Tay tôi rõ ràng là đang cầm một vật khá nặng.
Tại mạo hiểm Hội của Rotsgard.
“Thứ này nặng thật đấy” (Makoto)
"Điều duy nhất cậu nghĩ đến chỉ là trọng lượng của nó thôi à?"
“Ngay cả khi cậu có nói “duy nhất” … điều thứ hai tôi nghĩ đến là thứ này nhỏ hơn tôi tưởng” (Makoto)
“Cậu biết không, những hân tộc từng trông thấy thứ này chỉ đếm trên đầu ngón tay thôi đấy. Một quả trứng quý hiếm của long thượng đẳng. Một học giả rồng dày dạn kinh nghiệm sẽ giết con trưởng thành trước tiên, sau đó mới lấy được thứ này”
Tôi nhìn quả trứng to bằng quả bóng bầu dục.
“À, nhắc mới nhớ…” (Makoto)
"Cậu đang dần cảm thấy sự bí ẩn của nó rồi ư?"
"Tôi nghĩ Mio có thể sẽ muốn chế biến nó đây, nên tôi phải cẩn thận hơn" (Makoto) <đệt... Cạn lời>
“…”
Người đang ngồi đối diện tôi, cách một cái bàn là chủ nhân của toàn bộ Mạo hiểm Hội.
Một thanh niên đẹp mã với ngoại hình ái nam ái nữ, cùng với một bầu không khí bí ẩn - Falz. Mặc dù đó chỉ là cái tên giả cậu ta vẫn dùng hằng ngày.
Danh tính thực sự của cậu chính là con rồng đứng trên tất cả những rồng thượng đẳng khác, Ảo Long Root.
Người đã tạo ra mạo hiểm Hội theo sở thích của bản thân. Một tên biến thái lưỡng giới chính hiệu. Tôi không rõ nếu là hàng trăm hay là hàng ngàn năm đi chăng nữa, tên này luôn giả vờ ngây thơ.
Nói cách khác, một tên mà tôi không muốn gần gũi quá đà.
Mà lúc này cậu ta không thể trưng ra cái bản mặt ngứa đấm như thường ngày nữa. Trước mặt tôi là một khuôn mặt đang bị sốc, hoặc cũng có thể là bị bối rối; nhưng nụ cười thì vẫn còn đó.
“Quan trọng hơn, tôi chỉ cần đưa cái này cho Grount-san, người đang sống ở sa mạc Vanilla - một phần lãnh thổ của Đế quốc, đúng chứ?” (Makoto)
“Đúng vậy. Và nếu có thể, tôi cũng muốn cậu trải nghiệm văn hóa của loài rồng. Bắt đầu từ cậu trai ấy, Lancer. Tôi cảm thấy rất hối lỗi vì đã khiến cậu làm điều này. Và tất nhiên, tôi sẽ có một phần thưởng dành cho cậu, bao gồm cả chuyện ở Kaleneon”(Root) <ở đây mình xin tóm gọn 1 chút nha: trước đây Sofia bem nhau với con Lance thì con rồng này gần chết, con Sofia cũng trọng thương... Thanh niên Root mới dung hợp Lance vào người Sofia để 2 đứa này sống tiếp và mạnh hơn... Nói chung là cái thí nghiệm ấy có liên quan đến việc vật chất hoá ma lực tựa như skill của Makoto... Thế nên Danh hiệu Sát long nhân của Sofia có từ đó... Sau khi tứơc đi sức mạnh từ Sofia thì Lance trở về lại dưới dạng quả trứng... Đó là nguồn gốc của quả trứng này... @@>
Root lấy lại nụ cười đẹp mã thông thường của cậu ta.
Một mạo hiểm giả - Sát long nhân Sofia Bulga, cô ta liên quan trực tiếp đến vấn đề bạo lực giữa các long thượng đẳng.
Con rồng lưỡng tính kia dễ dàng nói với tôi rằng Sofia có cùng một dòng máu với cậu ta, nhưng lại không đi sâu hơn vào vấn đề đó.
Cậu ta nói sẽ cho tôi biết khi thời điểm đến, nhưng ai mà biết được chuyện đó có phải sự thật không cơ chứ.
Lượng thông tin cậu ta cho tôi biết về nhiệm vụ lần này cũng không phải là nhiều.
Hiện tại, số long thượng đẳng còn khỏe mạnh là 3 con, những con khác đã biến hết thành trứng rồi.
Những quả trứng sẽ được giao phó cho long tộc ở các nơi khác nhau, và mọi thứ còn lại đều sẽ phụ thuộc vào lòng tin. Họ sẽ phải chờ đợi đến khi con rồng đó thực sự quay trở lại.
Và thế là tôi đã nhận được thông tin và địa điểm của những người đó. Nhiệm vụ của tôi là giao hàng tận nơi cho họ. <Shipper xuất hiện... @@>
Phần thưởng Root vừa đề cập đến không rõ ràng gì cả. Những thông tin đó chỉ anh ta mới biết, một đất nước nằm trong lòng lãnh thổ của quỷ tộc, và cả việc trợ giúp Kaleneon nữa.
Mặc dù đây là một vật phẩm quan trọng, phần thưởng cho việc giao hàng lại khá đặc biệt.
"Tôi sẽ trông đợi vào điều ấy. Dù sao thì tôi cũng đang định ghé thăm Gritonia, tôi sẽ làm nhiệm vụ ngay trên đường luôn ”(Makoto)
“Fufufu, Công chúa Lily huh. Lời mời không chỉ là của mỗi cô ta, đó cũng là ý định của anh hùng nữa. Cô gái đó sẽ không mở lòng trước Makoto-kun, nhưng cô ta cũng không tự nhiên muốn ăn tươi nuốt sống cậu đâu. Hãy cứ tham quan Đế quốc đi, nhưng thận trọng vẫn là trên hết … Hah… Tôi cũng muốn đi cùng ”(Root)
“Tham quan Đế quốc. Và sau đó, tôi lại phải đến Vương quốc Limia, vì vậy nó không giống một chuyến du lịch cho lắm đâu. Ừ thì tôi sẽ cố vui được phần nào hay phần ấy vậy” (Makoto)
Sau khi senpai bảo tôi liên lạc với Hoàng tử Joshua, tất nhiên tôi đã thử liên lạc với anh- ý tôi là, cô ấy… Trời ạ! Vụ này đúng thật rối rắm quá mà!
Thôi thì cứ gọi là Joshua-san cho lành.
Ngay từ đầu, khi trò chuyện cùng Joshua-san, đằng nào thì tôi cũng sẽ cần làm một chuyến tới Vương quốc trong tương lai gần.
Mặt khác, Công chúa Lily lại muốn hỏi thêm việc này việc nọ, thế là tôi lại phải ghé thăm Đế quốc.
Không phải tôi đã bị lừa hoặc bị ép phải làm vậy đâu, nhưng ... nó cứ cảm thấy sai sai thế nào ấy.
“Vương quốc Limia. À, ở bên đó có Hoàng tử Joshua và anh hùng Hibiki nhỉ. Cậu đang càng ngày càng nổi tiếng hơn rồi đấy” (Root)
“Giời ạ, anh còn có thể nói vậy với cái vẻ mặt tươi cười đó sao” (Makoto)
“Tôi đang vui mà, không thể khác được đâu. Nếu cần tôi giúp, cậu có thể gọi bất cứ lúc nào. Chỉ cần được cậu dựa dẫm vào thôi cũng đã khiến tôi hạnh phúc lắm luôn” (Root)
"Khi tôi cảm thấy sự giúp đỡ của anh là cần thiết, tôi sẽ trông cậy vào anh vậy" (Makoto)
"… Tôi sẽ chờ đợi. Ngoài ra, gạt Vương quốc và Đế quốc sang một bên, nếu cậu định tiến xa hơn “về phía Bắc” ... ”(Root)
Về phía Bắc.
Anh ta đang nói đến quỷ tộc sao.
“…Gì thế?” (Makoto)
"Tôi cần giao một quả trứng đến nơi đó, vì vậy hãy ghé qua Hội nhé, được chứ?" (Root)
"Được, tôi hiểu rồi ”(Makoto)
Nhắc mới nhớ, có một điểm giao hàng nằm trong lãnh thổ của quỷ tộc.
Có nghĩa là tôi cần phải mang theo mấy quả trứng này chạy loanh quanh các phe phái trên chiến trường rồi.
Nếu nhìn gần, hành tung của tôi sẽ trở nên rất mờ ám đây.
Ít nhất tôi sẽ chỉ ngoan ngoãn thực hiện nhiệm vụ của mình thôi.
... Miễn là tôi còn có thể làm vậy.
“Đoàn hộ tống của cậu sẽ là Tomoe và Shiki, phải không? Anh hùng Đế quốc, Tomoki đã say đắm Tomoe rồi. Hãy cẩn thận” (Root)
“Cảm ơn vì lời cảnh báo” (Makoto)
“Nếu người làm việc này không phải cậu, tôi cũng sẽ cảnh giác với các Nữ chiến binh của Tomoki, nhưng có vẻ tôi không cần lo lắng làm gì nữa” (Root)
Nữ chiến binh?
Đây là lần đầu tiên tôi nghe đến cái tên này.
Ngoài thông tin Đế quốc đang chế tạo súng ống, tôi chưa biết nhiều về những thứ khác.
Như Root đã nói, đây là cơ hội có một không hai để đi thám thính xung quanh.
“Nữ chiến binh ư? Sự lo lắng đó là sao vậy hả? ”(Makoto)
“Cậu có thể nghĩ rằng họ là những cô gái đã bị Tomoki mê hoặc. Thứ mà cậu nên lo ngại là ... à mà thôi, cậu cũng có bị tôi hút hồn đâu nhỉ. Cậu không cần lo về cái khả năng quyến rũ nửa vời đó đâu" (Root)
“... Bị ai hút hồn cơ?” (Makoto)
Cậu sở hữu cả hai giới tính cơ mà?
Chỉ những người thật sự dũng cảm mới có thể chấp nhận điều này, ngay cả khi họ đã biết trước rồi.
“Đến cả cô thư ký đang đợi ngoài kia cũng đã hoàn toàn bị quyến—” (Root)
“Tôi đã nhận được số trứng rồi. Vậy thì, gặp lại sau nhá, Root biến thái”(Makoto)
“… Tôi cảm thấy cậu vừa gọi tên tôi theo một cách rất thô lỗ đấy, nhưng mà thôi. Gặp lại sau, Makoto-kun”(Root)
Tôi khởi hành đến Đế quốc vào buổi sáng.
Đây đáng lẽ phải là một công việc nghiêm túc khi tôi chấp nhận yêu cầu của một long thượng đẳng. Chưa hết, tôi thấy mệt mỏi đến kì lạ.
Gritonia, huh.
Đây là lần đầu tiên tôi đến thăm đất nước này, nhưng tôi tự hỏi nơi đó sẽ như thế nào đây.
Với tôi, đối phó với công chúa Lily là một việc rất nan giải.
Sẽ rất tuyệt nếu đó là một nơi dễ chịu.
◇◆◇◆◇◆◇◆
“N-Nhiều tuyết quá. Đáng lẽ vĩ độ ở đây không khác Vương quốc là bao, vậy thì điểm khác biệt ở đây là gì chứ? ”(Makoto)
Tôi nghe nói Vương quốc Limia là một đất nước xanh tươi.
Tôi còn nghe đồn rằng Đế quốc Gritonia là một nơi cực kì lạnh, nhưng so với việc chứng kiến tận mắt thế này, nó ở cấp độ hoàn toàn khác.
Thực tế, họ nên dựa vào bản đồ mới đúng.
“Gritonia là một vùng đất nhiều đồi núi. Tùy thuộc vào độ cao, người ta nói tuyết có thể dày đến vài mét”(Shiki)
"Trải nghiệm khí hậu của những quốc gia khác cũng là một trong những điều thú vị của chuyến du ngoạn mà" (Tomoe)
Nó vẫn trông rất khác ngay cả khi ta đi bộ trên Xa Lộ Vàng.
Tôi chỉ nghĩ cái Xa Lộ Vàng ở Tsige là một con đường kéo dài tít tắp mà thôi.
Trong khi tôi đang tỏ vẻ ngưỡng mộ, Tomoe và Shiki nói lên ấn tượng của họ và cung cấp thêm thông tin.
“Tôi tự hỏi nếu đi xa hơn về phía Bắc – lãnh địa của quỷ tộc – thì sẽ như thế nào. Tôi không thể tưởng tượng nổi nữa” (Makoto)
“Em sẽ gọi nơi quỷ tộc sinh sống là một cánh đồng băng giá. Tất nhiên, ở đó còn nhiều tuyết hơn thế này, sự khác biệt của gió và cái lạnh cũng rất rõ ràng” (Tomoe)
"Đối với hân tộc, không, đối với tất cả các sinh vật sống, nơi đó là một môi trường rất khắc nghiệt" (Shiki)
Hai người họ biết về nơi đó huh.
Đối với sinh vật sống ...
Tôi vừa cảm thấy muốn ghé thăm chỗ đó, vừa muốn nhảy ngay lên giường đắp chăn cho ấm.
Một lúc sau khi đặt chân lên lãnh thổ Đế quốc, độ dày của tuyết ngay lập tức tăng lên. Chúng tôi nhận thấy rằng mấy dụng cụ chống rét lấy từ Rotsgard không hữu hiệu cho lắm.
Tôi vừa đi vừa nhìn ngắm những đặc điểm của đất nước đầy tuyết này. Đích đến đầu tiên của tôi là thị trấn Robin.
Họ nói rằng tôi được phép sử dụng hệ thống dịch chuyển để tốc biến đến thủ đô, và cái đó đang nằm ở thị trấn này đây.
Sẽ rất khổ sở nếu phải đi bộ cả quãng đường dài dằng dặc như vậy, cách này sẽ giúp tôi rất nhiều.
“Nếu không đi trên Xa lộ Vàng, tôi khá tự tin rằng ta sẽ bị mắc kẹt lại đây luôn” (Makoto)
“… Em cũng tự hỏi tại sao. Ngay cả khi vừa nghe thấy từ “mắc kẹt” mà Waka mới nói, em chả cảm nhận được sự hoảng loạn nào từ ngài ”(Tomoe)
"Tôi xin lỗi nhưng, tôi cũng cảm thấy thế" (Shiki)
Mấy người tùy tùng này ác ôn quá.
Tôi vẫn có thể sống nếu không ăn uống gì trong vài ngày. Và khi tôi nói “lạnh”, ngoại trừ lớp tuyết dày kia ra, nhiệt độ ở đây không thấp đến thế đâu. Nếu không may bị lạc đường, cánh cửa đến Asora luôn rộng mở bất cứ khi nào mà.
…
Eh? Sự hoảng loạn vừa nãy biến mất tiêu rồi này.
“To-Tomoe! Nhắc mới nhớ, không phải cô quen biết với anh hùng ư? Cô đã nói mình không thích cậu ta đúng không? Trong trường hợp đó, để việc này lại cho Shiki cũng ổn mà, hoặc cô có thể dùng Lime để thay thế cũng được ”(Makoto)
“Ban đầu em cũng định làm vậy, nhưng Lime lại đến Lorel mất rồi. Ký ức của Hibiki không đến mức như Waka, nhưng nó lại cực kì thú vị. Nếu là vậy, “thứ” đó của Đế quốc cũng sẽ biết về những thông tin hay ho. Cái lần em quăng bơ hắn ta đúng là có hơi thiếu suy nghĩ” (Tomoe)
“Hmph, ừ thì, Tomoki-kun cũng là một người Nhật, tôi nghĩ cậu ta sẽ biết những thứ không nằm trong tầm hiểu biết của tôi. Nếu cô không muốn làm, tôi sẽ nhờ Shiki thay thế, nếu thấy cần thiết thì cứ bảo tôi một câu nhé”(Makoto)
… Eh?
“… Uhm, Waka-sama. Đây là một điều không quan trọng cho lắm, nhưng không phải sẽ tốt hơn nếu Tomoe-dono nói trực tiếp với tôi luôn sao?”(Shiki) <thanh niên đc dịp lấn lướt...>
Ah !!
“Đợi đã, Tomoe” (Makoto)
“Gì ạ?” (Tomoe)
“Sao Lime lại phải đến Lorel thế?!” (Makoto)
Cổ đang thờ ơ về một việc như thế này sao ?!
Tôi mừng vì đã ngó lơ nó!
Hm, hình như Shiki cũng có nói gì đấy …
Tte, lúc này cứ gác chuyện đó lại đã.
“À thì, Hibiki có vẻ đang chú ý đến chúng ta. Em đã tự mình cảnh báo cô ta, nhưng để đề phòng, em đã bảo Lime giám sát anh hùng. Chỉ có vậy thôi. Ngài không cần lo đâu ”(Tomoe)
“Không cần lo” cơ à!
Mà cảnh báo là như thế nào hả?!
“Cảnh báo sao? Cô đã nói gì với chị ấy vậy? ”(Makoto)
“Rằng con mèo có thể sẽ mất mạng chỉ vì sự tò mò của nó. Rằng cô ta có thể tự do tìm kiếm mọi thứ mình muốn, nhưng đồng thời cũng sẽ phải gánh chịu hậu quả một mình-ja to. Thay vì một lời cảnh báo thông thường, nó giống cảnh cáo thì đúng hơn. Cho dù có là Đế quốc, Vương quốc, Kaleneon hay quỷ tộc, sẽ rất phiền nếu cứ để cô gái đó thám thính khắp nơi trong khi ta lại đang bận rộn như này ”(Tomoe)
… Lần gặp mặt tới, tôi sẽ phải xin lỗi vì đã dọa cô ấy sợ chết khiếp.
