Virtus's Reader
Tsuki ga michibiku isekai douchuu

Chương 16: CHƯƠNG 16.5 POV : GẶP GỠ Á NHÂN, BEREN

“Không thể nào. Sao nó lại đến nơi này chứ!”

Tôi đang chạy trốn.

Thi thoảng tôi lại ngoái đầu lại, nhìn mối đe dọa màu đen đang cày nát cây cối trong khi đang rượt theo tôi.

Mà cũng không hẳn là đằng trước sẽ có người tới ứng cứu tôi.

Giờ tôi chỉ còn cơ may duy nhất là con quái này từ bỏ việc truy đuổi tôi.

Dù thế nào đi nữa, tôi cũng không thể dẫn cái thứ này đến làng được.

Thế cho nên tôi đã không chạy về phía ngôi làng.

Vì nếu làm thế, cái thứ này sẽ hân hoan chén sạch tất cả bạn bè tôi cho xem.

Nhện Đen ‘Thảm họa’.

Đó là tên gọi của cái thứ này.

Tôi không biết liệu nó có mang tên của một cá thể hay không.

Mà có tin đồn rằng, tận sau trong rừng rậm có một lũ quái vật mạnh mẽ tên là Arke sinh sống. Nửa thân trên của nó là con người, trong khi nửa dưới là nhện, họ nói nó là một sự lai trộn ghê rợn, nhưng tôi cũng không chắc lắm.

Điều mà tôi biết, là nó đã tồn tại từ rất lâu rồi. Nó đột nhiên xuất hiện, và lúc nào cũng đói cồn cào một cách đáng sợ.

Cái tên ‘Thảm họa’ thật sự hợp với nó.

Không chỉ chúng tôi, mà trên toàn thế giới này, không một ai là không ghê sợ nó cả

Sinh vật sống, và kể cả đồ vật.

Nói chung, cái gì nó cũng xơi được cả.

Chúng tôi không thể giao tiếp với nó, nên thương thảo là điều không thể.

Nếu có thể đả thương nó trầm trọng có khi lại hạ được nó, nhưng tiếc thay là chúng tôi không có tiềm năng quân sự kiểu như thế.

“Tại sao cái thứ đó lại xuất hiện lúc mình chỉ ở một mình chứ!?”

Tôi chỉ biết nguyền rủa vận đen của mình.

Sau khi ra khỏi khu rừng có nhiều vật cản, khoảng cách giữa cái thứ đó và tôi rút ngắn lại rất nhanh.

Có vẻ thời khắc của tôi đã đến.

Tôi thật sự không nghĩ mình có thể chạy thoát nó, cũng như cái thứ đó sẽ không chịu bỏ cuộc đâu.

Từ bỏ việc chạy trốn, tôi thẳng lưng, và vác lên cây rìu chiến mình mang theo. Tôi lập tức quay lưng lại, và đối mặt với con nhện.

Cơ hội chiến thắng của tôi gần như là không có.

Dù sao thì, dù rằng tôi đã rút vũ khí ra để đối mặt với nó, con nhện vẫn không có dấu hiệu gì là sẽ dừng lại cả.

Khốn nạn!

“Đừng có mà coi thường ta!”

Tôi vung cây rìu theo chiều nghiêng, và làm chệch hướng cơ thể to lớn của con nhện khi đang lao tới.

Vác một cây rìu vào rừng không có nghĩa tôi là một thợ mộc.

Phần cán của nó rất dài, to và có hai lưỡi, một cây rìu toát ra ánh sáng đỏ tuyệt diệu.

Đây là một trong các tuyệt tác của tôi.

Tôi cứ ngỡ là nó đủ tốt để có thể khắc tên lên nó, nhưng nếu so sánh với hàng thật thì vẫn chưa đâu vào đâu cả. Tôi không thể chấp nhận điều đó.

Nếu tôi thoát được khỏi đây, tôi sẽ luyện tập lại từ những bước đầu tiên.

Con nhện khẽ rút lui từ đòn tấn công của tôi.

Nhưng ngay sau đó, đôi chân nhanh nhẹn của nó lao tới.

Đòn tấn công có thể đơn điệu, nhưng lại quá nhiều.

Hơn hết, trên tay tôi bây giờ là một cây rìu hai lưỡi cầm hai tay.

Dù cho tôi có chơi phòng ngự thì có thể thấy rõ là vô ích cả.

“Đồ khốn… sao lúc nào cũng là lượt của mày hết vật, chết tiệt!”

Ở phần khớp chân, tôi có thể thấy vài kết cấu không được cứng cáp cho lắm.

Tôi có thể thấy nó, nhưng điều quan trọng là đòn tấn công của tôi không tới được.

Dù cho tôi có chuyển sang tấn công, tôi vẫn sẽ bị bật lại bởi lớp vỏ cứng, và tôi cũng không gây được thiệt hại gì nên hồn cả.

Biết thế này thì ngoài kỹ năng rèn ra, tôi nên học cách sử dụng vũ khí một chút.

Không, tôi không nhầm đâu.

Nếu tôi còn không thể làm ra vũ khí đàng hoàng, và lo về việc cách sử dụng chúng, thì dù tôi có dư dả thời gian thế nào đi nữa, tôi sẽ không bao giờ là giỏi nhất được!

Không phải chém, hay là cày nát.

Tôi cầm cây rìu như thể đang cầm thương, và chĩa về phía con nhện.

“Nhận lấy này!!”

Tôi hét lớn ngay thời khắc kích hoạt.

Từ đỉnh của cây rìu, lửa bắt đầu xoáy ra, và nhanh chóng bao trùm lấy cả cơ thể của con nhện.

Hay lắm, vậy là xong rồi!!

Lần này tôi nhất định sẽ đánh trúng những chỗ đã nhắm khi nãy và…

“C-Cái gì!?”

Một cảnh tượng mà tôi không thể nào tin được.

Từ bên trong ngọn lửa đang xoáy cuồn cuộn.

Con nhện đang ăn nó.

Miệng nó trở nên bự hơn, đến nỗi gần như tách ra làm đôi.

Ngọn lửa vẫn tiếp tục được phóng ra từ cây rìu, và con nhện ăn nó như thể là đang uống nước vậy.

Ngọn lửa không còn lan ra trên cơ thể của nó nữa.

Giờ đây chúng chỉ tập trung vào miệng của con quái.

Cái thứ này… có thật sự là một sinh vật sống không vậy?

Tôi chỉ lo nghĩ đến điều ngu ngốc đó, trong khi đứng đực mặt ra và không để tâm đến việc kế hoạch của mình đã phá sản.

Tôi còn không nhận ra là nó đã tới ngay trước mặt mình.

Một âm thanh to lớn vang lên khắp cả tai tôi.

Một cơn chấn động lớn lan truyền khắp hai tay tôi.

Con nhện khép miệng lại với vẻ khoái chí.

Khoảng cách giữa tôi và nó là cực kỳ gần.

Cái thứ đó đang nhai ngấu nghiến thứ gì đó.

Và tôi sớm nhận ra lý do đằng sau cơn chấn động, và âm thanh to lớn lúc nãy.

Cái thứ đáng lẽ nằm phía trên phần cán mà tôi đang cầm… đã biến mất.

Nó đã bị ăn mất rồi.

Con nhện đó đã ăn cây rìu của tôi.

Tiếng kim loại bị nghiền nát vang lên rất to và rõ bên tai tôi.

Tâm trí tôi bỗng trở nên trống rỗng.

Không được rồi.

Đúng là không được rồi.

Ý chí chống cự của tôi đã hoàn toàn bị bẻ nát.

Hai chân tôi bỗng dưng mất hết tất cả sức lực.

“UoAAAaaaaa!!!”

Tôi hét lớn để thúc dậy phần hông sắp sửa ngã xuống.

Tất nhiên, không phải là để chiến đấu.

Ném đi cây rìu chỉ còn lại mỗi phần cán, tôi bỏ chạy bằng tất cả sức lực.

Nó không phải là đối thủ mà tôi có thể thắng.

Ngược lại, tôi nhất định sẽ bị nó ăn thịt.

Giờ đây khi nghĩ lại, tôi chỉ có thể rút ra được kết luận đó.

Nhìn thấy vũ khí của mình bị nhai ngay trước mặt, tôi bắt đầu chạy trong sợ hãi.

Vào lúc này, lý trí không thể giúp ta được gì cả.

Tôi thừa biết chuyện gì sẽ xảy ra khi quay lưng bỏ chạy.

Mặc dù biết vậy, nhưng tôi vẫn chọn cách bỏ chạy.

Về mặt thời gian thì có lẽ là chỉ trong vài giây, nhưng ngay lúc tôi cảm thấy lạnh cả sống lưng, tôi đã bị thổi bay bởi một lực tác động rất mạnh từ phía sau.

Tuy nhiên, những gì tôi có thể, những gì tôi nên làm vẫn không thay đổi.

Nếu chân vẫn có thể cử động, tôi sẽ bỏ chạy.

Dù chỉ là trong tích tắt, tôi sẽ chạy thoát khỏi nó.

Tôi không còn muốn chiến đấu với cái thứ đó nữa.

Bị thổi bay và ngã xuống hết lần này đến lần khác, ý thức của tôi bắt đầu trở nên mờ nhạt đi.

Nhưng nếu ngừng di chuyển, tôi sẽ chết.

Cứ nghĩ đến việc vẫn còn rất nhiều sức lực đang ngủ yên trong tôi. Nhận ra điều đó đã giúp tôi cố gắng hơn nữa.

Nhưng, kết thúc rồi.

Giờ tôi còn không thể di chuyển đàng hoàng, và con nhện thì đang lao tới trong khi nhe ra bộ răng nanh sắc bén.

Không được rồi, nó đáng sợ quá.

Dù tôi đã là một ông già lớn tuổi, nhưng tôi vẫn không dám nhìn nó.

Tôi nhắm mắt lại, và chờ đợi thời khắc cuối cùng của mình.

Nhưng bỗng nhiên, cơ thể tôi bỗng trở nên nhẹ bẵng đi.

Dù vậy, tôi vẫn nằm im và nhắm mắt lại.

Dù sao thì tôi cũng không thể cử động. Tôi đâu còn lựa chọn nào khác.

Cuộc đời tôi, vậy là đã kết thúc.

Tôi không thể nào được cứu nữa rồi.

Nhưng tôi lại không thể cảm nhận được sự hiện diện của con nhện đang tới gần.

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Từ từ mở mắt ra, tôi phát hiện ra là có ai đó đang bế mình.

Đó là, bóng của một người nào đó à?

Mà, tôi cũng không có thời gian để kiểm tra xung quanh nữa.

Lẽ nào đã có ai nhìn thấy và tới cứu tôi chăng?

Một sự việc tiện lợi thế mà cũng diễn ra được à?

“Làm thế này với một tiểu thư thì không sao rồi, nhưng làm với một lão già đầy râu ria lại thấy ớn lạnh quá.”

“Hở?”

Tôi mở mắt ra, và quan sát người đang bế cơ thể của tôi.

Đó là một người phụ nữ trẻ.

Nhân tộc sao?

Cô ấy có cơ thể thon gọn và mặc một bộ trang phục kỳ lạ. Một người phụ nữ tóc xanh.

Mà, có thể thấy rõ là cô ấy đang khinh bỉ tôi. Thì cô ta đang nhìn tôi bằng cặp mắt lạnh lùng như đang muốn trách tôi kìa.

Lý do có lẽ là vì tôi nhắm tịt mắt lại, và chỉ đơn thuần chờ cái cái thứ đó tới đây.

Chính cô ấy cũng nói thế ban nãy mà.

“Nghe thấy tiếng ồn ở bên ngoài nên ta mới ra kiểm tra, nhưng ai ngờ lại được gặp nó cơ chứ. Nhện Đen ‘Thảm họa’ huh.”

“C-Cô là?”

“Cô á? Coi lại cách ăn nói của ngươi đi. Fumu, nhưng mà, một con nhện huh. Nó sẽ là đối thủ tuyệt vời cho buổi luyện tập của Misumi-sama đây. Cái vẻ gớm ghiếc và đơn giản kia là quá đủ để khiến người khác phải phản kháng rồi.”

Gì vậy? Cô ấy đang nói về cái gì đó mà tôi không thể hiểu.

Nhưng mà, chuyện gì đã xảy ra với con nhện vậy?

Tôi cố cử động đầu và nghiêng cổ.

Chỉ vậy mà thôi mà cơ thể tôi đã nhói lên rồi.

Con nhện đang ở trong một nơi khá xa chỗ tôi, và đang giãy giụa kịch liệt vì bị mắc kẹt trong cái gì đó không rõ ràng.

Lẽ nào là do cô ấy tạo ra sao?

“Cô đã cứu tôi sao?”

“Ngươi có vẻ không biết lễ độ là gì nhỉ. Ta có thể ném ngươi đi bất kỳ lúc nào đấy nhé? Mà khoan, ngươi… là một người lùn à?”

Cô ấy biết về chúng tôi sao?

Cơ mà, có phải ý cô ấy là tôi phải biết lựa lời mà nói khi đang ở trong tình trạng này không nhỉ?

Mà, đúng là cô ấy đã cứu tôi, nên có lẽ làm như thế là đúng nhất.

Mệt mỏi thật đấy.

“Tên tôi là Beren, một elder người lùn.” (Beren)

“Hoo! Đúng như ta nghĩ, là một người lùn! Fumufumu. Được rồi, ngươi may mắn đấy. Ta sẽ cứu ngươi!”

Với cơ thể thon gọn như vậy thì cô ấy lấy sức mạnh từ đâu thế nhỉ?

Người phụ nữ với thái độ cao ngạo này có thể dễ dàng bế tôi lên…

Theo kiểu bế công chúa.

“Đau quá!” (Beren)

“Fuu, vết thương không có gì nghiêm trọng đâu. Cố chịu đi, rồi lát ta sẽ chữa cho.”

“Được vậy thì tốt quá.” (Beren)

“Không sao. Coi như đó là phần thưởng vì ngươi đã mang cái thứ thú vị này đến. Fumu, nhện huh. Này, nếu muốn tới đây thì cứ việc! Chủ nhân ta sẽ tiếp đãi ngươi!”

Người phụ nữ tuyên bố như vậy với con nhện đang vùng vẫy. Trong khi bế tôi, cả hai đi vào một cái gì đó mờ ảo mà có vẻ là do cô ấy tạo ra.

Cảm giác mờ ảo ấy vào bên trong mũi tôi. Có khi nào là sương mù chăng?

Dù sao thì, có vẻ như tôi đã được cứu sống.

Khỏi cái tình thế gần như vô vọng ấy.

◇◆◇◆◇◆◇◆

“Có vẻ như ngươi đã ổn rồi đấy.”

“Nhờ người mà tôi đã thoát nạn. Một lần nữa, tên tôi là Beren. Tôi sống ở vành đai núi lửa ở cách khá xa nơi mà người đã cứu tôi. Và tôi là một elder người lùn.” (Beren)

“Ta là Shen, mà thực ra ta vẫn chưa được đặt một cái tên. Ngươi đã gặp ngài ấy rồi đấy. Ta là người hầu của Misumi-sama.” (Shen)

“Makoto-sama? Ra là như thế. Ngài ấy áp đảo luôn cả con nhện đó.” (Beren)

Cũng không hẳn là tôi nhớ hết mọi thứ.

Tôi bị bất tỉnh vào khúc giữa. Những gì tôi nhớ là trong lúc được bế bởi người phụ nữ tự xưng là Shen, có một chàng trai đã chiến đấu với con nhện đen ấy.

Con nhện mà tôi đã không thể đả thương nó, chàng trai ấy đã cầm cự rất tốt chỉ với một con dao.

