ”(Akua)

'Buh ~ không còn nhiều thời gian nữa đâu. Không cách nào khác, mình sẽ tự làm điều này vậy”(Eris)

“? !! Chờ đã. Đó đâu phải điều có thể thực hiện một mình được chứ?”(Akua)

“Tất nhiên cũng có phiên bản dành cho một người. Nhưng năng lực ma pháp của mình thôi không đủ, nên cho muợn một ít đi, được không?”(Eris)

“Oooh! Thật không đấy?! ”(Akua)

“Phải, vì nếu không nói thế, Akua sẽ không thực hiện điều ấy cùng mình đâu. Giờ thì, ma lực, ma lực nào”(Eris)

Với một ngón tay run run, Akua đặt lên người Eris và phát ra một tiếng kêu kì lạ, nhưng Eris có vẻ đã hiểu ra ý nghĩa của việc ấy.

Cô là đồng đội của Akua từ rất lâu rồi.

"Tốt nhất cậu nên nhớ rõ chuyện này đấy ..." (Akua)

Akua nhìn Eris với đôi mắt đầy oán giận, nhưng cô lại muốn hợp tác với Eris, cô đồng ý và cung cấp ma lực.

Đây là một kỹ năng rất hiếm, việc này không thể thực thi trừ khi khả năng tương thích ma thuật giữa hai bên là rất cao.

Akua và Eris có thể là một sự kết hợp giữa hai người sở hữu đặc tính khác nhau, nhưng bên cạnh nhau quá lâu như vậy đã giúp họ thực hiện đặc kỹ này.

"Cậu sẽ té nhào đầu đấy, Akua" (Eris)

“? !!! Kệ tui!!”(Akua)

“Fufufu, vậy thì... Thực hiện thôi” (Eris)

“K-Không! Eris, từ khi nào cậu học được kỹ năng ngu ngốc như này hả?! ”(Akua)

Nguồn ma lực trộn lẫn, và trong lúc tuôn trào từ Akua sang Eris... Cơ thể Akua run lên và đột nhiên cô đứng dậy.

Rõ ràng việc này không nằm trong dự liệu của cô ta.

"Giờ thì, tay của cậu... Nắm lấy nào ~" (Eris)

“Đừng có nhảy tưng tưng lên! Eris, Eri ~ s! ”(Akua)

Phớt lờ tiếng hét của Akua, cơ thể cả hai xoay vòng vòng như thể đang nhảy múa.

"Lấp lánh, viên kim cương của trái tim ~" (Eris)

“Cơ thể ta, di chuyển đi! Nếu không chuyển động lúc này, thì đợi đến lúc nào đây! Di chuyển, di chuyểnnnn - !!! ”(Akua)

“Đặc kỹ mà, Kokyt– Hah ?! V-vũ điệu hoang dã ha?! ”(Eris)

Bàn tay liên kết với Eris run lên mạnh mẽ, những cánh tay kết dính thật chặc cứ như được định hình, phút chốc tách nhau ra.

Akua gục mặt xuống dưới, với nét mặt giận dữ, cô lườm Eris.

“... Eris, cậu chuẩn bị chưa đấy?” (Akua)

“Không tốt rồi, sẽ ổn thôi sau khi nó được thi triển mà. Đừng ngần ngại, không phải thế đâu. Thật tình chẳng còn thời gian nữa. Chắc chắn sẽ tốt hơn nếu phép thuật này hoàn tất. Bình tĩnh nào”(Eris)

"Cậu nghĩ cậu đang làm ai tức giận vậy hả?" (Akua)

“Sao cũng được, hiểu rồi mà. Lần này mình chắc sẽ tự thực hiện lấy. Đây là vì Waka-sama ~ Akua ~ ”(Eris)

“Wuuuu ~” (Akua)

Suy nghĩ của Akua có phần bình tĩnh lại, nhưng điều này nói với cô rằng trực giác của Eris là chính xác.

Bởi vì cô nhận ra Hiệu trưởng Học viện thực sự đang hướng đến ký túc xá này.

Tiếng gầm gừ vẫn tiếp tục, nhưng cô không còn tấn công Eris nữa.

“Hah… Phiên bản solo thật cô đơn mà” (Eris)

“ IM ĐI !” (Akua)

“Hãy làm lại lần nữa với tinh thần tươi mới nào!” (Eris)

"Nghiêm túc đi, được không vậy?" (Akua)

Tại rìa mái nhà nơi Eris đang đứng, cô đưa cả hai tay lên trời, và sau đó, đan hai tay vào nhau như một chiếc mai rùa.

"Kỹ thuật vĩ đại nhất của Shiratori, từ người thầy của ta- Aghbuu!" (Eris)

Mặc dù đang phát biểu dở, một cú đấm thúc vào bụng Eris.

“Ngủ dùm cái, cô bạn ngu ngốc! Chú thuật đã hoàn tất, nếu chỉ là phần sau như thế này, thậm chí mình cũng làm được! ”(Akua)

“Mugugugu” (Eris)

"Mình cũng làm được vậy! Koky-, Xem đây, [Ngục Hoa Băng]! ”(Akua)

“Muguu !!” (Eris)

Nguồn ma lực kì lạ trải rộng xung quanh mái vòm kí túc xá và biến thành nước.

Ba làn sóng khác nhau xuất hiện trên đầu Akua và Eris theo chiều dọc.

Ánh sáng xanh lục bảo từ bàn tay phải Akua truyền đến chúng.

Sau một lúc gia tăng thêm, chúng giữ nguyên như thế, và rồi, như đạt đến giới hạn, chúng phát đi từng chùm ánh sáng mãnh liệt.

Ánh sáng ấy xuyên thẳng xuống mặt đất bên dưới và bao phủ khu vực chung quanh trong một lớp băng. Ký túc xá đã bị giam hãm trong chiếc lồng băng.

Chỉ tốn chút ít thời gian.

Một phép thuật với quy mô khá lớn và mạnh mẽ.

Từ mớ phép thuật Akua cùng Eris có thể vận dụng, thì phép này khá cao cấp đây.

Một phép thuật thật sự "không chỉ" được áp dụng lên những dị thể thôi đâu.

Một chọn lựa bắt nguồn từ tính cách chịu chơi của Eris, và Akua mới chính là người phải thực hiện nó, sự mệt mỏi trên người cô thật tình chẳng hợp lý tí nào.

Sự mệt mỏi nơi cô trông chẳng còn ra dáng đứng nữa, rõ ràng kiệt <cmn> sức rồi.

“Tấn công trong lúc mình đang phát biểu dở. Cậu không có lòng từ bi hay cảm nhận về vẻ đẹp sao, Akua? !! ”(Eris)

“Waka-sama bảo mình làm thế khi cậu chuẩn bị làm những việc kì lạ !!” (Akua)

Với khuôn mặt mệt mỏi, Akua bác bỏ lời Eris, người đang tăng động.

“Ngay từ đầu, phép thuật này không có một cái tên dài như thế đâu! Nghe này, tên nó là [Aurora] ”(Eris)

"Cậu im đi. Nghiêm túc đấy, im lặng dùm, Eris. Ngoài ra, cái tên đó cứ sai sai thế nào ấy ”(Akua)

“Méo quan tâm. Rất nhiều kỹ thuật sẽ thay đổi khi ở phiên bản một người. Dù sao đi nữa! Cậu phải nói “Kokytos” và kế đến, ngưng một nhịp, rồi cất cao giọng hô [Ngục Hoa Băng] chứ! ”(Eris)

“… Waka-sama, tôi bó tay với cô ta nữa rồi…” (Akua)

“Ngay lúc đầu, nếu chúng ta đặt tên tương xứng hơn cho nó, đáng lẽ phải là [Ngục Hoa Hàn Thuỷ] chứ. Akua thật quê mùa và không biết nhìn xa trông rộng gì cả”(Eris)

"Rồi rồi" (Akua)

Ngày ấy, những câu từ Makoto sử dụng đã đánh trúng vào mức độ thích thú nơi Akua.

Eris chỉ là kẻ sở hữu kiến thức quái đản về chúng, vậy đấy.

Cấp độ am hiểu ấy nơi cô, nếu đặt chân đến Lorel, sẽ nhận được sự kính trọng từ những người hiểu biết về ngôn ngữ Thông Thái.

Có lẽ học được những điều như vậy từ một nơi nào đó, cô có thể vận dụng những từ ngữ mà Akua chưa bao giờ nghe qua để nói chuyện với Makoto.

Tua lại một khoảng thời gian trước đây, khi chưa gặp được Makoto và Tomoe; Eris đã sa đoạ trong những điều quái lạ rồi.

Cho dù có thế nào đi nữa, là tiếng Kanji hay chữ viết thông thái, bỏ qua một bên việc nó có xấu hổ hay không, Akua vẫn luôn cố hết sức.

"Này"

"Rồi rồi"

“… Ta rời khỏi đây bằng cách nào bây giờ?” (Eris)

“… Oh” (Akua)

Một câu hỏi thích hợp từ Eris. <chơi ngu!!! Tự mình nhốt mình @@!!! Bó tay 2 đứa này>

Lâm quỷ tộc Akua và Eris, cả hai đã bị giam trong Ký túc xá cùng với Jin và những người khác.

Chắc chắn Mondo sẽ chỉ biết ngẩng đầu lên trời mà cầu khẩn khi thấy cảnh tượng này.

◇ ◆ ◇ ◆ ◇ ◆ ◇ ◆

Mondo, người đã nhìn thấy cảnh tượng đó từ xa, lao đến trước mặt tôi và nhảy lên.

E-Eh? Có phải hai người đó đã tạo ra thứ không nhỉ?

Tôi hiểu ra lí do anh ta hạ thấp đầu như vậy.

Nhưng tôi cũng biết việc ấy không phải lỗi anh ta.

Sau khi hoàn tất việc dọn dẹp ở phía tây bắc, chúng tôi trao đổi trong thông tâm thuật sẽ quay về Học viện.

Vào lúc đó, một điều quái lạ đã xảy ra tại Ký túc xá Học viên.

Đột nhiên chúng bị bao phủ trong một lớp băng và không tài nào bước vào được.

Không rõ tình hình bên trong như nào, nên hiện tại chúng tôi chẳng có đội nào do thám chỗ đó cả.

Mondo ban đầu vốn không cần đi cùng tôi, nhưng khoảnh khắc nghe về điều này, anh ta nói rằng mình muốn đi cùng.

Không có dị thể nào quanh đây, miễn sao sự lan tràn của chúng tại khu vực khác bị dặp tắt là được, chỉ mình Lime thôi cũng đủ rồi.

Ý kiến của anh ta cũng giống tôi, thành thử để Mondo đi cùng là một quyết định cũng ok.

Hiểu rồi.

Vậy ra anh ta cũng đã có một điềm báo à, huh.

Tôi cũng nhớ ra kim tự tháp băng đó.

Tôi thử liên lạc với Jin bằng thông tâm thuật, nhưng đúng như dự đoán, nó đã bị cắt đứt.

Akua và Eris cũng vậy.

Theo lời của Eris lúc trước, nó vốn là một rào chắn hoàn toàn cô lập.

Và sự thật là, nó cứng một cách đáng sợ. Để phá hủy bằng các đòn tấn công vật lý hay ma thuật, bạn sẽ cần rất nhiều nỗ lực đấy.

Ngay cả với Tomoe và Mio, lớp phòng vệ này cũng sẽ trụ được một lúc, đây là một kỹ năng khá mạnh.

Chà, mặc dù vào ngày kế tiếp, tôi nhận ra nó cũng chưa hoàn hảo mấy.

Nó có một điểm yếu đáng ngạc nhiên.

Nhưng tôi không thể tìm ra mấu chốt để chỉ thẳng ra điểm yếu trong việc cân nhắc Akua, dù sao thì cô ta cũng đã trải qua rất nhiều rắc rối khi phải mặc những bộ đồ màu mè hoa lá, bị lừa bởi Eris với điệu nhảy vô nghĩa, và thậm chí còn phải phát biểu về cái kĩ thuật này nữa.

Tên nó là gì nhỉ? Kokytus chăng?

Bộ đôi Lâm quỷ đã phô diễn cho tôi xem kĩ năng rào chắn ấy, một người mang gương mặt đỏ tươi, người kia thì tràn đầy năng lượng.

Chắc chắn sẽ xấu hổ khi phải quỳ gối cho phù hợp với chiều cao của người kia... nhưng thôi bỏ qua một bên cái đã.

“Mondo, đây không hẳn là lỗi của anh. Akua và Eris chắc hẳn đã gặp phải một tình huống khó khăn nên mới làm vậy. Tôi sẽ điều tra kỹ hơn, vì có vẻ chuyện gì đó đã xảy ra, nhưng lúc này nghĩ kỹ lại, thật thuận tiện khi tất cả học viên đều ở bên trong. Shiki, bọn họ vẫn còn thức ăn chứ?”(Makoto)

"Vâng. Nếu chỉ trong vài ngày, sẽ không có vấn đề gì. Tôi không biết liệu họ có kiệt sức hay không, nhưng ngay cả khi không được ăn uống gì trong một hoặc hai ngày, họ sẽ không chết được đâu ”(Shiki)

"Có người ở đây đã chiến đấu với một con rồng trong 3 ngày liên tục mà không cần ăn uống gì đấy, thậm chí sau khi chiến xong, người đó chỉ cần ăn một bữa đơn giản thôi" (Tomoe)

“Tomoe, đừng nhắc việc ấy nữa. Chuyện là vậy đấy Mondo. Anh không cần phải bận tâm nhiều đâu. Đứng dậy, đứng dậy đi ”(Makoto)

“Waka-sama… Tôi thực sự xin lỗi! Tôi sẽ cho những kẻ ngốc đó một hình phạt khắc nghiệt sau này ”(Mondo)

“Tôi sẽ để việc đó cho anh. Dù sao thì, chúng tôi vẫn phải quay trở lại Học viện. Trong mọi trường hợp, chúng ta không thể trò chuyện với họ bây giờ, vì vậy anh sẽ làm gì hả Mondo? Quay trở lại chỗ Lime được không? Tôi sẽ làm gì đó với cái thứ ở đằng kia ”(Makoto)

“Nhưng sau đó!” (Mondo)

“Chúng tôi vẫn chưa quyết định sẽ phá bỏ nó hay giữ lại. Thứ đó rất dễ để nhận ra mà. Có lẽ Root cũng đang ôm đầu trăn trở một cách không mong đợi ngay lúc này đấy”(Makoto)

“Kuku, ngài nói đúng. Tên đó có thể sẽ phải ngạc nhiên. Mondo, nếu đó là sự thật, tôi sẽ trao phần thưởng cho hai Lâm quỷ tộc đó sau. Hình phạt sẽ là như Waka đã nói, quyết định của riêng anh, nhưng phần thưởng sẽ được phát cho tất cả mọi người. Chà, tôi vẫn chưa quyết định xong chuyện này đâu ”(Tomoe)

Tomoe nói chuyện một cách vui vẻ với Mondo đang hối lỗi.

Sau khi Mondo vượt qua nhiều trận chiến giả với Tomoe, Mio, Shiki và tôi; cách hành xử của anh ta với chúng tôi đã thay đổi rất nhiều.

Với những Lâm quỷ tộc, Akua cũng có thể được coi là một trong những người đã thay đổi theo hướng tích cực, nhưng Mondo còn thay đổi nhiều hơn thế.

Anh ta – một người bướng bỉnh, đã thay đổi từ một tên du côn thành một ninja.

