Một tiếng ‘keeng’ vang lên.
Tôi, Raidau-san, đang dùng môt bữa ăn đặc biệt sử dụng dao và dĩa.
Nhồm nhoàm!Nhồm!! Nhoàm!….
Bên cạnh là một người phụ nữ mang dáng vẻ thanh lịch Nhật Bản đang xốc xáo tống hết đống thức ăn trước mặt mình với duy nhất một chiếc dĩa.
Nên dạy cho Mio cách ăn thôi.
Ít ra cũng cần phải khiến cô ấy cũng phải ‘cư xử’ đúng nơi đúng lúc mới được. Thật sự đó! !
Mà ~ bên này lại đang thu hút sự chú ý.
Trông có vẻ như xung quanh đây không có ai trông giống như mạo hiểm giả ngoài chúng tôi ra.
Những người ở đây phần lớn đến để gọi món và tôi cảm thấy dường như những khách hàng này ở một đẳng cấp khác so với các mạo hiểm giả.
Cái tên nhóc chết tiệt đấy. Hắn ta đưa cho chúng tôi gói dịch vụ đắt tiền nhất. Lần sau thì chuyện này không có lặp lại đâu.
Tên đó lươn lẹo dẫn chúng tôi đến một nhà hàng cao cấp mà chỉ nhìn qua thôi cũng thấy nó có khi còn bắt buộc về trang phục.
Trong một trại tị nạn đấy bạn biết không?
Cái đống này tốn xa xỉ đến mức nào chứ? Là những gì Makoto, Makoto cố gắng nghĩ. (cách nói của một cô em gái nào đó)
Trong khi không biết cái thể loại thức ăn gì sẽ được mang ra thì khi tôi đến bàn ăn, thứ hiện ra trước mắt tôi là một bộ dao và dĩa.
Này này, cái ‘loại’ thức ăn đó sẽ được đem đến sao?
Đó chính xác những gì đã xảy ra.
Vậy, với bữa ăn không chê vào đâu được, tôi bắt đầu kiểm tra xung quanh.
Nơi đây đầy ắp những người trông giống như hoàng thất hay thương nhân. Khôngbiết liệu họ có thực sự là người hoàng gia không nhưng cũng ấn tượng thật đấy khi họ có thể di chuyển trong cái bộ quần áo khó đi như vậy. Nơi này đáng lẽ phù hợp nhất với những ai đang tìm kiếm mội nơi để rèn luyện bản thân. Không hiểu mấy người này có còn tỉnh táo không.
Kể cả nếu mạo hiểm giả có tiền, tôi không nghĩ họ sẽ đến một nơi ngột ngạt như thế này.
Những món ăn tráng lệ được bày ra khắp nơi khiến cho người khác phải no con mắt, còn cái người tóc đen đang ngấu nghiến thức ăn bên cạnh tôi đây, tôi cố không quá để tâm vào việc đó.
Cũng nhờ ‘mụ đó’, tôi không hề cảm thấy bất kỳ vị gì của món ăn tử tế đầu tiên kể từ khi tôi đặt chân đến thế giới này. Không chút nào luôn.
Kể cả việc tôi muốn lặng lẽ quan sát xung quanh, tôi lại đang ở trong hoàn cảnh ai ai cũng chú ý đến…
Tất nhiên, tôi đang sử dụng [Sakai] để làm việc đó. Xem xét động tĩnh của Tomoe và mấy tên bám đuôi.
Đủ lớn cho phép tôi có thể nghe thấy được cuộc trò chuyện của bọn họ.
Mà, nên nói thế nào nhỉ?
Nếu Tomoe ở đây,cô ấy ắt hẳn phải nhảy cẫng lên vui sướng.
Mấy câu chuyện mờ ám ở đây thật sự khá nhiều.
Tích trữ vũ khí, lợi nhuận của hải sản hay về thí nghiệm, nguyên vật liệu, vân vân…
Hơn nửa số người ở đây chắc chắn là kẻ xấu.
Nếu mà cứ phán ra giống như khi xem mấy bộ phim lịch sử thì ắt hẳn sẽ là ‘còn bao nhiêu phần nữa đây?’ *
(giống như bao lâu nữa tên này mới bị phát hiện)
Tôi không muốn nhìn nhận Người giàu = Kẻ xấu, nhưng khi ở trong tình huống như thế này thì chẳng thể khác nào được.
Hay là từ ngày mai trở đi tôi sẽ đến những nơi kiểu như nhà hàng này để mà thu thập tin tức chăng? Tôi cũng không ngại đâu~
“Waka-sama, thứ đồ ăn này tuy ngon nhưng không phải hơi ít sao?”
Kể cả khi dừng dĩa, thứ duy cô nghĩ đến là thức ăn. Tôi nên làm thế nào với cô đây Mio-san.
[N? Đây không phải loại thức ăn có thể đem ra dễ dàng được nên đành vậy thôi]
Hiện đang có người nhìn qua nên tôi viết trước ngực cho Mio thấy.
“Cắn một nhát là hết rồi”
Mio trông thực sự buồn. Món cá có vẻ như được rưới lên một thứ giống như bơ nhằm làm tăng hương vị, và bữa ăn xa xỉ đó, bị chén sạch chỉ trong một miếng.
Cứ thế mà nuốt chửng.
Um, thứ này trông giống như sốt Meunièredùng kèm với thịt cá trắng. Nó mùi hương na ná bơ nhưng có lẽ nó chỉ là một thứ ‘Thế giới khác thôi’. (世界差)
[Bởi thế mà cô nên sử dụng dao và dĩa như thế này này và từ từ thưởng thức món ăn]
Tôi nói ra với giọng chán nản, nghe thấy thế gương mặt Mio chợt đổi sắc và chỉ gật đầu.
Không biết liệu cô ấy có để tâm không. Tôi gần như không hiểu nổi cô ta.
Cũng khó để mà nói, giống như kiểu, Mio hiện giờ rõ ràng đang biểu hiện một cảm xúc khó tả khi cầm con dao đó trong tay trái.
Cũng đâu nhất thiết phải tập luyện việc đó vào ngày hôm nay đâu, để lần khác cũng được.
[Dùng nhiều sẽ quen thôi]
Tôi liếc qua cô Mio đang ngẩn ngơ kia.
Cứ đà này, tôi thấy kiểu gì Tomoe cũng mang đôi đũa cá nhân ưa thích của mình ra. Phải cảnh báo cô ấy thôi.
Từng món từng món được bưng ra, thật hay khi thấy rằng nơi đây cũng nhộn nhịp như một quán rượu.
Dù vậy tôi lại chưa đủ tuổi nên không uống sake. Lúc trước, có lần tôi cùng với mấy đứa bạn vào một quán rượu và tổ chức một bữa tiệc ở đó (không cồn).
Những lúc như vậy thật hạnh phúc và thú vị.
Nhưng.
Khó chịu làm sao.
Cuộc trò chuyện tôi vừa mới nghe thấy…
Có vài người nghĩ họ là lớp thượng đẳng, nghe thật lố bịch.
Nó thậm chí còn khiến tôi buồn nôn. Ah~ bữa ăn tuyệt thật. Có lẽ thế.
Bọn họ thực sự nghĩ bản thân thuộc lớp trên, những kẻ có lắm tiền của, nực cười.
Ít nhất, đó là cách mà những ‘người cực kỳ giàu có’ xung quanh tôi trông như vậy.
Tôi không quan tâm nếu bọn tôi có ra đây để biết thêm về thế giới bên ngoài, nhưng khi bản thân cái khái niệm về đẳng cấp đã khác, tôi cảm thấy chính nó là rào cản ngăn việc chúng tôi thu thập thông tin.
Cái người đang được nói đến đó giờ đang trông vui vẻ và cứ như một cái cây thu hút sự chú ý vậy. Tính ngây thơ của cô ta đâu giống như một đứa bé nhét tiền vào lợn đâu, mà là vứt tiền ra cửa sổ thì đúng hơn.
Khi tôi đưa cô ấy đi ăn ham-bơ-gơ, cô nói ‘cái cục đất sét này có vị gì thế? Nó là thức ăn hả?’
Lúc nói mấy câu đó tôi cảm tưởng như đôi mắt ấy bỗng lấp lánh lên. Thực sự đấy. (Ánh mắt xa xăm)
Không, không, những người này khác xa nhau. Mấy tên này đâu có để tâm đến túi tiền của bạn họ đâu.
Có tốn bao nhiêu cũng không ảnh hưởng đến mấy người này. Chắc là họ nghĩ bản thân có tiền nên nghĩ điều đó không hề quan trọng.
(câu này khá tối nghĩa nên có dúng mtl để dịch từ tiếng nhật sang đồi đoán một chút J)
Ngược lại, những người ở đây.
Trong đầu bọn chúng chẳng có gì khác ngoài tiền. Vì tiền mà bọn chúng bán đứng cả bạn bè.
Và kẻ mà còn cao tay hơn mấy tên, dụ dỗ kẻ khác để kiếm món lời lớn hơn.
Cho dù có nghĩ tới nghĩ lui, tôi không nghĩ mình sẽ đi dính dáng đến mấy tên siêu giàu như thế.
Tôi không nghĩ vậy nhưng…
Những kẻ giàu có trên thế giới này ban đầu đơn giản chỉ là mấy tên trộm cắp, cướp giật, đại loại như thế. Trong vòng một trăm năm tới hay có lẽ thế, có thể bọn chúng sẽ trở nên tốt hơn chăng.
Um
Thâm hiểm thật thứ gọi cuộc sống này.
Tóm gọi lại mấy cuộc trò chuyện quanh đây như sau.
Những kẻ không có tiền thì cứ nên mua vũ khí và đi săn.
Nếu tên đó không kiếm được bất kỳ nguyên vật liệu nào, thì lúc mà hắn ta quay lại, cứ cho hắn ta vay một khoản tiền rẻ bèo dài hạn và cuối cùng sẽ có được một tên chuột bạch. Dễ ợt như dụ con nít vậy.
Nếu hắn ta có thể chạm tay đến thứ gì đó, thì chỉ cần đãi hắn một bữa ngon miệng rồi lấy lại tiền. Cái miệng hại cái thân.
Tôi có thể hiểu phần đầu. Nếu có sức khỏe thì cách tốt nhất là dùng chính cơ thể của bản thân. Trên nữa, những người đến đây phần lớn nhắm đến việc rèn luyện cơ thể hơn là kiếm tiền nên đó cũng có thể là lý do.
Nhưng một con chuột bạch… Đó là một từ mà tôi không thể cứ thếđể lọt qua được.
Bọn chúng đang bán vũ khí với giá cực kỳ thấp và điều khiển người khác. Nếu họ có mang thứ gì về thì tuy nó có thể được bán với giá cao nhưng thực phẩm và đồ dùng đều bị tước mất và bọn họ phải ở trong những quán trọ đắt đỏ.
Còn nếu không thể mang bất cứ thứ gì về, bọn họ sẽ ngập chìm trong nợ nần với kết cục là trở thành ‘chuột bạch’.
Cuối cùng thì, tiền sẽ quay trở về với bọn cho vay. Hơn nữa, nó còn tăng lên.
Thêm nữa, mấy thứ như sự cứu rỗi, thức ăn, tình dục, vinh hoa, đáng buồn là họ phải đối diện với thực tại rằng tất cả những thứ đó đều được cung cấp bởi kẻ yếu
Một vòng tròn luẩn quẩn, không, nó là một hệ thống hài hòa được tạo ra bởi những kẻ có lợi.
“Không khí này khiến em thậm chí không thể thưởng thức bữa ăn của mình nữa desu wa ne”
Và.
Những suy nghĩ ấy lộ ra trên mặt tôi.
Có vẻ như Mio ít ra cũng có chú ý đến việc xung quanh. Thì, đó là việc duy nhất cô ấy đang làm, nhưng tôi cũng phải thừa nhận sự tiến bộ của cô ấy. Umu umu.
[Tôi xin lỗi, trông như tôi để nó hiện lên mặt rồi.]
“Không không. Em mới là người đổ nước lạnh vào bữa ăn của hai ta desu”
??
Giờ nhìn kỹ, tôi có thể thấy Mio có vẻ mặt như đang phải kìm nén việc gì đó.
Cô gái này dù sao cũng không giỏi kiềm chế.
Fumu, đó là thứ gọi là ‘sự ngây dại’ sao?
Không không không.
Hãy cứ từ tốn mà ra quyết định thôi.
[Mà,trông như chúng ta rồi sẽ bị đem ra hy sinh cho mấy thú tiêu khiển của Tomoe. Khi nghĩ về việc đó tôi cảm thấy hơi đáng thương]
Vì đây và lúc khimà bạn tung ra ‘Sự trừng phạt thần thánh!’
Tôi có nên nói ‘Ta đã ra đòn với sống kiếm’?
Trước tiên, tôi sẽ tung hết sức.
Rồi nhảy trong vũ điệu của máu?
Khi cứ liên tục nghĩ về điều đó, trong tương lai không xa có thể tôi sẽ ra tay giết một ai đó.
Tuy nhiên, với bao năm sinh sống trong khi coi giết người là một điều cấm kỵ tuyệt đối, không đời nào tôi lại có thể làm việc đấy cả.
Tôi không thể nghĩ mình thực sự giết người.
Trong trường hợp tôi có trở nên hoảng loạn và không thể nào hành động được, tôi vẫn có Tomoe và Mio nên chắc sẽ có cách xử lý.
Không thể có một lúc thảnh thơi được hả.
Giết, giết, giết.
Đâm, chém, đánh và giết.
Trường hợp của Liz tôi không hề có ý định như vậy, đó là một tai nạn nên tôi không cảm thấy gì nhiều.
Cái lúc với quỷ tộc thì tôi không biết đến sự tồn tại của họ.
Còn khi đối đầu với Tomoe và Mio, tôi mới chính là người cảm thấy sợ chết.
Khi tưởng tượng đối phương sẽ trở thành người.
Tôi bật cười, không, hay là ngạc nhiên chăng.
Rằng mình có thể ‘dễ dàng’ nghĩ đến cảnh bản thân giết ai đó.
Dù vậy, tôi thực sự không nghĩ rằng mình sẽ vô cảm khi bản thân thực sự ra tay.
Điều đó đáng lẽ ra không thể, nó đáng ra nhưng…
Tôi tiếp tục bữa ăn trong khi nghĩ ngợi về nỗi lo đó trong lòng.
“Vì Tomoe-san dù sao cũng đang hy vọng đâu đó sẽ xảy ra xung đột”
[Cũng tự kỷ một thời gian rồi còn gì](一時間の〆だからね)
(‘一時間’ dịch từ tiếng trung nghĩa ‘một khoảng thời gian’ hợp lý hơn là ‘một giờ’ theo tiếng nhật)
“??”
Mio không nắm được những lời của tôi và trưng ra vẻ mặt bối rối. Trông khá mỹ miều đó. Um, nó có nghĩa rằng người đẹp vẫn đẹp cho dù họ có làm gì.
Đúng rồi. Có lẽ tôi nên đi dạo một chút. Dẫu sao, ngày mai chúng tôi dự định sẽ đến khu vực thương mại. Tôi nên xem qua địa điểm và nhớ đường đến đó khi có cơ hội.
Cứ để Tomoe trông nom xe hàng đi.
Cũng có vẻ như Mio đang uống Sake và đã ăn xong bữa ăn rồi.
Tiện thể, tôi vẫn chưa uống giọt nào. Vì tôi không nghĩ hành động đó lại an toàn ở nơi như thế này.
Tôi cũng khuyên thế với Mio. Mặc dù tôi muốn xem thử liệu rượu tác dụng tương tự với họ hay không.
Rồi, đi thôi. Dù cô ấy trông có vẻ hơi say. Tôi lục lọi lại ký ức và giả vờ như thể mình cũng say rượu, màn kịch ‘hai kẻ say xỉn’.
Nếu mấy tên đeo bám còn có những chiêu trò gì khác thì đây ắt sẽ là lúc chúng hành động.
Giờ.
Một Oni hay một con rắn sẽ xuất hiện đây?
[Ta ngoài thôi Mio. Đi dạo một chút]
Không biết Mio có hiểu rõ ràng lời tôi nói không nhưng cô ấy nhảy cẫng lên khỏi ghế và gật đầu lia lịa.
CHƯƠNG 21 : TOMOE ĐÊM HÔM ĐÓ
Trời ạ! Waka đối xử dịu dàng một chút cũng có sao đâu.
Người như anh ấy nếu mà sống trong thời của Koumon-sama thì chẳng khác nào ông cụ non.
Kiểu thông minh và sáng suốt của Koumon-dono hợp với mình hơn.
Nếu nghĩ như thế thì mấy vai diễn trong đống ký ức mới của waka cũng được.
Mình muốn waka chú tâm thêm đến mấy đống rắc rối.
Chuyện liên quan đến hội mạo hiểm hay như với vấn đề thị trường, waka đều nhận thấy có sự bất thường nhưng anh ấy lại cố lờ đi.
Nếu anh ấy làm vậy thì sẽ không có bất kỳ biến cố hay chuyện gì xảy ra. Nếu không phải do bản thân nhanh trí thì có khi mình đã không biết điều rồi.
Không tốt chút nào, cứ thế thì chúng ta sẽ không thể định hình lại thế giới. Rồi thì “Nơi này cũng chỉ nhỏ mọn đến thế thôi” và mình sẽ không thể vung thanh katana của mình mất.
(note: ý là không đáng để quan tâm)
Ngay khi mà mình cuối cùng cũng có trong tay thứ tương tự từ người lùn cổ, từ từ, dài quá, gọi cổ lùn là được.
Mio đã đã hoàn thành khá tốt nhiệm vụ với cái cách hành xử ngu ngốc của cô ta. Giống như một Hachibe-san, vô lo không một tấc sắt nhưng là kẻ không thể đánh giá thấp được.
Giờ chỉ cần waka nghiêm túc thôi thì chúng ta sẽ có thể tiến đến giai đoạn “Tái tạo thế giớitrung cổ” mà không gặp bất cứ vấn đề gì.
Nhưng giờ mình lại phải trông coi xe hàng trong khi ẩn nấp như thế này.
Tuy không được ăn tối nhưng đêm nay chính là thời điểm mà ta đây có thể mong đợi một diễn biến mới nổ ra.
Khi nghĩ đến điều đó, fumu, trông như mình phải cảm ơn waka vì mệnh lệnh này.
Dù sao, mình vẫn đang điều tra phương pháp sản xuất gạo, và kỹ năng dùng đũa của mình vẫn chưa khiến đến mức độ có thể gọi thỏa mãn. Liên quan đến Katana, mình vẫn đang tìm hiểu về món vũ khí đấy, thanh kiếm mình đang mang có hình dáng tương tự một thanh katana với lưỡi cắt một bên.
Tuy vậy, các công đoạn cơ bản để có thể tạo ra katana vẫn còn đang trong quá trình tìm tòi nên đành phải trông chờ thôi. Trong quá khứ Waka đã có nhiều lần cùng bố mẹ anh ấy đến một thị trấn tên Seki và tham gia lễ hội Hamono rồi ở lại đó.Mình sẽ cố thử tìm hiểu hiểu ký ức của waka vào lúc đó xem có kiến thức mình cần không.
Thật may khi waka là người biết khá nhiều thứ này nọ. Có vẻ như anh ấy là loại người sẽ tìm tòi đến nơi đến chốn nếu như gặp thứ mình thích. Cái thú vui bắt đầu nghiên cứu từ một mớ hỗn độn củ anh ấy giúp mình khá nhiều mà. Thực lòng cám ơn nha-ja no.
Bên trong áo, mình có “My đũa” nhưng mình lại vẫn chưa thể dùng chúng thành thạo được.
(note: “My” vốn ghi bằng bảng abc nhé, My đũa :v)
Đúng như mình nghĩ, bữa ăn đầu tiên của mình chắc chắn phải là một bữa ăn kiểu Nhật mới được. Rồi ngày nào đó mình sẽ phô diễn khả năng dùng đôi đũa này không khác gì khi dùng dao với dĩa.
Sắc bén mà cũng đầy tráng lệ!
Đúng là mình nên tăng số orc chuyên làm ra món ăn Nhật Bản. Như vậy, mỗi khi muốn ăn mấy món đó thì mình sẽ không phải nhờ waka đụng tay. Để mà đòi hỏi waka làm việc đấy, thật, quá nhiều tự do cho một kẻ không khác gì nô lệ này.
Tôi hướng ánh nhìn sang số hàng hóa.
Trong đây chứa hoa quả của Asora. Có vẻ như chúng giống hệt với loại thực phẩm đến từ thế giới của waka. Nên chúng tôi để waka quyết định xem số hoa quả đó có ăn được không.
Mỗi một trong số chúng đều tràn đầy sinh lực, ngoài ra còn có rất nhiều quả cực kỳ mọng nước. Hương vị cũng không chê vào đâu được.
Đúng là loại trái cây có thể sống trong cái thế giới khác nghiệt của waka mà, ngập tràn sức sống mãnh liệt.
Có một lần cảm thấy thích nên tôi cố thử tái tạo lại những thứ mà mình nghe từ waka và nhìn thấy trong ký ức của anh ấy, giờ thì tôi gần như “phủ phục”.
Bởi vì dù sao lượng ma lực trong không khí nơi đấy cũng bằng không và chúng không hoạt động được khi sử dụng ma lực để thay thế, thứ vốn có trong thề giới này. Chỉ có vẻ bề ngoài là tôi có thể tái tạo được.
Chúng tôi lấy một số lượng lớn quả mọng từ vô số loài khác nhau nhưng đến tận bây giờ vẫn chưa có quả nào bị hỏng. Bọn chúng trông vẫn còn tươi trẻ lắm-ja
“Mu, mình nên di chuyển không đây?”
Hoàn toàn hiểu rõ sức mạnh về số lượng bọn đột nhập, tôi cũng nắm được thói quen của bọn chúng và một vài đứa bắt đầu hành động, việc đó chứng tỏ bọn chúng hẳn phải nằm trong một tổ chức nào đó.
Chỉ cần nhìn qua cách di chuyển của kẻ khác tôi có thể hiểu được khả năng của bọn chúng. Nhưng mấy tên tối nay khá khó nhằn đây.
Mấy đứa này biết chút gọi là đồng đội.
Nhưng, ta là một thượng long, một kẻ có thể trông cậy được. Tất nhiên, những kẻ đã từng thách thức ta đều là là những kẻ mạnh mẽ hàng đầu.
Nghĩ theo cách đó, mấy tên này khá được đấy.
Nếu mà mình cân nhắc…
Hiện giờ, có cái hay là mình sẽ có thể chiến đấu bên cạnh thanh katana này như một samurai.
Tuy nhiên, hình dáng này là thứ được “thừa hưởng” sau khi lập giao ước với waka.
Không sai khi nói rằng so với lúc trước, sức mạnh của mình giờ đã tăng lên.
Waka đã phải trải qua bao rắc rối nhờ cậy người lùn giúp anh ấy tạo ra một công cụ có thể kìm hãm sức mạnh của bản thân nhưng, mình lại không có bất cứ thứ gì giống như thế trên cơ thể này.
Giờ nghĩ kĩ, cái việc chuẩn bị để chiến đấu với ai đó, thật chứ, lấy waka ra làm đối thủ thì chẳng thể tính làm ví dụ được.
Tốt hơn hết cũng không nên tính Mio vào.
Nếu là thế thì… Tội nghiệp mấy tên này.
Bọn chúng sẽ phải trở thành “bạn tập” để ta tập luyện khả năng “kiềm chế”.
Hai tên canh chừng và bốn tên đang tiến vào hử.
May đấy.
Waka bảo rằng không được tàn sát hết bọn chúng, rồi còn nhìn mình với ánh mắt trông nghiêm túc đấy. Kể cả nếu có lỡ quá tay, mình vẫn có ý định cho hai tên còn lại sống sót qua chuyện này.
Trong bốn tên đang đột nhập, hai tên đi tiên phong.
Bọn chúng có ý định đột nhập rồi đụng tay đến xe hàng hử. Thời điểm tốt đây.
Lặng lẽ trong bóng tối.
Tôi đứng bên cạnh xe hàng với thanh katana trong tay.
“Chà chà, mấy người có ý đồ gì với xe ngựa của chúng tôi thế?”
Mình sẽ nói chuyện thật thân thiện.
Ngay cùng một lúc tất cả bọn chúng ngưng lại và hướng ánh nhìn sát khí về phía tôi. Từ những bóng hình đó tỏa ra một sự cảnh giác.
Tôi đâu có ý định khiến mấy tên đó hoảng loạn với giọng nói thân thiện này đâu nhưng, giờ lại đi có ý nghĩ như vậy cũng không ích gì.
Đôi xà nhãn vàng kim của tôi chìm trong niềm vui sướng chiến trận. Chúng đang hừng hực nhắm đến bọn chúng.
“…”
Không mở miệng hử. Ra mấy tên này đang giao tiếp bằng mắt.
