Có hai bóng người đang đứng cạnh một ngôi miếu nhỏ. <“Miếu” ở đây tiếng Nhật gọi là Hokora, nó như thế này>
Một khu vực tách biệt trong số những khu vực bị tách biệt. Không hề xuất hiện một dấu hiệu sống nào khác.
Trước cửa một cái hang lớn được đào thông ra ngoài từ bên trong một ngọn núi. Tại đó nổi bật lên không khí uy nghiêm của ngôi miếu, được xây trong một không gian thoáng đãng hình mái vòm. Có thể nói độ cong của cái hang cũng tựa như vầng trăng khuyết trên bầu trời.
Một nam và một nữ. Sự hạnh phúc hiện rõ trên khuôn mặt họ, đó chính là niềm vui đến từ sự hoàn thành một kỳ tích để đời của cả hai. Họ sung sướng đến mức, cho dù có muốn, họ cũng không thể giấu thứ cảm xúc ấy đi được.
Như những người trưởng thành khác, họ đã tới Mạo Hiểm Hội đăng kí từ rất lâu, rất lâu sau khi những cư dân bình thường gõ tay lên cánh cửa đó.
Ngoại trừ những trường hợp hết sức đặc biệt, hầu hết mọi người chỉ tới Hội đăng kí khi đã đạt tầm 10 tuổi trở đi. Còn riêng những trường hợp được đặc cách, phải kể đến quý tộc, hoàng thân quốc thích, những ai đã được ấn định vai trò đối với đất nước ngay từ nhỏ, hoặc đôi lúc cũng dành cho những cá nhân tương lai sẽ kế nghiệp thương đoàn lớn của cha mẹ mình để lại.
Trẻ em sinh sống tại những ngôi làng nhỏ hoặc thành phố rất biết nâng niu những tấm thẻ được phát, và vì mỗi chiếc lại mang một thiết kế riêng, chúng luôn ưa thích việc đem cấp độ ghi trong thẻ để so cao thấp với bạn cùng trang lứa. Trong hầu hết mọi trường hợp, bọn trẻ chỉ được phép săn bắt mấy loài vật nhỏ cho tới khi đạt cấp độ 10. Kể từ khoảng cấp 15 trở đi, chúng sẽ phải tự đặt mình vào trong các thử thách và đối đầu với lũ quái vật, do đó, để trẻ em tiến xa hơn bằng chính sức mình là điều không hề dễ dàng. Điều này đã dẫn tới một kết quả tự nhiên, một số lượng rất lớn đã theo đuổi niềm đam mê khác và làm những việc mình muốn làm. Bởi phần lớn đã bị nhụt chí khi nhận ra mức độ nguy hiểm và áp lực của việc đưa cấp độ của mình lên cao hơn.
Nhưng hai người họ thì lại khác. Tiểu sử của họ đều rơi vào đúng cái “trường hợp đặc biệt” mà ban nãy đã nhắc đến; cặp đôi này chỉ tới Hội ghi danh khi đã bước sang mùa xuân thứ 18.
Mới đầu, ngay cả những con quái tóp tép cũng gây ra không ít khó khăn cho họ. Cả hai người chưa bao giờ bộc lộ chút gì gọi là tài năng. Tuy vậy, ngày tháng trôi đi, dù những người xung quanh dần biến mất và thay thế lẫn nhau, họ vẫn giữ một vai trò tích cực trong nghề mạo hiểm giả. Hai người này sẽ chấp nhận thực hiện mọi yêu cầu nằm trong khả năng của mình.
Càng chu du nhiều nơi, trải qua nhiều cuộc hành trình, họ càng nhận ra rằng những người xung quanh không còn nhìn họ bằng ánh mắt coi thường nữa, mà thay vào đó là sự tôn trọng và tin tưởng.
Họ là những chiến binh thực thụ, dùng kinh nghiệm thế chỗ cho tài năng. Ý chí kiên cường luôn rạng ngời ở nơi sâu thẳm trong mắt hai người là một ngọn lửa mãnh liệt, khác với những thiên tài chỉ vụt sáng trong phút chốc rồi biến mất.
Người đàn ông đã đạt tới cấp 321, trong khi người phụ nữ là 301.
Đối với những ai thiếu sót kĩ năng chiến đấu lành nghề, đây là mức cấp độ cực kì cao. Không, đó chính là đỉnh cao nhất họ mong muốn được vươn tới. Cặp đôi này không mang danh hiệu, đặc tính riêng hay kĩ năng độc nhất nào. Họ cũng không được ban những thanh gươm huyền thoại đem lại may mắn hoặc những cuốn ma đạo thư bí truyền.
Họ chỉ có độc một thứ duy nhất. Một mục tiêu rõ ràng.
Tất cả những gì từng gắn bó trong suốt chặng đường tiến bộ của họ đều là để hoàn thành mục tiêu đó.
“Hỡi Nữ thần, chúng tôi đã vượt qua thử thách cuối cùng”
Người đàn ông cất tiếng gọi vào trong miếu.
Đúng là như vậy, ngôi miếu này không dành cho một Tinh linh sơ đẳng nào hết, mà chính là một vị thần. Đây là nơi cho phép con người liên lạc trực tiếp với Nữ thần.
Nín thở trong lo lắng, họ tập trung vào luồng ánh sáng vàng đang hình thành.
Ngay khi nó tỏa sáng rực rỡ, Nữ thần xuất hiện một cách đột ngột.
Một người phụ nữ tóc vàng ngồi lên một bậc đá trong miếu. Con ngươi của cô mang màu xanh lục, còn mái tóc vàng óng ánh kia tỏa ra vầng hào quang mà không một kẻ phàm nào bì kịp.
Làn da trắng trông như được cấu thành nên từ loại đất sét mềm mịn nhất tạo cảm giác rằng chỉ ngước mắt lên nhìn cũng sẽ vi phạm một tội lỗi cấm kị. Đôi môi, ngón tay và hết thảy những chi tiết khác đều giúp toát lên một vẻ đẹp hoàn hảo.
Mang nét mặt không mấy hài lòng, người phụ nữ vẫn giữ im lặng.
“Đây là cái cuối cùng trong số 12 thử thách rồi, tôi nói không sai chứ?” (Nữ)
Người phụ nữ mở lời đầu tiên. Bỏ ngoài mối quan tâm đến sự trăn trở của Nữ thần, cô đưa ra câu hỏi nhằm khẳng định sự thật.
“... Phải, ta biết” (Nữ thần)
“Vậy bà sẽ ban cho chúng tôi điều ước của mình, phải thế không?” (Nam)
Người đàn ông hỏi đến lần thứ hai.
Một điều ước.
Trong quá khứ, họ đã từng gửi gắm một mong muốn đối với vị thần này. Nhưng để nó trở thành hiện thực, Nữ thần nói rằng họ bắt buộc phải sống sót qua 12 thử thách của bà ta. Mỗi thử thách đều nằm ngoài sức tưởng tượng của con người. Tuy nhiên, Nữ thần chưa từng tưởng tượng được rằng sẽ có ngày họ hoàn thành được chúng.
Thần linh không được phép quay lưng với những giao kèo với thần dân do mình bảo hộ. Đó mới chỉ là một trong vô số những điều lệ bất khả kháng của thần giới.
Mặc dù việc phá làm trái với luật lệ không hẳn là không có cách, nhưng trong trường hợp này, nếu như bà ta làm ngơ yêu cầu của cặp đôi hoặc tự ý thay đổi quyết định, điều đó sẽ dẫn đến nhiều tình huống bất cập.
“Kanart Io, Cass Tort, cả hai vẫn một lòng trung thành với điều ước đó sao? Hai người đã hoàn thành mọi thử thách ta đưa ra. Đây đúng là một kỳ tích đáng được ngợi khen. Ta sẽ ban bất cứ điều ước nào nằm trong quyền hạn của mình” (Nữ thần)
Nữ thần bắt đầu chủ đề bằng cách liệt kê ra những lựa chọn hấp dẫn như bất tử, nhan sắc tuyệt thế, ngôi vương đầy quyền lực, bất cứ báu vật nào - những thứ vật chất hoặc phép màu bà ta hoàn toàn đáp ứng được.
Tuy nhiên, bất chấp sự thật là một cơ hội như thế này sẽ không bao giờ lặp lại, cặp đôi vẫn một lòng kiên quyết với mong muốn của họ.
“Không, nó chưa từng thay đổi”
Họ trả lời Nữ thần bằng một câu như vậy.
“Tại sao? Chẳng phải hai con ước muốn được hạnh phúc ư? Nếu đã hằng ước ao điều đó, ta sẽ chỉnh sửa kí ức của những người xung quanh các con để giúp quá trình diễn ra thuận tiện. Thậm chí điều ước kia cũng sẽ trở thành sự thật” (Nữ thần)
“Nữ thần-sama, điều đó sẽ chẳng thể mang lại ý nghĩa gì nữa. Chúng tôi thà từ bỏ mọi phước lành người ban tặng chứ không muốn nhận lấy sự cầu phúc giả tạo từ người khác” (Cass)
Như thể đã biết trước điều Nữ thần định nói, người phụ nữ từ chối gợi ý của bà ta.
“Vậy thì đơn giản hơn, ta có thể khiến mọi nguyên nhân dẫn tới các vấn đề của hai con chưa bao giờ tồn tại trên đời. Tên quỷ nhân kia sẽ bị xóa xổ. Ta sẽ thi hành ngay lập tức; và sau đó, cả hai có thể tự do tạo dựng tương lai cho riêng mình. Bởi sau cùng, chỉ vì ta đã không để ý đến hành động của hắn nên mới thành ra như bây giờ” (Nữ thần)
“Đúng là tôi đã từng đem lòng yêu hắn ta. Nhưng tương lai chúng tôi mong muốn bấy lâu nay, Nữ thần-sama, chính là thứ xảy đến sau khi người thực hiện điều ước đó” (Cass)
“Như Cass vừa nói. Tôi, chúng tôi lâm vào tình cảnh này là do số phận sắp đặt. Cả hai sẽ cùng nhau cắt đứt mọi liên hệ với thế giới này, mang theo tất cả lí tưởng của mình” (Kanart)
“Các con còn nhớ lời cảnh báo của ta không? Việc này có khả năng dẫn đến cái chết đấy” (Nữ thần)
“Không sao cả” (Kanart)
“Dù có thành công đi nữa, hai con sẽ vĩnh viễn đánh mất cơ hội quay về. Nên biết rằng, cơ thể hân tộc sẽ không chịu được đến lần dịch chuyển thứ hai, nó chắc chắn sẽ bị phân rã” (Nữ thần)
“Chúng tôi đã cân nhắc rồi” (Kanart)
“Ở đó, không như nơi đây, phước lành của thần linh sẽ không tồn tại, chỉ còn duy nhất ma lực trong cơ thể. Những lời khẩn cầu sẽ không bao giờ được trả lời” (Nữ thần)
“Vâng”
“Ngay cả ngôn ngữ lẫn vẻ ngoài của con người cũng sẽ khác đi nhiều đấy” (Nữ thần)
“Chúng tôi đã sẵn sàng” (Kanart)
Sau lần trao đổi vào phút chót, Nữ thần liếc nhìn cặp đôi.
Do đâu mà hai người này lại bất bình đến thế? Bà ta không tài nào đoán được suy nghĩ của họ.
Được sinh ra và lớn lên tại một đất nước nhỏ nằm trong lãnh thổ Elysion, với vị thế của dòng dõi quý tộc. Người đàn ông này đã được đảm bảo một chỗ đứng vững chắc trên vũ đài chính trị.
Người phụ nữ, cùng sinh ra tại một đất nước, đã vươn lên bằng chính sức mình và được giao cho một trọng trách cực kì lớn lao, một trong số các tu sĩ của Elysion.
Guồng quay định mệnh đã đưa đẩy hai người đến với nhau trong một sự kiện tôn giáo, và họ đã đem lòng yêu nhau từ đó.
Họ tổ chức một đám cưới thật hạnh phúc, nhận được mọi lời chúc tốt đẹp từ những người xung quanh, và dành thời gian bên nhau….. hoặc ít nhất, chuyện đáng lẽ phải như vậy.
Vào thời điểm đó, Nữ thần đã nhận ra một số hành tung bất thường của phía quỷ tộc, tuy vậy, bà ta không thể nào dành ra thời gian để quan sát từng cá nhân một. Chưa kể, đó cũng là chủng tộc nằm dưới quyền bảo hộ của bà ta, và cũng đồng thời là tạo tác của Nữ thần.
Chính điều này đã trở thành con dao hai lưỡi.
Tất cả bắt đầu từ một sai lầm không đáng kể, thứ lầm lỗi chỉ bé như một câu chuyện vui để nhớ lại. Lợi dụng lỗ hổng nhỏ nhoi này, một quỷ nhân được đào tạo bài bàn về khoản tình trường đã tiếp cận người phụ nữ một cách đầy khôn khéo.
Từ khi sinh ra tới giờ, người phụ nữ kia chưa từng qua lại với người khác giới, chỉ trừ vị hôn phu đã đính ước với cô. Sự thật rằng người bạn tình mới thuộc về một chủng tộc bị tôn giáo ngăn cấm đã vô tình làm nảy nở niềm đam mê trong cô; và rồi, cô đã thực sự yêu mến hắn.
Từ đây, mọi thứ bắt đầu đổ vỡ.
Ngoại tình với một quỷ nhân chẳng khác nào hành động đi ngược lại với những điều người phụ nữ được dạy, và đó cũng chính là thứ đã vô tình phản bội vị hôn phu kia.
Thời điểm cả hai gia đình phát hiện ra chân tướng, đính ước của cô gái ngay lập tức bị hủy bỏ, và cô đã bị đày khỏi Elysion. Không lâu sau, tên quỷ nhân bắt đầu phun ra những lời lẽ phỉ báng người phụ nữ trước người đàn ông từng hẹn ước với cô, chúng đều là những “con dao găm” sắc nhọn đâm vào tim anh ta, đến nỗi không thể chịu đựng được.
Và rồi, hắn chết đi.
Câu chuyện bi đát này nhanh chóng tới tai họ hàng thân thuộc của họ, và dĩ nhiên, mối quan hệ giữa hai người cũng theo đó mà vùi lấp.
Biết được điều này, Nữ thần không thể chống mắt làm ngơ. Bà ta dành nhiều thời gian cân nhắc về tình cảnh trớ trêu đang diễn ra với chốn hoàng tộc, và muốn tìm cách giúp đỡ Kanart và Cass.
Nhưng, có lẽ trong khoảng thời gian bà ta còn đang mưu tính các mánh khóe để giúp hai người tìm thấy tình yêu mới, Kanart và Cass đã cùng rời bỏ quê hương mình.
Kanart vẫn yêu Cass. Kể cả khi một kẻ khác đã từng cướp cô khỏi anh. Bất chấp mọi thứ, Kanart vẫn một lòng yêu, rất yêu cô. Bất chấp mọi đau thương, mất mát, hy sinh, người đàn ông đó chỉ muốn lấy Cass Tort làm bạn đời của mình.
Còn Cass thì sao? Bản thân cô hiểu mình đã từng mù quáng tin vào tình yêu giả dối của tên quỷ nhân hồi trước, nhưng cô chưa đánh mất cảm xúc về Kanart. Chìm vào sự nuối tiếc khôn nguôi, cô đã tiếp tục đem lòng yêu Kanart khi anh ta ngỏ lời lần thứ hai.
Họ đã tìm thấy hạnh phúc với quyết định này. Có lẽ với cặp đôi, quá khứ cũng chỉ nông như một vết xước sẽ lành. Tuy nhiên, một người từng được quyền thừa kế một vị trí quan trọng của đất nước, một người từng là tu sĩ xuất chúng. Những người xung quanh chắc chắn sẽ không bao giờ chấp thuận tình yêu của họ. Đó là lí do họ bỏ trốn, để lại quê nhà sau lưng và tất cả vị trí xã hội.
Tuy vậy, vẫn còn một người không mong muốn chuyện như thế xảy ra. Nữ thần.
Bà ta lúc ấy đã đích thân xuất hiện và cảnh báo họ.
Thế nhưng, thay vì nghe theo lời khuyên nhủ của Nữ thần, cặp đôi lại muốn yêu cầu một điều ước. Có lẽ một phần là do sự tức giận với tính bướng bỉnh của họ, Nữ thần đã hứa sẽ thực hiện mong muốn đó, nhưng chỉ khi họ có thể hoàn thành mọi thử thách của bà ta.
Vào lúc đó, Nữ thần đã chắc mẩm chúng đều là những chướng ngại cực kì khó khăn đối với bất cứ một người phàm nào, nhưng giờ, hai người đã ngang nhiên đứng trước Nữ thần.
Chuyện đã đến nước này, bà ta biết mình không còn cách nào khác để thuyết phục họ nữa.
Với quyền năng của một vị thần, bà ta nói có thể thay đổi kí ức, hoặc thậm chí là đảo ngược số phận, nhưng Kanart và Cass vẫn nhất quyết từ chối.