Có vẻ Tomoe đang rất cảnh giác với senpai đây mà.
Tôi nghĩ cô ấy cũng đã phải gộp cái thương đoàn không-có-tôi này vào phạm vi xem xét khi làm những việc đó.
Nếu là vậy, tôi mới là người mất cảnh giác khi ở cạnh senpai sao kìa?
Nhưng… cô ấy là người Nhật và là một senpai học cùng trường với tôi. Cô ấy dĩ nhiên không phải người xấu rồi.
Tôi có cần cảnh giác với một người như thế không đây?
Đúng là tôi cảm thấy một sự khó chịu từ senpai. Tôi không thể nói rõ được, nhưng có thể người đó không còn là vị senpai mà tôi từng biết nữa.
Nghi ngờ cô ấy là điều cần thiết. Tôi vẫn không thích nó cho lắm đâu.
Một cảm giác bức bối.
Khi tôi biết được danh tính ... lý do ... Tôi sẽ suy nghĩ tiếp khi thời điểm đó đến.
Đúng vậy.
Tôi chỉ vừa mới tạo dựng được mối liên kết với anh hùng thôi. Không nên hấp tấp vội vàng làm gì cả.
CHƯƠNG 178: TOMOKI TÁI XUẤT.
Tôi đã bị Đế quốc phản bội.
Một đất nước đầy tuyết trong một thế giới viễn tưởng.
Tôi thực sự rất mong được ngắm nhìn thủ đô Đế quốc. Tôi còn tự hỏi nơi đó sẽ huyền ảo đến mức nào.
Ví như một nơi đầy hơi nước tỏa ra ở khắp các ngóc ngách chẳng hạn.
Nghiêm túc mà nói, chả có gì giống thế cả.
Nó có thể lộng lẫy, nhưng ấn tượng của tôi về nó là một pháo đài.
Nếu chỉ có thế này, cái thị trấn Robin tôi đến đầu tiên còn có nhiều tuyết hơn.
Một điểm dịch chuyển có thể nhìn thấy cả thủ đô Ruinas từ đằng xa.
Vẫn còn một điểm dịch chuyển nữa thì mới vào được bên trong, nhưng thị trấn Robin lại như đang nói với chúng tôi rằng hãy dành thời gian ở đây trước đã.
Đứng trên những khu vực đồi núi cao thế này, phía dưới là cả một thành phố rộng lớn.
Mặc dù tuyết đã làm thành phố trở nên trắng hơn, nơi này không khác Rotsgard là mấy, cũng thường thôi.
Tuyết không chất thành đống.
Tôi nghĩ phép thuật đã làm điều đó.
Nó quá khác biệt so với mong đợi của tôi…
Thủ đô là một nơi được xây dựng theo thế tròn, bao gồm ba bức tường, chúng chia tách phần trung tâm và phần bên ngoài tường thành.
Đứng từ đây mà tôi vẫn thấy ngay giữa phần trung tâm có một tòa lâu đài, chắc chắn hoàng đế đang sống bên trong.
Dường như họ phân biệt các tầng lớp khác nhau bằng những bức tường đó. Vậy ra tại thủ đô này, sự khác biệt vị thế của con người rất rõ ràng ha.
Một xã hội mà tầng lớp cao hơn sẽ thống trị, huh.
Giữa hân tộc và quỷ tộc cũng tồn tại một sự khác biệt rất lớn. Không phải là lạ khi điều đó xảy ra giữa các hân tộc.
Đây có thể là cơ hội tốt để tôi tự mình trải nghiệm nơi đây.
“Ngài nghĩ gì về thủ đô của Đế quốc, Waka?” (Shiki)
“Tôi tưởng nó phải … băng giá, lạnh lẽo hơn cơ” (Makoto)
"Em cũng vậy. Nói thế nào nhỉ, thành phố này không có chút thanh lịch nào cả”(Tomoe)
“Khác với kỳ vọng huh. Tôi sẽ ở lại đây trong vòng hai ngày. Không có nhiều thời gian để đi ngắm nghía đâu, tôi thấy mừng vì nó lại rõ rành rành đến thế. Điều tra bầu không khí của thành phố, có lẽ tôi nên để Shiki làm việc đó nhỉ? ”(Makoto)
"Đã hiểu. Tôi sẽ quan sát tình trạng của thành phố nếu rảnh rỗi ”(Shiki)
“Tôi trông cậy vào anh đấy. Dù sao thì tôi cũng còn nhiệm vụ giao hàng mà”(Makoto)
Tôi nhìn cái túi mình mang theo.
Chắc đây là trứng của Lancer. Tôi phải mang thứ này đến chỗ một long thượng đẳng tên là Grount.
Người hướng dẫn chúng tôi sẽ là Công chúa Lily, Root đã nhúng tay vào việc này.
Root, anh ta có nhiều mối quan hệ bí mật thật đấy.
Anh ta là một tên biến thái chính hiệu, nhưng tôi cũng rất biết ơn sự quan tâm chân thành của tên đó.
“À đúng rồi, tôi không thể để hướng dẫn viên chờ đợi lâu được. Đi thôi nào”(Makoto)
"Vâng"
"Đúng vậy"
Tôi gọi Tomoe và Shiki, và xác nhận cả hai người đều gật đầu.
Tôi vẫy tay với hướng dẫn viên đang nhìn mình từ đằng xa và quay trở lại.
Sau đó, chúng tôi sẽ dịch chuyển một lần nữa, và sau khi làm xong vài thủ tục kiểm tra, chúng tôi sẽ đến chỗ công chúa. Tại nơi ấy, tôi sẽ gặp mặt công chúa và anh hùng.
Anh hùng của Đế quốc, Iwahashi Tomoki.
Hình như cậu ta trẻ hơn tôi đến 2 tuổi lận, nhưng với vị thế của một anh hùng, cậu ta đóng vai trò khá lớn đấy.
Tôi tự hỏi liệu cái hố xuất hiện từ đằng xa kia có phải do cậu ta làm không.
Nếu có thể, tôi sẽ thử hỏi.
Tôi đang vừa mong đợi, vừa bồn chồn.
Trong khi đang hi vọng về vị anh hùng thứ hai mà mình chuẩn bị gặp gỡ, tôi bước chân lên điểm dịch chuyển.
◇◆◇◆◇◆◇◆
“Raidou-sama, xin hãy đợi trong căn phòng này. Còn hai người, tôi yêu cầu các bạn đi theo chúng tôi ”
"…Tôi hiểu rồi. Tomoe, Shiki, gặp lại sau” (Makoto)
Cả hai người đó được dẫn vào bên trong lâu đài rồi biến mất.
Còn lại một mình, tôi mở cánh cửa bước vào và chờ đợi. Tôi làm theo chỉ thị của hướng dẫn viên lúc nãy và bước vào căn phòng phía bên trái.
Chắc việc để người đại diện và những người khác đợi ở các nơi khác nhau khi chào đón là thông tục ở đây rồi. Và có vẻ không chỉ đàm phán thì mới phải làm vậy.
Ngay cả khi họ có cô lập tôi trong một mối quan hệ làm ăn, tôi đã quyết định mình sẽ không làm gì khác ngoài yêu cầu được rời đi, vì thế không có ích gì để họ làm vậy cả.
Nếu không, để Tomoe và Shiki đi cùng sẽ chẳng có ý nghĩa gì nữa.
Nhưng tôi đã nghĩ người bị cô lập là Tomoe mới phải. Việc này có hơi bất ngờ rồi đây.
Tôi đang đứng đợi trong căn phòng được chỉ định.
Đúng như mong đợi về tòa lâu đài của một quốc gia lớn, nơi ngự trị của hoàng đế.
Bỏ qua căn phòng của tôi, nơi này còn xa hoa hơn cả chỗ của Rembrandt-san và Zara-san.
Không phải mọi thứ đều sáng chói đâu. Bầu không khí trang nghiêm này khiến tôi cảm thấy sự tao nhã và xa xỉ của nó. Điều tôi đang muốn nói là tôi không thể bình tĩnh được.
Uống cốc trà đã pha sẵn trong khi ngả lưng vào chiếc ghế sôfa, lưng tôi cảm thấy thật mềm mại.
Hm, có ai đó đang ở đây...
Có hai người. Đằng sau họ còn có thêm ba người nữa.
5 sao?
Khá nhiều đấy.
Mặc dù ngoài kia đã có 2 lính gác và một cô hầu gái đang phục vụ trà cho tôi trong này rồi.
Chắc tôi nên đứng dậy đón tiếp họ thì hơn.
Bởi tôi đang đứng dậy, hầu gái-san ngẩng đầu lên, và ngay lúc đó, cánh cửa mở ra, 5 người bước vào phòng. Nhìn thấy họ, cô ấy lùi lại và quay về vị trí ban đầu của mình.
“Tôi rất vui vì cậu đã đến đây, Raidou-dono. Cậu đã giúp ích rất nhiều ở Rotsgard. Xin hãy để tôi cảm ơn cậu một lần nữa ”
Người đầu tiên mở miệng là công chúa Lily.
Trong số những người ở đây, tôi chỉ quen mỗi cô ấy.
“Tôi rất cảm ơn vì lời mời của cô trong dịp này, Công chúa Lily. Điều này có hơi xấu hổ, nhưng tôi đã tự mình nhìn ngắm một thành phố rộng lớn đầy tuyết trắng; chứng kiến sức mạnh của Đế quốc. Chúng tôi còn nghĩ rằng mình đã bị lạc đấy. Thật yên tâm khi gặp được người quen mà mình đã biết tại Rotsgard” (Makoto)
“Tôi rất vui vì thủ đô của mình được cậu khen như vậy. Có hơi tiếc vì lần gặp gỡ này rất ngắn ngủi, tôi còn nghĩ đến việc hộ tống cậu và giúp cậu vui vẻ hơn. Tuy nhiên, khi nhìn thấy khuôn mặt đó của cậu, tôi đang mong rằng cậu sẽ mở một cửa hàng tại đất nước này. Xin hãy xem xét điều đó ”(Lily)
Eh?
Bầu không khí xung quanh cô ấy dễ chịu hơn hồi còn ở Rotsgard.
Có phải vì đây là đất nước của cô không vậy?
Nhưng người ta đã nói với tôi rằng sẽ không có cuộc đàm phán nào xảy ra cơ mà. Chưa hết, sự kì lạ của cuộc trò chuyện này đã vượt khỏi tầm của những câu chào hỏi thông thường rồi.
Mặc dù miệng cô ấy vẫn đang nói năng một cách dịu dàng, đôi mắt đó thì lại khác.
Không ngoài dự đoán, tôi chẳng có chút gì gọi là tốt đẹp trong mắt người này cả.
Còn người ở bên cạnh cô ấy chắc là anh hùng. Cậu ta đang đứng ngay cạnh công chúa mà, không thể sai được đâu.
Đáng nhẽ cậu ta phải là một người Nhật, nhưng đôi mắt đó lại thật kì lạ. Màu mắt của cậu ta khác biệt, mái tóc kia hoàn toàn là màu bạc tự nhiên.
Cậu ta đã thay đổi ngoại hình sao?
Hay lúc đầu cậu ta đã có phần như thế rồi?
Tôi nghe nói cậu ta trẻ hơn senpai 2 tuổi, nhưng chiều cao của thanh niên này chắc chắn phải hơn 1m80. Một người đẹp trai sẽ không bao giờ bị lạc lõng trong thế giới của hân tộc.
Tôi hiểu rồi. Mụ Nữ thần thích những loại người như thế này huh.
"À đúng rồi. Tôi không thể cứ vui mãi về cuộc hội ngộ này được. Raidou-dono, tôi giới thiệu với cậu. Đây là người hiện đang hỗ trợ cho đất nước chúng tôi, anh hùng Tomoki-sama ”(Lily)
Tôi đã đoán đúng.
“Cậu là anh hùng-sama huh. Tôi là Raidou, đại diện của Thương đoàn Kuzunoha. Rất hân hạnh được gặp ”(Makoto)
“Iwahashi Tomoki” (Tomoki)
Trong khi đang chào hỏi, cậu ta nhìn tôi một cách nghiêm túc.
“Có chuyện gì sao?” (Makoto)
"Đừng “có chuyện gì sao” với tôi. Anh là người Nhật phải không? Khuôn mặt của anh không phải là của một hân tộc, và càng không phải của một bán nhân. Ngoài ra, cái tên Raidou đó của anh rõ ràng là giả” (Tomoki)
…
Tôi bị lật tẩy ngay tức khắc.
Hah…
Ừ thì, đúng là tôi không được đẹp mã cho lắm. Và cái tên Raidou sẽ dễ dàng bị những người biết về nó phơi bày.
Hm… nhưng đây là điều có thể bị bại lộ ngay lập tức như này sao?
Cậu ta là game thủ à?
Senpai không phản ứng gì nhiều với cái tên Raidou.
“Ahahaha. Chà, rất nhiều chuyện đã xảy ra, và tôi đang bận công chuyện ở nơi này” (Makoto)
“Tên thật của anh là gì?” (Tomoko)
“To-Tomoki-sama? Chuyện gì đang xảy ra thế? ”(Lily)
Sau khi Công chúa Lily liếc nhìn tôi, cô ấy quay sang Tomoki và gặng hỏi.
Việc giữa tôi và Tomoki tồn tại một mối liên hệ nào đó đã khiến cô ấy lay động chút ít.
“Người này, anh ta tự gọi mình là Raidou, nhưng thực chất cũng giống như tôi, một người đến từ thế giới khác. Dựa vào những đặc điểm trên khuôn mặt, anh ta chắc chắn là người Nhật. Nói cách khác, người này và tôi đều đến từ cùng một đất nước” (Tomoki)
"Giống Tomoki-sama ... Một anh hùng ư ?!" (Lily)
“Tôi không rõ nữa. Tôi chưa nghe nói về vị anh hùng thứ ba mà Nữ thần gửi đến đây. Ngoài ra, anh ta còn giả mạo tên mình và tự do làm ăn. Này, cho tôi biết tên của anh đi” (Tomoki)
“Misumi Makoto. Tôi đến đây khi còn đang ở năm hai cao trung. Có nghĩa là tôi hơn cậu hai năm đấy” (Makoto)
"Tại sao anh lại biết về tuổi của tôi?" (Tomoki)
“Tôi đã nghe Hibiki-senpai kể lại. Trước khi đến đây, senpai cũng có nán lại Rotsgard” (Makoto)
Cậu ta bị sao vậy?
Tôi vừa nói rằng mình hơn tuổi cậu ta, chưa hết, người này vẫn đang ăn nói với tôi mà không kính nể gì cả.
Có lẽ cậu ta là loại người không quan tâm đến tuổi tác.
“Senpai… vậy ra anh học cùng trường Nakatsuhara với Hibiki sao?” (Tomoki)
Hibiki ?!
Cậu ta còn gọi senpai mà không cần dùng đến kính ngữ ?!
Thật quá đỗi kinh ngạc. Không ngờ trên đời này lại tồn tại một người tôi không thể hiểu nổi.
Tôi muốn nói một vài lời về cách dùng từ của cậu ta, nhưng công chúa lại đang ở đây, và đằng sau còn có 3 người nữa, họ chắc là bạn của anh hùng.
Tôi nghĩ nói ở đây thì không phù hợp cho lắm.
“Ừ, chuyện là vậy đấy” (Makoto)
“… Hmph. Chẳng có gì thú vị cả”(Tomoki)
Hah ?!
Bỏ qua từ ngữ của cậu ta, cậu có cần phải nói to như thế không ?!
Cậu nói chẳng thú vị là sao hả?!
“Uhm, Tomoki-sama. Dịp này chỉ dùng để chào hỏi thôi, khi đã giới thiệu xong, ta có thể bàn về những vấn đề khác sau mà” (Lily)
Chắc công chúa cảm thấy cuộc trò chuyện này sẽ rất tốn thời gian, vì vậy cô ấy phải xen vào giữa chúng tôi.
Nhưng mà, cái cậu Tomoki-kun này là loại trẻ trâu luôn nghĩ rằng mình có thể nói năng với mọi người ngang hàng nhau sao.
Hmph.
Có lẽ tôi mới là người cũ kĩ còn quan tâm đến vấn đề tuổi tác.
Tôi luôn sử dụng cách nói trang trọng với mọi người, ngay cả khi chỉ cách nhau có đúng một tuổi thôi.
Dù sao đó cũng là điều đã và đang diễn ra trong câu lạc bộ bắn cung.
“Không, Lily. Nếu gã này là người Nhật, hãy để tôi nói chuyện với anh ta lâu hơn một chút. Tôi nghĩ cách này sẽ nhanh chóng hơn đấy ”(Tomoki)
"... Nhưng việc đó ... người này là một vị khách mà tôi đã mời, và anh ta đến đây vì chuyện khác rồi" (Lily)
“Xin lỗi, việc đó cứ để sau đi. Anh ta còn có 2 tùy tùng hộ tống nữa mà, cứ nói lại với họ là được” (Tomoki)
Này này!
Cậu làm gì có quyền quyết định chuyện đó.
Sao tên này tự dưng lại hành xử như kiểu mình là người nắm quyền ở đây thế nhỉ?
Chuyện khác mà Công chúa Lily đang muốn nói là đưa tôi đến chỗ Graunt, sau đó cho phép sử dụng điểm dịch chuyển, việc này liên quan trực tiếp đến tôi đấy?!
Ah, trời ạ.
Vì mọi việc đã đến mức này, tôi có nên mắng cậu ta một trận không đây?