Trông như không thỏa hiệp được. Tốt, giống như kiểu ”miễn hỏi” hử. Bọn ronin chết tiệt!
Mấy tên đang cảnh giới có vẻ như không có dấu hiệu di chuyển.
Vài vật thể ngắn ánh lên trong tay hai tên đứng gần xe. Không chút tiếng động, hai tên đứng xa hơn phóng ra thứ gì đó từ tay bọn chúng.
Tôi bắt lấy một trong hai con dao và tránh cái còn lại. Với những cái khác đang bay đến, tôi dùng vỏ kiếm chặn chúng.
Yếu ớt, quá chậm.
Bọn chúng thậm chí còn không đáng để nói tới.
Ngay khi con dao kế chạm đến, con dao, thứ tôi vốn tránh từ trước đổi hướng và nhắm thẳng đến tôi. Góc độ lao đến như thể bản thân nó đang gào thét đòi tôi đá nó.
Thỏa mãn điều ước đấy, không vận chút sức nào, chỉ dựa vào trọng lượng cơ thể tôi nhanh chóng đá nó đi. Ta sẽ trả lại nó về tay ngươi.
Một âm thanh trầm thịch vang lên, tên đó bay thẳng lên không trung.
Dù mình đã nghiêm túc kiềm chế như vậy? Hắn ta hẳn đã vỡ vụn rồi. Giờ mà lấy thanh Katana ra thì khá tệ nhưng tốt hơn cứ nên thử nó xem.
“Fumu”
Nếu mình chỉ nhắm đến vũ khí của bọn chúng thì chắc không sao.
“Na!!”
Tôi lùi bước cố tạo khoảng cách. Cùng lúc đó, nhắm đến phần lưỡi dao tên đang chết đứng kia cầm và chém thẳng xuống.
Hắn ta không thể hiện chút phản ứng nào. Tên đó có khi còn không nhận ra việc tôi nhảy ra sau lưng hắn. Hẳn hắn ta nghĩ tôi đã biến mất. Vậy ra đó là lý do khiến ngươi đơ người ra như thế hử, không chuyên nghiệp chút nào.
Tên đàn ông đột nghiên hét thé lên sửng sốt khi con mồi mình nhắm đến bất thình lình xuất hiện ngay bên cạnh.
Trông như hắn ta thậm chí còn không nhận ra việc tôi đã chém hắn. Sự tương thích của cơ thể này với vũ khí thật quá tốt. Mấy gã cổ lùn các ngươi, ta thực sự trông mong giây phút khi mà các ngươi có thể tạo ra một thanh katana thực sự, kukuku.
Sau đó…
Dosa
N? Âm thanh gì thế?
Tôi tôi quay ra kiểm tra, nơi đó…
Tên đàn ông trước đó la hét đầy sợ hãi, “phần ngực” phía trên của hắn…
Tại chỗ đó xuất hiện một vết cắt cùng một cơ thể thiếu mất phần thân trên.
Wow, không ngờ nó lại lợi hại thế?!
Không tốt! Mấy tên đang nhởn nhơ kia sẽ mang tin cho đồng bọn. Sau đố, tất cả bọn chúng sẽ cố tẩu thoát rồi sẽ không còn tên nào để tra khảo.
Mình sẽ không thể tra hỏi chúng mất!
Bọn cảnh giới vốn đã lùi ra xa một khoảng kha khá rồi. Nếu mọi chuyện cứ tiếp diễn, không khéo một cơn chấn động sẽ nổ ra.
Không còn lựa chọn nào khác. Bắt hai tên còn đang ở đây thôi!
Tôi cầm thanh katana theo chiều ngược lại. Mình đáng lẽ ra nên nghe thea lời waka và dùng phần sống từ trước kiếm hử.
Bọn chúng không biết nhục mà quay lưng co giò chạy, có một tên là phụ nữ hử. Mình không thể nhìn thấy mặt chúng, mấy tên này dùng vải che mặt.
Nếu mình định bắt một tên nào đó thì có khi phụ nữ lại tốt hơn, như thế cũng khiến waka hài lòng. Nhìn qua thôi cũng có thể thấy ả ta là một cô ngực bự. Kiểu dáng đó khiến cho việc mang trên mình bộ hắc phục của cô ta trở nên khó chịu.
Mà, waka từng nói rằng đâu đâu cũng tràn ngập thiếu nữ xinh đẹp ngay cả khi mấy người đó cũng đâu xinh đến mức độ ấy. Có khi anh ấy đang thèm muốn con gái.
Cho dù nói thế, anh ấy vẫn chưa yêu cầu bọn mình “phục vụ”. Waka thực là một người khá bí ẩn.
Từ từ!
Không phải waka sẽ gọi mình như thẩm phán ác quỷ nếu nhưmình bắt phụ nữ sao?!
Không, nếu là waka thì đó sẽ là điều anh ấy làm.
Kuu~? Cái bẫy thâm hiểm làm sao.
Đúng như mong đợi từ waka. N, chờ đã. Hình như có thứ gì đó sai sai ở đây…
Mà, cứ không nghĩ mấy thứ phức tạp như thế đi. Giờ để ả phụ nữ chạy thoát và bắt giữ tên còn lại.
Tôi vận ít sức rồi đạp đất phóng đi. Rõ ràng tốc độ hai bên không tương xứng nên thế này đủ để bắt kịp.
Đứng trước mặt tên phẳng lì, tôi thúc vào ức hắn ta.
Cách đó không xa, tên kia ngoảng lại nhưng tôi giả với rút thanh katana.
Ả ta hẳn phải trông thấy cảnh tượng mới đây thôi.
Trông đầy hoảng hốt, cô ta chạy đi.
Fu fun, ta mới tài tình làm sao.
Giờ thì chỉ cần lấy thông tin từ gã đàn ông này.
Chúng ta sẽ có thể bắt đầu bắt giữ cái hang ổ quỷ dữ này-ja na
Fufufu, mọi chuyện đang diễn ra khá suôn sẻ-na no ja!
CHƯƠNG 22 : TÔI KHÔNG MUỐN THỨ NGÔN NGỮ THÔNG THƯỜNG NHƯ THẾ
“Nghĩ đi nghĩ lại, vai của cô là thẩm phán ác quỷ”
Tôi thở dài khi nhìn vào Tomoe đang ỉu xìu và áo đen-san vẫn chưa tỉnh lại.
Mio đã ra ngoài để “dọn dẹp” hai tên Tomoe đã kết liễu.
Khoanh tay lại, tôi nhìn xuống Tomoe, bên cạnh tôi có người đang ngồi trên ghế đẩu.
Đó là cô nhóc tôi bắt gặp trong khi đang di dạo với Mio.
Để tôi nói rõ, tôi không có mang gái bán hoa về cùng được chứ?
Tôi, cụ thể mà nói , dù sao cũng đồng hành cùng với mấy cô gái.
Nói như thế nào nhỉ, chúng ta hoàn toàn đi vào route drama rồi-desu.
Cô nhóc này ắt hẳn đóng vai trò như “dân làng đang gặp rắc rối”.
‘Hãy nghe thêm về hoàn cảnh của em’ là những gì chúng tôi đã nói rồi mang cô bé về khu trọ nhưng.
Ở đó, có một Tomoe với vẻ mặt đầy tự hào.
‘Em không có tàn sát hết bọn chúng-deshi ta zo waka!’
Cô ta nói thế.
Tất nhiên, cô dân làng bị dọa chết khiếp.
Tôi đưa cô bé vào phòng và cố hết sức giúp em ấy bình tĩnh lại.
Khi tôi nghe chi tiết câu chuyện của Tomoe.
Trông như trong số 6 người, cô ấy để 3 tên trốn thoát.
Mà, thế cũng được.
‘Vậy ra cô đã bắt giữ 3 người’ tôi hỏi để xác nhận nhưng.
“Em giết 2. Bắt 1 tên ngay đó luôn!”
Là điều mà cô ta cứ thế mà đáp lại.
Tôi đã nói với Tomoe ‘Làm ơn tha cho tôi cái vụ tàn sát bọn chúng nhé, nếu ai đó định trốn thoát thì bắt họ lại’
Tôi nói thế đấy!
Nhưng rồi Tomoe nói, ‘Mà anh thấy đấy, phần quan trọng về việc không tàn sát bọn chúng, em không hoàn toàn hiểu hết tại sao lại như thế-desu YO!”
Cô ta đang phun ra điều gì đó về việc tên đầu tiên chết do tai nạn và tên còn lại chết thì nằm ngoài sự mong đợi của cô ta, nhưng mấy việc này quá rõ rồi.
Dù là vung kiếm hay là đá tên đó nhảy múa trong không trung thì đã không được rồi. Cái chết của hắn ta hẳn phải do một cú sốc hay thứ gì đó tương tự.
Giống như ‘Em định nhắm đến vũ khí nhưng cuối cùng lại cắt đôi người hắn’ kiểu kiểu thế.
Không nói quá nhưng, điệu bộ ‘tee-hee’ không đúng chút nào với cái thể loại giải thích như thế!
Thể loại hiện trường vụ án gì thế hả.
Tôi cố hỏi Mio liệu cô ấy có thể làm điều gì đó với cơn đói của mình không, ý tôi là, liệu cô ấy có thể đảm nhận việc dọn dẹpvà cô ấy nói ‘em có thể’.
Nên tôi bảo Mio đi ngay lập tức đến hiện trường vụ phạm tội
Tiếp theo, trước khi giải thích tình huống cho dân làng đang nhìn chằm chằm vào Tomoe, tôi đặt tên tù nhân vô lực lên giường.
Hắn ta có cơ thể mảnh mai. Tôi không hiểu tiêu chuẩn của thế giới này nữa, nên nếu có ai nói với tôi đây là một cơ thể cường tráng thì tôi chỉ có thể giơ tay xin hàng.
“Này Tomoe, có khi nào cô bắt cóc một phụ nữ không?”
“Fukukuku!”
Gì chứ? Cô đang cười gì thế Tomoe-san,
“Đó là điều em đã nghĩ anh sẽ nói đó waka!”
Vậy cô đang định nói với tôi điều gì?!
“Và đây là điều anh muốn nói đúng không ‘Tomoe, cô thật~sự là một thẩm phán ác quỷ’ ”
Mà, cô ấy đúng thực nói ra điều tôi muốn nói. Đi hết rắc rối này đến rắc rối nọ chỉ để chọn một người phụ nữ, đó đúng thực là điều một thẩm phán ác quỷ sẽ làm.
“Đó là một tên đàn ông-desu”
Tư thế của cô ta khi nói điều đó giống như được kèm theo với một hiệu ứng âm thanh Bishi~i!
…
Không.
Kể cả.
Trong trường hợp đó.
Gì thế này?!
Đúng ra, trước khi tước vũ khí, ít ra cô nên kiểm tra thân thể đúng không?
Mà, cô ấy chắc hẳn đã làm việc đấy rồi. Dù sao cô ta cũng khẳng định đó là một người đàn ông.
“Ha~ Tôi không thực quan tâm đến điều đấy nhưng. Tên này không có mang bất cứ vũ khì gì đúng không? Cô có kiểm tra người hắn không?”
Kể cả khi tôi nói giường, không giống như chúng tôi đắp chăn cho hắn ta. Chúng tôi có thể trông thấy toàn bộ cơ thể hắn nhưng…
Đây có thực sự là đàn ông không?
Dù cho nó trông giống phụ nữ một cách lạ~lùng đến vậy. Đặc biệt phần hông.
Um. Này này.
Tomoe~ làm ơn để tâm một chút.
Tại vùng thắt lưng, tôi có thể nhìn thấy thứ gì đó trông gióng như một vật dụng sắc nhọn.
“Vậy ra cô ta không làm việc đấy hử. Chậc, Nếu cô có ý định để hắn ta ngủ trong phòng, ít nhất cũng phải loại bỏ hết mấy thứ nguy hiểm đi. Sơ suất quá.”
Tôi rút con dao từ đai đeo ra và tịch thu nó. Thứ này để phi hử? Trông như nó không được tạo ra cho mục đích đâm chém. Mà ít nhất nó cũng không cho tôi cái cảm giác có thể vung ra sau khi khiến đối thử lơ là.
“Em-em không nghĩ anh sẽ mang dân thường đến đây nên nếu mà chỉ có waka và em thì mọi chuyện đã thú vị rồi và… thì…”
Tomoe làm điệu bộ ‘a wa wa’ và trưng ra điệu cười gượng gạo. Tôi nghĩ đến một vẻ lôi cuốn đáng sợ, cô đấy.
“N… Ha~”
Otto. Giở mình hử. Tên này ngủ say như chết”
Buchi~tsu.
“Wa?”
Tôi nghe thấy tiếng vải bị xé toạc.
Vùng ngực của tù nhân-san bắt đầu nở ra.
Im lặng.
Quá yên tĩnh.
Không có lời nào cả.
Tomoe-san trông ngơ người ra trước cảnh tù binh-san và tôi, cô ấy bắt đầu thu mình xuống một cách từ từ và thực hiện seiza.
Đó là kiểu họ quấn xung quanh ngực với băng vải. Và người này đang làm chính xác việc đó. Nó đâu có phải tường đâu.
Trông như cô ấy buộc nó lại khá tốt và khiến thứ đó không bị nổi bật.
Nếu mà trong trường hợp đó thì nó đã không “buchi” rồi.
“Điêu-điều này chắn chắn là có thuyết âm mưu-desu zo! Đúng thế, không đời chuyện ‘khắp phương chốt chặt’ này có thể tồn tại được!”
(note 1: 八方ふさがり)
(note 2: eh… có vẻ như Tomoe lại vào chế độ drama, nghi ngờ người khác điều khiển và dồn mình vào bước đường cùng. Ai có ý hay hơn không?)
Cái cách cô ấy khăng khăng nói trông tội nghiệp.
“Cô~ ít nhất quan tâm hơn đến chủ nhân của mình đi. Cô thực sự biết loại nào có thể tra hỏi tốt hơn đúng không? Đúng không?”
“Không, như em nói, cứ tảng lờ cái cục thịt kia đi. Lần này đáng ra đó chắc chắn là một tên đàn ông”
Không để ý đến phần ngực? Gì thế? Tôi không hiểu cô đang cố nói gì.
“Dù sao, tôi đang bảo cô lột sạch chúng ra nếu cô có ý định đem mấy tên này đến đây. Nếu cô lột quần áo chúng thì cô cũng sẽ có thể loại bỏ vũ khí và các dụng cũ khác.”
“Mà anh thấy đấy, không phải anh sẽ đối xử với em như một tên Hentai nếu em cởi bỏ quần áo của cô ta? Vậy việc lo ngại… “
“Ưu tiên trước, đây không phải là một drama nên mấy cái đạo đức cứ ném cho chó ăn đi? Giữa một thằng ngốc và biến thái, tôi nghĩ tên biến thái có cơ hội được cứu giúp hơn”
Dù cho đó là ý kiến riêng của tôi.
“U—,mu—”
Đừng đồng ý!
“Hơn nữa, Tomoe… “
“A, ano~u”
N?
Gì thế? Giọng nói phát ra từ đâu đó như thể sẽ tan biết mất. Đây là giọng mà Mio và Tommoe chắc chắn không thể có. Trong phòng còn có ai đó khác sao?
(note: 2 cô nữa đóa.)
Oh!
Dân làng A! Cô bé xinh đẹp A.
Giờ nhìn kĩ, ở đây hẳn đang có một cô bé với gương mặt lo lắng.
Những từ ngữ cô ấy không thể hiểu và những người lạ cô gần như không biết.
Fumu, điều này chắc sẽ khiến em ấy lo âu. Đặc biệt khi mà tôi không thể nói được hay đó là điều trước đó tôi giải thích với cô bé. Không lạ gì khi em ấy nghĩ tôi trông đáng ngờ.
“Rồi, tôi tha thứ cho cô. Lần sau hãy cẩn thận hơn”
“Oh~ Cám ơn, cô nhóc lạ mặt!”
Phần đó, cô đáng ra phải cám ơn tôi trước đúng không?! Cô ngay lập tức đi cảm ơn người khác?!
Và hơn nữa, lúc này cô ta dùng ngôn ngữ thông thường hẳn hoi.
Cô tự tin đến mức nào hả?
Tôi thực lòng mong muốn sự nhanh trí ấy của cô được sử dụng cho lợi ích của tôi đấy! Tôi sẽ khóc đấy cô biết không?
“Onii-san, em tưởng mình được nghe rằng anh không thể nói chuyện?”
“Anh có thể nói”
Tôi cố nói chuyện thân thiện bằng ngôn ngữ thường. Cảm tưởng như sẽ được thôi.
“??”
Khi cô bé nghiêng đầy, tôi hiểu câu trả lời. Tôi nhìn sang Tomoe. Cô ấy gật đầu và nhìn vào cô gái. Thực sao, cô tâm lý đến mức nào vậy.
“Hiện giờ waka có khả khả năng ‘nói’ ngôn ngữ thường, là những gì anh ấy cố nói. Em không hiểu đúng không?”
“Eh! Em nghe thấy anh ấy nói ‘Ăn là mu ni mu nu~?!”
Kh-không đời nào, điều này quá đáng cho một cú sốc rồi.
“Mà, em thấy đấy đó là một phần của lời nguyền Ngay từ đầu, waka đã có khả năng sử dụng đa dạng các ngôn ngữ khác nhau và hiện giờ anh ấy đang sử dụng một trong số đó để giao tiếp với bọn chị.”
“E, e? Đó không phải là một căn bệnh sao?
“N, đúng thế. Thực ra đó là một lời nguyền-na no ya. Nhưng không giống như anh ấy sẽ lây nhiễm cho mọi người và ngoài kia luôn có người sẽ kì thị anh ấy. Bọn chị không muốn việc đấy chút nào.”
Oh~ với điệu bộ vui vẻ như thế, cô ta có thể cùng một lúc trộn lẫn căn bệnh với lời nguyền.
Cô bé cũng bị thuyết phục dễ dàng. Un un, từ giờ trở đi dùng cái khả năng đó để phát ngôn cho của tôi.
“Việc anh ấy có thể sử dụng nhiều thứ tiếng và bị phong ấn khả năng nói ngôn ngữ thông thường. Chắc chắn việc đó do quỷ nhân tộc gây nên! Độc ác quá!!”
Đợi đã, tại sao là quỷ nhân tộc?
Không lẽ lời nguyền bị chi phối bởi quỷ nhân tộc? Nếu thế thì về sau mình sẽ phải đổi lý do thôi.
Chỉ một lời ngụy biện đơn giản đã khiến người khác ghét một tộc là không tốt.
“Đúng thế, đúng là một tộc rắc rối-ja no~. Rồi, cô bé, tại sao em đi cùng với waka đến đây?”
[Này, đợi đã]
Lần này tôi viết trước khi vỗ vai Tomoe.
Sao thế~ Cô lại đi chấp nhận lời nói vừa nãy dễ dàng đến thế sao? Có điều gì đó cô vẫn chưa nói với tôi đúng không?!
“Oh! Waka, cso chuyện gì sao?”
Ah, tôi chắc chắn rồi. CÓ chuyện gì đó.
[Tại sao lại việc anh bị nguyền rủa nhất định lại phải do tộc quỷ nhân?]
Tôi hỏi cô bé. Thật tốt khi cô nhóc có thể đọc được.
Tất nhiên, tôi nhận ra điều này đơn giản chỉ do may mắn. Bởi vì tỷ lệ biết chữ trong thế giới này không cao đến thế.
“Bởi vì ngôn ngữ thông thường được ban phước bởi nữ thần một thời gian ngắn trước khi mỗi người được sinh ra và đó là thứ mà tất cả mọi người trong thế giới này đều có thể nói”
“…”
“Ah, nhưng quỷ nhân và bán nhân thì không thể. Những kẻ đó không được chấp nhận bởi nữ thần nên chúng phải học để có thể nói được.
“…”
“Nhưng có những người có thứ gọi là ‘tamer’ và họ có khả năng nói chuyện với quái vật, loài không thể nói ngôn ngữ chung và còn có những người nó thể nô lệ hóa chúng.”
(note: tamer được phiên âm ra katakana)
Cô ấy nói về ‘tamer’ giống như cô bé ghét bản thân cái từ ấy.
Từ ‘mọi người’ cô bé nói, tôi có thể hiểu cô bé chỉ ý nói đến hyuman và điều đó hơi khiến tôi buồn lòng. Nhưng ngoài ra.
Sự phân loại đó, quái vật hử. Tôi là một trong số chúng.
Và, ban phước hử. Từ những điều tôi được nghe, nếu hàng năm đến thần điện của nữ thần-sama thì bạn sẽ dần dần hiểu được từ ngữ và sau đó sẽ có thể nói được.
Mỗi người mỗi khác nhưng bọn họ thường sẽ hiểu được các câu nói khi được 3 tuổi. Cô bé nói với tôi đối với em ấy là lúc 4 tuổi.
Như vậy, tôi sẽ không thể nói được. Đúng hơn, mấy người quỷ nhân và bán nhân đó, họ bắt đầu từ con số không và học nó, thực sự, tôi kính trọng bọn họ.
Bởi vì. Không phải họ đã thành công sao? Bọn họ lặp đi lặp lại ‘a u e’ rồi nó trở thành từ ngữ.
Đầy là thứ mà tất cả mọi người sử dụng, ngôn ngữ thông thường! ‘Giờ. Tất cả những tên không phải hyuman! Giải mã những âm thanh rên rỉ này và học chúng!’ là điều ngươi đang nói nói với ta ư?
He~e. Fu—n.
Hiểu rồi, hóa ra mọi thứ hoạt động như thế.
… …
Con mụ!!!!
Booọ gànn dơở!!!
Vầy ra điều ước của ngươi là kháng cự một cách hoàn toàn hử.
Với ta thì không sao. Nếu thế thì tung hết sức ra đi.
Mặ dù việc tìm kiếm dấu vết của bố mẹ tôi được đạt lên hàng đâu TUY NHIÊN!
Sau đó, tôi NHẤT ĐỊNH sẽ đập con mụ nữ thần đó thẳng và mặt ít nhất một lần. Kể cả nếu mụ ta là phụ nữ tôi cũng sẽ không nương tay! Chuyện này! Lần đầu tiên trong đời mình! Tôi kiên quyết muốn hành hạ một người phụ nữ đến thế!
Hãy chắc rằng người sẽ trông đợi cuộc hội nghộ của chúng ta đi mụ nữ thần chó đẻ ăn cứ… (Phần còn lại có thể gây ung thư màng nhĩ và cũng quá dài nên chúng tôi đã loại chúng đi. Xin thứ lỗi cho – bởi Tsukuyomi)
[Anh hiểu tồi. Có khi đó là một lời nguyền do bọn quỷ dữ gây ra. Cám ơn em vì đã lo lắng. Giờ em nói tiếp đi]
Sau đó.
Cô nhóc bắt đầu giải thích sự việc cho Tomoe.
Dù sao, thứ gọi ban phước đó.
Tôi thực sự băn khoăn không biết có phải mụ ta trực tiếp ban tặng cho họ, chẳng phải mụ chỉ cần khiến mấy ái nữ làm việc đó sao.
CHƯƠNG 23 : CẢM NHẬN CỦA MIO VỀ GIÁ TRỊ
Khi quay trở về, tôi trông thấy gương mặt của Waka phảng phất chút mệt mỏi và cái bộ mặt có vẻ dễ bảo của Tomoe.
Tại căn phòng phía trong có một người đang ngủ. Chắc hẳn là cô gái chúng tôi mới mang về cách đây không lâu.
Một người phụ nữ đang ngồi đối diện hai người bọn họ với ác ý hiện hiện rõ trên mặt.
Tomoe-san ,nếu cô định tra hỏi thì bắt một tên đàn ông sẽ tiện hơn cho waka đấy.
Vậy điều này có nghĩa cô ả với bộ hắc phục kia là đồng bọn của hai tên có vị tệ hại đó.
Bọn chúng thực sự kinh khủng. Kể cả khi tôi để bóng tối ăn chúng thì cũng chả tốt hơn chút nào cả.
Mấy tên đó còn không thể giúp tôi luyện tập dùng dao với dĩa – oh, nên kiềm chế không biểu hiện ra nếu không waka sẽ tức giận với mình mất.
Cho dù nếu tôi tham gia cuộc tra khảo, cảm tưởng như tôi sẽ bị cho ra rìa thôi.
Dù sao tôi vẫn còn rất nhiều điều cần học hỏi về phép tắc xã giao, tôi không thể nắm bắt những biểu cảm tinh tế của người khác nên thật khó cho tôi để mà thực hiện các giao dịch được.
Nếu tôi mà sơ ý ăn thứ gì đó, waka-sama và Tomoe-san sẽ chỉ cảm thấy khó chịu thôi.
Chỉ là, tôi thấy tò mò về biểu hiện waka đang mang, đó là thứ mà tôi chưa từng trông thấy. Nói ra, tôi không hề muốn vẻ mặt đấy.
