Virtus's Reader
Tsuki ga michibiku isekai douchuu

Chương 192: Ngoại truyện Extra 4: Tại Một Nơi Nào Đó...

NGOẠI TRUYỆN EXTRA 4: TẠI MỘT NƠI NÀO ĐÓ...

Làm Thần mặt trời đồng nghĩa với việc hứng chịu nỗi vất vả.

Không như Tsukuyomi; tôi, người cai quản Ánh dương, mang trên mình rất nhiều trọng trách. Việc này khá rắc rối đấy.

Bạn nghĩ thế giới sẽ ra sao nếu tôi đi du lịch vài ngày nhỉ? Không, công việc này không có chỗ cho sự lười biếng, tôi phải làm quần quật suốt cả ngày.

Mà tôi cũng chả được khen ngợi hay được thưởng vì hoàn thành tốt phần việc đã giao. Những tín đồ tôn thờ tôi chẳng hiến dâng gì nhiều vật tế lễ ở thế giới này.

Mặc dù Tsukuyomi đã nhiều lần giúp công việc của tôi trở nên dễ dàng hơn bằng cách tình cờ đảm nhiệm một phần của nó, hoặc là xử lí hết các giấy tờ… nhưng vẫn còn quá nhiều thứ để làm.

Với con tim nặng trĩu, tôi mở cánh cửa vào văn phòng.

Cãi cọ … cãi cọ …

Ok, hẹn gặp lại sau nhé...

Sẽ không sao nếu chúng tôi đôi co để giải quyết một chủ đề hay khó khăn nào đấy, nếu là vậy thì tôi có thể chịu đựng được.

Tuy nhiên, ngay lúc này đây, những tiếng cãi cọ vô ích đó giờ chỉ là những âm thanh nhức đầu, không gì ngoài tiếng ồn quá lớn. Nó không giúp được tí gì trong việc giải quyết vấn đề cả.

Lý do cho tất cả những vướng mắc này là vì cậu em trai bận rộn, hay thuyết giáo, nghiêm túc của tôi, Tsukuyomi, đã lẩn trốn.

Lần này không giống với cái lúc tôi trốn trong sự kiện Ama-no-iwato đâu.

<Trans: theo truyền thuyết, đây là lúc Susanoo hủy diệt rất nhiều thứ của Amaterasu, thế nên bà phải trốn đi, mặt trời cũng theo đó mà biến mất>

“Nhờ” có sự mất tích của cậu ta, tiến độ xử lí hành chính đã giảm đi 50%, tất cả các vị thần phải làm việc sấp mặt vì đang bị quá tải. Thậm chí nhiều người còn ngất đi đấy. Những dự án mà cậu ta tham gia lúc trước đâu có mang lại thành quả đáng kể nào. Khi trước mọi thứ vẫn rất ổn định và cân bằng … Bạn muốn biết sao chuyện này lại xảy ra ư?

Đứa em trai của tôi không trốn vì cái lí do giống tôi khi trước, mà là vì cậu ta đã dùng quá nhiều năng lượng để can thiệp vào một thế giới khác. Tsukuyomi mất nhiều sức lực đến nỗi không thể duy trì hình dạng của mình, ngay cả là trong vùng đất này. Cậu ta đã đến chỗ mẹ chúng tôi để hồi phục.

Tôi đã xác nhận điều này với mẹ tôi, vì vậy tôi không thể nghi ngờ điều gì cả. Nơi mộng giới mà cậu ta đang nghỉ ngơi gần với nguyên tố của Tsukuyomi, nó sẽ tăng tốc cho quá trình phục hồi của cậu ta. Đối với hầu hết thần linh, đó là nơi dưỡng sức lí tưởng, nhưng tôi ít có cơ hội đến đó thường xuyên.

… Tôi nhớ về Takama-ga-hara ngày xưa, đứa em trai khác của tôi<Susanoo> luôn gây ồn ào để chiếm lấy sự chú ý của mẹ. Cậu ta bị ám ảnh với mẹ, có lần cậu ta đã rất tức giận với Tsukuyomi đấy. Bây giờ thì Tsukuyomi mới là người “giúp” mẹ nhiều nhất vì cậu ta chỉ nằm yên một chỗ. <Trans: Takama-ga-hara là vùng đất của các vị thần Nhật Bản>

Hôn nhân đúng là sẽ khiến tính cách của con người thay đổi.

“Amaterasu-sama, đây là lịch trình hôm nay của ngài” (Uzume)

Một trong các Ame-no-Uzume-no-mikoto đang giúp tôi quản lí lịch trình. Cô ấy tỏ vẻ rất nghiêm túc khi nói với tôi về việc đó. Làm sao tôi có thể nói không cơ chứ.

"Sẽ rất tuyệt nếu cô có thể gộp tất cả chúng lại thành một để ta còn nhanh nhanh xử lí đống giấy tờ" (Amaterasu)

Tôi yêu cầu cô ấy gộp tất cả các cuộc gặp vào làm một thôi. Mỗi lần đi gặp hay đến thăm những vị thần khác, sức lực của tôi lại bị bào mòn đi. Hơn nữa, tôi còn chả có thời gian chăm sóc bản thân. Bạn sẽ không biết mình có gì cho đến khi đánh mất nó ... thật vậy. Đứa em tôi từng rất có ích.

“……” (Uzume)

Tôi làm cô ấy bực rồi sao? Vẻ đẹp của cô gái này sẽ bị phí phạm nếu cứ như thế. Ngay cả trong toàn cõi này, sắc đẹp của Uzume là vô song. Mà dù sao thì tất cả cũng đều quá bận rộn để ra ngoài hẹn hò.

"Ngài sẽ gặp gỡ 34 vị Thần biển và Nữ thần, sau đó việc của ngài là sắp xếp đống tài liệu" (Uzume)

3… 34 vị thần ?! Bất khả thi … về cơ bản là không thể đâu! Tôi làm gì có đủ thời gian … Bạn sẽ phải ngừng dòng chảy thời gian thì mới làm được việc đó đấy!

“…… Trường hợp xấu nhất là tôi sẽ phải gọi cho Tokihakashi-sama” (Uzume)<Trans: vị thần cai quản thời gian>

"Chắc cô đang đùa phải không?" (Amaterasu)

“Tôi nghiêm túc như Izanagi-sama đối xử với Izanami-sama vậy” (Uzume)

“Uzume, có phải những vị thần đó đều đến từ các cõi khác nhau đâu! Hãy gộp những vị thần cùng một cõi lại làm một đi. Thế thì mới có thể rút ngắn thời gian, chúng ta sẽ không cần gặp riêng từng người nữa. Xin cô hãy làm vậy đi, được không?”(Amaterasu)

"Vâng ... làm thế sẽ rút ngắn tổng thời gian ..." (Uzume)

Uzu, ngưng đọng thời gian cũng như đánh thuế ấy, ngay cả là với 12 vị thần nguyên thủy … và làm thế chỉ vì công việc sẽ khiến mọi thứ loạn lên mất … tôi không thể chịu được sự hổ thẹn đó đâu.

“Làm ơn đi mà, cơ thể ta sắp đến giới hạn rồi” (Amaterasu)

“Vâng, vậy thì chúng ta sẽ bắt đầu với phía Hy Lạp” (Uzume)

“Hy Lạp á!” (Amaterasu)

“Vâng, Hy Lạp” (Uzume)

Các vị thần Hy Lạp, cõi đó bao gồm nhiều thần linh, và tính cách của họ đều rất ... eh, độc đáo. Nhưng tôi thì lại không ưa họ tí nào. Xu hướng tình dục của họ quá nhiều, nhiều hơn cả người phàm. Mặc dù tôi nghĩ số lượng của họ sẽ luôn giữ nguyên ở một con số nhất định.

Ughh, không còn cách nào khác. Sẽ rất tệ nếu từ chối những vị thần đã liên lạc qua thủ tục hẹn gặp trước.

“Uwahhh! Trông dì bận rộn quá ”

Một giọng nói cao vút ập vào tai tôi khi tôi đang cố bình tĩnh lại. Gần đây, tôi nhận ra rằng chúng có một thói quen xấu là không đến chỗ làm.

Nhưng giờ thì cả ba đã đến …ta sẽ không để mấy đứa đi đâu … chúng ta sẽ cùng nhau trở thành nạn nhân … hehehe.

Những Munakata-san-joshin đáng thương.

3 đứa này đều là cháu tôi ... chúng rất hay khiến tôi bực mình.

Sayorihime, Tagitsuhime và Tagorihime.

Khi đứa em Tsukuyomi của tôi còn ở đây, chúng cũng chăm chỉ lắm chứ … nhưng giờ thì cứ bỏ việc suốt. Ừ thì, chúng là thần mà, tôi tin rằng Tsukuyomi đã bảo chúng không được gây chuyện, dù sao cậu ta cũng từng xử lí hầu hết các vấn đề liên quan đến mấy đứa này.

"Cả 3 đến đúng lúc lắm, ta đang định gặp vị thần biển cả của Hy Lạp, các cháu nên đi cùng ta" (Amaterasu)

Tôi muốn giảm bớt gánh nặng dù chỉ là một ít thôi cũng được. Thật may mắn, mặc dù không phải là thần biển, 3 đứa này vẫn liên quan đến biển. Thế là đã quá đủ trong tình huống này rồi. Đúng, mà không phải tôi đang bắt ép chúng đi cùng đâu … chắc vậy.

Thực ra, xét đến vị trí, chúng không thể ngồi cạnh tôi được …………

“Gì cơ! …… cháu đùa thôi. Chúng cháu sẽ giúp dì. Chúng cháu phải luôn kính trọng vị thần được tôn thờ nhất ở Nhật Bản” (Tagiri)

Tagiri, tôi không thể để câu nói vừa rồi theo gió mà bay được.

"À đúng rồi, vì không thể làm hết phần việc của Tsukuyomi-sama, dì mới phải nhờ chúng cháu giúp, đúng không nào?" (Sayori)

Sayori, tại sao cháu lại gọi Tsukuyomi-sama một cách kính cẩn thế? Đáng ra cháu phải gọi là “chú” giống “dì” như với ta chứ. Sao em trai của tôi lại có vị thế cao hơn tôi?

“Xin cứ để bọn cháu giúp dì, với tư cách là cha mẹ của Hachiman, quyền lực và vị thế của chúng cháu sẽ tương xứng với các vị thần Hy Lạp … Chúng cháu sẽ được ngồi ở ghế đại diện phải không?” (Tagitsu)<Trans: Hachiman là thần nông nghiệp và chiến tranh>

Ta-gi-tsu!

“Cháu nghĩ mình đang nói chuyện với ai thế hả? Ta mới là đại diện! Sao mấy đứa dám ăn to nói lớn như vậy khi ta chính là người đã tạo ra mấy đứa từ thanh kiếm của em trai ta?!” (Amaterasu)

Sao mấy đứa này lại ương bướng thế nhỉ?

Tôi biết chúng nhận được nhiều đức tin hơn tôi dựa vào số lượng các công ti đánh bắt cá. Nhưng tôi biết mình sẽ luôn ở vị trí số 1 trong mỗi trái tim của con người Nhật Bản! Tôi chắn chắn mà!

Ngôi đền Ise hằng năm luôn tấp nập người qua lại, còn Izumo cũng là thắng cảnh hàng đầu ở Nhật Bản…

Mấy đứa trở nên nổi tiếng là bởi triều đại của các samurai vẫn còn ảnh hưởng đến ngày hôm nay … những con số rồi sẽ thay đổi thôi. Sở hữu gấp đôi lượng đức tin thì đã sao chứ, đừng có đánh giá thấp vị thần cai quản mặt trời.

Bọn samurai và tướng lĩnh ngu ngốc đó, tôi ghét chúng vì đã truyền bá Hachiman ra khắp đất nước.

"Trông dì khó coi quá đấy, vẫn còn bám víu lấy quá khứ sao!" (Tagiri)

Mấy đứa tiểu yêu chúng bay thật biết cách làm ta tức giận … muốn oánh nhau hử? Ta sẽ cho chúng bay biết mùi?!

Tôi xong rồi, sự kiên nhẫn của tôi đã chạm đến giới hạn, tôi đã mất quá nhiều sức lực cho cái chuyện vớ vẩn này rồi!

Ta sẽ cho mấy đứa thấy sức mạnh của Thần Mặt Trời Amaterasu. Ta sẽ làm cả thiên đàng và mặt đất phải chấn động!!!

“Amaterasu-sama, xin ngài hãy kiềm chế bản thân! Ba người làm ơn đừng có kích động ngài nữa, sự ức chế của ngài ấy sắp phun trào rồi đây này!” (Uzume)

“Ehh —-“ (Sayori / Tagiri / Tagitsu)

“……” (Amaterasu)

“Amaterasu-sama, xin hãy dừng lại đi, suýt nữa thì ngài đã triệu hồi một con thú vào căn phòng này và hủy diệt thiên đàng rồi” (Uzume)

Nực cười, tôi không định hủy diệt thiên đàng, tôi chỉ muốn khơi mào chiến tranh giữa trời và đất thôi.

“Xin hãy giúp chúng tôi, mọi người sẽ được cảm ơn thật xứng đáng. Chúng tôi sẽ sang phòng khác để bàn công chuyện, Amaterasu-sama, đi gặp Poseidon-sama thôi nào” (Uzume)

Ba đứa may mà vẫn còn sống đấy. Tôi hướng đến căn phòng mà tôi sẽ gặp vị thần biển cả của Hy Lạp.

Lại là tên em trai của thằng cha biến thái đó … Tôi không nghĩ ông ta sẽ không nhìn tôi với ánh mắt ham muốn đâu.

Trong trường hợp xấu nhất, tôi sẽ dùng Uzume làm vật hi sinh … ừ, kế hoạch đó hay đấy.

"Cảm ơn ngài vì đã chờ đợi, Amaterasu-sama đã đến" (Cận vệ)

“Poseidon-dono, tôi rất cảm kích vì ngài đã lặn lội đến tận cõi xa xăm này …. Có vẻ vợ ngài không đi cùng ngài hôm nay. Thật tiếc quá, tôi đang định chào đón và tâm tình chuyện xưa với cô ấy”. “(Có phải ông đến đây để trốn khỏi cô ấy và thăm quan vùng đất xa tít tắp này không? Chỉ vì không thể chống lại vợ mình, ông mới đến cõi mộng của tôi ư? Tốt hơn hết là ông không nên gây rắc rối ở đây, bằng không tôi sẽ báo lại cho vợ ông ngay lập tức đấy)”(Amaterasu)

Tôi chào đón ông ta bằng chất giọng đẹp đẽ của mình và bắt tay với cái người vừa đứng dậy khỏi ghế. Tôi nhìn ông ta một lượt. Ông ta trông giống một ngư dân vạm vỡ. Nhưng làm ơn hãy mặc thêm ít quần áo khi đến Takama-ga-hara này đi. Mọi người ở đây sẽ nghĩ ông còn biến thái hơn bản chất thật của ông đấy, chả thấy mảnh vải nào trên người cả, có mỗi cái lá.

“Không, đó là lỗi của tôi vì đã đến đây mà chỉ báo trước ít ngày. Tôi nghe nói cậu trai tốt tính Tsukuyomi đã bị thương và phải nằm liệt giường. Bởi cả hai chúng tôi đều là những vị thần biển cần cù, tôi đến đây để thăm cậu ấy. Hôm nay tôi không mang theo vợ mình là vì tôi nghĩ sẽ rất phiền phức nếu đem theo nhiều người". “(Đừng nghiêm túc quá thế chứ cô gái, cứ để tôi trú tạm ở đây một thời gian đi.Vợ tôi đang tức điên lên vì tôi đã quên đi lễ kỉ niệm ngày cưới. Cứ để tôi nán lại đến khi cô ấy bình tĩnh là được. Tôi hứa sẽ không gây rắc rối đâu)” (Poseidon)

Thái độ của ông ta không tệ cho lắm. Gã này cũng giống đứa em Tsukuyomi của tôi, họ đều là những người chăm chỉ, đặt công việc lên trên cả trách nhiệm của mình. Vị thần Hy Lạp này đã lo lắng về vợ ông ta và hôn nhân một thời gian rồi. Thật ra tôi còn nghĩ ông ta sẽ giống Zeus hơn cơ.

“Tấm lòng của ngài đã là quá đủ rồi, nhưng em trai tôi lại đang dưỡng sức ở Cõi Mộng Mơ. Vị thần của giấc mơ đang cùng với mẹ tôi chăm sóc cho em ấy. Xin ngài đừng lo lắng và cứ tận hưởng Takama-ga-hara đi. Tôi sẽ để Uzume hướng dẫn ngài thăm thú toàn bộ cõi này”. “(Đừng có làm phiền Tsukuyomi, chúng tôi chỉ có đúng một vị thần giấc mơ thôi, và anh ta đang bận phục hồi cho em trai tôi rồi. Tôi sẽ không nói gì với vợ ông đâu, vì thế cứ đi đi và tận hưởng thôi, được chứ) (Amaterasu)

“Mặc dù rất biết ơn đề xuất của cô, tôi vẫn phải đến gặp Tsukuyomi-dono. Tôi có chuyện quan trọng cần nói với cậu ta liên quan đến vấn đề các đại dương. Để không tạo ra thêm gánh nặng cho thần giấc mơ của phía cô, ta đã mang theo thần giấc mơ của mình, Morpheus. Giờ thì, nếu không sao, cô có thể để tôi gặp cậu ta không?” (Poseidon)

Oh?

…… Tôi bị sốc rồi đấy, tôi sẽ không cố đọc bầu không khí nữa.

Ông ta nghiêm túc về chuyện đến đây để gặp em trai tôi, dĩ nhiên tôi biết ông ta cũng đến đây để chơi bời. Nhưng tên này thực sự muốn gặp Tsukuyomi đến nỗi mang theo cả thần giấc mơ của phía họ. Vì ông ta muốn có với em tôi một cuộc gặp nghiêm túc, tôi không thể từ chối được. Dù sao thì người này cũng là Poseidon.

Susanoo nói rằng trong thế giới của những giấc mơ, thể trạng của Tsukuyomi vừa đủ để gặp gỡ những vị khách đến thăm, vậy nên chắc sẽ không xảy ra vấn đề gì. Tôi có thể hỏi Yume-no-kami về nội dung cuộc trò chuyện giữa mấy người đó sau.<Trans: vị thần giấc mơ>

“…… Vâng, sẽ không sao đâu. Ngài còn đến đây vì lí do nào khác không?” (Amaterasu)

“Ồ không, à thì … cũng tùy vào từng cuộc viếng thăm, nhưng đúng là có một điều” (Poseidon)

“Tôi có thể biết chứ” (Amaterasu)

Vào vấn đề chính luôn đi, tôi vẫn còn bao nhiêu cuộc gặp khác và cả đống giấy tờ để xử lí đây.

"Tôi sẽ nói cho cô nghe, biển cả đang ngày càng trở nên dữ dội và bão bùng hơn" (Poseidon)

“……… Có phải là do sự tranh chấp giữa các vị thần không?” (Amaterasu)

Nếu đó chính là lí do, chúng tôi sẽ phải đối mặt với một vấn đề lớn. Từ rất lâu về trước, thần linh chúng tôi đã ngừng việc đánh nhau để tranh giành thế giới rồi.

“Không phải tranh chấp đâu … cô vẫn chưa biết à?” (Poseidon)

“……?” (Amaterasu)

“Trong quá khứ, để quản lí các đại dương, các vị thần phải liên tục hoàn thành những nhiệm vụ phụ khác nhau. Công việc đó rất vất vả, tôi thì không thể vừa lo chuyện đại sự, vừa giữ cho vợ mình vui được, vì vậy tôi đã giao nó cho đám cấp dưới một thời gian. Nhưng chúng luôn bất tỉnh quá nhanh, tôi phải liên tục tìm người thay thế đấy. Đó là công đoạn lặp lại đầy nhàm chán” (Poseidon)

Cái quái gì thế? Lo cho cả cấp dưới lẫn vợ mình. Theo tôi thấy, ông chả làm tốt cái nào hết. Tôi vẫn đang thực hiện rất tốt phần việc của thần mặt trời, và nhân viên của tôi vẫn ổn đấy thôi.

“Tsukuyomi-dono đã từng đến nơi làm việc của tôi, và khi tận mắt chứng kiến hệ thống quản lí, cậu ta cảm thấy tuyệt vọng. Cậu ta bèn tự lo liệu mọi việc và lập ra một hệ thống hoàn toàn mới, nó đã sáp nhập tất cả các vị thần biển trên thế giới lại làm một. Nó được cậu ta đặt tên là Hệ Thống quản lí Thủy lưu” (Poseidon)

Cậu ta làm vậy lúc nào thế nhỉ? Tôi còn không thể biết em tôi đang làm cái gì nữa rồi …….

“Vì vậy, trong trường hợp có vấn đề hoặc lỗi hệ thống xảy ra, Tsukuyomi-dono sẽ đến để sửa chữa. Nhưng giờ cậu ta lại đang nằm liệt giường nên không thể làm việc đó được nữa. Tôi có thể tự xử lí mấy vấn đề nhỏ, nhưng nếu nó liên quan trực tiếp đến phần quan trọng thì tôi đành bất lực và phải cho tạm dừng hệ thống” (Poseidon)

“Vâng, không sai, ngài làm đúng rồi đấy, sẽ rất nguy hiểm nếu phần lõi gặp trục trặc” (Amaterasu)

“Phải, nhưng nó cũng đồng nghĩa với việc tôi lại phải dùng đến cách cũ như trước. Nhưng khi tôi nói thế với đám cấp dưới và những thần biển khác, họ đều làm ầm lên. “Tôi không muốn cách cũ”, “Tôi thích cách mới”, “Tôi muốn cách mới cơ”… Nhiều người còn nói rằng họ sẽ bãi công nếu tôi áp dụng cách cũ. Vì lẽ đó, tôi phải bàn thêm với Tsukuyomi-dono để hiểu hơn về cách hệ thống hoạt động” (Poseidon)

…… Kia là cấp dưới của ông à? Những cô gái của tôi còn tốt hơn họ nhiều. Ông có biết chúng tôi đã phải chịu khổ thế nào chỉ vì cậu ta đang tĩnh dưỡng không hả?

Tất cả các vấn đề của chúng ta đều liên quan với nhau hả trời?

Tsukiyomi, viên ngọc quý giá nhất của chúng tôi. Cậu ta quá mờ nhạt nên tôi vẫn chưa nhận ra, nhưng không thể tin rằng cậu ta vừa hỗ trợ chúng tôi, Phật Tổ, mà còn lo liệu tất cả các đại dương trên thế giới luôn.

