Virtus's Reader
Tsuki ga michibiku isekai douchuu

Chương 214: CHƯƠNG 214: MÙA ĐÔNG...

Nếu suy xét cẩn thận, Limia đúng thật là một đất nước thịnh vượng và dễ sống.

Tôi vẫn còn nhớ Hibiki-senpai, cô bé Nữ tu sĩ Chiya-chan, Hoàng tử Joshua, cùng với cơ số người đã đến tận biên giới chỉ để tạm biệt chúng tôi.

Nói thật thì, nó hơi xa hoa so với cụm từ "hộ tống", nhưng dường như họ cũng còn những việc khác cần giải quyết tiện thể.

Nếu là vậy thì tôi hiểu được.

Đến tận phút cuối, Chiya-chan vẫn không chịu mở lòng, vẻ mặt cô bé lúc nào cũng cứng nhắc.

Cô nhóc không hề rời Senpai lấy nửa bước, có lẽ tôi đã trở thành một sự tồn tại đáng sợ từ bao giờ rồi ấy.

Trông thấy Chiya-chan cứ như thế suốt, và còn cả thái độ chân thành của Senpai và hoàng tử Joshua, tôi có cảm giác công việc lại càng chồng lên vai họ nhiều hơn, thật nản quá đi thôi.

... Mỗi lần quan sát tính cách trưởng thành và luôn cố gắng hết mình khi cần thiết của Nữ tu sĩ, tôi thật không thể nghĩ cô bé lại bằng tuổi với Rinon, và bên trong tôi, bắt đầu xuất hiện hình bóng của Chiya-san chứ không còn là -chan nữa.

Tôi chẳng thể mở miệng nói "Chiya-chan" được.

Mặc dù Senpai luôn gọi em ấy như thế.

"Đây là lần đầu tiên tôi tới đây, nhưng tuyết luôn rơi ở Kaleneon sao?" (Lime)

Người vừa cất tiếng là Lime.

Đúng rồi.

Lí do tôi nghĩ đến vùng đất trù phú Limia cũng bởi khung cảnh trắng xóa trước mặt này đây.

Dù cố thế nào, tôi dám cá bạn sẽ không thể nhìn ra màu nâu của mặt đất quanh đây.

Một phần cũng vì nơi này mới chỉ là ngoại ô thị trấn, nhưng cảnh quan lại mô tả chính xác một quốc gia tuyết phủ đúng nghĩa. À, giờ trong đầu tôi lại dấy lên câu hỏi rằng liệu người ta có thể sống nổi ở đây hay không.

Thành thật mà nói, tôi đã ngắm chán chê cảnh tượng này rồi, muốn đến được thị trấn sẽ cần thêm vài phút đi bộ đây.

Nên dịch chuyển tới đó thì hơn.

Trước hết, tôi muốn gặp các Nhân dực tộc và các Thằn lằn sương đang canh gác ở vùng biên giới, vậy nên tôi chưa dịch chuyển đến ngay thị trấn chỗ Eva vội.

Cứ ngỡ đi bộ trên tuyết sẽ rất vui, nhưng tôi đã sai lầm rồi.

Tuyết thì được dẹp gọn sang hai bên đường, chúng chất thành ụ cao như mấy bức tường vậy, tạo cho người ta cảm giác chẳng khác gì một con đường bí bách vậy. Bọn họ làm việc này mỗi ngày ư?

Chắc thế rồi. Nếu không, đường đi sẽ bị tuyết phủ, và có lẽ tôi sẽ bị lạc mất.

Vùng phía Bắc đáng sợ thật.

Nhớ lại chuyến đi tới lãnh thổ quỷ tộc, nơi đó không còn tuyết nữa mà đã biến thành băng, lạnh lắm đấy. Gió thổi cũng dữ dội hơn nhiều. Ít nhất Kaleneon vẫn tốt hơn, chỉ cần xúc đống tuyết đi là đã có thể sống được rồi.

"Có nhiều tuyết thế này chẳng phải rất tuyệt sao? Nếu trộn chúng với nước hoa quả, ta sẽ có một món tráng miệng hoàn hảo-desu yo, Lime" (Mio)

"Nee-san, đúng là đồ lạnh ăn rất ngon trong tiết trời nóng nực, nhưng với cái thời tiết thế này thì..." (Lime)

Tôi, cũng như bao người Nhật khác, đã từng suy nghĩ giống Mio ít nhất một lần.

...Ví dụ như mấy đứa học sinh cấp 1 cấp 2 thích ăn đá bào ấy.

Nhưng vì đã quá mỏi mệt khi phải nhìn cùng một màu trắng xóa, tôi nào có tâm trạng để ăn uống nữa.

Thực tế, đối với những ai phải làm việc trong cái điều kiện như vậy ngày qua ngày, họ chẳng hơi đâu mà nảy ra cái ý tưởng vừa rồi.

"Bình thường sẽ phải bào đá mới ăn được, thế nên ở một nơi tuyết có hàng núi như ở đây, em có thể ăn cho đến khi thỏa mãn thì thôi-desu wa" (Mio)

"Nếu nhét cùng lúc quá nhiều vào miệng, cô sẽ bị đau đầu đấy, Mio. Với cái đà này, chắc viễn cảnh vẫn sẽ không thay đổi gì cho đến thị trấn, chúng ta nên dịch chuyển tới đó luôn cho nhanh" (Makoto)

"Vâng, Waka-sama" (Mio)

"Làm vậy sẽ đỡ hơn-ssu, Boss" (Lime)

Vì lí do nào đó, hai người họ bắt đầu bàn tán về đồ ăn, nhưng có lẽ bên trong, họ cũng nghĩ như tôi. Cả hai đã trả lời ngay lập tức.

Mở một Sương Môn, ba người chúng tôi tốc biến đến thị trấn duy nhất hiện tại ở Kaleneon.

Đích đến là tầng hai của chi nhánh Mạo hiểm Hội của Kaleneon.

Mỗi khi muốn tới thị trấn, chúng tôi hay dịch chuyển đến đây.

"Ah, mọi người là những mạo hiểm giả mới sao?"

"Đồ ngốc! Họ đến từ Thương đoàn Kuzunoha đấy! Vị đại diện Raidou-sama, quý cô hộ tống Mio-sama, và..."

Một nhân viên làm việc ở đây nhầm chúng tôi với mạo hiểm giả.

Nhưng người đứng cạnh cô ấy nhanh chóng sửa sai.

Tôi chưa bao giờ thấy ai nhận nhầm mình cả, có lẽ cô gái này là người mới.

Nhưng rồi, nhân viên vừa mới lên tiếng quở trách bỗng ngừng lời, bởi lẽ đây là lần đầu tiên Lime xuất hiện ở nơi này.

"Tôi là Lime Latte. Tôi chỉ làm việc vặt cho Thương đoàn Kuzunoha thôi. Trước kia tôi cũng từng là một mạo hiểm giả, hai người không cần phải quá trang trọng đâu" (Lime)

"Vậy người ta vẫn được làm nhân viên của Thương đoàn Kuzunoha kể cả khi có tiền sử làm mạo hiểm giả..."

"Cô, im ngay cho tôi"

"Aw... t-tôi xin lỗi mà~"

Cô nhân viên mới đáp trả bằng một phản ứng lệch tông sau lời giới thiệu bản thân của Lime.

Thương đoàn chúng tôi cũng nhận mạo hiểm giả vào làm đấy chứ.

Bị cấp trên mắng lần thứ hai, cô nhân viên gãi gãi đầu và xin lỗi Lime.

"Tôi tới để kiểm tra tình hình thị trấn. Cô có biết Eva và Ruria đang ở đâu không?" (Makoto)

"Vào giờ này... tôi nghĩ cả hai bọn họ đang ở đại sảnh. Gần đây tuyết rơi ngày một nhiều hơn, và cộng thêm cả việc thời tiết đang dần trở lạnh, nhiều khả năng họ đang bận họp"

"Vậy sao, phải công nhận là nhiều tuyết thật đấy" (Makoto)

"Theo tôi được nghe, dọn tuyết tiêu tốn khá nhiều nhân lực và nguồn vốn, dùng phép thuật sẽ tạm thời giải quyết được vấn đề hiện giờ, nhưng... rất dễ để thấy rằng tương lai nó sẽ còn tiếp diễn, vì vậy họ đang bàn đến một phương án xử lí triệt để tận gốc"

"Cô nắm được thông tin đầy đủ đấy chứ" (Makoto)

"Kể cả với Mạo Hiểm Hội chúng tôi, việc thị trấn bị tắc nghẽn bởi tuyết vào mùa đông không phải chuyện khả quan. Nếu đề ra được biện pháp đối phó, chúng tôi cũng không ngại hợp tác. Và dĩ nhiên, cấp trên đều đã đồng thuận"

"Với thị trấn này -không, với cả đất nước này, Mạo Hiểm Hội là một yếu tố quan trọng. Tôi mong từ giờ chúng ta sẽ thân thiết với nhau nhiều hơn" (Makoto)

"Đây cũng vậy"

Cô ấy cúi đầu thật thấp.

Thương đoàn Kuzunoha là bên cung cấp gần như mọi hàng hóa, nhu yếu phẩm cho toàn bộ thị trấn, do đó chúng tôi khá được tôn trọng.

Tôi thì đã quen với cái kiểu đối đãi này rồi.

Có vẻ họ đang bận họp, tôi không nên dùng thông tâm thuật quấy rầy làm gì. Tôi sẽ ngắm nhìn cảnh quan thị trấn trong lúc rảo bước tới tòa nhà đặc biệt lớn đằng kia, một nơi được dùng làm trung tâm hành chính.

"Nguồn cung cấp năng lượng vẫn còn hạn hẹp-ssu ne" (Lime)

"Sẽ là sai lầm nếu mang nơi này ra so sánh với Tsige và Rotsgard đấy, Lime" (Makoto)

"Tôi biết chứ, nhưng sau khi quan sát Hội và tình hình thị trấn, tôi có cảm giác họ còn thiếu rất nhiều thứ" (Lime)

"Thì đúng là vậy mà" (Makoto)

Mặc dù không đến mức như lúc băng qua mấy bức tường bằng tuyết, kể cả khi đang ở trong thị trấn, tôi vẫn cảm thấy một thứ áp lực nhất định, chính xác hơn là, một cảm giác bí bách.

Tưởng chừng như tuyết đang dần chất đống và lặng lẽ bao phủ cả thị trấn vậy.

Dù sao thì môi trường nơi đây cũng rất khác biệt mà.

Hình như vùng đất khi trước Eva và Ruria từng coi là nhà trong quá khứ không có nhiều tuyết đến thế này.

Cũng bởi vì những công trình ở đây được dựng nên bắt nguồn một nửa từ hoàn cảnh riêng của chúng tôi.

Mong là chúng tôi sẽ giúp được việc gì đó.

"Với tình hình thị trấn như bây giờ, chẳng lấy đâu ra đất đai phục phụ cho trồng trọt, đặc biệt là những thứ ngon miệng-desu wa ne. Thay vì gọi là phục hưng, ta nên gọi nơi này là đang trên bờ vực diệt vong thì đúng hơn-desu wa" (Mio)

Mio chả có tí gì gọi là bao dung cả.

"Nói vậy thì hơi quá đấy-ssu, Nee-san. Dù em cũng phải đồng tình với chị" (Lime)

"Eva đang dùng tới một trăm phần trăm sức lực đó thôi" (Makoto)

Lime và tôi có cùng quan điểm với vế sau trong lời nói của Mio.

Ý cô ấy về việc không có đất trồng những thứ ngon miệng chắc là đề cập đến vấn đề thiếu hụt năng lượng.

"Mọi người là...! Raidou-sama, Mio-sama. Tôi rất vinh dự khi được các vị đến thăm"

Sau khi tản bộ một lát, người canh gác tòa nhà xác nhận danh tính của chúng tôi, anh ta vội chỉnh lại tư thế cho ngay ngắn và nói lời chào.

"Tôi chưa kịp liên lạc từ trước, nhưng tôi tới đây để gặp Eva và Ruria. Liệu tôi có thể vào không?" (Makoto)

Nếu họ vẫn đang bận, tôi sẽ dạo quanh thị trấn ngắm nghía thêm tí nữa.

Tôi hỏi khi nghĩ như vậy trong đầu.

"... Ngay bây giờ, có thể họ sẽ cần lắng nghe ý kiến của người đến từ bên ngoài, hoặc ít nhất là vậy. Tôi sẽ dẫn đường cho ngài"

Hình như anh ta đã dùng thông tâm thuật truyền tin đến một ai đó, người lính gác liền mở đường cho chúng tôi.

Người hiện đang túc trực ở đây có lẽ là... Ema hoặc một người bạn của cô ấy.

Không... nhiều khả năng là một hân tộc hoặc bán nhân do chính họ lựa chọn.

Một Orc Cao Nguyên xuất hiện từ phía bên trong và dẫn đường, chúng tôi đi qua phòng họp và dừng lại trước cửa phòng riêng của Eva.

Tôi tưởng họ đang bận họp chứ nhỉ?

Chắc mọi thứ không được suôn sẻ cho lắm.

Chỉ riêng sự hiện diện của tôi có khi đã đủ làm ai đó đau bụng rồi ấy chứ.

"Mời vào"

Khi anh bạn Orc gõ cửa, một giọng nói vọng ra từ phía bên trong.

Giọng của Eva.

Tôi có thể nhận ra sự mỏi mệt qua vài lời ngắn ngủi này.

"Lâu rồi không gặp, Eva. Tôi nghe nói cô đang phải đau đầu vì cái lạnh và thời tiết này" (Makoto)

Kể từ lúc đến Kaleneon, Eva vẫn dùng lối nói trang trọng với người kém tuổi hơn như tôi, một điều mà tôi chẳng ưa nổi.

Trước khi quen với nó, tôi thấy cực kì khó chịu, nhưng giờ tôi nghĩ mình đã có thể ăn nói như bình thường.

"Raidou-sensei" (Eva)

Quan sát Eva mặt đối mặt thế này, tôi biết cô ấy đã mất gần như toàn bộ sức lực.

Nào là trang điểm, đầu tóc, quần áo; những thứ khi trước Eva luôn để ý, giờ thì cô ấy lại đang dần cẩu thả hơn về chúng.

Hồi còn ở Nhật Bản, tôi sẽ không biết quan tâm đến những chuyện như vậy.

Đây là một kĩ năng tôi học được từ khi đặt chân đến thế giới này. Mà tôi cũng chả rõ rốt cuộc nó có tác dụng gì không nữa.

Nhưng dù gì nó vẫn là một kĩ năng tiêu chuẩn mà mọi hân tộc cần phải có.

"Nói thật với thầy... chúng tôi đang thiếu nhân công trầm trọng. Và cả tiền bạc... tiền bạc để huy động mọi người. Chúng tôi đang huấn luyện những pháp sư chuyên về phép dọn tuyết, nhưng đúng là không có gì thuận lợi cả. Có lẽ đây là từ ngữ không nên nói ra... nhưng cái tình cảnh này làm tôi muốn bỏ cuộc quá" (Eva)

"Nếu vậy, có thể rút ra rằng việc khai khẩn và mở rộng đất đai đang gặp trục trặc, đúng chứ?" (Makoto)

"Đúng. Những khu đất trồng sẵn có, chúng tôi đã cho người cày bừa và gieo giống rồi, nhưng cuối cùng lại không thể giữ vững tiến độ đã đặt ra" (Eva)

"Tuyết rơi dày thế kia thì cũng dễ hiểu" (Makoto)

"Tôi nghĩ... còn nhiều phương pháp khác để giải quyết chuyện này. Nhưng vấn đề ở đây là tôi thiếu quá nhiều kiến thức và kinh nghiệm. Cái thời còn làm quý tộc, giá như lúc đó tôi chịu bỏ thời gian học hỏi từ những quý tộc cai quản đất đai khu vực phía Bắc, tình hình có lẽ đã khác. Thật tình, ngày xưa tôi có làm cái gì ra hồn không vậy trời?" (Eva)

Chú tâm vào chuyện đó quá cũng không làm được gì đâu.

Chắc hẳn Eva đã khá chán nản rồi.

Thấy cái cô này lẩm bẩm liên hồi thực sự khiến tôi nổi da gà.

"Kể cả là với Ema và những người khác đã từng tham gia quản lí nơi này đi chăng nữa, với lớp tuyết dày như bây giờ, theo tôi thấy, không cần quá quan trọng việc có kinh nghiệm hay không. Đây mới chỉ là năm thứ nhất thôi, vậy nên ban đầu, tôi nghĩ cô không nên để kế hoạch gây ảnh hưởng đến mình, cứ làm theo phương hướng phù hợp nhất đi" (Makoto)

Vẫn còn tận vài năm nữa để tính toán các bước cần thiết trước khi chúng tôi bắt đầu dính dáng đến các nước bên ngoài.

Sẽ không tốt chút nào nếu cứ hấp tấp.

"Không làm thế được!!" (Eva)

"...Ế?" (Makoto)

Một phản ứng nằm ngoài dự đoán.

Eva bỗng dưng to tiếng.

