"Đây chắc chắn là chốn ăn chơi của các Tinh linh rồi”
"Có vẻ chúng còn đang say nữa"
"Thật phiền phức quá mà-desu"
Đó là ấn tượng của chúng tôi về họ.
Sau khi bước vào vùng không gian bị biến dạng, có vẻ bên trong không có dấu hiệu của bọn mamono hay cư dân quỷ tộc.
Nhưng thay vào đó, Thổ và Hỏa tinh linh đang ăn chơi trác táng.
Chuyện sẽ khác nếu đây là bữa tiệc của mấy kẻ vô danh, nhưng các Tinh linh, những sinh vật thực chất tồn tại dưới dạng các khối nguyên tố, lại đang làm điều này. Thật không an toàn chút nào.
Đá, kim loại và các vật thể rắn đang trôi nổi một cách vô trật tự trên không trung. Bao trùm mọi thứ là ngọn lửa nhiều màu sắc, nó nhấp nháy, tỏa sáng như một tác phẩm nghệ thuật vậy.
Hơn nữa, còn xuất hiện những bóng hình hân tộc màu đỏ và vàng nhạt; chúng là các Tinh linh cấp thấp luôn thoắt ẩn thoắt hiện.
Ngoài ra còn có thêm một con thằn lằn to đùng, nó bò khắp nơi với cái cơ thể tỏa ra lửa.
Có cả một hình bóng trông khá giống một đứa trẻ, một tay cầm búa, nó đập loạn xạ xung quanh.
Tôi nghĩ chúng là các Tinh linh trung cấp.
Có vẻ đôi khi chúng sẽ tự suy nghĩ được, nhưng lúc khác thì lại không.
… Mọi thứ trước mắt tôi đều trông rất không lành mạnh, phân loại chúng sẽ không dễ đâu.
“Sao mấy người đó lại có thể vô tư đến thế?!” (Lucia)
“Rõ ràng sự bất thường đã xảy ra bên trong đền thờ. Chúng ta nên nhanh chóng đi tiếp, tới Bệ thờ lớn” (Sari)
Lucia-san và Sari khá là nghiêm túc khi phải đối phó với các Tinh linh.
Trong khi gạt bỏ những đòn tấn công bay đến từ mọi phía, chúng tôi bước tiếp.
Chúng tôi đi theo hai cô gái đó và không rời khỏi họ nửa bước.
… À thì, họ đã nói sẽ bảo vệ chúng tôi mà.
Thật ra, các đòn tấn công bay đến từ đằng sau nhằm ngăn cản chúng tôi đi tiếp đã bị Shiki và Mio vô hiệu hóa. Nhưng tôi nghĩ mình không nên nói với họ làm gì.
“Uhm, với tốc độ như này, không chỉ không vào được trong đền, tôi cảm thấy ta sắp phải qua đêm trên những bậc cầu thang luôn” (Makoto)
Để đề phòng, tôi hỏi họ về tiến độ hiện tại.
Chúng tôi càng đến gần, chuyển động của các Tinh linh lại càng mạnh mẽ hơn.
Ít nhất, đó là dự đoán của tôi khi sử dụng [Sakai] và quan sát bằng mắt thường.
Có vẻ Lucia-san không có năng lực tái tạo mạnh đến mức ăn gian giống Io, và còn không thể tự chữa lành các chấn thương.
Phép thuật của Sari có thể thích ứng với tình hình, sức mạnh của cô ấy cũng không thể coi thường được. Nhưng cô ấy lại đang phải hứng chịu quá nhiều đòn tấn công đến mức mất đi khả năng suy nghĩ tỉnh táo.
Tôi bắt đầu nghĩ rằng chúng tôi nên quay về thì hơn.
Nếu họ nhờ đến sự trợ giúp của các tướng quỷ, hoặc là tập hợp một đội quân nhỏ, có thể họ sẽ đối phó được với vấn đề.
“Với những đòn tấn công không ngừng nghỉ như này, tôi chưa thể làm gì cả! Trong đầu tôi đã có sẵn vài kế hoạch rồi, xin đợi một chút!” (Lucia)
Lucia-san còn không có thời gian để thở nữa.
Tôi đang bị hét thẳng vào mặt.
Nếu tôi nhớ không nhầm, Reft là một bậc thầy cận chiến mà nhỉ?
Cô ấy đã học hỏi thành công kĩ thuật tìm ra điểm yếu của kẻ thù từ Io, và còn cả cách đối phó với chúng do Reft chỉ dạy.
Tôi nghĩ năng lực của cô ấy khá là cân bằng.
Nếu Lucia-san muốn học phong cách chiến đấu của Io, vậy thì khả năng phòng thủ và tái tạo mạnh mẽ là hai thứ cần thiết.
Ăn gian quá thể đáng luôn.
Nó không phải thứ có thể hoàn toàn sao chép được, nhưng vẫn có thể truyền lại cho người khác. Tôi nên ghi nhớ rằng trên đời này cũng tồn tại những loại người như vậy.
“Ane-sama, nan giải thật đấy. Mặc dù đã cố gắng nghĩ ra những cách khác, nhưng kết luận tốt nhất của em là rút lui” (Sari)
Sari đang khá bình tĩnh.
Ngay cả khi cô ấy vừa tung một đòn diện rộng, mấy làn sóng vẫn sẽ tiếp tục bay đến. Việc này không chỉ mệt mỏi mà còn rất bất lợi.
Nếu chúng tôi không đi nhanh hơn nữa, vụ này sẽ càng ngày càng tệ hơn.
Đến cả tôi cũng đoán được ấy chứ.
“Thế thì ta sẽ tạm thời rút lui. Tình hình ở đây xấu hơn dự kiến. Chúng ta có việc cần báo cáo lại đấy, các cô không nghĩ rằng các cô đã làm tốt phần việc của mình rồi sao?" (Makoto)
“… Có điều chúng ta không có đủ thời gian để tạo ra một lối thoát đâu” (Sari)
Arara, lối vào ban nãy chúng tôi mở ra đã khép lại rồi, và nếu muốn quay về, Sari-san sẽ lại phải tập trung một lần nữa, thật không dễ chút nào
“Không còn cách nào khác nữa nhỉ. Chúng tôi sẽ quay lại lối ra, sau đó cấp dưới của tôi sẽ mở thêm một lối đi. Vậy nên Lucia-san, Sari-san, hai người không cần thúc ép bản thân quá đà đâu” (Makoto)
“Ngài nói như thể việc đó dễ lắm ấy!!” (Lucia)
Có vẻ họ vẫn còn giữ được chút sức lực, nhưng ai mà biết ý chí của Lucia-san bền bỉ đến cỡ nào.
Nói thế nào nhỉ, mặc dù khá bình tĩnh, cô ấy vẫn còn phần “trẻ con” trong người. Tôi thấy an tâm hơn rồi.
“Đừng so sánh chúng tôi với mấy con gà mờ như các cô. Mấy việc thế này còn chẳng đáng để làm nóng người lên. Đi tiếp hay quay lại cũng chẳng phải việc khó khăn gì” (Mio)
“… Ra là thế. Vậy thì tôi muốn được chứng kiến thứ sức mạnh đó! Nhưng, tôi sẽ chọn phương án là đi tiếp!” (Lucia)
Cô ấy nói đi tiếp á?
Phải chăng cô ấy có ý thức trách nhiệm rất lớn? Hay đây là âm mưu của Quỷ vương?
Ngay từ đầu, tôi có cảm giác ông ta cũng liên quan đến cái tình huống bất thường này.
“Raidou-dono, nếu có thể, tôi cũng muốn được thấy thứ sức mạnh đó của ngài. Nếu ngài sở hữu khả năng có thể tiến hay lùi tùy thích, tôi rất muốn học hỏi” (Sari)
“Ngay cả khi đây là vì lợi ích học tập, không phải điều đó sẽ đi trái với những gì các cô đã nói lúc trước sao? Nếu mấy cô muốn ra lệnh cho chúng tôi, điều đó sẽ chỉ làm phiền Waka-sama và hai người bọn tôi” (Shiki)
“Shiki-dono, tôi thừa nhận rằng mình rất ngây thơ. Nhưng trong tình cảnh này, tôi quan tâm đến sự an nguy của những người phụng sự Tinh linh hơn. Làm ơn đi, Ane-sama và tôi muốn xác nhận rằng họ còn sống và bảo vệ họ. Dĩ nhiên chúng tôi sẽ nói lại với Phụ hoàng, mọi người sẽ được đền đáp xứng đáng” (Sari)
Những người bị thương sao.
Đúng là tôi đã nhận thấy dấu hiệu sự sống của quỷ tộc.
... Và cả vị trí cụ thể nữa.
“Fumu, các cô, những người có trách nhiệm gánh vác quỷ tộc trong tương lai, lại phải dựa dẫm vào kẻ khác ư?” (Shiki)
“…”
Sari im lặng.
Cứ đà này, nhiều khả năng một Tinh linh mạnh mẽ hơn đang tung hoành ở sâu trong ngôi đền, nó sẽ làm mọi thứ trở nên hỗn loạn. Tốt hơn hết là chúng tôi sẽ quay về và để họ tự lo liệu.
Ah, có điều, đây lại là lãnh thổ của quỷ tộc, sẽ rất tệ nếu họ nghĩ rằng chúng tôi đang vô tư làm theo ý thích.
Quỷ vương-sama không phải người mà tôi có thể hạ thấp cảnh giác.
"Waka-sama, tôi nghĩ nhân dịp này, để họ nợ mình một lần sẽ không sao đâu" (Shiki)
“Có ổn không đấy?” (Makoto)
“Waka-sama đang ngày càng trở nên quá dễ dãi với ý muốn của quỷ tộc rồi. Shiki, cả anh nữa-desu” (Mio)
“Đừng nói thế chứ Mio. Cô muốn quay về trước bữa trưa phải không?” (Makoto)
“Cái đó… không sai, nhưng…” (Mio)
“Vậy thì hãy ráng chịu chút đi. Chắc chúng ta sẽ biết được nguyên nhân chính của vụ việc nếu đến Bệ thờ lớn” (Makoto)
“… Fuh ~, hai người kia, lùi lại mau. Biến đổi-desu” (Mio)
Mio xòe chiếc quạt gấp của mình ra và tiến lên cùng Shiki.
Đằng trước là Mio và Shiki; tôi đứng ở giữa; còn ở hai bên là Lucia-san và Sari.
… Ể?
Nhiệm vụ của tôi giờ lại biến thành bảo vệ mấy cô quỷ nhân này hả trời?!
Oow.
“Để xem ngài có thể làm được những gì, Raidou-dono. Thứ sức mạnh mà cha tôi đã thừa nhận. Tôi cũng muốn được thấy khả năng của hai tùy tùng đó nữa” (Lucia)
Có vẻ Lucia-san đã hoàn toàn ghét chúng tôi rồi.
“Tôi xin lỗi vì chuyện này lại xảy ra sau khi đã ăn to nói lớn đến vậy. Raidou-dono, chúng tôi ít nhất sẽ bảo vệ ngài” (Sari)
“Không đâu, chuyện đã đến nước này, cô không cần bận tâm. Có vẻ một số người vẫn không sao, các cô nên nghĩ cách để bảo vệ cho họ” (Makoto)
Cứ dùng giáp ma lực bao phủ tất cả là xong.
Nếu họ có hỏi, tôi chỉ cần trả lời rằng đó là một cái kết giới.
“?! Ngài biết được vị trí của những người đang an toàn sao!? ”
“Raidou-dono!”
“Trước khi vào trong đền, ta sẽ điều tra xung quanh mấy nơi đó. Có tất cả là 4 địa điểm. Mio, Shiki, hai người biết vị trí rồi chứ?” (Makoto)
“Vâng, chúng ta sẽ làm theo thứ tự-desu wa. Nhưng Waka-sama không cần thiết phải đi theo” (Mio)
“Như Mio đã nói, xin ngài hãy đợi ở cái cầu thang đằng kia. Chúng tôi sẽ cứu hết tất cả” (Shiki)
"Tôi hiểu rồi. Vậy thì tôi nhờ vào hai người đấy. Tôi sẽ đợi ở đây” (Makoto)
Tôi nhìn cái cầu thang dài cả trăm mét đó.
Tôi có thể đoán rằng Lucia-san và Sari, hai người đằng sau tôi, vừa bị giật mình.
Thay vì đi theo thứ tự và lỡ tay làm vài người trong số họ bỏ mạng, để Mio và Shiki lo liệu sẽ tốt hơn.