Chúng thực sự muốn rời bỏ thế giới này bằng mọi giá ư?
Chúng muốn rời bỏ ta bất chấp hậu quả ư?
Những xúc cảm đen tối chậm rãi xâm lấn trái tim Nữ thần. Với riêng bà ta, hân tộc là những đứa con đáng được yêu thương nhất. Nhưng hai trong số đó lại đang cố thoát khỏi sự che chở của bà ta -bậc cha mẹ- và đi mất.
Mặc dù Nữ thần đã dùng mọi cách can ngăn, giảng giải sự nguy hiểm của quá trình dịch chuyển và thế giới nơi họ sẽ tới.
Tỉ lệ thành công đối với một cơ thể hân tộc trong một lần hoán giới chỉ vào khoảng 1 phần 5, tức là, cơ hội cho cả hai dịch chuyển an toàn còn thấp hơn nhiều.
Thế giới kia, điểm đến của họ (Nữ thần đã tự tay chọn lấy nơi khủng khiếp nhất để dọa cặp đôi), là môi trường mà thậm chí những cá nhân tiềm năng còn thấy khó sinh sống, một hành tinh tồn tại quá nhiều những bất lợi đối với con người.
Tại sao. Tại sao họ vẫn không từ bỏ?
Cơn giận dữ và sự băn khoăn của Nữ thần ngày một gia tăng, nhưng cặp nam nữ nào có bị chùn bước.
Giờ có thuyết phục họ cũng là vô ích.
Nữ thần đi tới kết luận cuối cùng, rằng điều hai đứa con hân tộc của bà ta khao khát chính là câu trả lời họ yêu cầu.
“... Ta sẽ cho mở cánh cổng” (Nữ thần)
“Xin đội ơn người”
Nữ thần bắt đầu nghi lễ chuẩn bị bằng cách triệu gọi lũ đầy tớ của bà ta. Vừa ra lệnh cho chúng làm việc, bà ta vừa tập trung ma lực của mình.
Cặp đôi hân tộc chỉ lặng lẽ đứng quan sát Nữ thần thao tác.
“Phía bên kia là một thế giới cực kì khắc nghiệt” (Nữ thần)
“Chúng tôi hiểu điều đó. Nhưng dù là vậy, chúng tôi vẫn sẽ cố sống thật tốt” (Kanart)
“... Nếu các ngươi nghĩ mình có thể… tuy là ta biết các ngươi đã đến được tận đây” (Nữ thần)
Nữ thần không ngoái lại nhìn họ nữa. Bà ta chỉ nói vỏn vẹn vài câu và chỉ bàn tay trái về phía cặp đôi.
“Gah! Guuuuuh!” (Kanart)
“Kyah, ugh, uuugh!” (Cass)
Ngay khoảnh khắc đó, cả hai người đột nhiên ngã xuống đất, họ gắng hết sức vật lộn chỉ để lấy được hơi thở.
“Chúng chính là gánh nặng của thế giới nơi hai ngươi muốn đến” (Nữ thần)
Trả lời câu hỏi của Nữ thần là vẻ hốt hoảng hiện trên nét mặt họ.
“Đã hiểu ý ta chưa? Chuyện này là bất khả thi” (Nữ thần)
‘Toàn bộ đây sao?’. Họ không tài nào mở miệng nói câu đó với Nữ thần. Trước thứ áp lực kinh hồn đè nặng lên cơ thể, họ thậm chí không có đủ sức lực đứng lên hay hít thở.
“... 2 năm. Ta sẽ dùng quyền năng của mình bảo vệ cả hai chỉ trong vòng 2 năm. Hãy dùng khoảng thời gian đó để rèn luyện cơ thể mình đến giới hạn chịu đựng. Nếu không, cái chết là sự thật bất khả kháng. Phép thuật không tồn tại ở thế giới đó, vậy nên đừng nghĩ mình có thể dựa dẫm vào ma lực” (Nữ thần)
Nữ thần vừa dứt lời, thứ áp lực tiêu tan.
Hai người họ chỉ nhìn bà ta với biểu cảm ngỡ ngàng mà không nói nên lời. Giờ đây, tấm lưng của Nữ thần nhìn thật trống vắng. Điều này không hề khớp với bầu không khí ban đầu.
“Còn một điều nữa, nơi ta sẽ gửi hai ngươi đi sẽ chỉ toàn là những kẻ tóc đen và mắt đen. Các ngươi có muốn được sống yên ổn không? Vẫn chưa nghe thấy ta nói gì sao?” (Nữ thần)
“Ah, v-vâng!” (Kanart)
Trong lúc họ còn đang câm nín trước sự thay đổi thái độ của Nữ thần, người đàn ông đã kịp hoàn hồn và trả lời câu hỏi bà ta đưa ra.
“Ta sẽ đổi màu tóc và mắt của hai ngươi thành đen. Như thế, cư dân của thế giới đó sẽ không coi các ngươi như những kẻ ngoại lai” (Nữ thần)
“Cảm ơn… người” (Kanart)
“Cuối cùng là ngôn ngữ. Sẽ thật rắc rối nếu không hiểu được tiếng nói và chữ viết. Tuy việc này có thể xảy ra vài sai sót, nếu vậy thì thứ lỗi cho ta” (Nữ thần)
Nữ thần dành ra vài giây lắng nghe lũ đầy tớ thông báo chuyện gì đó.
Từ trong lòng cái hố sâu, bà ta ngẩng mặt nhìn lên trời.
“Tất cả đã sẵn sàng” (Nữ thần)
“Hỡi Nữ thần, Nữ thần vĩ đại, ngàn lần đội ơn người” (Kanart)
“Ta không cần đến lòng thành kính như vậy. Ta sẽ không bao giờ chấp nhận lời cảm ơn đến từ những ai rời bỏ ta và thế giới này” (Nữ thần)
Nữ thần không còn cảm thấy chút hơi ấm nào của tình thương nữa. Cảm xúc của bà ta lúc này cũng tương đồng với một chiếc mặt nạ dày cộp trên mặt vậy.
“Đừng để xảy ra sai sót. Cơ hội để hai ngươi dịch chuyển thành công chỉ ít hơn một phần mười. Và cơ hội để hai ngươi tìm thấy một cuộc sống bình thường ở đó cũng thấp y chang. Dù sao các người cũng chưa bao giờ có tài năng” (Nữ thần)
“...”
“Thực hiện nghi lễ này cũng vô nghĩa như mai táng cho những kẻ đã “chết”. Ta chỉ đơn giản là đang bày tỏ sự thương hại, và các ngươi rồi sẽ đến lúc phải từ biệt cuộc sống. Nhưng hai ngươi nghĩ ta làm chuyện này miễn phí sao? Ta, cho các ngươi ư?” (Nữ thần)
“...”
“Để đổi lại, ta cũng sẽ lấy đi một thứ. Đấy là nếu hai ngươi sống sót được ở thế giới mới” (Nữ thần)
Nữ thần tiếp tục lí lẽ của bà ta. Cặp đôi hân tộc chỉ đứng yên chờ đợi.
“Một thứ quý giá đối với các ngươi. Hãy trao nó cho ta. Đó chính là cái giá ta yêu cầu” (Nữ thần)
“Bất cứ điều gì người muốn” (Kanart)
“Chúng tôi xin hứa” (Cass)
Kanart Io và Cass Tort ngoan ngoãn chấp nhận điều khoản của Nữ thần.
Đây chính là thỏa thuận cuối cùng giữa họ. Hai người đều tin rằng, cho dù đã đi khỏi thế giới cũ, mối liên kết với nó sẽ không bị cắt đứt hoàn toàn.
“Hai ngươi khá biết nghe lời rồi đấy… Io và Kanart. Io mang nghĩa “sâu”, còn Cass mang nghĩa là “trong suốt”, phải vậy không? Hmph, một vị thần như ta không nên dính dáng đến việc này” (Nữ thần)
Giọng Nữ thần chợt ngừng lại, đến lúc cặp đôi bước vào bên trong pháp trận, bà ta tiếp tục.
“Misumi. Nếu biết hối lỗi, hãy dùng cái tên này. Đó là một từ hàm chứa cả hai nghĩa là “sâu” và “trong suốt” “ (Nữ thần)
Những âm thanh rung chuyển vang lên, hai hân tộc đứng trong vòng tròn bị ánh sáng đỏ bao phủ rồi biến mất.
“... Đi rồi à. Rốt cuộc là cái gì mới được chứ? Tại sao các ngươi lại không hài lòng với thế giới ta kiến tạo đến như vậy hả?! Ta không quan tâm chuyện xảy ra sau này nữa! Nếu như mọi thứ thuận lợi, nếu đã nhận lấy cái tên Misumi, một ngày nào đó, ta chắc chắn sẽ quay lại để kết thúc giao kèo, cứ chuẩn bị tinh thần đi là vừa” (Nữ thần)
Lẩm bẩm một mình, bà ta nhanh chóng rời đi, để lại cho lũ thuộc hạ xóa sạch dấu vết, từ đó không một ai có thể khám phá ra nghi lễ từng được thực hiện tại nơi đây.
Sau khi dọn dẹp xong xuôi, chúng bắt đầu di chuyển, nhưng Nữ thần bỗng giơ tay ngăn lại.
“Ta sẽ đi ngủ một giấc. Đừng có cả gan đánh thức ta dậy”
Sự kiện này xảy ra khoảng 13 năm về trước, tính tới thời điểm quỷ tộc đánh những đòn đầu tiên, gây nên sự hỗn loạn trên quy mô toàn cầu.
Còn khoảng hai mươi ba năm trước khi Nữ thần tỉnh giấc khỏi giấc ngủ sâu của mình, đặt dấu mốc cho câu chuyện giữa bà ta và Makoto.
Liệu Makoto có bao giờ biết được chuyện đã xảy ra ở đây?
Chỉ có thời gian mới được quyền quyết định điều đó.
(*Bonus: Quay về thời hiện đại một chút)
Bố Makoto: Anh không ngờ bà ta lại mang Makoto đi. Tuy là thằng bé cũng rất quan trọng với chúng ta.
Mẹ Makoto: Vâng. Em còn không nghĩ sẽ có ngày lời hứa đó trở thành hiện thực đâu.
Bố: Mong rằng Makoto sẽ chào hỏi Nữ thần-sama tử tế.
Mẹ: Anh đang trở nên mềm lòng vì tuổi tác hả, anh yêu? Em thì đang lo không biết Nữ thần có ngược đãi thằng bé không nữa.
Bố: Bởi vì bà ta có vài điểm giống với đám tsundere quá khích ngày nay à?
Mẹ: Đúng ra phải là tsuntsuntsuntsundere đấy, anh yêu. Có khi ngần ấy từ “tsun” vẫn chưa đủ đâu.
Bố: T-Thì, em biết đấy! Makoto là con chúng ta cơ mà, ông tướng đấy sẽ ổn thôi!
Mẹ: … Hình như hồi trước em đã nói là mình rất ghét anh dùng “ore” mà nhỉ? Ý anh là “boku” chứ, phải không anh yêu? Khi ra ngoài anh có tự gọi mình là “ore” không đấy?
Bố: Mmm, mmmmm! Tất nhiên rồi em! Makoto chính là đứa con trai đáng tự hào của vợ chồng mình! Hahaha!
CHƯƠNG 222: ĐỀN THỜ NHỮNG VỊ THẦN.
Tôi biết mình đã làm hơi quá tay, nhưng không hề hối tiếc.
Đây là một câu nói thường được đăng trên các bài báo hoặc tạp chí hàng tuần.
Nhưng tôi chưa một lần nghĩ rằng cái ngày mình suy ngẫm về câu nói đó lại là khi đang sống ở thế giới song song.
Quay lại cái hôm triệu hồi Samal, tôi biết vẫn còn nhiều cách thiết thực hơn để đối phó với tình hình.
Phải đưa ra quyết định về cái có lợi và cái bất lợi, tôi đã không ngần ngại đi theo hướng thứ hai.
Samal cuối cùng đã quay về làm một thứ công cụ vô tri vô giác, hiện giờ hắn đang "tá túc" trong phòng nghiên cứu của Shiki.
Muốn tận dụng được năng lực của hắn cần phải tốn không ít thời gian, và công sức thử nghiệm, cũng như về cả nguồn nhân lực.
Theo một nghĩa nào đó, tôi đã tự tay vứt bỏ tấm vé tốc hành trở lại nước Nhật.
"...Nhưng giờ thì..." (Makoto)
Đưa mắt nhìn ra ngoài ô cửa sổ trong phòng làm việc, tôi lầm bẩm vài từ.
Tôi không cảm thấy hối hận chút nào.
Nếu có thể, tôi muốn được về nhà. Đó là sự thật không thể chối cãi.
Nhưng nếu việc đó đồng thời cũng bắt tôi rời bỏ Asora và tất cả mọi người ở đây, câu trả lời là không. Bên cạnh đó, chuyện riêng giữa tôi và Nữ thần vẫn chưa tiến đến một cái kết cụ thể.
Phải chịu đựng những lời lẽ phỉ báng bố mẹ mình chỉ để quay về ư? Còn khuya nhé.
Dù trong tâm trí, tôi cũng muốn được gặp lại họ, nhưng có lẽ tôi không cần vội vàng đến vậy.
"Hơn nữa, mình đang trong quá trình học hỏi phong tục và cách cư xử trong thế giới này. Một thế giới thật tồi tệ nhỉ..." (Makoto)
Nhưng không chỉ có vậy, Asora, Tsige, cùng với một số nơi khác nữa. Tôi đã cảm thấy thật sự thoải mái khi dạo quanh những địa điểm này.
Hồi mới đầu, căn phòng tôi đang ở từng rất trống trải, nhưng giờ nó đã trở nên khang trang hơn bởi được trang trí bằng bao nhiêu thứ người dân Asora tặng tôi. Rembrandt-san và Đại diện Zara còn đưa cho tôi những cuốn sách mà họ khuyên nên đọc thử, các giáo viên đồng nghiệp của tôi cũng vậy.
Hiện giờ, có khi căn phòng đang ngày càng bừa bộn hơn ấy chứ.
Mặc dù là thế giới do Nữ thần cai quản, điều này không có nghĩa tôi nhất thiết phải ghét mọi thứ trong đó.
Nếu nhìn tổng thể... chắc tôi thích trên dưới 5 phần trăm.
Không phải 50% đâu, đúng là 5% đấy, vậy nên cũng gần như là mọi thứ đều khiến tôi khó chịu.
"Phù-. Nhắc mới nhớ, Nhật Bản tầm này đang vào mùa mận rồi. Thời điểm nó qua đi cũng là lúc mùa hoa anh đào nở rộ nhỉ. Mình nghĩ Tomoe sẽ rất thích sự kiện thưởng ngoạn rừng hoa đây" (Makoto)
Hoa cải dầu, hoa mận, rồi đến hoa anh đào.
Cái thời còn sống ở Nhật, tôi luôn đi phượt một chuyến vào tháng ba.
Ngắm hoa anh đào là đặc trưng của mùa xuân.
Nhưng tại những địa điểm nỗi tiếng nhiều hoa đua nở, người Tây hay mở các gian hàng phục vụ đồ ăn cho du khách, thì nơi ấy nghiễm nhiên biến thành một lễ hội tưng bừng.
Do vậy, tuy vẫn còn nhớ như in những bông hoa đua nhau khoe sắc đó, cái mũi tôi chỉ nhớ mùi của thức ăn tẩm bột, đồ xiên que, đặc biệt là mùi rượu.
Nhất là vào ban đêm và những ngày lễ hội.
Ngắm hoa đào...
Thật ra thì, Asora này không phải là không có.
Tầm này ra ngoài, mỗi khi nhìn đằng xa, tôi thoáng thấy rất nhiều cây đào núi, đào Kawazu, đào ban mai.
Cá nhân tôi thì quen thuộc hơn với đào rũ cành và đào Yoshino.
<Đào rũ cành>
<Đào Yoshino>
<Ko liên quan... Cơ mà tặng kèm thêm ảnh ĐÀO MỎ... :v>
Thông thường, hoa quả nuôi trồng và rau củ sẽ không xuất hiện trong môi trường tự nhiên, nhưng chúng lại mọc chi chít ở Asora, còn về hoa anh đào, tôi vẫn chưa kiểm tra xem rốt cuộc chúng có thuộc loại canh tác được hay không.
Khả năng đó chưa phải con số 0. Loài mang giá trị thưởng lãm lớn nhất là đào Yoshino, có lẽ tôi nên làm một chuyến khám phá rừng rậm.
Riêng tôi muốn được ngắm anh đào núi và đào rũ cành, nhưng với một sự kiện đặc sắc như vậy, sẽ rất tuyệt vời nếu loài đầu tiên chúng tôi ngắm có hoa nở rộ nhất.
Nhưng điều này không có nghĩa chúng tôi hiện đã trồng hoa anh đào với mục đích ngắm nghía.
Một nơi mang dấu ấn của hoa anh đào...
Có không nhỉ?