Bọn họ đã trao đổi những gì chứ?
“Tomoe, làm đi. Cô có thể đúng không?”
“Vâng. Gần như thế”
Trong cuộc đối thoại ngắn ấy, Tomoe-san bao phủ tên tù nhân một lớp sương mù. Tôi có thể nói có vài sự di chuyện nhẹ nhưng không hề có bất cứ sự kháng cự nào, cơ thể cô ta bắt đầu lắc lư và cuối cùng đổ gục xuống giường.
Có phải đó là một loại phép ru ngủ? Nhưng đống sương vẫn chưa tan-desu wa ne.
“Waka, như thế này thì anh có thể phân tích được biểu cảm trên khuôn mặt?
Tomoe-san làm một cử chỉ như thể đang xác nhận điều gì đó.
“Trông như không có vấn đề gì. Cô có thể khiến cô ta giao tiếp trong tình trạng này không?”
Vô cảm. Đây là lần đầu tiên tôi chứng kiến vẻ mặt đó. Một cơn sát ý nổi nên trong tôi hướng đến cái đứa khiến waka có biểu hiện đó.
“Dù gì lúc đấy em cũng sẽ phiên dịch”
“Tôi không phiền đâu. Bắt đầu đi”
Có vẻ như hai hai người bọn họ vẫn chưa nhận ra tôi đã trở về. Lý do có lẽ, áp lực mạnh mẽ waka đang tỏa ra. Không chút sát ý hay thịnh nộ nào, nhưng ở đó hiện một áp lực không tả.
“Nhưng như thế này thì không khác gì thú nhận tình báo cả. Nhạt nhẽo làm sao.”
Nói ra mấy lời tầm phào như vậy ngay trong tình huống này, Tomoe-san thực sự đáng nể mà.
“Tôi không quan tâm. Cô có thể không ưa việc này nhưng đây là cách giải quyết. Cho dù đe dọa hay chuốc thuốc, tôi không quan tâm miễn là ả ta phun ra hết.”
“… Hiểu rồi”
“Thật tốt khi có cô ở đây. May là không cần phải dùng thuốc để cô ta khai ra. Và tôi cũng không biết làm sao để hành hình.”
Anh ấy khônh lạnh lùng mà cũng chẳng hề ấm áp.
Đó là một giọng nói bất cần. Tôi từng nghe rằng trong thế giới của waka, con người ở đó không được phép giết kẻ khác.
Đó là lý do vì sao tôi từng nghĩ waka chắc chắn sẽ gặp rắc rối khi anh ấy phải đối mặt với vấn đề sinh tử.
… Có lẽ thế.
Không, cho dù có thế nào, đáng lẽ chuyện đấy không nên ảnh hưởng đến tôi.
Kể cả nếu tôi có chưa lập giao ước, waka vốn đã lấy đi mất một phần của linh hồn này rồi, tôi vốn đã quyết định dâng hiến cơ thể này cho anh ấy.
Niềm hạnh phúc và trọn vẹn này, chúng đều là những thứ waka đã trao tặng cho tôi.
Mọi vấn đề khác đều chỉ là chuyện vặt vãnh.
Đúng rồi, đúng thế. Tôi phải xác nhận lại cảm xúc của bản thân mình.
Hai người bọn họ tiếp tục tra hỏi.
Từ những lời họ nói, tôi hiểu bọn họ đã làm điều gì đó để ả ta khai nhận và việc đó đang diễn ra suôn sẻ.
Chắc họ hỏi xong những thứ mình cần rồi. Hai người hít sâu và màn sương biến mất, họ nhìn nhau.
Đây có lẽ là thời điểm thích hợp.
“Cám ơn hai người đã vất vả, hai người đã xong chưa?”
“Huh? Oh, Mio. À rồi, phía cô thì sao?
Trong khoảnh khắc, Waka-sama trông như ngạc nhiên nhưng anh ấy nhanh chóng trở lại vẻ vui tươi của mình và đáp lại. Tính cách thường ngày của anh ấy.
“Tất nhiên em đã hoàn thành rồi. Dù nó không ngon miệng một cách tệ hại.
Tôi liếc nhìn Tomooe-san. Cô ấy cười gượng và nói mấy câu xin lỗi.
“Cô đã giúp tôi quá nhiều rồi. Mọi việc đi theo chiều hướng mà Tomoe thực sự yêu thích.”
Của Tomoe-san?
Nếu tôi nhớ không lầm thì hắn là “con quỷ hoàn hảo”, kiểu người như vậy. Mặc dù tôi không có hỏi sâu về chuyện đó.
“Không không, với những gì đã xảy ra, từ giờ sẽ không có tên bám đuôi nào nữa, mà mấy người thấy đấy, dù cho việc đó cũng chẳng thú vị gì.”
Tôi không thể hiểu một nửa những gì Tomoe-san đang định nói.
Điều tôi hiểu là một vài ngày nữa thôi tình cảnh này sẽ được giải quyết.
“Vậy thì, không phải điều đó có nghĩa từ ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu hành động.”
Khi nói đến bámđuôi, cô ấy ắt hẳn ám chỉ đến cô phụ nữa mặc đồ đen này. Thế có nghĩa là chúng ta hết việc tối này rồi.
Rồi tiếp đó là “phuc-phục vụ” đúng không?!
Ah~ lồng ngực tôi đang đập liên hồi!!
“A-ara?! Um waka-sama, thứ này?”
Trong khi tôi đang đắm chìm trong miền ảo tưởng, một mảnh giấy được đưa ra cho tôi.
Thứ này được vẽ bằng than củi chăng? Trên đó có một người phữ nữ đang cười rạng rỡ.
Bức tranh được vẽ từ phần ngực trở lên, dễ dàng có thể trông thấy gương mặt tươi cười. Nó được vẽ khá tốt.
“Đó là chị gái của cô bé kia”
Waka-sama nói với tôi về ý nghĩa của thứ này. Ah~ tôi hiểu rồi. Hóa ra đây là cô gái đó.
Mà nói ra, lý do chúng tôi mang cô nhóc đến đây bởi vì cô bé hỏi chúng tôi về cô chị đang mất tích.
Lúc đó tôi có cảm giác, dù chỉ một khoảnh khắc thôi, sự hiện diện của kẻ nào đó đang theo dõi, nên waka-sama quyết định mang cô bé theo cùng.
Tôi không có ý định dừng waka, nếu đó là chuyện mà waka đã quyết thì tôi không có lời phàn nàn nào cả.
“Tôi có một ý tưởng về chỗ của cô gái này. Do đó mà, tôi xin lỗi nhưng tôi sẽ phải để hai cô đi tìm kiếm ngay lập tức.”
… wa?
U-uhm. Không phải như vậy có nghĩa huh. Chúng tôi sẽ không được ngủ?
“Wa-waka?! Anh đang nói em sẽ phải đi mà không được ăn hay ngủ sao?!”
Lời phản đối của Tomoe-san thực sự chính xác-desu!
“Đúng thế. Mấy cô không sao cho dù không ngủ hàng ngày đúng không?”
Uh u—n. Hẳn rồi, chúng tôi có thể dễ dàng di chuyển hàng tháng hay thậm chí hàng năm mà không có bất cứ vấn đề gì nhưng.
Như một người thân của waka, tôi muốn sống một cuộc sống giống như chủ nhân mình.
Thêm nữa…
“Chuyện đó, um, điều đó đúng nhưng…”
“Waka, em muốn ngủ! Khi mà cơ thể em hóa thành như thế này em đã nhận ra việc ngủ thoải mái như thế nào-no ja”
Tomoe-san thực là thẳng tính mà. Nhưng tôi cũng thế. Tuy từ khi tôi biến thành dạng người mới chỉ có vài ngày nhưng không ngờ tôi lại thấy được việc ngủ lại dễ chịu đến thế.
“Tomoe, tôi nghĩ cô vốn biết rằng thông qua cuộc tra hỏi lúc nãy thì không có đảm bảo nào cô gái này vẫn ổn cả. Cô nên biết nơi đó ở đâu nên nếu là hai người thì gần như tất cả vấn đề đều có thể xử lý được”
“Ngay cả khi đó là một tình huống không chắc chắn, chúng em phải đi ngay sao-desu no?
Tôi thầm nghĩ câu hỏi đó trong đầu mình. Nhưng trông như tôi lỡ miệng nói rồi khi ánh mắt của waka một lần nữa trở nên gần như vô cảm.
“Mio, nếu có thể, tôi muốn cô giải cứu chị của cô bé này. Nhờ cả vào cô, nếu cô ấy an toàn, làm ơn hãy bảo vệ và mang cô ấy về đây. Kể cả nếu chuyện đó không thể, cố hết sức để thông báo cho tôi càng nhanh càng tốt. Được không?”
Gật.
Tôi lặng lẽ đồng ý. Khó chịu. Tôi không muốn waka-sama nhìn tôi với ánh mắt như vậy.
Ánh nhìn vô hồn như thể anh ấy đã hết hứng thú. Với tôi, việc trở thành một sự tồn tại không có ý nghĩa với anh, tôi không muốn điều đấy xảy ra.
Khi tôi xem xét Tomoe-san, tôi trông thấy cô ấy gật đầu lia lịa.
“Tôi xin lỗi, ngày mai tôi sẽ đi đến khu thương mại với cô nhóc này nên đừng lo. Hiện giờ, hãy xác nhận sự an toàn của cô chị. Chúng ta không có đủ người nên phải sử dụng tất cả mọi thứ có trong tay”
“Nếu mọi chuyện là như vậy thì không còn cách nào khác. Dù sao công việc của Kouon-sama cũng là giúp người đang gặp hoạn nạn và chờ đợi tin báo. Mio, đi thôi”
Tomoe-san trông như đã hiểu. Dùn tôi lại không hiểu lắm.
Nhưng thật biết ơn khi nơi này cũng dịu xuống một chút.
Mọi việc tốt hơn nếu hư waka vui vẻ. Tôi cám ơn Tomoe-san sna vì điều đó.
“Ah, còn nữa…”
Ngay khi chúng tôi định ra cửa, Tomoe-san quay lại.
“Có chuyện gì vậy”
Mừng quá, cách nói của waka-sama trở lại bình thường rồi.
“Khi vấn đề này được giải quyết, un, em muốn được xưng mình với ‘washi’-desu ga”
(note: washi la cách xưng hô cổ hơn khi muốn nói về bản thân)
Dường như mọi căng thẳng của waka-sama lập tức tan biến.
Tôi cũng thế-desu. Chuyện cỏn con như thế, cô nên cứ mà làm nếu muốn đi chứ.
“T-tôi không nghĩ mình thấy phiền đâu, đúng hơn, tại sao cô lại hỏi việc đó”
Thật sự đó-desu
“Thì~ cách đó hợp với em hơn nhưng, đúng là, đứng từ vị trí của bản thân, em đáng ra không nên xưng ‘wachi’ hay đó là điều em đã nghĩ. Em cảm thấy nó giống như một thương hiệu của Koumo-sama.”
“… Cứ làm những gì cô thấy phù hợp”
“Oh! Thực sự cám ơn anh-desu zo! Vậy thì!!”
Cơ mặt cô ấy giãn ra, Tomoe-san thể hiện lòng biết ơn và mở cửa. Tôi theo sau rời khỏi quán trọ. Cô ấy biết nơi cần đến nên tôi chỉ cần đi theo.
Khi ra khỏi đó, có điều tôi vẫn giữ trong đầu.
Thật tốt khi chỉ có tôi với cô ấy. Trời cũng đã khá muộn rồi nên không có bóng dáng ai đi lai xung quanh.
“Um, Tomoe-san. Waka-sama trông có vẻ khá bực tức nhưng, có chuyện gì đã xảy ra sao?”
“Tôi không biết. Nhờ cô quay về mà cuộc nói chuyện mới tiến triển được, thực chứ, cô là cứu tinh đó. Bức chân dung này, cô cũng từng thấy nó rồi đúng không?”
“Un, đó là chị gái của cô bé chúng tôi đem về”
“Đúng thế, sau đó. Trông như cô bé giỏi vẽ nên em ấy được bảo vẽ một bức hình về chị mình”
“Việc đó khá ấn tượng với một người ở độ tuổi đó”
Tôi nghe thấy cô nhóc mới chỉ 10 tuổi.
“Umu, nhưng chính từ lúc đó-nan ja. Ánh mắt của waka giống như, bị tước mất tất cả cảm xúc, nhưng trong chúng lại mang theo một áp lực lạ lùng”
Tôi nhớ lại lúc vừa nãy. Đúng thế, tôi chưa từng cảm thấy không khí lại tĩnh lặng như vậy.
“Có khi nào đó là một người quen?”
“Nhất định không phải. Không chỉ bạn mà ngay cả người quen, waka đáng ra cũng không có-ja”
Với cách nói như thể có điều ẩn giấu đằng sau. Tomoe-san hoàn toàn phủ nhận điều tôi nói.
“… Tomoe-san thực sự biết rất nhiều về waka-sama hử. Cả khi cô mới gặp anh ấy một thời gian ngắn thôi”
Từ những gì waka nói cho tôi, đáng rachỉ có vài ngày trước khi anh ấy gặp tôi.
“Cô có thể nói như thế. Dù cho trường hợp của tôi có hơi đặc biệt”
“Tôi hỏi có được không”
“Không sao, tôi không phiền đâu. Tôi có thể điều khiển ảo giác nhưng, có thể đó là một phụ phẩm, một khả năng hoàn toàn khác được sinh ra.
“… và kết quả?”
“Tôi có thể nhìn vào ký ức của đối tượng của mình. Và tôi đã thấy chúng. Đó là những điều đã xảy ra.”
“Cô đã thấy chúng?! Ký ức của waka-sama?! Một người phụ nữ đáng ra phải là một kẻ hầu hạ sao?”
“Lúc đó chúng tôi vẫn còn là kẻ thù. Cũng giống như trường hợp của cô.”
Ugh. Cô ấy nói thế cũng không sai. Lần gặp mặt đó như một cuộc đột kích nhưng.
Thật là một điều đáng ghen tỵ. Ý tôi là, vô lễ.
“Nếu vậy, waka-sama là ai chứ?”
“Cô nên nghe điều đó trực tiếp từ waka-sama. Tìm hiểu người khác và xây dựng niềm tin”
“Uh, nghe không đúng chút nào nhưng đành nghe theo thôi.”
“Hiện giờ tôi cũng không thể thấy chúng nữa. Nói thêm, tôi cũng khôngnhìn được vào ký của của cô. Waka vốn chỉ cho tôi xem một phần ký ức củ anh ấy.”
Ký ức của tôi? Liệu tôi có ký ức quãng thời gian khi cái thân này bị sai khiến bởi bản năng?
“Vậy, có thông tin nào về cô gái đó bên trong những ký ức cô dã thấy không”
Đúng thế, hẳn phải có thứ gì đó bên trong trí nhớ của anh ấy.
Nhưng Tomoe-san lắc đầu.
“Đúng như mong đợi, tôi không có khả năng nói nhiều đến thế. Bởi vì bản giao ước, có rất nhiều phần đã bị phong ấn lại. Có vài ký ức tôi không bị hạn chế, ở đó chắc phải có một vài thông tin nhưng chuyện đó không quan trọng, điều chắc chắc là…”
Tomoe đang đi trước, quay người lại.
“Trừ khi chúng ta mang tin tức về sự bảo hộ của cô gái đó, waka vẫn sẽ chìm trong tâm trạng nặng nề như vậy trong một thời gian nữa”
Vấn đề đó thực sự quan trọng-desu.
Thật lòng mà nói, tôi không muốn tiếp tục chuyến phiêu lưu với cái loại không khí đó. Tôi muốn tránh việc như vậy bằng bất cứ giá nào. Hiểu rồi, khii nghĩ lại, nó đúng là như vậy.
“Tôi hiểu. Trước khi để tâm đến bọn tọc mạch thì trước tiên chúng ta nên tập trung hoàn thành nhiêm vụ-desu wa ne”
Vì tương lai nữa.
Sử dụng kỹ năng cho phép tôi hòa mình và bóng tối, tôi tiến hành nhiệm vụ vì chuyến đi vui vẻ trong tương lai của chúng tôi.
CHƯƠNG 24 : KHÔNG PHẢI ĐÂY LÀ MỘT HỘP CHÂU BÁU SAO?!
“Onii-chan, cho dù anh có là waka-sama, không tốt chút nào nếu như anh thậm chí không thể lái xe ngựa đó anh biết không?”
Mặc dù tôi vẫn chưa quen với cơn buốt giá của buổi sang, cô bé đang giữ dây cương ngồi bên cạnh đã nói những lời lạnh lùng với tôi.
Đâu phải như tôi không thể làm được.
Bởi vì trong cái thiết lập Mio với Tomoe bịa ra, trong đó có phần「Tôi không thể lái xe」.
Nếu tôi thử, có khi không cần dây cương tôi cũng có thể lái.
Bởi vì thứ đang kéo xe tuy trông như một con ngựa bình thường nhưng thực chất trên đầu nó mọc ra hai cái sừng. Không chắc nếu tôi có thể xử lý việc đấy với kỹ năng của mình nhưng hiện giờ tôi đang giấu chúng.
Nó là một quái thú tên Song giác, chúng được tộc Orc với người thằn lằn sử dụng như nanh và chân của họ.
Nói ngắn gọn, chúng có thể hiểu ngôn ngữ.Tôi tự hỏi cái khả năng ‘Thông hiểu’ này còn lợi hại đến mức nào. Hiện giờ gạt qua mấy thứ vô tri đi, hyuman hay cây cỏ, tất cả mọi thứ đang sống đều được.
Do đó mà tôi chỉ cần diễn như mình đang kéo cương và yêu cầu nó di chuyển theo ý mình.
Nhưng nếu thế hình tượng kỳ quặc của tôi sẽ tăng lên, tôi không làm được. Bọn họ sẽ nhìn nhận tôi như một thằng lập dị nói chuyện với ngựa bằng thứ ngôn ngữ kỳ lạ.
… Mà tôi lại không muốn nghe điều đó từ một tên ảo tưởng muốn làm một samura lang bạt.
Cảm giác như mọi người hôm nay không chào đón tôi.
[Anh xin lỗi, anh để hai người kia lo liệu gần như mọi thứ]
“Mu~ làm người giàu và là thừa kế của một thương nhân, anh thấy điều đó được sao ~?”
Em nói chí phải, không tốt chút nào-desu yo.
Đúng là ai đó sống trong cái nơi đói khát này.Mức độ trưởng thành của em ấy khá cao đó.
Dù rằng vẻ ngoài của em ấy chỉ khoảng 10 tuổi.Cái tuổi đó không phù hợp với cách em ấy nghĩ chút nào cả.
[Đó là lý do vì sao anh bị ném đi như thế này. Tuy gọi là phiêu lưu để học hỏi nhưng gần giống như bị tước quyền thừa kế rồi]
“Ah~ ra thế.Em có thể hiểu mà~.Nhưng sau đó, nếu Mio-san không ở đây, việc bán hàng này sẽ ổn thỏa chứ?”
Em có thể hiểu điều đó ha~. Cô bé có tính cách nghiêm khắc y hệt chị gái của tôi.
Dù rằng tấm chân dung thực sự tương đồng với ai đó từ thế giới trước của tôi.
Khi nghĩ bản thân trút giận lên đầu Tomoe và Mio, tôi cảm thấy hơi có lỗi.
[À, liên quan đến các món hàng, nói thực, cho dù người bán có là ai thì cũng như nhau thôi. Về ý nghĩa nào đó]
Cô nhóc trước đó vẫn đang nói chuyện quay đầu đối diện với tôi.
“Eh? Sao lại thế?”
[Đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy những thứ này mà.Cho dù giá trị của chúng ra sao, chi phí đi lại của bọn anh sẽ không sẽ không đủ cho nên anh có ý định bán đi. Dù sao trái cây và rau củ cũng không thể giữ được cho đến khi bọn anh đặt chân đến thị trấn tới]
“Nè, có thể em chưa nói với anh điều này nhưng…”
[Gì thế]
Cô nhóc hơi lưỡng lự và ngưng lời nói của mình lại. Cô bé này nói em ấy đang đi tìm chị gái nhưng có khi mọi chuyện không chỉ có vậy.
“Những thứ này, chúng là những loại quả em chưa gặp bao giờ, chúng cực kỳ ngon.Từ đâu mà anh lấy được chúng và anh mang đến đây bằng cách nào vậy?”
Biểu cảm của cô bé khi ăn thử chỗ hoa quả dù sao cũng tốt. Tôi có thể thấy sự sắc bén trong đôi mắt kia. Bán thông tin chăng, hay tệ nhất, cô ta có thể là gián điệp hử.
Nhưng trông như phần về tình cảnh của chị cô bé là sự thật. Nếu là vế trước thì tinh thần thương nhân của nhóc ắt hẳn mạnh mẽ, nhưng nếu là vế sau thì…
‘Để đổi lấy chị gái của mày, đi và lấy thông tin về đây’, mấy thứ như thế?
Nah~ Nếu mọi việc thực sự như vậy thì mấy tên đang giật dây chỉ là lũ vô dụng ~.
Giống như ‘Ngươi nghĩ mình đang sai một con nhóc 10 tuổi làm gì hả’ đấy là lớp 4 đó bạn biết không?
[Fumu, à liên quan đến chuyện đó, vấn đề chỉ là em có tin anh hay không thôi]
“Gì thế gì thế?”
Cô bé trông rất háo hức, lộ liễu làm sao.
Mà ai quan tâm chứ.Dù chuyện gì có ập đến, tôi vốn đã suy tính mình sẽ làm gì với đống hàng này rồi.
Lan truyền thông tin ra thực chất lại là một việt tốt. Nếu tôi có thể biết được mục đích của cô gái này thì không có vấn đề gì cả.
[Vốn ra, bọn anh không có kế hoạch đến vùng biên giới này. Bọn anh chỉ tình cờ đến được đây]
“Un”
[Và bọn anh đã lang thang khắp vùng đất này nhưng, một ngày nọ, một vùng sương mù dày đặc nuốt lấy cả nhóm, nhưng không ngờ rằng, có một khu định cư ở đó.]
“Định cư ư?Khu vực này á?”
[Đi từ đây sẽ mất khoảng 2 đến 3 ngày, có lẽ thế. Khu định cư đó, ngạc nhiên thay, là nơi ở của mamono] [Ma, mamono] [Đúng thế.Hơn nữa, họ đều có thể nói ngôn ngữ thông thường và họ thực sự hào phóng.Nên anh đã ở đó vài hôm và anh được tặng những thứ này như quà lưu niệm.]
“…”
Oh~ ánh mắt đó đang nghi ngờ tôi kìa ~ Thì, nó là một câu chuyện hoàn toàn bịa đặt nên cũng không phải không có lý do.
Mà kể từ giờ chuyện đó rồi sẽ trở thành hiện thực.
[Thấy chưa?Khó để mà tin đúng không?]
“U-un.Khi anh nhắc đến mamono, anh nói đến lọai nào vậy?”
“Orc, người thằn lằn, người lùn và ngạc nhiên hơn có cả Arke ở đấy nữa.Đó thực sự là một nơi kỳ lạ. Anh thậm chí còn từng nghĩ đó chỉ là một giấc mơ nhưng anh vẫn có những thứ này bên cạnh]
Nói vậy, tôi hướng ánh nhìn sang số hàng hóa.
Việc chúng hiện hữu ở đây đã mang kha khá sức thuyết phục rồi.Tiện thể, tôi không có ý định đem chuyện này đến khu thương mại.Chỉ cần nói đây là những thứ lạ lùng và bán đi.
Và tôi cảm thấy câu hỏi cô nhóc đặt ra có ẩn chứa ý đồ bên trong.
“Nhiều thế sao?! Em không tin đâu ~”
[Đúng ha, đến bây giờ anh vẫn nghĩ đó chỉ là một giấc mộng bên trong màn sương]
“Một màn sương cách đây 2 hay 3 ngày đường hử”
Cô nhóc trầm tư. Lũ trẻ trong thế giới này không phải là không nhắng nhít nhưng khi tôi so sánh thái độ của con bé hôm qua với hiện giờ, em ấy thực sự trông đáng ngờ.
[N, Rinon, đây là khu thương mại đúng không?]
Tôi kêu cô nhóc không hề hợp với lứa tuổi của mình. Tên cô bé này là Rinon và tên cô chị là Toa-san, hay đó là điều em ấy bảo tôi. Toa-san, cô ấy nhỏ hơn tôi một tuổi. Mặc dù việc tìm kiếm chỗ ở cũng là một vấn đề lớn lao, cô ấy đã tự lực và có thể tìm được một nơi cho em gái của mình. Tôi tôn trọng cô ấy vì điều đó.
Trong thế giới của tôi, một đứa 16 tuổi vẫn là một học sinh cao trung đang phải theo học.