“Giờ thì tôi sẽ làm cho nơi này trở nên yên tĩnh hơn một chút-desu wa. Shiki, anh sẽ lo phần còn lại” (Mio)
"Cứ để đó cho tôi" (Shiki)
Mio phóng ra thứ gì đó giống mạng nhện với cô ấy ở chính giữa.
Không nói gì cả, Mio nhắm mắt lại và im lặng.
Một phong cách niệm phép rất Mio.
Cô ấy trông như thể đang không làm gì, nhưng rồi một thứ to lớn bỗng bay lên cao.
Shiki quan sát Mio, anh ta cũng đang tạo ra một chú thuật.
Ánh sáng màu cam nhìn giống cát xuất hiện xung quanh đó, chúng bắt đầu phân tán.
Nếu không chú ý, bạn sẽ không thể nhìn thấy nó; chuyên môn của Shiki.
"Đi thôi nào. Tôi sẽ di chuyển hơi nhanh một chút, hai người hãy cố theo sau nhé” (Makoto)
“Khoan đã, di chuyển nhanh ư? Raidou-dono, ngài làm thế nào….” (Lucia)
“Cô sẽ sớm hiểu ra thôi. Ah, thấy chưa” (Makoto)
Lucia-san hoang mang chỉ tay vào Thổ và Hỏa Tinh linh đang làm loạn.
Tôi cảm nhận được sức mạnh của Mio và trả lời cô ấy.
* Pachin *
Động thái đặc biệt của Mio đã tạo ra một âm thanh khá vui tai.
Trong giây lát, một cơn chấn động lan ra toàn bộ khu vực.
Nó chỉ lắc mạnh đúng một lần.
Sau đó mọi thứ lại yên tĩnh như trước.
Đối với chúng tôi, chỉ có vậy.
Nhưng đối với các Tinh linh, nó lại là..
“Chỉ còn có vài con thôi sao. Chúng quá yếu ớt nên sẽ chẳng ngon miệng chút nào. Nhưng với mấy đứa không biết vị trí của mình và làm loạn lên trước mặt Waka-sama, đây là hình phạt thích đáng-desu wa ne” (Mio)
* botoboto *
Âm thanh đó bỗng vang lên ngay trên cái chỗ vừa mới yên tĩnh lại, và rồi cả lửa lẫn khoáng thạch lần lượt rơi xuống đất.
Tính cả con thằn lằn và đứa trẻ đó; trên người chúng có cùng một vết thương như thể vừa bị con gì ngoạm vậy.
Vẫn còn sót lại vài con bò lê lết dưới đất và ở trên trời, nhưng...
“Giờ tôi sẽ chăm sóc những con còn lại” (Shiki)
Shiki chạm cây trượng có gắn ít đồ trang trí xuống đất.
Anh ta luôn làm thế mỗi khi kích hoạt phép thuật.
Thực ra thì việc đó sẽ tăng thêm hiệu quả cho phép thuật đấy, không thể coi nhẹ được đâu. Trong trường hợp của Shiki, điều này đúng trăm phần trăm.
Nhân tiện, câu chú thuật đó nói rằng: “Hóa đất thành bụi và cuốn theo ngọn gió, hóa lửa thành tro tàn bằng dòng nước”. Khác với Mio, chú thuật của Shiki sẽ khai triển phụ thuộc vào nguyên tố của từng tinh linh.
“Ah” (Sari)
Giọng nói của Sari, không, tiếng thốt lên như đang chết lặng của cô ấy là một tín hiệu. Những Tinh linh còn sót lại bị đóng băng, hóa thành cát bụi, sau đó bị đập vỡ và biến mất.
Hoàn thành nhanh gọn.
"Chúng tôi sẽ quay lại sớm thôi"
Mio và Shiki cúi đầu một lần và tản ra hai hướng đối lập nhau.
“Vậy đó, thế là hết rồi, nhanh chân lên nào. Chúng đã bị xóa xổ, nhưng trong tình hình này, nhiều con nữa sẽ còn đến đấy” (Makoto)
“…”
“…”
Eh, vẻ kì lạ của hai người đó lại trở về cái lúc mới vào đây rồi.
Tôi nghĩ các lớp học của Tướng quỷ cũng sẽ làm được đến thế này chứ nhỉ.
Mà nếu được vào trong đền thì Io cũng sẽ không quan tâm đến thiệt hại đâu.
◇ ◆ ◇ ◆ ◇ ◆ ◇ ◆
Phần bên trong của ngôi đền đã biến thành mê cung, như thể họ đang muốn chúng tôi gặp rắc rối.
Đậu xanh.
Tôi rất ghét những nơi như này.
Và trong khi đi tiếp, tôi thật sự không muốn phải vào mấy cái hang động ẩm ướt, tối tăm đâu.
Giới hạn của tôi là các hang động đá vôi phục vụ cho mục đích du lịch.
Mặc dù có phần trong tôi hay bị những nơi bí ẩn thu hút, nhưng khi xét đến nhiệt độ, độ ẩm, và các mạch nước ngầm; thật tình, tôi không thể chịu nổi mấy cái hang.
Thế giới này cũng giống bao cái khác, nhưng may mà tôi không phải xuống dưới lòng đất.
Nói cách khác, tôi đang thấy cay cay.
"Chúng ta không thể cứ đánh dấu một địa điểm bất kì và đập nó ra à?" (Makoto)
“Tôi nghĩ sắp đến rồi, mong ngài cố chịu đựng thêm một lúc nữa” (Shiki)
Có hai Đại Tinh linh. Tôi biết chắc họ đang ở đó.
Tôi nói ra mong muốn thổi bay mọi thứ và dọn đường của mình, nhưng Shiki đã phản ứng lại.
… Tôi không thể làm thế hử.
“Waka-sama, nếu làm một cách bí mật thì sẽ không sao-desu wa. Hãy làm luôn nào” (Mio)
“Cô để lộ hết cái ý tưởng đó ra ngoài rồi. Shiki cũng đã nghe thấy. Nó không còn là một bí mật nữa” (Makoto)
“Shiki thì chả sao hết-desu. Em sẽ giả vờ như thể anh ta chưa nghe thấy gì” (Mio)
“Mio-dono, bất kể có thế nào, việc đó cũng sẽ trở nên quá lộ liễu. Mục tiêu của chúng ta là điều tra sự bất thường trong đền, làm ơn hãy kiềm chế những hành động mang tính bạo lực” (Shiki)
Có vẻ đến cả Shiki cũng phải phản đối cách làm bạo lực của Mio.
….
Hửm?
(Ane-sama, đây chính là sự thật. Sức mạnh quân sự của Thương đoàn Kuzunoha đã đạt đến cấp độ quốc gia, chỉ với ba người này. Hơn thế nữa, ngay cả khi tình hình hiện tại có thể sẽ khiến chúng ta gặp vấn đề với các Đại Tinh linh, họ chẳng tỏ vẻ lo lắng chút nào) (Sari)
(Chị hiểu rồi. Nhưng Sari, chúng ta vẫn chưa biết bản thân Raidou mạnh đến mức nào mà) (Lucia)
(Em không nghĩ rằng hai người mạnh đến thế lại chọn chủ nhân dựa vào dòng dõi và quyền lực chính trị. Như Phụ hoàng đã nói, Raidou không phải người ta có thể đối đầu. Em cũng đã đi đến kết luận tương tự) (Sari)
Tôi cứ nghĩ họ đang im lặng, nhưng thật ra là đang bàn chuyện bằng thông tâm thuật.
Tôi mở rộng phạm vi tìm kiếm của [Sakai] để xác nhận vị trí của Đại tinh linh, giọng nói của họ tình cờ lẫn vào đó.
Chúng tôi đã phân tích xong thứ mà Rona hay dùng, vậy nên nghe ngóng là điều khả thi.
May mà tôi hay có thói quen kiểm tra các cuộc hội thoại bằng thông tâm thuật mỗi khi dùng [Sakai].
… Nghe trộm là một việc tồi tệ.
Nhưng trong cuộc chiến thông tin, kẻ có lỗi chính là kẻ đã để lộ bản thân.
Rona cũng có cùng một cách suy nghĩ như vậy, đó là lí do cô ta đang bảo mật đường truyền thông tâm thuật của mình.
Mà thôi kệ, cứ gạt tội lỗi sang một bên đi.
(… Trong trường hợp đó, nếu một tên ngu ngốc nào đấy đã tạo ra tình cảnh này nhằm chống lại cha, hoặc chính cha là người đã thực hiện, hoặc là vì một lí do khác; sự cố này sẽ mang lại lợi ích cho chúng ta) (Lucia)
(Em không nghĩ cha là người đã làm điều này. Có thể là vì muốn xác định sức mạnh của Raidou, ông ấy sẽ không tự mình làm mà giao lại cho chúng ta) (Sari)
(Bằng cách lợi dụng các Đại tinh linh và đẩy chúng ta vào nguy hiểm ư?) (Lucia)
(Bỏ qua các Tinh linh, cha rất mực tin tưởng rằng Ane-sama và em có thể thấy được chút ít sức mạnh của Raidou) (Sari)
(… Đúng vậy, bất kể chuyện gì xảy ra, chúng ta có rất ít cơ hội trở thành Quỷ vương tiếp theo. Ngay cả khi ta mạnh mẽ, người phụ nữ … còn những công dụng khác) (Lucia)
(Để hỗ trợ cho quỷ tộc, chúng ta đã được sắp đặt để làm vợ những người có quyền lực hoặc là các bán nhân khác. Điều này sẽ giúp ổn định tình hình chính trị và tạo ra những mối quan hệ hữu nghị tốt đẹp) (Sari)
(Đúng thế. Không phải là chúng ta không có Nữ hoàng, nhưng trường hợp đó ít khi xảy ra. Ani rất giỏi làm chính trị … Sari, em cũng nghĩ như vậy nhỉ) (Lucia)
Nội dung trò chuyện của họ nặng nề quá.
Chúng tôi đã hồi phục cho 10 người sống sót, ngoài ra không còn ai nữa.
Mọi người đều đang được kết giới bảo vệ, điều này chắc đã làm hai cô nàng kia hạ thấp cảnh giác.
Chắc họ nghĩ rằng không ai có thể chống lại các Đại Tinh linh.
Ít nhất, hai cô gái đó không đủ mạnh để đấu với Long Thượng Đẳng hoặc là Đại Tinh linh.
(Raidou, nếu cậu ta mạnh đến thế, tất cả những điều cậu ta đã làm từ trước đến giờ sẽ hoàn toàn là giả mạo. Có thể cho rằng Raidou đã lập ra cả một kế hoạch chi tiết trước khi liên lạc với chúng ta) (Lucia)
Lucia-san đang rất thận trọng với tôi.
… Đúng là tôi đang giả vờ, nhưng nó lại rất khác với suy nghĩ của Lucia-san.
Thật là đáng tiếc mà.
(Hiện giờ em chưa biết gì về việc đó, nhưng chúng ta cũng nên chuẩn bị sẵn tinh thần) (Sari)
(Nguyên nhân chúng ta được chỉ định làm hướng dẫn viên cho cậu ta hôm nay chắc là vì Raidou đã trả lời câu hỏi của cha về hôn nhân lúc trước, đúng chứ?) (Lucia)
Baha !!
H-Hôn nhân ?!
(Em vẫn đang phân vân, nhưng Ane-sama thì đã hoàn toàn từ chối rồi nhỉ?) (Sari)
Phân vân…
Phân … vân á?
Có nghĩa cô ấy vẫn chưa quyết định!
Mà lại không phải là từ chối!
Sao lại không phải từ chối chứ?!
Thật hả trời?
Nhưng với một cô bé thì không thể đâu.
Điều đó đã không đúng về mặt đạo đức rồi.
Ngay cả trong những game eroge 2d, tôi luôn né tránh cái lựa chọn đó.
Và thực tế, dù có cố tưởng tượng ra … tôi cũng chả thể làm nổi.
