Một khoảng thời gian tất bật và náo nhiệt.
Bất luận khi nào ta chú tâm làm một việc gì đó, thời gian lại trôi đi thật nhanh.
Tại Tsige thì chuyện như cơm bữa rồi, nhưng ở Asora, hay cửa hàng tại Rotsgard, mọi người, kể cả tôi, đều xù đầu với công việc.
Tính thêm điều chỉnh về nhân sự, hai tháng ròng vừa qua phải công nhận là thời điểm quan trọng để Thương đoàn Kuzunoha chấn chỉnh lại đội ngũ của mình.
"Waka, ngài nên có mặt tại cửa hàng ở Tsige vào buổi trưa. Em vẫn còn nhiệm vụ theo dõi những khu vực mới được mở rộng ngoài thị trấn, khi nào xong em sẽ tới chỗ ngài ngay" (Tomoe)
"Được thôi. Còn Mio và Shiki?" (Makoto)
"Hai người họ đều ổn cả. Mio đã thu xếp công đoạn chuẩn bị cần thiết, Shiki hình như đang tới gặp Morris để thảo luận thêm, nhưng anh ta nói sẽ kết thúc vào cuối buổi sáng. Còn nữa, Waka, em có cảm giác những ngày gần đây đang trở nên vất vả hơn cái hồi chúng ta tới thăm các nước trên khắp lục địa" (Tomoe)
Tomoe nở một nụ cười mỉa mai.
Tôi những tưởng mọi thứ sẽ lắng xuống sau mấy chuyến "ngao du" đó, nhưng giờ tôi biết mình đã lầm.
Chắc cô ấy đang ngầm châm chọc tôi đây mà.
"Tôi không thể nói mình đã thể hiện thật hoàn hảo, nhưng tôi bằng cách nào đó đã vượt qua được chúng, vậy nên đừng trêu tôi nhiều quá. Giờ tôi còn đang bị kẹt lại với Rembrandt-san đây, trong mỗi buổi họp chuẩn bị cho cuộc cách mạng, tôi đều không thể vắng mặt được. Hơn nữa, việc giảng dạy đám học viên ở Rotsgard vẫn diễn ra thường xuyên" (Makoto)
Vừa tiếp thu những bài học từ Rembrandt-san về các thương nhân và tình hình kinh tế, đồng thời cũng phải tiếp tục giữ vai trò giáo viên dạy dỗ đám Jin cùng đồng bọn, bên cạnh đó còn thêm một số tân binh mới được nhận vào lớp nữa chứ. Ngoài ra, quỹ thời gian của tôi càng eo hẹp hơn khi phải lắng nghe ý kiến của cư dân Asora và tìm cách giữ vững vị trí của thương đoàn trong thời điểm cuộc cách mạng sắp sửa bùng nổ.
Ah… chỉ kể lể như vậy cũng làm tôi buồn nôn rồi đấy.
Mọi sự quyết tâm của tôi từ hai tháng trước là phải hoàn thành bằng được những gì mình muốn làm, chúng hiện tại đã chất dồn lên như núi đây này.
Tháng đầu tiên là vất vả nhất; đến nỗi đôi khi ngồi một mình trong phòng, tôi còn cười như một thằng tự kỉ chẳng vì lí do nào.
Bởi đến cả thời gian để ngủ cũng gần như không còn nữa.
Cứ khi nào cơ thể tôi không chịu được áp lực và muốn nằm vật ra góc nào đó để làm một giấc, một trong các tùy tùng sẽ đến tìm rồi bật 'công tắc' cho tôi khởi động lại.
… Tới mai tôi sẽ… dành ra nhiều thời gian nhất cho giấc ngủ của mình.
Mặc kệ người khác có nói gì đi nữa, tôi chắc sẽ dành ra 3 tiếng để chợp mắt mỗi ngày thôi!
"... Em rất ngưỡng mộ cậu chủ vì ngài đã nói sẽ không trốn chạy nữa, nhưng với những ai đang quan sát như chúng em, điều đó đang dần biến thành sự lo lắng. Dù sao thì, em không định trêu ngài hay gì cả. Em thực sự cảm thấy tự hào khi được nói: 'quả không hổ danh là chủ nhân' " (Tomoe)
"... Cám ơn" (Makoto)
"À, đúng rồi. Em với Shiki sẽ đi cùng cậu chủ trong cuộc họp chiều nay. Dạo này có một số người hay làm ầm lên rằng chúng em cũng nên có mặt ở đó hỗ trợ" (Tomoe)
"Tôi biết mà. Trông đợi vào hai người đấy" (Makoto)
"Nói là một chuyện. Quan sát Waka làm việc gần đây, em nghĩ mình cũng không cần thiết cho lắm. Vậy, gặp lại ngài sau" (Tomoe)
"Ừ. Gửi lời chào của tôi tới Thương đoàn Eleor" (Makoto)
Mùa hè ngày một đến gần hơn rồi, Tsige sau một thời gian dài đã bắt tay vào công cuộc di dời vị trí của bức tường ngoài, họ đang kéo nhau xây dựng lại nó đây.
Vươn thêm một chút về hướng vùng đất hoang, một chút nữa về phía vương quốc.
Nhờ vậy, thị trấn đã sở hữu thêm những lô đất mới, dẫn đến giá đất tổng thể đã giảm đi một ít.
'Mức giá sẽ sớm tăng trở lại, sụt giảm chỉ là tạm thời mà thôi', trích lời của đại diện Thương đoàn Eleor khi ông ta nói mình đã tiêu xài một cách vô tư vào bất động sản, tức vùng đất mới đó, với một nụ cười.
Dựa theo những kế hoạch xây dựng sắp tới và tốc độ tiến hành hiện giờ, giá cả đang lên xuống nhanh đến chóng hết cả mặt, hoa hết cả mắt. Chưa kể, ông ta còn phải gồng gánh những khoản tiền phát sinh nữa, thế mà người đàn ông đó vẫn còn cười tươi được cơ đấy.
Vậy có nghĩa, ông ta đã đoán trước rằng số lợi nhuận có thể kiếm được từ việc này là rất lớn.
Ngành công nghiệp bất động sản thật đáng sợ quá mà.
Liên quan đến mẫu đất tôi được phía Eleor giới thiệu, hai bên đã cùng mở một cuộc thảo luận do Tomoe chủ trì, đến cuối cùng, chúng tôi đã hoàn thành giao dịch và mua lại mẫu đất.
Với giá cả như vậy, có thể nói rằng 'họ thậm chí còn chẳng để tâm đến buôn bán nữa'. Nhưng nếu xét về tổng thể, con số đó không hề ăn nhập với giá thị trường đang lên xuống từng ngày.
Kể cả nếu những nguyên liệu được mạo hiểm giả vận chuyển từ vùng đất hoang được bán với giá quá đắt, họ vẫn muốn liều mạng để mua được chúng.
Khi nghĩ theo cách này, đúng là có chút không ổn.
Sau khi giao dịch thành công, Tomoe đã trở thành đối tác chính thức của Thương đoàn Eleor.
Thấy hình bóng cô ấy đi khuất, tôi chợt nghĩ về điều đó.
"Thôi vậy, mình biết chuyện này không khỏi kì lạ… nhưng mình đã mua đất từ ông ta rồi, và hai bên giờ đã là bạn của nhau. Vì nhu cầu mua bán đất bên trong thị trấn khá cao, họ còn tính thêm cả phí an ninh. Tuy nhiên, sẽ có không ít người muốn sở hữu cho mình một mảnh đất ở Tsige. Hơn nữa, chỉ bởi những thương vụ lớn hay diễn ra thường xuyên trong thị trấn không có nghĩa cuộc sống của người dân sẽ luôn an toàn và ổn định nhỉ" (Makoto)
Nhưng do Thương đoàn Eleor đã đảm bảo được hai yếu tố này, chắc hẳn phải có thứ gì đó nắm giữ vai trò duy trì chúng về lâu dài.
Thương đoàn đi được bao xa, hoặc có buôn may bán đắt hay không, điều đó còn phụ thuộc vào kĩ năng của người thương nhân nữa. Riêng đối với tôi, đại diện Eleor trông cứ như sẽ suy sụp bất cứ lúc nào ấy.
Tất nhiên giác quan kinh doanh của tôi không được nhạy bén như ông ta đâu.
Trong quá trình học hỏi từ Rembrandt-san, tôi đã rút ra được sự thật này.
Đó cũng là nguyên nhân chính giúp tôi duy trì việc kinh doanh ở mức độ an toàn.
Và giờ, tôi đã cho người xây một cửa hàng mới ngay trên mảnh đất đã mua trước đó. Như vậy, tôi đã có cửa hàng riêng ở Tsige.
Vì liên tục nhận được các yêu cầu về kho chứa và nhân công, tôi quyết định nhân dịp này sẽ làm một cuộc tổng cải tạo luôn, và rốt cục cửa hàng lại thành ra khá to.
Hôm nay chính là ngày khai trương.
Ngay từ sáng sớm - không đúng, kể từ tối hôm qua, các nhân viên đã bận rộn sửa sang lại nội thất và kiểm tra hàng hóa trong cửa hàng.
Dĩ nhiên không thể tránh khỏi cảnh mệt mỏi, nhưng nhìn thấy họ ai cũng hăng say lại khiến tôi nhẹ nhõm hẳn ra.
Tomoe, Mio, và Shiki thì bận việc ở Tsige cả ngày.
Akua và Eris cũng được triệu tập về để đỡ một tay, tôi cũng cho gọi cả Lime về luôn để sơm tụ, vì vậy đây sẽ là một sự kiện trọng đại của Thương đoàn Kuzunoha.
Thế nhưng....
"Trong khi Aion có thể sẽ hành động, bên mình lại ngang nhiên mở hẳn một cửa hàng lớn ở Tsige" (Makoto)
Dĩ nhiên chúng tôi không bí mật lên kế hoạch gì đằng sau sự kiện này cả.
Chắc chắn là không rồi, nhưng người khác thì lại có thể hiểu rằng nó ngụ ý cho một lời tuyên bố mới.
Tôi không định thay đổi điều mình muốn làm, vậy nên lo nghĩ nhiều chỉ tổ đau đầu. Dù mọi thứ vẫn vậy, tôi biết mình đã lựa phải một thời điểm chẳng lành. <Anh thích thì làm thôi... Mấy chú có ngon cứ bơi hết vào... @@>
Thực ra, có thể chính Rembrandt-san mới là người trực tiếp chọn lấy ngày khai trương của chúng tôi, nhưng nếu nghĩ thêm về vụ đó, chắc đầu tôi sẽ nổ tung mất.
*Cốc* *Cốc*
Hm?
"Vào đi" (Makoto)
Tôi trả lời tiếng gõ cửa.
"Waka"
"Eris, có vấn đề gì không?" (Makoto)
"Để chúc mừng ngày khai trương của chúng ta, thương nhân và mạo hiểm giả cứ lũ lượt kéo đến hàng đoàn luôn rồi đó" (Eris)
"... Thế hử" (Makoto)
Nhắc mới nhớ, Rembrandt-san có nói là trước khi bắt đầu sự kiện, một buổi lễ nho nhỏ sẽ diễn ra, chủ yếu để dành cho việc chào hỏi là chính.
Thường thì những ai muốn tạo dựng mối quan hệ hoặc mời hợp tác trong những thương vụ lớn thường tới sau khi buổi lễ bắt đầu, và đôi khi họ sẽ hối thúc đối tác trong những chuyện như vậy. Nhưng chắc tục lệ nơi đây là để các mạo hiểm giả cùng thương nhân có chút quen biết đến thăm trước.
Hầu hết các mạo hiểm giả chỉ đến với mục đích được trở thành những khách hàng đầu tiên mua sắm, vì vậy, phía thương nhân mới thực sự đến với ý định giới thiệu bản thân.
Nhưng sao họ tới đây sớm thế nhỉ?
Vẫn còn tương đối nhiều thời gian trước giờ khai trương mà.
"Được, tôi sẽ ra đó sớm thôi. Số thương nhân có đông như dự kiến không?" (Makoto)
"Hiện tại thì mạo hiểm giả vẫn nhỉnh hơn. Có lẽ họ muốn xếp hàng đợi đến khi mở cửa, sau khi đã chúc mừng chúng ta" (Eris)
"Ah, tôi hiểu" (Makoto)
"Phần lớn mọi người đều muốn giới thiệu bản thân với những ai đứng đầu Thương đoàn Kuzunoha - những gương mặt không thể gặp được trong hoàn cảnh bình thường. Còn nữa ạ, họ đã tạo thành một hàng cực kì dài trước cửa rồi đó, vì quá đông nên chúng tôi đã phải chỉnh đốn một vài lần. Khu phố này giờ đang chật kín người. Thậm chí cửa hàng ở Rotsgard cũng không bao giờ có cơ hội thấy cảnh này… mà tôi cũng không muốn điều đó xảy ra chút nào" (Eris)
"Hàng người vẫn đang tăng nhỉ. Tôi hiểu rồi. Hãy nói lại với những ai đang làm nhiệm vụ chỉnh đốn hàng lối rằng đừng gây rắc rối cho các khách hàng của chúng ta. Thị trấn đã lường trước được chuyện này vì tôi đã thông báo với họ, nhưng các khách hàng có thể sẽ mất bình tĩnh hoặc kiểu như vậy" (Makoto)
"Ngài đừng quá lo" (Eris)
Với đôi mắt lấp lánh, Eris thể hiện sự tự tin bằng cách giơ ngón tay cái cho tôi thấy.
… Mỗi khi tách khỏi Akua, độ quỷ quyệt của cô nàng này tăng đến đáng sợ, nhưng dù trông như thế, Eris vẫn làm khá tốt công việc hướng dẫn khách hàng. Doanh số bán ra của họ cũng cao nữa.
Tôi bước ra khỏi văn phòng trên tầng 4 và xuống tầng 1 cùng Eris.
Thương đoàn Kuzunoha phiên bản nâng cấp này được xây theo kiến trúc cực kì xa xỉ, bao gồm 4 tầng chính và 1 tầng hầm.
Người ta cũng đã bắt đầu cho xây dựng những tòa nhà 3 tầng ở thị trấn này, nhưng lên đến 4 tầng thì chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Nhờ vậy, điểm nhấn lớn nhất của chúng tôi là sự nổi bật hơn những nơi khác.
Còn bây giờ, về những ai tới đây tham dự buổi lễ…
Wow.
"Oi oi, Eris. Thế này chẳng phải quá nhiều sao?" (Makoto)
"Vì ngài đã phải nói 'Oi' đến hai lần, đây chắc hẳn là chuyện quan trọng ha" (Eris)
"... Có vài người đang cầm thêm thẻ kinh doanh kìa" (Makoto)
"Uwaa~, mình lại bị cho ăn bơ nữa rồi. Ngài thật chẳng biết đùa gì sất" (Eris)
Tạm thời, tôi bỏ qua Eris và nhìn một lượt dòng người đang tập trung trước lối vào.