Nếu nằm ở trên núi, tôi có thể hỏi các loài động vật.
Nghe được đấy.
Càng nhanh càng tốt. Triển luôn thôi nào.
"Giá như nơi đó là một vị trí đẹp trên núi... eh?" (Makoto)
Asora lại... nới rộng rồi.
Tôi đã làm cái gì đâu.
Tuy cũng có trường hợp Asora phản ứng với ma lực của tôi.
Hầu hết là trong lúc tôi đang ngủ.
Hay chẳng nhẽ là do tôi đã... đánh bại Samal?
Đúng là tôi đã dùng một lượng ma lực tương đối lớn và cánh tay bạc để đối phó với hắn.
Lúc đó, tôi đã bị cơn giận kiểm soát hành vi một chút, nhưng... liên quan đến ma lực, tôi có thể xét đến một số khả năng.
"Mà lạ thật. Mình có cảm giác diện tích đã tăng lên kha khá rồi" (Makoto)
Quy mô lần này lớn hơn hẳn so với những lần trước.
Bạn có thể so sánh vùng đất hiện đang được chúng tôi sử dụng với chỉ một chấm nhỏ trong khu đất hoang.
Nói cách khác, gần như toàn bộ đất đai ở đây vẫn chưa được khai phá.
Kể cả khi dân số đã lên đến hàng nghìn, nhưng một phần không nhỏ các chủng tộc lại sống ngoài biển.
Đây mới chỉ là dự đoán, nhưng diện tích của Aosra hiện giờ có khi đã bằng với tổng diện tích của vùng đất nằm trên bản đồ đã biết trong thế giới của Nữ thần.
Hơn thế, chúng tôi thậm chí còn chưa thành lập một quốc gia nào đâu. Tính đến nay mới chỉ có hai thị trấn cùng vài ba ngôi làng.
Có quá nhiều thứ cho chúng tôi quản lí.
Ban đầu, nơi đây chỉ như một thị trấn nhỏ dựng trên một khu vườn quang đãng, nhưng đến khi tôi kịp nhận ra, khu vườn ngày nào giờ đã biến thành cả một vùng thảo nguyên rồi. Thật quá sức tưởng tượng.
Tuy rằng, quá trình mở rộng lần này có chút khác biệt.
Tôi bật [Sakai] và bao quát một lượt toàn bộ vùng đất mới xuất hiện.
Vì hiển nhiên nó sẽ kéo dài kể từ điểm giới hạn của Asora, tôi sẽ phải quét tổng thể không gian này.
Khi [Sakai] được sử dụng trên quy mô lớn, việc kiểm tra từng phần chi tiết là không thể.
Bây giờ, chủ yếu là để định vị đồi núi, thung lũng, đồng bằng, sông hoặc biển thôi.
Dựa vào kinh nghiệm đã có, tôi đoán rằng nơi đây đã nới rộng thêm khoảng 100km về tứ phía.
Như dự đoán, lần này đúng là khác hẳn.
"... Đùa mình sao?" (Makoto)
Ngay khi vừa mới bắt đầu điều tra, tôi lập tức tìm thấy một vật thể đáng kinh ngạc.
Mặt tôi đanh lại.
Tôi biết Asora là một nơi ẩn chứa nhiều điều làm con người ta phải ngỡ ngàng, nhưng đến cả tôi cũng chưa thể tin vào mắt mình.
Theo một nghĩa nào đó, cũng giống cái lúc tôi được thông báo về đại dương vậy, mà có khi còn ngạc nhiên hơn nữa kia.
Ah, giống như lần với đại dương...
Thế tức là...
"Waka!!"
Ngay lúc đó, Tomoe xông vào phòng tôi mà không thèm gõ cửa.
... Qua đường cửa sổ.
Nếu dùng lối đó vào đây thì dĩ nhiên cô ấy không gõ được rồi.
Dù sao đi nữa, trông Tomoe cực kì hốt hoảng.
"Tomoe, lần sau cứ dùng cửa chính mà vào. Tim tôi không chịu nổi đâu" (Makoto)
"Chạy qua hành lang tốn thời gian lắm!! Hiện giờ, Asora... nó đang...!!" (Tomoe)
"Bình tĩnh đi nào. Tôi biết rồi... có lẽ vậy" (Makoto)
"Waka, sao ngài vẫn bình tĩnh như không có gì thế?! Đây là chuyện tối quan trọng đấy ạ?!" (Tomoe)
"Nói thế nào đây nhỉ, tôi cũng vừa mới ngạc nhiên y như cô, nhưng bỗng một người còn hoảng loạn hơn đã lao thẳng vào phòng, đến 'Uỳnh' một tiếng cơ mà. Thì đấy, tôi cũng từng bối rối không kém khi biển đột ngột xuất hiện" (Makoto)
Một phần cũng là do tôi biết chuyện gì đang diễn ra.
Tomoe hốt hoảng đến mức quá quắt.
Có lẽ là vì cô ấy nghĩ mình là người hiểu rõ Asora nhất, hơn nữa còn sở hữu phép thao túng không gian, cuối cùng cổ thành ra thế này đây.
"Hồi có biển, em chí ít cũng hiểu được mang máng! Nhưng lần này thì chắc chắn là không thể! Nếu Asora được tạo nên từ Waka và em, chuyện này chắc chắn là không thể mà!!" (Tomoe)
"Cô nói cũng có lí. Này, Tomoe, tạm bỏ qua liệu chúng ta có hiểu được hiện tượng này hay không, cô biết rằng có những lúc Asora chuyển mình trong khi chúng ta còn chưa làm gì, đúng chứ? Như lần có biển ấy" (Makoto)
"Nếu là phép màu từ một vị thần của thế giới khác, vâng" (Tomoe)
"Vậy chẳng phải lần này cũng tương tự sao? Ngài ấy cũng đã nói vẫn còn nữa đấy thôi..." (Makoto)
"Waka... nhưng..." (Tomoe)
"Cứ đi điều tra là biết ngay. Ta không cần phải đứng đây nghĩ ngợi làm gì cho đau đầu ra, tốt hơn hết là nên chấp nhận thực tế trước mắt. Cô biết không, dạo gần đây, tôi bắt đầu có cảm giác là trong xã hội này tồn tại những chuyện dù nghĩ đến mấy cũng vô nghĩa" (Makoto)
Theo tôi, sẽ rất mệt mỏi nếu như ngày nào cũng suy đi tính lại về chuyện này chuyện nọ.
Trong trường hợp của tôi, tỉ lệ khi mà tôi được dịch chuyển đến thế giới khác có khi lên đến vài con số 0, ấy vậy mà tôi vẫn ở đây.
"...Đó có phải một sự thay đổi tư tưởng của cậu chủ không?" (Tomoe)
Tomoe trông như đang bị ấn tượng trước tôi, và đồng thời, cô ấy cũng lo lắng nữa; cái biểu cảm trên mặt cổ đang nhìn tôi rất phức tạp.
Chắc chắn tôi không nghĩ như vậy.
"Không phải vậy, ý là 'tôi không quan tâm' ấy. Tôi biết nhiều chuyện oái oăm có thể xảy ra trên đời. Vì vậy tôi đã quyết định sẽ từ bỏ và chấp nhận những thứ vô lí và đi ngược lại với lẽ thường. Nhưng theo hướng tích cực" (Makoto)
"Từ bỏ... Biết bỏ cuộc một cách tích cực là phương hướng rất hay đó. Fumu" (Tomoe)
"Tôi sẽ không hỏi cô hiểu câu đó ra làm sao, nhưng, cô có muốn theo tôi điều tra không, Tomoe?" (Makoto)
"Dĩ nhiên chứ ạ. Dù gì nơi đó... cũng xuất hiện..." (Tomoe)
"Phải"
"Một vật thể nhân tạo" (Tomoe)
"Một vật thể nhân tạo" (Makoto)
Giọng hai chúng tôi trùng nhau.
◇◆◇◆◇◆◇◆
Và thế là, ngoài tôi và Tomoe ra, Mio và Shiki cũng tham gia cuộc khám phá.
Toàn bộ các tùy tùng.
Tôi vốn định lên núi một chuyến để tìm cho được cây anh đào, nhưng kế hoạch đã bị thay thế bằng 30 phút dịch chuyển lặp đi lặp lại.
Cũng là bởi đích đến nằm ở vị trí mới được mở rộng và còn chưa ai đặt chân đến, chúng tôi phải di chuyển theo tốc độ của Shiki -người có kĩ năng dịch chuyển thấp nhất trong nhóm.
Thành ra đã ngốn tận 30 phút. <thanh niên phế nhất team... @@>
Với chúng tôi thì việc này như đi dã ngoại vậy, nhưng còn với Shiki thì chắc hẳn khá vất vả.
Dù sao thì, cuối cùng 4 người chúng tôi cũng đến tương đối gần rồi, đứng từ đây có thể thấy cái vật thể lạ đằng trước. Để giữ sức cho Shiki, chúng tôi nhất trí đi bộ nốt quãng đường.
"Anh vẫn thiếu kinh nghiệm trong dịch chuyển như mọi khi-ja na" (Tomoe)
Tomoe biểu hiện sự ngạc nhiên với Shiki, mặt anh ta nhợt nhạt như người sắp chết, vừa bước vừa thở hổn hển.
"Kể cả khi đã đi chậm đến thế rồi mà anh vẫn bị như vậy hả?" (Mio)
Mio cũng chẳng thèm động viên anh ta câu nào.
Không chỉ có vậy, cô ấy còn chỉ trích Shiki.
Hai mỹ nữ vẫn duy trì nhịp thở bình thường, nhìn không có vẻ gì là đang chịu đau đớn cả.
Tôi cũng thế. Chỉ mỗi Shiki là mệt lả đi rồi.
Tôi hiện đang truyền thêm ma lực sang cho anh ta nhằm đẩy nhanh tốc độ bình phục, vậy mà sắc mặt Shiki trông vẫn thảm quá.
"Thứ lỗi cho tôi. Lâu lắm rồi tôi chưa thực hiện dịch chuyển đường dài liên tục, tôi đã lơ đãng một chút" (Shiki)
Kể từ lúc Shiki có đủ khả năng ra vào Asora tuỳ ý, anh ta ít khi nào dùng đến dịch chuyển đường dài.
Anh ta thường dùng Asora làm trung gian giữa các điểm dịch chuyển.
Đúng ra thì tôi cũng làm y hệt như vậy.
Chủ yếu là vì cách đó dễ dàng, tiện lợi hơn nhiều.
Chưa kể, Shiki không giỏi ở những phép dịch chuyển, thế nên, ngay khi đạt tới cấp độ giúp việc đi lại trở nên đơn giản, anh ta không còn dành thời gian luyện tập nữa.
Lúc trước tôi từng hỏi Shiki rằng liệu có thể dung hợp năng lực này vào máy chiếc nhẫn không, nhưng trên thực tế, nguồn sức mạnh ẩn bên trong chúng lại thuộc về một người khác chứ không phải anh ta, đó là thứ đã có sẵn. Hiện giờ, tất cả đều đã đổ đầy ma lực, nhưng không có cái nào trong số đó mang năng lượng dịch chuyển.
Vậy là kĩ thuật áp dụng ma lực đa dạng của Shiki đã xuất hiện một điểm trừ không ngờ tới.
"Nếu thấy không đi được nữa, anh có thể ngồi nghỉ một lát" (Makoto)
"Không sao ạ, tôi vẫn... ổn. Vì đang nhận ma lực từ ngài, tôi sẽ... hồi phục... nhanh thôi" (Shiki)
"Được rồi. Nhưng để cho chắc, anh mệt đến mức nào thế?" (Makoto)
Trông bộ dạng Shiki khá đau đớn, vậy mà anh ta vẫn còn sức đi lại, tôi liền hỏi vì tò mò.
Đôi mắt anh ta vẫn sáng rực ngọn lửa hướng tới đích đến, mong là Shiki sẽ bỏ qua cho tính hiếu kì của tôi.
Tò mò là khởi đầu của những điều lớn lao mà.
Bởi cho dù đã biết nơi đây nằm ở rất xa, Shiki vẫn không ngại đi cùng chúng tôi.
"...Cảm tưởng như thể... tôi đã... chạy suốt... 30 phút... hết tốc lực" (Shiki)
"Ah, tôi hiểu" (Makoto)
Thế thì có khi còn nguy hiểm đến tính mạng chứ chẳng chơi.
Tôi không thể tưởng tượng chuyện gì sẽ xảy ra nếu chạy với tốc độ nhanh nhất trong vòng nửa tiếng đồng hồ.
Dịch chuyển không gian cũng đi đôi với suy giảm thể chất ư?
Tôi chưa từng phải thở dốc mỗi khi dùng dịch chuyển bao giờ.
"Tại sao anh lại đi khoe sự mệt nhọc của mình với Waka-sama làm gì hả? Đầu anh có vấn đề sao?" (Mio)
"Không sao, Mio à. Tôi là người đặt câu hỏi trước mà" (Makoto)
"Không phải vậy, Waka-sama. Chúng ta đã tốn thời gian di chuyển theo tốc độ của Shiki, thế mà anh ta vừa thở không ra hơi, vừa khoe mẽ nữa chứ. Đó là biểu hiện của một tên ngốc-desu wa" (Mio)
Anh ta có định khoe cái gì đâu.
Thở dốc, mặt tái đi, chỉ có vậy thôi.
"P-Phải rồi, nhắc mới nhớ, Mio, phép dịch chuyển có gây ra bất cứ áp lực nào lên cơ thể người dùng không? Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy chuyện này" (Makoto)
Mau chóng chuyển chủ đề bàn tán ra khỏi Shiki, tôi liền đặt câu hỏi.
"Ehm... em chưa bị như vậy lần nào. Nhưng nếu làm đúng các bước thì sẽ không sao, em nghĩ vậy" (Mio)
Cô nghĩ vậy?
Vì Mio luôn dựa vào bản năng để dùng ma lực, có lẽ rất khó để lấy cổ làm ví dụ.
Nhưng ít ra thì, tôi thấy Mio không mệt cho lắm.
Mà trong trường hợp của Mio, thể lực của cô ấy từ đầu đã quá khủng khiếp rồi, vậy nên ước tính là một vấn đề nan giải.
"... Đừng có dạy Waka mấy thứ nửa vời như thế. Waka, dịch chuyển không gian thường tiêu tốn lượng ma lực và thể lực tương ứng, tùy thuộc vào khoảng cách. Tuy là đi lại trong và ngoài Asora là một trường hợp đặc biệt" (Tomoe)
"Thế sao? Tôi chưa bị lần nào" (Makoto)
"Eh... EEH?!" (Shiki)
Ah, Shiki đang nhìn tôi với ánh mắt đầy tuyệt vọng.
Tiếng "eh" của anh dài quá đấy.
Oh, hình như anh ta vừa biết thêm một thông tin gây sốc rồi nhỉ.
"Thể lực của Waka từ lúc đầu đã tương đối tốt, cộng thêm cả mấy phương pháp tăng cường thể trạng điên rồ của ngài, lấy người khác làm ví dụ không giúp ích được gì đâu" (Tomoe)
"Điên rồ?" (Makoto)
"Đáng buồn thay, đó chính là sự thật. Mặc dù em không nghĩ sẽ có ngày cậu chủ dạy người khác dùng phép dịch chuyển, nhưng nếu ngày đó đến, em khuyên ngài nên bắt đầu bằng cách đọc qua vài cuốn sách liên quan, cốt là để hiểu được nguyên lí đằng sau" (Tomoe)
"...Tôi biết rồi. Cảm ơn vì đã nhắc nhở" (Makoto)
Tại sao vậy trời?
Tôi đã cố gắng cứu Shiki và chuyển chủ đề, thế mà do đâu mà chính tôi lại là người cảm thấy chán chường vậy nè?
"Pháp trận dành cho dịch chuyển khoảng cách cố định sẽ giúp giảm tối đa lượng tiêu thụ ma lực và thể lực, vậy nên ta hoàn toàn có thể áp dụng nó vào thực tiễn. Còn cái 'cứ biết cách dùng thì sẽ không sao' của Mio thì khỏi nói rồi, nhưng tăng cường thể chất cũng là một cách chống lại mệt mỏi" (Tomoe)
"Vậy sao? Thế thì Shiki chỉ cần làm theo đúng các bước là được mà" (Makoto)
"Waka, Shiki đã dùng tới 4 cái nhẫn mà vẫn thành ra thế kia đấy" (Tomoe)
"..." (Makoto)
Shiki dường như không còn ý định phản ứng với câu trả lời của Tomoe nữa, anh ta chỉ cúi đầu và bước đi trong im lặng.
Nhìn kĩ mới thấy, anh ta đang đeo mấy chiếc nhẫn có tác dụng tăng cường chuyên dụng trong chiến đấu.
Từ khi nào...
Shiki đã cố gắng đến mức đó rồi mà vẫn cảm giác như đã chạy trong vòng 30 phút.