Có vẻ anh ta khá tự tin về khả năng [Mộc hình], nhưng khi sức mạnh đó đã hoàn toàn bị nghiền nát, anh ta phải đối mặt với sự thay đổi nào đó bên trong bản thân.

Nhưng chà, chỉ anh ta mới biết được mọi thứ. Tôi chỉ đang suy đoán thôi.

“Cảm ơn rất nhiều vì những lời nhân từ của ngài, Tomoe-sama” (Mondo)

“Umu. Cứ đi trước và quay trở lại chỗ Lime đi. Để thứ này lại cho chúng tôi. Mọi người nên nghỉ ngơi vào ngày mai ”(Tomoe)

“Vậy, xin thứ lỗi” (Mondo)

“Ừ, nghỉ ngơi cho khỏe” (Makoto)

Mondo cúi chào một lần và quay trở lại.

Lime và Mondo không phải những người cần trở về Asora hôm nay để báo cáo, vì vậy đây sẽ là lần cuối cùng chúng tôi gặp anh ta trong ngày.

Vào giữa buổi hoàng hôn, chúng tôi nhìn vào tác phẩm nghệ thuật bằng băng tỏa sáng dưới ánh nắng mặt trời trong khi đang tản bộ.

“Ta nên làm gì với thứ đó đây? Phá hủy nó? Hay là giữ lại? ”(Makoto)

“Cứ để nó như vậy không phải vẫn ổn sao? Nó cứng và phiền phức một cách vô nghĩa-desu ”(Mio)

“Tôi cũng có cùng quan điểm. Tùy thuộc vào tình hình của Học viện, họ thậm chí có thể tuyển dụng các học viên để chiến đấu ”(Shiki)

“Em cũng nghĩ thế. 'Nó không phải là thứ có thể bị phá hủy trong một hoặc hai ngày đâu', ta nên để nó như vậy '' (Tomoe)

Mio, Shiki, và cuối cùng là Tomoe, họ dường như chống lại việc phá hủy tác phẩm nghệ thuật đó.

Nếu là để bảo vệ học viên, họ đáng lẽ phải sử dụng nó ngay sau khi chúng tôi rời khỏi ký túc xá, vậy nên chắc hẳn điều gì đó đã xảy ra mới khiến họ làm thế.

Hãy chỉ xác nhận phần đó và để yên cho họ vậy.

Hai người đó có thể quản lý mọi thứ bên trong mà.

"Chỉ cần hỏi vè hoàn cảnh của họ và để nó như thế thôi" (Makoto)

“Em nghĩ điều đó ổn đấy. Ngày mai chúng ta sẽ chuyển sang việc giải phóng các khu vực còn lại và tiếp tục thực hiện nhiệm vụ của mình. Chúng ta vẫn chưa biết rõ quốc gia nào sẽ đến đây trước tiên, nhưng chúng ta sẽ để mọi việc lại cho họ, điều này sẽ hoàn thiện công việc của ta ở nơi này ”(Tomoe)

“Thế còn việc hợp tác với sự tái thiết?” (Makoto)

“Em nghĩ rằng để việc đó lại cho các Lâm quỷ tộc, những người lùn và Lime là được rồi. Điều tiếp theo sẽ là cách mà Root che giấu mọi thứ. Em dự đoán là tên đó sẽ phát ra hào quang và kể ra những thành tựu đạt được đấy”(Tomoe)

“Tiếp đến, cuộc triệu tập từ Hội thương nhân sẽ là vấn đề cấp thiết nhất huh” (Makoto)

“… Chà, em tự hỏi về điều đó. Rembrandt có vẻ không định làm gì nhiều, nhưng việc đối phó với tên Zara đó thực ra rất dễ dàng đấy ngài biết không? ”(Tomoe)

“Zara-san huh. Ngay lúc này ông ta đã suy sụp, nhưng ông ta thực sự vẫn là một người ghê gớm. Tôi không nghĩ người đó dễ đối phó như cô nói đâu”(Makoto)

“Dù sao thì ông ta cũng đang phải đối mặt với cuộc khủng hoảng. Nếu ông ta biết được từ đâu đó Quỷ tộc đã thực hiện điều này, một trong những suy nghĩ của ông ta rất có thể là đảm bảo khả năng dịch chuyển của thương đoàn Kuzunoha cho những trường hợp khẩn cấp. Em không biết ai đã rò rỉ thông tin đó ra, nhưng ông ta dường như đã biết về cấp độ của Mio và em, vì vậy em tự hỏi người đàn ông đó sẽ hành động như thế nào đây? ”(Tomoe)

Tomoe trông có vẻ khá vui từ tận đáy lòng khi cổ dường như nhớ ra điều gì đó trong khi đang cười.

Vậy cô ấy muốn nói rằng ông ta sẽ sử dụng chúng tôi như một sự hỗ trợ trong những trường hợp khẩn cấp ư?

Đúng là đại diện Zara từng bảo mình sở hữu nhiều vàng nhưng lại không biết tiêu xài vào đâu.

Chắc vì tôi không biết cách ứng phó với ông ta, nên cứ ngỡ ông ta chẳng phải hạng người dễ chấp thuận như vậy, nhưng Tomoe lại khác.

“… Nếu tên đó vẫn còn ý định đặt áp lực lên chúng ta sau chuyện này, tốt nhất ta nên lấy đầu hắn ngay bây giờ, Waka-sama” (Mio)

“Mio, cái đó thật…” (Makoto)

“Một người dang rộng bàn tay đón chờ, tuy nhiên, tay kia lại cầm một con dao trực sẵn. Tốt đối tốt, ác đối ác-desu wa ”(Mio)

Đó là một cách suy nghĩ về chuyện này.

“Với điều này, thị trấn sẽ nhận ra rằng nơi đây cũng đang nằm trong cuộc chiến tranh với quỷ tộc. Học viện, Hội thương nhân; họ sẽ không thể trở lại như trước được nữa. Tôi nghĩ đây là sự thay đổi đáng mong muốn đối với chúng ta, Waka-sama ”(Shiki)

Shiki.

Với tất cả những gì đã xảy ra, mọi người ở đây chắc chắn sẽ phải đề cao cảnh giác.

?!

Trong trường hợp đó…

"Hay là chúng ta chọn một thời điểm thích hợp để thông báo rằng tất cả chuyện này là âm mưu của quỷ tộc?" (Makoto)

"Không đâu. Học viện có thể tự mình đạt đến kết luận đó. Tôi đã sửa đổi các đồ trang sức một chút, chúng sẽ đóng vai trò như những bằng chứng ”(Shiki)

“Vậy anh đã làm cho nó dễ nhận biết hơn à. Cho dù những người điều tra chỉ là những kẻ nghiệp dư, họ sẽ vẫn có thể nhận ra trong vòng 2 ngày và thông báo nó ”(Mio)

Mio và Shiki trả lời tôi bằng một nụ cười.

Có vẻ sự sửa đổi sẽ mang lại hiệu quả.

Nhưng trong trường hợp đó ...

“Nếu họ biết rằng đây là việc làm của quỷ tộc, không phải điều đó sẽ gây khó khăn cho chúng ta sao? Thương đoàn Kuzunoha đang bị nghi ngờ về việc liên quan đến quỷ tộc, người đại diện nói vậy ”(Makoto)

Tôi biết Rona-san, vì vậy đó không hoàn toàn là một lời nói dối.

“Waka, em tự hỏi liệu người dân có tin vào những thông tin không có căn cứ như vậy không? Không phải đó là một cáo buộc mà không có bằng chứng nào sao? Em nghĩ những tin đồn xấu đó đã tan biến hết rồi. Nếu họ truyền bá vô tư một điều như vậy, nó sẽ chỉ khiến những cư dân ở đây nhìn họ với đôi mắt không có thiện cảm. Sau tất cả, chúng ta đã mạo hiểm bản thân để giúp sơ tán các cư dân và trở thành nguồn sức mạnh của Học viện để đánh bại các dị thể. Chúng ta là những người hùng ”(Tomoe)

“Tôi… hiểu rồi” (Makoto)

Chưa ổn, nghĩ rằng họ sẽ trở nên kín kẽ như vậy là một chuyện, nhưng liệu nó có thực sự khiến mọi tin đồn biến mất không?

“Nếu có một thương đoàn vẫn muốn làm điều gì đó sau chuyện này, ta cũng có lựa chọn là để nó lan truyền trong thị trấn. Việc quan sát nó có thể khá thú vị đấy, kukuku ”(Tomoe)

Thật là một tiếng cười đáng quan ngại mà.

Vị thẩm phán của cái ác Tomoe, hay có lẽ người buôn bán Tomoe đã ra đời sao?

Tôi có thể nói rằng cổ đang nghĩ về rất nhiều thứ.

Nói thế nào nhỉ, cô ấy trông tràn đầy sức sống.

Khi được dựa vào, ba người này thật sự rất đáng tin cậy.

Oh.

Học viện.

Chúng tôi đã quét sạch một nửa số dị thể ngày hôm nay.

Ngày mai và ngày kia nữa, tôi tự hỏi mọi người sẽ nhìn nhận Thương đoàn Kuzunoha và tôi như thế nào đây.

Tôi không nghĩ sẽ mất nhiều thời gian để biết được kết quả của việc đó đâu.

CHƯƠNG 147: PHÁO HOA TRONG ĐÊM.

Học viện đã bị một phen náo loạn.

Lý do tất nhiên là sự xuất hiện đột ngột của một tác phẩm nghệ thuật bằng băng.

Tomoe nói rằng cô ấy sẽ đi xem Root thế nào, vì vậy tôi cũng để Mio và Shiki đi luôn để câu thêm chút thời gian.

Nếu chúng tôi cẩn thận tụ họp giữa lúc hỗn loạn, tôi nghĩ thế là đủ rồi.

Để hỏi lý do tại sao Akua và Eris lại sử dụng phép thuật đó, tôi thâm nhập vào Ký túc xá Học viên.

Tôi có thể thấy rằng các học viên đang hoảng hốt.

Nhưng may mà đây là một phép không làm hại đến ai ở bên trong cả.

Ngay cả khi gặp họ, nó sẽ rất phiền phức, nhưng tôi vẫn dùng thông tâm thuật để liên lạc với Eris, xác nhận vị trí của họ và đến đó ngay.

“Và, tại sao các cô lại phải làm đến mức dùng phép thuật để cô lập nơi này thế?” (Makoto)

"Waka, đó là gian lận ..." (Eris)

Mặc dù tôi đã cố gắng vượt qua rắc rối để chúc mừng 2 cô gái đó, một người có vẻ đã kiệt sức. Eris ngồi khoanh chân và chọc mái nhà bằng ngón tay trỏ của mình.

Cô ấy không có vẻ gì là muốn trả lời câu hỏi của tôi cả, cổ chỉ nhìn tôi bằng một vẻ mặt cay đắng.

“W-Waka-sama, tôi đã từng nghĩ về điều này lúc trước nhưng, làm thế nào mà ngài lại vào được trong đây vậy?” (Akua)

Với vẻ mặt kiệt sức, Akua còn tỏ ra mệt mỏi và bất ngờ hơn.

Trái ngược với Eris, Akua có một thế đứng thẳng rất đẹp, giống như một người trị vì vậy.

Sau khi trải qua khóa huấn luyện, tính cách của cô ấy đã trở nên siêng năng hơn, và có vẻ vẫn rất khó để Akua theo dõi từng hành động của Eris.

Có lẽ tôi nên thêm vào nhóm họ một người nữa để tạo thành một nhóm 3 người.

Nếu phải hợp tác với hai người này, có lẽ sẽ rất khó để chọn được người thích hợp.

Hai cô gái này rất nổi bật, vậy nên ngay cả là trong hàng ngũ những Lâm quỷ tộc, cả hai vẫn đặc biệt theo một cách riêng.

Thật rắc rối mà.

“Cách tôi vào đây ư? Nếu là cái đó, có lẽ Eris đã nhận ra. Cô ấy vẫn cần một lúc nữa để có thể hồi phục, vì vậy nên tôi có thể hỏi cô vài câu không Akua? ”(Makoto)

“V-vâng, ngài có gì muốn hỏi vậy ạ?” (Akua)

“Nếu hai cô sử dụng phép thuật lên Kí túc xá, sao lại mắc kẹt bên trong thế này hả?” (Makoto)

"Uh" (Akua)

Với vẻ mặt đau khổ, Akua rên rỉ rồi im luôn.

Chẳng phải cố ý, mà đó là một tai nạn ư?

Với việc Eris ở đây, điều này cũng không bất ngờ mấy. <ngu và lỳ có tiếng rồi... Mỗi lần dịch đến đoạn 2 đứa này là mắc cười ko thôi... Nhoi nhoi như con dòi ấy @@>

“Eris, hừm” (Makoto)

“K-Không! Thuộc hạ đã không lường được hết hậu quả để rồi... ”(Akua)

"Vậy ra cô hùa theo sự điên rồ của Eris" (Makoto)

“Aw... Ưm. Đại khái là vậy”(Akua)

“May mắn thay, ngoài thực tế rằng 2 người không thể rời khỏi đây, chẳng có lấy vấn đề nào khác cả. Thôi thì, làm tốt lắm. Và, có điều gì cô cần phải báo cáo không? ”(Makoto)

Đúng thật. Bên trong chẳng có nhiều thiệt hại mà.

Nhưng phép thuật này là một rào chắn phòng thủ, và chưa hết, nó có một cái tên nghe rất nguy hiểm: Kokytus.

Nếu tôi nhớ chính xác, đó là tên gọi tầng địa ngục bị bao phủ bởi băng tuyết. <học thêm được tên gọi mới rồi...>

Tôi không rõ liệu Eris đã biết về điều này chưa khi cô ta đặt tên cho phép thuật này, nhưng đối với một rào chắn chỉ đơn giản với mục đích trông giữ trẻ, chẳng phù hợp chút nào.

Dễ hiểu hơn rất nhiều nếu bạn chỉ lấy đại một cái tên nào đó từ ngôn ngữ khác.

Vâng, Học viện thì đang dẫn đầu trong công cuộc nghiên cứu các loại phép thuật, thành thử sẽ chẳng có tên ngu nào lại đi vạch áo cho người xem lưng đâu, nhưng... bạn sẽ đông cứng luôn đấy.

À không, tôi tự hỏi liệu có thể gọi là “đóng băng” được không đây.

Tựa như một bước tường nước giải khát thì đúng hơn chăng?

Nếu một Orc cao nguyên lại gần rào chắn này, cánh tay của chúng sẽ bị đóng băng ngay lập tức.

Theo phản xạ, chúng sẽ chặt đứt cánh tay hòng tẩu thoát, nhưng cánh tay bị đóng băng ấy sẽ rơi xuống đất và vỡ tan thành bụi cám.

Một phép thuật đáng sợ đấy.

“Không, chẳng có gì đáng để báo cáo ạ” (Akua)

"Ai bảo thế, có đấy" (Eris)

“?!”

Eris bỗng nhiên tham gia cuộc trò chuyện.

Vậy ra cô ta đã phục hồi, huh.

“Eris…” (Akua)

“Fuh, có câu thất bại là mẹ thành công. Lần tới tôi sẽ cố gắng hơn nữa ”(Eris)

"Đúng thế. Vậy, Eris, cô nói mình có một việc cần báo cáo à ”(Makoto)

Nếu tôi hỏi mọi thứ, cuộc trò chuyện này sẽ chẳng có tiến triển gì đâu, vì vậy ngay cả khi đang vội, tôi đã quyết định không hỏi họ những điều không cần thiết.

Với vẻ mặt hơi bất mãn, Eris gật đầu.