"Lũ lượt" sẽ là từ thích hợp để diễn tả cảnh tượng này.
Thậm chí có người còn mang theo tấm thẻ tôi từng sử dụng cùng với Rembrandt-san. Thực chất chúng chỉ dùng để giết thời gian thôi, nhưng không ngờ nó lại phổ biến đến vậy.
Đống đồ họ cầm trên tay có vẻ toàn là quà chúc mừng, nhưng tôi vẫn phải nghi ngờ lối khoe mẽ của họ.
Hình như loại thẻ kinh doanh đó được sản xuất nhiều đến mức các mạo hiểm giả cũng có thể sở hữu.
Đây quả thực là một cảnh chưa bao giờ xuất hiện ở Rotsgard. Vậy mới đáng nói chứ.
Tôi đang tính sẽ làm các thương nhân ngạc nhiên bằng mấy tấm thẻ đó, nhưng giờ thì kế hoạch đổ bể hết rồi.
Sức ảnh hưởng của Rembrandt-san thật là tuyệt vời.
"Tôi phải tới chào khách đây. Dù sao họ cũng đã đi đường xa tới tham dự lễ khai trương của cửa hàng" (Makoto)
"Nhưng, nếu chỉ có mỗi Waka ở đây, nơi này có thể sẽ biến thành một cảnh tượng đáng sợ đấy ạ. Chúng ta nên làm gì bây giờ? Nếu ngài cho phép, tôi sẽ áp dụng luật 10 giây" (Eris)
"Nó là cái gì vậy? Tức là chỉ giới hạn mười giây cho mỗi khách hàng thôi hả?" (Makoto)
"Vâng. Bỏ qua thời lượng tính bằng giây, nếu họ muốn ở lại thêm, tôi sẽ chạy ra và nói: 'Cảm ơn rất nhiều~~!' rồi đẩy họ ra ngoài để người khác còn vào" (Eris)
"... Bộ đây là sự kiện bắt tay với người nổi tiếng hay gì hả? Thôi vậy, nhờ cô lo liệu. Nhưng có lẽ chúng ta nên để 2 hoặc 3 người vào một lúc để vơi bớt khách đi chứ?" (Makoto)
"Để đó tôi lo~. Tôi chắc chắn sẽ thu thập hết mấy tấm thẻ và đống quà cáp đó để ngài kiểm lại đủ số lượng. Giờ thì…" (Eris)
Với một tư thế cúi người kì lạ, Eris nhanh chóng lủi vào bên trong cửa hàng và biến mất khỏi tầm mắt.
Chỉ trừ cách ăn nói và cư xử, cô gái đó cũng được việc đấy chứ, đáng tin nữa.
Gần đây, tôi hay có cách nghĩ như thế khá thường xuyên.
Được rồi, bắt đầu làm việc với vai trò là đại diện Thương đoàn Kuzunoha thôi nhỉ.
Mở cánh cửa đón khách, một ngày dài của tôi lại tiếp diễn.
◇◆◇◆◇◆◇◆
☆Tầng hầm:
Gian hàng: chủ yếu là trang thiết bị.
Nhận làm trang phục, vũ khí, mũ giáp theo yêu cầu của khách hàng. Sửa chữa trang bị, và một quầy riêng để hỗ trợ người mua hàng.
Đông nghịt.
☆Tầng 1:
Gian hàng: chủ yếu là thức ăn và đồ uống, cùng với một số sản phẩm nằm dưới sự kiểm định của Mio.
Đông nghịt.
☆Tầng 2:
Gian hàng: chủ yếu là thuốc và dược liệu. Ngoài ra còn có thêm một quầy đặc chế.
Đông nghịt.
☆Tầng 3:
Gian hàng: đồ gia dụng, tạp hóa. Ngoài ra cũng có đồ gốm do Asora chế tác; chất lượng khỏi phải bàn.
Cũng đông nốt.
Vì hôm nay là ngày khai trương nên cũng dễ hiểu thôi.
Trường hợp chúng tôi mong sẽ xảy ra nhất đã trở thành hiện thực rồi.
Nhưng mà…
☆Tầng 4:
Văn phòng.
Thế bất nào lại lắm người thế này?
Lại vụ gì nữa đây?!
Buổi khai trương diễn ra khá thuận lợi, khách hàng đổ xô nhau đi mua hàng. Sau một vòng kiểm tra, tôi xác nhận mọi hoạt động vẫn bình thường, việc kinh doanh chưa gặp phải rắc rối nào đáng chú ý. Sau đó, tôi đi cùng Tomoe và Shiki tới gặp vài ba khách quen.
Đó vốn là điều tôi định làm.
Tôi đã báo trước với những người liên quan rằng mình sẽ phải tiếp một số khách quen, vì vậy họ chỉ cần duy trì cửa hàng trong lúc tôi vắng mặt.
Dù là vậy, kết thúc những cuộc gặp đó trong tâm thế hơi chút vội vã, tôi trở lại và nó thành ra thế này đây.
Thậm chí văn phòng ở tầng 4 cũng toàn người là người.
Về những ai đã có lịch hẹn trước, tôi đã nhận được lời chúc từ họ từ hôm qua rồi. Họ nói vì bận nên không thể tham gia cùng chúng tôi và chỉ để lại quà cáp, tôi đã vui vẻ nhận lấy chúng, vậy mà giờ…
"Ah!"
Ai đó bất chợt kêu lên một tiếng làm mọi ánh mắt đổ dồn vào tôi.
Một sự thật không thể phủ nhận: lí do chính khiến họ tụ tập ở đây chỉ để gặp tôi.
"Hầu hết bọn họ đều lo ngại đến danh tiếng của cửa hàng chúng ta. Việc họ quyết định hành động ngay có thể coi là thiện chí, nhưng còn bên trong tư tưởng của họ, chúng ta vẫn bị nhìn nhận không được tốt cho lắm" (Tomoe)
Tomoe lẩm bẩm cạnh tai tôi.
"Tôi quan sát thấy một số thương nhân không đến từ Tsige. Ắt hẳn sẽ có không ít người ngỏ lời muốn tạo dựng quan hệ và kí kết những phi vụ làm ăn với chúng ta. Mà cho dù đó không phải ý định của họ, dù sao cửa hàng cũng đã tiếp đón ngần này người rồi. Nếu xét đến ý tứ, việc họ tới đây nhằm chào hỏi người đại diện của một thương đoàn như vậy là lẽ tự nhiên" (Shiki)
Shiki cũng chỉ nói bằng tông giọng nhỏ.
Rembrandt-san đã nói sẽ tới cửa hàng đấy, mấy người còn nhớ không hả?
Trời ạ!
"Xin thứ lỗi vì đã để mọi người phải đợi. Tôi là đại diện thương đoàn, Raidou. Tôi thật sự cảm kích vì mọi người đã tới tham dự lễ khai trương của Kuzunoha. Tôi cùng hai vị ở đây sẽ tiếp đón từng người một, vậy nên xin hãy đợi một lát" (Makoto)
Nở một nụ cười theo phản xạ, tôi nói lời chào với họ.
Sau đó, bởi đây không phải chuyện có thể vượt qua bằng ý chí chiến đấu của một người, Tomoe và Shiki cũng giúp tôi một tay, ba người bọn tôi chia ra để gặp những vị khách.
Mio thì đang bận vì dòng người dưới tầng 1 rồi, thế nên hiện giờ cô ấy chưa thể đi đâu được. Tuy vậy, cô ấy vẫn dành ra chút thời gian đem vài món ăn hoặc đồ uống cho những ai phải đứng đợi.
Mio đã chuẩn bị sẵn những món ăn Nhật Bản, chúng là thứ gần như không thể tìm thấy ở bất cứ nơi nào khác trên toàn Tsige này.
Khi cô ấy nói với họ rằng: 'Đây là những món đang được phục vụ trong cửa hàng', điều đó đã làm họ thấy tò mò, và hầu hết các khách hàng đều đã được nếm qua rồi.
Mio còn giúp khách khứa bên ngoài giết thời gian nữa chứ, tôi cảm kích lắm đấy.
Nếu quỹ thời gian không cho phép, tôi sẽ chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài bảo họ ra về, nhưng thật may là đã tìm ra phương án mới. Sau đó khá lâu, ba người chúng tôi trên tầng 4 đã thảo luận xong với những vị khách tới chào hỏi hoặc muốn cùng hợp tác làm ăn.
Riêng cái thứ hai, tôi chỉ nói rằng mình chưa thể trả lời họ trong hôm nay và chỉ dừng tại đó thôi.
Khối lượng công việc mỗi lúc một tăng, cộng thêm những cuộc hẹn ở những địa điểm do từng người phụ trách nữa. Nếu như bây giờ mà đi sâu hơn vào một chủ đề, ngày hôm nay sẽ biến thành thảm họa mất. Phải chịu thôi vậy.
Tôi đâu có sở hữu kĩ năng kinh doanh siêu hạng như Rembrandt-san hay một số thương nhân trong thị trấn này.
Hơn nữa, tôi cũng chưa có nhiều năm kinh nghiệm để bù đắp cho những thiếu sót của mình.
Và, dù thật khó nói, tôi không thể nào hiểu hết những lợi thế và khó khăn của một cuộc thương lượng chỉ trong ít lâu được.
"M-Mệt quá đi thôi. Không ngờ họ lại đông như thế…" (Makoto)
"Chúng ta đã kịp hoàn thành mọi thứ trước khi Rembrandt tới đây. Ngài đã làm tốt lắm rồi" (Tomoe)
"Tôi cũng có nghe được một vài lời mời có thành ý, do đó nãy giờ không hẳn là phí thời gian đâu. Như Tomoe-dono đã nói, ngài làm rất tốt" (Shiki)
Hai người họ hướng những ánh mắt ấm áp đến tôi.
"Giờ chỉ còn Rembrandt-san nữa là xong kế hoạch hôm nay rồi" (Makoto)
"Vâng. Sau đó ngài nên nghỉ ngơi lấy sức. Chúng tôi sẽ xử lí nốt những thống kê hàng hóa trong ngày" (Shiki)
"Nhờ hai người đấy" (Makoto)
Riêng ngày hôm nay, dù Aion làm gì tôi cũng mặc kệ.
Nếu họ bất chợt hành động vào buổi tối, tôi sẽ tìm mọi cách trút hết cơn giận của mình lên lũ người đó.
"À, mới có một buổi mà quà cáp đã chất thành đống thế kia rồi. Chúng ta nên gửi tất cả về Asora, vì vậy cũng không cần quá lo về chỗ chứa, nhưng nếu không biết cách xử lí, có thể chúng sẽ ảnh hưởng tới việc kinh doanh" (Makoto)
"Điều đó càng thể hiện rằng Thương đoàn Kuzunoha đang dần thu hút được sự chú ý" (Tomoe)
Tôi chỉ gật đầu rồi nhìn lại núi quà chúc mừng.
Tôi đã chấp nhận mọi thứ họ đưa, tất nhiên là ngoại trừ nô lệ và sinh vật sống rồi.
Về sau, tôi cũng nên chuẩn bị những phần quà tương xứng để đáp lễ mới được.
Mặc dù mặt trời đã lặn mất tăm, dòng người ngoài cửa vẫn chưa có dấu hiệu thuyên giảm, nhưng văn phòng đã yên tĩnh hơn một chút.
… Theo tình hình này, tầng 1 do Mio tiếp quản chắc phải kinh hãi lắm đây.
Cô ấy nói sẽ không tới đây mỗi ngày, nhưng… tôi mong lễ khai trương hôm nay không phải lần đầu cũng như lần cuối của Mio.
"Chà chà, tôi thấy hơi rùng mình rồi đấy. Để mà nghĩ rằng mọi thứ lại nhộn nhịp đến thế này. Từ bên ngoài cho đến tận sâu bên trong, rất khó để tìm ra một kẽ hở để lên tầng trên"
"Rembrandt-san" (Makoto)
"Thứ lỗi cho tôi vì đã tới trễ một chút, Raidou-dono. Chúc mừng lễ khai trương cửa hàng của cậu diễn ra suôn sẻ" (Rembrandt)
"Cảm ơn. Thật ra ông đến vừa đúng lúc nên xin đừng lo nghĩ gì nhiều. Về phần mình, tôi cũng phải xin lỗi vì đã không thể tiếp đón ông tử tế hơn" (Makoto)
"Lime-kun đã ra đón tôi rồi, đó không phải chuyện quan trọng lắm. Tôi có nghe qua là cậu đã lịch thiệp gặp gỡ rất nhiều thương nhân suốt cả buổi chiều rồi. Chắc hẳn rất mệt phải không?" (Rembrandt)
Nhìn kĩ mới thấy, Lime đang đứng đằng sau Rembrandt-san.
Anh ta thực nhanh trí đấy.
"Tôi vẫn còn nhiều thiếu sót. Đáng lẽ tôi nên dành thêm thời gian tiếp đón những khách đã có lịch hẹn trước mới phải. Đúng là tôi đã buột miệng than thở 'mệt quá đi', nhưng thực sự thì tôi không mệt đến mức đó" (Makoto)
"Fufufu. Kể cả nếu cậu đang còn trẻ, đừng nên gắng sức làm cái gì cũng phải thật hoàn hảo. Những kiểu người như vậy thường không bám trụ được lâu trong nghề này. Hiểu được giới hạn của mình tới đâu là tốt nhất. Vả lại, chừng nào còn có bên mình những cấp dưới đáng tin cậy như họ, cậu chẳng có gì phải lo cả. Nhưng tôi chỉ đang nói về riêng trường hợp của cậu mà thôi" (Rembrandt)
"Họ đã cứu tôi một phen trông thấy" (Makoto)
Tôi nên làm những gì, nên suy nghĩ thế nào?
Biết cách cân bằng hai điều này không phải việc đơn giản.
Dường như cơ thể sẽ tự biết cân chỉnh chúng tương đương với số lượng kinh nghiệm của một người, nhưng có vẻ trong mắt Rembrandt-san, tôi đã dùng nhiều sức lực hơn mức cần thiết.
Dù hôm nay là ngày khai trương, nhưng có lẽ tôi đã ôm quá nhiều việc vào người và không để ý tới thể trạng.
Nếu đó là sự thật, tôi phải nhìn lại bản thân thôi.