“Dù vậy nhưng lại không hề có thông tin nào về khu định cư đó ở các vùng lân cận…”
Những lúc như thế này thì việc viết giao tiếp đúng là bất tiện.
Nếu con bé không nhìn thì nó sẽ không thể biết được.
Không còn lựa chọn nào nên tôi vỗ vai con bé vài lần để em ấy nhận ra.
“Hi~yaa! Mồ~ thế là quấy rối tình dục đó Onii-chan! Chậc, a ,are?”
Quâ-quấy rối tình dục?! Tôi không thể coi nhẹ thế giới này được! Nơi thậm chí quyền cơ bản của con người còn không có lại tồn lại cái từ tiến bộ như vậy.
[Anh nói, tòa nhà đó là khu thương mại đúng không?]
“Ahーー! Chúng ta đi quá mất rồi! Em xin lỗi!”
Tôi gãi mặt nạ. Thế giới này cũng có quấy rối tình dục…? Trong đây vẫn còn ngạc nhiên đây này.
Chúng tôi tiến lên một chút, vòng xe lại và chuẩn bị xuống.
Giờ, khu thương mại.
Đúng như mong đợi, người mới thực sự thu thu hút sự chú ý của người khác. Thì, tôi đang đeo mặt nạ nên đúng thế mà.
Vì lý do nào đó Rinon nối con bé sẽ ở lại xe và từ chối đi vào khu thương mại.
Có phải vì? Quần quần áo con bé trông cũ nát nên em ấy kiền chế bản thân?
Nhưng cho dù tôi có muốn đến hiệu quần áo,tôi không biết nó là cái nào, và bọn họ có khi còn không mở lúc sáng sớm như thế này.
Thêm nữa, mới gặp mặt đã đi mua dồ cho con gái nhà người ta, chẳng khác nào thú vui của mấy gã nhà giàu nên tôi không thích điều đó lắm. …Tôi muốn cư xử bình thường.
“Chào buổi sáng. Tôi nghĩ đây là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt.Hôm nay ngài đến đây có việc gì?”
[Chào buổi sáng. Hôm qua tôi biết đến nơi này thông qua phụ tá của tôi. Một cô gái tóc đen với một bộ quần áo độc nhất]
“! Um, tuy có thể thô lỗ nhưng…”
[Tôi xin lỗi. Nhiều việc đã xảy ra và giờ tôi không có khả năng nói nên xin thứ lỗi cho tôi khi sử dụng cách này để giao tiếp]
Tôi tả qua ngoại hình của Mio.
Có vẻ như cô ấy để lại loại ấn tượng nào đó nên gười đàn ông trước mặt tôi có nhớ một chút về cô ấy.
Còn nữa, họ chấp nhận giao tiếp với tôi thông qua việc viết, may thật.
“Ah, um.Nếu mọi chuyện là như vậy thì điều đó có nghĩa ngài là người đã mất chứng nhận của thương hội?”
[Đúng vậy, thật xấu hổ sao. Vẫn chưa được lâu kể từ khi tôi tham gia thương trường nên tôi thực sự khó xử]
“Ắt hẳn thế rồi.Việc ngài có thể đến được đây quả thật gần như là một điều kỳ diệu. Chắc chắn do ngài là một vĩ nhân may mắn. Đúng là một điều đáng ghen tỵ.
Tôi chỉ có thể nghe mấy lơi lẽ đó như sự mỉa mai. Tôi không có may mắn gì hết! Nó giống như, hoàn toàn không có!
[Tôi thực đã trải ngiệm nhiều điều kỳ bí trước khi đến được nơi này. Và do đó, tôi đến đây để bán những thứ mình thu thập được trong mấy trải nghiệm đó.]
“Dù sao ngài cũng không thể tự do bán mọi thứ nếu như không có chứng nhận của thương hội. Và kể cả như vậy, ngài vẫn đến một nơi đen tối như khu thương mại, với tư cách là một thương nhân, tôi cảm thấy hạnh vì điều đó.
Người đàn ông mở tràng cười thật lòng và thúc tôi chỉ cho ông ta vị trí hang hóa. Nơi này không liên quan đến lũ trộm tối qua? Họ không liên lạc sao?
Tôi có thể xoay sở việc giao tiếp nên nếu tôi gián tiếp dò hỏi có khi không sao.
[Chúng là những mặt hàng bên trong chiếc xe này]
Rinon có lẽ vẫn ở bên trong xe. Trông như con bé trông có ý định chạy trốn.
“Fumu, nó là nô lệ của ngài đúng không?Này, mang cho ta thùng hàng.”
(note: F— you merchant! What are you saying with my Rinon! )
Gì chứ?Nô lệ?
… À. Chắn hẳn rồi, mang trên mình bộ quần áo như thế và ở bên trong xe, ông có thể nghĩ như vậy.
Hm, có vô số từ tôi không quen tai nên tôi không để tâm lắm nhưng…
Thế giới này sở hữu nô lệ là chuyện thường tình hử.
Ông thương nhân già này dù sao cũng đang nói chuyện một cách bình thường.
Nếu thế thì sao lại có cái từ như quấy rối tình dục chứ?Cảm tưởng như cái thế giới đó rồi sẽ lạng lẽ quấn lấy tôi trong tương lai, với kẻ có vẻ ngoài xấu xí như tôi đây.Không muốn-de gozaru không muốn-de gozaru.Ở trong thế giới khác, rồi quấy rối tình dục rồi bị bỏ tù, thật chứ làm ơn tha cho tôi mấy thứ đó-de gozaru.
Nhưng , tôi phải làm rõ sự hiểu nhầm này. Cho dù Rinon không phản đối và đang mang đồ cho hắn ta xem, em ấy hẳn đã phải quen với việc như thế này.
[Hơi thất lễ, cô ấy là một người quen của tôi và tôi chỉ nhờ cô ấy chỉ đường. Cô ấy không phải nô lệ]
“Oh, ra thế sao…”
Người dàn ông lặng lẽ nhìn Rinom.
“Thứ lỗi cho sự thô lỗ của tôi”
Có lẽ ông ta nghĩ việc đó thất lễ nên ông ta xin lỗi Rinon. Rinon trông như hơi ngạc nhiên, cô bé mở to mắt và cúi xuống, sau đó em ấy đi dỡ tấm vải được dấu bên sườn xe.
“Đ-đây là…?!”
[Thế nào?Chúng là những thứ quả ngài chưa bao giờ thấy đúng không?Bất cứ quả nào trong số chúng đều ngon tuyệt. Ngài cứ tự nhiên ăn thử”
Tôi lấy hai quả táo, đưa một quả, quả còn lại tôi cắn một miếng rồi cho ông ta xem.
“Vậy, cám ơn vì bữa ăn”
Ông ta hẳn thấy yên trí khi thấy tôi ăn một cách bình thường, người thương nhân cũng cắn một miếng.
Ngay lúc đó, đôi mắt ông ấy trợn tròn và nhìn vào quả táo.Sau đó cắn một miếng nữa.
Đảm bảo không một giọt nước nào bị mất, ông ta ăn hết cả quả chỉ trong một giây. Kinh thật… ông ấy chắc thích nó nhiều lắm.
Như thế, nếu chỉ là bán thôi thì cũng không rắc rối lắm.
Nếu có thể, tôi muốn bù lại một phần tiền đã trả để thuê trọ, như vậy thì sẽ không còn vấn đề gì.
[Có vẻ như nó hợp với ngài]
“Thứ này, tôi chưa bao giờ được ăn một thứ hoa quả tuyệt vời đến thế! Ngài lấy chúng ở cái chốn nào thế?!”
[Đó là thứ mà ngài gọi, bí mật kinh doanh.Tôi muốn dỡ tất cả thứ ở đây nhưng, liệu ngài có cho phép tôi?]
“Bí mật kinh doanh?!Không thể nào, ngài định độc quyền thứ này sao?!”
[Cho dù ngài có nói độc quyền, có kha khá câu chuyện theo sau những món hàng này. Ngài thấy đấy, tôi không chắc liệu mình có thể có được chúng lầm thứ hai hay không…]
“Eh?! Có nghĩa đây chỉ là những thứ chỉ có một lần, là điều ngài đang muốn nói”
[Đúng vậy. Tôi đang có ý rời đi trong vài ngày tới nên tôi sẽ bán tất cả mọi thứ ở đây, thế đấy]
“Umuー. Ra vậy, chúng là hàng chỉ có một lần”
[Ngài sẽ nhận chúng với giá baonhiêu?]
“Tôi có thể ăn thử những thứ khác không?”
[Tất nhiên rồi, nhưng tôi không có quá nhiều nên hãy cố kiềm chế bản thân chỉ lấy mỗi loại một quả]
“Đã hiểu.Số lượng hàng hóa như thế nào?”
[Chỉ gồm những mặt hàng có trong chiếc xe này nên là 4 loại với 4 hộp mỗi loại, nên tổng cộng là 16 hộp]
Người đàn ông gọi đồng nghiệp ra và đưa họ táo (quả tôi đang có vốn đã bị cắn nên tôi đưa ông ta quả khác như hàng dịch vụ), đào, mận và lựu rồi để họ nếm thử.
… Đó là 4 loại tôi tùy ý chọn nhưng chúng đều có thể ăn sống được.
Không chỉ thế. Khi tôi quan sát chúng, tôi không khỏi sửng sốt khi thấy những quả này mọc bừa bãi khắp Asora. Mọc theo mùa có cái mứt ý.
Hay có khi, nó là một vùng siêu giới hạn và khí hậu hoạt động theo một cách khác. Giống như Grand Line nào đó.
(note: One Piece)
Mà, hương vị cũng giống.Chúng cũng là những loại quả ngon trong thế giới trước của tôi.Tôi từng nghĩ đến việc cải thiện các mặt hàng nhưng trông như hiện tại mọi việc đều ổn.
Điều này cũng nhờ phong tục làm nông của tộc Orc.
“Chà, những thế này đều quá tuyệt diệu”
[Cám ơn ngài rất nhiều]
“Còn nữa, vấn đề giá cả”
[Vâng]
“Chất lượng rõ ràng không thể bàn cãi nhưng, đây là lần đầu có những mặt hàng này nên. Tôi muốn ngài hiểu cho sự thận trọng của bên này.”
‘Tuy chúng ngon tuyệt nhưng vì không biết rõ nguồn gốc nên chúng tôi sẽ phải mua với giá thấp, xin thứ lỗi cho’ ám chỉ như thế.
[…]
“Một hộp sẽ là 30 đồng vàng. Tổng cộng là 480 đồng vàng, tôi muốn giá như vậy”
Đắt kinhーー?!
Mấy gã này có lẽ cũng coi thường tôi kha khá nhưng kể cả như vậy, cái giá đó cũng quá cao. Thứ này không khác gì kim loại quý cả! không, một hộp châu báu!
Tôi không để điều đó hiện lên mặt nhưng tôi thực lòng nghĩ mấy tên này là bọn ngốc.
Quên cái việc bù lại phí ở trọ đi, bây giờ tôi có thể trả hết luôn.
Mà, tôi sẽ cố ca thán xem.Nếu tôi đồng ý quá sớm thì tầm quan trọng của mặt hàng có khi sẽ tuột xuống.Tôi đã từng nghĩ mình ít nhất nên nâng giá lên 100 đồng vàng, tôi thậm chí còn tỏa ra luồng aura tà độc khi nghĩ đến điều đó.
Đúng hơn, bọn họ đều đang nhìn vào mặt tôi chờ đợi câu trả lời, mấy người này quá dễ đoán.Với họ thì giờ sẽ là phần bắt đầu cuộc đàm phán với giá trị thấp nhất để mở đầu.
[Mà giá đấy nghe cũng có thể chấp nhận được… nhưng.Nên nhớ rằng tôi là người có thứ mà các ngài đang muốn mua.Không phải các ngài đang ép bản thân quá mức sao?]
(note: ý Makato là về ngoại hình và lai lịch)
“Vây-vậy cứ thế cũng được sao”
Mấy người dễ đoán quá đấy!
[Không không, giá bị cắt đi hơi tệ nên hãy lấy 500 đồng vàng đi.Như thế nào? Như thế thì tôi sẽ không phản đối]
Một khoản thêm có thể coi như tiền vặt vãnh.Đống 2,000,000 là vặt vãnh?Tôi đang nói cái gì thế này?
“500, tốt! Vậy xong rồi! Này!”
Ông thương nhân gọi người khân vác đồ ra và một người mang theo tiền.
Ai ai cũng có biểu hiện thoải mái trên gương mặt mình.
Thế này có khi nằm trong tầm của một hoàng gia-san hay đại thương nhân rồi.
Nếu tôi sơ ý yêu cầu giúp đỡ bán hoa quả trong thị trấn, cảm tưởng như bọn họ sẽ hét giá tôi còn cao hơn khi vào mấy quán ba cao cấp.
(note: ai đọc bartender chưa)
Mấy gã tôi bán trái cây cho, bọn họ định sẽ bán mỗi quả vói giá bao nhieu đây~?Có khi ít nhất cũng phải 2 đến 3 lần.
Nếu giá tăng 10 lần thì tôi sẽ cười vào mặt cho. Cười đến mức mắt tôi rơi ra mất.Như thế là quá một triệu đó bạn biết không?Mình là thằng lính mới quan trọng gì thế này.
Rinon hoàn toàn lơ lửng trên mây sau khi nghe giá tiền.Un.
Với con bé, nó ắt hẳn bằng thu nhập cả năm của em ấy, có khi là thu nhaajphangf năm của cô chị, em ấy đã ăn thứ quả như vậy đấy.
[Vâng, tôi hẳn đã nhân 500 đồng vàng. Cám ơn các ngài rất nhiều]
“Chúng tôi cũng thế!Nếu ngài tình cờ phát hiện thứ gì đó lạ lùng, xin hãy cứ đến chỗ chúng tôi.”
[Được rồi, vậy xin phép]
Rinon hồi sinh từ con số khôngvà một lần nữa nắm dây cương.
(note: không biết có ám chỉ đến bộ nào không, lúc tác giả viết là năm 2012)
Con bé chắc vẫn còn hơi sốc nhưng Rinon đánh xe mang theo 500 đồng vàng về quán trọ.
Đống hoa quả tôi bừa bãi mang theo hóa thành 50,000,000 yên.
CHƯƠNG 25 : … CHUYỆN GÌ ĐÃ XẢY RA?
Tôi quay trở về quán trọ.
Tất nhiên, chị gái sát thủ không có ở đó.
Ngay khi tỉnh dậy, thấy mình không bị giam hãm hay có ai ở canh chừng, không đời nào có người lại không chạy.
Tôi ném bản thân lên giường và xoãi người hình chữ 大. Dù sao ngón tay hay ngón chân tôi cũng không thể chạm đến cạnh giường.
Trong quá khứ, tôi nằm như thế này khá nhiều khi bản thâm chìm vào suy nghĩ.Và cũng nhiều lần tôi chìm vào giấc ngủ trong lúc đấy.Mà, lạc đề mất rồi.
Cơ thể tôi lún sâu xuống tấm đệm nhưng ngược lại, nó khiến tôi thấy bồn chồn.
Dù gì đây cũng là lần đầu tiên tôi ở nơi xa hoa như vậy.
Rinon không có ở đây.‘Em về nhà một lúc’ em ấy nói rồi rời đi như thế.
Chắc chắn đó là một lời nói dối.Về nhà nơi không có chị gái, để mà em ấy về một nơi như thế, tôi không tin.
Trong khi nằm xuống, tôi mở rộng [Sakai] bám theo Rinon. Ma lực tỏa ra không thể nhận thấy được và bọn họ không thể dò ra sự hiện diện của tôi.
Hiện tại Rinon đang gặp mặt với một đám người cách quán trọ vài mét, ở khoảng cách này tôi hoàn toàn có thể nghe thấy cuộc trò chuyện của bọn họ nếu tập trung.
Sức mạnh tôi nhận được từ Tsukuyomi-sama thực sự hữu dụng.Dù việc không hiểu nguyên lý hoạt động đôi khi khiến tôi tổn thương.
—
“Thế mày biết được thân thế của bọn chúng chưa?”
Rinon lắc đầu.
“Không, điều duy nhất tôi biết là anh ta là người thừa kế của một công ty”
“Gì thế hả?Thế thì khác đéo gì thông tin bọn thương hội có?”
Gã này mong đợi gì chứ?Ngươi thực sự nghĩ ta sẽ nói tất cả mọi thứ cho một đứa nhóc chỉ mới gặp mặt sao? Mấy tên này bị bệnh ngu à?
“Nhưng-nhưng.Bởi vì xe ngựa bị tấn công nên tôi chưa có nhiều cơ hội để nói chuyện với bọn họ.”
“Giờ mày nhắc đến chuyện đấy, tên bị bắt đã quay trở về. Bọn tao tẩy phép cô ta để kiểm tra xem có ma thuật hay trò bịp gì không nhưng chẳng có cái éo gì xuất hiện. Thế có nghĩa gì hả?”
“Khi tôi tỉnh dậy vào buổi sáng thì hai cô gái đi cùng anh ấy đã đi mất rồi. Rồi sau đó tôi đi với Onii-chan đến khu thương mại.”
“Đồng bọn hử. Nếu tao không nhầm thì bọn chúng là mấy đứa có level quái dị. Tao không biết bọn chúng có kiểu khiến kẻ khác im miệng không nhưng điều đó khiến tao đổ mồ hôi hột đây này.”
… Ra vậy, hóa ra người ta thực sự làm người khác câm miệng hử, Còn toát mồ hôi hột. Chắc rồi…
Hiện giờ, may mà không có quá nhiều thông tin bị rò rỉ.
“Onee-chan ngủ trên giường, đến khi chúng tôi quay lại thì chị ấy đã không còn ở đấy rồi”
“Ha—“
“Rồi sau đó tôi nói với anh ấy mình sẽ về nhà một lúc”
“Bọn nhóc con này ngu đến mức nào chứ. Không cưỡng chế hay canh chừng gì.”
Câm mồm.Tôi hơi vui khi mấy người đều tin chuyện này nhưng trông như giờ hơi phiền phức rồi đấy.
Nhưng, nhìn vẻ mặt của Rinon và thái độ của tên đó, có khi hắn thực sự là loại ‘không thể cứu được’?
“Hmph, đống hàng hóa, mày có nghe thấy gì về chúng không?”
“Chuyện đó… Tôi không có hiểu lắm”
“Ah— không sao, nói đi”
“Đi từ đây 2 đến 3 ngày đường thì sẽ bị bao phủ bởi một làn sương, ở đó có nơi định cư của các mamono. Anh ấy nói mình có được chúng từ bọn họ”
“…”
“Tôi-tôi nghiêm túc đấy! Đó là điều Onii-chan nói! Rằng anh ấy không quan tâm đến giá cả!”
Rinon ắt hẳn cảm nhận được nguy hiểm từ sự im lặng của tên đàn ông, em ấy tuyệt vọng cố gắng giải thích cho hắn ta.Mối liên hệ giữa hai người đó không thân thiện.Tôi có thể nói chừng đó.
“Việc hắn ta không quan tâm đến giá cả?”
“Anh ấy nói đó là những thứ như trong mơ nên sẽ không sao nếu chúng có thể bán được. Người đàn ông ở khu thương mại mua nó với 500 đồng vàng”
“500?!”
Giọng tên đàn ông thé lên.Hắn ta đúng là một tên hạ đẳng mà.
“Vâ-vâng”
“Cái giá thấp nhất của thấp nhất hả.Bọn chúng có thể là những kẻ đáng kinh ngạc.Nhưng, 500 vàng hử.”
Một biểu hiện tục tĩu thoáng qua gương mặt tên đàn ông. Tôi có thể nói Rinon đang thấy kinh tởm.
Dẫu vậy, thấp nhất của thấp nhất hử.Với số vàng như vậy.Đáng sợ.Với những mặt hàng mới lạ như thế, mấy tên đó có cách nào khác ngài bán chúng với giá cao sao.
“Này này一! Cho tôi gặp Onee-chan đi! Nếu tôi nói cho mấy người biết nhiều chuyện thì các ông sẽ cho tôi gặp chị ấy đúng không?!”
“Oi oi, mấy từ đó mày chỉ nên nói sau khi làm việc một cách đàng hoàng thôi đúng không? Chỉ có thế này thôi thì còn lâu mày mới được gặp con chị”
… Rầm.
Bắt cóc trẻ con rồi còn khiến nó làm mấy công việc ngu ngốc.
Sát ý của tôi bỗng trào lên.
Tôi thực sự nghĩ xem mình có thể bắn hắn ta từ khoảng cách này không.
Mình có thể làm được.
Làm thôi.
Tôi bắt đầu niệm phép.Rồi lại nghĩ về việc đó.
Chậc, nếu bây giờ tôi làm vậy thì Rinon sẽ trông thấy cảnh hắn ta chết trước mặt em ấy.Đột nhiên chứng kiến một người chết trước mặt mình, không khéo việc đấy còn để lại chấn thương tâm lý.
Chết tiệt, ngươi thoát chết trong gang tấc thôi đấy.
Rinon dính chặt lấy tên đó, hỏi đi hỏi lại, liên hồi. Tôi thở dài để kìm hãm sát ý lại một lần nữa nổi lên.
“Nếu mày cứ khăng khăng như thế thì tao không còn lựa chọn nào khác.Làm nhiệm vụ cuối cùng này. Rồi tao sẽ trả mày cho con chị. Tao cũng sẽ bỏ qua món nợ của chị em mày.
Nợ hử.Hắn nó chỉ là một khoản tiền vặt vãnh với hắn ta.
“!! Ông có thể làm chuyện đó sao?!”
“Đúng ~, dễ ợt .Mày chấp nhận không?”
Tên nói ra điều đó chỉ là một thứ sinh vật cặn bã hạ đẳng,
Tất nhiên Rinon không thể từ chối.
Nhưng…
Tôi giải trừ [Sakai]
Tôi vốn biết kết quả như thế nào.Tôi không muốn trực tiếp nghe những lời đó.
Nếu những điều hắn ta nói là thật thì chị của Rinon có thể vẫn còn sống.
Nếu cuối cùng nó lại là một lời nói dối tôi sẽ khiến hắn ta nhận combo ‘lần đầu hành hình’ và ‘lần đầu giết người’ của tôi
Không giống như tôi muốn hỗ trợ Tomoe nhưng tôi nghĩ mình có khi đã cư xử hơi bạo lực, nên tôi nhắm mắt lại nghỉ ngơi.
Việc này sẽ để sau khi hai tùy tùng của tôi quay lại.Giờ không còn việc gì để làm.
Và khi tôi nghĩ đến Rinon, ắt hẳn mọi việc sẽ dễ dàng hơn cho con bé nếu em ấy thấy tôi đang ngủ.
Sắp 45 phút rồi.
Tôi thở dài và chìm vào giấc ngủ.
—
Ồn ào.
Ah, hiểu rồi. Tôi đang ngủ đúng không.
Không biết Rinon có sao không?
Thực lòng mà nói, tôi đang nghĩ từ giờ trở đi mình nên àm gì với em ấy.
Nếu ngay khi tôi tỉnh dậy mà hai tùy tùng của tôi mang thông tin về.
Và Rinon ‘vẫn sống’, tôi định sẽ nổi điên một chút.
Nếu ‘không’ tôi sẽ thực sự điên tiết lên.
“N, chào buổi sang”
Tôi nhìn xung quanh.Có 4 người.
Chuyện này, fumu, với ‘tập đầu tiên’ đây là một diễn biến hạnh phúc.
Tomoe, Mio, một cô gái giống y hệt bức chân dung và Rinon.
“Waka! Anh tỉnh dậy rồi”
“Waka—sama, chào buổi sáng”
Không ngờ họ lại dùng chào buổi sáng khi trời vốn đã tối như thế này, có phải? Trả thù tôi vì đã không để họ ngủ? Hay nó là cách chào hỏi kiểu kinh doanh?
Hai người tùy tùng của tôi chào hỏi đúng như mong đợi.Ít ra họ nên làm thế.Dù sao chúng ta cũng đang ở trước mặt người khác.
Rinon đang tránh ánh nhìn của con bé.
Và chị gái của Rinon đang cúi sâu đầu.Tư thế của cô ấy đẹp thật.Nếu cô định gập đầu sâu như thế thì hãy làm dogeza đi, nó dễ chịu hơn nhiều.
Giờ cô chị đã an toàn rồi. Cô em gái thì quay lại có ý đồ phạm tội, không, có khi con bé bị bắt gặp. Việc Mio không giết em ấy có lẽ bởi vì Tomoe.
Cô nhóc may mắn làm sao, không, cả hai chị em gái hử. Đến mức tôi muốn họ chia sẻ một chút với mình.
“Cô gái, ngẩng đầu lên”
Tomoe bảo cô chị và cô ấy rụt rè ngước mặt lên.
[Thứ lỗi cho tôi vì viết như thế này.Cô có thể đọc đúng không?]
Em gái có thể nhưng chị lại không thể, việc như vậy không đời nào lại xảy ra đúng không?
