"Vào những lúc thế này, ta ghen tị khi ngươi có được độ linh hoạt để rũ bỏ mọi chấn thương chỉ bằng việc tái tạo đấy"
Bên trong phòng chính điện, hiện tại trở nên khá yên ắng.
Tại nơi đã hoàn toàn bị biến thành một khu vườn dùng để ngắm sao, tôi thả lỏng thế phòng ngự.
"Vậy ra ngươi có thể chuyển sang trạng thái đối đầu cùng ta khi áp dụng cùng tốc độ tương tự, hừm. Thậm chí ngươi còn chưa dùng đến năng lực hồi phục, ta đây cũng chỉ biết cười trừ thôi!"(Io)
Io đã hồi phục với tốc độ tương đối nhanh, hắn lại tiếp tục kết hợp cả 4 cánh tay để tấn công.
Mục tiêu của hắn là ngực tôi.
Bốn đòn công kích với phiên bản vuốt nhọn. Sau khi bị thổi bay và phá nát vài cái cột, tôi cảm thấy hơi khó thở.
Đau đấy.
Tôi đang nghĩ đến việc giảm bớt lớp nguỵ trang và xóa bỏ tác dụng của vật phẩm đổi lấy sức mạnh mà hắn ta đang dùng, nhưng khi kiểm tra tính năng chuyển đổi từ bộ giáp Mio sáng tạo một cách hời hợt, tôi tìm thấy một thứ gì đó.
Bên trong mũ đội đầu, một hình ảnh ba chiều liên quan đến cách sử dụng chợt xuất hiện trước võng mạc tôi.
Một sự đầu tư quá thừa thải.
Phần được đánh dấu hình con nhện là những kĩ năng đặc biệt huh.
Tôi không sử dụng bất cứ thứ gì khác ngoài việc đá, và ngay trước khi thực hiện đòn đá, xuất hiện một bản linh tinh gì đấy, tôi nghĩ mình sẽ kiệt sức nếu thực hiện theo đó, thế nên tôi đã quyết định bỏ qua.
Khi tôi ngó lơ việc ấy, một giọng nói lịch sự thông báo thiếu sót dữ liệu nhập vào và hiệu ứng sẽ bị cắt giảm bớt 40% sức mạnh tấn công.
Chỉ là, làm thế quái nào một món đồ chơi lại đi xa đến vậy và còn nghiêm trọng như thế này, tôi éo hiểu được.
Ép buộc việc chuyển đổi được phóng thích.
Từ những gì Mio phản ánh, có vẻ chúng sẽ biến đổi từ vai anh hùng sang vai phản diện.
"Nếu áp dụng, ngài sẽ là một anh hùng bí ẩn đấy-desu", là phần tôi đã bỏ qua.
Khi tôi quan sát chi tiết, một loại phép thuật xóa bỏ với rất nhiều hạn chế.
Phép xóa bỏ thông thường còn dễ sử dụng hơn nhiều lần so với cái này, nhưng khi nghĩ về mối liên kết giữa Io và Rona, thứ này vẫn tốt hơn.
Sau tất cả thì khuôn mặt của tôi sẽ không bị lộ ra.
Hơn nữa, điều kiện bắt buộc phải chạm vào mục tiêu trên thực tế rất dễ dàng với trường hợp của Io.
Ngay cả khi tôi chỉ đứng im chờ đợi, hắn ta sẽ lao vào thôi.
Và dường như hắn sẽ không phá vỡ thế tấn công đâu.
"Độ dẻo dai không chỉ đến từ bộ giáp ấy. Ngay cả khi ngươi có đang sử dụng ma thuật tăng cường đi nữa, ta vẫn không nghĩ ngươi là một hân tộc"(Io)
"Ta sẽ coi đấy như là một lời khen. Thậm chí liên tục tung ra những đòn tấn công bừa bãi như thế, mục tiêu của ngươi vẫn là ta. Còn anh hùng tính sao đây?"(Makoto)
"... Phản ứng từ cấp dưới của ta hầu như đã mất hút. Thay vì tìm kiếm tên anh hùng trong mớ hỗn độn ấy, ta sẽ đối phó với ngươi trước tiên. May thay, ta vẫn còn vài giờ nữa "(Io)
"Kẻ vừa tạo ra mấy đợt công kích lúc nãy, theo ta nhớ, là một cộng sự nữ bên phe ngươi. Mối liên kết với cô ả là gì thế?"(Makoto)
"Vậy ra ngươi đã biết. Ngươi thực sự còn hơn cả một tồn tại vô danh. Nhưng nếu đã biết, chắc ngươi cũng hiểu rằng bọn chúng không phải là những kẻ có thể bị ép buộc được, đúng chứ? Răng nanh của bọn chúng tình cờ không chĩa vào bọn ta, thế nên bọn ta đang lợi dụng lại chúng, đấy là tất cả mối quan hệ hiện có giữa chúng ta"(Io)
"... Ra vậy. " (Makoto)
"Và cái thế đứng ấy là sao đây? Ngươi sẽ cho ta xem thứ gì tiếp theo hả?"(Io)
"Ai biết được. Cứ chờ đi"(Makoto)
Với thế đứng chỉ có phân nửa chiều cao, tôi giơ cao cánh tay phải.
Cánh tay ám muội đang hướng về phía Io.
Io đang đổi lấy linh hồn để có được sức mạnh. Tôi đã tìm thấy cốt lõi ma thuật trong người hắn thông qua những hạt ánh sáng.
Trong mấy lời bình luận của Mio, bảo rằng: "Vận dụng con mắt từ trái tim nhằm tìm ra điểm yếu từ đối thủ" hoặc đại loại vậy. Nghiêm túc thì chẳng có tích sự gì luôn.
Tôi mở rộng [Sakai] bao phủ bản thân và cả Io, sau đó nắm bắt dòng chảy của sức mạnh.
Cũng bởi tôi đã chuyển sang thế phòng thủ theo phản xạ khi một loạt những thanh kiếm ánh sáng rơi như mưa xuống đây mà.
Ngay lập tức tôi đã có thể chuyển đổi về lại chắc là vì những thành quả từ sự nỗ lực của tôi đấy.
Ngon rồi.
Ngay vai phải hắn ta, chính xác thì tại khớp nối, huh.
"Vậy thì, thể hiện chúng đi nào!" (Io)
"..."
Io, kẻ vừa gồng cơ lên và đạt đến vận tốc đáng sợ, lao thẳng đến tôi.
Về bản chất, chỉ bằng việc như này, một tên khổng lồ như thế là một mối đe dọa.
Trọng lượng từ cơ thể hắn ta cũng là một thứ vũ khí đấy.
Và nếu trọng lượng đó kết hợp với số cơ bắp của hắn, nguy hiểm còn tăng lên gấp vài lần nữa.
Tôi liên tưởng đến một gã khổng lồ nếu đã học được võ thuật, vậy thì một hân tộc với trọng lượng có đồ sộ đến đâu cũng sẽ bị áp đảo hoàn toàn và sẽ không có cơ may chiến thắng nỗi.
To lớn, nhanh nhẹn và còn dẻo dai nữa.
May mà tôi không phải đụng độ mấy gã như thế tại Nhật Bản đấy.
"?!"
Tôi bình tĩnh lại và nhắm chính xác đến mục tiêu đã định.
Nhưng Io đột nhiên dậm chân xuống đất và nhảy lên không trung.
Thật bối rối mà!
Một điều bất ngờ, vẫn là cái cảm giác lạnh buốt khi đối đầu với hắn ta.
Nhưng cũng không quá chú tâm vào việc ấy, tôi mở rộng nhận thức ra xung quanh.
...
Sẽ tốt thôi nếu chúng triệt tiêu lẫn nhau.
Ngay bây giờ, lợi thế mạnh nhất từ hắn ta, thứ vũ khí ấy, tôi sẽ đánh cắp chúng.
Một cú đá đang tiếp cận tôi.
Nếu phải nhận đòn tấn công đó, bỏ qua lượng sát thương, tư thế của tôi sẽ bị phá vỡ.
Nhưng với thế đứng của mình, tôi dễ dàng tránh được nó.
Thành công rồi.
Tôi không thể tìm ra khoảng trống sau cú đá ấy.
2 cánh tay đang chuẩn bị nắm lấy đầu tôi.
Đây rồi.
"[Phá vỡ chú thuật]" (Makoto)
"!!!"
Ngay lúc hắn ta vừa tiếp đất, tôi chém đứt vai phải của Io bằng bàn tay của mình.
Theo đúng mục tiêu đề ra, tôi đã chém xuống một đường thẳng xuyên qua nơi Biểu Tượng Hoa Hồng hội tụ nhiều sức mạnh nhất, bàn tay phải của tôi gần như chạm vào mặt đất.
Đầu tôi bị chộp lấy và cả cơ thể bị ném văng đi.
Đòn tấn công liên tiếp bằng nấm đấm thậm chí còn không đạt đến 10 cú trước khi dừng lại.
Nếu chỉ có thế, chẳng nhầm nhò gì cả.
Bộ đồ kêu cót két, nhưng nó vẫn chưa bị phá hủy.
Một cú đá vung thẳng vào mặt tôi.
Tôi cuộn mình và tung một cú đá tương tự, những đòn công kích triệt tiêu nhau.
Ngay cả khi ăn phải vài cú đấm, miễn sao phá hủy được vũ khí mạnh nhất từ đối phương, việc này cũng dễ thở thôi.
Cú đá vừa rồi mạnh hơn mấy cú đấm tôi nhận phải.
"Fuh ~" (Makoto)
Tôi hít thở mạnh.
Cố gắng hô hấp nhiều nhất có thể.
Con tim tôi quay về thời điểm trước khi lâm vào trạng thái lạnh băng.
Rồi tôi nhìn đến Io.
Hắn vẫn đứng im ngay chỗ đó.
Bên phần cánh tay bị tôi chém đứt đã được chữa lành.
Đúng như mong đợi về sức mạnh tái tạo của hắn ta.
Tuy nhiên.
Cơ thể hắn không còn tỏa ra ánh sáng nào cả.
"... Ngươi đã làm gì?" (Io)
"Ta đã loại bỏ hiệu ứng của Biểu Tượng Hoa Hồng rồi" (Makoto)
"Ngươi bảo loại bỏ sao?!" (Io)
"Đúng vậy, loại bỏ. Phần bị chặt đứt sẽ không trở lại, sức mạnh ấy đã biến mất rồi"(Makoto)
"Không thể nào. Một điều điên rồ như thế... "(Io)
"Ta mong là ngươi không còn dự trữ mấy loại vật phẩm như thế nữa. Ngươi ... còn ý định chiến đấu tiếp không đây?"(Makoto)
Io, Sofia, và cả Lancer nữa.
Tôi chẳng muốn chiến với cả 3 cùng một lúc đâu.
Nếu được hỏi liệu tòa lâu đài này có còn được tiếp tục sử dụng làm nơi cư ngụ nữa hay không, câu trả lời chắc chắn là không rồi.
Tôi mà đánh với mấy người đó ở đây, nơi này sẽ biến thành bình địa mất.
Mà vốn dĩ thủ đô này cũng đã bị sang bằng bởi những thanh kiếm ánh sáng và vụ nổ kia rồi.
Họ sẽ phải sử dụng một thành thị khác làm thủ phủ, hoặc một lần nữa tái thiết lập lại thành phố mới.
Tôi nghĩ rằng Quỷ tộc đã tiên liệu trước ít nhất 2 hoặc 3 năm để Vương quốc Limia thực hiện xong công việc này.
Tôi chẳng biết Gritonia đã phải gánh chịu bao nhiêu thiệt hại, nhưng ngay cả khi Stella bị tước đoạt, quỷ tộc vẫn chiếm được thế thượng phong trong chuyện này.
Miễn sao anh hùng vẫn bình anh vô sự, tôi không cho rằng Io và đám binh đoàn quỷ tộc còn sót lại sẽ chịu rút lui đâu.
"Chúa tể loài rồng mạnh mẽ trường tồn..."
"?"
"Sofia... đấy là, chú thuật tăng cường hả? Người phụ nữ ấy, sao cô ta đột nhiên xuất hiện ở thủ đô này chứ? Chuyện quái gì đã xảy ra với Đế quốc rồi?"(Io)
Một chú thuật tăng cường.
Với những lời lẽ từ Io, tôi nhận ra một chất giọng vang vọng khắp cơ thể mình.
Đây chắc chắn là giọng của Sofia.
Cô ta không chỉ la lớn, mà còn đang thực hiện một chú thuật nữa.
Và cô ả đang đứng trên trời.
Vị trí cô ta tôi đã nắm bắt được rồi.
... Mặc dù tôi hiểu điều này cũng vô nghĩa với một người như cô ta thôi. <ý là con này sẽ dịch chuyển với mấy thanh kiếm bất cứ lúc nào>
Những gì cô ta đang thực hiện lúc này chỉ là cố tiếp tục chú thuật của mình trong một phạm vi rộng lớn và âm vang từ chất giọng ấy như đang tuyên bố rằng đây là một chú thuật khá ghê gớm. Một kiểu chú thuật đặc biệt đây.
Tôi có thể cảm nhận được nguồn sức mạnh khá lớn lao luôn.
Chỉ có điều, cấu trúc của phép thuật đó khá dễ đọc, và kẻ địch dễ dàng tìm ra cách ứng phó thôi.
Nói cách khác...
Nếu là một chú thuật lần đầu tiên được thi triển, tính hiệu quả cao đấy.
Dù vậy, bên trong các thành thị hay những lâu đài tồn tại mấy rào chắn nhằm vô hiệu hóa những phép thuật ảnh hưởng lên phạm vi rộng lớn, do đó, ngay cả khi có củng cố thêm sức mạnh ma pháp vào những đòn tấn công nhắm xuống thị trấn, cũng chẳng có tác dụng gì nhiều.
Để nghĩ bọn họ thiết lập được một rào chắn ngăn chặn những phép thuật trong một phạm vi nhất định nào đó thì ý tưởng cũng thật không tệ đấy chứ.
Nếu chỉ là một phép thuật cấp thấp, chúng sẽ bị phát giác ngay khi dùng đến chú thuật tăng cường. Do vậy, nhiều khả năng thị trấn sẽ thực hiện những biện pháp phòng ngừa ngay. Và cũng dễ hiểu thôi nếu như nguồn sức mạnh tại chính thành thị ấy là không đủ dùng.
"Kiếm Long, Thủy Long, Hỏa Long, Hắc Long..." (Sofia)
Chú thuật dài lê thê.
Trên hết, dòng chảy đang hội tụ vào bên trong.
Một kỹ năng tự gia cường bản thân hả?
Từ những gì tôi nhớ được, phép bổ trợ vận dụng chú thuật với mục tiêu lên chính bản thân mình thì hiệu quả phải nói là bạo phát luôn.
Io có lẽ cũng đang đo lường ý định thật sự từ Sofia. Hắn ta đang dõi mắt theo một chấm đen trên nền trời kia.
Nếu ngay cả đồng minh cô ta còn không biết, thì tôi cũng bó tay thôi.
Nhưng tôi sẽ chuẩn bị kỹ lưỡng.
Có vẻ chú thuật từ Sofia sẽ tiếp tục một lúc nữa, còn Lancer hình như đã đáp xuống thị trấn rồi, nhưng vẫn chưa có động tĩnh gì nhiều.
Shiki cũng ở gần đó. Chẳng biết liệu có làm gỏi được tên Lancer hay không, nhưng chắc anh ta sẽ có thể cầm chân hắn được đấy.
Kế đến, tôi chỉ còn biết cầu nguyện senpai đừng làm bất cứ điều gì quá liều lĩnh.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy senpai bận rộn đến vậy.