Cắt đứt phần chân của nó, và dù nó có tái tạo bao lần đi nữa, cậu ta vẫn tiếp tục mà không để tâm đến. Và giữa chừng. cậu ấy sử dụng ma thuật, và hoàn toàn rơi vào thế thượng phong. Mấy ngọn hỏa tiễn đó ắt hẳn là sở trường của cậu ta.

Tôi bất tỉnh gần sau đó, nhưng nếu tôi được chữa trị vào lúc này, thì có nghĩa cậu ta đã đánh bại được con nhện và đuổi nó về rồi.

Ra vậy, thì ra tên của cậu ấy là Makoto.

Cậu ta không chỉ có sức mạnh để đơn thân độc mã chống lại cho nhện đen…

Shen thậm chí còn dùng “-sama” để gọi cậu ấy. Vậy chắc tôi cũng nên gọi cậu ấy là Makoto-sama thôi.

Tôi có lẽ cũng nên thêm “-sama” khi gọi ngài Shen nữa.

“Umu. Tuy có vài thứ ngoài dự kiến, nhưng nhìn chung thì mọi việc đã được giải quyết mà không có vấn đề.” (Shen)

“Các ngài có thể xua đuổi cả con nhện sao? Vậy thì tuyệt quá.” (Beren)

“Nói là ‘xua đuổi’… thì cũng không hẳn. Chuẩn hơn phải là bọn ta đã hạ bệ nó, và bắt nó quy hàng.” (Shen)

“Hả?” (Beren)

Hạ bệ nó?

Quy hàng?

“Misumi-sama hoàn toàn đập con nhện đó ra bã.” (Shen)

“Ra bã?” (Beren)

“Vào lúc mà ta nghĩ là nó định bỏ chạy và đuổi theo, thì con nhện đó, ta chẳng biết nó nghĩ cái gì, nhưng nó lại bắt đầu âu yếm với Misumi-sama.” (Shen)

“Âu yếm!?” (Beren)

“Rồi, khi ta ngỡ là nó đang phát điên vì cơn đói, trước khi nhận ra, thì bụng nó đã hoàn toàn được lấp đầy rồi.” (Shen)

“Bụng được lấp đầy!?” (Beren)

“Lời nguyền ngàn năm đã được giải trừ, và nó đã trở thành người.” (Shen)

“??????” (Beren)

Cô ấy đang nói cái gì vậy!?

“Mồ, ngài ấy đã lập giao ước với ta thì chớ. Đến cả một đứa biến thái như nó mà cũng bị ngài ấy thu hút. Misumi-sama đúng là một người phiền phức mà.” (Shen)

Không không.

Đó đâu phải là vấn đề!?

“N-Ngài nói là nó đã trở thành người? Bị thu hút!? Ừm, ngài có thể giải thích một cách đơn giản hơn được không ạ?” (Beren)

Như thểkhông chịu nổi nữa, tôi liền yêu cầu một lời giải thích.

Có lẽ là vì tôi đã từ bỏ việc tự mình suy nghĩ, nên tôi không còn lựa chọn nào khác.

“Thì như ta đã nói rồi đấy. Con nhện đó đã được giải phóng khỏi cơn đói, và trở thành người. Và rồi, từ tận thâm tâm, nó đã bị thu hút bởi Misumi-sama. Thế nên là, Nhện Đen ‘Thảm họa’ sẽ không còn xuất hiện trên thế giới này nữa đâu.” (Shen)

Không còn con nhện đó nữa.

Cái thứ có thể sánh ngang với thảm họa của thế giới…

Cái thứ đó đã bị thu hút bởi Makoto-sama!?

“Khoan, khoan!” (Beren)

“Giờ thì, có vẻ ngươi đã cứ động lại được rồi, nên là tới gặp Misumi-sama thôi. Này, đi theo ta.” (Shen)

“Khoan, khoan, khoan, khoan đã!!” (Beren)

“Gì vậy? Ồn ào quá đấy.” (Shen)

“Xin chờ một chút! Đó là Nhện Đen ‘Thảm họa’ cơ mà!? Dù ngài có đánh bại được nó, diệt trừ nó là điều bất khả. Không tính đến sức mạnh của nó, cái thứ đó là mối thảm họa tà ác nhất mà!? Không thể nào, bất khả thi!!” (Beren)

“Nếu ngươi không tin thì cứ việc đến gặp cô gái đã từng là nhện, ở bên cạnh Misumi-sama ấy. Đi mau nào.” (Shen)

“Không, không, không, không! Mà trước đó, tôi chẳng biết gì về các ngài cả. Tôi mong ngài có thể giải thích rõ ràng trước khi tôi đến gặp Makoto-sama ạ. Dù sao thì, tôi đang ở đâu? Đây ắt hẳn là một dạng dịch chuyển, nhưng tôi chưa từng nghe gì về một nơi xanh ngắt thế này ở hoang mạc cả!” (Beren)

Vậy đó, tôi tiếp tục làm ầm lên.

Thì tại vì tôi chẳng hiểu chuyện quái gì đang xảy ra cả.

Mà cũng có thể là dù có nghe giải thích, tôi vẵn chẳng hiểu gì cả.

Nhưng mà, cái thể loại tình huống này, rồi đột nhiên xuất hiện chàng trai ấy. Giờ thì tôi nghĩ việc gặp Makoto-sama là rất tệ hại đây.

Bởi vì cậu ta có thể thuộc một tổ chức gì đó rất nguy hiểm.

“Thì ta đã giải thích cho ngươi từ nãy rồi còn gì. Ta là đầy tớ của Misumi-sama. Shen ta đây đã trở thành đầy tớ sau khi lập Giao ước sở hữu. Và Misumi-sama là chủ nhân của ta. Nơi đây là Asora, vùng đất của ta và chủ nhân. Con nhện đó giờ đã là một đầy tớ mới sẽ phục vụ cho Misumi-sama. Hết.” (Shen)

“ ‘Hết’ cái rụp vậy á! Tôi vẫn không hiểu gì cả. Mà hơn nữa, một Giao ước sở hữu không phải là thứ có thể tiến hành giữa hai người!” (Beren)

“Thì tất nhiên, bởi ta đâu phải là người. Ta đã nói tên ta là Shen rồi mà. Bộ ngươi không biết sao? Ảo Tượng Sư (người điều khiển ảo ảnh) Shen ấy. Tiếng tăm ta cũng khá lớn ở vùng hoang mạc này mà. Hay là tại ta ngủ lâu quá nên bị lãng quên mất rồi?” (Shen)

Shen-sama trông có vẻ rất não nề.

Giao ước sở hữu, là một trong các ma thuật tạo giao ước sử dụng bởi người sở hữu, với một con ma thú, quái vật hay thậm chí là tinh linh cấp thấp.

Đó là một loại giao ước chỉ có lợi với người sử dụng phép.

Makoto-sama?

À phải, Misumi-sama còn được gọi là Makoto-sama.

Cô ấy cũng liên tục gọi chàng trai ấy là chủ nhân của mình.

Nói cách khác, người phải chịu lép vế chính là Shen-sama.

Và cô ấy không phải là người.

Có lẽ là vì giao ước nên cô ấy mới trở thành người.

Dựa trên những điều này thì…

Shen.

Ảo Tượng Sư Shen.

Sinh vật mà ai nấy ở vùng hoang mạc đều biết.

?????

Wawawa, không thể nào.

Lẽ nào lại như vậy?

“Ảo Tượng Sư Shen? Ngủ lâu quá!? !!!???? Đừng nói ngài chính là Ảo Sương Long, Shen đó nha? Thần long Shen ‘bất bại’ đó sao!?” (Beren)

“Gì, té ra ngươi biết ta thật à. Ngươi cũng gan lắm khi lúc nãy dám lừa ta một chập cơ đấy.” (Shen)

“K-Không phải vậy đâu ạ! Không thể, tại sao một Thần long lại lập một Giao ước sở hữu, SỞ HỮU đấy, với một con người chứ!?” (Beren)

Một Giao ước sở hữu với một Thần long!?

Eh? Eeeeh?

“Này. Beren, này!!” (Shen)

Tôi… tới giới hạn rồi.

“Lão già này, lại bất tỉnh nữa rồi!” (Shen)

Đó là phản ứng bình thường thôi mà, là những gì tôi phản bác lại với Shen-sama trong lúc ý thức của tôi phai mờ đi.

◇◆◇◆◇◆◇◆

“Những gì tôi kể đều là sự thật! Đây, đây chính là một cơ hội hiếm có đấy!” (Beren)

Tôi đã trở về làng elder người lùn.

Sau khi tỉnh lại và trở nên bình tĩnh hơn, tôi đã thỉnh cầu được cho gặp Makoto-sama.

Makoto-sama là người có một lượng lớn ma lực trào ra từ cơ thể, và rất hiền hậu.

Tôi có thể cảm nhận được một sự non nớt, vì trông ngài ấy vẫn còn trẻ.

Tôi đã thỉnh cầu ngài ấy cho tộc chúng tôi di cư đến vùng đất yên bình gọi là Asora này, và đã nhận được các câu trả lời tích cực. Tôi có cảm giác ngài ấy là một người rất dễ gần.

Nhưng đứng phía sau lại là Shen-sama và người phụ nữ tóc đen, Nhện Đen ‘Thảm họa’.

Ngài ấy nhất định không phải là người thường, nên mới có thể biến cả hai bọn họ thành người dưới trướng.

Và tôi đã được nhìn thấy thực lực của ngài ấy, dù chỉ là một ít.

Giờ tôi đã hoàn toàn bị thuyết phục rồi.

Khi lấy lại tác phong trong lúc trò chuyện với Makoto-sana, tôi bắt đầu có hứng thú với trang bị của họ.

Tôi mà đã có hứng thú với cái gì đó thì đến trời cũng không cản được.

Cả ba người họ, dù rằng rất mạnh, nhưng lại không dùng vũ khí phù hợp với sức mạnh của mình.

Makoto-sama có vẻ đang dùng một con dao rất tốt, nhưng khi hỏi Shen-sama, tôi mới biết là ngài ấy chuyên về cung hơn.

Ngài ấy đánh bại được cả con nhện mà không dùng đến vũ khí sở trường.

Rốt cuộc là…

Thôi, tôi nên ngừng nghĩ về mấy thứ đó thì hơn.

Bây giờ chuyện đó không quan trọng.

Dù sao thì, sở trường của Makoto-sama, tức là cung, ngài ấy hiện tại chỉ sở hữu một cây nhìn rất ngán ngẩm.

Như để trả ơn, tôi đề xuất việc mình sẽ là người tạo trang thiết bị cho họ.

Họ cũng đã chấp nhận cho chúng tôi nhập cư, nên đây cũng coi như là lời cảm ơn.

Tôi không phải là người đứng đầu làng hay đại loại thế. Và tôi biết tình trạng của làng mình.

Chúng tôi, các elder người lùn, đã tạo ra rất nhiều bộ giáp mạnh mẽ.

Chúng tôi chỉ trao các trang bị lại cho những ai phù hợp, nhưng ngay từ thời khắc bên ngoài biết đến sự tồn tại của chúng tôi, ắt sẽ xuất hiện những kẻ tham lam.

Cũng giống như nhân tộc và á nhân, sống tại một nơi dồi dào như giữa thị trấn, phải nói là quá nguy hiểm.

Với chúng tôi, chỉ có một só ít địa điểm là phù hợp tiêu chí của mình.

Thứ nhất, đó phải là nơi mà chúng tôi thu được các loại nguyên liệu tốt.

Tiếp nữa, là một nơi mà người chủ sẽ bảo vệ chúng tôi, cũng như các trang bị.

Cuối cùng, là nơi mà chúng tôi có thể sinh sống.

Dù sao thì chúng tôi không sống bằng nghề chế tạo áo giáp. Ít nhất thì, chúng tôi cũng phải đi săn để sống. Mấy điều kiện đó không phải là nói quá đâu.

Chúng tôi liên tục tìm những địa điểm có thể cung cấp cho chúng tôi một cách cân bằng. Và khi bước vào vùng hoang mạc này, chúng tôi bắt đầu sống như các ẩn sĩ.

Chỉ biết nhìn chăm chăm vào mấy bộ áo giáp.

Nhưng, vị trưởng tộc đôi khi lại nói về nơi thích hợp nhất, địa điểm lý tưởng nhất mà chúng tôi nên nhắm tới.

Tôi vẫn còn nhớ những lời đó, và đâu đó trong tim, tôi cũng đồng tình với ông ấy. Thế nên, tôi đã không một chút ngần ngại khi hỏi xin Makoto-sama cho nhập cư.

Để xem…

Những trang bị chúng tôi làm ra bằng cả sức lực cuối cùng đã thu hút lãnh địa của những người mạnh mẽ.

Và lãnh địa của những người mạnh nhất chính là địa điểm lý tưởng mà chúng tôi nên nhắm tới.

Tôi có thể hiểu cảm giác của ông ấy.

Nhưng tôi cứ ngỡ đó chỉ là một ‘lý tưởng’.

Vì đôi lúc, chúng tôi phải kiềm chế bản thân, và tạo ra vũ khí có thể phù hợp với người khác.

Không bận tâm đến người sử dụng, chỉ lo tạo vũ khí vượt quá cả tiềm năng của người sở hữu, cũng đã có từng vài người như vậy, nhưng tôi chỉ biết đặt dấu hỏi trước việc đó.

Nhưng, nếu là ba người họ thì…

Cũng có thể, dù là những món vũ khí mạnh mẽ đến nỗi làm ngơ luôn cả người sử dụng, ba người họ có thể sẽ làm làm chủ được chúng.

Không, không chỉ thế. Chúng tôi có khi phải vào ‘hard route’ để tạo ra vũ khí tương thích với họ. Không, có khi là ‘supreme bliss route’ nữa kìa.

Đúng vậy.

Tôi tuyệt đối không thể làm hỏng cuộc thảo luận này.

“Nhưng mà Beren, phải nói là anh rất may mắn khi chạy thoát khỏi con nhện, rồi việc anh được cứu là một điều rất tuyệt. Anh muốn đền bù cho chuyện đó cũng được, nhưng mà bắt tôi phải lập tức tin lời anh thì có hơi gượng ép quá đấy. Sau tất cả, anh thật sự nghĩ là mình có thể làm ra vũ khí thích hợp với họ sao?”

“Khoan đã. Tạm thời tôi định sẽ mời tất cả mọi người để có thể trả ơn họ.” (Beren)

“Fumu. Vậy là chỉ tôi với anh thì sẽ không ổn sao?”

—–

“Đó thậtttt sự là một nơi rất tuyệt đó! Hơn nữa, ba người mà tôi nhắc đến khi nãy mạnh đến nỗi có thể làm ngài sái quai hàm đấy. Tạo ra trang thiết bị cho những ai mạnh mẽ, chẳng phải đó là mục tiêu ta nhắm đến sao!?” (Beren)

“Lãnh địa của những con người mạnh mẽ nhất huh. Đúng là tôi từng nói thế.”

“Vậy thì, xin hãy nhìn đây!!” (Beren)

Thái độ của trưởng làng có vẻ rất hời hợt. Cứ thế này, tôi sẽ không thể đạt được viễn cảnh mà mình mong muốn.

Tôi bèn lấy ra át chủ bài của mình.

“Đ-Đó là…!!!!!”

“Đây là để chứng minh lời tôi nói là đúng. Vảy của một thần long, của ngài Shen đấy!” (Beren)

“Không thể tin được!! Umu, tôi chưa từng thấy vảy của ngài Shen bao giờ, nhưng tôi có thể hiểu, đây không phải là vảy của một con rồng bình thường. Và nó cũng không thể tình cờ rơi ở đâu đó gần đây được, phải không?”