“Cô nghĩ thế nào, Amaterasu-dono? Tôi nghe nói rằng sẽ mất đến hơn 100 năm để cậu ta có thể hoàn toàn hồi phục. Nhưng, nếu cô có được sự cho phép của Tsukuyomi, chúng tôi cũng sẽ giúp đỡ quá trình điều trị. Đây không phải mong muốn của riêng tôi, đó là sự nhất trí của tất cả các vị thần biển” (Poseidon)

"Liệu đây có phải sự nhất trí của toàn thần giới không vậy?" (Amaterasu)

“Dù rất đáng ngạc nhiên, nhưng đúng là như vậy đấy. Tsukuyomi-dono đối tốt với mọi cõi thần, vì vậy cậu ta không có lấy một kẻ thù nào, được mọi người đồng lòng không phải là khó. Nếu chúng ta không hành động ngay, mực nước sẽ dâng cao, băng ở hai cực sẽ tan nhanh hơn, và mối quan hệ giữa mặt trăng với đáy biển sẽ lâm nguy” (Poseidon)

Vị thần biển trước mặt tôi đang tỏ vẻ rất nghiêm túc.

Ông ta đã có được sự nhất trí của toàn bộ thần giới rồi ư?

Nếu những điều ông ta nói là sự thật, em trai tôi sẽ được hồi phục nhanh hơn dự kiến. Iwanaga-hime cũng đã từng đề xuất ý kiến này, nhưng vì không tin chúng tôi sẽ có được sự xác nhận của tất cả các vị thần, tôi đã từ chối nó. Chưa kể, lượng sức mạnh cần thiết xuyên suốt quá trình là quá lớn, không một vị thần nào có thể gánh vác nổi, vì vậy hành động đó cũng ẩn chứa nhiều nguy hiểm. <Trans: Iwanaga-hime là cô cháu gái khác của Amaterasu>

Tôi không rõ lí do nào đã khiến thần giới lại hài lòng với em trai tôi đến thế. Rất nhiều truyền thuyết dân gian của con người đã miêu tả cậu ta là một kẻ độc ác hoặc không chung thủy, nhưng thực tế, tôi vẫn luôn yêu quý em trai mình.

Khi Susanoo giết Orochi, Tsukuyomi đã giúp một tay. Cái vụ Iwanaga-hime liên quan đến đứa cháu trai của tôi, Tsukuyomi cũng có mặt ở đó luôn. Thậm chí một người phàm tên là Masakado cũng đã được cậu ta giúp đỡ.<Trans: Orochi là con mãng xà 9 đầu; Masakado là một tù nhân samurai bị giam vì tội mình không gây ra>

Đến cả các Munakata-san-joshin cũng đã ra mặt chỉ vì lo lắng cho Tsukuyomi. Họ đã từng được Tsukuyomi cứu mạng khi gặp phải một kẻ có ý định sát hại mình.

… Đã từng có thời điểm họ gần như đã phản bội tôi. Họ tạo ra một vị thần, không phải ở cõi thần, mà là ở thế giới của loài người. Không giống tôi hay Tsukuyomi, hắn chỉ được 3 cô gái đó và loài người tôn lên chức thần mà thôi, một kẻ được thừa hưởng đức tin. Tôi nghĩ tên hắn là Hachiman. Hiện nay, tên đó là kẻ sở hữu nhiều con chiên nhất. Hầu hết các thế hệ ngày nay đều tin vào hắn chỉ vì bọn samurai đã tôn Hachiman lên làm Hộ vệ của Thần linh. Sự ảnh hưởng của hắn còn lan rộng ra cả những vùng đất phía bên kia đại dương nữa cơ.

……… Tôi tự hỏi từ khi nào mà Takama-ga-hara lại biến thành một nơi để viếng em tôi thế này, mặc dù tôi biết mình cũng là một phần của nó…

“Cảm ơn ngài, em trai tôi chắc chắn sẽ tỏ ra rất vui mừng khi được quá trời các vị thần đến thăm trong lúc hoạn nạn. Ngoài ra, tôi sẽ nhờ đến mọi sự giúp đỡ có thể từ những cõi khác” (Amaterasu)

"Oh! Vậy thì giờ tôi sẽ đi gặp Tsukuyomi-kun, tôi xin lỗi vì đã tiêu tốn nhiều thời qian quý báu của cô” (Poseidon)

"Ngài không cần bận tâm đâu, xin hãy cứ từ tốn thôi" (Amaterasu)

Nếu em trai của tôi nhanh chóng bình phục, cuối cùng tôi cũng sẽ được giải thoát khỏi cái địa ngục này. Nếu chỉ cần nhờ các vị thần hỗ trợ quá trình hồi sức của Tsukuyomi, tôi sẽ đi hỏi từng người một. Cuối cùng tôi cũng sắp sửa được quay trở về với những tháng ngày yên bình trước kia.

Tôi sẽ được tự do khỏi những tháng ngày lao động quần quật đó. Và để khiến nó trở thành hiện thực, tôi sẽ làm bất cứ điều gì để vượt qua cái tình cảnh khốn khổ này.

Trong khi lập ra cả một danh sách những vị thần có khả năng giúp em tôi hồi sức nhanh hơn, tôi thực hiện lịch trình ngày hôm nay một cách chậm rãi.

CHƯƠNG 193: MÓN QUÀ TỪ THẦN LINH.

"Chào buổi sáng"

Ngay sau khi thức dậy, tôi tiếp tục luyện cung như mọi ngày và trở lại dinh thự. Tomoe và Shiki đang đứng trước lối vào.

Có lẽ là do việc hao hụt quá nhiều ma lực đã dẫn đến tác dụng phụ, đầu tôi vẫn còn hơi nặng nề.

Khi kéo cây cung, tôi cảm thấy rất sảng khoải, nhưng sau khi tập xong, cái cảm giác uể oải đó lại tái hiện.

Lúc nói lời chào với hai người bọn họ, đầu tôi cứ xoay vòng vòng ấy, chả có gì khác biệt cả.

“Chào buổi sáng, Waka. Trông sắc mặt ngài vẫn chưa được tốt cho lắm … có lẽ nào, bắn cung chính là liều thuốc bổ cho Waka ư?” (Tomoe)

“Chào buổi sáng, Waka-sama” (Shiki)

“Thay vì gọi nó là thuốc, nó giống một phần trong tôi thì đúng hơn. Dù sao thì ai đó cũng đã bảo tôi không cần kiềm chế lại mà” (Makoto)

Tôi nhìn cây cung trên tay và hai người kia bỗng nở một nụ cười gượng gạo.

"Tôi nghe nói rằng các lớp học sẽ bắt đầu vào ngày mai, nhưng hôm nay có nơi nào mà ngài định đến sao?" (Shiki)

“… Không, tôi vẫn chưa quyết định gì đâu. Tôi có vài việc cần giải quyết tại Rotsgard, vì vậy tôi đang định đến cửa hàng, nhưng… kế hoạch của tôi mới chỉ có từng đấy thôi” (Makoto)

“Vậy thì liệu ngài có thể đi cùng em một lát không? Như ngài biết, Asora đã xuất hiện vài sự thay đổi” (Tomoe)

“… Được rồi, tôi sẽ thay đồ nhanh thôi. Mio đã đến trước rồi à?” (Makoto)

Tôi hỏi Tomoe khi cả ba người đang rảo bước qua khu hành lang.

“Không ạ, hôm nay cô ta dậy sớm một cách bất thường. Cổ nói rằng mình sẽ đi kiểm định cái bát và hướng đến chỗ lò rèn của hội người lùn” (Tomoe)

“Bát… à, cái dùng để nấu ăn ấy hử. Đồ gốm đã được chế tác thành công ở Asora rồi nhỉ. Tôi tưởng đó cùng lắm cũng chỉ là sở thích của một số người thôi chứ, đúng là ngoài mong đợi” (Makoto)

Tôi đã bảo các người lùn tạo ra một cái lò rèn và hướng dẫn họ làm đồ gốm.

Tất nhiên, chính Tomoe là người đã đề xuất việc này.

Chuyện đó xảy ra khá lâu về trước, nhưng người dân ở Asora thích những thứ đồ mĩ nghệ làm từ gốm.

Điều thú vị ở đây là, tộc Orc Cao Nguyên, Thằn Lằn Sương, các Arke, Gorgon và Nhân Dực tộc; chủng tộc nào cũng có người quan tâm đến chúng.

Tại Asora, nơi mà đâu đâu cũng dùng đồ sắt hoặc gỗ, kể cả là trong bữa ăn, gần đây đã được họ chuyển hết sang gốm.

Việc ai ai cũng tự làm ra những thứ đồ gia dụng cho riêng mình đã trở thành lẽ tự nhiên ở nơi đây.

Tôi về phòng và thay đồ, sau đó tôi tiếp tục đi cùng hai người bọn họ.

Bữa sáng thì cứ để sau đi.

Nếu Asora xảy ra chuyện gì, tôi cần phải biết ngay lập tức.

"Ta có thể dùng đồ gốm để thay cho lời chào từ Thương đoàn, trong các cuộc thương lượng, và làm cả quà lưu niệm luôn. Nó đúng là rất tiện lợi. Theo tôi thấy, hiện nay không có món nào giống với món nào, mọi người thì có vẻ đang chủ yếu dùng phép thuật để sản xuất chúng. Việc nó đang phát triển theo hướng có lợi cũng đỡ cho chúng ta phần nào, nhưng, mặc dù họ không hề dạy ai cách chế tạo, họ vẫn không thèm tìm cách giấu nó đi. Thật ngu ngốc quá mà” (Shiki)

Khi chúng tôi gặp lại nhau, chủ đề của cuộc trò chuyện vẫn là về đồ gốm.

Shiki đang muốn ưu tiên cái “giá trị” của gốm.

Có lẽ đó là nguyên nhân đã khiến anh ta bắt dầu dùng chúng làm quà tặng trong các cuộc thương lượng, và cả những khách hàng quan trọng nữa.

Gần đây, nó đã được mọi người biết đến như một thứ mặt hàng giới hạn của Thương đoàn Kuzunoha.

… Tôi cũng có nghe nói chúng đang được các khu chợ đen bán với giá cắt cổ.

Tôi nghĩ chỉ ít lâu sau, phía Limia và Gritonia cũng sẽ bắt đầu sản xuất gốm.

Chưa kể, Lorel cũng là một nơi sở hữu nhiều kiến thức về thế giới trước của tôi, hơn nữa, đã có người áp dụng chúng vào thực tế rồi, vậy nên chẳng có cách nào để nó lại thu hút được nhiều sự chú ý đến thế.

Đúng.

Như Shiki vừa mới nói, chúng tôi không tiết lộ phương pháp sản xuất, nhưng chúng tôi cũng không tìm cách giấu nó đi.

Tôi nghĩ điều này thật kì lạ bởi nó vẫn chưa bị ai đạo nhái cả.

Ngay cả là trong các cửa hàng, hội người lùn, các Lâm quỷ tộc và Shiki cũng đang bày bán đống bát họ làm ra cho khách hàng.

Tôi đã bảo họ hãy giới hạn chúng với một số khách hàng quan trọng, còn những cái khác thì tôi sẽ để họ tùy cơ ứng biến.

Nhân tiện, về khía cạnh chất lượng sản phẩm, tôi nghĩ của người lùn là số 1, nhưng vì lí do nào đó, mấy cái Akua, Eris và Shiki làm ra lại bán chạy hơn.

Có lẽ điều này đã làm tăng tinh thần cạnh tranh của những người lùn, nó thúc đẩy họ không ngừng mài giũa kĩ năng của bản thân. Và dường như chúng đã được một bộ phận dân chơi đánh giá cao.

“Cứ đà này, rồi nó cũng sẽ lan đến Vương quốc và Đế quốc thôi. Dù sao thì hai nơi đó đều là chỗ anh hùng sinh sống mà” (Makoto)

"Vâng. Phong cách của chúng ta giờ đây đã trở nên nổi tiếng. Ta không cần bận tâm về việc đó làm gì” (Shiki)

"Được rồi. Thế Tomoe, cô nói cái gì đã thay đổi cơ?” (Makoto)

“Vâng, theo lời của phía Nhân dực tộc … có vẻ ở vùng phía đông bắc đã xuất hiện một cái hồ nước khổng lồ” (Tomoe)

“Hồ nước ư?” (Makoto)

Vậy thì điều đó đó có nghĩa diện tích lại tăng lên rồi à?

Nhưng tôi đã thu nhận thêm tùy tùng nào đâu nhỉ?

Nói gì thì nói, lượng thời gian cho phép là quá ngắn để hình thành một hồ nước tự nhiên, nhưng vì đây là Asora … việc đó là khả thi sao?

Ah, họ có nói rằng kích thước của nó rất khổng lồ mà, vì vậy chuyện đó sẽ không thể xảy ra, kể cả là tại Asora này.

“Vâng, họ nói đây là lần đầu tiên họ thấy một thứ lớn đến thế, và họ cũng không thể thấy được điểm kết của nó. Đâu đâu cũng chỉ toàn là nước, và họ còn nói rằng luồng gió đã cuốn theo một mùi hương mới mẻ. Nhưng nếu muốn biết thêm chi tiết, chúng ta sẽ phải tự mình đến đó thôi” (Tomoe)

“Rộng đến mức không thấy được điểm kết, lại còn có cả mùi hương mới ư? Phải chăng đó chính là …” (Makoto)

“Vâng, em cũng đã tính đến khả năng đó rồi. Thế nên em mới mang Shiki theo để kiểm nghiệm và gặp Waka” (Tomoe)

"Gần đây, cứ khi nào rảnh là tôi lại đi cùng Mio-dono tới thành phố cảng, do đó biển không phải thứ lạ lẫm gì với tôi nữa" (Shiki)

Shiki vừa nhắc đến một thành phố cảng.

Không thể sai được, cả hai bọn họ đều nghĩ giống tôi.

“Biển à” (Makoto)

“Ngài nghĩ thế cũng đúng. Thật ra, khi em hỏi Nhân dực tộc rằng liệu đó có phải biển không, họ còn chẳng biết nó là cái gì” (Tomoe)

“Nhưng nếu là biển, Waka-sama vẫn chưa nhận thêm tùy tùng mới nào, tôi không nghĩ Asora sẽ tiếp tục mở rộng mà không có lí do. Đây rất có thể là một dấu hiệu” (Shiki)

Đúng rồi đấy.

Từ trước đến giờ, diện tích của Asora vẫn nới rộng thêm dựa vào lượng ma lực đang ngày một tăng của tôi.

Nhưng việc đó vẫn chưa tạo ra thay đổi lớn nào về địa hình.

Những trường hợp như thế chỉ xảy ra khi tôi có thêm những tùy tùng mới, như Tomoe và Mio chẳng hạn.

Lần thay đổi gần đây nhất thì chắc phải kể đến … Sari.

Cô ấy là quỷ nhân đầu tiên đặt chân đến nơi này, nhưng Sari lại không được mạnh mẽ cho lắm, vì vậy tôi không nghĩ vùng không gian này sẽ biến đổi nhiều.

Bán nhân, mamono, và cả hân tộc nữa, nơi này bao gồm rất nhiều người mạnh hơn cô ấy, nhưng họ vẫn không thể tạo ra thay đổi nào đáng chú ý, vậy nên khả năng đó ít có cơ hội xảy ra. <khả năng lớn là chú đã đạt đến cấp Thần rồi đấy...@@>

“Dù sao đi nữa, tôi muốn nhanh chóng xác nhận chuyện này. Tomoe, cô biết nó ở đâu đúng không?” (Makoto)

"Tất nhiên rồi. Để đề phòng, em còn bảo mọi người không được lại gần cơ mà” (Tomoe)

"Thế thì đi luôn thôi. Chúng ta có thể dịch chuyển đến đó chứ?” (Makoto)

“Vâng” (Tomoe)

Tomoe nhanh chóng tạo ra một cánh cổng sương mù.

Tôi không nghĩ chuyện này sẽ khiến mình gặp nguy hiểm, nhưng dù sao đây cũng là lần đầu tiên nó xảy ra.

Không lơ là cảnh giác, tôi băng qua làn sương, và rồi...

Một bãi biển cát trắng tinh khôi, những đợt sóng dội … nước, nước, và nước … cả một vùng toàn là nước, ta có thể thấy đường chân trời ở đằng xa.

Chẳng khác nào trong mấy cuốn tạp chí du lịch phương nam, một bãi biển tuyệt đẹp.

“…”

Tôi không nói nên lời.

Đây chính là biển mà.

Mặc dù chưa từng thấy một nơi kiểu này ở đời thực bao giờ, tôi dám chắc đây là biển.

Thực tế đã chứng minh rằng tôi miễn nhiễm với độc tố, vậy nên không cần quá thận trọng, tôi nhúng tay xuống nước và nếm thử.

Ừ, mặn thật đấy.

Vị nước muối.

Tomoe và Shiki cũng làm như tôi và gật đầu.

"Đây chắc chắn là biển"

"Biển đây chứ đâu, mặc dù nơi này yên tĩnh đến kì lạ "

"Chuẩn”

Shiki, người đã làm cả tá thứ ở thành phố cảng, trông có vẻ khá là thích thú.

Tôi kích hoạt [Sakai] để xác định vị trí hiện tại của ba người và điểm kết của vùng biển này.

Xuất hiện một số hòn đảo, ngoài ra cũng có một bức tường sương mù nằm ở khá xa.

Vì không thể thấy được từ đây, chắc nó phải xa lắm đấy.

Tính từ Huyễn Ảnh Trấn <tên thị trấn bọn nó đặt ra> đến đây… để xem nào, có lẽ với một cỗ xe thì cũng phải mất một lúc.

Nếu nhanh thì sẽ tốn khoảng 1 – 2 tiếng, nhưng tất nhiên không thể thiếu phương tiện đi lại rồi.

À, tôi đã tính luôn đến cả lượng hàng hóa trên xe.

Nếu chỉ đi người không thì sẽ nhanh hơn một chút.

Đặc biệt là Nhân dực tộc, tôi nghĩ họ sẽ đến được đây nhanh thôi.

Nhưng khi áp dụng vào thực tế, chúng tôi sẽ cần một cách thức dịch chuyển thì mới có thể đến và đi thường xuyên.

Asora đặc biệt ở chỗ không bao giờ xuất hiện kẻ thù, lắp đặt những điểm dịch chuyển sẽ không khó cho lắm.

"Tí thì quên, hình như ở phía sau chúng ta là ... ?!"

Vì đang đứng ngay giữa bãi biển, tôi bị ngạc nhiên đến nỗi chưa kịp kiểm tra xung quanh.

Nghĩ vậy, tôi nhìn ra đằng sau.

Tại đó, bãi biển đầy cát kéo dài thêm một khoảng nữa, và rồi đến đất liền.

Mặc dù [Sakai] đã giúp tôi phần nào hiểu được chuyện này, được tận mắt chứng kiến vẫn làm cơ thể tôi bất động.

Ở phía bên kia, nơi kết thúc của dải cát, là đất cứng.

Cỏ dại và cây cối mọc khắp nơi trên mặt đất.

Ta có thể thấy rằng đầu bên kia của bãi biển tuyệt đẹp là một vùng đất khô.

Nhưng tôi thì không bị kinh ngạc bởi cái phần đó.

Thứ làm tôi chú ý là một vật mà [Sakai] vẫn chưa phát hiện ra.

Đó là 1 trong các lí do.

Những cái cây cũng là một nguyên nhân.

Loài cây mà tôi mới chỉ nhìn thấy trên TV, nhưng cái hình dáng kia thì không thể nào quên được.

“Hm, hình như ở đằng kia xuất hiện thứ gì đấy. Một dấu hiệu ư? Ở Asora này sao?” (Tomoe)

Có vẻ Tomoe cũng đã nhận ra rồi.

Vì thế, cũng không quá ngạc nhiên khi cô ấy vẫn chưa để ý đến mấy cái cây.

Tôi tiếp cận phần dấu mà Tomoe vừa chỉ ra, nhưng [Sakai] của tôi chả phản ứng gì luôn.

Tôi kích hoạt giáp ma lực, chuyển [Sakai] sang dạng tăng cường và lại gần thật chậm rãi.

Tôi nên cẩn thận một chút.

Dần dần tiếp cận cái dấu, tôi đi đến một chỗ vừa đủ để đọc được nội dung của nó...

“… Hả?” (Makoto)

Tôi vô tình thốt lên một tiếng ngớ ngẩn.

Tomoe và Shiki cũng vội vàng chạy đến đây.

Mỗi lần họ dẫm chân xuống cát, nó lại phát ra tiếng *kyukyu*, thành ra chuyện này cũng đỡ căng thẳng phần nào.

Ngay khi tôi đọc xong, cái dấu bỗng tỏa sáng và bay lên cao.

Đúng vậy, hết việc là nó biến mất tiêu luôn.

… Hah…

[Ma lực của cậu thật sự đã tăng lên rồi, Makoto. Đây là món quà của ta. Anh trai ta cũng có giúp một ít, nhưng nó chính là biển đấy! À, nhân tiện, đây là quà thay thế, còn phần của ông già Daikoku sẽ đến sau. Từ giờ hãy cố hết sức mình đi nhé. Còn nữa, sau khi cậu đọc xong, cái dấu sẽ biến thành pháo hoa. Không vì lí do nào đâu.

-Từ Susanoo]

Có thế thôi, đó là những gì được viết trên cái dấu.

Vậy mà tôi vẫn còn đang tự hỏi cái quái gì đang xảy ra.

Nhắc mới nhớ, khi ba vị thần đó đến thăm, đúng là họ từng đề cập đến quà cáp.

… Có vẻ món quà của Daikokuten-sama chính là thứ đã làm tôi mơ phải mấy thứ kì lạ lúc trước, theo đà này, chắc tôi sẽ còn bị chơi thêm 1 vố nữa đây.

Tôi vẫn chưa rõ thực hư ra làm sao, nhưng một khi tôi tiếp tục tăng ma lực và khiến Asora nới rộng, tôi sẽ nhận ra thôi.

Biển.

Biển à.

Khó tin quá đấy.

Tôi biết trên đời tồn tại những người giàu xa xỉ, họ có thể sở hữu một hòn đảo hoặc một tòa lâu đài, nhưng để nhận được cả một vùng biển… chắc khá là hiếm, tôi nghĩ vậy.

Tiếng *Don* vang lên báo hiệu âm thanh của quả pháo hoa vừa mới nổ trên đầu chúng tôi.