"Với lần này làm một bài học, tôi không quan tâm chuyện anh yếu ở khoản dịch chuyển, nhưng anh vẫn cần luyện tập thêm- ja na. Trở thành một tùy tùng có ích gì nếu chỉ gây rắc rối cho vị chủ nhân của mình- ja?" (Tomoe)
...
Tomoe, cô nên nói điều đó với chính mình mới đúng.
Chỉ vài ngày trước, cô còn hỏi tôi rằng: "Đô thị Asuka nằm ở đâu?" và bắt đầu hứng thú về lịch sử, kiến trúc của những thứ không hề liên quan đến samurai, chúng đang dần vượt quá tầm hiểu biết của một đứa học sinh cao trung như tôi.
Làm như cái gì tôi cũng biết ấy.
Tôi đã định trả lời rằng: "Hình như là ở Nara thì phải".
Theo dữ kiện lịch sử, Nara thời xưa đã từng nổ ra rất nhiều trận đánh lớn, và trong khoảng thời gian đó, không phải lạ nếu tồn tại vài ba đô thị Asuka dưới thời chiến.
Mà cô định quay lại bao xa về tiến trình lịch sử Nhật Bản thế hả?
Quả là một thứ tình yêu đáng sợ dành cho thời Edo.
Đến cả tôi còn chưa đào sâu tới mức như vậy, và tôi thì không phải cuốn bách khoa lịch sử.
Nếu là những sự kiện còn diễn ra trước cả thời Edo, có lẽ tôi cũng am hiểu đôi chút.
Thế nhưng, Tomoe lại cứ phải quan tâm đến mấy thời điểm giao tranh lặt vặt cơ.
Xung quanh niên đại Tomoe muốn khám phá, người thời đó hay có cái sở thích là dùng lửa đốt trụi mọi dấu vết, dẫn đến việc rất nhiều tài liệu lịch sử đã mất tích. Tức là, kể cả với người Nhật, thời kì này hầu như chỉ chìm trong bóng tối.
Còn kiến thức của tôi thì ít ỏi đến mức không đáng nói tới.
"Waka?" (Tomoe)
"Hm? Xin lỗi, tôi đang bận suy nghĩ" (Makoto)
"Ah, thứ lỗi cho em vì đã làm gián đoạn. Liên quan đến tòa nhà đằng kia sao ạ?" (Tomoe)
Ngay cả với những chuyện đó trong đầu, tâm trạng Tomoe lúc nào cũng vui tươi.
Nhất là sau khi vật thể nhân tạo trước mặt tôi đột ngột xuất hiện ở Asora.
Mới nhìn đã thoáng thấy vài ba tòa nhà nổi bật lên rồi.
Mắt tôi dần nắm bắt được hình dạng của chúng.
[Sakai] cũng đã bao quát được toàn cảnh.
Nhưng khi tôi dùng ma lực để cảm nhận, nơi đó chỉ là một khu đất trống, không tìm được gì cả.
Tuy nhiên nếu quan sát bằng mắt thường, tất cả lại sừng sững trước mặt.
Nhiều khả năng có người đã thiết lập sẵn một loại kết giới đặc biệt bên trong khu vực.
Nếu đúng là vậy thì một nghi ngờ đã được làm sáng tỏ.
"Phải, cả thứ đó nữa" (Makoto)
"Waka-sama, liệu có ổn không vậy- desu ka? Em thấy băn khoăn từ nãy rồi, nhưng cái gì kia ạ?"(Mio)
Mio chỉ thẳng ngón tay về phía trước.
Hướng chỉ tay của cô ấy hướng đến một thứ cách vài km so với những tòa nhà đằng sau.
Đó là một loại "cổng" tôi đã quá quen thuộc.
Dù tôi linh cảm nó không liên quan đến Samal.
Trông cực giống một cổng trời dẫn vào đền Shinto.
Không thể có chuyện tôi nhầm lẫn được, chỉ có thể là nó mà thôi.
Sâu bên trong là một lối đi băng qua khu rừng.
"Nó gọi là cổng trời đấy, Mio" (Makoto)
"Cổng trời hử?" (Mio)
"Đúng như dự đoán của em! Kia chính là cổng trời sao, Waka?! Wuuh, lần đầu em được thấy hàng thật đó-ja! Nghe cho kĩ này Mio, đây là cánh cổng dẫn đến nơi cư ngụ của một vị thần. Cô không được băng qua chính giữa đâu, hiểu không? Rồi sau đó..." (Tomoe)
Tomoe cao hứng giảng giải cho Mio nghe rất nhiều thứ.
Mặt Mio như đang muốn nói: "Lỡ miệng rồi", nhưng giờ đã quá muộn.
Cô ấy đã bị kéo vào bài giảng dài dòng của Tomoe.
Mio đang được dạy những điều như: cách đi qua cổng, cách rửa tay sao cho đúng, cách trả phí hành lễ.
Vì lí do nào đó, Tomoe lại còn chuyển sang giải thích một số kiến thức chuyên biệt, giả dụ như Đại Đền Izumo.
Thông thường, bạn chỉ cần cúi đầu 2 lần, vỗ tay 2 cái, rồi cúi đầu thêm 1 lần nữa là được. Nhưng bị nhét vào đầu từng ấy thông tin, cô sẽ làm Mio trở nên bấn loạn đấy.
Nếu thực sự muốn giải thích một cách chuyên sâu, thay vì vỗ tay 4 cái, cô nên dạy Mio nghi lễ 8 lần vỗ tay, thứ đó hiệu nghiệm ở cả những lễ hội lớn.
Hầu hết người Nhật đều biết đến nó, nhưng với Mio - người sống ở thế giới khác, làm sao cô ấy có thể hiểu hết trong một lần được. Mà cho dù nếu có hiểu, tôi không nghĩ cô ấy sẽ đi xa đến mức khám phá ra ý nghĩa đằng sau.
Khi đến trước cánh cổng, tôi sẽ dạy Mio và Shiki cách hành lễ đơn giản trước.
"Vậy đó chính là thứ Waka-sama vừa mới nhắc đến ư?" (Shiki)
Tôi gật đầu với Shiki, cuối cùng anh ta cũng ăn nói bình thường trở lại.
"Có vẻ là thế. Đường vẫn còn khá xa, nhưng đã có cổng trời thì chắc chắn sẽ có một lối đi dẫn đến ngôi đền" (Makoto)
"Lối đi đến một ngôi đền?" (Shiki)
"À, xin lỗi. Nói ngắn gọn..." (Makoto)
Dường như chúng tôi sẽ không phải dành thời gian chờ đợi trước cánh cổng, vì vậy tôi nên giải thích sơ qua cho họ hiểu.
Nếu có ai muốn biết thêm, họ luôn có lựa chọn là trở thành nạn nhân của Tomoe - ý tôi là, học trò của cô ấy.
"Nghĩa là chúng ta sắp sửa đặt chân vào nơi ở của một nhân vật có ảnh hưởng trong đền Shinto. Hoặc cứ coi nó là một con đường dẫn đến ngôi đền để chúng ta cầu nguyện cũng được" (Makoto)
"Đền... Vậy ra đền Shinto đúng là một địa điểm dành cho loại mục đích như thế. Mặc dù hình tượng về thần linh tại Asora không được tin tưởng nhiều..." (Shiki)
"Cũng có ngoại lệ chứ, nhưng hãy cứ nghĩ rằng đây là ngôi đền có niên đại cực kì lâu đời. Chúng ta chỉ còn cách chờ đợi những điều sẽ diễn ra tại đó. Nhưng theo tôi, không cần phải quá căng thẳng đâu" (Makoto)
"Một ngôi đền cổ, tôi có cảm giác bản thân những từ ngữ này đã đối lập với chính nó rồi. Đền lâu năm phải không ạ? Khái niệm này quả thực rất khó hiểu, hệt như khi miêu tả Waka-sama vậy" (Shiki)
Hình như các thông tin tôi nói với Shiki còn làm anh ta rối bời hơn trước.
Khó hiểu đến vậy sao?
Tôi nghĩ mình đã giải thích tương đối đơn giản rồi mà.
Thôi thì, tạm thời cứ để Shiki một mình vậy.
Không thể sai được. Vật thể nhân tạo mới xuất hiện ở Asora này chính là một ngôi đền Shinto.
Đây mới chỉ là một dự đoán, nhưng tôi khá chắc lần này cũng là một món quà của ba vị thần oái oăm kia.
Dùng hẳn một ngôi đền làm quà tặng... chỉ nói ra cũng thấy viển vông thật chứ chẳng chơi.
Hơn nữa, còn vài ba tòa nhà nhô lên trong mảnh đất rộng lớn này, do đó, rất có khả năng món "quà" trước mặt tôi đây cũng khó tin không kém cái đầu tiên.
Tuy là toàn cảnh đang bị khu rừng che khuất, đứng từ đây hơi khó quan sát.
Thật sự thì, kể cả có dùng [Sakai] nắm bắt mọi thứ, tôi sẽ không thể biết nó là cái gì cho tới khi tự mình kiểm tra.
Chúng tôi đi bộ qua cánh cổng lớn, với kiểu dáng cổ kính và chưa bị rêu phủ, đặc biệt còn được làm bằng đá nữa.
CHƯƠNG 223: NHỮNG NGÔI ĐỀN.
“Như tôi dự đoán, hình như chỉ có một người sống ở đây” (Makoto)
“Waka cũng cảm thấy như vậy thì chắc là đúng rồi. Dù em khó mà tin được người đó lại sống một mình trên vùng đất rộng lớn này-ja...” (Tomoe)
Tomoe dường như đang bận suy nghĩ điều gì đó.
Chúng tôi đã đặt chân đến khu vực bên trong đền, vẫn chưa thấy dấu hiệu lạ nào xuất hiện.
Ngoại trừ một thứ, trên mảnh đất với diện tích lớn này chỉ có vỏn vẹn một bóng người duy nhất.
Không có vẻ gì là nhân vật này đang di chuyển.
Vậy tức là người đó đang đợi chúng tôi.
“Với một khu vực trong đền, nơi này tạo cảm giác kì lạ thật” (Mio)
Mio tò mò ngắm nghía xung quanh trong lúc theo sau chúng tôi.
Shiki cũng hành động tương tự.
“Nơi này khác một trời một vực với đền thờ Nữ thần. Nếu đây là lãnh địa trong đền, vậy rốt cuộc vị thần đó là ai chứ?” (Shiki)
Dường như anh ta đang mắc phải một câu hỏi hóc búa mà chưa có lời giải thích xác đáng, có lẽ Shiki đang nghĩ khác với Mio.
Tôi cũng nhìn một lượt xung quanh.
Những thân cây lớn tạo thành hàng thẳng tắp.
Mỗi cái trong số chúng đều cao tới nỗi tôi phải ngẩng đầu hết cỡ mới thấy được chiều dài.
Bầu không khí tĩnh lặng, trang nghiêm, nhưng cũng không kém phần thư thái.
Ắt hẳn là bởi người tạo ra nơi này là một vị thần thực sự.
Một địa điểm với khung cảnh có thể được đặt cho cái tên: khu rừng trong truyền thuyết, hoặc khu rừng cổ đại.
“Phải công nhận nơi này được bài trí rất phù hợp theo quan niệm về đền Shinto. Nếu rộng lớn đến mức này, có khi diện tích của nó sẽ lên đến tầm Đại Đền không chừng” (Makoto)
“Thế cơ ạ? Vậy là trước mắt sẽ có nhiều thứ để khám phá lắm đây” (Tomoe)
Mắt Tomoe lấp la lấp lánh.
Chẳng biết cô ấy đã nhận ra hay chưa, nhưng Tomoe đang hít hà liên hồi.
Còn với tôi, điều đáng chú ý nhất là người đó đã ở đây “bao lâu” rồi.
Phải chăng là một tu sĩ đạo Shinto?
Nhưng đây là món quà của Daikokuten-sama mà nhỉ?
Một ngôi chùa Phật giáo xây theo kiến trúc Nhật Bản sẽ hợp lí hơn.
Chúng tôi tiếp tục leo lên những bậc đá sạch sẽ, không thấy lá cây rụng xuống trên lối đi.
Dường như nơi này cũng thường xuyên được quét dọn.
Nhưng nếu chỉ có một người lo liệu toàn bộ công đoạn duy trì ngôi đền, tôi nghĩ việc đó giống một hình phạt thì đúng hơn, tuy là có thể phép thuật cũng được sử dụng.
“Em đã nghĩ sẽ có nhiều thứ bẫy được lắp đặt trong này” (Mio)
Mio, đây có phải chốn hầm ngục nào đâu.
Cô không được phép làm điều đó trong một ngôi đền… theo tôi biết thì là như thế.
Nhưng tôi phải nói rằng mình đã có chút thất vọng vì không hề cảm nhận được sát khí tại đây.
Nhắc mới nhớ, hồi tôi được mấy vị thần kia tặng cho cả một vùng biển mênh mông, họ không thu xếp thêm điều gì đáng chú ý ngoài món quà đó.
Rất có thể lần này họ sẽ ban cho tôi một người chăm lo ngôi đền hoặc đại loại như vậy.
Dù sao ở Asora này cũng chưa có đền chùa gì hết.
“Oh, tôi thấy rồi. Kia có phải ngôi đền Shinto giống cái trong thế giới của Waka-sama không?” (Shiki)
Như Shiki vừa chỉ ra, một tòa kiến trúc Shinto tôi từng thấy nhiều lần hiện lên trước mắt.
Giờ đến tận nơi mới biết, nó lớn thật.
Lớn đến bất ngờ luôn ấy.
“Oooh!” (Tomoe)
Tomoe đang run rẩy vì vui sướng.
Cô ấy đã đạt đến trạng thái xúc động cực độ.
Nụ cười gượng gạo nhanh chóng xuất hiện trên mặt tôi.
Nhưng nó sớm biến mất tiêu.
Nguyên nhân bắt nguồn từ tòa nhà thứ hai phía bên tay trái.
Cái… gì đây?
“Uhm, Waka-sama? Trong mắt em, hai tòa nhà phía trước lẫn bên phải tuy không giống nhau, nhưng chúng vẫn có vài điểm tương đồng. Nhưng thứ bên tay trái chẳng phải khác hoàn toàn sao ạ?” (Mio)
“Ư-Ừ” (Makoto)
Tôi chỉ gật đầu.
Đúng như Mio đã nói.
“Nó tạo cảm giác dấu vết của đền thờ Nữ thần xuất phát từ tòa nhà bên trái rất mạnh mẽ, nói cách khác, tôi đã từng thấy những tòa nhà với kiến trúc tương tự. Còn hai cái kia thì tôi chưa bao giờ thấy” (Shiki)
“... Ừ” (Makoto)
Tôi lại gật đầu tiếp.
Tòa nhà nằm bên trái trông cứ như được xây cho Nữ thần.
Nó không đồng điệu với nơi này chút nào.
Mặc dù tôi biết trong một quần thể kiến trúc đạo Shinto, có nhiều loại đền riêng biệt.
Theo những kiến thức tôi học được, có một số thông tin liên quan đến chúng.
Tên phổ thông của loại đền này là Jingu-ji.
Ngoài ra còn hai tên gọi khác như “Nơi bảo vệ các ngôi đền” hay “Đền canh giữ thần điện”; một đặc trưng của Shinto giáo và Phật giáo.
Chúng là những ngôi đền nhỏ được xây dựng nhằm bảo vệ ngôi đền lớn hơn, tôi nghĩ vậy.
Vì chủ yếu là tìm hiểu qua sở thích, tôi chỉ biết nhiêu đó thôi.
Tạm gác lại thế giới hiện đại, những ngôi chùa Phật giáo và Shinto giáo dĩ nhiên đã từng trải qua những thời kì bị coi là khác người, vậy nên tôi nghĩ Jingu-ji cũng được thiết kế theo từng tôn giáo nó bảo vệ.
“...Waka, em không còn lời nào để diễn tả niềm vui lúc này, nhưng cái thứ kia cứ như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt vậy. Nó cũng là một loại đền Shinto sao ạ?” (Tomoe)
“Không phải. Tòa nhà phía trước thuộc đạo Shinto, tòa bên phải thuộc đạo Phật, Còn cái kia thuộc về một tôn giáo phương Tây” (Makoto)
“Quả không sai mà, bên phải chính là ngôi chùa thờ Phật tổ! Vậy thì ta cũng có thể gọi nó là Jingu-ji, đúng chứ ạ?! Như ngôi chùa xây cạnh đền Toshogu vậy đó. Hiểu rồi, hiểu rồi, ra là như thế này” (Tomoe)
Cô ấy còn nắm rõ những nơi xây chúng nữa.
Đúng là Tomoe có khác ha.
Dù sao Gongen-sama* cũng luôn được cho là hình dáng tạm thời của Phật tổ-sama.