Dựa vào trí nhớ của tôi, cô ấy là người luôn kết thúc mọi việc với một khuôn mặt rất điềm tĩnh mà...
Khi một ai đó sinh tồn tại một thế giới song song, nhiều điều sẽ đổi thay ư.
Trong lúc cảnh giác với tên Io, bên trong bộ đồ, tôi xác nhận việc tăng cường cơ thể bản thân và thiết lập lại lượng ma lực.
Một trận tái đấu với Sát long nhân huh.
"Tất cả những thứ khác, éo cần quan tâm!" (Sofia)
"Hah ?!" (Makoto)
Vô tình sự ngạc nhiên nơi tôi thốt ra thành tiếng.
Nguồn sức mạnh hội tụ quanh Sofia với tốc độ cao.
Thật phi lý mà!
"Chết đi"
Giọng nói ấy được cảm nhận thông qua [Sakai] và vang vọng trong tai khi tôi đang ngước nhìn lên trên.
Ngay thời khắc ấy, một tia chớp giáng thẳng xuống đỉnh đầu tôi.
◇◆◇◆◇◆◇◆
Tôi đang phải đối phó với Sofia.
Trong khi đề cao cảnh giác với Io đang quan sát sau lưng.
Chết tiệt, bộ trang phục đã...
"Ngươi vẫn sống nhăn sau phát công kích đó, hừ. Không chỉ vậy, ta chỉ mới phá hủy bộ đồ và ngươi thì chẳng hề hấn gì. Như mọi khi, ngươi rất đáng âu lo"(Sofia)
Nụ cười rùng rợn thật quen thuộc.
Một thanh kiếm sở hữu cùng màu sắc nhưng kích thước thì nhỏ hơn so với thanh kiếm trong kí ức của tôi.
Ngay cả khi tôi đã nắm bắt tốt qua [Sakai], nhưng cảm giác lúc trực diện đối đầu với thứ như này, đúng như mong đợi, rất khác biệt.
"Sofia Bulga" (Makoto)
"Chà, đích thị là ta đây. Thật vinh hạnh khi ngươi vẫn còn nhớ đến ta. Sau lần đó, rất nhiều thứ đã xảy ra đấy. Ta đã chắc chắn ngươi sẽ không tử ẹo chỉ vì một thứ gì đó ở mức độ đấy đâu"(Sofia)
"Mặc dù tôi có đôi chút hy vọng cô sẽ bị hạ sát bởi cái gã gọi là "Ác quỷ" ấy chứ. Nhưng không ngoài dự kiến, cô vẫn sống nha, hừm"(Makoto)
Dù tôi vẫn chưa tận mắt chứng kiến cái gã ấy.
Nghiêm túc đấy, thật là một người may mắn.
"?! Ngươi đang nói cái quái gì vậy? Nhưng ta vui lắm. Ngươi vẫn có thể chịu đựng được tất cả sự đả kích ấy. Ngươi mạnh hơn rất nhiều so với anh hùng Đế quốc-kun" (Sofia)
"... Cô đã giết anh hùng hả?" (Makoto)
Này này.
Nếu cô ta hạ sát anh hùng, Nữ thần chắc chắn sẽ nỗi giận.
Thậm chí Nữ thần có lẽ sẽ tham gia vào việc này đấy.
Sofia vẫn sẽ chấp nhận luôn sao?
"Không. Chưa đâu. Chỉ là, hắn ta đã thể hiện một thứ gì đó rất thú vị cho ta xem, nên ta đã để hắn sống"(Sofia)
"Dường như tôi cũng đã giải khuây cho cô rồi đấy, hay là cô tạm rời đi trong hôm nay được không?" (Makoto)
"Bất khả thi. Lancer cũng như ta đã nhận ra ngươi là một chướng ngại rất lớn. Có lẽ ngươi sẽ, mà không, chắc chắn ngươi sẽ biến thành một trở ngại cho bọn ta thôi"(Sofia)
"... Dựa vào trực giác hả?" (Makoto)
"Ừm. Lần này, ta chắc chắn sẽ cắt nát lớp phòng thủ của ngươi"(Sofia)
Tôi có thể cảm nhận được cơn khát máu thông qua đôi mắt Sofia gần như đã đạt đến đỉnh điểm.
Nếu chiến đấu với cô ả lúc này, tôi cần phải tập trung nhiều hơn nữa vào cuộc chiến so với lúc đụng độ Io, hoặc tôi sẽ bị thương đây.
Nhưng mà, Sofia là một kẻ thù.
Cô ả đã tuyên bố sẽ hạ sát tôi đấy. Chưa có kẻ địch nào như cô ta cả.
Vậy thì việc nghiêm túc có là xấu xa đâu chứ?
Sẽ tốt đẹp miễn sao tôi vẫn sống nhăn răng để trở về.
Đúng thế.
Miễn sao không quên đi bản thân mình, tôi sẽ ổn cả thôi.
"Vậy giờ thì..."
"Cả hai người, dừng lại!"
"? !!"
"Ara"
"Rona? Tại sao cô lại ở đây"
Rona ?!
Ngay lúc này, khi khuôn mặt tôi đã bại lộ từ đòn tấn công của Sofia, cô ta lại đến đây?!
Thật là đời éo như mơ?!
Gặp mặt Nữ thần, ép buộc phải biến hình, rồi Hibiki-senpai, lại đến Sofia, và giờ là Rona sao?!
Chẳng khác gì khi đang chơi bài với một kẻ đùa dai và có hết thảy 5 lá bài đang ném thẳng vào tôi!
Tôi đã làm hết sức mình ở Rotsgard, và rất hài lòng về sự thẳng thắn hay như cơn xúc động bất ngờ nơi tôi! Như thế vẫn chưa hết!
Tất cả mọi thứ như đang sụp đổ.
Không.
Lần này, ngoài mong đợi, không tốt chút nào.
Không chỉ mình tôi, mà là cả thương đoàn; thậm chí tôi đã lôi kéo mọi người ở Asora vào vụ này.
Tomoe, Mio và Shiki.
Chắc rằng tôi không thể bỏ cuộc được.
Ngay cả khi phải dùng đến vũ lực, ngay cả khi phải đi ngược lại ý muốn của bọn họ...
Thậm chí về mặt hình hay hình dáng có thay đổi một chút, tôi phải thực hiện điều này bằng bất cứ giá nào.
Tô sẽ sang bằng tất cả.
"Sofia, và cả tên màu trắng... eh, cậu..." (Rona)
"..."
Lộ hàng.
Chết tiệt. Khi thời điểm đến, nó xảy ra quá đỗi dễ dàng.
"Rai... dou?" (Rona)
"Cái gì?! Gã này là Raidou hả?!"(Io)
Hình như Io cũng biết đến cái tên Raidou.
Mà nếu Rona đã phác thảo những nét đặc trưng trên khuôn mặt tôi cho Io biết, ngay cả khi Rona không đến, chuyện cũng đến hồi kết sau khi tôi quay mặt lại.
"Ara, ngươi cũng biết đến Rona sao, Raidou?" (Sofia)
Sofia nói như thể vừa nhớ ra điều đó.
Sao cô ta dám nói ra như thể chẳng có gì vậy.
"Raidou, việc này nghĩa là sao? Đáng lý ra cậu nên ở Rotsgard vào lúc này, phải không? Tại sao cậu lại đến thủ đô? Sao cậu lại bị Io và Sofia nhìn chằm chằm như vậy? "(Rona)
"... Cái đó..." (Makoto)
"Dường như hắn ta đã có một thỏa thuận với Nữ thần. Và hắn muốn cứu Anh hùng Vương quốc cũng như hạ bệ Stella"(Io)
"Chà, Raidou. Cậu đã nói dối tôi, hay lắm đấy. Như tôi nghĩ, cậu thực sự nghe theo mệnh lệnh Nữ thần huh. Dù vậy, Limia là sự bất hạnh. Nếu cậu không đến đây, lâu đài và cả thị trấn sẽ không đến mức này đâu. Nếu cậu đến thủ đô Đế quốc, Mitsurugi và tôi sẽ không phải chạy đến đây. Thật đáng tiếc mà"(Sofia)
"... Thỏa hiệp. Tôi chỉ thực hiện một thỏa thuận với Nữ thần thôi. Chỉ là thực hiện mấy lời hứa với nhau. Tôi không phải một quân tốt của bà ta "(Makoto)
Những cử chỉ bất ngờ từ Sofia phản ứng lại mấy lời nói của Io.
Chúng đang sụp đổ.
Tôi cảm thấy rất nhiều thứ đang đổ sụp.
"Raidou, cậu đã hứa sẽ gặp Chúa quỷ-sama đúng chứ? Vậy thì, chiến đấu với Quỷ tộc chẳng phải là hành động chống lại những lời nói ấy sao?"(Rona)
Rona à.
Thậm chí cô còn không cố để hiểu ẩn ý sau những câu từ của tôi đấy.
Có lẽ cô ta đang tuôn ra những lời này vì cứ nghĩ tôi là người rất đơn giản.
Với cô ta, chắc hẳn tôi là một hân tộc rất dễ đối phó ở Rotsgard đây.
Nếu không có Shiki ở đó, có lẽ tôi còn bị lợi dụng nhiều hơn nữa.
"Sự thật chắc rằng tôi đã hứa sẽ gặp mặt Quỷ vương. Tuy nhiên, tôi không nhớ đã hứa ở bất kỳ hoàn cảnh nào sẽ không cản trở quỷ tộc. Rona, hẳn cô phải hiểu những gì tôi đang cố nói, đúng không? Tôi đã được yêu cầu để bảo vệ anh hùng và sự đầu hàng từ Stella. Đây là những việc có thể làm được ngay cả khi không cần phải tàn sát Quỷ tộc. Nếu cô không muốn phải hy sinh thêm những đồng đội, lần này hãy rút quân đi"(Makoto)
"Chỉ vài ngày trước cậu còn gọi tôi là Rona-san. Hiểu rồi. Cuộc tấn công từ đám dị thể ở Rotsgard đã khiến Raidou giận dữ đến mức này huh. Hình như cậu không có chút gắn bó mật thiết nào với hân tộc mà, do đó chúng sẽ tác động đến cuộc sống vất vả như một thương nhân của cậu tại đó chứ?"(Rona)
"... Bằng cách tàn sát tất cả thương nhân chống đối tôi sao?" (Makoto)
"Đám dị thể được Quỷ tộc kích hoạt sẽ hành động theo những gì chúng muốn. Vì vậy, cậu sẽ không phải chịu trách nhiệm hay bị nghi ngờ đâu. Mọi việc đều cứ thế xảy đến mà thôi. Raidou cùng những người khác chỉ việc tìm nơi ẩn trốn, và sau đó, quân đội từ các quốc gia sẽ xuất hiện và quét sạch dị thể thôi. Nếu quay về với công việc kinh doanh, cậu sẽ có được một môi trường tốt hơn cho công việc đấy. Sự cố ấy chẳng thể nào gây cho cậu nhiều rắc rối mà"(Rona)
"Một sự giúp đỡ không cần thiết" (Makoto)
"... Đúng rồi. Larva, à không, Shiki huh. Một thương đoàn còn bao dung cả kiểu người như vậy mà. Vì vấn đề đạo đức, tôi không thể nói nhiều hơn. Nhưng các cậu lại âm thầm lên kế hoạch trong bóng tối, một nước tính quá sai lầm. Hành xử như một thương nhân ngây thơ và tốt bụng, cậu đã khiến Larva phải hợp tác"(Rona)
"Tôi đã dọn dẹp một ít ở Rotsgard" (Makoto)
"Tôi đã nhận được báo cáo về chúng rồi" (Rona)
"... Mặc dù quỷ tộc lẽ ra phải ở xa khỏi thị trấn đó?" (Makoto)
Cái báo cáo đó không phải là quá nhanh hay sao?
"Đúng, quỷ tộc sẽ như thế" (Rona)
Vậy thì là bán nhân ư?
Nhìn vào đội quân Io dẫn đầu, tôi hiểu rằng quỷ da xanh không phải là kẻ thù duy nhất của hân tộc.
Ra thế. Vậy là bọn họ còn hợp tác với bán nhân huh.
Thậm chí có hơn hẳn về số lượng, nhưng những kẻ bị bao vây tứ phía lại chính là hân tộc.
"Cái đó vòng vo quá đấy" (Makoto)
"Tôi đã giữ lời hứa của mình, cậu biết không? Tính sao đây. Cậu có muốn thực hiện một thỏa thuận với tôi một lần nữa không? Tôi sẽ hỗ trợ thương đoàn trong lãnh thổ quỷ tộc với tất cả những gì mình có. Tất nhiên, tôi sẽ không ngăn cản cậu thực hiện việc kinh doanh với những quốc gia hân tộc đâu. Chí ít tôi sẽ không can thiệp vào. Đổi lại, hãy rút lui khỏi đây"(Rona)
"... Tôi đã nói với cô rằng tôi có một lời hứa với Nữ thần. Rona, cô nên lôi Io đi và quay về căn cứ quỷ nhanh đi. Kế đến, sơ tán mọi người tại pháo đài Stella. Nếu cô để họ lại, điều đó sẽ chỉ làm tăng thêm những cái chết vô nghĩa"(Makoto)
"Sofia đã đạt tới sức mạnh vượt qua mọi hân tộc rồi đấy, cậu biết không vậy? Ngoài ra, thêm cả Io nữa, cậu nghĩ rằng mình sẽ kết thúc mọi chuyện tốt đẹp sao?"(Rona)
"... Tôi cũng bị chỉ trích vượt ra khỏi mọi khái niệm thông thường nhiều lần rồi. Không cần phải lo lắng đâu. Mọi thứ vẫn ổn. Rona, nếu muốn, cô có thể tham gia cùng họ. Bởi vì có vẻ cô đang đánh giá thấp tôi đấy"(Makoto)
"Wa?" (Rona)
Rona khô lời luôn.
Những lời lẽ kiểu vậy chẳng hợp với tôi chút nào.
Nhưng trong dịp này, cho dù có là hai hay ba người, cũng chẳng có gì khác biệt cả.
Cũng không kỳ vọng quá nhiều vào Shiki, nhưng tôi cũng không phiền nếu Lancer có đến đây đâu.
Tập trung, tập trung nào.
Phép thuật của tôi đã cho phép dùng trở lại.
Tôi nên trình diễn màn ra mắt sau khoá huấn luyện của mình.
Chỉ là tôi có thể đi bao xa đây?
Không quá xấu xa khi xác nhận việc ấy với kẻ thù của mình đâu ha.
"Rona, những lời lẽ ấy không kiêu căng đâu. Chỉ vài phút trước, ta đã sử dụng Biểu Tượng Hoa Hồng và chẳng thể nào kết thúc cuộc chiến được"(Io)
"HOA HỒNG-?! Io, ta đã bảo với anh phải trở về mà?! Tại sao anh lại sử dụng một thứ như thế?! Tôi đã để Reft giữ nó, vậy tại sao anh lại có được?!"(Rona)
"Để cấp dưới của mình giữ một thứ như vậy không khác gì địa ngục. Ngoài ra, Reft là một trợ lý của ta trong quá khứ. Ông ấy đã đồng ý với quan điểm này. Ngoài ra, nếu có thể hạ gục anh hùng ở đây, ta không ngại việc để lại mọi thứ cho các thế hệ tương lai. Cô ấy đã trở nên mạnh hơn mong đợi"(Io)
"Nghe này! Anh đã leo lên đến cấp bậc tướng quỷ, đừng có nói ra điều phải tử trận dễ dàng như thế rồi giao phó mọi thứ cho người khác! Chắc chắn vị Chúa tể chúng ta phục vụ đều như nhau, nhưng sự trung thành có thể hơi khác nhau. Ta không quá hẹp hòi đến mức không thừa nhận kiểu người hiếm hoi như anh đâu, Io. Nếu muốn giao phó hướng đi cho những người khác về mọi mặt, sao anh không trở thành một người hướng dẫn và truyền lại những kĩ năng của bản thân hả? "(Rona)
"Ah, thật không vui mà, xin lỗi" (Io)
"Và? Số thời gian còn lại của anh còn bao lâu?"(Rona)
"Ừ thì, cái đó..." (Io)
"Không có ánh sáng nào phát ra cả. Anh không thể quay về tổng hành dinh nữa sao?" (Rona)
Rona nói bằng một giọng cay đắng.
