Một tiếng ‘Ah~’ vang lên.
Âm thanh của tiếng thở nhẹ nhõm có thể nghe thấy.
Nó phát ra từ kho hàng phía sau xe.
Khi tôi liếc mắt nhìn, tôi có thể trông thấy 4 cái đầu đang ngó ra ngoài, hướng ánh nhìn về phía bức tường cao trước mắt.
Vẫn còn một đoạn nữa mới đến nơi nhưng ngay từ chỗ này tôi đã có thể thấy thứ đó trông khá cao rồi.Việc nơi đây là một thị trấn lớn có khi là sự thật.
Cuối cùng, 5 người ở nơi ‘từng’ là thị trấn tận cùng, mong muốn được đi vùng với tôi đến Tsige.
Tôi không có lý do nào để từ chối bọn họ, đúng hơn, tôi không thể từ chối.
Tôi cảm thấy có lỗi về việc tùy tùng của mình phá hủy toàn bộ thị trấn nên tôi chấp nhận yêu cầu.
Quãng đường ước tính khoảnh hai tuần, tuy nhiên với xe ngựa chất đầy người, chúng tôi không quá gắng sức mà cứ thư thả đi tới, tăng quãng thời gian lên ba tuần.
Hiện giờ, bên cạnh tôi là Mio, người đang mặc bộ kimono và Rinon đang sửng sốt trước dãy tường cao trước mặt.
Tôi có hai đóa hai bên cạnh mình.Mặc dùì một bên là bông hoa biến thái và bên còn lại là một đứa nhóc.
Cho dù tôi có gọi vật này là kimono, nó là thứ mà người lùn đã tạo ra bằng cách sao chép bản thiết kế của Tomoe.
Do đó mà không phân biệt được nó ra loại nào, nhưng bộ đồ này có thể dễ dàng sử dụng như quần áo thường ngày.
Hình như họ gọi thứ đó là lụa mộc?
Biết ngay mà, nó là loại kimono có tay áo dài, nên tôi muốn ngăn cản Mio. Ắt hẳn phải bất tiện lắm khi cô ấy đi lại.
Với lý do ‘luyện tập’ tôi để cho Tomoe hành động riêng biệt, tính cả rồi, Itadakimasu.
Những người cùng đồng hành đang nhìn tôi với ánh mắt đáng sợ.
Họ đang nhìn vào một gã nói OK với việc tách ra hành động.
Dù thế, tôi có việc cần làm và một mình Tomoe cũng hoàn toàn không sao nên tôi đồng ý với cô ấy.
Nếu tôi cho Mio đi cùng với cô ta, tôi có cảm giác như con đường của mình rồi sẽ trở nên hoàn toàn lôn xộn thôi, nên tôi để Mio ở bên cạnh mình.
… Nói thật, Mio sẽ không vô lý đến mức như thế. Miễn là có tôi quan sát cô ấy.
Rinon khá dính lấy Mio với tôi, ngoài chị gái Toa-san ra, những người đi cùng với chúng tôi chưa mở lời trò chuyện nhiều lắm.
Tôi nghĩ điều đấy khá đáng tiếc nhưng, khi nghĩ về nguồn gốc khiến họ phải đồng hành cùng chúng tôi.Tôi nghĩ chuyện này không quá ngạc nhiên nên tôi từ bỏ việc cố tạo mối quan hệ tốt giữa hai bên.
Tôi nên cảm thấy hạnh phúc khi ít nhất cũng có một người thích tôi.
Dù sao, tôi thấy mình không cần thiết phải trở nên thân thiết với một đống mấy nhà mạo hiểm trông như khán giả kia.
Tôi chỉ cần giúp họ một việc, đến Tsige rồi coi đó chỉ như những người quen.
Dù gì thì ‘Kinh nghiệm’ của tôi cũng đã từng nói đúng.
Sương mù của Tomoe, bóng tối của Mio, và kiến thức.
Sử dụng những thứ đó, tôi đã cố khiến họ quên đi sự kiện đã xảy ra tại thị trấn nhanh hơn bình thường, việc đó hóa ra lại là một thành công lớn.
Tuy mất thời gian nhưng, ít nhất trong vòng hai tuần, việc đấy có thể thay đổi nhận thức của bọn họ
Để không đụng đến vấn đề đấy quá nhiều.
Tôi sẽ phải hành động cẩn thận hơn.
Dù vậy, chúng tôi vẫn chưa ‘loại bỏ’ vấn đề này với Toa-san và Rinon.