<*Các Gongen trong tín ngưỡng là Đức Phật cải trang thành những vị thần địa phương để hướng con người đến con đường chính đạo>
Kể cả vậy…
“Thứ đó… lẽ ra không nên ở đây. Tôi biết là đền Shinto rất có chiều sâu, nhưng thế này thì hơi sâu quá rồi…” (Makoto)
“Một loại đền Tây phương. Nói mới nhớ, trong thế giới trước của Waka-sama, nhiều tôn giáo đa dạng tồn tại song song với nhau” (Shiki)
“Đúng là vậy. Dựa vào thực tế, ở đây hiện có 3 tôn giáo” (Makoto)
“3 cơ ạ? Chuyện ngày càng gây hoang mang rồi đây” (Shiki)
Shiki nói hoàn toàn đúng.
“Trước tiên, cái nằm ở chính giữa là một ngôi đền Shinto; thuộc thần đạo Shinto” (Makoto)
Chỉ tay về phía trước, tôi giải thích cho Shiki.
“Bên phải là đạo Phật” (Makoto)
“Fumu, fumu” (Shiki)
“Còn bên tay trái là một ngôi đền Parthenon… có vẻ là như thế. Nếu phải phân loại, có lẽ nó thuộc đạo Thiên Chúa chăng?” (Makoto)
“Tại sao ngài lại đặt câu hỏi?” (Shiki)
“Kiến trúc vẫn được giữ nguyên, nhưng nó đã bị ảnh hưởng bởi tiến trình lịch sử và liên tục thay đổi, cho tới ngày nay, nó trở thành một ngôi đền đa tôn giáo” (Makoto)
“Nói cách khác, tức là không còn dấu vết ban đầu nữa sao?” (Shiki)
“Theo tôi được nghe thôi” (Makoto)
Thần thoại Hy Lạp trước giờ chưa từng được coi là một tôn giáo chính thống, tuy rằng nó không còn tồn tại nữa.
Quân Rô-ma đã chiếm được Hy Lạp, từ đó dẫn đến việc tên các vị thần đều bị thay đổi, và cho tới khi bị ảnh hưởng bởi tín ngưỡng của người Israel, nó đã biến thành đối tượng thờ phụng của Đế chế La Mã.
Nhưng riêng đạo Thiên Chúa - thứ bắt nguồn từ tín ngưỡng của người Israel - đã được La Mã chính thức công nhận, và nó đã đánh đổ hàng loạt các tôn giáo cùng thời điểm.
Cũng có nhiều thần thoại xuất phát từ những tộc người di cư đến Rô-ma, và ngay từ thuở sơ khai, đạo Thiên Chúa là tôn giáo pha trộn những thứ đó.
Nói đến ngày lễ Giáng Sinh, vài giả thuyết cho rằng đây từng là một lễ hội dành cho các vị thần La Mã.
Hmm, nếu tôi nhớ không lầm… Saturn…
Cảm giác cứ sai sai thế nào ấy.
Tôi nhớ là mình hồi trước từng cười phá lên vì một bộ điều khiển game cũng mang cái tên tương tự, chắc chắn tên nó là Saturn.
Liệu đây có phải tên một lễ hội mừng ngày đông chí* không nhỉ?
<*Saturnalia (thuộc đạo Thiên Chúa): kéo dài từ ngày 17 cho đến hết ngày 23 của tháng 12, tên gọi khác của sự kiện này là “Lễ hội Ánh Sáng”, mọi người có tục lệ thắp sáng những cây nến để tượng trưng cho mong ước của mình vào năm mới, lễ hội này chỉ xuất hiện dưới thời Đế chế La Mã>
Tôi chỉ mới tìm tòi rộng hơn những điều mình được dạy ở trường, và những kiến thức này cũng không thể truyền lại cho người khác, nhưng tôi đã làm hết sức có thể rồi.
Đôi khi tôi cũng muốn khoe mẽ một tí.
“Nhắc đến đạo Thiên Chúa, đây là một tôn giáo mang tầm cỡ quốc tế, phải không ạ? Nếu tôi đoán đúng, cả đạo Phật cũng vậy” (Shiki)
“Phải. Thực tế, đạo Thiên Chúa chỉ thờ một thánh duy nhất, nhưng trong thần thoại, họ xuất hiện rất nhiều, ta có thể bị rối đấy. Đừng nên ép bản thân xếp loại nó vào một tín ngưỡng cụ thể. Xin lỗi vì đã làm anh khó hiểu” (Makoto)
“Xin đừng để tâm” (Shiki)
“Theo tôi thì tốt hơn là cứ đặt tạm một cái tên như thần đạo Hy Lạp, hoặc là Hy Lạp giáo cho đơn giản. Nhưng dù sao cho đến nay, nó cũng không còn tồn tại nữa. Nhưng cả thế giới đều biết đến những câu chuyện thần thoại của nó” (Makoto)
“Thế giới của Waka-sama có nhiều kiến thức kì bí thật” (Shiki)
“Ahaha…” (Makoto)
“Vậy từ thuở sơ khai, có rất nhiều thần linh cùng hiện hữu, nhưng bây giờ chỉ còn lại một cá thể. Họ đã cùng tham gia vào một cuộc đại chiến hay sao vậy?” (Shiki)
Đ-Đại chiến.
Theo một nghĩa nào đó, nghe cũng có lí.
Thực ra, chiến tranh chỉ xuất hiện giữa loài người với nhau, chính xác hơn là những cuộc giao tranh đẫm máu giữa những thế lực đứng đầu.
“Shiki, nếu muốn liên tưởng thêm, anh có thể nghĩ nó giống với trò Kodoku*. Vị thần mạnh nhất sẽ nghiền nát những kẻ còn lại, và được vinh danh suốt muôn đời-ja” (Tomoe)<*Kodoku: kiểu cho mấy con bọ vào cái bát để tụi nó solo ấy mà, con nào sống thì thắng>
Tomoe, dùng Kodoku để diễn tả thì thật là…
Dù sao đi nữa, cả hai trường hợp đều là những trận chiến tới chết.
Lịch sử liên quan đến tôn giáo luôn tràn ngập những cảnh tượng máu me, và có lẽ tôi đã bị chúng ảnh hưởng một phần nào đó, bởi lẽ tôi nghĩ kẻ mạnh được quyền sống sót là điều hiển nhiên.
“Mà này, tạm gác lại chuyện đó, ngôi chùa Phật giáo thực ra không quá lạ lẫm vì đã có tòa Jingu-ji bảo vệ như Tomoe đề cập, nhưng còn tòa bên trái, tôi chưa thấy nó bao giờ cả. Tôi nghĩ nó là một ngôi đền Parthenon, hay nên gọi là Jingu Parthenon đi?” (Makoto)
Tất cả mọi ngóc ngách đều làm bằng đá, nổi bật lên một màu trắng toát.
Rõ ràng nó nổi bật hẳn so với hai tòa còn lại.
Nhưng cái cây mọc xung quanh cũng không nằm trong bộ nhớ của tôi nốt.
“Như thể một điềm chẳng lành đang chuẩn bị xảy ra. Tại sao nó lại xuất hiện ở đây?” (Shiki)
“Tôi nghĩ mình biết nguyên nhân từ đâu mà ra rồi. Anh có còn nhớ ba vị thần từng tới đây khi trước không?” (Makoto)
“Vâng, nhóm ba người họ, tôi có nhớ” (Shiki)
“Đây nhiều khả năng chính là những ngôi đền tượng trưng cho từng người trong số họ. Phía trước là của Susanoo-sama, hoặc cũng có thể là Tsukuyomi-sama; bên phải ta có Daikokuten-sama; còn bên trái chỉ có thể là Athena-sama” (Makoto)
“Hooh~. Vậy như ngài vừa nói, điều này có nghĩa các vị thần tới từ những nơi khác nhau đã cất công lặn lội đến tận Asora này ư? Thú vị thật” (Shiki)
Ah.
Phải rồi ha.
Nói đến Athena-sama, không thể thiếu bóng dáng của cây ô-liu.
Nếu tôi nhớ không lầm, cây ô-liu và Athena-sama tồn tại một mối liên hệ sâu sắc.
Còn nếu người đó là Minerva-sama của người La Mã, kia sẽ là một loài cây khác.
Nhưng tôi vẫn không thể phân biệt giữa đền Hy Lạp và đền La Mã. Chính bản thân người ấy đã nói tên mình là Athena, vì vậy tôi nghĩ mình đã đoán đúng.
Một phần cũng là vì tôi chưa từng thấy cây ô-liu mà chỉ biết quả của nó mang hình dạng ra sao, màu đen sì luôn.
“Trở lại chủ đề chính, tôi định vị được dấu hiệu của sự sống từ ngôi đền phía trước. Dường như bên đó không có ý định ra mặt. Đã đến tận đây rồi, chúng ta nên làm một chuyến viếng thăm chứ nhỉ. Tôi chợt cảm thấy mình cần hành xử cho đúng lễ nghi ở một nơi như thế này” (Makoto)
“Lễ nghi dành cho nơi đây là thế nào ạ, Waka?” (Tomoe)
“Hãy làm như bình thường đi, 2 lần cúi đầu, vỗ tay 2 cái, 1 lần cúi đầu. Nếu chưa làm đúng, có lẽ người ở bên trong sẽ hướng dẫn chúng ta. Mọi người thấy gì kia không, nơi dùng nước đấy. Tomoe, dạy Mio và Shiki cách dùng nó đi” (Makoto)
Tôi nhanh chóng trông thấy một điểm dùng nước viếng lớn và khang trang.
Như thể chỉ trực chờ giây phút tôi dặn dò, Tomoe dẫn hai người kia theo cùng, cô ấy dạy họ cách dùng và tự mình làm mẫu trước.
Một khoảng không thoáng đãng trải rất nhiều sỏi và đá cuội.
Ngôi chùa ở bên phải và đền Parthenon bên trái.
Đây quả thực là một cảnh tượng quen thuộc.
Đến mức tôi suýt nữa thì quên nơi đây là Asora.
Mọi cảnh vật đang làm tôi nhớ lại trước kia.
“Chỗ dùng nước” <Chozu> là cách gọi thông thường, hay là “bệ rửa tay” <Te Mizu> nhỉ?
Cả 2 đều đúng, vì vậy rất khó để lựa ra một cách gọi cụ thể.
Nhân tiện, tôi thường gọi theo cách thứ nhất, nhưng tùy người sẽ gọi theo các cách khác nhau.
Nhưng theo tôi được nghe, “bệ rửa tay” là cái được dùng phổ biến nhất.
Được, ở Asora thì cứ gọi tạm là “chỗ dùng nước” đi.
Có thể tôi sẽ phải dạy thêm cho họ về những cách gọi khác nữa.
Kukuku.
Trong lúc tôi còn bận suy ngẫm, ba người kia đã xong việc.
Tôi cũng ra đó, nhanh chóng rửa tay và mặt mũi.
Chẳng có loài bò sát nào chui ra khỏi cái bệ đó, chỉ có duy nhất một cái bồn hoa có nước chảy róc rách.
Biết đâu ở dưới đáy bệ có nước phun lên, mặt nước cứ gợn sóng nhè nhẹ.
Giờ thì, vào thăm đền thôi nào.
Tôi đứng trước chiếc hộp tâm niệm trống không.
Vì là đền ở Asora, chúng tôi sử dụng luôn đơn vị tiền tệ của Asora.
1 Ryo mỗi người, tổng cộng là 4 Ryo.
Tiếp theo, tôi cầm lấy sợi dây có gắn một chiếc chuông ở đầu, và rung thật to.
“Mọi người có thể làm như tôi. Để cho chắc, đừng suy nghĩ điều gì xấu đấy” (Makoto)
Họ liền gật đầu.
Đầu tiên, họ cúi người.
2 lần cúi sâu, vỗ tay 2 cái, và lại thêm 1 lần cúi.
Cuối cùng, một lần cúi hơi thấp.
Động tác nằm ở đầu và cuối chắc chỉ để chào hỏi thôi.
Hoài niệm thật.
Tsukuyomi-sama, tôi bằng cách nào đó vẫn còn sống đây.
Ngài đã nói chuyện này là bất khả thi, nhưng tôi vẫn đề ra mục tiêu là quay trở lại Nhật Bản, nhưng vì vẫn còn nhiều thứ phải làm, tôi cần ưu tiên chúng đầu tiên.
Dù cho tương lai tôi có trở thành cái gì, những lời của ngài lúc ấy: “Hãy sống thật tự do và làm những gì mình muốn”, đến tận bây giờ, chúng vẫn là nguồn động lực cho tôi.
Xin hãy giữ gìn sức khỏe thật tốt, mong ngài sẽ sớm bình phục với một trái tim khỏe mạnh. <tôi sẽ đến chỗ ngài nhanh thôi... Lúc đó chúng ta sẽ... @@>
Lần cúi đầu sau cùng của tôi lại thành ra hơi lâu một chút.
Tôi ngẩng đầu lên rồi hít một hơi thật sâu.
“Được, xong rồi đấy. Làm tốt lắm” (Makoto)
Tôi quay mặt về phía ba tùy tùng.
Người kia bỗng bắt đầu di chuyển.
Từ phía bên tay trái, bên trong ngôi đền.
Như mọi khi, tôi không cảm thấy bất cứ luồng khí bất an nào.
Dù hai bên chưa tương tác, nhưng bóng người đó đã tiến đến một vị trí tương đối gần chúng tôi.
Tệ rồi đây. Tôi chẳng biết tí gì về lễ nghi trong đền cả.
Nếu chỉ đến để cầu nguyện, hồi nhỏ tôi đã từng làm một lần, nhưng giờ thì sao tôi nhớ nổi chứ?
Tôi hướng ánh nhìn về đằng đó.
Hm?
Kia có phải bùa Omamori?
Xung quanh đây cũng gắn nhiều bùa chú.
...Eh?
“Hình như nó muốn bảo chúng ta đi tới đó” (Tomoe)
“Em có cảm giác người này đang coi thường Waka-sama, không dễ chịu chút nào-desu wa” (Mio)
“Tomoe-dono có nói rung chuông biểu hiện cho lời chào trước một vị thần. Nhiều khả năng đó chính là lí do người kia di chuyển” (Shiki)
“Ừ, đi và xem thử là biết ngay. Chí ít chúng ta nên cảm thấy biết ơn vì không phải vào hai tòa nhà kia trước tiên” (Makoto)
Thật sự thì, tôi còn chẳng biết cầu nguyện thế nào cho đúng trong đền Parthenon.
~~~~~~~~~~~
Khi tới bậc Omamori, chúng tôi thấy một số tấm bùa, tranh cúng, và những mũi tên tế lễ được sắp xếp ngay ngắn.
Sự khác nhau giữa nơi đây và thế giới trước của tôi chính nằm ở chỗ toàn bộ những đồ vật đó đều chứa ma lực.
Nhắc đến các loại bùa, chúng cũng kiểu như một loại vòng hộ mệnh đi kèm với một hiệu ứng tâm linh nào đó.
Nhưng mấy cái ở đây thì trông giống loại phù đem lại may mắn hơn.
Chắc hẳn loại bùa này có hiệu quả rất cao đây.
~~~~~~~~~~~
Nhưng phần bên trong đền lại bị che khuất bởi những cánh cửa trượt.
Tôi biết chắc người kia đang ở bên trong.
“Chúng ta gặp mặt được rồi chứ?” (Makoto)
Tôi quyết định lên tiếng gọi vọng vào trong.
Phản ứng ngay với giọng tôi, tấm màn lặng lẽ kéo sang một bên, và rồi, cánh cửa mở ra.
…
Trước mặt tôi là một vu nữ-san đang nhấn 3 ngón tay lên sàn nhà.
Cô ấy không dùng tay mà dùng phép thuật để mở cửa.
Người đó đang trong tư thế cúi đầu.
Tại sao vậy? Tôi không hề cảm thấy sợ hãi và cũng không định vị được sức mạnh từ cô gái này, nhưng bầu không khí vẫn ngột ngạt đến khó hiểu.
Chưa rõ liệu có nên gọi đây là áp lực tâm lí hay không, nhưng đúng là tôi cảm nhận được thứ gì đó từ người này.
Tôi vô tình nuốt ‘ực’ một cái.
Cô gái chậm rãi ngẩng đầu lên.
Trắng thật, làn da cô ấy trắng đến độ khó tin.
Tóc đen, mắt màu nâu nhạt, và bộ quần áo vu nữ kia suýt làm tôi lầm tưởng rằng cô ấy cũng là người Nhật.
Nhưng tôi có linh cảm bản thân màu da đó đã phủ định cô ấy là một con người.
Trông rất khác với đồ trang điểm, một sắc trắng tựa màu vẽ.
Nhưng cũng không hoàn toàn là trắng thuần, nhìn kĩ hơn sẽ thấy chút lấm tấm xanh dương pha vào nước da kia.
Trong mắt tôi, có thể coi thứ màu này không được tự nhiên.
“Hân hạnh được gặp, Chủ Nhân. Em từng đảm nhiệm phận sự làm vu nữ cho Tsukuyomi-sama, nhưng giờ mệnh mệnh của em là phục tùng Makoto-sama. Xin hãy chăm sóc em trong những năm sắp tới.”