“Waka, chuyện gì vậy?” (Tomoe)

"Ngài có bị thương ở đâu không?" (Shiki)

"Tôi ổn mà. Đây là món quà của một vị thần, ngài ấy nói sẽ cho tôi vùng biển này” (Makoto)

“…”

“…”

"Dường như chúng ta còn được phép làm những gì mình muốn với nó" (Makoto)

"Vậy ra biển là thứ có thể đem tặng người khác" (Tomoe)

“Mặc dù đây là Asora, điều đó vẫn quá khó tin” (Shiki)

Giọng của Shiki có chút lắp bắp.

Tôi có cảm giác sự khó tin mà anh ta nhắc đến cũng bao gồm cả tôi trong đó.

Xin hãy tha cho tôi đi.

Tôi có thể hiểu được cảm giác của anh mà.

"Mặc dù mấy dòng chữ trên cái dấu không nhắc đến, nhưng nếu loài cây kia cũng xuất hiện, không biết Athena-sama có nhúng tay vào vụ này không nhỉ?" (Makoto)

“Cây? Thứ mọc ở khắp đằng đó sao? Đúng là hình thù của nó trông khá là thú vị. Nếu em đoán đúng, có phải nó cũng bắt nguồn từ thế giới của ngài không, Waka?” (Tomoe)

“Ừ. Đây là lần đầu tiên tôi được tận mắt quan sát thế này. Dù sao thì cái hình dạng kia cũng không thể lẫn vào đâu được” (Makoto)

“Phải chăng loài cây này liên quan đến một vị thần nào đó ư? Nếu vậy, chắc nó là một loài cây thiêng, đúng chứ? Theo những lời ngài vừa nói, tôi có nghe Tomoe-dono kể rằng ở thế giới trước của ngài cũng có nhiều ngôi đền được xây dựng ở những nơi mọc giống cây đó” (Shiki)

Shiki đã hiểu sai trầm trọng lời tôi nói và đưa ra phán đoán không đúng sự thật.

"Không, cây thiêng hầu hết là những loài mang nhiều giá trị lịch sử và có tuổi thọ lâu năm-ja ga“ (Tomoe)

Có vẻ ý kiến của Tomoe trái ngược với Shiki.

Việc đôi co là không cần thiết nữa. Dù sao thì cô ấy cũng nói chuẩn luôn rồi.

“Shiki, ý tôi không phải như thế. Tôi đề cập đến tên một vị thần là bởi loài cây này thường hay mọc ở những nơi người ta tôn thờ vị thần đó” (Makoto)

Tôi nhớ đây là một trong các bài tập về nhà mình từng làm.

"Xét theo hình dáng, nó giống một cây nấm" (Shiki)

Đúng.

Trông nó khá gần với nấm hoặc súp lơ.

Cách thân cây một đoạn là vô số những cành cây mọc lên, phần đỉnh của nó bao phủ bởi một màu xanh lá.

Phần thân dựng thẳng đứng khiến cho nó nhìn khá giống một cây nấm, nhưng từ nửa thân trên, nó mọc ra cả đống cành giống cây súp lơ.

Giống cây này có một cái tên để lại ấn tượng mạnh, và sau khi quan sát vẻ ngoài kì lạ của nó trên phim ảnh, tôi vẫn còn nhớ rất rõ.

Tôi rất muốn được nhìn tận mắt một ngày nào đó, nhưng để nghĩ rằng nó lại xảy ra trong hoàn cảnh này.

“Người ta gọi nó là cây rồng Socotra, và khi viết ra thì sẽ thành cây Long Huyết” (Makoto)

“… Nó có cho mình một cái tên đáng sợ thật” (Tomoe)

Tomoe tỏ vẻ khó chịu.

“Trong thế giới trước của tôi, loài rồng không tồn tại đâu, tôi không nghĩ cái tên vừa rồi có liên quan gì đến nó. Nếu tôi nhớ chính xác, phần nhựa chiết xuất từ cây có màu đỏ tươi, người ta hay dùng nó để điều chế thuốc. Thế nên họ mới gọi nó là máu rồng, người người truyền tai nhau, cuối cùng nó được gọi là cây Long Huyết … theo tôi biết thì là vậy” (Makoto)

Nếu đã có Thần linh, loài rồng ắt hẳn cũng tồn tại, nhưng theo lí lẽ thông thường của tôi, chúng lại không như thế, vậy cho nên...

Nếu loài cây đó đúng là đã chịu ảnh hưởng từ một con rồng, chuyện này sẽ hay ho lắm đây, nhưng hiện tại đó không phải điều quan trọng.

Dù sao thì tôi cũng không có cách nào để xác thực cả.

“Một thứ nhựa cây màu đỏ dùng làm thuốc à. Nghe cũng thú vị đấy chứ” (Shiki)

Shiki đang quan sát cây Long Huyết dưới một góc nhìn khác.

“Đúng. Không chỉ được sử dụng để tạo ra thuốc mỡ, thứ nhựa này có đặc tính hay cô đọng khi trời mưa, vì vậy chúng cũng được người ta chế thành các vỉ thuốc” (Makoto)

“… Ngài có thấy phiền không nếu tôi kiểm tra thử?” (Shiki)

"Được chứ. Vì nó cũng liên quan đến hệ sinh thái nơi đây, hãy gọi cho các Arke và Lâm quỷ tộc cùng tham gia” (Makoto)

"Vâng!" (Shiki)

“Waka, về phần mình, em muốn được ngài cho phép thăm dò vùng biển này. Em có thể mang Mio đi cùng không?” (Tomoe)

“Được” (Makoto)

"... Chỉ có một vấn đề nho nhỏ, em và Mio đều không phải chuyên gia về biển, sẽ rất tốt nếu chúng ta có thêm những người hiểu biết sâu rộng về nó" (Tomoe)

"À, phải rồi. Liệu có người nào như thế không nhỉ?” (Makoto)

"Không ạ. Hay là thế này, Waka. Vì kích thước của Asora đã tăng lên, chúng ta sẽ tuyển chọn cư dân thêm một lần nữa, ngài thấy thế nào?” (Tomoe)

“Cư dân mới hử. Xét đến Nhân dực tộc và các Gorgon, sẽ không sao nếu họ được chính tay mấy người chọn lựa, có lẽ vậy” (Makoto)

"Dĩ nhiên em cũng sẽ cần Waka chủ trì cuộc phỏng vấn trong công đoạn cuối cùng" (Tomoe)

Uh, cổ lại bắt thóp tôi rồi.

Mặc dù tôi còn chưa kịp nói gì, cô ấy thật sự đã nắm thóp tôi.

Hm?

À!

“Hm, cũng được thôi, mà này Tomoe, không phải vẫn còn có những người đã thất bại trong cuộc khảo sát lần trước sao? Những tộc nhân nhỏ bé ấy” (Makoto)

“Nhỏ… à, có chứ. Em nghe nói rằng họ đã làm Ema điên lên. Nhưng em không nhớ chủng tộc của họ là tiên, tinh linh hay gì gì đấy” (Tomoe)

“Ừ, mấy người đó… eh? Tên họ là gì ấy nhỉ?” (Makoto)

Ah… ehm…

“Antonio ư?” (Makoto)

“Nếu em nhớ không nhầm, tên họ cũng đại khái là như thế. Hình như là A-cái gì đó thì phải” (Tomoe)

“Chuyện gì đã xảy ra với bọn họ vậy? Chúng ta hiện đang cần những người liên quan đến nước, nhưng để cho chắc, cô có thể điều tra thêm về họ không?” (Makoto)

“… Waka-sama, Tomoe-dono; họ được gọi là Al-Efemera. Một loài đặc biệt thuộc tiên tộc, khả năng của họ cho phép kiểm soát một bộ phận các tinh linh” (Shiki)

Shiki bỗng xen vào cuộc trò chuyện giữa tôi và Tomoe.

Oh, phải rồi.

Tên họ đúng là theo cái kiểu đó mà!

Thứ duy nhất tôi còn nhớ là họ rất tinh nghịch.

“Oh, ra là Al-Efemera. Tôi chỉ nhớ họ là một lũ khó tính” (Tomoe)

Vậy ra Tomoe cũng chẳng khác tôi là bao.

Ai là người có trách nhiệm dẫn dắt họ thế nhỉ?

Không nằm ngoài dự đoán, có cố đến đâu thì tôi vẫn khó lòng nhớ nổi.

“Cảm ơn, Shiki. Vậy là Al-Efemera. Giờ thì, Tomoe, bắt đầu cuộc tuyển chọn đi” (Makoto)

“… Hiện tại thì chưa được đâu. Có cả đống người đang đợi di cư đấy, ngài biết chứ? Cho dù ta có gọi đây là tuyển chọn, nó cũng sẽ chỉ như việc mở toang cánh cửa cho hằng ha sa số các chủng tộc thôi. Mà nếu đây là thực tế thì chuyện này sẽ không tốn nhiều thời gian. Việc của chúng ta là tổ chức vài buổi phỏng vấn, xác định đặc trưng của từng loài, vậy nên … sẽ không mất quá lâu trước khi Waka phải phỏng vấn họ” (Tomoe)

“… Tôi hiểu rồi, một đống người luôn hử. Tôi sẽ để cô phụ trách điều tra về số lượng và khu vực sinh sống của từng tộc” (Makoto)

Tomoe và Shiki bắt đầu liên lạc qua thông tâm thuật.

Còn tôi, tôi chỉ nhìn ra phía những con sóng.

Càng nhìn lâu, sự thôi thúc trong tôi càng trỗi dậy, mong muốn được cởi bỏ hết quần áo và nhảy tùm xuống nước.

Tôi đoán rằng mình cũng có thể mong đợi điều gì đó khi màn đêm buông xuống và ánh trăng rọi khắp nơi.

Với cái phạm vi rộng đến mức này, tạm thời sẽ không có ai phàn nàn nếu tôi chiếm nó làm của riêng một thời gian, đúng không nhỉ?

Kỳ vọng của tôi đang dần tăng lên rồi đấy.

Hmm, cư dân mới, và cả một chủ đề làm Shiki muốn nghiên cứu à.

Khi tính đến những việc cần làm trong lãnh thổ quỷ tộc, có vẻ sắp tới tôi sẽ bận lắm đây.

Khi tôi quay về Rotsgard, chắc chắn họ sẽ lại giục tôi ghé thăm Lorel, họ luôn muốn việc đó xảy ra sớm nhất có thể.

Giờ ai cũng biết được rằng tôi đã làm một chuyến tới Đế quốc, và ngay cả khi tôi không từ chối, có giời mới biết đến khi nào tôi mới thực sự đi được.

Quan hệ giữa Mio và Senpai không tốt cho lắm, nếu có thể, tôi sẽ bảo Mio ở nhà. Tôi muốn khởi hành vào thời điểm senpai không có ở đó và quay về nhanh chóng.

Không quên nghĩ về điều này, tôi sắp xếp các kế hoạch trong đầu mình.

Có lẽ dành cả ngày hôm nay để nghỉ ngơi và làm việc vào ngày mai là mong ước có chút viển vông của bản thân tôi.

Trông thấy những con sóng dào dạt ngoài biển khơi, các vấn đề lần lượt chồng chất lên nhau, từng cái một, tôi cố nở một nụ cười gượng gạo.

Được, bắt tay vào công việc hôm nay thôi nào.

Tại Rotsgard, tôi chỉ có đúng một việc là đi gặp tên Root đang bị suy yếu theo lời kể của Tomoe. Cái tên dở hơi ấy, cậu ta thực sự đã dồn toàn lực vào ngọn lửa của mình, vì thế nó đã có tác dụng ngược lại và khiến Root nằm liệt giường. Theo tôi nghe kể lại là vậy. <bị con Tomoe đập cho liệt thì có... @@>

Tên đó vốn đã dở hơi tập bơi rồi mà.

Trong khi thăm Root … tôi sẽ làm thêm một số công việc vặt khác.

Và như vậy, kể từ hôm nay, tôi sẽ bắt tay vào làm việc.

CHƯƠNG 194: TRỞ LẠI HÀN LÂM TRẤN CÙNG NHỮNG HỌC VIÊN.

Một giọng nói vang lên từ phía bên kia cánh cửa: “Mời vào”.

Người phụ nữ dẫn tôi đến đây xác nhận điều đó, cô cúi chào rồi rời đi.

So với lúc trước, cô ấy có phần ít niềm nở hơn.

Dù sao thì chúng tôi sẽ dễ chuyện trò khi tên Root đang bất động một chỗ.

Nhắc mới nhớ, Rembrandt-san và Moris-san luôn tự mình mở cửa để tôi vào trước, sau đó mới đến họ. Nhưng nơi này thì lại khác.

"Người ta bảo với tôi cậu sẽ nằm một đống trong văn phòng, vì vậy tôi không nghĩ nó ấn tượng cho lắm đâu. Nhưng vẫn như mọi khi, cậu luôn đi trước một bước so với mong đợi từ tôi" (Makoto)

Lúc trước, tôi không thấy cái giường nào trong phòng này cả, và giờ thì nó đang chềnh ềnh ở kia.

Vị trí của cái ghế sô-fa cũng đã bị xê dịch.

Chắc cậu ta định để khách khứa đến thăm mình ngồi xuống đấy.

… Mà nếu là cái văn phòng rộng lớn đến thế này, tôi nghĩ người ta không thể dùng nó làm phòng dưỡng bệnh được.

An ninh ở đây cũng tương đối đảm bảo, vậy nên Root có thể thoải mái nghỉ ngơi.

Sau một lúc không nói được câu nào, tôi cất tiếng gọi chủ nhân căn phòng, tên Root.

Nằm liệt trên chiếc giường tạm thời, cậu ta khoác lên mình một bộ trang phục trông rất giống mấy bệnh nhân.

“Cảm ơn đã ghé thăm, Raidou-dono. Với tư cách là người đứng đầu mạo hiểm Hội, tôi rất xin lỗi vì đã để cậu thấy cái tình cảnh thảm hại này của mình” (Root)

Đến lúc này mà cậu ta vẫn có thể nói ra mấy thứ nhảm nhí như vậy sao?

Mà sao cậu lại nói mình bị trọng thương nhỉ?

Cả người Root quấn toàn băng cứu thương. Chân trái cậu ta lúc này đang bị treo lên, như mấy người phải bó bột khi bị gãy xương ấy.

Đúng là trông cậu ta chẳng khác đám người bị thương tích đầy mình là mấy.

Thậm chí còn trông khá nghiêm trọng nữa cơ.

Nhưng theo những gì tôi nghe được, nguyên nhân gây nên sự kiệt quệ của cậu ta là do tác dụng phụ của ngọn lửa đó, nói cách khác, là mệt mỏi.

“Làm một việc không thể ngu ngốc hơn dưới hình hài thật của mình, và khi quay về, cậu lại cosplay thành bệnh nhân đấy à? Chắc cậu đang rất nghiêm túc về trò đùa của mình hử” (Makoto)

“Gọi nó là cosplay thì thô lỗ quá đấy. Những vết thương này đều là thật, Raidou-dono” (Root)

"Tôi tưởng cậu bảo mình chỉ bị kiệt sức và sẽ mất 1 tuần để phục hồi mà" (Makoto)

“… Raidou-dono, thông tin đó cũ lắm rồi. Mặc dù nó đáng ra đã trở thành sự thật. Theo tôi biết, tôi sẽ cần khoảng 1 tháng mới có thể hồi phục hoàn toàn” (Root)

… Anh nói “theo tôi biết” là ý gì vậy hả?

Đến bác sĩ mà khám đi chứ.

À, giờ nghĩ đến việc đó, người ta không xây dựng bệnh viện nào lớn trên thế giới này.

Mặc dù tồn tại những địa điểm nhỏ lẻ có chức năng giám định y tế, tôi vẫn chưa thấy một nơi nào cung cấp đủ giường bệnh và nhân viên chăm sóc.

Hầu hết mọi người đều dùng phép thuật chữa bệnh, và thực tế, có rất nhiều loại thuốc đem lại hiệu quả nhanh đến khó tin, nhưng… một bác sĩ sao.

Chăm sóc loài rồng sẽ là một trường hợp đặc biệt, ngoại trừ điểm đó ra…có lẽ tôi nên thử đào tạo một bác sĩ thú y hoặc một bác sĩ bán nhân.

Nhưng cho dù có nói thế, người đảm nhiệm việc đào tạo sẽ không phải tôi đâu, và người có khả năng nghĩ ra các khóa học và tạo ra thành phẩm cũng không phải tôi luôn.

Tôi sẽ chỉ làm công việc đưa ra chỉ thị và để người khác lo liệu, vì vậy tôi không thể cứ vô tư bảo họ thử nghiệm nó được. Hơn nữa, tôi còn không rõ chuyện này có mang lại thành quả nào hay không.

Sẽ rất tốt nếu nó có thể làm được trò trống gì đấy.

"Cậu tự mình chẩn đoán tình trạng của bản thân đấy à?" (Makoto)

“Đúng rồi đấy, Raidou-dono. Mặc dù trông thế này thôi, tôi đây luôn tự tin rằng kĩ năng y học của mình tốt hơn nhiều so với các bác sĩ và tu sĩ xung quanh” (Root)

Nãy giờ cậu ta toàn gọi tôi là “Raidou-dono, Raidou-dono”.

Mấy thứ cậu ta nói thì vẫn như bình thường, có lẽ cậu ta đang âm mưu gì đấy.

Dù rất may là tôi không phải nghe về những suy nghĩ của một tên biến thái, chuyện này vẫn có chút kì quặc.

Cậu ta lúc nào chả gọi tôi là Makoto-kun.

Cậu ta chỉ gọi Raidou-dono khi đang hành xử với tư cách Chủ Hội.

Nhưng bây giờ chúng tôi đang ở trong văn phòng cơ mà, cậu ta có cần làm thế đâu nhỉ.

“Và? Sao cậu lại nằm cách xa tôi thế? Hôm nay cậu lại âm mưu chuyện gì đây, Ro–? ”(Makoto)

“Raidou-dono!” (Root)

?!

Thật không bình thường chút nào khi cậu ta lại ngắt lời tôi như vậy.

“Dường như cả hai đều khá thân thiết với nhau. Có rất nhiều điều bí ẩn xung quanh cậu ta, và tôi cho rằng chúng lại tăng thêm rồi. Vậy thì, Falz-dono, hãy nghỉ cho khỏe và nhanh chóng bình phục. Về vấn đề đại diện, tôi đã hiểu được tình hình, chuyện đó xong rồi”

!!

“Tôi xin lỗi vì đã không thể bày tỏ sự hiếu khách của mình, cuộc trò chuyện giữa chúng ta chỉ toàn là về công việc thôi. Đại diện Zara, sắp tới đây, tôi sẽ tiếp tục tin tưởng ông” (Root)

“Nếu là hai chúng ta, thăm hỏi chỉ là phụ thôi. Xin đừng bận tâm. Tôi hiểu rồi, Falz-dono và cậu ta, ai cũng có cho mình rất nhiều bí mật đấy nhỉ. Có lẽ chính điều đó đã làm hai người trở nên thân thiết chăng? Thế thì chắc tôi cũng nên tạo ra nhiều bí mật cho riêng mình và xem xem mọi thứ sẽ diễn biến thế nào, hahaha” (Zara)

“Xin ông đừng nói đùa như thế” (Root)

“Sự hợp tác của hai người đã giúp đỡ rất nhiều cho công cuộc tái thiết Rotsgard. Chúng ta nên vui vì ai cũng là đối tác tốt của nhau. Tôi thấy hơi ghen tị rồi đấy. Thôi, gặp lại hai người sau” (Zara)

"Ừ, ông cũng vậy, chăm sóc bản thân cho tốt vào nhé" (Root)

T-Tại sao Zara-san lại ở đây?

Đáng ra tôi nên kích hoạt Sakai mới đúng.

Mà lúc đầu, Root nên nói với tôi qua thông tâm thuật chứ nhỉ.

Ah, việc đó là không thể trong căn phòng này.

Đây dường như là thứ công nghệ đáng tự hào mà Root tự tạo ra.

“Raidou, khi cậu bàn chuyện xong, hãy đến chỗ tôi. Tôi sẽ đợi, không phải ở chỗ Thương Hội đâu, ở cửa hàng của tôi ấy” (Zara)

Khi đi qua nơi tôi đang đứng, ông ta thì thầm vài câu.

Không cần nghe câu trả lời, Zara-san rời khỏi đây.

Ah, kế hoạch tiếp theo của tôi đã được sắp đặt sẵn rồi.

Tôi vốn đang định đi ăn, kiểm tra tình hình cửa hàng, sau đó đến Học viện.

Nhưng nản ở chỗ chúng có thể sẽ bị trì hoãn tạm thời.

Thật khó để từ chối một người đã giúp tôi rất nhiều trong thị trấn này.

“Root, cậu hơi ác với tôi đấy” (Makoto)

"Tôi tưởng mình đã gợi ý cho cậu rồi mà” (Root)

Sau khi Zara-san rời đi, tôi ngay lập tức lên tiếng phàn nàn.

“Mà ngay từ đầu, nếu đang tiếp khách, cậu bảo tôi chờ thì cũng có sao đâu.Theo tôi thấy, dù sao thì cuộc trò chuyện đó cũng đã kết thúc” (Makoto)

“Cả Makoto-kun nữa; tôi nghĩ vì cậu đã đến đây, có thể cậu sẽ tự lo liệu được, và muốn thử làm vậy” (Root)

“Hết thử thách này đến thử thách nọ. Đừng có tự dưng kéo tôi vào trong những thời khắc sống còn như thế nữa” (Makoto)

“Nếu tôi không nhầm, khi xưa, Zara-san là chuyên gia giấu đi sự hiện diện của bản thân. Nhưng đây không phải điều hai ta có thể nói vô tư đâu. Chẳng phải sẽ tốt hơn nếu Makoto-kun cũng làm được một việc những mạo hiểm giả cấp cao có thể làm sao? Tôi thấy rằng cậu sở hữu một phép chuyên về tìm kiếm, nhưng hãy làm thế mà không cần dựa dẫm vào nó” (Root)

“Guh” (Makoto)

"Ngoài ra, nãy tôi có nói rồi, hiện giờ tôi đang bị thương nặng lắm đấy” (Root)

“Tôi biết. Mất 1 tháng để hồi phục, phải không? Tôi tưởng cậu chỉ hơi mệt vì đã tung ra ngọn lửa đó thôi chứ” (Makoto)

“… Cậu thấy đấy, trong khi tôi đang bất động, có vài người đã đến thăm. Hai phụ nữ với nụ cười xảo quyệt” (Root)

“Phụ nữ à” (Makoto)

Vậy ra trên đời vẫn tồn tại những người đủ can đảm để khiến anh ta ra nông nỗi này. <đệch... con đệ của mi chứ ai vào đây... @@>

“Mấy người đó bước vào phòng lúc tôi đang nghỉ ngơi, và ngay tức khắc, họ lật cả cái giường này lên. Và trong khi mỉm cười một cách độc địa, họ đấm đá tôi túi bụi” (Root)

Độc địa … nghe đáng sợ thật đấy.