"Hồi cậu ngỏ ý muốn thuê một chỗ trong cửa hàng của tôi, cậu bắt đầu lao vào làm việc thật hăng say. Raidou-dono, có lẽ cậu vẫn chưa nhận ra… nhưng, trông thấy khuôn mặt hôm nay của cậu, tôi có thể nói rằng đó chính là sự hãnh diện. Cảm giác khi được mở một cửa hàng của riêng mình" (Rembrandt)
"Tôi xin ghi nhớ. Để đạt được thành quả xứng đáng ở Tsige này, tôi sẽ nỗ lực nhiều hơn nữa" (Makoto)
"Cậu đã cố gắng rất nhiều rồi. Tôi sẽ tiếp tục trông đợi vào ngày Kuzunoha trở nên lớn mạnh đến mức có thể che chở hoàn toàn cho thị trấn" (Rembrandt)
"Xin đừng phóng đại như thế" (Makoto)
"Tôi cũng không thể tụt lại phía sau được. Và tôi biết Thương đoàn Kuzunoha sẽ còn thu hút thêm nhiều khách hàng cũng như trở thành một điểm đến nổi danh. Cái đó là tôi khá chắc chắn đấy" (Rembrandt)
"Tôi thì lại nghĩ Thương đoàn Rembrandt đã đạt được điều đó rồi kia mà" (Makoto)
"Ý tôi là cho tới thời điểm Thương đoàn Rembrandt nắm giữ vai trò là đại diện thứ hai của Tsige ấy. Tôi không cho phép mình tụt hậu quá xa vào thời điểm đó" (Rembrandt)
"Xin ông đừng đùa quá trớn vậy chứ" (Makoto)
Khóe miệng tôi nhếch lên một nụ cười gượng gạo.
Ngay sau đó, biểu cảm thân thiện của Rembrandt-san tức khắc hóa thành vẻ mặt nghiêm nghị.
"... Liên quan tới những hành tung của Thương đoàn Kuzunoha các cậu, báo cáo được gửi từ Tsige về Aion đều không khả quan mấy. Mặc dù chúng ta chủ ý nhắm đến điều đó, nhưng theo tôi, sự kiện khai trương với quy mô này chắc chắn sẽ khiến tai mắt của vương quốc để ý đến phía cậu đấy" (Rembrandt)
"... Tôi biết" (Makoto)
"Hành động này có khả năng bị nhìn nhận như nhiều kíp nổ đang trực chờ một mồi lửa nhỏ duy nhất, nhưng vào thời điểm muộn màng như bây giờ, không gì có thể thay đổi làn sóng sắp sửa ập xuống đất nước này nữa. Tuy nhiên, tôi sẽ đứng ra đảm bảo Thương đoàn Kuzunoha là bên ngoài cuộc, không can dự vào bất cứ chuyện gì. Biết là vương quốc rồi sẽ coi toàn bộ Tsige là kẻ thù, nhưng tôi vẫn muốn xin lỗi cậu trước" (Rembrandt)
"Không, tôi sẽ nói thế này. Nếu hôm nay họ chưa có động tĩnh hay bước đi nào đáng chú ý, tôi tạm thời không còn dư sức để quan tâm đến vấn đề đó" (Makoto)
Người tôi mệt lả đi rồi, vì vậy đó là những gì tôi còn nói được.
Mặc kệ Rembrandt-san có định lợi dụng ngày khai trương của phía tôi hay không, tôi vẫn sẽ đứng về phía ông ấy.
Bản thân tôi cũng không thực sự để tâm nhiều đến thứ ít liên quan đến mình.
"... Hahaha, tôi hiểu. Vậy thì không nên kéo dài cuộc tán gẫu này thêm nữa. Đây là quà chúc mừng của tôi. Đợi sau hẵng mở đấy" (Rembrandt)
Rembrandt-san đứng dậy khỏi chiếc ghế và chuẩn bị rời đi.
Thứ ông ấy đưa cho tôi là một tờ giấy trắng được cuộn tròn, có dây buộc.
À, đợi chút đã.
Nếu tôi không lầm, Rembrandt-san và Lime đã dùng cầu thang bộ để lên trên này.
Tiện thể, hãy giới thiệu 'nó' cho ông ấy mở mang chút chứ nhỉ.
Bởi tôi luôn bị kinh ngạc vì những thứ nhận được từ Rembrandt-san, tôi cũng muốn làm ổng bất ngờ một lần.
"Xin chờ một lát. Nếu muốn đi xuống tầng 1, ông nên thử dùng lối này" (Makoto)
Nói xong, tôi dẫn ông ấy đến cuối hành lang.
"Đường cụt -không, một căn phòng sao?" (Rembrandt)
"Xin mời" (Makoto)
Hướng dẫn vị khách của mình, tôi chạm tay vào cánh cửa.
Hai cánh cửa tự động trượt sang hai bên, không gây ra một tiếng động nào. <đù... Chơi thang máy luôn... @@>
Hai chúng tôi bước vào trong, tôi tiếp tục nhấn vào tường lần nữa.
Cánh cửa khép lại như ban nãy.
Đến đây thì có ai đoán ra chưa nào? Nó chính là một tiến bộ công nghệ tôi chợt nhớ đến khi thấy họ quyết định cấu trúc tòa nhà này sẽ bao gồm một tầng hầm và bốn tầng trên bề mặt.
Thiết bị cực kì tiện lợi của nền văn minh hiện đại, thang máy-sama.
Chỉ khác ở chỗ, chiếc thang máy này không dùng điện mà dùng ma lực của người vận hành.
Trong trường hợp này, người đó sẽ là tôi.
"Uo?!!" (Rembrandt)
"Xin cứ bình tĩnh. Nó chỉ đang chở chúng ta xuống dưới thôi. Tuy vậy nhưng lại không có cảm giác như đang rơi, đúng chứ?" (Makoto)
"Ư-Ừ. Thay vì gọi là rơi, nó giống như đang chầm chậm hạ thấp hơn. Tài tình thật" (Rembrandt)
"Với thứ này, ta có thể lên xuống thoải mái mà không cần dùng cầu thang bộ. Hiện tại, chúng tôi chưa lên kế hoạch bố trí thêm một cái dành cho khách hàng với trọng tải lớn, nhưng tạm thời, nó chỉ dành cho nhân viên" (Makoto)
Chúng tôi đã xuống tới tầng một.
Đi lại kiểu này đúng là đỡ mỏi chân hơn đi cầu thang.
"... Chà chà, tôi phải công nhận Thương đoàn Kuzunoha các cậu có những người nghĩ ra được nhiều sáng kiến phi thường. Quả là ngoài sức tưởng tượng của tôi" (Rembrandt)
"Ahaha, ông thấy ngạc nhiên lắm phải không?" (Makoto)
"Với thứ này, người ta sẽ nhìn nhận theo 2 cách: một sự lãng phí ma lực, hoặc là, một bước tiến tới cuộc sống tiện nghi hơn nhờ phép thuật. Nhưng… cá nhân tôi lại thuộc nhóm người luôn nghĩ rằng những thành phẩm và kĩ thuật mới thường phát sinh từ sự tò mò, cùng với vô số lần thất bại. Vừa rồi tôi đã không nói nên lời, nhưng hơn thế nữa, tôi đã hoàn toàn bị thuyết phục. Và dĩ nhiên, tôi đánh giá cao phát minh mới này" (Rembrandt)
"... Ông đâu cần phải nói chi tiết đến vậy" (Makoto)
"Raidou-dono, tôi sẽ tiếp tục nhờ cậy vào cậu trong những năm sắp tới" (Rembrandt)
"Tôi cũng vậy" (Makoto)
Rembrandt-san leo lên cỗ xe ngựa đang đợi sẵn và rời đi.
Phải chăng ông ấy là người không quen với những sáng chế kì lạ?
Trước giờ tôi chưa lần nào thấy được khía cạnh này của Rembrandt-san, nhưng nhìn lại quá trình lịch sử ở thế giới cũ, các triệu phú đã trở thành nhà tài trợ cho vô số những phát minh và tác phẩm nghệ thuật nói chung, vậy nên chuyện đó không còn quá xa lạ với tôi.
Trước mắt, vận hành thang máy vẫn còn một số vấn đề, chẳng hạn như điều chỉnh lượng ma lực tiêu hao, tải trọng tối đa; do đó chúng tôi chưa thể giới thiệu nó với các khách hàng. Tôi cũng nên thử lên kế hoạch đưa nó vào sử dụng thường xuyên.
Có lẽ là, cho dù thành quả cuối cùng như thế nào, chúng tôi sẽ cần ai đó vận hành thang máy, như một người lùn hoặc một Orc chẳng hạn.
Liệu tôi có nên điều thêm người bảo trì thang máy không nhỉ?
Hm…
"Waka, Rembrandt đã lên đường quay về rồi đó" (Tomoe)
"Cách ngài tiễn ông ta thật sự rất lịch thiệp" (Shiki)
"Tomoe, Shiki" (Makoto)
"Thế, Waka, ngài đã nhận được cái gì vậy? Em có chút tò mò" (Tomoe)
"Nếu cuộn giấy đó là một lời cầu hôn từ con gái ông ta, Mio-dono sẽ trở nên nguy hiểm, theo nhiều nghĩa khác nhau" (Shiki)
"Đừng nói mấy thứ khó nghe như thế, Shiki. Làm gì có chuyện một người cha tận tâm như Rembrandt-san lại mai mối con gái mình theo cách này" (Makoto)
Miệng thì nói vậy, nhưng tôi cũng không khỏi căng thẳng.
Tôi tháo dây buộc rồi trải cuộn giấy ra.
"Tấm bản đồ?" (Makoto)
Một tấm bản đồ.
Vị trí của Thương đoàn Kuzunoha đã được đánh dấu khá rõ ràng.
Dùng một tấm bản đồ để làm quà chúc mừng?
"Fumu, đây là thứ ông ta tặng ngài sao? Lạ thật" (Tomoe)
"... Waka-sama, Tomoe-dono" (Shiki)
Hình như anh ta vừa nhận thấy thứ gì đó chăng? Shiki liền chỉ tay vào tấm bản đồ.
Ehm…
"Hoh, ra là thế. Ông ta quả đúng là một con người thú vị đấy-ja no" (Tomoe)
"Eeeeh?!" (Makoto)
Đó chắc chắn là một trong số những con phố lớn nằm xung quanh trung tâm thị trấn.
Nếu tôi nhớ không lầm, tên nó là Rimeishi hay sao ấy.
"Đ-Đây là …con phố đó, phải không?" (Makoto)
Tôi lên tiếng hỏi họ để cho chắc.
"Không nhầm được đâu ạ. Vậy là kể từ giờ trở đi, tên nó sẽ đổi thành phố Kuzunoha đấy, Waka" (Tomoe)
"Người đàn ông đó, thật tình. Ông ta rốt cuộc có thể làm những gì với thị trấn này vậy? Việc này kì quái đến bất thường" (Shiki)
Tomoe và Shiki thể hiện biểu cảm ngưỡng mộ rồi đến kinh ngạc, nhưng câu trả lời của họ lại khá bình tĩnh.
Đợi chút đã, thông thường thì chuyện lớn thế này sẽ làm người ta phải mắt chữ A, mồm chữ O chứ nhỉ?
Khu phố nơi Shiki chỉ tay vào… có ghi rất rõ là 'Phố Kuzunoha'.
Rembrandt-san đã tặng tôi một cái tên chứ không phải một đồ vật cụ thể.
Hơn nữa, đó là cái tên mới của một con phố trong thị trấn.
"Mình… không nói nên lời nữa rồi" (Makoto)
Tiếng lẩm bẩm của tôi chìm trong cái bóng đen của đêm tối và dần tan biến.
Thời điểm cách mạng bùng nổ tại Aion, Tsige sẽ nắm lấy cơ hội để tuyên bố quyền tự trị.
Giữa những dòng sự kiện, chắc chắn không thể tránh khỏi giao tranh, và kể cả tôi cũng phải dính dáng tới chúng với tư cách là một bên liên quan.
Một điều thậm chí còn đáng báo động hơn việc đổi tên của một khu phố sẽ sớm diễn ra.
Tuy vậy… nhìn dòng người tấp nập sau lưng… nghe giọng họ vang khắp con phố, điều đó khiến tôi cảm giác mình không muốn đánh mất sự ồn ào và nhộn nhịp của thị trấn này.
Đấy là suy nghĩ trong tôi.
NGOẠI TRUYỆN EXTRA 6: KHI ẤY THỜI HIỆN ĐẠI 4
*Lưu ý: hầu hết những Chương Extra đều xảy ra không lâu sau khi Makoto bị dịch chuyển sang dị giới, vậy nên thời gian trong Extra sẽ không bị ảnh hưởng bởi mạch truyện chính.
○●○●○●○●○●○●○●○●○●
Khoảng 5 phút đi bộ từ nhà ga Nakatsugawa, nhằm chuẩn bị cho việc khai trương một hiệu sách mới, một vị tác giả nhất định đang kí tên vào sách tặng độc giả.
Hôm đó là một ngày cuối tuần, thành ra nhiều người được nghỉ và ghé qua hiệu sách. Hàng người đến xin chữ kí dài dằng dặc luôn.
Vị tác giả này đã viết một cuốn tiểu thuyết ngắn (LN), nội dung của nó cũng khá truyền thống thôi. Câu chuyện kể về hành trình của một dũng giả, nhưng lạ ở chỗ dòng người xếp hàng có cả nam lẫn nữ, tỉ lệ là 50:50, một cảnh tượng không hay xảy ra với những loại tiểu thuyết kiểu này. Thông thường, nam giới sẽ chiếm phần lớn số độc giả.
Nhưng nếu quan sát vị tác giả đó, bạn sẽ hiểu ra ngay tại sao lượng nữ giới lại nhiều đến vậy. Một cười cực kì điển trai.
Người ta đồn rằng danh tính thật sự của anh ta nhiều khả năng là diễn viên, người mẫu, hoàng tử của một đất nước vô danh, vv... Sở hữu mái tóc đen, vóc dáng, khuôn mặt hệt như người châu Âu.
Làn da trắng tự nhiên, đường viền trên mặt mịn màng, hai thứ này càng thể hiện rõ rằng anh ta làm trong ngành diễn xuất. Tóc anh ta không quá ngắn mà cũng không quá dài, cộng thêm một màu đen đặc trưng. Không ai có thể phủ nhận rằng nó rất hợp với người này.
Quả thực là một người đàn ông hiếm có. Một vài phút trước, anh ta đã không chú ý nên đã bị một phóng viên chụp lại rồi đăng lên các phương tiện truyền thông. Trước đó, khuôn mặt thật của anh ta chưa từng được dư luận biết đến, hơn nữa anh ta cũng không bao giờ lấy ảnh mình ra lúc làm việc. Bức ảnh đã khiến cộng đồng mạng chao đảo, và đây là nguyên nhân chính dẫn đến sự cân bằng giới tính trong hàng.
Anh ta đang bận rộn tương tác với các fan hâm mộ, đằng sau anh ta có vài người luôn tay luôn chân di chuyển đồ đạc. Một người trong số họ còn rất trẻ và nổi bật hơn hẳn mấy người kia.
Đứng cạnh vị tác giả là một người đàn ông, nhiệm vụ của anh ta là chuyển những cuốn sách chưa được kí đến trước mặt tác giả và hướng dẫn cô bé đằng sau quầy kí tặng.
Vài người xếp hàng ở phía trước có thể nghe thấy cuộc hội thoại của họ. Tất nhiên mấy người đó đang cố căng tai ra để nghe ngóng từng chút một.