Con người này có sự gắn kết với đồng đội của mình huh.
Không đúng, Io cũng đang ngạc nhiên, lẽ nào biểu hiện trên nét mặt cô ta khá hiếm sao?
Sofia đang chĩa thanh kiếm vào tôi, nhưng cô ta không cử động.
Trong khi đang ngạc nhiên, tôi lén lút che giấu [Sakai] và kết thúc việc giải phóng sức mạnh của mình.
So với tất cả những bất hạnh dồn dập ập đến, đây là một phước lành nhỏ nhoi.
"Hiệu ứng của Biểu Tượng Hoa Hồng đã biến mất" (Io)
"... Hiểu mà. Anh có di ngôn nào muốn nhắn nhủ không? Bất luận là ai, ta sẽ chịu trách nhiệm và đảm bảo những lời nói ấy đến được tai của đối tượng"(Rona)
"Không phải vậy, gã Raidou ấy, hắn đã cắt đứt chúng rồi" (Io)
"...."
"Trong lúc Biểu Tượng Hoa Hồng đang được kích hoạt, Raidou đã mạnh mẽ khước từ chúng. Ta cũng không biết hắn làm gì nữa"(Io)
"... Eh? Vậy thì, lẽ nào... "(Rona)
"... Không nhất thiết rằng ta sẽ chết đâu" (Io)
"!!! Vậy thì phải nói ngay từ đầu đi! Cái đó sẽ gây hiểu nhầm đấy!!! "(Rona)
"Hơn thế, cô nên bình tĩnh lại. Chính cô mới là người không để ta nói hết câu đấy chứ"(Io)
"Uuuh"
Rona nhìn tròng trọc đến tôi.
Không không, tôi chẳng có lỗi gì trong việc ấy, cô biết mà?
Hoặc đúng hơn, theo những gì Rona nói, thực tế cô phải cảm ơn tôi mới đúng.
"Fufufu... fufufu, ahahahahaaha !!" (Sofia)
Tiếng cười lớn của Sofia vang lên trong chính điện.
Ngay cả khi có thể nhìn thấy bầu trời đêm, một rào chắn vô hình vẫn đang quanh đây.
Rào cản hỗ trợ tạm thời ấy đã bị mất hiệu lực vì những thanh kiếm ánh sáng.
Đúng là thủ đô có khác.
Một mong đợi không tồi từ một lâu đài thuộc một cường quốc lớn.
Thậm chí nếu bị phá hủy, chúng vẫn có thể kích hoạt lại.
Sau khi kết thúc tràng cười, cô ta đảo mắt qua hết thẩy mọi người ở đây.
Tôi cho rằng thế này sẽ giảm bớt động lực nơi cô ta thôi.
Nhưng nếu đã là Sofia, chúng chỉ là việc hão huyền.
"Ra vậy! Ngay cả khi Io đặt cược cả cuộc sống nhưng hắn ta vẫn chẳng thể gây ra chút thương tích nào đáng kể! Fufu, fufufu! Thật tốt khi ta đã "giải phóng" ngay lúc đầu. Nếu không dùng đến toàn bộ sức mạnh, ta có thể sẽ không thắng nổi"(Sofia)
"Toàn bộ sức mạnh, của một Sát long nhân huh" (Io)
Io lảm nhảm như đang thở dài sầu não.
"Tôi cảm thấy cần tìm một nới ẩn núp rồi" (Rona)
"Tôi cũng vậy" (Makoto)
"Đừng nói thế. Ngươi xứng đáng mà, Raidou"(Sofia)
Sofia nở một nụ cười độc địa cứ như một đứa trẻ khi nghĩ đến mấy điều đen tối ấy. <chịch chịch chịch... @@>
"À đúng rồi, Rona. Về vấn đề ở Seiko"(Sofia)
"Sao đột nhiên lại liên quan đến nơi đó?" (Rona)
"Tên thật của gã "Ác Quỷ" ấy, ta vừa mới nhớ ra" (Sofia)
"Hah?" (Rona)
Tên của Ác quỷ?
Theo tôi được biết, Sofia đã chiến đấu chống lại tên Ác Quỷ đã từng tạo ra một cái hồ ấy hả?
Và cô ta vẫn còn sống.
Sức sống thật mãnh liệt.
Thật lạ là tôi đã bị lay động bởi cuộc chiến ấy.
"Hãy tái đấu nào, Ác quỷ Raidou!" (Sofia)
"... .."
"?!"
"Ác quỷ?!"
Phủ lấy thanh kiếm một tay bằng thứ ánh sáng đỏ thẫm và mở rộng phạm vi công kích, Sofia lao vào tôi.
... Eh?
Ác quỷ?
Tôi ư?
Ác quỷ sao?!
Tại sao cuộc chiến của tôi và cô ta lại kết thúc theo cách ấy?!
Suy nghĩ của tôi tạm thời bị đình trệ nhưng bằng cách nào đó tôi vẫn lấy lại nhận thức. Trong lúc bị kích động, tôi đương đầu với Sát long nhân.
Bóng dáng Sofia biến mất.
Biết mà.
Phương pháp thông thường nơi cô ta.
Tôi chẳng biết đòn công kích của cô ta sẽ đến từ đâu.
Đó là lý do tôi nhắm đến kiểu sức mạnh này.
Khác lúc đánh với Io, tôi mở rộng hai chân ngang vai và đứng yên.
Tôi không nghĩ đến việc né tránh. Một lập trường nương theo chiều gió thổi.
Gakin - !!!
Một âm thanh xuyên qua tai.
Từ bên trái huh.
"Đây là !!" (Sofia)
"Sau tất cả thì tôi đã phải đối mặt với khoảng thời gian khá đau đớn khi phải chịu đựng những đòn tấn công từ cô rồi. Nghĩa là tôi cũng đã trở nên mạnh hơn đấy"(Makoto)
Thanh kiếm của Sofia dừng lại tại một khoảng cách hơi xa khỏi người tôi.
Không đúng, tôi đã "chặn nó lại".
"À, ta nghĩ ta vừa cảm nhận được điều gì đó. Raidou này, ngươi học nói từ bao giờ thế? Điều đó có liên quan gì đến việc ngươi trở nên mạnh hơn không?"(Sofia)
Hơi thay đổi biểu hiện trên nét mặt, Sofia chộp lấy một khối cầu bóng tối bằng tay trái đang tự do và ném đến tôi.
Thứ ấy cũng chỉ tạo ra được một âm thanh khô khóc và dừng lại ở cùng một khoảng cách với thanh kiếm.
Người phụ nữ này, số nguyên tố mà cô ta có thể vận dụng đã gia tăng so với lần trước sao?
"Ngôn ngữ chung à. Tôi vừa học được vài phút trước thôi. Có gì sai sao Sofia? Mấy đòn công kích của cô không tiếp cận được rồi. Sao không dùng đến khí lực màu đỏ như lúc trước ấy?"(Makoto)
Tôi chuyển đổi [Sakai] từ che giấu sang tăng cường.
Sức mạnh ma thuật dày đặc màu xanh nhạt thoát ra cơ thể tôi và định hình.
"Lưỡi gươm từ Kiếm Long, ngọn lửa của Hỏa Long. Ngươi có định ngăn cản chúng không đây?"(Sofia)
"Đòn công kích kiêu hãnh từ cô khi vận dụng để kết liễu tôi chỉ với một cú đánh, đúng không vậy? Hãy thử lại chiêu đó lên người tôi nếu cô muốn"(Makoto)
Tôi có thể nói rằng Io và Rona như đang nín thở ngay sau lưng mình.
Io vẫn chẳng có động thái nào huh.
Hoặc hắn ta đang toan tính tạo ra một mặt trận không ảnh hưởng gì đến Sofia sao kìa?
Thanh kiếm mỏng trên tay Sofia phủ trong một lớp ánh sáng đỏ một lần nữa và dài ra thêm.
Nó lao đến đây.
"Vậy thì hãy kiểm tra nào. Ta cũng sẽ vạch trần trò lừa bịp mà ngươi vừa thực hiện!"(Sofia)
Một tia sáng chói loá. <tia sáng chói loá... Xoá hết bóng tối quanh đây... @@>
Chẳng có lấy một lập trường ngăn cản thanh kiếm đang lao đến ngay trước mắt, tôi chỉ đứng xem có gì 'hot' xảy ra không.
Sofia đâm thẳng thanh kiếm. Nó va chạm với sức mạnh ma thuật màu xanh nhạt bao phủ quanh tôi.
Kế đến...
Lực đàn hồi từ đòn công kích để lại vài vệt sáng đầy màu sắc, và cứ như ngay lúc cô ta nhảy lui lại làm tín hiệu, chúng phát nổ.
Tựa như mấy thanh kiếm ánh sáng ấy. Sofia chuyên về nguyên tố lửa sao kìa?
Trong khi tầm nhìn đang trở lại, câu hỏi đó đã xuất hiện trong đầu tôi.
"Hình bóng hân tộc... Chúng kết tinh từ nguồn sức mạnh ma lực sao chứ? Không đúng, nhưng đó lại là... không thể nào"(Sofia)
"... Của hắn ta... bộ giáp thật sự, huh" (Io)
Như mong đợi từ một tướng quỷ.
Kể từ khi không còn bị che đậy, chúng sẽ bị nhìn thấy và phân tích thôi.
Các bánh răng trong não tôi không được nhanh, thế nên, thay vì chọn một thứ gì đó mạnh khủng khiếp còn tùy vào cách chúng được vận dụng, tôi muốn một điều gì đó đơn giản hơn, ngay cả khi bị phát hiện, cũng chả có khác biệt gì nhiều.
Và đây là nó.
Từ cơ thể tôi, hình dáng phần thân trên của một người được kiến tạo ở một kích thước lớn hơn thân hình của Io.
Thứ được tạo ra từ ma lực của tôi.
Chẳng có nghĩa lý gì khi bị phát hiện và chúng có thể đối phó với những đòn công kích bất ngờ. Ngay cả khi không thể vận dụng hết một lượng pháp lực khổng lồ cùng lúc, cách thức này cho phép tôi sử dụng rất nhiều ma lực.
"... Không giống một tấm khiên cản các đòn tấn công vật lý, đúng chứ? Raidou, ngươi có bị bình thường không đấy? Sở hữu quá nhiều khả năng phòng thủ, và giờ ngươi lại đang muốn nói với ta rằng mình vừa đạt được một kỹ năng phòng thủ nữa sao?! "(Sofia)
"Tôi đã có thể dễ dàng hứng chịu mấy đòn tấn công từ Sát long nhân. Lúc này tôi đã tự tin hơn rồi, Sofia à"(Makoto)
"Chẳng có lấy một thứ phép thuật nào được kích hoạt cả. Cũng méo có sự bật ngược ra từ một lá chắn nào. Thế nghĩa là sao đây? Nhưng rõ ràng chúng đã chặn đứng đòn tấn công của ta theo lẽ tự nhiên, phải vậy không?"(Sofia)
Sofia chưa bao giờ biểu lộ gương mặt như thế trong quá khứ cả.
Vậy ra cô ta có thừa tự tin vào đòn đó huh.
Hoặc có lẽ năng lực tôi đạt được đã hoàn toàn vượt ra khỏi mong đợi của cô ta.
Ah, cảm giác này thật quen thuộc.
Tựa như khuôn mặt của Tomoe, Mio và Shiki đã biểu lộ vậy.
"À thì. Tôi có thể vật chất hóa ma lực. Và cũng có thể biến đổi chúng về lại trạng thái tự nhiên. Điểm trừ là tôi không thể làm chúng tàng hình được, nhưng tôi đã có một phương pháp khác để che giấu chúng rồi. Sức mạnh của sự phòng thủ, ngay lúc này tôi đang biểu diễn cho cô xem đấy"(Makoto)
Đòn tấn công của Sofia lẫn vụ nổ vừa rồi, chúng không gây ra bất kỳ thiệt hại nào lên cơ thể ma lực này (tên tạm thời thôi).
Vâng, tất nhiên, chúng không chỉ phòng thủ thôi đâu.
Ngay cả khi tấn công, cứ như đang gian lận vậy.
... Tôi đã phải rất cực khổ.
Vật chất hoá chính nó, phạm vi ảnh ảnh hưởng và cả hình dạng nữa.
Kết quả là, tôi đã đi theo một game đối kháng nhập vai để chọn ra một nhân vật trên tinh thần tham khảo đấy.
"Vật chất hóa ma lực ư. Ta chưa bao giờ nghe về điều đó trước đây"(Sofia)
Lời lẽ từ Sofia.
À, ừm.
Trước khi Eva-san đưa cho tôi luận án ấy, tôi cũng có biết gì về nó đâu. Và chưa hề tồn tại một luận án nào tương tự như vậy cả.
Trên thế giới này, đây là một kỹ thuật độc nhất đấy.
"Rona, vật chất hóa ma lực là gì thế? Tạo ra thứ gì đó với ma lực ư? "(Io)
"Trên thực tế có hơi khác. Thứ mà Raidou đang thực hiện... Là đưa những thuộc tính vật lí vào ma lực. Tôi nghĩ là như thế"(Rona)
"Nói cách khác, khối pháp lực với hình dạng như nửa trên của một hân tộc, nếu muốn, chúng cũng có thể tung ra đấm sao? Không phải điều đó thật tuyệt ư?! Nếu có thể vận dụng theo cách đó, các pháp sư sẽ có thể củng cố lớp phòng thủ của chính mình"(Io)
"Tất nhiên rồi. Nhưng... ngay cả quỷ tộc cũng đã từ bỏ kĩ thuật ấy. Chi phí và hiệu quả đạt được quá tồi tệ"(Rona)
Ngữ điệu của Rona như thể cô ta đang gặp một cơn ác mộng. Cô ta nhìn vào bóng dáng nửa hân tộc và tôi với đôi mắt hoài nghi.
"Io, nếu là anh, nghĩ đến việc dùng vàng tạo ra tiền đồng là một việc làm có ấn tượng không?" (Rona)
"... Không? Ta thực sự cho rằng điều ấy rất ngu dốt"(Io)
"Đúng thế chứ? Chính là như thế đấy. Vật chất hóa ma lực là việc phá vỡ thế cân bằng. Thành thật mà nói, sự bất thường chẳng có chút hiệu quả nào. Mặc dù cũng có vài nơi nghiên cứu về sự thay đổi của vật chất bằng phép thuật"(Rona)
"Chúng khác biệt với những rào chắn vật lý sao?" (Io)
"Sofia đã nhắc đến rồi đúng chứ? Một rào chắn vật lý là một phép thuật được kích hoạt khi phản ứng với những đòn tấn công bằng vũ khí hay là nấm đấm. Thứ Raidou đang thực hiện... thậm chí còn đề kháng với cả ma thuật. Ta không hiểu. Tại sao Raidou lại có được loại kỹ năng ấy? "(Rona)
Rona tức giận như muốn biết rõ ngọn ngành.
"Sofia, lần này đến lượt tôi" (Makoto)
Với tôi, người không thể sử dụng đúng cách lượng ma lực bất kể có sở hữu bao nhiêu đi chăng nữa, sức mạnh này mở ra một chân trời mới. Một điều mang tính cách mạng đấy.