“… Raidou-dono” (Lily)
“Vâng?” (Makoto)
Công chúa vẫn gọi tôi là Raidou.
Cô ấy không gọi tôi là Makoto hay Misumi.
“Về vấn đề mà Falz-dono đã giao phó cho cậu. Một trong hai người tùy tùng của cậu có thể làm thay không? Tôi đang nghĩ đến việc nói chi tiết với họ” (Lily)
… Eh…
Đến cả công chúa cũng phải chịu thua rồi sao?
Ba người đứng phía sau và các cô hầu gái chắc hẳn đều đã bị ảnh hưởng bởi năng lực quyến rũ của Tomoki-kun. Xung quanh họ toàn là một màu hồng, cố gắng nói chuyện với mấy người đó là vô ích. Người duy nhất tôi có thể dựa vào lúc này chỉ có Công chúa, cô ấy dường như chưa bị cậu ta điều khiển, ngoài ra…
Cái quyến rũ đó khó chịu hơn tôi tưởng.
Giống như tôi đang phải đứng trong một cái thang máy chật ních người, tất cả bọn họ đều có mùi nước hoa nồng nặc.
“À… về chuyện đó, kế hoạch của tôi là tự thân vận động, tôi sẽ là người đảm nhiệm việc trò chuyện” (Makoto)
“… Raidou-dono ư? Tôi rất xin lỗi nhưng, cậu không thể đến chỗ Graunt bằng những phương pháp thông thường... à, phải rồi. Cậu cũng đến từ thế giới khác như Tomoki-sama, việc đó không phải là không thể. Tôi hiểu rồi. Chúng tôi sẽ rời khỏi nơi này một thời gian vậy”(Lily)
“Lily, nếu cô định đi, hãy rời khỏi đây một mình thôi. Tôi muốn những cô gái khác ở lại”(Tomoki)
“Vậy thì, tôi sẽ cần ít thời gian để làm việc khác. Tôi cũng có vài chuyện muốn nói với các bạn đồng hành của cậu, vì thế tôi sẽ đi đến đó ”(Lily)
“Hiểu rồi” (Tomoki)
“Ah, được thôi” (Makoto)
Uwaaa, công chúa đi rồi.
Tomoki-kun, quyền lực của cậu là bao nhiêu với vai trò là anh hùng của Đế quốc vậy?
Ở đây, anh hùng là một sự tồn tại tuyệt đối hay sao?
“Còn bây giờ” (Tomoki)
Tomoki-kun nhanh chóng ngồi xuống cái ghế sôfa trước mặt tôi một cách thoải mái.
Đúng như lời cậu ta, ba người phụ nữ mặc những bộ đồ giống hầu gái vẫn đang ở trong phòng.
Ở đằng sau Tomoki, ba người đó đang rất sửng sốt.
Ai ai cũng đều rất quyến rũ. Nhưng đúng theo những điều tôi vừa nói về cái năng lực đó; mũi tôi có cảm giác bị nghẽn và buồn nôn.
“Tôi không thể nghĩ rằng mình lại gặp được một nam giới đến từ Nhật Bản. Ah, ngồi đi ”(Tomoki)
“……” (Makoto)
Bị cậu ta giục tôi, tôi bèn ngồi xuống.
Nói thế nào nhỉ; dù có là ai đi nữa thì cậu ta vẫn sẽ dùng cái cách ăn nói như thế sao?
“Giờ thì, hãy mở lòng và cùng trò chuyện nào. Trước tiên, tôi cần phải yêu cầu một thứ từ mấy người. Tôi nói trước được chứ?” (Tomoki)
“Được thôi, nhưng tôi lớn hơn cậu hai tuổi đấy, Tomoki-kun. Cậu không dùng kính ngữ với các senpai của mình sao? ”(Makoto)
“Hả? Tại sao tôi lại phải làm vậy với một người lạ chỉ vì anh ta sinh ra trước cơ chứ? Tôi là loại người sẽ thay đổi cách cư xử khi người khác tỏ ra thô lỗ” (Tomoki)
Sinh ra trước, lại còn là một người lạ mặt …. Đối với tôi, nhiêu đây lí do là quá đủ để dùng kính ngữ rồi.
Hibiki-senpai, nếu chị đã biết cậu ta là người như thế này, đáng lẽ chị phải nói với em từ trước chứ.
Nếu chị làm vậy, em đã có thể đến đây mà không cần kì vọng gì nhiều.
… Chắc vậy.
“…… Tôi hiểu rồi” (Makoto)
“Ngay từ đầu, nếu là về sự trang trọng, anh - một thương nhân - phải là người dùng kính ngữ với vị anh hùng như tôi mới đúng” (Tomoki)
“…”
……Cậu ta nghiêm túc đấy à?
Tôi hiểu rồi. Tôi đã hiểu ra lí do tại sao Tomoe lại ghét tên này.
Bỏ qua từ ngữ của cậu ta, tôi có thể nói rằng tên này đang dùng cách ăn nói phù hợp với mình nhất.
Không chỉ đạt mức gấp đôi tiêu chuẩn thông thường, người này sẽ dễ dàng tăng thêm ba hay bốn lần nữa.
“Chà, tôi sẽ không nói thêm về chủ đề đó đâu. Hãy cứ trò chuyện bình thường thôi. À đúng rồi, về cái yêu cầu mà tôi muốn hỏi mấy người” (Tomoki)
Eh? Giờ thì tôi mới là người sai lầm ư?
Thế này là thế nào?
Ngoài tôi ra còn có bốn người khác trong phòng; nhưng kì lạ ở chỗ không ai nói một câu nào cả.
“… Cứ nói xem nào” (Makoto)
Tôi vẫn có thể bình tĩnh lại và nói một câu như vậy.
“Giao Tomoe cho tôi” (Tomoki)
Ah?
Thằng ngốc này vừa mới nói cái gì thế?
Chỉ với vài từ đó, căn phòng bỗng trở nên im ắng.
Bởi tôi chả nghĩ được thêm cái gì nữa.
Tôi gần như đã quên hết mọi chuyện vừa mới xảy ra trước đó.
Vậy ra thổi bay tâm trí của một người là điều khả thi sao.
“Há?” (Makoto)
Khi tôi hỏi vặn lại, thời gian đã trôi qua khá nhiều.
CHƯƠNG 179: ĐÀM PHÁN THẤT BẠI.
"Tất nhiên không phải là cho không đâu" (Tomoki)
“…”
Giao Tomoe cho cậu ta?
Chắc chắn tên này vừa nói vậy.
Cậu ta đã sử dụng khả năng quyến rũ để có được một cuộc sống trong mơ, nhưng giờ cậu ta lại giống một đứa trẻ đang đòi đồ chơi mới vậy.
Cậu ta rất muốn có được Tomoe, người không thể bị thao túng bằng đôi mắt quỷ quái kia. Và giờ tên này lại bảo tôi giao cô ấy ra ư?
Đây là chuyện mà cậu ta muốn nói sao?
“Các cô gái ở đây đều thuộc dòng dõi quý tộc. Nhưng họ cũng có chút tài năng trong chiến đấu, vậy nên tôi đã huấn luyện họ” (Tomoki)
“…”
Tôi vừa bị cứng họng bởi những lời lẽ ngu ngốc của cậu ta, nhưng giờ tôi đã bình tĩnh lại rồi.
Tomoki ra hiệu, ba cô gái ở phía sau tự nhiên đi đến bên cạnh và sau lưng tôi.
“Cấp độ của ba người này đều trên 400. Anh có thể dựa vào phong cách và khuôn mặt của họ để đoán ra. Họ toàn là những người nổi tiếng. Mặc dù so với Nhật Bản, mọi người ở thế giới này đều đẹp đẽ. Hahaha! ”(Tomoki)
“…”
Hai cô gái ở bên cạnh cùng tuổi với tôi.
Một người rất xinh đẹp, người còn lại cũng rất dễ thương. Cô gái ở đằng sau đang đưa tay về phía cằm tôi, cô ấy lớn tuổi hơn hai người kia.
Công chúa Lily đã nói cho cậu ta gu của tôi à? Hay đây chỉ là sở thích của riêng Tomoki? Tôi thật sự không rõ nữa.
Cô gái dễ thương nắm lấy tay tôi và chuẩn bị đặt lên ngực mình.
Cách quyến rũ này thẳng thắn quá rồi.
Thế này … chưa là gì đâu.
“Lily đã kể cho tôi về cấp độ của Tomoe. Dù mọi người tại đây có gộp chung lại thì vẫn chẳng thể nào bì kịp. Tôi có thể mang thêm nếu anh muốn. Tí nữa tôi sẽ dẫn anh đến dàn harem của tôi, anh có thể chọn bất cứ ai mình thích” (Tomoki)
“…”
Cậu ta còn muốn đùa cợt đến mức nào nữa đây?
Bất kể có thế nào, họ đều là những cô gái yêu quý cậu ta.
Hơn nữa, Tomoe là gia đình của tôi. Một người rất quan trọng.
Tôi sẽ không bao giờ giao cô ấy cho một tên chỉ nghĩ Tomoe như một món hàng đâu.
“Vẫn muốn giữ im lặng sao? À, chắc anh đang lo lắng. Tôi hiểu mà. Anh chưa có kinh nghiệm phải không? Không sao, những cô gái này sẽ hướng dẫn anh tận tình. Lúc đầu, hãy cứ để họ lo liệu mọi việc. Chỉ cần tôi ra lệnh, họ sẽ đi đến bất cứ đâu, vâng lời bất cứ ai. Nãy tôi có nói rồi, những cô gái này khá là mạnh đấy. Tôi hứa sẽ ra lệnh cho họ dâng hiến tất cả cho anh” (Tomoki)
“…”
Dùng quyến rũ để kiểm soát họ, sau đó là huấn luyện rồi đem họ đi chiến đấu.
Các nữ chiến binh mà Root đề cập đến chính là những cô gái này, huh. Phải chăng cả dàn harem của Tomoki đều là nữ chiến binh?
Dường như cậu ta đã quen với loại tình huống như thế này rồi.
Một người Nhật, sử dụng con người như những món hàng, trước khi đến đây còn là một học sinh cao trung. Tên này, sao cậu ta dám hành xử như vậy chứ.
Đừng có nói với tôi là cậu đã quên đi quê hương xứ sở của mình rồi đấy!
Có phải kì lạ khi nãy giờ tôi chỉ toàn nói về chủ đề này không?
“Này, nói gì đi chứ. Anh muốn cái gì đây? Phụ nữ, vàng bạc, đất đai hay quyền kinh doanh, cái nào cũng được. Anh vẫn còn im lặng để làm gì hả?” (Tomoki)
Tôi hít một hơi dài.
Tiếp theo là…
“… Tôi từ chối” (Makoto)
“Ah?” (Tomoki)
Cậu ta hỏi tôi lần nữa.
Rõ ràng tôi vừa nói với một âm vực cao.
Mặc dù đã lọt lỗ tai, tên này vẫn muốn hỏi tiếp.
Cậu ta đang cố ép buộc tôi.
So với Zara-san, nỗ lực của tên này chả đáng là bao.
“Tôi đã nói là tôi từ chối. Với tôi và với cả thương đoàn, Tomoe là người không thể thay thế được. Bỏ cuộc đi” (Makoto)
“…Anh nghiêm túc đấy à?” (Tomoki)
"Từ bỏ đi. Tôi sẽ không giao Tomoe cho cậu đâu. Đây là điều tôi muốn ”(Makoto)
Tôi đang nói với cậu ta một cách rất thẳng thắn rồi.
Cậu ta rõ ràng là đang muốn dùng quyền uy để bắt ép tôi, để bịt miệng tôi.
“…Anh, anh không được Nữ thần ban tặng cho tí sức mạnh nào đúng không? Anh cũng đâu có mạnh đến thế. Tomoe và một gã nữa khá là mạnh, nhưng họ đều không có ở đây. Lily đã đi gặp họ từ nãy rồi” (Tomoki)
“Thì sao?” (Makoto)
“Tôi biết khá nhiều về năng lực của anh. Anh không thể đánh bại tôi. Liệu anh còn muốn lắc đầu sau khi bị đánh đập không nhỉ? Anh có bị ngu không thế? Nơi này hoàn toàn cách âm đấy” (Tomoki)
“… Nếu cậu còn không thể gọi tôi cho tử tế, việc biết tên tôi cũng chả có nghĩa lí gì nữa. Sao cậu có thể đoán được sức mạnh của tôi trong khi đây là lần đầu hai ta gặp mặt? Vị anh hùng chỉ biết nói suông thôi sao? Cậu chỉ biết sủa thôi à?” (Makoto)
Không thể nhận ra điều gì, huh.
Đến cả senpai còn chưa biết về phần lớn sức mạnh của tôi. “Thứ” này sẽ chẳng có cửa đâu.
Ngay cả khi cậu ta chính là người đã tạo ra cái hố đó, mức độ nguy hiểm vẫn chỉ như gãi ngứa thôi.
Tôi vốn đã biết rằng cậu ta đang dùng thứ công cụ nào đó để đo lường sức mạnh của tôi.
Theo một nghĩa khác, cậu ta hành xử như một đứa trẻ khờ dại vậy.
"Anh … có vẻ anh vẫn chưa hiểu được tình thế hiện tại nhỉ" (Tomoki)
Ngay khi Tomoki nói xong, dao đã kè kè ở cổ, tim và tay tôi rồi.
Không cần phải nói, mấy cô gái kia đã làm vậy.
Nhưng họ vẫn chưa thực sự đâm tôi.
Mấy con dao đó mỏng, nhưng với sức của những cô gái này, chúng sẽ không thể xuyên qua lớp giáp ma lực của tôi. Không cần phải cảnh giác làm gì hết.
Tomoki đang mỉm cười.
“Giờ thì anh có còn nói được những lời lẽ cao ngạo như lúc nãy nữa không hả, Raidou-dono?” (Tomoki)
“…”
Tên thanh niên này đang khiến tôi quan ngại đây.
Cậu ta phiền phức hơn hầu hết các hân tộc.
“Tôi có thể biết được kha khá về năng lực của kẻ khác. Cách thức thực hiện là thông tin bí mật. Anh không thể đánh bại bất cứ ai trong số những cô gái ở đây. Và, lí do mà Tomoe vẫn tuân lệnh anh bất chấp điều đó…”(Tomoki)
“…”
“Chắc là vì anh sở hữu khả năng thuần hóa mạnh mẽ. Nó cho phép anh sai khiến các mamono và loài rồng, đúng chứ?” (Tomoki)
… Sai bét rồi em ơi.
Tôi không rõ cậu ta đi đến kết luận đó bằng cách nào, nhưng có rất nhiều điểm khó hiểu.
Trên hết, tôi rất biết ơn vì cậu ta đã dùng dao để dọa tôi.
Cậu ta là người bắt đầu trước.
Điều đó sẽ làm lương tâm tôi nhẹ nhõm hơn đôi chút đây.
Tôi sẽ bảo Tomoe tìm kiếm nơi ở của Graunt và nhanh chóng làm cho xong cái nhiệm vụ này.
Tôi không muốn ở lại cái đất nước này lâu hơn nữa đâu.
Không, nếu có thể, tôi sẽ không bao giờ đến đây nữa.
“Chà, không ngờ tôi lại bị nhìn thấu đấy. Không thể đánh giá thấp anh hùng nữa rồi” (Makoto)
Trong khi nói những điều vô nghĩa, tôi cường hóa các bức tường cách âm xung quanh mình.
Gia cố tường, khóa cửa lại.
Đã xong.
“Nếu anh chuyển giao lại Tomoe cho tôi, cô ấy sẽ phải tuân lệnh tôi, đúng chứ? ”(Tomoki)
“Hiểu rồi, hiểu rồi” (Makoto)
Ngó lơ ba cô gái đang kè dao vào cổ mình, tôi thêm sức lực vào đôi chân.
“Này, anh— ?!” (Tomoki)
Giọng nói của Tomoki bị ngắt quãng bởi một âm thanh cường độ cao và tiếng hét của một cô gái.
Một con dao rơi xuống cái bàn ngăn cách tôi và Tomoki. Ba cô gái vừa định bắt giữ tôi bỗng hét toáng lên, tôi chả cần quan tâm làm gì.
Tôi nhìn Tomoki, cậu ta vẫn đang ngồi yên ở đó.
"Muốn có được Tomoe khi chỉ sở hữu những người phụ nữ ở cấp độ này thôi sao. Cậu đánh giá tùy tùng của tôi quá thấp rồi đấy" (Makoto)
“Đây là phần trung tâm của Đế quốc. Anh hiểu việc gây rắc rối với tôi sẽ đem lại hậu quả như thế nào rồi chứ? ”(Tomoki)
Tomoki vẫn đang tựa lưng vào ghế mà không quan tâm đến ánh nhìn của tôi.
Và rồi…
“Ừ, tôi biết mà” (Makoto)
“Chuyện gì?” (Tomoki)
"Tôi chỉ cần cố hết sức để che đậy nó thôi" (Makoto)
“Fuh, dừng lại đã. Một thương nhân như anh có thể nhận được sự bảo trợ của một quốc gia lớn như Gritonia. Ngoài ra, anh sẽ còn gặt hái được thêm nhiều kinh nghiệm hơn nữa kia. Hãy suy nghĩ về điều đó, thương nhân. Có thể anh đang sở hữu một thương đoàn khá lớn, nhưng đừng có đi quá đà trong một cuộc đàm phán chứ” (Tomoki)
“Thật xin lỗi, nhưng dù được gọi là người đại diện, tôi không phải vật trang trí đâu. Thực ra cái danh hiệu này có hơi quá đối với tôi. Cậu đã sai lầm khi nghĩ rằng tôi luôn bình tĩnh đấy. Vị thế của tôi có chút đặc biệt mà. Nếu bây giờ tôi không đấm vào mặt cậu, Tomoe chắc chắn sẽ nổi đóa lên mất. Mà đằng nào thì tôi cũng sẽ phải làm vậy thôi” (Makoto)
Có vẻ Tomoki đã nhận ra sự thay đổi của tôi.