Bằng đôi tay lấm đất, trưởng làng kiểm tra cái vảy mà tôi trao. Đôi mắt ông ấy mở to ra, và có nét mặt như một người thợ thủ công đang thẩm định nguyên vật liệu ấy.

Ông ấy đã bị cắn câu khoảng 80% rồi.

Đó là những gì tôi nghĩ khi nhìn thấy nét mặt của trưởng làng.

“Không chỉ thế đâu. Họ còn có thông tin về những loại vũ khí tôi chưa từng nghe tới bao giờ. Nên là việc chúng ta di cư đến Asora là…”

“Mumumumu”

Đã đến nước này rồi thì tôi chỉ cần chơi tới cùng là xong.

Dẫn ông ấy đến Asora, chỉ để giới thiệu ông ấy với ba người họ, thì câu trả lời của một người thợ thủ công chỉ có một mà thôi.

ấm vảy rồng hàng chất lượng cao mà người thường không bao giờ có được. Tôi nhắm vào đó mà thúc, thúc cho đến phút cuối cùng.

◇◆◇◆◇◆◇◆

“Waka-sama hiện đang tự nhốt mình để tập trung học ngôn ngữ, Beren à.”

“Có vẻ ngài ấy đã tới được khu Nhân tộc rồi, nhưng vì họ không thể hiểu lời ngài ấy nói nên đã bị nhân tộc tấn công.”

“Nhưng ngài ấy có thể dễ dàng nói chuyện với chúng ta, các lizardmen và Arke mà, nên phải nói là đúng ức chế thật. Mà dù vậy, may là ngài ấy trở về mà không bị thương tích gì.”

“Ờ, thật đấy. Rốt cuộc thì ngài ấy còn bí hiểm đến mức nào vậy?”

Tôi nghe thấy vài giọng nói từ chỗ của trưởng làng, nhưng vẫn tiếp tục những gì mình đang làm, chỉ khẽ nghiêng đầu nhìn trộm và trốn sau chiếc mặt nạ.

Waka-sama thì chắc là Misumi-sama rồi.

Shen-sama thì bây giờ được gọi là Tomoe-sama, còn cô nhện thì được Misumi-sama đặt cho cái tên Mio-sama. (trans: “-sama” riết muốn phát khùng rồi)

Cả hai người họ, đều đã được đặt tên bởi Misumi-sama.

“Waka-sama”… thì có vẻ đó là cách dùng để gọi Misumi-sama lúc này.

Ngày hôm đó, tôi đã thuyết phục trưởng làng thành công, và đưa mọi người đến Asora an toàn.

Khi nhìn thấy thế giới trù phú này, ai nấy đều rất cảm động. Và rồi, chúng tôi gặp các cư dân chuyển đến đây trước, tộc Orc cao nguyên, lizardmen sương mù, và các Arke mà tôi chỉ mới nghe qua cái tên trước đây.

Đúng như tôi nghĩ, khi các người thợ nhìn thấy Makoto-sama, họ đều run rẩy.

Tay tôi cũng run liên hồi, như đang phản ứng trước điều gì đó.

Sau khi lắng nghe yêu cầu từ họ, mọi người bắt đầu chế tác nhiều loại vũ khí.

Và dường như là có cả các Orc cao nguyên và lizardmen sương mù nữa.

Phải rồi.

Chúng tôi bắt đầu sinh sống ở Asora như thể đó là một điều rất tự nhiên.

Cơ bản là vì không có lý do gì để từ chối, nên cũng không có gì lạ cả.

Thần long, Nhện Đen ‘Thảm họa’, và vị chủ nhân của cả hai người họ, Makoto-sama.

Tất cả những món vũ khí đã được làm vượt cả mức giới hạn, đều không tương tích với họ. Chúng tôi một mặt thấy tuyệt vọng, nhưng cùng lúc lại thấy hưng phấn.

Đã có rất nhiều cây cung tuyệt tác được dâng lên cho Misumi-sama, nhưng vài cái đã bị vỡ.

Bình thường phải là vũ khí sử dụng sức mạnh của người dùng đến một mức nào đó, nhưng việc vũ khí không chịu nổi trước người dùng thì phải nói là chưa từng thấy.

Thú vị thật đấy.

Các thợ làm cung thều thào với giọng run rẩy.

———-

“Nhưng mà cấp tốc làm ra một chiếc nhẫn bị nguyền rủa và dùng mặt nạ để ẩn thân, phải nói là vượt ngoài mong đợi của tôi rồi.”

“Thiệt luôn. Mà tình hình chiếc nhẫn sao rồi?”

“Umu, cũng không đến nỗi phức tạp đâu. Bởi vì nó chỉ có mỗi chức năng hút ma lực của người sử dụng thôi mà.”

“Đúng là một chiếc nhẫn bị nguyền rủa, fufufufufu.”

“Đây không phải là chuyện để cười đâu. Về ban đầu thì ít nhất nó phải có tác dụng rất tốt. Khi tôi nhận được yêu cầu cải tiến cho nó tốt hơn mà không thèm để tâm đến cơ thể, tôi đã rất ngạc nhiên khi họ trao một chiếc nhẫn đen đấy. Điều tốt lành là nó có thể cởi ra bất kỳ lúc nào.”

“Tôi cũng có nghe nói sau đó. Phải chi lúc đó tôi cũng có mặt thì hay quá.”

“Thì nó là chiếc nhẫn bị nguyền với hiệu năng tận dụng tối đa phần nguyên liệu mà. Rốt cuộc thì chúng ta cũng làm ra được phần nền tảng. Sau này chỉ cần chú trọng làm cho hiệu năng trở nên tốt hơn thôi.”

“Oooh! Vậy tức là cũng có tiến triển rồi.”

“Để nâng cao tiềm năng của nó, chiếc nhẫn có thể trở thành màu trắng hoặc đỏ. Vậy để biến nó thành màu đen, Beren đảm nhận nhé?”

“Phần tôi thì chỉ có khắc lên phần mặt sau thôi. Khi nào tôi hoàn tất bước này, khả năng che giấu thân phận sẽ hoạt động trơn tru. Dù sao thì đây không phải là vì Waka-sama, mà là vì những người sẽ gặp Waka-sama, các á nhân và nhân tộc ấy.” (Beren)

“Cũng phải. Vậy thì, thêm lần nữa nào. Khi nào chuyện này kết thúc, chúng ta sẽ vào công đoạn chế tạo áo giáp cho Waka-sama và những người khác!”

“Ờ, tôi muốn bùng cháy rồi!”

Xoa bóp phần vai xong, trưởng làng biến mất vào công xưởng với một chiếc nhẫn đơn giản.

Waka-sama đã ra ngoài vùng hoang mạc, và tới một trong những nơi ở của nhân tộc.

Nhưng, ngài ấy lại không thể giao tiếp với họ.

Không thể nói thứ ngôn ngữ chung của con người, đã thế còn toát ra một lượng lớn ma lực từ cơ thể, nên là họ đã xem ngài ấy như một mối đe dọa.

Ngài ấy chạy về lại Asora trong bộ dạng khổ sở.

Có khả năng chiến đấu cao là thế mà lâm vào tình cảnh này… đúng là mất cân bằng mà.

Ngài ấy vẫn còn trẻ, chắc có lẽ là như vậy chăng?

Khi hỏi, tôi được cho biết là Waka-sama chỉ mới 17 tuổi.

Trên hết, cả đời ngài ấy chỉ mới đánh nhau có hai lần, nên chẳng khác gì một tân binh cả. Vậy mà thắng cả Nhện Đen luôn mới ghê…

Nó khiến tôi nghĩ là, không có cái phần ‘non kinh nghiệm’ đó mới là lạ đấy.

Hiện tại ngài ấy đang nhốt mình trong phòng và học thứ ngôn ngử chung ấy, và đồng thời cũng giúp chúng tôi trong việc chế tác chiếc nhẫn.

Mà, bên họ thì chắc sẽ là xử lý được vấn đề thôi.

Còn với tôi, thì có điều mà tôi vẫn mãi nghĩ.

Áo giáp cho Misumi-sama.

Bằng đống nguyên liệu này.

Để ngài ấy và những người xung quanh cảm thấy ấn tượng, tôi phải chế tạo ra loại áo giáp đó.

Để những người thợ chuyên nghiệp phải trầm trồ với đôi mắt lấp lánh, rồi nhốt mình trong công xưởng để làm hàng mẫu và thất bại cả ngày.

Nhân danh các elder người lùn…

Tôi sẽ tạo ra một trang bị phù hợp với ngài ấy.

Thế nên là, Misumi-sama, xin hãy…

Cố lên nhé.

CHƯƠNG 17 : THẬT SỰ , TÔI KHINH THƯỜNG QUÊ HƯƠNG MÌNH

Tôi liếc nhìn xung quanh.

Xem xét quang cảnh thị trấn trước mắt mình.

Cảm giác như một trại tị nạn

Đúng là cũng hơi quá khi gọi thứ này là một thị trấn. Không phải đây là cứ điểm nơi hyuman tập trung tại vùng đất này sao?

Các tòa nhà được xây dựng vững chắc từ gỗ (dù trông giống nhà xếp từ thân cây hơn). Đâu đó là những ngôi nhà trông giống như nhà ở cùng với những cửa hàng, cũng có khá nhiều tòa nhà khác được xây bằng đá. Nhìn kiểu canh gác cẩn thận như kia thì chắc phải đang lưu giữ thứ gì quan trọng lắm. Nguyên vật liệu chăng.

Từ câu chuyện của người gác cổng cho thấy, có vẻ như nơi đây chủ yếu tập trung những người đến để luyện tập hay tìm kiếm nguyên vật liệu. Bỏ qua mấy người đến đây rèn luyện đi, những người đến vì nguồn vật liệu, ánh mắt họ hướng tòa nhà đó trông cứ không bình thường thế nào. Họ ắt hẳn đang nghĩ đến mấy chuyện phi nhân tính. Nhưng không phải miễn là rẻ là được sao?

Với tôi thì đây là lần đầu tiên tôi đến một thị trấn, nhưng đối với tất cả những người khác đang ở đây, nơi này là thị trấn ‘tận cùng’. Trẻ con đang long nhong vui đùa xung quanh quảng trường, coi nơi đây như một thị trấn yên bình là không đúng chút nào hử.

Sau cái ngày tệ hại đó thì mọi chuyện xảy ra như sau.

Kết luận, chúng tôi có thể vào thị trấn từ cổng trước

Có vẻ như họ không nghĩ tôi chính là cái gã hôm nọ. Đúng như mong đợi, mặt nạ đúng là vạn năng mà.

Mặt nạ tôi mang không phải loại che kín cả khuôn mặt, nếu nói quá lên, giống như tôi đi xung quanh mà bị bịt mắt.

Giới thiệu qua loa bản thân là một người thừa kế của một công ty, ‘từ bán cho đến mua, chúng tôi gần như làm tất cả’ là cách mà tôi giải thích với người canh cổng.

Chúng tôi cũng chuẩn bị một xe hàng chất đầy mấy thứ này nọ nên kể cả họ có tìm thấy thứ gì đó lạ lùng, thay vì nghi ngờ thì họ có khi còn chào đón chúng tôi.

Trông như mấy người này đặc biệt để tâm đến hoa quả chưa được sấy khô. Chúng tôi chỉ vội vàng đóng gói một hộp hoa quả có thể thu hoạch từ Asora, nên nếu mấy người cứ nhìn chăm chăm như vậy chỉ khiến tôi thấy có lỗi thôi.

Dù sao đây cũng là hoang mạc nên những thứ như thế này ắt hẳn khiến họ mừng ra mặt. Trên đường tới đây tôi không thấy bất kỳ cây xanh nào, hay có khi đó là lý do khiến họ coi những mặt hàng này đáng giá?

Một vài người lùn cổ đang định cư ở Asora trước đây đã đến thị trấn của hyuman nên tôi cũng biết sơ sơ về giá trị hàng hóa nhưng với nơi độc nhất như thế này thì không thể nói trước được. Kiến thức tôi có lại khá lỗi thời rồi nên tốt nhất nên thu thập thêm thông tin.

Có khi tôi cũng phải để ý đến dòng lưu thông hàng hóa, nhưng vừa mới lúc nãy thôi, mấy người canh cổng tỏ ra thích thú rõ mồn một với rau quả tươi.

Nói cách khác, những sản vật vật tươi sống khó mà đến đây được và khả năng bán ra cũng không hề nhỏ. Tôi cũng nghĩ việc vận chuyển hàng hóa từ nơi này đến nơi khác không phải là chuyện đơn giản.

Kể cả có nói mình sẽ không nán lại lâu, không đời nào tôi lại đi thực hiện mấy giao dịch rẻ bèo có thể làm xáo trộn cả nền kinh tế. Không biết mấy thương nhân khác làm ăn ra sao. Gây ảnh hưởng đến giá cả hàng hóa mà mấy người đó gây nên thì không an toàn chút nào.

Nếu thế, tôi cứ nên thật thà mà nói mình là một mạo hiểm giả. Có nhiều thứ phải nghĩ đến và thú thật, nói mình là thương nhân cũng phiền phức.

Dù sao tôi cũng có ý định đăng ký làm mạo hiểm giả. Hội mạo hiểm, người lùn nói cho tôi biết về cái nơi nghe sặc mùi ảo tưởng như thế.

Nhưng cân nhắc việc trên với tình huống hiện tại thì cũng khá bất tiện.

Đây là nơi mà mấy người level cao đến để luyện tập nên…

Nếu tôi đăng ký vào hội như một thằng lính mới level 1, tôi hẳn sẽ bị cái thị trấn này coi như không khí mất.

Cứ nói họ biết là mình đăng ký vì tương lai đi.

Sau đó tôi sẽ để hai người đang làm vệ sĩ bên cạnh tôi đây đăng ký một cách đàng hoàng. Không tốt nếu như tôi không để lại được chút ấn tượng nào, dù sao thì việc này còn có thể ảnh hưởng đến sự an toàn của chuyến đi.

Việc tôi hiện đang level 1 là chỉ là trường hợp cá biệt, còn level của hai người kia đã được tộc orc cao nguyên đã xác nhận.

Tiện thể, thế giới này không có giới hạn về level nên cấp độ của một người có thể tăng không ngừng. Khi tôi hỏi có phải 99 là một trong những level cao nhất không thì họ nói với tôi đã có trường hợp được xác nhận lên đến vài trăm. Vậy thì tôi, kẻ ở level 1, là cái thứ gì chứ?

Tuy không biết chắc chắn nhưng level của hai người kia ắt hẳn phải hơn một trăm.

Và có vẻ như khi so sánh với tiêu chuẩn của hyuman thì đó là một đẳng cấp khá cao. Nhưng mấy thông tin của người lùn vốn có hơn 30 năm trước rồi.

Vấn đề là …

“Mấy người làm hơn, đừng có đi dọa nạt người khác với cái level cao ngất ngưởng đấy được chứ?”

Đó chính là vần đề. Tôi biết mấy là người hơn một trăm rồi, nhưng đến khi mà họ chính thức được xác nhận, tôi cảm tưởng như việc đó sẽ dẫn đến một tình huống vô cùng rắc rối. Dằn mặt kẻ khác cũng được thôi, nhưng thu hút quá nhiều sự chú ý lại quá bất lợi.

“Umu~ tuy nhiên, kể cả bọn em cũng không biết được đâu, đúng ra thì, với những người như bọn em thì level là thứ bí ẩn, hyuman và quỷ nhân có thể coi trọng nó nhưng đối với bọn em thì không quan tâm lắm.”