Đầu tiên là, cô nàng Sát long nhân trước mặt tôi.
Lần đầu tiên tôi sẽ chính tay đánh bại cô ta và chế ngự một vết thương trong lòng mình. <R.I.P>
CHƯƠNG 159: HẮN CHÍNH LÀ ÁC QUỶ.
"Khổng lồ đó, nhưng tốc độ không đáng để bận tâm hử!"
Thoát được nắm đấm từ cơ thể ma lực, Sofia thu hẹp khoảng cách.
Cô ta nhắm vào tôi với vô số đòn tấn công bằng thanh kiếm phủ trên thứ ánh sáng màu đỏ ấy.
Tuy nhiên, chúng chẳng hề chạm được vào tôi.
"Ưm. Sau tất cả thì tôi chẳng giỏi giang gì về võ thuật. Nhưng ở mức độ nào đó, mấy đòn ấy khá mạnh đấy. Thậm chí không thể mang ra so sánh với lần đụng độ trước đây được"(Makoto)
"... Đương nhiên rồi! Đây là- "(Sofia)
"Sức mạnh của rồng ư. Xuất hiện trong phần đọc chú thuật, cô đã mượn sức mạnh từ những thượng long sao?"(Makoto)
"Thế này thì đã sao?!" (Sofia)
Thậm chí không có lấy một câu trả lời.
Hình bóng Sofia lại biến mất.
Lại là khả năng dịch chuyển đáng tự hào từ cô ta.
Có điều, hơi khác so với lúc trước.
Lúc đó, cô ta hoán đổi vị trí với thanh kiếm, nhưng có vẻ cô ta đang sử dụng một cách thức dich chuyển hơi khác.
Có phải sức mạnh từ một con rồng hắc ám không đây?
Hơi chếch lên từ phía trước gương mặt tôi, giữa không trung, tôi cảm nhận sự hiện diện của cô ta.
Như thể thanh kiếm được đặt chéo sau lưng mình, cô ta dự trù thanh kiếm và tạo ra một quả cầu màu đỏ trước ngực mình.
Một đòn công kích tầm xa à?
Sofia tuốt kiếm theo một đường chéo và tạo ra một dải màu.
Vào lúc đó, bề mặt quả cầu đỏ biến thành một tia laze và hướng đến tôi.
Tôi theo phản xạ sử dụng tay của cơ thể ma lực để chặn nó lại.
Nghiền nát và xóa bỏ.
"Hmph ~ nó giống một tia laze. Đó có phải là sức mạnh của con hỏa long mà cô đã nhắc đến trong chú thuật không? Khi nói về một con hỏa long thượng đẳng, tôi chắc tên nó là "Kim Xích Long Akari" nhỉ "(Makoto)
"... Cái này cũng không hiệu quả. Kim Xích là cá thể có sức mạnh lớn nhất trong long tộc cơ mà"(Sofia
Cô ả Sát long nhân liếc nhìn tôi với đôi mắt giận dữ.
"Mặc dù tôi không nhớ là mình đã bị một con rồng ghét" (Makoto)
Thực ra, tôi đang bị một con rồng lưỡng tính yêu thích một cách quá đáng và điều đó đang khiến tôi gặp rắc rối.
"Ara, đừng lo. Raidou không bị ghét đâu! "(Sofia)
Không rút kinh nghiệm, cô ta lại lao đến tôi.
Trong khi đẩy lùi cô ta, tôi cũng thi triển đòn tấn công của mình.
"!!!"
Cô ta lại tránh được nắm đấm một lần nữa, ở trên bề mặt của cú đấm đó, tôi đã khai triển thêm một phép thuật. Một tia laze giống của Sofia đã bắn ra.
Nhưng... Tch.
Đây là một đòn tấn công bất ngờ, nhưng cô ta vẫn có thể chặn nó lại bằng thanh kiếm đó.
Như mọi khi, trực giác của cô ta rất nhanh nhạy và cả thanh kiếm cũng vậy.
Nhưng không cần phải quan tâm đến điều đó.
Cơ thể ma lực này cũng có thể tăng cường phép thuật của tôi.
Thật ra, đây mới là mục đích chính của nó.
Tôi hấp thụ tất cả lượng ma lực xung quanh mình.
Chuyển [Sakai] sang dạng nhận biết.
Bởi vì nếu cô ta chỉ có thế, sử dụng tăng cường là không cần thiết, kể cả khi cô ta có tăng sức mạnh lên gấp đôi đi nữa.
"Thế này thì sao?" (Makoto)
Tôi nhìn Sofia rồi tạo ra một chú thuật ngắn.
Một số gợn sóng xuất hiện ở phần trước của cơ thể ma lực.
Những quả bóng với kích thước chỉ bằng ngón tay tách khỏi đó và nổi lềnh bềnh.
"Đó có phải là một cơ chế phòng thủ không?" (Sofia)
Có lẽ cô ta hiểu được những gì tôi định làm, Sofia lẩm bẩm như đang rên rỉ.
"Không chỉ có vậy thôi đâu, đúng không Sofia?" (Makoto)
Ngay sau khi những quả bóng rung lắc nhẹ...
Một đòn tấn công bằng laze như lúc nãy, nó tạo thành những đường nhỏ và bắn về phía Sofia.
Hàng trăm chùm ánh sáng bay đến Sofia, nhưng cô ta lại định dùng dịch chuyển để tránh né.
Vô ích thôi.
Dịch chuyển của cô ta không phải loại cho phép người sử dụng dịch chuyển đến một không gian khác.
Cô ta chỉ có thể di chuyển đến một địa điểm khác mà thôi.
Hơn nữa, theo tôi thấy, khoảng cách dịch chuyển của cô ta cũng có giới hạn.
Đúng vậy.
Cô ta đây rồi.
Với [Sakai], tôi thấy Sofia đang lẩn trốn.
Truyền tín hiệu đến những chùm ánh sáng đã mất đi mục tiêu...Tôi chỉ cho chúng chỗ của Sofia.
"Chúng bẻ cong ư?" (Sofia)
Tất cả các ánh sáng đều đổi hướng và lao về phía đống đổ nát mà Sofia đang trốn.
Bẻ cong một đòn tấn công bằng laze.
Đó là một trong những giấc mơ của đàn ông. Tên lửa Natto cũng vậy.
Giọng nói của Rona đằng sau tôi chìm trong sự ngạc nhiên.
Chức năng đuổi theo mục tiêu không phải một điều bất thường đâu.
Những gì tôi vừa làm không phải vậy, tôi đã thêm vào một số thứ khác để xác định mục tiêu. Mà chúng cũng chẳng khác nhau là mấy.
Một vụ nổ.
Tôi không thể biết được vị trí của Sofia.
Chắc chắn đã có một số thiệt hại.
Tôi quay lưng ra đằng sau.
Io và Rona đang nhìn tôi.
"Io, ngươi nên bỏ cái thế đứng nguy hiểm đó đi. Nếu ngươi định cản đường, ta sẽ không nương tay đâu "(Makoto)
"Ta nghĩ cuộc chiến của chúng ta vẫn chưa kết thúc mà" (Io)
"Ta hiểu rồi. Ta đã cảnh cáo ngươi rồi đấy "(Makoto)
"Raidou, thứ đó, có phải chúng đều là ma lực của cậu không?" (Rona)
"Rona, tôi không có ý định trả lời câu hỏi đó. Nhưng tôi sẽ cho cô một lời khuyên. Nhanh chóng rút người của cô ra khỏi Stella đi. Tôi sẽ xong việc ở đây sớm thôi "(Makoto)
Io đang đối mặt với tôi và thủ thế.
Hắn ta có phong cách chiến đấu giống Sofia, vì vậy xông vào giữa trận chiến này là rất khó.
Tuy nhiên, hắn vẫn đang cố để làm vậy.
"À, đúng rồi. Ngươi cũng có những đòn tấn công như thế hả, Raidou? "(Sofia)
Oya?
Từ trong làn khói, Sofia vẫn đang đứng.
Tôi nghĩ rằng cô ta không bị thương đâu.
"Cô về cơ bản cũng giống Io thôi. Cô đã học phép tái tạo chưa vậy? Sao cô không gọi cả Lancer đến đây nhỉ? "(Makoto)
"Ta đang gọi đây. Dường như cậu ta không nghe thấy. Có vẻ tùy tùng của ngươi không để cậu ta đi, ngươi biết chứ? "(Sofia)
"Ah ~, tôi hiểu rồi. Vậy chúng ta hãy kết thúc chuyện này nào, Sofia "(Makoto)
"... 4 long thượng đẳng" (Sofia)
"Hah?" (Makoto)
"Không chỉ có sức mạnh của Mitsurugi và Waterfall như lần trước nữa. Ta đã trở nên phấn chấn hơn từ vụ cái hồ đó, vì vậy ta đã ăn cả Hắc Clad và Kim Xích"(Sofia)
Ăn?
Cô ta không có được sự hợp tác của các long thượng đẳng sao?
" Ta đã nhận ra nó, khả năng ăn sức mạnh của loài rồng và hấp thụ chúng. Ta có thể khoe khoang về việc mình là kẻ mạnh nhất trong số những mạo hiểm giả, thêm vào đó, ta cũng có được sức mạnh của 4 long thượng đẳng. Ta có đủ sức mạnh để tiêu diệt cả một đất nước "(Sofia)
Một đất nước?
Chỉ với cấp độ đó?
"Kế đến sẽ là Sa Triều Sazanami và Kẻ Bất Bại. Nếu ta giết hai kẻ đó, ta sẽ đạt đến giai đoạn nuốt chửng được cả Vạn Sắc Long"(Sofia)
Theo kiến thức của tôi về những long thượng đẳng, đó là tất cả chúng.
Trong số 7 con, 4 con đã bị hấp thụ, nhưng cô ta vẫn chưa thể chạm vào tôi. Đây chắc hẳn là cú sốc lớn đối với cô ta.
Ngoài ra ... Root.
Có vẻ như mục tiêu của cô ta liên quan đến Root, nhưng ... tôi có phải gánh vác cả số phận của tên đó nữa không?
Tôi sẽ phàn nàn với anh ta về điều này sau.
"Phóng đại quá đấy. Cô có thể hủy diệt cả một đất nước chỉ với sức mạnh đó thôi ư? "(Makoto)
"Thế này là đủ rồi. Tên Io kia cũng vậy. Anh ta có thể phá hủy một đất nước nhỏ. Quân đội chỉ là lực lượng của những kẻ yếu kém. Đối với ngươi và ta, những tên như thế chỉ là mục tiêu mà thôi. Sức mạnh của các cá nhân, chính nó đã là sức mạnh của cả quốc gia rồi "(Sofia)
"..."
Thế sao, là như vậy à?
Không phải, tôi nghĩ rằng các cá nhân cũng sẽ bất lực trước một đội quân thôi.
Chắc chắn rồi.
Khi nhìn thấy tình hình của thị trấn này và tiến trình của trận chiến, tôi đã nghĩ: "Đây là tất cả những gì họ có sao?".
Ngay cả khi đây là một cuộc tấn công bất ngờ, tôi tự hỏi liệu đây có phải tất cả lực lượng quân đội và quân đoàn hiệp sĩ không.
Thế giới này có thể còn "yếu" hơn nhiều so với suy nghĩ ban đầu của tôi.
"Nghiêm túc đấy. Da ta đã mọc vảy rồi đây này. Sao ngươi dám"(Sofia
Sức mạnh của Sofia tăng lên.
4 nguồn sức mạnh của 4 con rồng và cả sức mạnh của cô ta nữa, chúng pha trộn vào nhau và tạo ra một loại hoa văn nào đó.
Màu da của cô ta tối hơn trước.
Như cô ta đã nói, tôi cũng thấy thứ gì đó giống vảy rồng.
Móng tay cô ta dài hơn và mắt của cô ta dần trở nên giống Tomoe hơn, như một con rồng vậy.
Thay vì một Sát long nhân, giờ đây cô ta trông giống Long Tộc hơn.
"Một sự biến đổi sao? Tôi không biết về mấy thứ đó, nhưng tôi không nghĩ cô có thể đánh bại Shin và Root đâu"(Makoto)
"?! Shin và Root. Có vẻ như những thứ ta có thể làm cho Raidou phải mở miệng đã tăng lên"(Sofia)
"Đối với cô, điều đó sẽ là bất khả thi" (Makoto)
"Bỏ qua Shin Bất Bại, cái tên của Vạn Sắc long thực tế chưa có ai biết cả. Ta sẽ bắt ngươi kể rất nhiều điều. Trước khi ngươi chết, thế đấy!"(Sofia)
"Tôi hiểu. Gần đây, tôi đã đi ăn khá nhiều lần với anh ta"(Makoto)
"Ngươi có thể giữ cái giọng điệu đó trong bao lâu nhỉ?" (Sofia)
Sofia chạm vào cơ thể ma lực.
Cô ta sẽ làm điều đó bao nhiêu lần nữa đây?
Không.
Cô ta chạm vào nó mà không cầm kiếm.
Đúng lúc tôi đang nghĩ về ý định của cô ta, từ tay Sofia, một thứ bùn đen tạo bởi bóng tối phun ra.
Tôi có thể nói rằng bóng đen bám vào cơ thể ma lực này đang giảm sức mạnh của nó ở những phần bị chạm vào.
Thanh gươm của Sofia tỏa sáng mạnh mẽ hơn, nhanh như một tia chớp, nó tiếp cận phần có dấu đen.
"Heh ~"
Trong khi nâng cao giọng nói của mình, tôi tung một đòn tấn công về phía Sofia.
Tạo ra một vài phép thuật, tôi bắn chúng đi từ cơ thể ma lực này.
Những khối hình mũi giáo.
Vài đòn đó, chúng đã đánh trúng mục tiêu, nhưng...
Cô ta vẫn không dừng lại.
Có lẽ cô ta đã kích hoạt ma thuật trị thương, cô ta chỉ chém, chém và chém tôi mà không cần quan tâm gì cả.
Trong khi chỉ che chắn điểm yếu và tay phải của mình, cô ta phục hồi những chỗ bị thương.
Có vẻ cô ta đã đánh giá đây chính là thời khắc quyết định của trận chiến.
Oh.
Io cũng đang lao đến đây luôn kìa.
Tôi có thể thấy Io đang tiếp cận mình từ phía sau.
Tôi dùng [Sakai] mở rộng nhận biết, vì vậy tôi có thể ngăn chặn các đòn tấn công bất ngờ.
Có vẻ Rona đang cố ngăn hắn ta lại.
Giống như Sofia, Io chắc đã nghĩ rằng đây là cơ hội cho hắn hành động.
"Raidou, đừng có hận t-" (Io)
"Io, sao ngươi lại ra đây? Ta sẽ giết ngươi đấy, ngươi biết không? Lần trước là một lời khuyên, lần này ta sẽ cho ngươi nếm mùi"(Makoto)
Tôi kiên quyết nhìn Io và nói với hắn điều này.
Io đang bị trói lại.
Hắn ta đang bị nắm lấy bởi một bàn tay của người.
Một cánh tay thứ ba.
"Wa ?!"
"Chỉ vì nó có hình giống hân tộc, không có nghĩa là nó sẽ chỉ bị giới hạn ở 2 cánh tay đâu. Thậm chí ngươi còn có đến 4 tay cơ mà"(Makoto)
Một cách thẳng thừng.
Tôi nhấc hắn lên trời.
Sau một thông báo trước rằng tôi sẽ giết hắn nếu hắn quay trở lại.
Chà, mà hắn cũng không trở lại được đâu.