“Mari-chan, ngồi nghỉ một lát đi cháu. Hàng người này chưa hết được đâu, nó sẽ còn tăng lên dài dài. Sensei cũng đã nói trước với mọi người trong cửa hàng là thầy ấy có thể lo liệu lượng độc giả lớn hơn thế này, vì vậy chúng ta sẽ còn ở đây một lúc lâu nữa đấy” (Biên tập viên)
Cô bé mang tên Mari liền gật đầu và chạy đến hỏi người tác giả chuyện gì đó. Cô chưa phải một người trưởng thành, nhưng bạn cũng không thể gọi là một đứa nhóc được.
“Bố ơi, bố sắp nghỉ chưa ạ?” (Mari)
“Bố không sao đâu. Con cứ nghỉ tay trước đi, con yêu” (Hayato)
Cô bé hỏi han bố mình và người biên tập viên. Nghe thấy từ “bố”, nhiều người trong hàng bèn thở dài.
Người đàn ông dày dạn trả lời con mình bằng một nụ cười và ngồi nghỉ trên ghế. Mọi người hay lầm tưởng anh ta khoảng tầm 30, nhưng nếu cô con gái đã lớn nhường này thì hẳn tuổi vị tác giả này phải hơn thế.
Bút danh của anh ta là Kanato, tên thật là Misumi Hayato. Cô con gái được đặt cho cái tên là Mari, cô là em út trong nhà.
Đã có một cô con gái là một điều bất ngờ, nhưng thứ bất ngờ hơn nằm ở chỗ trông anh ta vẫn còn rất trẻ, mặc dù con đã lớn như vậy. Nếu anh ta mà còn tiết lộ rằng đứa con gái lớn của mình đang học đại học, cái buổi kí tặng này sẽ ngay lập tức biến thành một buổi phỏng vấn về sắc đẹp và cách chống lão hóa.
Sau khi cô bé đi nghỉ, người biên tập viên bèn nói chuyện với vị tác giả.
“Sao vậy, Nakajima-san?” (Hayato)
“Tôi thật không thể ngờ Sensei lại nổi tiếng đến mức này! Nếu phải đưa ra vài gợi ý, tôi sẽ không bảo thầy làm hẳn một tour vòng quanh Nhật Bản, nhưng 3 hay 4 lần nữa ở một số nơi khác có được không?” (Nakajima)
“Tôi xin kiếu, tôi không làm được đâu. Lí do tôi đồng ý là vì chúng ta chỉ làm trong mỗi hôm nay thôi. Vả lại, đi nhiều quá sẽ ảnh hưởng đến việc viết lách của tôi” (Hayato)
“Sensei, đến những quận khác một lần cũng khá hay đấy, theo tôi, đôi lúc thầy cũng nên làm một chuyến tới vùng nông thôn hoặc vài chỗ tương tự” (Nakajima)
“Tôi phải xin lỗi anh rồi, khoảng thời gian dành cho gia đình là những giây phút đẹp nhất trong cuộc đời tôi, tôi sẽ cân nhắc khi xuất bản một cuốn mới” (Hayato)
“Hm, thầy ít nhất cũng nên bàn bạc với vợ mình, được chứ?” (Nakajima)
“Tôi hiểu mà, Nakajima-san” (Hayato)
Hayato chỉ biết cười gượng với Nakajima, người rõ ràng là đang cố thuyết phục mình kí tặng độc giả nhiều hơn. Anh ta là biên tập viên đã cộng tác với Hayato trong một khoảng thời gian dài, anh ta đã nhiều lần tới nhà Hayato và rất thân thiết với gia đình họ.
Các fan hâm mộ của Hayato cứ người này nối tiếp người kia đến xin chữ kí và hết lòng lên tiếng ủng hộ.
Mari đang ngồi bên cạnh hai người đó, tay cầm một chai nước hoa quả.
Cô nghĩ rằng bố mình rất là nổi tiếng, cứ dựa vào hàng người hôm nay là biết.
“Mình biết bố rất tuyệt vời, nhưng mình không hiểu bố viết về cái gì. Và còn điểm khác biệt giữa nội dung của mấy quyển sách đó và thứ anh hai hay chơi trên máy tính…” (Mari)
Mari không tài nào hiểu được những cuốn sách bố mình hay viết. Theo quan điểm của cô, trở thành một tác giả chuyên sáng tác tiểu thuyết dường như là một công việc bình thường, lượng người quan tâm khá là khiêm tốn. Vì vậy, có ít người chọn đi theo con đường này. Mari thuộc kiểu con gái chỉ đọc sách với mục đích học tập, nhằm tiếp thu kiến thức.
Lần duy nhất cô thử mở một quyển sách của bố mình ra xem, trang bên trái có một tấm hình, còn trang kia chỉ có đúng một cụm từ:
-“Tất nhiên rồi”.
Cô vội vàng gập ngay quyển sách lại vì cô nghĩ não mình không thể xử lí được cái kiểu cấu trúc lạ lùng đó.
Từng có một ngày nọ, Mari lẻn vào phòng anh mình và bật thử một trò chơi lên. Cô không hiểu tại sao anh mình lại chơi những trò có quá nhiều người phụ nữ không có thật như vậy, kiểu tóc của họ quá phi logic. Trong suy nghĩ của cô, nam giới trong nhà toàn là những người kì quặc/có một không hai…
“Cái chị đằng kia…” (Mari)
Mari chợt nhận ra một khuôn mặt quen thuộc trong dòng người tấp nập. Người đó đang đứng ở khoảng giữa hàng. Cô thấy có hai người, Mari nhớ ra rằng những ai xếp hàng ở vị trí này đều có một chiếc vé đánh số thứ tự. Nói cách khác, họ sẽ là những người cuối cùng được xin chữ kí tác giả. Tất cả những người đến sau là các độc giả muốn xin chữ kí cho cuốn sách mới ra mắt và nói lời ủng hộ.
Mari có cảm giác họ nhìn quen quen, cô cố gắng nhớ ra họ là ai trong khi uống chai nước.
“À, nhớ ra rồi, họ là thành viên trong câu lạc bộ bắn cung của anh hai. Tên chị ấy là Azuma Yukari thì phải” (Mari)
Đó là bạn cùng lớp với anh mình và đội trưởng câu lạc bộ cung thuật. Mari cũng biết người còn lại qua tấm ảnh lúc trước, nhưng cô không thể nhớ ra tên của người đó. Trong quá khứ, anh trai của cô đã nhắc đến hai cái tên: Azuma đáng tin cậy và Ibuki 10 mét.
Mari cảm thấy có hơi bất ngờ khi cô lại gặp họ ở đây, nhưng cô vẫn nghĩ mình nên đến chào họ một câu. Họ là người quen của anh trai cô, hơn nữa còn đến buổi kí tặng của bố cô, vì vậy chào hỏi không phải điều gì quá kì lạ.
May cho Mari là hàng người đang bị kiểm soát bởi những đoạn dây thừng và cột giữ hàng, chúng sẽ giữ trật tự cho nơi này. Cô sẽ không bị ai ngăn cản nếu muốn tiếp cận họ.
Mari đặt chai nước xuống bàn và đi tới chỗ có người tên là Azuma. Đi được một đoạn, cô bỗng thấy một người mình chưa gặp bao giờ. Tuy nhiên, điều đó không thể dừng chân Mari, có vẻ cô khá cứng cỏi và kiên định. Với nhiều người, họ có thể nghĩ đây là hành động đáng ngại, nhưng Mari là một bậc thầy Karate, kĩ năng của cô vượt xa cấp độ của học sinh trung học, thậm chí cô còn đủ sức so tài với các đàn anh, đàn chị ở bậc cao trung. Và cô vẫn sẽ tiếp tục luyện tập bộ môn này ở trường cấp 3, đến khi đó, tên tuổi của cô sẽ trở nên nổi tiếng. Nhiều bạn bè và giáo viên của Mari đã nhận xét như vậy.
“Chào chị, chị có phải Azuma-senpai không ạ?” (Mari)
“À, đúng rồi … chị là Azuma, xin lỗi, chúng ta đã gặp nhau bao giờ chưa?” (Azuma)
“Chưa ạ, em biết chị qua một tấm ảnh, chị là đội trưởng câu lạc bộ bắn cung ở trường cao trung Nakatsuhara phải không?” (Mari)
“Oh, em biết qua tấm ảnh chụp các thành viên sao? Em là người thân của ai đó à?” (Azuma)
“Vâng ạ! Em là Mari, em gái của Misumi Makoto. Em rất vui khi chị lại đến sự kiện do bố em tổ chức hôm nay đấy!” (Mari)
Misumi Makoto, cái tên mà Azuma không hề muốn nhắc đến lúc này. Yukari Azuma thật sự rầu rĩ mỗi khi nghĩ đến cái tên đó. Cô cũng đang bị bất ngờ vì cô gái trước mặt vừa nói mình là em cậu ta.
Azuma bị một phen hốt hoảng, thứ nhất là cái tên Makoto. Cô vẫn còn quá nhiều câu hỏi trong đầu, rằng tại sao Makoto lại tự dưng đi phượt xuyên biển như vậy.
Điều thứ hai là sự kiện lần này chính do bố cậu ta tổ chức. Buổi kí tên của vị tác giả mà bạn cô cứ bắt cô đi theo, người đó là bố Mari, điều đó có nghĩa Makoto cũng vậy.
Tuy nhiên, những người tỏ vẻ bất ngờ nhất lại là hai đứa bạn cạnh Azuma.
Họ mới là những fan cuồng thật sự của cuốn tiểu thuyết. Theo một nghĩa khác, fan của tác giả Kanato. Cả hai người đều là bạn Azuma và thành viên câu lạc bộ.
“Em là con gái Kanato-sensei!!” (Nobuko)
“Nobuko, cậu ngạc nhiên nhầm chỗ rồi! Bố Makoto-kun là Kanato-sensei! Vậy có nghĩa chú ấy đã có một người con cùng tuổi với chúng ta…” (Kana)
“Cảm ơn mọi người đã chăm sóc anh trai em. Năm tới em cũng sẽ theo học trường Nakatsuhara, mong các senpai sẽ chiếu cố” (Mari)
Mari bỏ ngoài tai câu hỏi của họ về bố mình và tiếp tục nói đến việc sang năm mình sẽ theo học Nakatsuhara.
“Umm… Mari-chan, bố em là vị tác giả đằng kia sao?” (Azuma)
Người đầu tiên nhận phải cú sốc đó là Azuma, cô vội hỏi liệu người tác giả kia có phải bố Mari hay không. Cô quá bất ngờ vì từ trước đến nay cô chưa từng biết tí gì về gia đình Makoto, và hôm nay cô lại gặp được tận hai người nhà của cậu ta một cách tình cờ. Cái tình huống trớ trêu này càng làm cô chắc mẩm rằng thế giới thật nhỏ bé.
“À, vâng. Anh trai em chưa nói gì về gia đình sao ạ… Ảnh đúng phiền phức quá mà” (Mari)
Mari trở nên bối rối, do là Makoto chưa nói nửa lời về công việc của bố họ. Cô có cảm giác mình nên nói ra và xin lỗi nếu thấy cần thiết.
“Umm… Mari-chan, năm nay Makoto-kun đã 17 rồi, vậy bố em bao nhiêu tuổi?” (Kana)
“Này, Kana! Hỏi thế thì thô lỗ quá đấy!” (Azuma)
Mặc dù Azuma đã cố chuyển chủ đề, hai đứa bạn của cô vẫn muốn tập trung vào vẻ ngoài của bố Makoto.
“Năm nay bố em 42 rồi ạ” (Mari)
“Nói dối là không tốt đâu em, trông chú ấy mới khoảng 30 thôi mà!” (Nobuko)
Lần này, người hét lên lại là Nobuko.
“Nhưng … Makoto không phải anh cả trong gia đình, em còn có một người chị đang học đại học cơ mà” (Mari)
“…” (Kana/Nobuko)
Cả Kana lẫn Nobuko đều mắt chữ A mồm chữ O, miệng liên hồi nói “mình không tin, mình không tin”.
“Thật đấy ạ, chị ấy rất nổi tiếng trong giới Judo. Tên chị là Yukiko” (Mari)
“Misumi Yukiko … đó chẳng phải tên của người đã nói mình sẽ không tiếp tục thi đấu Judo lúc lên đại học và gây thất vọng cho toàn thể giới chuyên môn ư?!” (Azuma)
Dường như Azuma có biết cái tên này, cô nhớ mình từng xem một người phụ nữ ném hẳn một nam giới to gấp đôi mình xuống đất, chuyện đó đúng là hơi khó tin.
Thoạt nhìn, hai chị em Mari và Yukiko không giống nhau cho lắm, nhưng giữa họ cũng có vài nét tương đồng. Hơn nữa, chưa từng có ai biết về hoàn cảnh gia đình của Yukiko.
“Em dự định sẽ gia nhập câu lạc bộ Karate, mậc dù nó khác với CLB của các senpai, em vẫn mong các chị sẽ trợ giúp mình nếu gặp phải rắc rối. Anh trai em vẫn luôn nói hãy dựa vào Azuma-senpai” (Mari)
“Makoto…” (Azuma)
“Anh ấy cũng bảo em không nên lại gần Ibuki-senpai” (Mari)
“Hahaha” (Kana, Nobuko, Azuma)
Azuma và hai người kia bật cười và gật đầu tán thành với nhau.
“Mari-chan, anh trai em nói đúng rồi đấy. Đừng lo, chị sẽ đứng ra che chở em nếu có chuyện xảy ra” (Azuma)
“Đúng đấy, phải luôn thận trọng với Ibuki, bằng không sẽ lại có thêm nạn nhân mất” (Kana)
“Nếu cậu ta được như Makoto-kun, một người luôn đáng tin cậy, khi đó cậu ta sẽ rất nổi tiếng trong trường” (Azuma)
Mari theo đà tiếp tục chủ đề trò chuyện.
“Hình như em chưa bao giờ thấy anh trai dẫn bạn gái về nhà … ở trường anh ấy không nổi tiếng sao ạ?” (Mari)
“Chị nghĩ có vài cô gái thích anh ấy hơn những nam sinh khác, nhưng cái “thích” đó không đi theo hướng lãng mạn đâu em” (Nobuko)
“Hmm… Chị từng nghe một câu chuyện kể rằng cậu ta đã tỏ tình với Azuma thì phải, chắc vậy” (Kana)
“Kana, nói cái gì đấy?!” (Azuma)
Azuma cố gắng bịt miệng cô bạn mình nói thêm điều gì.
“Oh, anh trai em đã thổ lộ với senpai sao?” (Mari)
Đây là lần đầu tiên Mari được nghe về đời sống tình cảm của anh mình, do đó cô tỏ ra rất hứng thú.
“Không … chuyện đó…” (Azuma)
Hiếm khi nào người ta lại thấy được khía cạnh này của Yukari. Hiện giờ cô không thể giữ được vẻ nghiêm chỉnh thường ngày nữa, cô đang cư xử giống một cô gái trung học.