"Những tên chỉ huy bọn dị thể có lẽ đang tập hợp ở một toà nhà sang trọng" (Eris)

“… Heh ~” (Makoto)

"Chuyển động của các dị thể trở nên có trình tự trong một thời gian nhất định, vì thế nó đã khơi dậy tính tò mò của tôi. Tôi còn giăng ra một mạng lưới nữa" (Eris)

"... Eris, sao tớ chưa được nghe gì về việc này?" (Akua)

“Lúc ấy Akua đang làm phần việc của mình trong khi tôi thực hiện việc ấy. Cảm ơn cô”(Eris)

"Ugu" (Akua)

“Tiếp nào” (Makoto)

"Vâng. Chúng có lẽ đang sử dụng một số loại đạo cụ - ngay cả khi chưa hoàn thiện – để kiểm soát các dị thể. Hoặc một thứ gì đó tương tự vậy ”(Eris)

“Kiểm soát sao…” (Makoto)

“Có vẻ các dị thể đang tập chung lại. Những kẻ giàu có đang gặp rắc rối ”(Eris)

Eris nói: “Đằng kia” và chỉ vào nơi rất đồn người giàu có đang trú ẩn.

Phần đất được Học viện bảo vệ nghiêm ngặt nhất.

Vì một số lí do nào đấy, Tomoe không điều người của chúng tôi đến nơi ấy.

Tôi nghĩ sẽ nhanh hơn nếu có sự hỗ trợ từ những người đang sống ở đó, nhưng tôi tự hỏi có ổn không.

Sẽ tốt hơn khi kghe được thông tin chi tiết từ người của mình thay vì đám ho lao ấy, huh.

Việc tồn tại kẻ chỉ huy các dị thể là một thông tin rất mới đây.

Tôi nên xác nhận lại điều này.

Nhưng khả năng thu thập thông tin của Eris là quá tốt.

Hơn nữa, cảm tưởng cô ta đang ngày càng giỏi hơn về khoản ấy.

“Eris, cảm ơn nhé. Thông tin giúp ích rất nhiều đấy”(Makoto)

“Tôi không đáng được nhận những lời đó đâu. Phép thuật này cũng vậy, sử dụng nó như một biện pháp khẩn cấp để bảo vệ các học sinh quý giá của Waka khỏi việc rơi vào tay của Hiệu trưởng, điều đó cũng không phải quá tệ. Mọi việc chỉ có thế thôi. Tôi mong ngài có thể tha thứ cho cái rào chắn tự phát này của Akua ”(Eris)

... Ngay khi tôi nói lời cảm ơn, cô ấy lại nói vậy.

Eris thực sự rất bí ẩn.

“Không phải là tôi tức giận về điều đó đâu. Nếu cô muốn, tôi thậm chí có thể đưa hai người ra khỏi đây. Tôi sẽ dẫn đường ”(Makoto)

“L-Lúc này chúng tôi vẫn ổn. Tôi cũng lo lắng về các học viên nữa, vì vậy tôi nghĩ mình sẽ ở lại đây cho đến khi nó tan chảy ”(Eris)

Bởi bên ngoài đang có Mondo, huh.

Nhưng nếu họ ra ngoài, Tomoe sẽ trao thưởng cho hai Lâm quỷ tộc này, vì vậy nó cũng có một phần tốt đấy chứ.

… Chà, thôi được.

Tôi cũng đang hơi mệt, vì vậy nếu Eris nói rằng mình muốn ở lại đây, tôi sẽ để cô ấy ở lại.

"Tôi hiểu rồi. Cũng được thôi. Vậy thì tôi sẽ trở ra bên ngoài đây ”(Makoto)

“Cảm ơn vì đã vất vả, Waka. Nếu có thể, xin ngài hãy liên hệ với Shishou"(Eris) <Shishou: cách xưng hô sư phụ ấy>

“Tôi từ chối” (Makoto)

“T-thật tàn nhẫn” (Eris)

Tôi bỏ lại Akua, Eris và rời khỏi rào chắn.

Gặp lại Tomoe và những người khác, tìm đến Hiệu trưởng Học viện, và sau đó... tôi nên làm gì đây?

“Raidou-dono, cậu quay lại lúc này ư?”

?!

Tại nơi xa rào chắn một chút, ai đó gọi tôi từ sân sau nơi trú ẩn.

Oh, một người bất ngờ đây.

[Sairitz-sama. Có thể là tôi chỉ tưởng tượng thôi, nhưng trông cô có vẻ hơi mệt thì phải. Cô có ổn không vậy?]

“… Thật xấu hổ mà. Mặc dù cậu còn mệt mỏi hơn tôi nhiều ”(Sairitz)

[Hiệu trưởng Học viện và chúng tôi đang cố hết sức để giải quyết vấn đề. Hãy cố chịu đựng thêm một chút nữa] (Makoto)

"Tất nhiên rồi. Thật đáng hổ thẹn. Tôi thì lại căng thẳng chỉ vì đường dây liên lạc đã bị cắt đứt ”(Sairitz)

[Tôi nghĩ đó là tâm trạng bình thường của mọi người thôi] (Makoto)

Tôi đang đối phó với điều này mà chưa gặp phải vấn đề gì.

Chưa hết, đôi mắt của Sairitz-san đột nhiên trở nên sắc bén.

Đôi mắt như thể muốn nhìn thấu người khác. Một cảm giác khó chịu.

“Raidou-dono, không, Raidou-sama, tôi hiểu rằng sự cố này đang được giải quyết bởi một lực lượng khác ngoài Học viện. Có ai đó đang tiếp tay cho họ từ đằng sau. Thậm chí tôi cũng có thể đoán được, và rất có thể Công chúa Lily cũng đã nhận ra điều này. Đôi mắt của Vua Limia không phải để trang trí. Những người chưa nhận ra chỉ có Aion mà thôi. Và có vẻ thương đoàn Rembrandt đã cho phép phía cậu tham gia cùng ha”(Sairitz)

Như dự đoán, những người này có thể nhận ra việc chúng tôi đang hành động từ trong bóng tối huh.

Tôi có nên yêu cầu cô ta đừng can thiệp không đây?

Nhưng nếu tôi xử lý một cách không phù hợp, có khả năng nó sẽ chỉ làm tình hình tồi tệ hơn thôi.

“Sức mạnh của Thương đoàn Kuzunoha - ngay cả khi chỉ là một phần - tôi đã hiểu được. Nếu Raidou-sama có là một Người Thông Thái-sama đi chăng nữa, tôi không thể tưởng tượng được làm thế nào mà cậu có thể tập hợp những người mạnh mẽ đến vậy và thành lập ra một tổ chức. Có phải cậu đã thức tỉnh nhân cách thực sự của mình, hay là sở hữu khả năng xử lí siêu phàm, hoặc có thể cậu sở hữu khả năng kinh doanh và tiềm lực hiếm có sao? ”(Sairitz)

[Cô đang đánh giá tôi quá cao rồi. Tôi không phải là một Người Thông Thái-sama, và tôi không có cách nào khác ngoài việc gọi đây là vị trí mà mình đã được ban cho] (Makoto)

“… Ngay lúc này, rõ ràng cậu không có ý định sử dụng nó. Sau đây, theo đề nghị của Chủ Hội Falz-dono, một cuộc họp sẽ được tiến hành, mục đích của nó là thảo luận vài điều về Thương đoàn Kuzunoha, nhưng liên minh Lorel đang nghĩ về việc chấp nhận Raidou-sama, Thương đoàn Kuzunoha một cách tích cực”(Sairitz)

[Cảm ơn rất nhiều] (Makoto)

Ồ, thật là một lời đề nghị đáng để đón nhận.

Sẽ thật tuyệt nếu mọi chuyện chỉ có thế, nhưng đôi mắt của cô ấy vẫn còn khá đáng sợ, vì vậy tôi có thể nói rằng việc này vẫn chưa kết thúc.

“Raidou-sama, xin lắng nghe điều này và hãy xem như đây là ý chí của Limia, Gritonia và Lorel” (Sairitz)

Sairitz-san tiến thêm một bước nữa và đề cập đến tên của các cường quốc.

N-Nghe có vẻ như là một sự uy hiếp đây.

“Vai trò của Thương đoàn Kuzunoha trong việc giải quyết vấn đề này là vô cùng lớn lao. Và tôi nghĩ rằng thật không phù hợp khi hỏi cậu điều này khi nghĩ về việc đó ”(Sairitz)

[Xin cứ tiếp tục] (Makoto)

“Tôi muốn cậu sửa chữa thông tâm thuật một cách nhanh chóng. Nếu cậu có thể làm điều đó, tôi sẽ thưởng cho cậu. Tất nhiên, tôi sẽ không tiết lộ tên của Thương đoàn Kuzunoha về vấn đề này đâu ”(Sairitz)

Điều chỉnh thông tâm thuật, huh.

Ra vậy.

Nếu cố gắng, tôi sẽ làm được, nhưng sẽ rất tệ nếu không xác nhận việc này với Tomoe. Vì điều ấy có thể sẽ phá vỡ kế hoạch của cô mà.

'Nếu có thể, tôi sẽ cố gắng', đây là lựa chọn an toàn.

[Tôi không thể hứa, nhưng tôi sẽ cố hết sức để phục hồi nó] (Makoto)

"Tôi hiểu. Được rồi, cảm ơn Raidou-sama. Tôi sẽ cho họ biết về những gì cậu đã nói. Tôi xin lỗi vì đã giữ chân cậu lại quá lâu ”(Sairitz)

Sairitz-san cúi đầu.

Theo sau cô ấy, tôi cũng làm vậy.

Cô quay trở lại nơi mà những người hộ tống đang đợi ở đằng xa.

Vậy ra cô ấy muốn một nơi riêng tư để gặp tôi à.

Fumu, nếu tôi khôi phục lại thông tâm thuật, chúng tôi sẽ biết được vị trí quân tiếp viện của tất cả các quốc gia.

Điều đó sẽ thật tiện lợi, và một khi đường liên lạc đã được phục hồi, những người đang trú ẩn sẽ bớt căng thẳng hơn.

Tôi muốn làm điều đó, nhưng cần phải nói trước với Tomoe đã.

Thật là một cuộc trò chuyện mệt mỏi, nhưng nó vẫn khác với Eris.

Ăn uống, luyện bắn cung, mệt mỏi, nằm vật ra, ngủ và vòng lặp cứ thế đó; vốn chúng là suy nghĩ ban đầu của tôi. Nhưng trong thế giới này, mọi thứ không hoạt động theo cách đơn giản như vậy.

Các khoản vay mượn, nợ nần và tất cả những rắc rối có lẽ đang xảy ra khắp mọi nơi, chúng toàn làm tôi đau đầu thêm thôi.

Yare-yare.

Thực vui khi có Tomoe và Shiki bên cạnh. <con Mio thì rất nguy hiểm nên ko nhắc đến @@>

◇◆◇◆◇◆◇◆

“Một rào chắn mạnh mẽ đấy. Những cô gái bán nhân này đã làm điều ấy huh. Ta thật không muốn chiến đấu với mấy người đâu”

“Chà, ngay cả Vạn Sắc-dono cũng phải ngạc nhiên, thật là dễ chịu-ja na. Fufufu ”(Tomoe)

“Đây là lần đầu tiên ta thấy một rào chắn cứng cỏi và mạnh mẽ đến vậy. Nếu phải dùng đến vũ lực, ta sẽ mất 1 ngày. Nếu phải phân tích nó, sẽ tốn ít nhất 3 ngày. Nghiêm túc đấy, khi ta bên cạnh cậu ấy, thì chẳng cảm thấy buồn chán mà”(Root)

"Gì, ngươi định phá vỡ nó à?" (Tomoe)

“Không đâu. Ta chỉ quan tâm thôi. Nhưng nếu nó không trụ được trong vài ngày, ta sẽ không thể phân tích nó được. Và nếu muốn phá hủy nó, ta sẽ phải trở về hình dạng nguyên thủy của mình. Nếu biến thành một con rồng vì thứ nhỏ nhặt như này và làm loạn lên, ta sẽ chỉ khiến vấn đề về rối loạn bởi dị thể trở thành trầm trọng hơn thôi. Và quan trọng nhất, ấn tượng của Makoto-kun về ta sẽ giảm đi. Ta sẽ không làm điều đó đâu. Đây không muốn can thiệp đến việc Makoto-kun nhá”(Root)

“… Fuh, chúng ta không ngại việc chiếm lấy danh hiệu Sát long nhân đâu. Nếu nói về việc không thể làm gì, chẳng phải ngươi mới là kẻ phải chịu cảnh đó sao-ja shi? ”(Tomoe)

“Tha cho ta đi. Và? Mọi chuyện sẽ kết thúc vào ngày mai sao? ”(Root)

Tomoe và Root đang nói chuyện.

Có lẽ họ không lo lắng về việc liệu có ai đó sẽ nghe thấy, họ thậm chí còn chả dùng đến biệt danh và không thèm giấu đi kế hoạch của mình.

“Đó mới chỉ là ước tính thôi-ja. Sau khi quân tiếp viện đến, chúng ta sẽ dọn dẹp những rắc rối còn lại và mọi việc sẽ xong xuôi-ja ”(Tomoe)

“Rắc rối huh. Còn Makoto-kun thì sao? ”(Root)

“Nếu Waka của hiện tại biết được điều đó, ngài ấy có thể sẽ đi theo một chiều hướng xấu. Ta nên làm gì ... Nó sẽ phải an toàn hơn. Ta đã quyết định dọn dẹp mà không cần nói với ngài ấy ”(Tomoe)

“Ta hiểu rồi” (Root)

“Nó khá rắc rối đấy-ja yo. Nếu những kẻ lén lút hành động từ trong bóng tối không phải quỷ tộc, mọi việc sẽ trở nên dễ dàng hơn. Quỷ tướng Rona huh. Cô ta sẽ muốn đạt được những thành quả nhất định cho dù vụ việc có tiến triển ra sao. Waka cần nhiều kinh nghiệm hơn một chút, hoặc những loại người đó sẽ chỉ tổ gây hại cho ngài ”(Tomoe)

“Nếu ta nhớ chính xác, Makoto-kun đã bảo cô ả tạm thời rút quân đúng không?” (Root)

“Umu. Ta không hỏi chi tiết về việc đó là quân đội hay quỷ tộc, nhưng ngài ấy đã tự mình trao đổi lấy. Chắc chắn cô ả không làm theo đúng những gì Waka đã hỏi, vì vậy biết thêm chi tiết sẽ chẳng có ích lợi gì. Rona sẽ không hoàn toàn chấp thuận đâu ”(Tomoe)

“Về mặt đó, Makoto-kun cũng giống Mio. Cậu ta có thể là quá tốt bụng hoặc vẫn còn bất cẩn ”(Root)

Root nghĩ về Makoto một cách vui vẻ.

Anh ta không sử dụng những từ ngữ phức tạp với ý nghĩa sâu xa gì cả.

Makoto là người mà một khi ai đó chấp nhận yêu cầu của cậu ta, cậu ta sẽ thật sự coi họ là đồng minh.

Đó là loại người dễ đối phó, nhưng đồng thời cũng rất nguy hiểm.

Bởi vì họ luôn hấp tấp.

Nhưng ngay cả khi Root biết được tất cả điều này, cậu ta vẫn coi Makoto là một người thú vị.

Root thấy cậu ta như một sự tồn tại có thể “khuấy đảo” nhiều hơn bất cứ thứ gì anh ta từng chứng kiến trước đây.