Vì ta đang nhắc đến tên biến thái trước mặt tôi, cũng không lạ nếu cậu ta bị nhiều người ghét cay ghét đắng.

Nhưng để rình đúng lúc cậu ta suy yếu và đánh đập Root trong khi vẫn mỉm cười...

Những việc hằng ngày tôi làm cũng quan trọng không kém.

Gần đây tôi vẫn chưa có thời gian chăm sóc đám học viên, nhiều khả năng tôi nên nhẹ tay hơn một chút với họ.

Được rồi.

"Nghiệp chướng, đúng là một từ sâu sắc mà, phải không nhỉ?" (Makoto)

“… Những từ ngữ không tỏ ra chút khoan dung nào đối với tôi. Một trong số họ là cái cô samurai otaku ở chỗ cậu đấy” (Root)

Hả?

"Kể cả khi tôi đang kiệt quệ đến mức không thể nhích nổi một ngón tay, cái cô samurai otaku và cô thằn lằn sa mạc trung niên đó, họ đem theo vũ khí và đánh đập tôi!" (Root)

Tomoe, tôi chỉ vừa mới nghi ngờ tại sao cô ấy lại tốt đến bất thường khi nhắc đến Root, nó không phải vì cổ đã bị mua chuộc, ra là cô nàng đã xả stress từ trước rồi.

Tôi nhớ những lời Tomoe đã nói cách đây vài ngày: “Mặc dù có cái tính cách như vậy, cậu ta cũng đã nhiều lần giúp đỡ chúng ta, ngài ít nhất nên đến thăm một lần, được chứ, Waka?”.

Chứng kiến cái thảm cảnh trước mắt và nhớ lại điều này, ý nghĩa giờ đây lại là một vật nuôi trung thành muốn cho chủ nhân xem kết quả săn mồi của nó.

Gạt sang một bên chuyện cô ấy có đúng là một người kiểu đó hay không.

Nếu thế, người còn lại chắc hẳn là Sa Triều, Graunt-san sao?

Nhắc đến cô ấy, Root đã nói rằng Graunt sẽ không rời khỏi vùng Bạch Sa đâu, vậy nên tôi sẽ phải tự mình mang trứng đến.

Nếu cô ấy có thể đến Rotsgard để củ hành Root, rõ ràng cô ấy cũng có thể đến lấy quả trứng mà nhỉ?

… Hay kể cả là với các long thượng đẳng, tên biến thái này vẫn là một kẻ quá đỗi phiền phức?

“Tôi hiểu rồi” (Makoto)

“Không phải từ đầu, nguyên nhân chính của vụ này là vì cậu đã kích hoạt cơ hội bất khả thi từ báu vật sao? Cậu may mắn đến mức nào vậy hả, Makoto-kun ?! Chưa hết, Tomoe còn nói: “Mi đến tận kinh đô quỷ tộc để thám thính Waka sao? Waka đã kiệt sức rồi đấy, mi tính thế nào đây hử?”, còn Graunt thì vẫn là Graunt, cô ta chỉ cười “Hohoho”! Tôi đã vãi cả linh hồn ra luôn đấy!” (Root)

“? !! Điều đó sai rồi, cậu biết mà nhỉ?! Cậu mới là thủ phạm đã tạo ra một đòn tấn công khiến bản thân phải nằm liệt giường hẳn 1 tuần liền! Mà tôi có phải người kích hoạt nó đâu, mấy tên quỷ nhân mới phải chịu trách nhiệm! Cậu có biết tôi đã phải vất vả thế nào mới chặn được chiêu thức điêu cuồng đó không hử?!”(Makoto)

“Vì lý do nào đấy, tôi hoàn toàn chắc chắn rằng nó sẽ không xảy ra nếu không có mặt cậu ở nơi đó! Tôi cũng đã gặp rắc rối, cậu biết chưa?! Vào lúc đó, tôi đang bận quyến rũ cô thư kí mới của mình tại một nhà hàng, nơi tôi bỗng dưng bị triệu hồi! Nhờ có chuyện này, cô ấy đã nghĩ bị tôi bỏ rơi, và vì tôi đang phải nằm liệt giường ở đây, rất khó để bắt đầu lại!!” (Root)

“Làm như tôi quan tâm ấy! Tôi đây đã phải tự mình trung hòa một đống các quả bạo kích và cả cái thứ sau đó nữa cơ. Làm xong là tôi ngất đi luôn! Ngay cả vậy, một quả vẫn rơi xuống vùng núi ở đằng xa, mọi thứ đã trở nên hỗn độn. Sau đấy người ta báo lại rằng không xuất hiện thương vong, thế nên tôi mới được yên lòng chút ít! Có khoảng chục người đã bỏ mạng trong thành phố đấy, đừng có mà tỏ ra ương bướng nữa dùm tôi đi!” (Makoto)

“Tôi đã ước lượng đủ sức mạnh đến mức có khả năng tạo ra một cái hố trên phạm vi quốc gia sau—, mà đợi đã, vài chục ư?” (Root)

Có thể vẫn còn nữa, nhưng theo tôi biết thì là vậy.

"Đúng đấy! Cái tiếng gầm trước đòn phun lửa đã làm khoảng vài chục người chết tại chỗ, hầu hết số đó đều là người già và trẻ em! Nếu tính cả những người bị thương, con số đó sẽ còn tăng lên gấp đôi! Hãy nghĩ về những điều cậu đã làm đi, nghĩ cho kĩ vào!” (Makoto)

“Eh, chẳng phải nơi đó đã biến thành cátbụi, hay đúng hơn là chỉ còn lại một cái hố sâu thôi à? Tôi nghe nói chỗ Kim Xích vẫn an toàn, nhưng khu định cư của quỷ tộc xung quanh khu vực đó chắc hẳn đã bị xóa xổ rồi chứ?” (Root)

"Làm gì có chuyện đó. Tôi đã hứng tất và triệt tiêu hoàn toàn rồi. Cái giá của việc đó là tôi đã bị mất rất nhiều sức lực. Cậu đã bắt tôi chịu đựng cảm giác thiếu hụt ma lực trầm trọng, một thứ mà tôi không bao giờ muốn nếm trải. Sao tôi lại bị kiệt sức chỉ để xử lí một thứ chính cậu đã gây ra? Hãy nhớ lấy điều này, cho đến giờ … đúng, Tomoe làm tốt lắm! Tôi đang cảm thấy như thế đó!” (Makoto)

“… Makoto-kun” (Root)

“Cái gì, sao tự dưng lại im lặng thế?” (Makoto)

"Cậu làm nó biến mất kiểu gì?" (Root)

"Tôi bảo Mio tập trung đống đó lại 1 chỗ, và rồi tôi nhận lấy và nghiền nát tất cả" (Makoto)

“Bằng phép thuật ư?” (Root)

Cách nói của Root bỗng thay đổi, cùng với bầu không khí xung quanh cậu ta.

Nói thế nào đây, như thể mắt cậu ta đang chứa đựng cả núi sự tò mò vậy.

Đôi mắt của Root khi trống rỗng nhìn đáng sợ thật.

“Tôi đã biến đổi lớp giáp ma lực, đại khái là thế. Tôi còn phải nhờ đến sự hỗ trợ từ Shiki, vậy nên tôi không rõ chi tiết” (Makoto)

Tôi cảm giác rằng sẽ tốt hơn nếu không đề cập đến khả năng Sáng Tạo, tôi quyết định giả điếc.

Tôi thêm thắt vài sự thật vào trong lời giải thích của mình, việc này sẽ khiến người khác khó phát hiện ra hơn.

“Thay đổi Materia Prima … cái đó … cậu có thể làm lại ở đây không?” (Root)

“Cậu không nghe lời người khác nói gì cả. Chẳng phải tôi đã nói mình đã nhờ đến sự hỗ trợ của Shiki sao? Tôi không thể đâu” (Makoto)

"…Thế sao. Về cơ bản, cậu đã thành công trong việc chặn đứng nó mà không gây ra thương vong cho khu vực xung quanh… ra vậy…” (Root)

Cậu ta lại bắt đầu lảm nhảm một mình rồi.

Điều này khá là mới.

Chỉ có điều, với trường hợp của Root, những khía cạnh tôi thấy được từ cậu ta đều thật đáng thất vọng.

“Này, cậu còn thở không đấy? Khi đang trong cuộc thăm hỏi này, tôi định nhận lấy bản danh sách các mạo hiểm giả đủ điều kiện để đến Kaleneon, cậu làm được mà, đúng chứ? Trái đất cho gọi Root kìa~ ”(Makoto)

“… Makoto-kun, tôi đang bị đau mà” (Root)

“Nếu muốn nói về việc đó, hãy dùng từ “bị thương” đi. Hoặc là: “tôi đang bị thương” sẽ đúng hơn. Mà đợi đã, nghe lời tôi nói đi chứ” (Makoto)

“Không phải thế. Hai người đó đã đánh đập tôi, nhưng Makoto-kun mới là người đảo lộn trái tim tôi. Vì vậy, “tôi bị đau” là từ ngữ chính xác nhất” (Root)

“… Anh biết đấy, dù rằng tôi phải xin lỗi khi nói thế này, nhưng nó đúng với cả hai chúng ta” (Makoto)

“Đó là lí do tôi mong cậu hãy tạm thời rời đi hôm nay. Về bản danh sách, tôi đã đưa nó cho cô gái khi nãy dẫn cậu lên đây, cậu chỉ cần nhận lấy là xong. Có thể tôi đang trong tình trạng này, nhưng tôi vẫn sẽ không quên nhiệm vụ phải làm đâu, xin đừng lo” (Root)

“Ah, tôi biết rồi” (Makoto)

"Được. Mà không phải vừa nãy Zara-san đã bảo cậu đến cửa hàng của ông ấy sao? Hãy đi luôn đi” (Root)

Lạnh lùng quá đấy.

Cũng tốt thôi.

"Tôi hiểu rồi. Cậu cũng phải chăm sóc bản thân cho tốt vào đấy” (Makoto)

"Tôi sẽ đợi đến khi cậu lẻn vào giường mình ban đêm” (Root)

“Phải, tôi sẽ truyền đạt lại với Tomoe và Grount-san thông điệp đó của cậu” (Makoto) <Moá... Láu cá vãi... @@>

“…”

“Giờ thì” (Makoto)

Tôi đã quen với việc cậu ta quấy rối mình như vừa rồi.

Bây giờ thì đến cửa hàng của Zara-san thôi nào.

Nếu tôi nhớ không nhầm, khu nhà thổ … ý tôi là cửa hàng thật sự của ông ấy.

Khi nói đến “cửa hàng của tôi”, ý ông ta là nơi đó chứ nhỉ.

Thường thì Zara-san sẽ không bao giờ động chạm đến khu nhà thổ đâu.

Tôi liếc nhìn Root thêm lần nữa, sau đó hướng đến lối ra để nhận lấy cái ống có chứa bản danh sách từ cô tiếp tân.

◇◆◇◆◇◆◇◆

“Có phải gần đây cậu đã bận công chuyện ở ngoài không? Từ cái sự cố đó, danh tiếng của cậu ngày một tăng. Bắt đầu từ mấy người quyền lực nhất, các nước khác cũng đang ra sức liên lạc với cậu. Tình hình hiện giờ là thế đúng chứ?”

“... Đúng như những gì ông vừa mới nói” (Makoto)

Sau khi đến cửa hàng của Zara-san, tôi được cô tiếp tân và các nhân viên niềm nở đón tiếp, và họ chỉ cho tôi chỗ văn phòng đại diện là ở đâu.

Dường như một số thương nhân khác cũng đang ở trong phòng của Zara-san thay vì văn phòng, và ngay khi tôi bước vào lần đầu tiên, những ánh mắt của sự ngạc nhiên và nghi ngờ chĩa thẳng vào tôi.

Còn Zara-san thì đang nhìn sơ qua bản báo cáo về những chuyện riêng bên ngoài mà tôi đã làm gần đây.

“Theo tôi thấy, có vẻ cậu không quản lí tốt cho lắm trong những chuyến đi của mình … là điều tôi muốn nói, nhưng cậu cũng không có cách nào từ chối Limia và Gritonia. Nhiều khi người ta cũng phải lâm vào hoàn cảnh bận rộn hơn bình thường. Cũng chịu thôi” (Zara)

Oh.

Tôi đã nghĩ ông ta sẽ bực mình lắm chứ, nhưng ông ta đang hành xử khá là tốt tính.

Bởi ông ta có cái ngoại hình thế kia, tôi có cảm giác sự nhẹ nhàng đã tăng khoảng 50%.

“Cậu luôn vắng mặt trong các cuộc họp của Thương Hội, nhưng người đại diện thì lúc nào cũng đến, vì vậy không cần phải lo. Tôi đã bị kinh ngạc vì người đại diện đó là một bán nhân chứ không phải Shiki-san. Sau cái sự cố đó, thị trấn này đã cởi mở hơn về vấn nạn định kiến với họ. Dù sao thì nhiều hân tộc đã được cứu bởi những bán nhân. Tôi không rõ chuyện này sẽ kéo dài trong bao lâu, nhưng có vẻ vẫn chưa đến lúc” (Zara)

“Đó là một khynh hướng tốt mà” (Makoto)

“Phía Đền thờ có vẻ không thích điều này cho lắm, nhưng những người đứng đầu của họ trong thị trấn này đều muốn tỏ thành ý. Có thể tổng giám mục hiện tại trông không giống vậy, nhưng cô ấy là người biết lắng nghe” (Zara)

Điều duy nhất tôi nhớ là cô ấy có một chất giọng khá hay, nhưng có vẻ người đó cũng mẫu mực không kém.

Với những người được gửi đến các thị trấn khác nhau, đó là đức tính cần thiết.

“Cậu biết không, mấy người đại diện của phía cậu cũng đang làm tốt công việc của họ. Hai cô gái đó … Akua và Eris, phải không nhỉ? Họ đã đưa ra một số các ý kiến sắc sảo và những đề xuất thú vị. Có người còn nói đùa rằng họ muốn mấy cô gái đó tham gia hơn là cậu đấy” (Zara)

“… Tôi thấy ổn nếu ông chỉ nhắc đến phần nói đùa thôi” (Makoto)

“Tên ngốc này, cố đọc bầu không khí đi chứ. Lần nào cũng có người yêu cầu họ bắt đầu một mối làm ăn, nhưng họ luôn luôn từ chối. Tôi không rõ là vì sao, nhưng cậu đang có những cấp dưới đáng tin cậy. Hãy cố mà trân trọng họ, sử dụng họ để làm bản thân mình tiến bộ” (Zara)

“Vâng, tôi sẽ cố hết sức” (Makoto)

“Kể từ cái lúc Rembrant nói với tôi về cậu, tôi đã luôn quan sát cậu từ đó. Nhưng tôi thấy rằng cậu không hề bỏ bê công việc, chỉ có điều cậu vẫn chưa thể bắt kịp thôi. Bất chấp điều đó, những thứ xung quanh và mặt hàng do phía cậu cung cấp đều quá đặc biệt. Cậu cũng đang dần có được vị trí của mình. Thực tế này đã làm tôi bàng hoàng” (Zara)

Hoàn toàn đúng.

… Trăm phần trăm luôn ấy.

Thật không ngờ Zara-san lại là người nói với tôi điều đó.

"Tôi vẫn còn thiếu kinh nghiệm, và tôi cũng thiếu đi nhiều thứ khác" (Makoto)

"Không sai. Nếu chúng tôi phải dạy dỗ cậu trở thành một thương nhân, phương án tốt nhất là cắt đứt tất cả các mối quan hệ xung quanh cậu và gửi cậu đến làm việc tại một chi nhánh ở một thị trấn khác. Nếu đó là tôi, tôi sẽ làm thế. Nhưng dẫu sao thì trong trường hợp của cậu, một “thương nhân quật cường”, hay là “thương nhân quân binh” chăng? Cảm giác không đúng cho lắm nhỉ. “Thương nhân diệt trừ”, “”Thương nhân ngòi nổ” ... tôi vẫn chưa thể nghĩ ra cái thích hợp, nhưng chắc cũng gần giống vậy. Việc này vẫn chưa có tiền lệ” (Zara)

M-Mấy cái cách so sánh của ông xấu xa quá đấy.

Hơn nữa, từ “thương nhân” hình như chỉ là phụ thôi hay sao ấy.

“Uhm, thế ông có việc gì với tôi sao?” (Makoto)

Tôi sẽ buồn hơn nữa nếu cứ bị ông ta trêu trọc như vừa nãy, vì vậy tôi quyết định sẽ lắng nghe điều Zara muốn nói.

Bụng dạ tôi không còn bồn chồn như lần gặp mặt ông ta khi trước nữa, nhưng tôi sẽ đến Học viện sau vụ này.

Tôi muốn làm xong mấy việc kì quặc càng nhanh càng tốt.

“Hm, ừ, có hai điều.Thứ nhất là về việc hợp tác xây dựng thành phố trong tương lai. Thứ hai là về Ester” (Zara)

Tạm gác việc xây dựng thành phố lại đã, chỗ Ester-san sinh sống ư?

Liên quan đến khu nhà thổ sao?

Nếu là vậy, chắc ý ông ta là “những cô gái đó”.

Mà tôi đã nghe tí nào về vấn đề xảy ra ở nơi đó đâu.

Tôi sẽ hiểu được nếu Ester-san có ý kiến muốn đề xuất với Zara-san, nhưng chuyện này là thế nào đây?

“Vậy thì cái thứ nhất trước đi” (Makoto)

“Được rồi, hiện nay, cậu đang giao lại toàn bộ công đoạn tái thiết cho nhân viên và học viên của mình. Việc này đã giúp đỡ chúng tôi khá nhiều. Và về chuyện đó, có thứ tôi muốn xác nhận, nhưng, liệu chúng ta có thể tiếp tục hợp tác không?” (Zara)

“Dĩ nhiên rồi. Nhiều khu vực vẫn chưa được xây dựng lại, và nơi bị dị thể cuối cùng tàn phá vẫn đang trong tình trạng hỗn độn. Tôi nghe nói chỗ đó sẽ biến thành một khu công viên, vậy nên khu vực đó sẽ được ưu tiên sửa chữa, đúng chưa vậy?” (Makoto)

“Đây là sự trợ giúp rất lớn. Thành thật mà nói, sự hợp tác của Thương đoàn Kuzunoha cần thiết đến mức đang ảnh hưởng trực tiếp tới tiến độ của nó. Hai cái cây khổng lồ đột nhiên xuất hiện có đủ điều kiện để trở thành biểu tượng của Hàn lâm trấn về sau. Dù không thể thêm thắt phần ưu tiên vào công cuộc xây dựng, tôi vẫn muốn được làm việc ở khu vực chúng ta đang nói đến” (Zara)

Nếu lũ dị thể có khả năng trở thành một nơi nghỉ ngơi thư giãn cho người dân trong tương lai, chúng chết ở đó cũng không phải quá tệ.

Xây dựng một khu công viên có thể vẫn chưa được ưu tiên, nhưng nếu chúng tôi tiếp tục duy trì tiến độ hiện tại, ngày đó sẽ không còn quá xa vời.

“Và, chỗ Ester-san đã xảy ra vấn đề gì sao? Họ là những cô gái chưa quen với thế giới bên ngoài, nhưng tôi tưởng họ sẽ không gây ra chuyện gì đáng quan tâm chứ” (Makoto)

“… Không có vấn đề nào hết. Nhưng cậu, Raidou, cậu bắt cóc mấy cô gái đó từ đâu thế hả?” (Zara)

“… Zara-san, không đùa đâu. Vai trò của tôi đơn thuần là một người trung gian. Tôi chỉ cho họ một nơi làm việc phù hợp thôi mà” (Makoto)

Làm gì có chuyện tôi lại đi buôn bán hân tộc.

Thương đoàn Kuzunoha sẽ không bao giờ thực hiện những phi vụ mà tôi không muốn.

Tôi thấy chán nản về cái vụ cô quỷ nhân Sari đó lắm rồi đấy.

Bất kể chuyện gì có xảy ra, buôn bán nô lệ không hợp với tôi.

“Fuh, tôi đùa thôi. Nhưng tôi không nghĩ cậu lại mang những cô gái đó đến sau khi tôi cho cậu quyền vào nhà thổ miễn phí. Và cậu còn chưa “dùng” đến nó lần nào, một lần cũng không, Raidou. Cậu không đến làm Ester buồn lắm đấy” (Zara)

“Xin hãy tha cho tôi đi. Tôi không có thời gian— ” (Makoto) <Đúng hơn là vợ không cho đi...@@>

“Thời gian dành cho một người phụ nữ là thứ có thể thực hiện kể cả khi cậu bận rộn. Nhưng chỉ khi cậu thật sự muốn làm vậy” (Zara)

“Mà từ đầu, Ester-san đâu phải gái bán hoa, cô ấy là quản lí cửa hàng cơ mà, đúng chứ?” (Makoto)

“Quản lý và gái bán hoa. Nếu cô ấy thích, cô ấy sẽ đáp ứng mong muốn của khách hàng. Chắc Ester đã nói mình là gái đèn đỏ với cậu, phải không? Mà thực ra, lượng người cô ấy thích chỉ đếm được trên đầu ngón tay thôi đấy, cậu nên cảm thấy tự hào đi” (Zara)

“Về cái gì cơ chứ? Thế là không có vấn đề nào với các cô gái đó, đúng không?” (Makoto)

“Nhìn chung thì không. Nhưng nếu tôi phải nói ra một điều, nó sẽ là liệu tôi có thể tăng thêm số lượng của họ” (Zara)

“Số lượng?” (Makoto)

“Cậu đã giới thiệu họ là các bán nhân, nhưng thực tế, chúng tôi vẫn có thể thu xếp cho họ trở thành hân tộc dưới con mắt của khách hàng. Họ khá nổi tiếng đấy. Thậm chí có khách hàng đã nghiện luôn rồi” (Zara)

Nếu tôi gọi những cô gái đó là mamono, chắc chắn họ sẽ không chấp nhận đâu, thành ra tôi phải thay bằng bán nhân. Và giờ, họ đôi khi còn đối xử với những người đó như các hân tộc thực thụ.

Mà cũng không xảy ra vấn đề gì, kệ đi.

“Như một hân tộc sao? Dù gì thì ngoại hình của họ cũng không lộ ra đặc điểm nào quá khác biệt” (Makoto)

“Đó là sự thật. Trong số các khách hàng, những tên ngốc chỉ chấp nhận hân tộc cũng không phải ít, nhưng nếu họ không nhận ra, chúng ta chả cần bận tâm. Nếu đã không thích, bản thân họ phải nhận ra rồi. Trong trường hợp này, chúng ta sẽ giới thiệu họ như những hân tộc thực sự là được” (Zara)

Về khía cạnh đó, tôi lại không nghĩ như vậy.