"Tuổi của tôi không nằm ở cái độ có thể lãng phí hết năm này qua năm khác nữa! Thầy hiểu thời gian quan trọng đến nhường nào với Kaleneon chứ... Raidou-sensei? Tôi xin lỗi vì đã lớn tiếng" (Eva)

"K-Không, đừng để tâm" (Makoto)

Tôi không thể gọi đây là một tình huống bất ngờ nữa, dựa vào cái bầu không khí này, chắc tôi nên tính đến một biện pháp xử lí cho năm nay.

"Ema-san và những người khác đã hỗ trợ tôi rất nhiều. Họ giới thiệu một số giống cây có khả năng sản sinh nhiệt, và trong số đó còn xuất hiện vài loại giống từng được trồng ở Kaleneon, chúng hiện đang phát triển. Tất cả đều lớn rất nhanh, và lượng tuyết quanh đó luôn được dọn dẹp ở một mức chấp nhận được, do vậy, chúng chính là một kho báu vô giá" (Eva)

Tôi mới nghe đến loại cây này lần đầu luôn.

... Không, trong số những hạt giống tôi biết ở vùng đất hoang, Asora và trên thế giới này, tôi nhớ rằng không có loại nào mang đặc tính nóng cả.

Nếu điều này chỉ xảy ra khi thu hoạch, vậy thì hiển nhiên là tôi sẽ không biết gì rồi.

Tôi đã bao giờ tham gia vào việc đồng áng đâu.

Vả lại, cũng không có nhiều người biết những giống cây đặc biệt đó đang trong thời kì sinh trưởng.

Thông tin cơ bản nhất tôi từng nghe qua là mỗi vụ mùa ở Asora đều cần rất nhiều chất dinh dưỡng, và nếu người ta trồng chúng bên ngoài, để chăm sóc được là cả một vấn đề.

Một loại cây sinh nhiệt sao?

Có lẽ nó bắt nguồn từ khí hậu trong vùng đất hoang.

"Tuyết rơi kiểu này thậm chí còn làm chúng ta mất dấu vị trí gieo giống. À, nhưng nếu chỉ làm tan băng, chẳng phải mặt đất sẽ ngấm nước sao?" (Makoto)

Tất nhiên tuyết sẽ không tự dưng mất hút được.

Nhưng nếu chúng tan ra, băng sẽ biến thành nước.

Liệu có thể dùng nó trên đất trồng không nhỉ?

Tôi thì lại liên tưởng đến một cánh đồng lúa nước.

"Về chuyện nguồn cung nước tưới, chúng tôi đã trồng được một giống cây gốc có thể hấp thụ một lượng thích hợp, vậy nên chưa có vấn đề gì. Tất nhiên, mọi người đang lên kế hoạch đào một đường dẫn liên kết với con sông. Có điều..." (Eva)

"Có điều gì?" (Makoto)

"Cứ mỗi lần chúng tôi cho nước chảy qua cái rạch đó, khi đến gần cánh đồng là nó lại đóng băng toàn bộ. Chưa kể, 3 con sông từng chảy xung quanh thị trấn cũng lâm vào tình cảnh tương tự, chúng tôi không có cách nào tận dụng được cả" (Eva)

"..."

Một dòng sông bị đóng băng?

Vì chưa quen với mấy loại khái niệm như vậy, bánh răng trong đầu tôi đã ngừng hoạt động vài giây.

... Biết làm sao được, nếu gặp lạnh thì nước đang chảy sẽ đông cứng là đúng rồi.

Nhớ lại khi trước, những khu cảng của quỷ tộc luôn lâm vào tình trạng không thể sử dụng vào tầm cuối thu cho đến tận mùa xuân, đó là lí do khiến họ phải đảm bảo một nơi có nhiệt độ đủ cao để làm băng tan cho tàu thuyền đi lại.

Nếu biển cũng biến thành cái ngăn đá tủ lạnh, vậy thì mấy con sông có đáng là bao.

"Dường như phần đáy vẫn còn là nước, vì vậy không phải là không thể dùng được. Bằng cách làm tuyết tan, chúng tôi sẽ đảm bảo được đủ nguồn nước phục vụ cho sinh hoạt. Nhưng việc đó lại cần phải huy động thêm lượng nhân sự không cần thiết và sẽ chỉ tổ rắc rối hơn thôi" (Eva)

Eva đặt tay lên trán và cất một tiếng thở nhẹ.

Hiểu rồi. Vậy là cuối cùng họ vẫn đi loanh quanh theo một vòng tròn mà chẳng có tiến triển gì cả.

Thiếu hụt lao động, tuyết rơi và cái lạnh là ba thủ phạm chính.

Nếu chúng tôi chỉ cần trút bỏ gánh nặng chúng gây ra đối với cuộc sống thường nhật của thị trấn, tình hình chắc sẽ dịu đi.

Ví dụ như...

"Nếu có bất kì thứ gì có thể dùng để tham khảo, cái gì cũng được. Tôi luôn sẵn sàng lắng nghe" (Eva)

Oh, khi tôi vừa mới nghĩ đến việc nói ra ý tưởng của mình, Eva liền tạo điều kiện luôn.

"Cô nói rằng nếu xử lí được đống tuyết đang chất đống khắp thị trấn và trên những cánh đồng, cô sẽ có thời gian quan tâm đến những thứ khác, phải chứ?" (Makoto)

"Đúng vậy" (Eva)

"Vậy những con kênh dẫn nước được dùng trong thị trấn, mọi đường cống, toàn bộ mấy thứ thùng, xô, chậu đựng nước... hay là thay đổi cấu trúc mái của từng nhà để trang bị cho chúng chức năng tạo nhiệt? Điều đó sẽ ngăn cản băng tuyết phủ kín xung quanh" (Makoto)

Nếu những nơi bị tuyết phủ có thể tự sản sinh nhiệt, vậy thì vừa làm băng tan, vừa đỡ phải vất vả, một công đôi việc.

Thể nào mặt đất cũng sẽ bị ướt sũng cho mà xem, nhưng xét đến lượng công sức phải bỏ ra, phương án này không thực tế cho lắm.

"Cách đó đã được đem ra thảo luận. Theo lời đề nghị của những người lùn, chúng tôi đã thử qua, nhưng lại không có đủ nguyên liệu sản xuất. Hơn nữa, cũng phải bao gồm cả những ngôi nhà và kênh rạch đã được xây dựng từ trước, chắc chắn sẽ cần đến một quá trình lâu dài, và quy mô thì lại quá lớn. Nó đã không tiến triển như chúng tôi mong đợi" (Eva)

"Ah, thế là cô đã tính đến phương án đó rồi" (Makoto)

"Lúc Raidou-sensei sắp sửa rời đi để bàn công chuyện trong lãnh thổ quỷ tộc, thầy từng nói là thay vì đào đường dẫn nước mưa ở những nơi khó theo dõi, tốt hơn hết là nên xây dựng một hệ thống nước ngầm, phải vậy không?" (Eva)

"Đúng là tôi từng nói điều đó" (Makoto)

"Khi ấy, hội người lùn đã nảy ra một ý tưởng. Nếu giảm xuống nhiệt độ nhất định, ta sẽ thu được một loại vật liệu được dùng trong làm gốm, có tác dụng sinh nhiệt và không bị đóng băng. Hiện nó đang được áp dụng để lợp mái và làm vật liệu xây dựng. Nhưng do là quá trình sản xuất chưa thể bắt kịp, nó sẽ cho thấy công dụng vào năm sau" (Eva)

Nói cách khác, đó không phải một giải pháp khả thi.

Và họ còn tính luôn kế hoạch cho những năm tới và bắt đầu chuẩn bị rồi.

Tôi đã thực sự đánh giá thấp những người này.

Không hổ danh là các già lùn dày dạn kinh nghiệm.

Tôi vẫn chưa mang nhiều người tới đây đâu, nhưng chỉ với số lượng ít ỏi hiện giờ, họ đang làm hết sức mình.

Fuh~, có lẽ tôi nên suy nghĩ đến việc tuyển thêm người lùn từ Lorel thôi, dù sao cũng tội cho họ.

Một phần cũng bởi bản thân môi trường nơi đây bao gồm khá nhiều núi lửa.

...

Núi lửa?

Nhắc đến núi lửa, có nhiều loại quặng... không, chưa hết đâu... cái mùi của lưu huỳnh... Đúng rồi!

Suối nước nóng!

Phải, không liên quan đến môi trường sống của người lùn hay khoáng thạch.

Chính là nó!

Những kỉ niệm trong chuyến du lịch cùng gia đình bỗng hiện lên thật sống động trong tôi.

"Suối nước nóng!" (Makoto)

Tôi theo bản năng la lớn lên.

Nhưng nó đã đến với tôi.

À không, tôi đã nhớ lại về nó.

"Suối nước nóng? Nếu tôi không lầm, đó là một từ địa phương ở Lorel. Nước ấm trào ra từ lòng đất, theo tôi nó mang nghĩa như vậy..." (Eva)

Có vẻ Eva đã biết tới khái niệm này, từ ngữ của cô ấy chưa thật sự chắc chắn, nhưng Eva vẫn nói ra.

Lầm rồi nhé.

Không thể miêu tả suối nước nóng chỉ bằng mấy lời lẽ đơn giản như thế được.

Bạn có thể ngâm mình vào đó, nếu thích, bạn vốc lên uống cũng không sao cả.

Linh hồn của người dân Nhật Bản thích tắm táp... nhưng giờ cứ để chuyện đó sang một bên đã.

"Thật sự mà nói, tôi thấy khá phức tạp khi mọi người chỉ coi nó là nước ấm đơn thuần, nhưng đúng là nó đấy" (Makoto)

"Suối nước nóng thì có gì đặc sắc? Đừng bảo tôi, ý thầy là suối nước nóng cũng có ở Kaleneon này đấy?" (Eva)

"Có thể lắm. Nhưng thứ tôi đang nghĩ tới là cách chúng ta tận dụng nguồn nước đó" (Makoto)

"Ehm... suối nước nóng chỉ xuất hiện ở những nơi có nhiệt độ cao. Và kể cả là Kaleneon trong thời kì thịnh vượng, tôi chưa bao giờ nghe đến điều này, vậy nên dù thấy có đột ngột nhắc đến cách sử dụng nó..." (Eva)

Eva đang bị bối rối.

"Cả những nơi với khí hậu lạnh cũng có suối nước nóng. Hồi trước khi tôi đến một nơi tương tự, lúc đó đang là mùa đông, và họ tận dụng nó làm một cách hiệu quả để làm tan tuyết. Dù sao nước trong đó cũng luôn giữ được nhiệt độ quanh năm" (Makoto)

"...Ý thầy là ở một nơi đủ lạnh để tuyết rơi và còn đóng băng, thế mà họ vẫn tạo ra được nguồn nước ấm đến mức có cả hơi nước, suốt cả năm ư?" (Eva)

Oh, ánh nhìn của cô ấy mang đầy sự nghi ngờ.

Theo tôi được biết, suối nước nóng không xuất hiện dựa vào nhiệt độ trong từng khu vực.

Nơi này không giống vậy sao?

Hay là tôi nên tới thăm Lorel một lần cho chắc nhỉ?

"Phải đấy. Tôi nghĩ sẽ càng tốt nếu ta có một nguồn nước với nhiệt độ cao ở một nơi đầy tuyết như thế này. Ít nhất nó cũng sẽ giúp giải quyết vấn đề nhân sự, đúng chứ?" (Makoto)

"Đúng, nhưng chỉ khi điều đó trở thành hiện thực thôi. Mạo Hiểm Hội đã đăng rất nhiều yêu cầu dọn dẹp tuyết, đến nỗi rất khó để tìm thấy các yêu cầu khác" (Eva)

"Mấy chỗ như phần mái nhà thì tôi chưa nghĩ được gì, nhưng với những khu phố chính và kênh rạch phục vụ tưới tiêu, chắc chắn nó sẽ giải quyết được vấn đề" (Makoto)

Càng ngẫm nghĩ, tôi càng nhận ra độ hữu dụng nó có thể đem lại.

Cảm ơn nhé, khu du lịch suối nước nóng mà tôi đã quên mất tên.

"Vậy tức là, Raidou-sensei muốn nói rằng chúng tôi nên tìm kiếm suối nước nóng trong hoàn cảnh này ư?" (Eva)

Biểu hiện của Eva, người đang ngồi đối diện tôi, như đang ngụ ý rằng: "việc đó quá vô lí".

Cô nghĩ tôi là loại người thích phun bừa ra mấy thứ vô lí sao hả?

Tự nhiên tôi cảm thấy hơi nản lòng.

Tìm kiếm suối nước nóng, chúng tôi hoàn toàn đủ khả năng làm được. Và với điều đó làm khởi điểm, cả thị trấn sẽ tiếp tục phát triển.

"Không, cứ để chúng tôi lo. Vả lại, cô còn phải quản lí việc xây dựng nữa mà. Với tình hình thị trấn như bây giờ, cô sẽ không thể làm được đâu. Điểm quan trọng là phải có được một nguồn nước ấm, thế nên trong khoảng thời gian cấp bách này, nếu chỉ cần trụ vững trước hoàn cảnh, tôi thấy phương án này khá hữu dụng" (Makoto)

"... Nhưng tìm đâu ra nước ấm bây giờ?" (Eva)

"Tôi đã có sẵn một kế hoạch hoàn hảo cho việc đó rồi. Nếu cô giao lại cho chúng tôi, nó sẽ bắt đầu vào ngày mai hoặc ngày kia. Nhưng cũng cần một mức giá thích hợp" (Makoto)

"Nếu nhận được sự trợ giúp từ Thương đoàn Kuzunoha, gánh nặng của bên này sẽ giảm đi, tôi sẽ lo chuyện tiền nong, nhưng... không, tôi hiểu. Vẫn còn nhiều việc cần đến bàn tay của tôi, vì vậy tôi sẽ tin tưởng Raidou-sensei. Câu chuyện kể về sensei dẫn dắt Thương đoàn Kuzunoha tái chiếm đất nước này đã trở nên khá nổi tiếng ở các quán rượu rồi đấy" (Eva)

"...Thêm một yêu cầu nữa, tôi muốn cô tìm cách giảm thiểu những lời bán tán như vậy về thương đoàn và tôi" (Makoto)

"Thầy nên cảm thấy tự hào đi chứ" (Eva)

"Tim tôi vẫn chưa sẵn sàng cho vụ đó" (Makoto)

Nếu tôi cứ để chúng tự do lan truyền mà không nhúng tay vào, chắc chắn nó sẽ nghiễm nhiên biến thành nguyên nhân thành lập của Kaleneon mất.

Tôi nhờ cô lo liệu việc đính chính lại đấy. Xin hãy che giấu sự thật bằng mấy thứ kiểu như: "Hai người con gái của gia tộc mất tích từ lâu, Eva và Ruria, đã vươn lên khỏi nghịch cảnh và mang đến một phép màu".

CHƯƠNG 215:THẤT BẠI LÀ MẸ THÀNH CÔNG.

Được, bắt đầu thôi nào.

Kế hoạch suối nước nóng tại đất nước tuyết phủ -khoan đã, một bước lớn giúp phục hưng Kaleneon mới đúng chứ.

Để đề phòng, tôi đã dành thời gian nghiên cứu về suối nước nóng ở Lorel và tìm hiểu thêm những nơi có khả năng xuất hiện mạch nước ngầm.

Nếu tôi tìm kiếm mấy chỗ tương tự ở Kaleneon và đào một cái lỗ ngay đó, nước sẽ tự động trào ra thôi.

Đồng hành cùng tôi là một vị khách không ngờ tới, vì vậy sẽ chỉ còn là vấn đề thời gian trước khi việc này hoàn thành.

"Fuhahaha, lạnh quá nhỉ! Nó làm tê cóng toàn thân thể, phải không Waka-sama?"

Anh ta vẫn còn cười được, trông vậy tôi chẳng biết rốt cuộc anh ta đang rét đến mức nào nữa.

Vị khách đặc biệt số 1, Hải Vương Serwhale-san đang tràn đầy sức sống, kể cả là trong cơn bão tuyết này.

Hình như trước đây anh ta đã từng trải nghiệm khí hậu phương Bắc rồi, cái lạnh này không là gì với anh ta cả.

Tôi đã nghĩ thế, nhưng...

"Bất khả thi. Trong cái lạnh này là bất khả thi. Tôi không thể đi được nữa; tôi chẳng cảm thấy gì cả. Tôi đang chết dần~uuh"

Trái ngược với Serwhale-san gần như đang khỏa thân, cô gái đó đang quấn mình trong nhiều lớp quần áo, thế nhưng vẫn ngồi bệt xuống đất và run rẩy như mèo gặp nước.

Tôi tưởng tộc của họ quen sống ở phương Bắc mà nhỉ?

"Levi, cô đang phóng đại quá đấy. Mấy người toàn sống trên biển vào mùa đông cơ mà, vậy thì cái lạnh ở đây cũng đâu phải chuyện khó khăn gì" (Makoto)

Nếu người bình thường cứ nhảy ùm xuống nước biển mùa đông, cơ thể họ sẽ không chịu được.