“A, wa, vâng! Việc ngài đã cứu tôi chỉ với lời cầu khẩn này, thực sự cám ơn ngài, rất nhiều”
Lo lắng đến nỗi cô ấy vừa cảm ơn tôi vừa vụng về lắp bắp. Sao thế?Cô ấy là người không quen với người lạ sao?
Nhưng nói chuyện thì có thể được.Được rồi.
Dù vậy, cô ấy cũng khiến tôi ngạc nhiên. Kể cả câu nói ‘wa wa wa’. Ngoài màu tóc ra, cô chị giống như một bản sao chính xác của cô ấy.
[Cô cứ tự nhiên nói theo cách mình muốn. Cô không phải tùy tùng hay tương tự vậy nên]
“Anh thấy đấy, cô ta quay trở lại với đủ chân tay waka”
“Cô ta bị chuốc vài thứ thuốc gây nghiện nhưng em vốn đã loại sạch chúng rồi”
Hai người, báo cáo như thế không khác nào đòi tôi khen thưởng cả.Nhưng bọn họ đúng thực đã làm rất tốt.
Vậy ra Mio có kỹ năng giống như trung hòa chất độc hử.Thứ này có thể hữu dụng đây.
Tôi lần nữa nhìn vào gương mặt cô chị.Giờ nghĩ kĩ, gương mặt cô ấy quá ấn tượng đến nỗi tôi không nhớ ra tên.Uhm, là gì nhỉ.
Tôi rõ ràng đã nghe nó từ Rinon nhưng vì vài lý do nào đó, tôi không nhớ ra được.
Nhưng…
Khi đang định hỏi cô ấy, nhìn lướt qua từ tóc cho đến ngón chân
Càng nhìn tôi lại càng cảm thấy cái mức độ này không thể nào chỉ “trông giống cô ấy”.
Hai thế giới khác biệt và thế đó, vẫn còn hai quả dưa hấu sừng sững kia, vi diệu thật.
Cô ấy cao hơn tôi một chút.Và kiểu dáng ấy trông như đã phát triển đày đủ.Phần ngực thì to khỏi nói.
Vẻ ngoài của cô ấy, nói đơn giản không khác gì hình ảnh phản chiếu trong gương của ‘cô gái ấy’. Chỉ là, ánh mắt có mang chút vẻ hoang dại, đúng hơn, chúng là ánh mắt của mạo hiểm giả.
Ánh nhìn hoang dã tràn đầy sự cảnh giác.
Còn tóc của cô ấy.Cô ấy có màu tóc đỏ giống như em gái mình.Không phải “tóc đen được nhuộm đỏ”.
“Hasegawa đúng không?”
Đó là Kouhai tôi nhớ ra được cũng nhờ Tomoe.
Cô gái tỏ tình với một đứa như tôi, hơn nữa, là kouhai tôi đã từ chối và làm tổn thương một cách tệ hại.
Hasegawa.
Một kouhai dễ thương đáng ghen tỵ, hết mình vì cung thuật.
Đó là lý do vì sao nếu tôi biết cô gái này là một người hoàn toàn khác, trái tim tôi sẽ bối rối mất.
Đó là một sự kiện tôi mới phải nhớ ra cách đây không lâu nên càng có lý do hơn, hay tôi nghĩ như vậy.
“Eh?”
Tôi đột ngột gọi cô ấy bằng cái tên đấy.Đôi môi ấy khẽ cử động và từ đó, người chị gái thốt ra âm thanh đáp lại.
Tomoe không bắt được nhưng đôi tai của Mio vểnh lên và phản ứng. Tôi cảm thấy lát nữa cô ấy sẽ xúm lấy hỏi tôi thôi.
Nó là một cái tên đến từ thế giới trước nên có khi họ không coi nó như một tên người.
[Không có gì.Dù sao, tôi đã nghe và nắm được tình huống từ Rinon. Thật may vì cô không sao]
“Gieo nhân nào gặt quả nấy, nhưng anh thực sự đã cứu chúng tôi. Chúng tôi khi ấy đã cóthể ‘xoay sở’ một cách đàng hoàng, nên tôi đã hấp tấp mất.
Cách cô ấy suy xét lại bản thân cũng y đúc Hasegawa.
Có thể khi bản thân nằm xung quanh mức tiêu chuẩn ở chốn biên giới khắc nghiệt này, chắc chắn cô có thể cảm thấy tự tin về điều đó.
Nhưng tôi không biết nên nghĩ gì về việc cô mang em gái nhỏ của mình đến đây.
Sau tất cả, với một sai sót, cô em gái đã thành ra như ăn xin và đi lảo đảo quanh thị trấn vào buổi tối, cô chị bị đánh thuốc và mạng sống thì bị đe dọa.
[Có vẻ như đây là một nơi khá nguy hiểm.Phía bên ngoài thì không phải bàn cãi nhưng bên trong cũng vậy. Tôi có những tùy tùng theo mình nên bằng cách nào đó đã sống sót được]
Tôi đáp lại cô ấy trong khi cười gượng.
Thực tế, level của hai người kia đích thị quái dị.
Nghe thấy bản thân được nhắc đến, biểu cảm của bọn họ thay đổi, không khác gì đang nói ‘không có gì đâu’.Trông như kiểu mấy cô đó đang tự mãn vậy.
Thật chứ.
Nhưng ngay khi tôi nhắc đến hai người họ, tôi nhận thấy sự thay đổi trên nét mặt của Hasegawa và cô em gái.
Cô chị di chuyển, cô em thì co rúm lại.
“Sức mạnh hai người tùy tùng của anh mang trong mình thực sự đáng sợ-desu. Đầu tiên, họ xuất hiện trong căn phòng chúng tôi vị nhốt mà không hề gây ra chút tiếng động, thật đáng kinh ngạc.
“Không không, cũng đâu đến nỗi thế”
“Nếu tôi sử dụng năng lực bóng đêm của mình thì mấy thứ như vậy chẳng đáng là bao”
Do đó mà tôi nói vẻ mặt mấy cô thư thái quá rồi đấy. Có giới hạn cho vui vẻ quá đà đấy.
“Đúng thế! Vậy thì nói về bóng tối-desu!Nó giúp tôi loại bỏ độc tố bên trong cơ thể mình, và lúc chúng tôi quay trở về, với đôi tay mình, cô ấy phá hủy cánh cửa được bảo vệ mà không cần niệm phép!”
Gạt cái phần được bảo vệ đi, việc cô ấy có khả năng thanh trừ độc tố thật đáng kinh ngạc.Lần tới, tôi sẽ nhờ cô ấy dạy mình.Dù tôi nghĩ hơi quá để có mà phá hủy cánh cửa, nhưng hiện giờ, một điểm cộng cho Mio.
Tuy nhiên, cho dù vậy, tôi không thể tìm ra một lời giải thích chi tình trạng của Rinon khi mà chị gái em ấy vốn đã trở về.
Đáng ra em ấy bị tên đàn ông đó sai đi lấy tiền, ngay khi em ấy chuẩn bị lấy thì bị một trong hai người kia bắt gặp, có lẽ thế?
Tôi hiểu việc em ấy cảm thấy có lỗi.
Nhưng người chị gái,mục tiêu đích thực của em ấy đã sống sót trở về, nên tôi nghĩ tốt hơn nên có vẻ mặt tươi cười chứ.
Rinon mang biểu cảm trông như đang lo lắng gì đó, có vẻ như đang nói gì đó. Không hề di chuyển, em ấy
“Hơn nữa, bọn canh chừng và tất cả lính đánh thuê đều bị xử lý bởi thể thuật điêu luyện của Tomoe-sama, bọn họ đều bị ‘pặc’ ‘pặc’.
Oh? … Hay là cô ấy chỉ đang nói quá lên? Dù sao trước đó không lâu tôi cũng đã cảnh báo Tomoe rồi.
“!!! Cô-cô đang phóng đại quá đó Toa. Tôi đâu có làm nhiều đến thế…”
Có tên nào đó ở đây trông nhứ đứa trẻ bị phát hiện làm điều xấu.Cô ta cố gắng ngăn cản Toa nhưng tôi dừng cô ta lại với ánh mắt của mình.Rồi tôi xác nhận Mio cũng đang vã mồ hôi.
Chị gái của Rinon tên Toa, người giờ đang hứng khởi, tiếp tục nói liến thoắng mà không cần tôi thúc dục.
“Ý cô là sao khi nói ‘phóng đại’-desu ka! Đó là lần đầu tiên tôi thấy thứ như thế!! Kể cả tòa nhà được xây bằng vật liệu đặc biệt để chống chịu sự tấn công của quỷ tộc cũng bị phá hủy không còn một dấu vết bởi nắm đấm của Tomoe-sama và bóng tối của Mio-sama.”
Hai cô kia đang ‘a wa wa wa’, bọn họ đứng hai bên Toa san với phản ứng không thể dễ đoán hơn được.
“Họ thậm chí còn thổi bay người mạnh nhất của hội Ace, và nhóm 50 mạo hiểm giả đánh thuê khác.
…Uh, này?!
Gì chứ?!Chuyện gì đang xảy ra thế này?!Đừng nói là trong khi tôi đang ngủ thì nó lại hóa ra thành ‘mọi thứ đều đã được giải đáp, hãy trông đợi tập kế tiếp’?!
(note: nghe cứ như conan)
Thật may khi tôi có cái mặt nạ này. Chắc chắn mặt tôi giờ phải thể hiện nhiều xúc cảm lắm. Eh, nước mắt sao?
Tôi không có biết đến thứ cảm giác này.
Những lời nói của Toa đụng đến trái tim tôi theo cách mà tôi không ngờ tới.
CHƯƠNG 26: CHUYỆN NHƯ THẾ LẠI XẢY RA
~ Phía Toa ~
Liệu đây có thật sự là hiện thực?
Không sai khi nói ngày hôm đó chính là một bước ngoặt to lớn đối với cuộc đời tôi.
Chúng tôi đã lập một nhóm 5 người, không phải để nhận nhiệm vụ, chỉ đơn thuần rời đi thám hiểm hoang mạc.
Rừng rậm, thung lũng, hang động.
Chưa từng một ai có khả năng chu du đến những nơi này.
Những khu vực giữa đã được khai phá từ lâu, nhưng phần sâu nhất lại gần như không ai biết đến và vẫn còn rất nhiều nơi chưa được đụng tới.
Gần đây, có thông tin nói rằng, nếu bỏ ra 7 đến 10 ngày đường thì sẽ có thể đến một vành đai núi lửa, nơi có lẽ có người lùn cổ.
Chỉ có điều, nhóm đã tìm ra nơi đấy ngay lập tức bị Hắc Nhện Tai Ương tấn công và phải tháo chạy, nên không ai biết chi tiết ra sao.
Nếu điều đó là sự thật thì đây đúng là một sự đáng được quan tâm, bởi vì nơi đấy có thể trở thành một cứ điểm khai phá, có khả năng cung cấp vũ khí cũng như áo giáp cao cấp nhất.
Không nói đến thương nhân, đối với những mạo hiểm giả như chúng tôi, không có gì thỏa mãn hơn khi được cầm trong tay những trang bị tuyệt vời.
Mà, nếu có thể đến được nơi đấy thì chúng tôi sẽ có cơ hội tham gia vào nhóm đại thám hiểm 100 người, đâu phải như nó sẽ biến mất đâu.
Thực tế, nhóm hiện tại có level trung bình là 120 và địa điểm chúng tôi cần đến lại thực~sự gần với căn cứ.
Tại những nơi như vậy, chúng tôi sẽ thu thập các loại kim loại khác nhau và chiến đấu với mamono đụng độ, sau đó bán đi những phần có thể bán. Bằng cách này, chúng tôi có thể gần như duy trì được cuộc sống hàng ngày của bản thân.
Thực ra, một nhóm với level 120 thông thường sẽ là điểm sáng của Tứ Đại Quyền Lực. Có thể đảm đương gần như tất cả các hầm ngục hay nhiệm vụ áp chế.
Và thực tế, chúng tôi là một trong những nhóm có tên tuổi được biết đến khắp đế quốc.
Nhưng ở chốn này, bọn tôi chỉ là lính mới. Thậm chí chúng tôi còn có thể bị gọi như lũ tay mơ.
Chúng tôi đến ‘cứ điểm cuối cùng’ với sự tự tin và cao ngạo.
Trong chuyến thám hiểm đầu tiên sau khi đặt chân đến vùng đất này, hai người đã chết.
Lần thứ ba, một người chết.
Những lúc nghỉ ngơi, chúng tôi cũng có thể bổ sung thêm thành viên nhưng, một ngày nọ, một người trong nhóm cuối cùng đã quyết định quay trở về và rút lui.
Từ năm người cùng nhau đến đây, giờ chỉ còn lại mình tôi, tất cả bọn họ đều đã ra đi.
Và trong lần thám hiểm trước. Chúng tôi đã thất bại trong nhiệm vụ tiêu diệt khuyển hai đầu Liz. Tôi mất đi bốn đồng đội trong tích tắc mà không đạt được thứ gì cả, trở về duy nhất với sinh mạng này.
Rồi tôi lên kế hoạch vay một khoản nợ trong khi nghĩ rằng bản thân có thể chi trả với kết quả thu được, một sai lầm chết người.
Như thể đó là lẽ thường, tôi không thể trả tiền cho chủ nợ và bị bắt đi lao động để trả công.
Khi chuyện như thế xảy ra, không đời nào tôi có thể quay đầu lại, cũng đồng nghĩa với việc giải nghệ.
Cho dù họ có làm gì với tôi, tôi cũng không thể chống lại những người với vệ sĩ có level khác một một trời một vực.
Chuyến phiêu lưu của tôi đã đi đến hồi kết.
Vì là phụ nữ, loại lao động tôi phải làm khác với đàn ông, nhưng đó là loại lao động nơi bọn chúng sử dụng thuốc gây nghiện, cơ thể tôi không thể chống chịu được thứ đó lâu hơn nữa.
Cuối cùng, nhằm khiến tôi không thể chống cự, tôi bị tiêm thuốc khiến cơ thể trở nên thả lỏng và lí trí bị cướp mất, rồi bị đem đến một căn phòng nơi tôi nằm đợi đến lượt mình bị sử dụng cho thí nghiệm trên cơ thể người.
Một chuyến đi chỉ với một mục tiêu duy nhất. Tôi đã từng có ý định mình sẽ kết thúc ngay khi bản thân nắm được nó, nhưng cũng chính tại chỗ đấy, tôi mất đi tất cả.
Em gái của tôi có lẽ cũng không ổn. Nó chỉ có mình tôi là người thân duy nhất và vẫn còn nhỏ nên tôi đã sử dụng quỹ riêng của bản thân và đã xoay sở có thể dịch chuyển được đến cứ điểm.
Một đứa trẻ sống sót ở một nơi như thế này là điều không thể. Em gái tôi thậm chí không phải là một mạo hiểm giả.
Nhục nhã, nhưng tôi không thể làm gì được.
Đúng là, điều đó là bất khả thi đối với tôi.
Trong quá khứ, khi tổ tiên của tôi vẫn đang điều hành những nghi thức tại các đền thờ tinh linh.
Một trong số họ, người sở hữu sức mạnh mạnh mẽ nhất đã gia nhập một nhóm và thách thức nhiệm vụ diệt rồng.
Thứ đó dường như là một sinh thể siêu cường có biệt danh “Bất Bại”. Được nói hiện đang say giấc tại nơi sâu nhất của vùng biên giới.
Tất cả mọi người đều tin vào sự thành công của chuyến đi nhưng, đó là một thất bại.
Không một ai quay trở về. Hoàn toàn bị tiêu diệt.
Từ những gì tôi nghe được, mức độ trung bình của những nhóm hồi đó là 60. Và chuyến đi đấy đáng ra phải là một cuộc chiến với cơ hội chiến thắng.
Bởi vì những người đã tham gia được kể đều trên 100.
Nhưng không một ai trong số họ quay trở lại.
Sau sự kiện đấy, gia tộc tôi mất đi con dao găm, thứ được nói là một thánh báu bởi vì hành động của con người kia, đối mặt với sự phỉ báng, bọn họ bị đuổi khỏi đền thờ.
Đến được một thị trấn, họ hòa vào dòng người và sống một cuộc sống như những người dân thường, rồi liên tục, lần này đến lần khác, họ thay đổi thị trấn, và chuyện đấy hiện vẫn tiếp diễn cho đến thế hệ của tôi.
Đó là lý do vì sao.
Với tôi đây.
Một mục tiêu rõ ràng, đó là đến nơi biên giới này và giành được con dao găm, thứ đã được kể với tôi bao lâu nay.
Trở thành một mạo hiểm giả, tôi rèn luyện kỹ năng của bản thân và chờ đợi cơ hội, rồi cuối cùng, tôi đã có thể đặt chân lên vùng biên thùy… vậy mà.
Tôi không thể thu thập được chút tin tức nào có liên quan đến con rồng hay về con dao găm.
Kể cả những suy nghĩ hiện giờ cũng bị tan rã bởi bao thứ thuốc, chúng khiến đầu óc tôi trở nên trống rỗng, vào thời điểm đấy, một điều kỳ diệu đã xảy ra với tôi.
“Trông như chính là cô gái này-ja no”
“Đúng thế, mừng quá. Có vẻ như cô ta vẫn còn sống”
Tôi có thể nghe thấy giọng nói của ai đó. Nhưng cho dù có biết, tôi cũng không thể làm gì. Dù sao tôi cũng không thể cử động hay nói được.
“Hình như bọn chúng đã là gì đó với cô ta”
“Trông như bọn chúng có sử dụng thuốc-desu”
“Hm, nếu điều đó là thật thì, cho dù chúng ta mang cô ta đi, cô ta vẫn sẽ chết thôi”
“Xin hãy chờ một chút
…
…
Thứ này, không phải loại thuốc đấy, có vẻ như nó là loại tước đi khả năng chống cự của cô ta”
“Ho~, cô có kiến thức về y dược hả? Tôi không biết điều đó đấy. Thế nào? Cô có làm được gì không?”
“Fufufu, tất nhiên. Mấy chuyện như thế này…”
Một bàn tay được giơ lên trước mặt tôi. Ngay lập tức, cảm giác của cơ thể quay trở lại. Sau đó, ý nghĩ trở nên có trật tự.
“Ho~ ấn tượng đó-ja na”
“Và… thêm một chút-desu wa”
Cô gái với mái tóc đen sử dụng bóng tối nhuốt chửng cánh cửa bị khóa, thứ được gia cường với vật liệu đặc biệt, và phá hủy nó.
“Wa?!”
Không thể tin được. Để một ma thuật được kích hoạt mà không cần niệm phép lại có thể mạnh mẽ như vậy.
“Cô là Toa-ja na?”
Cô gái tóc lam khoanh tay nhìn xuống tôi.
Gì thế này, chuyện gì đang xảy ra? Tôi sẽ được giải cứu sao?
“V-vâng. Tôi là Toa nhưng…”
“Cơ thể cô thế nào-ja? Không có vấn đề gì chứ?”
Cô ấy lo lắng cho tôi sao? Vậy có nghĩa cô ấy không phải kẻ thù đúng không?
Nếu vậy, có lẽ…
“Tôi cảm thấy có chút uể oải nhưng tôi có thể đi được”
“Tuyệt. Được rồi, đi thôi Mio”
“Rồi, cùng rút lui Tomoe-san”
“Umu, ah, không, đợi đã. Suýt nữa, suýt nữa thì, chúng ta gần như bị lừa bởi waka”
Cô gái được gọi Tomoe đột nhiên thu chân lại, dù vốn đang hướng ra cửa.
“Bởi waka-sama? Có chuyện gì không đúng sao-desu ka”
“Nghe này Mio. Waka ra lệnh cho chúng ta giải cứu cô gái này đúng không?”
“Đúng thế, và như cô có thể thấy cô ta an toàn, không phải sao?”
“Ngây thơ! Cô quá ngây thơ!”
“Eh?! Gì thế-desu?”
Mấy cô gái này, hiện vẫn đang ở ngay trong lòng kẻ địch vậy mà, họ nói chuyện mà không hề hạ giọng xuống.
Đáng ra tôi nên dừng họ lại, nhưng tình huống này lại quá không bình thường, đầu óc tôi không thể giữ bình tĩnh được.
“Waka, khi nhìn thấy chúng ta chỉ cứu cô gái này và rời đi, anh ấy sẽ nói như thế này ‘Tomoe, Mio, và? Những người khác thì sao?’”
“…haa!!”
“Cô hiểu ra rồi đúng không-ja na. Nói cách khác, nếu chúng ta chỉ đem theo cô gái này và quay trở về…”
“Waka-sama sẽ nổi giận?!”
Cô gái được gọi với cái tên Mio hét lên với gương mặt rầu rĩ.
“Đúng thế-ja”
Cô gái tên Tomoe gật đầu với một vẻ mặt tự mãn.
“Thế có nghĩa, giờ chúng ta nên…”
“Tuy rắc rối nhưng, câu trả lời chính xác là cứu tất cả mọi người và đưa bọn họ đi cùng, đúng không-desu wa ne?”
“Đúng thế. Ngoài cô gái này ra, chúng ta có thể để những người khác ở chỗ nào cũng được. Dù gì tất cả bọn họ cũng không vào vừa căn phòng”
“Vậy à, tôi hiểu rồi”
Hai người gật đầu tỏ vẻ thấu hiểu. Nhưng, đây là lúc để mà thư thái đến thế sao?
“Thật tiếc, nhưng bọn ngươi chỉ đi được đến đây thôi, đột nhập-san”
Kêu lên ‘Ah~‘ tôi ôm đầu mình. Rõ ràng chuyện này sẽ xảy ra mà.
Không chỉ phá hủy cánh cửa đã bị khóa, bọn họ còn to tiếng, không đời nào bọn chúng lại không nhận ra có người đột nhập.
Hơn nữa, tệ nhất.
Giọng nói của tên đó. Kẻ sở hữu level cao nhất tại cứ điểm, Ace.
Hắn là tên thay vì đi thám hiểm, đã quyết định trở thành vệ sĩ cho bọn nhà giàu để dễ dàng kiếm chác.
Nhưng, nếu nói về năng lực thì hắn ta, không nghi ngờ gì là tên trùm sò tại chỗ này. Sự khác biệt về level với người đứng thứ hai quá lớn.
Cơ hội mà tôi đã hằng mong đợi, không khéo…
“Vậy bọn chúng phát hiện ra chúng ta hử”
“Ara ara, chúng đến rồi”
Nhưng hai người họ không hề nao núng.
Kẻ địch là một tên level 444. Hắn ta thậm chí còn có thể được coi như một trong những mạo hiểm giả danh tiếng nhất thế giới.
(note: 444 = tử tử tử}
“Hm? Mấy tên đó… Này!”
“Ha!!”
“Không phải chúng là hai tên kì quặc ngươi từng nhắc đến sao?”
Nói vậy, Ace bắt đầu nói chuyện với một trong những đồng bọn của hắn.
“Không sai, đúng thế. Là chúng nó, Ace-san”
“Hmph~. Bọn ngươi nói chúng là mấy tên quái vật với bốn chữ số đúng không? Chuyện này, chúng ta thực sự đã gặp nhau ở một nơi lạ lùng đấy”
4 chữ số… sao cơ?
“Gì thế này, ra ngươi biết về bọn ta. Lời nói bay nhanh như gió vậy”
“Đúng như waka-sama nói, hành động càng nhanh càng tốt thật đúng không sai”
Ace trưng ra vẻ mặt thô tục khi khen ngợi hai người.
Tôi không thể theo kịp cuộc trò truyện. Cứ đà này, cứ như thể tôi sẽ trở nên hoảng loạn nếu như cố hiểu xem chuyện gì đang diễn ra.
“Hoho~?”
“Gì thế-desu?”
“Đừng có giả ngu, ‘cách khiến level biến đổi và nhầm lẫn’ đúng không. Dù sao, mấy tên nhà ngươi cũng chơi quá đà rồi, ngươi nói level 1320 và 1500 sao? Hihahahahahaha!!”
Level, biến đổi, nhầm lẫn?! Hắn ta đang nói cái gì?
“Ta cũng tình cờ biết được điều đó. Không ngờ dịch cơ thể lại có cái tác dụng đấy. Cứ tưởng nó là bí mật chỉ ta có thôi chứ”
“Tao cũng từng nghe về việc đó từ Ace-san và hiểu được. Rồi tao nhận ra, ‘Hóa ra là thế’. Bốn chữ số rõ ràng là lừa đảo”
Tomoe, Mio, hai cô gái bị gọi như vậy, tôi nghe thấy họ thở dài một cách rõ ràng.
“Ta không quan tâm đến việc mấy tên khốn các ngươi nghĩ gì nhưng…”
Ngay khi Tomoe định mở miệng với vẻ mặt chán nản.