Kana và Nobuko đang cười khúc khích.
“Thật ra chị đã thổ lộ với Makoto và bị từ chối…” (Azuma)
“Không thể nào! Chị tỏ tình với anh trai em ư?” (Mari)
Một cô gái như Azuma không phải loại người mà anh trai Mari có cơ hội chạm tới, thành ra chuyện này như trúng xổ số với cô vậy. Cậu ta đã làm cách nào đấy để khiến một cô gái xinh đẹp như vậy tỏ tình, để rồi từ chối… Mari bắt đầu nghĩ anh trai mình bị điên thật rồi.
“Nobuko, Kana, cả hai nhớ đấy” (Azuma)
“Cái gì, mình không nghe thấy cậu đâu, chỗ này ồn quá” (Kana)
[Tiếng huýt sáo] (Nobuko)
Hai người họ đều bỏ ngoài tai lời nói của Azuma.
“Anh trai đúng thật là một tên ngốc, ai đời lại đi từ chối một người đủ tài năng để trở thành chủ tịch một câu lạc bộ, và lại còn rất xinh đẹp… Tại sao chứ?” (Mari)
“Được Mari-chan khen là xinh đẹp làm chị cảm thấy hơi mâu thuẫn đấy” (Azuma)
Azuma chỉ còn cách nở nụ cười gượng gạo. Lúc Mari gọi tên cô, cứ như Azuma đang nhìn thấy một con búp bê đang bước tới chỗ mình vậy. Đôi mắt lấp lánh đó chính là thứ duy nhất chứng minh rằng người nói chuyện cùng cô không phải búp bê.
“Mọi người thường bảo em có nhiều nét giống bố mẹ, nhưng em nghĩ họ tuyệt hơn mình nhiều” (Mari)
Mari tự hào khen ngợi ngoại hình của bố mẹ cô. Với Azuma mà nói, đây chỉ đơn giản là sự thật, không hề có ác ý nào đằng sau cả. Cô cũng bị ngạc nhiên một lần nữa khi nghe rằng cha mẹ của Mari còn ưa nhìn hơn cả cô con gái.
“… Chị có cảm giác mình nên khen Makoto nhiều hơn trước” (Nobuko)
Nghĩ đến thực tế đó, Kana mỉm cười đau đớn. Người chị cả Yukiko, Kana đã từng thấy cô trên tivi, thật sự rất xinh đẹp. Mari-chan, người ở trước mặt họ cũng vậy. Vị tác giả - bố hai người- không phải ngoại lệ, còn người mẹ cũng được so sánh là không hề thua kém.
Chỉ cần nghĩ đến Makoto, một thành phần “cá biệt” giữa những người như thế, cậu ta thực sự quá đáng thương.
“Tớ nghĩ mình đã hiểu lí do tại sao Makoto-kun vẫn sinh hoạt như thường trong câu lạc bộ rồi” (Kana)
Nobuko gật đầu tán thành với Kana.
“Mari-chan, nếu muốn đến học ở trường các chị, em cứ thoải mái đến tìm chị là được. Chị sẽ giúp em bất cứ việc gì. Nếu em muốn hỗ trợ học tập để chuẩn bị cho kì thi đầu vào, chị cũng sẽ giúp em” (Azuma)
“Cảm ơn chị nhiều lắm, vậy em có thể xin số của chị không ạ?” (Mari)
“Được chứ” (Azuma)
“Vâng, cảm ơn chị, em đi trước đây nhé” (Mari)
3 người họ trông thấy Mari vui vẻ đi qua dòng người đang xếp hàng, Azuma có cảm giác hơi thất vọng vì cô vẫn chưa hỏi thêm được gì về Makoto. Nhưng vì đã có được số liên lạc của Mari, sau này cô sẽ còn nhiều cơ hội khác để có được thông tin.
Bỗng Azuma thấy Mari dừng lại giữa dòng người.
“Mari-chan sao thế nhỉ?” (Azuma)
Azuma nhận ra rằng Mari đang đứng lại trò chuyện với một người nào đó. Cô cố thò đầu ra một chút để xem rốt cuộc người đó là ai.
“Ồ! Chẳng phải đó là cô đàn em năm nhất trong câu lạc bộ của chúng ta sao? … Nukumi…Hasegawa. Thật là bất ngờ khi em ấy lại đến đây” (Nobuko)
“Thế à?” (Kana)
“Hasegawa sao?” (Azuma)
Azuma lẩm bẩm cái tên đó một mình.
Cô dám khẳng định rằng Hasegawa không thích đọc tiểu thuyết, hệt như mình vậy. Cả hai người họ đều bị bạn bè rủ rê đến xin bút kí của tác giả.
Trông thấy cuộc trò chuyện đó, Mari không khác nào cô phóng viên lanh lợi đang phỏng vấn Hasegawa. Dần dần, Hasegawa phải rút lui trước mấy câu chuyện của Mari. Chứng kiến cảnh này từ đằng xa khá thú vị.
“Hah, mình cần phải gặp riêng Nukumi không thì sẽ lại có vài tin đồn phát tán ra ngoài. Không biết bố Makoto-kun là người thế nào nhỉ? Mình muốn gặp chú ấy một lần” (Azuma)
Vụ này hóa ra lại biến thành một sự kiện thú vị. Dù cô đến đây vì bị lôi kéo, Azuma vẫn tình cờ biết được vài thông tin liên quan đến Makoto, cô phải cảm ơn hai đứa bạn mình vì điều đó. Hôm nay là một ngày rất đỗi kì lạ với Azuma, cô vừa chờ đợi vừa suy nghĩ như vậy.
PHỤ CHƯƠNG 1: NHỮNG MẨU CHUYỆN NGẮN VÀO MÙA HÈ <PHẦN 1>
Lại khách hàng nữa hả?
Xin lỗi nhé, hôm nay tôi không có tâm trạng để vẽ vời đâu.
Eh?
Mấy người muốn tìm nơi nào bán thịt sao?
Nếu vậy, khu chợ bán rất nhiều là đằng khác, nhưng tôi nghĩ giờ này họ đóng cửa hết mất rồi.
Không phải hả?
Quán rượu?
Nếu mọi người không biết nó nằm ở đâu, có một quán nằm ngay cạnh khu phố đằng kia đấy.
Tuy sẽ phải cuốc bộ một lát, nhưng đến nơi là sẽ thấy ngay thôi.
Bộ mấy người muốn gặp gỡ ai đó hay gì hả?
Hỏi tôi tại sao lại biết ư?
Bởi vì đó là nơi rất nhiều mạo hiểm giả hoặc lữ khách tìm đến để kết thúc một ngày làm việc của họ. Người dân sống ở đây cũng hay ghé qua lắm đấy.
Mấy chú mới đến thị trấn này đúng chứ gì?
Thật ra tôi đã thấy mấy chú đi vào Mạo Hiểm Hội ít phút trước, nhưng vì đã quen nhìn mặt mọi người đi lại ở khu này một thời gian dài rồi nên tôi nhớ tương đối rõ đấy.
Chị gái của tôi cũng là mạo hiểm giả mà.
Mấy chú muốn tôi dẫn đường sao?
Hm, không cần phải làm thế đâu. Đến một đứa nhóc còn biết chỗ nào bán thịt mà. Vả lại, tôi đang đợi chị mình quay trở về, nếu không thấy tôi ở đây, chị ấy sẽ đâm ra lo lắng lắm. Tôi thành thật xin lỗi nha.
Nếu mấy người cứ năn nỉ như vậy, nó sẽ chỉ gây thêm rắc rối cho tôi…
“Chuyện này có khác với hồi tôi mới đến và vẫn còn bỡ ngỡ hay không?”, hỏi vậy là sao kìa?
Có chứ, đến cả một cư dân lâu năm như tôi cũng có lúc gặp khó khăn, nhưng…
Hah…
Thôi được rồi.
Tôi sẽ đi cùng mấy người đến cửa hàng, được không nào?
Trước đó, xin đợi tôi một lát.
Xin lỗi nhé, Rin-san. Em có việc phải ra ngoài một lúc, phiền chị trông hộ em bộ đồ nghề đến khi em quay lại. Em sẽ đi nhanh thôi ấy mà.
Cảm ơn chị.
Mọi người đợi tôi có lâu không? Đi thôi.
Lần cuối mấy người tới đây là bao giờ thế?
Nửa năm trước lận sao? Vậy thì đi lạc là chuyện bình thường.
Nơi đây ngày càng trở nên nhộn nhịp hơn rồi, những tòa nhà liên tục mọc lên, bị phá dỡ, thậm chí cánh cổng lớn dẫn ra ngoài thị trấn cũng bị di chuyển đến tận 2 lần chỉ trong vòng nửa năm.
Thế mà ngày trước người ta còn mất tận 10 năm chỉ để hoàn thành những công việc đó đấy. Thật kì diệu mà.
Vị trí của hàng thịt và lữ quán cũng khác trước nhiều rồi.
Giá cả của họ từ đó đến nay vẫn giữ nguyên, nhưng họ vẫn kinh doanh phát đạt lắm.
Cô chị của tôi cứ tiêu xài tiền bạc vào mấy chỗ đó thôi.
Dù tôi đã nhiều lần can ngăn, nhưng cái tính của chị ấy là rất chóng quên.
Còn đối với các mạo hiểm giả lớn tuổi như mấy chú cũng nên lựa những công việc phù hợp với khả năng và làm nó thật an toàn, được chứ?
Xin đừng hiểu lầm về mức độ an ninh nghiêm ngặt và sức sống của nơi đây, đã có không ít người phải bỏ mạng trong vùng đất hoang rồi đấy.
Tôi biết phát triển là điều tốt, nhưng nó cũng đi kèm với hệ lụy là các lệnh cấm đã bị nới lỏng hẳn so với trước, bây giờ người ta chỉ cần trả phí là đã được phép qua cổng.
Bởi vậy, mọi người phải biết bảo trọng, được không?
À, không không.
Tôi nào đâu có thông minh hoạt bát gì.
Tôi chỉ nghe chị mình kể lại thôi mà.
Eh?
Sao mấy người biết tên chị tôi là Toa?
Eh, đây đâu phải đường dẫn đến lữ quán.
Bỏ tay ra!
Các người đang làm cái gì thế hả?!
Không!
Ai đó- Hngh!!
◇◆◇◆◇◆◇◆
“Nhanh cái chân lên!!”
“Tao biết! Này, chẳng phải sẽ tốt hơn nếu giết con bé đó tại đây luôn à?”
“Chúng ta được lệnh phải về căn cứ trước. Để nó sống sẽ tiện hơn. Mà tao và mày cũng đâu có quyền quyết định”
Vài bóng đen nam nhân chạy dọc trong những con hẻm tối.
Một tên đang vác trên lưng một cái bao tải. Bên trong là cô gái chúng vừa bắt cóc.
Hơn nữa, bọn chúng hành động vì đã biết trước các mối quan hệ của nạn nhân.
Chắc chắn đây là một âm mưu được lên kế hoạch từ lâu.
Trong bao tải là cô gái trẻ đang làm công việc vẽ chân dung cạnh Mạo Hiểm Hội, Rinon.
Em gái của một trong số những thành viên thuộc tổ đội mạo hiểm giả nổi tiếng nhất nhì Tsige.
Đối với những ai biết được chuyện này, làm hại Rinon là điều tối kị.
Nhưng, mấy tên bắt cóc này sẽ không thể đoán trước hậu quả khi chuyện này đến tai chị gái Rinon, Toa.
Đáng buồn thay, mọi thông tin chi tiết sẽ không bao giờ được đưa ra ánh sáng, bọn chúng sẽ phải hứng chịu hình phạt như những tên tội phạm thấp kém.
“?!! Cái gì, con ranh nào đây?!”
“Mấy người định làm gì với Rinon đó?”
Trước mặt chúng xuất hiện một cô bé, tay giữ thanh kiếm dài hơn chiều cao của mình, lên tiếng hỏi tội lũ bắt cóc bằng chất giọng dễ thương đúng như vẻ ngoài.
“Tch! Bạn mày hả?! Oi, giết nó đi!”
“Nhanh lên trước khi chúng ta gây chú ý!!”
Bọn chúng là một nhóm 3 tên.
Trong lúc đang chạy vội qua những con hẻm tối, chúng bị chặn lại bởi một cô gái tóc xanh. <chắc ao đó cũng biết là ai rồi... @@>
Lũ bắt cóc không trả lời câu hỏi của cô, nhưng dựa theo những gì cô gái vừa mới nói, tên đứng đằng trước đoán rằng cô là người quen của Rinon. Và để chắc chắn, tên này còn quay lại hỏi tên đứng cạnh, đằng sau là tên đang đeo cái bao tải chứa Rinon.
Khi nghe thấy hiệu lệnh cho phép ra tay, tên này đồng ý ngay.
“Nếu không gặp phải bọn tao, mày đáng lẽ đã không phải chết rồi!!”
Thanh kiếm trên tay tên bắt cóc ánh lên một tia sắc bén, không hề chần chừ, hắn lao đến tấn công cô gái đang đứng trước mặt.
“Không trả lời, một thanh kiếm, ý định hạ thủ người khác. Có tội”
Liệu có ai biết tiếng nói nhỏ của cô có đến được tai tên kia hay không.
Nhưng, tên đằng sau lập tức khựng người lại – tên đồng đội của hắn đã bị cắt làm đôi theo một đường thẳng tắp.
Hình bóng cô gái biến mất khỏi tầm nhìn của hắn.
Cứ như thế, cảnh tượng bất ngờ thứ hai xảy ra.
“Rinon là bạn của tôi”
Tên đang giữ Rinon trên tay quay đầu lại, hắn vội nhìn về phía phát ra tiếng nói trong bóng tối của con hẻm.
Hắn chợt nhận thấy thân hình của tên cầm đầu bị đâm chi chít bằng những vật thể hình mũi giáo.
Không, giờ đây trong đầu hắn chỉ nghĩ đối thủ là một con quái vật lấy hình dạng của một bé gái.
“Cậu ấy đã hứa sẽ ăn tối cùng tôi hôm nay”
Tên đàn ông cảm thấy cơ thể hắn cứng đến kì lạ.
Hắn không còn cảm nhận được nửa thân dưới nữa.
Thời điểm cái đầu tên bắt cóc kịp nhìn xuống dưới, thanh kiếm với thiết kế quái dị của cô gái đã xuyên thủng dạ dày hắn, nhưng tên đàn ông chẳng còn cảm thấy đau đớn.
Bởi nội tạng của hắn đã đóng băngtại điểm bị đâm và toàn bộ hai chân. Tiếp đó, băng lan dần lên ngực, vai, và cứ như thế. Tới khi chạm đến cổ, âm thanh *rắc rắc* tên đàn ông chưa từng nghe thấy phát ta từ chính cơ thể của hắn.
Không hề có một giot máu nào chảy ra cả.
Tên bị đâm nhớ lại tên bị giết đầu tiên, chính là người hắn sẽ không còn cơ hội nào để quay lại nhìn nữa.