Mà, nghĩ sau đi.Dù gì tôi cũng có ý định ở lại Tsige một thời gian.
“Tuyệt-tuyệt quá!! Cái tường to đùng kìa ~!
Cuối cùng Rinon cũng thích thú la hét lên.
Đúng là lớn thật.
Nhưng con bé thậm chí từng ở nơi xa hơn nên, em ấy chưa từng đến nơi này sao?
[Rinon, em chưa qua chỗ này bao giờ à?]
“Eh, ah, Onii-chan. Em được dịch chuyển đến đây thông qua trận pháp ma thuật nên thực ra thì em cũng chưa có ra bên ngoài nhiều đến thế đâu.”
Rinon giờ hoàn toàn dùng Onii-chan để gọi tôi.Dù thế, trận pháp ma thuật hử.Bọn họ có một hệ thống khá thuận tiện đấy.
“Ara, ma pháp dịch chuyển-desu ka. Thế thì, không phải sẽ nhanh và an toàn hơn nếu như tất cả các người sử dụng thứ đó để di chuyển sao?”
Mio nói thế.Không ngờ cô ấy lại chăm chỉ trong việc học phép tắc xã giaonhư vậy, cô ấy che dấu việc bản thân là một tên biến thái ngày càng tốt hơn.Thật biết ơn đó.Mong rằng một ngày nào đó Mio có thể chữa được bản tính hentai của mình.
(note: hem có cần đâu)
“Uhm, giá dịch chuyển cực kỳ đắt nên chúng tôi không thể nhờ mọi người một thứ như vậy được~”
Oh.
Khi quay lại, tôi trông thấy Toa-san đã ngó đầu ra khỏi xe ngựa từ bao giờ rồi.
Không biết từ lúc nào mà cô ấy đã bắt đầu gọi Mio là Mio-sama, thậm chí cô ấy còn muốn Mio nhận mình làm học trò.Dù giờ thì tôi không có cho phép.
Cái mối quan hệ phức tạp như thể ‘học trò của tùy tùng’, tha cho tôi đi!
[Bao nhiêu vậy?]
“Nếu đến Tsige thì một người sẽ tốn 20đồng vàng. Hành lý được để riêng và sẽ được chuyển đến lần lượt”
Uee~ Cứ như người nổi tiếng ấy.
Cho dù tôi nói thế, tôi có cả một đống tiền lấy từ những sản phẩm mình có miễn phí từ Asora, chỉ từng ấy tiền cũng không ảnh hưởng lắm.Mà việc đó cũng không có lợi cho mấy người đang đồng hành cùng với tôi.
Với những người đang nhắm đến mục tiêu rèn luyện và trở nên giàu có, tôi không nghĩ họ sẽ ném đi cơ hội cũng như tiền bạc để dùng ma pháp dịch chuyển.Chắc nên tôi coi thứ đấy giống như mấy món hàng xa xỉ chuyên dành cho thương nhân và quý tộc.
[Đắt thế. Mà, chỉ còn 8 ngày trước khi chúng ta đến nơi nên, đến lúc này rồi thì còn dịch chuyển làm gì nữa~]
“A wa wa, anh nói đúng ha. Đúng hơn, cho dến giờ mọi thứ đều rất thoải mái. Nếu mà an toàn như thế này, việc này có thể trở thành một công việc kiếm sống qua ngày đó”
Những lời nói thán phục được phát ra từ Toa-san.
Mio đang khúc khích dùng chiếc quạt xếp của cô ấy che miệng mình.Vẫn thế, cái cô này chẳng chịu nổi việc người khác khen mình mà.
Cái quạt được làm từ những tấm sắt với những đường gân trên đó nên trông chả đáng yêu chút nào cả.Không biết vì sao Mio lại thiết kế vũ khí của cô ấy dựa trên một chiếc quạt xếp.Sức tấn công của nó không có cao đến thế. Không lẽ đống sắt đó được làm từ kim loại viễn tưởng như mithril? Mà, việc nó được Mio sử dụng nên ắt hẳn là thế rồi.Cho dù tôi có gọi nó là quạt xếp mithril, tôi cũng chẳng thấy đúng chút nào cả.
Thực tế, cho đến giờ chuyến đi an toàn một cách kinh ngạc.
Những tên biết được sức mạnh của Mio thì không dám đến gần nên, còn những tên không biết bị xử lý ngay lập tức.Nhanh hơn cả One Turn Kill. Cứ như tôi đang ở vùng an toàn vậy.