"Cú đấm Rocket, đùa thôi" (Makoto)
"Uoooo? !!!" (Io)
Tôi cắt rời cánh tay đó đi và bắn nó đi với tốc độ cao.
Io không thể lắc nó ra, và trong khi vẫn đang vật lộn, hắn biến mất vào bầu trời đầy sao.<sfx: (Skinggg)>
Hắn là một tên quan trọng để giết nên dù có rơi đến chỗ nào, hắn cũng vẫn sẽ hồi phục thôi.
Tôi đã ném hắn về phía Stella nên chắc không có vấn đề gì đâu.
"Đừng có nhìn ra chỗ khác !!" (Sofia)
Cùng với lời nói của Sofia, cô ta vung kiếm bằng tất cả sức bình sinh của mình.
Ah, sẽ khó để tôi duy trì hình dạng này đây.
Nó có dấu đen ở khắp người mà.
Kii - n !!!
Một âm thanh vang vọng.
Nó đã vỡ.
"Với đòn này- !!" (Sofia)
À thì.
Gagih- !!
"!!!!"
Tôi chưa bao giờ nói rằng mình không thể tái tạo lại nó cả.
Thực tế rằng thứ mà cô ta vừa phá hủy lại xuất hiện ngay lập tức và chặn đường kiếm của cổ; không để cô ta có thời gian chạy trốn, tôi nắm lấy cô ta bằng tay của cơ thể ma lực.
"Tôi tự hỏi sức mạnh phòng thủ của cô tốt đến mức nào với hình dạng đó đây?" (Makoto)
Bàn tay đang nắm chặt lấy cô ta, nó tỏa nhiệt cùng với ánh sáng và phát nổ.
"Aaaaah !!"
Tếng thét của sự đau đớn.
Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy giọng của Sofia như thế này.
◇◆◇◆◇◆◇◆
<Góc nhìn Rona>
Chứng kiến trận chiến đang xảy ra ngay trước mắt, tôi cảm thấy sợ hãi.
Thật quá đỗi kinh hoàng.
Io, người đã thấy Raidou đang bị đẩy lùi, quyết định tham gia tấn công.
Nhưng, anh ta bị tùng xẻo ngay lập tức.
Vị tướng mạnh nhất trong đội quân đáng tự hào của chúng tôi.
Đó là chuyện xảy ra cách đây không lâu.
Cơ thể ma lực của Raidou mọc ra thêm một cánh tay thứ ba từ dưới nách và nắm lấy Io, cứ như thế, nó tách khỏi cơ thể và bay lên trời.
Io không thể sử dụng dịch chuyển.
Tôi thấy rồi. Từ quan điểm thực tế, anh ta đã bị loại khỏi trận chiến này.
Nếu Raidou sử dụng một bàn tay thứ ba, Io không có cách nào để chống lại nó cả.
Nếu tôi đi tìm anh ta, chúng tôi có thể tham gia lại vào trận chiến này, nhưng đây là thực tế mà cả 2 tướng quỷ đều không thể đảm đương.
Đây đơn giản là một tình huống tồi tệ.
Chỉ còn một điều nữa, tôi hy vọng con át chủ bài của Raidou chính là cơ thể đó.
Chắc chắn thứ đó rất phiền phức.
Nó là một khối năng lượng có thể dùng phép thuật. Chỉ với một chú thuật đơn giản, nó có thể kích hoạt phép ngay lập tức.
Hơn nữa, miễn là hắn ta vẫn còn ma lực, có vẻ nó thậm chí có thể tái tạo lại.
Chỉ bằng cách tạo ra một cơ thể như thế, điều đó chứng tỏ lượng ma lực của hắn có thể sánh ngang với cả một quốc gia.
Dường như thứ đó không phải là một vật thể thuần túy, vì vậy tôi không biết về hiệu suất của nó, thậm chí nó có thể tốt hơn một chút so với cái tôi đã biết. Nhưng nó thực sự là một mối đe dọa, theo nghĩa đen luôn.
"Từ những thí nghiệm của quỷ tộc, một pháp sư thông thường sẽ phải dùng đến tất cả ma lực của mình để tạo ra một hạt cát duy nhất. Hắn ta có thể tạo ra hẳn một khối và vật thể hóa nó để chống lại được đòn tấn công của Sát long nhân. Trong trường hợp đó... "(Rona)
Không nghi ngờ gì về việc đó là lượng ma lực mà Rona không thể tính toán nổi.
Nhưng sau cùng, nó vẫn là ma lực.
Ngay cả khi chiến đấu với quân át của tôi, nó vẫn sẽ rất mạnh.
Ngay cả là với Raidou, sẽ phải có cách để chống lại thứ đó.
Nếu là lúc này, tôi cũng có thể trông mong sự trợ giúp của Sofia.
Đó chính là lý do tôi vẫn còn ở đây.
Đối với quỷ tộc, Sát long nhân và cậu trai đó sẽ trở thành một mối nguy hại ngay khi họ về phe của kẻ thù.
Đó là lí do tại sao, nếu tôi có thể loại bỏ ít nhất một người thôi ...
Sự việc là như vậy đấy.
Ban đầu thì đây là một đòn tấn công đặc biệt của riêng tôi, nhưng nó vẫn phải cần đến sự cho phép của Chúa tể. Nhưng đúng như mong đợi, lúc này tôi không có thời gian để xin phép nữa.
Im lặng...
Tôi bắt đầu chuẩn bị.
Tôi kết nối chú thuật của mình mà không để hai người kia biết được...
"Rona, tôi không biết cô đang định làm gì, nhưng nếu cô tiếp tục dùng đến phép thuật của mình... tôi sẽ nghiền nát cô" (Makoto)
"? !!"
Raidou!
Tên đó, ở khoảng cách này...
Thậm chí không cần quay về phía này, hắn ta cảnh cáo tôi.
Bây giờ khi tôi nhớ về lúc trước, khi chúng tôi đối mặt với nhau tại học viện, hắn ta có thể dự đoán những đòn tấn công của tôi một cách kỳ lạ.
Khác với những học viên đó, thói quen của tôi chắc hẳn vẫn chưa bị lộ, tuy nhiên...
Tôi cảm thấy mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
Chỉ vài ngày trước, lần cuối cùng chúng tôi nói chuyện là khi hắn vẫn còn đang khá ngây thơ, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn như thế, đã có chuyện gì xảy ra với Raidou vậy
Tôi không hiểu.
Nhưng, thực tế hắn đã thay đổi là một điều rất quan trọng.
Ít nhất, hắn ta không phải loại người tôi có thể thao túng trên chiến trường nữa rồi.
Tôi nuốt nước bọt xuống cái cổ họng khô khan của mình.
Nó đã hoàn toàn bị khô.
Tôi có thể cảm thấy nỗi sợ hãi mà mình đã không cảm nhận từ lâu đang dâng trào.
Đây không phải lúc để lo lắng về điều này.
Như thể muốn che giấu sự thật rằng mình đã sợ hãi, tôi bắt đầu liệt kê ra vài lí do khác để quên đi hắn ta.
Với thông tâm thuật, tôi sẽ biết được vị trí của Io.
Anh ta ở khá xa đấy, nhưng không xa đến mức mà tôi không tìm được.
...
Đã đến lúc phải rút lui.
Nếu những gì Sofia nói là đúng, cô ta có sức mạnh của 4 long thượng đẳng và đã giải phóng sức mạnh của chúng đến mức hình dạng của cổ bắt đầu thay đổi.
Kiếm của Kim Long, ngọn lửa của Hỏa Long, chữa trị và hỗ trợ của Thủy long, khả năng đặc biệt của Hắc Long.
Sức mạnh đó chắc chắn sẽ có thể phá hủy một đất nước.
Nhưng Raidou đang đối đầu với cô ta mà không tỏ vẻ nghiêm trọng hay đổ mồ hôi gì cả.
Hắn ta cũng...
Không, hắn có quá nhiều thứ vẫn chưa rõ ràng.
Ít nhất, tôi đã đánh giá thấp hắn quá nhiều.
"Tôi đùa thôi, Raidou" (Rona)
"Ah, tôi hiểu rồi" (Makoto)
"... Điều kiện của cậu là từ bỏ anh hùng và pháo đài Stella, đúng không? Được. Tôi không biết Sofia nghĩ gì, nhưng Io và tôi sẽ chấp nhận những điều kiện đó. Chúng tôi sẽ rút lui "(Rona)
"Và điều kiện là?" (Makoto)
Raidou nhìn tôi.
Trong khi đối đầu với Sofia, hắn ta có rất nhiều thời gian để nhìn đi chỗ khác.
Để nghĩ nó lại đến mức này...
"Không có điều kiện nào cả. Cậu vẫn sẽ gặp Quỷ vương-sama mà nhỉ? "(Rona)
"Tất nhiên. Tôi muốn nói chuyện với người đó ít nhất một lần "(Makoto)
"Vậy thì đủ rồi đấy. Cô gái đó là một phó tướng, nhưng không lãnh đạo bất kỳ đội quân nào. Tôi sẽ để cô ấy ở đây nhưng, cậu không phiền, phải không? "(Rona)
"... Tôi không thể đảm bảo sự an toàn của cô ta đâu đấy" (Makoto)
"Đuợc thôi. Có vẻ cô ấy vẫn không có ý định ngừng chiến đấu ngay cả khi đã nghe thấy cuộc nói chuyện này, nên tôi sẽ chấp nhận nó như một chuyện không mong muốn trên chiến trường "(Rona)
"Vậy thì cứ đi đi. Hãy để tôi nói với cô điều này, chỉ để đề phòng thôi. Nếu cô định chạm vào anh hùng, Shiki cũng đang ở bên ngoài đấy"(Makoto)
"Tôi không ngốc đến thế đâu. Vậy thì, xin thứ lỗi "(Rona)
Đáng sợ thật.
Khi rời khỏi nơi này và đi đến chỗ Io, suy nghĩ duy nhất này xuất hiện trong đầu tôi.
Raidou là Ác quỷ.
Ngay cả khi đó không phải là cái tên mà hắn tự gọi bản thân, đó là một biệt danh thực sự phù hợp với hắn ta.
Đó là những gì tôi nghĩ khi cuối cùng cũng có thể lau mồ hôi trên mặt mình.
◇◆◇◆◇◆◇◆
"... Có vẻ thanh kiếm đó được gắn vào tay cô sao?" (Makoto)
"Ban đầu, đây là kết tinh sức mạnh của Mitsurugi. Ta càng giải phóng sức mạnh rồng của mình, nó càng tiến đến gần hơn trạng thái dung hợp "(Sofia)
Trong căn phòng giờ đây chỉ còn mỗi mình tôi và cô ta, Sofia một lần nữa đứng lên, đắm mình trong ánh sáng màu xanh, và chữa lành vết thương của mình.
Trong đôi mắt đó, vẫn còn ý chí chiến đấu.
"Cô biết không, tại sao cô không thể hiện cách chiến đấu đó hoặc từ từ rút ra những quân bài của mình với những kẻ yếu hơn? Hay cô đang nghĩ rằng tôi sẽ không giết cô? "(Makoto)
Nếu chuyện là như thế, Sofia sẽ là một người ngây thơ.
Bởi vì tôi đang có ý định giết cô ta.
Khoảnh khắc phản ứng với cái tên Shin, cô ta đã để lộ ra ý định nuốt chửng Tomoe.
Ngay cả khi cô ta không còn đủ sức nữa, chả có lí do gì để cho cô ta rời khỏi đây cả.
"Ta vẫn chưa đến cái tuổi mà dám mơ ước về việc tham gia vào chiến trường mà không bị giết đâu. Ngươi cũng vậy, không phải đòn tấn công của ngươi đều thiếu sức mạnh hơn so với anh hùng của Đế quốc sao"(Sofia)
Anh hùng của Đế quốc ư?
Tại sao tên cậu ta lại đột nhiên xuất hiện?
Mặc dù có vẻ cô ta đã để người đó đi.
"Ai biết được. Tôi chưa bao giờ gặp anh hùng của Đế quốc. Và không cần phải quyết định trận chiến trong một đòn tấn công, đúng không? Cứ tiếp tục sử dụng từng quân bài còn lại của cô đi"(Makoto)
"... Chỉ vì đang có lợi thế ... ngươi đang mỉa mai ... Đúng như ta nghĩ, tên nhóc đó ít nhất vẫn dễ thương hơn ngươi" (Sofia)
"..."
"Đòn tấn công của tên nhóc đó rất đáng kinh ngạc. Hắc long và thủy long; ta bằng cách nào đó có thể chịu đựng chúng bằng cách sử dụng toàn bộ sức mạnh của hai con rồng. Dù không thể làm ta phải dùng đến hình dạng này, nhưng nó vẫn cao cấp hơn ngươi "(Sofia) <đòn công kích huỷ diệt của nó chỉ bằng 2 chiếc nhẫn vứt đi tạo thành cái hồ của chú main mà thôi... @@>
"..."
"Cậu ta đã nghĩ về đồng đội của mình, và người đó cũng có quyết tâm đánh cược mạng sống của mình để hoàn thành mục tiêu" (Sofia)
"..."
"Nếu ta được hỏi mình muốn làm việc cùng với ai" (Sofia)
"Tôi hiểu rồi. Anh hùng của Đế quốc chắc chắn rất ấn tượng "(Makoto)
"Cái gì?" (Sofia)
"Cậu ta thậm chí có thể sử dụng sức mạnh quyến rũ của mình với một người phụ nữ vượt quá tiêu chuẩn như cô. Trên hết, ngay cả khi chỉ là một phần nào đó, cậu ta vẫn để lại nguồn động lực trong cô. Nếu người đó gặp cô nhiều lần hơn, nó thậm chí sẽ đạt tới sự hoàn hảo "(Makoto)
"?!"
Cứ như thể cô ta vẫn không hề nhận ra. Vẻ mặt của cô ta làm tôi ngạc nhiên.
"Hahaha, cô không để ý sao. Có vẻ như cô không thể hoàn toàn cưỡng lại nó đâu, cô biết không? Iya, đúng như mong đợi từ một anh hùng. Nếu đó là tôi, tôi thậm chí sẽ không nghĩ đến việc làm đồng đội với cô đâu "(Makoto)
Tìm thấy một chút ma lực đang bị giam giữ bên trong Sofia, tôi cảm thấy thật ngưỡng mộ.
Để nghĩ rằng cậu ta có thể quyến rũ cả Sofia.
Anh hùng đế quốc,cậu ta không quan tâm miễn sao người đó là một cô gái xinh đẹp nhỉ?
Tôi nên thực hiện biện pháp đối phó để Asora sẽ không có nạn nhân nào cả.
Nếu đó là một sức mạnh có thể hoạt động trên Sofia, nó là một mối đe dọa đấy.
"Quyến-rũ? Ta ư? Ngươi, ngươi đang... "(Sofia)
"Cô đã coi thường nó huh. Tôi tự hỏi, có lẽ lý do thực sự của việc cô không giết anh hùng là vì cô đã yêu cậu ta. Fufufu, một Sát long nhân đã làm vậy "(Makoto)
"..."
"Thật đáng thương mà, cái quyến rũ đó, cô có muốn tôi xóa bỏ hộ không?" (Makoto)
Ngay cả khi cô ta bị quyến rũ, nó cũng không ảnh hưởng đến trận chiến của tôi với cô ta.
Nhưng.
Khi thấy cổ tỏ vẻ tự hào về anh hùng đế quốc, nó giống như một trò hề vậy.
Sofia không phải là mối đe dọa mà tôi cần phải giải quyết bằng sự lạnh lùng.
Đây có phải sự tự kiêu, hay đó là sự tự tin nhỉ?
Tôi chỉ cảm thấy thương hại cho cô ta.