“Rèn luyện cơ thể một cách nghiêm túc và bắn cung; ngài ấy là một con người luôn sống với những điều đó trong thâm tâm. Ngài đồng thời cũng là một người vững tâm trước xã hội đầy rẫy cái ác này-ja ”(Tomoe)

“Đó là lý do của việc cô bỏ lại những người giàu và những người có thể gây ảnh hưởng xấu đến cậu ta về sau này sao?” (Root)

"Không. Đơn giản chỉ là phong cách làm việc của ta thôi. Nếu người dân ở đó giảm đi, việc tái thiết sẽ trở nên trơn tru hơn mà, phải không? Ngoài ra, nếu ngươi tức đến mức muốn lợi dụng tình hình và làm loạn, tốt nhất là ngươi nên giải phóng tất cả các cảm xúc của mình đi, nếu không việc đó sẽ ám ảnh ngươi mãi đến sau này đấy ”(Tomoe)

"Và vì vậy ta nên bỏ qua những hành động của bán nhân sao?" (Root)

“Quỷ tộc còn một kẻ nữa ngoài cái ả da xanh đó. Ta chỉ nghĩ rằng vẫn còn quá sớm để nói cho Waka. Mio sẽ xử lý việc đó tối nay”(Tomoe)

“Ồ, đáng sợ thật đấy. Vậy cô sẽ không bao che hay biện hộ cho cô ta à?”(Root)

“Cô ta là người ghét hân tộc nhiều đến mức không cần thiết. Ta không nghĩ cô ả sẽ có nhiều ích lợi cho lắm. Ta cũng không phải người bảo vệ của bán nhân hay thứ gì tương tự đâu đấy. Waka cũng vậy ”(Tomoe)

Tomoe thờ ơ nói về những điều mà Makoto vẫn chưa biết.

Những hành vi kì lạ của các dị thể mà Lâm quỷ tộc Eris để ý, Tomoe cũng đã chú ý đến nó.

Cô cũng biết về kẻ đang điều khiển chúng luôn.

Và cô ấy đã nhìn nhận đó là một kẻ hợp tác với quỷ tộc.

Root đã đến “cô ta”, bọn họ cũng biết đến giới tính của kẻ đó luôn rồi.

Nếu điều tra, họ sẽ có thể biết thêm chi tiết, hoặc có lẽ bọn họ đã nắm hết mọi thông tin rồi. <đúng là dragon có khác>

Nhưng kẻ đó lại di chuyển đến một nơi như vậy, có vẻ Tomoe và Root không mong đợi điều này.

Tư suy về hiện tại vị trí cũng như cách nghĩ của Makoto, Tomoe quyết định hoàn thành vấn đề mà không cần bàn bạc với chủ nhân nữa.

Tomoe đã rất biết ơn khi Makoto để cô quản lí sự hỗn loạn này.

"Ngoài ra ... chờ một chút đã" (Root)

Tomoe định hỏi Root: "Chuyện gì vậy?", nhưng cô ấy tự động im luôn.

Một thông tâm thuật.

Root có thể nhận thấy nó. Không can thiệp, anh ta lặng lẽ quan sát biểu hiện của Tomoe.

Cô cau mày trong giây lát.

Nội dung có lẽ không được tốt cho lắm. Sự chú tâm của Root đã thể hiện hết ra rồi.

Nhưng sau đó, cô lấy lại khuôn mặt bình thường của mình và tiếp tục thông tâm thuật. Sau vài phút, cô lặng lẽ thở ra.

Có vẻ thông tâm thuật đã kết thúc.

“Từ ai vậy?” (Root)

"Waka-ja" (Tomoe)

“Makoto-kun! Heh ~ cậu ta nói gì? Có chuyện gì xảy ra bên trong rào chắn không? ”(Root)

“Ngươi còn không thể tự kiềm chế mình lại nhỉ. Nó không phải điều gì đó lớn lao đâu. Chỉ là, Waka chuẩn bị bám theo tên quỷ tộc đó rồi ”(Tomoe)

“Hmph ~, vậy cậu ta cũng đã để ý đến nó” (Root)

"Không. Có vẻ Eris đã tiết lộ gì đó. Nghiêm túc mà nói, cô gái ấy luôn làm những thứ không cần thiết mà-ja na ”(Tomoe)

“Tôi có hứng thú đấy. Về một trong những người đã sinh ra cô bán nhân ấy"(Root)

"Ngoài ra, ngài ấy hỏi ta có ổn không khi khôi phục lại thông tâm thuật" (Tomoe)

"Cậu ấy hỏi ư? Cậu ta là chủ nhân, vì vậy nếu muốn cậu ta có thể làm nó mà không cần hỏi ý kiến của ai cơ mà. Có lẽ cậu ấy đang tự đưa ra quyết định hệ trọng khi cô đang làm công việc phụ trách ha?”(Root)

"Có lẽ vậy. Không có vấn đề gì với chuyện đó cả, nên ta đã nói với ngài ấy rằng mình không phiền đâu ”(Tomoe)

“Eh?” (Root)

Root làm một vẻ mặt căng thẳng và thốt lên một tiếng như muốn gặng hỏi những lời thờ ơ của Tomoe.

"Cái gì? Ngươi có vấn đề với việc đó sao? Ngươi sẽ được tự mình chứng kiến màn pháo hoa tuyệt đẹp đấy. Một thứ Waka đã tạo ra-ja ”(Tomoe)

"Ah, không ... ta hiểu mà, ngay bây giờ huh" (Root)

“Ngươi để ta nói từ nãy đến giờ rồi. Root, ngươi đang giấu cái gì đó phải không? ”(Tomoe)

“Nó không to tát đến nỗi phải gọi là che giấu đâu. Chỉ là cô vẫn chưa hỏi thôi. Fumu… ”(Root)

“Không phải ngươi vừa gặp rắc rối sao? Ngươi cũng có một biểu hiện căng thẳng. Và ngay lúc này trông ngươi lại đang rất vui-ja. Root, ngươi rốt cuộc đang giấu cái gì vậy? ”(Tomoe)

“Cô sẽ nhận ra ngay khi thông tâm thuật được phục hồi. Mặc dù vậy, Tomoe ”(Root)

“Hm?” (Tomoe)

“Số phận đúng là có tồn tại đấy. Thật là bí ẩn mà”(Root)

Với vẻ mặt ôn hoà, Root lẩm bẩm.

Gật gà gật gù, cậu ta đang hài lòng trong khi vẫn giữ im lặng.

Tomoe, người đứng bên cạnh Root, cất tiếng thở dài trước con người đã bước vào thế giới của riêng mình.

Và rồi, cô quay người đối mắt đến Makoto đang hiện diện.

Cô từ từ hướng ánh nhìn lên trên và chờ đợi.

“Root, đó là Waka-ja” (Tomoe)

“Hm?” (Root)

Với những lời của Tomoe và ngón tay của cô trỏ lên trời, Root ngước lên và thấy một quả cầu ánh sáng màu vàng giống như mặt trăng được bắn lên.

Ánh sáng đó dừng lại một lúc như thể đang chiếu sáng cả thị trấn.

Và rồi, nó nổ tung.

Biến thành vô số các dải màu, không chỉ giới hạn ở thị trấn này, nó lan ra toàn bộ khu vực.

Một số tạo thành những hình góc cạnh, một số khác thì uốn cong, và một số thì rơi thẳng xuống.

Nếu không đủ khả năng chống chọi, rất có thể chúng đã xuyên thủng người Tomoe và Root rồi.

“? !!”

“Một phát bắn huh. Waka đúng thực là một kiểu người đầy tài năng-ja ”(Tomoe)

Root, người vừa khoanh tay, bỗng buông chúng xuống.

“Chỉ là luca này... có lẽ nào, chúng nhắm vào những thứ quỷ tộc đã chuẩn bị ư?” (Root)

“Umu. Chắc không cần phá hủy tất cả. Miễn sao chúng ngừng hoạt động, thế là ổn rồi. Có một phương pháp để làm điều đó ngay cả khi không dùng đến sức mạnh tấn công. Waka đã thực hiện cái cách đó-ja na ”(Tomoe)

“… Tất cả đấy hử?” (Root)

"Ta cũng tự hỏi. Có vẻ không cần đến phát bắn thứ hai nữa, vậy nên chắc ngài ấy đã xử lí tất rồi ”(Tomoe)

"Mặc dù quỷ tộc đã phải mất đến vài tháng ròng để chuẩn bị chúng" (Root)

"Thật chăm chỉ đó-ja na" (Tomoe)

Hai người ấy vẫn hướng ánh mắt lên bầu trời.

◇◆◇◆◇◆◇◆

“Eris. Waka vào đây bằng cách nào vậy? ”(Akua)

“Đã dùng đến” (Eris)

“Đã dùng đến gì?” (Akua)

"Ngài ấy đã ăn gian bằng cách sử dụng Rồng Đất" (Eris)

"Ngài triệu hồi cả một con rồng ?!" (Akua)

“Một thứ gì đó thậm chí còn tệ hơn. Một sự tồn tại có thể đào hố rất nhanh, loài chuột chũi~ ”(Eris)

“… Eris, k-không phải cậu đã nói rằng nơi đây hoàn toàn bị cô lập sao?” (Akua)

“Mình vẫn chưa thể tưởng tượng được. Có vẻ nó đã đào khá sâu, con chuột chũi đó ~ ”(Eris)

“… Mình sẽ không bao giờ giúp cậu nữa. Phép thuật này sẽ bị khai tử kể từ ngày hôm nay ”(Akua)

"Mình sẽ khóc đấy" (Eris)

Ma thuật Makoto tạo ra nhằm đối phó với việc tắc nghẽn thông tâm thuật, thứ phép thuật dạng pháo hoa ấy, bị ngăn cản bởi rào chắn, thế nên hai cô gái này chẳng thể nào trông thấy màn pháo hoa kia.

Akua và Eris đều hoàn toàn sụp đổ.

CHƯƠNG 148: ĐỘT NGỘT CHUYỂN HƯỚNG.

(Thật không thể tin được)

Người tiếp quản các nghi thức ở Lorel và sở hữu một vị trí chính trị đầy quyền uy, nói cách khác, đây là người mà Makoto xem như một “bà lớn”, Sairitz.

Khi thấy những chùm ánh sáng ngay lập tức xuyên thủng màn đêm, cô ta có thể cảm thấy mồ hôi lạnh chảy trên dài má.

Thảm họa đã nuốt chửng ngay cả những thị trấn lân cận. Vì một trong những sự cố chính là việc tắc nghẽn thông tâm thuật, Sairitz chắc chắn đến 90% rằng tất cả việc này đều do quỷ tộc làm.

Quỷ tộc đã nâng cao kiến thức của họ về phép thuật nhiều hơn hân tộc. Nếu đây là thứ họ đã thực hiện, sẽ rất khó để giải quyết rắc rối này ở những giai đoạn đầu tiên.

Không, cô ấy đã nghĩ theo cách đó.

(Vậy ra, ý cậu nói “Tôi sẽ cố” là đây sao. Tôi sẽ tuân theo lời hứa về việc giữ bí mật cho cậu. Chỉ vì một lời hứa đơn thuần, vấn đề đã được giải quyết quá đỗi dễ dàng. Với một sự tồn tại vượt quá lí lẽ thông thường như Raidou, đúng như dự đoán, cậu ta là một Nhà Thông Thái. Và trên hết, người đó có khá nhiều sức mạnh so với những người tiền nhiệm của mình. Thật là rắc rối khi để Limia và Gritonia biết được, nhưng cuối cùng cũng cần phải kéo cậu ta vào thôi ) (Sairitz)

Hợp tác với người này, kéo cậu ta từ từ về phía mình; Sairitz sở hữu một số phương pháp để đạt được điều như vậy.

Tồn tại cách thức biểu hiện sự khẩn cầu, bao gồm cả việc tạo dựng sự sợ hãi và đau đớn nữa; thật sự rất đa dạng.

Nhưng Sairitz đã quyết định không sử dụng các cách làm tiêu cực ấy vào lúc này.

Bởi cô hiểu được những nguy hiểm sẽ xảy đến nếu cố làm vậy.

(Nếu có thể, mình muốn lợi dụng cảm xúc để trói buộc cậu ta lại. Vì nếu cố ép buộc người ấy làm theo ý muốn của phe ta, quốc gia mình sẽ bị nghiền nát thành nhiều mảnh. Mời gọi cậu ta, sau đó cám dỗ, cuối cùng là đưa cậu ta đến Lorel là đặt ưu tiên lên số một. Việc để cậu ta biết về những hành động của Nhà Thông Thái trong quá khứ và khiến cho cậu ta cảm thấy tình cảm sâu sắc là ưu tiên thứ hai. Đó là kế hoạch ban đầu, chỉ khi cậu ta nghĩ về Lorel như một quê hương thứ hai, nhưng mình muốn để nó xảy ra thật tự nhiên. Bây giờ, tốt hơn hết là phải tập trung vào việc mời cậu ta đã. Không, điều mình nên làm lúc này trước hết là giảm quan hệ của cậu ta với các nước khác trước) (Sairitz)

Cô vẫn chưa biết đến phương pháp đơn giản nhưng đáng sợ mà quỷ tộc đã dùng để làm nhiễu thông tâm thuật.

Có thể vì tầm hiểu biết của hân tộc vẫn còn hạn hẹp, hoặc có lẽ đây là một kế hoạch mà quỷ tộc đã dành rất nhiều thời gian để chuẩn bị?

Tuy nhiên, có người đang ung dung ngăn chặn những kế hoạch ấy, với số nhân lực rất ít ỏi.

Thương đoàn Kuzunoha, và chủ nhân nơi ấy, Raidou.

Thành thật thì, bọn họ đã vượt ra khỏi tầm hiểu biết mà Sairitz dự đoán ban đầu.

Sức mạnh chiến đấu có thể tiêu diệt các dị thể, lượng kiến thức có thể dễ dàng phá hủy các kế hoạch của quỷ tộc.

Trên hết, thanh kiếm của một trong những người tùy tùng tên là Tomoe; thanh kiếm sở hữu khả năng dịch chuyển.

Tổng hợp tất cả các yếu tố ấy lại, với trường hợp tệ nhất, bọn họ thậm chí còn đạt đến cấp độ có thể phá hủy cả một quốc gia ấy chứ.

Chọc vào họ sẽ là điều cực kỳ ngu xuẩn, và việc để họ rơi vào tay một quốc gia khác chẳng khác gì tự dâng hiến đất nước của mình, đó là những gì cô đã nghĩ đến.

Và như thế, cô một lần nữa phải đánh giá lại Raidou cũng như việc nhìn cậu vằng ánh mắt khác, Sairitz cảm thấy như ý thức của cô sẽ vỡ tan khi nhận ra sự tồn tại ấy quá đỗi nguy hiểm.

Thoạt nhìn, cậu ta trông giống như một người hiền lành.

Suy nghĩ về sức mạnh thực sự của cậu ta, không ai có thể đánh giá cao người đó ngay từ cái nhìn đầu tiên cả, việc này không thể nào tránh khỏi.

Thế nên, khi nghĩ về những kẻ mới có chút quyền lực, đám quý tộc, những thương nhân giàu có, hoặc những tên dễ dàng kiêu ngạo khi có chút áp lực hướng về cậu ta. Và nếu tình cờ tâm trạng của cậu trở nên xấu đi; chỉ nghĩ về nó thôi cũng khiến Sairitz toát mồ hôi hột.

Ngoài ra, Raidou cũng khá yêu thích những bán nhân và sử dụng họ.