(note: Yu-gi-Oh)
Ở đây còn có gái gọi là lượt đi sao.
Nói đúng hơn, thời gian thu thập và lột da còn lâu hơn nhiều.
Chúng tôi định để chúng như vậy nhưng Toa-san và những mạo hiểm giả khác lại trưng ra vẻ mặt ‘tiếc quá’, nhìn cứ như họ muốn nói ‘anh định bỏ lại nguyên liệu sao?’, nên tôi để họ làm thế.
Bởi vì họ nhìn xác quái thú và côn trùng như thể muốn khóc lên.
Đặc biệt Toa-san, người trông y hệt Kouhai của tôi. Nhìn những con thú trông như bị xe tông hay côn trùng bị nghiền nát như thể chúng là những viên ngọc, thực sự khiến tôi phải đầu hàng.
Nhờ thế, tôi có thể học được kha khá cách lấy một số bộ phận cơ bản và những thứ đơn giản khác.
Tất nhiên, đống vật liệu được thu thập được chất bên trong khu chứa đồ đạc của xe ngựa.
Cũng vì thế, những mạo hiểm giả đang ngủ trong đó dần mất chỗ trống.
Nhưng cho dù vậy, họ lại trưng ra gương mặt thỏa mãn.Hạnh phúc cái nỗi gì khi còn không có chỗ để mà ngủ chứ?
Hiện giờ tôi phân loại chúng ra từng hộp riêng biệt.
Để phục vụ cho mục đích nghiên cứu trong tương lai.
Mà, cũng không sao nếu như chia đống đấy ra ngay khi chúng tôi đến thị trấn.Cái đống đấy cũng vướng chỗ.
[Tôi không có ý định sống ở biên giới. Tuy Là một thương nhân chuyên trao đổi hàng hóa nhưng tôi đang có ý định đi qua nhiều nước khác nhau]
“Ra thế, phí thật đó. Anh có nguồn lực mạnh mẽ như vậy mà”
Từ góc nhìn của Toa-san, sự việc có thể trông như vậy. Với các mạo hiểm giả, thu nhập thực quan trọng. Dù cái ‘sức mạnh’ cô ấy nhắc đến lại hướng trực tiếp đến tùy tùng tùng của tôi, khiến tôi có hơi cảm thấy buồn.
Mà, dù sao tôi cũng có thể từ từ mà nghĩ đến chuyện đấy trên đường tới thị trấn.
“Onii-chan, có thứ gì đó ở đằng kia kìa!!”
“Waka-sama, phía kia-desu”
Nghe thấy giọng nói của hai người bên cạnh, tôi quay lại phía trước.Côn trùng.
Lũ kiến dùng bốn chân để đi trong khi những cái chân đằng trước của chúng trông như lưỡi liềm và một con ong trông đỏ rực. Cả hai thứ đó to như một con chó và số lượng là… 1, 2, 3… 10.
Bọn họ nói tên của mấy con đấy là Size Ant và Red Bee thì phải.
Mà, cũng đâu có gì to tát lắm đâu.Loại này chúng tôi gặp khá nhiều rồi.
“Aaaaahh~!!”
Gì thế?!
Khi tôi quay ra, tất cả mọi người trong xe đều ngóc đầu ra bên ngoài tấm rèm. Mấy người là lũ rùa chắc.
Nhưng, sao họ lại la lên nhỉ?
“Ra-Ra-Ra-Raidou-san!Thứ! Thứ đó!”
[Size Ant và Red Bee đúng không?Bọn chúng làm sao?]
“Không phải chuyện đấy, con ong cơ!”
“Thứ đấy, độc nhất…”
“Không thể tin được, mắt Hồng Ngọc…”
Oh, con quái này khác hử. Phản ứng đó, nó là một con quái hiếm sao?
“Chuyện này lạ lắm sao-desu ka?”
Từ những gì tôi có thể thấy, có 6 con tất cả.Trông như bọn chúng đã chú ý đến bên này nhưng cần phải mất một lúc trước khi chúng tôi đụng độ.
“Quá tuyệt! Đồ hiếm đó! Đến mức thật vô lý khi nó lại ở gần một thị trấn!”
“Và bọn chúng mạnh một cách kinh hồn?Ma thuật không có tác dụng, không chỉ nhanh mà độc của mấy con đó cũng rất mạnh!”
Bọn họ thực sự hào hứng hử, nếu như chúng mạnh đến thế, không phải mọi chuyện tệ lắm sao?