Với một nụ cười xinh xắn, cô ấy đã gọi tôi là Chủ Nhân. <WTF???>
CHƯƠNG 224: TỤC LỆ NGUY HIỂM.
“Ngài dùng trà chứ ạ?”
“Cảm ơn”
“Em thật sự cảm kích vì ngài đã không quản đường xa để tới đây. Em… đã mong chờ ngày này từ rất lâu rồi”
Được mời vào bên trong ngôi đền, chúng tôi được dẫn đến một nơi trông như phòng khách và bắt đầu uống trà do người vu nữ da trắng-san pha.
Nói mới nhớ, bạn sẽ không có nhiều cơ hội được bước chân vào một ngôi đền như thế này đâu.
Hơn nữa, đây không phải nơi cầu nguyện, đây là nơi vu nữ-san sinh sống.
Trong thời hiện đại, những người làm loại công việc như thế này thường sống ở chỗ khác, hầu như ai trong số họ cũng phải di chuyển liên tục giữa nhà và ngôi đền.
Chẳng thể nào ngờ được rằng tôi vừa mới trải nghiệm một điều tôi chưa từng nghĩ sẽ xảy ra.
“Trước tiên, tôi cần xác nhận một điều, ai đã bảo cô phục tùng tôi vậy?” (Makoto)
“Shiva- không, Daikokuten-sama ạ. Đền Shinto, chùa thờ Đức Phật, và ngôi đền còn lại; tất cả đều là quà của Daikokuten-sama, Susanoo-sama, và Athena-sama”
Vu nữ-san tiết lộ ba cái tên của những vị thần cai quản thế giới trước của tôi.
Đến nay, chỉ có rất ít người biết chuyện tôi đã gặp gỡ họ.
Vì vậy, khả năng đây là một cái bẫy đã giảm xuống mức thấp nhất.
… Nói thế nào cho đúng đây, Tomoe, Mio, Shiki đều tỏ ra cực kì cảnh giác với vu nữ-san, vì thế nên cả tôi cũng bắt đầu thấy lo lắng và đề phòng.
Cho tới bây giờ, Nữ thần chưa lần nào liên lạc trực tiếp với Asora, mụ ta gần đây khá lặng tiếng.
Có thể đây là thứ người ta hay gọi là: ‘bình yên trước cơn bão’, do đó tôi chưa thực sự yên tâm. Nhưng cố gài tôi bằng cách sử dụng tên của ba vị thần nọ làm cái cớ để án binh bất động sẽ là phương án quá rủi ro đối với mụ ta.
Mụ ta tuy là thần, nhưng không thông minh đến mức can thiệp vào Asora mà vẫn qua mặt được chúng tôi.
Tôi đưa mặt nhìn ba tùy tùng với ngụ ý rằng đừng thể hiện ác ý ra bên ngoài.
Tuy nhiên, có vẻ Tomoe rất hứng thú với vu nữ-san và đang dự định hỏi han nhiều thông tin, nhưng cô ấy đồng thời cũng thận trọng không kém.
Còn riêng tôi thì chưa cảm thấy có gì nguy hiểm từ người này.
Đúng là khi nhìn nhau mặt đối mặt như lúc này, tôi có cảm thấy một điều lạ lẫm từ vu nữ-san, nhưng chính tôi cũng không biết thứ ‘lạ lẫm’ đó là cái gì.
Trong tim tôi hiện giờ vẫn đọng lại sự không thoải mái kể từ lúc mới vào đây.
Đó là cảm nhận của tôi.
Nói thật thì, tôi nghĩ cô gái này không phải một mối nguy hại, và trong mắt tôi, cô ấy cũng không phải kẻ địch, vậy nên cứ lo nghĩ về một thứ linh cảm bắt nguồn từ bản năng là điều sai lầm.
“Athena-sama sao? Vậy đó chính là nguyên nhân xuất hiện một ngôi đền Parthenon trắng toát ngoài kia” (Makoto)
Vu nữ-san thể hiện một vẻ mặt buồn bã.
“Chủ Nhân, xin đừng dùng kiểu ăn nói xã giao đó nữa. Em là người hầu của ngài. Làm ơn, hãy đối xử với em như… ba người họ”
“Hả…?” (Makoto)
Dù cho cô có nói như thế đi chăng nữa, đối xử với một người lạ mặt giống các tùy tùng là chuyện tôi khó lòng làm nổi.
Tôi vô tình trả lời bằng một từ mơ hồ.
Bởi đến giờ tôi vẫn chưa thể quen với cái mối quan hệ đột ngột giữa chủ và tớ này.
Lần trước, tôi đã có trải nghiệm tương tự với Sari, nhưng tôi sẽ không đối xử với cô ấy ngang bằng Tomoe hay những người còn lại.
Nhưng nếu tôi chợt muốn mua nô lệ và làm quen với cách đối đãi họ, liệu mọi chuyện có khác biệt không?
… Những thứ như vậy không phải bản chất con người tôi.
“Chỉ vừa mới biết nhau mà cô đã yêu cầu một đặc ân lớn quá đấy-desu wa ne” (Mio)
“Chính xác-ja. Muốn cậu chủ đối xử với mình như chúng tôi trong khi còn chưa giới thiệu bản thân, chẳng phải cô đang quá thiếu lễ phép sao?” (Tomoe)
“...”
Vài giây sau câu trả lời đến từ tôi, Tomoe và Mio lên tiếng trách cứ vu nữ-san.
Shiki vẫn ngồi giữ im lặng.
Nhưng hình như tâm trạng của anh ta đang không được tốt.
Khác hẳn với sự mệt mỏi khi nãy, anh ta đang toát lên một luồng khí bất an.
“Đối xử như nhau? Tôi không dám đâu, Tomoe-san, tôi chỉ đơn giản là muốn được thêm vào làm một thành viên với vị trí thấp nhất trong nhóm, vậy thôi. Còn về tên tôi… tôi cũng đang định nhắc đến chủ đề đó. Mọi người cũng biết đấy, tôi còn có hoàn cảnh riêng”
Tomoe?
Tại sao vu nữ-san lại biết tên của Tomoe?
Tên tôi thì không nói, nhưng tôi nhớ là mình đã bao giờ nói cho ba vị thần kia tên các tùy tùng đâu nhỉ?
“... Tôi thì lại nghĩ khác. Tôi chắc chắn chưa tiết lộ tên mình cho cô bao giờ” (Tomoe)
“Tôi đã được cung cấp những thông tin cần thiết trước khi tới đây. Còn về chuyện kia, tôi xin lỗi vì sự khiếm nhã vừa rồi. Mong mọi người thứ lỗi”
“Hmph”
“Liệu cô có thể nói cho chúng tôi biết hoàn cảnh đó là gì không?” (Makoto)
Mong rằng vụ này sẽ không trở nên phức tạp quá mức cần thiết.
Tôi đã may mắn tìm được cơ hội xen vào cuộc trò chuyện và nhờ vu nữ-san giải thích.
Tomoe, cái cô này, chỉ vì người ta chưa giới thiệu bản thân mà cũng giận được là sao hả?
“Em biết Chủ Nhân rất am hiểu về đạo Shinto, vậy nên chắc ngài cũng đã nhận ra rồi. Vai trò của một vu nữ cũng tồn tại nhiều khía cạnh khác đằng sau”
Cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt đầy kì vọng.
Hừm, đúng là tôi có biết một chút.
“Vu nữ ở thời hiện đại ngày nay thực hiện những công việc như dịch vụ hành lễ, hoặc tham gia đào tạo nữ tu, nhưng nếu quay trở lại về quá khứ một chút, họ còn làm thêm cả cúng tế, cầu thần, gọi hồn” (Makoto)
“Trong trường hợp của em, em là một tồn tại cao cấp hơn họ, nhưng em cũng phụ trách cả những nghi lễ thông thường”
“Giống các *Itako* và các *Vu nữ Azusa* -những người không mang nhiều điểm tương đồng với ngày trước sao?” (Makoto)
“Là thế đó ạ. Dù sao thì, bởi hiện tại Chủ Nhân không cần đến mấy thứ đó, em sẽ giải thích chi tiết hơn vào một lúc khác, còn giờ em sẽ chỉ ưu tiên điều cần được ưu tiên. Trước kia, em đã từng được ban tặng vài cái tên, tuy rằng tất cả đều được đặt bởi người em phục vụ”
“...”
Có phải ý cô ấy là suốt từ đầu đến giờ, cô ấy chỉ thực hiện những công việc hợp với một vu nữ tầm trung thôi sao?
Vậy có nghĩa vu nữ-san cũng biết khá nhiều về tâm linh học.
“Những vu nữ phụng sự thần linh, em chính là một trong số họ. Bởi vậy, em đã từ bỏ những cái tên trong quá khứ. Nhưng vì đã tìm thấy một vị chủ nhân mới, em hiện chưa được đặt tên. Nếu phải lấy ví dụ, ngài có thể ví nó giống mối quan hệ giữa mặt trăng và mặt trời vậy, bản thân em chỉ là một con rối của các vị thần”
“... Tôi vẫn không thực sự hiểu cho lắm” (Makoto)
Tôi nói thật mà.
Dường như cô ấy muốn nói rằng mình là một thứ thay tên đổi dạng thường xuyên, và toàn bộ những gì thuộc về cô ấy đều bị tan biến sau mỗi lần thực hiện điều đó, nhưng…
Có thể gọi đây là sống không?
“Dù sao chuyện này cũng không phải thứ Chủ Nhân- người đã sống một cuộc đời của người trần mắt thịt- có thể hiểu ngay được. Xin hãy cứ coi em như một thứ công cụ có sinh mệnh”
Cô gái vu nữ mỉm cười khi nói mình là một công cụ.
Biểu cảm của cô ấy làm tôi nhớ đến Sari… hoặc không.
Sari làm như vậy là vì tự cô ấy mong muốn điều đó.
Nhưng vu nữ-san thì khác, dường như cô ấy phục tùng tôi theo mệnh lệnh đến từ một ai đó.
“Nếu vậy, nghĩa là cô hoàn toàn chỉ là một phần quà đi kèm” (Makoto)
Họ dùng cả con người làm quà tặng.
Đúng là thần có khác, luôn khiến tôi phải ngỡ ngàng theo nhiều phương diện.
À không, nếu vai trò của cô ấy là quản lí những tòa nhà quanh khu vực này, điều đó cảm giác vẫn bình thường hơn cả một vùng biển bao la.
Bởi cho dù bạn có là thứ sinh vật gì đi nữa, chẳng có ai trên đời này sở hữu sức mạnh kiến tạo đại dương cả.
“Vâng, từ giờ trở đi, Makoto-sama sẽ là chủ nhân của em, còn những người hiện đang đồng hành cùng ngài gồm có: Tomoe-sama, Mio-sama, và…”
Vu nữ-san hướng ánh nhìn về phía Shiki.
Đồng bộ với cử động của cô ấy, Shiki đang ngồi yên đằng sau bỗng ngã bệt xuống sàn.
Trong phút chốc, tôi đã nghĩ vu nữ-san vừa gây nên điều đó, nhưng khi nhìn lại tư thế của Shiki, tôi biết ngay nguyên nhân là do đâu.
Anh ta ngã sang một bên vì cố ngồi kiểu seiza.
Anh có phải ép mình làm như thế đâu.
Tomoe và Mio vẫn đang seiza rất tự nhiên.
Lúc mới bước vào căn phòng, tôi chọn thế seiza làm kiểu ngồi tự nhiên của mình, trông thấy thế, họ cũng làm theo tôi.
Nhìn lại một lượt, có vẻ hai người kia vẫn ổn.
“T-Tôi xin lỗi” (Shiki)
“Đừng có để lộ sơ hở” (Mio)
*pang*
Cùng lúc với lời nói, Mio lôi chiếc quạt gấp ra từ eo rồi đánh vào chân Shiki.
Uwaa.
Đau đấy.
“Ugh-”
Chẳng nói được câu nào, phản ứng của Shiki gần giống như sắp sửa ngất đi trong kinh hoàng.
Chân anh ta đang run rẩy vì đau.
Tôi hiểu cảm giác anh đang có lúc này.
Nhưng, “sơ hở” là sao?
Đây có phải địa bàn của kẻ địch đâu.
“Fufu, xin cứ ngồi thật tự nhiên thôi”
“Xin lỗi, cảm ơn cô” (Makoto)
Tôi vội nói lời xin lỗi và cảm ơn thay cho Shiki đang ngập ngừng.
“Ngài đừng nên nói như vậy. E là chủ đề trò chuyện đang vượt khỏi ý định của em một chút. Người phải xin lỗi là em mới đúng. Xin hãy nhớ rằng không chỉ có chủ nhân, trước khi tới đây, em cũng đã biết một lượng thông tin nhất định về mọi người”
Nói xong, cô ấy nhấp một ngụm trà.
Nụ cười dịu dàng của vu nữ-san vẫn không thay đổi.
Mọi cử động không có gì gọi là gượng ép, điều đó cho thấy người này rất dày dạn.
…
À, giờ thì tôi hiểu rồi.
Cô ấy khiến tôi nhớ đến Rembrandt-san, Zara-san và Zef.
Tôi không tài nào đoán được ra cảm xúc thật trong họ.
Thực tế Rembrandt-san luôn trở nên hết sức thân thiện mỗi khi nhắc đến chuyện gia đình, vì vậy ông ấy không hoàn toàn rơi vào tuýp người đó.
Cái tuýp người mà kể cả khi đang mỉm cười, bạn vẫn cảm thấy một nỗi bất an luôn túc trực, thậm chí cả khi họ tức giận, bạn cũng không thể chắc chắn là họ có đang nghiêm túc hay không.
Hiện tại, xung quanh tôi có hàng tá người như vậy, nhưng điều đó không có nghĩa tôi đã học được cách đối phó với họ.
Thật sự để mà nói, tạm bỏ qua vấn đề khoảng cách trong các mối quan hệ, cứ dính dáng đến bọn họ là y như rằng tôi lại trở nên mệt mỏi.
… Các vị thần có xu hướng thích thử thách người khác, vậy phải chăng ba vị kia đã tự tay chọn lựa một cá nhân phù hợp sau khi đã nhìn thấu điểm yếu của tôi ư?
Tôi bắt đầu có cảm giác chuyện này đang dần biến thành một hình thức quấy rối rồi đây.
Dù vậy, trong mắt tôi, cô gái này cũng có không ít điểm hứa hẹn.
“Tôi hiểu cô đã biết đến một mức nhất định về mọi người ở đây. Nhưng còn chuyện về tên cô thì sao?” (Makoto)
“Em nghe nói rằng chủ nhân đã đặt tên cho những ai lập khế ước sở hữu với ngài. Nếu em cũng nhận được một cái tên từ ngài, đó sẽ là món quà vô giá. Nếu nơi đây vẫn chưa có ai đảm nhiệm chức vu nữ, ngài gọi em theo cách đó cũng không sao cả”
Ngoài cô ấy ra, Asora này đúng là không có vu nữ.
Nhưng cái tên là đặc điểm nhận dạng của một người mà lại không có thì tệ quá.
Tôi sẽ phải vắt óc suy nghĩ tiếp thôi.
Hơn nữa, cô ấy là một nhân vật được các vị thần phái xuống đây, vì vậy tôi không có lí do nào để từ chối lập khế ước.
Nhưng chỉ khi việc đó là khả thi.
Điều duy nhất còn làm tôi chần chừ là việc cô ấy dường như khá kín kẽ trong lời nói và hành động, nhưng một khi khế ước đã hình thành, chuyện đó sẽ không còn là vấn đề.
… Mong là vậy.
“Liệu chúng ta có thể lập khế ước ngay bây giờ không?” (Makoto)
“Được chứ ạ. Nếu chủ nhân có thể kiềm sức lại một chút rồi bắt đầu nghi lễ, em nghĩ mình sẽ tìm ra cách hoàn thành phần còn lại”
Cũng giống như lần với Shiki hồi trước nhỉ.
Sau lần đó, anh ta đã học được một kĩ năng đặc biệt có tên “13 bước”.
Tôi chỉ mong chuyện đó không phải một dạng điềm gở nào cả.
“Vậy thì tôi sẽ cần thời gian chuẩn bị. Hay là khế ước bắt buộc phải thực hiện ngay tại đây? Cô có hoàn cảnh riêng nào chưa nói không?” (Makoto)
Trước giờ, phần lớn công việc toàn dồn hết vào tay Shiki.
Dựa vào điểm này, theo quan điểm của tôi, cô ấy chí ít vẫn làm tốt hơn mình, có thêm tùy tùng không phải một điều gì bất lợi.
Tôi nên đồng ý-
“Khoan đã”
“... Tomoe? Lại gì nữa?” (Makoto)
“Bất kể cô ta có được thần linh gửi đến hay là không, em thấy ngài chưa nên chấp nhận người phụ nữ này nhanh đến vậy” (Tomoe)
Nếu đã là quà tặng từ các vị thần quen biết Tsukuyomi-sama, vậy thì còn gì phải lo lắng đâu.