Thì, cô nói cũng có vài điểm đúng Tomoe-san. nhưng với thứ thực thể đáng ngờ như cô lại đi đặt chân vào thế giới này, làm ơn đừng có đi quá giới hạn được không?

“Cô nói đúng đó-desu wa. Nhưng nói mới nhớ, lâu lắm rồi một nhóm hyuman level khoảng 250 hay 300 có thể đánh bại một đứa trẻ của em. Trận chiến đó khá khốc liệt và em nghe nói có vài người trong số bọn chúng đã chết. “

Chắc là cô ấy nhớ ra báo cáo của một Arke. Một mặt, câu chuyện mơ hồ của Mio có thể đem ra làm tiêu chuẩn, mặt khác lại không thể lấy để mà dùng được.

Thật sao? Đợi đã, hay là nên dừng việc đăng ký này lại. Dù sao mấy người Arke đó cũng tỏa ra luồng haki sặc mùi boss cuối. Và việc phải cần đến một vài hyuman level 300 mới có thể đánh bại họ thì không phải level của Mio và Tomoe thậm chí còn cao hơn thế.

Để ở lại đây một tháng và xem xét thị trấn, khảo sát giá cả thị trường và các thương nghiệp quanh đây. Và nếu có thể tôi cũng muốn biết các mạo hiểm giả hành động như thế nào, nhưng tôi cứ có cảm giác như chuyện này rồi sẽ nhanh chóng trở nên rối rắm mà thôi.

Dẫu vậy.

Thị trấn này cứ có cảm giác…

Lạ lùng.

Mà, xét cho cùng thì đây cũng là thị trấn nơi rìa thế giới. Cứ điểm cuối cùng. Tôi có thể hiểu việc có một vài chủng tộc ở đây.

Tôi, ở mức độ nào đó, hiểu rằng mối quan hệ giữa hyuman và quỷ nhân xấu đến nỗi nổ ra chiến tranh nhưng nếu những tư tưởng như vậy không thể vươn đến được nơi hẻo lánh này thì cũng không thấy làm lạ khi họ có thể chung sống với nhau. Có câu nói “kẻ thù không đội trời chung”. Có thể điều đó còn tùy thuộc vào từng hoàn cảnh.

Bỏ qua mấy cửa hiệu, những xạp hàng dọc bên đường đang bày bán mặt hàng của họ còn nhiều hơn. Nghĩ đến số lượng tòa nhà trong thị trấn này và tình trạng nguồn nguyên vật liệu thì điều cũng dễ hiểu. Dù sao đây cũng là cứ điểm tiền tiêu đang phải đương đầu với vùng đất hoang vu này. Ngôi làng đầu tiên tôi đến.

Nhưng tại sao chứ?

Nơi này.

Sao lại…

Sao lại chỉ toàn mĩ nhân ở đây thế?

“Nè ~, Tomoe, Mio”

“Mu. Sao thế waka?”

“Anh lo ngại việc gì sao waka-sama?”

Hai người đang đi bên canh quay đầu sang nhìn tôi. Tôi cũng đã nghĩ họ xinh đẹp một cách phi thường nhưng đó lại là hình dáng mấy cô quái vật này đạt được sau khi lập khế ước. Thật tình, tôi cũng muốn được hưởng cái được quyền đó lắm chứ.

“Tại sao thị trấn này lại có nhiều người đẹp trai xinh gái thế? Có khi nào đây là nơi chỉ dành cho người đẹp? Không lẽ ở đây lại tồn cái luật lệ vô lý như vậy?”

Đúng thế

Đây đó tràn lan nam thanh nữ tú, cả hyuman lẫn tộc khác.

Ai ai trông cũng tuyệt cả. Xinh đẹp. Không phải điều này vô lý sao?

Dù cho bản thân đâu phải là cái đứa hay tự ti, nhưng nếu tôi xếp mấy người này với tộc orc thì cuối cùng, cảm tưởng như tôi đều sẽ là orc thôi.

Eh?Lạ quá,cái thứ xúc cảm ngọt ngào trong tim tưởng chừng như cứ chực trào ra khỏi mắt tôi.

Cái chuyện quái gì đang xảy ra thế chứ?

Nhưng giờ nghĩ lại, Tomoe và Mio dường như không quá để tâm đến việc đó.

Mặc dù hai người bắt đầu dáo dác ngó qua ngó lại.

“Thật sao? Em lại không thấy có bất cứ ai đủ đẹp để để tâm đó?”

Tomoe, mắt cô đang nhìn đi đâu thế? Cô gái trông như tộc efl vừa đi qua cô, không phải đó là thứ mà người ta gọi là tuyệt tác sao? Chỉ cần vóc dáng đó thôi cũng đủ để in ra tiền đó cô biết không?

“Eh~? Chỗ này đâu có nhiều gái đẹp đến thế đâu?”

Mio, thật sao, cái đôi mắt nghiêm trọng đang tìm tiếm người đẹp kia? Cho dù tôi có nhìn thế nào đi chăng nữa, những người xung quanh đây không khác nào người mẫu chỉ xuất hiện trên truyền hình cả.

“Mấy cô đang nói thật đấy à?”

Hai người họ khẳng định lời tôi nói, trông họ có vẻ thực sự bối rối.

Có khi đối với thế giới này, vẻ ngoài như thế được coi là bình thường?

Ng-nhiêm túc sao?

??? Cai-cái gì thế này, cái thể loại gì lại cho con nhà người ta ra rìa như thế hả?

Từ từ, từ từ đã. Đợi đã đợi đã đợi đợi đợi.

Cái cảm giác gì thế này, cảm giác như tôi vừa mới phát hiện ra một sự thật quan trọng mà đồng thời lại chưa phải? Bình tĩnh, bình tĩnh cái thân này.

Trước tiên

Bố mẹ tôi có vẻ như là cư dân của thế giới này.

Thực tế, họ là cặp đôi trông vừa ngầu vừa hấp dẫn. Umu, vậy ra trong thế giới này đó là tiêu chuẩn trung bình.

Và tôi còn có chị gái và cô em nhỏ nữa. Họ cũng đều xinh đẹp và hơi yếu ớt. Rồi rồi, cứ ném tôi ra khỏi cái vùng đó đi *lệ rơi*.

Ugh… không lẽ tôi …?

Dù sao, nói chung cả bố mẹ tôi đều là hyuman và việc họ sinh tôi ra trong thế giới trước không khiến tôi là một con người mà là một hyuman.

N? N~~~~?

Vậy thì, vẻ ngoài tầm thường của tôi, không, trong trường hợp này phải là trông như ‘mấy đứa bị tráo đổi’ mới đúng, chuyện gì thế chứ?

(Changeling – truyện dân gian châu âu (gg):Ở đây Makoto muốn ám chỉ mình không phải con ruột)

Không lẽ mẹ ngoại tình? Hay mẹ nhặt mình dưới gầm cầu nào đó? Không, cả hai điều đấy đều không thể được.

“Waka, sao anh lại làm vẻ mặt khó hiểu thế?”

“Không lẽ anh thấy khó chịu ở đâu? Thế thì hay là chúng ta vào một tòa nhà nào đó nhé.”

Tôi có thể nghe thấy những âm thanh lo lắng vang vọng bên tai.

Vậy à, vậy ra tôi đang trưng ra một vẻ mặt khó hiểu.

Rồi!!

Cũng có vẻ hiểu đây!!

Kể cả có nghĩ về việc này, kiểu gì cũng chẳng có câu trả lời tử tế đâu!!

Tôi.. dừng lại, dừng, dừng.

“Nah, không có gì đâu. Quan trọng hơn…”

Đúng thế. Giờ tôi nên tìm hiểu về thế giới này trong khi bản thân mù tịt về nó.

“Tôi muốn nghe ý kiến của hai người về chuyện đó sau. Đặc biệt là về giá cả mặt hàng và dòng sa-, không, kiểm tra hàng hóa có quanh đây”

Cho dù tôi có nói dòng sản phẩm thì tuy Tomoe có thể hiểu nhưng Mio hẳn sẽ thấy bối rối. Giờ phải hạn chế tối đa việc nói những từcó nguồn gốc phương tây.

(line-up được phiên âm sang katakana)

“Mumu, nghe rắc rối đó-desu na”

“Em hiểu rồi-wa”

Nếu để Tomoe làm vệ sĩ. Vậy thì trách nhiệm thư ký sẽ vào tay Mio.

“Thế thì giờ đến hội mạo hiểm… nó được gọi như thế đúng không? Mà, đến đó thôi. Tomoe, cô kiểm tra xem nó ở đâu được không?”

Nếu tôi mà đi, thì ngoại trừ với hai người này ra tôi sẽ phải viết để giao tiếp thôi. Thậm chí bây giờ tôi cũng đang nói thầm để người khác không nghi ngờ mình.

Hn, tôi đâu cần phải nói mấy từ ‘a.u.e’ khiến mình trông giống một ông bác. Vì bên cạnh tôi đây đã có tiếng nhật đáng yêu rồi.

Tôi không cảm thấy xấu hổ chút nào.

“Theo ý ngài ”

Nói xong, Tomoe bước chân về phía một người đàn ông trung tuổi đang bán sạp hàng và hỏi. Tôi nghĩ việc sử dụng người khác để hỏi hiện giờ là phương án an toàn nhất. Dù cũng hơi buồn lòng.

Như thế, có hai người theo mình cũng khá hay.

“Waka, từ góc kia chúng ta rẽ phải rồi đi thẳng đến cuối đường thì sẽ tìm thấy hội mạo hiểm là những gì mà ông ấy nói.”

May quá, cô ấy có thể xử lý việc đó dễ dàng.

Giờ, đi thôi.

———

~ Nhật ký của Misumi Makoto. Đến ngôi làng đầu tiên ~

Thế giới trước của tôi.

Đó là nơi mà có lẽ tôi sẽ không bao giờ có thể quay trở lại.

Nhưng trong thế giới mới này tôi chẳng thể nào thay đổi được lối nghĩ cũ của mình.

Vô dụng.

Vì đối với một thế giới mà không thể quay trở lại thì việc đấy cũng chẳng có ích lợi gì.

Ở thế giới trước tôi nghĩ mình có vẻ ngoài bình thường. Thực tế, tôi còn tự nhận thức được bản thân bị ra rìa trong cái câu lạc bộ bắn cung đầytrai xinh gái đẹp.

Nếu tôi cứ thế mà tốt nghiệp rồi cho mấy đứa bạn mới xem ảnh cũ câu lạc bộ của mình, bọn nó chắc chắn sẽ nói “Ể? Mày làm gì ở đấy thế?’

Thế giới thanh bình đó chấp nhận sự khác biệt.

Từ những Tsukuyomi-sama nói với tôi, thế giới trước của tôi có vẻ như khá khắc nghiệt, nhưng ít nhất thì tôi không có cảm thấy thế.

Thế giới nơi thậm chí còn dọa bạn chết khiếp xem có dám sống hàng ngày ở đấy không. Một thế giới bí ẩn. Nơi đó tuykhắc nghiệt nhưng lại cũng dịu dàng.

Giống loài tên hyuman, bọn họ trông như loài người. Nhưng vẻ ngoài của bọn được tạo ra một cách đẹp đẽ.

Như thể trước mắt tôi là đang một buổi tuyển chọn siêu mẫu.

Hay đó là một tác phẩm CG tuyệt đẹp được tạo ra với công nghệ tân tiến nhất. Cũng không quá khi nói như thế đâu.

Dù sao, cho dù có quay mặt về hướng nào nơi đây cũng toàn mĩ nam mĩ nữ. Cô gái tôi gặp lúc bên ngoài thị trấn trông y hệt như họ. Nếu cô ấy có hòa lẫn vào đám người này thì rồi sẽ trở thành cá thể tầm thường thôi.

Giờ thì tôi hiểu vì sao mình bị gọi là bán nhân hay xấu xí rồi.

Những con người xinh đẹp ấy không hề để tâm đến vẻ ngoài của bọn họ và đang tuyệt vọng bám víu lấy cuộc sống. Dù cho cảnh tượng ấy cứ lặp đi lặp lại trước mắt tôi, đôi mắt này vẫn không thể quen được.

Liệu tôi có thể quen được với khung cảnh này không?

Những người nhìn như thể diễn viên được săn lùng đang ôm gối trong một con hẻm với ánh mắt vô hồn.

Có thể do cách nhình nhận khác nhau nhưng tôi vẫn cảm thấy khó chịu với cảnh tượng đó. Kể cả khi những người này được lớn lên ở một nơi lợi thế như vậy.

Thật sự.

Mọi thứ trong thế giới này đều là bí ẩn.

CHƯƠNG 18 : ĐĂNG KÝ MẠO HIỂM GIẢ TẠI NGÔI LÀNG ‘TẬN CÙNG’.

“Ha? E tto, anh nói đăng ký sao?”

Họ cứ thế mà nói ra ‘thằng nhóc này đang phun ra cái gì thế’

Đúng là không có thằng lính mới nào lại đi đăng ký ở đây hử. Hiểu vậy nhưng mà.

“Eh, dù chúng tôi có nói vậy nhưng người này chỉ đăng ký trên danh nghĩa. Còn người thực sự muốn đăng ký là hai chúng tôi-desu.”

Mio ngay lập tức nói thêm.

“Tôi hiểu. Tuy nhiên, mấy người trông thật sự khả nghi, còn cái anh chàng đằng kia nữa, anh ấy là như thế nào vậy?”

Người phụ nữ nhìn về phía tôi đòi một lời giải thích. Nói cái từ [ha?] rồi nhìn tôi với ánh mắt ngờ vực, còn bảo tôi đây trông đáng ngờ thẳng vào mặt như thế.

Cô ấy dễ thương quá đó-ssu. Không lạ gì nếu cô được đăng lên một tuần báo gravure. Nhưng như thế lại còn đau lòng hơn.

Ma~ bên tay trái tôi đang đeo một chiếc nhẫn trắng hồng.

Trên người còn đang vận một tấm áo choàng xám và lại mang một chiếu mặt nạ che mặt.

Đáng ngờ thiệt đúng không? Thêm nữa, cái người kì dị đấy lại không nói lời nào.

“Đây là người thừa kế sắp tới của một công ty nhưng do từ khi còn nhỏ anh ấy đã bị nhiễm một bệnh dịch nghiêm trọng khiến cho khả năng nói không được rõ ràng. Không những vậy, trong chuyến đi của mình, anh còn bị lôi vào một biến cố và dính phải một vài lời nguyền.”

Với từ nguyền đó, người phụ nữ nhìn tôi như thể tôi đây là đất vậy. Ánh nhìn có thể đâm người khác. Khả năng xuyên thủng của nó cao đấy…

Cái thể loại cài đặt tàn khốc gì thế này? Cuộc đời tôi tồi tệ đến thế chắc? Tôi có thể cảm nhận thấy lòng tốt nửa vời của nó.

Mio vừa giải thích vừa nhìn tôi, gương mặt cô ấy co giật thể hiện rõ sự không thoải mái. Đúng ra, cô chính là người nghĩ ra cái đống này đấy.

Tôi nghe thấy một âm thanh đanh thép vang bên cạnh, khi quay ra, Tomoe đang run rấy nắm thấy thanh katana của mình.

Wao!

Tôi vội vã túm lấy tay Tomoe và liếc nhìn cô ấy. Với vẻ miễn cưỡng, thự~c sự miễn cưỡng, Tomoe gật đầu và cúi mặt xuống.

Chính mấy người là kẻ nghĩ ra hết đấy!