“Mấy cô kia, tên này— !!” (Tomoki)
Cậu ta đang cố ra lệnh cho ba cô gái ở kia…
Quá muộn rồi.
"Ngủ đi" (Makoto)
Dùng hai cánh tay của giáp ma lực để làm ba cô gái kia bất động, tôi kích hoạt trực tiếp chú thuật ru ngủ.
Họ ngay lập tức ngã xuống sàn nhà.
Ngoài ra, tôi cũng không thể bỏ qua cô hầu gái đang đứng kia được.
“!! ga ”
Tôi mở đường bằng cách đá cái bàn sang một bên.
Khi tới đích, tôi bóp lấy thái dương của cậu ta.
Tomoki phản kháng rất yếu ớt, giờ tôi lại càng thêm nghi ngờ về sức mạnh của anh hùng.
Cậu ta chỉ mạnh khi đạt đủ một số điều kiện nhất định thôi sao?
Mà cho dù có thế nào thì tôi vẫn sẽ không thay đổi điều mình đang làm.
Lỗi của cậu ta là không thể khai triển năng lực của mình, trừ khi thời điểm đó thực sự xảy ra.
Tôi dí mặt cậu ta xuống đất.
Đưa chân về đằng sau, cứ như thế, tôi đá trúng đầu cậu ta.
Tên anh hùng bị thổi bay đi, va vào tường. Tình hình bên ngoài vẫn chưa có gì đáng bận tâm.
Có vẻ gia cố những bức tường cách âm là một lựa chọn đúng đắn và hiệu quả.
Tôi từ từ bước đến gần cậu ta hơn.
"Hn"
Tôi bỗng dừng lại.
Tomoki vừa phóng ra thứ gì đó.
Nó không phải phép thuật. Chỉ đơn giản là một thứ dụng cụ, một thứ vũ khí.
Ba con dao ám khí.
Hình như chúng không phải loại dao bình thường, mà tôi cũng chả quan tâm cho lắm.
Tôi vẫn tiếp tục rảo bước, sử dụng giáp ma lực để cản mấy lưỡi dao đang phi đến. Chúng sáng lên và phát nổ ngay thời điểm va chạm.
Và thứ còn lại là…
Phớt lờ chúng, tôi thu hẹp khoảng cách. Tomoki lại tiếp tục bắn một phép thuật đến tôi.
Trong khi tôi đang nghĩ về một thứ sáng chói, nó chạm vào lớp giáp ma lực.
Nhanh đấy, nhưng thật vô hại.
Nếu muốn làm tôi ngần ngại, ít nhất hỏa lực của cậu phải mạnh ngang Sofia cơ.
Sau khi hứng chịu tất cả các đòn muỗi đốt đó, tôi dùng giáp ma lực để nhấc Tomoki lên.
Đôi mắt đầy căm thù của cậu ta vẫn không hề thay đổi chút nào.
Hừm.
Cậu nghĩ Tomoe chỉ như một món hàng.
Chắc cậu cũng đã chuẩn bị tinh thần để đối mặt với hậu quả rồi nhỉ?
Cơ thể Tomoki bị ép chặt vào tường, sau đó tôi đấm cậu ta nhiều đến mức không thể đếm được nữa.
Tôi bỏ ngoài tai lời lẽ của cậu ta, đập tan mọi thứ nhắm đến mình. Tôi nghĩ cách này sẽ hiệu quả hơn nhiều.
Khi tôi nhắm vào phần miệng đang mở, cậu ta vẫn kịp khép nó lại.
Tôi đã nghĩ việc này sẽ làm mình cảm thấy thoải mái hơn, nhưng điều đó lại không xảy ra.
Chỉ trừ có cú thứ nhất, những cú đấm sau đó chả làm tôi thư thái hơn tí nào.
Nhưng tôi phải khiến tên này sợ tới mức không bao giờ dám tơ tưởng đến Tomoe nữa. Vì vậy, tôi cứ đấm tiếp.
Một lúc sau, tôi thả Tomoki ra, cậu ta còn chẳng thể nói được câu nào ra hồn.
“May mà tôi rất yếu đấy nhỉ? Mới có thế này thôi mà cậu đã nằm vật ra đó rồi à” (Makoto)
Cậu ta đang nằm cuộn người, hai tay ôm đầu … Cảnh tượng này làm tôi nhớ về một thứ.
“… Giờ cậu lại muốn im lặng sao, Tomoki? Này, không phải cậu là anh hùng ư? Ra dáng một chút khi bị đánh đập không phải sẽ tốt hơn sao. Với cái ánh nhìn như vậy, thật là khôi hài khi lúc nãy cậu lại muốn đóng vai một kẻ bắt nạt đấy” (Makoto)
Có vẻ Tomoki đã phản ứng với từ bắt nạt.... Nhưng tôi không cần đào sâu vào vấn đề đó làm gì.
Tôi dùng tay túm lấy Tomoki.
Tôi thu nhỏ lớp giáp ma lực, đổi lại, tôi sẽ dùng [Sakai] để trị thương cho Tomoki.
Việc chữa trị diễn ra khá nhanh chóng.
Bởi khả năng ẩn giấu của lớp giáp ma lực đã yếu đi, ánh sáng của nó tỏa ra xung quanh.
Nếu Tomoki đo được sức mạnh của tôi lúc này, cậu ta sẽ không dùng đến vũ lực đâu.
Dù sao thì cậu ta cũng không giống một người muốn đối đầu vởi kẻ mạnh hơn mình.
Cả senpai và Tomoki, sức mạnh của họ đều không lớn lao đến thế.
Không, thực ra, cuộc chiến này cũng không thể đe dọa Thương đoàn Kuzunoha hoặc Asora. Bởi vậy, Tomoe và Shiki cũng không cần nói cho tôi mọi thứ về nó làm gì.
Dù cái gì có xảy ra đi chăng nữa, nó sẽ chỉ như dùng chân trái thay cho chân phải để đá một viên bi mà thôi.
Nó “phiền phức” theo nhiều nghĩa, tôi không muốn dính líu đến cuộc chiến này.
Những vết thương ngoài da đã biến mất. Thế là xong công đoạn chữa trị.
Tôi kéo Tomoki lết đến cái ghế sôfa lúc nãy và quẳng cậu ta lên đó.
Tôi chuyển [Sakai] sang dạng ẩn giấu, sau đó mang cái bàn trở lại vị trí ban đầu.
Tôi vả vào má Tomoki để khiến cậu ta tỉnh lại.
…
Tomoki nhìn tôi với đôi mắt tỉnh táo.
Chỉ có điều, mắt cậu ta vẫn đang tỏ vẻ kiêu căng hay mạnh mẽ gì đấy, thêm cả chút yếu ớt và sợ hãi nữa.
"Tôi đã chữa cho cậu rồi, trận chiến giữa cậu và quỷ tộc vẫn sẽ diễn ra như thường" (Makoto)
Tôi mỉm cười và nói rằng cậu ta đã được trị thương hoàn toàn.
“Giờ tôi phải đi ngay đây. Tôi còn bận việc khác ở Đế quốc. Tôi khá là … bận rộn đấy. Tất nhiên nó không thể quan trọng như một anh hùng được” (Makoto)
Trong khi đang nói dở, tôi dìu ba cô gái và cô nữ hầu ở đằng kia đến chỗ cái ghế.
Tôi rời đi bên cạnh cậu ta và tiến đến cánh cửa.
“À, ngoài ra…” (Makoto)
Tôi mở khóa cửa và hủy bỏ sự gia cố cho những bức tường.
Sau đó, tôi đặt tay lên nắm đấm cửa và nói với cậu ta rằng:
“Đừng có nghĩ đến Tomoe… không, tất cả mọi người của Kuzunoha thêm một lần nào nữa. Lần tới, dù là cố tình hay là tai nạn, tôi cũng sẽ không tha thứ đâu. Tôi không quan tâm đến cách cậu sử dụng cái năng lực quyến rũ đó, miễn sao nó không liên quan đến chúng tôi. Đừng quên đấy” (Makoto)
Đúng vậy.
Nếu cậu ta vẫn tiếp tục ngựa quen đường cũ, tôi sẽ không khoan dung.
Với công chúa, và với các nước khác; đáng lẽ tôi phải nói rõ điều này để những việc ngu ngốc như vừa rồi không tái diễn nữa.
Đúng như dự đoán, họ nghĩ rằng tôi là người dễ tính. Rằng thương đoàn Kuzunoha là một con mồi béo bở.
Chính vì thế nên mọi người luôn muốn có được chúng tôi.
Tôi nên nói cho phía đối tác rằng mình không cần buôn bán gì hết.
Điều này sẽ gây ra xung đột, nhưng tôi sẽ coi đó là cái giá cần thiết.
Chuẩn rồi.
Nếu trong tương lai có một cuộc tranh cãi kì lạ về yêu cầu của tôi, lúc đó tôi sẽ chẳng thể nào chịu đựng nổi nữa.
Món quà của Susanoo-sama và những người khác vẫn chưa rõ ràng, và tôi còn đang bận bịu với chuyện của Root. Hơn nữa, việc ở Limia và Quỷ vương còn nhiều lắm.
Nếu là thế thì … dạy dỗ Tomoki ngay tại đây là một điều tốt đấy chứ.
Có lẽ nơi đây cũng không hoàn toàn là những điều tồi tệ.
Ra tới hành lang, tôi nói với mấy người lính gác rằng cuộc trò chuyện đã xong xuôi, và tôi muốn gặp lại Tomoe và Shiki.
Tôi đã nghĩ một hướng dẫn viên khác sẽ xuất hiện, nhưng lính gác-san lại đảm nhiệm luôn công việc đó.
Mong là Tomoe và Shiki không gây ra chuyện gì.
… Nếu là hai người họ, chắc tôi không cần phải lo.
Hah…
Giơ hai bàn tay lên trời và nhìn chúng, tiếng thở dài của tôi chắc chắn không phải sự hối hận.
Bởi tôi đã phải dùng đến bạo lực mà.
CHƯƠNG 180: SA MẠC TRẮNG.
Toàn bộ mặt đất chỉ có đúng một màu trắng.
Thật là… đẹp quá đi thôi.
Quá đỗi vi diệu.
Trong tầm mắt tôi chỉ vỏn vẹn trông thấy đúng 2 màu sắc. Xanh biếc của da trời và trắng tinh khôi của cát.
“Hah…” (Makoto)
Tôi cất tiếng thở gắt.
“Raidou-dono, cậu thích nơi này chứ? Đế quốc vẫn chưa thể khám phá hết vùng Bạch Sa này đâu”
Nghe thấy giọng nói sau lưng, tôi chợt nhớ ra rằng nơi đây không chỉ có mỗi một mình tôi.
Tôi đã bị kinh ngạc đến mức như thế đấy.
“… Thật là một khung cảnh tuyệt đẹp. Tôi thực sự rất xúc động” (Makoto)
“Một khung cảnh tuyệt đẹp sao. Tôi hiểu. Chắc đó là góc nhìn của một thương nhân”
“Ý cô là gì?” (Makoto)
“Xin lỗi. Thương nhân là từ ngữ không đúng cho lắm. Tôi chỉ nghĩ rằng sự ngạc nhiên đó không thể đến từ một chiến binh được. Đây chỉ là cảm nhận của riêng tôi thôi. Dù sao thì sa mạc cũng là một nơi không mấy dễ chịu mà”
Từ thủ đô Ruinas của Đế quốc Gritonia đến đây, chúng tôi chỉ cần dùng đến một điểm dịch chuyển.
Nữ hiệp sĩ này mới nói rằng nơi đây vẫn chưa được khám phá trọn vẹn, nhưng nó lại không xa lắm so với khu định cư của các hân tộc.
Một nơi bị bao phủ bởi núi ở phía đông Ruinas, cả hai địa điểm này gần như là sát vách chung nhà rồi.
Đế quốc hoàn toàn nắm quyền kiểm soát vùng này. Thế nên việc thăm quan luôn bị hạn chế.
Nếu là vậy, đây đúng thật là một nơi chưa được khám phá ha.
“Sa mạc trắng. Mình nên biết ơn tên biến thái đó vì đã cho mình chứng kiến một cảnh tượng rất hùng vĩ này” (Makoto)
“Cậu thích nó là tốt rồi. Những người có liên quan đến Đế quốc cũng không dám bén mảng tới đây đâu. Họ kiểm soát nơi này rất chặt chẽ. Nếu chỉ đơn thuần là khách của Công chúa Lily, cậu sẽ không bao giờ có cơ hội đến đây. Mong cậu sẽ hiểu được sự quan tâm của Lily-sama và Tomoki-sama dành cho cậu”.
Chắc lúc nãy tôi nói hơi bé nên cô ấy đã không nghe được.
Tomoki, huh.
Hôm qua, sau khi “giúp” Tomoki cảm nhận được chút đau đớn, tôi gặp lại Tomoe, Shiki và ngồi trò chuyện nốt với Công chúa.
Dường như đích đến tiếp theo của Root là một nơi có cái tên: Sa Mạc Trắng, tại Đế quốc Gritonia. Đây chính là nơi cư ngụ của Long thượng đẳng Graunt. Con rồng này chắc có liên quan đến Đế quốc, may mà cơ hội đã rộng mở nên tôi mới giao hàng tiếp được.
Root có nói rằng anh ta sẽ xin cấp phép cho tôi, nhưng không ngờ Công chúa Lily cũng phải nhúng tay vào.
Ừ thì không phải yêu cầu nào cũng dễ thực hiện đâu. Nơi này rất quan trọng đối với Đế quốc, họ đã chuẩn bị sẵn một cô hướng dẫn viên để hộ tống tôi.
Khi nghe thấy cái từ “hướng dẫn viên”, tôi suýt tưởng đó là Tomoki nên đã cau mày. <nếu thanh niên đó thì chắc nhừ xương tiếp với main quá... @@>
May mà không phải.
Hướng dẫn viên của tôi là một cấp dưới của Công chúa Lily tên là Ginebia-san. Cô ấy chắc cũng đảm nhiệm luôn vai trò cận vệ cho công chúa.
Cô ấy còn trẻ và đang là một cận vệ hoàng gia, một người rất có tài. Chỉ có điều, cô nàng lại là đồng đội của Tomoki, hơn nữa còn bị cái quyến rũ đó ăn sâu vào tận xương tủy rồi.
Hướng dẫn viên của tôi là vệ sĩ của công chúa, đồng thời cũng là bạn của anh hùng.
Ginebia-san có nói đây là lệnh của công chúa, như một cách để giám sát tôi. Tomoe và Shiki đã nói vậy đấy.
Một cận vệ hoàng gia và là một trong những hiệp sĩ xuất chúng nhất.
Nhưng cô ấy cũng có một danh hiệu khác: Hộ vệ Graunt.
Người hiệp sĩ mạnh nhất đã nhận được phước lành của long thượng đẳng Graunt.
Theo Tomoe, về mặt phước lành, cô ấy là người xuất chúng nhất thế giới. Và nếu có được lợi thế sân nhà, Tomoe còn nói cô ấy có thể một mình cân đội quân nghìn người.
Có thể làm cho Tomoe nói nhiều đến vậy, cô gái này thật ấn tượng.
Sau đó cô ấy lại nói: “Chà, em chỉ cần đến 3 phút để đánh bại cô ta thôi. Vừa đủ cho một màn khởi động”.
Hình tượng nãy giờ bỗng biến mất tiêu. Cô ấy mới ở tuổi đôi mươi thôi, leo lên được cấp độ đó đã là rất đáng khen ngợi rồi.
Điều quan trọng là sau khi Ginebia-san nhận được chức vụ là một cận vệ hoàng gia dưới trướng công chúa, cô ấy đã hoàn thành thử thách của Graunt và nhận được phước lành.
Cô ấy đủ mạnh để một mình băng qua biển cát này và gặp được Graunt.
Công chúa chắc đã nghĩ rằng cô gái này có thể đuổi theo tôi đến bất cứ đâu.
“Long thượng đẳng Grount. Bí danh Bạch Sa <Thuỷ Triều Cát> của tên đó có khả năng xuất phát từ nơi đây” (Makoto)
"Raidou-dono, thật xin lỗi về sự thô lỗ của tôi nhưng ..." (Ginebia)
“Ginebia-dono, tôi dĩ nhiên rất biết ơn công chúa và Tomoki-sama mà” (Makoto)
“Không phải về việc đó. Những lời vừa nãy chỉ là ý kiến của riêng tôi thôi, mong cậu hãy giữ bí mật với hai người ấy” (Ginebia)
"Tôi hiểu rồi. Nhân tiện… Ginebia-dono, tôi nghe nói rằng cô đã vượt qua thử thách và gặp được Graunt, nhưng nó ở chỗ nào thế?” (Makoto)
Tôi vốc lấy một nắm cát trong khi vẫn đang nói chuyện với Ginebia-san.
Cát trắng mịn từ từ rơi khỏi tay tôi. Cảm giác thích thật đấy.
“… Tôi cũng từng bị lạc ở đây trong vài ngày. Thành công của tôi phần lớn nhờ vào phép màu. Nhưng Graunt đã bảo mọi người phải làm vậy nếu muốn được ban phước, trên cánh cổng cũng có khắc mấy dòng chữ đó đấy thôi. Nó ghi là: “Cứ đi thẳng sẽ đến”. Tất nhiên tôi đã làm theo mấy câu đó” (Ginebia)
Nơi này chỉ toàn cát là cát.