Đó là dòng suy nghĩ cuối cùng lướt qua tâm trí hắn, và cũng là thứ cuối cùng hắn cảm nhận được.
Cô gái nhỏ rút thanh katana khỏi vùng bị đông cứng và tra lại vào bao kiếm. Chỉ vài giây tiếp theo, cô vung nhẹ cánh tay phải một lần, ba kẻ bắt cóc lần lượt về với cát bụi.
Cô nhanh nhẹn đỡ lấy cái bao tải bằng tay trái.
Nâng bạn mình bằng hai tay, cô quay trở về nơi làm việc hằng ngày của Rinon.
Khi cái bao tải bị tháo ra, Rinon, người ban nãy còn bị trói hết tay chân lại, được thả ra bên ngoài.
Sau đó, Rinon bắt đầu khóc nức nở.
Nhưng rồi, đến khi nhận ra ân nhân của mình là cô gái tóc xanh, cô sớm gạt những giọt nước mắt ấy đi.
“C-Cảm ơn vì đã cứu mình nhé, Komoe” (Rinon)
Rinon gửi lời cảm ơn đến Komoe, người bạn cùng trang lứa cô đã gặp trước đây không lâu.
Komoe vốn là một thực tập sinh của Thương đoàn Kuzunoha và ít khi được ra ngoài, nhưng từ khi được Makoto giới thiệu, cô đã trở thành bạn của Rinon.
Hiện tại, vì Komoe đã có thể tự do tạo ra những cánh cổng để đi lại giữa hai chiều không gian, vào các ngày nghỉ, cô luôn tới Tsige thăm thú.
"Em sẽ ra ngoài chơi đây"
Có những lúc Makoto không hề biết rằng điểm vui chơi của Komoe chính là Tsige.
Bởi lần nào cô cũng dùng y chang câu nói đó nếu muốn ra ngoài.
Còn đối với khách hàng và các mạo hiểm giả, họ biết đến Komoe như một khuôn mặt quen thuộc, và là một người thân của Tomoe.
“Rinon, quan trọng hơn, hôm nay là ngày đi ăn đấy” (Komoe)
“T-Tớ biết rồi mà! Nhưng chúng ta phải đợi đến lúc mọi người tụ họp đông đủ đã, được chứ? À, này Komoe, một mình cậu đã cứu tớ à? Bọn tội phạm đâu rồi?” (Rinon)
Dù Rinon đã phải nuốt trôi sự xấu hổ để nói lên một câu cảm ơn, Komoe lại chẳng để tâm gì hết, điều đó khiến cho cô bối rối.
“Bọn lưu manh đó, chỉ mình tớ là đủ rồi-de gozaru” (Komoe)
“… Xin lỗi, nhưng tớ không hiểu cậu đang nói gì. Đó là ngôn ngữ của Tomoe-oneechan sao?” (Rinon)
“Đúng đó. Tiếng Edo. Tomoe-sama đã dạy cho tớ. Cậu có thể hiểu là ‘một mình tớ là đủ xử lí đám côn đồ kia rồi’, vậy đó” (Komoe)
Dường như cách ăn nói kì quặc của Tomoe đã ảnh hưởng sâu sắc đến cả hai cô gái này.
“Tớ còn biết cả tiếng Golgo nữa. ‘Đừng đứng sau lưng tớ’ ” (Komoe)
Komoe không để ý đến việc mình làm vài phút trước và trò chuyện thật thoải mái cùng cô bạn trạc tuổi.
“…Không, tớ vẫn chưa hiểu gì cả, nhưng cậu học mấy cái đó cũng được thôi…” (Rinon)
“Thật sao?” (Komoe)
“Ừ. Bao giờ có dịp gặp lại Onii-chan, tớ sẽ nói lại với anh ấy” (Rinon)
“Onii-chan? Gọi Waka-sama là Onii-chan có được không nhỉ?” (Komoe)
Hình như Komoe đang lạc vào dòng suy nghĩ riêng.
Vì cử chỉ của cô bé rất đáng yêu, Rinon nghĩ ra một trò đùa nhỏ.
“Hay là gọi anh ấy là Papa hoặc bố đi” (Rinon)
“Có một lần Tomoe-sama đã bảo tớ gọi ngài ấy là bố, nhưng Mio-sama tự dưng trở nên đáng sợ lắm” (Komoe)
“… T-Thế à” (Rinon)
“Ừ. Món chuối của tớ hôm đó còn bị rắc muối và mấy thứ bột xanh xanh đắng ngắt lên cơ. Tớ không muốn bị thế lần nào nữa đâu” (Komoe)
“Chuối? Cửa hàng của Kuzunoha cũng có bán chúng, nhưng tớ ít khi được thấy loại quả đó. Ăn cũng ngon lắm” (Rinon)
“Vậy khi nào lấy được thêm vài quả, tớ sẽ chia cho cậu. Cứ chờ tớ, Rinon” (Komoe)
Trong lúc họ đang ngồi tán gẫu, một giọng nói vang lên gọi Rinon từ đằng xa.
Giọng nói mà Rinon không bao giờ có thể quên được.
“Onee-chan của tớ đang gọi” (Rinon)
“Phải rồi. Tớ sẽ nói cho Toa-ane biết chuyện vừa xảy ra” (Komoe)
“Nhưng chị ấy sẽ lo lắng thái quá đấy” (Rinon)
“Tớ không thể cho phép cậu gặp nguy hiểm được” (Komoe)
Bằng khuôn mặt đầy quả quyết, Komoe khẳng định sẽ không bỏ qua cho bất cứ kẻ nào làm hại đến người bạn của cô.
“Komoe mạnh thật nhỉ, lại còn ra dáng người lớn nữa. Có lẽ tớ cũng nên học hỏi cách phòng thân giống như cậu” (Rinon)
“…? Tại sao? Rinon vẽ tranh đẹp lắm mà. Tớ thích nó. Tớ nghĩ biết vẽ còn tuyệt hơn đánh đấm nhiều lần” (Komoe)
Komoe được gọi là giống người lớn.
Nhưng, Rinon lại biết vẽ -điều Komoe không làm được- và còn kiếm được tiền. Bởi vậy nên Komoe biết mình ghen tị với người bạn trước mặt và nghiêng đầu khó hiểu.
Komoe là một cư dân của Asora, cô có một vị trí đặc biệt trong thương đoàn.
Nhưng cô không có tiền.
Vẫn còn quá sớm để Komoe được nhận tiền tiêu vặt hàng tháng, vì vậy những thứ cô có, từ đồ ăn cho đến cái mặc, đều được cung cấp hết.
Thế cho nên, đôi khi Komoe gặp phải nhiều rắc rối liên quan đến tiền nong ở Tsige.
Trong mắt Komoe, một người biết tự kiếm được tiền như Rinon thật đáng ngưỡng mộ.
Vi đang trong kì nghỉ hè, dạo gần đây Makoto có thêm nhiều thời gian ở lại Asora, cậu dùng khoảng thời gian đó để dạy Komoe, nhưng không phải tất cả cách nghĩ của Makoto đều có thể áp dụng với thế giới bên ngoài.
Dùng sức lao động của trẻ em là điều rất đỗi bình thường, và không phải lạ nếu những đứa trẻ như Rinon kiếm được việc làm cho bản thân.
Chỉ trừ khi bạn được sinh ra trong một gia đình danh giá, đây chính là thực tế. Vì vậy, có thể coi Komoe là một trường hợp hiếm gặp.
Nhưng cũng không thể nói cô chỉ biết ham chơi suốt ngày được, kể cả Komoe cũng đang phụ trách những mảng việc ở Asora theo cách riêng của mình.
“Ahaha, cảm ơn cậu. Nơi này lúc nào cũng ồn ào như thế đấy. Tớ cũng nên dành chút thời gian suy nghĩ nữa” (Rinon)
“Nếu cậu muốn tham gia tập luyện trong khóa đào tạo, tớ có thể hỏi Waka-sama. Tớ sẽ dạy” (Komoe)
“Uh, cảm ơn.Tớ sẽ suy nghĩ. Dù sao tớ vẫn còn một lựa chọn khác là để Onee-chan dạy nữa mà” (Rinon)
“Không sao” (Komoe)
“À, phải rồi! Để cảm ơn cho chuyện khi nãy, tớ sẽ vẽ cho cậu một bức chân dung nhé, Komoe!” (Rinon)
“Thật ư?! V-Vậy thì, một bức tớ đứng cạnh Waka-sama được không?!” (Komoe)
Ý tưởng của Rinon khiến Komoe trở lại là một cô gái nhỏ với nụ cười xinh xắn hợp với vóc dáng của mình.
“… Tớ không chắc vẽ một người đeo mặt nạ đứng bên cạnh cậu là ý hay đâu” (Rinon)
“Muh~, hay là bỏ mặt nạ?!” (Komoe)
“Tớ chưa được thấy mặt Onii-chan bao giờ. Nhưng khi nào thấy, tớ sẽ vẽ bức đó, hôm nay làm khác một tí đi” (Rinon)
“Eh~. Thế thì… uhm… tớ và Rinon ha!” (Komoe)
“T-Tớ á?!” (Rinon)
Mặt Rinon đỏ ửng khi nghe thấy yêu cầu thứ hai của Komoe.
Đó là bởi cô rất ít khi vẽ chính mình.
“Nhờ cả vào cậu đấy!!” (Komoe)
Sự bối rối của Rinon và nụ cười rạng rỡ của Komoe.
Hai cô gái nhỏ cùng nhau bắt tay vào dọn dẹp trong lúc đợi Toa đến nơi, và họ hân hoan chào đón buổi đêm hè đang tới.
PHỤ CHƯƠNG 2: NHỮNG MẪU CHUYỆN NGẮN VÀO MÙA HÈ <PHẦN 2: NGÀY ĐẸP TRỜI TẠI TSIGE.>
Jin Roan cùng đám bạn đã tham gia vào những buổi giảng tại lớp của giáo viên thời vụ Raidou, tận dụng kỳ nghỉ hè này nhằm đạt được phong cách chiến đấu phù hợp với chính họ và tự châu dồi thêm kinh nghiệm thực chiến.
Bọn họ đã định hình ra một bức tranh sơ bộ về lý tưởng của riêng mình và đang cố gắng hiện thực chúng.
Tình cảnh mỗi người thì có khác nhau đấy. Nhưng hai trong số đám học sinh này lại phát sinh những chuyện riêng - hai cô công chúa của thương gia giàu có tại Tsige, Rembrandt: Sif và Yuno.
Trong kỳ nghỉ hè vừa qua, hai chị em họ đã hạ quyết tâm hoàn thành tốt các bài học nâng cao mà bằng cách nào đó, đã thuyết phục được Raidou chấp nhận huấn luyện riêng cho từng người, thế nên hai chị em chưa muốn trở lại Tsige.
Trớ trêu thay, Rembrandt và Raidou là những thương nhân có quen biết nhau, hơn nữa, Raidou dường như rất thân với Rembrandt.
Quá dễ để khước từ yêu cầu trở về Tsige của cha, nhưng khi nhắc đến ân nhân Raidou, người đã giúp họ thoát khỏi lời nguyền, thật khó - mà không đâu, không thể từ chối được.
Với sự việc ngoài mong đợi này, Sif cũng như Yuno cuối cùng đành ngậm ngùi trải qua nửa sau kỳ nghỉ hè tại quê nhà.
Trước tình cảnh ấy, hai chị em cảm thấy bản thân thua thiệt, mà khả năng cao là do việc thay đổi cách sinh hoạt từ đầu hè đến nay, nếu ở Rotsgard sẽ tốt hơn cho họ. Điều này lý giải vì sao việc cha đã làm đi ngược lại lợi ích của hai cô con gái.
Giá như, Raidou nhẹ nhàng lựa chọn từ ngữ để khuyên bảo hai chị em trở về Tsige nhằm tránh gây rắc rối cho người cha thân yêu thì hay biết mấy.
Đáng buồn thay, cụm từ 'đã hiểu' phát ra từ miệng hai cô gái cứ như một phản ứng và biểu cảm trên gương mặt là dấu hiệu rõ ràng của việc bức xúc. <nhưng đừng bứt nút nhé...
Raidou, kẻ đã hoàn thành sứ mệnh với Rembrandt, phải giấu đi nụ cười cay đắng khi tiễn Sif cùng Yuno đi và thầm nghĩ: 'chà, mọi việc rồi sẽ ổn thôi ha'.
"Đây là Tsige, phải vậy không?"
"Ừm. Đây là điểm dịch chuyển cuối cùng rồi. Thế nên.... có lẽ vậy."
Sau vài ngày đi đường, khi hai chị em Rembrandt vượt qua cổng thành tại quê nhà, cả hai phải trợn tròn đôi mắt.
Phải có ai đấy đón tiếp họ, nhưng trước khi trông thấy kẻ ấy, họ đã bị đóng băng.
Xa Lộ Vàng là một trong những tuyến đường thương mại xuất phát từ thị trấn Tsige tới các vùng lân cận.
Thị Trấn Tsige rất đặc biệt khi nằm ở vùng biên giới tiếp giáp vùng đất hoang.
Không hề tồn tại một vòng tròn dịch chuyển nào bên trong thị trấn. Nếu muốn di chuyển giữa thị trấn và vùng đất hoang, bạn phải đi qua cổng thành.
Thế mới nói, nơi các chị em đang đứng, không khác gì việc đứng trước một nhà ga.
Một nơi rất dễ để nhận ra sự phát triển của một thị trấn.
Vì những ngày qua hàng hóa lưu thông dày đặc, sự hối hả và nhộn nhịp của nơi đây dường như bất tận.
"Từ nơi này có thể quan sát thấy, chỉ mỗi con phố Rezo là trông còn quen thuộc..."(Sif)
"Một biển người. Khi chúng ta rời đi đến Hàn Lâm trấn, đã tồn tại quá đông người rồi, nhưng ... chuyện này thật đáng kinh ngạc."(Yuno)
Tuyến đường dễ thấy nhất kéo dài từ Xa lộ vàng vào thẳng trung tâm thị trấn, khu phố Rezo, không hề thay đổi về diện mạo.
Nhưng hầu hết những tòa nhà mọc san sát ven hai bên đường thì lạikhông hề quen thuộc với họ, hơn nữa, người dân hay như xe ngựa tràn ngập trên đường phố khác xa so với cái thị trấn trong trí nhớ của hai chị em.
Cứ như thể sức sống nơi đây còn cao hơn rất nhiều so với Học viện Trấn vậy.
Sau một thời gian xa quê, một lần nữa lại nhắc họ rằng việc thâm nhập vùng đất hoang đang ngày càng khởi sắc hơn, tình trạng kinh doanh buôn bán cũng ngày càng phát triển hơn tại Tsige, chúng thật đã áp đảo cả hai chị em.
"Sif-ojosama, Yuno-ojosama!"