Cô gái này đã quen với môi trường đó rồi, vậy nên với tôi, việc Levi cảm thấy lạnh trên đất liền thật sự kì lạ.

"Waka-sama, thứ lỗi cho tôi vì đã xen ngang, nhưng nơi này tương đối lạnh lẽo. Hơn nữa, gió thổi cũng rất mạnh. Tôi nghĩ kiểu thời tiết thế này khắc nghiệt với hầu hết các chủng tộc vùng biển" (Serwhale)

Serwhale-san nói hộ cho Levi.

Thật sao?

Tôi liền quay sang nhìn Levi, và như thể muốn bác bỏ hoàn toàn quan điểm của tôi, cô ấy gật đầu lên xuống.

Eh?

"Vậy à? Tôi nghĩ các tộc sống ở phía Bắc có thể chịu được cái lạnh chứ. Và khi tôi nói ở đó sẽ xuất hiện những mamono mạnh mẽ, Levi-san, chính cô đã bảo muốn đi cùng còn gì" (Makoto)

Lúc bắt đầu bàn đến vụ suối nước nóng, tôi đã đến Lorel xem thử, rồi sau đó, tôi quay về Asora, nơi tôi tình cờ gặp các Hải Vương và vài tộc khác mới đến thị trấn, thế là cả hội cứ thao thao bất tuyệt về chủ đề suối nước nóng.

Trong lúc thảo luận, Serwhale-san nói rằng tồn tại một nơi với nhiệt độ cao sinh ra từ núi lửa ngầm hay đại loại vậy, và thế là họ đi cùng tôi đến Kaleneon.

Anh ta cũng nhắc đến rằng trong số các Hải Vương, có những người còn "tắm" trong nước nóng nữa.

Tắm khi đã ngâm toàn bộ người xuống nước, tôi không hiểu cái cảm giác đó ra làm sao cả.

Có vẻ tộc nhân Scylla hiếu chiến, Levi, tỏ ra quan tâm về các mamono thuộc khu vực đại hàn, vì vậy cô ấy đã đi cùng chúng tôi, nhưng... mới hồi nãy còn khí thế nhất nhóm lúc rời khỏi Asora, thế mà bây giờ lại thành ra đứa kém tắm nhất. Nguyên nhân là do không chịu được lạnh.

"Không thể đâu~ Đánh nhau ở chỗ này chả khác nào tự sát cả. Tôi muốn quay về. Cho tôi về nhà đi, Waka-sama~" (Levi)

Đúng thật rắc rối mà.

Tôi đưa Levi đang run rẩy trong tấm chăn về Asora.

Hm, tôi vừa tìm ra được một điểm yếu bất ngờ đấy nhỉ.

"Nếu chỉ thiếu tập luyện thêm chút nữa, có khi tôi cũng trở nên như thế rồi. Nếu phải chiến đấu trên lãnh thổ phương Bắc, nơi đó sẽ trở nên rất nguy hiểm. Tôi đã có được một trải nghiệm quý báu" (Serwhale)

Serwhale-san chưa có vẻ gì là muốn quay về.

Thật sự thì, anh ta trông khá ổn đấy chứ.

"Giờ thì, đi thôi" (Makoto)

Tiếp tục công cuộc tìm kiếm suối nước nóng, tôi lên tiếng.

Nhưng Serwhale-san lại nhìn tôi rồi gật đầu như đang thầm ngưỡng mộ.

"... Ehm, có chuyện gì sao?" (Makoto)

"Không, tôi chỉ thấy ấn tượng thôi. Quả không hổ danh là chủ nhân. Ngay cả trong cái thời tiết lạnh lẽo này, ngài vẫn có thể đi lại như bình thường" (Serwhale)

"Serwhale-san cũng vậy thôi, tôi thấy anh khác hẳn với Levi" (Makoto)

"Tôi ạ? Thiên nhiên đã ban tặng cho những loài sống dưới nước khả năng điều chỉnh nhiệt độ cơ thể. Nhưng Waka-sama thì lại khác. Mặc dù ngài không thể sống được trong nước, ngài vẫn di chuyển được tự do, còn trên đất liền, dù nóng hay lạnh, ngài không bao giờ phải quan tâm đến mấy thứ đó. Hơn nữa, nếu kẻ thù bay trên trời, ngài biết cách vươn tận lên chỗ chúng. Hiện giờ ngài đã là bất khả chiến bại rồi; cùng với khả năng ứng phó với mọi loại địa hình" (Serwhale)

Đất, trời và biển; tôi đã đạt cấp S khi phải đối phó với chúng.

Mà khoan đã.

Nói đến khả năng ứng phó với địa hình, sao tôi lại có cảm giác mình đang bị đối xử như một thứ vũ khí di động thế nhỉ?

"Tôi toàn ép buộc bản thân dùng đến phép thuật" (Makoto)

"Nếu là Waka-sama, chắc chắn sẽ có lúc ngài rảo bước trên những vì sao. Hải Vương chúng tôi luôn truyền tai nhau một truyền thuyết kể rằng, nếu bạn luyện tập không ngừng nghỉ, bạn sẽ trở thành vị anh hùng của những vì sao xa" (Serwhale)

Serwhale-san trả lời tôi bằng một giọng như đang trêu đùa.

Serwhale-san, đúng là một người đáng sợ.

"Ahaha, nhưng tôi cũng ngạc nhiên lắm đấy. Không ngờ một tộc sống trên biển lại không chịu được cái lạnh" (Makoto)

Trong khi trèo lên một ngọn núi ở Kaleneon mà tôi đã từng xem qua một số lần, hai chúng tôi giết thời gian bằng mấy chuyện tầm phào.

Dù không quá cao, nhưng đây là một ngọn núi lửa.

Nó cũng tương tự khoảng không dưới lòng đất ở khu suối nước nóng Lorel, bao gồm dung nham và các mạch nước ngầm, có thể tôi sẽ tìm được vài thứ tại đây.

"Fumu... không chỉ trong cái lạnh đâu ạ. Những sinh vật sống dưới nước sẽ suy yếu trước sự thay đổi nhiệt độ cơ bản" (Serwhale)

"Vậy sao?" (Makoto)

"Trông bề ngoài thì đúng là nước biển mùa đông rất lạnh, nhưng sự thật là nhiệt độ dưới nước luôn cao hơn bề mặt. Hoặc chẳng hạn như khi người ta thích vui chơi ở sông, biển vào mùa hè, lúc đó nhiệt độ trong nước lại thấp hơn môi trường bên ngoài. Như vậy, ta có thể rút ra rằng sự thay đổi nhiệt độ dưới nước tương đối ổn định, khoảng cách giữa hai thái cực nhiệt độ thường không quá lớn" (Serwhale)

"... Đúng là thế" (Makoto)

Serwhale-san lấy một ví dụ để dễ tưởng tượng hơn.

Theo tôi, thay vì đi sâu vào giải thích chi tiết, anh ta đang diễn giải theo một cách tổng thể.

"Cũng giống với dòng sông băng lúc nãy ngài đã thấy. Ẩn bên dưới, nước vẫn đang chảy bình thường. Phía bề mặt là nơi nước tiếp xúc với không khí nên mới đóng băng, nhưng ở dưới đáy, lũ cá và các sinh vật khác vẫn tiếp tục cuộc sống của chúng. Và dĩ nhiên, dưới đó ấm hơn nhiều chỗ chúng ta đang đứng" (Serwhale)

"Bất kể là đã từng sống dưới biển hay phía Bắc, điều đó không có nghĩa các sinh vật đã hoàn toàn thích nghi với khí hậu của vùng đất này. Vậy ý anh là nhiệt độ dưới nước dễ duy trì sự sống hơn sao?" (Makoto)

"Vâng. Bề mặt sông bị bao phủ bởi một lớp băng rất dày; mấy ngọn núi sẽ chìm trong màu trắng, bão tuyết cũng sẽ không dứt. Ở một nơi như thế, đây không phải môi trường các loài sống dưới nước chịu đựng được. Và thực tế, những tộc ngoài biển tham gia vào hệ thống phân cấp của Asora đều phải ra sức đối đầu với thủy và hỏa ma pháp suốt ngày" (Serwhale)

Ngay bên trong môi trường nước à.

Tôi vừa học được một kiến thức có ích.

"Cảm ơn vì bài học đó. Trước đây tôi luôn coi nhẹ vấn đề này, nghĩ rằng cứ sống dưới nước thì các anh sẽ không sao. À, tới nơi rồi đây. Serwhale-san, anh thấy gì chưa?" (Makoto)

"Không hề bị lạc đường khi di chuyển trong cái tầm nhìn hạn hẹp này, đúng là Waka-sama có khác. Xin đợi một lát. Hm, tôi cảm thấy một dòng nước đang chảy ngay dưới chân" (Serwhale)

Các Hải Vương mà lại không biết về chuyện này cũng hơi tiếc thật, nhưng tôi vẫn thấy vui vì chí ít còn một tộc biết đến sự tồn tại của suối nước nóng.

Chắc là do những tộc dưới nước nghĩ nơi đây quá nguy hiểm nên không muốn bén mảng đến gần, vì vậy khá là dễ hiểu khi họ chưa từng nghe nói đến núi lửa ngầm hoặc suối nước nóng.

Những tộc sống ở vùng bờ biển cũng không ngoại lệ.

Có lẽ các người lùn đã biết từ lâu rồi, nhưng họ chẳng có vẻ gì là muốn dùng chúng để tắm cả.

Dù sao đi nữa, tôi đã nhận được thông tin từ Serwhale-san.

Giờ chỉ còn việc đào sâu xuống lòng đất thôi.

"Được, thử đào xem sao. Ah, ta có khách kìa" (Makoto)

"Thật tình. Giá như Levi chịu được thêm chút nữa thì... không, với cái tình trạng như thế, chắc cô ấy cũng không còn sức để vung tay vung chân nữa" (Serwhale)

Serwhale-san cười một cách khó khăn.

Và rồi, anh ta chầm chậm thủ thế.

Anh ta chĩa cây đinh ba dài hơn cơ thể mình về phía trước.

Số kẻ địch là 3.

Thử thách suối nước nóng đang đón đợi ngay trước mắt, tôi tiện tay xử chúng luôn cũng được.

Nói là thế thôi chứ với cái loại địch như lũ kia, tôi không cần phải lôi cây Azusa ra bắn đâu.

Có vẻ chúng chỉ là mấy con mamono vặt vãnh sống trên ngọn núi này.

Dùng Brid cho nhanh nhỉ.

"Waka-sama, để chúng cho tôi" (Serwhale)

Hình như Serwhale san đã đoán ra ý định của tôi và bảo tôi đừng manh động.

Thôi được, anh ta cũng chẳng thua được đâu, cứ để yên đi.

Khi tôi ngắt mấy quả Brid, anh ta cảm ơn tôi.

Giờ tôi nên tập trung đào thì hơn.

Tôi lấy ra vài thứ dụng cụ do các già lùn chế tạo.

"Nếu bọn bay định ẩn thân, lần sau làm kĩ lưỡng hơn đi!" (Serwhale)

Con quái thú lông trắng nhô đầu ra khỏi tuyết rồi lại rụt vào trong nhằm ngụy trang, ngay lập tức biến thành nhiều mảnh.

Nói là ngụy trang, đúng hơn là nó chỉ chui vào trong tuyết thôi, nhưng... với anh bạn cá voi kia thì đây chỉ là chuyện nhỏ.

Những giọt máu xanh và mấy miếng thịt rơi tán loạn dưới đất.

Nó vừa định lao tới rồi húc bằng đầu.

Mặc dù không có sừng, cú húc đó vẫn rất uy lực đấy.

Con mamono kia chẳng còn lại dấu vết gì.

Kế đến, Serwhale-san đâm cây đinh ba về bên phải.

Nãy anh ta nói tầm nhìn quá thấp, thế mà vẫn biết rõ kẻ địch ở đâu.

Cây đinh ba xuyên thẳng vào người con mamono dạng chim đang dùng mỏ lao đến.

Bị thọc từ đầu đến ngang cánh, con chim bự chảng đó nổ tung từ bên trong, số phận của nó cũng như con đầu tiên.

Đơn giản và mạnh mẽ.

Con còn lại bỏ mặc anh ta và lao đến chỗ tôi.

Nó nhanh thật đấy.

Cái cách di chuyển đó, rắn à?

"Ngạo mạn quá nhỉ!" (Serwhale)

Con rắn bỗng ngừng động đậy.

Ah, chỗ hình như là đuôi nó đã bị găm xuống bởi cây đinh ba.

Và rồi, tôi nghĩ mình đã nghe thấy tiếng gì đó gây rung lắc mặt đất...

Cạnh con rắn xuất hiện một con cá voi.

"Hah!"

Trước tiên anh ta nghiền nát cái đầu con rắn đang ngoe nguẩy.

Serwhale-san, kể cả khi đã tạm thời tuột mất vũ khí, anh ta vẫn không hề hấn gì.

"Xuất sắc" (Makoto)

"Không, như dự đoán, mỗi khi ở trên cạn và lại còn dưới trời lạnh, chuyển động và giác quan của tôi trở nên trì trệ hơn. Tôi cần phải cố gắng luyện tập nhiều hơn nữa" (Serwhale)

Thế mà vẫn gọi là trì trệ sao?

Tôi lại nghĩ đó là một màn hủy diệt hoàn toàn.

Lũ mamono quanh khu vực này cũng tương đối mạnh, nhưng chúng không là gì trước tộc Hải Vương.

"Ra vậy. Tôi bắt đầu đào đây, nhờ anh để ý xung quanh nh-nhéééééé?!" (Makoto)

Một ngọn thương với cấu tạo dạng xoắn ốc.

Thật ra, chỉ có mỗi phần đỉnh được làm theo dạng một mũi khoan.

Dùng ngọn thương được đưa cho từ trước, tôi hướng thẳng phần đầu xuống đất, và ngay sau khi truyền ma lực vào... nó đột nhiên xoay tít mù!

Tôi biết công dụng của nó là một cái khoan dựa vào hình dạng, nhưng tôi tưởng chỉ có phần đỉnh mới xoay thôi chứ!

Cái tay cầm cũng đang quay, thế là nó kéo theo cả tôi luôn!!

"Waka-sama?!" (Serwhale)

"Tôi không saooooooo~ chắc thế!" (Makoto)

Tôi chỉ cần thả tay ra là nó sẽ ngừng lại.

Tâm trí tôi hiểu điều đó, nhưng vì tác động của lực li tâm, tôi có cảm giác mình đang bị ngoại lực hút vào, và người tôi theo phản xạ nắm chặt tay cầm.

Tôi không thể nghĩ ra cách giải thích cho hành động của mình được.

Vì lí do nào đó, tôi vẫn đang giữ nguyên nó trong tay.

Ngoài ra, chừng nào không chỉ mỗi phần mũi khoan là đang xoay, tôi chợt nghĩ rằng dùng vũ lực sẽ làm công cụ này vỡ tan tành.

"U-Uwaa!"

Mũi khoan từng bước đâm sâu xuống đất, tạo ra một cơn rung lắc không hề nhẹ, nó tiếp tục tăng tốc và thụt dần, thụt dần.

Tôi không còn nghe thấy tiếng gọi của Serwhale-san nữa.

Kích hoạt giáp ma lực để cản đống đất đá đang liên tục bắn vào người, cái khoan vẫn đào ngày một sâu với tốc độ kinh hoàng.

Bên cạnh tầm mắt đang xoay vòng vòng của tôi, chưa có vấn đề nào phát sinh, nhưng tất nhiên không thể để nó khoan mãi được.

Tôi gồng lên một chút và thả tay ra.

Ngọn thương xoay thêm vài giây rồi dừng hẳn khi tôi lấy lại thăng bằng. Nó dừng hoạt động, cắm chặt xuống đất.

Sức "cuốn hút" của thứ dụng cụ này phải công nhận là rất tuyệt vời.

Trước hết, tôi thử nhìn lên trên xem thế nào.

"Mình đã khoan khá sâu rồi~ Nếu vẫn không thành công, vị trí này là một lựa chọn sai lầm" (Makoto)

Nó đã vượt xa độ sâu dự kiến.

Nhưng lúc dùng cảm quan bằng [Sakai], đáng nhẽ tôi phải lao xuống nước ngay trước khi đạt tới độ sâu này mới đúng.

"Có khi nào, mình đi trệch rồi ư? Cũng có thể. Mình không biết chuyện gì đã xảy ra trong lúc đào, nhiều khả năng phương hướng đã bị thay đổi đột ngột" (Makoto)

Trong cái không gian ẩm thấp và tù túng này, tôi liên tưởng ra rất nhiều viễn cảnh khác nhau.

Dĩ nhiên, tôi đã quyết định sẽ bảo họ điều chỉnh lại ngọn thương, để làm sao chỉ có phần đỉnh là tự xoay được.

"Ra khỏi đây thôi. Nếu tạo ra một bề mặt đủ lớn để đứng lên, mình sẽ nhảy ra được... Đợi đã, không khí ẩm thấp? Ướt át?" (Makoto)

Ah.

Khi nhìn lên trên, tôi bỗng nhận ra.