“Hi~a, gì chứ. Bọn mày không biết gì sao? Thế thì ta lỡ mồm mất rồi. Thế có nghĩa mày để thằng đồng bọn chuẩn bị đúng không?
Cách.
Bầu không khí xung quanh hai người khẽ thay đổi. Sau những lời cười cợt của Ace.
“Không phải bọn mày khá giống lũ lừa đảo sao?! Còn cái câu chuyện về thằng nhóc của cái công ty nào đó nghe cũng dối trá hết đúng không?!”
Ace và đồng bọn của hắn bắt đầu trở nên om sòm. Đó là cảnh tượng khiến người khác phải tự hỏi không biết bọn chúng có say rượu hay không.
Sau cùng, bọn chúng hoàn toàn áp đảo về số lượng.
Nhưng, chuyện gì thế này? Từ lúc nãy đến giờ tôi vẫn chưa thể dừng cơn ớn lạnh của mình lại. Thứ này không phải do tình huống thù địch trước mắt tôi gây ra. Chuyện gì thế chứ?
“Mặc dù hắn ta là một thằng đàn ông, hắn ta đeo nhẫn hồng, nói chuyện bằng văn tự rồi còn đi lăng quăng với một cái mặt nạ! Cái chốn này lã lễ hội hóa trang hả~”
Ah~ thứ này.
Tức giận. Tôi không biết lý do nhưng cơn mệt mỏi….
Chuyển thành tức giận.
“Tao chắc chắn đằng sau cái mặt nạ ấy bọn mày có thể trông thấy một con goblin biết suy nghĩ, còn gì nghi ngờ nữa, hắn ta là một thằng phi nhân loại xấu xí-kun! Hyahahahahahah!!”
Doongoooon!!
Đột nhiên tôi nghe thấy tiếng thứ gì bị va đập mạnh.
Trên mặt tên Ace, tôi có thể thấy một nắm đấm, và trên cơ thể hắn, một vùng bóng tối hiện hữu.
Nhưng cả hai đều bị ngăn lại ngay trước mặt. Thứ này.
“…Clay Aegis”
(note: Sa thổ khiên)
Một giọng nói như thể chủ nhân của nó đang lơ đễnh chốn nào, một hồi sau tôi mới nhận ra giọng nói đó là của mình.
Thứ đó được gọi là Clay Aegis một sản phẩm được tạo nên từ vô số loại vật liệu và chỉ có thể kiếm được ở đây.
Được chế tạo từ nhiều vật liệu quý hiếm khác nhau, nó là một trang bị chống ma pháp và vật lý. Tuy khả năng có giới hạn nhưng nghe nói thứ đó khá mạnh.
Vậy ra đó là âm thanh được gây ra do đòn tấn công của hai người bọn họ bị ngăn lại. Một đòn tấn công thậm chí tạo nên một cơn gió lan truyền đến chỗ tôi đứng, hai người họ đã làm một điều như vậy.
“Oh~ oh~ hóa ra ngươi cũng có kha khá sức mạnh đấy chứ. Cũng hay khi ngươi có chuẩn bị trước. Nhưng quá tệ cho bọn ngươi…”
“Oi, Mio. Cô nên giải trừ độc tố cho những người khác đi. Tôi sẽ giải quyết chuyện này.
“Cô đừng có đùa nữa được không? Nói những lời lăng mạ như vậy về waka-sama. Tôi sẽ vặt lông từng thằng. À mà Tomoe-san, không phải cô nói mình sẽ dùng washi vào lúc khác sao?”
(note: Tomoe xưng washi – Chương 23)
Từng câu nói của hai người không hề ẩn chứa bất kỳ sự lo lắng nào về việc Ace chặn đòn tấn công của bọn họ, giống như cuộc tranh cãi giành lấy con mồi của nhau.
“Nghe điều tao nói này…”
“Cô chắc hẳn cũng đã nhận ra rồi-ja. Cô có thể tham gia sau khi đống thuốc đó bị giải trừ. Đó sẽ là một bài luyện tập tốt cho cơ thể này. Bằng bất cứ giá nào, tôi cũng phải đấm gã thối kia.”
“Humph, nếu cô không dành phần cho tôi, tôi sẽ không tha thứ cho cô đâu đấy, được chứ? Đặc biệt cái bản mặt kia, tôi nhất định phải tát nó.
“Hiểu rồi-ja. Trong trường hợp đó thì tôi sẽ cố kiềm chế”
Lờ đi những lời nói của tên Ace, cuộc trò chuyện kết thúc.
Và rồi…
Mio-san thực hiện việc giải trừ cho một vài người khác tương tự như với tôi. Chúng đều được thực hiện mà không cần niệm phép, như thể điều đó là tự nhiên.
Level 1320? 1500?
E?
Eh?
Tomoe-san một lần nữa nhìn tên Ace.
“Vậy thì-ja, thay vì khớp ngón tay, ta sẽ dùng nắm đấm. Vì Mio, đừng có mà nghẻo chỉ với một đòn nhá?”
Cô ấy vung tay ra sau và….
Gusha
Cú đấm thứ hai được tung ra, ngay lập tức, nó phá hủy kết giới của Clay Aegis và tông thẳng vào mặt Ace.
Bị đóng vào tường, hắn ta thậm chí không thể kêu kên một tiếng. Kẻ mạnh nhất trong cứ điểm…
“Giờ, nhanh chân cùng xông lên một lúc đi”
Nói thế, không hề đụng tay đến thanh kiếm ngay thắt lưng, cô nhảy múa giữa hàng bao lưỡi kiếm bọn lính đánh thuê vung ra.
Đánh thanh kiếm với nắm đấm của mình, cảnh tượng trái với lẽ thường diễn ra khi thanh kiếm vỡ vụn, cô gái trẻ ra tay đấm bọn đàn ông lực lưỡng phải quy phục.
Với thái độ hoàn toàn sảng khoái.
“Chờ chút đã! Cho tôi tham gia với?”
Mio-san cuối cùng đã hoàn thành công việc giải trừ, len vào giữa cuộc xung đột. Tưởng vậy nhưng, cô ấy nắm cổ áo Ace-san đang dính chặt vào tường và…
Shipapapapapapapappapapa…
Bắt đầu với hàng loạt cái tát khiến cho bàn tay ấy trông như mờ đi. Không có thời gian mà sưng lên, khuôn mặt Ace ngay lập tức biến thành một vòng tròn hoàn hảo.
(note: kiểu này bình thường có mà lắc não chết từ lâu rồi :v)
“Fu~”
Giải quyết xong, lần này thực sự, cô ấy xông vào đám đông.
“Oh~?! Đến rồi đó à Mio! Nghe kỹ này, học cách kiềm chế tốt nhất có thể, chỉ khiến bọn chúng gần như sống sót thôi!”
“Nhiều như thế này thì tôi sẽ học được thôi. Dễ như ăn bánh-desu. Tên kia cũng chưa có chết?”
“Nếu thế, khiến chỗ này rộng rãi hơn thôi”
“Desu wa ne, dù sao nơi này cũng hơi chật chội để mà quậy phá”
Tomoe-san tuốt thứ trông giống như kiếm ra khỏi vỏ. Mio-san, không một tiếng động, với những cánh tay mảnh khảnh trắng ngần ấy, cô ấy gọi ra bóng tối.
Thanh kiếm vung lên và bức tường sụp đổ, bóng tối lan rộng và nhấn chìm sàn nhà.
Tòa nhà, thứ vốn đáng lẽ ra phải chắc chắn, chỉ trong khoảnh khắc thôi đã bị phá hủy và biến thành một khoảng không rộng rãi.
Đây là, một giấc mơ sao?
Hai người họ nói ‘được rồi’ và thu lại thanh kiếm cũng như bóng tối, để dễ di chuyển hơn, họ xắn quần áo lên.
Hai cô gái đấm, đá, ném, truy đuổi, những người với level gần 200, như thể bọn họ đang đập nát lũ nhện cỏn con nào đó.
Tôi… bắt đầu tin những người này có level 1330 và 1500.
Cảnh tượng trước mắt tôi có tác động lớn như thế đấy.
Đó là lý do vì sao mắt tôi không ngừng theo dõi.
Không chỉ có tôi. Tất cả những người bị bắt giữ, trái tim họ đều đã bị cướp đi mất, để cho cơ thể bị chèo lái bởi cơn sốc.
Gần xong rồi. Vài phút nữa thôi.
Thứ ‘duy nhất’ còn lại là căn phòng nơi chúng tôi đang đứng.
Khối nhà đồ sộ nằm phía bên ngài thị trấn, đã trở thành đống gạch vụn.
“Fu~ ọnnhươinhỉhihượchếnâyôi”
Đột nhiên, tôi cảm thấy một cảm giác lạnh lẽo nơi cổ mình.
Tại đấy, một thứ sắc bén đang dí vào và ai đó đang lên giọng.
Sao tôi lại có thể mất cảnh giác đến thế. Tên này là Ace. Khuôn mặt sưng phù cùng giọng nói phát ra từ miệng hắn, chúng có thể khiến cho bất cứ ai cũng phải thấy tội nghiệp.
Bởi vì hắn ta, giống như, cố gắng nói ‘bọn ngươi chỉ đi được đến đây thôi’.
Tuy vậy Tomoe-san và Mio-san, trông như bọn họ không hề nhận ra và đang truy tìm những tên còn sót và tấn công chúng. Kinh thật.
“ọnnhươi…!”
Khoảnh khắc hắn ta định nói câu đó một lần nữa.
Bên cạnh tôi, hai người họ đang đứng đó. Phía bên trái, Tomoe-san. Phía bên phải, Mio-san. Chỉ trong tích tắc.
Khi tôi nhìn một lần nữa, hai người đã không còn ở vị trí lúc trước nữa rồi.
“Ồn quaaá!”
Nhận lấy cú đá của Tomoe-san và nắm đấm của Mio-san.
Ace-san bị đánh bay đi đến một nơi nào đó. Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời mình tôi chứng kiến cảnh một người khác bị đấm mất hút.
“Fumu, thế này là đủ rồi. Mà, tôi nghĩ chúng ta có hơi quá tay hử”
“Không không, thất lễ với waka-sama của chúng ta đáng tội chết”
“À mà, cuối cùng, tôi có nhiều tên sống giở chết giở hơn cô đúng không? Ufufufufu~♪”
Đột nhiên, tiếng cười của Tomoe-san vang lên.
(note: Mio hay cười kiểu ufufufu~ nhé)
Eh? Trận chiến vốn kết thúc rồi đúng không? Cái bầu không khí nguy hiểm gì thế này?
“Cô ngủ mê đó à? Đúng à Mio có chăm chỉ nhưng tôi có nhiều hơn cô 3 tên”
“Ara ara, cô không giỏi tính toán sao? Tôi có nhiều hơn cô 2 tên-desu wa”
“Ho~ Tôi thấy ấn tượng vì cô không thể tính nổi 1+1 đấy. Nghe này, chắc chắntôi có nhiều hơn cô-ja”
“Không, là tôi-desu”
Hai người bọn họ bắt đầu tranh cãi với tôi đang kẹt cứng ở giữa. Đáng sợ quá. Chỉ với ngón út thôi, họ chắc chắn đã mạnh hơn tôi rồi.
“U, um… Hay là hai người để việc đó tính sau được không?”
Không có thời gian mà hoảng hốt, tôi lập tức xen vào. Tôi không muốn cái mạng cuối cùng cũng được cứu này, lại bị tước mất vì cuộc cãi cọ của hai người bọn họ.
“Như chúng tôi có thể ý!”
“Chúng tôi không thể để như thế được!”
“Hihi?!”
Tomoe-san đáp lại ngay lập tức và nhìn tôi ánh mắt nghiêm trọng. Chuyện gì thế? Họ định sẽ làm gì với tôi?
“Cô gái, cô nói mình tên Toa đúng không? Tôi có khả năng làm mấy việc như thế này-ja. Cô nghĩ tôi là người đã đánh bại nhiều tên nhất đúng không?”
Nói thế, cô ấy rút thanh kiếm của mình và chém một nhát.
Bức tường bao quanh khu nhà, gào thét và bắt đầu sụp đổ. Eh, cái, gì mới xảy ra thế?
Bị nỗi sợ chiếm hữu, tôi gật đầu lia lịa
Tôi nghĩ đó là một phản ứng bình thường.
“Wa?! Ne~ Toa-san… Nếu tôi muốn, ei… thấy không? Tôi là người đã làm nhiều nhất đúng không?”
Một đống tòa nhà trong thị trấn mà bạn có thể trông thấy phía sau con đường hẹp, chỉ trong một giây thôi, bị nuốt chửng bởi bóng tối và biến mất. Từ khoảng cách này!Còn không cần phát ra một lời?!
Tôi một lần nữa bị nỗi sợ kiểm soát và gật đầu lia lịa.
Tôi nghĩ đó là một phản ứng bình thường.
“?! Ho~ ra là cô định khiến chuyện này trở thành một cuộc đọ sức bằng bất cứ giá nào sao”
“Ara, tôi chỉ hỏi ý kiến của người thứ ba thôi mà-desu wa”
“Wawawawa”
“Ufufufuffu”
Bachibachibachibachi
Ánh nhìn hai người phóng ra tia lửa điện.
Tôi có một dự cảm cực kỳ xấu. Có nhưng, tôi không có ý chí để mà ngăn cản bọn họ.
“Này, Toa? Là tôi đúng không?!”
“Không… Toa-san? Là tôi mới đúng!”
Nói thế, hai con người xa lạ, với cứ điểm vốn đã tồn tạo hàng bao nhiêu năm…
Họ cho tôi thấy mình tàn phá nó như thế nào trong khi tôi đây cười trong nước mắt.
Và việc đấy cứ diễn ra, không một chút kháng cự, không một câu nói nào.
Bất cứ ai có ý định ngăn cản đều đã trở thành các vì sao trên trời, và gần như tất cả các tòa nhà đều bị biến thành một đống đổ nát.
Giá như bạn có thể trông thấy số lượng mảnh vỡ hay gạch vụn xung quanh.
Và, không biết vì lý do nào, chỉ có một quán trọ trông xa xỉ nhất thị trấn, còn đứng đó.
Đến thời điểm này, hai người bọn họ nở một nụ cười kỳ lạ và bắt tay nhau thật chặt.
Cơn bão đã đi qua.
Nuốt chửng mọi thứ cùng với nó.
Không biết có phải điều kỳ diệu đã xảy ra không nhưng tôi gặp em gái mình vẫn an toàn ngay trước lối vào quán trọ.
Và tôi đối diện với người đàn ông được gọi ‘waka-sama’ mà hai người phục vụ.
~ Phía Makoto ~
“Không có gì xảy ra không có gì xảy ra không có gì xảy ra!!”
Sau khi nghe tất cả mọi thứ, tôi hướng tới cửa sổ và nhìn ra bên ngoài.
Không có gì cả! Thực sự không có gì!!
Nó đã trở thành tàn dư của một bãi chiến trường.
Tôi rời khỏi phòng.
Trông thấy có nhiều người đang ngồi nhưng tôi không để tâm đến và tiến vào căn phòng đối diện!
Cửa sổ, khung cảnh, khác gì đâu!
Dadadadadada!
Quay trở lại phòng!
Tôi nhìn hai cô kia!
Bọn họ không nhìn thẳng vào mắt tôi!
Thứ cảm giác được chất đầy bên trong tôi như thể đang gào thét điên cuồng. Nhưng vì vài ý do lạ lùng, tôi phần nào bình tĩnh và ngừng lại.
Nhìn chung quanh.
Rinon! Ra thế, ra đó là lý do khiến em ấy có vẻ mặt như vậy.
Dù sao, tôi nhìn vào con bé.
[Anh mừng vì em không sao]
Khi tôi nói ra những lời đấy, Rinon ôm chầm lấy tôi và khóc rống lên.
Vậy sao.
Kể cả đó có là phước lành do em ấy ở trong nhà trọ, con bé vẫn phải chứng kiến cảnh tượng thị trấn biến mất ngay trước mắt mình.
Sau đó em ấy được hai người kia và chị gái trông thấy và quay trở về đây.
Sau một lúc, Rinon chìm vào giấc ngủ. Chắc con bé hết căng thẳng rồi.
Cho dù tôi có bình tĩnh, tôi vẫn tràn ngập sự giận dữ. Nếu với Rinon, thứ ra đi là sự căng thẳng thì với tôi, nó là khả năng kiềm chế.
Vậy…
Từ đồ đạc của mình, tôi lấy ra một mũi tên được chế tạo đặc biệt cho tôi bởi những người lùn.
Cầm trong tay cây cung đủ tốt được đưa cho bởi tộc orc. Tôi mở cửa sổ.
Tại phần lông vũ của mũi tên, tôi buộc hai sợi dây.
Phần cuối của chúng, tôi buộc lên quần áo của Mio và Tomoe.
Im lặng, chỉ có sự im lặng.
Tôi tra tên vào cung…
“Đợi-đợi một chút waka…?”
“U-um không phải việc này nguy hiểm lắm sao…?”
Hai người bọn họ cố nói điều gì đó nhưng, mọi chuyện vốn đã quá muộn rồi.
“Bay và nhận thức lại những chuyện mấy cô đã làm đê!!!!”
“Fuoooooooooooo?!!!”
“Wakiaaaaaaaaaaa?!!!”
Với một tiếng bling, hai người bay mất.
Tin đồn tôi mất bao công sức để lan truyền, bọn họ hủy hoại hết cả rồi còn đâu!!!
Từ giờ tôi nên làm gì đây?!
‘Bộ đồ của em là Kimono mà!’ có vẻ như tôi nghe thấy điều đó nhưng cứ lờ nó đi.
Không tốt, cứ đà này thì chắc chắn không hề tốt chút nào! Ngày nào đó rồi tôi sẽ trở thành khủng bố mất! Không, vốn đã vậy rồi! Nếu tin này truyền ra ngoài thì tôi biết che dấu kiểu gì, tôi nên làm gì đây?! Aaaaah! Sao Nhật Bản của tôi kỳ lạ thế!!
Tomoe, từ giờ tôi sẽ để cô ta làm điều mình muốn. Để có thể đuổi kịp level với Mio, có khi cô ta còn hỏi tôi về mấy chuyện như vậy. Dù sao cô ta trông như cũng là loại chiến binh rèn luyện để mạnh lên. Tôi sẽ ra lệnh mấy việc bất kỳ cho cô ta, phải làm thế.
Mio, so sánh với Tomoe, vẫn còn có phần nghe lời. Không có gì mà cô ấy không xử lý được và cô ấy có thế hiểu hậu quả nếu cô ấy trở nên mất kiểm soát nên sẽ dễ bảo hơn. Giao cho cô ấy làm vệ sĩ của tôi sẽ rút gắn thời gian của cho chuyến đi, kiểu gì thì kiểu, tôi phải nhanh chóng đi đến thị trấn tên Tsige bằng mọi giá.
Những cứ điểm giữa đường, tôi sẽ cố hết sức để vượt qua chúng. Nếu Tomoe không có ở đây thì chúng tôi sẽ chẳng gặp nhiều rắc rối đến thế, có lẽ vậy.
Đúng vậy, làm thôi. Phải nhanh lên, đến một vùng đất an toàn.
Bằng cách nào đó, tôi tập trung những người trông vẫn ổn.
Và tôi, người đã chật vật để có thể duy trì sự bình tĩnh.
Cuối cũng đã có thể viết ra.
[Tôi sẽ hộ tống các bạn đến thị trấn tiếp theo]
Thế đấy
…Nói ra bố nó rồi còn đâu!!!
CHƯƠNG POV 26.5 : HUYMAN, SỰ THẬT VÀ MỘT CUỘC GẶP GỠ ~RINON~
Zetsuya.
Tên của nơi mà tôi sẽ sống trong tương lai.
Ngoài ra cũng có nhiều nơi sinh sống khác cách xa, nằm phía sau nơi này, với tên gọi “Cứ điểm Cuối cùng”, đứng ngay rìa thế giới.
Chiến tuyến đầu tiên của Thám Hiểm và Khai Phá.
Tuy đây chỉ là kiến thức tôi có được từ onee-san, gia đình duy nhất của tôi, tôi vẫn biết được về nơi mà mình sinh sống.
Thậm chí cho đến giờ, rìa của thế giới vẫn còn quá rộng lớn, người ta nói rằng huyman vẫn chưa thể khám phá được một một phần mười của nó.
Những kẻ sinh sống tại vùng đất đấy là “Mamono”, sở hữu sức lực phi thường đến mức có một truyền thống chung đó là lan truyền thứ thông tin giống như trò đùa này, thứ đồng thời cũng nói lên một hiện thực tàn khốc.
Dẫu vậy, bởi vì nguồn tài nguyên giá trị,nhiều kẻ thù đáng sợ cũng như những công việc khắc nghiệt chỉ có thể tìm thấy ở nơi đây, nhiều mạo hiểm giả và thương nhân đến đây đều hầu như không thể tách rời khỏi cái sức hút quỷ độc của vùng đất và do đó, ở lại.
Không biết bằng cách nào, con người đã có thể xây lên những cứ điểm bằng cách đóng chặt chân suốt nơi hoang mạc.
Tất nhiên, cũng có rất nhiều căn cứ bị sụp đổ giữa chừng nhưng, miễn là cứ điểm còn tồn tại, nền tảng của khu vực biên giới này, thì không có gì phải lo ngại.
Những vụ tranh chấp giữa các cư dân mặt khác, diễn ra khá thường xuyên do có rất nhiều người nóng tính sống ở đây.
Nơi này, Zetsuya, được nói đến như một trong những căn cứ vĩ đại nhất được thành lập tận nơi sâu tột cùng sâu thẳm, nó thậm chí còn ghi nên dấu tích vì đã tồn tại suốt hơn hai thập kỷ.
Để có thể đạt được những gì Zetsuza hằng nhắm đến, cùng đã trở thành mục tiêu chính của những mạo hiểm giả, những người giờ đã trở thành một phần của nó, không hiểu sao tôi cũng bắt đầu có cảm giác ấy.
Hẳn bởi vì tôi đã được nghe những điều này không biết bao nhiêu lần rồi, và cứ thế tôi tự dưng có thể ghi nhớ cái nội dung đó.
Tuy nhiên, nếu nói tóm lại, đây là một nơi cực kỳ nguy hiểm.
Onee-chan của tôi, Toa, là một mạo hiểm giả tại một nơi như vậy.
Mặc dù công việc vô cùng nguy hiểm, onee-chan có lý do của riêng mình để có thể làm thế.
Cho nên, mặc dù chúng tôi đã tranh luận không biết bao nhiêu lần, chúng tôi cũng không thể rời nơi hoang mạc này và trở về thị trấn tiền tiêu Tsige.
“Mồ, hết tiền mất rồi. Ngày nào đó, em chắc chắn sẽ tìm ra thói quen của chị đó … onee-chan no baka”
Tôi càu nhàu trong khi thở dài, nhìn cái ví chỉ còn lại ít tiền, Onee-chan thực ra vốn đã đi quá giới hạn từ lâu rồi.
Mặc dù đây không phải là vấn đề sinh tử, nhưng cũng rất gần rồi. Chị ấy vay một khoảnh nợ lớn vì đã thất bại ở một nhiệm vụ cao hơn.
Sô tiền đã được sắp xếp trong khi onee-chan đang chuẩn bi cho chuyến đi tiếp theo. Mà, chị ấy có cách riêng để có thể kiếm được nhiệm vụ nhưng chị cũng đã quá thời hạn từ lâu rồi.
Chị ấy không thể dừng việc đấy lại được.
Cuối cùng, trong khi làm nhiệm vụ, mặc dù có thể bám theo vách núi, onee-san vô tình trượt chân.
Thương tích của onee-chan không hề nhẹ nhưng may mắn thay, các vết thương đã được chữa lành, với số tiền chị ấy để lại, chúng tôi có thể trả phí chữa trị nhưng.
Tuy vậy, chị không thể quay trở về ngôi nhà mà hai đứa đang chung sống.
Để có thể trả lại món nợ, chị ấy cần phải làm việc thay vào đó, đó là thông tin mà sau này chúng tôi được thông báo bởi một người mà tôi không hề biết.
Và đó là kết thúc của câu truyện.
Đây là những gì tôi nghĩ ra được sau khi nghe cuộc trò chuyện của các mạo hiểm giả quay trở về.
Biết được tình cảnh của chị khiến cơ thể tôi run rẩy.
Bởi vì, như thế chẳng khác gì đang nói tôi không thể gặp lại onee-chan của mình.
Bên cạnh đó, từ giờ trở đi, việc tôi có thể tự thân sống sót là không thể nào.
Tôi không sở hữu bất kì kỹ năng thiết thực để bản thân có thể làm việc hay khả năng trở thành một mạo hiểm giả.
Những người duy nhất làm việc ở nơi này là những người mang danh nghĩa mạo hiểm giả hay tương tự thế.
Tuy nhiên, giờ tôi chỉ có một mình.