Nói vẫn dễ hơn làm. Và tôi cũng không muốn phải ở lại chỗ này vài ngày đâu.
Kế hoạch của tôi là quay về nội trong ngày mai.
Lúc này thì cứ tiến thẳng cái đã. Tôi sẽ dùng [Sakai] để xác định vị trí của con rồng ngay sau khi tách ra khỏi Ginebia-san.
“Cứ đi thẳng sẽ đến à. Cảm ơn cô vì đã nói với tôi điều đó ”(Makoto)
“Raidou-dono, để tôi nhắc trước với cậu một điều. Từ đoạn đường này trở đi, mạng sống của cậu rất có thể sẽ gặp nguy hiểm. Bọn quái vật cũng sẽ xuất hiện. Có vẻ cậu đang mang theo hành lí, nhưng nếu chỉ có vậy thì chẳng khác nào tự sát cả. Nếu cậu muốn đi, tôi khuyên cậu nên lựa khi khác…”(Ginebia)
“À, tôi sẽ về ngay trong hôm nay thôi, Ginebia-dono cứ đợi tôi ở điểm dịch chuyển là được. Cảm ơn cô vì đã dẫn đường” (Makoto)
Tôi xem lại cái túi đựng trứng.
Sáng nay, khi tôi đang định kiểm tra lại cho chắc, tôi bỗng bắt gặp 3 đứa Tomoe, Mio, Shiki đang vẽ linh tinh bậy bạ gì đó lên vỏ một quả trứng.
Họ nghĩ mình đang kí tên lên phần băng bột đang quấn chân bệnh nhân hay sao vậy?
…Mà thôi, phần bên trong mới là thứ cần phải bảo vệ. Dù cái vỏ có bị vẽ bậy lên cũng không sao. <3 đứa này phá vãi cứt...>
Tôi không thể nói gì bởi đó là quả trứng của Lancer.
Đối với tôi, hắn đã ngỏm rồi, lương tâm của tôi từ giờ sẽ không bị cắn rứt nữa, hắn sắp có được một cuộc sống mới. Nhưng Tomoe và Mio, hai người không được tự mình xử lí hắn ta, đã rất háo hức khi có thể nghịch quả trứng kia.
Chắc đó cũng là một biểu hiện cho thấy họ yêu quý tôi đến mức nào. Thôi thì cứ để họ chơi vậy.
“Wa?! Raidou-dono!! Graunt luôn giám sát vùng Bạch Sa này đấy!! Cát nóng và bẫy lửa ở khắp mọi nơi. Xin cậu hãy quay lại đi!” (Ginebia)
Bỏ ngoài tai những lời của Ginebia-san, tôi đổi màu chiếc áo khoác của mình sau một thời gian dài.
Gia tốc trang bị ~
Nhiệm vụ ơi, ta đến đây ~
“Giờ thì, mình tự hỏi nó đang ở đâu” (Makoto)
Tôi dùng mặt đất làm bàn đạp.
Cảm giác tăng tốc ngay lập tức hay thật đấy.
Khi nhìn lại sau lưng, tôi thấy một đám bụi cát mù mịt. Tôi chả thấy Ginebia-san đâu nữa.
“Wah ?! Cậu nhanh đến mức nào thế? ”(Ginebia)
Tôi hạ cánh xuống đất.
Tôi vẫn có thể nghe thấy giọng Ginebia từ đằng xa. Cứ đà này, tôi sẽ sớm mất dấu cô ấy.
Không cần nghĩ ngợi gì nhiều, tôi chuyển [Sakai] sang dạng tìm kiếm và mở rộng phạm vi.
Chỗ này rộng quá.
“Oh” (Makoto)
Chân tôi bỗng lún xuống cát một cách bất thường. Lượng cát ở xung quanh cũng đang kéo tôi xuống. Ngay lập tức, cát biến thành một cái hố sâu, tôi đang trượt dần vào đó.
Đây phải chăng là tầng cát lún trứ danh sao?
Tôi nghĩ đây là một cái tổ kiến hoặc một cái hố sâu nào đó. Ngay ở phần trung tâm, có mấy cái răng nhọn đang đón đợi tôi.
“Một con kiến khổng lồ à” (Makoto)
“Raidou-dono !!! Nơi đó là cái hang của một Mamono, nó luôn tìm cách kéo con mồi xuống lớp cát để ăn thịt. Tôi đã không kịp nhận ra!! Tôi đến ngay đâ-!!!” (Ginebia)
"Hò dô ta nào!!" (Makoto)
Tôi nắm lấy con bọ đó rồi dùng sức lực để kéo nó lên.
Ồ, đúng là một con kiến khổng lồ thật.
Phần mông của nó khá là kì dị.
Xin lỗi mông nhá, ta đang tìm một trò chơi khác cơ ... Tôi bèn ném nó về phía không một bóng người, xa khỏi Ginebia-san.
Lần sau chắc tôi chỉ cần nhảy ra là được rồi.
Tôi lại một lần nữa nhảy và hạ cánh như vừa nãy. Lặp đi lặp lại nhiều lần, tôi tận dụng [Sakai] để tìm Graunt.
Không mất nhiều thời gian cho lắm.
Tôi đã tìm thấy nơi khả nghi nhất.
“Rõ ràng quá nhỉ. Con rồng này chắc không nói dối đâu” (Makoto)
Sa mạc bị chia cắt, bão cát, lớp cát nóng bỏng.
Tôi trang bị lớp giáp ma lực và cứ thế phóng thẳng, tôi không còn cảm nhận được Ginebia nữa.
Khi tôi đến nơi mà [Sakai] vừa mới phát hiện ra, nó kia rồi.
“Có một hình xoắn ốc ở phía cuối con đường ư? Cơn gió đó đang thổi rất mạnh. Mình rất ngạc nhiên khi Ginebia-san vượt qua được cả chỗ này đấy” (Makoto)
Tôi bắt đầu thấy đói bụng rồi, nhanh nhanh làm cho xong thôi nào.
Tôi tiếp tục lại gần cho đến khi nó ở ngay trước mặt.
“Thứ này đang quay với tốc độ khá cao. Mình đã nghĩ nó giống một cơn lốc xoáy ngược chiều, nhưng thực tế còn phức tạp hơn. Nó chỉ có một màu trắng, mình còn chả thể nhìn thấy cái gì bên trong. Đứa nào mà muốn đi qua đây thì sẽ biến thành thịt băm ngay tức khắc” (Makoto)
Trong lúc nói thế, tôi tiến thêm bước nữa.
"Thứ lỗi cho ta" (Makoto)
Tôi đưa cánh tay ma lực vào trong.
Xé nát cơn lốc xoáy và cả cái phép thuật đang duy trì nó, tôi đặt chân vào nơi này.
◇◆◇◆◇◆◇◆
<góc nhìn của rồng cờ hó>
"Gì đây?"
Tôi đang trải nghiệm một thứ hoàn toàn mới mẻ.
Trong hàng ngàn năm cuộc đời, tôi chưa bao giờ gặp phải tình huống này.
Cái biển cát trắng này được gọi là “Sa Triều” hoặc “Thử Thách của Rồng”.
Chính tôi đấy.
Long thượng đẳng, Grount.
Cơ thể của tôi sở hữu thổ và hỏa, nhưng hai sức mạnh này vẫn chưa được dùng với bất cứ kẻ thù nào từ rất lâu rồi.
Trong khi ban phước cho những người vượt qua được cái vùng đất toàn cát này, các tinh linh đã giúp tôi quan sát tiến trình tự nhiên của thế giới trong suốt một thời gian dài.
Tất cả những công việc còn lại đều do một tay Root lo liệu. Nhưng cô ta cũng là trưởng tộc mà, lại còn lập ra mạo hiểm Hội và sinh sống trong xã hội hân tộc nữa chứ.
Công việc tạm thời này đã trở thành cuộc sống của tôi. Trước cả khi tôi kịp nhận ra.
À, giờ không phải lúc để nghĩ linh tinh như vậy.
Có một người đang phóng xuyên qua vùng biển cát với tốc độ kinh hồn. <ship hàng cấp tốc đây @@>
Những cá nhân đã đi qua cánh cổng bao gồm: cô hiệp sĩ đã được tôi ban phước; ngoài ra còn một người nữa.
Cho dù cô hiệp sĩ kia đã cho lời khuyên, tôi vẫn không thể hiểu nổi làm sao cậu ta lại có thể đến đây trong vòng một tiếng được.
Cậu ta né tránh các Mamono một cách dễ dàng, thậm chí còn chả thèm giết con nào luôn.
Cậu ta còn phi qua bẫy của tôi và phá hết chúng.
Tốc độ của người đó vẫn không giảm, chứng tỏ cậu ta chưa bị xây xát gì.
Cho đến nay, kỷ lục nhanh nhất là 3 ngày. Nếu tính bằng giờ thì sẽ là 72 tiếng.
Cậu ta dễ dàng phá vỡ kỉ lục.
Nhưng 1 tiếng thì … ảo quá rồi đấy.
Từ cánh cổng đến đây sẽ vào khoảng 70 km.
Tốc độ của cậu ta là 70km/h, kể cả khi xuyên qua bọn mamono và mấy cái bẫy, băng qua sa mạc mà không cần chỉ đường á?
Đ-Đầu tôi chuẩn bị nổ tung rồi đây này.
Đừng có đùa.
Kẻ này ở một cấp độ hoàn toàn khác so với những người lúc trước.
Được thôi, nếu đã thế ... Tôi sẽ dùng tất cả sức mạnh mình có để tập hợp một đống cát lớn, nung nóng lên và để nó xoay tít mù.
Đây là bức tường sẽ biến bất cứ ai thành vụn cám, nó sẽ xuyên qua mọi lớp phòng thủ.
Ít nhất tôi phải gây khó khăn cho tên này mới được.
… À, sẽ không công bằng nếu thử thách trở nên quá khắc nghiệt, vì vậy tôi sẽ tạo ra thêm một cách để hủy bỏ bức tường.
Nếu là như này, cậu ta sẽ học được chút gian lao của thử thách.
Cả hân tộc lẫn bán nhân đều dùng sức mạnh của mình quá vô tư.
Chưa hết, họ vẫn nghĩ mình xứng đáng với thứ sức mạnh đó.
Tôi nghĩ cái hệ thống cấp độ mà Root đã tạo ra ở mạo hiểm Hội cũng ẩn chứa nhiều nguy cơ.
Sức mạnh là thứ chỉ gặt hái được qua những thử thách, qua sự gian nan.
Ban phước lành cho hai người ở thời điểm hiện tại, tôi không nghĩ điều này sẽ xảy ra. Tôi cần phải khiến cậu ta hiểu được điều này, không thì còn đâu cái danh tiếng của tôi nữa đây. <sorry... Nhưng không may gặp phải trùm cuối cmn rồi @@>
“Hmm, mình không thể phủ nhận rằng mình rất muốn gặp mặt người đó”
Sự bình tĩnh của tôi biến mất tiêu ngay khi tiếng lầm bầm đó vang vọng.
“? !!!!”
Thứ gì đó đang xuyên qua bức tường của tôi.
“Không thể nào ... một cánh tay ư?! Một khối ma lực. Cậu ta đang định đập tường bằng vũ lực đấy à?!”
Cấp độ ma lực quá khác biệt.
Khi cậu ta chạm vào bức tường cát, tôi đoán ngay ra được bản chất của người này.
Một hân tộc.
Nhưng bên ngoài cơ thể cậu ta, một thứ ma lực vô lí đang hiện hữu. Cứ như thể nó được làm từ ma lực của mọi sinh vật sống trên thế giới này.
Hai cánh tay của khối ma lực kia đã đấm thủng bức tường.
Mọi ý niệm của tôi đang dần tan biến vào cõi hư vô.
Vượt qua lượng ma lực của rồng nhưng lại có cơ thể của một hân tộc. Nó rất hiếm, kể cả là với Nữ tu sĩ Lorel.
Thế đấy, nó đã phá hủy lòng tự tôn của tôi rồi.
Tôi gia cố thêm cho lớp cát.
Cái bóng của một người đang từ từ tiến đến, bỗng dừng lại.
“Eh?”
Giọng của một người đàn ông.
Tôi có thể nghe thấy giọng cậu ta ở đây, nhưng cậu ta thì vẫn chưa thể nhận ra tôi.
Cậu ta đã nhận ra rằng độ cứng của bức tường đã tăng lên.
Có thể tạo ra và duy trì một khối ma lực khổng lồ đến thế. Tất nhiên cậu ta sẽ làm được điều này.
Nhưng…
“… Cái lỗ bị phá hủy không trở về trạng thái ban đầu. Nguồn sức mạnh … vẫn đang tiếp tục gia tăng. Mình đang chứng kiến cái quái gì thế này?” (Grount)
“Cái bẫy cuối cùng phải thế này chứ. Khi quay về sẽ rất phiền phức, tốt nhất là xé nát luôn đi cho rồi ”
Miệng vẫn thờ ơ nói như không, người thanh niên mặc chiếc áo khoác đỏ rực điều khiển hai cánh tay đó phá nát toàn bộ khu vực.
Là người tạo ra phép này, trước mặt tôi, những mảnh vỡ còn sót lại của nó đang từ từ tan rã.
Đống cát nung nóng tốc độ cao chả có tác dụng gì.
Lần này thật … khác biệt.
Đây không phải là sức mạnh của người muốn đối mặt với thử thách.
Không có kẻ thách thức nào như vậy cả.
Phải chăng người này đến để bắt tôi quy phục ư, sau từng đấy thời gian?
Kể từ lúc Đế quốc Gritonia được thành lập, chuyện này chưa bao giờ xảy ra.
Ginebia đã bị đe dọa nên mới phải chỉ đường cho cậu ta sao?
Có thể lắm chứ.
Ngay cả đối với Ginebia, cô không thể cản một người như vậy.
Không.
Tôi nghĩ cả Đế quốc cũng chả có ai ngăn được người này đâu.
“…”
Tôi nhìn bức tường vỡ tan với đôi mắt căng thẳng.
Tôi đợi bên trong cái hang, nơi mình hay ngủ.
Mọi việc đã đến nước này, tôi chỉ còn cách gặp mặt cậu ta.
Ôi, cái phẩm giá của long thượng đẳng còn đâu nữa.
Người đó nhanh chóng xuất hiện.
Trang bị của cậu ta ít đến mức đáng kinh ngạc.
Thứ duy nhất là một cái túi trông giống như hành lí. Không có vũ khí nào cả. Mặc dù cái áo khoác đỏ kia đã là một bộ giáp rồi.
Cậu ta chẳng chuẩn bị cái gì để băng qua sa mạc.
Sự hiện diện của một hân tộc.
Chắc chắn đây là một hân tộc, nhưng cậu ta khác với người tôi biết.
Khác hoàn toàn luôn.
“C-Cô là long thượng đẳng Graunt phải không?”
"… Đúng vậy. Cậu muốn được tôi ban phước sao” (Grount)
“Phước lành ư? Không đâu. Tôi có việc nên mới đến đây. Grount-san, cô là Oba-san<dì> của Root, đúng chứ? ”(Makoto)
"Root?! Oba-san ?!”(Grount) <Trans: Oba-san ở đây muốn ám chỉ cô này già trước tuổi đấy>
Người quen của Root à ?!
Không, quan trọng hơn! Cậu ta vừa mới nói Oba-san sao?!
“Uhm, có thứ mà Root giao phó cho tôi. Anh ta có nói rằng: "Tốt hơn hết là để Oba-san chăm sóc thứ đó, tôi sẽ tin cậu trong việc này"
“... Cậu còn nói tận hai lần…” (Grount)
“Hah?”
Đúng. Không cần phải xác nhận nữa.
Cậu ta đã nói hai lần.
Cậu trai này đích thị đã nói đến lần thứ hai.
“Nếu cậu là người quen của Root, ít nhất thì cậu cũng phải biết rằng tôi không phải người thân của “cô ta” đâu. Sao cậu lại nghĩ các long thượng đẳng có quan hệ với nhau hả? Điều đó thật quá kì lạ đúng không? Nếu nghĩ đến phả hệ. Chưa hết, cậu còn nói tận hai lần!” (Grount)
“Eh? Eh?”
Đến cả Root cũng mới gọi như thế chỉ đúng một lần.
Và cô ta còn tỏ vẻ hối lỗi sau khi làm vậy nữa.
"Ta hiểu rồi. Cậu không có ý định xin lỗi đúng không” (Grount)
"À, tôi xin lỗi! Thực ra, tôi không biết nhiều về cách cư xử của loài rồng. Root chỉ bảo tôi mang cái này đến cho cô, vậy thôi! Nếu tôi có nói điều khiếm nhã nào... ”
Cậu nói khiếm nhã ư.
Nói cách khác, cậu ta không hiểu bất lịch sự là như thế nào.
Tội lỗi quá.
Không cần quan tâm đến việc cậu ta là kẻ thù hay đồng minh nữa.
Hãy để ta dạy cho cậu cách ứng xử với một quý cô lớn tuổi!!
Root cũng có lỗi trong chuyện này.
Cô ta đã gửi một hân tộc lạ mặt đến nơi này.
Nếu tôi bị người này giết, cô ta sẽ phải bất lực trước cơn ác mộng của công việc chồng chất!
Tôi cũng đã nghĩ đến việc trẻ lại, lần này thật là tiện lợi.
Thông thường, sẽ có một người được ban phước hỗ trợ tôi tự sát, nhưng lần này thì không phải làm thế nữa.