(Nếu em không muốn trở thành cô dâu, vậy thì ít nhất hãy cố thu thập thông tin đi. Nếu có chuyện gì xảy đến, em sẽ phải trở thành tấm khiên của Raidou và bỏ mạng. Làm cho Raidou nghĩ tốt hơn về quỷ tộc, chắc cha đang muốn hai ta làm vậy đấy) (Lucia)
(Hoặc có thể ông ấy muốn ta chứng kiến sức mạnh của Raidou và suy nghĩ lại về lựa chọn của mình) (Sari)
(Fuh… cũng có lí. Thành thật mà nói, cậu ta đã vượt qua những quan niệm thông thường. Chị biết chắc rằng mình sẽ không thể thắng nổi, cho dù cậu ta tay không tấc sắt. Không, chị đã hiểu ra từ lâu rồi. Cậu ta có thể biến mất ngay tức khắc mà không để lại dấu vết. Nhưng cái thái độ coi nhẹ sức mạnh của bản thân đó thì thật là ... ) (Lucia)
(Em thì thấy nó khác với việc coi nhẹ bản thân. Anh ta giống một người bình thường nhưng lại có được nguồn sức mạnh to lớn) (Sari)
(Nếu vậy thì Raidou còn nguy hiểm hơn nhiều. Một người sở hữu từng đó sức mạnh và sử dụng nó như chuyện thường ngày, thảm họa sẽ ập đến bất cứ khi nào) (Lucia)
(Phải, đó là lý do nó rất cần thiết; một tồn tại sẽ đảm bảo rằng Raidou sẽ không hướng nanh vuốt vào quỷ tộc) (Sari)
(… Ý em là người đó chỉ có thể là một trong hai ta sao? Nhưng, xét về tuổi tác và ngoại hình, trừ khi Raidou có sở thích khác lạ, người đó sẽ là chị) (Lucia)
Tôi làm gì có cái sở thích quái đản nào như thế !!
… Hm, eh, phản ứng đó, chả có nhẽ…
(Ane-sama, chị là một trong những người sẽ gánh vác kỉ nguyên tiếp theo của quân đội quỷ tộc. Nếu có thể, giúp em một chút cũng có chết ai đâu) (Sari)
(Sari cũng sẽ lo việc quản lí việc ngoại giao và thu thập thông tin trong tương lai. Em mà không làm rạng danh Rona thì sẽ rắc rối lắm đấy. Nếu đem ra so sánh, Io và Reft - thầy của chị - không phải phàn nàn gì về quân đội cả. Nếu chị phải làm một công cụ chính trị với cái danh công chúa, sẽ tốt hơn nếu cuộc hôn nhân đó là với một Đại chúa tể) (Lucia)
Nó đang đến!
Tôi chuyển sự tập trung của mình sang thứ đang lao đến với tốc độ cao!
“Mio, Shiki! Có vẻ họ là những người đến đón chúng ta” (Makoto)
“Ara, thế thì chúng ta không cần phải khóa miệng Shiki lại nữa” (Mio)
"Oh ... nhưng Bệ thờ lớn là một nơi mang tầm vóc lớn lao, nếu đến đó thì mọi việc sẽ dễ dàng hơn" (Shiki)
Tôi hiểu rồi.
Trong trường hợp đó…
“Thế thì tôi biết đường đấy, hãy đẩy nó lại nào. Tôi sẽ tự mình làm” (Makoto)
Tôi biết nơi nó đang hướng đến.
Đây là đền thờ của Thổ Tinh linh, vì thế tôi nghĩ chính nó đang bay đến đây.
Dù có là ai thì cũng không quan trọng mấy.
"Em có thể làm mà" (Mio)
“Nó có vẻ tương đối lớn, tôi sẽ để cô bảo vệ Sari-san và Lucia-san” (Makoto)
Nó to ra phết đấy.
Nó có thể còn lớn gấp đôi dạng nhện của Mio.
Cùng kích thước với những loại xe tải cồng kềnh nhất.
Tôi chưa thấy được chi tiết, nhưng dựa vào kích thước, chắc không nhầm lẫn được đâu.
“Nó sẽ phá vỡ mấy bức tường kia. Đợi đã, một con bò ư?! ”(Makoto)
To quá!!
Không, tôi chưa bị ngạc nhiên gì mấy, nhưng bò á ?!
Thấy được chúng tôi, nó bắt đầu đá chân sau.
Đến cả chuyển động của nó cũng giống bò.
Nhưng … vài chỗ thì lại khác hẳn.
Mặc dù gần với bò nhất, nó có một bộ bờm; thay vì móng guốc, chân nó toàn là vuốt nhọn dài ngoằng; thậm chí còn có cả răng nanh giống hổ nanh kiếm.
Lông nó chỉ có một màu đen tuyền, trông rất cứng cáp; phần giống bò nhất là cặp sừng dày và nhọn.
Đôi mắt của nó tỏa sáng dữ dội; tôi không nghĩ nó còn giữ được sự tỉnh táo.
Đại Tinh linh mà còn trông thế này sao.
Tất cả những con đã xuất hiện đều không thể nói chuyện được!
…
Đôi mắt của nó sáng hơn nữa.
Geh!
“Mio, làm gỏi nó đi!” (Makoto)
“Vâng!” (Mio)
Tôi không cần phải xác nhận liệu cô ấy có thể làm hay không.
Hừm, Shiki cũng đang tạo ra thêm nhiều lớp kết giới khác.
Tôi rất mừng khi có những tùy tùng đáng tin cậy như họ.
Mặt đất và các bức tường biến hết thành màu đen, những cọc đá nhọn hoắt bắt đầu mọc lên.
Mio gấp cái quạt lại và chạm vào một cái, chúng tan rã toàn bộ.
Vừa kịp lúc!
Đúng là Mio có khác.
“Shiki, hãy bảo vệ hai người này. Mio, nếu nó còn định làm gì, hủy bỏ ngay trước khi nó kịp kích hoạt!” (Makoto)
"Như ngài muốn" (Shiki)
“Xin cứ để đó cho em, Waka-sama” (Mio)
Mệnh lệnh tôi đưa ra rất đúng thời điểm.
Đại tinh linh cúi đầu xuống như đang chuẩn bị đấu một trận bò tót vậy. Cặp sừng của nó xoắn lại như một sinh vật sống, và nó hướng chúng về phía tôi.
Uoh, hay đấy.
Đó là phép thuật biến đổi sao? Khoan đã, nó đang lao đến đây à!
Nhưng nếu nó muốn đọ sức thì không vấn đề gì.
Hãy dọn đường đến Bệ thờ lớn thôi nào!
“Wa, ngài định chặn nó lại sao?!” (Lucia)
“Vô ích thôi…” (Sari)
Phớt lờ giọng nói của hai cô gái, tôi trả lời con bò đang lao đến bằng cách của riêng mình.
Tôi kích hoạt giáp ma lực và dừng lại ngay trước khi đâm phải anh bạn đó.
Và rồi, phần mũi của cặp sừng đang hướng đến… tôi dùng hai cánh tay ma lực tóm lấy chúng.
Con bò khổng lồ vừa lao đến tôi trong khi đổi hướng bỗng tỏ vẻ run sợ, nó dừng lại trước mặt tôi.
“Không thể nào, nó to như thế cơ mà! Vô lí hết sức” (Lucia)
“Ngài chặn nó lại mà không cần niệm phép …” (Sari)
“Giờ thì, Đại Tinh linh-dono, tôi sẽ đưa anh về lại phòng mình nhá!” (Makoto)
Tôi tiến lên một bước.
Tch, đúng là 4 chân có khác.
Nó đang chống cự.
Nhưng đây chả khác nào đấu vật.
Nếu sự cân bằng bị phá vỡ, tiếp theo chắc chắn sẽ phải tung hết sức.
“Nó dừng lại rồi. Không, ngài ấy đang đẩy nó lại, từng chút một” (Lucia)
“Ah, liệu đó có phải khả năng vật chất hóa ma lực trong báo cáo của Rona? Một cơ thể làm hoàn toàn từ ma lực dạng rắn. Ngay cả khi đang tàng hình, nó vẫn uy lực đến thế ư?” (Sari)
Có lẽ nó không thích bị túm sừng, con bò lắc đầu lia lịa.
Nhưng tôi sẽ không buông ra đâu.
Tôi tiếp tục đẩy một cách vô tư.
Nó đang bắt đầu vỡ ra rồi.
Nếu vậy, tôi chỉ cần đổi sang cái khác.
Tôi vẫn còn rất nhiều cách mà.
Được!
“Mio, Shiki, Lucia-san, Sari-san; tôi sẽ đẩy một phát đến hết, mọi người hãy đi theo tôi tới Bệ thờ lớn” (Makoto)
Tôi dồn sức lực vào đôi chân.
Cho dù nó có lắc đầu mạnh cỡ nào, có giậm chân xuống đất để lấy đà bao lâu, tình cảnh của nó vẫn sẽ là bị tôi đẩy đi.
Khoảnh khắc sự tức giận xuất hiện trong mắt con bò, tôi ngay tức khắc dồn hết lực và đẩy nó về chỗ ban đầu.
Tăng tốc từ từ và đều đặn.
Cuối cùng, nó bị đẩy lại như khi nó lao đến tôi.
Tôi đã thực hiện một * Yorikiri * đến Bệ thờ lớn. <Trans: kĩ thuật đẩy của Sumo>
Cơ thể tôi cảm thấy thật mãn nguyện.
“YORIKIRI! Đùa thôi. Nếu Tomoe ở đây, cô ấy có thể đã rất vui mừng vì cảnh này” (Makoto)
"Vâng. Nó rất lộng lẫy” (Shiki)
“Thực ra nó cũng không lớn lao đến thế đâu-desu wa ne. Có thể nó vẫn còn hơi ít để kết thúc chuyện này” (Mio)
Trái ngược với chúng tôi, những người đang ăn mừng, hai cô gái quỷ tộc đang hạn hán lời.
Có lẽ họ đang nói chuyện bằng thông tâm thuật, nhưng vì đang ở giữa trận chiến, tôi sẽ không nghe trộm làm gì cả.
Con bò khổng lồ đứng dậy, và tất nhiên, nó lườm tôi và cố làm gì đó.
Nhưng Mio đã vô hiệu hóa hết rồi, nó sẽ không thể kích hoạt thêm cái nào nữa.
"Đuợc rồi. Shiki, điều tra đi. Tôi sẽ bảo vệ Lucia-san và mấy người kia, Mio, nhiệm vụ của cô là làm Đại tinh linh đó bình tĩnh lại. Có vẻ nó đang tức điên lên đấy” (Makoto)
"Đã rõ" (Shiki)
"Em biết rồi. Nhưng Waka-sama, em giết nó được không?” (Mio)
“Không, dĩ nhiên là không rồi. Chỉ cần kiềm chế nó lại thôi” (Makoto)
“… Em muốn ngài nói rằng: ‘Tôi không phiền đâu’ cơ ” (Mio)
Làm gì có chuyện tôi nói thế!
Đó là một Đại tinh linh đấy!
Vì là Đại tinh linh, chắn chắn nó sẽ rất quyền lực.
Tôi biết rằng sẽ không tốt tí nào nếu tự mình quyết định mà chưa nghe nó nói.
Sẽ rất rắc rối nếu nó được chính mụ Nữ thần ra lệnh.
Không phải là tôi muốn chuyện đó xảy ra, có điều gần đây mụ ta chưa xuất hiện lần nào.
Susanoo-sama và nhóm của ngài ấy đã quở trách và đặt ra cho mụ những giới hạn nào được nhỉ?
… Nghĩ về việc đó cũng đủ làm tôi rợn tóc gáy.
Đến cả Athena-sama, người trông yếu nhất nhóm, cũng vẫn có thể di chuyển rất điệu nghệ và mạnh vật vã.
Cuối cùng, người phụ nữ đó đã củ hành tôi đến mức không dậy được nữa, mà lại còn trong một bộ vét mới đau.
Thần linh đáng sợ thật.
Ngoại trừ con Bọ đó ra.
“Wa-Waka-sama!” (Shiki)
“Shiki, có chuyện gì vậy?” (Makoto)
"Một con nữa đang bay đến đây!" (Shiki)
Lại nữa à?
"Đến cả Hỏa Tinh linh nữa sao?!" (Lucia)
Ah, Lucia-san mở miệng rồi.
“Không chỉ Behemoth, mà ngay cả Phoenix… cứ đà này, thủ đô sẽ biến thành tro bụi mất. Tôi từng nghĩ các Đại tinh linh ít nhất vẫn chưa phát điên mà chỉ có nơi này là đã biến đổi. Vậy nên chúng tôi tưởng có thể tự mình xử lí vụ này” (Sari)
Sari cũng mở miệng theo kìa.
Ah, ra là Behemoth.
Tôi rất xin lỗi vì đã gọi Đại Tinh linh là con bò khổng lồ.