"... Im đi" (Sofia)
"Xin lỗi. Tôi sẽ không làm gì lạ đâu. Hay là thế này, cô có thể để tôi loại bỏ phép quyến rũ đó không? Xóa bỏ là một phép thuật an toàn mà"(Makoto)
"... Ta đã bảo ngươi im đi cơ mà!" (Sofia)
"Và có vẻ đó là thứ mà cô không thể tự mình giải quyết đâu. Ngay cả khi cô có chờ đợi, mọi việc sẽ không diễn biến theo hướng có lợi cho cô... "(Makoto)
"Cái miệng của ngươi..." (Sofia)
"Này" (Makoto)
Khoảnh khắc tôi chuẩn bị tiếp tục lời nói của mình...
Lưng Sofia bùng cháy.
Không, nó không cháy.
Ngọn lửa hình cánh rồng đang lan rộng ra.
"Ngươi im đi!!!" (Sofia)
Hình bóng cô ta!
Dịch chuyển ư?!
Không ... không phải vậy!
Nó đơn giản là tốc độ mà tôi không thể bắt kịp bằng mắt.
Tôi nhìn lên trên.
Một đường màu đỏ.
Nó di chuyển tự do từ trái sang phải.
Tốc độ rất cao.
Vậy là cô ta vẫn còn một lá bài trong tay huh.
Cô ta thực sự vẫn còn giấu đi rất nhiều chiêu trò mà.
Ở một vài vị trí của cơ thể ma lực, xuất hiện dấu vết của những nhát chém và chất lỏng màu đen.
Sofia, người đã nói rất nhiều, vào thời điểm này, cô ta tiếp tục tấn công mà không nói một lời nào.
"... Fuh ~"
"Khi Mitsurugi trở lại, ngươi sẽ chết" (Sofia)
Hm, cô ta lại nói tiếp.
Nhưng, đó không phải vấn đề.
Không, có lẽ "những người khác" đã vượt quá tiêu chuẩn ư?
"Mitsurugi -Lancer - sẽ không trở lại đâu. Nếu cô, người có sức mạnh của vài long thượng đẳng chỉ ở mức độ này, thì... Shiki của chúng tôi mạnh hơn Lancer nhiều" (Makoto)
Đúng vậy.
Trong khi đang phải nhận những nhát chém không thể theo kịp, tôi tự tin trả lời Sofia.
Cùng lúc đó, tôi có nói với Shiki, người đã gửi cho tôi nhiều thông tâm thuật để xin phép, rằng:
"Cứ làm như anh muốn."
CHƯƠNG 160: QUÁ RÕ VỀ ÁC QUỶ, MỘT ĐÊM MUỘN VÀO THU.
Chính giữa một căn phòng rộng lớn, tồn tại một chiếc giường lộng lẫy được bao bọc bằng những tấm rèm liên tiếp nhau.
Không gian bên trong căn phòng rất hợp với khoảng thời gian vào nữa đêm, đôi khi nơi đây tràn ngập sự yên tĩnh, những lúc thì lại bị lấp đầy bởi tiếng nổ lốp bốp của sự va chạm gì đấy và âm thanh phá lên cười khoái trá.
“Fufufufu…. Thật đáng kinh ngạc, điều này thật quá kinh ngạc!! Vậy ra đây là kẻ đến từ thế giới khác ư. Một Nhân tộc! Dễ dàng tạo ra những điều không thể tưởng tượng nỗi!”
Nếu ai đó nhận ra điều này theo lẽ thường mà không hề bị rúng động bởi bất kể việc gì và luôn nở một nụ cười hoà nhã, trông thấy cảnh tượng cậu ta vỗ vỗ 2 chân vào nhau hay như lăn lộn tứ phía kiểu thế này, bọn họ sẽ phải hạn hán lời luôn ấy.
Nơi đây là phòng riêng của cậu ta.
Một ranh giới mà cậu ta đã hạ lệnh không mội ai được bén mảng lại gần.
Căn phòng ngủ được áp dụng phương thức cách âm, thế nên những hành vi đáng hổ thẹn này sẽ không được nghe thấy từ bên ngoài.
Cậu ta cứ như một đứa trẻ vậy.
Hội chủ thám hiểm Hội, Falz, tên thật là Root. Cậu ta đã rất thích thú.
Trước mắt cậu, một khung hình tứ giác nhấp nháy mờ ảo. Quá rõ sự phấn khích của Root đến từ cái thứ này.
“Về bản chất thì Makoto-kun phải là Hân tộc chứ không phải Nhân tộc. Hết thảy mọi người sống tại thế giới khởi nguyên như loài người đều thành ra thế này sao?! Ah ~, mình muốn trải nghiệm điều này dù có thế nào đi chăng nữa. Đứa con của cậu ta, tiềm năng từ cậu ta, mình muốn sinh ra chúng với cơ thể chính mình!!”(Root) <Trans: mặn quá rồi>
Mặt phẳng vuông vức ấy chẳng quan trọng mấy, nhưng hình ảnh được hiển thị mới đáng để nhắc đến.
Một hình ảnh trôi nổi giữa không trung.
Nơi đó, bối cảnh thay đổi liên tục.
Chất lượng hình ảnh khủng khiếp đến mức rõ ràng có thể khẳng định một chiếc máy quay tệ nhất từ trước đến nay.
Lên, xuống, trái, phải; trong thoáng chốc, chúng thậm chí cứ như một mớ hổ lốn vậy.
Chẳng phải một thứ gì đó mà người ta có thể theo dõi được.
Chỉ có một điều, dù hình ảnh có chuyển động điên cuồng đến mức nào đi chăng nữa, một bóng dáng hân tộc màu xanh nhạt vẫn xuất hiện tại trung tâm.
Lấy kẻ đó làm tâm điểm, đây chắc là phạm vi trong tầm nhìn của một thứ gì đó đang di động với vận tốc cực cao. Cảm nhận là thế đấy.
Nhưng Root không hề phàn nàn gì về chất lượng hình ảnh. Cậu ta chỉ dán mắt vào màn hình cứ như đang tận hưởng vậy.
Nếu thực sự có thể hiểu được tình hình từ thứ ấy, thì cậu ta sở hữu một khả năng quan sát thật đáng sợ luôn.
Liên quan đến Makoto, những gì Root vừa phát biểu không yên ả chút nào, và mở rộng nguồn sức mạnh ấy là một điều gì đó rất đáng để xem qua.
“Mình cứ nghĩ cô ta vô vị chứ, nhưng Sofia cũng đã làm tốt đấy. Nếu bằng cách nào đó cô ta có thể vượt qua tình huống này, sẽ tốt thôi khi gặp cô ta ít nhất một lần như một phần thưởng. Sau tất cả thì nhờ có cô ta mà mình mới được mục kiến tận mắt sức mạnh của Makoto”(Root)
Trong lúc kết luận một điều sẽ không thể nào xảy đến, Root thốt ra lời lẽ ấy.
Những hoạt cảnh truyền đến từ Vương quốc Limia, bên trong thủ phủ.
Chà, ngay cả khi là thế, nơi ấy đã mất đi chức năng như một thành thị rồi.
Cảnh tượng kinh hoàng ấy sẽ khiến cho phần lớn những ai trông thấy chúng phải suy nghĩ theo hướng này thôi.
“Thế này cho một kinh thành, hừm. Nhưng bởi sự can thiệp từ Nữ thần, mạng sống của anh hùng đã được cứu vớt, và mấy tên tướng quỷ đã nhanh chóng rời khỏi nơi ấy. Vì sức mạnh hỗn độn, mình không thể biết Tomoe và Mio đang ở đâu, nhưng có thể quan sát Makoto-kun, và đồng thời cùng lúc cả Shiki nữa, thế là đủ rồi. Lúc bức màn được vén lên, cậu ta đã làm loạn với một bộ giáp thật hài hước, và sau khi pha trò hề đả đời, cậu ta kích hoạt sức mạnh thật sự! Không những không cảm thấy buồn chán, việc quan sát cậu ta ngày qua ngày thật sự rất thú vị, nó làm mình không thể dừng lại được. Bằng cách nào cậu lại đạt được sức mạnh như thế vậy?"(Root)
Root đặt câu hỏi đến nhân ảnh Makoto, người đang ở trung tâm mọi hình ảnh.
Bóng dáng hân tộc màu xanh nhạt.
Một khối ma lực.
Nhưng không đơn thuần là sức mạnh ma thuật.
Một cách thức ứng dụng ma lực chứ không phải vận dụng ma thuật, cho phép chúng thực hiện việc giao thoa với vật chất.
Quỷ tộc đã bỏ cuộc và hân tộc cũng chả khá hơn là bao; một công trình nghiên cứu bị chìm vào quên lãng.
Khi Root đã biết rõ sức mạnh của Makoto, trong một thoáng, khuôn mặt cậu ngây dại ra, để rồi, như muốn ngấu nghiến điều ấy, cậu chú tâm hơn vào diện mạo đó.
Kế đến, vứt bỏ chiếc khăn choàng tắm đang quấn quanh người và kết thúc bằng việc trần như nhộng, cậu ta bắt đầu nhảy tưng tưng cả lên mà chẳng bận tâm đến giờ giấc. <đm... Có mùi quay tay đâu đây thì phải @@>
“Một trong những kỹ năng đặc biệt từ giả kim thuật, tựa như việc tạo ra viên đá vạn năng vậy <viên đá này rất nỗi tiếng đấy>. Rất dễ để ứng dụng nếu không muốn nói là toàn năng. Không thể lẫn đi đâu được, chẳng khác gì 'bổ trợ thêm cho Tiên đơn' ấy” (Root)
Root ngộ ra điều gì đấy.
Viên đá của nhà giả kim.
Một vật siêu xúc tác rất thần bí ngay cả trong giới giả kim, mà chỉ vài người với lượng kiến thức rất sâu rộng mới có thể ngộ ra được.
Nếu tồn tại trong một trạng thái hoàn thiện, vật như thế còn mang lại một hiệu ứng khác nữa chứ không đơn giản chỉ là chất xúc tác hay một loại thuốc nào đó thôi đâu.
Tuy nhiên, vẫn chưa tồn tại một mẫu chuyện kể nào về bất kỳ một hân tộc đã từng thành công chế tạo ra viên đá vạn năng này cả.
Thế thì vì sao Root lại đi đến kết luận như vậy chứ?
Cũng bởi Makoto đã làm những việc vượt ra khỏi mớ lý lẽ thông thường, và đồng thời, thành quả đạt được lại quá đỗi kinh hoàng.
Nên Root đã liên tưởng việc ấy với thuật ngữ trong ngành giả kim.
“Với một nhà giả kim, chạm tới viên đá vạn năng chính là mục tiêu tối cao sau tất cả mà. Thế nên những nhà nghiên cứu không riêng gì trong ngành giả kim, đều sử dụng cụm từ này để so sánh với mục tiêu cuối cùng của riêng họ. Thế nhưng… ”(Root)
Makoto từng để lộ việc này với Root một lần rồi.
Rằng cậu muốn gia tăng thêm lượng ma lực khi vận dụng.
Rằng cậu muốn phóng thích một lượng ma lực đáng kể trong người.
Tất nhiên với Root, người vẫn luôn dõi theo Makoto, đã giới thiệu một số phương pháp cho cậu.
Nhưng…
Thành thật mà nói, Makoto không sở hữu những tố chất để thực thi chúng.
Thế nên, ngay cả khi cậu đã hoàn tất khoá huấn luyện khắc nghiệt và đạt được thành quả mà Root từng nghe nhắc đến, thì Root vẫn chẳng thể trông mong gì nhiều hơn 1/10 sức mạnh từ một hân tộc thể hiện.
Tái hiện lại sức mạnh, nói thì dễ, nhưng chẳng thể mong chờ một kết quả ngay lập tức được.
Và sau đó, vào kỳ nghỉ hè tại Học viện, Makoto tự tách mình ra một nơi nào đó mà Root không hay biết và tiếp tục luyện tập.
Tiếc thay, vấn đề ấy không thể giải quyết trong chỉ một tháng được, Root từng nghĩ vậy.
Nỗ lực không biết mệt mỏi, cách Makoto nhiệt huyết như thế càng khiến Root bị kích thích, do đó, cậu chưa có kết luận chính thức nào về việc này.
Đến thời khắc này đây, nhiệm vụ gia tăng về số lượng ma lực trong chú thuật của Makoto đã được hiện thực hoá rồi.
"Thật điên rồ. Thực thể hoá ma lực ra bên ngoài và vận dụng tuỳ ý nữa. Nguồn ma lực và cả cái hình dáng hân tộc ấy, chúng được duy trì gần đến mức không khác gì một câu chú thuật đã được kích hoạt vậy. Chính xác thì vào thời điểm này, ma lực gần như đã đạt đến tình trạng vật chất hoá rồi, nhưng mức tiêu thụ quá lớn đến nỗi không còn lời nào để diễn tả. Ngay cả chính mình cũng không thể duy trì nó lâu như vậy”(Root)
Một phương thức kém hiệu quả trong những việc quyết đoán. <dễ tưởng tượng hơn là đốt tiền để luộc trứng ấy>
Chỉ là, Makoto đang sở hữu bao nhiêu ma lực thế?
Một lần nữa, Root phải đánh giá lại rằng cậu ta không có một giới hạn nhất định nào cả.
Lý nào lại thế chứ.
Nhưng ngay cả khi phải đưa ra một con số cụ thể, chỉ riêng việc ngồi viết những con số 0 thôi cũng đã nản lắm rồi.
Nếu chỉ đơn thuần là vật chất hóa một lượng nhỏ, Root cho rằng mình vẫn sẽ duy trì chúng trong vài phút đấy, nhưng cậu ta không nghĩ có thể làm được trong thực tế khi Makoto đang đối đầu với Sofia như thế này đâu, và cả lượng thời gian nữa.
Với việc dự định điều động một lượng ma lực như vậy, sẽ dễ hơn nếu chỉ thu thập chúng từ môi trường xung quanh và ngưng đọng chúng thành một hồ chứa.
Không nghi ngờ gì nữa, chỉ mỗi Makoto mới có thể sử dụng được kỹ năng này.
“Sức mạnh ma thuật tiến sát dần đến sự khó nắm bắt và biến đổi hỗn độn. Cậu đã vật chất hoá thứ như thế và dùng chúng cho mục đích tấn công lẫn phòng thủ, hừm. Khi nhắm đến việc tạo ra viên đá vạn năng, điều ấy đồng nghĩa với việc phải tạo ra một vật hỗn độn thật sự trong một mớ hỗn độn. Nhưng cậu vẫn có thể làm chính xác như thế. Mình không thể khẳng định điều nào là vi diệu hơn, nhưng chắc chắn chúng đều quá đỗi điên rồ"(Root)
Hình ảnh bị nhuộm một màu đen.
Ở lần thứ hai khi cậu rời mắt khỏi đó, có vẻ Sofia đã rơi xuống đất.
Hình ảnh được truyền tải từ chính tầm nhìn của cô ta, nên tất nhiên sẽ tối sầm đi một khi cô không thấy gì.
Nghĩ rằng Vạn Sắc long cô ả đang tìm kiếm lại sử dụng chính cô không khác gì một chiếc máy quay, điều như vậy không đời nào Sofia có thể tưởng tượng ra.
Hình ảnh ấy chính là tầm mắt của cô ta.
Nhưng chúng rung lên và lắc lư dữ dội.
Cảm giác cứ như một chiếc máy quay siêu nhỏ được cố định trên một gương mặt vậy.
Chẳng thể nào biết được điều gì đã xảy đến với Sofia, nhưng có vẻ Root không hối hận về việc đó.
Mà không đâu, thậm chí Root còn không hi vọng Sofia sẽ trụ vững nữa.