[Vậy, mấy người có thể đánh bại nó không? Nếu vậy thì, tôi không phiền để nó cho mấy người đâu]
Nếu bọn họ có thể xử lý thì cứ để cho họ làm đi.Cứ ở mãi trong này cũng ảnh hưởng đến da của họ.
“Hoàn toàn không thể!Nó sẽ tiêu diệt cả lũ luôn!”
Này này.
“Nếu nói về tấn công thì một nhóm với level trên 130 chỉ có thể gần như làm việc đó.”
Thế có nghĩa, người có cái level gần đủ đó sẽ là Toa-san và cô gái người lùn linh mục chiến đó hả. Tôi quên tên cô ấy mất rồi.
Nhưng mấy tên này lại vui sướng thưởng thức chuyến đi như thể đang đixe trong khu bảo tồn hoang dã vậy. Tôi giờ đã hiểu mấy tên này đều là lũ ngốc.
[Mio, nhờ cô]
“Jezz, lũ kiến đó, chúng làm rách áo em lần trước đó anh biết không?”
Nói thế, cô ấy chỉ cho tôi phần bị rách trên vạt áo của mình… chỉ có vài centimet.Nếu chỉ có vậy, việc đó đáng ra không đáng để cô phải quan tâm nhiều đến thế.
[Khi đến thị trấn, tôi sẽ sửa nó cho cô, còn bây giờ…]
“Đành vậy thôi…”
Trông như cô ấy đồng ý, thực sự giúp tôi đấy.
“Mio-sama! Làm ơn để lại phần lưỡi liềm của Size Ant”
“Kiều gì cũng đừng đập nát đầu của con mắt Hồng Ngọc”
“Cả phần cánh của nó nữa…”
Còn đòi hỏi trước khi cổ vũ nữa chứ. Cái lũ ích kỷ này.
“… Waka-sama”
Điềm xấu đây.
[Sao thế?]
“Em không muốn làm đâu-desu. Em muốn nhờ anh làm Waka-sama”
“Khoan đã!”
Wow, tất cả mọi người đều tỏ vẻ ngạc nhiên kìa. Tiện thể, tôi cũng thế luôn.
[Chuyên-chuyện đó, tôi nên làm ư?]
“Mồ, mỗi lần, lần nào cũng thế, hết lần này đến lần khác,chẳng khác gì nhau…phiền phức lắm-desu no! Để lại phần này, nhắm đến điểm kia. Em vẫn kiềm chế cho đến giờ nhưng, quá đáng lắm rồi-desu!”
[Nhưng-nhưng Mio.Dù sao chúng cũng là những nguyên vật liệu quan trọng, việc đấy cũng giúp cô rèn luyện nữa đúng không?]
“Em tập kiềm chế đủ lắm rồi!Đây cũng là một bài tập tốt cho anh đó waka.Em để lại cho anh đó!”
Mio quay đi đầy giận dữ và từ chối tôi.
Hah~
Đâu như tôi không hiểu cảm giác của cô ấy. Không nói việc đến hắc ma pháp có tác dụng hay không, nếu cô ấy quá sức và đập nát chúng trong khi cố nghĩ đến việc thu thập nguyên liệu, từng ấy cũng đủ làm nguyên nhân gây stress rồi.
Nếu ở khoảng cách hiện tại…
Không cón sự lựa chọn nào khác.Cứ tưởng mình sẽ không phải trưng thứ đó ra.
Cũng hơi tệ khi bọ họ nghĩ tôi vô dụng.
Làm thôi.
CHƯƠNG 28 : TÔI XUỐNG XE VÀ VIỆC TRÔNG TRẺ KẾT THÚC.
[Chịu cô đấy. Rồi, cuối cũng vẫn là tôi đi]
“Eeeeeh?!”
Thứ đầu tiên phát ra là sự nghi ngờ của Rinon.
Em ấy trông mong ở tôi thấp đến mức nào chứ?
“U-um Raidou-san? Anh biết không, bọn tôi cũng sẽ tham gia?! Hãy cùng nhờ Mio đi!”
Những người khác cũng tuyệt vọng ngăn cản tôi.
Suy sụp vì sự đánh giá của người khác, hẳn giống như thế này ha.
(note: không chắc lắm, ai có ý hay hơn ko?)
Thậm chí tôi còn không thể thu thập nguyên liệu thô nên chẳng biết họ nghĩ tôi gà đến mức nào.