Tôi nghĩ lỗi là ở chính khách hàng, những người không kiểm tra hàng hóa ở một cửa hàng ra làm sao, để rồi cuối cùng bị lừa.

Nhân tiện, trong thế giới này, khách hàng rất hay yêu cầu những cá nhân thực sự thông thạo, vì thế những người có tiêu chuẩn muốn dùng hàng hóa chính thống như tôi chỉ là thiểu số.

“Về mặt nổi tiếng, những cô gái khác không tỏ ra ghen tị sao?” (Makoto)

“Nói đến khía cạnh này, Ester-san hiện đang là người nắm quyền. Và như vậy, việc xây dựng đang tiến triển trôi chảy, và các khách hàng, đàn ông từ các thị trấn, công nhân từ bên ngoài, vệ sĩ của học viên…; ngoài ra vẫn còn rất nhiều người khác. Họ còn bàn bạc về chuyện cho xây dựng một khu nhà cộng đồng mới nữa cơ. Ngoài ra, có người còn hỏi tôi liệu những cô gái khác từ làng của họ có thể đến đây không? Ester-san cứ liên tục quấy rầy tôi về chuyện đó” (Zara)

“Tôi hiểu” (Makoto)

Tôi nghĩ mình vừa nghe thấy cái gì kiểu “vệ sĩ của học viên” hay sao ấy, nhưng tôi sẽ không chú ý đến nó.

“Theo yêu cầu của cậu, tôi đã không điều tra về lai lịch của những cô gái đó. Vậy nên tôi mới hỏi cậu theo cách này. Có được không?” (Zara)

“… Nếu chỉ là một vài, tôi nghĩ sẽ có người đồng ý thôi. Trong tương lai gần, tôi sẽ bảo một nhân viên trong thương đoàn nói lại với ông câu trả lời chi tiết” (Makoto)

Thực ra, nó sẽ chỉ giới hạn với các Gorgon, những người đã phần nào kiểm soát được năng lực hóa đá của mình. Tôi đã gửi một vài người trong số họ đến nhà thổ ở Rotsgard.

Về vấn đề này, Zara-san cũng đang muốn ám chỉ đến họ đây mà.

Theo tôi thấy, có vẻ họ không gây ra bất kì vấn đề nào cả, mọi thứ đang diễn biến khá thuận lợi.

Khi nhận được tờ giấy cấp phép miễn phí đó, tôi tưởng nó sẽ là một kho báu bị phí phạm, nhưng tôi mừng vì nó có thể giúp các Gorgon, Zara-san và bản thân tôi.

Nhưng kiểm soát năng lực hóa đá vẫn đang là vấn nạn, không phải ai trong số họ cũng làm được điều này.

Hiện tại, chỉ khi họ là những Gorgon mạnh mẽ, bằng không họ sẽ phải ở lại Asora.

Tính toán số lượng của họ, khoảng 1 nửa đã được gửi đến nhà thổ, hoặc là rải rác khắp thương đoàn như những cô giúp việc.

"Tôi tin ở cậu đấy" (Zara)

"Tôi cũng vậy, tôi rất biết ơn vì họ có một công việc để làm" (Makoto)

“… Tôi thấy nhẹ nhõm vì không ai trong số họ phải chết khi tôi vẫn chưa kịp nhận ra, điều đó sẽ làm hai ta ghét nhau mất. Dù sao thì họ cũng đã từng phục vụ cả những khách hàng bạo lực. Họ đúng là báu vật vô giá. Xin hãy nói lại rằng họ có thể đến chỗ tôi làm bất cứ khi nào họ muốn” (Zara)

“Được thôi” (Makoto)

“Mà này, dường như những cô gái đó đang ngủ lại Thương đoàn Kuzunoha, nhưng, cậu có ổn với mấy lời đồn đại không? Nếu cậu muốn, tôi có thể chuẩn bị nơi sinh sống cho họ. Nếu họ không quen chung sống với người khác, vậy thì không nhất thiết phải là nhà thổ đâu, tôi sẽ thu xếp một căn nhà cho họ nếu cần” (Zara)

“Ông thực sự đánh giá họ rất cao nhỉ" (Makoto)

"Dù gì tôi cũng rất thích những người tích cực và tài năng trong công việc của họ" (Zara)

... Tôi cũng tích cực lắm chứ, nhưng tôi lại không có tài, vậy nên ...

Thôi thì cứ tán thành sự công nhận của ông ta với các Gorgon là được.

Họ cũng đang làm việc rất chăm chỉ trong thương đoàn, tôi thấy rất yên tâm.

"Tôi sẽ nói lại với họ. Nếu không còn việc gì khác, tôi xin cáo từ” (Makoto)

“Tôi chỉ muốn nói từng đó thôi. Có điều, tôi đã tò mò một thứ nãy giờ rồi, tôi sẽ hỏi luôn. Raidou, lần này cậu lại có công chuyện ở vùng biển sao? Từ đây đến đó khá xa, nhưng người cậu lại đang tỏa ra toàn mùi muối biển đấy, cậu biết không? Ngay cả là việc bên ngoài, điều này vẫn vượt quá mong đợi của tôi. Vào mùa đông, biển cả sẽ trở nên rất dữ dội, đó không phải nơi đáng để làm ăn đâu” (Zara)

“À, cái này…” (Makoto)

“Nếu nó liên quan đến việc kinh doanh của cậu, cậu không cần phải nói cho tôi biết. Mà tôi cũng không muốn nghe. Thực ra, tôi đang định lớn tiếng khuyên cậu hãy giữ nó cho riêng mình” (Zara)

“… Cảm ơn vì bài học đó. Nó liên quan đến một chuyện có thể xảy ra trong tương lai, vì thế tôi sẽ giữ nó cho riêng mình” (Makoto)

“Tốt lắm. Sự kín kẽ đó của cậu, hãy giấu nó đi khi làm ăn ở nơi này. Cách đó là lí tưởng nhất rồi, nhưng không có nhiều nơi cho phép cậu sử dụng nó đâu đấy” (Zara)

"Vâng, giờ thì, tôi sẽ phải nói lời tạm biệt" (Makoto)

“Xin lỗi vì đã bắt cậu đến tận đây. Hãy cẩn thận … mà với cậu thì cũng không cần thiết cho lắm, nhưng rắc rối có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Cậu phải luôn hành xử thật thông minh” (Zara)

Nói thế nào nhỉ, mỗi khi tôi gặp ông ta là nó lại kết thúc bằng một bài giảng.

Đúng như tôi nghĩ, ông ta chả ưa tôi tí nào.

Ehm, lịch trình của tôi giờ lại có thêm: “Hiện tại bao nhiêu Gorgon có thể ra ngoài”.

Khi quay về Asora, tôi dự định sẽ bảo Nhân dực tộc mang đến đó vài người liên quan tới biển.

Tôi nghĩ mình có thể làm luôn vụ các Gorgon, nhưng chắc phải để nó lại sau thôi.

Từ trước đến giờ, tôi toàn ra lệnh cho họ làm mấy thứ gần giống chăn nuôi gia súc, vậy nên cứ để như thế đi đã.

Dù sao thì mọi thứ cũng đang dần tiến triển.

Kể từ giờ, cư dân mới sẽ tiếp tục xuất hiện đây, thế nên đó không phải vấn đề quá quan trọng.

Sắp đến buổi trưa rồi, và trong khoảng thời gian này, cửa hàng khá là bận rộn, tốt hơn hết là tôi chưa nên đến đó vội.

Những việc còn lại mà tôi cần làm bao gồm: liên lạc với phía Limia và đến Học viện.

Mấy cuộc gọi từ Limia sẽ được gửi thẳng đến cửa hàng, vậy trước tiên sẽ là Học viện.

Giờ đang là buổi trưa, không khó để tìm Jin và những người khác.

Nếu họ đang bận học, tôi sẽ phải để lại tin nhắn, việc đó thì đầy rẫy rắc rối luôn.

Tôi sẽ phải tìm cách bắt nhịp vì tất cả bọn họ đang tất bật với việc tái thiết thành phố.

Tôi sẽ nói rằng các lớp học sẽ bắt đầu từ bây giờ.

Về đống đơn xin nhập học của các học viên mới, sẽ nhanh hơn nếu tôi đến văn phòng hành chính trước tiên.

Chỉ có điều, Hiệu Trưởng và những bè phái trong số các giáo viên sẽ rất phiền phức đây.

Rảo bước bằng đôi chân có phần nặng nề, tôi hướng đến khu phố chính, nơi đã được trả lại về nguyên trạng.

Giờ thì, kế đến sẽ là Học viện.

CHƯƠNG 195: HỌC VIỆN VIẾT LẠI TRANG SỬ MỚI.

Quá huyên náo.

Mà quá máu lửa thì chính xác hơn.

Học viện, nơi tôi đã vắng mặt một thời gian, giờ đang toát lên một bầu không khí lạ lùng.

Trên đoạn đường lát đá kéo dài từ cổng chính tới dãy phòng học thứ nhất, cảm giác như kiểu đám người giàu đang theo học tại Học viện này ấy.

Về cơ bản, các trang thiết bị ngoài trời chuyên dụng cho lớp huấn luyện kĩ năng thực hành và phần sân đất nằm ở phía xa, nơi tọa lạc khu kí túc xá. Vậy nên nhìn chung, chỗ này không ồn ào cho lắm.

Tuy nhiên, ngay bây giờ, tôi có thể cảm thấy chút bầu không khí của việc chiến đấu, thậm chí còn có tiếng hét đầy hưng phấn vang đến tận đây, mặc dù nó hơi bé.

Phải chăng đây là ảnh hưởng từ sự cố dị thể?

Phần lớn những bài giảng tôi sắp xếp cho Jin và các học viên chủ yếu là về việc tái thiết của những quận huyện bên ngoài. Thành ra tôi cũng không hay đến Học viện, vì vậy tôi không biết tí gì về tình hình lúc này.

Tôi đã bảo Shiki đến Học viện vài lần, nhưng không báo cáo nào đề cập đến cái bầu không khí như bây giờ.

Hmm, có thể mọi thứ đã trở nên ồn ào hơn, nhưng nếu các học viên có thêm động lực làm việc, sẽ không xảy ra vấn đề.

Tôi sẽ nhanh chóng liên lạc với phòng hành chính để thu xếp nốt thủ tục cho lớp học của mình. Sau đó, tôi sẽ đi gặp Jin và những người khác, thế thôi, kế hoạch hôm nay của tôi hết rồi.

Không, mai tôi sẽ có tiết đứng lớp, ngay cả khi không gặp được họ bây giờ, tôi vẫn không cần lo nghĩ nhiều.

Chắc tôi chỉ nên đến phòng hành chính thôi nhỉ.

Tôi càng nán lại lâu, khả năng Hiệu Trưởng cho gọi tôi sẽ càng tăng lên.

"Cảm ơn vì đã vất vả ~"

“!!”

Dãy nhà thứ nhất ở đây là nơi khách khứa, người giám hộ, và các nhà thầu hay lui tới.

Các học viên không hay đến chỗ đó, nhưng khu nhà này luôn sạch sẽ, và công đoạn dọn dẹp nó cũng rất nhanh chóng.

Trong Học viện này, ở những dãy phòng học đông đảo học viên, chúng trông khá cao cấp, hơn hẳn những nơi khác luôn ấy.

Tòa nhà thứ nhất có thể được coi là nơi tiếp khách của Học viện Rotsgard.

Vì đã từng đến đây khá thường xuyên, tôi đi thẳng lên phòng hành chính.

Ngay tức khắc, tất cả mọi người trong căn phòng đó đều nhìn về phía tôi.

C-Có chuyện gì vậy?

“Uhm, tôi là giáo viên tạm thời Raidou. Tôi đến đây để trình bày nội dung lớp học của mình và cũng là để thay đổi một phần trong đó.Tôi muốn làm cho xong mấy thủ tục…” (Makoto)

“Cuối cùng, cuối cùng thì thầy cũng trở lại rồi, Raidou-sensei!”

“Eh?”

“Tôi đã cố liên lạc với người trợ lí Shiki-san của thầy với mong muốn gọi thầy tới đây, nhưng lần nào tôi cũng bị từ chối. Anh ta bảo tôi thầy đang có việc ở những thị trấn khác. Tôi thấy bồn chồn lắm đó!”

Ngoài cái người vừa chạy đến chỗ tôi nói chuyện ra, trong căn phòng này, còn có vài người cũng đang định tiếp cận tôi.

Những đôi mắt, nụ cười biểu thị sự nhẹ nhõm vì đã thoát khỏi sự căng thẳng, thậm chí có vài người còn đang khóc nức nở nữa cơ; trước mắt tôi xuất hiện rất nhiều biểu cảm.

Tôi chỉ còn cách gật đầu với người vừa nói rằng tất cả bọn họ đều phải đối đầu với nhiều rắc rối.

“Tôi xin lỗi vì đã vắng mặt trong suốt một thời gian dài. Như mọi người đã biết, vì được Đế quốc Gritonia triệu tập, khi tôi khởi hành, đã xuất hiện một vấn đề mới, một thứ có thể sẽ trở nên đáng quan tâm trong tương lai… Uhm, tôi nghĩ tốt nhất là mình nên đi sớm được ngày nào, hay ngày ấy. Mà chẳng phải tôi đã để lại giấy báo rằng mình sẽ tạm thời vắng mặt sao?” (Makoto)

Dù sao thì tôi cũng đã yêu cầu Shiki làm thế rồi.

“Đúng là chúng tôi đã nhận được nó. À, đây…”

Người đó đưa cho tôi một cái phong bì màu nâu.

Trông khá to và dày.

Khi nhận lấy nó, tôi đã nhìn sơ qua vài nội dung, có vẻ chỗ này toàn là tài liệu.

Nhưng nếu họ đưa cho tôi theo kiểu dồn hàng thế này, tôi không nghĩ đây là việc khẩn cấp.

Tôi sẽ chậm rãi lướt qua những nội dung được viết trong đây.

"Nghe tôi nói này, hết thảy mọi thứ nằm trong đó đều là tài liệu cần phải được duyệt qua một cách khẩn cấp"

Đùa nhau đấy à?

…Cả chỗ này ư?

"Và còn…"

Ngay sau đó, tôi lại “được” đưa cho một cái phong bì giống hệt cái vừa nãy, chỉ khác ở chỗ nó dày cộp luôn.

Hết cái này đến cái khác.

Cuối cùng là có 6 cái như thế lận.

“Ngoài chỗ này ra thì vẫn còn rất nhiều tài liệu liên quan đến các vấn đề nội bộ trong Học viện, chúng hiện đã được đem tới căn phòng cạnh nơi làm việc của giáo viên thời vụ. Họ bảo chúng tôi rằng không thể rà soát những tài liệu đó chừng nào Raidou-sensei còn chưa xem qua. Thế nên tôi mới nhờ Shiki-san nói lại với thầy”

“… Nhưng vì lí do gì mà chúng lại được mang đến phòng bên cạnh vậy? Chẳng phải từ trước đến nay họ luôn đặt chúng lên cái bàn trong văn phòng sao?” (Makoto)

"…Về việc đó …"

“Vâng?” (Makoto)

"Bởi vì chúng không thể đút vừa vào đó nữa đâu"

“Hả?” (Makoto)

“Hiện tại, những giáo viên khác cũng đang sử dụng văn phòng, vậy nên đống tài liệu đã lấp đầy khoảng một phần ba diện tích. Hơn nữa, chúng ta cũng đang thiếu hụt nhân sự, mặc dù không phải mọi thứ đều liên quan đến các vấn đề khác nhau, vẫn sẽ rất khó để phía chúng tôi phân loại hết. Chúng tôi đã cố hết sức mà mới chỉ làm xong việc sắp xếp chúng theo ngày tháng thôi đấy”

Mắt tôi như đang muốn la lên: “Tôi còn rất nhiều việc khác phải làm mà”.

“Nơi này đã phải tiếp nhận vô số các yêu cầu, cùng với đó là thông tâm thuật, không chỉ từ ban quản lí các vấn đề bên ngoài của Học viện, mà là còn từ những thị trấn, quốc gia khác. Một phần công việc bàn giấy là trách nhiệm của Raidou-sensei, trong phòng hành chính lúc này đây”

Chắc cô đang đùa đúng không?

“…”

Tôi không thể nói thêm câu nào nữa.

Tôi chỉ biết nuốt “ực” một cái.

“Những vấn đề tạm thời liên quan đến việc tái thiết cũng vẫn còn rất nhiều, và chúng ta thì đang quá bận rộn. Chắc thầy đã hiểu được cơ bản tình huống này rồi, nhưng đây là một trong những khoảng thời gian tồi tệ của ban hành chính. Nhưng cuối cùng thầy đã quay về. Việc sắp xếp đống tài liệu và xử lí chúng, kể từ hôm nay, mong thầy sẽ dần giải quyết hết ở nhà”

“… V-vâng” (Makoto)

"Về chuyện thủ tục chuẩn bị cho lớp học, tôi sẽ lắng nghe nội dung cụ thể"

“Gia tăng số lượng học viên, và …” (Makoto)

“!!”

Sao phản ứng của cô tự nhiên lại dữ dội thế?

“Giới hạn cho các lớp tôi sẽ giảng dạy —” (Makoto)

“Không được”

“Eh? Uhm, cô có thể giảm số lượng các lớp học, phải chứ?”(Makoto)

“Không được”

“Tôi chỉ cần đề nghị cấp trên tăng số học viên trong lớp và duyệt qua đống đơn xin học, đúng không? Thế sẽ làm nó đỡ bị đình trệ” (Makoto)

“Đúng, không phải là không thể. Thực ra, tôi đã nhận được một ngoại lệ đặc biệt, nó cho phép tôi gửi thêm học viên vào lớp của thầy. Tôi cần thầy thiết lập một giới hạn mới vào khoảng 80 người”

T-Tám mươi ư?

Cô điên à?

Ngay cả là ở Nhật Bản, một lớp học nhiều lắm cũng chỉ đạt phân nửa con số đó là cùng.

Tôi còn chả có lấy một cái chứng chỉ nào, sao tôi đủ khả năng dạy từng ấy người chứ?

Vì là lớp thực nghiệm, nó tiềm ẩn nguy cơ rủi ro rất cao. Thứ quan trọng nhất là nó phải bị giới hạn xuống một con số mà tôi và Shiki có thể quản lí.

“… Xin cô đừng nói mấy thứ phi lí như vậy. Mặc dù tôi đã nói gia tăng, nó cũng sẽ chỉ nằm trong khoảng gấp đôi con số hiện tại thôi. Tôi đang nghĩ sẽ thêm vào 4-5 học viên” (Makoto)

Họ toàn nói mấy câu kiểu: “Không được đâu”, “Ít quá”, “Sẽ có đổ máu đấy”, “Thật thiếu trách nhiệm quá”.

“Thế chẳng khác gì ném sỏi vào hồ nước đâu, Sensei à”

“Dù cô có nói vậy đi nữa, đó là giới hạn của tôi rồi. Dù sao thì tôi cũng không muốn biến thành một giáo viên đẩy học trò của mình vào chỗ chết. Quan trọng hơn, vì lí do gì mà cô lại không thể giảm số lượng lớp học?” (Makoto)

Shiki có nói cho dù họ có phải mất mạng, chúng tôi vẫn sẽ tìm ra cách lo liệu mọi vấn đề còn tồn đọng.

… “Cho dù họ có phải chết, chúng ta vẫn sẽ tìm ra cách” hử? Cách nào cơ?

"Nếu tôi phải dùng một từ để diễn tả, đó sẽ là sự chấp thuận của Học viện"

"Chấp thuận sao?" (Makoto)

“Học viên, giáo viên, ngoài ra còn tất cả những yếu tố khác liên quan đến việc quản lí, bọn họ đều nhất quyết nói rằng Raidou-sensei có thể khiến Học viện bận rộn hơn, nhưng họ lại không muốn thầy giảm lượng công việc xuống. Ngay cả khi tình hình bây giờ là ai ai cũng đấu đá nhau để tranh giành quyền lực, bọn họ vẫn cùng nhau tán thành điểm này. Theo nhận định của chúng tôi dựa vào đống tài liệu đó, các học viên đang tỏ vẻ thích thú với cách giảng dạy của người giáo viên. Vì vậy, thầy mà đi ngược lại với điều đó sẽ rất chi là rắc rối luôn”

“Kể cả khi cô có nói đến sự rắc rối...” (Makoto)

Tôi không quan tâm đến mấy cái tình hình đó.

Từ lúc đầu, tôi đâu có định tham gia với tư cách là giáo viên nhiều hơn 1 lần mỗi tuần.

Thật ra, tôi đến đây để giảm nó xuống còn 2 lần một tháng nữa cơ.

“Nếu thầy nhất quyết muốn giảm số lượng lớp học chỉ vì hoàn cảnh cá nhân …”

“Vâng?” (Makoto)

"Xin hãy hỏi cái đó khi tôi không phải người điều hành nơi này"

“… Ehm…” (Makoto)

“Số nhân viên đã tán thành với nó từ trước, họ chắc chắn sẽ bị sa thải. Tìm được nhân viên thay thế khó lắm đấy, thầy biết chứ?”

Đ-Đó đâu phải việc của tôi.

"Ý cô là tôi nên ra chỉ thị cho một người đã chuẩn bị tinh thần để bị sa thải, làm công việc đó ư?" (Makoto)

Nghe cũng được đấy chứ.

“Chúng tôi hiểu Raidou-sensei không làm điều này vì thầy muốn làm. Nhưng … ít nhất thầy có thể tiếp tục duy trì tình hình hiện tại không, làm ơn?"

Đôi mắt của người phụ trách bỗng dưng trở nên nức nở.

Đừng có khóc lóc mà!

"Duy trì à" (Makoto)

“Gia tăng số lượng học viên là điều đáng mừng, nhưng cũng có nhiều loại yêu cầu bất hợp lí mà chúng tôi không thể chấp nhận. Nếu được, liệu tôi có thể đề nghị thầy làm giáo viên thời vụ một lần một tuần không?”

“Tôi sẽ … quay về thương đoàn và dành thời gian suy nghĩ thêm. Xin mọi người hãy tiếp tục xử lí những lá đơn nhập học. À, phải rồi. Cô có biết các học viên của tôi, Jin, Amelia và mấy đứa khác đang ở đâu không?” (Makoto)

Tôi cũng không mong đợi gì nhiều khi hỏi câu đó.