Nhưng cả Phoenix cũng thế sao.
Không cần phải đi xuống cái hầm ngục nào nữa, tôi thấy … may mắn quá.
Họ đã giải thích với tôi rằng chúng là các Đại tinh linh, nhưng lại không kể chi tiết hơn. Giờ đây khi đã biết tên chúng, tôi có thể yên lòng rồi.
“May thật đấy nhỉ? Vậy thì Shiki sẽ xử lí Phoenix— ”(Makoto)
“Shiki, anh hãy chăm sóc con bò đó. Tôi sẽ lo con chim” (Mio)
“Mio” (Makoto)
Mio bỗng chen ngang.
Thế còn việc xử lí con bò- ý tôi là Behemoth, thì làm sao?
Ah, cái mạng nhện đen đó biến mất kìa.
Điều đó sẽ chỉ làm nó tức giận hơn mà thôi.
Shiki sẽ gặp rắc rối nếu phải đổi nhiệm vụ bất thình lình.
“À, không. Tôi nghĩ sẽ đơn giản hơn nếu Waka-sama và Mio-dono cùng nhau xử lí chúng” (Shiki)
Ah, nếu nghĩ lại, Shiki có nói rằng anh ta gặp rất nhiều khó khăn trong trận chiến với Lancer.
Tôi muốn anh ta điều tra sự kiện này, vậy nên chắc tôi sẽ phải tự mình đối phó với cả hai con luôn.
“Tôi có hứng thú với con chim hơn là con bò-desu. Được, đổi thôi nào ~ ”(Mio)
“Không sao đâu, Shiki. Tôi sẽ đối phó với cả ha- ”(Makoto)
“Shiki, không phải đây là cơ hội để chúng ta cố hết sức mình sao? Hay là anh … muốn đùn đẩy mọi thứ phiền phức sang Waka-sama? Mất một lớp da thì thế nào nhỉ?” (Mio)
“? !!” (Shiki)
“Không, tôi muốn Shiki điều tra —” (Makoto)
“Waka-sama, ngài có thể để tôi lo con này không? Nó là Thổ Đại Tinh linh, một đối thủ xứng tầm với tôi mà! Làm ơn!” (Shiki)
Tôi không thể nói hết câu à!
Nếu anh đã muốn đến thế, tôi sẽ để anh tự lo liệu vậy.
Đằng nào thì tôi cũng vẫn sẽ hỗ trợ bọn họ nếu có chuyện xảy ra.
Nếu vậy, theo dự kiến, tôi sẽ bảo vệ Lucia-san và những người khác.
“Phải thế chứ-desu. Nhanh chóng hành động luôn đi. Vậy thì, Waka-sama, em sẽ ăn con chim đang tự nướng chính mình- ý em là kìm hãm nó lại. Dù sao thì, em sẽ trở lại ngay” (Mio)
…
Tôi cảm thấy không ổn chút nào.
◇ ◆ ◇ ◆ ◇ ◆ ◇ ◆
<Góc nhìn bé Sari>
Ngay sau khi trận chiến bắt đầu, tôi -Sari-, chỉ đơn giản là đang chứng kiến khả năng của Raidou và Thương đoàn Kuzunoha.
Tôi nhanh chóng hiểu ra rằng mấy người như Tướng quỷ hoặc vua cha; không thể dùng họ làm thước đo với Thương đoàn Kuzunoha được.
Ngay từ đầu, những người có thể một mình ngăn chặn các Đại Tinh linh đã là quá tầm hiểu biết của tôi rồi.
Thứ sức mạnh trong tưởng tượng của tôi khác hẳn so với thực tế.
Đó chính xác là những gì đang xảy ra.
Quay trở lại một khoảng thời gian trước đây, một mạo hiểm giả tên là Sofia đã hợp tác với quỷ tộc.
Sức mạnh của cô ta thật không dễ nắm bắt chút nào.
Có vẻ cô ta đã đánh thắng một Long thượng đẳng cùng với vài người nữa, nhưng trong mắt tôi, cấp độ của cô ta chẳng khác nào Io lúc dùng đến con bài tẩy của mình.
Tôi chủ yếu làm ở bộ phận thu thập thông tin, nhưng Ane-sama lại giàu kinh nghiệm hơn trong việc nhìn thấu sức mạnh của đối phương. Đến cả chị ấy cũng không thể xác định sức mạnh của Raidou, thế nên tôi nghĩ anh ta đang bị chính sức mạnh của mình kiểm soát.
“Này này, chuyển động của ngươi lề mề quá đấy-desu yo, con chim kia!” (Mio)
Cô gái tóc đen, Mio, người như thể đang lướt trên không trung, tàn phá bầu trời cùng với đối thủ của mình, Phoenix.
Người còn lại, Shiki, đang đối phó với Behemoth trên mặt đất khá là dễ dàng.
Phoenix có một biệt danh khác là “bất tử”. Bỏ qua việc điều đó đúng hay sai, nó dường như đang sở hữu khả năng tái tạo mạnh mẽ hơn cả Tướng quỷ Io.
Thực ra, nó đã dính đòn của Mio và bị gãy cánh mấy lần rồi, nhưng nó vẫn có thể tái tạo lại ngay tức khắc. Dựa theo tình hình hiện tại, như Mio vừa mới nói, chuyển động của nó đang ngày càng chậm lại.
Nếu đó là bằng chứng cho sự suy yếu, Mio đang áp đảo một Đại Tinh linh.
Phoenix, sinh vật mà cha tôi hay nói rằng luôn theo chủ nghĩa hòa bình, lại đang dùng đến bạo lực, nó hoàn toàn khác với những gì tôi được nghe kể. Nhưng đây chắc chắn là một Đại Tinh linh.
Bất kể nó là loại sinh vật sống nào đi nữa, không đời nào một cá nhân lại có thể chống lại nó.
“Cái này cũng vẫn không hiệu quả sao! Để nghĩ rằng đối phó với thổ nguyên tố lại khó khăn đến mức này!” (Shiki)
Shiki nói lên những lời đó sau khi phép thuật của anh ta phân tán dưới chân Behemoth.
Theo một nghĩa nào đó, trận chiến của anh ta làm tôi ngạc nhiên hơn là Mio.
Behemoth là một Thổ Đại Tinh linh.
Như Shiki đã nói, nó là sinh vật nằm ở đỉnh cao của khả năng vận dụng thổ nguyên tố.
Dựa theo báo cáo của Rona, anh ta vốn là một Lich mang tên Larva, hai người đó đã quen biết nhau từ trước. Lich là cấp độ cao nhất của undead, nhưng nó cũng nằm trong địa phận của thổ nguyên tố. Nói cách khác, không một Lich nào có thể chống lại Behemoth.
Ngay cả khi anh ta tạo ra một đội quân, tất cả sẽ biến thành bùn chỉ với một tiếng gầm của sinh vật kia. Cho dù là kiếm hay phép thuật đi chăng nữa, anh ta cũng không có cơ hội gây sát thương lên cơ thể nó.
Tuy nhiên, sức mạnh của nó đang bị yếu đi rất nhiều, thậm chí nó còn bị thương bởi một vài phép thuật.
Tôi phải nói rằng mình nên vứt bỏ những quan niệm thông thường của bản thân khi chứng kiến trận chiến đó.
Là một người chuyên đi nghiên cứu phép thuật, sức chiến đấu của anh ta thật quá phi thường.
“Bước thứ 13! Từ bước 1 đến bước 4, khai triển. *Đũa* *Gươm* *Cốc* *Xu* ”(Shiki)
?!
Sức mạnh của Shiki đột ngột tăng lên.
Và như thể anh ta đang tự gia cường bản thân, một nguồn sức mạnh dày đặc đã kích hoạt.
Anh ta nhắc đến 4 từ.
Nói cách khác, anh ta kích hoạt tận 4 phép tăng cường một lúc ư?
Phép thuật mạnh mẽ mà chỉ cần 1 câu chú thuật ngắn gọn...
Không chỉ Shiki; cả ba người trong Thương đoàn Kuzunoha đều có khả năng niệm chú với tốc độ bất thường…
Nếu quỷ tộc chỉ cần sở hữu một phần nhỏ của cái kĩ thuật đó thôi, chúng tôi sẽ có thể mở rộng và tạo ra thêm nhiều sách lược nhằm phục vụ chiến tranh. Tôi dám chắc đó là sự thật.
Họ lại đang vô tư làm điều đó một cách rất tự nhiên.
Tay Shiki hiện đang đeo 4 chiếc nhẫn.
Tận 4 cái lận.
Vậy thì đó chắc hẳn là kết quả của phép thuật mà anh ra tạo nên.
“Bước thứ 7, *Địa ngục*, giải phóng và kích hoạt. *Ngôi đền sương mù Nivlheim*, hãy làm sinh vật kia tan biến -? !! ”(Shiki)
Ngay khi cơ thể Shiki tụ tập một lượng lớn ma lực và chuẩn bị giải phóng, Behemoth biến đổi cặp sừng của nó, từ 2 cái nhập vào làm 1.
Đôi mắt nó sáng lên.
Chiếc nhẫn đeo trên ngón tay hồng hào của Shiki vốn đang tỏa sáng, nhưng nó bỗng vỡ ra và biến mất.
Chắc hẳn phép thuật của anh ta đã thất bại rồi.
Hoặc có lẽ nó đã bị can thiệp trước lúc kích hoạt.
“Arara, nó vỡ rồi sao, thế thì sẽ mất một thời gian để anh dùng lại lần nữa đấy. Mặc dù đang hành động theo bản năng, Tinh linh kia vẫn có thể nhận ra độ nguy hiểm của thứ đó” (Raidou)
Là Raidou.
Tôi thấy Shiki khá nguy hiểm, nhưng Raidou thì vẫn như mọi khi. Tôi không thể cảm nhận được tí gì về anh ta.
Kể từ lúc chúng tôi đặt chân vào ngôi đền hỗn loạn của các Tinh linh, khoảnh khắc duy nhất anh ta tỏ vẻ khó chịu là khi ngôi đền biến thành một cái mê cung.
“Với một viên đạn thịt, khả năng của ngươi rắc rối đến bất ngờ đấy! Ngươi còn có thể hủy bỏ phép thuật trước khi nó kích hoạt !! ”(Shiki)
Trong khi nói vậy, Shiki lao về phía Behemoth.
Shiki, người rõ ràng là một pháp sư, lại đang muốn đánh cận chiến. Đối với tôi, đó là hành động vô ích.
Phép thuật của Raidou là trường hợp đặc biệt.
Không tồn tại một pháp sư nào trên thế giới này có thể làm giống anh ta.
Tôi dám chắc điều đó.
"Ascalon!" (Shiki)
Shiki đã niệm xong câu chú thuật ngắn mà chưa bị hủy bỏ; cây gậy trong tay anh ta hóa thành một thanh kiếm lớn.
Với một phong cách không mấy điệu nghệ, anh ta vung kiếm về phía sừng của Behemoth.
Thanh kiếm đen tạo ra một tiếng ồn chói tai.
Nhưng Shiki đang cười.
“Bước thứ 6, *Fray*, giải phóng. *Tinh linh Vương kiếm thuật* “(Shiki)
Chuyển động của Shiki ngay lập tức thay đổi.
Nó thay đổi thành những chuyển động của một chiến binh hoang dã, bạo lực và bản năng.
…Thật quá đỗi điên rồ.
Thế đòn thứ nhất để làm gì vậy?
Nhưng từ lúc đó trở đi, Shiki trình diễn khả năng kiếm thuật đến mức làm Lucia-ane sama, người đang đứng cạnh tôi, phải tròn mắt ngạc nhiên.
Với sự thay đổi bất ngờ này, các đòn tấn công của Shiki đang dần gây sát thương lên Behemoth.
Nhưng ngay cả vậy, dù không đến mức như Phoenix, sinh vật đó cũng sở hữu khả năng tái tạo.
Sự tái sinh diễn ra nhanh hơn, cứ đà này, chỉ có Shiki là người sẽ bị mất sức.
… Có vẻ Shiki không phải kiểu người định chiến đấu theo bản năng, chắc anh ta đã có sẵn kế hoạch nào đó trong đầu rồi.
Anh ta dựa vào chiến thuật để tạo ra phong cách chiến đấu cho bản thân.
Về cơ bản, tôi cũng hay làm thế. Vậy nên tôi mới có thể nhận ra một chút.
Loại kiếm thuật đó đi theo kiểu bản năng, có thể Shiki đang tuyệt vọng nên đã đánh cược vào phong cách tốt nhất của mình.