"Chúng con đã về rồi."(Sif)
"Morris à!" (Yuno)
"Chào mừng đã quay về. Những khuôn mặt thân thương, và như dự đoán, quá kinh ngạc phải không nào?"(Morris)
"Ừm, thật vi diệu. Dù chưa được bao lâu, tuy nhiên, thị trấn đã trở nên rất tuyệt..."(Sif)
"Quá sốc! Đừng báo với tôi ngôi nhà của chúng ta cũng đã thay đổi rồi đấy nhé?!"(Yuno)
"Các công trình kiến trúc quanh khu này cũng chỉ mới hoàn tất dạo gần đây thôi, đến ngay cả tôi còn chưa bắt kịp nhịp sống như thế mà. Yuno-ojosama này, nơi sinh sống của chúng ta chưa hề thay đổi kể từ khi tiểu thư chuyển đến Hàn lâm trấn đâu."(Morris)
Một giọng nói trầm thấp nhưng rõ ràng hướng đến Sif và Yuno. Morris, người quản gia phục vụ khá lâu trong gia đình Rembrandt.
Hay tin hai cô gái đã trở về, ông ta được cử đi để đón họ.
Dù đã cao tuổi, ông ta vẫn giữ cho mình một tư thế đứng thẳng hoàn hảo.
Bóng dáng không thay đổi của Morris đã xoa dịu hai người.
Trên thực tế, Rembrandt đã lên kế hoạch tự mình đi đón, nhưng vì giữa chừng xuất hiện một cuộc đàm phán kinh doanh đột ngột, ông ta không còn lựa chọn nào khác.
Ông đã cố gạc bỏ cuộc thảo luận kinh doanh sang một bên, nhưng vợ và quản gia vội vàng ngăn ông lại, thế là công việc đón tiếp hai người được chuyển đến Morris.
"Ra vậy. Và hình như xuất hiện rất nhiều nơi đáng để đi kiểm tra. Mặc dù nơi đây là thị trấn con sinh ra và lớn lên, nhưng cảm giác thật quái lạ. Ngoài ra, cứ ngỡ cha sẽ là người đi rước, nhưng phút cuối lại là Morris, điều đó cũng lạ nốt."(Sif)
"Ah! Đúng rồi, là cha! Thật nham hiểm khi sử dụng Raidou-sensei! Em đã nghĩ đến việc sẽ phàn nàn với ông !!"(Yuno)
"Một cuộc hội thảo kinh doanh đột nhiên chen ngang, nên tôi đã đến đây thay ông ấy. Nếu hai tiểu thư muốn làm một chuyến dạo chơi, tôi sẽ chuẩn bị những thứ cần thiết, thế nên việc đầu tiên, vui lòng lên xe ngựa. Chúng ta hãy về nhà cái đã trước khi muốn làm bất cứ việc gì."(Morris)
"Chắc mẹ và ông Morris phải vất vã lắm. Đôi khi, con tự hỏi làm cách nào cha lại có thể trở thành một thương gia nắm trong tay một thương đoàn lớn như vậy."(Sif)
"... Vì đấy là cha mà chúng ta đang nói đến, em nghĩ ông ấy sẽ hủy bỏ buổi thảo luận ngay, nhưng có vẻ ông vẫn còn một chút trách nhiệm trên vai của một người đứng đầu thị trấn." (Yuno)
Một cuộc hội thảo kinh doanh đột ngột.
Chỉ vài từ ấy, Sif hiểu ngay được phần nào tình hình, còn Yuno lại tự tin đưa ra một tuyên bố chắc nịch đối với cha cô.
Mẹ của hai cô nàng cùng Morris phát ra một tiếng cười khô khốc, kế đến hướng dẫn hai cô lên chiếc xe ngựa có chạm khắc phù hiệu của thương đoàn.
Mặc dầu tuyến đường bị ùng tắt khủng khiếp, cỗ xe vẫn di chuyển trơn tru khi biển người hay như mọi vật cảng trên đường dần tách ra như sóng rẽ nước.
Một cảnh tượng khẳng định vị thế của thương đoàn Rembrandt tại Tsige.
~~~~~~~~###~~~~~~~~
"Và như thế, mình đã cố tình đến Thám hiểm Hội, nhưng..." (Yuno)
Yuno Rembrandt đưa tay lên dụi mắt.
Thám hiểm Hội ngay trước mặt cô.
Không tồn tại một trụ sở nào tại Rotsgard, nhưng nơi này lại là địa điểm quen thuộc cho những thám hiểm gia lui tới thực hiện các yêu cầu.
Các con phố đã gia tăng thêm cũng như những tòa nhà được xây mới khiến cô bối rối rất nhiều, nhưng bằng cách nào đó cô đã đặt chân đến nơi này.
Thoạt trông thì chẳng có gì to tát lắm, nhưng cảm giác khi cô hoàn thành quảng đường ấy một cách kỳ dịu cứ như đã đạt được một điều gì đó thật chông gai. Vậy đấy, nhưng...
"Sao lại có tận hai Guild?" (Yuno)
Thật vậy. Trước mặt Yuno, hai tòa nhà với cấu trúc na ná đang đứng sừng sững cạnh nhau. Cả hai đều mang biểu tượng của Thám hiểm Hội.
Một vấn đề nan giải.
Nếu quan sát kỹ sẽ thấy sự khác biệt, nhưng Yuno chỉ đơn giản là dụi mắt và liếc sơ qua, nên không một chút do dự, cô bước về phía Hội bên trái.
'Một khi nghi ngờ, hãy tiến về bên trái', một trong những cách giải quyết của cô nàng.
"Uh" (Yuno)
Một sức nóng khủng khiếp bao trùm Yuno.
Vì lượng người quá đông, cô không thể nhìn thấy bàn tiếp tân.
Yuno từng đến đây khá nhiều lần, nhưng chúng vẫn khiến cô bối rối.
"Cô bé đang đứng chắn lối đi đấy, di chuyển nhanh nào."
"Đừng đứng chắn ngay lối vào chứ!"
"Ah, xin lỗi."(Yuno)
Bị hét vào mặt, Yuno theo phản xạ xin lỗi và nhảy sang một bên.
Nếu là trong quá khứ, trước khi bị bệnh, chắc có lẽ cô đã sử dụng cái tên Rembrandt của mình để hành hạ bọn họ.
Khả năng cao bọn họ sẽ khinh thường cô vì điều ấy, nhưng hành động ấy chứng tỏ cô đã chín chắn hơn rồi.
Với Morris, người đang lặng lẽ quan sát trong bóng tối mà Yuno vẫn không hề hay biết, đã ứa nước khi trông thấy cảnh tượng này.
"...Ra vậy. Chi nhánh Hội bên này chỉ dành cho những ai tiến vào vùng đất hoang hử. Mình không thể tiến vào vùng đất hoang. Hình như mình đã chọn sai rồi."(Yuno)
Sau một hồi khảo sát xung quanh, Yuno hiểu tình hình.
Trong quá khứ, những yêu cầu có dính dán đến vùng đất hoang và những yêu cầu khác chỉ được ngăn cách nhau bởi các tấm bảng. Giờ đây, có lẽ số lượng yêu cầu tăng cao, chúng đã được tách riêng theo các tòa nhà.
Cô lặng lẽ rời sang phía bên này công Hội.
Khá đông người đấy, nhưng không tạo ra bầu không khí hỗn loạn như phía bên kia.
Yuno cảm thấy nhẹ nhõm trước bầu không khí quen thuộc và gim ánh mắt về phía mục tiêu.
Cô tiếp cận bàn lễ tân và chống khuỷu tay lên quầy.
"Rất vui khi tiếp đón! Tôi có thể giúp gì ch-chờ chút, Yuno! Gì thế này! Cậu quay về khi nào vậy?! Cũng khá lâu rồi nhỉ!"
"Yeah yeah. Thật đáng khâm phục khi cậu đang làm tốt công việc của mình đấy."(Yuno)
"Chém gió với tớ trên một cái bục như thế này, huh ~. Mà sau tất cả thì đây vẫn là công việc của tớ, nên hiển nhiên phải thực hiện cho đàng hoàn rồi. Không quá tất bật như bao công việc khác, nhưng vẫn là một việc làm khó nhai trong cái thị trấn này."
"Cũng đã được khá lâu khi tớ quay về lại đây, và Guild lại tăng lên thành con số hai. Sốc thiệt. Còn thị trấn biến đổi hoàn toàn, cứ như một nơi khác vậy."(Yuno)
"Gọi là một nơi hoàn toàn khác thì chém gió quá rồi đấy ~. Ah, nhưng những thám hiểm gia trở lại nơi này sau vài tháng, thậm chí có những lúc bọn họ đề nghị cần một ai đó hướng dẫn họ cơ."
Trong ánh mắt Yuno là một người bạn thời thơ ấu của cô.
Cảm giác vui thích khi tái ngộ người bạn cũ, cả hai bắt đầu cuộc trò chuyện ngẫu hứng.
Không có nhiều nhà thám hiểm đến gần quầy lễ tân, nên tình huống này là thỏa đáng, nhưng cả hai chẳng hề bận tâm.
"Chúng đổi thay khá nhiều, tớ có thể hiểu được. A-chan, khi nào cậu sẽ hoàn tất công việc trong ngày hôm nay vậy? Cậu nhận làm công việc này cũng nhờ sự quen biết mà, không thể chuồn ra được à?"(Yuno)
"Để xem nào, khoảng một tiếng nữa thôi. Mà khoan, cậu lặn lội đến tận đây chỉ để gặp tớ thôi à? Công chúa nhỏ Rembrandt? Mà, đừng gọi là chỗ quen biết chứ. Tớ đang làm việc rất nghiêm túc như cậu thấy đấy."
"Chỉ là một sự tình cờ thôi. Tớ đến đây để kiểm tra xem có yêu cầu nào mình có thể thực hiện được hay không, và đã trông thấy cậu, nên tớ đến bắt chuyên luôn. Cũng không vội để nhận một yêu cầu vào lúc này, nên cần thiết phải ưu tiên cho người bạn cũ rồi."(Yuno)
Yuno dễ dàng đảo mắt sang hai bên.
"Thốt ra hai tiếng tình cờ thật dễ dàng quá đấy... Thôi thì, trông lúc chờ đợi hãy tìm xem các nhiệm vụ đi. Tớ sẽ hướng dẫn cậu đến những địa điểm phổ biến dạo gần đây. Tớ sẽ chăm sóc cho riêng cậu."
"Eh ?! Tớ chỉ vừa mới quay về thôi, thế mà chăm sóc đặc biệt cho tớ rồi hả?!"(Yuno)
"Hình phạt cho lời tuyên bố trước đó của cậu, khi thể hiện sự thiếu hiểu biết về trái tim của một người thiếu nữ đấy."
Yuno lẩm bẩm phàn nàn, nhưng, có lẽ muốn quyết định thực hiện mục tiêu ban đầu của mình, cô bắt đầu lục tìm những nhiệm vụ. Rời khỏi bàn tiếp tân, cô hướng đến bảng yêu cầu.
Bọn họ là những người bạn học cũ ở trường, nhưng cũng là đối thủ của nhau. Nói cách khác, một người bạn khiến ai đó phải cảnh giác. Nhưng với Yuno, cô gái ấy cũng là một người bạn thực sự khiến cô có thể thư thả mở lòng mình. Nếu phải so sánh chúng với những người bạn khác, cô ta sẽ được liệt vào danh sách những bạn bè cởi mở đây.
Chắc vì như thế nên Yuno, người được giáo dục khá tốt, có thể trở thành bạn với cô gái ấy khá dễ dàng mà không trở nên quá kiêu căng.
"Hmm, một yêu cầu cho riêng một cá nhân đạt cấp độ trên 70 hoặc tổ đội gồm những người cấp 50 à." (Yuno)
Yuno lật lên quan sát sấp danh mục nhiệm vụ mà cô đã mượn được trong lúc liếc nhìn vào bảng yêu cầu.
Cô đã quay về quê nhà, nhưng không có ý định chần chừ.
Các yêu cầu đã được thu hẹp lại, cô ưu tiên kinh nghiệm hơn phần thưởng.
Yuno Rembrandt vẫn chưa tìm ra phong cách chiến đấu của riêng mình. Cô cảm thấy còn thiếu hụt một điều gì đó.
Thế nên cô nghĩ cần nắm bắt ngay bất kể đấy là thứ gì.
"Chúng khiến mình phải nóng lòng cứ mỗi khi trông thấy Jin-senpai đã tiến nhanh theo phong cách song kiếm. Cách dùng thương của Shiki-san lại chủ yếu tập trung vào phép thuật, và thuật bắn cung từ Raidou-sensei quá không bình thường."(Yuno)
Tiếp nhận những lời chỉ dạy của Raidou, Yuno đã tiến khá xa trên con đường vận dụng ma thuật, nhưng đấy không thể xem là phong cách chiến đấu riêng được.
Trong trận chiến, sử dụng chính vũ khí của mình mới là quan trọng nhất.
Cô đã đăng ký như một thám hiểm gia trong Hội và đạt được một cấp độ phù hợp với bản thân. Lẽ dĩ nhiên, cô cũng tích góp một số lượng lớn các kỹ năng đặc biệt, vì vậy nếu áp dụng chúng vào thực chiến, vẫn có thể chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.
Nhưng Raidou cũng đã khuyên họ đừng phụ thuộc quá nhiều vào các kỹ năng, đặc biệt là những ai dễ dàng ngâm chú thuật và chia tách chúng ra.
Phong cách là nền tảng cho các kỹ năng, điều thường thấy đối với các thám hiểm gia gắn liền với những cuộc chiến hay như nhiều sinh viên tại Học viện vẫn chiến đấu theo cách này. Vậy nên Yuno cảm thấy vô cùng quái lạ với chỉ dẫn ấy, nhưng hiện tại cô đã hiểu rõ.
Các kỹ năng - đặc biệt là những kỹ năng phải ngâm xướng chú thuật để tạo ra - buộc cơ thể phải di chuyến theo một cách cưỡng bức. Lấy ví dụ: High Slash <tạm dịch: Phi thân> khá phổ biến với những chiến binh hạng nhẹ. Một kỹ năng bạn có thể áp dụng khi chân tiếp xúc mặt đất, và chúng khiến bạn bật nhảy cao hơn nhằm loại bỏ bớt mục tiêu. Chúng ta không thể di chuyển tự do cho đến khi hoàn tất đòn công kích. Trong tình huống bị lỡ đà, một lỗ hỏng chết người sẽ được hình thành.
Tất nhiên, bạn sẽ đạt được sức bật nhảy vượt qua khả năng thông thường, và sở hữu lợi thế riêng đấy, vì vậy, tùy vào cách áp dụng, chúng sẽ hữu ích thôi.
Yuno đã giải thích những lời chỉ dẫn từ Raidou kiểu như 'hãy học cách di chuyển cơ thể của chính bạn trong thực chiến trước tiên để phát huy tốt nhất các kỹ năng bạn có'.
Dù vậy, đến khi cô phải áp dụng những kỹ năng ấy, chúng đã chứng tỏ điều đấy khá khó khăn.