Tôi đã tưởng tượng ra trong đầu một nơi có thể họ sẽ đến rồi, ví dụ như phần sân tập ngoài trời để tự học chẳng hạn.

"Mấy đứa nó đang ở căng tin"

"Không sao đâu. Tôi sẽ chạy xung quanh tìm kiếm và … căng tin ư?”(Makoto)

Một câu trả lời bất ngờ.

Sao người này lại biết được?

“Đúng thế. Gần đây, vào giờ này, rất nhiều thứ đang diễn ra tại căng tin”

"Nhiều thứ sao?" (Makoto)

“Nhiều lắm”

“… Vậy tôi sẽ đi xem thử. Cảm ơn cô” (Makoto)

Căng tin à.

Điều này có nghĩa họ đã chuyển bữa trưa sang một lúc khác.

Tôi đã nhét đống tài liệu vào một cái cặp, việc đi đứng có hơi khó khăn.

Mà tôi đã biết rõ họ đang ở chỗ nào rồi, tôi sẽ đi thẳng đến căng tin luôn.

Những ánh nhìn của mấy cô cậu học viên hay nhìn về phía tôi vẫn đang sôi nổi đến kì lạ.

Mùi hương của thức ăn tỏa ra từ căng tin ngày một đậm hơn, nhưng ánh nhìn của họ thì vẫn không thay đổi chút nào.

“Nhắc mới nhớ, thậm chí nếu đã qua bữa trưa, căng tin vẫn sẽ phục vụ một suất đồ ăn tự chọn. Có lẽ mình nên dùng cái gì đấy để lót dạ trước khi quay về” (Makoto)

Khi đang nghĩ vẩn vơ, tôi bước vào căng tin.

Jin và những người khác … kia rồi.

Tại một cái bàn dài trong căng tin, họ đang ăn trưa và ngồi đối diện nhau.

… Xung quanh còn có treo tranh để ngắm.

Tại sao lại cần đến triển lãm tranh khi người ta đang bận ăn uống?

Những cái nhìn của sự đố kị và khát máu không ngừng hướng đến họ.

Có lẽ đây là lí do không nhiều con mắt chĩa về phía tôi.

Tôi thấy nhẹ lòng hơn chút rồi.

“Sơ hở kìa, Jin !!”

“Làm gì có” (Jin)

* Baki *

Không thèm ngoảnh mặt lại, Jin tung một cú đấm ra đằng sau, trúng mặt tên du côn đang định tấn công cậu ta. Nắm đấm lún sâu vào mặt tên đó và làm cậu ta văng về phía đám đông.

"Tóm được mi rồi!"

“Cậu làm thế thì có ích gì chứ? Thật là phiền phức” (Amelia)

Amelia né con dao vừa phi đến mình và đâm một nhát vào cánh tay đang cầm cái dĩa.

Bỗng dưng, một tiếng hét lớn vang vọng.

Cái cảnh tượng này là thế nào đây?

“Sif-senpai, xin chị hãy hẹn hò với—”

* Bon! *

Mặc dù tương đối nhỏ, tôi vẫn nghe thấy âm thanh của một vụ nổ vừa dội lại. Một lời tỏ tình lãng mạn, thứ có thể làm cái bầu không khí này dịu xuống, đã bị bắn hạ ngay tức khắc.

Mái tóc của cái cậu vừa mới ngỏ lời dựng đứng hết cả lên, cậu ta không thể nói thêm câu nào nữa.

Theo tôi nghĩ, cậu ta cũng có gan lắm chứ bộ.

“…”

Sif vẫn im lặng.

T-Thật tàn nhẫn.

Điều đó càng làm cái bầu không khí này trở nên khó tiếp cận hơn trước.

Chắc hẳn ai đó đã treo thưởng Jin và những người khác đây mà.

Trong cái Học viện này, những yêu cầu vô lí của các quý tộc, thương nhân có nhiều quyền lực rất hay được chấp thuận, khả năng đó không phải là hiếm.

Thực ra, lễ hội trường cũng đã bắt tôi nếm trải nhiều thứ cay đắng.

Vô số trường hợp can thiệp, vi phạm, hơn nữa còn có cả quấy rối liên quan đến tôi; thậm chí ngay cả khi người đó đã chết, hình phạt cho bọn họ vẫn quá đỗi nhẹ nhàng.

Nơi này đáng sợ thật.

Lũ thương nhân và quý tộc giàu có đặc biệt giỏi ở khoản giả nai, và trên hết, điều làm họ trở nên tồi tệ chính là sự gian dối.

Khi tới Limia, nhiều khả năng tôi sẽ lại phải gặp gỡ những người liên quan đến Ilumgand, điều này khiến tôi rất chán nản.

Có thể với mọi người thì đó là đất nước Hibiki-senpai sinh sống, nhưng với tôi mà nói, nơi đó là một đối tượng cần phải tránh xa.

“Sensei !!”

“? !!”

Khi tôi đến gần hơn để kiểm tra tình hình, phía chỗ ngồi của Jin bỗng lên tiếng gọi tôi.

Đi kèm với đó là đám đông bắt đầu trở nên ồn ào.

“Tôi mới chỉ vắng mặt một thời gian mà Học viện đã trở nên nguy hiểm quá đấy, Jin” (Makoto)

“Có phải thầy vừa chứng kiến sự việc vừa rồi không?” (Jin)

“Có chứ. Mấy đứa đang bị người ta treo thưởng hay sao thế hả?” (Makoto)

Tôi vẫn dùng cách nói như khi giao tiếp bằng văn bản với các học viên của mình, không khác gì luôn.

Bởi vì cứ hễ tôi mở miệng nói là người ta lại nghĩ rằng nó quá trang trọng hoặc là quá kì quặc.

Khi tôi dùng chữ viết để giao tiếp, ấn tượng cũng không khác là bao, nó điềm đạm và không bị đảo lộn. Vì vậy tôi đang dùng nó theo cách riêng của mình.

"Không phải thế đâu. Quan trọng hơn, hình như thầy đang tiếp tục làm công việc xử lí đơn nhập học cho học viên mới” (Jin)

Sao cậu ta lại biết được?

Phải chăng thông tin trong ngôi trường này đang lan truyền với tốc độ ánh sáng ư?

Trong khi tôi chào hỏi những học viên khác, Jin đang thao thao bất tuyệt về mấy việc tôi đã làm tại phòng hành chính một vài phút trước.

“… Trò biết nhanh quá đấy. Shiki đã nói cho trò sao?” (Makoto)

“Không ạ, những thông tin đó đều đến từ một nguồn đáng tin cậy trong phòng hành chính. Dù sao thì đó cũng là nguyên nhân biến mọi thứ thành ra thế này đây” (Jin)

“Ý trò “thế này” tức là sự huyên náo kì lạ diễn ra khắp Học viên à?” (Makoto)

Nhưng theo cảm nhận của tôi, trình tự xảy ra của các sự kiện có hơi bất thường.

“Tình trạng này đã có từ sau cái sự cố lần trước rồi. Các học viên bắt đầu mong muốn được trở nên mạnh mẽ hơn, họ tỏ ra rất tích cực trong những lớp thực hành và các trận đấu tập. Lượng giáo viên tạm thời cũng theo đó mà tăng lên, hệ thống tự học của học viên đã được nhà trường cải tổ. Không khí tại Rotsgard đã thay đổi rất nhiều” (Jin)

“Hể~” (Makoto)

Ooops...

Phải tỏ ra nghiêm nghị hơn, nghiêm nghị hơn.

Để làm sao vẻ mặt của mình trở nên thật cứng nhắc vào.

“Do đó, đã xuất hiện một phe luôn bị người khác săn lùng. Tương tự lúc nãy, trong quá khứ, bọn em cũng đã từng có những lần bị họ bao vây kiểu này, nhưng…” (Jin)

Nói vậy, Jin nhìn sang mấy bức tranh.

Tôi phải nói rằng mình rất ngạc nhiên khi mấy đứa có thể ăn uống như thường tại đây đấy.

Nếu là tôi, tôi thà nhịn một bữa chứ chả dại gì mà lại đi chen chân vào cái bầu không khí ngột ngạt như ở đây.

“Mấy tên kia chắc cũng đã nghe về việc gia tăng số lượng học viên trong lớp của Raidou-sensei. Vấn đề ở đây là số người được nhận sẽ chỉ đến 5 là cùng. Vì vậy, để khoe khoang sức mạnh của bản thân và gia tăng số lượng đầu vào, bữa trưa nghiễm nhiên đã bị họ biến thành sự kiện có một không hai” (Jin)

Họ thậm chí còn biết số liệu cụ thể luôn.

Tin tức trong Học viện Rotsgard lan truyền nhanh đến mức đáng sợ.

Như thể tường mọc ra tai, cửa mọc ra mắt ấy.

À không, mọi thứ đều làm bằng kính thì đúng hơn.

“Là một giáo viên, được mọi người đánh giá cao là việc đáng mừng, nhưng…trở nên nguy hiểm quá thì lại không tốt chút nào. Còn nhiều cách khác để thể hiện bản thân cơ mà” (Makoto)

"Đúng thế !!" (Amelia)

Từ trong đám học viên đang im lặng của tôi, Amelia bỗng hét lớn.

“Amelia?” (Makoto)

Có phần ngạc nhiên, tôi bèn gọi tên Amelia, và cô ấy đập tay cái rầm xuống bàn.

“Nếu thực sự muốn được Raidou-sensei âm thầm đánh giá, mấy người đáng lẽ phải hỗ trợ công đoạn xây dựng mà chúng ta phải làm hằng ngày chứ!! Nhưng mấy người nào có nghe, mấy người chỉ đơn giản là đến đây đột kích chúng tôi … có bao nhiêu … các người có biết việc đó khổ sở đến mức nào không hả, lũ ngốc kia!!” (Amelia)

Đúng là tôi từng bảo họ nên phụ giúp công đoạn xây dựng nếu có thời gian ngoài giờ học, nhưng, cô gái này lại làm thế mỗi ngày sao?

Trò chăm chỉ thật đấy, Amelia.

*Ban !!*

Tiếng đập bàn lại vang lên.

Lần này lại là Izumo à?

Cậu ta vừa dùng nắm đấm của mình đập xuống bàn.

Tay cậu ta đang run run. Chắc cú đó khá đau.

"Chính xác! Đường đường là một pháp sư, mọi người toàn nói rằng: “Tiện quá đi”, “Đỡ được nhiều thật đấy”. Họ lôi tôi đi hết chỗ này đến chỗ khác, y như một con ngựa thồ và vắt kiệt ma lực của tôi. Họ còn bảo đấy là 1 phần thưởng nữa chứ! Khi chẳng còn chút sức lực nào để mà chống cự, họ tống vào mồm tôi cả tá thứ rượu và thức ăn ngấy đến tận cổ luôn!! Nó khắc nghiệt đến mức làm tôi muốn than trời rằng cái hình thức tra tấn gì thế này!! Chưa hết, những phần quan trọng của việc tái thiết vẫn chưa xong, ngoài ra còn cả núi thứ khác phải làm! Thế mà mấy đứa trẻ trâu suốt ngày chỉ đến lớp học hành thoải mái lại đang ghen tị với tôi ư? Đậu xanh rau má!!” (Izumo)

“Pháp sư được thế vẫn còn tốt chán. Mọi thứ sẽ kết thúc một khi cậu hết ma lực, đúng chứ? Còn tôi đây này, phải niệm một loạt các phép hồi phục sức lực và thể chất cho họ. Và họ thì cứ dùng tôi vào mấy công việc chân tay nặng nhọc, đến mức thể trạng và ma lực kiệt quệ luôn ấy! Thậm chí tôi đã học được cách dựng nên một ngôi nhà đơn giản nữa cơ!!” (Misura)

Sau Izumo là lại tới lượt Misura run rẩy.

Là một chiến binh thiên về phòng thủ, cậu ta được ban tặng cho thể chất bền bỉ, và cho dù có không biết gì đi chăng nữa, cậu ta vẫn có thể dùng phép trị thương.

Tôi có nghe rằng trong việc xây dựng, đặc biệt là xây nhà, vai trò của họ rất quan trọng.

Dường như cả hai đã bị họ sai khiến nhiều thứ. Nhưng hai đứa, nếu thấy vất vả quá thì nên giảm xuống còn 2-3 lần mỗi tuần thôi.

Mấy đứa có bị ép phải làm đâu.

Nếu tính cả Amelia, họ siêng năng thật đấy.

"Nếu nói về thể chất và ma lực, tôi cũng không khác gì đâu" (Daena)

… Cả Daena luôn à?

Tôi đã nghe Zara-san kể lại rằng anh ta phụ giúp mọi người bằng việc đưa tin và chuyển phát hàng hóa.

“Nhưng cậu vẫn còn tốt chán, Misura, cậu vẫn đang độc thân mà, đúng không? Còn tôi, ngay khi về phòng, vợ tôi đã nói thế này: “Sao lúc nào anh cũng về muộn vậy hả?”, “Phụ giúp tái thiết không phải việc dành cho một học viên, anh nên chăm sóc cho gia đình nhiều hơn đi”. Khi đã mệt lả ra rồi và suýt khóc, tôi bị những lời đó vả thẳng vào mặt. Chúng làm tim tôi đau nhói!” (Daena)

Nếu thấy vất vả quá, những thứ tôi vừa nghĩ đến cũng áp dụng cho anh đấy, Daena.

Anh đã kết hôn rồi, hãy biết trân trọng nó đi.

Chẳng phải những gì vợ anh đã nói đều đúng sao?

Tôi chưa gặp cô ấy, nhưng tôi có thể thông cảm với vợ Daena.

“Nhưng một khi hết giờ học, chúng em sẽ lại phải hỗ trợ tu sửa. Thế nên bọn em phải cố hết sức mình, ngày qua ngày. Cái lũ điêu toa đằng kia đáng lẽ nên tìm hiểu về những thứ chúng em phải làm đến một mức nhất định, nhưng tụi nó còn chả thèm động chạm đến chủ đề này. Nếu cứ như thế, làm sao có chuyện bọn em sẽ cân nhắc hoặc làm trung gian cho ai đó chứ, phải không, Raidou-sensei?” (Jin)

Jin tóm lược tất cả lại.

Tôi nghĩ mình đã hiểu được phần nào sự huyên náo kì lạ và mấy hành động quá đáng của Jin và những người khác.

Nhưng…

“Rồi, Jin, tôi đã hiểu một chút về điều trò muốn nói và về hoàn cảnh hiện tại. Nhưng tôi đã bao giờ nói rằng ngày nào các trò cũng phải giúp đỡ công đoạn tái thiết đâu?” (Makoto)

“…”

Bắt đầu với Jin, mọi người chăm chú nhìn tôi.

Chỉ có chị em nhà Rembrandt là vẫn tỏ ra bình thường. Họ là những người duy nhất tôi chưa bảo phải giúp đỡ việc xây dựng. Hai đứa nó chỉ mỉm cười với tôi.

Tôi đã định yêu cầu họ làm việc như mấy người còn lại, nhưng Rembrandt-san và Zara-san đã ra tay trước rồi.

Có vẻ đôi lúc họ cũng giúp đỡ việc tái thiết, nhưng hầu như cả hai chỉ đứng phía sau phụ trợ. Mà ngay từ đầu, hai cô gái đó toàn dành phần lớn thời gian ở Thương Hội.

Vợ ông ta có nói rằng tôi nên đặt họ ngang hàng với những học viên khác, và Rembrandt-san đáng ra nên đồng ý mới đúng.

Ông ta quả đúng là 1 thương nhân khôn ngoan.

“Yusuri-san, cô ấy…” (Jin)

“Hm?” (Makoto)

Tôi yêu cầu Jin lặp lại lời mình vừa nói.

“Sau khi cả nhóm bị Yusuri-san đánh đập…” (Jin)

"Hoàn toàn bị Zwei-san đánh bại trong một trận giáp lá cà "

“Không cách nào tiếp cận Thằn lằn xanh-san, tất cả đều bị quét sạch.…”

"Sau đó, chúng em bị ép phải hồi phục. Trong một trận đấu tổ đội, họ đã bẻ gãy vũ khí và làm tan nát trái tim chúng em"

Đám học viên của tôi đang kể lại sự tình với vẻ mặt đầy đau đớn, như thể nó là một cơn ác mộng.

Lúc mà tôi bảo họ phụ giúp công việc tái thiết, đúng là tôi đã tưởng tượng ra mấy việc đó.

“Khi bọn em ai ai cũng đã bất động, Raidou-sensei có nói thế này: “Tôi sẽ giao cho mấy đứa việc hỗ trợ xây dựng nhé”. Shiki-san còn không thèm chữa trị cho chúng em. Thay vào đó, thầy ấy chỉ dựng nên một cái kết giới để ngăn bọn mamono lại gần, sau đó đuổi theo sensei luôn”

“…”

Thế à?

Tôi không nhớ rõ cho lắm.

Tôi chỉ nhớ mang máng là mình đã bảo Shiki lo liệu phần còn lại, thành ra tôi không biết anh ta đã làm những gì.

Vậy ra Shiki đã không hồi phục cho mấy đứa à.

“Em không thể nào quên được cái bầu trời đêm lạnh lẽo ngày hôm đó. Em cảm thấy nó đã khắc sâu vào trong từng thớ thịt của mình, rằng em phải phụ giúp việc tái thiết và không được nghỉ một ngày nào cả” (Jin)

Đấy có phải ý tôi muốn nói đâu.

Có vẻ tôi đã làm họ hiểu lầm.

Nhưng đổi lại, dường như nền tảng cơ bản của mấy đứa này đã trở nên vững chắc hơn rồi. Nếu họ đạt được kết quả đáng mừng thì cũng tốt lắm chứ.

“Từ lúc đầu, đó đâu phải ý định của tôi. Theo tôi quan sát, dường như trò đã mạnh hơn trước nhiều rồi, cứ mãn nguyện về nó đi. À, ngoài ra, họ cũng đã cấp phép cho tôi quyền sử dụng sân tập vào ngày mai, nếu mấy đứa muốn đến thì đừng có mà chạy đến chỗ công trường. Tôi sẽ trực tiếp nói lại với họ là mấy đứa không thể đến được. Thế thôi, các trò cũng phải cố hết sức vào buổi chiều đấy” (Makoto)

“… Thầy sẽ tiếp tục dạy chúng em nữa chứ?!” (Jin)

“Tôi sẽ phải khởi hành đến Limia trong tương lai gần, vậy nên tôi nghĩ mình sẽ dành ra chút thời gian lên lớp, với tư cách là giáo viên thời vụ của Học viện” (Makoto)

Tôi trả lời một cách tích cực, nhằm thỏa nguyện cho câu hỏi đầy kì vọng của Jin.

Mà cho dù tôi có nói “lên lớp”, nó cũng sẽ chỉ là xác nhận hiện trạng của họ và thu xếp nhiệm vụ tiếp theo thôi.

Điểm tốt ở đây là tôi biết họ sẽ làm nó bằng tất cả sức lực của mình.

Đúng là các học viên tiềm năng có khác.

“Raidou”

Khi tôi chuẩn bị rời đi, một giọng nói lạ lẫm ngăn tôi lại.

Tôi bèn quay đầu về phía giọng nói đó, quả không sai, một khuôn mặt tôi chưa thấy bao giờ.

Một người đến từ phòng triển lãm à.

Nếu là vậy, có thể người này muốn theo học lớp của tôi chăng?

“Gì thế?” (Makoto)

Hành xử giống một vị giáo viên mỏi mệt, tôi lên tiếng.

Vì công việc đòi hỏi, tôi không có lựa chọn nào khác.

Liệu quay về với giao tiếp bằng chữ thì có dễ hơn không nhỉ?

"Có phải sau này thầy sẽ gia tăng số lượng học viên của mình?"

"Đúng, dự định của tôi là vậy" (Makoto)

"Khi nào thế ạ? Thông tin đã chỉ ra rằng chỉ vài người sẽ được chọn, nhưng có thật không vậy? Tiêu chí đánh giá sẽ bao gồm những gì?”

“… Sắp tới tôi sẽ đến Limia, vì vậy chuyện đó sẽ phải để sau. Nhưng thông tin đó nói đúng rồi đấy. Về cuộc tuyển chọn, tôi sẽ dựa vào hồ sơ đầu tiên. Nếu muốn ứng tuyển, hãy nộp đơn trước khi tôi tới Limia. Trò còn chuyện gì khác không?” (Makoto)

“Vậy có nghĩa hạn chót sẽ là lúc sensei khởi hành đến Limia, đúng không ạ? Thế thì thầy sẽ đánh giá dựa vào phần nào trong hồ sơ vậy? Em muốn có cái để tham khảo, mong thầy sẽ trả lời”

Đúng là một cô gái lém lỉnh.

Chắc cô ấy đang muốn giấu nó đi, nhưng tôi biết rõ cô học viên này đang muốn hỏi cái gì, tôi nên trả lời một cách thẳng thắn.

Dù sao thì tôi cũng muốn nhanh chóng quay về.

“Ngoài điểm số và sở trường ra, tôi sẽ không chú ý đến bất kì thứ gì khác. Và nếu có loại giấy tờ nào ngoài đơn xin học, tôi sẽ không mở nó ra xem đâu. Sau đó, Shiki và tôi sẽ tự mình quan sát khả năng của trò và đưa ra đánh giá khách quan. Vậy thôi” (Makoto)

“!! Cảm ơn thầy rất nhiều!"

Tôi nói rằng các mối quan hệ không đóng vai trò nào hết.

Chắc trò ấy đã hiểu những gì tôi muốn nói.

Nhưng nó thật sự đang làm tôi chao đảo.

Vai tôi đã cứng lại rồi này, nhưng tôi vẫn nên hành xử như vừa nãy.

Có lẽ tôi nên dùng lại văn bản ký tự như trước quá.

Hoặc có lẽ tôi sẽ tỏ ra thờ ơ, hay dùng đến tính cách thật của mình.

… Phương án thứ 3 không khả thi chút nào.

Họ không phải bạn bè hay đại loại như thế, và tôi cũng không định làm vậy.

Đây là công việc nghiêm túc, tôi cần phải phân định thật rõ ràng.

À, tôi có nên ghé qua thư viện không nhỉ? … Mà chắc cũng không cần.

Thủ thư Eva không còn làm ở đó nữa rồi.

Hình bóng một thủ thư đáng được tán dương sắp sửa mất ngủ hẳng đêm bỗng xuất hiện trong đầu tôi.

Cảm thấy sự đổi thay trong việc hợp tác với Học viện suốt một thời gian dài, tôi mỉm cười.

Tạm bỏ qua văn phòng của mình, tôi nhìn nhanh sang phòng bên cạnh, cả núi tài liệu luôn kìa.