Với Sofia, người chỉ mới thu được sức mạnh từ vài con long thượng đẳng, cậu hiểu cô ta không thể nào là đối thủ của Makoto được. Khoảnh khắc Root trông thấy việc vật chất hóa ma lực, cậu đã khẳng định chắc chắn về điều này rồi.
Cùng lúc ấy, Root cảm thấy tiếc thương cho mạo hiểm giả sở hữu danh hiệu Sát long nhân.
Nếu cô ta hiểu rõ vị trí của mình, nếu cô ta không lập kế hoạch cùng Lancer săn lùng những con long thượng đẳng, nếu cô ta không cố thách thức Root, nếu chỉ cố gắng hành động như một mạo hiểm giả, đáng lẽ ra Sofia đã có được một cuộc sống như một kẻ chiến thắng và kết thúc quảng đời theo hướng ấy rồi.
Chà, giờ đây đã đến mức này, nói những điều như thế đều vô nghĩa cả thôi.
“Bản sao từ nguồn ma lực *Khởi nguồn của Số một, Materia Prima*, có lẽ mình nên gọi như thế chăng? Nếu vẫn chưa tồn tại một cái tên nào, mình sẽ thử đề xuất như thế. Mà có lẽ cô ta cũng không hiểu những từ ngữ hay ý nghĩa của chúng đâu. Mớ lý thuyết đã sáng tạo ra cô ta sẽ bị ruồng bỏ để rồi trốn tránh ... ngay giờ đây, chàng trai này đã ứng dụng chúng vào thực tiễn và thậm chí còn vận dụng chúng cho những thao tác vật lý nữa. Mặc dù cậu vẫn còn chưa nắm bắt được các nguyên lý cơ bản nhất, Makoto-kun, cậu đúng thật là một hân tộc lý tưởng như tôi từng miêu tả vậy. Một người tôi hằng mơ tưởng, cố gắng nhận biết và khao khát có được, giờ đây đang đứng trước mắt mình rồi. Từng tế bào trên cơ thể ta đang rộn ràng lên, tan chảy ra… Mình nghĩ sẽ phát điên lên mất” (Root)
Root gọi tên nguồn sức mạnh của Makoto cứ như là một biệt hiệu cho nỗi tai hoạ vậy.
Bỏ qua ý nghĩa của những từ ngữ ấy đi, thì chỉ còn lại sức nóng của người đang ở trong căn phòng này thôi.
Hình ảnh một lần nữa lại được nhìn xuống từ trên bầu trời.
Một số tia sáng đỏ bắn về phía cơ thể hân tộc ấy.
Mặc dù được bắn ra từ những địa điểm khác nhau, chúng đều nhắm vào nhân ảnh hân tộc kia.
Cứ như một thiên thần rực lửa từ trên cao, cô ta thay đổi đường bay của mình và tập trung hết thảy vào một vị trí trên cơ thể hân tộc.
Một động tác thể hiện kỹ năng và khả năng tập trung cao độ.
Tuy vậy, Root vẫn đang quan sát bằng đôi mắt của sự háo hức, chỉ với Makoto trong hình thức đang được bao bọc bằng cơ thể hân tộc thôi.
Giữa lúc ấy, cậu ta chuyển đổi cơ thể mình thành một người phụ nữ và toàn thân run bắn lên. <đm... xxx chắc luôn @@>
Ngay cả khi mọi việc đã đi đến hồi kết, dường như cậu ta đã quên bén đi vụ đám dị thể đang nỗi loạn tại Rotsgard.
Root trải qua một đêm mất ngủ.
CHƯƠNG 161: SHIKI VÀ CON RỒNG TRONG LỐT HÂN TỘC.
“… Cho dù ngươi có nói đến rồng, mấy Nee-san ở Kuzunoha còn kinh khủng hơn nhiều. Đây không phải là thứ gì to tát cả ”
Ở bên ngoài của lâu đài, nơi những ngọn lửa đang lan ra, có khói bốc lên từ vài địa điểm trong thủ đô Limia.
Với số lượng lớn kiếm ánh sáng rơi xuống nơi đó lúc nãy, có vẻ như chúng đủ để kiểm soát thế trận giữa quỷ tộc và hân tộc.
Những âm thanh chiến đấu đã dừng lại.
Biểu hiện của người đàn ông đang đối mặt với cái bóng đen khổng lồ và phun ra những từ ngữ lăng mạ, thật dễ để đoán rằng cậu ta chỉ đang cố để trông cứng cỏi mà thôi.
Mặc dù vẫn đứng được bằng hai chân, nhưng trên người cậu ta đầy những vết thương.
(Ta hoàn toàn đồng ý)
Theo lời nói của người đàn ông đó, cái bóng đang đứng trên đống đổ nát cũng đồng ý.
Nhưng kẻ đó không phải là người.
Một chiếc áo choàng màu đen bóng, và ngay cả khi chỉ có một ít, những đường thêu vàng cũng xuất hiện trên đó.
Chỉ vậy thôi, cái cơ thể đang mặc nó là một bộ xương.
Chiếc mũ trùm đầu đã được cởi ra, để lộ cái hộp sọ.
Lời đồng ý vừa đến trực tiếp từ miệng nó, nhưng nó không thể hiện dấu hiệu nào của sự đồng ý với sự cứng cỏi của nam hân tộc đó.
Đó là tùy tùng của tên Ác quỷ hiện đang chiến đấu với Sofia ở chính điện, Shiki.
Sau khi đi theo anh hùng Hibiki, anh ta chứng kiến lượng thiệt hại mà những thanh kiếm ánh sáng đã gây ra.
"Điều này đã giúp mình tránh khỏi những rắc rối"
Shiki xác nhận từ đằng xa rằng nhóm anh hùng đang cố gắng đứng dậy và ổn định lại tư thế của họ.
Nhưng ánh mắt anh ta vẫn như trước.
Rõ ràng người đó đã chú ý đến một nơi nhất định.
Khoảnh khắc anh ta nói nó đã giúp mình tránh khỏi những rắc rốii, Shiki đang nhìn Hibiki và những người khác.
Một mạo hiểm giả đã kiệt sức.
Hibiki cũng vậy.
Hiệp sĩ Bredda sử dụng thanh kiếm của mình làm gậy chống để đứng lên.
Tu sĩ của Lorel, người đang cố gắng để “kích hoạt” phép thuật chữa trị, Chiya.
Và sau đó…
Shiki thấy còn một người nữa.
Với một cái lỗ ở bụng và đang nằm trên mặt đất, pháp sư Wudi.
Có lẽ đó là một đòn tấn công phân tán, hoặc chỉ bởi sức phòng thủ của anh ta vẫn còn yếu.
Gạt việc tính toán sang một bên, đối với Shiki, người đang nghĩ đến việc để một số đồng đội của cô hấp hối vì họ đang làm loạn quá nhiều, tình trạng Hibiki và những đồng đội của cô đang tập trung hết sức vào việc phòng thủ và chữa trị, điều đó thật lí tưởng cho anh ta.
Thật sự nó đã giúp anh ta tránh khỏi những rắc rối.
“Lich sao. Có vẻ ngươi không đứng về phe quỷ tộc, nhưng thôi vậy, ta sẽ để ngươi đi. Hãy rời khỏi đây"
“Long Thượng Đẳng. “Mitsurugi”. Ta không nghĩ rằng mình sẽ là người đụng độ với ngươi ”(Shiki)
Một con rồng lớn hơn một tòa tháp canh đang đứng ở ngay đó.
Shiki biết về con rồng đó, và anh ta chẳng có vẻ gì là sợ hãi cả.
Thực tế, nó thậm chí còn khiến anh ta vui là đằng khác.
Nhóm anh hùng đang hét lên tên của người pháp sư hoàng gia, những tiếng kêu đó vang vọng ở đằng sau.
Nhưng Shiki không lung lay một chút nào.
“…Cái tư thế đó là gì?” (Lancer)
“Tên ta là Larva. Người hầu của Ác quỷ. Khi ta nói vậy, chắc ngươi cũng đã đoán được ý định của ta rồi chứ? ”(Shiki)
“Ác quỷ… tên nhóc đó, hắn có quân đội riêng à?” (Lancer)
"Ngươi hiểu nhanh đấy" (Shiki)
Từ cơ thể Lancer, một luồng khí mạnh tương đương tiếng gầm của một con rồng đang tỏa ra.
Đó là thứ được tạo ra chỉ với sự cảnh giác trong chiến đấu.
Không lùi bước, Shiki cầm lên cái trượng đen của mình.
Màn sương mù đủ cao để che đi nửa cơ thể của một người trưởng thành, tại đống đổ nát của thủ đô, nơi đã bị phá hủy bởi những thanh kiếm ánh sáng…
Cuộc chiến được cho là giữa một Lich cấp cao và long thượng đẳng Lancer, chuẩn bị bắt đầu.
◇◆◇◆◇◆◇◆
“Tên khốn kiếp, có vẻ ngươi đúng là tùy tùng của tên Ác quỷ đó. Nghiêm túc mà nói, ngươi chỉ có cái danh là Lich thôi. Giống như một “tùy tùng” ngụy trang dưới vỏ bọc của một hân tộc vậy ”(Lancer)
"Kukuku"
“Nhưng tệ thật đó. Ngay cả khi ngươi muốn có một trận chiến đúng nghĩa, ta đã không còn chỉ đơn giản là một long thượng đẳng nữa. Nhưng thật ra, việc sở hữu một tên tùy tùng mạnh ngang với một long thượng đẳng như ta, đúng như mong đợi từ tên Ác quỷ đó. Raidou rất nguy hiểm ”(Lancer)
“…”
“Ngươi nói tên mình là Larva, phải không? Ngươi thấy đấy, ta muốn nhanh chóng tham gia cùng Sofia, không, ta muốn giết tên Ác Quỷ bằng chính đôi tay này. Tên đó, ngay cả khi chỉ là tạm thời, hắn đã lấy đi một cái chân của ta ”(Lancer)
Shiki tiếp tục im lặng và Lancer vẫn nói tiếp. Hình dạng của cậu ta đang thay đổi.
Cơ thể rồng của cậu ta thu nhỏ lại và biến thành một hân tộc.
Nó không phải cái cơ thể trẻ em lúc trước nữa.
Bây giờ cậu ta xuất hiện với hình hài của một thanh niên khoảng 20 tuổi, giống như Sofia.
Khác với khi cậu ta dùng hình hài của một đứa trẻ hân tộc, trên làn da trắng của cậu ta, có những hình xăm đang trôi nổi.
Những hình thù đó phát sáng và làm cho sự hiện diện của cậu ta trở nên mờ nhạt hơn, bầu không khí xung quanh cậu ta lúc này giống như ảo ảnh vậy.
“ (Ta muốn giết hắn). Ta mới là người nên nói câu đó đấy, Lancer” (Shiki)
“Ngươi và cái miệng của ngươi…” (Lancer)
Ngay khi Lancer vừa dứt lời, những thanh kiếm ánh sáng xuất hiện và bao vây Shiki.
Cùng lúc đó, một cơn mưa kiếm tấn công anh ta.
Shiki phá hủy một số thanh kiếm bằng phép thuật và tạo ra một lối thoát, nhưng vì không thể thoát khỏi vụ nổ của những thanh kiếm đó. Anh ta bị thổi bay lên trời như đang cưỡi gió vậy.
Thay vì gọi nó là bị thổi bay, anh ta có phần giống như đang bay hơn.
“Larva-dono, xóa bỏ màn sương mù này đi. Nếu ngươi làm điều đó, chúng ta cũng có thể chiến đấu. Chúng ta có thể giúp ngươi đánh bại con rồng đó ”(Hibiki)
“Fuh, anh hùng Limia, có vẻ cô vẫn chưa hiểu đúng tình hình rồi. Tôi thực sự chưa phải đối mặt với tình huống khó khăn nào lúc này cả ”(Shiki)
“… Phải rồi. Dù có cố gắng như thế nào đi chăng nữa, ngươi chỉ đang tỏ ra cứng cỏi thôi ”(Hibiki)
Áo choàng của Shiki đã bị hư hỏng và rách nát.
Và, đối thủ Lancer của anh ta…
Một nguồn sức mạnh thậm chí còn lớn hơn đang tỏa ra từ cái cơ thể bị thu nhỏ đó, cậu ta đang đứng như thể không có gì cả.
Bất kể là ai nhìn thấy tình huống này, họ cũng sẽ hiểu rằng Shiki đang gặp khó khăn.
“Ta đã nhận được sự cho phép của chủ nhân. Những giới hạn ngài đặt ra sẽ biến mất từ bây giờ”(Shiki)
“Chủ nhân… anh chàng màu trắng đó. Larva-dono, hãy để ta nói cho ngươi những cảm xúc chân thành của mình. Con rồng đó đã làm náo loạn thủ đô và giết một lượng lớn những người dân… hãy để ta đánh bại hắn cùng với ngươi ”(Hibiki)
“… Tên cô là Hibiki, đúng không? Điều đó là không thể đâu. Từ giờ trở đi, ta sẽ không cần để ý đến mấy người nữa. Bây giờ, ngay cả cái rào chắn đang bảo vệ các người, ta sẽ không thể duy trì nó được đâu ”(Shiki)
"Không đời nào! Nếu ngươi giải phóng thứ này, sương mù sẽ giết chết Wudi-san! ”(Chiya)
“Tu sĩ của Lorel, không cần phải lo lắng về điều đó. Màn sương mù này sẽ sớm biến mất thôi. Không chỉ vậy. Ta sẽ cho các người một đề xuất hấp dẫn ”(Shiki)
“Một đề xuất hấp dẫn ư…?” (Hibiki)
Hibiki nhìn cái hộp sọ vô cảm, vào đôi mắt sáng ngời của nó.
Đôi mắt đó đang nhìn Lancer.
Ngay cả khi đang nói chuyện, Shiki vẫn không quay sang phía Hibiki và những người khác.
"Đúng vậy. Nếu các người ngoan ngoãn, tên pháp sư đó, ta sẽ cứu hắn ta sau. Tất nhiên, với điều kiện là nữ tu sĩ kia có thể tiếp tục chữa lành”(Shiki)
“? !! Ngươi sẽ ... cứu anh ta ?! Một undead như ngươi, cứu Wudi-san ?! Một sinh vật sống ư?! ”(Chiya)
Sự ngạc nhiên của Chiya là một phản ứng khá bình thường.
Thông thường, một undead không thể sử dụng phép thuật chữa lành.
Chỉ có một số ít những undead có khả năng đó, nhưng những người như vậy luôn căm ghét những sinh vật sống.
Họ ghét ánh sáng của sự sống mà bản thân đã đánh mất.
Không đời nào họ sẽ chủ động đảm nhiệm vai trò cứu sống một sinh mạng cả.
Đó là lí do tại sao, đối với Hibiki và những người khác, đề xuất của Shiki có vẻ kì lạ.
Chính vì cái lí do đó mà không chỉ Chiya, mọi người khác đều có một vẻ mặt ngạc nhiên.
“Ngươi đang nói rằng mình chắc chắn sẽ cứu được Wudi trong trạng thái đó?”
"Tất nhiên. Một cái lỗ to bằng cái nắm tay ở bụng, đó là một công việc dễ dàng. Ngay từ đầu, quan niệm về cái chết của chúng ta đã rất khác nhau rồi. Đừng có gộp bọn ta với cấp độ của cô. Giờ thì, sao nào? Mặc dù ta đã đề xuất chuyện này cho cô? ”(Shiki)
“… Ta sẽ tin vào những lời đó của ngươi” (Hibiki)
“Hibiki!” (Bredda)
Giọng nói cẩn trọng của Bredda.