“Để kìm hãm lời nguyền, ngài ấy không có cách nào khác ngoài mang trên mình chiếc mặt nạ và nhẫn đấy. Nhưng chủ nhân của tôi là người có thể giải phóng ma lực và thông qua đó để giao tiếp.”

Mio liếc nhìn ra dấu.

Tôi sử dụng ma lực viết [Xin chào] ngay bên cạnh mặt mình bằng ngôn ngữ thông thường.

Người phụ nữ trông có vẻ ngạc nhiên trước cảnh tượng và bị thuyết phục. Trông như tôi có thể xoay xở dùng cách viết này để giao tiếp. Nhẹ nhõm thật.

“Cô có thể thấy đấy giờ không có vấn đề gì nữanên mong thứ lỗi cho. Cả hai chúng tôi tự tin về khả năng của bản thân, nhưng do chúng tôi vốn chỉ phục vụ chủ nhân nên vẫn chưa có cơ hội đăng ký vào hội. Nhưng khi suy xét về tương lai, chúng tôi nghĩ mình nên đăng ký do đó”

Tomoe cũng gật đầu trước lời nói của Mio.

“Có vấn đề gì không?”

Trong những từ ngữ ôn hòa của Mio có pha lẫn chút ép buộc. Đúng là cô này tức rồi. Mah, khi mà lần trước Tomoe là người hỏi đường nên lần này tôi để công việc giải thích cho Mio nhưng giờ tôi lại thấy rối bời không biết nên để ai làm người giải thích. Giờ cứ đợi-và-xem xem.

“A, Không! Nếu thực có chuyện xảy ra như vậy thì không có vấn đề gì hết. Quý vị vốn đã biết, đây này là nơi tập trung của rất nhiều người mạnh mẽ nên từ đó đến giờ chưa từng có ai đến đăng ký cả. Ưm do đó, xin lỗi vì sự bất lịch sự của tôi.”

Trông như chúng tôi giờ có thể đăng ký. Mà đúng hơn, chị gái à, xin lỗi vì khiến chị hoảng sợ, thật đó.

“Vậy, để tiện cho việc đăng ký, đầu tiên tôi sẽ phải xác nhận level của mấy người. Để làm vậy thì chúng tôi sẽ phải đi chuẩn bị nên, nếu mọi người không phiền thì tôi có nên giải thích các vấn đề có liên quan đến hội trong khi chờ đợi không?

Tất nhiên rồi. Tôi nói với Mio mình đồng ý.

“Xin vui lòng làm vậy”

“Vâng. Hội là, như các bạn có thể tưởng tượng, là nơi mà các mạo hiểm giả có thể nhận được vô số loại nhiệm vụ. Thứ hạng của nhiệm vụ bắt đầu từ E cho đến SSS và những mạo hiểm giả có cấp độ tương ứng có thể đảm nhận nhiệm vụ tương ứng.”

Thứ hạng hử. Hiểu rồi, ra đó là cách mà họ giao nhiệm vụ cho những người có đủ khả năng. Mà, nếu họ cứ tùy tiện ném mấy người này ra ngài kia thì việc đó hẳn sẽ gây ra vấn đề về lòng tin nên việc này cũng may.

“Về vấn đề thứ hạng, hội tính toán tỉ lệ thành công của công việc và level để đáng giá cấp độ của các bạn.”

“Ara, không phải điều đó có nghĩa cho dù bản thân có level cao nhưng vẫn phải bắt đầu từ thứ hạng thấp nhất-desu wa?”

Mio, cô lấy tự tin ở đâu thế? Cứ ở yên đấy mà nghe giải thích là được rồi.

Đành vậy, kể cả nếu bản thân có năng lực, nếu không có bằng chứng cũng như sự tin tưởng thì làm sao họ có thể đáng giá chứ?

“Đung-đúng thế. Kể cả nếu level của bạn có là 80 hay cao hơn thì bạn vẫn phải chấp nhận nhiệm vụ cấp E. Chỉ là, tất nhiên trong trường hợp đó thì nhiệm vụ sẽ trở nên dễ dàng nên thứ hạng sẽ tăng nhanh hơn so với những người cùng hạng khác.”

“Khắc nghiệt quá đó-da na.”

Tomoe, cô lại nói ra mấy lời đó rồi……!!

Tôi không cần rắc rối! Cứ ở đó ngoan ngoãn mà nghe đi! Mấy người là trẻ con chắc?!

Khi tôi nhìn họ với ánh mắt khiển trách, mấy cô đó đều cúi đầu và chỉnh sửa tư thế của mình. Thật là.

“Tùy thuộc vào thứ hạng mà sau đó nó sẽ được phân ra các loại ‘minus’, không dấu và ‘plus’ tùy thuộc vào độ khó. Ví dụ, nếu bạn hoàn thành 3 nhiệm vụ ‘plus’, bạn sẽ có thể tăng thêm một hạng. Với không dấu thì đó là 5 và nếu đó là ‘minus’ thì sẽ là 10 lần.

(Note: các từ tiếng anh để nguyên do dụng ý tác giả – minus/trừ, plus/cộng)

May mắn thay, cô gái tiếp tục giải thích mà không để tâm đến điều đó. Cô ấy phải giải quyết với mấy tên lưu manh như mạo hiểm giả nên có khi cô ấy quen với việc này rồi cũng nên.

Mà nói, người đẹp và lưu manh hử. Cảm tưởng như tôi vừa muốn nhìn thấy cảnh đó nhưng đồng thời lại không.

Hm, hiểu rồi, với việc đó thì việc lên hạng cũng dễ dàng hơn.

Vậy thì, giờ chỉ còn là vấn đề để cho mấy cô này làm nhiệm vụ plus.

Tôi đáp lại với một cái Un~, tôi có câu hỏi cần tham khảo không á?

Chỉ cần nghĩ đến cuộc chạm trán giữa tôi với Mio và Tomoe thôi cũng đủ khiến tôi thấy nó vô nghĩa.

Ah, có một thứ.

Tôi sẽ hỏi nó sau.

“Cũng cần đề cập đến, liên quan đến các nhiệm vụ cấp độ đặc biệt, chúng là những nhiệm vụ mà bất cứ mạo hiểm giả nào cũng có thể nhận. Tuy nhiên, trong những tường hợp như vậy chúng tôi sẽ không đưa ra bất cứ bảo đảm nào. Thêm vào đó, nếu level của bạn bị đánh giá quá thấp so với nhiệm vụ, chúng tôi sẽ phải từ chối việc chấp nhận yêu cầu đó.”

Oh? Nghe như một công việc nguy hiểm đây.

“Chuyện này xảy ra do việc cho dù với bất kỳ thứ hạng nào, nhiệm vụ liên tục thất bại và như một tất yếu, nó trở nên miễn phí, và nếu như bạn có một yêu cầu đặc biệt nào đó thì nó cũng sẽ được xếpchungvào loại này.”

“Nếu các bạn nằm trong trường hợp đầu và có thể hoàn thành nhiệm vụ một cách thành công với thứ hạng hiện tại thấp hơn S thì bạn sẽ có thể lên hạng mà không cần bàn cãi. Còn với trường hợp còn lại thì bạn sẽ có thể nhận được phần thưởng trội hơn giá thị trường, nhưng bù lại nó sẽ không được tính và thứ hạng của bạn

Oh~. Tôi xin rút lại lời nhận xét lúc nãy. Nếu mấy công việc đặc biệt ấy còn, tôi sẽ để hai người này đảm nhận.

“Thêm nữa, với việc gia nhập hội mạo hiểm các bạn có thể sử dụng các cơ sở của hội và nhận được sự trợ giúp từ các tổ chức viện trợ của chúng tôi. Bạn sẽ có thể tiếp cận được các mặt hàng với giá rẻ hơn một cách cạnh tranh”

O~! Thế thì tuyệt quá!

Giống như nhận được bảo hiểm mà không cần điều kiện! Tôi đã từng nghĩ không biết liệu hội mạo hiểm thực ra có phải một tổ chức xấu xa chuyên đi bóc lột thành viên của chúng không nhưng nơi đây có khi lại là một nơi khá tử tế.

(note: cách nghĩ của Makoto thực ra khá giống một nhân viên (tác giả chăng) câu bảo hiểm-điều kiện ở đây thực tế do việc sau khi gia nhập một công ty, với một số điều kiện nhất định thì bản thân sẽ có thể nhận được những ưu đãi đặc biệt như bảo hiểm sức khỏe, thân thể, du lịch… miễn phí (vốn có câu mua bảo hiểm mà), đôi khi việc này còn cóthể bao gồm cả gia đình của người đó.)

“Tuy nhiên, người phía đằng kia…”

Ara? Tôi ư?

“Trong trường hợp của anh ấy, tôi nghĩ anh vốn đã gia nhập thương hội rồi nên dịch vụ ở đó sẽ được ưu tiên. Theo luật, với trường hợp cá nhân tham gia hai hay nhiều hơn một hội có sức ảnh hưởng. Sự đồng thuận của thương hội sẽ được đặt lên trên, do vậy mà anh nên để tâm đến điều đó.”

Vậy à. Thực ra, nghĩ rằng sẽ có mội thương nhân cho các thương gia. Tôi không thấy trước được điều này. Tôi cứ nghĩ giả tưởng = hội mạo hiểm. Vậy ra có khá nhiều hội ngoài đó hử. Khi nói về cuộc sống thì mọi thứ nên như thế này. Một công đoàn điều hành, tôi nhớ mình đã được học điều đó ở trường.

Điều nó ắt hẳn có nghĩa, bạn gia nhập cũng được thôi nhưng đó lại không phải là điều tốt nên làm,

“Không được làm những việc như lợi dụng đặc quyền của mạo hiểm giả để mua hết mọi thứ, vấn đề này cũng ảnh hưởng đến cái nhìn của công chúng nên tôi hy vọng các bạn có thể hiểu.”

Mà, tôi không có ý định làm việc gì đó xấu xa nên không có vấn đề gì.

Fumu, vậy phần giải thích chung xong rồi hử. Với công việc không quen thuộc như vậy mà cô ấy có thể trôi chảy giải thích như thế. Tốt thật đấy.

Tôi đưa tay hướng sự chú ý của cô gái, đảm bảo cô đang nhìn, tôi bắt đầu viết.

[Tôi có hai câu hỏi. Tôi có thể lấy được thông tin của các mạo hiểm giả danh tiếng ở đâu? Đồng thời, cần cấp độ ra sao cho việc tiêu diệt Liz?]

Sau khi có vẻ như đã xác nhận điều gì đó, cô ấy quay mặt về phía tôi và bắt đầu giải thích.

“Trước tiên, liên quan đến thông tin của các mạo hiểm giả có thứ hạng cao, nếu chỉ là về thứ hạng và level thì chúng được dán ở đằng kia. Chúng tôi thường xuyên cập nhập thông tin nên hiếm khi có sai sót nào. Còn về vấn đề tiêu diệt Liz…”

“Tiêu diệt hang ổ, chế ngự nhóm, chiếm đóng khu vực, anh muốn hỏi về thứ hạng trong trường hợp nào? ”

Oh trông như vấn đề này khá rắc rối.

[Tôi muốn cô nói về chiếm đóng khu vực và chế ngự nhóm]

Tôi tiếp tục hỏi cô ấy.

“Nếu đó là chiếm đóng khu vực thì việc đó còn tùy thuộc vào số răng nanh và mắt thu hồi được, nhưng nói chung nó sẽ một nhiệm vụ cấp C+. Nếu đó là chế ngự nhóm thì sẽ là nhiệm vụ cấp B

‘Dù vậy…’ cô gái tiếp tục.

Nếu là về chiếm đóng khu vực, công sức bỏ ra không tương xứng với thứ hạng nên không có nhiều người muốn nhận chúng. Và còn trong trường hợp nhóm, Liz là một cá thể vô cùng khó nhằn nên bọn chúng thường nằm trong các nhiệm vụ cấp đặc biệt.

Việc tôi xử lý một đứa chỉ với một cú đá, không thể nói với cô ấy như thế được.

Bằng bất cứ giá nào, đánh giá trên cách phân chia thứ hạng… khả năng level của hai người kia cao ngất ngưởng không tránh khỏi được.

Sau khi gửi lời cảm ơn đến onee-san, ‘tôi định đi kiểm tra danh sách các mạo hểm giả level cao’ – nói vậy với hai người gần đó, tôi rời đi..

Nếu đầy rẫy ra đó level tầm khoảng 300 hay 400 thì ổn thôi nhưng nếu không phải vậy, tôi không thể hai người đó đăng ký ở đây.

Nghĩ vậy, tôi hướng đến nơi bản danh sách được đặt.

……

Người đứng đầu danh sách.

Hạng SS, level 444, Milz Ace.

Ace ắt hẳn là họ của anh ta. Tôi cứ nghĩ cái tên Misumi đã khá lạ rồi nhưng Ace hử.

Hơn nữa, cái level trông gở làm sao. Tôi có thể thấy death flag được dựng lên.

Người phía dưới là một hạng S, level 280. Một cái tên bình thường

Mà, hai người họ chắc hẳn phải xinh trai lắm.

Nếu xem xét sự khác biệt giữa level của vị trí thứ nhất và thứ hai, có thể thấy rằng Ace-san rất mạnh. Và nếuhai cô kia không thể đạt đến level 500 thì, Tomoe, Mio …

Quyết định rồi.

Tạm biệt việc đăng ký nhé. Nếu thế thì cứ thứ thong thả đi. …

Are?

Trong khi khi tôi xác nhận danh sách, tại sao… sau lưng lại ồn ào thế?

Khi mà tôi lo lắng quay lại, thứ đập vào mắt tôi, hai cô tùy tùng với tờ giấy trong tay.

Xin chào? Hai bạn kia, mấy bạn không thể hiểu ẩn ý vì sao tôi đi ra chỗ này sao?

Thứ đó, nó là mảnh giấy có thể kiểm tra cái gì gì đấy mấy cô biết không?

Nah? Thông thường, khi bị bị ném sang thế giới khác, vấn đề xảy ra đều do chủ nhân đúng không?!

Tại sao mấy cái người vốn sinh sống trong cái thế giới này lại là người buộc chân tôi?! Rồi còn kéo chúng lại!

Giờ phải nhanh lên. Khoảng cách cũng không xa lắm. Tôi có thể nhanh chóng thể đến chỗ hai người kia.

Một tờ giấy cỡ miếng origami. Cả hai tờ trong tay bọn họ đều có màu đỏ.

Trông như trên đó có họa tiết phức tạp.

Ah~ tôi hiểu rồi. Tôi từng có nó. Đây là mảnh giấy nhằm xác nhận level. Không còn nghi ngờ gì.

Và màu sắc ban đầu của nó vốn không phải màu đỏ. Màu đỏ mới chính là vấn đề.

Ánh nhìn của mọi người xung quanh đau quá. Một cơn đau ớn đến tận xương.

Ánh nhìn của mọi người xung quanh làm tôi nhớ đến mấy sự kiện có tổ chức game show, nhức nhối quá.

Nếu họ có chú ý đến những điều chúng tôi nói trước đó, họ rồi sẽ ngay lập tức nhận ra tôi có liên quan đến hai người này.

Không hề phát ra lời la mắng nào, tôi vận hết sức bình sinh lườm hai cô kia.

Cuối cùng, họ cũng có vẻ hiểu bản thân đã gây ra lỗi lầm gì. Hai cái cô óc chim kia!

“A~ chuyện này. Có vẻ như ngay khi em lấy tờ giấy đó, nó chuyển sang màu đỏ luôn.”

A wa wa, Tomoe cười một cách chua chát.

Mio cũng gật đầu đồng ý.