Rằng đây là vị trí đúng, nhưng nơi tôi đang đứng thì không khả quan cho lắm.

Như thể muốn trả lời tôi, lớp đất phía bên trái dần phình ra, trông khá mất tự nhiên.

Ngay tức khắc, nó vỡ vụn.

Một lượng lớn nước – không, nước sôi, dội thẳng vào tôi.

"Nguy hiểm thật. Nhiệt độ của nó cao phết đấy. Sẽ rất khó nếu muốn tắm trong tình trạng hiện tại. May mà mình có lớp giáp này" (Makoto)

Nước sôi sùng sục dần tràn ngập khoảng không.

Tôi thả cơ thể trôi theo dòng nước và cứ để nó đưa đi.

Nếu trực tiếp ngâm mình vào đó, chắc tôi đã bị bỏng rồi, mà có khi đang ở giữa ranh giới sống và chết cũng nên. Thật sự phải cảm tạ khả năng của mình, tôi thấy nhẹ nhõm vì bước đầu kế hoạch đã thành công.

Tôi liền nhảy ra khỏi dòng nước và hạ cánh an toàn.

"... Thật không ngờ... ngài đã làm được ngay trong lần đầu tiên... tôi đã thực sự bị thuyết phục. Vậy ra nước nóng tồn tại ở cả những nơi thế này sao? Mừng ngài trở lại, Waka-sama" (Serwhale)

"Không phải nước đơn thuần đâu, suối nước nóng đấy. Nơi này có nhiều nước nóng hơn tôi nghĩ. Làm một đường dẫn sẽ khó đây" (Makoto)

"Nếu không quá vội vàng, ngài nên để chúng tụ tập hết vào một chỗ. Do là nguồn nước cách khá xa thị trấn, chúng ta tạm thời cứ để thế này thì hơn. Dù gì nó cũng không giao thoa với mấy con sông hoặc trào ra xung quanh" (Serwhale)

"Tôi hiểu rồi. Anh đã làm sẵn một nơi cho nó chảy vào. Cảm ơn" (Makoto)

Lúc đi kiểm tra, trước mắt tôi là một vùng trũng hình cái bát nằm phía dưới.

Nước sôi đang dần chảy vào đó.

"Waka-sama đang lo việc đào bới, vậy nên để dự phòng, tôi nghĩ mình nên chuẩn bị. May thay, đất đá ở đây khá mềm, chỉ cần vài cú là xong" (Serwhale)

Ý anh là dùng nắm đấm à, hay là đầu?

Cái cách diễn giải của anh ta không hề giống với việc dùng đến vũ khí, nhưng tôi thấy hơi sợ nên đã không hỏi thêm.

Như tôi nghĩ, Serwhale-san không cần dùng đến mấy cây thương hay giáo nào cả.

Tuy còn cách một khoảng so với thị trấn, nhưng tôi cũng đã có được suối nước nóng rồi.

Sau này họ sẽ bắt đầu công đoạn xây dựng, vậy là trong tương lai, nơi đây sẽ được coi là suối nước nóng số 1 của Kaleneon.

Còn bây giờ, về thị trấn nào...

Trong cơn bão tuyết vẫn chưa dứt, tôi mở một cánh cổng sương mù nối với thị trấn, đồng thời ngẫm nghĩ cách làm tuyết tan bằng dòng nước nóng.

◇◆◇◆◇◆◇◆

Một vùng ngoại ô trên lãnh thổ Kaleneon.

Tại một cánh đồng băng chẳng có lấy chút dấu hiệu sự sống, những người đang đứng đó thảo luận bao gồm Serwhale-san, một số người lùn, Eva và tôi.

Ruria bị cảm lạnh nên không đến được.

Phải nói là gần đây tôi hay chọn sai thời điểm và ít khi gặp được Ruria.

Mio và Shiki đã trò chuyện khá nhiều về cô ấy.

Vấn đề lần này không nhất thiết cô ấy phải có mặt, vì vậy tôi đã gửi thuốc cho Eva-san.

"Uhm, thầy vừa nói gì cơ?"

"Tôi nói là đã tìm ra một suối nước nóng đúng nghĩa. Việc xây dựng chưa thể khai triển ngay, nhưng tôi đã đào thành công, trên núi lúc này đang tuôn trào nước nóng đấy" (Makoto)

"Uhm, thầy đã cất công leo lên một ngọn núi với bão tuyết dữ dội và còn đào được một cái hố ư?" (Eva)

"Phải. Eva, chính cô là người đã nói tôi được phép làm bất cứ điều gì trên đó, một phần cũng vì chưa có ai sống, và cũng cách xa thị trấn, đúng chứ?" (Makoto)

"Đúng thế, nhưng đi đào hố ở một nơi đầy rẫy mamono và hoàn thành nhiệm vụ trong cùng một ngày. Cái đó..." (Eva)

"Bọn mamono không kém thông minh như cô nghĩ đâu, Eva-dono. Hầu hết những anh bạn trên đó đều nhận ra khả năng của mình và ẩn nấp. Có vài con đã tấn công chúng tôi, chẳng biết là do đói hay ngu ngốc nữa, nhưng không có vấn đề nào đáng kể" (Serwhale)

Serwhale-san liền trả lời Eva.

Hai người họ đã được giới thiệu với nhau rồi.

Eva-san đã quyết định không để tâm đến bất cứ cái gì đi ra từ Thương đoàn Kuzunoha nữa, cô ấy chỉ chào đón Serwhale-san bằng đôi mắt trống rỗng.

Có lẽ cô ấy nghĩ cá voi phải to hơn thế nhiều, nhỉ?

"Chuyện đó là do... Serwhale-san làm sao?" (Eva)

"Tôi thừa sức để xử lí bọn chúng mà" (Serwhale)

Serwhale-san gật đầu tỏ vẻ đồng tình.

Mấy người lùn ở hai bên thể hiện sự trầm trồ.

"Ấn tượng lắm-ja. Trong cái thời tiết khắc nghiệt như thế, dù sao tầm nhìn cũng quá thấp và bọn mamono hoàn toàn chiếm ưu thế. Theo tôi được nghe, có một sinh vật được gọi là Sư Tử Tuyết, chúng thường ẩn mình trong tuyết và miễn nhiễm tất cả các đòn tấn công vật lí; con Nhạn Băng luôn nhắm vào phần chí mạng của kẻ thù; ngoài ra còn con Độc Nhãn Xà bơi dưới lớp tuyết và không hề gây tiếng động. Núi ở khu vực này chẳng thiếu gì lũ mamono nguy hiểm. Có vẻ hai người đã tới được đích mà không phải chạm trán bọn chúng, nhưng ở một ngọn núi lửa đầy rủi ro, đúng là không dễ dàng chút nào"

"Nếu như đụng phải chúng lần đầu tiên, khi ấy ta sẽ bị dồn vào thế khó. Nhưng tôi phải công nhận anh xứng đáng được phục vụ Waka-sama"

"Tôi rất lấy làm cảm kích. Một phần cũng nhờ vào cây thương mà mọi người đã giao cho tôi. Thật may rằng chúng tôi không phải đối đầu với những kẻ thù đáng sợ như vậy" (Serwhale)

... Tôi nghĩ cả hai chúng tôi đã trực tiếp đụng độ 3 con đó rồi mà.

Đây chỉ là giả định, nhưng theo tôi, mấy anh bạn đó không tìm thấy đối thủ xứng tầm nên đã tự tôn mình lên làm vua vùng núi, và khi tôi đặt chân vào lãnh thổ do chúng cai quản, cả 3 liền lao vào tấn công.

Trước đó [Sakai] đã định vị được hình bóng bọn chúng, trông giống hệt với miêu tả luôn.

Ah, vậy ra cái con lao đến chúng tôi đầu tiên cũng cùng một loài với con sư tử tôi gặp trong lãnh thổ quỷ tộc hử?

Đúng là hồi trước, tôi thấy cơ thể của nó hoàn toàn làm bằng tuyết, và nó còn miễn nhiễm trước mấy loại vũ khí nữa.

Kể cả khi tưởng đã gục rồi, nó vẫn còn đứng lên đánh tiếp được cơ mà.

Tuy rằng đụng phải Serwhale-san là chết không kịp ngáp.

Tôi thầm cầu nguyện cho ba vị vua (có lẽ vậy) của vùng núi đó.

Các người lùn và Serwhale-san đang bàn tán về chủ đề vũ khí và chiến đấu, họ đang hừng hực khí thế.

"Tôi sẽ cố gắng dẫn được nguồn nước về thị trấn nội trong mùa đông này. Còn trước mắt..." (Makoto)

"Vâng"

"Nơi này từng là một hồ chứa đã bị đóng băng và không thể sử dụng, đúng không?" (Makoto)

Tôi chỉ tay vào cánh đồng băng ở ngay trước mặt.

Eva gật đầu.

"Vì cách thị trấn khá xa, việc duy trì nó rất hay bị trì hoãn. Hiện tại chúng tôi chưa tìm ra cách tận dụng vị trí này" (Eva)

"Thế thì tốt quá. Tôi sẽ nung chảy nó ngay bây giờ" (Makoto)

Tôi niệm ra một số quả cầu lửa rồi ném chúng đi.

Như một lẽ tự nhiên, lớp băng vỡ tan, cánh đồng băng dần biến thành một cái ao.

Hừm~, lớn ở mức vừa phải nhỉ.

Tôi nên dùng nơi này để thử nghiệm.

"Nếu ngày nào Waka-sama cũng tới đây, ta không còn phải lo về tuyết rơi nữa. Nếu ngài có thể làm 5-6 lần mỗi ngày thì sẽ rất tuyệt đấy ạ"

Làm thế lâu lắm.

Mỗi lần cũng phải mất đến 30 phút chứ không ít đâu.

"Nếu không có Raidou-sensei, chúng tôi sẽ phải thuê vài pháp sư và mạo hiểm giả, nhưng vẫn cần đến nửa ngày mới xong; còn thầy chỉ cần vài giây. Phù~" (Eva)

Tiếng thở dài của cô làm tôi đau lòng đấy, Eva.

Rồi, chuyển sang bước thứ hai thôi.

Việc đào bới đã diễn ra khá suôn sẻ, mong là lần này cũng vậy.

Tôi lấy ra chiếc nhẫn đỏ rực từ trong túi.

Một chiếc Draupnir chưa hoàn chỉnh đang được các già lùn nghiên cứu.

Gần đây, số lần nó chuyển đỏ nhiều đến mức đã vô tình tích lũy trong chiếc nhẫn.

Ema đã nghĩ ra một cách không tưởng để tiêu hủy chúng, nhưng nếu mọi thứ diễn ra theo ý tôi, tôi dự định sẽ dùng mấy cái nhẫn để biến ý tưởng này thành hiện thực.

"Đó là... một chiếc Draupnir"

Một người lùn nhìn cái nhẫn với vẻ ngạc nhiên và nhíu mày.

Nếu là màu trắng thì không nói, nhưng thông thường chẳng có ai mang một cái màu đỏ bên mình cả.

Eva quan sát tình hình với những cảm giác phức tạp, còn Serwhale-san tỏ ra rất quan tâm.

Tôi khiến cái nhẫn Draupnir trôi nổi lên khỏi lòng bàn tay rồi truyền thêm ma lực vào dung tích của nó.

Cốt là để dùng ma lực kích hoạt chiếc nhẫn.

Bề ngoài trông nó như được làm từ sắt nung trong lò rèn, và được bao phủ bởi một sắc đỏ rực rỡ.

Ngon rồi.

Chắc tôi có thể dùng thứ này làm một dụng cụ tạo nhiệt đây.

"Để phòng khi xảy ra thương tích, hãy chuẩn bị thứ gì đó để bảo vệ bản thân đi. Tôi sẽ che cho Eva; Serwhale-san, nhờ anh lo liệu mấy người lùn" (Makoto)

"...Đã hiểu" (Serwhale)

Vì lí do nào đó, khuôn mặt Serwhale-san trở nên nghiêm túc hẳn, anh ta tập hợp mấy người lùn ra phía sau và đứng đằng trước che chắn.

Tôi bảo vệ Eva-san bằng đôi tay của giáp ma lực.

Bây giờ...

"Tôi làm đây~~~" (Makoto)

"?!!!"

Sự căng thẳng của Serwhala-san đột ngột tăng cao.

Chuyện gì vậy?

Trong đầu nghĩ rằng việc đó hơi kì lạ, tôi thả chiếc nhẫn ánh đỏ xuống cái ao. Với dự đoán của tôi, đây sẽ là nhiệt độ tối thiểu để chống lại cái lạnh.

?!

Cái nhẫn ở tay trái tôi, không hiểu sao, nó tự dưng phóng thích năng lượng và tỏa sáng trong chớp mắt?!

Vừa chạm nhẹ vào mặt nước, nó liền gây ra một âm thanh ầm ĩ.

Tầm nhìn của tôi hoàn toàn bị khói trắng bao phủ, không thấy được gì cả.

Lạ thật.

Theo ước tính của tôi, nước sẽ sôi lên mới phải.

Tôi còn nghĩ nó sẽ bắn tung tóe ra xung quanh một ít.

Nhưng kết quả lại khác một trời một vực so với tưởng tượng.

"Cái quái..." (Makoto)

Một lát sau, cả khu vực chìm trong yên lặng.

Xác nhận sự an toàn của Eva-san, mấy người lùn và Serwhale-san, tôi quay mặt nhìn cái ao.

Bởi luồng hơi nước nhiệt độ cao tỏa ra khắp nơi nóng như gió Lào, tuyết đã tan hết và để lộ ra mặt đất màu nâu.

Nhắc đến cái hồ chứa... phần tường bao xung quanh đã bị mòn đến xơ xác, và lượng nước bên trong đã biến mất tiêu.

Chỉ còn mặt đất dần trào lên một màu đỏ tươi.

Cứ như nham thạch vậy.

Oh?

Hình như tôi cường hóa cái nhẫn hơi quá đà rồi.

Tạm gạt sang một bên phần đùa cợt, tôi vừa mới làm hỏng một phương án có ích cho mùa đông sao?

Mặc dù không biết nguyên nhân gây ra vụ nổ, nhưng nước đã bốc hơi và chỉ còn mỗi cái nhẫn nằm giữa lòng ao.

Nó vẫn còn nguyên vẹn.

Ra vậy, nhiệt độ nó tỏa ra đã làm mặt đất tan chảy.

Tôi thấy cái nhẫn đang trôi lềnh bềnh trên bề mặt dung nham, nhưng...

Xét đến việc thay đổi trạng thái một cách đột ngột, đúng là nó không hề ổn định.

"..."

Nhớ đến Eva, người có sức chiến đấu yếu nhất ở đây, tôi nhìn sang cô ấy một lần nữa.

Quả là người đứng đầu đất nước có khác, trông rất điềm tĩnh.

Miệng Eva chỉ thể hiện bởi một đường thẳng, khuôn mặt không hề để lộ sự kinh ngạc.

"Đáng ra thí nghiệm này không bị nổ tung đâu~ Hahaha" (Makoto)

"..."

Tôi cố cười lên nhằm cho qua cái không khí khó xử này, nhưng chẳng thấy phản ứng nào cả.

Tệ quá. Cô ấy giận rồi sao?

"Dù sao thì, vừa rồi là cái gì vậy?" (Makoto)

"...Nó là một phản ứng khá bình thường khi ngài ném một khối kim loại nhiệt độ cao xuống nước đấy ạ, Waka-sama" (Serwhale)

Tôi lại bị quan niệm thông thường làm cho ngỡ ngàng rồi.

Nhưng cũng có một số loại rau quả ngoài kia có thể sinh nhiệt mà, vô lí vậy.

Serwhale-san trả lời câu hỏi không hướng đến ai của tôi với một vẻ mặt hơi căng thẳng.

...Vậy là anh ta đã đoán trước được chuyện này nên mới đâm ra lo lắng.

"T-Thế à? Hình như anh đã đoán được rồi" (Makoto)

"Lúc nó sắp sửa kích phát, nguồn năng lượng vẫn nằm trong tầm kiểm soát nên tôi cứ nghĩ sẽ không sao, nhưng... may mà tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần" (Serwhale)

Ý là khi nằm trong tay tôi, mọi việc vẫn có thể diễn ra suôn sẻ ư?

Nói một cách ước chừng thì, tôi muốn cái nhẫn tỏa nhiệt cho đến khi hết ma lực, và rồi nước trong hồ sẽ nóng lên.

Cộng với cả mấy đường dẫn sẵn có, mùa đông này mọi người sẽ có nước ấm để dùng, nhưng... lại thành ra thất bại thảm hại thế này đây.

Sự thật là nó đã phá hủy nguyên một cái hồ chứa.

Chúng tôi nên sửa lại nơi này trong lúc thực hiện dự án suối nước nóng.

"Eva, cho tôi xin lỗi nhé. Như cô thấy, lần này đã thất bại rồi. Tôi sẽ tìm cách xây lại cái ao và hỏi thêm về biện pháp ngăn ngừa cái lạnh, thế nên..." (Makoto)

"..."

"...Eva?" (Makoto)

Tình trạng của cô ấy lạ quá.