Tôi không quan tâm gì hết.
Giờ tôi đang bực mình lắm rồi.
Ta đang rất tức giận!!
“Vậy thì ta sẽ dạy dỗ cậu về lễ nghi của loài rồng. Đứng thẳng lên ”(Grount)
“Thẳng lên ư? Eh? U-Uwaa !!”
Tôi gầm lên với cậu trai đang không hiểu tình hình.
Phần lớn hân tộc sẽ không thể di chuyển với cái này, nhưng đúng như mong đợi, nó không hiệu quả với cậu ta.
Tôi ra khỏi điện thờ.
Hơi thở chết chóc làm bốc hơi nguồn nước, hơi thở rực cháy đến tận xương tủy, và lớp vảy rắn chắc nhất của loài rồng. Ba thứ này làm tôi có thể chịu được mọi đòn tấn công.
Tôi sẽ cho cậu nếm trải thử thách khó khăn nhất.
Dưới ánh mặt trời chói chang, tôi đối mặt với cậu ta.
◇◆◇◆◇◆◇◆
<2 tên phá hoại>
“Nhân tiện, Tomoe-dono, có ổn không khi để Waka-sama đi một mình?”
“Anh đang nói đến Graunt hử? Nếu là vậy, không có vấn đề gì. Cái cô đó, ngay cả khi là một con rồng, tính cách của cô ta lại điềm đạm và không thích chiến đấu. Waka cũng khá lịch sự đối với người lạ-ja. Ngài ấy sẽ không dùng đến những từ ngữ khiếm nhã đâu” (Tomoe)
Một cặp nam nữ đang đi cùng nhau trên đường phố Đế quốc.
Người đàn ông tỏ vẻ lo lắng, nhưng người phụ nữ lại không như vậy.
Tomoe và Shiki.
Cùng với Raidou, họ đã đến Đế quốc. Tùy tùng của cậu ta.
“Nếu vậy thì cũng không sao” (Shiki)
“Chuyện đó không quan trọng. Waka chắc sẽ trở lại vào tối nay thôi. Hãy tiếp tục cuộc khảo sát của chúng ta nào, Shiki” (Tomoe)
“Tomoe-dono, có vẻ tâm trạng của cô đang rất tốt, từ hôm qua đến giờ rồi” (Shiki)
Shiki trao đổi với Tomoe, người đang thể hiện sự tâm huyết.
“Hmph, anh đoán được rồi sao. Waka đã làm một điều thật dễ chịu-ja yo” (Tomoe)
“Waka-sama sao? Có phải cái lúc ngài ấy trò chuyện với anh hùng tối qua không” (Shiki)
“Ừ, đúng đấy-ja” (Tomoe)
“Anh hùng Gritonia, Iwahashi Tomoki. Căn bệnh quyến rũ đang hoành hành khắp Đế quốc, tạm bỏ qua khả năng của người đó, có vẻ tính cách cậu ta đang có vấn đề” (Shiki)
“Waka đã mắng hắn ta-ja na. Mắng đấy” (Tomoe)
"Ngài ấy… không kể chi tiết đó chứ?" (Shiki)
“Tôi vẫn có thể đoán được. Ngài ấy làm tốt lắm” (Tomoe)
"Vậy sao. Thế thì Tomoe-dono, từ giờ trở đi… ”(Shiki)
“Umu, Waka cũng có nói về bầu không khí của Đế quốc, nhưng anh hiểu mà, đúng không?” (Tomoe)
Đôi mắt của Tomoe dần khép lại.
"Tất nhiên. Tình hình phát triển súng ống, chi tiết về các thành tựu mà anh hùng đã đạt được. Chúng ta sẽ đi thu thập thông tin, chừng nào thời gian còn cho phép” (Shiki)
Shiki nở một nụ cười.
“Vậy thì chúng ta sẽ tách nhau ra. Trước tiên phải cắt đuôi mấy kẻ đang bám theo cái đã. Shiki, đừng có quên thời gian và địa điểm đã hẹn đấy” (Tomoe)
“Thực ra tôi cũng có hứng thú với đồ ăn của Đế quốc. Nhưng tôi sẽ không đến muộn đâu” (Shiki)
"Tôi không nghĩ chúng sẽ bì được với Asora" (Tomoe)
“Mặc dù vậy, nó có thể sẽ gợi thêm những ý tưởng mới mẻ. Tôi nghĩ vậy đấy” (Shiki)
“Thế thì” (Tomoe)
"Hẹn gặp lại" (Shiki)
Chỉ sau một cái chớp mắt, hình bóng của cả hai biến mất khỏi tầm mắt của những kẻ đang bám đuôi từ trong bóng tối.
CHƯƠNG 181: HẠ QUYẾT TÂM & GIẤC MỘNG NƠI HOANG MẠC.
"Lần tới, tôi mong chúng ta sẽ thảo luận về việc mở một cửa hàng tại đây"
"Tôi sẽ suy nghĩ về chuyện đó. Công chúa Lily là một khách hàng quan trọng của tôi mà, mặc dù hôm nay tôi lại không thấy anh hùng-sama đâu cả. Công việc của tôi ở đây đã xong xuôi. Cảm ơn cô vì lời mời"
“Tôi sẽ trông đợi vào những lời đó của cậu” (Lily)
Tôi gặp lại Công chúa Lily, người đang đứng đợi tôi ở điểm dịch chuyển và nói rằng mình chuẩn bị rời đi.
Dựa vào những thứ đã tận mắt chứng kiến, tôi không muốn mở cửa hàng tại Đế quốc đâu. Nhưng tôi cũng không cần từ chối cô ấy làm gì.
Sau khi đưa quả trứng của Lancer cho Graunt, người đang điên lên, tôi cũng đã phải làm cổ bình tĩnh lại đấy. Thành ra đến chập tối thì tôi mới quay trở lại Đế quốc được.
Tôi không thể ngờ rằng một long thượng đẳng lại quan tâm đến vấn đề tuổi tác. Họ là loài rồng đã sống và liên tục tái sinh trong hàng trăm, hàng ngàn năm. Về cơ bản, họ sống trường tồn với thời gian, thế nên tôi cứ tưởng họ đã mất đi quan niệm tuổi tác rồi chứ.
Ngọn lửa, tiếng gầm, cái đuôi và phép thuật tận dụng địa hình sa mạc; cô ấy đã điên cuồng hết cả lên.
Sau khi bị tôi đánh ngất, cuối cùng thì hai người cũng nói chuyện được với nhau.
Tôi xin lỗi Grount-san một lần nữa, và khi trò chuyện, tôi mới vỡ lẽ ra rằng tuổi cô ấy chỉ bằng với một người phụ nữ trưởng thành.
Chắc là để đổi lại thời gian sống dài đằng đẵng, tính cách của họ sẽ ngừng thay đổi vào một thời điểm nào đó; nhưng cũng tùy người thôi.
Nếu không bị gọi là Oba-san hoặc Oba-chan, cô ấy thực ra là một người rất dễ tính.
Về việc học hỏi xã hội của loài rồng, tôi cứ nghĩ Root muốn nói đến vùng biển cát này.
Nó mang một màu trắng huyền bí, chắc nhiều người cũng đã phải bỏ mạng tại đây. Một phần lịch sử phát triển của loài rồng và hân tộc đã gắn liền với nơi này.
Những long thượng đẳng khác đều có cả tá những chủng tộc hầu hạ, vậy ra Root muốn cho tôi xem điều đó.
Tôi không phải là người duy nhất nghĩ rằng hành động của anh ta rất tệ bạc, Graunt cũng tức Root lắm chứ bộ.
May mà chưa có việc gì nghiêm trọng cả.
Tôi đến Ruinas lúc trời tối, Tomoe và Shiki cũng đã thu xếp xong hành lí, họ đang đứng đợi tôi. Và giờ chúng tôi sẽ quay về, đúng như kế hoạch đã định.
Tomoe và Shiki cúi đầu chào, tôi cũng làm theo họ.
Về thôi nào.
“Nếu có công chuyện cần phải giải quyết, xin hãy liên lạc tới Rotsgard bất cứ khi nào cô muốn. Chúng tôi sẽ cố hết sức mình để hỗ trợ cô” (Makoto)
“Xin hãy gọi lại cho tôi nhé. Mọi người bảo trọng” (Lily)
Khuôn mặt của Công chúa Lily không có chút gì là trông mong cả.
Tôi nghĩ cô ấy có lí do nên mới để anh hùng gặp tôi … nhưng Tomoki lại không xuất hiện nữa. Tôi không tài nào dự đoán nổi các hành động của phía Gritonia.
Có lẽ ngoài cuộc chiến với quỷ tộc ra, bọn họ vẫn đang âm mưu thứ gì đó phức tạp.
Mọi thứ sẽ trở nên rõ ràng hơn khi thời điểm đến.
Ít nhất, tôi đã hiểu được cách Đế quốc nhìn nhận mình, vì vậy tôi đã có một vị thế nhất định.
Lần ghé thăm Đế quốc này của tôi cũng có điểm tốt đấy chứ.
Thứ ánh sáng dịch chuyển bao phủ chúng tôi, viễn cảnh bỗng thay đổi.
Hãy nhanh chóng rời khỏi Robin nào. Nếu vậy chúng tôi sẽ đến được Asora mà không cần lo lắng.
Khi trở lại Rotsgard, nhiệm vụ tiếp theo là đến gặp Quỷ vương-sama.
Tôi sẽ đến Kaleneon và hội ngộ với Rona.
Tomoe biết rõ địa điểm gặp mặt.
Chuyện về Kaleneon không thể không bị lôi ra bàn luận, tôi cũng phải chuẩn bị sẵn sàng cho việc này.
Đối với tôi, điều này đã được dự đoán từ trước.
Mà thôi, chuyến đi đến Đế quốc mỏi mệt quá rồi.
Tôi chỉ muốn đánh một giấc thôi.
◇◆◇◆◇◆◇◆
"Ta hiểu rồi. Vậy là cô không rõ Raidou đi sâu vào vùng biển cát để làm gì ư?”
"Thần xin lỗi. Cậu ta băng qua sa mạc với tốc độ kinh hoàng, hạ thần đã không thể đuổi theo…” (Ginebia)
“Ta không nghĩ Grount sẽ hành động, nhưng Root thì lại khác, quan hệ của người đó còn nhiều bí ẩn. Cậu ta thậm chí còn là người quen của một long thượng đẳng. Raidou nói mình có chút việc ở sa mạc nên ta đã để cậu ta đi. Nhưng hành động của người đó đã vượt quá dự liệu rồi. Chúng ta đã bị dẫn trước một bước…”
Nhận được báo cáo về việc thương đoàn Kuzunoha đã dịch chuyển thành công, Lily cho gọi Ginebia đến phòng mình và gặng hỏi chi tiết.
Ngay cả vậy, Ginebia chỉ nói thêm một ít thông tin so với lần báo cáo trước. Phần nội dung chính thì hầu như không thay đổi mấy.
Cô mất dấu Raidou ở sa mạc và không biết được việc làm của cậu ta sau đó nữa.
Từ đằng xa, những âm thanh lớn vang vọng, chúng dần dần lắng xuống. Raidou trở lại sau vài giờ đồng hồ.
Để đề phòng, họ đã cố liên lạc với Graunt để xác nhận sự an toàn của cô.
Một tình huống không hề bình thường chút nào.
“Tomoe và Shiki; hai người tùy tùng của cậu ta cũng đột nhiên biến mất khỏi tầm mắt, ngay tại thủ đô này. Phe đó không phải Limia hay quỷ tộc, đó là một thương đoàn. Chưa hết, họ đã chơi chúng ta một vố thật đau” (Lily)
“… Lily-sama, ngài nghĩ thế nào về bọn họ?” (Ginebia)
“Thương đoàn Kuzunoha ư? Phải rồi… một yếu tố khó nắm bắt. Một lũ người không rõ là bạn hay thù. Đặc biệt là Raidou, Tomoki-sama có nói rằng cậu ta là người Nhật. Theo nghĩa khác, một người đến từ thế giới song song” (Lily)
“Người của thế giới khác sao?! V-Vậy người đó cũng là một anh hùng như Tomoki-sama ?! ”(Ginebia)
Ginebia đang thể hiện sự hoài nghi của mình bằng một vẻ mặt sốc tận não.
“Ta không rõ nữa. Tomoki-sama và anh hùng Limia, Hibiki; họ đến đây vì được chính tay Nữ thần lựa chọn. Nhưng cũng có nhiều người lại không như vậy” (Lily)
“Đây cũng là lần đầu tiên thần nghe về chuyện này. Không ngờ những người như thế lại đang tồn tại” (Ginebia)
“Lorel đã giấu họ khỏi con mắt của các quốc gia khác. Có vẻ họ đã tuân theo phong tục mới rồi. Cô đã bao giờ nghe về Nhà Thông Thái chưa?” (Lily)
"Nhà Thông Thái sao ạ? Theo trí nhớ của thần, đó là một chức danh của Lorel chỉ dành cho những người có kiến thức đặc biệt” (Ginebia)
“Những quốc gia khác luôn nghĩ như vậy. Thực ra Lorel đang trao tặng những quyền lợi đặc biệt cho người đến từ thế giới khác. Nhà Thông Thái là vậy đó. Hiện nay thì vẫn chưa có ai cả, nhưng hậu duệ của họ đã xuất hiện, và những kiến thức đặc biệt của họ sẽ trở thành điều đặc biệt đối với cả một quốc gia” (Lily)
“…”
“Dù sao thì, Ginebia, hôm nay cô làm tốt lắm. Cô có thể rời khỏi đây được rồi. Nghỉ ngơi đi cho khỏe” (Lily)
“Đã hiểu… Thần xin phé—” (Ginebia)
“À, hôm nay cô không được gặp Tomoki-sama đâu đấy. Cứ để ngài ấy một mình là được” (Lily)
“? !! T-Thần hiểu rồi” (Ginebia)
Sau khi Ginebia đi khỏi, nụ cười trên mặt Lily biến mất.
Cô đã mời được Raidou và những thành viên quan trọng của thương đoàn đến Đế quốc, nhưng vẫn chưa thể gặt hái được gì.
Đối với cô, đây không phải kết quả đáng mong muốn.
Lily không nghĩ cuộc gặp mặt lần này sẽ giúp mình hiểu được Thương đoàn Kuzunoha. Nhưng ít nhất, cô phải có được chút thông tin; và nếu có thể, cô muốn Kuzunoha thiết lập một cửa hàng ngay tại Đế quốc này.
Nếu cô khiến họ lập ra một cửa hàng, Đế quốc sẽ có thể phân tích các sản phẩm của họ, đồng thời việc liên lạc giữa hai bên sẽ thuận tiện hơn.
Phải đến Rotsgard mỗi khi có việc, Lily không muốn làm thế. Ngoài ra, mặc dù khả năng khá thấp, nếu Raidou đóng cửa đại lí ở Rotsgard, họ sẽ chuyển đến Tsige - một vùng ngoại ô.
Mặc dù vẫn liên lạc được, nhưng chắc chắn mọi thứ sẽ bất tiện hơn nhiều.
(Thành quả tốt nhất là … cuộc gặp giữa Tomoki và Raidou. Kết quả của nó đúng như kế hoạch đã định. Mặc dù phần Raidou là người thế giới khác rất bất ngờ, đây vẫn là một điều đáng mừng. Dị thế giới. Có điều, mình không thể cảm nhận sức mạnh của Nữ thần từ Raidou. Chắc nó liên quan đến việc cậu ta không phải một anh hùng) (Lily)
Trong dịp này, Lily đã biết được rằng Raidou là một dị thế giới nhân, một người Nhật.
Cáo buộc sai lầm của Tomoki lại được chính miệng Raidou xác nhận.
(Sở hữu ngoại hình không ưa nhìn so với một hân tộc, cậu ta còn không phải bán nhân. Chắc Tomoki chỉ nói linh tinh mà thôi. Hơn nữa … tùy tùng của cậu ta không có vẻ gì là bị kích động cả, có khả năng đó là một lời nói dối. Không phải xấu nếu tiểu sử của cậu ta bị phơi bày vào lúc đó. Tomoe và Shiki đều là những người sắc sảo. Nhưng … có ích gì khi che giấu danh tính người Nhật của cậu ta đâu nhỉ? Nếu mình đoán đúng về mối quan hệ giữa cậu ta và Tomoki, Raidou sẽ không hợp tác với Đế quốc) (Lily)
“Fuh…”
Một tiếng thở nhẹ phát ra từ miệng Lily.
Cô rời khỏi phòng mình để đi bộ đến phòng Tomoki.
Sau cuộc trò chuyện với Raidou, Tomoki vẫn ở yên trong phòng một mình mà không ăn uống tí gì.
Bởi tự cậu ta muốn vậy, Lily đã cấm các bạn đồng hành của Tomoki vào trong.
(Trước tiên mình phải nghe chính miệng Tomoki nói cái đã. Mình sẽ biết được việc làm của Raidou, đồng thời xác định được luôn sức mạnh của cậu ta) (Lily)
*Cốc cốc*
Sau khi gõ nhẹ lên cánh cửa, Lily không thấy có phản ứng.
“… Tomoki-sama, Lily đây. Thương đoàn Kuzunoha đã đi rồi. Xin hãy kể cho tôi những chuyện đã xảy ra hôm trước” (Lily)
“Lily, lúc này tôi không thể gặp cô đâu. Cứ để tôi một mình thêm chút nữa đi” (Tomoki)
Một giọng nói yếu ớt.