Cả hai người này hẳn biết tôi đang lườm bọn họ. Mấy cô nên nhận ra điều đó từ vài phút trước rồi!

Tôi yêu cầu một lời giải thích từ onee-san đang phụ trách.

Trước khi nhận ra, số onee-san đã tăng thêm một người. Tai mèo~ nơi đây cũng có thú tộc hẳn hoi ha. Umu, GJ-desu Felicia-san! Mà, dù đúng là cô ấy vẫn còn mặc quần áo.

(note 1: gg Darkstalkers Felicia)

(note 2: GJ-good job/làm tốt lắm)

Hồng và xanh, tôi vốn đã quen với mấy màu sắc trông như tóc giả đấy rồi.

Ngay từ đâu, một thú nhân đích thực, đáng ra tôi sẽ ngạc nhiên mà ra nói một hay hai từ gì đó khi lần đầy mình gặp một cá thể như vậy, nhưng tôi vốn đã nhìn thấy tộc orc và thằn lằn thậm chí trông còn shock hơn, do vậy mà tôi có thể bình tĩnh chấp nhận chuyện này.

“Uhm, đây là giấy có thể nhận biết được level từ 400 trở nên nhưng…”

Onee-san trông như đang cực kỳ lo sợ. Mà tôi cũng không thể đỗ lỗi cho cô ấy được, hai người tự dưng nhảy vào hạng 3 đang đứngngay trước mặt cô ấy.

Hai người bọn họ có khi nằm trong top đầu khiến cho Ace-san phải hít bụi.

Tờ giấy có họa tiết này thay đổi màu sắc của nó để nhận biết level của người khác. Hàng dùng một lần, tiếc thật.

Hai người này, vậy ra việc họ trên 400 đã được khẳng định rồi hử. Ý tôi là, nếu trong trường hợp này dù tôi nói chúng tôi sẽ không đăng ký nữa, có khi sẽ không được.

Không còn lựa chọn nào khác, cứ xem nó thế nào thôi.

Đã định không làm nữa rồi mà…haizz

Oh~ hạnh phúc của tôi đang bay mất rồi~

* ——

“E-etto… vậy, đây là giấy level 620”

Tôi ra hiệu cho Felici-san đang chuẩn bị dừng lại.

[Hai người bọn họ có khả năng bảo vệ tôi ở nơi hoang vu này ít nhất một tuần mà không để tôi nhận bất kì thương tích nào.]

Tôi nói dối. Nhưng cái cách hai cô kia cư xử như kiểu gì cũng xong thôi thực khiến tôi bực mình.

[Nếu nói về năng lực thì hẳn sẽ phải tầm cấp độ Arke. Họ có thể đánh bại mamono tương xứng như thế. Nên tôi muốn cô chuẩn bị thứ gì đó thậm chí cao hơn thứ này]

Những người tò mò đang xem nháo nhác lên.

Arke?! Mấy con quái nhện đấy được coi như hiện thân của bóng tối đó mấy người biết không? Nó là thuộc hạ của con nhện tai ương đó đó!

(note: She is right behide you~~~)

Không lẽ mấy người này đang nói đến bọn thú đói khát level 900 đấy?! Này này, hai chị gái hàng khủng đó nhảy ra từ đâu chứ?!

Nếu phải dùng đến tờ 1600 thì bọn họ thậm chí còn có thể sánh ngang với các tinh linh!

Không thể được, ắt hẳn tờ giấy đó bị hỏng! Đúng thế, Cái lúc với tên Ace cũng không bình thường chút nào. Để mà hắn ta đột nhiên lên level nhanh chóng như thế!

Tôi có thể nghe thấy vô số giọng nói. Thú thật, tôi muốn bịt tai mình lại. Không phải tinh linh là những tên có liên quan đến con mụ bọsao? Tôi nghĩ mình từng nghe Tukuyomi-sama nói thế.

“900 đến 1600?! Mây-mấy người nghiêm túc chứ? Chúng tôi chưa bao giờ sử dụng thứ đó trước đây cả, tôi sẽ đi kiểm tra trong kho!”

Felicia-san nhanh chóng lao đi.

“Waka, chuyện này không sao chứ”

Bọn họ ầm ĩ quá đúng không? – là những gì họ nói với tôi.

Chuyện vốn đã muộn rồi!

Tôi lờ bọn họ đi, lờ đi, lờ đi!

O, Felicia-sana quay lại rồi. Nhanh ha.

“Ano, nó đây”

Oh! Đúng như mong đợi, to đấy. Thứ này phải dùng cả hai tay mới cầm được.

N, trông như cô ấy đang tháo thứ giống như một ống thép ở phía cuối.

Tôi có thể cảm nhận một luồng ma lức phảng phất xung quanh tờ giấy.

Fu~n

Đến lúc rồi. Xem thử thứ có thể nhận biết level thôi.

[Tomoe, cô làm trước đi]

Tôi viết ra lệnh cho cô ấy.

“Đã rõ”

Tomoe nắm tờ giấy đang ở phía bên trái quầy tiếp tân bằng cả hai tay.

Từ mảnh giấy sang Tomoe, từ Tomoe sang mảnh giấy. Tôi nhận thấy có sự trao đổi giữa hai nguồn sức mạnh.

Không chỉ ma lực không. Nó giống như khi tôi tạo [Sakai], giống như năng lượng bắt đầu bao phủ xung quanh người bạn.

Tờ giấy xanh màu nước bắt đầu nhuộm đỏ trong tay phải Tomoe. Giờ để ý, Tomoe thuận tay phải. Việc này có ảnh hưởng gì không?

Sự huyên náo trở nên ồn ã hơn. Một phần ba tờ giấy đã chuyển sang màu đỏ. Như thế chắc chắn level hơn 100.

Một nửa

Ba phần tư. N, chuyển động đang chậm dần. Ngay lập thức vết nhuộm trở nên chậm Chương đi.

80%, nó dừng tại một vị trí trông khó ở chỗ không biết liệu nó có dừng hẳn chưa.

A, luồng ma lực xung quanh tờ giấy biến mất rồi.

Bây giờ người khác chạm vào thì có sao không ta?

Nhưng Felicia-jo lấy ra một đôi găng tay trông có vẻ đặc biệt, cô ấy đeo lên và rụt rè lắp ống thép lại.

Trông như cô đang đọc thứ gì đó từ ống thép Fu~n vậy ra đó là thứ cho phép đọc chỉ số level của người khác. Hẳn là thế.

Felicia-jo ngẩng đầu lên và thở dài. Cô trông như ghi chép vài thứ, tiếp theo, với tấm thẻ kim loại cô ấy chuẩn bị, tôi có thể nói cô ấy đang truyền ma lực vào trong.

Cô ắt hẳn đã hoàn thành việc khắc con dấu lên, khi mà cô ấy cầm lấy tờ giấy một lần nữa ——

Tờ giấy bị luồng lửa bao trùm trong tích tắc và tan biến. Như thể tôi đang theo dõi một màn ảo thuật.

Giữ bí mật? Bảo vệ sự riêng tư?

Hay có khi, tờ giấy đã sử dụng ẩn chứa sự nguy hiểm trong đó?

Điều tôi hoàn toàn hiểu là, tờ giấy đó là tạo vật dùng một lần.

“Như vậy, việc đăng ký đã hoàn tất. Đ-đây là xác nhận cho việc đăng lý của Tomoe-sama.”

“Oh~ Miếng mithril đang phản chiếu mặt em này. Trông nó thế nào waka?”

Cứ chỉ gật với cô ấy thôi. Viết để giao tiếp với cô ấy cũng phiền. Dù sao, trông nó cũng khá bình thường, mithril. Vẻ ngoài của thứ kim loại giả tưởng này cũng chỉ như một tấm kim loại đơn thuần hử. Không long lanh chút nào.

Hạng E và level là… un, trong tương lai cô ấy nhất định nổi bật.

Sau cùng.

“Hạng cũng như level của Tomoe-sama là… “

Âm thanh nuốt nước miếng, không tưởng tượng đâu, tôi có thể nghe thấy nó một cách rõ ràng.

“Hạng E, l-level… 1320-desu”

Đó là tại sao!

“Hiện tại đó là level cao nhất… trên toàn các chi hội của hội mạo hiểm”

!!!!!!!

Cô nói gì cơ?!

Hạng nhất?!

“Oya oya, hào phóng làm sao. Nghĩ rằng mình có thể đột nhiên trở thành hạng nhất. Tôi có thể hỏi người tiếp đó mạnh như thế nào không?”

Cô ấy trông như đang mang tâm trạng tốt. Cô định nổi bật đến thế nào chứ?!

Nhưng tôi cũng thấy hứng thú. Không biết level của mạo hiểm giả hàng đầu như thế nào.

“Hiện tại đó là『Sát long nhân』Sofia Blue-sama desu. Hạng SSS, level 920-desu.”

Tomoe đồ ngốc…… Đồ ngốc.

Ngay cả tên mạo hiểm giả với cái tên nguy hiểm như 『sát long nhân』 cũng chỉ dừng ở 3 chữ số.

“Hoho! cô nói 『Sát long nhân』 sao? Người ấy đã săn con rồng nào thế, kẻ xứng đáng đó?”

Nheo mắt lại, cô ta hỏi với thái độ vui vẻ.

Đúng rồi, cô này cũng là một con rồng.

“Tôi nghe nói đội của Sofia-sama, nếu tôi không nhầm, đã tiêu diệt thượng long 『Lancer』, thứ lúc đó đang ám ảnh Đế quốc.

“Lancer? Ho~ Hắn ta thậm chí còn kiêu ngạo gọi bản thân mình “Mitsurugi” Tên đần đó.”

Wow, khô khốc thế. Âm giọng trầm của cô ta còn ẩn chứa sự vui sướng.

Tôi thậm chí còn muốn tán dương bản thân vì nổi tiếng với cái bản mặt trơ lì này. Nếu không phải thế thì tôi hẳn đã phát khóc khi nhìn thấy tấm thẻ kia rồi.

Tuy nhiên, cái cô Tomoe đó. Chắc chắn hắn ta là một người quen của cô ta, không lẽ mối quan hệ giữa các thượng long lại không tốt?

Dẫu vậy, nghe tuyệt đấy, một con rồng có biệt danh “Mitsurugi”.

Tôi hẳn sẽ muốn gặp hắn lắm trong khi hắn ta còn sống.

“Vậy, giờ tôi là người tiếp theo đúng không?”

Ah, đúng rồi. Vẫn còn có Mio.

Tôi bằng cách nào đó có vẻ như tưởng tưởng được việc tiếp theo sẽ xảy ra như thế nào, nhưng cô ấy nhất định cũng phải lên đến 4 chữ số.

Trong khi đo chỉ số……

Xong.

Được rồi, màu đỏ bao phủ 90% !!

Đôi tay giao tấm thẻ kia đang run lẩy bẩy.

Mà tất nhiên, nếu bạn biết người đang đứng trước mặt mình có thể giết một con rồng thì onee-san đằng kia, tất nhiên phải có lý do run rẩy rồi.

Những từ ngữ nghe vẻ tội nghiệp được phát ra từ cô gái với gương mặt thấm đẫm mồ hôi.

“Mio-sama, hạng E, level… la-1500-desu”

Rồ~i, cái đồ Ar Numbah Uan~

Mấy cô tự thân diễn vai Koumon-sama đó.

(note: ai biết đang ám chỉ đến nhân vật nào không?)

Uwah! Bên này nổi bật rồi. Kể từ giờ phút này là nổi nhất luôn. Một tên ma mới làm thương nhân có vệ sĩ mà level của cả hai đều 4 chữ số. Kể cả nếu bạn có tìm khắp thế giới này thì cũng chỉ có một người này đây!

“Cô nói cái gì cơ?! Không đời nào Mio lại 1500 còn ta lại 1320! Oi, tiếp viên. Mang tờ giấy khác ra đây, chúng ta sẽ nghiêm túc đo xem!”

Ah! moh. Không lẽ tôi là người duy nhất có thể ngăn nhóm của mình lại?

Vỗ vỗ

Tôi vỗ vai Tomoe

[Trong khi cô ngủ, Mio lại đang chiến đấu nên, nói ra, kết quả đó là điều tất nhiên. Tiếp theo, đến lượt tôi]

Trong khi Shen đang ngủ yên lành trong ngọn núi đó. Mio đang chết đói và lang thang khắp nơi gây ra thảm họa. Không lạ gì khi cô ấy có nhiều kinh nghiệm hơn

……Nếu bạn hỏi tôi liệu từ “kinh nghiệm” có phù hợp không. Cho dù tôi không có chút tự tin nào, tôi tin tưởng vào bản năng của mình.

Gì với cái ‘’hình như thế…-desu zo?!‘’ Cô đang định nói gì thế?! – là điều Tomoe đang nói nhưng tôi để cho Mio giải quyết việc đó, tôi hướng đến quầy tiếp tân.

[Nhờ cô]

Tôi viết ra nói cho cô ấy vậy.

Felicia-jo lo lắng đưa cho tôi một tờ giấy 900.

Tôi vô tình nhăn mặt cười.

[Cho tôi cái nhỏ nhất cũng được]

Nói vậy, tôi từ chối tờ giấy có kích cỡ hai bàn tay.

Bởi vì nó hẳn là không cần thiết.

Khi tôi nói thế, thứ được mang ra là mảnh giấy quen thuộc trông thực sự tương tự như cái Ema-san từng đưa cho tôi.

Thứ này, đúng thứ này rồi.

Tôi dùng tay trái giữ mảnh giấy.

Oh? Có sự thay đổi kìa. Oh~ không lẽ tôi cũng lên level?

Thế rồi, nó đột nhiên dừng lại.

Mảnh giấy này không có hoa văn đặc biệt nào trên nó, không biết nó đánh giá level thế ta~?

Nói thế nào nhỉ? Ánh nhìn của mọi người xung quanh nhức nhối quá. Chúng không thương tiếc đâm thẳng vào người tôi.

Nó còn tốt hơn nếu như mấy người cứ cười vào cái mặt này.

“Uhm, Raidou-sama… Hạng E, level 1-desu”

Cô ấy nói với giọng nghe thất vọng rõ mồn một.

Vâng , vâng, đúng vậy đóa~ Tôi vốn biết rồi mà.

Không sao, dù gì tôi cũng biết trước rồi.

Tiện thể, tôi đang sử dụng tên giả trong thế giới này.

Không phải tại mấy thứ như nữ thần hay anh hùng gì đâu, phần lớn lý do là vì tôi cảm thấy thích thế.

Những ánh nhìn xung quanh tôi dường như không biết phải làm gì. Tên, level và thứ hạng là những thông tin được công bố công cộng nên trong tương lai không đời nào lại có cách có thể che dấu thông tin về cả hai người họ.

Tôi đi con dường bình thường tốt hơn.

Thêm nữa, cũng có việc tiện cho tôi. Thông tin được công bố cho người khác thường là của những người ở vị trí cao nên miễn là chúng tôi không lên hạng quá cao thì thông tin của cả hai người họ sẽ không bị lan truyền nhanh đến thế. Có lẽ vậy.

Tôi kiên quyết từ chối việc kiểm tra chi tiết các chỉ số. Thực sự tôi muốnloại bỏ bất cứ thông tin nào khác! Không biết cái con số lạ lùng nào có thể nhảy ra.

Cá nhân tôi muốn biết chỉ số của mình nhưng… oi oi, hãy tìm phương pháp nào đó có thể chỉ cách điều tra ra họ hàng của tôi.

Giờ thì, đến quán trọ trong khiquan sát mấy xạp hàng. Onee-san đang làm việc nói với tôi rằng có lượng lớn các nhà trọ hợp tác với hội.