Khi Onee-chan biến mất, đồng nghĩa với việc thời gian còn lại của tôi vốn đã bắt đầu đếm ngược.
Sống ở nơi này thật nguy hiểm.
Trong khi đúng là tôi có thể kiếm tiền nếu như mình quay trở lại Tsige, giờ tôi lại chẳng còn thứ gì có thể mang ra dùng.
Tiền là thứ không thể thiếu được (dù vậy, cũng chẳng còn mấy đồng, giờ mình cần phải ra ngoài)
Không muốn thu hút sự ánh nhìn của mọi người xung quanh, tôi điều hòa hơi thở và dấu chúng đi, sau đó, phơi mình giữa đường mà sống sót.
Làm cách nào để tôi có thể biết được tình cảnh của onee-chan và làm sao để thay đổi việc đó, vào lúc đấy tôi vẫn chưa biết được.
Nhưng tôi lo lắng lắm, sợ hãi, cô đơn lắm.
Thứ cuối cùng xuất hiện trong đầu tôi chính là suy nghĩ này đây, onee-chan.
Onee-chan duy nhất và chỉ có một của tôi, mặc dù đôi khi hai đứa có cãi nhau, nhưng cho dù có chuyện gì xảy ra, tôi hiểu rằng, chị sẽ luôn là người quan trọng đối với tôi.
May thay, tôi có dành dụm một ít nên sống một mình một thời gian nữa chắc cũng không sao.
Dù có bao ngày trôi qua, tôi cũng sẽ chỉ uống nước, và đến lúc không thể chịu được nữa thì tôi mới ăn một bữa.
Như thế tôi sẽ có thể sống sót qua ngày trong khi chậm rãi thu thập tin tức có liên quan đến tình hình của onee-chan.
Và rồi, đúng lúc đó, chuyện đấy xảy ra.
“Mày, không phải mày là em gái của Toa sao. Ah, Rinon đúng không?”
“ … “
Tôi không trả lời.
Tôi giữ cho giọng mình không thoát ra và không trả lời lại, nếu không, tôi có khi sẽ gặp phải số phận giống như one-chan đang bị bắt giữ.
Do đó, ngay cả khi tên của one-chan được nói ra, tôi cũng không muốn đáp lại.
“Cho dù nhóc có im lặng, bọn tao cũng điều tra mày từ lâu rồi. Nói chung, bọn trẻ con ở đây chẳng hề trốn thoát nổi đúng không? Tiếp tục sống nghèo khổ bên ngoài, chỉ là vấn đề thời gian trước khi mày kiệt sức và bị đông cứng đến chết thôi. Một trận pháp ma thuật vốn đã được dựng lên xung quanh chỗ này, nên cho dù mày có cố hết sức lặng lẽ lẩn trốn, chỉ là vấn đề thời gian trước khi bọn tao tìm thấy mày thôi.”
Uuu.
Tôi cắn môi mình.
Đau quá, nhưng thật tức tối.
Không phải vì tôi bị nhìn thấy trong tình cảnh này.
Và đúng như hắn nói, sống ngoài đường trong cái nơi hoang mạc với môi trường khắc nghiệt của nó, tôi không chắc liệu bản thân có sống sót nổi một ngày không.
Miễn là tôi còn ở trong cứ điểm, cho dù có là ban đêm, tôi vẫn có thể sống qua ngày đến mức nào đó nếu như có chuẩn bị.
Không ngờ tôi sẽ có thể bị bắt bởi vì một trận pháp ma thuật được dựng lên, vô tình, tôi đã đặt bẳn thân mình vào tình huống sinh tử.
Tôi chưa từng nghĩ đến việc như vậy.
Nhưng… bị phát hiện một cách dễ dàng như thế này là chuyện mà tôi không hề ngờ tới.
“Đừng có lườm tao với cái vẻ mặt sắp khóc như thế. Mày thấy đấy, tao, tôi thực sự nghĩ oujou-chan đúng thực quá ngoan cố đấy. Không phải sao”
“ … “
Ông đang nói gì cơ, nếu thế?
Ông sẽ thưởng cho tôi thứ gì sao?
Hay là ông sắp thả onee-chan của tôi ra?
“Bởi vì bây giờ cũng không có nơi nào nhóc có thể đến. Dù sao, nếu nói ra thì nhóc cũng đã được giao lại cho tôi rồi. Nhóc không muốn gặp Toa sao? Onee-chan của nhóc vẫn chưa trả đủ tiền lãi, và chúng tôi thì không thể lờ đi tình cảnh của nhóc nên đã quết định mang nhóc theo.”
“Aaah! Onee-chan có khỏe không!!?
“Ooh? Nhóc cuối cùng cũng chịu mở miệng rồi hả. Đúng thế, Toa vẫn an toàn. Nhưng nhóc biết không? Onee-chan của nhóc lúc trước đã dính và một chuyện thực tồi tệ đó, tôi đặc biệt phải đến đây để thông báo với nhóc chuyện đó đấy”
“Chuyện tồi tệ sao? Nó tệ ra sao vậy? Onee-chan sẽ ra sao vậy?”
Cảm giác khiếp sợ tôi có lúc chị ấy rời khỏi nhà một lần nữa quay trở lại.
Trong đầu tôi hiện lên khả năng mình sẽ không thể gặp lại chị một lần nữa, tôi có cái cảm giác như thế đấy. Nhưng nếu điều ông ta đang nói là sự thật thì có khi tôi… Uun, đừng nghĩ quá nhiều.
“… Cứ đà này, nghe kỹ nhé bởi vì có khi cô ta sẽ không thể nào mà mở mắt được nữa đâu. Và trong trường hợp xấu nhất, CHẾT. Nhưng ít nhất tôi có thể dẫn cô nhóc đến nơi cô ấy đang ở.”
“ ! ! “
Chuyên-chuyện đấy không thể nào.
Không.
Không, Không, Không, Không! ――
“Tuy nhiên !”
“Uun!”
“Việc có cứu được onee-chan của nhóc hay không tùy thuộc vào cô nhóc. Tôi sẽ giải thích rõ ràng cho cô nhóc cách có thể đạt được điều đó.”
“ … Eeh?”
“Rinon, nhóc là một đứa bé thông minh. Bằng cách này, nhóc có thể phát huy hết sức mình giống như một đứa trẻ … Nhóc không muốn cứu onee-chan của mình sao?
Ojisan cười nhăn nhở khi ông ta xem xét tôi với cặp mắt đáng ghét kia.
Mày có muốn cứu chị không?
Câu trả lời đã được quyết định từ lâu rồi.
“Tôi muốn cứu chị ấy”
“Tất nhiên là thế rồi. Thế có nghĩa nhóc sẽ nghe theo yêu cầu của ta đúng không? Sao thế, thực ra nó cũng đâu phải là một công việc khó khăn gì đâu. Nếu nhóc là một đứa bé thông minh, có khi việc đấy là còn trở nên đơn giản hơn nữa.”
Nếu đó là việc mà tôi có thể dễ dàng làm, tôi muốn biết đó là việc gì.
Tôi yêu thích vẽ tranh và tô màu nhưng tôi hiểu rằng, những thứ đấy không phải là thứ mình có thể đem ra để kinh doanh.
Nó không có lợi nhuận.
Bỗng trực giác mách bảo tôi.
Nêu-nếu như… Mặc dù bên ngoài tôi vẫn chỉ là một đứa nhóc, về cơ bản, tôi vẫn là con gái.
Tôi nhớ chị mình có từng nói đến việc gì đó mà mình cần phải chuẩn bị tinh thần, những tên đàn ông có sở thích như thế thực sự có tồn tại.
Nhưng, nếu việc đấy có thể khiến onee-chan quay trở về… tôi sẽ chịu đựng được.
Tôi phải chịu đựng được.
Mặc dù hơi thở tôi dần trở lên khó chịu, tôi không thể buông ra lời nào được.
Tôi vô thức nghiến răng và nghiêm mặt lại bởi vì tôi biết việc gì cần phải làm.
“ … Rinon, nhóc đang gồng mình quá sức đấy. Sao thế? Nếu ta có cố bán cơ thể của nhóc thì mọi người chắc chắn sẽ giết ta mất, Ta sẽ không làm mấy chuyện như thế đâu nên nhóc không cần phải lo lắng. Thư giãn, thư giãn đi nào.”
Tôi đang trưng ra cái vẻ mặt như thế nào mà lại khiến cho những gì tôi đang nghĩ bị trông thấy.
Nhưng điều đó cũng tốt.
Người này chắc hẳn là người xấu, nhưng ông ta lại đang nói tôi có thể đi cứu Onee-chan. Chỉ nhìn qua mà đã có thể biết tôi đang nghĩ gì thì lý do ông đến đây hẳn cũng vì thế mà ra. Tôi không biết mình nên tin tưởng người này đến mức độ nào nhưng vào thời điểm như hiện giờ, nếu tôi chống đối ông ta thì sẽ không hề tốt cho bản thân tôi và onee-chan.
Với vẻ mặt khó chịu, tôi thôi gồng mình và lắng nghe lời ông ta nói rồi gật đầu đồng ý trong khi thả lỏng cơ thể.
“Đứa trẻ ngoan làm sao. Giờ thì, Rinon. Có một sự kiện mới diễn ra các dây không lâu và đã gây nên một cơn chấn động trong cứ điểm, nhóc có biết không?”
“ … À thì, có thứ gì đó rất mạnh đến tấn công nhưng rồi nó lại rút lui mà không hề làm điều gì cả, có phải thế không”
“Đúng rồi. Thật tiếc khi không thể giữ một đứa trẻ lanh lẹ như nhóc. Đúng là biến cố đó đã trôi qua nhưng hiện giờ, nhóc có biết có thêm một chấn động nữa sắp xảy ra trong Hội không?
“ … Chuyện đấy, tôi không biết”
“Cũng đúng thôi, khi đấy có một lệnh yêu cầu giữ im lặng ngay lập tức được ban ra … Hẳn rồi, ngoài ra cũng cần nói đến cái vấn đề không ai được đề cập đến chuyện đó. Không biết cũng không phải không có lý do. Chỉ là ta có thể nắm được chút ít thông tin.
Có hai người phụ nữ cực kỳ mạnh, và có vẻ như bọn chúng đến để đăng ký.”
“Một phụ nữ, và có đến hai người ư?”
“Chính xác. Ta không chắc chuyện này có liên quan đến vấn đề trước không nhưng ta đã giao cho vài người lo liệu vấn đề đó. Giờ, là cái gã đấy, cái tên mang mặt nạ với vẻ ngoài khả nghi. Ta muốn nhóc thay ta điều tra hai người phụ nữ đó, cả ba người bọn chúng.”
“T-tôi!?”
“Đúng thế. Sao nào? Ta đâu có nói nhóc phải chiến đấu đâu, ta chỉ muốn nhóc hợp tác với bọn ta thôi. Do đó, ta muốn nhóc, Rinon, xâm nhập thành công vào trong nhóm của bọn chúng. Ta không quan tâm nhóc sử dụng chiêu trò gì, miễn là nhóc có thể moi được thông tin từ bọn chúng. Một đứa trẻ đột nhiên nhờ sự trợ giúp sẽ không quá đáng ngờ và sẽ khiến bọn chúng thấy yên tâm đúng không?”
Không đời nào tôi có thể làm chuyện như vậy.
Tôi nghe nói mấy mạo hiểm giả với level cực kỳ cao có trực giác vô cùng nhạy bén và vốn đã không còn là hyuman, thậm chí việc nói dối còn bị họ nhìn thấu.
Họ là thứ gì đó vĩ đại, thứ gì đó mạnh một cách khủng khiếp.
Nếu tôi nói dối những người như vậy, tôi chắc chắn mình sẽ bị phát hiện…
“Tôi, việc như thế, tôi sẽ――”
“Onee-chan của nhóc sẽ chết đấy, nhóc có chắc không?”
“ !? ”
Ngay khi tôi định từ chối, những từ ngữ đấy chợt dừng lại và tôi tự nhủ bản thân tuyệt đối không được phép nói tiếp.
Ra thế… tôi, không có lựa chọn nào khác.
Tất nhiên, cho dù tôi có từ chối, hiện giờ ngay cả tôi cũng sẽ bị…
Tai sao lại là tôi chứ, tại sao tôi lại ở cái nơi như thế này chứ.
Tôi muốn khóc.
Tôi muốn khóc hết ra.
Nhưng rồi tôi thầm nghĩ, mấy người này không màng rắc rối chỉ để tìm một đứa nhóc nên nếu tôi từ chối, bọn họ rồi sẽ tìm một đứa trẻ khác để thay thế.
Chắc chắn như vây.
“ … làm. Tôi sẽ làm!”
“Vậy thì quyết định rồi nhé! Ta hứa với nhóc Rinon. Nếu nhóc chăm chỉ làm công việc bọn ta giao cho, bọn ta nhất định sẽ để nhóc gặp chị mình”
“Nhất định chứ? Ông thực sự sẽ cho tôi gặp Onee-chan sao?”
“Đúng thế, ta không hề nói dối. Nhóc nhất định sẽ gặp cô ta”
“Tôi sẽ cố hết sức. Tôi chắc chắn sẽ thu thập rất nhiều cho các ông”
“Tinh thần phải như thế chứ fufu, rồi, lại đây. Ta sẽ chỉ cho nhóc mấy gã đấy trông như thế nào”
“Ngay bây giờ ư?”
“Không phải điều đó là hiển nhiên sao. Bọn ta sẽ khiến nhóc phải làm việc rất sớm đấy. Thực ra gã đó hiện giờ đang dùng bữa. Những tên khác sẵn lòng gạt qua tiểu tiết chỉ để biết hoàn cảnh của hắn ta. Nhìn hắn, nhớ lấy khuôn mặt hắn, một khi tên đó quay trở về nhà trọ, nhóc sẽ đi gặp hắn, hiểu chứ?”
“Tôi-tôi sẽ làm việc đấy ngay hôm nay sao!?”
“Cái gì thế? Bọn ta phải nhanh chóng đưa nhóc đi làm việc, không lẽ nhóc không muốn gặp Onee-chan của mình?”
“… Tôi biết rồi. Hiểu rồi.”
Tôi được dẫn vào trong một nhà kho trông giống như cả tòa nhà vậy.
Thứ bên trong là một cái bàn, trên nó là một quả cầu pha lê lớn có thể phản chiếu cả gương mặt tôi.
Nhìn vào Ojisan, ông ta chỉ vào nó rồi nắm cằm của mình.
Vậy ra tôi cần phải nhìn vào trong thứ đó.
Onee-chan, em nhất định sẽ cố hết sức.
◇◆◇◆◇◆◇◆
Kachakacha
Đối diện nhau, hai người hiện đang dùng bữa.
Uwa, nơi này xa xỉ một cách đáng sợ.
Thay vì ba người, hiện chỉ có hai người trong số đó nhưng, tôi nhất định phải lấy được thông tin mình cần từ bọn họ. Người đầu tiên sẽ là, anh chàng đó.
Yên lặng, ngoại trừ việc ăn uống một cách lịch sự, tất cả những thứ khác về anh ta đều bình thường. Mặc dù tôi không hề biết dao dĩa có thể sử dụng để ăn uống như thế, anh ta làm cho việc dùng cả hai tay dùng bữa trở nên hết sức bình thường.
Nhưng vẻ ngoài của anh ấy kỳ lạ một cách bất thường. Tôi không chắc đấy có phải sở thích của anh ấy không hay đó chỉ bời vì gu thời trang tệ hại nhưng, mặc trên mình một tấm áo choàng kỳ quặc và đeo một chiết mặt nạ trên mặt, che phủ toàn bộ từ phần mắt trở lên, chắc chắn không phù hợp với chủ một cửa hàng.
Tuy ở đó hiện hữa một cảm giác bình tĩnh nhưng nó, tôi nghĩ người này ắt hẳn đáng ngờ. Tôi thậm chí còn không biết chắc anh ta bao nhiêu tuổi.
Người còn lại, mặt khác lại trông rất kiêu sa.
(note: Mio is beautiful – Confirmed)
Cô ấy có một mái tóc đen được cắt tỉa tuyệt đẹp và đang mang trên mình một bộ quần áo đẹp đẽ mà tôi chưa từng trông thấy bao giờ.
Y hệt như Onee-chan, nhưng lớn hơn một chút.
Cô ấy trông rất tao nhã, điều đó ngay cả những người đang trong cửa hàng cũng phải đồng ý.
Nhưng đó chỉ là vẻ bề ngoài thôi.
Cho dù bạn có nghĩ về những điều trên trong khi quan sát, tâm trạng bạn sẽ thay đổi với kiểu ăn uống kia.
Trên bàn chỉ có độc một chiếc dao được để lại.
Chỉ dùng có chiếc dĩa, người nối người liên tiếp đang mang ra mang vào đĩa này đến đĩa khác từ bàn của bọn họ trong khi cô ấy tống thức ăn vào trong chiếc miệng ấy một cách sống động.
Trông thực sự ngon miệng đó nhưng … không hiểu sao, thật lãng phí.
Cho dù cô ấy có vẻ như được muôi dạy một cách tử tế, tôi không thể trông thấy phép tắc ăn uống ở bóng dáng kia.
Nhưng chàng trai ngồi cạnh có vẻ như hiểu cô ấy rất rõ, đúng như mình nghĩ mà, chịu thôi.
Hai người bọn họ có vẻ như đang thì thầm điều gì đấy nhưng, tôi thực sự không thể nắm được họ đang nói đến chuyện gì.
Tôi có thể trông thấy cảnh tượng đang diễn ra trước mặt nhưng, tiếng ồn vang vọng nơi này lại khác với tất cả các cửa hàng khác nên nếu muốn nghe thấy cuộc trò chuyện của bọn họ, tôi phải thực sự chú tâm, nếu không thì bạn chẳng thể nào mà hiểu được bắt cứ thứ gì đâu.
Đột nhiên, dạ dày tôi kêu lên.
Tôi vô thức lấy tay đánh vào bụng mình.
Bởi vì, đâu có cách nào khác …
Nói thực, đã hai ngày rồi kể từ lần cuối tôi có một bữa ăn tử tế, bất cứ ai mà trông thấy cảnh tượng đầy thức ăn ngon lành như thế này, tôi chắc chắn ngay cả bọn họ cũng…
Tôi lắc đầu để xóa đi cái suy nghĩ đấy.
Không tốt, giờ không phải là lúc hành xử như thế và xấu hổ được.
Ngoại trừ hai người bọn họ, tôi có thể trông thấy ở phía xa là bóng dáng của một cặp đôi.
Ở cứ điểm này, rất hiếm khi trông thấy ai đó mặc quần áo đẹp cả.
Những người hay ăn mặc như thế thường là các thương nhân đến để làm ăn, bọn họ thường tỏa ra cái không khí như là một phần của giới quý tộc.
Có thể ăn ở một nơi như thế này, không phải hai người đó giàu lắm sao.
Nếu vậy, tuy tôi được bảo mình cần tiếp cận hai người bọn họ nhưng sau khi nhìn lại bản thân, tôi hiện đang mặc một bộ quần áo bẩn thỉu và rách rưới.
Mình nên làm gì đây.
Nếu theo lời Ojisan nói, sẽ tốt hơn nếu như tôi hỏi xin vài bộ quần áo.
…
…
…
Cố gắng, vô số suy nghĩ hiện lên trong đầu tôi nhưng, tôi chỉ có thể đực người ra đó mà nhìn vào cảnh tượng người đàn ông đeo mặt nạ và người phụ nữ tóc đen ăn uống.
Are?
Không hiểu sao, người đàn ông đeo mặt nạ, làm việc gì đó.
Cái gì thế chứ, có vẻ như tôi hơi sơ ý mất…
Đôi tay đang dùng bữa của anh ta đột nhiên dừng lại và hình như người phụ nữ cũng như vậy. Nếu họ nói chuyện thì có phải sẽ tốt hơn không…
Đến mức, khung cảnh yên tĩnh ấy tiếp diễn một lúc lâu.
Sau đó tôi thấy đôi tay của cô gái tóc đen đã dừng hẳn.
Khó chịu, buồn chán, không biết tại sao, trông cô ấy rất dễ thương.
(note: Mio is cute – confirmed)
Aah… tôi biết rồi.
Có khi nào.
Là chữ viết chăng?
Có lẽ nào thay vì nói chuyện với nhau, họ lại dang dùng chữ cái.
Trừ khi tôi quan sát ở một góc độ khác, tôi sẽ không thể nhìn thấy chính xác anh ta đang viết gì, và nếu tôi làm vậy, có khi tôi sẽ biết tại sao biểu cảm của người phụ nữ lại thay đổi liên tục như thế.
Tôi tự hỏi không biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi lên tiếng, lúc đấy, liệu họ có đoán ra gì đó về việc tôi là ai và nghi ngờ không?
Nếu họ ngạc nhiên cũng tốt, tôi không quan tâm lắm nếu như mọi chuyện diễn ra suôn sẻ.
Không hiểu tại sao, tôi cảm thấy như tâm trạng của người đàn ông mang mặt nạ trở nên xấu đi.
Có vẻ như anh ấy không thấy thoải mái với mọi người xung quanh, vô số cảm nhận và ấn tượng khác nhau phát ra từ hai người họ.
Khi tôi nhìn những người đấy, đúng là thế thật.
Aaah, họ đứng dậy kìa.
Sau khi ăn xong món kem trông ngon lành kia, cả hai bọn họ đứng lên khỏi ghế.
Mặc dù anh chàng đeo mặt nạ đang uống nước lọc, cô gái tóc đen lại đang uống thứ đồ uống có màu sau bữa ăn.
Chắc là rượu
Cô ấy tiếp tục uống nước để tráng miệng rồi sau đó ăn kem rồi lại nâng chiếc ly đã được đổ đầy và uống.
Mõi lần như thế, chiếc ly đều trở nên trống rỗng, bồi bàn sẽ đến và rót đầy cho cô ấy. Cứ như thể trong lúc tôi không để ý thì bọn họ đã uống nhiều hơn cái chai mà tôi trông thấy.
Vậy mà, khi hai người bọn họ đứng dậy người đàn ông đeo mặt nạ không hề say và thậm chí còn tự đi lại được.
Chắc rồi, anh ta hẳn là một trong sô những người có thể uống rượu mà không hề say xỉn.
Onee-chan trông cũng giống như vậy, chị ấy biết bản thân mình có thể uống được chừng nào nhưng tôi vẫn còn nhớ có lần chị ấy về nhà trong khi say xỉn và gục xuống.
Chỉ mới có chút ấy thôi, tôi đột nhiên nhớ về onee-chan.
“Cuối cùng bọn chúng cũng đi ra. Người phụ nữ kia có vẻ như uống nhiều hơn. Mặc dù hắn cho cô ta uống nhiều rượu như thế, cô ta vẫn có thể dùng tay giữ thăng bằng được.”
“ Ojisan. Tôi, bộ quần áo như thế này không sao chứ? Là người chung thuyền với ông, ông không định cho tôi mượn vài bộ sao?”
“Quần áo eh… thế này không phải cũng được sao. Hồi nãy ta đang đi tìm chị nhóc, và nếu nói ra, theo ta thì sẽ không tự nhiên chút nào nếu nhóc mặc quần áo sạch sẽ. Nên thế này là được rồi”
“… Vâng”
“Ta nắm rõ tình hình rồi nên ta sẽ quan sát từ xa, nhóc sẽ làm tốt thôi.”
Phải xem xem thế nào chứ.
Theo dõi từ xa, hẳn là có ý nghĩa khác.
Một cơn ớn lạnh chạy dọc qua sống lưng tôi.
Mồ, chẳng còn lựa chọn nào khác, tôi phải làm chuyện này.
“Không sao đâu”
“Thế thì đi đi. Giờ chúng ta sẽ đến nơi gặp mấy tên đó. Lối này”
Được bảo như vậy, tôi bước đi trên đường với bộ đồ rách rưới.
Đó là một nơi không có nhiều người lắm.
Tôi bị bỏ lại tại cuối con đường và đứng đó một mình.
Tôi đang bị theo dõi từ nên thất bại không phải là một lựa chọn.
Cho dù lúc trước, có đôi lần tôi sợ hãi những con đường về đêm, giờ tôi vốn đã quên mất điều đó rồi, mà giống như thay vào đó, tôi bắt đầu sợ một thứ khác.
Họ đến rồi.
Hai người bọn họ cuối cùng cũng đến.
Những cái bóng trông giống y hệt nên không còn nghi ngờ gì nữa, hẳn là hai người ấy.
Tôi rời đi và bước đến giữa đường đợi họ đến.
Để đảm bảo họ sẽ dừng lại, tôi đứng ở chỗ chắc chắc sẽ cản đường bọn họ.
Cô gái và chàng trai đeo mặt nạ dừng lại chỉ một khoảng ngay trước mặt tôi.
Như thể để nói điều gì đó, cô gái tiến lại gần người đeo mặt nạ và thì thầm.
Đúng như tôi nghĩ, tôi không thể nghe thấy họ nói gì.