Đôi lúc tôi vẫn thấy được sự bình tĩnh trong ánh mắt đó, tôi nghĩ anh ta chưa đến mức tuyệt vọng đâu.
"Ta không thể dùng nhẫn phép, nhưng thế này thì sao nào! " (Shiki)
Chân, răng nanh, sừng, và toàn bộ cơ thể của nó đều sẽ mang lại cái chết ngay lập tức.
Nó còn không cần dùng đến phép thuật nào.
Shiki vẫn né được hết và tiếp tục phản công.
…
Lạ thật đấy.
Số nhẫn Shiki đeo trên tay giờ lại thay đổi rồi.
Mặc dù đáng lẽ một cái đã bị phá hủy, nhưng số lượng...
* Kaki ~~ n *
…
Thanh kiếm đen của Shiki găm chặt vào sừng Behemoth.
Như thể dính vào đó vậy.
Tệ quá!
Tôi nhìn Raidou.
Anh ta vẫn không định làm gì sao ?!
Chiếc sừng cứng và nhọn hoắt đó đang ngoằn ngoèo như một cái xúc tu.
Rắc rối thật!
Behemoth mở to miệng, và mấy cái răng nanh sắc nhọn nuốt chửng Shiki.
"Bước thứ 8, [Ragnarok], giải phóng" (Shiki)
Trong khi Shiki lẩm bẩm, một phần cơ thể anh ta đã bị cắn nát.
Uh.
Tại sao ... Tại sao Raidou vẫn có thể bình tĩnh khi đồng đội gặp nguy hiểm thế kia!
Theo đánh giá của tôi, anh ta đáng lẽ sẽ không bao giờ làm thế với người thân của mình.
“Kết thúc rồi nhỉ. Nhưng căng thật đấy. Nếu anh ta không sử dụng [Gemini] từ trước, nhiều khả năng Shiki sẽ bại trận” (Makoto)
Eh?
"Dây xích thứ nhất, Cuồng Nộ Xích" (Shiki)
Giọng nói đó phát ra ngay cạnh Behemoth.
“Uhm, đó chính là cơ sở để kiểm soát giới hạn của những chiếc nhẫn đòi hỏi dòng máu trong tim. Chính việc luyện tập đã cứu sống anh ngày qua ngày đấy. Làm tốt lắm, Shiki”(Makoto)
Ah, Shiki đang ở kia.
Nhưng, người vừa bị ngoạm…
Khi tôi nhìn kĩ, đó chỉ là một con búp bê bằng đất.
Và Shiki, người vừa hô lên “xích thứ nhất”, đúng theo lời anh ta, những sợi xích bỗng quấn quanh người Behemoth.
Một phép thuật phong ấn ư?
Shiki biết bao nhiêu cấm thuật, thuật nguyền rủa và phép tấn công vậy?
Theo lời kể của Rona, anh ta chắc hẳn vẫn là Larva như trước, nhưng tôi thấy người này còn giỏi hơn Rona nhiều.
Kẻ tên Larva mà Rona từng biết giờ chỉ còn là dĩ vãng mà thôi.
Không thể liên hệ chúng với nhau được nữa.
“Shiki, đừng chùn bước! Bằng không anh sẽ bị nghiền nát đấy! ”
“Tch !! Dây xích thứ hai, [Biển Bùn]! Dây xích thứ ba [Gleipnir]! ”(Shiki)
Xích quấn khắp người Behemoth.
Những sợi xích không có điểm dừng bay đến từ hư vô.
Không chỉ về mặt vật lí, có vẻ nó cũng dùng thứ sức mạnh đặc biệt nào đấy, Behemoth không làm loạn nữa.
“Hah… Hah…” (Shiki)
"Làm tốt lắm. Kích hoạt Bước thứ 9 [Gemini] và Bước thứ 8 cùng một lúc, rất ấn tượng” (Makoto)
“… Không đâu ạ, đó là cả một trận chiến vật lộn. Tôi không thể niệm phép được, đến cả mấy cái nhẫn cũng không nốt” (Shiki)
“Không, tôi thấy nó tuyệt lắm mà. Khi gặp phải đối thủ cùng nguyên tố mạnh mẽ hơn, anh sẽ phải đương đầu với khó khăn. Tôi đã nghĩ mình sẽ giúp một tay nếu tình hình trở xấu, nhưng may mà điều đó là không cần thiết” (Makoto)
Anh ta chẳng có vẻ gì là muốn giúp cả.
Raidou biết chắc rằng Shiki sẽ có thể ngăn Behemoth lại.
Ngoài ra, sau trận chiến, Raidou có vẻ hơi khác so với lúc nãy.
Cảm giác yên tâm khi ở cạnh anh ta.
Như Lucia-anesama đã nói, liệu đây có phải là bản chất thật của Raidou?
"Kích hoạt bước thứ 10 trở đi vẫn chưa ổn định được. Tôi sẽ cố hết sức mình" (Shiki)
“Bây giờ anh nên nghỉ ngơi đi. Có vẻ phía Mio cũng gần xong rồi, vậy nên khi vụ việc đã tạm lắng xuống, tôi sẽ để anh điều tra” (Makoto)
Phía Mio.
Đúng thế. Bên đó khá yên tĩnh nên tôi không để ý nhiều.
“Đúng là Mio-dono có khác” (Shiki)
“Mọi chuyện sẽ kết thúc trong đòn tiếp theo. Tôi đã quan sát con Phoenix đó, có vẻ nó đang dùng cánh để tấn công. Anh thấy đấy, nó rải lửa bằng cách vẫy vẫy đôi cánh của mình. Và rồi, kia kìa, chúng rơi như mưa xuống một địa điểm nhất định. Nãy giờ Mio toàn phòng thủ bằng mạng nhện của cô ấy, nhưng giờ thì…” (Makoto)
Đúng theo lời nhận xét của Raidou, mỗi lần Phoenix vỗ cánh, hàng ngàn cái lông lại rụng ra, chúng trôi nổi trên không trung và phát sáng.
Cô ấy ... phòng thủ nãy giờ chỉ với mạng nhện thôi ư?
Tôi chắc chắn mình chỉ có thể chặn một cái lại nếu tung hết sức.
Nhưng nếu muốn thoát khỏi đó mà không bị thương, tôi không rõ mình có làm nổi không.
Một nguồn ánh sáng rực rỡ tỏa ra.
Một lượng lớn các đòn tấn công rơi như mưa xuống đầu Mio và chúng tôi!!
"Nghiêng chúng đi"
“Tất cả chúng đều bay vào cô ấy à. Nó sẽ gợi lại cho mình vài kỉ niệm xấu đây” (Makoto)
Những kỷ niệm xấu sao.
Cái kỉ niệm đó tồi tệ đến mức nào được chứ? <nhắc cho ai đã quên... Thanh niên main nhớ lại đòn spam chiêu thức như mưa của mình lúc gặp Mio lần đầu tiên... @@>
Khi Raidou và Shiki đã nói, cả ngàn ngọn lửa chuyển hướng và tập trung hết vào Mio, sau đó chúng tấn công cô ấy.
Thế nhưng, cơ thể Mio vẫn không sao hết.
Ngay cả khi những đòn tấn công đó sẽ thiêu rụi mọi thứ trành tro.
"Ta sẽ ăn hết và trả lại cho ngươi" (Mio)
Giọng nói của Mio.
Và sau đó là tiếng gào thét đến từ Phoenix.
Đôi cánh ấy, mà không, toàn bộ cơ thể của con chim đang bị đốt cháy bởi một ngọn lửa đen tuyền.
… Phép thuật phản đòn ư?
Tướng quỷ Reft cũng có thể làm điều tương tự, nhưng bác ấy sẽ không bao giờ khiến tất cả các đòn tấn công hướng vào mình.
Mio lướt xuống mặt đất, theo sau là Phoenix đang vừa rơi vừa quằn quại. Nó đang bị ngọn lửa đen thiêu đốt khắp cơ thể.
Liếc nhìn Phoenix, sinh vật hầu như chẳng còn lại gì, Mio cúi chào Raidou.
Mio đang đứng ngay trước mắt chúng tôi sau khi quay lại.
Tôi vô thức nuốt nước miếng.
Vẫn còn sót lại dấu vết của các đòn tấn công.
Đúng như tôi nghĩ, Mio đã ăn trọn tất cả chỗ đó.
Ngoài ra, có cả dấu của những đòn khác nữa.
Loại vải cô ấy mặc trông không được bền cho lắm, nhưng nhiều phần hơi xộc xệch, hơn nữa, nó chưa bị rách chỗ nào.
Có lẽ cô ấy sở hữu khả năng phòng ngự áp đảo hoặc là được thiên phú cho kinh nghiệm chiến đấu.
Cô hoàn toàn trái ngược với Reft, người đã rèn luyện bản thân để bù đắp cho sự thiếu sót về phòng thủ.
“Làm tốt lắm, Mio. Shiki cũng đã làm hết sức rồi. Về cuộc điều tra, cô có thể trợ giúp Shiki không?” (Makoto)
"Chỉ khi ngài đi ăn thịt chim cùng em sau đó" (Mio)
"Ừ, được thôi. Tôi đang được dẫn đi khắp nơi để thăm quan mà, chúng ta sẽ đi cùng nhau” (Makoto)
“Em mong đến lúc đó lắm đấy-desu! Shiki! Đừng đứng đực ra thế chứ, hãy làm cho xong nào. Chúng ta chuẩn bị được đi ăn với Waka-sama rồi! ”(Mio)
Ah.
Chắc đây là tiêu chuẩn mỗi ngày của bọn họ.
Đó chính là lí do họ không tỏ vẻ bối rối.
Họ còn chả cảnh giác chút nào.
Thật khó tin, có lẽ giờ tôi vẫn chưa thể tin được. Nhưng ngay cả khi quỷ tộc dồn hết lực lượng để đánh với Raidou, chắc anh ta sẽ chuẩn bị với vẻ mặt khó chịu không khác lúc nãy là mấy.
Ác Quỷ… thật sự là một tồn tại quá kinh hãi.
Nữ thần và các phe phái đi theo bà ta rải rác ở khắp nơi trên thế giới.
Sẽ không sao nếu tôi giả định như vậy.
Tôi cảm giác rằng mình đã hiểu được một chút lý do tại sao cha lại tỏ lòng hiếu khách với Raidou.
Ông ấy muốn hợp tác với anh ta, để mang lại lợi ích cho phe mình.
Đây chỉ đơn giản là vấn đề thứ tự các bước thực hiện.
Lý do quan trọng hàng đầu là vì chúng tôi không muốn phải chống lại họ.
Nếu Raidou trở thành kẻ thù, quỷ tộc sẽ chẳng thể đề ra kế hoạch hay chiến lược nào nữa, chúng tôi sẽ bị bất lực.
Ngay cả khi có phải vứt bỏ những mong muốn sâu thẳm nhất trong lòng, chúng tôi vẫn phải bắt tay với anh ta bất kể có thế nào.
Tôi hiểu rất rõ điều này.
Và đây nhiều khả năng chính là con đường mà tôi nên chọn.
Không phải Quỷ Vương hay Nữ hoàng; giờ đây trước mắt tôi chỉ còn đúng một con đường.
Tôi không thể phàn nàn khi được sống như con cái của Quỷ vương, và còn được mọi người đối xử rất tốt nữa.
Trái tim và cơ thể này đều không thuộc về tôi.
Cho đến lúc đền thờ Tinh linh trở về trạng thái bình thường, tôi khắc ghi vào trong tâm trí quang cảnh nơi thủ đô mà mình sẽ không được nhìn thấy khi cả nhóm quay lại. <nỗi sợ hãi đã bắt đầu len lõi... @@>
CHƯƠNG 190: PHẦN THƯỞNG HÀO NHOÁNG.