Cũng nhờ mấy mạo hiểm giả tránh đường cho hai tên tùy tùng của tôi, khiến cho nơi đây trông rộng hơn và chúng tôi có thể bước đi thoải mái.

Chúng tôi rời đi để quyết định quán trọ sẽ ở tối nay.

CHƯƠNG 19 : PHỤC THÙ KAKU-SAN

“Vậy là thương đoàn Kuzunoha đúng không ạ? Ngài có đem theo thẻ thương hội bên mình không?”

[Không, tôi đánh mất trên đường đến đây rồi. Tôi định sẽ làm lại một cái sau khi đến thị khác nên cứ phục vụ chúng tôi như với một khác hàng bình thường, không, cho chúng tôi đăng ký trọ như mạo hiểm giả]

Viết vậy tôi lấy ra tấm thẻ mạo hiểm level 1 của mình cho quầy tiếp tân bên trong quán trọ.

Tôi quyết định từ giờ nếu họ có hỏi tôi về vấn đề địa vị xã hội thì tôi sẽ giới thiệu bản thân với cái tên “Thương đoàn Kuzunoha” tôi nghĩ ra, và đưa tấm thẻ “của mình”. Thực lòng, tôi có cảm giác nếu như chúng tôi đưa ra thẻ của Tomoe hay Mio thì cũng chỉ gây rắc rối một cách không càn thiết thôi.

Fu Fu~n Nhưng như thế này không tốt sao? Ta là Raidou-san, người thừa kế của công ty Kuzunoha-desu yo.

(Note: Devil Summoner: Raidou Kuzunoha vs. The Soulless Army)

Liệu đây có phải sự ra mắt ta hằng mong đợi? Ta đã trở thành một triệu hồi sư! Trong hình hài bản thân ta không mong muốn…

……Ở đây không có cậu nhóc cảm tình viên nào cả, và cũng không có ống nghiệm.Thực chỉ là một cái tên thôi……

Kể cả ta có mong điều đó, ta không hề trông đợi nó. HAHAHA, nghe cứ như một câu chuyện bí ẩn.

Hai tùy tùng của tôi là quái vật nên có sao đâu nếu như tôi gọi mình là triệu hồi sư. Nếu nói về chủng tộc thì họ sẽ là Long vương hay Kẻ Hung Bạo ha.

“Vậy ngài đã làm mất nó? Thật không may mắn. Dù sao ở khu vực này chúng tôi cũng chỉ có chi nhánh của thương hội. Việc này ắt hẳn gây bất tiện nhiều cho ngài lắm”

[Tôi đã vượt qua một nơi nguy hiểm nên cũng may khi chỉ có vậy. Dù gì tôi vốn cũng không có ý định đến nơi biên thùy này]

Đúng hơn, tôi đâu có ý định đến cái thế giới này.

“……Thật tốt khi ngài không sao. Để một người như ngài đến được cứ điểm này trong khi không có bất cứ sự chuẩn bị nào gần như là một điều kỳ diệu, thưa khách hàng danh dự”

[Đó là bởi vì những người đồng hành của tôi đều giỏi giang. Tôi muốn đặt hai phòng. Liệu có còn phòng nào không?]

“Vâng, tất nhiên. Tuy vậy, chúng tôi hiện chỉ còn phòng loại đắt nhất, Không biết ngài có chấp nhận không?”

Chậc, vậy ra là như thế hử. Nhưng các nhà trọ khác không nhìn ra ngoài trời được.Giờ đang là mùa đông khách nên không còn phòng trọ nào tử tế cả.

Hơi ngại khi mà nói điều này nhưng một mạo hiểm giả và một khách bình thường là những khách hàng khác nhau khi nói đến chất lượng nên tôi muốn có một chút khác biệt trong phòng của hai loại khách hàng này.

Để mà nghĩ các cơ sở cho trọ lại nổi tiếng đến thế.

Ku, tôi cứ nghĩ mình sẽ có thể lấy được một phòng nếu như cứ nói “Với một khách hàng danh dự thì cần bao nhiêu vàng hả”

[Bao nhiêu vậy]

“Để xem. Do quý khách ở lại với tư cách mạo hiểm giả nên việc chứa xe cũng như ngựa của quý khách sẽ phải đắt hơn.”

Kuh, có quyền ưu tiên của thương hội có nghĩa là xe ngựa cũng sẽ được tính vào.

“Giá ở trọ sẽ được tính như với mạo hiểm giả nên sẽ rẻ hơn một chút so với thương nhân”

“Và…”

Anh ta có vẻ như gặp rắc rối khi muốn nói điều gì đó, cậu tiếp viên này. Chàng trai trẻ, cậu đến từ nhân vật nào trong mấy trò Gal game thế?

Cái vẻ ngoài đầy lo lắng kia cũng hợp với cậu ta luôn.

[Gì vậy]

“Đó là vấn đề liên quan đến hàng hóa của quý khác nhưng…”

Tôi gật đầu và thúc anh ta tiếp tục.

“Với khách hàng đăng ký như một mạo hiểm giả chúng tôi sẽ trông coi xe ngựa của quý khách nhưng lại không thể bảo đảm sự an toàn của các hàng hóa được. Tôi thực lòng xin lỗi nhưng, trong trường hợp có trộm cắp xảy ra, chúng tôi sẽ không chịu trách nhiệm về việc đó”

Thực sự. Vấn đề đó cũng khó nói.

Ý tôi là, một mạo hiểm giả thông thường đâu có canh giữ một cái xe chất đầy đồ đạc.

Còn đối với thương nhân, xe hàng thông thường được chứa hàng hóa. Trách nhiệm mà quán trọ phải đảm nhận chắc chắn không hề nhỏ.

Hơn nữa, nơi này.

An ninh công cộng ở đây có lẽ không được tốt lắm. Tôi chưa bao giờ nghe chuyện một trại tị nạn lại có quy định về trật tự nơi công cộng cả.

[Tôi không để tâm đâu. Nếu nói về hàng hóa, dù cho có chuyện gì xảy ra tôi sẽ không truy cứu trách nhiệm]

“Vậy thì, ba người, một xe và một buổi tối. Tổng cộng sẽ là 6 đồng vàng.”

Đắt kinhhhh!!

Oh oh?!

Có khi nào kiến thức về kinh tế người lùn nói cho tôi biết vốn không còn hợp lý nữa?

Tôi cứ tưởng giá ở trọ cũng chỉ đến 1 đồng bạc thôi.

Thế giới này, tiền tệ chủ yếu là bạc và đồng. Ngoài ra còn có thứ gọi là bạc Moria, một kim loại có dấu vết của ma lực, nếu được xử lý nó sẽ trở thành đồng ma ngân. 5 đồng sẽ tương đương với một đồng vàng hoàng kim.

Tôi đã từng nghĩ bạc Moria là tên gọi khác của Mithril. Trong thế giới này, có vẻ như nó là thứ khác. Nếu chúng đều giống nhau thì họ có thể biến thẻ mạo hiểm giả thành ma ngân rồi.

Tiện thể, còn có cách đơn giản khi sách với tiền tệ của Nhật bản

Tiền đồng = 10 yên. Trông giống như thế.

Tiền bạc = 1000 yên.

Tiền vàng = 100,000 yên.

Được phân chia như thế. Đồng ma ngân sẽ là 10,000,000 yên. Đồng vàng hoàng kim một tuyệt tác hết sức cao cấp, giống như Koban. Thậm chí người ta còn nói bạn có thể xây một lâu đài với nó.

Trong thời Edo, còn có thứ thậm chí cá giá trị hơn cả Koban và tỷ giá trao đổi lúc đó chúng cũng khá tương tự. Ví dụ như đồng 5 ryo loại vừa và đồng 10 ryo loại lớn.

Lương của một nhân viên văn phòng chắc sẽ khoảng từ 2 đến 30 đồng bạc. Tôi nhận thấy lúc nói ra nghe cảm giác khá hụt hẫng.

…… May là nếu chỉ dùng đồng vàng thôi cũng không sao. Bởi vì nếu muốn mua gì đó bạn phải đổi tiền bạc ra tiền vàng và điều này thực rắc rồi. Mong rằng chỉ có nơi này là như thế thôi. Chỉ vì 1 đồng vàng có giá tương ứng 1 ryo, làm ơn đừng có làm cho cái hệ thống bán buôn này trở nên lằng nhằng.

Ha~ để một người chỉ ở một đêm lại tốn 200,000 yên?

Cái nơi biên giới lúc tôi muốn đến nhưng lại không thể, và thậm chí khi tôi khi tôi đặt chân vào, thực tại khắc nghiệt lại ập đến. Không phải như thế là quá nhiều sao?

(note: nhớ lại cảnh Makoto gặp cô thôn nữ đâu tiên)

Thêm nữa, xe của chúng tôi thì không được đảm bảo.

Nên làm gì đây? Không lẽ một thương nhân đáng lẽ phải đến đây với tâm lý thoáng sao?

Nhưng số vàng tôi có là lượng tiền nhận được từ người lùn, tuy có nói chúng không cần thiết đối với bọn họ, nên chúng tôi cứ tùy ý sử dụng nhưng…

Nếu bán các mặt hàng của mình, liệu chúng tôi có thể kiếm đủ tiền…?

Cái bản tính thường dân này.

“Vậy thì hiện tại, làm ơn cho đặt 10 ngày”

!?!?!?!?

Tôi không muốn trưng ra vẻ mặt khó chịu của mình nên tôi cứ thế mà quay mặt sang bên.

Ở đó, tôi có thể thấy Tomoe-san đang cầm ví (tôi thấy nó giống vậy) và lấy ra một đồng vàng rồi đặt lên quầy.

2 đồng vàng.

3 đồng vàng.

Tôi có thể nghe thấy âm thanh hi~fu~mi BGM vang lên.

Mày nghĩ tiền là thứ gì hả, cảm nhận của mày ở đâu? Ra thế~ không đời nào mà mày lại có thứ đấy ha.

Nhưng mày, toàn bộ tài sản của mày là 100 đồng đó mày biết không?

Mày đang định cứ thế mà ném đi 60 đồng trong số chúng sao?

10 ngày ở trọ sẽ là 6,000,000 yên, ahahaha. Từ khi nào mà mày trở nên ăn chơi thế hả?

6,000,000 chỉ để ở trong cái nhà gỗ này.

“Được rồi, vậy, để tôi dẫn quý khách đến phòng của mình”

“Ah~ còn điều này nữa”

Tomoe đứng bên quầy dừng cậu nhóc (shota) lại. Cô ngốc này, cô còn định nói gì nữa đây?

(note: giờ mới để ý, lũ nhóc con trong thế giới này khéo này toàn trap)

“Vâng? … hiiiii!!”

“Waka là một người tốt bụng nhưng cậu thấy đấy, tôi lại khá nóng tính, tôi cũng bị quở trách nhiều lắm đó”

Tomoe lấy từ trong ngực tấm thẻ với cái level điên rồ trên được khắc trên đó, như thể không có chuyện gì xảy ra và tiếp tục. Trông như đe dọa vậy…

“Tôi trước đó đã đi tìm mấy quán trọ được một lúc rồi nhưng, hết phòng hử. Việc chúng tôi có thể ở lại đây thật đúng là có phúc mà. Giá cả có hợp lý không?”

“Chuyện đó, tất nhiên rồi. Đây đúng là nơi mà quý vị cần tìm và tôi đánh giá nơi này chính là quán trọ tốt nhất xung quanh đây.

Cậu nhóc đáp lại trong khi run rẩy. Eh, cái cậu này. Cậu ta trông có hơi chút đáng nghi.

“Thế thì may quá. Bởi vì căn phòng tốt nhất của quán trọ trước là 1 đồng vàng cho 3 người ở qua đêm nên, tôi có hơi chút ngờ vực. Cậu biết không, mới đây thôi tôi còn có ý định thổi bay cả cái quán này nếu như có chút lừa bịp nào đó? Fufufufu”

Tomoe cười một cách nhẹ nhàng. Chỉ với miệng cô thôi.

Thế mà tôi đã nghĩ cô ấy không hề quan sát sự việc thứ xung quanh, nhưng thật không ngờ cô ấy lai có.

Khi tôi kiểm tra xem, Mio cũng đang cười khúc khích. Cái bộ dạng chỉ mỉm miệng cười mà tỏa ra cảm giác hung tợn như thế. Giây phút hai cô này mở miệng, tôi chỉ có thể thấy bọn họ như mấy cô gái đáng thất vọng.

“Tôi sẽ xác nhận lại lần cuối, ở nơi này là 6 đồng vàng cho một đêm đúng không?”

“Uh, chuyện đó, um”

Vậy ra tên đó thực sự chém giá hử. Với cái bản mặt dễ thương trông như không thể giết nổi một con bọ ấy, lại có thể hành động một cách nham hiểm như vậy.

Không, chuyện đấy là bình thường hử. Hắn ta chỉ là một tên thanh niên lùn thôi. Hmm, tôi không thể quen với cảnh này được.

(note: ý nói đến khuôn mặt – Chương 17)

Không được đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài, trông như mọi chuyện giờ trở nên khó khăn cho tôi đây.

Khi nhìn thấy một cô gái xinh xắn thì mặt tôi vẫn trở nên mềm ra, dù gì tôi đây vẫn là một thằng con trai, đâu thể tránh khỏi bạn biết không? Tôi là một thằng học sinh cấp ba trẻ khỏe.

Ah, giờ nghĩ lại, không biết thế giới này có trường học không?

“Gia-giá là 2 đồng vàng! Tôi tính nhầm mất, tôi xin lỗi!”

Hắn ta gập mình xin lỗi như cái móc câu. Nhưng bạn biết không, kể cả thế một tối vẫn hơn 600,000 yên.

Này. Đừng có vì tôi đang đeo cái mặt nạ khác lạ này mà lại độn giá lên gấp 3 lần như thế, được chứ?!

Nếu như nơi này giống như cung điện thì có khi tôi lại chấp nhận cái giá đó.

Chỉ bởi vì có nơi dừng chân quan trọng như thế thì đừng có lôi tôi vào cái mớ này.

“Hohou~ lỗi cậu nhóc gây ra khá nghiêm trọng đó hử-uto”

Bakya!

Tomoe trượt chân (giả rõ ra) phá nát cái sàn nhà.

Cậunhóc trông thấy cái hố được gây ra bỗng chết đứng, khuôn mặt cậu ta trở nên trắng bệch.

“Xin lỗi, xin lỗi. Trông như sàn nhà có hơi cũ”

Tất nhiên không phải thế rồi. Nhìn sắc mặt của cậu kia, ai cũng có thể đoán ra điều đó.

“Tomoe-san làm ơn cẩn thận một chút được chứ? Ah đúng rồi, cậu bé-san. Số tiền còn thừa chúng tôi sẽ lấy lại sau, nên hãy cẩn thận giữ gìn nó nhé, được chứ?”

Mio cũng tàn nhẫn. Bây giờ cậu ta phải giữ đống tiền đó trong vòng 10 ngày đồng thời cần đảm bảo sự an toàn cho chúng, không có lựa chọn nào khác.

Nếu số tiền đấy có bị hao hụt, hay có tin đồn nào đó nói rằng chúng đã bị trộm mất…

“Không đời nào?! T-tôi sẽ trả lại chúng ngay lập tức nên…!”

“Không không, phiền phức lắm nên. Chủ nhân không quan tâm đến chừng ấy tiền đâu. Tôi đang trông mong đến bữa ăn. Cái mà phản ánh đúng giá của nó. Vấnđề – ăn uống – đó”

Mio nở nụ cười ngọt ngào và cậu bé ngay lập tức sửa đổi tư thế của mình. Nếu không có ý định chấp nhận thì hai người đó sẽ không tha thứ cho bất kì sự phản đối nào. Hai người bọn họ bảo cậu ta dẫn đường.