Chính xác hơn là nãy giờ đôi mắt kia không cử động tí nào.

"Này cô"

Một người lùn tiếp cận Eva rồi dùng phần đỉnh cây búa chạm vào mặt cô ấy.

Dù ông có thấp đi nữa, làm thế với một người phụ nữ rất là thô lỗ đấy.

Đến cả Eva cũng sẽ bực mình cho mà xem.

Nhưng không chỉ giữ biểu hiện như cũ, cô ấy chẳng phản ứng gì luôn.

Eh?

"Dường như cô ấy đã bất tỉnh khi trông thấy vụ nổ vừa rồi. Thậm chí đến chúng ta còn phải bàng hoàng, thế nên chuyện này cũng dễ hiểu" (Serwhale)

Tôi cần phải làm gì đó với Kaleneon.

Mang Eva đến tận đây và làm cô ấy ngất xỉu trước một vụ nổ, chỉ càng làm tình hình trở nên xấu đi; điều đó làm tôi cảm thấy thật tồi tệ.

Chắc hẳn sẽ tốt hơn nếu tôi hỏi thêm Zef về cách quản lí một vùng đất phương Bắc khi tôi gặp lại ông ta.

Dường như quỷ tộc không thực sự chú trọng đến Kaleneon, nhưng ít ra họ vẫn duy trì nó như một tòa pháo đài.

Trông thấy Eva đã bất tỉnh nhân sự trong khi mắt vẫn nhìn về phía trước, tôi nghiêm túc nghĩ về điều đó.

CHƯƠNG 216: QUA LỜI KỂ TỪ ANH BẠN CÁ VOI.

Tôi đã có một cuộc hẹn với Zef vào buổi tối cùng ngày.

Hết lời xin lỗi Eva, người đã thoát khỏi cơn mê sảng, kế đến, nhân dịp này tôi cũng ghé qua thăm Ruria luôn.

Trước lúc trở về Asora, tôi đã bắt liên lạc với Zef thông qua Rona và hẹn gặp ông ấy vào tối nay.

Cái lịch trình của vị vua này linh hoạt phết. < nói éo nghe theo thì anh bem cả vương quốc người ta sao... @@>

Cũng bởi đây là một điều khá bất ngờ hay như bọn họ còn bận rộn quá nhiều việc, nên chẳng có lấy một buổi chiêu đãi nồng hậu, nhưng ngay từ đầu tôi vẫn không mấy để tâm những việc như vậy rồi.

Yêu cầu được đề xuất từ phía tôi, nên hiển nhiên ý định của tôi sẽ ghé thăm thủ đô mà.

Thế nhưng phía họ lại biểu đạt điều gì đó về việc đón tiếp bô lô và ba la, mà hình như bọn họ cố né tránh việc tôi ghé thăm thủ đô hay sao ấy. Cuối cùng, địa điểm được ấn định là chỗ tôi từng gặp Io và Rona hồi mới khởi hành vào trong lãnh thổ quỷ tộc.

Sao lại ra thế này. Dù tôi đã bảo sẽ đến nơi đúng giờ hẹn trong lúc họ chỉ cần chờ đợi thôi. Bọn họ vẫn chưa đặt niềm tin vào tôi hử?

Đây phải chăng là lí do bọn họ muốn lấy nơi ấy - một vị trí giáp ranh địa bàn của chúng tôi - để bàn chuyện sao?

Một Quỷ Vương như Zef, ngay khoảnh khắc tôi hỏi thăm liệu ông có rãnh để trò chuyện chút xíu hay không, chẳng những chính ông ấy sẽ trực tiếp đến gặp tôi, mà còn ngay và luôn trong cùng ngày ấy càng khiến tôi cảm giác như mình không bị đối xử tệ bạc.

Tôi đã nghĩ như vậy...

Mà thôi, nghĩ nhiều chỉ tổ đau não thêm.

Dù sao, có thể biết thêm chút ít thông tin bổ ích về Kaleneon, tôi rất sẳn sàng muốn nghe qua, và dự định cũng sẽ quăng ra câu hỏi tương tự như hồi còn ở Limia.

"Waka, em đã nghe kể lại rồi!"

"Tomoe à. Tôi nghe bảo gần đây cô hay bí mật cùng Shiki làm điều gì đó mỗi khi rãnh rỗi. Rốt cuộc cô đang âm mưu cái gì vậy?" (Makoto)

Dạo gần đây, tôi chỉ thoáng thấy Tomoe trong những bữa ăn thôi, nhưng đột nhiên giờ đây cô ta lại đứng cạnh tôi thế này.

Hiện tại tôi đang có mặt tại công xưởng chế tác của các già lùn nhằm mục đích nhờ bọn họ chỉnh lại cái mũi khoan.

Tomoe đến tận đây bắt chuyện với tôi hẳn là hai người bọn họ đã đi đến kết luận nào đó, hoặc giả lại nghĩ ra chiêu trò gì nữa và muốn có thêm thông tin chăng?

Tôi thật chẳng muốn nghĩ đâu, nhưng cũng có khả năng một điều tồi tệ đã xảy ra.

Một tin tốt lành thì... không bao giờ rồi.

"Oh, em thật biết ơn những kí ức được Thủy Phách lưu giữ lại. Hãy đợi bản báo cáo từ bọn em nha... Nhưng lúc này không cần bàn đến, Waka này!" (Tomoe)

"Hửm..." (Makoto)

Không quan trọng hử?

Cứ tưởng cô nàng đã kiểm tra chúng một cách đầy hứng thú chứ.

"Serwhale bảo rằng Waka đã trèo lên một ngọn núi tuyết ở Kaleneon và đào được một mạch nước ngầm!" (Tomoe)

"Ơ-Ờ, đúng là tôi đã làm vậy. Ta có thể dùng nó như một biện pháp chống lại mùa đông, và tôi cũng đang tính đến việc biến nó thành một điểm du lịch" (Makoto)

"Suối nước nóng, ngăm mình, sức khỏe phục hồi! THIÊN ĐƯỜNG KHOÁI LẠC!" (Tomoe)

"Hơi quá khích rồi đấy, Tomoe à" (Makoto)

"Em muốn dành thời gian đắm mình trong đó" (Tomoe)

Tomoe đột nhiên ngâm nga một giai điệu khá bình yên.

Nhưng điều gì đấy lại đang sôi trào khắp cơ thể cô nàng này.

"Tôi hiểu cảm giác ấy. Nhưng trước hết ta sẽ phải kiểm định những thành phần có trong nước đã, có thể dùng để tắm được hay không... Hơn nữa, phải hoàn thành công cuộc xây dựng trước. Chà, thiết nghĩ phải đến mùa xuân chúng ta mới đạt được vài kết quả khả quan đấy. Với việc nguồn nước chảy trực tiếp từ trong mạch ra, nhiệt độ quá cao để nhảy cả người vào trong đó, nên cần đến một biện pháp hạ bớt nhiệt lượng xuống. Tình huống này, cách nhanh nhất là dẫn thẳng ra mấy con sông. Nhưng nhìn chung, nó vẫn chưa sẵn sàng để chúng ta tắm đâu" (Makoto)

"Nếu chỉ là nước, miễn ấm nóng là ổn rồi. Chưa phải nước sôi sùng sục thì em có thể lo liệu được" (Tomoe)

"Thế cũng chưa ổn. Ngoài ra, dù có thiết lập một khu suối nước nóng như thế trong vội vàng, cũng chỉ mấy người giống cô mới dùng được thôi" (Makoto)

"Uh~, không được sao ạ?" (Tomoe)

"Hãy đợi thêm ít lâu nữa. Nếu thích thú đến thế, hay cô cũng nên đi tìm chúng ở những ngọn núi lửa quanh Asora đi. Nếu làm được, chẳng phải sẽ dễ tập trung nhân lực và xây dựng hơn sao?" (Makoto)

"...Em đã thử rà soát mấy vùng núi lửa ấy rồi, nhưng chẳng có lấy cái nào đủ ổn cả, Waka à. Mỗi lần em đục một cái hố ở những nơi nhiều khả năng, thứ rơi ra chỉ toàn quặng và quặng thôi" (Tomoe)

Không ngờ cô ấy đã cất công đi tìm rồi.

Đúng là Tomoe có khác.

Thật ấn tượng khi cô ấy đã biết một số thông tin nhất định về suối nước nóng, nhưng vừa nghĩ đến mà lại đi tìm luôn thì đúng là ngoài sức tưởng tượng.

Nhưng khó đến vậy sao?

Tôi làm được ngay lần đầu tiên mà.

Hay Asora không tồn tại suối nước nóng?

Tôi nên hỏi thử mọi người xung quanh xem thế nào.

Serwhale-san nói riêng và các Hải Vương nói chung dường như biết rất nhiều điều, vậy có lẽ dưới đáy biển cũng tồn tại thứ tương tự.

Nếu tìm được một chỗ phù hợp, chúng tôi chỉ cần tách lấy nước nóng ra khỏi vùng biển quanh đó và tạo ra một suối nước nóng trên một vùng biển.

... Vấn đề nằm ở chỗ liệu Tomoe có chấp nhận hay không.

Tôi cũng nên hỏi lũ gấu và sói để tham khảo thêm ý kiến.

Không thể bỏ qua khả năng có ai đó đã biết rồi cũng nên.

Ở thế giới trước của tôi, đến cả hươu hoặc khỉ còn đến tắm trong suối nước nóng tự nhiên nữa là.

"Cô muốn thử suối nước nóng nhiều đến nỗi phải đến tận đây ư?" (Makoto)

"Làm ơn! Và rồi, em sẽ mang theo bình sake nóng, ngắm cảnh tuyết rơi trong khi nhấp từng ngụm nhỏ! Cái trải nghiệm lần đầu tiên như vậy ở suối nước nóng sẽ là cực kì tuyệt vời! Hay tin Kaleneon hiện đang bị tuyết phủ, và suối nước nóng thì đã có sẵn, em... em...!!" (Tomoe)

Trông Tomoe như đang quằn quại vì mắc phải một cơn nghiện khó bỏ.

Gần đây, cô ấy luôn tỏ ra rất nghiêm túc, tâm trạng lúc nào cũng não nề, nhưng... Tomoe vẫn là Tomoe mà thôi.

Mấy ngày nay cô ấy thường mắc phải triệu chứng *Vị thầy tu lờ đờ*, chắc đó là nguyên nhân khiến Tomoe càng quan tâm đến suối nước nóng. <必殺鍼灸医の坊さん> <Trans: chắc câu này tui dịch sai, nhưng để thế cho hợp ngữ cảnh>

Những lần tôi đọc qua mấy chức năng trị liệu mà suối nước nóng đem lại, tôi cũng chả khác gì đâu. Trông thấy Tomoe phấn khích thế kia, tôi cũng bắt đầu muốn được nhảy cả người vào dòng nước ấm. <dành cho ai não có nhiều nếp nhăn... Tưởng tượng đi nào @@>

Tạm trì hoãn kế hoạch đưa suối nước nóng vào sử dụng trong thực tế, đầu tiên hãy điều tra xem những yếu tố tạo nên một suối nước nóng trước đã. Nếu vẫn ổn, chúng ta sẽ tiến hành xây dựng bồn tắm.

"Vậy Tomoe, đi xem xem chức năng của nguồn nước có đạt chuẩn hay không. Nếu không sao, tập hợp những người có thể huy động và xây thử bồn tắm bằng đá hoặc cái gì cũng được. Tuy nhiên! Tất cả những ai tham gia cũng phải đồng thời làm các công việc phụ liên quan đến suối nước nóng ở Kaleneon, không hỏi thêm gì cả. Mà này, đừng cố quá thành quá cố đấy" (Makoto)

"!!Tất nhiên rồi ạ! Phía chúng ta đang cạn phương án, vậy nên tình hình này rất thuận tiện!" (Tomoe)

"...Nó có liên quan đến bản báo cáo lúc nãy cô nhắc đến không đấy?" (Makoto)

"Vâng. Em đã nói với Shiki rồi, nhưng để tiếp tục nhất thiết phải cần đến sự cho phép và hỗ trợ của Waka. Còn bây giờ, đợi ta nhé, suối nước nóng ơi!" (Tomoe)

Như cách cổ xông vào đây, Tomoe chạy một mạch ra cánh cửa.

Cô ấy luôn rất tăng động, nhưng mỗi khi thấy ánh mắt đó của Tomoe, cô ấy lại trở nên đáng tin cậy hơn, cũng đỡ cho tôi phần nào.

Nhưng cái báo cáo gì đấy chắc hẳn sẽ khá phiền phức nên cứ để sau...

"À, Waka này"

Ngay lúc tôi đang bận nghĩ ngợi, Tomoe đặt một tay lên nắm đấm cửa rồi quay mặt lại.

"Gì nữa?" (Makoto)

"Đây là một sự chấp thuận, một mệnh lệnh, hay là yêu cầu từ Waka vậy ạ?" (Tomoe)

"...Ừ thì, tôi không có ý định ép buộc mấy người, cứ coi là yêu cầu đi" (Makoto)

"Đã lâu rồi chúng em mới được nhận chỉ thị từ Waka. Mục tiêu: hoàn thành trong vòng 2 ngày-ja!" (Tomoe)

Lần này cổ mới thực sự rời khỏi đây.

Ý Tomoe "2 ngày" tức là suối nước nóng hử?

Chắc không phải đâu nhỉ?

Tôi chỉ vừa bảo cô ấy đi kiểm tra vài giây trước, mà ở Asora thì hiếm lắm mới có thời gian rảnh.

Thị trấn đầu tiên gần nhà tôi vẫn đang trong quá trình xây dựng, thị trấn cảng thì còn chưa đâu vào đâu, họ chỉ mới đang cải tạo lại đất.

Ngọn núi đó là nơi có tầm nhìn rất thấp, điều này sẽ càng gây khó dễ cho họ.

Chắc hẳn cô ấy thực sự muốn hoàn thành trong vỏn vẹn có 2 ngày rồi.

"Waka-sama! Tôi đã nghe người ta kể lại rồi!!"

Tại sao tôi lại nghe thấy cùng một câu như lúc nãy thế?

Giọng nói và từ ngữ có đôi chút khác biệt, nhưng về cơ bản thì vẫn vậy.

"Ema?" (Makoto)

Lại tiếp tục là một nhân vật không ngờ.

Hầu hết những lần 2 chúng tôi gặp nhau đều là khi đã hẹn từ trước.

Cá nhân tôi mà nói, bình thường tôi toàn tự mình đến chỗ Ema nếu có thời gian, nhưng cô ấy thì lại cứ phải lên lịch trước xong mới gặp tôi.

Phải cực kì hiếm mới có lúc Ema vội vã xông vào đây như thế này.

Chưa kể là còn lặn lội đến tận công xưởng của người lùn.

...Phải chăng lại có chuyện xảy ra?

"Ema, sao thế?" (Makoto)

"Tôi đã nghe từ Serwhale-san!" (Ema)

...Đến cả Ema cũng quan tâm đến suối nước nóng sao?

Cái khái niệm này đang trở nên siêu nổi tiếng rồi.

Nhiều khả năng ở Asora này cũng phải xuất hiện 1 nơi, có lẽ tôi nên nghiêm túc mở một cuộc tìm kiếm nhỉ?

"Về suối nước nóng à? Nếu là chuyện đó, tôi vừa giao lại cho Tomoe rồi, cô chỉ cần đến gặp cô ấy và..." (Makoto)

"Tôi nghe rằng ngài đã dùng một chiếc Draupnir?!" (Ema)

"Ế? Dra..." (Makoto)

Upnir?

À, tôi nhầm rồi, đây không phải vụ suối nước nóng.

"Người ta bảo tôi ngài đã ném nó vào một cái hồ chứa" (Ema)

Mặt Ema đang rất nghiêm túc.

Có vẻ tôi đã nhầm chủ đề.

"À, đúng là tôi đã thử ném nó đi xem sao. Nhưng nó tự dưng nổ tung, biến thành một thí nghiệm thất bại. Tôi đã đảo lộn mọi thứ" (Makoto)

"Tôi nghe nói ngài muốn dùng chiếc nhẫn để đun nóng nước trong ao" (Ema)

"Đúng thế. Tôi đã nghĩ cách đó sẽ giúp tự động làm nóng mọi thứ trong mùa đông" (Makoto)

Không ngờ là mọi chuyện lại thành ra như vậy.

Cái ao đã bốc hơi, và chắc là do nhiệt lượng từ vụ nổ, một đống hơi nước nhiệt độ cao đã bao trùm chúng tôi.

Nhờ vậy, tuyết ngay lập tức tan hết và để trơ ra mặt đất bị xới tung lên.

Đến khi chỗ đó bị đóng băng thêm lần nữa, vấn đề sẽ tự động xuất hiện. Tôi đã làm một điều tồi tệ.

"Hồi trước tôi đã báo cáo với ngài, nhưng tôi cùng một số người nữa đang tìm cách tận dụng mấy cái nhẫn Draupnir tích trữ ma lực của Waka-sama mà ngài đã vứt bỏ. Nhưng dùng được cái nhẫn là cả một vấn đề, và chỉ riêng việc phá hủy nó cũng tốn không ít công sức, chưa kể còn nhiều rủi ro" (Ema)

Phải phải, tôi nhớ ra rồi.