Chuyện sẽ khác nếu đó là quà từ hân tộc hay Nữ thần, nhưng đây là món quà từ một vị thần chính hiệu đấy, cô hiểu không? <vấn đề ở đây em nó là girl đấy... Chịch chịch chịch @@>
Cứ bình tĩnh đi xem nào.
“Nhưng Tomoe, tôi thấy không có vấn đề nào đáng ngại cả. Chúng ta đã loại trừ khả năng bị xâm nhập từ bên ngoài, và cũng đã biết rằng cô ấy chỉ vừa xuất hiện đột ngột ở Asora. Không thể có khả năng đây là một cái bẫy từ hân tộc hay Nữ thần được” (Makoto)
Những người duy nhất cho đến nay từng xâm phạm địa phận Asora mà chưa được tôi hoặc Tomoe cho phép chỉ có cô vu nữ này, cùng với ba vị thần đã tặng tôi những thứ khó lường.
“Theo như tôi vừa nghe, cô từ trước đến nay vốn phụng sự thần linh, đúng chứ hả?” (Tomoe)
“Phải. Tôi từng làm việc cho Tsukuyomi-sama đến tận thời hiện đại, mỗi ngày đều lo liệu những nhiệm vụ được giao”
Tomoe hướng câu hỏi đến vu nữ-san, cô ấy đáp lời bằng một nụ cười như trước.
Cô ấy không hề tỏ ra hoang mang.
“Cô định chứng minh điều đó bằng cách nào?” (Tomoe)
“Đáng buồn thay, tôi không có bằng chứng để làm sáng tỏ câu hỏi này”
“Thế tức là chúng tôi chưa thể loại bỏ khả năng người đã gửi cô tới đây đang mưu tính gì đó trong đầu, đúng chứ-ja na?” (Tomoe)
“Đúng. Nhưng nếu là việc nằm trong phạm vi có thể thực hiện, tôi sẽ hợp tác dưới mọi hình thức để có được sự tin tưởng từ cô”
“Vậy thì hãy để tôi đọc kí ức đi. Cô đã nói muốn được trở thành một trong số chúng tôi-ja. Cô sẽ không từ chối đấy chứ? Dĩ nhiên tôi cam đoan sẽ bảo vệ mọi bí mật của cô và không bao giờ tiết lộ cho ai hết” (Tomoe)
“À, phải rồi, Tomoe-san có sở hữu khả năng đọc tâm trí. Nhưng với một đồ vật như tôi… liệu cô có làm được không?”
Một thứ đồ vật?
Tôi chợt cảm thấy hơi bực bội trong lòng.
Chuyện này cũng tương tự như khi thu nhận Sari.
“Riêng tôi lại thấy bất an nếu như Waka-sama có một tuỳ tùng tự gọi bản thân cô ta là đồ vật” (Mio)
Mio cũng bắt đầu thể hiện sự phản đối chuyện cho phép vu nữ-san trở thành tuỳ tùng của tôi.
Nếu xuất phát từ bản năng của Mio, vậy có nghĩa tôi phải thật sự cảnh giác.
Không không.
Làm gì có chuyện đó cơ chứ, họ là thần cơ mà.
“Tôi chỉ muốn cô chứng minh rằng mình không phải một mối nguy hại hoặc không tồn tại bất kì âm mưu xấu xa nào. Tôi cần cô phơi bày toàn bộ những kí ức cô đang giấu giếm” (Tomoe)
“Vấn đề là ở chỗ đó. Kí ức của tôi vẫn ở nguyên nơi chúng nên được chứa đựng. Thứ lỗi cho tôi, nhưng có lẽ nào, năng lực của Tomoe-san không hoạt động trên các vật thể?”
“Hoh… cô nói mình không che giấu điều gì. Đó là lời giải thích cô đưa ra sao?” (Tomoe)
“Thực tế, tôi chẳng có gì để giấu khỏi các senpai và người mình sẽ dùng cả tính mạng để phụng sự. Mio-san, về lối hành xử của tôi, tôi sẽ sửa lại nhanh nhất có thể, vậy nên làm ơn, hãy cho tôi thêm chút thời gian”
“...”
“...”
Hình như những tia sét vô hình đang bay tán loạn trên không trung.
Không, tôi biết là như vậy.
Nếu Tomoe và Mio phản đối, tôi chỉ còn cách là để vu nữ-san tiếp tục vai trò quản lí ngôi đền và bỏ qua vụ lập khế ước.
Dù sao cô ấy cũng chưa từng nói đó là điều bắt buộc.
“... Em có nghe nói chủ nhân muốn đối đầu với một vị thần vào một ngày nào đó trong tương lai. Tạm gác lại thời điểm hiện giờ, tuy sẽ còn phụ thuộc vào cấp độ của phía kẻ địch, nhưng nếu đó là những tồn tại ngự trên lãnh địa thần thánh, khi đó em sẽ chỉ làm vướng chân ngài. Thiết lập một khế ước sở hữu là điều hết sức cần thiết với em, hơn nữa, nó cũng rất quan trọng cho sau này. Chủ nhân, xin ngài”
Cô ấy nói đúng.
Tôi chưa khi nào nguôi ngoai chuyện đó, dự định của tôi chắc chắn sẽ bao gồm trận chiến với Nữ thần. Khi thời điểm đến, số lượng sẽ giúp chúng tôi chiếm ưu thế.
Ở Asora này, không có một cư dân nào đủ sức đối đầu trực diện với mụ ta.
Những người duy nhất làm được điều đó chỉ vỏn vẹn có ba; Tomoe, Mio, và Shiki, không tính tôi.
Nếu có được thêm một người nữa hỗ trợ, chắc chắn ba người còn lại sẽ hạ bớt được gánh nặng.
Tôi đang nghĩ cái gì vậy chứ?
Vẫn còn nhiều thời gian. Thế có nghĩa vu nữ-san chưa đánh mất cơ hội trở nên hòa đồng với mọi người ở đây.
Nếu chuyện này càng góp phần gia tăng sự an toàn cho Asora, không chỉ chấm dứt được mọi sự lo lắng, nó thậm chí còn đóng vai trò là một nhân tố thiết yếu.
Những gì vu nữ-san nói đều rất đúng.
“Nhận được thêm sự trợ giúp thì tôi luôn hoan nghênh. Nếu có thể, tôi muốn khiến Nữ thần - con Bọ đó - đầu hàng mà không phải mất đi một ai cả” (Makoto)
Như đang khẳng định mong muốn của chính mình, tôi lên tiếng.
“Ôi trời, ngài mang một tâm hồn thật kiên cường đó. Đối đầu với một vị thần, không định giết mà chỉ cần đối thủ đầu hàng, chưa kể còn không phải xuất hiện thương vong. Ngài vẫn nói được những lời hùng hồn đến như thế trong cơ thể của một người phàm, giờ em đã biết con mắt của các vị thần không hề sai lầm”
Nghe thấy lời giải thích đến từ một người ngoài cuộc, tôi đang dần bắt đầu nghĩ rằng điều mình vừa nói quá điên rồ.
Không chỉ đơn giản là “điên” bình thường đâu, đến mức “cuồng” luôn ấy chứ.
Giờ nghĩ lại mới thấy, cả thế giới này đã chất chứa bao nhiêu sự việc lạ lùng mà tôi chẳng tưởng tượng ra nổi, bởi vậy tôi thường hay nghĩ quan điểm của mình là bình thường.
“Vu nữ-san, nếu tôi nói mình sẽ tuyên chiến với Nữ thần, cô sẽ tuân lệnh chứ?” (Makoto)
“Đương nhiên ạ. Chừng nào khế ước còn được duy trì, em không thể chống lại Chủ nhân. Em hứa chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra, nhưng nếu đến một lúc nào đó, ngài chưa thật sự tin em và cấm em tham gia cuộc chiến, khế ước sẽ đóng vai trò của một thứ bảo hiểm ngăn em phản bội ngài”
Nói trắng ra, tôi đang phân vân mình nên đối xử với cô ấy như thế nào sau đó.
Bản khế ước chính là chiếc chìa khóa gỡ bỏ mọi nút thắt, loại đi mọi khả năng bị đâm sau lưng, hơn nữa, không có gì đảm bảo người này sẽ không đi loanh quanh và làm loạn tại Asora.
Tốt hơn hết là nên lập khế ước ngay lúc này.
Được, tôi đã có quyết định!!
“Tôi đồng ý lập khế-” (Makoto)
“Waka-sama, tôi nói một chút được không?”
Lại nữa sao?
Lần này là Shiki lên tiếng.
Làm gì bây giờ? Dù tôi đã biết mình chắc chắn về lựa chọn này, nhưng nếu đến cả anh ta cũng muốn phản đối, cảm xúc của tôi sẽ bị lung lay.
“Sao thế, Shiki?” (Makoto)
“Kể từ khi bắt đầu cuộc hội thoại này, tôi có cảm giác vu nữ-dono cứ liên tục liếc nhìn tôi thì phải”
“... Hả?” (Makoto)
Tôi thốt lên một tiếng thể hiện sự ngạc nhiên.
“Tôi nhớ là mình không quen biết cô. Vu nữ-dono, cô có gì để giải thích không?” (Shiki)
“Shiki, dịch chuyển liên tục chắc hẳn đã làm anh thấm mệt rồi-ja na. Cho tôi xin lỗi” (Tomoe)
“... Hả?” (Mio)
Tomoe và Mio đều quay sang nhìn Shiki bằng ánh mắt lạ lẫm.
Tôi nghĩ như vậy ngay lúc Tomoe tự dưng tỏ vẻ lo lắng cho Shiki, còn Mio đặt một tay lên trán và thở dài.
Tôi cũng muốn phát biểu chính kiến của mình đấy.
Nhưng độ nổi tiếng của Shiki là điều ai cũng sẽ nhận ra, ở Asora, Học Viện hay thậm chí cả những ngôi làng cũng vậy.
Bản thân anh ta cũng không phải là quá để tâm vào cách người khác nhìn nhận mình.
Tôi có lẽ đã không nhận ra, nhưng có thể vu nữ-san đã liếc nhìn Shiki từ nãy đến giờ.
“Tôi đã khiến nó ít khả nghi hết mức có thể rồi mà. Thật không ngờ anh lại để ý đến nó, tôi đúng là đáng trách”
Eh?!
“Gu thẩm mĩ của cô tệ quá đấy-ja na. Tôi chẳng thể ngờ được đó lại là sở thích của cô” (Tomoe)
“Tomoe-san, mỗi người một khác mà-desu wa. Tất nhiên ngoài kia sẽ có người phụ nữ đem lòng cảm mến một người đáng thương như Shiki” (Mio)
“Tôi hay bị cuốn hút bởi những kiểu người tri thức. Dường như anh cũng có những mặt dễ thương đó chứ. Đúng là một người đáng mến. Và tất nhiên, Chủ Nhân cũng dễ thương không kém”
“... Hừm”
“Tôi xin rút lại lời mình nói. Tôi không thể cho qua chuyện này như tính kén chọn về thức ăn được” (Mio)
Cái gì đang diễn ra thế này?
Tôi muốn nói với Mio rằng cô ấy nên là người cuối cùng được phép bày tỏ quan điểm như thế mới đúng.
Đáng ra câu nói lúc nãy là để ủng hộ vu nữ-san chứ nhỉ? <đừng đụng vào main là đc - Mio says @@>
Tôi vẫn còn nhớ như in là tại Học Viện, nhiều lần người ta hay nhận nhầm tôi với Shiki.
Chưa kể còn một số người ngoài nữa.
“... Nghe cô nói vậy, tôi cũng không thể theo đuổi chủ đề này được. Dù sao tôi cũng chưa rõ cô thích kiểu đàn ông như thế nào. Có điều… tôi không định tạo dựng mối quan hệ gần gũi với một người phụ nữ như cô” (Shiki)
Shiki từ chối một cách lịch sự.
Ấn tượng lắm.
Nếu ở trong tình cảnh của anh ta, tôi còn chẳng biết mình có muốn trở nên thân thiết với đối phương không ấy chứ.
“Tiếc thật nhỉ. Vậy chí ít, tôi mong mối quan hệ giữa hai ta sẽ thân thiện như bạn bè và đồng nghiệp”
Cô gái này cũng không kém cạnh gì.
Hai người họ đang cười trừ với nhau.
Tôi nhìn sang bên cạnh, Tomoe và Mio chỉ nở nụ cười lạnh lẽo đến nổi da gà.
Vu nữ-san cười dịu dàng, còn Shiki nhếch mép cho có lệ.
Tôi cũng cười, nhưng theo một cách cay đắng. <quá cay cho main nhà ta @@>
Phải cố lắm tôi mới bắt miệng mình cử động được đấy.
“... Ah, uhm… tôi sẽ cần thêm những người có khả năng chiến đấu. Chừng nào còn chưa rõ phe địch mạnh yếu ra sao, tôi muốn chuẩn bị đầy đủ nhất có thể trước khi đối đầu với bà ta. Vì vậy, tôi nghĩ mình thật sự muốn lập một khế ước với vu nữ-san đây, và cũng là vì sự an toàn của Asora” (Makoto)
“...”
Bằng phép màu nào đó, tôi đã mở được miệng giữa vòng vây khó xử này.
Ba người họ và vu nữ-san vẫn im lặng.
“... Mọi người thấy sao?” (Makoto)
Không một ai thể hiện sự đồng tình hay từ chối, căn phòng yên ắng đến mức tôi phải yêu cầu họ phản ứng.
“Dù cậu chủ có hỏi chúng em đi nữa, nếu Waka đã quyết định, chúng em sẽ chỉ tuân lệnh mà thôi” (Tomoe)
“Phải đó ạ, em sẽ nghe theo mọi quyết định của ngài-desu wa” (Mio)
“Tôi cũng vậy, nếu đây là điều Waka-sama mong muốn, tôi không có gì để phản đối cả” (Shiki)
Hoh, thế thì tốt rồi.
“Nhưng…” (Tomoe)
Uh, lại là Tomoe.
Thế nào cổ cũng đưa ra mấy cái điều kiện kì quặc cho xem, tôi biết mà.
“Chuyện gì?” (Makoto)
“Nếu có thể, em cần Waka hỏi thêm những thông tin liên quan đến thế giới trước của ngài… những câu hỏi bám sát với thời hiện đại bên đó. Em không tài nào đọc được kí ức của người phụ nữ này. Có lẽ bởi vậy nên em mới đâm ra khó tin tưởng những ai mình không dự đoán được. Ngài cứ cười nhạo em nếu muốn, nhưng làm ơn” (Tomoe)
Tomoe nhìn tôi bằng vẻ mặt nghiêm túc.
Nếu chuyện đó sẽ giúp ba người họ an tâm hơn, tất nhiên tôi sẽ làm.
Nếu vu nữ-san trả lời được hết những câu hỏi của tôi về nước Nhật thời hiện đại, khi đó, tôi sẽ có cơ sở để đặt lòng tin vào cô gái này.
Đúng vậy.
Hỏi gì bây giờ ta?
“Vu nữ-san có biết về Nhật Bản hiện đại chứ?” (Makoto)
Tôi sẽ hỏi lại một lần để khỏi phải nghi ngờ.
“Vâng. Tuy em hiếm khi nào được ra ngoài quan sát, nhưng nếu chỉ là vài ba điều thì em biết”
Đúng thật là tôi chẳng thể đọc được biểu cảm trên mặt cô ấy.
Nếu chỉ coi đó như một nụ cười đơn thuần, điều tôi nhìn thấy chắc chắn xuất phát từ sự chân thành.
Đây không phải kiến thức gì quá phức tạp, nhưng khi một người đẹp thực hiện nó thật tự nhiên, hiệu quả mang lại sẽ cực kì cao.
Nếu giờ vẫn còn đang lơ ngơ ở Nhật, tôi sẽ bị mê hoặc ngay mà không nghi ngờ chút nào.
“Tôi hỏi luôn được không?” (Makoto)
“Nếu việc này sẽ làm giảm đi sự nghi ngờ về em, đó là một điều đáng mừng. Xin cứ hỏi”
“Được rồi” (Makoto)
“Tiện đây, nếu ngài có hỏi em bất cứ thông tin gì liên quan đến Chủ Nhân, em nghĩ mình sẽ trả lời được hầu hết. Mặc dù không có cách nào để chứa toàn bộ kiến thức của một thế giới trong đầu, nhưng nếu là Nhật Bản, hay có dính dáng đến Chủ nhân, em đều đã được học qua”
Cô đang dẫn dắt tôi hay sao vậy?
Nhưng… nếu người này am hiểu quá khứ và những gì tồn tại xung quanh cuộc sống của tôi, vậy thì gần như không còn gì để nghi ngờ nữa cả.
Đương nhiên Nữ thần không thể biết cặn kẽ đến mức đó được.
Nhưng ngược lại, nếu là Tsukuyomi-sama, tôi thật lòng nghĩ rằng ngài ấy thuộc kiểu người am hiểu những kiến thức tương tự.