… Tôi và Shiki sẽ đến đây vận chuyển chúng sau.

Với chuyện này, hôm nay tôi đã hết thứ để làm.

Quay về với biển- ý tôi là, với Asora thôi nào.

◇◆◇◆◇◆◇◆

<Tại Asora>

Náo nhiệt đấy.

Mà không đâu, ớn lạnh thì đúng hơn.

Khi trở lại Asora, tôi liền đến ngay chỗ Ema để xác nhận những chủng tộc có đủ điều kiện di cư trước khi ra biển, vừa đặt chân đến đó, tôi thấy quen quen.

Mặt Ema lúc này đang tỏ vẻ nguy hiểm, bình thường tôi sẽ không thấy cô ấy như vậy đâu.

Tôi tưởng cô ấy đang ở cùng Tomoe và Shiki, nhưng tình huống và biểu cảm của Ema khác với mong đợi của tôi.

Nơi cô ấy đang bận làm việc - phần sân tập bên ngoài thị trấn -, không chỉ có mỗi Ema, còn có vài Orc, Thằn lằn và một Arke.

Ngoài ra, loài tiên bé nhỏ; tôi nghĩ họ bao gồm vài chục đến vài trăm người, tất cả đều đang bay loạn xạ trước mặt Ema.

Họ … nếu tôi nhớ không nhầm, Antonio- à không, Al ... Al-Efemera !!

Chuẩn, chuẩn.

Nhưng đúng là Asora di cư nhanh quá..

Vậy ra các chủng tộc đều đã tụ họp đông đủ.

… Phải chăng những tộc sống ở vùng biển đang chờ đợi cuộc phỏng vấn?

Chắc là không đâu.

“Ema, họ là Al-Efemera, đúng không? Sao bầu không khí ở đây lạ vậy?” (Makoto)

Tôi có nên gọi đây là một tình huống cấp bách không nhỉ?

Ema đã từng động tay động chân với bọn họ lúc trước rồi, tôi có cảm giác vụ này sẽ không tốt đẹp gì đâu.

“Oh, Waka-sama! Tình huống hiện tại chưa thể gọi là kì lạ được. Mấy người đó vẫn đang hành xử như thường lệ, chúng tôi chỉ đang thuyết giáo họ” (Ema)

“Như thường lệ… Thế sao tôi lại có cảm giác nhiều thứ đã thay đổi vậy?” (Makoto)

"Họ đang tỏ ra kiêu ngạo chỉ vì đã xử lí lũ Liz, và sau đấy họ còn ngăn chặn thêm vài ba hiểm họa nữa” (Ema)

Lí do là như thế đó à?

Tạm thời bỏ qua thái độ của vị vua, cái đám đằng sau ông ta liên tục tỏa ra sát khí.

Nó không nhắm vào một người nhất định nào cả, chỉ phát ra xung quanh.

Cũng gần giống với loại sát khí của những người từng được Tomoe giáo huấn lần đầu tiên tỏa ra.

Cứ như một đội quân nhốn nháo ấy.

“Vua của Asora! Tên của chúng tôi là Al-Elemera. Phải chăng Vua Asora là người có thể quên đi cái tên của chủng tộc mà mình đã từng phỏng vấn sao ?! ”

“Eh? Al-Elemera? Ah, ra vậy. Tôi rất xin lỗi vì sự thô lỗ của mình” (Makoto)

Đến cả Shiki còn không thể nhớ chính xác chủng tộc của bọn họ là gì.

Mặc dù là một đám bát nháo, họ vẫn là một tộc người mờ nhạt.

“Waka-sama, ngài không cần phải xin lỗi. Với mấy kẻ này, ta chỉ cần gọi chúng là kiến cánh là đủ rồi. Thật lãng phí nếu gọi chúng bằng cái tên đó” (Ema)

Ema hành xử rất tiêu cực với bọn họ.

Có lẽ cô ấy không thích cái bản tính hoang dã của những người này.

“Nó không hề phí phạm! Chúng tôi là vua của tiên tộc! Nữ Orc, khi cấp dưới trở nên lỗ mãng, vị vua cũng như vậy đấy hả! Như đã hứa, bọn tôi đã xử lí bọn Liz, sao các người không liên lạc với chúng tôi? Nếu các người giữ lời, chúng tôi đã không phải mất nhiều đồng đội đến thế!”

Thoạt nhìn thì rất nhiều người đang bay tán loạn, nhưng có vẻ số lượng đã giảm đi so với trước.

Trong lần phỏng vấn đầu tiên, bọn họ có tổng cộng bao nhiêu người ấy nhỉ?

Tôi cũng không nhớ nữa.

“Ara ara, các người còn tự gọi mình là vua của tiên tộc nữa sao, trẻ con quá đấy. Quên những lời ta nói khi trước rồi sao? Ta nói rằng: “Khi đã tiêu diệt Liz, hãy quay trở lại nơi này”. Nếu đã xong việc, sao các người lại không về đây? Ta còn tưởng bọn mi đã bị ăn thịt cả lũ và tuyệt chủng rồi cơ” (Ema)

“Làm như bọn tôi biết cách đến đây ấy! Thật không công bằng chút nào, Nữ Orc!”

“Nếu là vậy, trước khi bay đi và để cơn tức giận kiểm soát bản thân, các người nên nói với ta rằng: “Khi chúng tôi đã giết Liz, hãy liên lạc với chúng tôi lần nữa”, phải không nào? Nếu 300 đứa bọn mi di cư đến Asora thì sẽ phiền phức lắm. May mà số lượng đã giảm xuống mức chấp nhận được, ufufufufu” (Ema)

Ác quá.

Vậy ra đây chính là bản ngã xấu xa của Ema.

Bắt họ tự mình bay đến Asora là điều vô lí.

Họ đâu phải thần linh.

Tôi không biết họ đang khóc lóc vì chuyện gì, nhưng thế này có hơi … tàn nhẫn quá rồi.

Bài học ở đây là không nên làm Ema tức giận.

Khi tôi nhìn sang mấy chủng tộc kia, họ chỉ biết cười gượng.

Vài Orc thì mặt tái mét hết cả lên rồi.

Có thể nào, tính cách của Ema vẫn còn nhiều điều ẩn giấu ư?

Nếu chúng làm cô ấy thay đổi như vừa rồi, tôi không muốn nhìn thấy đâu.

Dù gì đi nữa, dường như Ema biết khá rõ về họ, chắc cô ấy cũng đã biết tôi nói sai tên rồi. Hơn nữa, cô ấy thậm chí còn nhớ họ gồm có bao nhiêu người.

Nếu lúc trước là 300, thế tức là họ đã mất khoảng một phần ba.

Tổn thất không hề nhỏ đâu.

"Sao ngài không nói lại với chúng tôi, Vua của Asora?"

“Eh? Cho dù mấy người có nói thế...“ (Makoto)

“Ngài chính là người đã để chúng tôi đi cơ mà! Ehm… ehm… vua của Asora”

Ah, ra là họ cũng quên luôn tên tôi rồi.

Nếu tôi không nhầm, họ cũng chưa gọi Ema bằng tên lần nào cả.

Giờ thì cả hai bên đều như nhau.

"Làm gì không làm, bọn mi lại thích tỏ thái độ với Waka-sama… ta… ufu, ufufufu… Giống lần trước, ta đã để các người đi vì là chủng tộc được Mio-sama giới thiệu, nhưng có vẻ việc đó là không cần thiết nữa. Ngay cả khi chúng ta đã cảm thấy chút lòng thương nên mới quyết định lại về chuyện di cư của bọn mi” (Ema)

“Chúng tôi đã vượt qua thử thách đặt ra rồi! Khu rừng trù phú chúng tôi từng sống đã bị bao phủ bởi những đám mây màu tím, giờ nơi đó chỉ còn là vùng đầm lầy độc hại. Chúng tôi không còn nơi nào khác để sinh sống nữa! Chúng tôi sẽ định cư ở đây!”

Oh, cái thái độ hách dịch của ông ta vẫn không biến mất.

Cá nhân tôi thì lại thích quan sát loại người tinh quái như họ từ xa hơn.

Nếu TV có chiếu chương trình này, tôi sẽ xem ngay.

Asora rất rộng mà, sẽ không sao nếu chúng tôi chọn bừa cho bọn họ một chỗ ở phù hợp.

Tính cả vùng biển, ai mà muốn đo đạc diện tích của Asora bây giờ sẽ bị đau đầu lắm đây.

"…Ta hiểu rồi.Thế thì cứ sống ở đây. Bọn mi nói mình thích rừng mà, đúng không? Cứ chọn ra một khu rừng rồi vào hết trong đấy đi” (Ema)

Ema vừa nói lên toàn bộ suy nghĩ của tôi rồi.

Dựa theo biểu hiện của cô ấy nãy giờ, chuyện này nằm ngoài dự đoán của tôi.

Ngoài ra, điều bất ngờ là cô ấy lại tự mình quyết định mấy việc như thế.

Mặc dù cô ấy thường đến chỗ tôi xin phép.

“!! Những lời đó, tôi chắc chắn mình đã nghe thấy chúng!!”

“Có điều chúng ta không muốn liên quan đến bọn mi đâu đấy. Nhưng nếu thật lòng mong muốn điều đó, bọn mi có thể quỳ xuống đất và cầu xin, biết đâu ta sẽ suy nghĩ lại” (Ema)

“Nghe này, mọi người! Chúng ta đã có được một ngôi nhà mới rồi đấy! Được, tất cả sẽ bay đến khu rừng đằng kia! Hãy nhanh chóng xây dựng mái ấm của riêng mình thôi nào! Phải thu thập thức ăn!"

“OOoooh ~~ !!”

“…”

Tộc Al-Elemera bèn bay hết đi luôn.

Nhìn chẳng khác gì đám ong thợ đi lấy mật cả.

Dõi theo hình bóng của họ ngày càng xa dần, tôi liếc nhìn Ema, người đang đứng cạnh mình.

Cô ấy đang nở một nụ cười cực kì chân thành.

Nhưng nó chỉ khiến tôi rợn tóc gáy.

Tôi theo bản năng quay mắt đi chỗ khác, nhưng nụ cười đó đúng là rất rạng rỡ.

“Giờ thì, mọi người, quay trở lại làm việc thôi nào. Thậm chí một thứ gọi là ‘biển’ đã xuất hiện, vì vậy chúng ta sẽ phải suy nghĩ về những vấn đề có khả năng xảy ra tại Asora” (Ema)

"Đúng"

Tôi và những người khác cùng nhau gật đầu.

“Waka-sama, về các chủng tộc sống ở biển, chúng ta đã có một bản danh sách chi tiết rồi đấy. Tôi nghĩ số lượng sẽ còn tiếp tục tăng, nhưng, ngài có thể xem qua không?” (Ema)

“Được thôi” (Makoto)

“Shiki-sama có nói rằng chúng ta nên khai phá một phần bờ biển để xây dựng bến cảng. Hiện giờ, chúng ta đã huy động vài người lùn đến đó. Những người thợ tại thị trấn cảng bên ngoài, họ nói sẽ về Asora nếu chúng ta cần đóng thuyền” (Ema)

Oh.

Không cần một ngày nào để nghỉ ngơi, họ đã bắt tay vào làm việc luôn.

Đối với tôi, người luôn nghĩ rằng: “việc ngày mai cứ để ngày mai”, tốc độ này thật quá sức tưởng tượng.

Ema đã đưa ra những chỉ dẫn rõ ràng cho các chủng tộc vừa mới ở đây ít phút trước.

Sự thay đổi lớn đến mức làm tôi không nghĩ rằng một vụ đôi co vừa mới xảy ra xong.

“Uhm, Ema, về các Al-Elemera…” (Makoto)

“Vâng, ngài có gì muốn nói sao?” (Ema)

Cảm thấy phiền lòng nãy giờ, tôi buộc phải hỏi cô ấy.

“Tại sao cô lại cho phép họ di cư đến đây dễ dàng như vậy? Tôi tưởng cô đang khá tức giận mà” (Makoto)

Đáng lẽ vừa rồi Ema sẽ không để họ làm thế mới đúng, hơn nữa, bọn họ còn không thèm xin lỗi cô ấy, sao lại như vậy nhỉ?

“Tôi đã đi quá đà trước mặt Waka-sama. Tôi rất xin lỗi” (Ema)

Cô ấy xin lỗi tôi trước tiên.

“Không, đừng bận tâm chyện đó. Nhưng, vì lí do nào mới được chứ?” (Makoto)

“… Waka-sama, ngài có biết chuyện gì đã xảy ra với các mamono mà Tomoe-sama quẳng đến đây không?” (Ema)

“Các mamono giống Liz sao?” (Makoto)

“Vâng” (Ema)

“Nếu tôi nhớ không nhầm, tôi nghe nói họ đã bị giết bởi những loài như: sói, gấu, bò và lợn rừng” (Makoto)

"Đúng vậy. Chúng đã chết cả rồi” (Ema)

“…”

“…”

“Uhm, ngay cả khi cô có nói “đúng vậy” với tôi…” (Makoto)

“Waka-sama không hề tỏ ý muốn bảo vệ bọn họ. Nói cách khác, bọn người tưởng bở rằng mình là một lực lượng đặc biệt như vừa rồi, thực tế không khác mamono là mấy” (Ema)

Ý cô là bọn họ cũng giống mamono sao.

Thế có nghĩa …

“Nghĩ rằng một thứ như Liz là hiểm họa, bọn tiên đó đã vận một cái lí do ngớ ngẩn. Và chỉ trong một thời gian ngắn, chúng đã giảm gần một nửa. Hơn nữa, với cái trí thông minh như thế, tất nhiên chúng sẽ bỏ ngoài tai lời cảnh báo của sói-dono. Tôi không bao giờ dùng đến những lời nói dối vô nghĩa, nếu bọn chúng giảm xuống chỉ còn chưa đầy một nửa và quỳ rạp xuống đất … Fufu, tôi sẽ suy nghĩ lại” (Ema)

Uwaaa.

Ema xấu xa đã tiến hóa thành Ema hung tàn.

“Asora chắc chắn là chốn thiên đường. Không hề xuất hiện dấu hiệu đấu đá lẫn nhau giữa các chủng tộc như vùng đất hoang, vả lại đất đai cũng nhiều vô kể, chẳng ai cần tranh giành làm gì. Tuy nhiên, Asora này cũng có luật lệ của nó. Những kẻ không tuân theo và chỉ sống theo ý thích, chúng sẽ bị vùi lấp bởi thiên nhiên” (Ema)

“Luật lệ ở Asora” (Makoto)

Tôi chưa biết tí gì về vụ này đâu.

“Sức mạnh hoặc là sự bảo vệ; nếu họ không sở hữu một trong hai thứ đó, nơi này không thể gọi là thiên đường được. Dù sao thì bọn quái thú ở nơi này cũng rất mạnh mẽ” (Ema)

Lại tiếp rồi, Ema đang cười một cách hả hê.

Hồi còn ở thế giới trước, xung quanh tôi nào là game, nào là internet, khắp nơi đều có phương tiện giải trí, thành ra một phần trong tôi cũng nghĩ nơi đây có chút nhàm chán. Nhưng toàn bộ cư dân tại đây đều thốt lên từ tận đáy lòng rằng: Asora chính là thiên đường.

Vì vậy tôi cũng nghĩ nơi đây rất trù phú và dễ sống.

Theo lời Ema, khi vị thế và đồng minh của họ thay đổi, nơi này không phải lúc nào cũng là thiên đường.

Tôi chưa từng nghĩ đến chuyện này.

Đúng là tôi rất kém ở khoản “quan sát dưới góc nhìn của người khác”.

Thấy cái điệu cười đáng sợ đó, tôi đảo mắt sang bản danh sách họ vừa đưa cho tôi.

Tộc bán ngư, tiên cá, hải quỳ, có cả những tộc thật khôi hài, ví dụ như phần thân là cá nhưng tứ chi thì lại là của người.

Đây quả thực là bản danh sách về các chủng tộc sống ở biển.

Chắc chắn sẽ xuất hiện nhiều tộc được Tomoe và những người khác giới thiệu trong này, vì vậy tôi sẽ bao gồm cả phần đó vào trong đầu mình.

Biển cả rộng lắm đó.

Nếu họ muốn, tôi có thể để tất cả sống ở đây cũng được.

CHƯƠNG 196: VÙNG TRỜI VÔ ĐỊNH.

Mắt hướng về những vì sao xa, tận sâu trong lòng Sari đang cảm thấy khó chịu vì không thể sắp xếp những suy nghĩ rối bời của mình.

Ngước nhìn bầu trời đầy sao, mắt cô tựa như đang trông về nơi vô định.

"Quy mô của nơi này là một, hai, ba, hoặc có lẽ là bốn … không, không phải thế"

Cô lẩm bẩm bằng một giọng nhỏ nhẹ.

Không ai có thể nghe thấy những lời đó, chúng cứ thế tan biến vào hư vô.

"Mặc dù những gì mình phải làm vẫn không đổi, mình không thể hành động được"

Đối với cô, hoàn cảnh này rất không bình thường.

Suy nghĩ và hành động.

Cô chưa từng do dự mỗi khi làm điều gì đó.

Từ bỏ vị trí mà mình đã có từ lâu, cô dễ dàng khắc ghi một cái ấn nô lệ lên cơ thể, và mọi hành động của Sari đều phải tuân theo nó.

Và đây là kết quả.

Bước tiếp theo trong kế hoạch, cô sẽ phải dấn sâu vào lãnh thổ của Raidou. Nhưng tại nơi này, nơi mà cô đã tự nguyện đi theo mệnh lệnh -tại Asora-, Sari vẫn chưa một lần liên lạc với Raidou.

Tình cảnh hiện tại đó là cô đã dành ra nhiều giờ đồng hồ chỉ để ngắm nhìn bầu trời, và nó sẽ còn tiếp tục kéo dài.

"Phải chăng Raidou chính là một vị Chúa tể cai quản thế giới khác?"

Sari quan sát bầu trời đêm và nghĩ như vậy.

Dù rất khác với cách nhìn nhận của bản thân Raidou, cách hiểu của Sari cũng không quá xa so với thực tế.

Cậu ta sở hữu một vùng không gian gọi là Asora.

Không gian đó đang ngày một lớn dần lên, và hiện nay, nó đã trở thành một vùng đất trù phú bao gồm đất, trời và biển. Gọi nó là một “thế giới” cũng không phải phóng đại đâu.

Nếu muốn đến Asora, mọi người nhất định phải có họ làm trung gian, còn bản thân bọn họ thì có thể thoải mái ra vào theo ý muốn.

Dưới góc nhìn của Sari, người chưa biết tí nào về sự tình, Raidou là vua của một thế giới song song, và cô là vị khách trong thế giới đó. Nếu không dùng đến những từ hoa mĩ, có thể coi Sari là một “kẻ xâm phạm”.

Thái độ bất tuân trước Nữ thần của Raidou giờ đây đã trở nên dễ hiểu hơn theo nhận định của cô.

Nhưng nếu là vậy, sự thật rằng “Raidou là một hân tộc” sẽ đi ngược lại với điều đó, Sari đã nghĩ như thế.

Hoặc cũng có khả năng hân tộc đang sinh sống trong những thế giới song song, và Asora nhận được sự bảo hộ của một tồn tại ngang hàng với Nữ thần.

Nhưng nếu đó là sự thật, tại sao cô không nhìn thấy một hân tộc nào ở cái nơi gọi là Asora này?

Vậy còn sự tồn tại liên quan đến Nữ thần thì thế nào?

Sau một thời gian kể từ khi đặt chân tới Asora, Sari luôn đau đầu bởi những suy nghĩ không có lời giải, và cô còn không thể làm gì cả.

“Dù sao thì, trở thành một người bạn của Raidou là ưu tiên hàng đầu. Nếu mình trở thành một người bạn thân thiết của anh ta ... Raidou có lẽ sẽ không thực hiện một việc “nhỏ nhoi” như chĩa nanh vuốt về phía quỷ tộc” (Sari)

Raidou “luôn” bị cảm xúc chi phối.

Đó là dự đoán của Sari.

Vì vậy, cô sẽ ở bên cạnh Raidou, và nếu Sari có thể thay đổi những thứ cảm xúc đó, cô sẽ có được sự đảm bảo vững chắc.

Từ trước đến giờ, cứ khi nào có cơ hội ra ngoài là cô lại quan sát Raidou một cách thầm lặng, thế nên cô mới đi đến kết luận đó và hành động như hiện giờ. Có thể nói Sari đã nắm bắt cậu ta khá tốt.

… Nhưng đó vẫn chưa phải một phân tích hoàn hảo.

Dưới góc nhìn của Sari, nó là kết quả rất đáng sợ.

Nếu khinh suất, Raidou có thể sẽ không quan tâm đến bức tranh toàn cảnh, cậu ta sẽ hủy diệt cả một quốc gia và mọi chủng tộc sống trong đó, mặc dù nguyên nhân cũng chỉ vì một người thân cận yêu cầu.

Nếu có ai căm ghét quỷ tộc đến tận xương tủy trở thành bạn thân hoặc người yêu của cậu ta, nhiều khả năng Raidou sẽ quay sang đối chọi với quỷ tộc.

Khi ấy, những thứ như: chính trị, thời cơ, kinh tế; chúng sẽ không còn giá trị nào nữa.

Nếu đến cả Raidou cũng trở thành kẻ thù, thêm vào đó là các anh hùng và Nữ thần, chắc chắn quỷ tộc sẽ diệt vong.

Sari dám chắc về chuyện đó.

Sau khi quan sát Asora, suy nghĩ của cô càng có cơ sở.

“Hoàn toàn là tự cung tự cấp. Ngay cả khi rất nhiều các chủng tộc mạnh mẽ đang sinh sống tại đây, họ vẫn tạo thành một đội quân làm việc cực kì hiệu quả. Rõ ràng họ cũng sở hữu những trang thiết bị kĩ thuật hơn hẳn chúng ta vài bậc liền. Khả năng dịch chuyển cho phép họ tấn công bất cứ nơi đâu họ muốn, tiến đánh mà không cần đến hành quân, ngoài ra họ còn có thể sử dụng nó để rút lui. Thêm vào đó, không thể không tính đến nguồn sức mạnh cá nhân bất thường mà các tùy tùng của Raidou sở hữu” (Sari)

Nếu cô phải chỉ ra một điểm yếu của họ, nó sẽ là dân số.

Asora thực tế không có nhiều cư dân cho lắm.

Đúng là rất kì lạ khi một vùng đất phì nhiêu thế này lại có quá ít dân.

Sari vẫn chưa thể hiểu được lí do.

Nhưng kể cả khi hân tộc là lực lượng mạnh nhất trong thế giới của cô, liệu họ có muốn tấn công những người này chỉ vì quân số áp đảo không? Khi mà những bất lợi đã quá rõ ràng?