“Chuyện gì đã xảy ra thế ạ? Đó là vị khách tôi đã mời. Nếu Raidou có làm gì, đó cũng là lỗi của tôi. Tomoki-sama, xin ngài đấy, hãy để tôi vào” (Lily)
Sau đó, Lily nịnh Tomoki và an ủi cậu ta.
Lily đã quá quen với cái tâm trạng tự ti đó của Tomoki rồi.
Một lúc sau, cánh cửa từ từ mở ra, điều này đã chứng tỏ trình độ của cô.
“… Vào đi, Lily” (Tomoki)
“Tomoki-sama… cái gì đã xảy ra mới được chứ? Trông ngài chán nản quá!” (Lily)
Gương mặt của cô giờ lại giống sắp khóc, Lily cho Tomoki thấy rằng toàn thân cô đang biểu thị sự lo lắng.
Sau khi bước vào phòng, Lily bèn ngồi xuống bên cạnh Tomoki, trên chiếc giường của cậu ta. Cô im lặng lắng nghe câu chuyện của cậu ta với một vẻ mặt đồng cảm.
Bị tấn công bất ngờ, cố để phản kháng nhưng lại không thể, hứng chịu sự đe dọa và vũ lực; Tomoki đã nói vậy. Rằng cậu ta không thể có được Tomoe.
(Tomoki đã nói như thế. Nếu là vậy, các nữ chiến binh không những không thể làm gì, bản thân Tomoki cũng đã bị Raidou đánh bại hoàn toàn. Đòn tấn công đã làm Sofia rút lui không thể dùng được vào lúc đó, cậu ta cũng gần như không trang bị tí gì, đấy cũng là một lí do. Chỉ có điều, Raidou cũng không hề mang theo vũ khí. Có lẽ cậu ta là một pháp sư, hoặc đã được huấn luyện để trở thành một chiến binh. Theo Tomoki, có khả năng là cả hai luôn. Một pháp sư đã được huấn luyện sao. Phiền phức rồi đây. Ngay cả khi đang không ở trạng thái tốt nhất, cậu ta vẫn áp đảo Tomoki. Raidou đang trở nên rắc rối hơn mình nghĩ) (Lily)
Lily phân tích Raidou dựa theo lời kể của Tomoki, tất nhiên cô đã loại bỏ những phần rườm rà.
Trái ngược với hành động nắm tay Tomoki một cách dịu dàng, tâm trí cô vẫn lạnh lùng và bình tĩnh.
(Hơn nữa, cậu ta còn có Tomoe, Shiki và Mio. Ba người tùy tùng mạnh đến mức vô lí. Nếu họ muốn tàn sát quỷ tộc, mình có nên từ bỏ “thứ này” và đi theo họ không nhỉ? Phải chăng sự hỗ trợ của phe ta quá yếu ư? Không phải. Mình không nghĩ Hibiki sẽ hành động theo đúng kế họach mình đã đặt ra đâu. Cái cách mà Raidou đối xử với bán nhân đã làm hi vọng lôi kéo cậu ta về phe này trở nên rất mong manh. Chiến tranh là lựa chọn tốt nhất. Chúng ta chỉ cần giết chóc mà thôi) (Lily)
Lily đang nghĩ đến việc lôi kéo Hibiki hoặc Raidou, nhưng cô nhanh chóng loại bỏ suy nghĩ đó khỏi đầu.
Cho dù điều đó là khả thi, kế hoạch của cô vẫn sẽ gặp bất lợi.
“Tomoki-sama, Raidou là chủ nhân của một thứ sức mạnh kinh hoàng phải không? Chúng ta nên làm gì đây? Có lẽ nên khiến họ trở thành đồng minh chăng? Nếu Tomoki-sama muốn, tôi… ”(Lily)
“Tên Makoto đó … cô đang bảo tôi cúi đầu trước hắn ư” (Tomoki)
“…Tất cả là vì lợi ích của ngài thôi, Tomoki-sama. Nếu người đó biến thành kẻ thù, nó sẽ biến mọi thứ thành một mớ hỗn độn. Nếu có thể, Ginebia, Yukinatsu, Mora, và tôi sẽ thay ngài chịu đựng một phần gánh nặng mà” (Lily)
Cô không rõ liệu Raidou có thích phụ nữ hay không.
Không, vì cậu ta đã trò chuyện trực tiếp cùng Tomoki, Lily hiểu rằng khả năng này rất thấp.
Nếu cô có thể bình thản mà nghĩ ngợi.
“Lily…” (Tomoki)
“Ngoài ra, nếu kéo được Thương đoàn Kuzunoha về phe ta, Tomoe cũng sẽ làm vậy. Mong muốn của ngài sẽ trở thành hiện thực” (Lily)
“Tomoe!” (Tomoki)
"Vâng. Vậy tôi sẽ gửi cấp dưới đi— ”(Lily)
“Cô không được làm thế !!” (Tomoki)
Tomoki hét lên ngay khi Lily chuẩn bị đứng dậy.
“Tomoki-sama?” (Lily)
(Phải rồi. Không đời nào tên này có thể chịu đựng một điều như vậy. Với vai trò của một anh hùng, cậu ta không muốn phải cúi đầu trước Raidou. Nhưng nếu là Hibiki, không có vấn đề gì hết, hai người vẫn có thể cười cùng nhau) (Lily)
Lily hả hê trong lòng.
Tomoki, người không thể chịu đựng được ai đó nắm quyền cao hơn mình, sẽ không cho phép Raidou “tới” Đế quốc.
Vậy thì cô phải làm thế nào đây?
Mục đích của Lily chính là điều này.
Bằng cách lợi dụng Raidou, cô sẽ khiến Tomoki phải đưa ra quyết định.
Đối với Tomoki lúc này, việc đó như thể một cái mạng nhện trải dài ra vô tận vậy, Lily tưởng tượng ra cảnh đó.
Thực tế cũng không khác là bao.
“Tôi không cần một kẻ như thế. Tôi là một anh hùng. Tôi sẽ hủy diệt Quỷ vương và toàn bộ quỷ tộc. Chúng đang âm mưu thống trị thế giới. Chuyện hắn là người Nhật không quan trọng. Có chết tôi cũng không muốn nhờ hắn giúp” (Tomoki)
Trách nhiệm của anh hùng, hay ít nhất đó là thứ Nữ thần đã giao cho họ, là đánh bại quỷ tộc.
Lily muốn Tomoki luôn luôn khắc ghi cái phần “trị vì” đó.
“… Nhưng sức mạnh của anh ta không đùa được đâu. Tương lai người đó có thể sẽ trở thành vật cản đấy” (Lily)
Kể từ giờ, Lily chỉ cần chậm rãi dụ dỗ cậu ta.
Cô bình thản đưa cậu ta đến quyết định của mình.
“Vậy thì tôi phải trở nên mạnh hơn nữa. Không cần do dự làm gì cả, có thế thôi” (Tomoki)
“Không thể đâu. Tomoki-sama thậm chí đã phải dùng đến thứ sức mạnh bào mòn cuộc sống của ngài để chống lại quỷ tộc rồi. Ngài định làm gì với cái cơ thể đó chứ?” (Lily)
Thứ năng lực mới Tomoki đang sở hữu.
Lily nghe nói đây là phép thuật mạnh mẽ có thể đánh bại kẻ đang đứng ở đỉnh cao nhất của thế giới – Sát long nhân – bằng một đòn.
Phạm vi của nó khá rộng, uy lực không thể bị suy giảm; luôn được kích hoạt ở trạng thái kinh hoàng nhất, một quả cầu lửa rực rỡ. Và nếu mục tiêu may mắn sống sót, một thứ chất độc sẽ lan ra. Cái đó mà được dùng trong chiến tranh thì sẽ trở nên cực kì đáng sợ.
Bởi cuộc sống của người sử dụng sẽ bị bào mòn, không thể cứ lạm dụng nó một cách tùy tiện được. Nhưng Lily có thể chắc chắn rằng cậu ta sẽ dùng đến nó nếu thấy cần thiết.
Với Lily, khả năng của Tomoki đã đem lại niềm vui cho cô. Nhưng ngoài ra, cô cũng gặp rắc rối về khả năng sở hữu sức mạnh mới của anh hùng. Nói thẳng ra, cô lo ngại về các rủi ro mà nó có thể đem lại.
Phép thuật mới của cậu ta là thứ ăn mòn sự sống, vậy nên Lily không muốn cậu ta lấy thêm thứ sức mạnh nào có tác dụng phụ như thế nữa.
“Lily, những thứ cô nói trước khi rời khỏi Rotsgard ấy, cô có thể chuẩn bị chúng không?” (Tomoki)
“… Tomoki-sama, cái đó rất độc hại. Đó là thứ đội nghiên cứu của Đế quốc đang thử nghiệm trên người để chống lại quỷ tộc. Tomoki-sama đã có được khả năng tuyệt vời kia rồi mà, tôi nghĩ ngài không cần đến thứ đó đâu” (Lily)
"Không. Khả năng quyến rũ của tôi không hề hiệu quả với Tomoe. Nếu nó vẫn chưa đủ, tôi chỉ cần tăng liều lượng lên là được. Cô ta thuộc Long tộc. Nếu tôi có được nhân tố của loài rồng ở trong người giống Mora, nó sẽ trở thành sức mạnh của tôi, Tomoe sẽ không thể phản kháng nữa! Ngoài ra, nếu cơ thể vẫn còn có thể tiếp nhận nhiều hơn, sức mạnh của tôi sẽ tăng lên. Hãy đưa tất cả những yếu tố có thể làm tôi mạnh lên vào trong cơ thể này đi” (Tomoki)
“Tomoki-sama, ngài không được làm thế! Ngay cả khi quỷ tộc có bị đánh bại, còn nghĩa lí gì nữa nếu ngài không thể sống tiếp để trị vì đất nước? Tôi xin ngài hãy biết trân trọng cuộc sống của mình” (Lily)
"… Tôi sẽ thắng. Cả cuộc chiến này và tất cả mọi thứ. Không có nghĩa lí gì nếu đó không phải chiến thắng tuyệt đối của tôi. Không còn phải tự lừa dối bản thân nữa. Tôi … sẽ làm điều mình muốn và không bao giờ hối hận đâu!! Tôi sẽ nghiền nát cả Raidou lẫn quỷ tộc. Tomoe sẽ trở thành của tôi. Làm gì có chuyện tôi bỏ cuộc chứ!! Lily, nếu cô không hợp tác, tôi sẽ tự mình làm mọi thứ. Tôi chắc chắn sẽ đạt được mục tiêu của mình!!” (Tomoki)
Ánh sáng trong mắt Tomoki lúc này rất đáng lo ngại.
“Ngài đã bị… ép đến mức này sao…” (Lily)
Lily quay mặt đi và run rẩy.
"Làm ơn đi. Tôi biết mình thật kiêu ngạo khi đã từng từ chối cô một lần rồi, nhưng xin hãy cho tôi mượn sức mạnh của cô! Tôi mong muốn được mạnh hơn nữa. Đây là lần đầu tiên trong đời tôi phải cố gắng đến mức này. Tôi không muốn phải bỏ cuộc!!” (Tomoki)
“…”
“Lily!” (Tomoki)
"Tôi ... hiểu rồi. Xin ngài hãy nghỉ ngơi đi. Tôi sẽ cho người làm công việc chuẩn bị ”(Lily)
"Cảm ơn cô! Cảm ơn cô nhiều lắm, Lily! ”(Tomoki)
“Nếu cảm thấy không khỏe, ngài phải nói cho tôi biết đấy nhé. Được không?” (Lily)
"Được. Tôi sẽ cho cô thấy rằng mình có thể mang lại chiến thắng cho Đế quốc!!” (Tomoki)
“Tôi sẽ chờ đợi ngày đó bằng cả trái tim. Giờ thì ngài cứ nghỉ đi đã ”(Lily)
Nghe thấy lời nói của Tomoki sau lưng, biểu hiện của công chúa như thể vừa phải đưa ra một quyết định khó khăn, cô quay mặt lại lần cuối và cúi chào.
Sau khi rời khỏi căn phòng đó, Lily hướng về phía phòng mình với vẻ mặt nghiêm nghị, băng qua khu hành lang.
Tâm trạng của công chúa đã chứng tỏ đây không phải một vấn đề tầm thường đã được cả lâu đài biết đến, và nó còn đặt ra vài giả thuyết khác nữa.
Sau đó, khi quay về căn phòng đầy lính gác của mình, Lily ngả người xuống chiếc giường lớn.
Dùng tay phải che mặt, miệng cô nở một nụ cười.
“Kufufufu… ahahaha !! Hắn ta có thể ngây thơ đến mức nào nữa chứ? Ngay cả khi giành chiến thắng, giờ đây Tomoki đã mất đi sự bình tĩnh và cả lượng thời gian giải trí rồi. Ngươi đã làm rất tốt công việc xóa bỏ phần do dự còn lại trong hắn đấy. Raidou à, cảm ơn ngươi. Nếu từ giờ ta chỉ cần nhắc đến tên ngươi, tên anh hùng sẽ càng muốn có thêm sức mạnh. Ít nhất ngươi đã làm được điều này, ufufu” (Lily)
Màn độc thoại của công chúa vẫn tiếp tục.
Thêm sức mạnh cho Tomoki.
Thêm nỗi đau cho Quỷ tộc.
Một mồi lửa lớn sẽ làm thay đổi cục diện chiến tranh.
Như thể bị quyến rũ bởi Tomoki ... không, bởi chiến tranh, Lily tiếp tục cười một cách điên khùng.
“… Tên anh hùng này thật quá đỗi lí tưởng. Số phận đã sắp đặt cho chúng ta gặp nhau, Tomoki ạ. Không phải Raidou hay Hibiki, ngươi mới là kẻ sẽ giúp ta đạt được ước nguyện của mình. Là vậy sao … là vậy sao, hả Nữ thần?” (Lily)
Chỉ một lần thôi, cô ta thì thầm với đôi mắt vô hồn đang nhìn về nơi xa xăm.
Sau đó, cô ả tiếp tục cười thêm một lúc nữa, và rồi ngủ thiếp đi.
◇◆◇◆◇◆◇
Hmm…
Vùng hoang mạc à.
Chắc chắn hôm nay tôi đã đến đó.
Cùng Tomoe và Shiki quay về Asora, tôi nhận được bản báo cáo của họ về việc Đế quốc đang thực hiện những cuộc thí nghiệm trên người, hòng thay đổi cục diện chiến tranh. Tiếp theo là thông tin về lực lượng Nữ chiến binh và cả nghiên cứu súng đạn nữa.
Đúng là tôi đã bảo họ điều tra hiện trạng trong thành phố, nhưng không ngờ họ lại có thể thu về ngần ấy thông tin.
Tâm trí tôi đang nghĩ về một điểm đặc biệt.
Súng ống.
Công chúa Lily, người đã nghe Tomoki kể lại, rất tâm huyết trong việc tái tạo lại chúng.
Chỉ có điều cô vẫn chưa thể xử lí vấn đề kích cỡ và nạp đạn. Cho đến nay, họ đã thành công trong việc tạo ra một khẩu súng lục và một khẩu súng trường, dựa theo trí nhớ của Tomoki. Nhưng chúng lại cần một lượng lớn ma lực để sử dụng, loại đạn kim loại không hợp với mấy thứ này.
Nếu nhìn từ một góc độ khác, một pháp sư có kinh nghiệm sẽ dùng thứ này để phòng thân.
Nhưng chi phí sản xuất lại không ngang bằng với hiệu quả đem lại. Tính cơ động của nó vẫn chưa đủ để dùng trong thực chiến. Gọi nó là một loại vũ khí hiếm thì đúng hơn.
Tomoe nói rằng tương lai thứ này sẽ không có ích gì trong chiến đấu cả.
Khi lượng nạn nhân phải bỏ mạng vì mấy khẩu súng tiếp tục tăng lên, cô chuyển sang nghiên cứu thuốc súng để chế tạo bom.
Trong thế giới này, phép thuật sẽ tăng cường uy lực cho nó, nhưng đây sẽ là một thứ công cụ ai ai cũng có thể dùng. Hiện giờ, nó đang từng bước đạt đến trạng thái cuối cùng.
Cô ấy đang rất kiên trì.
Chất nổ và các hân tộc.
Tôi không nghĩ đây là một điều tốt đâu.
Nếu bạn hỏi tôi giữa súng và chất nổ, cái nào nguy hiểm hơn, tôi sẽ nói mình chưa thể biết được.
Mà thôi, đây cũng chỉ là những suy luận của riêng tôi khi đọc báo cáo về Đế quốc.
◇◆◇◆◇◆◇◆
<Lại mơ tiếp>
Ngay lúc này, trước mắt tôi là một vùng hoang mạc.
Đây không phải nơi toàn cát trắng như hôm qua nữa.
Tôi đang say giấc tại Asora cơ mà.
…
Tôi hiểu rồi.
Vậy ra đây là mơ sao.
Lại là cái góc nhìn nửa vời này nữa à? Phức tạp thật đấy.
“Ngay cả là trong thế giới này, mặt trăng tỏa sáng trên sa mạc cũng thật đẹp đẽ. Cậu nghĩ thế nào về nó?”
Một giọng nói.
Trầm và rất nam tính.
Nó giống chất giọng của một người đàn ông trung niên đang ở tuổi sung mãn nhất.
“Hah…anh có thể nói thế vào lúc này được sao, Makoto?”
Makoto?
Điều này có nghĩa... kia là tôi à?!
? !!!!
Eeeeh ?!
Khi tôi hướng về phía giọng nói đó, xuất hiện hai hình bóng trong màn đêm trên hoang mạc.