Một lúc sau, chân tôi bắt đầu run rẩy.
Nhưng không nhận ra tình cảnh của tôi, người phụ nữ đã nói chuyện xong và quay ra nhìn tôi.
Tsutsutsu!
Khi mắt chúng tôi gặp nhau, cảm tưởng như cảm giác từ chân tôi bỗng biến mất.
Cứ như phần cơ thể từ phía eo của tôi trở xuống hoàn toàn tan biến.
Sợ quá.
Cô gái này này đáng sợ quá.
Tôi cố gắng nhìn lại.
Đó là cặp mắt thể hiện không chút hứng thú, giống như chúng đang nhìn vào thứ gì đó không hề có chút giá trị, chúng là cặp mắt như thế đấy.
Giống như tôi còn không được nhìn nhận như một con người, ngay lập tức tôi biết điều đấy.
“Nhóc con. Nhóc muốn cái gì?”
“Ch-chuyện đó, t-tôi đang”
“Nhóc đang cản đường đấy, đi sang chỗ khác”
“Hii”
Không hề lạnh lùng hay ấm áp.
Những từ ngữ nặng nề hơn cả bản thân nó.
Những cảm xúc tôi có trước đó đột nhiên biến mất, khi tôi định thân lại, không biết tôi đã đứng đó mất bao lâu.
Cảm giác từ chân tôi vẫn chưa quay trở lại cho dù tôi có dùng ngón tay mình chạm lấy. Mình vẫn còn ở đây, tôi tự nhủ với bản thân.
Vô dụng làm sao.
Dù cho chưa có một ai nói vậy với tôi, có lần tôi từng thất bại và cảm thấy vô cùng buồn chán.
Nhưng, trước khi người phụ nữ có thể nói điều gì đó, chàng trai mang mặt nạ vung tay chém xuống đầu cô gái gây ra tiếng ‘Supaan~’.
Tôi thực sự nghe thấy tiếng ‘Supaan~’
Tuy việc này không liên quan lắm nhưng tôi thực sự ngạc nhiên.
Chàng trai mang mặt nạ đang nói gì đó với cô gái trong khi chỉ tay phải của mình lên trời.
Ooh, đúng như tôi nghĩ mà, anh ấy đang viết trên không khí kìa.
Đó là ngôn ngữ thông thường.
Là thứ ngôn ngữ Hyuman sử dụng.
Miễn là thông qua giao tiếp bằng lời nói, với việc là một Hyuman, một người có thể nói chuyện với người khác nhờ sự ban phước của Nữ Thần.
Mặc dù tôi không có giỏi đọc chữ và viết chữ vì tôi không được học, tôi vẫn có thể thử được.
Vậy…
[Cô gái nhỏ như thế, cho dù cô có là bạn đồng hành của tôi. Cô đang cố làm gì với việc dọa cô bé đấy hả]
“Doa-dọa nạt con nhóc đó, việc như thế, em không có làm waka-sama. Em chỉ đang cố loại bỏ chướng…”
[Tôi chỉ muốn nghe xem liệu cô bé có việc gì hay không. Tại sao chuyện đấy lại trở thành việc loại bỏ ai đó hả]
“Bởi vì, con nhóc đó làm sao lại có thể có việc gì chứ… Thêm nữa, chẳng hay chút nào khi chuyến tản bộ với waka-sama bị làm phiền…”
Cô gái đansử dụng ngôn ngữ thông thường trả lời những dòng chữ người đeo mặt nạ kia viết. Cảm giác hiện giờ mà cô ấy hướng đến tôi, không hiểu sao, lại là một cảm giác ấm áp nhưng cũng đầy rắc rối. Giống cái lúc cô ấy ăn uống.
“fufufu”
Trời ạ, trước khi bản thân tôi kịp suy nghĩ về điều đó, đột nhiên tôi cười phá lên.
Dù người vẫn đang nặng như chì, tôi cười trong khi nhìn hai bọn họ.
Người mà lúc trước tôi nghĩ vô cùng đáng sợ thì bây giờ lại trông thật buồn cười , nỗi sợ ư, thứ như thế biến mất từ lâu rồi.
Giờ nhìn lại, ngay cả một đứa ngu đần như tôi cũng biết, đã quá muộn để làm việc như vậy.
“Ta làm cái gì buồn bười lắm hả?”
[Mio dừng lại đi. Cũng có sao đâu]
Anh chàng mang mặt nạ tiến đến gần tôi.
[Có vẻ như em bị hoảng sợ rồi, anh xin lỗi. Chữ viết này, em có đọc được không]
Tôi gật đầu.
Không biết cái người trông đáng ngờ này là ai.
Không hiểu sao đôi mắt của anh ta không bị dấu đằng sau chiếc mặt nạ, chúng tỏa ra một cảm giác lạ lùng.
[May quá. Em cần gì ở bọn anh sao?]
Tôi có thể cảm thấy người đeo mặt nạ đang viết những từ ngữ ấy trên không trung một cách dịu dàng.
Đó cũng là cảm giác đến từ giọng nói lúc trước, tuy tôi không nhận thức được chúng có nghĩa gì nhưng, đây chắc chắn là người hiền dịu như tôi từng nghĩ.
Anh ấy không quan tâm liệu tấm áo choàng của mình có chạm đấy không mà cúi xuống để có thể nhìn thấy mặt tôi.
Mình hiểu rồi.
Người này …
“Em, em tên là Rinon.”
[Un. Rinon-chan đúng không. Anh là Raidou, người đằng kia tên là Mio. Bọn anh là những thương nhân đang đi chu du.]
Anh ấy khẽ gật đầu và dùng tay chỉ vào cô gái.
Không hiểu sao, cử động ấy có vẻ hơi tráng lệ.
Con người này, mặc dù tôi chỉ là một đứa nhóc, vẫn đối xử với tôi giống như một đối tác làm ăn.
Chuyện, chuyện này, giờ đâu phải là lúc nghĩ đến chuyện đấy.
Dù cho biết rằng tôi chỉ là một đứa nhóc yếu đuối nghèo kiết xác
Raidou-san vẫn rất từ tốn và tôi có thể nói, tất cả những gì anh ấy nói ra đều là cảm xúc thật lòng, anh ấy là môt người tốt.
Có thể gặp một người như vậy ở cái nơi Zetsuya đây, là một điều hiếm thấy.
“Um, em có một yêu cầu”
[Cho anh ư?]
“Vâng. Đúng thê”
[Em có thể từ từ nói cho anh biết. Trước tiên hãy bình tĩnh lại rồi hẵng nói ra.]
Tôi thực sự không thể hiêu ý đồ của anh ấy.
Và ngay khi tôi nhìn thấy những câu nói đó.
Tôi, tự nhiên nhớ đến cảm giác nếu như Onee-chan không quay trở về, nó là cảm giác mà tôi đã luôn phải chịu đựng và đã tích bên trong tôi tự bao giờ.
“Uuu, fue … “
[Rinon-chan?]
“U, Uuuuu… chỉ Rinon thôi, Uaaaaaーーーn!!”
Tôi ôm chầm lấy người mà tôi chỉ mới gặp lần đầu. Không, ôm dính lấy anh ấy thì đúng hơn. Nhưng tôi không còn cảm thấy bất kỳ sức lực nào từ đôi chân mình, tôi chỉ có thể ôm lấy đầu gối của Raidou trong khi dùng tay kia gạt nước mắt khỏi mặt mình.
Một nửa người tôi hiện đang nằm trên mặt đất, trông thật thảm hại.
“Cái!? Chuyện này, biến đi, eh, eeeeh!? Nhưng, waka-sama, quần áo của anh sẽ bị bẩn mất, chuyện đó, làm hẳn chuyện đó chỉ vì con nhóc như thế này, uuu, vâng… em hiểu rồi. Waka-sama không thấy phiền! Mồ!”
Mio, cô ấy đang cố nói gì đó với Raidou và tôi nhưng những lời đó cứ như ở một nơi rất xa vọng đến.
Raidou có vẻ như đang muốn nói với tôi điều gì nhưng tôi không thể trông thấy chúng và chỉ có thể nghe thấy tiếng khóc ồn ã của mình.
Em chỉ muốn đi tìm chị mình thôi, không hiểu sao tôi lại nói ra được điều đó trong khi la hét như vậy, nêu tôi có vô tình nói ra điều gì khác, tôi cũng không còn nhớ được nhiều đến thế.
Và đó là cách mà tôi gặp đươc Raidou-san, tuy lạ lung nhưng cũng thật thân thiện và bí ẩn.
◇◆◇◆◇◆◇◆
Dưới ánh nắng chói chang đang chiếu rọi buổi trưa.
Tôi quay về quán trọ nơi Raidou-san đang ở.
Bầu không khí hình như không tốt lắm.
Uun, thế này thì tệ nhất rồi.
Tối qua tôi thực sự trông thật vô dụng với cái cảnh khóc lóc và la hét ấy và đã quyết định sẽ ở lại căn phòng xa hoa nơi Raidou-san đang trọ.
Ở đó là một trong những người phụ nữ mạnh mẽ trong câu chuyện tôi đã được nghe.
Cô ấy tên là Tomoe, còn có một người nữa đang nằm trên giường.
Nhìn quanh, tôi có thể thấy đây là một căn phòng tuyệt vời.
Đột nhiên tôi cảm thấy lo lắng giống như lúc lúc bước chân vào quán trọ, tôi vẫn còn nhớ cái lúc mình bước vào căn phòng với cái mặt đần thối và cái miệng há ngoác ra. Nhìn căn phòng, kể cả khi bạn có chia nó ra thànhtừng mảnh nhỏ, từng đấy thôi vẫn lớn hơn nơi tôi và onee-chan từng ở.
Hơn nữa, căn phòng trông lấp lánh và được trang trí khiến tôi cảm thấy nó giống như nơi ở của một công chúa.
Tôi đang nhìn vào Raidou-san, cứ như việc anh ấy ở một nơi như vậy là lẽ thường tình, người này là ai hay cái gì, tôi vẫn chưa biết được.
Cho đến giờ tôi chỉ nghĩ được, anh ta nhất định là một người với lắm tiền của.
Tôi được bảo rằng Raidou-san bị nhiễm một căn bệnh, đồng thời còn được kể cho một câu chuyện đã xảy ra từ lâu rồi, khi anh ấy bị nguyền rủa khiến cho bản thân không thể sử dụng ngôn ngữ thông thường.
Lúc đấy, tôi nghĩ ngay đó là việc gây ra bởi Quỷ tộc nhưng có vẻ như không phải.Tuy vậy, vì một vài lý do nào đó, không hiểu sao tôi được Tomoe cảm ơn.
Tôi tự hỏi không biết thứ gì đã khiến cô ấy nổi giận trong khi câu truyện được nói ra.
Hai người họ ngồi xuống và đang nói chuyện gì đó về việc một người không phải đàn ông mà là một phụ nữ.
Tôi được đưa đến một căn phòng và được hỏi vẻ bề ngoài của onee-chan, rồi tôi được yêu cầu đi tắm rửa.
Sau đó tôi thiếp đi tự lúc nào mà không hay.
Lý do chủ yếu chính là nước nóng.
Cảm giác thực sự rất tuyệt đó nhưng.
…Tôi thực sự không muốn nhớ lại màu nước sau khi mình kỳ cọ xong.
Tôi đảm bảo mình đã giặt sạch sẽ tấm vải mình dùng kì cọ để chắc chắn mình nhất định không bị phát hiện.
Giờ nghĩ lại… Tôi được khen vẽ đẹp trong khi vẽ phác chân dung của onee-chan.
Nó chỉ là bức tranh tôi vẽ thôi nhưng khi được khen ngợi, toi đã dành rất nhiều hết tâm huyết vào đó và vẽ ra bức tranh đẹp nhất có thể.
Tôi thực hạnh phúc khi bản thân được khen ngợi vì thứ mình thích.
Khi Raidou-san nhìn thấy bức tranh tôi vẽ, anh ấy thể hiện một vẻ mặt hết sức ngạc nhiên và nhìn chăm chú và bức vẽ một lúc lâu. Bất chợt, tôi bỗng nghĩ chị tôi chắc hợp gu của anh ấy nhưng tôi bắt đầu nghĩ có khi không phải vậy.
Ngày tiếp theo, hay chính là sáng ngày hôm nay, hiện giờ bầu không khí dịu dàng đã quay trở lại nhưng.
Raidou-san, khi tôi đang cố trở nên thân thiện với anh ấy hơn bằng cách gọi ấy bằng onii-chan, anh ấy bỗng dưng nói với tôi điều đấy làm cho anh nhớ về chị em gái của mình.
Nhưng anh ấy lại làm một vẻ mặt khó chịu trong khi nói với tôi điều đấy, tuy nhiên tôi nói với anh ấy sẽ dễ hơn cho mình nếu tôi gọi như vậy.
Cho đến giờ, chúng tôi đã quen với việc dùng văn tự để giao tiếp và tôi quyết định ngoan cố gọi anh ấy bằng onii-chan. Thực ra, ban đầu có hơi chút khó khăn khi gọi onii-chan nhưng tôi chỉ sau vài lần thử thì tôi thấy quen rồi. Sau đó tôi được bảo mình có thể gọi anh ấy như thế nào cũng được.
Hai cô gái đi cùng với anh ấy đã đi ra ngoài rồi nên onii-chan và tôi chuẩn bị đi đến Thương hội như những thương nhân.
Tôi mang đồ đạc vào trong xe ngựa và khi đang định vào trong thì, lạ lùng, có vẻ như onii-chan không biết đánh xe mặc dù bản thân là một thương nhân.
Không thể tin nổi mà.
Từ cách ăn ở của anh ấy tôi nghĩ anh ấy hẳn phải giàu lắm nhưng giờ tôi lại cảm thấy giống như anh ấy cực kỳ giàu có.
Tôi lưỡng lự nắm giây cương và đánh xe tiến đến thương hội.
Có một nơi bạn có thể đến nếu muốn bán thứ gì đó nhưng thương hội thì làm cả hai việc mua và bán cùng một lúc.
Ở đó tôi đã bị nhầm lẫn là một nô lệ bởi vì đống quần áo rách nát tôi đang mặc nhưng onii-chan nhanh chóng phủ nhận dù tôi thực sự không có thấy phiền về những lời ông thương nhân nói.
Tôi hay bị coi khinh nên khi thấy người trước đó cúi đầu xin lỗi, tôi thực sự rất ngạc nhiên.
Sau đó tôi… về nơi onii-chan đang ở, tôi háo hức quay trở lại và ngay khi định chạy ùa vào, rồi tôi lại gặp phải Ojisan.
Nếu, nếu như onii-san nghe được điều chúng tôi sắp sửa nói, anh ấy nhất định sẽ biết tất cả mọi chuyện.
Cảm giác khó chịu bên trong tôi ngày càng lớn dần lên, cho đến thời điểm này, tôi tự nhủ với bản thân tất cả mọi việc mình làm đều chỉ vì onee-chan.
Nhưngthông tin Ojisan nói với tôi lại không đủ chút nào, ông ta nói tôi sẽ không thê gặp lại onee-chan nữa.
Điều này khác với những gì ông đã hứa.
Tôi tuyệt vọng van xin.
Onii-chan và Onee-chan.
Dù cho tôi yêu quý cả hai người, tôi chỉ có thể chọn một trong hai và người đó nhất dịnh là onee-cahn.
Onii-chan rất tử tế và dịu dàng nhưng anh ấy không phải hẳn là anh trai của tôi.
Onee-chan là gia đình duy nhất mà tôi có và hiện chị ấy đang ở nơi mà bản thân không làm gì được. Nếu Onii-chan nghe thấy điều này, tôi chắc chắn sẽ bị bỏ rơi, nhưng dù thế, tôi tiếp tục cầu xin Ojisan.
“Nếu mày ngoan cố đến thế thì chịu thôi. Làm nhiệm vụ cuối cùng này. Rồi sau đó tao sẽ trả lại onee-chan của mày. Tao cũng sẽ bỏ qua khoản nợ của chúng mày luôn.”
“!! Ông có thể làm chuyện như thế sao?”
“Đúng thế, nó thực ra khá đơn giản. Nghe cho rõ này, hiện giờ Raidou đang mang theo 500 đồng vàng. Tao muốn mày mang chúng đến cho tao. Ngoài ra cũng có cơ hộ mày sẽ lấy được gấp đôi nhưng bọn tạo có thể xử lý thằng cha đó dễ không. Tuy không biết tại sao nhưng bọn duy nhất có năng lực chỉ là hai kẻ đồng hành cùng với hắn, trông như hắn ta không làm ăn được gì nhiều nên dễ xử lý thôi”
“T-tôi không thể làm thế! Như thế là ăn trộm!
Định nói như vậy, tôi vội lấy ta bịt miệng mình lại.
T-tôi không thể… Tôi nói điều đó với ông ta.
“Lại nữa, mày không thể làm hử? Thực ra tao cũng không thấy phiền đâu?”
“… Ông muốn tôi trộm tất cả mọi thứ?”
“Đống vàng nhất định nằm trong túi, mày sẽ tìm thấy nó dễ thôi. Mang theo cái túi và đưa đến cho tao.”
“Nhưng, nếu Mio hay Tomoe quay trở lại, mọi chuyện sẽ trở nên nghiêm trọng mất…”
“Nếu thế thì mày chỉ cần xin lỗi thôi đúng không? Mày chỉ cần đảm bảo sao khi trộm xong thì hãy để ở nơi bọn tao có thể lấy đươc”
“Chuyện đấy…”
Không công bằng chút nào.
Gã này là tệ nhất.
Tại sao chứ onee-chan?
Chị vay một khoản nợ lớn như thế ở cái nơi như vậy bằng cách nào chứ?
Kể cả có vì tổtiên, chuyện đấy đâu còn có liên quan đến chúng ta nữa!
Cho dù, cuộc sống đáng lẽ ra đã sung túc hơn nếu như chúng ta sống ở bất kỳ thị trấn nào khác!
Ăn trộm từ một người đầy tử tế và đáng ngưỡng mộ như vậy. Thật quá tệ hại.
Thật quá tệ, thế mà…!
“Tao cần phải nhanh chóng quay trở về khu biệt thự ngay lập tức. Rinon, mày sẽ làm gì?”
“Tôi sẽ quay trở lại ngay, ngay lập tức”
“Mày đún~g là một ĐỨA TRẺ TỐT đó, Rinon
Im đi!
Tôi muốn hét vào mặt ông ta.
Nhưng tôi chỉ còn biết im lặng mà lẩm bẩm những lời đó trong lòng.
Và sau đó, giờ tôi hiện đang hướng đến phòng của Raidou.
Ăn trộm tiền từ người dã giúp mình tìm chị gái, là ân nhân của mình thực sự quá tồi tệ.
Tệ nhất.
Mình, là một con nhóc kinh khủng.
“Tsu?”
Sàn nhà đột nhiên rung chuyển.
Động đất sao?
Nhưng một trận động đất ở Zetsuya là thứ chưa từng xảy ra.
Một lần nữa.
Lần này như một cơn chấn động mạnh mẽ.
Một cơn rung chấn như thể tôi sẽ bị ném quăng sang một bên.
Ngay lập tức tôi nhìn qua cửa sổ.
Để không bị ngã, tôi dùng hai tay bám vào thành cửa.
“Eh?”
Có chuyện gì đó, lạ lùng.
Cảnh tượng diễn ra ngay trước mắt, đến giờ tôi vẫn không thể tin nổi.
Tôi sớm nhận ra cái cảm giác kỳ lạ mình vừa có.
Một tòa nhà bên trong thị trấn đang sụp xuống thành tro bụi.
Một lần nữa, mặt đất rung chuyển.
Aaaaah.
Cuối cùng tôi cũng tìm ra lý do của cơn chấn động.
Có thứ gì đó trông như bóng tối đang bao trùm lấy tòa nhà, chậm rãi nuốt chửng và nghiền nát. Cái cách tòa nhà bị ăn mất ghê đến nỗi sự rung chuyển lan đến tận đây.
Không chỉ có vậy.
Sau khi thứ giống như bóng tôi kia ăn xong, một tòa nhà khác bị cắt làm đôi. Vết cắt ngọt đến nỗi như thể nó bị chém bởi một thanh kiếm.
Sau đó, tòa nhà hoàn toàn chuyển thành màu trắng, sụp đổ và tan biến như bản thân nó đã hóa thành tro bụi.
Lần này không có cơn chấn động nào.
Không hiểu vì sao, tôi không hề cảm thấy sợ hãi.
Đâu phải tôi không sợ đâu, có khi bởi vì tôi hiện đang quá hãi hùng.
Bỗng nhiên, tôi chợi nhớ ra hai người đồng hành với Onii-chan, Tomoe-san và Mio-san.
Nếu là hai người đó, thì việc này hoàn toàn có thể.
Mình bị phát hiện mất rồi.
Suy nghĩ ấy lóe lên trong đầu tôi, cùng lúc đó tôi nhắm mắt mình lại.
Không phải vì mày trộm tiền!
Cho dù mày có xin lỗi thì cũng chẳng có ích gì, Zetsuya sẽ biến mất!
Tôi hướng đến phòng của Onii-chan và nhanh chóng chạy ra lối vào quán trọ.
Ở đấy, tôi nhìn ra xa nhất mình có thể!
Sau khi băng qua lối vào, tôi chỉ còn biết đứng như trời trồng.
“Không còn, gì cả?”
Đập vào mắt tôi, ngay chỗ Ojisan đáng lẽ ra đang đợi, không hề có ai cả.
Uun.
Nơi quán trọ đang đứng, nói đáng lẽ ra bạn có thể trông thấy vô số tòa nhà mọc lên, hiện giờ, gần như không còn thứ gì có thể nhìn thấy.
Ngay cả một bóng người cũng không còn.
Như thể đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy khung cảnh của Zetsuya.
Chân tôi dừng lại trước lối vào và nhìn xung quanh.
Tôi trông thấy một hình bóng đang di chuyển.
Nhiều hơn thế.
Nhìn kĩ hơn, có nhiều hơn một người.
Trong đó có một người trông giống như Onee-chan.
Còn có những người khác ở đấy nhưng đôi chân tôi vốn đã không còn di chuyển.
Những người duy nhất đang bước đi là hai người đó.
Tomoe-san và Mio-san.
Đúng như tôi nghĩ, chính bọn họ là những người gây ra điều này.
Trong suốt hai mươi năm tồn tại, nơi mà mộtlỗ hổng cũng không có, đã hoàn toàn thay đổi.
Cơ thể tôi không thể dừng run rẩy.
Tại sao tôi lại run rẩy. Nó diễn ra ngay cả trước khi tôi bắt đầu cảm thấy sợ hãi.
Tiến thẳng tới, họ đang hướng đến chỗ tôi. Uun, nơi Onii-chan đang ở, giờ bọn họ đang trở về.
Ngay khi tôi biết chắc đó chính là Onee-chan, người đang được hai người kéo theo, tôi ngay lập tức lao đến.
“Onee-chan, may quá… chị không sao”
Cuối cùng, giờ tôi biết được Onee-chan đã an toàn
Hạnh phúc quá.
Hạnh phúc, nhưng khi tôi nghĩ đến những chuyện có thể xảy ra sau đó, tôi bắt đầu cảm thấy lo sợ.
Không biết Onii-chan sẽ nói gì sau khi nhìn thấy mọi chuyện.
◇◆◇◆◇◆◇◆
Hiện tại thì, tôi đang ngồi trên xe giữ dây cương.
Người ngồi ngay bên cạnh tôi là Mio one-chan.
Phía bên kia là Raidou onii-chan.
Và tôi thì đang ngồi ở giữa.
Phía bên trong xe là chị tôi đang nằm trên giường cùng với những mạo hiểm giả khác từng bị giam giữ với chị ấy.
Tomoe onee-chan là người duy nhất rời đi sau khi được onii-chan kêu hướng đến vùng hoang mạc.
Cho dù tôi có cố nghĩ đên thế nào, cũng đâu có ích gì đâu.
Onee-chan vẫn còn sống.
Onii-chan thì đang đi cùng để đưa chúng tôi quay trở lại Tsige.
Khi mà ở đây còn có Mio onee-chan với chúng tôi, hoàn toàn không có lý do gì để phải sợ cả.
Tôi thấy mình thật may mắn khi có bọn họ bên cạnh.
Bởi vì chúng tôi giờ đang hướng đến thị trấn, mong đợi một cuộc sống tốt hơn.
Cám ơn! Raidou onii-chan, Mio onee-chan, Tomoe onee-chan.
Dù vậy, tôi lại quá xấu hổ để có thể đích thân nói với họ những điều đấy, nhưng tôi thực biết ơn mọi người lắm đó.
Tôi hiện đang nghĩ đến việc vẽ tranh kiếm tiền, dù ít một thôi cũng được.
Và thế đó, với tôi giữ dây cương, chúng tôi giờ đang hướng đến thị trấn Tsige.