Nếu có bán nhân nào đó đã từng bị hân tộc đối xử tệ bạc gia nhập hàng ngũ của họ, sau đó Thương đoàn Kuzunoha sẽ hành động theo ý muốn của những người này, điều gì sẽ xảy ra đây?

Không chỉ đổ mồ hôi, Sairitz sẽ không thể ngủ được trong vài ngày ấy chứ.

Không nghi ngờ gì, họ sẽ có thể thành lập một quốc gia bán nhân với cấp độ ngang hàng với bốn cường quốc. Vậy sẽ có năm cường quốc tất cả; đây không phải một trò đùa để có thể cười đâu.

(Có một Nhà Thông Thái không phân biệt đối xử với bán nhân, điều đáng sợ ở đây là mình thậm chí không thể cười vào việc ấy được. Tình huống đó vẫn sẽ có biện pháp cứu cánh, nhưng trong trường hợp xấu nhất, nếu cậu ta hỗ trợ phe quỷ tộc... ) (Sairitz)<Trans: thì sẽ R.I.P tất>

Sairitz ngừng suy nghĩ.

Bởi vì cô hiểu rằng việc bán nhân trở thành đồng minh và tạo ra một đất nước có cùng cấp độ với bốn cường quốc còn lại vẫn còn ở mức độ dễ chịu nếu không muốn nói là vượt trội hơn hẳn tất cả. Trong đầu cô, thứ gì đó thậm chí còn tệ hơn xuất hiện.

Sự thống nhất cả thế giới.

Quỷ tộc đối đầu Nữ thần.

Thời điểm đó sẽ đánh dấu sự kết thúc của cả thế giới này.

Thương đoàn Kuzunoha là một con dao hai lưỡi.

Một thanh gươm tai họa với sức mạnh có thể chia đôi các quốc gia khác.

(Đây là điều tồi tệ nhất. Mình cảm thấy như đang dấn thân vào một vòng quay của sự hủy diệt vĩnh cửu vậy) (Sairitz)

Trong khi cảm thấy khó chịu như đang thiêu đốt, Sairitz sờ lên trán bằng tay phải.

Thứ mồ hôi dinh dính trên trán lạnh ngắt, và nó đã thể hiện trạng thái tinh thần hiện tại của cô.

“Sairitz-sama, vậy là ngài đang ở đây!”

“… Chuyện gì vậy?” (Sairitz)

Cô cảm thấy không khỏe, nhưng khi cấp dưới gọi, cô bèn phản ứng và ngẩng đầu lên.

“Vâng, đây là trường hợp khẩn cấp. Xin hãy trở về nơi trú ẩn ngay lập tức! ”

"Trường hợp khẩn cấp? Tối nay không có việc gì ngoài cuộc gặp mặt mà Falz-dono đã đề xuất, chuyện gì vậy- ”(Sairitz)

“Dù sao đi nữa, xin hãy nhanh lên!”

Sairitz cảm thấy hơi thô lỗ khi thuộc hạ ngắt lời, nhưng cô đoán ra chuyện gì đó rất khẩn cấp, nên cô theo sau cấp dưới và tiến vào nơi trú ẩn tại sân sau.

Một bầu không khí căng thẳng chưa từng xuất hiện khi cô rời đi, và sự ồn ào khi cô tiến bước vào, Sairitz khá ngạc nhiên.

Cấp dưới của cô nhanh chóng rời đi. Sairitz hối tiếc khi không giữ được bình tĩnh để yêu cầu cấp dưới giải thích tình hình.

(Đây không phải một vấn đề nhỏ nhặt. Điều mà mình biết rõ nhất là các đơn vị rồng của phe ta đáng lẽ phải đến từ sáng sớm rồi, nhưng mình vẫn chưa nhận được bất kỳ báo cáo nào về nó cả. Có khi nào họ đã nhận được lệnh mới ngay khi đường truyền được phục hồi không?) (Sairitz)

“Và nó không phải là thông tin tốt lành”, là những gì Sairitz đang nghĩ.

Hướng về phía ấy đầy khẩn trương, Sairitz trông thấy một người có quyền lực lớn với một vẻ mặt phức tạp mà cô không thường thấy.

Vua Limia đích thân ra lệnh cho mọi người một cách mạnh mẽ. Hoàng tử và các hiệp sĩ cũng đang phải di chuyển rất bân rộn.

Công chúa của Gritonia đang đưa ra mệnh lệnh cho một số cấp dưới, tuy nhiên, cô vẫn mang một biểu hiện khó chịu như thường. Vâng, Sairitz có kỹ năng trong việc quan sát mọi người, vì vậy cô có thể phát hiện ra những thay đổi nhỏ trong biểu hiện của từng người.

Ngay cả khi chỉ đứng yên, cô sẽ chẳng thể biết được chi tiết vụ việc.

Sairitz quyết định đi đến nơi ấy.

“Limia, Gritonia; chuyện gì đã xảy ra để đại diện của các cường quốc lớn phải trở nên như thế này? ”(Sairitz)

Trả lời cho câu hỏi bình tĩnh của Sairitz là hai biểu cảm khó chịu.

Vua của Limia, công chúa Lily.

Cả hai đều có điểm chung là sự thiếu kiên nhẫn.

“… Sairitz-dono huh. Tôi có một điều muốn hỏi nhanh thôi. Raidou đâu rồi? ”(Vua)

“Đây cũng được. Tôi muốn biết Raidou đang ở đâu”(Lily)

“Mới một lúc trước tôi có gặp cậu ấy. Giống như điều hai người đã nói, tôi đã yêu cầu cậu ta bằng cách nào đó hãy khôi phục lại thông tâm thuật ”(Sairitz)

Và rồi, chỉ 10 phút sau, nó đã được phục hồi.

Nếu phải chấp nhận thực tế này, cô không thể không cảm thấy run rẩy toàn thân.

Cô không hiểu lý do tại sao họ vẫn chưa làm gì cho đến vài ngày trước, nhưng điều này có nghĩa là, nếu muốn, bọn họ vẫn có thể hành động một cách độc lập.

Càng nhìn thấy nhiều mặt của thương đoàn ấy, cô càng cảm thấy sợ hãi.

“… Đúng như dự đoán, nếu là họ, họ có thể làm được. Hoặc là, họ có thể, nhưng họ vẫn không làm cho đến bây giờ ư? Không, đây là điều chúng ta đã quyết định, giờ không phải là lúc cho việc này. Thời gian cần thiết để tìm kiếm cậu ta rất quý giá. Trong trường hợp ấy, vào thời điểm chúng ta có thể liên lạc với cậu ta, sẽ tốt hơn nếu ta đợi ở lối vào của nơi trú ẩn”(Vua)

"Tôi sẽ đi cùng" (Lily)

Vua của Limia, người đi cùng ông, hoàng tử, và cả Công chúa Lily, xếp thành hàng rồi bắt đầu đi về phía lối ra.

Sairitz, người chưa được nghe về tình hình, đang lo lắng.

Cố để bằng cách nào đó hiểu ra tình hình, cô bắt kịp hai người kia và yêu cầu một lời giải thích.

Bởi vì họ dường như là những người biết nhiều nhất. Không, trực giác của cô nói rằng họ là những người liên hệ mật thiết với nhau.

“Cả hai người, xin hãy giải thích cho tôi về tình hình” (Sairitz)

“… Đó là một cuộc đột kích”

"Đột kích?" (Sairitz)

Vua của Limia nói ra những lời ấy với một biểu hiện khó chịu. Và Sairitz trả lời bằng một câu hỏi.

“Quỷ tộc đấy, Sairitz-dono” (Vua)

“Vâng, tôi nghĩ vụ việc với các dị thể là do quỷ tộc gây ra nhưng…” (Sairitz)

“Không phải thế. Ngôi nhà của chúng ta”(Vua)

“Kinh đô” (Lily)

“!!”

Một tiếng thét không thể thành lời lấp đầy cổ họng Sairitz.

Cũng vởi những lời nói hai người đại diện kia vừa thốt ra là một sự thật đáng sợ.

Những bước đi của quỷ tộc.

Tin tức sẽ làm rung chuyển cả thế giới.

“Ta biết rằng đó là một kế hoạch không tốt đẹp gì khi phải nhờ đến Raidou, nhưng trong một tình huống như thế này, chúng ta không còn cách nào khác ngoài việc yêu cầu cậu ta một cách bất hợp lý” (Vua)

"Tôi hoàn toàn đồng ý với ngài. Một bước đi sai lầm và thuật dịch chuyển của họ sẽ trở thành một mối đe dọa. Nếu có thể làm hỏng thanh gươm, tôi sẽ rất vui vì điều đó”(Lily)

“Oya, thật nguy hiểm. Lily-sama đang nói rằng họ là mối đe dọa sao? ”(Sairitz)

“Sairitz-dono, hãy để tôi nói thẳng, đây không phải là lúc để trò chuyện. Khoảnh khắc chúng ta bí mật đồng ý để đối phó với họ, điều này đã biến ta thành đồng lõa rồi. Xin đừng quên điều đó”(Lily)

“? !!”

“Tôi có cùng quan điểm giống công chúa của Đế quốc. Sairitz-dono, cô vẫn chưa hoàn toàn hiểu được tình hình. Nghe này, những kẻ tấn công là một đội quân được dẫn dắt bởi một tướng quỷ. Những địa điểm bị tấn công là thủ đô của đất nước tôi và thành phố của Đế quốc. Nói cách khác, Tu sĩ-dono, người quan trọng của Lorel cũng đang phải chiến đấu ”(Đức vua)

“Chiya-sama cũng vậy sao ?! Đức vua, ý ngài là sao ?! Kinh đô bị tấn công, hai anh hùng-sama và Tu sĩ-sama đột nhiên bị kéo vào cuộc chiến... không phải quái lạ ư ?! Quân đội của vương quốc đang làm gì vậy?! Để những kẻ thù xâm nhập sâu đến vậy và không giúp cho anh hùng-sama và nhóm của họ trốn thoát ... đây là hành động từ bỏ trách nhiệm của họ đối với thế giới và- ”(Sairitz)

“Im đi!” (Lily)

Thấy Sairitz đột nhiên bắt đầu đổ lỗi cho Vua của Limia, Lily hét lên.

Bị cắt ngang lời nói của mình, Sairitz trông như thể cô vẫn còn nhiều điều để nói khi trông đến Lily.

Đối với cô, không, đối với Lorel, vị Tu sĩ đó là một sự tồn tại quan trọng.

Chỉ bằng việc có Nữ tu sĩ mà người dân trong nước giữ được tình cảm sâu sắc, ở đất nước khác, người dân không có tình cảm tốt với Limia, chưa hết, nếu cô ấy nghe thấy nguy hiểm đang đến gần, việc cô mất bình tĩnh trong giây lát là bình thường.

Lý do tại sao cô ấy giao tiếp thân thiện hơn với công chúa Lily là vì vị vua Limia, cũng chính bởi điều này.

“Nghe này, Sairitz-dono. Thủ đô của đất nước tôi đang phải đối mặt với một số đơn vị địch ngay lúc này. Và có vẻ như tất cả chúng đều xuất hiện cùng một lúc. Chúng tôi hiện đang cố gắng xử lý tình hình, điều tra theo hướng mà chúng đã tấn công. Limia cũng vậy ”(Lily)

“Ở nước tôi, có vẻ như họ đã phát hiện ra một khối đen xuất hiện trên bờ biển và đang tiến gần. Nó đã gần đến thủ đô rồi. Tôi không hiểu chuyện gì đang diễn ra nữa. Những kẻ đó vẫn còn nhiều con át chủ bài sao? ”(Đức vua)

“Chúng ta cũng cần phải thay đổi tiến trình chiến sự hiện tại. Mục đích của quỷ tộc là chiếm được bức tường sắt của pháo đài Stella, sau đó chúng sẽ chống lại cả Vương quốc và Đế chế. Một bước đi sai lầm sẽ có thể gây chết người. Vì vậy, nếu cô nghĩ rằng chúng tôi đang làm điều gì đó quá mức trong các cuộc đàm phán với Raidou, hãy xen vào giữa và thay đổi nó đi. Đó không phải là một thỏa thuận xấu phải không? Ấn tượng của cậu ta về chúng tôi sẽ thấp hơn, và ấn tượng về cô sẽ tăng lên sau mọi chuyện”(Lily)

"Tôi không quan tâm nếu tôi có ở vị trí nào đi chăng nữa, tôi chỉ muốn gửi cậu ấy đến đất nước mình" (Vua)

“Tôi cũng phải đưa ra mệnh lệnh ở kinh đô. Ít nhất tôi phải tránh việc anh hùng-sama bị dồn vào một tình huống vô vọng ”(Lily)

Sự thiếu kiên nhẫn cũng bắt đầu dâng lên trong Sairitz.

Vị Tu sĩ đó có thể sẽ chết.

Tu sĩ của thời đại tiếp theo vẫn chưa được sinh ra.

Nếu Chiya chết, Lorel sẽ mất điểm tựa về tinh thần. Hơn nữa, nếu có chuyện gì xảy ra với Limia và Gritonia, Lorel cũng sẽ trở thành một quốc gia phải đứng ở tiền tuyến.

Nếu hai thảm họa đó trùng với nhau, điều gì sẽ xảy ra với đất nước họ, đó không phải là điều mà cô ấy có thể dự đoán được.

"Có thể nào ... các dị thể chỉ là mồi nhử ?!" (Sairitz)

“Tôi không nghĩ đó là một sự trùng hợp đâu” (Vua)

“Tôi muốn tin rằng đó là một sự trùng hợp nếu lượng khách VIP năm nay nhiều hơn bình thường, nhưng nếu thông tin về việc Hàn lâm trấn bị tấn công xuất hiện, rõ ràng là các nước khác sẽ gửi đi quân đội và đồ tiếp tế. Nếu là mồi nhử thì sẽ có nhiều mâu thuẫn, nhưng nó chắc chắn sẽ cho thấy một số thành quả ”(Lily)

“Chúng ta đã nhận thức sai lầm quỷ tộc sẽ ở rút đầu vào pháo đài Stella và duy trì thế phòng thủ như một con rùa, thế nên ngay cả khi chúng ta gửiđi các đoàn quân, chúng ta chỉ trì hoãn việc tấn công Pháo đài thôi. Và bởi đã có suy nghĩ đó trong đầu, chúng ta đã hạ thấp cảnh giác. Để giờ đây chúng đã hoàn toàn áp đảo phe ta. Thật khó chịu ”(Vua)

“Chà, không phải chỉ có mỗi tin xấu. Ít nhất, vào lúc này thông tâm thuật đã được khôi phục, vậy nên ta có thể cho rằng Thương đoàn Kuzunoha không phải gián điệp của quỷ tộc”(Lily)

“Ngay cả khi chúng ta chịu đựng điều này, họ đã có thể tấn công bằng kĩ thuật dịch chuyển khi ta vẫn còn đang làm khán giả. Nếu Raidou là người ở phe quỷ tộc, cậu ta sẽ không khôi phục lại thông tâm thuật đâu. Về mặt đó, ta cũng hơi nhẹ nhõm rồi ”(Vua)

Ba đại diện của các cường quốc nói chuyện trong khi đi bộ với tốc độ nhanh. Không cần chờ người hộ tống bắt kịp, họ đã ra đến lối vào của nơi trú ẩn.

Họ cảm thấy từng giây một đều dài đằng đẵng. Mười phút đau đớn trôi qua.

Một vị vua với quyền lực lớn, một hoàng tộc cũng với quyền lực lớn, và một người có vị trí cao trong một cường quốc lớn.

Cả ba đang chờ đợi nhân vật chính xuất hiện, Raidou, cậu nhận được một cuộc gọi từ Học viện và xuất hiện trước lối vào nơi trú ẩn.