“Nơi này không thể sánh bằng Bạch Sa sao? Mặc dù rất đáng tiếc, nhưng tôi vẫn chưa đến vùng sa mạc ở trái đất bao giờ. Tôi không có đủ hiểu biết để bàn về chuyện này” (Makoto 2)
… Một bộ râu.
Cách xưng hô đã đổi từ “boku” sang “ore”, và tôi có cả râu nữa chứ.
Chuyện này … người đó là phiên bản Raidou-san nào thế kia?
"Anh bị ngốc sao? Đây là nơi chính anh đã tạo ra mà. Tôi hỏi anh đang nói cái quái gì là vì thế đấy”
“Bất kể ai đã tạo ra nơi này, sa mạc vẫn chỉ là sa mạc mà thôi. Đúng không hả, Tomoki?” (Makoto 2)
Tomoki.
À, tất nhiên phải vậy rồi.
Đó chính là Tomoki.
Họ có rất nhiều điểm giống nhau.
Đúng vậy.
“Anh hay nói người khác bị điên, nhưng không phải anh mới là người điên nhất sao? Ai lại có thể tự dưng biến cả một đất nước thành hoang mạc cơ chứ? Lại còn chỉ với một phép thuật duy nhất” (Tomoki)
“Tomoki, không phải cậu cũng đã sao chép bom hạt nhân à? Tôi nghĩ điều đó thật phi nhân tính đấy. Nó đã vượt quá giới hạn của sự điên rồ rồi” (Makoto 2)
“Đừng có đặt tôi ngang hàng với anh. Khả năng của tôi sẽ bào mòn cuộc sống của người sử dụng, đổi lại kẻ thù sẽ phải khiếp sợ tôi. Nếu nó làm cho chúng phải đầu hàng, ta có thể tránh khỏi những cái chết không cần thiết trong tương lai” (Tomoki)
“… Đó là cách nghĩ của cậu. Thứ sức mạnh đó của cậu đang bị sự điên rồ của Lily kiểm soát hoàn toàn. Điều đó sẽ khiến mọi thứ không thể trở lại như trước kia nữa" (Makoto 2)
Dùng vũ khí hạt nhân để tạo ra sa mạc, cuộc trò chuyện này rất đáng quan ngại.
Nó giống giấc mơ về senpai khi trước của tôi, nhưng chúng đều quá bạo lực.
Tôi ... có một hệ tư tưởng nguy hiểm ư?
Có thể tôi vẫn chưa nhận ra. Tôi đang bị mệt à?
“Không thể trở lại ư? Hân tộc phải hủy diệt quỷ tộc. Bởi Hibiki đã chết từ rất sớm, mọi gánh nặng đều đổ dồn lên Gritonia. Nếu anh muốn phàn nàn về cục diện chiến tranh, đi mà đổ lỗi cho cái cô Hibiki kém cỏi đó ấy” (Tomoki)
“Senpai huh. Người đó, nếu cậu hoặc tôi đi giúp cô ta, có khả năng cô ta sẽ được cứu sống. Chúng ta đã có thể ngăn cô ta chết một cách bất lực trước Io” (Makoto 2)
“Đừng có “nếu” nữa đi. Lúc đó cả hai ta đang bận phòng thủ cho đất nước mình. Lily cũng đã quyết định như vậy. Hơn nữa, anh không thể cứ đoán bừa như thế. Nếu tôi không cứu cơ thể đang chết dần của anh ở nơi tận cùng thế giới đó, có thể anh sẽ không tồn tại đâu” (Tomoki)
“Đừng nhắc lại chuyện cũ nữa. Đến giờ tôi vẫn đang biết ơn cậu đấy thôi. Một tuần đằng đẵng băng qua sa mạc, tôi - người từng cận kề cái chết - đã được các cậu cưu mang. Khi nhìn lại, có lẽ tôi sẽ vui hơn nếu được chết vào lúc đó” (Makoto 2)
“Keh. Tuy nhiên, anh đã làm một chuyện động trời đấy. Thế là sao hả? Đây là cách anh trả ơn các ân nhân của mình sao? ”(Tomoki)
“Tôi đã bao giờ làm trái lệnh cậu đâu. Lily muốn vậy đấy chứ. Đó là lí do để tôi không chống lại cậu cho đến giờ. Bởi mệnh lệnh của cậu chưa làm tổn hại đến tôi” (Makoto 2)
“… Mặc dù tôi đã bảo anh phải “chiếm được Lorel” ư?” (Tomoki)
“Đó là lý do tôi đã thực hiện một mệnh lệnh điên rồ đến vậy mà, đúng chứ? Đây là Lorel. Cậu có thể làm bất cứ điều gì mình muốn với nó. Con người, lịch sử, kiến thức … mọi thứ biến hết thành tro bụi. À không, tôi đã biến nó thành cát, nhưng đây đích thị là Liên Minh Lorel” (Makoto 2)
“Chuyện gì đã xảy ra với các Nữ chiến binh của anh thế?” (Tomoki)
"Đáng buồn thay, bọn họ đều đã hi sinh" (Makoto 2)
"Anh đã giết họ ư?" (Tomoki)
“Lời cáo buộc đó là vô căn cứ. Họ bị cuốn vào kế hoạch và đã phải bỏ mạng, vậy thôi ”(Makoto 2)
T-Thật quá kinh hoàng.
Dựa vào cuộc trò chuyện của họ, tất cả vùng hoang mạc này là Liên Minh Lorel á?
Và chính tôi đã dùng một loại phép thuật nào đó để làm thế ư?
“Tôi” ở trong giấc mơ rõ ràng là đã dùng [Sakai] cho mục đích khác. Không, ngay cả khi đó là tôi, chuyện này vẫn rất kì cục.
“Còn Yukinatsu, người đã thâm nhập đầu tiên thì sao” (Tomoki)
"Ai biết được. Nếu đã trốn thoát, cô ta sẽ sống; còn nếu ở lại, cô ta sẽ chết. Cái chết là điều tất yếu trong chiến tranh. Kẻ thù hay đồng minh đều như nhau” (Makoto 2)
"Mặc dù vậy, chiến tranh còn nghĩa lí gì nếu bị đồng đội đâm lén sau lưng cơ chứ?” (Tomoki)
"Hoh ... Tôi không mong nghe được những lời đó từ người đã tàn sát hết các ứng cử viên cho Hoàng đế và tất cả các bên liên quan, sau đó đường đường chính chính trở thành người trị vì tiếp theo đâu" (Makoto 2)
"Họ chỉ là thiểu số mà thôi!" (Tomoki)
“Dù sao thì hầu hết những kẻ khác cũng đều bị cậu quyến rũ rồi. Những kẻ duy nhất chưa dính phải là các hầu cận hoàng gia trung thành với người mình phục vụ. Quyến rũ họ sẽ không thể giúp cậu sửa sai đâu” (Makoto 2)
“… Dân chúng, quan lại và toàn bộ quân đội, họ đang chờ đợi khoảnh khắc tôi ngồi lên ngai vàng ”(Tomoki)
“Cái đó cũng từ quyến rũ mà ra cả thôi. Tôi không hiểu sao cậu lại bắt tôi tăng cường độ của nó lên làm gì. Sao cậu lại phải dựa dẫm vào nó đến thế hả?” (Makoto 2)
“… Anh nói gì cơ?” (Tomoki)
Uh.
Những gì “tôi” kia vừa mới nói … thực ra tôi cũng nghĩ giống vậy.
Tại sao cậu ta ỷ lại quá nhiều vào năng lực quyến rũ nhỉ?
Đây có thể là một giấc mơ, nhưng Tomoki của Đế quốc cũng giống thế này, cậu ta phụ thuộc vào nó và sử dụng một cách thường xuyên.
“Ép buộc người khác nghĩ tốt về cậu. Điều đó có nghĩa cậu đang bắt họ phải tuân theo mình” (Makoto 2)
“Thế thì sao? Nó sai ở chỗ nào? Tận dụng khả năng quyến rũ như một thứ vũ khí cũng đâu phải là hiếm” (Tomoki)
“Đây không phải quyến rũ thông thường, cậu đang bỏ bùa họ. Cậu nhồi nhét vào đầu họ tư tưởng của chính bản thân cậu. Chẳng khác gì sản xuất hàng loạt những con rối. Can thiệp vào đầu óc của người khác, cậu đang muốn biến họ thành nô lệ. Có lẽ một kẻ kiêu ngạo như cậu sẽ không để ý, nhưng theo tôi, đây không phải thấu hiểu lẫn nhau, đây chỉ là tính tự kiêu của chính cậu mà thôi” (Makoto 2)
"A-Anh !!" (Tomoki)
“Tôi sẽ không nói rằng quyền lực của Hibiki-senpai khác với thứ quyến rũ đó của cậu. Về các mối quan hệ cá nhân, cơ bản thì hai người cũng giống nhau đấy. Nhưng cậu lại quá lệ thuộc vào nó. Đến phút cuối, Đế quốc sẽ chỉ còn cậu và những con rối của cậu. Nơi đó sẽ biến thành một đất nước thây ma” (Makoto 2)
“Im đi… Nếu tôi không làm vậy, những kẻ giống anh và Hibiki sẽ tràn lan khắp nơi mất!!” (Tomoki)
“Vậy ra cậu muốn xóa xổ tất cả những người có ý định chống đối, hừ. Câu hỏi của tôi đã được trả lời rồi” (Makoto 2)
“…Mạnh miệng quá nhỉ. Còn anh nữa. Lily, cô ta cũng là nô lệ của tôi, đồng thời cũng là người đầu tiên trở nên như vậy. Và anh, kẻ luôn dính lấy cô ta và biến cả một đất nước thành cát thì sao đây? Nói gì đi chứ!!” (Tomoki)
S-sự việc đã xảy ra tại nơi này là tôi và công chúa Lily yêu nhau ư?
Không, “tôi” ở đằng kia á?
Đây là sự tiến triển quá thơ mộng rồi.
“Lily không hề bị cậu quyến rũ. Cho đến tận lúc cô ấy trút hơi thở cuối cùng” (Makoto 2)
“… Cái gì?” (Tomoki)
“Cô ấy chỉ lợi dụng sức mạnh của cậu thôi. Lily đã mất đi mẹ mình kể từ khi Nữ thần còn đang im lặng. Không thể chấp nhận thực tế quá đỗi đớn đau này, cô ấy bước vào thế giới của chính trị. Chính thứ cảm xúc bị trói buộc đã khiến cô coi anh hùng không khác gì một trò hề. Mụ nữ thần đã gần như mặc kệ hân tộc, mụ Nữ thần đã không ra tay cứu giúp cha mẹ cô ấy. Vị anh hùng xuất hiện vào thời điểm quá đỗi muộn màng. Chính là cậu đấy, Tomoki. Lily đã sai khiến cậu, lợi dụng cậu để tàn sát quỷ tộc, sau đó còn cố hủy diệt bọn Đế quốc đã để mặc cha mẹ của cô ấy chết. Không, thực ra điều đó đã hoàn thành rồi” (Makoto 2)
“Sai khiến tôi? Lily ư? Anh … Makoto, anh vừa nói cái quái gì thế hả?” (Tomoki)
“Giá như tôi có thể gặp Lily trước cậu, cô ấy nhẽ ra sẽ không phải dấn thân vào con đường đầy khổ đau và điên rồ như vậy. Một quyết định đầy do dự đã khiến cô ấy phải mất mạng. Nỗi tiếc thương của tôi sẽ không bao giờ là đủ” (Makoto 2)
“Giờ anh lại đổ lỗi cho tôi sao. Đến phút cuối, anh vẫn không thể thoát ra khỏi xiềng xích của quá khứ, anh hoàn toàn quên đi hiện tại và tương lai !! Nếu đã sở hữu nguồn sức mạnh lớn đến vậy, lẽ ra anh có thể kết thúc cuộc chiến này theo cách đơn giản hơn nhiều. Một người như Lily, nếu không bận tâm về hàng đã qua sử dụng, tôi đáng nhẽ sẽ giao cô ta cho anh, nếu anh thành tâm cầu khẩn” (Tomoki)
“… Không thể thay đổi được nữa. Tôi chỉ nhận ra sức mạnh của mình ngay sau khi giết Quỷ vương mà thôi” (Makoto 2)
“… Ah?” (Tomoki)
!!!
Giết Quỷ vương á ?!
Tôi chưa bao giờ nghĩ như thế cả.
Tôi chưa tơ tưởng một tí nào về công chúa, việc giết Quỷ vương thì lại càng không thể.
Tôi chưa từng nghĩ về mấy cái đó !!!
Công chúa Lily là một cô gái hơn tuổi xinh đẹp, và còn khá hợp gu của tôi nữa. Nhưng!!
“Lúc đó, lần đầu tiên trong đời, sự ham muốn sức mạnh trong tôi đã trỗi dậy. Cậu thì lại đang nằm dưới đất một cách thảm hại. Sự thức tỉnh này, nó không bộc phát đúng lúc tôi cần. Bởi vì mọi thứ đã quá trễ rồi. Đúng như cậu đã nói, tôi đang lợi dụng cậu, đồng thời cũng là để tìm cách chống lại mụ Nữ thần rác rưởi đó.Tôi chỉ nghĩ được có vậy thôi” (Makoto 2)
"Quỷ Vương ... đã bị giết bởi phép thuật của tôi ..." (Tomoki)
“Cậu mới chỉ khiến ông ta phải đánh nghiêm túc thôi. Trong khi cậu đang thoải mái say giấc nồng, tôi đã tự tay tàn sát bọn chúng. Quỷ vương và toàn bộ quỷ tộc. Và giờ tôi sẽ xử lí nốt cậu” (Makoto 2)
“Anh đang nói cái quái…” (Tomoki)
“Nếu tôi làm vậy, Nữ thần sẽ phải đích thân ra mặt. Nếu không, chắc tôi sẽ tạo ra thêm vài cái hoang mạc nữa. Biên giới của thế gian sẽ được nới rộng. Tôi tự hỏi mụ Nữ thần có thể im hơi lặng tiếng trong bao lâu đây. Tôi rất muốn được chứng kiến cái cảnh đó” (Makoto 2)
“Cuối cùng chiến tranh đã chấm dứt ở thế giới này. Không phải từ giờ trở đi sẽ là khoảng thời gian hòa bình ư? Anh, anh điên rồi sao? ”(Tomoki)
“Ai nói sau chiến tranh sẽ là hòa bình chứ? Cái này kết thúc, cái khác sẽ lại nổ ra. Đây là chuyện thường ngày ở huyện rồi” (Makoto 2)
“…Vậy sao, đáng lẽ tôi không nên cứu anh vào lúc đó. Hiểu rồi, tôi sẽ tiễn anh xuống địa ngục ngay bây giờ. Để tôi nhắc lại, phép thuật của anh không hiệu nghiệm với tôi đâu. Đây sẽ là trận chiến một chiều, đừng có phàn nàn đấy” (Tomoki)
“Buổi tối ấy hả? Cậu được Nữ thần ban tặng sự bất tử trong khoảng thời gian đó nhỉ. Tôi không quan tâm. Tôi sẽ liên tục giết cậu cho tới sáng luôn. Biến thành cát bụi khi mặt trời ló dạng nhé” (Makoto 2)
Này này này, hai người đó chuẩn bị oánh nhau sao?
“Tôi” kia sẽ đánh như thế nào đây? Tôi có chút hứng thú đấy.
Bởi anh ta có thể tạo ra hoang mạc chỉ với một đòn duy nhất.
Ngoài ra, tôi cũng chú ý đến thanh kiếm người đó đang cầm.
Tôi không biết tí gì về kiếm thuật. Nhưng “tôi” kia thì lại khác. Nếu đó là sự thật, anh ta sẽ áp dụng trường phái nào nhỉ?
Tôi muốn nhìn thấy nó.
Tôi muốn quan sát toàn bộ.
Giấc mơ lần trước đã bị gián đoạn, nhưng lần này sẽ…
Eh.
Gì vậy cà.
Tầm nhìn của tôi đang mờ dần.
Hai người kia càng ngày càng bị kéo ra xa.
Tầm nhìn của tôi đang vụt mất.
Cái hoang mạc đó xa dần, xa dần.
“… Đậu xanh, nó đúng là một giấc mơ thật. Mình chưa mơ về mấy thứ như này khi ở Đế quốc hoặc Rotsgard” (Makoto)
Tôi lặng lẽ mở mắt khi đang nằm ngửa.
“Nhưng mình lại biến thành một ông già mới đau chứ. Anh ta toàn dùng “ore” thôi. Như thường lệ, chả thấy Tomoe và mấy người kia đâu cả” (Makoto)
Nhắc mới nhớ, tôi đã nán lại khu đất hoang trong vòng một tuần rồi nhỉ?
Nếu bị chao đảo đến mức đó, tôi rất có thể sẽ ngỏm luôn.
Lần đó tôi bị quẳng tới vùng biên giới, tùy vào địa điểm, có lẽ tôi cũng đã bị gì rồi cũng nên.
Lưng tôi cứng lại khi mới chỉ nghĩ về điều đó.
“Kể từ khi lấy cung thuật làm thói quen ở Asora, điều này vẫn tiếp tục xảy đến với mình. Mình biết nó không phải điềm báo, nhưng dư vị mà nó để lại không dễ chịu cho lắm” (Makoto)
Tôi không thể ngủ tiếp được nữa, vậy nên khi đang nghĩ rằng đi luyện cung không phải một ý tồi, tôi đã ngồi dậy được nhưng đầu vẫn còn đang đơ đơ.
Tôi lại quấn mình vào trong chăn, mắt nhắm nghiền, với ý định tiếp tục giấc mơ còn dang dở.