Nếu đã thế, trước tiên…
“Ngày xuất bản số mới hàng tháng của tạp chí ‘Chạng Vạng’ tôi hay mua là khi nào?” (Makoto)
Một câu hỏi gắn liền với đời sống của tôi.
Chắc thậm chí Tomoe và những người còn lại cũng không biết được đâu.
‘Chạng Vạng’ hay xoay quanh những nhạc sĩ trong giới chuyên môn và các ngôi sao mới nổi trong giới nghệ thuật. Có lẽ nó chính là cuốn tạp chí hàng tháng dày và nặng nhất từng được xuất bản ở đất nước tôi.
Đôi lúc, họ còn chèn thêm các thiết kế mô hình hoặc lâu đài, thế nên cuốn tạp chí còn dày hơn bình thường.
Nhưng giá của nó luôn dao động ở mức tương đối rẻ, cá nhân tôi nghĩ loại hình dịch vụ này bấp bênh đến nỗi nếu có dừng xuất bản thì cũng là điều dễ hiểu.
Họ đã làm một việc khó hiểu như thế từ trước cả khi tôi sinh ra, nhưng cổ phiếu của họ chưa bao giờ bị ảnh hưởng. Vậy nên nó còn được đặt cho một cái tên khác là tạp chí “Trường Tồn”.
Nhưng chẳng rõ là do đâu, độ nổi tiếng của nó lại khá thấp đối với phần lớn mọi người.
“Tạp chí Chạng Vạng ạ. Ngày 22 trong tháng”
T-Trả lời ngay lập tức luôn.
“... Chính xác” (Makoto)
“Không ngoài mong đợi với một công ty xuất bản tạp chí này như một sở thích, nó vẫn giữ chân được người đọc cho đến tận bây giờ”
Cô ấy còn biết những thông tin tôi chưa từng nghe qua.
Một công ty lớn đang xuất bản một thứ như thế sao?
Cái công ty tuyệt vời đó nằm ở đâu nhỉ?
“Tomoe, tôi nghĩ cô ấy không có vấn đề gì đâu” (Makoto)
“Waka, xin đừng vội đưa ra kết luận chỉ với một câu hỏi. Ngài nên cân nhắc một số thông tin ngẫu nhiên nữa” (Tomoe)
Vu nữ-san biết đến cả ‘Chạng Vạng’ cơ đấy.
Cuốn tạp chí thường giúp tôi thư giãn mà chỉ có vài người trong lớp mới biết.
Thậm chí cô ấy còn nói được ngày ấn định số mới nhất trong chưa đầy 1 giây.
Cô gái này là người có thể tin tưởng.
Hoặc chí ít, tôi đang bắt đầu nghĩ rằng cô ấy không phải người xấu.
Tiếp đến, tôi liên tục đưa ra các câu hỏi không có phương án để lựa chọn, nhưng vu nữ-san trả lời gần như cùng lúc với chúng.
Cho tới giờ, có lẽ tôi không còn gì để mà nghi ngờ nữa, cô ấy nắm rất rõ về nước Nhật hiện đại.
Trong số những thông tin tôi chọn cho từng câu hỏi, có cả một số khu vực tôi ít ghé qua, nhưng kết quả vẫn không thay đổi.
“Tomoe, tôi dám chắc người này đến từ thế giới trước của tôi” (Makoto)
“Thật sự để mà nói, em không thích cái cách cô ta trả lời đúng tất cả, nhưng trước mắt, em sẽ tạm thời chấp nhận” (Tomoe)
“Mio, hình như vu nữ-san cũng nấu ăn giỏi lắm đấy. Chẳng phải thực đơn của cô sẽ đa dạng hơn nhiều sao?” (Makoto)
“Em sẽ tự quyết định có nên cho phép cô ta bước chân vào bếp hay không, nhưng em hiểu cô ta khá am hiểu về thế giới của cậu chủ-desu wa” (Mio)
“Shiki, nghiên cứu của anh sẽ tiến triển nếu như có thêm một người sở hữu vốn kiến thức sâu rộng, phải vậy không?” (Makoto)
“Nếu chỉ đơn giản là lắng nghe các ý kiến, theo tôi thì việc này sẽ có lợi. Dựa vào những câu trả lời vừa rồi, tôi gần như đã loại bỏ được hết nghi ngờ” (Shiki)
“Cảm ơn rất nhiều, mọi người. Có thể tôi là người mới, nhưng tôi mong sẽ đươc mọi người chăm sóc và chỉ dạy”
...Tại sao…bụng tôi cứ thấy nhoi nhói nhỉ?
“Cô hơi vội vàng quá rồi đó” (Tomoe)
“Eh?”
Tomoe?
“Để trở thành tùy tùng chính thức của Waka, cô nhất thiết phải vượt qua một thông lệ của chúng tôi. Không có trường hợp đặc cách” (Tomoe)
Trong khi đến cả tôi cũng không biết nó là cái gì ư?
Tôi không nhớ mình đã quyết định một chuyện như thế bao giờ.
Vậy mà dường như Mio và Shiki cũng thể hiện rằng họ cũng có biết về nó, niềm vui hiện lên trên khuôn mặt họ, cả hai gật đầu tán thành với Tomoe.
Nghiêm túc đấy à?
Bỗng dưng lòi từ đâu ra một thứ tục lệ kì quái trước khi lập khế ước với tôi hả?
Khái niệm tục lệ chỉ được công nhận khi đã thực hiện nhiều lần và dần trở thành một điều không thể thiếu, đúng chứ?
Thứ duy nhất tôi còn nhớ đã làm với ba người họ khi lập khế ước chỉ có- ah.
Chẳng có nhẽ…
“Chuyện này khá là mới đối với tôi. Tôi sẽ rất vui lòng được hoàn thành nó. Thông lệ cô nói đến là gì vậy?”
Đợi đã, có lẽ nào…
“Đừng lo, sẽ rất đơn giản thôi. Cô chỉ cần đấu với Waka bằng mọi thứ mình có là được-ja” (Tomoe)
“... Hả?”
Chính xác là nó luôn rồi!!!
“Nhưng phải với ý định giết chết đối thủ” (Tomoe)
Vu nữ-san đang mở to mắt kinh ngạc kìa!!
“Làm quái gì có cái tục lệ nguy hiểm như thế!” (Makoto)
“Waka, xin cứ bình tĩnh. Tuy kết quả là điều hiển nhiên, nhưng đây là một hình thức chào đón người mới đấy, cô hiểu không? Mio, Shiki, cả tôi nữa; tất cả đều đã dùng hết sức đấu với Waka trước khi khế ước được thiết lập” (Tomoe)
“Không sai, nhưng…” (Makoto)
“Tối thiểu nhất, việc chúng tôi muốn được chứng kiến tùy tùng mới của cậu chủ thể hiện năng lực đến đâu cũng vì lí do chính đáng. Dù sao chỉ dùng lời lẽ thì cũng khó mà phân biệt đúng hay sai” (Tomoe)
Nhắc mới nhớ, tôi còn chưa biết vu nữ-san sở hữu năng lực gì và mạnh đến mức nào.
Tôi chỉ đơn giản là cho rằng cô ấy sẽ không tụt lại phía sau, do đó tôi đã đinh ninh chắc hẳn cô ấy phải rất mạnh mẽ.
Nhưng, cũng không thể loại trừ trường hợp cô ấy không đủ mạnh để đồng hành cùng tôi.
Mio và Shiki gật đầu lia lịa như thể đây là một vấn đề cực kì hệ trọng, họ đang ngỏ ý muốn làm theo lời Tomoe.
“Nhưng còn vụ giết chóc thì…” (Makoto)
“Mọi người ở đây đều đã trải qua chuyện đó. Hơn nữa, nếu khế ước được hình thành, cô sẽ không bao giờ còn cơ hội tỉ thí với nhau một trận nghiêm túc nữa. Cô chỉ còn duy nhất thời điểm này để thực hiện thôi” (Tomoe)
“Hm…” (Makoto)
“Tôi quả thực đáng trách. Để nghĩ rằng tôi lại dám mạnh miệng đòi hỏi được trở thành một phần trong nhóm khi còn chưa kịp thể hiện khả năng của mình. Tôi đã thất lễ rồi. Nếu Chủ Nhân ưng thuận, em sẽ rất vinh dự được đấu với ngài”
Uh, vu nữ-san cũng thuộc kiểu chơi tới bến luôn đó hả?
Không chỉ chấp nhận lời đề nghị, cô ấy thậm chí còn tỏ ra tích cực về chuyện này.
Ba người kia chỉ nhắm mắt, ngụ ý rằng họ sẽ cho phép trận đấu diễn ra.
Hừm, miễn là tôi không định thủ tiêu ai cả, tình hình sẽ không trở nên nghiêm trọng quá mức cần thiết.
Riêng về mặt sát ý, nó chưa bao giờ mảy may xuất hiện trong tâm trí tôi mỗi khi nghĩ đến Tomoe và mọi người.
Còn với trường hợp của Mio, vấn đề này hiện chưa có lời giải.
“Chúng ta nên di chuyển sang một địa điểm rộng rãi hơn. Tôi không muốn phải động tay động chân trong địa phận ngôi đền” (Makoto)
Kể cả nếu vu nữ-san có đồng ý, tôi vẫn muốn đi chỗ khác.
Tôi liền giục họ ra ngoài.
“Phải đó” (Tomoe)
Tomoe dường như không bận tâm nhiều và chấp nhận rời khỏi đây.
Tạm bỏ qua vu nữ-san, bản thân Tomoe cũng yêu thích ngôi đền này, tất nhiên cô ấy sẽ không muốn nó bị hư hại dù chỉ là một vết xước nhỏ.
“Cảm ơn ngài vì đã cân nhắc, Chủ Nhân. Khả năng duy nhất mà em tự hào hơn so với mọi người là tốc độ, nhưng em sẽ cố hết sức. Mong được chỉ bảo”
“Đây cũng thế” (Makoto)
Tốc độ.
Đó là thứ vũ khí của vu nữ-san?
Vậy mà tôi đã nghĩ cô ấy sẽ dùng bùa âm dương hoặc một cây naginata.
À, phải, tốc độ có thể phụ trợ cho cả hai thứ đó.
Mà thực tế, chẳng phải khá kì lạ khi cô ấy phơi bày điều đó trước trận đấu sao?
...Hah… chỉ vắt óc suy nghĩ cũng làm tôi liên tưởng như thể mình vừa rơi vào cái bẫy của đối thủ vậy.
Không nằm ngoài dự đoán, cô ấy sở hữu một trong các khả năng thuộc dạng khó đối phó.
Tôi không thể cho phép người này làm mình lơ đãng rồi để thua được.
Bởi vì như vậy thì còn gì là mặt mũi nữa.
Tôi sẽ dùng cách chiến đấu của riêng mình để điều khiển tình thế.
Quan trọng nhất, tôi sẽ tìm cách khiến vu nữ-san phải tung ra mọi quân bài trong tay, cốt là để ba người kia không nghi ngờ nữa, và tôi sẽ thắng.
Điều tôi cần làm, điều Tomoe yêu cầu tôi làm; nếu là tôi của bây giờ, tôi đã hiểu nôm na đại khái rằng chúng bao gồm những gì.
Chúng tôi tạm thời đi khỏi đền và hướng đến một cánh đồng nằm trên con đường dẫn tới đây.
“Nơi này ổn đấy”
“Cô chắc chắn sẽ dùng mọi thứ mình có chứ?” (Tomoe)
“Đúng vậy”
“Waka, ngài sẵn sàng chưa?” (Tomoe)
“Lúc nào cũng được” (Makoto)
“Em sẽ lùi ra phía sau” (Tomoe)
Cô ấy cúi chào tôi và quay về chỗ Mio cùng Shiki.
Vị trí họ lựa chọn để quan sát không có gì che chắn, nhưng nếu là bộ 3 đó, tôi biết họ thừa sức phòng thủ trước tàn dư của những đòn tấn công và áp lực dội lại, vậy nên không có gì phải lo lắng.
Việc của tôi chính là tập trung vào đối thủ trước mặt.
“Em đã chuẩn bị xong. Chủ Nhân, xin hãy nói em biết khi ngài đã sẵn sàng”
“...”
Gắn ở thắt lưng là hai thanh kiếm ngắn và dài đồng bộ với nhau, còn trên tay cầm một cây naginata.
Quan sát cẩn thận hơn một chút, có một thứ được giấu trong eo cô ấy.
Vậy là đối thủ của tôi đã được vũ trang khá đầy đủ.
Dùng vũ khí chiến đấu là cách giống con người nhất tôi được biết cho tới giờ.
“Chủ Nhân?”
Đối đầu với người sắp sửa lập khế ước với mình, hơn nữa, tôi còn phải cố gắng giết người đó, tuy đây chỉ là một hình thức chào đón; sẽ rất kì cục nếu lúc nào tôi cũng ăn nói thật trang trọng với một người như thế.
Cô ấy cũng đã bảo tôi ngừng cách cư xử đó rồi.
“Bất cứ khi nào cô muốn. Như tôi đã nói lúc nãy, họ đã bảo cô phải cố hết sức để giết tôi, do đó không nên chần chừ làm gì cả” (Makoto)
“Ara”
… Một luồng sát khí cực độ đột ngột tỏa ra xung quanh khu vực.
Đây chắc chắn không phải thứ có thể nhắm tới người cô ấy vừa gọi là Chủ Nhân ngay lập tức như thế.
Cái điệu cười đó, ánh mắt đó, chỉ vài giây trước còn tràn đầy thánh thiện, và bây giờ, lần đầu tiên tôi được thấy cảm xúc đang rực cháy trong chúng.
…
Khi tôi còn chưa rời mắt khỏi vu nữ-san, hình bóng cô ấy đã biến mất.
Nếu đây là tốc độ, điều đó chứng tỏ nó thật sự kinh hoàng.
Theo sau cùng một khoảnh khắc, tôi chợt nhận thấy một lực va chạm trên lớp giáp ma lực đã thu nhỏ và gia tăng mật độ.
Những nhánh cỏ mọc thưa thớt dưới chân tôi đang rung lên nhè nhẹ sau sự trì hoãn trong thoáng chốc.
Trên đời này tồn tại không ít thứ phép thuật vô lí, như dịch chuyển chẳng hạn, và tôi cũng đã quen thuộc hơn với quy luật của thế giới này, do đó việc cô ấy biến mất không làm tôi quá bất ngờ.
Vậy đây chính là tốc độ thật sự của vu nữ-san?
“Dù mới chỉ là đòn mở đầu, thật ngạc nhiên là ngài vẫn chưa bị xây xát gì. Quả đúng như em dự liệu. Nhân tiện… em chỉ là một vu nữ không tên, nhưng gọi là Vô Danh hay vu nữ cũng không hợp đâu ạ”
Giọng cô ấy vang lên từ một phía tôi không đoán định được.
Hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, lúc thì ở chỗ này, lúc thì ở chỗ khác, tôi không còn nắm bắt được vị trí chính xác của đối phương nữa.
Tựa như một tia sáng, rõ ràng cô ấy đang cố ý làm nhiễu loạn sự hiện diện của mình để khiến tôi hoang mang.
Tôi hít một hơi rồi lại thở ra.
Phải bình tĩnh.
Trận này sẽ tốn thời gian đây.
Đầu tiên nên nói vài lời chứ nhỉ.
“Và?” (Makoto)
“Vậy nên em sẽ cho ngài biết một biệt danh của em. Đó là một cái tên em từng mang từ rất lâu về trước”
“Nghe ổn đấy. Thành thật mà nói, tôi cũng không thể gọi cô là vu nữ-san mãi được” (Makoto)
Trong lúc cuộc trò chuyện ngắn ngủi diễn ra, tôi liên tục cảm nhận được tác động của vài đòn tấn công.
Một cái trong đó đến từ ma pháp.
Tôi vẫn chẳng thấy gì cả.
Nhìn ảo quá đi.
Tôi có thể hiểu lí do cô ấy nói mình tự hào về nó.
Chúng đến từ mọi phía; chúng không đến được cơ thể của tôi, nhưng giờ tôi đang phơi thân ăn đòn một chiều.
“Fufu. Touda, em đã từng được gọi như vậy. Hồi đó đúng là một khoảng thời gian ngắn ngủi”
“Touda nhỉ. Hiểu rồi” (Makoto)
Tôi có cảm giác mình đã nghe qua cái tên này ở đâu đó rồi thì phải.
Ngay cả vậy, theo những điều tôi nghe được từ cuộc trò chuyện khi nãy, không có gì bảo đảm nó sẽ giúp ích được cho trận đấu này.
Thay vì cố nhớ lại, tôi nên chú tâm vào đối thủ của mình.
Cô ấy nói mình có nhiều cái tên, và bản thân cũng đã từng phụng sự nhiều nhân vật. Nhưng nếu tôi còn để ý đến những thứ nhỏ nhặt như vậy, chuyện này sẽ không có điểm dừng.
Được thôi.
Sức mạnh ra sao… tôi chắc chắn sẽ ép cô thể hiện tất cả.