Từ đó đến nay, Ema vẫn cố gắng tìm mọi cách tận dụng lượng ma lực trong nhẫn chứ không chỉ đơn giản là tiêu hủy chúng.

Nếu xảy ra sai sót trong quá trình tiêu hủy, sẽ có những lúc tình hình trở nên nguy hại, vì vậy xử lí Draupnir không phải chuyện một sớm một chiều.

Theo một số ý tưởng, Ema đã tính đến dùng nó làm năng lượng cung cấp nguồn ánh sáng cho thị trấn, giúp các công xưởng hoạt động, duy trì kết giới ở một số vị trí.

"Đáng lẽ tôi nên hỏi qua ý kiến mọi người trước khi làm mới phải. Tôi từng thử nghiệm một cái hồi trước và nó không vượt quá kiểm soát, từ đó dẫn đến sự tự tin quá mức của tôi. Chỉ trong tay thôi là chưa đủ, tôi nên nghĩ đến việc ném nó xuống nước mới đúng" (Makoto)

"Vì là Waka-sama, tôi không nghĩ ngài sẽ bị thương, nhưng tôi phải nói mình đã hơi lo lắng. Draupnir là mấy chiếc nhẫn rất khó xử lí. Xin ngài hãy cẩn thận hơn" (Ema)

"Như tôi nghĩ, thậm chí công đoạn xử lí cũng rất đặc biệt. Tôi có cảm giác chúng bất ổn đến kì lạ" (Makoto)

"Mọi thứ vẫn bình thường cho tới khi ta dùng chúng vào các chức năng thực tế. Vấn đề nằm ở chỗ, khi vượt qua một giới hạn ma lực nhất định, khoảnh khắc nó rời khỏi bàn tay người thực hiện quy trình..." (Ema)

"Nó sẽ ngay lập tức mất kiểm soát" (Makoto)

Phải công nhận cái nhẫn này khó nhai thật đấy.

"Nếu cứ giữ trên tay để sử dụng, nó sẽ trở nên hết sức có ích. Nhưng một khi chạm đến mức nguy hiểm, nguyên tố và chức năng sẽ thay đổi đột ngột, chuyển sang bộc phát năng lượng ra bên ngoài. Cứ như thế, lặp đi lặp lại cùng một quá trình, nó sẽ vượt quá giới hạn cho phép và phát nổ" (Ema)

K-Kén chọn vậy.

Hiểu rồi.

Lúc tôi muốn dùng nó làm một dụng cụ sinh nhiệt, ngay khi rời khỏi tay tôi, nó liền trở nên bất ổn và tăng năng lượng đột ngột.

Có thể coi cái nhẫn giống một đứa bé bật khóc khi rời khỏi vòng tay của cha mẹ vậy.

Hm?

Hm hm?

Có một thứ đang làm tôi khó chịu.

"Khoan đã, Ema, dừng lại ở đó. Cô biết không, khi tôi thả ra, cái nhẫn không hề vỡ" (Makoto)

Đúng rồi.

"Chính nó! Tôi phải chạy vội ra đây cũng là vì điều này!" (Ema)

Vậy ra đó là nguyên nhân dẫn đến hành động kì lạ của Ema.

Điều tôi làm thì tồi tệ không phải bàn cãi rồi, nhưng về phần kết quả thì chưa thể bỏ qua được.

"Xin ngài hãy nói lại chi tiết về khoảnh khắc đó với tôi!!" (Ema)

"Liệu tôi có được phép tham gia cùng hai người không, Waka-sama?"

"Trưởng lão-san?" (Makoto)

"Hiện giờ, chúng tôi đang hợp tác cùng Ema-dono và đã tìm ra cách tận dụng mấy chiếc nhẫn của Waka-sama. Nhưng nếu biết thật cụ thể cảm giác của ngài ra sao, chúng tôi có thể tính đến việc duy trì nó trong tương lai. Chà, thật ra đây cũng chỉ bắt nguồn từ bản năng của một người thợ già thôi" (Trưởng Lão)

"...Nhận tiện, cái cách dùng ông vừa nhắc tới là sao vậy?" (Makoto)

"Tốt nhất là tôi nên làm mẫu trước. Này..." (Trưởng lão)

Nắm lấy cơ hội ngay khi Ema nói lên yêu cầu, Trưởng lão tham gia cuộc trò chuyện.

Tất cả đều liên quan đến cách sử dụng đống nhẫn của tôi, vậy nên tôi cũng tỏ ra hứng thú về thành quả của họ, đến lúc tôi hỏi, ông ấy gọi một ai đó làm việc sâu trong công xưởng.

Tiếng gọi của già lùn không quá to, nhưng một tiếng phản hồi sớm vọng lại.

Và rồi, một người lùn xuất hiện.

Trông thấy Ema và tôi, người lùn đó cúi đầu.

"Mang nó ra đây" (Trưởng Lão)

"Đã rõ!"

Người lùn kia quay trở vào, một lát sau lại trở ra cùng với một kiện hàng.

"Cho mọi người thấy đi" (Trưởng lão)

"Vâng!"

Người lùn lật từng lớp vải ra, thứ ẩn bên trong là một cây thương.

Nói là thương nhưng nó không phải cái có mũi khoan lần trước nữa.

Một cây thương với hình thù kì lạ.

Phần lưỡi mang hình dáng của những ngọn giáo hay được người ta dùng trên lưng ngựa, chính xác là một hình chóp nón.

Kể cả vậy, phần tay cầm tương đối dài.

Phần thân dưới của hình chóp nón lõm vào như một cái bát, bên ngoài có thứ gì đấy nhìn như một khối cầu trong suốt, cuối cùng là cái cán.

Các cạnh của nó trông rất mỏng, thông thường người ta sẽ dùng cây thương này để ném như ném giáo ấy, nhưng... cái này là sao?

"Tôi đặt tên cho nó là Bakusou. Tôi dự định sẽ giao nó cho các nhân dực tộc" (Trưởng lão)

"Bakusou..." (Makoto)

"Chắc ngài đã thấy khối cầu trong suốt kia rồi" (Trưởng lão)

"Ừ" (Makoto)

"Đó là nơi chúng tôi sẽ gắn mấy chiếc nhẫn Draupnir bị vứt bỏ" (Trưởng lão)

"Ra vậy" (Makoto)

"Và rồi ngài chỉ cần ném nó đi thôi. Thời điểm ngọn giáo nhận biết được va chạm, lực tác động sẽ kích hoạt cái nhẫn và tạo ra một vụ nổ" (Trưởng lão)

Thế nên ông ấy mới gọi nó là Bakusou. <Bakuhatsu=nổ>

Tôi hiểu rồi, nếu được dùng làm vũ khí thì nổ vô tư. <Đệch... Chúng mày muốn tạo ra bao nhiêu cái hồ nữa vậy... @@>

Đây là một trong những cách đơn giản nhất sẵn có.

Nhưng để áp dụng vào thực tế sẽ khó khăn đấy.

"Lúc Waka-sama nói ngài dùng mấy chiếc nhẫn nhằm tăng cường cho phép Brid, các người lùn đã bắt đầu nghiên cứu tạo ra một thứ vũ khí để chứa được nó" (Ema)

Ema thêm thắt vài lời giải thích chi tiết.

Tôi biết mình đã kết hợp nó cùng phép Brid để tăng thêm sức công phá.

Dù không hợp để làm vũ khí, nhưng nếu đổi cách dùng sang ném cái nhẫn đi, không khó để tưởng tượng nó sẽ thế nào.

"Nếu không trong trạng thái chiến đấu, ta không thể dùng nó được, nhưng nếu là trên chiến trường, mỗi đòn sẽ làm tiêu tan một chiếc nhẫn" (Ema)

Từ đầu kế hoạch của chúng tôi đã là tiêu hủy chúng rồi, vì vậy dùng một lần xong vứt cũng được.

Nghe... hợp lí đấy chứ nhỉ.

Nếu Ema đã nói vậy, điều đó có nghĩa ngay từ khi biết đến chuyện này, cô ấy đã nhìn ra giá trị của chúng và tìm cách tận dụng.

"Nhưng..." (Ema)

Ema tiếp tục.

"Cái Draupnir mà Waka-sama ném xuống ao dường như vẫn duy trì được trạng thái ổn định trong dòng nham thạch. Tôi muốn được tận mắt quan sát. Nếu một biện pháp ngăn ngừa cái nhẫn khỏi sự mất kiểm soát sinh ra ngay từ hoàn cảnh và qua điều Waka-sama đã làm..." (Ema)

"Việc dùng nó vào cuộc sống như kế hoạch sẽ là khả thi. Nếu điều đó xảy ra, Draupnir sẽ chuyển từ một chủ đề đau đầu sang một nguồn tài nguyên trữ lượng lớn. Đó sẽ là một giấc mơ thành hiện thực" (Trưởng lão) <biến main nhà ta thành khoáng sản đây mà...>

Và rồi, tất cả sẽ bắt tay vào phát triển thứ dụng cụ đủ khả năng xử lí mấy cái nhẫn.

Bởi tôi là thủ phạm chính đã sản xuất ra chúng, việc này với tôi rất có ích.

Không thể có chuyện tôi buông bỏ được.

"Giá mà mình giúp được gì đó..." (Makoto)

Thầm nhủ như thế trong lòng, tôi tiếp tục kể lại cho hai người họ về thất bại vĩ đại của mình, theo một cách thật sự chi tiết.

CHƯƠNG 217: CUỘC NÓI CHUYỆN GIỮA HAI NGƯỜI ĐÀN ÔNG.

Dưới bầu trời đêm lấp lánh ánh trăng cùng những vì sao, Zef và tôi đang trò chuyện cùng nhau. <dầu ăn hân hạnh tài trợ cuộc vui này... @@>

‘Hãy gặp tại một nơi chỉ có hai chúng ta’, Zef đã đề nghị như vậy.

Nghĩ tới những nội dung mình muốn đề cập, tôi thấy không có vấn đề gì nên đã đồng ý. <dầu ăn... @@>

“Đã bao nhiêu năm rồi kẻ này mới có dịp được ở một mình cùng một người ngoài cuộc -không, có lẽ là hàng thập kỉ. Cảm giác như thể kẻ này đang quay về thời còn trẻ vậy, thật là hoài niệm, và cũng có đôi chút mới lạ. Ta không diễn tả hết được” (Zef) < lại dầu ăn... @@>

“Ngài cứ bảo tôi đến thủ đô cũng được mà” (Makoto)

“Cho kẻ này xin lỗi. Khi mời một ai đó đến nơi ta sống, nó sẽ kéo theo hàng tá những vấn đề. Raidou-dono là một vị khách quan trọng, và đồng thời cũng là đối tác của quỷ tộc. Dĩ nhiên ta không thể từ chối cuộc gặp này được. Thật sự thì bên ta đã thu xếp lịch trình nhanh nhất có thể mới dành ra được thời gian trò chuyện với cậu” (Zef)

Zef nở nụ cười như bình thường, và tôi vẫn chẳng thể nhìn thấu được biểu hiện của ông ta.

Nhưng cái khí chất của Zef có hơi khác so với lần trước bởi nhiều vấn đề quỷ tộc đang mắc phải.

Dù sao chúng tôi cũng đang ở bên ngoài.

“…Và, cậu có chuyện muốn hỏi kẻ này phải không? Cậu muốn biết những gì? Vũ khí bí mật quỷ tộc đang ấp ủ? Hay là thời điểm phía ta sẽ tiến hành cuộc xâm lăng tiếp theo? Có phải là về mấy thứ như thế không?” (Zef)

“Tôi không hề quan tâm đến mấy vụ đó. Xin đừng trêu tôi nữa” (Makoto)

Thật tình. <nghiêm túc thôi nào... @@>

Trên đời làm gì có ai lại đi hỏi thẳng Quỷ Vương những thứ như thế bao giờ.

Đùa cợt bằng cái vẻ mặt thế kia, đúng là một người khó đối phó.

“Hahaha! Không quan tâm sao. Nếu có được vài thông tin, cậu hoàn toàn đủ điều kiện thực hiện các cuộc trao đổi đấy, bản tính của thương nhân mà. Ta biết sẽ có khá nhiều người tin vào chúng nếu được chính miệng Raidou-dono nói ra, phải chứ? Dù sao hân tộc cũng không phải ai cũng ngu dốt như nhau” (Zef)

“Tha cho tôi đi. Tôi không hề có ý định chịutrách nhiệm cho mấy phi vụ phức tạp như buôn bán thông tin đâu” (Makoto)

“Vậy là cậu sẽ không dính dáng đến nó à. Tiếc nhỉ. Kẻ này đang muốn trộn lẫn giữa vài sự thật và thông tin sai lệch để nói cho cậu mà” (Zef)

Zef cười “Kukuku”.

Xin đừng lợi dụng tôi để bán mấy quả táo độc của ông nữa đi…

“Nếu làm thế, chẳng khác nào tôi tự động quay lưng lại với hân tộc. Không phải là tôi cùng phe với họ, nhưng cũng không cùng phe với quỷ tộc. Cả tôi lẫn Thương đoàn Kuzunoha sẽ luôn giữ vững lập trường” (Makoto)

“Kẻ này biết mà. Ta chỉ muốn thử xem liệu cậu có nghiêng chút nào về bên này hay không thôi. Xin thứ lỗi. Ah, Raidou-dono, Sari thế nào rồi?” (Zef)

“Phù~ Sari. Có vẻ cô ấy đang dần làm quen với môi trường làm việc” (Makoto)

“Hoh, vậy là mối quan hệ giữa hai người đã tiến triển đến mức không cần dùng kính ngữ nữa sao? Ta có thể yên tâm rồi… Thế cậu đã làm chưa?” (Zef)

“Ý ngài ‘làm’ là sao cơ?” (Makoto)

“Umu, ta muốn hỏi là nó có thai chưa ấy” (Zef)

“Buh!” (Makoto)

“Sao vậy?” (Zef)

“Ngài đang nói cái gì thế? Ngài là cha Sari mà phải không?!” (Makoto)

“Phải, còn Raidou-dono là chủ nhân của con bé. Ta nghĩ đây là một câu hỏi bình thường thôi mà” (Zef)

Cái bản mặt của Zef trông như đang ngụ ý rằng: “Cậu đỏ mặt vì cái gì vậy?”.

Tại sao cứ nhắc đến nô lệ là nhiều người toàn nghĩ theo cách đó nhỉ?

Có loại nô lệ chỉ dùng vào những việc lao động chân tay thôi chứ.

“Cô ấy không mang thai. Mà ngay từ đầu cô ấy đâu phải làm vậy” (Makoto)

“Kẻ này thì lại nghĩ con bé không phải loại sẽ lên tiếng phản đối chỉ vì đó là lần đầu của mình đâu” (Zef)

“Tôi sẽ nói thẳng để đính chính lại nhé, tôi còn chưa ham muốn cô ấy bao giờ” (Makoto)

“Cái gì? Raidou-dono, với một chàng trai trẻ như cậu, cố kiềm chế ham muốn là không tốt đâu” (Zef)

“Không phải việc của ngài” (Makoto)

Sao Quỷ Vương lại lo lắng về chuyện đó làm gì?

Đấy là còn chưa kể, ông ta đang bảo tôi ‘ấy’ với chính con gái ruột của mình.

Cái ông vua này đúng thật là…

“Trong lòng ta thực sự muốn có một đứa cháu nội để bế vào khoảng tầm giữa hè mà. Vậy là ta đã kết luận hơi sớm rồi hả?” (Zef)

“Đúng là thế đó” (Makoto)

Trông Zef có vẻ khá thất vọng về chuyện này.

Nếu ông ta chỉ đang đóng kịch, cái tiếng thở dài não nề đó xứng đáng được trao giải vàng luôn.

“Dù sao đi nữa, Sari vẫn ổn” (Makoto)

“Ta hiểu rồi. Còn…” (Zef)

“Tôi chưa hề động tay vào cô ấy, cả hôn cũng chưa nốt!” (Makoto)

“À không, ta đang định hỏi hôm nay cậu có việc gì. Nhưng nếu con bé tiến tới, ít nhất cứ hôn nó một cái đi” (Zef)

“…Ah, trời ạ” (Makoto)

Tại sao tôi có cảm giác mặt ông ta tự dưng nghiêm túc hẳn ở vế sau nhỉ?