“… Đấy là những suy đoán từ Thương đoàn Kuzunoha về sự kiện bất thường bên trong ngôi đền Tinh linh lần này. Là một người chứng kiến tận mắt nên con khẳng định bọn họ không hề nói dối đâu”
“Hửm, một loại sức mạnh biến chất đã bao trùm cả ngôi đền và khiến mấy Đại Tinh linh tại Bệ thờ lớn cũng phải mất kiểm soát à. Rõ ràng có kẻ đứng sau vụ này mà”
"Vâng. Theo những lời Shiki-dono, có vẻ một loại chất xúc tác nào đó đã bị phân tán vào không khí quanh nơi ấy, và còn là một loại phép mạnh mẽ có thể duy trì trong vòng vài ngày nữa. Âm mưu này chắc chắn xuất phát từ ai đó với ý định chống đối Phụ hoàng đấy ạ”
“Quá rõ rồi. Ngay từ đầu, chẳng có lấy một nhóm hân tộc nào bên trong thủ đô này cả, và cũng chẳng có lấy những hành động đáng nghi nào từ mấy cái tổ chức lẫn đền thờ phụng sự Nữ thần. Nếu đã vậy, tên đó chỉ có thể là một kẻ bên trong nội bộ quỷ tộc này” (Zef)
Vào khoảng thời gian trời mờ mờ tối, trong lúc chờ đợi bữa tiệc diễn ra; Quỷ vương Zef cùng vài ba quan chức nội các và hai cấp dưới thân cận của ông ta, Io với Rona; bọn họ đang ở nơi đây cùng nhau lắng nghe bản báo cáo.
Dĩ nhiên thông tin được truyền đạt lại từ hai người con của Quỷ Vương rồi.
Lucia bên cạnh Sari.
Trước đó, hai người này được giao phó trọng trách hướng dẫn những đại diện Thương đoàn Kuzunoha ghé thăm đền thờ Tinh linh, rồi bị cuốn vào một sự cố. Cả hai đều đã tận mắt chứng kiến toàn bộ sự việc và quay về lâu đài này đây.
Bọn họ vừa hoàn tất những chi tiết cuối cùng trong bản báo cáo.
Sari trả lời mạch lạc hết thảy những câu hỏi Zef đã đặt ra mà không hề do dự, và Zef giờ đây khẳng định lại câu trả lời của cô bé như đã biết chắc kẻ nào đang giật dây phía sau rồi.
“Tuy vậy, đến cả hai Đại Tinh linh cũng không thể khiến Raidou bị mất một cọng lông tơ nào, hừm. Cái danh Ác quỷ thật không phải bịa đặt rồi. Theo những gì ta được nghe, một trong những đòn công kích của cậu ta đã hạ sát khoảng 4 nghìn binh lính thông thường. Thật tình, chỉ mong đấy chỉ là tin đồn phóng đại quá mức mà thôi. Nhưng ai ngờ trên thực tế thì lại còn kinh hoàng hơn gấp nhiều lần như vậy nữa...”(Zef)
“… Sức mạnh của đám người ấy ngang bằng với mấy cường quốc đấy ạ, mà không đâu, nếu thận trọng xem xét lại một chút, có khi bọn họ còn có sức ảnh hưởng lớn đến mức sẽ là thế lực thứ ba trong cuộc chiến tranh này. Dù đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát, thế nhưng ba người ấy đã băng ngang qua khu vườn điên cuồng của những Tinh linh mà mặt mày vẫn tỉnh bơ, thậm chí còn áp đảo Behemoth lẫn Phoenix” (Sari)
“Nếu tùy tùng cậu ấy đặt ngang hàng với một Đại Tinh linh, chúng ta sẽ không thể phủ nhận thứ sức mạnh bá đạo này. Nhưng Rona à, trong báo cáo dạo trước của cô, gã tên Shiki ấy chỉ là một Lich cấp cao thôi mà, đúng không?” (Zef)
Những lời lẽ của Zef hướng về phía Rona, người đang ngồi bên cạnh ông.
“Vâng, cái gã tên Shiki ấy từng được xác định là bị Larva chiếm hữu. Mất bén đi vài năm, anh ta chưa một lần liên lạc với chúng ta. Thật không thể tin nỗi. Larva đáng lẽ đã phải chạm đến giới hạn sức mạnh mà một Lich có thể sở hữu từ lâu rồi mới đúng. Chẳng có cách nào để anh ta đối đầu với một Tinh linh tối cao dù cho sức mạnh có đến đâu đi chăng nữa, chứ đừng nói là đánh bại họ. Chống lại Behemoth chỉ với sức mạnh của undead cứ như là… cố dập tắt một ngọn núi lửa phun trào chỉ bằng một ngọn đuốc vậy. Quá ngu ngốc và thật khó tin. Thần chỉ có thể xem đấy như là một hành động vô nghĩa” (Rona)
“Có thể đôi khi anh ta đã suýt mất mạng, nhưng giữa trận chiến, Shiki-dono đã trình diễn khả năng kiếm thuật xuất sắc và còn dùng đến vài cấm thuật cùng một lúc, tất cả là để đánh bại Behemoth. Cho dù là khả năng cận chiến hay phép thuật mạnh mẽ … con không nghĩ anh ta là một Lich đâu” (Lucia)
Lucia, người im lặng nãy giờ, bỗng phản ứng với những lời bối rối của Rona và nhắc đến phong cách chiến đấu của Shiki.
“Kiếm… Nó đang càng ngày càng rời xa khỏi Larva mà thần từng biết. Dường như những thông tin mà thần đã thu thập không khớp với thực tế. Thần sẽ điều tra về Shiki thêm một lần nữa” (Rona)
“Umu. Nhưng hãy làm thế một cách hòa bình thôi. Ta nghiêm cấm những phương pháp bạo lực” (Zef)
"Thần hiểu rồi" (Rona)
“Và Sari, các Tinh linh-dono đã nói gì vậy? Họ đã lấy lại được sự tỉnh táo rồi chứ?” (Zef)
"Vâng. Họ nói họ định kiểm tra khả năng của bản thân luôn, vậy nên lúc đó rất thuận tiện” (Sari)
“Cái gì…” (Io)
Io lẩm bẩm một cách ngạc nhiên.
“Mio-dono có quát họ vài lần, nhưng cuộc đối thoại giữa họ hầu như khá yên ổn” (Sari)
“Fumu. Chà, họ cũng có quan tâm về mấy người kia, ta nghĩ chuyện đó sẽ xảy ra thôi. Và? ”(Zef)
Không chạm vào chủ đề về Mio, Zef giục cô tiếp lời.
“Cuối cùng, họ đã hứa sẽ gọi cho phe còn lại khi gặp rắc rối; Phoenix hứa với Mio, Behemoth hứa với Shiki” (Sari)
“Kuku, vậy sao. Nghiêm túc đấy, chuyện này đang dần vượt quá tầm kiểm soát rồi, cái thương đoàn đó” (Zef)
“Có vẻ họ còn bàn thêm về một số chủ đề khác sau đấy, nhưng vì phải lo cho những người sống sót, chúng con không còn cách nào khác ngoài rời đi. Chúng con không biết họ đã nói những gì” (Sari)
“Không sao hết. Giờ thì có vẻ kế hoạch của chúng ta đã vững chắc hơn rồi” (Zef)
Zef tỏ vẻ như đang xác nhận suy nghĩ của bản thân.
Nhìn thấy thế, Sari mở to mắt và gặng hỏi.
“Xin thứ lỗi cho sự thô lỗ của con, nhưng Bệ hạ đã nhận ra sự bất thường trong đền từ trước rồi sao?” (Sari)
“… Umu. Không đâu, ta mới chỉ dừng lại ở mức nghi ngờ thôi” (Zef)
“Cả những hành động của Thương đoàn Kuzunoha sao?” (Sari)
"Ta nghĩ con sẽ có thể lôi kéo và khiến họ can thiệp vào vấn đề trước mắt" (Zef)
“… Sức mạnh của họ luôn ạ?” (Sari)
“Về điểm đó, ta đã mong hai con sẽ cố gắng thể hiện mình nhiều nhất có thể. Nếu sự bất thường lần này giống với suy nghĩ của ta, ta có thể chắc chắn rằng nhóm các con sẽ quay về mà không dính phải thương tổn nào” (Zef)
“Raidou-dono, người đàn ông đó, trong một tình thế hiểm nghèo khi họ phải chống lại Behemoth, và cả Phoenix nữa, anh ta vẫn nói đó là điều “may mắn”. Rằng họ không phải đặt chân xuống một hầm ngục nào nữa. Thưa Bệ hạ! Có phải người đã biết Raidou-dono mạnh đến mức nào rồi không?! ”(Sari)
“… Fuh, “may mắn” sao. Cậu ta đã nói những lời thật đáng sợ đấy. Không, ta không nghĩ chuyện lại đi xa đến mức đó đâu. Ngay từ đầu, ta còn không nghĩ hai Đại Tinh linh lại điên lên như vậy. Nếu đã biết trước tình hình, ta sẽ tập hợp quân đội và tự mình xử lí vấn đề. Thực ra ta cũng đã có chuẩn bị sẵn rồi, đúng không hả? Io và Rona” (Zef)
Io và Rona đồng ý với lời của Zef.
Sari thở phào nhẹ nhõm.
"Con đã hiểu rồi. Phe ta mới chỉ coi họ là những cá nhân nguy hiểm, vậy nên con rất muốn biết Bệ hạ đang nghĩ gì về bọn họ. Xin hãy thứ lỗi cho con” (Sari)
“Ta không nghĩ con đang tỏ ra thô lỗ. Đừng bận tâm quá. Thế thì lí do quan trọng nhất lúc này vẫn là thời điểm nhỉ?” (Zef)
“Thời điểm sao ạ?” (Sari)
“Có rất ít người biết được ngày tháng và thời gian Thương đoàn Kuzunoha ghé thăm đền thờ. Trong trường hợp này, những kẻ đã lợi dụng thông tin đó để gây ra sự hỗn loạn là một trong các cấp dưới của ta. Cuộc bạo loạn của các Tinh linh, nó thậm chí còn kéo theo cả hai Đại tinh linh, dựa theo báo cáo chi tiết, nhiều khả năng đây không phải một sự cố được tiến hành hấp tấp. Những kẻ đã lập kế hoạch chắc chắn đã nắm bắt được một lượng thông tin khá lớn. Chúng còn định làm liên lụy đến Thương đoàn Kuzunoha; những vị khách mà đích thân ta đã mời” (Zef)
“?!”
Căn phòng bỗng căng thẳng lạ thường.
Những gì Quỷ vương vừa mới nói như thể đang ngụ ý rằng một người ở đây có thể chính là kẻ chịu trách nhiệm.
“Không cần quá vội vàng, ta muốn sự cố này sẽ được giải quyết xong xuôi trước khi mùa xuân tới. Ngay cả khi vụ việc lần này không quan trọng bằng Thương đoàn Kuzunoha” (Zef)
"Thưa Bệ hạ, vì đã khiến những vị khách của mình phải hoạt động chân tay nhiều đến thế, chúng ta cũng nên thể hiện vài lễ nghi đúng mực" (Io)
“Ta biết chứ, Io. Về việc đó, Rona đã nói trước với Shiki rồi. Phải không hả, Rona? ”(Zef)
“Vâng, chắc chắn thần đã nói lại với anh ta. Nhưng đó chẳng phải là phần thưởng dành cho trận đấu giao hữu sao?” (Rona)
“Chúng ta sẽ làm cho nó hào nhoáng hơn nữa, ta sẽ giao cho họ một thứ ở tầm cao mới. Theo ta thấy, Raidou là người hay cảm thấy mắc nợ với những cử chỉ như vậy. Ta không rõ Shiki có đồng ý hay không, nhưng có vẻ Raidou hay bị ảnh hưởng bởi lời lẽ của anh ta. Ít nhất, sẽ không vấn đề gì nếu chúng ta thuyết phục được người đó” (Zef)
“Đúng vậy” (Rona)
“Ngoài ra, không ai được phép làm bất cứ thứ gì vô nghĩa. Có lẽ chúng ta nên nói rằng chuyện này rất phức tạp và cứ đưa nó cho họ. Dù sao thì chỉ cần nhìn vào hoàn cảnh của nơi đây, họ sẽ không nghĩ quỷ tộc là những người giàu có đâu” (Zef)
Zef mỉm cười.
Vị Chúa tể này đang đối mặt với Thương đoàn Kuzunoha, ông ta đang nghĩ đến những phương pháp hợp với tính cách của họ.
“Giờ là về trận đấu giao hữu—” (Lucia)
"Khoan đã"
Khi Lucia đang định chuyển chủ đề và nói đến sự kiện mà chính cô sẽ tham gia, Quỷ vương bỗng ngắt lời cô nhưng vẫn giữ nụ cười đó.
“Trước đó, có một việc ta cần phải xác nhận với hai con. Ta muốn nghe ý kiến của các con sau khi đã đồng hành cùng họ hôm nay. Nếu ta bảo phải cưới Raidou, hai con sẽ làm gì?” (Zef)
“Không vấn đề” (Lucia)
Lucia là người đầu tiên trả lời ngay lập tức.