Tomoe và Shiki; hai người tùy tùng và Falz-dono - chủ Hội thám hiểm cũng đi theo cậu.

"Raidou, chúng ta cần nói chuyện" (Vua)

“Đây là điều vô cùng quan trọng” (Lily)

"Tôi xin lỗi vì tôi lại phải đưa ra một yêu cầu trước" (Sairitz)

Ba giọng nói không ngừng nhắm vào Raidou cùng một lúc.

Cậu tỏ ra ngạc nhiên trong một giây, nhưng không lâu sau, không hề tỏ vẻ do dự, cậu cúi đầu trước ba người đó.

Những người theo cậu cũng làm vậy.

Trong khi nghe về cuộc nói chuyện của ba người kia, mặt của Raidou dần trở nên nghiêm trọng.

Nhà vua nghĩ rằng phản ứng của cậu đến từ sự căm ghét quỷ tộc.

Nhưng sự thật thì lại khác.

Raidou (Makoto) cảm thấy không an toàn, nghĩ rằng mỗi ngày của cậu sẽ trôi qua mà không bao giờ được gặp hai người Nhật đã từng đến thế giới này, và sự tức giận về việc Rona đã dùng dị thể làm mồi nhử; hai cảm xúc đó đang bao trùm lấy biểu cảm của cậu.

Đêm dài chầm chậm trôi qua.

CHƯƠNG 149: ĐÀM THOẠI CÙNG SHIKI-SENSEI.

<Dành cho ai đọc nhưng khó hiểu: Chương này diễn ra cùng lúc với Chương 148, vài phút trước đoạn cuối Chương 148 nha>

Lối vào chính của Học viện.

Trong vài ngày nay, một nơi chẳng có người nào tiến vào lúc nửa đêm.

Thông thường, nó là một cánh cổng luôn sáng suốt đêm, và cũng có rất nhiều học viên ra vào khu ấy.

Tuy nhiên, hiện tại chúng lại giống một chiếc đèn cổ cũ kĩ chỉ sáng lờ mờ.

Shiki và tôi là hai người duy nhất đang đi bộ ở đó. Chúng tôi vẫn chưa nghĩ ra nơi nào để đến cả, chỉ là tôi muốn tách ra khỏi mấy chỗ đông người ồn ào.

Nếu có chuyện gì xảy ra, chúng tôi sẽ đi đến ngay, nhưng tôi không nghĩ họ sẽ gọi cho mình sớm như vậy.

“Vua Limia và Công chúa của Đế quốc. Họ đang tỏ ra khá là kích động ”(Shiki)

“Nếu thủ đô của họ đang bị tấn công, không phải đó là điều hiển nhiên sao? Ngay cả trong thế giới này, đúng như mong đợi, vẫn rất tồi tệ nếu thủ đô đất nước mình gặp nguy hại huh ”(Makoto)

"Đúng vậy. Nó còn phụ thuộc vào tình hình, nhưng trong trường hợp này, họ đang phải hứng chịu một cuộc tấn công bất ngờ, tôi nghĩ rằng đây là một tình huống khá ‘xấu’ đấy "(Shiki)

“Thế thì họ chắc chắn sẽ bị kích động. Nhưng có vẻ như ngoài Rona còn có một quỷ tộc khác. Tại sao những kẻ đó lại đi tấn công đoàn quân bên này trong khi được bảo hộ bởi Pháo đài Stella chứ, một bức tường không thể xuyên thủng mà? Nếu rời khỏi nơi ấy, lực phòng thủ sẽ xuống thấp, chẳng phải sao? ”(Makoto)

“Nếu mục tiêu loại bỏ lực lượng đối phương, tốt nhất không nên rời khỏi cị trí ấy. Nhưng đây là chiến tranh, vì vậy họ cần tấn công ngay vào lúc này hay thời điểm khác, hoặc sẽ không thể nào đánh bại đối thủ của mình được. Hơn nữa, nếu họ làm đối phương nghĩ rằng họ sẽ chỉ ở yên trong pháo đài ấy, một cuộc tấn công bất ngờ là điều rất dễ xảy ra ”(Shiki)

Tôi thử hỏi về bước tiến của quỷ tộc tiếp theo với Shiki.

Hai thủ đô Asuta và Luinas. Thành thật mà nói, tôi không hiểu lý do tại sao họ lại thực hiện đồng thời hai cuộc tấn công.

Với những kiến thức tôi đã học được trong lớp lịch sử, thực hiện cùng một lúc hai trận chiến là một nước cờ tệ hại.

Nếu muốn làm điều gì đó như thế, bạn phải có sự khác biệt nhất định về sức mạnh, bằng không bạn sẽ bị đánh bại.

Tôi chưa được nghe thông tin chi tiết về quân số và chiến lược của họ, nhưng tôi hiểu được những lời mà giáo viên lịch sử của mình vẫn cố để truyền tải.

Bởi vì tôi nghĩ rằng ngay cả khi có đến hai kẻ thù, chắc chắn sẽ dễ dàng hơn nếu đánh bại từng phe một thay vì đi đánh cả hai cùng lúc.

Hơn nữa, nếu quỷ tộc bị tấn công bởi cả hai quốc gia cùng một lúc, họ sẽ bất lợi thế trong tình huống chống lại kẻ thù.

Phỏng đoán từ những gì Tomoe đã nói, tôi không nghĩ rằng quỷ tộc có đủ thời gian để tấn công.

“Chà, mục tiêu của quỷ tộc là đánh bại hân tộc, nên việc chuyển sang thế tấn công không phải một điều kì lạ” (Makoto)

“Limia và Gritonia là những người hiểu rõ nhất về cuộc chiến ở cả hai quốc gia, có vẻ như sự kích động của họ có hơi khác nhau. Ngay cả khi họ sở hữu một anh hùng, không đời nào họ không biết về… Không, họ là những hân tộc, vậy nên điều đó là có thể ư? ”(Shiki)

Shiki chắc đang cố gắng để trả lời tôi, nhưng có vẻ như anh ta cũng đang tự hỏi chính mình.

Tôi hiểu rằng đến cả Shiki cũng cần phải suy nghĩ lại về vấn đề quỷ tộc.

Ngay cả khi tôi nói điều này, anh ta có thể đang có những ý niệm rõ ràng hơn tôi.

Mio đang bận việc gì đó và vẫn chưa trở lại. Và Tomoe thì đang ở Asora.

Cách nhanh nhất là để Shiki nói với tôi.

Root cũng là một lựa chọn, nhưng anh ta đã đi đâu đó với Sairitz-san rồi, vì vậy tôi không thể xen vào giữa họ được.

“Có gì lạ không?” (Makoto)

“Khi quỷ tộc ngừng hành động, họ đã tận dụng thời gian của mình để sắp xếp công việc trong đội ngũ, chỉnh chu quân đội và nghiên cứu kỹ thuật. Nói một cách đơn giản, họ đang tiếp tục gia tăng sức mạnh ”(Shiki)

Nửa sau thực sự dễ hiểu.

Họ tạm thời ngừng hành động để gia tăng sức mạnh.

"Ừ, nếu tôi nhớ chính xác, họ đang mở rộng lãnh thổ, vì vậy họ cần thêm thời gian để ổn định lại, phải không?" (Makoto)

"Vâng. Nói cách khác, họ không còn là một tộc chỉ biết hành quân liên tục trong quá khứ nữa. Đây là điều tất nhiên thôi”(Shiki)

"Họ thậm chí còn có một dụng cụ nhằm ngăn cản sự can thiệp của Nữ thần, do đó, đây là một lợi thế" (Makoto)

“Có lẽ họ đã dự đoán rằng phe hân tộc sẽ tạo ra một biện pháp đối phó. Quỷ tộc hiện đang sở hữu lượng ma lực vượt qua hân tộc. Những hân tộc rõ ràng đã phải có ý nghĩ này rồi, nhưng… ”(Shiki)

“Nhưng?” (Makoto)

“Nhìn vào phản ứng của cả hai nước, tôi cảm giác như thể họ không mong đợi điều này sẽ xảy đến. Ngay cả tôi cũng hiểu được cách thức tấn công của quỷ tộc lần này. Họ đã dành thời gian để phát triển các loại ma thuật che giấu, vì vậy họ đã tận dụng nó và chia chúng ra các khu vực khác nhau, từ từ kích hoạt chúng bằng cách ẩn náu trong rừng và các thung lũng. Sau đó, họ sử dụng một điểm đánh dấu dịch chuyển, và để những người khác dịch chuyển tới nơi đó. Trong trường hợp của Đế quốc, họ đã đánh dấu sẵn vài điểm rồi, nhưng tôi không nghĩ các phương pháp họ dùng khác biệt gì hơn. Điều duy nhất họ làm chỉ là tăng số lượng điểm được đánh dấu mà thôi ”(Shiki)

“… Ra vậy” (Makoto)

Chắc chắn quỷ tộc đã dễ dàng xâm nhập vào thị trấn này bằng cách cải trang thành hân tộc, và ở Lorel cũng vậy.

Một câu thần chú giả mạo sự hiện diện.

Vậy khi Shiki nói: "che giấu cả một đơn vị", đó là điều khả thi.

Khi tôi gặp Sairitz-san, tôi có hỏi cô ấy về hai quỷ tộc cải trang thành lính canh, và có vẻ như hai kẻ đó đã trở lại theo lệnh.

Nói cách khác, trong Lorel có ít nhất một quỷ tộc nữa đã xâm nhập vào và đưa ra mệnh lệnh cho những kẻ khác.

Quỷ tộc dường như đang cố gắng tuyển dụng tôi, nhưng khi nghĩ về mối quan hệ giữa họ và các hân tộc, tôi rất có thể là một trường hợp đặc biệt. Có lẽ quỷ tộc cũng đã thâm nhập vào các quốc gia khác rồi.

Dịch chuyển cũng vậy, họ chỉ cần đánh dấu một điểm ở bờ hồ và tập trung quân ở đó. Nó không phải một việc khó khăn.

Ngay cả nếu quỷ tộc đã biết về Shiki, thì đây cũng không phải là điều họ không thể làm được.

Cho dù là thông tâm thuật, ngụy trang, hay dịch chuyển tức thời; quỷ tộc đều đi trước hân tộc.

Hân tộc đã quen với việc nhận được sự ban phước từ Nữ thần và các tinh linh, do đó, họ không có khái niệm về việc tự phát triển bản thân giống quỷ tộc. Chỉ một vài người trong số họ có cách suy nghĩ như thế, và điều đó sẽ tạo nên sự khác biệt lớn.

Theo những gì tôi có thể đoán, sự khác biệt này có thể so sánh với cuộc Cách mạng công nghiệp ở châu Âu và châu Á. Nhưng các hân tộc cũng có phước lành của Nữ thần và sự hỗ trợ của bà ta. Đây là bằng chứng cho thấy cấu trúc của hai tộc là sự khác biệt.

"Nếu hân tộc đánh giá ma thuật của quỷ tộc chỉ ở mức thấp, hoặc họ nghĩ rằng bằng cách nào đó sẽ có thể vượt qua điều này chỉ với phước lành của nữ thần ... họ sẽ thua cuộc" (Shiki)

“Không đời nào” (Makoto)

“Không đâu, tôi cũng nghĩ họ sẽ không làm vậy. Không đời nào họ sẽ nghĩ mình đã chiến thắng chỉ với sự thức tỉnh của Nữ thần và các anh hùng. Các quốc gia ở tiền tuyến như Limia và Gritonia đáng lẽ đã phải ăn cắp một vài kỹ thuật của quỷ tộc rồi”(Shiki)

“Chà, nếu kẻ thù có kĩ thuật siêu việt, đó là hành động hiển nhiên đúng không?” (Makoto)

“Nhưng họ thậm chí không thể xử lý mức độ tắc nghẽn đường truyền lúc trước. Ngài có nghĩ rằng thật kì lạ khi nhà vua và công chúa không thể trực tiếp đối phó với chuyện này? Họ là những chính khách; không phải kỹ thuật viên hay pháp sư. Nhưng nếu họ không thể truyền thông tin từ thủ đô của mình, nơi vốn sở hữu các chuyên gia tiến bước đến thị trấn này, điều đó nghĩa là họ thậm chí còn chưa đánh cắp khả năng sử dụng thông tâm thuật trên chiến trường nữa ”(Shiki)

“……”

Chắc chắn rồi.

“Ngoài ra, Vua Limia và Công chúa Gritonia nói rằng cuộc tấn công vào thị trấn này là một mồi nhử. Và họ nói như thể đang không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo ”(Shiki)

"Tại sao? Những người quan trọng đều tập trung tại Rotsgard, và quỷ tộc tạo ra một sự cố mà họ không thể lờ đi. Điều đó làm tôi bực tức vì họ vẫn thực hiện nó bất chấp việc tôi còn đang ở đây, vụ mồi nhử không phải là tính toán sai lầm đúng không? ”(Makoto)

“Waka-sama, để tôi nói điều này. Đó có lẽ là bản chất của thị trấn này, mua bán thời gian, hoặc có thể chỉ là tính toán đơn giản. Vấn đề chính, đây chỉ là một việc nhằm đánh lừa đôi mắt của họ, cho dù chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi. Chỉ với việc khiến những người quan trọng đến Rotsgard, kế hoạch đó đã tự đạt được thành công tối thiểu. Trong trường hợp xấu nhất, nếu không có quân đội từ bất kỳ quốc gia nào được huy động, nó sẽ không trở thành điều đáng quan tâm với quỷ tộc. Vào thời điểm đó, các biến thể sẽ tràn vào tất cả các khu vực trong thị trấn và Rotsgard sẽ sụp đổ. Không có bất lợi nào cho quỷ tộc cả. Và sự thật là, nếu chúng ta không có ở đây, Học viện sẽ không thể tìm ra điểm yếu của chúng, ngay lúc này, thị trấn có lẽ đã hơn một trăm biến thể đang đập phá rồi”(Shiki)

Đến ngày thứ hai, sự gia tăng dừng lại hoàn toàn và không đạt đến hàng trăm, nhưng tôi hiểu được điều đó.

Nếu vấn đề này không một ai động đến, có lẽ sẽ đạt đến vài trăm con xuất hiện.

Với tình trạng hiện tại, hân tộc có thể đẩy lùi các biến thể bằng số lượng.

“Ừ, thị trấn này có lẽ đã đi tong rồi. Không có cơ hội nào cho quân tiếp viện đến ứng cứu kịp thời. Và nếu họ có đến được thì ngay lập tức, họ sẽ phải ngăn chặn sự lây lan của những thứ đó ”(Makoto)

“Cho dù có bao nhiêu biến thể hoành hành đi nữa, thì quỷ tộc cũng chẳng gặp phải bất lợi gì. Đây thực sự là điều tốt cho họ. Bởi điều đó có nghĩa hân tộc sẽ không biết rằng nguy hiểm đang đến từ sau lưng mình ”(Shiki)

“Vậy tình hình thị trấn bây giờ vẫn tốt hơn những gì Rona đã lên kế hoạch” (Makoto)

“Vâng. Theo kế hoạch của người phụ nữ đó, nó có thể là một thành công, nhưng đây cũng có thể là một trong những kịch bản xấu. Cô ta đã bằng cách nào đó làm giảm đi một phần của quân đội Vương quốc và Đế quốc. Và quân tiếp viện từ Aion vốn phải tấn công pháo đài Stella đang bị giữ chân ở các thị trấn lân cận. Tôi nghĩ, ít nhất, cô ta đang buồn vì thực tế rằng thời gian cô ta tận dụng kế hoạch này chưa mang lại kết quả phù hợp ”(Shiki)

“Còn Lorel thì sao?” (Makoto)

“Ngài đã nói rằng quỷ tộc đã xâm nhập vào đoàn hộ tống của họ, nhưng cô ta đã ước tính rằng Lorel sẽ chỉ gửi đi nhiều nhất là các nhu yếu phẩm thôi. Rona có lẽ đã nghĩ về việc cướp bóc và ngăn cản việc đó, nhưng vì quỷ tộc tại khu vực này đã rút lui,tôi không rõ cụ thể ”(Shiki)

Nghe có vẻ đáng sợ đấy.