Nếu cha cô, Quỷ Vương biết được những thông tin chính xác về Raidou và Asora, ông ta sẽ làm thế nào? Sari cố gắng tưởng tượng ra viễn cảnh đó.

“Cho dù có chút bất lợi, anh ta vẫn sẽ quyết định liên minh. Fufufu, nghe chẳng giống một cuộc họp giữa các thương đoàn chút nào, giống một cuộc hội đàm giữa các quốc gia thì hơn” (Sari)

Nhân tiện, nếu được làm Quỷ Vương, cô sẽ mong muốn được di cư đến Asora này.

Nhưng đó chỉ vì cô vẫn chưa thực sự ở một vị trí phải chịu trách nhiệm cho toàn bộ chủng tộc, và Raidou là kiểu người hiếm có mà loài quỷ không thể ghét được.

Miễn sao Raidou chấp thuận, đề xuất đó là một phương án tốt, nó sẽ giảm thiểu số lượng thương vong xuống mức thấp nhất, và sẽ mang đến một tương lai sán lạn hơn.

Theo một nghĩa nào đó, đó là đề xuất cực kì lí tưởng nhằm bảo vệ tương lai của toàn bộ chủng tộc.

Nhưng...

“Không nghi ngờ gì, đa số sẽ lên tiếng phản đối cách làm đó, ngoài ra mình có thể sẽ bị ám sát. Mối thù với hân tộc … mong muốn của quỷ tộc. Nếu đó là điều loài quỷ tán thành, cha sẽ nhất quyết từ chối đề xuất đó, ngay cả khi đó là con đường dẫn đến sự diệt vong” (Sari)

Khuôn mặt Sari thể hiện sự buồn bã.

Mỗi khi nghĩ về cha mình, đôi lúc cô sẽ gặp phải suy nghĩ này; một vị Chúa tể tài giỏi là người như thế nào?

Tất nhiên sẽ có nhiều loại người khác nhau, nhưng Quỷ Vương Zef thuộc kiểu sẽ biến mọi mong ước của quỷ tộc trở thành hiện thực.

Để thực hiện điều đó, ông ta sẽ phải vứt bỏ đi những ý nguyện của bản thân mình.

Nghĩ theo cách đó, mỗi hành động của Zef đều đơn giản đến khó tin.

Trừng phạt hân tộc, đem lại sự thịnh vượng cho quỷ tộc.

Chỉ có vậy thôi.

Và hai thứ đó luôn song hành cùng nhau.

Chúng không thể bị lung lay..

Thật ra, Sari cũng nghĩ rằng đánh bại hân tộc là cách tốt nhất để quỷ tộc trả được mối thù từ lâu, nhưng hầu hết mọi quỷ nhân đều không nghĩ theo cách đó.

Họ muốn hân tộc phải đổ máu.

“Nếu Raidou chấp thuận mục tiêu trừng phạt hân tộc của quỷ tộc, có lẽ một hướng đi mới sẽ xuất hiện. Chỉ có điều trường hợp đó có quá ít cơ hội xảy ra” (Sari)

Đến phút cuối, cô vẫn chẳng thể nghĩ được cái gì ra hồn.

Ngay lúc đó…

“Sari, cô có đang rảnh không vậy?”

“!! Vâng ạ, xin ngài cứ nói, Waka-sama” (Sari)

Sari nghe thấy một giọng nói không thể lẫn vào đâu được.

Nhân tiện, chủ nhân của giọng nói là người vừa mở cánh cửa.

Vị chủ nhân suốt đời của Sari; người mà cô đã trói buộc linh hồn của mình.

Hôm nay, không có ai khác đi cùng cậu ta.

Raidou bước vào căn phòng mà không hay biết Sari đang lo lắng.

“Trông cô không được khỏe cho lắm. Cô có ổn không vậy?” (Raidou)

“Em không sao đâu ạ. Em chỉ hơi lạ lẫm vì chưa quen với môi trường xung quanh. Em xin lỗi vì đã làm ngài phải lo lắng. Ngài cần em làm gì sao?” (Sari)

“À, tôi cần Sari làm chút việc” (Makoto)

“Xin cứ nói. Ngài đã tiếp đón một đứa nô lệ như em quá niềm nở rồi, ngài không cần phải giữ ý đâu” (Sari)

Những lời đó đều là cảm nhận thực sự của Sari.

Là một nô lệ, cô đã nhận được sự đối xử tốt hơn nhiều so với những gì cô đã chuẩn bị đối mặt.

Họ vẫn chưa bắt cô làm việc gì, vậy nên hiện giờ Sari chẳng khác nào một vị khách.

Dù chỉ là tạm thời, cô vẫn không thể tin vào mắt mình.

“Ra vậy. Sáng mai, có một chủng tộc mà tôi muốn cô gặp gỡ. Sau khi chào hỏi họ, tôi muốn cô lắng nghe những yêu cầu của họ và những thứ họ muốn nói” (Makoto)

“Em sẽ làm, nhưng liệu ngài có muốn giao công việc đó cho một người như em?” (Sari)

Dù chỉ mới được giải thích sơ qua, rõ ràng đây không giống một công việc vặt rồi.

Vì thế Sari mới phải hỏi.

“Được mà. Chúng ta hiện đang thiếu nhân sự, và Shiki có nói cô biết rất nhiều thứ” (Makoto)

“… Vậy có nghĩa em sẽ trở nên có ích, đúng không ạ? Đã rõ. Em rất vui vì ngài tin tưởng đến mức giao việc cho làm” (Sari)

“Bởi vì cô không thể phản bội chúng tôi, phải không? Vì cái nghi thức đó ấy” (Makoto)

“Vâng. Em không hề có ý định phản bội ngài, và em cũng không được phép làm vậy. Nhưng ngài vẫn không hề nghi ngờ rằng có thể xuất hiện các lỗ hổng. Em thấy mình thật may mắn vì có được một vị chủ nhân có lối suy nghĩ thông thoáng đến thế” (Sari)

“…Lỗ hổng à. Tôi còn chưa nghĩ tí gì về chuyện đó. Mà cũng đâu cần nghĩ nhiều làm gì, đúng chứ?” (Makoto)

“Vậy sao ạ” (Sari)

“Ừ. Nếu Sari làm điều đó, cô sẽ trở thành kẻ thù của tôi, đúng không nào? Chắc cô có lí do của riêng mình nên mới làm việc theo lệnh tôi cho đến lúc chết, một thứ bất cẩn đến thế, Sari thông minh mà tôi biết sẽ không bao giờ thực hiện đâu” (Makoto)

“...”

“Tôi không giỏi nghĩ ngợi đâu. Phản bội sẽ trở thành kẻ thù, những ai đóng góp sẽ là đồng minh. Đó là quan điểm của tôi. Tôi muốn nghĩ đơn giản thôi” (Makoto)

Trong đầu Sari đang nghĩ những câu từ đó thật đáng sợ.

“Thế chẳng hạn, trông bên ngoài là phản bội nhưng thật ra là tốt cho Waka-sama thì sao?” (Sari)

“Nếu tôi biết là có ích, người đó tất nhiên sẽ là đồng minh, còn nếu ngược lại, đó sẽ là kẻ thù. Đơn giản thôi mà, đúng không?” (Makoto)

“…”

Raidou cứ thờ ơ thốt lên những lời lẽ vừa rồi.

Còn Sari thì cứng miệng luôn.

Cô sẽ thêm vào bộ nhớ của mình rằng cậu ta là người có cách nghĩ còn đáng sợ hơn nhiều dự đoán trước đó của cô.

“Hm. Chuyện gì thế?” (Makoto)

“Không đâu ạ. Em sẽ ghi nhớ lời của ngài” (Sari)

“…Tôi hiểu rồi. Còn bây giờ, về chủng tộc mà tôi muốn cô gặp gỡ” (Makoto)

“Vâng?” (Sari)

“Như cô thấy, hiện giờ có một tộc người muốn di cư đến đây, họ được gọi là Lorelei. Có vẻ trước kia họ từng trực thuộc quỷ tộc, nhưng vì luôn sống ở biển, thời gian đã biến họ thành một loài mới và nhiều thứ đã thay đổi. Cô đã bao giờ nghe về chuyện đó chưa?” (Makoto)

“… Lorelei ư ?!” (Sari)

"Tốt, chắc hẳn cô cũng đã biết họ rồi" (Makoto)

"Em nghe nói rằng rất lâu về trước, trong lãnh thổ của quỷ tộc xuất hiện một tộc người tên là Lorelei, họ đã trốn thoát ra biển và cứ thế biến mất" (Sari)

“Thế thì chắc là họ đấy. Dù sao thì ngoại hình của họ không khác với quỷ nhân là mấy. Có vẻ họ vốn đang định cư ở một vùng biển khá lạnh lẽo, nhưng vì phe ta có một mối liên hệ nho nhỏ, mọi người đang quyết định xem họ có được phép di cư đến đây hay không” (Makoto)

“Di cư ?!” (Sari)

“Thành ra sắp tới sẽ có một buổi phỏng vấn. Nhưng chúng ta hiện đang rất cần một người biết sắp xếp thông tin về các chủng tộc và lắng nghe trước yêu cầu của họ. Tôi sẽ giao cho cô nhiệm vụ này” (Makoto)

"... Nơi này cũng cho phép các loài khác đến định cư sao?" (Sari)

“Đúng, nhưng cũng tùy lúc thôi. Hình như lần này là những chủng tộc sống ở biển” (Makoto)

“Hình như? Chẳng phải Waka-sama mới là người ra lệnh sao ạ?” (Sari)

“Ah, thế à? Nói gì thì nói, Asora quá rộng lớn. Ngay cả khi mọi thứ đều làm theo lệnh của tôi, sẽ không có đủ thời gian. Theo cảm nhận của riêng tôi, những người muốn di cư đến đây đều có thể tham gia cuộc phỏng vấn, bằng cách nào cũng được hết. Nhưng thực tế thì lại khác, công việc đang chồng chất công việc, mọi thứ không thể diễn biến suôn sẻ đến thế được” (Makoto)

“… Vậy sao ạ” (Sari)

“Thật ra, Sari, cô có thể xây cho mình một ngôi nhà ở bất cứ đâu. Nếu cô muốn, sau khi chúng ta quyết định xong chuyện di cư của tộc Lorelei, cô có thể đến ở cùng họ. Dù sao thì trước kia mọi người cũng đều thuộc một chủng tộc mà” (Makoto)

Raidou không ngừng nói năng một cách vô tư.

Nhưng cậu ta là vua của Asora này.

“R-ra vậy … Uhm! Về cuộc điều tra, em sẽ làm hết sức mình. Liệu em có thể bắt đầu ngay ngày mai được không ạ?” (Sari)

“Được chứ, nhờ cô đấy. Tôi sẽ điều thêm một Orc và một Gorgon đến phụ giúp cô, vì vậy không cần phải cảm thấy áp lực quá đâu” (Makoto)

(… Liệu đó có phải là để giám sát mình không? Hay đây chỉ là một hành động xuất phát từ sự chân thành? Chắc hẳn một người khác đã đề xuất kế hoạch này, cũng có khả năng lắm chứ, thật khó để phân định rõ ràng) (Sari)

“Sari?” (Makoto)

“Ah, xin lỗi ngài! Em rất biết ơn vì lòng tốt của ngài dành cho mình, Waka-sama”(Sari)

“Thế thì, chúc ngủ ngon” (Makoto)

“Chúc ngủ ngon” (Sari)

Sari vẫn chưa biết tên thật của Raidou.

Không ai nói cho cô biết.

Chỉ trừ Raidou, hoàn cảnh hiện tại đó là không một ai tin tưởng cô cả.

Cô vẫn chưa nhận ra thực tế đó, nhưng đúng là Sari có cảm giác mình đang bị thử thách.

Dù đã sẵn sàng hay chưa, Sari nghĩ kể từ bây giờ, đây sẽ là khoảng thời gian quan trọng trong cuộc đời cô.

◇◆◇◆◇◆◇◆

“À, Shiki. Về cuộc điều tra sơ bộ, tôi đã giao nó lại cho Sari đúng theo gợi ý của anh” (Makoto)

“Cảm ơn, Waka-sama. Nếu chúng ta không bắt những người như vậy làm việc, đó sẽ là một hình tượng xấu. Ngài làm tốt lắm“ (Shiki)

“Dù sao thì trước giờ tôi cũng có phần ngại ngần vì đó là một cô gái. Nhưng vì anh đã khuyên nhủ tôi, cơ hội đã rộng mở. Người phải cảm ơn là tôi mới đúng” (Makoto)

"Tôi rất biết ơn những lời đó của ngài" (Shiki)

“Mà nhân tiện, thế kia là thế nào?” (Makoto)

Sau khi đến chỗ Sari để giao cho cô ấy nhiệm vụ điều tra về tộc Lorelei, tôi liền đến gặp Shiki, trước mặt bọn tôi là Ema và các Al-Elemera.

Có điều đám Al-Elemera không bay tán loạn như trước nữa, họ đang nằm la liệt dưới đất.

Đúng là một cảnh tượng hiếm có khó tìm.

Theo phản xạ, tôi bèn quay sang nhờ Shiki giải thích tình hình.

“Ah, như ngài thấy đấy. Các Al-Elemera, nói thế nào nhỉ, cũng có phần giống Waka-sama ấy” (Shiki)

“Ehm…” (Makoto)

Tôi vẫn chưa hiểu Shiki nói thế là có ý gì.

"Trong lúc đang bận tìm kiếm một nơi sinh sống, họ đã lùng sục khắp khu rừng, và ngay ngày thứ nhất, họ sa vào đúng cái hang sói” (Shiki) <chỗ này chú thích 1 tí: đây là loài sói hoang di chuyển bằng 4 chân gần giống trong thế giới trước của main, còn mấy con Lix hình dáng tựa sói đi bằng 2 chân là mamono trong thế giới này nhé... Ae đừng nhầm lẫn nha... :v>

“… Uwaaa” (Makoto)

Vậy là họ bỗng dưng lao vào chỗ đó hử.

Cái đám người này thật nhọ quá đi.

Ah, về điểm này thì họ cũng giống tôi.

“Bọn họ đã bị phân tán đi khắp nơi, và giờ thành ra thế này đây. Không phải ai cũng có đủ can đảm để vượt qua vận xấu của bản thân giống Waka-sama đâu. Đám người đó vẫn còn bình thường chán” (Shiki)

“Khi nhìn kĩ, tôi thấy họ đang quỳ gối kìa. Ah, lúc trước Ema cũng có nói rồi. Ra vậy … nhà vua và những cá nhân mang chức vụ quan trọng đều đang quỳ gối à” (Makoto)

“Không ạ, cả bộ tộc đều như thế cả” (Shiki)

“… Mấy anh bạn sói đã tóm được kha khá đấy chứ nhỉ“ (Makoto)

Số lượng của họ giờ còn ít hơn cả lần trước.

Chống lại lũ sói, bọn họ không có cơ may chiến thắng đâu.

"Hồn bay phách lạc, cuối cùng họ lại phải quay về đây" (Shiki)

Loài sói của Asora mạnh đến mức điên rồ.

À không, nhìn chung thì loài nào ở Asora cũng đều rất mạnh mẽ. Đặc biệt là lũ quái thú ăn thịt.

Hiện giờ, lũ sói thuộc phân lớp mạnh nhất.

Nếu phải đánh một trận nghiêm túc với chúng, đến cả các Orc và Thằn lằn sương cũng sẽ gặp nguy hiểm ấy chứ.

Bọn chúng toàn là chuyên gia ở khoản tấn công trong rừng và theo nhóm.

… Lần đầu tiên chạm trán với bọn chúng, may mà tôi có đủ sức phòng thủ.

Ngoài ra, tôi cũng thấy quá nhẹ nhõm khi bản thân có thể nói chuyện với lũ sói.

Vì nhiều lí do khác nhau, tôi là người duy nhất có khả năng làm vậy.

Mà loài sói cũng thông minh lắm chứ, ngay cả khi không nói được, chúng vẫn có thể giao tiếp thông qua cử chỉ.

Chúng đưa ra lời cảnh cáo một cách rõ ràng.

Nhưng vấn đề ở đây là liệu phe kia có muốn tuân theo hay không.

Theo tôi thấy, đám Al-Elemera tất nhiên đã bỏ ngoài tai lời cảnh cáo đó.

"... Chẳng biết Ema có thể tha thứ cho bọn họ thêm lần nữa không đây" (Makoto)

“Thậm chí nếu cô ấy có đồng ý, đám Al-Elemera từ giờ chắc sẽ không dám tỏ thái độ với Ema nữa đâu” (Shiki)

“Nhắc mới nhớ, họ không phải Al-Efemera đâu Shiki à” (Makoto)

"Thứ lỗi cho tôi, nhớ được tên của mấy loài côn trùng có cánh thật sự không dễ chút nào” (Shiki)

Anh ta dễ dàng thừa nhận điều đó luôn.

Thậm chí anh ta còn không cố chuyển chủ đề.

"Dù sao thì sự hiện diện của họ vẫn quá mờ nhạt, bất chấp thực tế rằng họ là một đám bát nháo" (Makoto)

"Ngài nói chí phải" (Shiki)

“À, nhân tiện, anh đã nghe tí nào về câu chuyện họ kể về khu rừng họ từng sống không?” (Makoto)

"Nếu tôi nhớ không nhầm, nơi đó đã bị hủy hoại bởi một đám mây màu tím" (Shiki)

“Thế anh có biết chi tiết không?” (Makoto)

"Vâng. Nơi đó đã xảy ra một thảm họa lớn, nhưng hiện tượng này lại diễn ra khá thường xuyên trong vùng đất hoang. Những đám mây tím cực kì dày đặc, chúng là nguyên nhân gây ra một loạt các trận mưa lớn, nhấn chìm cả vùng đất trong độc tố” (Shiki)

Một đám mây độc tố.

Nghe có vẻ nguy hiểm đấy.

May mà tôi chưa một lần nào đụng độ với nó hồi còn lang thang trong vùng đất hoang.

“Cực kì dày đặc”, vậy ý Shiki muốn nói là nó gần giống một đám mây ngưng tụ lâu ngày ư?

Nếu đã chuyển hết sang sắc tím … rất có thể nó sở hữu mật độ khá lớn.

"Thế thì không tốt chút nào" (Makoto)

“Cách duy nhất để sống sót là kiếm cho mình một nơi trú ẩn, những chỗ kiểu như mấy căn cứ nằm ở một vị trí cố định sẽ bị quét sạch. Có điều... ”(Shiki)

Shiki, người đang giải thích giữa chừng, bỗng tỏ vẻ do dự đôi chút trước khi tiếp tục nói.

“Có điều...?” (Makoto)

Tôi giục anh ta nói tiếp.

“Tomoe đã nói với tôi thế này, đám mây tím đó không chỉ là một hiện tượng thời tiết đâu; nó thật ra là một sinh vật sống” (Shiki)

“Sinh vật sống ư? Một đám mây? ”(Makoto)

Khó tin quá nhỉ.

“Cô ấy nói chúng tồn tại dưới dạng những đốm khí nhỏ liên kết thành một cụm. Thông thường, mức độ nguy hiểm của chúng không đáng kể, nhưng nếu cả tá thứ giống vậy tụ tập lại một chỗ, chỉ trong chớp mắt là chúng đã biến thành đại họa rồi. Quả là một người sống lâu năm có khác, Tomoe-dono biết rất nhiều thứ” (Shiki)

“Một dạng sinh vật sống ở thể khí à. Đúng như tôi nghĩ, vụ này thật chẳng khả quan chút nào” (Makoto)

"Nhưng đã là sinh vật sống thì chắc chắn cũng phải có sinh mệnh, nói cách khác, tôi nghĩ chúng ta có thể tìm cách giết hoặc phân tán bọn chúng" (Shiki)

"Hiểu rồi. Dĩ nhiên là nếu mất đi sự sống, nó sẽ tự động dừng lại” (Makoto)

“Nhưng vấn đề ở chỗ chúng là những cá thể sống thường hoạt động theo nhóm, vậy nên nếu mỗi con đều chỉ bé bằng hạt gạo, việc tiêu diệt chúng cũng không thực tế cho lắm. Dù sao thì chuyện này sẽ không ảnh hưởng đến Asora, thành ra tôi chưa muốn tìm hiểu quá kĩ càng về nó” (Shiki)

“Tôi thì lại muốn được chứng kiến nó ít nhất một lần. Còn anh thì sao, Shiki?” (Makoto)

“Thật ra … tôi cũng có chút hứng thú. Nhưng hiện tại vẫn còn cả núi việc để làm, tôi không thể đi đâu được nữa” (Shiki)

“Hm… nếu thế thì cứ bảo Tomoe hoặc Mio đến đó lấy mẫu vật về là xong, được không?” (Makoto)

“Có vẻ hai người họ cũng đều đang bận rồi ... hay là ta hỏi Nhân dực tộc thử xem? Chắc họ chưa từng nghe đến nó bao giờ, nhưng nhiều khả năng họ sẽ mang về những thông tin mới mẻ” (Shiki)

“Đúng là Shiki có khác. Được, chúng ta sẽ thử hỏi họ luôn!” (Makoto)

Nếu nó mang những đặc điểm thú vị, có thể tôi sẽ xem xét việc thêm nó vào các bài giảng ở học viện.

Nhưng trong trường hợp quá khó ứng dụng, nó sẽ trở nên độc hại mất thôi, vì vậy tôi sẽ cố gắng kiềm chế để khỏi phải dùng đến nó.

Mặc dù vẫn còn kha khá thời gian trước lúc khởi hành đến Limia, tôi vẫn muốn làm xong những gì cần làm ở Asora và Học viện.

"Nhưng theo tôi, ngài không thể đưa nó vào bài giảng dành cho các học viên đâu" (Shiki)

“… Đúng là Shiki có khác. Mà khoan đã, anh học được cái khả năng đọc tâm trí người khác từ bao giờ thế?!” (Makoto)

“Dự đoán suy nghĩ của chủ nhân mình là một trong những kĩ năng cơ bản của người quản gia; Morris-dono đã nói như vậy đấy, tôi đang thử học hỏi ông ấy” (Shiki)

Làm gì có chuyện “thử” ở đây hả?

Bình thường kiếm đâu ra được một người làm được như vậy chứ!

“Anh vẫn luôn là một người tâm huyết, Shiki” (Makoto)

"Ngài quá khen rồi" (Shiki)

‘Có lẽ mình nên đùn đẩy tất cả các lớp học ở Học viện lại cho Shiki’, suy nghĩ này vừa mới thoáng qua trong tâm trí tôi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!