Trong suốt một thời gian dài Yuno đã được che chở dưới sự tiện lợi của những kỹ năng, nhưng giờ đây, cô bắt đầu lo lắng về phong cách chiến đấu của chính mình và hiện đang trải qua những ngày nổ não.
Nhân tiện, Raidou không hề sử dụng một kỹ năng đơn lẽ nào.
Ngay cả khi cậu ta có một vài lựa chọn với những nhiệm vụ cấp thấp, thì cũng bởi chỉ là cấp 1, nên chẳng có lấy một yêu cầu nào.
Tất cả các công việc mà Root đã thiết lập trên hệ thống Guild, bạn không thể tìm thấy bất kỳ yêu cầu nào nếu ở cấp 1. <lv1 chỉ đi ship hàng và bán hành thôi... @@>
'Tôi không thể chỉ dạy những điều mình không biết', Raidou thật tình đã phát biểu lý do củ chuối như vậy đấy. Nhưng mọi thứ trên thực tế thật tình quá bi thảm. <ờ... đúng là bi thảm cho ai gặp phải boss ẩn...@@>
Những hiểu lầm đôi khi tạo ra phép lạ quá hư cấu.
Jin không thể vận dụng các kỹ năng vào giải đấu, thế nên anh ấy cảm thấy kiểu như bọn họ đang nhắc nhở anh phải luyện tập mà chưa hề sở hữu một kỹ năng nào như lúc khởi đầu, và anh đã thực hiện việc ấy rất chăm chỉ.
Một trong những lợi ích từ Thám hiểm Hội là giúp đạt được những kỹ năng thực chiến.
Cũng tồn tại vài nơi mà việc sử dụng chúng bị cấm đấy, ví dụ như: trong các sự kiện cạnh tranh về võ thuật.
Dĩ nhiên, Raidou thì không biết chút gì về nó rồi.
Đến phút cuối, Yuno chẳng thể tìm thấy được yêu cầu tốt đẹp nào, và rời khỏi Hội cùng cô bạn của mình ứng với thời gian đã định trước.
~~~~~~~~###~~~~~~~~
Yuno đã trải qua một buổi tối vui vẻ cùng người bạn biệt danh A-chan của mình, Ates.
Tuy nhiên, đêm nay cấp độ nguy hiểm sẽ vượt xa hơn rất nhiều những gì cô mong đợi, chỉ tiếc một điều, cô sẽ không hề hay biết cho đến khi chính mình bị cuốn vào rắc rối ấy đâu.
"Ch-chúng ta phải làm gì đây?" (Ates)
Yuno đang suy nghĩ điều tương tự khi đứng cạnh Ates.
Hầu hết các vấn đề sẽ được giải quyết bằng cách hô to cái tên Rembrandt, nhưng có những trường hợp ngoại lệ - trong tình huống bọn chúng có thái độ thù địch với Thương đoàn Rembrandt, hay như khi không thể đàm phán.
Đêm nay đã là đêm thứ hai rồi.
Say xỉn.
Yuno rất cứng cựa, nhưng đấy chỉ là tiêu chuẩn của đám sinh viên.
Cô nhớ người đàn ông này vì hắn ta đã hét vào mặt cô ngay khi bước chân vào nhầm Hội, nhưng nếu đặt câu hỏi liệu cô có thể chống trả lại hắn ta không, câu trả lời sẽ là không.
Lựa chọn giải quyết vấn đề trước mắt bằng một cuộc đàm phán hòa bình ngay khi đụng độ hắn ta thì không vấn đề gì. Nhưng hắn cũng say mèm.
Thậm chí dù đã say rượu, hắn vẫn là một mạo hiểm giả đã hoàn thành không ít các yêu cầu trong vùng đất hoang. Yuno vẫn chưa đủ tiêu chuẩn như thế trong khả năng của mình. Hắn ta không phải một đối thủ mà cô có thể áp chế.
Những người có mặt xung quanh hoặc là không quan tâm hoặc đứng yên quan sát.
(Lựa chọn khôn ngoan trong tình huống này là tạo ra một cuộc huyên náo để ai đó quen biết có thể giúp mình thoát ra bên ngoài. Hình như việc lẽn một mình ra khỏi nhà đã hại mình rồi.) (Yuno)
Trong tình huống như thế, Yuno vẫn bình tĩnh suy xét về một giải pháp, nhưng...
"Kya! Kugh!"(Yuno)
Trong chớp mắt, tại thời điểm khi cô đang đảo mắt xem xét có người quen xung quanh hay không, ánh nhìn ấy của cô đã khiến hai kẻ gây rối khó chịu, Yuno bị một bàn tay tóm chặc cổ họng và nhấc bổng lên.
Một động tác sắc bén đến từ một kẻ say.
Khi quay sang xác nhận trạng thái của cô bạn, có vẻ người đàn ông còn lại cao hơn hẳn một cái đầu đang dùng cả hai tay giữ chặc cô bạn kia trên mặt đất.
Cô muốn làm gì đó, nhưng hiện đang bị tóm chặc cổ họng và bị nhấc bổng lên, nên tình trạng này thậm chí cô còn không thể thở được.
(Phải làm gì trước đây. Ah geez. Đây là quê nhà của mình, nhưng cái an ninh ở thị trấn này quá tệ) (Yuno)
Thật khó nhọc, nhưng Yuno vẫn không hề rơi vào hoảng loạn.
Một khi cái tên Rembrandt không hoạt động, chẳng còn cách nào đối phó với các thám hiểm gia đã trải qua những cuộc chiến tại vùng đất hoang. Nhưng mặt khác, điều này theo lệ thường nghĩa là không một nhà thám hiểm nào trong thị trấn này mà Yuno không thể đối phó.
Và trên thực tế, số phận của hai kẻ thám hiểm hiện đang khống chế Yuno và bạn của cô đã bị phong tỏa.
Bất luận có hành động như thế nào từ bây giờ, bọn họ đã khuấy động cơn thịnh nộ của người đại diện Thương đoàn Rembrandt, và khả năng cao sẽ biến mất khỏi thị trấn này vào ngày mai.
Nhưng điều ấy chẳng thể giải quyết được vấn đề hiện tại.
Ngay lúc này kỳ tích nào sẽ cứu cô...
"Kế đến, hãy giữ nguyên vị trí."
Một giọng nói nhẹ nhàng vang vọng trong đám đông ở quán bar.
Mặc dù khoảng thời gian này chỉ để cho người ta đấm mình vào rượu chè nhằm giải tỏa mọi mệt mỏi trong ngày, vẫn xuất hiện một người đàn ông trong bộ đồ quản gia.
Ông ta bước ra cắt ngang phân cảnh của Yuno, Ates và hai người đàn ông đang đứng đó, tiếp đến, như chẳng hề bận tâm, ông nhẹ nhàng đánh vào phần khuỷu tay phải của gã đang bóp cổ Yuno.
"Ah? Mi ... Mi có biết ta là ai - Uoah ?!"
Tuy ông không ra tay quá mạnh, gã đàn ông đô con thả Yuno ra và co rúm tay lại.
Gã thở hổn hển và quá bất ngờ.
Thế nhưng người quản gia chẳng thèm quan tâm. Ông bế Yuno lên tay và hướng ánh nhìn về phía nạn nhân còn lại.
'Thứ lỗi vì sự đường đột này nhé', khi ông sửa lại gọng kính.
"Ates-sama, Banzai." (Morris)
"Hả?" (Ates)
"Nâng cao cả hai tay." (Morris)
"Ah, được thôi." (Ates)
"Eh, mi đang làm gì đấy, con nhóc này?"
Gã đàn ông trung niên phải thốt ra sự bất ngờ khi nhận thấy điều quái lạ, Ates giật nãy người trong tư thế giơ hai tay theo lời chỉ dẫn.
Khi cô hoàn tất động tác ấy, gã đàn ông cao hơn cô bị đánh bật ra.
Mọi ánh nhìn đều tập trung vào gã trung niên, khiến hành động này trở nên khả thi hơn.
Người quản gia bí ẩn nở một nụ cười.
"Chà, tiếp theo, thúc mạnh đầu gối với hết sức bình sinh nào." (Morris)
"Đầu gối hả? Như thế... ?! Này à"(Ates)
"Gagh !!" < gáo ồ, có tiếng trứng vỡ... @@>
"Ah." (Ates)
"Hoàn hảo. Giờ thì, lại đây nào."
Tung hết sức thúc gối, phút cuối cô đã hiểu kết quả. - Đầu gối của cô đập ngay vào đũng quần gã kia. Và chẳng có lấy một chút kiềm chế nào, cô chỉ đơn giản thực hiện theo chỉ dẫn.
Khi cảm thấy gã đàn ông nới lõng sức mạnh, Ates vội vàng lũi ra sau lưng người quản gia đã cho cô lời khuyên.
Gã đàn ông đáng thương chỉ còn biết thốt ra những từ ngữ khó hiểu, không khác gì tiếng gào khóc trong đau đớn, và miệng hắn bắt đầu sùi bọt mép cũng như đôi mắt trắng giã ra.
"M-Morris-san! Tôi rất sợ ~ !!"(Ates)
"An toàn rồi, những cô gái. Ates-sama, Yuno-ojosama, không sao rồi."(Morris)
"Ah, vâng."(Ates)
"Ugh * khụ * khụ * ... Cảm ơn nhé, Morris."(Yuno)
"Yuno-ojosama, tôi đã run rẩy khắp người khi chẳng tìm thấy tiểu thư ở đâu. Tôi sẽ giải quyết vấn đề này tức khắc, vì vậy chúng ta hãy trở về nhà ngay nào...... Milady đang chờ đấy."(Morris)
Cụm từ Milady mà Morris thêm vào phút cuối khiến Yuno rên rỉ.
Cô hiểu những gì đang chờ đợi mình phía trước sẽ là những lời quở trách.
Morris cởi bỏ áo khoác và sửa lại chiếc nơ trên cổ áo trong lúc tiến gần gã đàn ông đã tóm cổ Yuno.
"Đồ khốn! Ta là một mạo hiểm giả lăn lộn tại vùng đất hoang, mi biết không?! Ta có thể làm mọi cách để thông báo đến Trụ sở Ando, một vấn đề lớn đấy!! Mi có hiểu việc đó sẽ thế nào không?!"
"Ando, cơ sở xếp thứ hai à, không phải chứ. Nếu nửa năm trước, tôi sẽ không ngần ngại vỗ tay tán thưởng cho anh về việc đó đâu, nhưng vào lúc này đây, tôi xin thông báo rằng chẳng còn nghĩa lý gì hết. Chẳng còn một cấp bậc nào mà không khiếp vía trước Rembrandt."(Morris)
"Ha! Đừng tưởng rằng chỉ là một thương gia mà có thể hùng mạnh mãi mãi! Mi biết đấy, cấp độ của ta là một trăm ba-Buagh!"
Chân phải mỏng manh của Morris khoan sâu vào bụng gã đàn ông to lớn.
"Thật xấu hổ khi trình độ của tôi không cao. Nó chỉ khoảng 300 thôi."(Morris)
Nói đoạn, người quản gia già dồn sức mạnh vào chân trái còn lại. Yuno trông thấy cảnh ấy thì đã bị hớp hồn.
Khoảnh khắc tiếp theo, chân trái Morris rời khỏi mặt đất, cả cơ thể ông xoay một vòng tinh tế. Kế đến ông giải phóng sức mạnh dồn nén ấy, tung một cước bằng chân trái nghiền nát hàm dưới của gã đàn ông.
Nhanh như chớp, chân phải của ông đang lúng vào bụng gã kia cũng tách ra và Morris xoay một vòng trong không trung trước khi hạ cánh.
Ông bình thãn phủi bụi khỏi tay áo.
Những động tác nhào lộn hết sức tinh tế. Cách chuyển động mà bạn sẽ không thể nghĩ là một lão già sẽ thực hiện được.
"Buồn thiệt chứ. Cứ mỗi khi đám thanh niên trẻ trâu gia tăng, thì số lần cơ thể già nua này phải hành động lại tăng lên, và chúng thật phiền hà."(Morris)
Như hưởng ứng theo những lời của Morris, âm thanh tiếng reo hò và tiếng thủy tinh va chạm nhau vang vọng khắp quán bar.
Đêm nay, quán bar quá nóng.
Ates cũng hét theo 'kya ~!' khi ôm chặc Yuno và nhảy tưng tưng.
Cùng lúc ấy, Yuno đang hướng ánh mắt đến Morris với những tia sáng lấp lánh.
"Giờ thì, Yuno-ojosama. Chúng ta hãy quay về thôi."(Morris)
"... Tôi tìm thấy rồi. Chính là nó!"(Yuno)
'Ojo-sama?'(Morris)
"Chính là ông đấy Morris !!"(Yuno)
"Hả? Cái quái gì thế?"(Morris)
"Hãy dạy cho tôi những thứ ông đã trình diễn như lúc nãy ấy!"(Yuno)
"... Hả?"(Morris)
Yuno cảm tưởng toàn thân mình run bắn lên.
Người quản gia già phục vụ cho gia đình cô, lão Morris. Ông luôn bên cạnh họ từ thưở còn bé xíu và xét về cơ bản thì ông không khác gì người nhà của cô.
Cô từng nghe nói rằng ông ta rất xuất chúng, nhưng chưa bao giờ trông thấy vũ khí hay như cách ông ta chiến đấu cả.
Rõ ràng quá ngạc nhiên khi trông thấy Morris dễ dàng bán hành cho một thám hiểm giả từng lăn lộn trong vùng đất hoang, và ông ta vẫn đứng hiên ngang tại đó cứ như đang đùa giỡn với đám trẻ vậy. Nhưng hết thảy, điều khiến Yuno run sợ chính là kỹ năng vật lý quá vi diệu.
Với Yuno, người đang nỗ não với việc tận dụng kỹ năng thương và cung chẳng thể biết nên phát triển theo hướng nào, những chuyển động mà Morris thể hiện cứ như một chân trời mới dành cho cô vậy.
Cô hiểu trong khả năng của mình sẽ có thể dung hợp được những điều ấy. Sở trường của cô vẫn là tận dụng hết mọi loại vũ khí ở mức độ khá. Thế mạnh của chúng là áp dụng tất cả mọi thứ, nhưng điều ấy cũng khiến chủ nhân của chúng phải xoay sở trăm bề.
Và, Yuno đã tìm thấy ánh sáng trên con đường cô đã chọn.
Những kỹ thuật này sẽ đóng vai trò cốt lõi trong việc sử dụng nhiều loại vũ khí.
Đến cuối cùng, cô đã gặp được tuyệt kỹ nhằm phục vụ cho phong cách chiến đấu linh hoạt của riêng mình.
Vào thời khắc này đây, lần đầu tiên cô thằm cảm ơn cha mình đã yêu cầu hai chị em trở về Tsige.
Nữa sau kỳ nghỉ hè của Yuno chuyển biến theo cách như thế đấy.