Vậy ra cô ta còn tính đến việc cắt bỏ nguồn cung cấp nhu yếu phẩm.

Thực sự đây là cái tôi có thể gọi là một mồi nhử xứng đáng!

“Đó không phải là một mồi nhử tuyệt vời sao?” (Makoto)

“… Nếu đúng là như vậy, chúng có lẽ sẽ làm cho quy mô rộng hơn một chút. Mồi nhử thật sự của Rona là… Đế quốc đó, Waka-sama ”(Shiki)

“!!”

Cái gì?!

Tôi ngạc nhiên bởi những lời đột ngột của Shiki nghe như thể anh ta đã chắc chắn về điều đó.

Không có sự khác biệt nhiều về lượng thông tin mà anh ta và tôi sở hữu, và chưa hết, sao anh ta có thể đạt tới kết luận đó ?!

Vì vậy, sự im lặng trước khi nói là bởi anh ta đã ngạc nhiên?

Tôi thực sự đang cố hết sức mình đây.

… Xin hãy cho tôi thêm chút thời gian.

“Từ Vương quốc, tất cả đơn vị đều hành quân theo cùng một hướng; tại Đế quốc, họ được chia ra vài khu vực. Một cái theo hướng của Stella và cái kia đến từ Ruinas; và sau đó, cũng có sự tham gia của lực lượng chính ở cả hai nước. Trên hết, ta tính đến trạng thái hiện tại của quỷ tộc, thời điểm và mùa. Miễn là việc tấn công được họ đặt làm ưu tiên, mục tiêu chính là Vương quốc ”(Shiki)

Mắt anh ta lóe lên.

Ah, anh ta làm tôi nhớ về Shiki của quá khứ, không, Lich thì đúng hơn.

Anh ta có một đôi mắt đáng sợ khi đang mưu đồ điều gì đó.

"Vậy, họ sẽ phá hủy Vương quốc" (Makoto)

Đó là hoàn cảnh khó khăn.

Nó sẽ tiếp tục dồn hân tộc vào chân tường.

"Không. Mục tiêu cuối cùng của họ là tài sản quý giá nhất của vương quốc ”(Shiki)

“Tài sản quý giá nhất?” (Makoto)

“Phải, những anh hùng. Họ định tiêu diệt những anh hùng ”(Shiki)

“?!”

Những từ gây sốc.

Mới chỉ khoảng 1 năm kể từ khi tôi và hai người khác đến thế giới này.

Và quỷ tộc đã định giết các anh hùng rồi sao?

"Tôi đã nghe nói về bản chất của các anh hùng, nhưng thay vì anh hùng bù nhìn của Đế quốc, anh hùng của Vương quốc, người tạo ra một sự cuồng tín còn nguy hiểm hơn" (Shiki)

Một con rối và sự cuồng tín huh.

Ah, nếu tôi nhớ chính xác, Tomoe và Mio đã nói điều gì đó về điều này lúc trước.

Sức mạnh thu hút mọi người và sức mạnh quyến rũ mọi người.

Mio nghĩ hai cái đó đều như nhau, nhưng Tomoe lại nói rằng chúng rất khác biệt.

Quyến rũ và biến mọi người thành tù nhân. Điều đang đón đợi chỉ là một con rối không thể hành động nếu không có mệnh lệnh của chủ nhân.

Thu hút mọi người và kéo họ lại gần. Điều đang đón đợi là một người bị điên, luôn tìm kiếm những giải pháp tuyệt vọng để cứu giúp dân chúng.

Đó là cách mọi thứ diễn ra nếu bạn chọn một trong 2 con đường trên.

Theo một cách nào đó, quyến rũ cũng hoạt động giống như sự tín nhiệm, nhưng kết quả sẽ khác biệt, hoặc là vì cô ấy đã nói vậy.

Ảnh hưởng khi những người phải chịu các hiệu ứng này đạt đến giới hạn, tôi chưa bao giờ chứng kiến, vì vậy tôi không thể nói nhiều về nó.

“Chà, những người hoàn toàn bị quyến rũ sẽ không thể di chuyển nếu không có lời nói của chủ nhân. Thật đáng thương. “Nếu tôi thực hiện những hành động khác ngoài những việc mà người đó đã nói, người đó sẽ ghét tôi, tôi sẽ bị loại bỏ”; nỗi sợ hãi đó sẽ ràng buộc mục tiêu. Và nếu họ không thể làm bất cứ điều gì, nó sẽ giống như dùng xe để kéo con ngựa đi vậy. Những người không thể hành động nếu không có mệnh lệnh chả khác nào mấy con Golem cả ”(Tomoe)

"Waka-sama là tất cả mọi thứ của tôi, nhưng ... tôi không có ý định thua bất cứ ai bị quyến rũ đâu" (Mio)

Tôi đột nhiên nhớ đến cuộc trò chuyện của Tomoe và Mio.

Phía chúng tôi rất yên bình.

“Đó là sự khác biệt của sự quyến rũ được tạo ra bởi một kỹ năng và sự quyến rũ không phải do cái gì cả. Nhưng nếu tôi nhớ chính xác, vài chục thám hiểm gia từ Tsige đã đến Limia phải không? Cái gì đó trong họ đang được dẫn dắt bởi người anh hùng. Không phải Vương quốc là một đối thủ khó nhằn hơn về lực lượng chiến đấu sao? ”(Makoto)

Những thám hiểm gia có thể chiến đấu khá tốt trong vùng đất hoang.

Họ có bí quyết chiến đấu riêng của mình.

Ngay cả khi mấy con quỷ muốn nghiền nát họ, tôi nghĩ việc đó sẽ khá khó khăn.

“Waka-sama. Cũng giống như ngài nói, những người mạnh nhất trong Vương quốc là những thám hiểm gia đó và tổ đội của anh hùng. Nhưng những mạo hiểm giả đó cũng có một điểm yếu rất lớn ”(Shiki)

"Điểm yếu?" (Makoto)

“Họ đã học được cách để chiến đấu trong vùng đất hoang. Sau khi đến Vương quốc, họ có thể đã học được cách để chiến đấu theo nhóm. Đến một mức độ mà họ sẽ có khả năng nhất định trên chiến trường ”(Shiki)

"Đúng, đó là một điều tốt" (Makoto)

“Tuy nhiên, họ có một đặc điểm đã ăn sâu vào trong tâm trí ngay từ đầu. Họ là những thám hiểm gia. Ngay cả khi họ giỏi tấn công, họ cũng không thể bảo vệ các thị trấn, các căn cứ và những nơi có quy mô đặc biệt rộng lớn. Các lính đánh thuê và hiệp sĩ có thể khác, nhưng về cơ bản, thám hiểm gia luôn vô tư. Nếu chúng ta tính 100 là sức mạnh của một người, họ sẽ chỉ có thể tung ra 50 phần trong một khu rừng ”(Shiki)

“Tsige cũng bị tấn công bởi mamonos, vậy nên họ có thể bảo vệ đúng không? Nó không tệ đến vậy chứ ”(Makoto)

“Sẽ tốt nếu họ được như thế. “Một căn cứ được mở ra trong 1 năm ở cùng đất hoang sẽ phồn vinh”, có một câu nói như vậy. Nếu tôi phải chiến đấu với một mạo hiểm giả, tôi sẽ buộc họ vào trong rừng. Có nhiều khả năng điều đó sẽ ảnh hưởng đến việc chiến thắng, và nếu đó là một nơi có những hiệu ứng đặc biệt, khả năng thậm chí còn nhiều hơn. Một trận chiến phòng thủ, họ phải chiến đấu trong khi chú ý đến người dân, ngay cả một hiệp sĩ cũng sẽ gặp khó khăn trong tình huống đó. Nếu ngài tạo ra một đòn tấn công bất ngờ, tôi tự hỏi nhuệ khí của họ sẽ trở nên như thế nào ”(Shiki)

“…Có phải Vương quốc đang sụp đổ không?” (Makoto)

Tôi có nên đi cứu họ không?

Nhưng đó là vị anh hùng mà tôi chưa bao giờ gặp, và ở một nơi đã bị ảnh hưởng bởi Nữ thần.

Nếu tôi đi giúp Limia, khă năng sự gắn kết của tôi với họ sẽ sâu hơn rất nhiều.

Tốt nhất là nên xử lí nó mà không cần tôi phải đi.

Tôi hỏi Shiki nếu có một cơ hội như vậy.

"Tôi tự hỏi. Tôi không nghĩ rằng nó sẽ đạt đến điểm sụp đổ đâu. Nếu có đủ thiệt hại để có thể sụp đổ, anh hùng đã chạy sang một nơi khác rồi. Tuy nhiên, nếu cuộc tấn công chỉ nhắm đến thủ đô, anh hùng sẽ chết. Quỷ tộc sẽ không mất nhiều thời gian lắm để hoàn thành việc đó. Trận chiến này cũng sẽ trở thành bàn đạp cho một cuộc hành quân lớn. Nói cách khác, đó là một sự lừa bịp. Nếu họ ít nhất có thể giết chết anh hùng, tôi không nghĩ họ sẽ cần phá hủy cả Vương quốc. Tất nhiên, cái đó chỉ xảy ra khi phỏng đoán của tôi là chính xác. Tôi không chắc chắn 100%. Có một phần vẫn không rõ ràng, và sẽ rất khó để dự đoán những suy nghĩ của Quỷ vương và Rona ”(Shiki)

Một sự lừa bịp huh.

Nhưng họ hoàn toàn có ý định giết anh hùng.

Tôi nhớ những lời của Tsukuyomi-sama.

“Hãy chăm sóc họ”, huh.

Nhưng ngay cả khi tôi nghĩ đến việc cứu họ, chúng tôi cũng đang ở trong một tình trạng bế tắc.

Chúng tôi không có “lí do nào” để đi đến Limia.

“'Vẫn chưa có đủ sức mạnh, nên đừng dấn sâu vào nó vội” huh '(Makoto)

“Phía bắc đang bước vào mùa đông. Trong trường hợp đó, dù là phòng thủ hay tấn công thì tuyết và băng vẫn sẽ cản đường. Hành quân ở giữa cái lạnh là tự tử. Đây là mùa của sự chiến thắng và trốn thoát ”(Shiki)

“… Nhưng ngay cả khi chúng ta muốn giúp họ, dịch chuyển đến đó thì…” (Makoto)

“À, đúng rồi. Tomoe-dono … ”(Shiki)

Đúng.

Tôi nhớ ra cuộc trò chuyện mà Tomoe đã có với những người quan trọng một vài phút trước.

Hoàn cảnh xấu khi muốn sử dụng dịch chuyển tức thời.

CHƯƠNG 150: NGOÀI DỰ TÍNH CỦA ROOT.

Tomoe, Shiki và tôi đang được chào đón bởi những vị khách hệ trọng: Vua Limia, Công chúa Lily, và Sairitz-san; họ yêu cầu chúng tôi dịch chuyển đến cả hai quốc gia, Limia và Gritonia.

Sau đó, những người từ đền thờ sẽ bị bỏ lại ở đây ư? Có vẻ đám người từ Aion đã sớm rời khỏi các thị trấn lân cận và hướng về pháo đài Stella.

“Chúng tôi cũng sử dụng dịch chuyển trong lúc trợ giúp Hội thương nhân nên thanh kiếm đã gần đạt tới giới hạn rồi,” đó là lời nói dối mà Tomoe đã tạo ra với một vẻ mặt hối lỗi. Vua Limia và Công chúa Lily cúi đầu, họ liên tục nói những điều như thể đang đe dọa, và yêu cầu dịch chuyển bất kể phương pháp có là gì.

Sairitz-san lúc nào cũng làm công việc xoa dịu tình hình, nhưng Tomoe lại tránh né bằng cách xin lỗi. Khi cả hai người đó chuyển mục tiêu sang tôi, tôi đã thực sự sợ hãi.

Đúng như dự đoán, khi đất nước mình đang bị đe dọa, sự căng thẳng của họ rất khác biệt so với trước đây.

Tựa như sự gan dạ trong họ trỗi dậy ấy.

Công chúa Lily trông nhiều tuổi hơn tôi một chút, nhưng bầu không khí quanh cô hoàn toàn khác xa tôi.

Tôi không biết đó là bởi dòng dõi hay do cách giáo dục, nhưng họ đúng là những người phi thường.

Kỳ lạ thay, chúng thật đáng sợ đấy, nhưng so với lúc đứng trước Zara-san thì áp lực chẳng bằng.

Một phần nội tâm, tôi vẫn giữ bình tĩnh và bỏ qua một bên điều như vậy được.

(Waka, nhiêu đó đủ rồi. Xin hãy gật đầu. Ngài làm tốt mà) (Tomoe)

Thông tâm thuật từ Tomoe.

Tại thời điểm tôi đang nghĩ về hướng chuyển giao việc này sang Tomoe, cổ đã lên tiếng và đed nghị như thế với tôi.

Một sự trợ giúp lớn đấy.

[Hiểu rồi. Đây là tình huống khẩn cấp, nên không thể làm gì khác được. Tomoe, cô có thể thực hiện chúng không?] (Makoto)

Sau nhiều lần đùn đẩy, cuối cùng tôi cũng phải gật đầu.

Đây hoàn toàn là điều tôi có thể làm, và việc không thể thực hiện chỉ là lời nói dối từ Tomoe.

Mọi thứ có lẽ sẽ trở nên rõ ràng hơn về sau.

"... Waka, đây không phải việc bất khả thi, và nếu ngài bảo tôi làm thế, Tomoe này sẽ làm như ngài muốn, nhưng nếu phải dịch chuyển một lần nữa, thanh kiếm sẽ không thể dùng tiếp được đâu" (Tomoe )

[Ý cô là như thế nào?] (Makoto)

“Nó rất có thể sẽ gãy. Và sửa chữa lại là điều không thể. Như thế có thực sự ổn không? Phải hy sinh thanh kiếm đã hỗ trợ cho Thương đoàn Kuzunoha cho đến tận bây giờ? ”(Tomoe)

Ra vậy...

Chuyển đổi khả năng dịch chuyển sang một công cụ.

Nói cách khác, khi công cụ đó bị hỏng, sẽ khiến người khác tin rằng bạn không thể sử dụng được nữa.

Cuối cùng tôi cũng hiểu được lý do tại sao họ lại tạo ra một cái cớ để chuyển sức mạnh dịch chuyển sang một thanh katana ngắn.

Vì vậy từ giờ chúng tôi không được sử dụng dịch chuyển nữa sao? Hoặc Tomoe đã có một lý do khác để sử dụng nó sau này?

Dù sao đi nữa, tôi sẽ làm theo vở kịch của Tomoe.