“Trả lời ngay rồi sao. Trái tim con thay đổi nhanh thật đấy” (Zef)
“Chúng ta không thể để mấy người đó vượt ngoài tầm kiểm soát được. Giống như lời của Phụ hoàng và Sari; đây là sự thật. Nếu một người như con vẫn có ích, con sẽ cố hết sức để giữ cho thứ sức mạnh đó không quay sang phía quỷ tộc” (Lucia)
“Fumu. Sari, còn con thì thế nào? ”(Zef)
"Con ... không thể kết hôn với Raidou-dono" (Sari)
"Hoh ~"
Zef nhìn Sari với vẻ hứng thú.
Những người xung quanh cũng đang ngạc nhiên vì lời từ chối của cô.
“Lời đề nghị đó có thể sẽ phản tác dụng với trường hợp của Raidou” (Sari)
"Tại sao? Dù là hân tộc hay quỷ tộc, hôn nhân vẫn là một thứ mang lại tình hữu nghị tốt đẹp cơ mà. Nhiều khi nó còn đóng vai trò hòa giải giữa hai chủng tộc nữa đấy” (Zef)
“Đó là vì Mio-dono. So với Shiki-dono, cô ấy là người hay hành động theo cảm xúc. Và những cảm xúc đó là dành cho Raidou-dono. Theo con thì là như thế. Nếu vậy, hôn nhân không phải là chủ đề cô ấy muốn động tới đâu. Nếu Mio-dono nghĩ đến việc can thiệp vào chuyện của quỷ tộc một cách bí mật, điều đó sẽ gây ra thiệt hại khôn lường” (Sari)
“… Cô ấy ưu tiên cảm xúc của bản thân tới mức đó sao? Con biết đấy, Mio-dono là trợ lí thân cận của Raidou mà, đúng chứ?” (Zef)
"Vâng, đúng là vậy. So với quỷ tộc, dường như Thương đoàn Kuzunoha cho mọi người nhiều quyền tự do hơn. Con nghĩ sẽ có chuyện xảy ra trước khi mọi việc hoàn thành xong xuôi” (Sari)
“Hm… việc này hơi vượt quá mong đợi của ta rồi. Ta cứ nghĩ tất cả những ai dưới quyền Raidou đều phải tuyệt đối tuân lệnh cậu ta” (Zef)
“Thật ra, Raidou còn có nhiều thứ hơn Phụ hoàng nghĩ đấy” (Sari)
"Nhiều hơn?" (Zef)
"Trẻ người non dạ. Con nghĩ anh ta chỉ là một chàng trai mới lớn. Ít nhất đó là suy nghĩ của con khi mọi chuyện còn đang yên ổn” (Sari)
"Trẻ con và mới lớn sao" (Zef)
“Vâng” (Sari)
“Vậy thì hôn nhân không phải là một kế hoạch phù hợp ư? Ta không nghĩ một người với tính cách trẻ con lại có thể dễ dàng đấu những trận sống chết như thế. Nhưng … nghĩ về cuộc đối thoại tối qua, con nói cũng có lí” (Zef)
“Nhưng Phụ hoàng, con đã có cơ sở rồi. Dựa vào những thứ đã chứng kiến hôm nay, con nghĩ có một thứ sẽ ràng buộc Raidou tốt hơn hôn nhân. Người có thể để con lo liệu việc này không?” (Sari)
“Sari!” (Lucia)
Lucia phản đối.
Raidou của Thương đoàn Kuzunoha.
Đây không phải một vấn đề có thể để Lucia hay Sari lo liệu, họ vẫn đang ở giữa quá trình huấn luyện.
Đây sẽ là thứ liên quan đến toàn bộ tương lai của quỷ tộc, chất giọng nghiêm túc của Lucia là điều dễ hiểu.
“… Con có đủ tự tin để làm không?” (Zef)
“Vâng” (Sari)
“Thế thì hãy nói cho ta nghe chi tiết xem nào” (Zef)
“… Con sẽ nói khi tất cả mọi người đã rời khỏi đây” (Sari)
“… Ta hiểu rồi” (Zef)
Ánh mắt của Sari và Zef chạm nhau.
Cả hai người đều đang tỏ vẻ nghiêm túc, không ai có thể chen vào giữa họ lúc này.
Một lúc sau, Zef quay đi chỗ khác, Sari chỉ nhìn ông ta và gật đầu. Sau đấy, không ai nói thêm một câu nào nữa.
“Rona, nãy ta đã nói rồi, nhưng có một kẻ phản nghịch trong số những người xung quanh đây. Hãy tìm kiếm tung tích của hắn. Không được để nó làm ảnh hưởng đến trận đấu ngày mai” (Zef)
“… Thần rõ rồi” (Rona)
“Umu. Io, ta sẽ tạo ra vài thay đổi trong trận đấu giao hữu. Phải luôn nhớ đến vụ việc ở đền thờ, ta cũng cần đặt ra thêm các quy định về những ai có thể đến xem. Ngoài ra, đối với những người trực tiếp tham gia. Sari, ta muốn con chờ trong phòng của ta. Lucia, con có thể về rồi, nhưng không được phép xem trận đấu ngày mai đâu đấy. Quan sát một người đã bỏ cuộc từ trước cũng sẽ chẳng có ích gì. Ta giao cho con nhiệm vụ huấn luyện quân đội cả ngày hôm đó” (Zef)
Bọn họ liền tỏ vẻ đồng ý với mệnh lệnh của Quỷ vương.
Lucia cắn môi, nhưng cô không phản đối
Vì đã được tận mắt chứng kiến sức mạnh của Raidou và Thương đoàn Kuzunoha, việc quan sát các trận chiến không còn cần thiết cho lắm.
Gạt ý định của Zef sang một bên, Lucia gật đầu và đồng ý.
“Sau khi mọi thứ kết thúc, ta sẽ nói chuyện riêng với Raidou-dono. Mặc dù vẫn nằm trong dự đoán, mấy vị khách đó đang làm tình hình trở nên bận rộn hơn rồi” (Zef)
◇ ◆ ◇ ◆ ◇ ◆ ◇ ◆
“Thật mừng là cậu đã nói thế. Raidou-dono đã cứu nguy cho thủ đô này một phen. Cậu đã chấp nhận trận đấu giao hữu và giờ lại là chuyện này; kẻ này cúi đầu cảm tạ bao nhiêu lần cũng không đủ” (Zef)
“Không không! Bệ hạ không cần phải làm vậy với tôi. Các tùy tùng của tôi làm hầu hết phần việc mà. Tôi thấy mừng vì Lucia-san và Sari-san không bị thương ở đâu cả” (Makoto)
Thế đấy.
Hiện giờ Zef đang ở ngay cạnh tôi.
Gần quá.
Ngay cạnh Chúa tể-sama.
Không như hôm qua, thức ăn hôm nay khó nuốt hơn nhiều.
Thực ra, dạ dày tôi còn chả cảm thấy no tí nào.
Lần này, nó được tổ chức để trực tiếp chiêu đãi tôi, quy mô nhỏ hơn so với tối qua, nhưng lượng người tham gia lại khá đông.
Tôi thấy cách làm này thật không hề dễ chịu.
“Thậm chí cậu còn điều tra nguyên nhân của vụ việc nữa. Cậu nên tự hào về bản thân hơn một chút. Hm, cốc của cậu đã hết rồi sao, ta xin lỗi vì đã không để ý” (Zef)
“Tôi đã uống nhiều rồi nên …uhm, tôi sẽ uống thêm. Xin mời ngài” (Makoto)
Tôi nhìn thứ chất lỏng đang được rót vào cốc và chỉ biết bất lực.
Trong tình huống như thế này, từ chối là cả một vấn đề.
Tôi nghĩ nếu mình ngừng uống, nó sẽ kết thúc, nhưng Zef đã nhận ra và rót thêm cho tôi.
Tôi đành bỏ cuộc.
"Cảm ơn. Cậu thấy đấy, rất ít khi ta có cơ hội uống cùng ai đó. Giờ ta cảm thấy như thể Raidou-dono là đứa con duy nhất của mình vậy” (Zef)
Người này bỗng dưng lại nói cái gì thế?
Rõ ràng ông ta chưa say.
Sau cái lần nghe lén thông tâm thuật của hai cô nàng kia, mấy hành động này chẳng khác gì giả vờ đối với tôi.
“Không phải ngài đã có hai người con trai đáng tin cậy rồi sao? Ahaha ”(Makoto)
“Roshe và Sem. Đúng là chúng đang làm việc chăm chỉ. Nhưng dạy dỗ đúng cách chỉ đồng nghĩa với việc tạo ra các nhân tài. Hai đứa nó cũng vậy. Không ngoài dự đoán, một người với sức mạnh phi thường như Raidou-dono … chưa từng xuất hiện. Sari vẫn còn hơi trẻ quá, nhưng cậu nghĩ thế nào? Cho dù cậu có cưới một hoặc cả hai đứa nó, ta vẫn sẽ cảm thấy an tâm hơn” (Zef)
… Chủ đề vẫn không thay đổi.
Có chuyện gì với ông ta thế nhỉ?
“Xin đừng đùa nữa. Tôi là một hân tộc mà” (Makoto)
“Chủng tộc không quan trọng miễn là cậu có nền tảng lớn mạnh. Ta cũng không định đi xa đến mức muốn một đứa cháu nội đâu, cậu biết đấy. Hm?” (Zef)
Đừng có “hm” với tôi.
Ngay từ đầu tôi đã không quan tâm đến chuyện hôn nhân rồi.
“Tôi thực sự nghĩ rằng đó là lời đề nghị đáng cân nhắc, nhưng tôi mới chỉ là một thương nhân thiếu kinh nghiệm. Tôi sẽ phải mạn phép từ chối ngài” (Makoto)
“Không được sao?” (Zef)
“… Vâng” (Makoto)
Mặc dù khá là khó nói, nhưng tôi đã quyết định từ chối.
Nếu tôi nói một cách mơ hồ, ông ta sẽ không từ bỏ đâu.
"Bất kể có thế nào ư?" (Zef)
"Bất kể có thế nào" (Makoto)
“Hm…” (Zef)
Zef im lặng.
Có lẽ tôi vừa phá hỏng tâm trạng của ông ta.
Nhưng vụ này đã đi quá giới hạn rồi.
Tôi không thể cứ làm đám cưới vào lúc này được.
“Vậy thì không còn cách nào khác nữa” (Zef)
“Eh?” (Makoto)
“Thật đáng tiếc, nhưng đó là do hai cô con gái của ta không thể lọt vào mắt xanh của Raidou-dono. Nói cách khác, chúng không đủ quyến rũ. Và chúng cũng không đủ mạnh, kết quả này là điều hiển nhiên thôi” (Zef)
“T-Tôi hiểu rồi” (Makoto)
Bây giờ ông ta vẫn còn có thể đề cập đến sức mạnh à?!
Thật sự ấn tượng.
Hoặc ông ta đã bỏ cuộc một cách dễ dàng.
Tôi khá nhẹ nhõm, nhưng đồng thời cũng cảm thấy có gì đó bất ổn.
Đây là tính cách của một Quỷ vương, không, của Zef sao?
Đáng sợ thật đấy.
“Mặc dù Lucia trông như thế, cơ thể con bé cũng điện nước đầy đủ mà. Khi không mặc giáp, con bé có một cơ thể rất nữ tính. Thực ra nếu Lucia mặc váy thì sẽ dễ nhận ra hơn … Nhưng vì là một người lính, tất nhiên con bé sẽ thiếu đi phần nữ tính trong mình. Cứ đà này, ta đang lo là sẽ không có ai lấy con bé về làm dâu. Nếu Raidou-dono không thích, kẻ này cũng chẳng thể làm được gì nữa” (Zef)
Đối với những nữ hân tộc, họ được nhận phước lành mạnh mẽ hơn từ Nữ thần, vậy nên không phải là lạ nếu xuất hiện các nữ quân nhân. À không, thực ra còn hơn thế nữa cơ. Nhưng đối với bán nhân và quỷ tộc, tỉ lệ đó sẽ rất khác.
Vài cái trong số đó liên quan đến sự tồn tại của phép thuật, và một cô gái như Lucia-san lại đứng đầu quân đội là điều rất không bình thường.
Tôi không rõ họ có phải máu mủ của nhau hay không, nhưng cô ấy là con gái ông ta. Nói như thế thì thật là...