……

Tuy nghĩ đi nghĩ lại rồi nhưng.

Mấy cô này có thể giao tiếp quá trôi chảy, vậy thì tại sao họ lại gây ra vụ náo động trong hội mạo hiểm nhỉ?

Không hiểu được. Tôi chỉ có thể thấy mấy âm mưu ác quỷ ẩn giấu bên trong hành động của mấy cô kia.

Cậu nhóc đứng nguyên một chỗ sau khi chỉ phòng cho chúng tôi.

Cậu ta quay mặt về phía tôi như thể cầu xin sự cứu giúp.

Cậu là một con chó phốc chắc?!

Giờ nói cho cậu biết, tôi không thích chó mà mèo cơ.

Không phải thế.

Kể nếu tôi có thích chó, không đời nào tôi nghĩ đến chuyện đi cứu một con chó phốc đã từng cố để lừa dối mình cả.

Ha~a

Cho dù bản thân đã quyết định không thở dài nữa… tôi lờ đi bản mặt của cậu ta và tiến vào phòng mới được dẫn đến.

一一一

“Yare yare, lúc đấy không biết chuyện gì sẽ xảy ra nhưng may chúng ta có thể xử lý được.”

“Cái tên nhóc đó từ giờ hẳn không còn bướng bỉnh nữa đâu. Hắn ta dám có ý định cướp một số tiền lớn và giờ thì lại phải bảo vệ chúng, ufufu”

“Tomoe, Mio, nhân cách của mấy cô khá tệ đấy. Mặc dù tên nhóc đó cũng có lỗi nên tôi cũng không thể nói gì nhiều.”

Chúng tôi đã vào phòng rồi nên giờ nói chuyện chắc không sao.

Tất nhiên, tôi không trông mong nơi này lại có thể cách âm. Nếu không nói quá to thì những người bên ngoài sẽ không thể nghe thấy gì.

“Có vẻ như giá cả cao hơn nhiều so với nhưng gì chúng ta đã được nghe”

“Dù gì đây cũng là nơi hoang mạc. Trông như dịch vụ nơi này có vấn đề gì đó nên không thể trách được”

“Đúng thế, Giá cả mặt hàng bản thân nó đã không bình thường rồi. Giá nước còn đắt hơn cả một con dao. Và răng nanh cũng như móng vuốt của quái vật thì cao hơn cả nước.

“Chúng có ngon hem?”

“Không, không phải gì đó là vật liệu sao? Mio, Dừng việc nghĩ thứ gì cũng là thức ăn được chứ?”

Dù gì cô ấy vốn là một con nhện có dạ dày không đáy.

“Những thứ có thể thu thập được ở đây đang được rao bán với giá cao ngất ngưởng. Sau đó, chúng ta còn có những thứ khó mà đạt được. Rồi còn có cả áo giáp và đồ bảo vệ bình thường.Bại hoại làm sao ”

Tomoe tự nhiên lại nhìn nhận sự việc với một góc nhìn khách quan.

Đúng là ở nơi này, vũ khí loại thường rất rẻ. Một trong những lý do bởi vì, có lẽ, do độ bền thấp. Một vũ khí thông thường sẽ sớm không còn sử dụng được và phải được thay thế hoàn toàn.

Các mặt hàng đặc biệt và thậm chí nhiều hơn nữa là các vật liệu của chúng đang được bán ra với cái giá cắt cổ.

Nhưng điều đó hơi khiến tôi lo ngại.

Cho dù có gọi chúng là trang bị thông thường, vẫn còn đó các công việc chân tay cũng như nguyên vật liệu để làm ra chúng. Và với thế, nó vẫn cứ rẻ.

Còn mặt hàng giải trí và lương thực phẩm thì quá đắt

Tôi không thích việc này, vậy ra kể cả ở trong thế giới khác, vẫn còn đó sự ảnh hưởng của chính trị.

“Tiện thể, trông như có một hội gọi là thương hội. Việc chúng ta tự do buôn bán có sao không?”

“Fumu, hẳn cũng phải có một chi nhánh ở đây”

“Nếu không như được thì không phải họ sẽ đến dừng chúng ta lại sao”

Với những việc đang xảy ra, chuyện đó không hề ổn. Hình như Mio không phù hợp với công việc buôn bán như mong đợi.

“Vậy thì việc đó sẽ khiến cho câu nói 『tôi đánh mất rồi』 của waka trở thành một vấn đề. Một công ty mà thậm chí không biết cách ứng xử bình thường của thương hội sẽ khiến cho những lời nói được phát ra từ người thừa kế mất đi lòng tin.”

Người đáng lẽ trông ngu ngốc, Tomoe, không ngờ nói ra điều tôi muốn nói.

“Mà, đúng là thế. Mio, tôi xin lỗi nhưng, liệu cô có thể đến chi nhánh và nói qua loa mấy thứ kiểu như muốn gia nhập thương hội để lấy thông tin về quy định và các điều lệ của bọn họ?”

“Eh? Bây giờ, giống như ngay bây giờ waka-sama?”

“Đúng vậy. Bởi vì đến mai thì tin tức về hai cô chắn chắn sẽ lan ra khắp thị trấn. Hôm nay là thời điểm hợp lý. Giờ, đi đi, đi”

“Mồ, em hiểu rồi. Em sẽ làm mà”

Mio miễn cưỡng rời khỏi phòng.

“Thật tốt làm sao-desu na. Anh thực sự học được cách sử dụng người của mình rồi. Thế mới đúng là cách hành xử mà rouko của em nên làm”

“Tôi không phải là một rouko! Nếu mấy cô không nổi bật thì chúng ta đã không phải làm mấy chuyện lén lút như thế này.”

“Tuy nhiên, điều tra sau khi đến phòng, không phải đó là hình mẫu của Mito Koumon sao?”

Tomoe-san nghiêng đầu. Như tôi từng nói với cô, làm ơn đừng có liên tưởng mọi thứ đến Koumon-sama.

“Không không, vẫn chưa thể quyết định nơi này có tên thẩm phán độc ác nào hay không”

“Ắt hẳn phải có một tên”

“Sao cô lại chắc chắn thế?!”

Không lẽ thế giới này lại tràn ngập với ác quỷ như vậy?

“Giá cả của hàng hóa cao một cách bất bình thường. Cho dù em có nghĩ thế nào, nhất định phải có chuyện gì đó.”

Cô ấy sắc bén một cách kinh ngạc.Có khi nào mỗi khi cô ta bước vào chế độ “drama lịch sử” thì mấy cái nơ ron ngu ngốc của cô ấy biến đi mấy?

“Cô trông cũng khá đấy Tomoe”

“Anh cũng nhận ra hết ha waka. Có ai đó ở đây đang kiếm tiền bẩn. Một cách bất công~♪”

Đừng có “Một cách bất công~♪” với tôi. Với cái biếu cảm hạnh phúc đó.

“Nếu Mio có thể nắm được thứ gì đó thì chúng ta sẽ có thể hành động dẽ dàng hơn nhưng…”

“Điều đó là không thể. Cô ta không biết xung quanh đang xảy ra chuyện gì, nếu nói về cảnh giác. Có khi cô ta còn quay trở lại trong khi bị bám đuôi nữa.”

Và tại sao cô lại lại trông hạnh phúc với chuyện đó vậy?

Chịu thôi. Đúng là phần lớn hàng hóa của chúng tôi đều trông dễ ăn. Nên cũng phần nào có thể chắc chắn chúng sẽ bị nhắm đến.

Ah~ không tốt, chỉ mới 15 phút thôi mà cảm tưởng như chúng tôi đã đi theo lối mòn của Mito Koumon rồi.

“…Tôi thực lòng nghĩ Tomoe phù hợp với vai thẩm phán ác quỷ hay Echigoya”

Cái cách cười “Kukuku” của cô ấy, thực sự phù hợp với cô ta.

Đúng hơn, không có người nào tương xứng với nhà Mito Koumon-da yo.

Ngoại từ cái phần nói trên.

“Cho dù anh có nhìn như thế nào, em là Kaku-san!”

“Kaku-san vốn sử dụng tay không!”

“Vậy thì một Kaku-san dùng kiếm!”

“Lại được sao?!”

Vậy chắc đó sẽ giống cái người nói Chú khỉ bay tên Gin-san thắng!

(note: à rế …?)

U~ Tưởng tượng ra nó mất rồi. Kinh tởm…

“Dù sao, em vẫn sẽ cứ là Kaku-san, em trông cậy vào anh!!”

(note: 格 = Kaku, tên người)

Cô ta ép tôi phải chấp nhận.

“Cô… mồ, rồi rồi Kaku-san”

(note: 核 = Kaku, hạt nhân)

Kaku-san với cô là quá nhiều rồi, cái quả bom kia.

“Em cảm thấy như cách viết của từ anh dùng lại không giống!”

Cô có cái thể loại giác quan thứ sáu nào thế hả?

“……Tôi nghi ngờ cô có ý định xấu xa nào đó khi cô gây ra vụ rối loạn lúc còn ở trong hội”

“Eh”

Đừng có “Eh” với tôi! Nó giống một lời tỏ tình lắm chắc?!

Không biết nên làm gì với cô đây!

Vậy ra cô ấy thực sự đổi sang chế độ ‘drama lịch sử’ và gây ra rắc rối?

“Ra là ‘Eh’ hử? Tomoe~”

“wa wa wa wa, wa”

“Mà giờ cứ để chuyện đó sang một bên đi. Có chuyện tôi muốn cô làm. Được chứ?”

“Houhou~ và chuyện đó là?”

“Sau đó… và như thế… ròi chúng ta làm như thế này”

“Em hiểu rồi, nó, khá tốt ha. Trông khá thú vị”

Tôi nghĩ cô ấy sẽ xử lý tốt chuyện này.

“Vậy thì, tôi trông cậy vào cô”

“Theo ý ngài. Em sẽ đi chuẩn bị càng sớm càng tốt-desu zo”

Cộc cộc

N, có thể là ai vậy?

Tôi trao đổi ánh nhìn với Tomoe.

“Ai đó?”

“Mio-desu wa, tôi mở cửa được không?”

“Ah, tôi không phiền đâu-zo”

Sự trở lại của Mio hử.

(note: the return of the king :v)

Tôi giãn rộng một lớp [Sakai] để tìm kiếm xung quanh.

Có tổng công 6 người xung quanh quán trọ hử. Họ di chuyển cơ thể khá tốt. Bọn chúng không thể là lũ tay mơ được.

Cô ấy mang về một nhóm đeo bám lớn như thế, không ngờ được.

“Ara, waka. Gì thế ta, tự nhiên lại nhìn chằm chằm người ta như thế”

Có thể là gì chứ~?

Tomoe trông như đã nhận ra việc có một nhóm người đang theo dõi.

Giờ thì bọn chúng vẫn chưa xâm nhập.

Vậy có nghĩa là hàng hóa vẫn chưa sao.

Chúng tôi đã đe dọa tên tiếp viến đến độ thông tin sẽ không thể lọt ra nhanh đến như vậy.

Nhưng với cái nhân cách của hắn, tôi cảm thấy hắn rồi sẽ dễ dàng bị dụ dỗ bởi vàng mà thôi.

Dù rằng đây vẫn là một quán trọ cao cấp. Thật sự đó, trông cậy vào cậu.

“Không, không có gì”

“Em đã nói chuyện với thương hội”

“Un, và?”

“Có vẻ như chúng ta không thể buôn bán nếu không có sự chứng thực của thương hội-desu wa. Nếu muốn được cấp lại, thì ta nên đến thị trấn Yadoriki hay nơi gọi là Tsige”

“Khoảng cách?”

“Sau khi đi qua 3 thị trấn khác, chuyến đi sẽ mất 1 tháng, hay đó là điều em được nói”

Các thị trấn. Chúng tôi phải đi qua 3 thị giống như thế này trước khi có thể đến được điểm đến cuối cùng?

Thế thì lâu quá. Và việc không thể kiếm tiền trước lúc đó, đắng thật. Kể cả nếu hai người này có làm nhiệm vụ, thì họ dù sao vẫn là hạng E.

“Còn cách nào khác để bán các mặt hàng của chúng ta không?

“Có vẻ như như nếu chúng ta giao dịch với khu thương mại thì sẽ không có vấn đề gì”

“Khu thương mại?”

Có nơi như thế sao?

“Nó là khu vực thuộc thương hội, và đó là nơi mà chúng ta có thể bán buôn. Em tự hỏi không biết bán buôn có nghĩa là gì”

Nếu cô không biết, làm ơn hỏi hội trong khi cô đang ở đó, chứ không phải tôi.

“Nó có nghĩa là cô cũng có thể bán cho các thương nhân khác. Nhưng, việc đó…”

Tôi có thể lấy việc này làm ví dụ để biết về giá cả. Dù không vui chút nào khi đi giao dịch ở một nơi nham hiểm.

“Mà đúng là chúng ta đang chứa những mặt hàng nhanh bị hỏng nên. Ngày mai hãy đi đến khu thương mại và bán hết mọi thứ.”

Chừng đó hẳn phải cho kha khá lợi nhuận

Ngày sắp hết rồi.

Sau đó chỉ còn việc đi ăn và nghỉ ngơi.

Đúng như mong đợi, có vô số việc phải làm khi lần đầu tiên bạn đến một thị trấn.

Ngày hôm nay, hãy bỏ qua việc quay trở lại Asora và nhanh chóng đi ngủ thôi.”

“Đúng rồi. Nghĩ đến chuyện cô không để tâm đến mấy tên bám đuôi”

“Bám đuôi?”

“Cô bị theo dõi đóa”

“Kẻ cao quý này sao?!”

Mà Mio vốn là người không thích trốn tránh. Cô ấy là loạiđón nhận tất cả và cũng hấp thụ tất cả.

Đến điểm tôi có khi còn muốn gọi cô ấy là Hart-sama.

“Tôi sẽ đi giải quyết bọn chúng ngay”

Mio đùng đùng bước đến phía cửa sổ.

Đừng, không sao đâu. Cứ để bọn chúng bơi quanh đấy Mio”

“Nhưng!”

“Không sao”

“Mu~”

“Sắp đến giờ ăn rồi. Hãy cứ thưởng thức nó thôi”

Trông như từ bữa ăn đã thu hút được sự chú ý của Mio

“Đúng rồi, Tomoe”

“Gì thế waka”

“Từ giờ cô sẽ đứng trực bên cạnh xe ngựa. Còn về buổi đêm, tôi sẽ phải nhờ cậy hàng hóa cho cô rồi. Có vẻ như ở đây có công ty khả khi nào đó. Tôi có thể thấy khá nhiều hành động đang cố nhắm đến xe hàng của chúng ta”

“A-anh nói gì cơ?!”

“Bởi vì, không phải cô là Kaku-san sao? Mấy chuyện kiểu này, chúng là nghĩa vụ của Kaku-san đó cô biết không♪?”

“Bưa-bữa ăn của em…?”

“Không-ne♪”

“A-anh là một Oni sao waka————?!”

“Đừng có động một ngón tay vào hàng hóa được chứ? “

“Một-một con quỷ, bớ người ta, có con quỷ trong này!”

“Cô có biết tôi mệt mỏi như thế nào chỉ vì cô không? Rồi, đây là một mệnh lệnh!”

Tôi phải thể hiện ra cho thấy ai mới là người có quyền ở đây.

Tôi không quan tâm nếu cô có gọi tôi là một Oni hay ác quỷ. Fuhahahahahaha.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!