[Tôi không phiền đâu. Đây là một yêu cầu từ những người muốn giữ chân quỷ tộc trong cuộc chiến. Nếu chúng ta có thể giúp đỡ, tôi muốn hợp tác. Tôi không rõ nếu thanh kiếm đó có thể thay thế được không, nhưng nếu số phận cho phép, chúng ta sẽ gặp lại nó] (Makoto)

“… Đã hiểu” (Tomoe)

Với một khuôn mặt như thể đang phải chịu đựng nỗi đau tinh thần, Tomoe làm như thể cổ đang gặp rắc rối. Cô bèn tách ra một chút khỏi Vua Limia, Công chúa Lily, Sairitz-san và Root, người đang ở bên cạnh ba người kia.

Những thứ như: “Khoảng cách đến thủ đô là quá xa” và “Nếu là Đế chế, nó sẽ chỉ tới được thị trấn Robin gần với đường lớn” là mấy thứ linh tinh cổ đã tạo ra.

Một lúc sau, Tomoe rút ra thanh katana ngắn, và trong khi tập trung sức lực, cô mở ra một cánh cổng sương mù.

Vua của Limia và hiệp sĩ bước vào cánh cổng đó và biến mất. Vì một số lý do, hoàng tử muốn ở lại.

Sau đó, công chúa Lily và một số người dường như là trợ lý thân cận biến mất bên trong cánh cổng khác. Ở phía bên này, một số người trông như những thị thần đã ở lại.

Và rồi, thanh gươm đó gãy.

Với một khuôn mặt ảm đạm, Tomoe quỳ xuống.

Diễn sâu thật đấy. Đó chỉ là một thanh kiếm giả thôi mà.

Tất nhiên, tôi sẽ không nói ra điều ấy đâu...

Đôi mắt của Sairitz-san, hoàng tử, và mấy người thị thần cho thấy những dấu hiệu của sự nhẹ nhõm khi họ nhìn Tomoe.

Có lẽ họ đã yên lòng khi biết chúng tôi không thể sử dụng dịch chuyển nữa.

Chà, chúng tôi có khả năng dịch chuyển và sức mạnh để chống lại các dị thể, vì vậy khi nghĩ đến cả hai thứ đó, nó có lẽ là một điều khá là đáng sợ.

Tôi muốn hỏi Tomoe đang cay đắng đối mặt với những cảm xúc của mình với một chút phản đối, nhưng tôi quyết định chỉ đến chỗ đó và đặt một tay lên vai cô ấy.

[Cô không sao chứ, Tomoe? Tôi rất xin lỗi] (Makoto)

(Kukuku, những tên đó đã bớt căng thẳng đi rồi. Nghiêm túc mà nói, họ ngây thơ đến mức đám quỷ tộc có thể như đang chơi đùa với họ vậy. Thật ngu ngốc làm sao) (Tomoe)

Hành động như thể đang lo lắng, điều này có phần hơi phung phí đấy.

Đến cuối, cô ấy yêu cầu tôi để cổ lại một mình trong chốc lát và tôi đã cho phép. Sau đó, chúng tôi đi đến sân sau, nơi ấy Tomoe tách khỏi chúng tôi.

Khi nói “một mình”, cô ấy bí mật nói với tôi bằng thông tâm thuật rằng cổ sẽ trở lại Asora, vậy nên ngay lúc này Tomoe đang đến đó.

Và đó là lý do tại sao, nếu chúng tôi dịch chuyển ngay bây giờ, nó sẽ rất tệ.

“Kết quả của trận chiến sẽ dựa vào lượng sức mạnh mà các anh hùng sở hữu. Chà, quỷ tộc chắc đã lo đến chuyện đó rồi, và đó là lý do tại sao họ đang nhắm đến một trận chiến nhanh chóng. Miễn là không có tình huống đặc biệt nào xảy ra, mọi việc sẽ diễn biến đúng như kế hoạch của họ ”(Shiki)

"Có cách nào mà ta có thể giúp họ khi vẫn đang ở Rotsgard không?" (Makoto)

"Vâng. Tự mình đi đến đó là điều xấu với chúng ta, nhưng nếu đó là, ví dụ, Nhân dực tộc hoặc tộc Gorgon. Không ai biết được mối quan hệ giữa họ và chúng ta. Việc gửi các Arkes đi để hỗ trợ cũng là một lựa chọn”(Shiki)

“Đó không phải là một lựa chọn phù hợp. Gửi đi những người từ Asora đến đó mà không có chúng ta, tuyệt đối không. Ngoài ra, Nhân dực tộc toàn bay trên trời đấy? Liệu họ có biến thành mục tiêu không? ”(Makoto)

“… Waka-sama, Nhân dực tộc khá mạnh. Có lẽ họ thậm chí có thể tự mình hạ cả một đất nước đấy. Ngài chỉ cần quan sát một cuộc chiến của họ với các chủng tộc khác thôi. Nhưng khả năng chiến đấu để chống lại Waka-sama của họ là quá thấp. Ngoài ra, tộc Gorgon, nếu họ được gửi ra chiến trường, khả năng của họ có thể ngay lập tức kết thúc trận chiến. Trong trường hợp xấu nhất, chúng ta có thể tự mình xóa bỏ hiệu ứng hóa đá nếu muốn mà. Không có vấn đề gì cả. Cái hóa đá đó không thể giết người ngay lập tức được đâu. Họ là những người đặc biệt mà”(Shiki) <đm... Một mình cân cả quốc gia... Vãi cả đám này... Bug vkl>

Khi tôi từ chối ý tưởng sử dụng những người tại Asora để làm lực lượng chiến đấu, Shiki bàn bạc với tôi một cách nghiêm túc.

Có phải Nhân dực tộc thực sự mạnh mẽ không đây?

Họ không thể đỡ được những mũi tên của tôi, họ thậm chí còn bay lên trời và lẩn trốn vào mây. Những sinh mệnh yếu đuối ấy hả.

Ngay cả những Gorgon, nếu kẻ địch tạo ra một rào chắn chống hóa đá, vũ khí duy nhất của họ sẽ là mái tóc biết di chuyển.

Tôi thực sự không thể đồng ý việc để họ chiến đấu, và hơn hết, đó là chiến trường đấy.

“Hừm… Nếu Shiki đã nói vậy, tôi sẽ kiểm tra họ một lúc khác. Nhưng lần này là một cuộc tấn công khá nghiêm trọng từ quỷ tộc đúng không? Ngoài ra, có khả năng anh hùng sẽ thấy họ như những mamono và tấn công. Tôi không muốn điều đó xảy ra ”(Makoto)

“Hm… Nếu ngài đã nói vậy, không thể khác được. Nghĩ về tỷ lệ thành công và những bất lợi cho phe ta, tôi nghĩ đó sẽ là một kế hoạch tốt chứ ”(Shiki)

“Tôi không muốn bỏ mặc những anh hùng một cách dễ dàng, nhưng chúng ta cũng không thể cứ thế mà đến đó được. Thật là phiền phức. Mà này, Shiki, chúng ta đã nói về Vương quốc nãy giờ rồi, nhưng còn Đế quốc thì sao? Nếu nơi đó là mồi nhử thật sự, thì ta không cần phải lo lắng sao? ”(Makoto)

Tôi nhận thấy rằng chúng tôi mới chỉ nói về Vương quốc.

Phải, có hai anh hùng.

“Đó là việc tôi chưa hiểu rõ lắm. Thành thật mà nói, tôi không biết. Tôi đã có một cái gì đó trong đầu rồi, nhưng tôi tự hỏi nó có thực sự chính xác không”(Shiki)

"Anh có thể vui lòng cho tôi biết về nó không?" (Makoto)

“Cho dù quỷ tộc đã thực hiện tấn công ở cả hai phía, họ vẫn còn quá ít lực lượng chiến đấu. Hơn nữa, các lực lượng tại Đế chế đã bị phân tán. Tôi không cảm thấy rằng họ đang nhắm đến thủ đô ở phe đó. Nhưng nếu Đế quốc phát hiện ra rằng cuộc chiến ở đó chỉ là mồi nhử, anh hùng Đế quốc có một con rồng khá nhanh, vì vậy anh ta sẽ đến đó để hỗ trợ. Những quỷ tộc vẫn chưa hạ được thủ đô của Limia sẽ bị bắt giữ trong cuộc tấn công gọng kìm của cả 2 anh hùng. Có vẻ như anh hùng Đế quốc có thể chống lại nhiều kẻ thù cùng lúc, nên sức mạnh đó không phải thứ bọn họ có thể dễ dàng bỏ qua. Cuộc chiến càng kéo dài, cơ hội quân đội tại pháo đài Stella sẽ tập hợp với quân đội thủ đô càng tăng thêm. Và quỷ tộc không chỉ có số lượng quân nhỏ hơn, họ thậm chí có thể bị xóa sổ. Nếu điều đó xảy ra, mọi việc họ làm sẽ là vô ích.” (Shiki)

“Ừ” (Makoto)

“Vậy nên có lý do cho việc họ phân tán lực lượng của mình tại Đế chế, nhưng tôi vẫn chưa biết rõ. Tôi đang nghĩ rằng có lẽ Sát long nhân mà Waka-sama đã nhắc đến trước đó đã tham gia vào một trong những đơn vị tiến đến Đế quốc. Nếu họ sử dụng cô ta để hoàn toàn giữ chân anh hùng, tôi không biết lý do của việc phân tán lực lượng, nhưng tôi hiểu việc đó sẽ củng cố thêm kế hoạch tấn công Limia. Nhưng việc Sát long nhân có đứng về phe quỷ tộc hay không là điều vẫn chưa rõ ràng. Nếu cô ta chiến đấu, sự thật rằng cô ta là kẻ phản bội sẽ lan truyền khắp thế giới. Tôi tự hỏi liệu người đó có thực sự làm điều gì như vậy không, đây là những gì tôi đang nghiền ngẫm ”(Shiki)

“Sofia huh ~ Tôi không biết gì về cô ta cả. Tôi mới chỉ gặp cổ một lần, nên không đời nào tôi biết cô ta đang nghĩ gì ”(Makoto)

Tôi và cô ả có cùng điểm chung là đều sở hữu một con rồng cao cấp đi cùng. <con kia chỉ là trung cấp thôi main ah>

Nhưng cách suy nghĩ của cô ta là điều tôi không thể đọc được.

“Phụ thuộc vào nơi Rona sẽ xuất hiện huh. Nếu là ở trong Đế quốc, nơi đó thực sự sẽ là một mồi nhử, và sự phân tán lực lượng là để làm suy yếu nó . Đó là một cách nghĩ, nhưng… ”(Shiki)

Có vẻ như cả Vương quốc lẫn Đế chế đều đang ở trong một tình huống khá bấp bênh.

Phía Limia có vẻ tệ hơn, nên tôi nghĩ rằng mình nên làm gì đó.

Họ cũng là Người Nhật như tôi mà.

Để nghĩ rằng một việc gì đó như thế này đã xảy ra trong khi chúng tôi đang hoạt động ở Rotsgard.

Tôi cảm thấy như vấn đề này sẽ trở nên lớn hơn.

◇ ◆ ◇ ◆ ◇ ◆ ◇ ◆

“Động thái kỳ diệu mà Makoto-kun đã làm một cách vô tư, sự phục hồi thông tâm thuật vào lúc đó; Tôi nghĩ kế hoạch giết anh hùng của quỷ tộc sẽ được tiến hành hoàn hảo, nhưng có vẻ như nó sẽ phải chao đảo rồi ”(Root)

Trên một ngọn tháp ở một góc Học viện, Root nhìn Makoto và Shiki đang đứng gần cổng.

Tầm mắt của cậu ta khá xa.

Thông thường sẽ không ai có thể nhìn thấy họ từ khoảng cách này.

Một ai đó với đôi mắt tốt cũng sẽ chỉ nhìn thấy vài cái đốm nhỏ thôi.

Vào ban đêm, việc đó còn khó khăn hơn.

“Với bước đi đó, nó sẽ giống như việc phủ nhận mối liên hệ của cậu ta với quỷ tộc. Trên hết, thể hiện sức mạnh của Thương đoàn Kuzunoha trước các quốc gia khác, giờ đây họ đã bị xem là một mối đe dọa. Chà, họ đã có được một lợi thế lớn đó là làm tất cả mọi người tại Rotsgard yêu thích thương đoàn của mình ”(Root)

Nếu thời điểm đó nhanh hơn, hoặc chậm hơn một chút, có khả năng Thương đoàn Kuzunoha sẽ trở nên khó khăn hơn trong việc phủ nhận mối liên hệ của mình với quỷ tộc.

Những động thái từ Tomoe cũng bị ảnh hưởng, nhưng bối cảnh mà cô ấy tạo ra lúc đầu vẫn hơi chậm, đó là cách Root nhìn nhận theo quan điểm của cậu ta.

Makoto xác định thời điểm rất tốt và nó đã được chú ý đến. Không chỉ vậy, đó không phải là lời đề nghị của chính cậu ta mà là một thứ tương tự như quyền lực đã bị đẩy sang cho người ấy.

Đó là thời điểm mà nhiều người sẽ nghĩ rằng đó không phải mục tiêu hay ý định của cậu.

Một cơ hội mà ngay cả bản thân người đó cũng không thể xác định được, khoảnh khắc mà cậu ta thậm chí không biết nó sẽ đến.

Đấy không phải một thứ có thể nhắm tới.

Điều không thể thực hiện được trừ khi cậu ta được sinh ra dưới “ngôi sao” ấy.

Root không thể làm gì ngoài việc cười.

Nhưng cũng có một cảm xúc khác xen lẫn vào sự thôi thúc không thể cưỡng lại của anh ta khi cười.

“Đó mới là Makoto-kun. Ngay cả khi cậu ta ở dưới một ngôi sao, nơi cậu ấy thường rất may mắn, cậu đã vượt qua tất cả những thứ đó. Ngay cả vào thời điểm này, nó thậm chí khiến mình nghĩ rằng cậu ta đã dùng lá Joker<trò hề> cùng với lá Át chủ bài vậy ”(Root)

Chính xác là vậy.

Cậu ta không có những điều cơ bản, nhưng Makoto cũng không may mắn.

Root biết rõ điều đó.

Đó là lý do tại sao cậu ta không cho rằng Makoto sẽ đạt được thành tích bất ngờ như vậy.

Chiến đấu với một con rồng cấp cao mà bản thân còn không hề hay biết, gặp phải một con nhện tai ương, không thể hiểu được lời nói của những người mình gặp, có một ngoại hình bình thường nhưng vẫn bị khinh thường; cho dù có ở bất cứ đâu, cậu ấy luôn liên quan đến một điều gì đấy.

Root vẫn nghĩ: cậu ta mang trên mình kiểu “số phận” như vậy rồi.

“Hơn nữa, cậu ấy đã thay đổi tất cả những điều đó thành lợi ích của mình và đã đạt đến mức này. Lần này, cậu sẽ làm gì tiếp theo đây ~ !! ”(Root)

Đột nhiên mở to đôi mắt thích thú, Root quay mặt về phía bầu trời trống rỗng.

"Không thể nào! Ngươi đáng lẽ chưa thể di chuyển được! Người phụ nữ kia, ngươi đang thúc ép bản thân quá nhiều đấy !! ”(Root)

Biểu hiện của sự kích động và ngạc nhiên mà Root đang thể hiện ngay lúc này sẽ làm Makoto ngạc nhiên nếu cậu ta nhìn thấy nó.

Vết rạn nứt xuất hiện từ những đám mây vốn đang che phủ bầu trời và ánh sáng chiếu qua nó.

Một ánh sáng vàng chiếu xuống từ bầu trời đêm.

Một phần của thị trấn Rotsgard ngập tràn bởi một ánh sáng thần thánh khiến những người thấy nó vô thức cảm nhận được sự trang nghiêm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!