Ngay cả khi ông có nói mấy thứ đó thì tôi vẫn không thể gật đầu nổi đâu!
Chả có nhẽ, ông ta vẫn chưa muốn từ bỏ ư ?!
Biểu hiện của ông ta vẫn là nụ cười hiền hậu đó nên tôi không tài nào đọc được!
Bất công quá rồi đấy.
“Kẻ này nghĩ rằng học hỏi những thứ mới mẻ là một việc thú vị, nhưng Raidou-dono vẫn chưa đủ tuổi để hưởng thụ mấy thứ đó nhỉ" (Zef)
“Eh, thưa Bệ hạ, uhm, không phải ngài đã uống hơi nhiều rồi đấy chứ?” (Makoto)
Chắc chắn ông ta vẫn chưa say, và tôi dám chắc rượu không liên quan gì đến việc này. Nhưng tôi vẫn phải lấy rượu làm một cái cớ.
“Vậy thì chắc Sari cũng không khá khẩm hơn là bao. Con bé đang trong giai đoạn phát triển thành một người phụ nữ. Đến cả cơ thể con bé cũng chưa trưởng thành. Phải chăng cậu không muốn trải nghiệm cảm giác sai trái, thứ chỉ có thể đạt được trong khoảng thời gian này? ”(Zef)
Ông ta không hề dừng lại.
Tí nữa chắc ông ta sẽ đổ lỗi vì rượu cho mà xem, còn hai cô gái là chủ đề của cuộc nói chuyện đang run rẩy, tay họ không thể cử động nổi.
Chuẩn luôn, ông ta đang nói to với cái giọng cao chót vót.
Quỷ vương thực sự là một người thích đùa ư?
Tôi biết Rembrandt-san là một người cha với hai cô con gái, nhưng ông ta thường phải chịu hậu quả thảm khốc sau khi làm mấy chuyện như này.
Tôi sẽ muốn chạy khỏi đây, nhưng ông đã có cách giải quyết rồi đúng không?
Tôi sẽ không dừng lại ngay cả khi ông có nhờ giúp đỡ đâu đấy!
“Thành thật mà nói, ngay cả khi ngài bảo tôi cưới Sari, nó vẫn không đúng cho lắm. Chưa có người hoàng tộc nào tôi biết lại kết hôn sớm cả, thế nên... ” (Makoto)
Tôi sẽ áp dụng những quan niệm thông thường vậy.
Tôi sẽ cố không đả động đến mấy cô gái kia một cách sai lầm.
“Thế Raidou-dono, cậu thích kiểu phụ nữ như thế nào?” (Zef)
“Sở thích của tôi ư? E-Ehm, một người thật thà nhưng có cử chỉ nữ tính chăng?” (Makoto)
“… Hoh ~” (Zef)
“Một cô gái luôn làm hết sức trong việc tập luyện?” (Makoto)
“…”
"À không, đó chỉ trong trường hợp “nếu” thôi" (Makoto)
Tôi đang nói cái quái gì thế này?
Tôi uống quá nhiều rồi.
Do cứ uống hết là lại bị rót thêm, tôi đã phải nốc nhiều lần loại rượu mạnh đó.
“Fumu, có nghĩa Mio-dono là kiểu phụ nữ như thế sao?” (Zef)
Bufugh ?!
Tôi bị ngạc nhiên bởi những lời vô tư của Zef và quay sang nhìn Mio.
Tôi không biết liệu cô ấy có đang lắng nghe cuộc trò chuyện này không, nhưng hình như lưng Mio thẳng đến bất thường thì phải.
Tôi có nên dùng thông tâm thuật … không được, nó cảm thấy sai sai thế nào ấy.
“S-Sao ngài lại đề cập đến Mio?” (Makoto)
“À thì, cô ấy là một người phụ nữ kiều diễm mà. Chắc hẳn cậu đã làm gì đó với cô ấy rồi. Ta chỉ nghĩ rằng có khi đây là sự thật” (Zef)
“Làm gì đó” là ý gì hả?
Dĩ nhiên là tôi chưa từng làm thế rồi.
“Cô ấy… là một tùy tùng. Ngoài ra, nói thế nào nhỉ, mối quan hệ giữa chúng tôi gần giống một gia đình. Vậy nên tôi đã lỡ nói ra những điều mình không hay nói. Tôi xin lỗi” (Makoto)
Tôi xin lỗi vì những thứ hơi rượu đã bắt mình nói.
Tôi bắt đầu cảm thấy rằng mình không nên hạ thấp cảnh giác trước bất cứ lời lẽ nào của Zef nữa.
Mệt thật đấy.
Ngay cả khi đây là một bữa tiệc rượu lấy chúng tôi làm tâm điểm, vụ này vẫn quá đỗi mệt mỏi.
“Hahaha, kẻ này mới phải xin lỗi vì đã nói những điều không phù hợp. Ta cũng sẽ xin lỗi cậu” (Zef)
Vậy ra ông đã biết từ trước rồi à.
Này, ông là người tệ nhất ở đây.
Trong khi miệng vẫn nói, Zef di chuyển ghế của ông ta đến ngay cạnh tôi. Người chúng tôi gần như đang chạm vào nhau.
Và rồi, từ trong túi, ông ta lôi ra thứ gì đó hình trụ.
Nó không to lắm.
Một vật hình trụ dài và dẹt.
Ah, nó giống mấy cái vật hình trụ hay đi kèm với giấy chứng nhận.
Có nghĩa nó là một loại giấy tờ nào đó sao?
Tiếp theo, ông ta lấy ra một tấm bảng mỏng và đặt nó lên bàn.
Tôi không rõ nó được làm từ thứ vật liệu gì, nhưng trên đó có những dòng chạm khắc.
Trông như tiền polime ấy.
Trong khi tôi đang cố nhìn ra mấy vết khắc đó là gì, Zef giải thích luôn cho tôi.
“Cậu thấy đó, đây chính là giấy phép thông hành, nó cho cậu quyền đi lại giữa tất cả thị trấn và thành phố trong lãnh thổ quỷ tộc. Có nhiều loại khác nhau, nhưng thứ này sẽ đem lại các quyền lợi mà chỉ một vài thành viên cấp cao trong binh đoàn quỷ tộc nắm giữ. Đặc biệt hơn, cậu còn có thể liên lạc với các vị trí trung tâm của quỷ tộc” (Zef)
“Tôi hiểu rồi” (Makoto)
Giấy phép thông hành. Lại còn là loại đặc biệt nữa chứ.
Họ có đang làm tốt công việc di tản dân chúng và người tị nạn không đây?
“Và, cái này là…” (Zef)
Gật đầu trước lời của tôi, Zef lôi ra một tờ giấy từ cái hình trụ đó.
Một loại giấy trông khá cao cấp.
Có vẻ trên đó có viết chữ.
Nơi tôi đang ngồi không thể đọc hết được.
“Thứ này sẽ cấp quyền cho Thương đoàn Kuzunoha kinh doanh miễn thuế trên lãnh thổ quỷ tộc. Cậu biết đấy, đây là giấy phép chính thức. Mọi người đều biết rằng chỉ có ta mới là người có quyền đóng con dấu này, vì vậy gần như sẽ không bao giờ xảy ra vấn đề hay tranh cãi đâu” (Zef)
“Hm, Thương đoàn Kuzunoha … Thương đoàn Kuzunoha ư ?!” (Makoto)
Giấy phép kinh doanh trong lãnh thổ quỷ tộc ?!
Và còn miễn thuế hoàn toàn luôn á?!
“Umu. Tất nhiên ta cũng sẽ đưa cho cậu giấy phép thông hành” (Zef)
Cả cái giấy phép thông hành vi diệu đó luôn ?!
Eh, ý Shiki “nhận lấy gì đó” là thế này sao?
Ah, phải chăng đây là vì vụ việc ở đền thờ?
“…”
“Hm, đây là một số thành ý của kẻ này. Vẫn chưa đủ với cậu à? ”(Zef)
“… Tôi thật quá đỗi ngạc nhiên khi được phép nhận ngần này thứ. Chúng làm tôi tự hỏi liệu mình đã làm cái gì ấn tượng đến mức được hưởng đặc ân này hay chưa” (Makoto)
“Chẳng phải cậu đã chấp nhận trận đấu giao hữu rồi sao? Và không chỉ giải quyết vụ lộn xộn ở đền thờ, cậu còn cứu mạng hai cô con gái của ta nữa. Đây là cách ta bày tỏ lòng biết ơn” (Zef)
Ngay cả là vậy, việc này vẫn làm tôi quá kinh ngạc.
“Sau đây, kẻ này muốn đưa theo thứ tự, nhưng vẫn còn một thứ lớn hơn đang chờ đón" (Zef)
Vẫn còn nữa hả trời ?!
Thông thường, ta sẽ cần thực hiện vài thủ tục trang trọng trước khi trao những món đồ cho phía đối tác. Nói cách khác, ngài Zef đây đã bỏ qua hết mấy cái thủ tục rườm rà đó và đưa đồ cho tôi luôn.
Nó làm tôi nghĩ rằng ông ta đang ép buộc bản thân.
Zef lấy ra thêm một tờ giấy nữa từ cái vật hình trụ.
? !!
Cái ... đùa nhau đấy à?
“Đây chính là bản đồ của toàn bộ đất nước này, kể cả những vùng đất chưa khám phá về phía Bắc. Các thị trấn, thành phố chính và đường đi cũng được ghi lại trong đây. Kẻ này muốn cậu hiểu rằng có những thông tin tuyệt mật mà chúng ta không thể nói đến được” (Zef)
Như Zef vừa mới nói, đó là một tấm bản đồ.
Tấm bản đồ này sẽ đi đôi với tấm về vùng đất hân tộc của tôi.
Đúng là nhiều phần vẫn còn thiếu sót, và mặc dù ông ta có nói là các thành phố và tuyến đường chính, nhiều nơi tự dưng lại bị cắt đứt giữa chừng.
Nhưng đây chắc chắn là những thông tin tuyệt mật.
Tôi có thể khẳng định rằng không có hân tộc nào khác ngoài tôi nắm trong tay thứ này.
Nhân tiện, Kaleneon cũng xuất hiện trong đó luôn.
Zef trải ra tấm bản đồ bao gồm Pháo đài Stella ở mũi phía Nam, sau đó ông ta cuộn lại và đút nó cùng với tờ giấy phép kinh doanh vào cái vật hình trụ.
“Kể từ bây giờ, chúng sẽ thuộc quyền sở hữu của cậu, Raidou-dono. Nếu có thể, kẻ này muốn cậu dùng chúng vào thực tiễn, và phân phối hàng hóa của các cậu cho những thị trấn khác của loài quỷ và bán nhân. Dĩ nhiên ta cũng rất muốn được thấy khả năng chiến đấu của Raidou-dono vào ngày mai” (Zef)
“Uhm, tôi sẽ cố hết sức” (Makoto)
Dù sao thì tôi cũng đã được nhận nhiều vật phẩm quý giá mà.
Bảo sao Shiki cứ khuyên tôi chấp nhận trận đấu đó.
Mà nếu chúng tôi có phải chiến đấu, lượng quân bài trong tay chúng tôi cũng sẽ không giảm đi bao nhiêu, vậy nên cách làm này sẽ đem lại nhiều lợi ích hơn.
"Mong cậu sẽ cân nhắc. Giờ thì, hãy vứt bỏ mấy công việc và nghi thức nhàm chán nào! Đầu tiên, chúng ta sẽ bàn thêm về kiểu phụ nữ cậu ưa thích” (Zef)
"Xin ngài hãy tha cho tôi đi mà!" (Makoto)
“Không được. Sao ta có thể tự gọi mình là Quỷ vương nếu đến cả việc trao thưởng cho khách cũng không xong, đặc biệt là khi họ đã rất vất vả tại đền thờ, đúng không nào?” (Zef)
"Ngài đã đưa cho tôi nhiều lắm rồi!" (Makoto)
"Không! Ít nhất cậu phải mang theo một đứa con gái của ta” (Zef)
Lại quay về lúc ban đầu rồi à ?!
“Chẳng phải tôi đã nói là mình từ chối sao?! Ngay từ đầu, cái chủ đề đó đã nồng nặc mùi công chuyện rồi đấy!” (Makoto)
Bị quay vòng vòng bởi những cuộc hội thoại và đồ uống, buổi tối cảm tưởng như vô hạn vẫn tiếp diễn.