“Vì cậu đã phải dùng đến biện pháp là hẹn gặp một vị Chúa tể như ta, vậy nên kẻ này cũng đang trông đợi xem cậu sẽ hỏi những gì” (Zef)

“Có hai thứ tôi muốn hỏi ngài. Thứ nhất là về Kaleneon, và cái còn lại… ngài cứ coi là nó liên quan tới quỷ tộc đi” (Makoto)

“Dường như tốt nhất là nên bắt đầu bằng Kaleneon” (Zef)

“Hiện nay, công đoạn xây dựng thị trấn vẫn đang tiếp tục trên vùng đất vừa mới đề cập” (Makoto)

“Umu” (Zef)

“Nhưng vấn đề là người dân chưa quen với khí hậu, mọi thứ diễn ra không đúng như mong đợi. Do đó, tôi muốn hỏi thử một quỷ nhân đã sống sót trong cái lạnh khắc nghiệt về cách cải tạo đất đai, phát triển và duy trì về sau” (Makoto)

“Ta hiểu rồi. Nhưng, Kaleneon ư? Nếu ta nhớ không lầm, mật độ tuyết phủ và nhiệt độ của chỗ đó còn rất nửa vời. Theo ta thì cậu không nên dùng nó làm tham khảo thì hơn” (Zef)

“Nhưng thậm chí trong cái khí hậu đại hàn như thế này, quỷ tộc vẫn xây nên được cả một đô thị. Không phải mọi người sẽ biết một số kiến thức nhất định về nó sao? Chỉ vài cái thôi cũng được, ngài có thể nói cho tôi biết một giải pháp không?” (Makoto)

“Fufufu. Raidou-dono, kể cả khi ta nói với cậu phương pháp và kết quả nó đem lại, điều đó không có nghĩa cậu dùng được ngay. Nếu chưa tìm ra gốc rễ của vấn đề, cuối cùng cậu sẽ chỉ lao vào ngõ cụt mà thôi” (Zef)

“Tôi biết…” (Makoto)

Tôi muốn có cách xử lí mấy cơn bão tuyết dữ dội sẽ xuất hiện trong tương lai gần, và dù chưa thể áp dụng luôn vào thực tế, nó vẫn sẽ giúp ích.

“Theo ta được biết, vùng lãnh thổ bao quanh Kaleneon là nơi quỷ tộc hầu như chưa bao giờ đụng chạm tới cả. Nếu là trong một môi trường khắc nghiệt hơn, chúng ta có thể dùng cách là dựng một cái kết giới hình mái vòm để che chắn, và sau đó sống qua ngày dựa vào việc săn bắt. Nhưng ta vừa nói rồi, chỗ đó thực sự nửa nạc nửa mỡ. Khoảng cách giữa đông và hè lớn đến nỗi không thể sống yên ổn được” (Zef)

Phải đồng ý rằng ở Kaleneon, như thị trấn chẳng hạn, tuyết luôn tan mỗi khi mùa hè đến.

Ví nó là “nửa nạc nửa mỡ” cũng không sai, nhưng nếu đất đai không quá cứng mà vẫn canh tác được, tôi nghĩ điều kiện này là tương đối đầy đủ cho quỷ tộc gửi người dân đến làm ăn.

Nếu đây là Limia, không thiếu gì những vùng đất cho họ cân nhắc; vậy thì tại sao họ cứ cố chấp sống ở một nơi tù túng như thế?

Chưa kể…

“Khi trước từng có một tòa pháo đài ở Kaleneon do quân đội quỷ tộc chiếm giữ. Vậy chẳng nhẽ ngài lại không biết họ đã sống ra làm sao ư?” (Makoto)

“Nếu chỉ dừng ở mức săn bắt và hái lượm thì không nói. Nếu cậu cần biết những thông tin đó, ta sẽ thu xếp ngay. Nhưng hãy thử dạo một vòng xung quanh mà xem, ta nghĩ cậu sẽ hiểu; ở Kaleneon, ngoài cái pháo đài ra thì không hề tồn tại làng mạc hay thị trấn nào cả. Tính đến cư dân và cả người địa phương, số lượng cũng không nhiều” (Zef)

“Đúng. Tôi nghe nói họ chủ yếu liên quan đến quân đội. Bên cạnh đó, không thấy nơi nào trông giống một thị trấn, và nơi duy nhất được bảo trì là tuyến đường chính” (Makoto)

“Là vậy đấy. Kẻ này từng dự định pháo đài Kaleneon một ngày nào đó sẽ được dùng làm địa điểm trao đổi thông tin, liên lạc… vì thế ta đã cho người tới đó đóng quân. Nhưng kẻ này phải nói rằng mình không có ý định xây thêm một căn cứ nào ở đó. Hàng hóa và quân đội tận dụng nó chủ yếu làm một điểm dịch chuyển để lưu động. Dù thật đáng tiếc khi không thể dùng được nữa” (Zef)

Uh.

Tôi là kẻ đang chiếm giữ nơi đó mà, tôi biết vị trí của mình hiện giờ không thể lên tiếng phàn nàn được.

Có cảm giác ông ta vừa đánh trúng tim đen của tôi.

…Như lời của Zef, địa điểm duy nhất đủ điều kiện làm thị trấn chính là tòa pháo đài Kaleneon.

Cũng có một số tàn tích của làng mạc, nhưng chúng đều do hân tộc gây dựng. Chúng đã bị phá hủy khá nặng nề rồi, vì vậy không thể tận dụng trong tình trạng đó được.

Khu tàn dư của pháo đài đang được dùng làm thủ đô của Kaleneon do hoàn cảnh của chúng tôi, liên quan đến thời tiết ở Asora, nơi đó hiện đang trong quá trình xây dựng lại thành một thị trấn.

Nguyên nhân quỷ tộc không coi Kaleneon như một quốc gia riêng biệt có lẽ bắt nguồn từ điều Zef đã nói.

“…Tôi hiểu. Ý ngài là nơi đó không đủ tiêu chuẩn để tạo ra một kết giới hình mái vòm bao trọn xung quanh” (Makoto)

Tôi đã từng trông thấy chúng ở những thị trấn của quỷ tộc. Chúng sẽ tiêu tốn một lượng ma lực không hề nhỏ.

Triển khai một thứ như vậy ở Kaleneon là phương án chưa thực tế.

Sẽ là vô nghĩa nếu tôi không tìm ra biện pháp duy trì kế sinh nhai của những người sống trong đó.

“Đáng buồn thay, đó là sự thật. Với cái vị trí và khí hậu như vậy, phía ta không tìm thấy chút giá trị nào để chiếm lại Kaleneon. Vì cậu biết đấy, tuyết là một thứ rắc rối. Nếu bị ngó lơ, nó sẽ vùi lấp những con đường, đè nát nhà cửa. Mà cho dù cậu có dùng nhiệt để khiến tuyết tan đi nữa, rồi nó cũng sẽ đóng băng mà thôi, thế là lại gặp thêm một trở ngại mới. Nếu muốn giải quyết phần duy trì những thứ cơ bản, ta cần những lợi ích nhất định để đi đôi với những bất lợi” (Zef)

“Tôi hiểu” (Makoto)

“Vậy nên kẻ này đã đi đến quyết định là cho xây vài ba cơ sở rồi để yên mọi thứ như trước” (Zef)

“Tôi hiểu rồi. Để cho chắc, ngài có thể đưa tôi mấy thông tin về săn bắt và hái lượm không?” (Makoto)

“Được. Dù sao ta cũng chẳng cần đến chúng nữa. À, phải rồi, kẻ này sẽ rất vui nếu cậu đẩy nhanh thời điểm bắt đầu buôn bán ở những thị trấn của phía ta” (Zef)

“Tôi sẽ gắng thu xếp” (Makoto)

Tôi nghĩ sẽ không xảy ra vấn đề gì trong việc tua nhanh tiến độ.

Thực ra tôi đã hoàn thành phần chuẩn bị, nói là thu xếp nhưng cũng không còn gì nhiều cần lo liệu.

Không, không phải chuyện đó.

Họ hiện đang trong tình trạng vội vàng, do đó tôi đơn giản là không cần phải lo lắng quá mức.

“Vậy thì hãy chuyển sang việc còn lại mà cậu muốn bàn bạc thôi nhỉ. Có vẻ đây mới là động cơ chính của Raidou-dono” (Zef)

“…”

“Vì đã có thời gian suy nghĩ, chắc hẳn cậu cũng biết rõ những nội dung mình cần nói, phải không?” (Zef)

“…Hãy để tôi hỏi ngài một câu, thưa Bệ Hạ. Nếu lí do dẫn đến cuộc xung đột giữa loài quỷ và loài người biến mất, liệu quỷ tộc có dừng cuộc chiến này lại không?” (Makoto)

“…”

“Nếu ngài có câu trả lời” (Makoto)

“…Dĩ nhiên là chúng ta sẽ dừng. Nhưng Raidou-dono, câu hỏi đó hoàn toàn chẳng có ý nghĩa nào hết” (Zef)

Phá vỡ sự yên tĩnh, Zef nói bằng một giọng thấp và trầm.

Dù đã xác nhận rằng câu hỏi của tôi là đúng, nhưng đồng thời ông ta cũng nói nó thật vô nghĩa.

“Ý ngài là sao?” (Makoto)

“Ta dám chắc nếu lí do đưa đẩy quỷ tộc khơi mào chiến tranh không còn nữa, mọi xung đột sẽ dừng lại. Nhưng để nguyên nhân biến mất, khi ấy chiến tranh giữa hai tộc cũng phải tiến đến một kết quả nào đó rồi. Kẻ này nói nó vô nghĩa là vì thế đấy” (Zef)

Nguyên nhân biến mất… bằng với tiến đến kết cục ư?

Quỷ tộc đã phải sống dưới sự đàn áp của Nữ thần và cả hân tộc nữa, do đó, hoàn cảnh đã đưa đẩy họ tới những vùng đất cằn cỗi phương Bắc.

Cuộc nổi dậy từ đó mà ra rất có thể là vì quỷ tộc muốn đánh đổ cái tình cảnh mụ Nữ thần đã áp đặt cho họ.

Trong trường hợp này, nếu có được một vùng đất trù phú, nguyên nhân dẫn đến chiến tranh sẽ tan biến.

Chẳng phải sao?

Ví dụ; một nơi trong địa phận Kaleneon đang dần được cải tạo, lãnh thổ của quỷ tộc đang ngày càng chú trọng đến các vấn đề nội bộ, và có lẽ là… Asora.

Không phải tôi muốn làm điều đó cho mụ Nữ thần, nhưng nếu chúng có thể dừng cuộc chiến này lại, tôi sẽ không ngại hợp tác.

Thành thật mà nói, Hibiki-senpai hiện giờ là một cá nhân nguy hiểm.

Nếu chiến tranh vẫn còn tiếp diễn, tôi không thể đảm bảo chị ấy sẽ giữ được mạng sống của mình.

Do đó, tôi cũng sẽ cân nhắc phương án giao cho quỷ tộc một phần của Asora.

Khoảnh khắc quỷ tộc đặt chân đến đây cũng là lúc họ sẽ phải đồng ý trở thành bên liên quan với chúng tôi, bất kể có thế nào.

Nói trắng ra, tôi sẽ cách li họ.

“Tôi nghe nói quỷ tộc khởi đầu cuộc chiến này nhằm tìm kiếm những vùng đất màu mỡ. Một cuộc nổi dậy vùng lên khỏi sự tuyệt vọng khi đó. Vậy thì, chả nhẽ hiện giờ vẫn chưa thể coi quỷ tộc là đang sở hữu một vùng đất giàu có với đủ điều kiện sinh sống ư? Trong tình hình này, tôi nghĩ ngài có thể kí một bản hiệp ước với hân tộc. Dù sao quỷ tộc cũng đã kéo dài cuộc chiến với lợi thế về bên mình rồi” (Makoto)

Nếu cần thiết, tôi có thể tham gia động viên bọn họ.

Đàm phán sẽ rất khó khăn vì cả hai vị anh hùng của Gritonia và Limia đang chiến đấu ở tiền tuyến, nhưng nếu là với phía Aion - nơi chỉ toàn gián điệp, hoặc một quốc gia lạ lùng như Liên Minh Lorel – nơi đã chấp nhận các Nhà Thông Thái, tôi nghĩ không phải là không có khả năng.

Nếu chỉ cần một đất nước hơi chút ưng thuận thôi, điều đó sẽ mở ra nhiều cách để xoay chuyển tình hình.

“Về chuyện đất đai, Raidou-dono nói cũng đúng. Chúng ta đang sở hữu một vùng đất trù phú. Nhưng… Nữ thần và hân tộc vẫn đang nắm quá nhiều quyền uy. Nếu dùng đến biện pháp là đàm phán vào lúc này, nó sẽ chẳng khác gì gián tiếp bảo họ tập trung lực lượng và tổng lực phản công” (Zef)

“Dù là thế đi nữa, quỷ tộc vẫn có đủ nguồn lực dự trữ mà, phải chứ?” (Makoto)

“Nếu cậu rút ra điều đó bằng cách quan sát tiến trình hiện tại của cuộc chiến, đó là sai lầm lớn đấy, Raidou-dono. Nghe ta nói này, kể cả khi ngay từ lúc đầu cậu đã hơn hẳn đối phương về chiến thuật và kĩ thuật, dù chưa phải tất cả, một phần trong đó rồi cũng sẽ rơi vào tay kẻ thù. Như bây giờ chẳng hạn, khi đang nhận được sự bảo vệ linh thiêng từ Nữ thần, nhờ có ưu thế về số lượng, hân tộc sẽ lấy lại lợi thế vốn có. Tình thế sẽ ngay lập tức bị đảo ngược” (Zef)

“Không thể nào” (Makoto)

“Sức mạnh của một vị Thần và quân số áp đảo; hai yếu tố này không thể coi nhẹ như Raidou-dono nghĩ được. Tình hình hiện tại phải nói là đang ở đỉnh điểm. Kìm hãm hành động của Nữ thần và nhìn thấu đối phương tới một mức độ nhất định, quỷ tộc sẽ tiếp tục tấn công hân tộc. Áp dụng cùng một cách từ trước đến nay thì thật…” (Zef)

Nửa sau của những lời đó như thể Zef đang bị buộc phải nói vậy. Ánh sáng trong mắt ông ta phản chiếu sự buồn rầu.

“Vậy vừa rồi là lí do ngài sẽ không dừng cuộc chiến này lại sao?” (Makoto)

“Chúng ta đã từng nghĩ đến việc giết hại người anh em ruột thịt của mình khi cha mẹ đi vắng, nhưng cuối cùng, chúng ta đã không thể xuống tay, và rồi, cha mẹ đã về” (Zef)

“…”

“Thế là chúng ta không còn lựa chọn nào khác ngoài cẩn trọng với ánh mắt của cha mẹ trong khi vẫn đấu đá lẫn nhau. Raidou-dono, theo cậu thì ta phải làm thế nào mới giết được người anh em đó?” (Zef)

“Ehm… nói thật thì, liệu anh chị em có nên giết hại lẫn nhau? Tôi thật không thể tưởng tượng nổi” (Makoto)

“Đúng thế. Khi mà anh chị em hận nhau đến mức muốn giết chết người đó. Thêm một điều nữa, cả hai cha mẹ đều là đồng minh của phía bên kia” (Zef)

“Xin lỗi, tôi không muốn liên tưởng đến cảnh đó” (Makoto)

“Ta hiểu. Kể cả khi ta có sát hại đối phương một cách thật khéo léo, bậc cha mẹ lại không hề mong muốn cái chết đó; và cho dù cả hai có bắt tay nhau với một nụ cười giả tạo in trên khuôn mặt, lòng hận thù đã ăn sâu vào xương tủy sẽ vẫn còn nguyên. Sau cùng, dù có cố gắng kiếm tìm thêm những lí do khác để đánh nhau, cái quan trọng nhất cũng chỉ có một, kẻ này đã nghĩ như vậy. Và thực tế, cái lí do đó đã mặc định trở thành cái cớ của chiến tranh. Nguyên nhân ở môi trường chỉ đơn giản là một cú huých cho guồng quay hoạt động, nhưng tư tưởng nằm sâu trong tim chúng ta chưa bao giờ thay đổi từ cổ chí kim” (Zef)

Mụ Nữ thần là bậc cha mẹ, còn quỷ tộc và hân tộc là hai anh em.

“Lòng thù hận. Quả đúng như tôi nghĩ, Nữ thần là gốc rễ của mọi chuyện” (Makoto)

“Không sai, nhưng bất kể Nữ thần có làm cái gì vào thời điểm muộn màng như thế này, khoảng trống giữa người và quỷ sẽ mãi mãi không được lấp đầy. Với quỷ tộc, với hân tộc; và tất nhiên, kẻ đang ngồi trò chuyện với Raidou-dono đây cũng vậy. Bởi kẻ này nghĩ thứ duy nhất có thể lấp đầy lỗ hổng đó là máu của kẻ thù” (Zef)

“…”

“…Ngài muốn nói rằng mình giết chóc vẫn chưa đủ sao?” (Makoto)

“Chính xác. Dĩ nhiên cũng phải tính đến sự chuyển biến tình hình như kẻ này vừa mới giải thích, nhưng nói trắng ra, nó chỉ đơn giản là một cái mặt nạ. Chúng ta đã giật đứt sợi xích bao bọc của bậc cha mẹ - Nữ thần – và đứng lên phản kháng, vậy nên cho đến khi lòng căm thù đã được rửa trôi bằng cách nhuốm toàn bộ mặt đất bằng máu của lũ hân tộc, quỷ tộc sẽ không bao giờ dừng lại” (Zef)

“…”

“Với một người trị vì, ý nghĩ của Raidou-dono có thể coi là một phương án. Có lẽ một vị vua nào đó sẽ đồng ý. Đặc biệt là khi người đó thực sự tốt bụng. Nhưng ngoài ra cũng có nhiều người không chọn điều đó… họ không thể làm như vậy. Giống như kẻ này… ta của hiện tại… nếu vẫn còn nhiều người dân mong muốn, kẻ này sẽ không chấm dứt chiến tranh” (Zef)

“…Thế theo ngài thì… tôi đang nghĩ gì?” (Makoto)

Dù rất tĩnh lặng thôi, nhưng tia sáng trong mắt Zef cảm tưởng như thể đang nhìn thấu tâm can tôi.