“Không, đây chính là câu trả lời. Con rồng đó không bình thường, nhưng gã này cũng vậy. Bầu không khí tên này phát ra giống như một số loại người nhất định. Loại người đã nói là làm ”(Hibiki)
“Nhưng!” (Bredda)
"Larva-dono, hãy giữ lời hứa của ngươi đấy" (Hibiki)
Hibiki một lần nữa nói với Shiki, những lời đó đã chứng tỏ sự đồng ý của cô.
“Cuộc đàm phán đã hoàn thành xong rồi. *Ngôi đền sương mù, Nivlheim*,hủy bỏ. Hãy để ta cảnh báo cô. Ít nhất hãy cố bảo vệ cơ thể của mình, được chứ? ”(Shiki)
“… Đã hiểu” (Hibiki)
Một chiếc nhẫn biến mất khỏi ngón tay của Shiki.
Như để chứng minh rằng nguồn gốc của nó là một điều kì lạ, sương mù nhanh chóng tan biến.
“Thật bướng bỉnh mà. Chà, hạ cả ngươi lẫn nhóm anh hùng cũng được thôi. Tan biến với những thanh gươm của ta đi ”(Lancer)
Lancer đối mặt với Shiki, không, cậu ta bắn đi nhiều thanh kiếm đang trôi nổi trên trời theo những hướng khác nhau.
“… Có vẻ đã đến lúc thể hiện chuyên môn của ta rồi. Anh hùng, cả cô hiệp sĩ và mạo hiểm giả kia nữa. Bảo vệ cơ thể với mọi thứ các người có nếu không muốn chết”(Shiki)
Có vẻ Shiki đã nắm được ý định của Lancer.
Sau vài giây chậm trễ, một tiếng hét vang lên.
“? !!”
"Cái gì!!"
“Cái quái gì đang xảy ra thế này?”
“Kukuku, nếu muốn ghét ai đó, hãy ghét những kẻ ngu ngốc đã dám cản đường ta. Ngươi, những thanh kiếm vật chứa, tàn dư của những sinh vật bất tử ”(Lancer)
Trả lời câu nói của Lancer, vài thanh kiếm ánh sáng một lần nữa trôi nổi trên không trung.
Không, chúng không phải kiếm ánh sáng.
Đỏ, đen, bạc, trắng ... và cũng có những thanh bình thường nữa.
Những thanh kiếm với các hợp chất khác nhau đang trôi nổi.
“…Kim Long, Lancer. Nhưng cơ thể của ngươi lại chứa đựng hai mạng sống. Một con rồng hân tộc, hoặc có thể là một Long tộc? Ta hiểu rồi, những lời của Root-dono thực sự chính xác. Sức mạnh của ngươi tăng lên khi ngươi dùng đến hình dạng đó ”(Shiki)
“!! Root! Tên khốn kiếp, tại sao ngươi lại biết cái tên đó ?! ”(Lancer)
“Bao quanh bởi nhiều thanh kiếm nổi tiếng, con long thượng đẳng tên là “Mitsurugi”. Hình dạng thật của những thanh kiếm đó là những sinh vật mạnh mẽ mà ngươi đã biến thành kiếm”(Shiki)
Shiki nói một cách thờ ơ.
“… Ta không thể để ngươi sống nữa” (Lancer)
“Hmph. Những kẻ đã thách thức ngươi, những sinh vật mạnh mẽ mà ngươi quan tâm đến; ngươi lật kèo và thêm chúng vào bộ sưu tập của mình. Có thể trú ẩn ở một nơi gần con người thật là một mũi tên trúng hai con chim nhỉ ”(Shiki)
"Lich ... ngươi nói tên mình là Larva, phải không? Ngươi và tên anh hùng đó ... hãy trở thành một phần sức mạnh của ta đi! ”(Lancer)
Các thanh kiếm phóng thẳng vào Shiki cùng một lúc.
“ *Hãy nhuốm cơ thể này trong hắc tâm*Groth, Shia, *Cái lồng bạc triệt tiêu những mũi tên* Madhugiri “(Shiki)
Nhẹ nhàng bước về phía trước.
Với chuyên môn là sử dụng ngôn ngữ linh hồn, anh ta lớn tiếng niệm chú và tiếp cận Lancer với tốc độ nhanh.
Bằng một chú thuật ngắn, cơ thể của Shiki được bao bọc bởi thứ gì đó màu đỏ sẫm, vài gợn sóng đã xuất hiện.
7 trong số 10 thanh kiếm đang đuổi theo Shiki.
Một đòn tấn công không nhắm vào địa điểm nào cả, nó nhắm vào một người nhất định
Nhưng Shiki không dừng lại.
Phía trước, hai bên, và cả phía sau; lờ đi những thanh kiếm đang đến gần, anh ta đâm cây trượng của mình vào Lancer.
"Tên khốn!" (Lancer)
Ngay trước khi một số thanh kiếm đánh trúng Shiki, những gợn sóng đã ngăn cản chúng.
Sau đó, Shiki kích hoạt chú thuật thực sự của mình.
Những thanh kiếm bị bóp méo và biến mất.
Hai thanh kiếm còn lại va chạm với lớp áo màu đỏ sẫm và từ từ mòn đi.
Cú sốc ánh sáng xuất hiện từ phía sau, chạm tới tận nơi Shiki và Lancer đang đứng.
Chắc hẳn đó là ba thanh kiếm khác đã nhắm đến Hibiki và mấy người kia.
“… Ta thực sự may mắn mà. Bởi vì một thứ thuận tiện như thế này đã xảy ra. Sát long nhân Sofia và long thượng đẳng Lancer, kẻ có bí danh là Mitsurugi; tội lỗi của ngươi vì đã làm tổn thương một người trong số chúng ta, Tomoe-dono và Mio-dono sẽ giết ngươi mà không do dự đâu. Ta thật sự ... may mắn ”(Shiki)
"Giết ta? Chỉ vì ngươi đã thoát khỏi những thanh kiếm thật sự của ta một lần ư, đừng có tự kiêu!”(Lancer)
Cây trượng là tuyên bố chiến tranh muộn màng của Shiki.
Hạ cây trượng đó xuống, anh ta vui đến mức đang độc thoại.
“Và, ngươi thật không may mắn mà. Ta đã điều tra về ngươi một cách kĩ càng. Bằng cách có được sự hợp tác của một người được coi là Trưởng Long tộc, Root-dono ”(Shiki)
"Root! Vậy ra tên khốn nhà ngươi cũng có quan hệ với cái tên đó. Nếu vậy, tên Ác quỷ cũng đã… ”(Lancer)
“Ta nghĩ thứ vũ khí mạnh mẽ nhất mà một người có thể sở hữu là “kiến thức”. Ta là một “cựu” hân tộc, nhưng… ta sẽ chứng minh điều này bằng cách giết một con rồng ”(Shiki)
“Đây là chiến trường. Có những người ưu tú trong hàng ngũ quỷ tộc, và trong số các mạo hiểm gia của Tsilge cũng vậy. Vẫn còn rất nhiều những kẻ mạnh khác. Sự bình tĩnh của ngươi, ta sẽ sớm phá vỡ nó!”(Lancer)
“ *Số 6 là thứ phù hợp với ta nhất…*” (Shiki)
“!!”
“*hãy thoát khỏi cái vỏ kiếm và cho ta thấy hình dạng thật của ngươi*, đến đây… Ascalon ” (Shiki)
Shiki giữ cái trượng bằng cả hai tay như thể đang cầm kiếm.
Đó là một cây trượng màu đen có vài đồ trang trí, nhưng sau khi một nguồn ánh sáng tương tự mặt trăng đỏ phát ra, nó đã thay đổi diện mạo và biến thành một thanh gươm lớn.
Một thanh trọng kiếm.
Và cũng khá to nữa.
"Tên khốn, không phải ngươi là một pháp sư sao?" (Lancer)
“Ta là một pháp sư. Sự công nhận đó là điều chính xác. Đây là thanh kiếm nhuốm bởi độc tố và sự nguyền rủa, Ascalon. Với mong muốn rằng một ngày nào đó có thể hạ ngươi, ta đã cho thanh kiếm này cái tên của một Sát long nhân”(Shiki)
“Độc sao. Nó chắc chắn không có được vẻ hào nhoáng của một thanh gươm huyền thoại. Thậm chí còn không phải một hào quang ma mị nữa”(Lancer)
"Không sao. Ta là người dùng nó, vì vậy một thanh gươm huyền thoại hào nhoáng không hợp với ta”(Shiki)
Chĩa mũi kiếm xuống đất, Shiki giữ thanh trọng kiếm bằng cả hai tay.
Nếu là một kiếm sĩ mạnh mẽ, cái thế đứng đó như đang mời gọi kẻ địch ấy.
“Nó không phải một thanh kiếm mà một pháp sư có thể sử dụng. Nếu đó là vũ khí của ngươi, lựa chọn đó là một sai lầm ”(Lancer)
"Sáu bước *Fray * giải phóng. * Đế Vương Kiếm Thuật, Tinh linh kiếm Em * ”(Shiki)
Lancer nhảy lên ngay lập tức.
Phóng những thanh kiếm ánh sáng ra xung quanh một cách vô trật tự, cậu ta điều khiển một số những thanh kiếm vật chất.
"Để một tên pháp sư đọ kiếm với ta, thật là một sự báng bổ!" (Lancer)
"Những thanh kiếm được tạo ra từ cuộc sống của các sinh vật hỗn tạp không bao giờ có thể chống lại Ascalon và Fray. Hãy nếm trải nỗi sợ hãi của cái chết đi”(Shiki)
Từ toàn bộ cơ thể của Shiki, một sức mạnh đỏ sẫm dâng trào.
Khoảnh khắc nó chạm tới đỉnh của thanh Ascalon, Shiki gầm lên, và ngay lập tức rút ngắn khoảng cách với Lancer.
Ở ngay chính phạm vi của một thanh kiếm khổng lồ mà người ta sẽ không thể lường trước được trừ khi họ đã làm chủ nó.
Cánh tay xương xẩu đó vung thanh Ascalon và nhắm vào cổ Lancer.
Vài thanh kiếm tạo ra một lá chắn phòng thủ tốc độ cao ở giữa thanh kiếm khổng lồ và Lancer, nhưng chúng bị phá hủy từng cái một và không thể hoàn thành nhiệm vụ.
"Gugh ?!"
Lancer thực hiện một phản ứng tức thời và nhảy ra đằng sau. Nhưng cậu ta chỉ có thể nới rộng khoảng cách ra một chút.
Cậu ta phát ra tiếng kêu không chỉ vì điều đó.
Tay phải Lancer đang nhỏ máu.
“Nếu ta nhớ không nhầm, bọn khốn các người đã cắt đứt những ngón tay của chủ nhân ta… đúng không? Thế nào, nó có đau không”(Shiki)
Thấy rằng đối thủ phải nhận lượng sát thương giống như Makoto, Shiki hỏi Lancer.
“Tên… khốn kiếp… Không thể tha thứ !!” (Lancer)
"Ta cũng cảm thấy như vậy đấy. Thật trùng hợp mà”(Shiki)
Sau khi nói đùa, anh ta lại nhắm đến Lancer với Ascalon.
Trong khoảnh khắc va chạm, một ánh sáng mạnh mẽ xuất hiện.
“Đây là cách dùng khác của kiếm sao. À, nó đến từ bộ sưu tập của ngươi. Như mong đợi từ một thanh kiếm được sử dụng bởi các anh hùng trong quá khứ. Một thanh kiếm kỳ diệu ”(Shiki)
“Đó không phải tất cả đâu!” (Lancer)
Một ánh sáng đỏ phát ra từ miệng Lancer.
Ngay lập tức, một vệt sáng bắn thẳng về phía Shiki.
Nó giống hệt tia laze của Sofia.
“Wa ?!”
Một cú sốc.
Giọng nói đó là của Lancer.
"Sao vậy hả? Ta là một pháp sư, tất nhiên ta sẽ thiết lập những lá chắn rồi, đúng không nào?”(Shiki)
Thứ ánh sáng đáng nhẽ phải bắn về phía trước, bị chuyển hướng lên trời.
Một thanh kiếm khổng lồ không phù hợp với các pháp sư, tấm khiên vững chắc không phù hợp với một kiếm sĩ.
Lancer, người đang chữa trị những ngón tay của mình, đang dần rơi vào sự hỗn loạn.
“Vậy thì, tiếp tục thôi nào” (Shiki)
Ánh sáng từ mắt Shiki trở nên sắc bén hơn.
Bên trên, ở giữa, bên dưới; đôi khi anh ta còn xuất hiện ở phía sau và tấn công bất ngờ.
Shiki hoàn toàn tận dụng được trọng lượng của thanh trọng kiếm, và đang múa kiếm mà không để lộ ra khoảng trống nào.
Những thanh kiếm ánh sáng và những thanh kiếm vật chất giờ đây trông giống như lá cây vậy.
Những thanh kiếm đặc biệt lơ lửng xung quanh Lancer đang cố gắng bảo vệ chủ nhân một cách tuyệt vọng.
“ *Sống thật với bản thân là ánh sáng của cuộc đời * Stavelot “ (Shiki)
“Đồ khốn kiếp, ngươi vẫn còn có thể niệm chú thuật trong khi đang đấu kiếm sao?!” (Lancer)
Bóng tối Shiki tạo ra, nó tối tăm hơn cả màn đêm, tấn công Lancer.
Từ góc nhìn của một người ngoài cuộc, không có nhiều thay đổi, nhưng những chuyển động của Lancer đã chậm đi.
Nhưng đối với các bên liên quan, đó là sự suy yếu không thể xem thường.
“ * Thanh gươm tìm kiếm sự phục hưng * Rot Counter (Shiki)
Cố tình không đẩy lùi thanh kiếm đang tiếp cận mình, Shiki một lần nữa tạo ra phép thuật mới một cách bình tĩnh.
Thanh kiếm xé rách hào quang đỏ sẫm của Shiki, nhưng nó không thể làm tổn thương anh ta, nó tạo ra một âm thanh cao độ và vỡ nát.
Như thể nó tự cắt chính mình vậy.
"Ngươi có thể phá vỡ thanh kiếm của một anh hùng ư !" (Lancer)
"Ta sẽ còn phá vỡ nhiều hơn cho đến khi ngươi gục ngã, mặc dù ta không nghĩ ngươi sẽ có đủ thời gian để đếm hết số đó đâu” (Shiki)
Trong khi cảm thấy tự tin, chưa hết, anh ta vẫn có thể duy trì sự bình tĩnh, chuyển động của Shiki không bình thường chút nào.
Hai thứ đòi hỏi sự tập trung cao độ, và anh ta đang thực hiện cả hai cùng lúc.
Kiếm thuật và ma thuật.
Ngay cả những khán giả duy nhất ở nơi đó là nhóm anh hùng, họ rõ ràng có thể nói như vậy.
Ngay cả khi đang quan sát từ một nơi xa, họ có thể hiểu rằng Shiki đang áp đảo Lancer, và đang được tận mắt chứng kiến một trận chiến khốc liệt bên trong rào chắn.
Trong khi đang tạo ra một rào chắn khác, họ chữa trị cho nhau.
Chỉ có thế, Chiya có vẻ không thể suy nghĩ tỉnh táo nữa. Và khi thấy Shiki, người có thể tạo ra nhiều hơn hai phép thuật ở giữa điệu múa kiếm, cô hiểu rằng người đó thực sự rất bất thường.
Như là “cơ thể và tâm hồn của anh ta là những thực thể khác nhau vậy”. Những chuyển động siêu việt đó thậm chí có thể làm người khác cảm thấy tồi tệ.
Một trong những long thượng đẳng cao cấp nhất thế giới.
Hibiki và những người khác chỉ đơn giản đang chứng kiến cái quan niệm đó sụp đổ.