Chắc chắn ông ta không thể biết được đâu.

Bởi vì chẳng có ai biết đến sự tồn tại của Asora.

“Raidou-dono có thể thu xếp một vùng đất mới cho loài quỷ chúng ta, đúng chứ? Có thể là nơi tận cùng trong vùng đất hoang, hoặc cũng có thể là nơi chúng ta không biết, đâu đó nằm ở đầu bên kia phía Bắc hoặc vùng biển phía Tây. Kẻ này không biết về những vị trí xa xăm như vậy, nhưng cậu định sẽ cho quỷ tộc di cư ra khỏi lục địa này, và giờ cậu đang tự hỏi liệu việc đó sẽ kết thúc cuộc chiến hay không. Đó là suy nghĩ của cậu, đúng chứ?” (Zef)

“…”

Đùa nhau thật hả trời?

Đến mức đã chuẩn vị hẳn một vùng đất rồi ư, sao có thể như vậy?

Tôi đoán ông ta sẽ tính được đến việc giúp đỡ trong vòng đàm phán dẫn đến bản hiệp ước, nhưng…

“Trúng tim đen rồi nhỉ. Thật là đáng sợ quá. Raidou-dono từng nói không hề quan tâm đến cuộc chiến, nhưng hình như đã điều tra chi tiết về mọi nguyên nhân dẫn đến chiến tranh, vì vậy kẻ này chỉ muốn thăm dò một chút. Thiệt tình, con mắt của Sari chưa bao giờ hết làm ta ấn tượng. Một thương đoàn tự lực cánh sinh à. Ta hiểu ra rồi. Nếu chỉ mới có thế này thì chưa thể coi là một quốc gia, nhưng… có thể coi đây là một tổ chức đã vượt qua ranh giới của một thương đoàn đơn thuần” (Zef)

Một thương đoàn tự lực cánh sinh?

Không, hiện giờ điều quan trọng là tại sao ông ta không thể chấp nhận việc di cư.

“…Do đâu mà… ngài lại không chọn phương án đó?” (Makoto)

“Như cậu vừa nói lúc nãy đấy thôi, thù hận. Dù cho có nhận được một lời đề nghị như thế đi chăng nữa, may ra sẽ có vài người đồng ý. À, không thể loại trừ khả năng cái đám người là thủ phạm của sự cố đó sẽ lẫn vào trong. Nếu Raidou-dono vẫn thực sự muốn đưa ra yêu cầu này, ta sẽ thông báo với người dân. Việc giảm dân số sẽ dẫn đến hậu quả là lâm vào một tinh thế bất lợi cực kì, nhưng khi kẻ này nghĩ đến viễn cảnh Thương đoàn Kuzunoha trở thành kẻ thù, đây là điều tốt nhất” (Zef)

Sự cố… cái lần tên Root làm loạn lên đó hả?

Nếu vậy, chắc hẳn ông ta muốn nhắc đến những người toàn tâm toàn ý phụng sự Nữ thần, ngay cả khi đang phải sống trong cái môi trường khắc nghiệt và hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc như thế.

Thực tế đúng là phũ phàng mà.

Nói trắng ra, tôi có cảm giác hệ tư tưởng của họ khác biệt đến một mức không thể đong đếm được.

“Các tín đồ của Nữ thần. Cụ thể hơn, những người đi theo khuynh hướng hòa bình. Một loại người luôn nghĩ rằng kẻ địch sẽ không tấn công chừng nào họ còn giơ tay đầu hàng. Điều kì lạ nằm ở chỗ không hiểu sao họ vẫn gắng sức biến quỷ tộc – họ cũng chính là một phần trong đó – thành những kẻ xấu trong mắt các tộc khác” (Makoto)

“Nếu mọi hân tộc đều suy nghĩ như vậy, chiến thắng sẽ nằm gọn trong tầm tay. Nhưng đến cả ta cũng không hiểu được cách bộ não hoạt động. Liệu bọn chúng có biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu quỷ tộc tuyên bố sẽ làm nô lệ cho hân tộc – những kẻ đã coi bán nhân như mấy con vật hèn kém trong hàng nghìn năm và coi đó là lẽ thường không?” (Zef)

Ah, phải nói là về khía cạnh này, tôi cũng có cùng quan điểm.

“Phải. Còn về chuyện đất đai, không phải cái gì cũng hoàn toàn là bất lợi nữa, vậy nên nếu nó chỉ khiến quỷ tộc trở nên bất đồng, xin hãy quên nó đi. Tôi không định làm mấy thứ như vậy” (Makoto)

“Hahaha, ta nói đùa về chuyện bọn chúng lẫn vào đấy. Dĩ nhiên, vẫn tồn tại một bộ phận trong quỷ tộc phản đối chiến tranh. Đúng là số lượng không được nhiều, nhưng họ đã quá mỏi mệt với cái bầu không khí giết chóc đã kéo dài suốt hàng thập kỉ. Những người mỏi mệt với việc cầm vũ khí, mỏi mệt với sự mất mát, mỏi mệt vì đã lấy đi quá nhiều mạng sống… có rất nhiều loại người tương tự” (Zef)

“Tôi hiểu” (Makoto)

Chà, hiển nhiên sẽ xuất hiện những cá nhân giống vậy.

Đứng trong một cái nhóm mà đa số đều đồng ý tiếp tục cuộc chiến, điều đó sẽ chỉ càng làm họ cảm thấy ngột ngạt hơn mà thôi.

“Không phải lũ tín đồ của Nữ thần, đó đơn thuần là sự chán chường với chiến tranh và ước muốn được hòa bình. Kẻ này không muốn chỉ đơn giản là đưa họ đi nơi khác. Nếu thành phần đó không phát sinh thành những trái táo độc trong hệ thống quản lí của quỷ tộc, kẻ này sẽ tiếp tục cưu mang họ. Hiện giờ, đã có khoảng tầm 10 người nắm trong tay số quyền lực nhất định, cậu thấy thế nào?” (Zef)

“Dù ngài có hỏi tôi… mà nắm trong tay quyền lực là sao?” (Makoto)

“Giao đất đai cho quỷ tộc. Nói cách khác, Sari đã hỗ trợ được vài phần, vậy lần này, cậu muốn trực tiếp tuyển thêm người vào thương đoàn mình; đó chính là động cơ thật sự của Raidou-dono, đúng chứ? Thậm chí ta còn có thể đoán ra được. Không cần phải giấu diếm đâu. Kẻ này thấy rất mừng khi khả năng của tộc mình được công nhận. Còn cái phần về quyền lực vừa rồi, ta muốn ngụ ý đến một số kẻ mình phải tìm cách đối phó trong tương lai gần. Thực ra thì, nó đơn giản mang nghĩa là nếu cậu đang nghĩ đến việc cứu sống họ, tốt nhất là nên nhanh chóng thực hiện” (Zef)

Nãy tôi còn tưởng ông ta sắc sảo lắm, thế mà Zef tự dưng xổ ra một tràng luôn.

Tôi làm gì cần đến mấy thứ như là kĩ thuật hay kiến thức của quỷ tộc.

Nhưng đúng là cái vụ quyền lực gì gì đấy thì tôi hiểu rồi.

‘Tiếng nói của họ rất có ảnh hưởng, vì vậy phải giải quyết mấy người đó trước’, chắc ý ông ta là như thế. Cái loại người trông bề ngoài vẫn răm rắp tuân lệnh, nhưng bên trong lại tồn tại mong muốn chống phá mãnh liệt. Còn nếu đó là những người không đủ khả năng phản đối cách làm của Quỷ Vương, không cần phải xử lí một cách vội vàng, tôi nghĩ Zef muốn ngụ ý điều này.

“À không, có thêm người làm thì tôi cũng không phiền, nhưng… tôi chỉ nghĩ nếu có thể kết thúc cuộc chiến bằng cách đó thì sẽ đỡ hơn” (Makoto)

“…Phân nửa những lời đó chỉ là cái cớ thôi phải không?” (Zef)

“Uhm, chúng đều là ý định thật lòng của tôi mà” (Makoto)

”…”

“Bệ hạ?” (Makoto)

Zef im lặng.

“…Cậu đã qua mặt ta rồi. Dường như Raidou-dono có phương hướng suy nghĩ mà kẻ này không thể nắm bắt được. Ta thấy thật hổ thẹn. Đặt mọi thứ dưới nền tảng của lợi thế và bất lợi rồi tính toán, có lẽ đã bị ảnh hưởng từ những lần đó” (Zef)

Trông như thể ông ta đang độc thoại nội tâm, Zef lầm bầm bằng chất giọng yếu ớt.

“Ahahaha, người ta hay nói tôi toàn làm những thứ trái với lẽ thường. Đặc biệt là gần đây” (Makoto)

“Thiếu quan niệm về thường thức không phải điều ta phải cảm thấy xấu hổ. Quỷ tộc xung đột với hân tộc về cơ bản cũng là do cái đó. Nhưng kẻ này giờ đã hiểu. Nếu đã thế… cậu có muốn thu nhận mấy người đó không?” (Zef)

“Khoảng tầm 10 quỷ nhân ngài nhắc đến vừa nãy sao?” (Makoto)

Nếu chỉ có ngần ấy thì không sao cả. Hơn nữa, nếu họ không phải tín đồ của Nữ thần mà chỉ thấy mệt mỏi với cuộc chiến, tôi sẽ đồng ý.

“Umu. Theo góc nhìn của kẻ này, ta cứ có cảm giác đang bắt ép cậu gánh vác khó khăn thay mình, vì vậy câu hỏi này cũng có chút chưa thỏa. Nếu không có bàn tay của Raiou-dono và Sari, từ đầu ta đã không thể nghĩ đến lựa chọn này rồi. Nếu bên đó còn việc gì, cậu cứ việc giao họ cho Sari quản lí, hoặc nếu cậu muốn, có thể giữ họ trong nhà hoặc giam cầm họ, kẻ này không để tâm đâu. Và nếu Raidou-dono thích, ta sẽ giới hạn chỉ tiêu xuống nữ giới” (Zef)

“Xin đừng hướng mọi chủ đề tới cái đó nữa” (Makoto)

“Vậy thì miễn là có thể làm việc, giới tính không quan trọng nhỉ. Ta lỡ miệng ấy mà” (Zef)

“Tôi sẽ về nhà suy nghĩ thêm về chuyện này. Có điều… cứ cho rằng tôi sẽ chấp nhận hết đi, nhưng tôi vẫn phải kết nối với họ thông qua cùng một khế ước như Sari” (Makoto)

Tất nhiên chỉ vì họ là quỷ nhân, không có nghĩa tôi sẽ hoàn toàn tin tưởng được.

“Họ hiện đang phải chịu cảnh tù đày, vậy nên ta không phải để tâm. Nếu còn ở lại với quỷ tộc, số phận của họ chỉ có nước tồi tệ hơn mà thôi. Nhưng nếu dùng cái khế ước đó, họ sẽ yêu cầu một phần cơ thể của Raidou-dono đấy. Liệu cậu có muốn hợp tác không?” (Zef)

“…Vị chủ nhân sẽ không phải tôi. Nếu là tộc quỷ, tôi sẽ giao cho Sari quản thúc, để cô ấy làm chủ nhân cũng được. Nhưng vụ này vẫn chưa được quyết định đâu đấy” (Makoto)

“…Raidou-dono, cậu đúng là người kẻ này không thể nắm bắt” (Zef)

“Dấn quá sâu vào mọi chuyện, đọc tâm trí của tôi, ngoài ra còn dùng cái danh của Thương đoàn Kuzunoha để đối phó với đám người phiền phức; tôi thì lại nghĩ Bệ hạ mới là người khó nắm bắt. Thật đấy” (Makoto)

“…Kẻ này không thể đem ra so sánh với Raidou-dono được. Đến cả ta cũng có giới hạn” (Zef)

“Eh?” (Makoto)

“Không, không có gì. Kẻ này đang mong đợi một phản hồi tích cực. Nhưng đóng vai Chúa tể với một người với vị thế cao hơn và tính khí thất thường như cậu, tâm trí ta không chịu nổi đâu, thật tình” (Zef)

“Bệ hạ?” (Makoto)

Từ duy nhất tôi nghe thấy là “Không, không có gì”, nhưng có vẻ Zef đã thấy điều gì đó khôi hài và cười khúc khích.

“Vậy thì Raidou-dono, kẻ này mong cậu sẽ gọi lại vào một tương lai không xa. Cậu có thể liên lạc bất kì lúc nào” (Zef)

“À, vâng. Cảm ơn ngài đã đến tận đây gặp tôi” (Makoto)

“Mong cậu gửi lời hỏi thăm của ta tới Sari” (Makoto)

Zef tạo ra một khối cầu rồi chui vào trong đó, cứ như vậy nổi lên cao và bay đi.

Khi quan sát một lượt xung quanh, tôi trông thấy một con mamono lớn đang đứng đợi ở một chỗ cách đây tương đối gần, chắc Zef sẽ bay đến đó.

Và rồi ông ta sẽ cưỡi trên lưng con mamono phi đến điểm dịch chuyển để quay về.

Còn với tôi mà nói, Asora chưa bị lộ, nhưng kế hoạch bàn giao đất đai thì ngược lại.

Phải chăng mấy ông vua có thể đoán ra những thứ như vậy?

Có lẽ không phải tất cả, vì ở Limia tôi lại chưa lần nào thấy thế.

Dù chưa biết nó là cái gì, nhưng tôi nghĩ Zef là một cá nhân khác biệt.

“Một cuộc chiến tranh khi kẻ giết và kẻ bị giết sẽ không kết thúc dễ dàng như vậy. Senpai đã nói rồi, nhưng cả Zef cũng nghĩ giống thế. Nếu biết cắn răng chịu đựng hoặc quên nó đi và không giết chóc, sợi xích hận thù sẽ bị cắt đứt. Di cư nhằm kết thúc mọi thứ; một phần trong mình mong muốn điều đó xảy ra. Nhưng khi nói bằng chính miệng mình quả thật không thực tế cho lắm. May là mình chưa nói với Zef. Suýt nữa mình đã khiến ông ta phải ngỡ ngàng rồi” (Makoto)

Cái lần nghe các Hải Vương kể chuyện, thậm chí bản thân tôi đã nghĩ nếu giết hết người bên phía ông anh trai, sự căm thù sẽ tan biến, và Serwhale-san sẽ chẳng còn phải lo nghĩ nữa. Phải công nhận tôi đã từng nghĩ như vậy.

Nhưng một kẻ ngoài cuộc lại đi thuyết giáo ông ta về cách trấn tĩnh sự tức giận ngoài việc giết chóc, chưa kể, hỏi chính vị Chúa tể đứng đầu bọn họ, đó là hành vi ngu ngốc.

‘Này, lấy vùng đất tôi cho và đừng đánh nhau nữa nhé’, làm gì có chuyện mọi thứ suôn sẻ đến thế được.

Đúng như dự đoán, mấy cái suy nghĩ hời hợt như vậy không thể đặt dấu chấm hết cho cuộc chiến.

Bây giờ, tôi sẽ vẫn tiếp tục hoạt động dưới danh nghĩa Thương đoàn Kuzunoha, từng bước lật đổ mụ Nữ thần. Trước mắt thì thế là đủ rồi.

Ngay cả trong đời sống thương nhân, giờ tôi đã có thể tham gia những cuộc họp của Hội ở Tsige và Rotsgard một cách an toàn.

Không chỉ với các khách hàng như trước, tôi đang bắt đầu hiểu rõ tầm quan trọng của mối quan hệ giữa các thương nhân với nhau. Không phải đẩy họ ra xa mỗi khi liên quan đến tiền bạc, hoặc yêu cầu thứ gì đó và hứa những câu mờ mờ ảo ảo.

Gần đây, tôi còn học được cách đối phó với tầng lớp quý tộc qua mấy chuyến thăm nước ngoài.

Tôi vẫn còn thiếu nhiều lắm, nhưng nếu cứ tiếp tục làm việc điều độ, chắc chắn tôi sẽ gặt hái được kinh nghiệm.

Những yếu tố cốt lõi của tôi chưa được phù hợp, càng mở rộng vòng tay, số lựa chọn tôi phải đưa ra sẽ tỉ lệ thuận theo nó, tôi không thể tiến về phía trước theo ý muốn.

Vì vậy, tôi nên làm thật từ tốn, chậm mà chắc.

Tôi sẽ sải bước theo nhịp độ của riêng mình.

Tuy giờ đã khá muộn rồi, nhưng đó là những suy nghĩ trong tôi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!