Tôi lục lọi tìm cây cung cùng mũi tên của mình và lôi chúng ra. Tôi trao đổi ánh nhìn với Mio và dừng xe.
Đúng là Song Giác Mã-san mà. Cậu ta chẳng hề bị dao động trước đống côn trùng trông có vẻ mạnh mẽ đang hướng đến đây. Giờ cậu ấy đang nghe lệnh của tôi thông qua văn tự.
Uhm, Điểm yếu của lũ kiến là phần đầu đúng không? Thế còn lũ ong thì ở đâu vậy?
[Uhm, điểm yếu của Size Ant là đầu nhỉ? Còncái con tên Hồng Bảo Nhãn, có phải đầu của nó không?]
(note: Mắt Hồng Ngọc => Hồng Bảo Nhãn, nghe có vẻ hay hơn)
“Thế nên tôi mới nói với anh việc đó là bất khả thi!”
“Thêm nữa, với Hồng Bảo Nhãn, nếu anh chỉ nhắm đến phần đầu cũng không xong!”
“Anh chưa từng nghe đến chúng, để mà tham chiến thì…!”
Bọn họ thực sự kêu tôi bỏ cuộc. Tôi sẽ khóc đấy mấy người biết không? Nhưng đúng là họ từng nói không nhắm vào đầu, tôi nhớ hơi nhầm.
[Không sao đâu, cứ nói với tôi nên nhắm vào chỗ nào của con Hồng Bảo Nhãn, làm ơn]
“Uwa… Gã này định nhắm bắn trong khi còn không biết tầm xa của cung kìa!”
“Làm ơn, chúng tôi vẫn có thể nhờ Mio ra tay”
“… Điểm yếu của Hồng Bảo Nhãn, nếu tôi nhớ đúng, là phần bụng của nó-desu”
“Này Toa?!”
Toa kêu lũ lắm mồm yên lặng. Umu, cô nhóc này có con mắt tốt đấy. Trông như cô ấy có thể nhìn thấy năng lực của tôi ngay khi tôi vào thế bắn. Fufu, mình sợ bản thân mình thật.
Phần đầu và bụng hử.
Hmph, với việc chúng ở ‘gần’ như thế này, không đời nào tôi lại bắn trượt cả.
Nếu chỉ là cung thuật thôi thì lại là một việc khác, nhưng đồng thời, tôi cũng là một bậc thầy về cung thuật. Nếu cần thiết, tôi còn có thể tham gia cận chiến. Ah, đúng rồi. Lần tới hãy hỏi người lùn làm ‘thứ đó’ cho tôi.
Tôi tất nhiên, quen thuôc với mục tiêu di động.
Tôi chuẩn bị cung. Vẫn còn rất nhiều mũi tên người lùn đưa cho tôi. Không có vấn đề gì với món trang bị này cả.
(Ne ne, Toa?!)
(Im đi! Trông như anh ấy đang tập trung)
(Không, như tôi nói với cô, việc này là không thể. Khoảng cách này thì chỉ có ma pháp mới có thể xoay sở được)
(Hơn nữa, anh ta chỉ level 1. Anh ta đang nghĩ gì chứ?)
Cái lũ này, b-bất kính làm sao. Những từ ngữ phát ra từ cái cô tộc efl trông có vẻ bình tĩnh kia xuyên thẳng qua tim tôi. Mặc dù cô ta gọi Mio với kính ngữ cơ đấy!
Nhưng trong 10 mười mục tiêu, tôi vốn đã khóa 6 con rồi.
7, 8, 9…
Giờ, đáp trả sự mong đợi của Toa-san thôi.
Tưởng thế đấy nhưng…
(Nếu mọi chuyện đi quá đà, chúng ta vẫn còn có Mio-san bên cạnh)
(Oh, tôi hiểu rồi. Chúng ta cứ để anh ta làm điều mình muốn rồi để cô ấy ra tay)
(Hơn nữa, với việc Mio-sama cho phép, bên đấy có khi hóa ra lại thực sự đáng kinh ngạc)
(… Không không không… chuyện đấy quá vô lý với một level 1)
(Không phải về Raidou-san, là cái cung kia kìa. Có khi nó là một tuyệt phẩm cũng nên. Cũng có khi nó có thứ gì đó giống như khả năng ngẵm bắn hay ra đòn chí mạng, thứ có thể giết bọn kia chỉ với một nhát)
(…Ra thế, tôi không nghĩ đến chuyện như vậy. Hẳn rồi, gạt cây cung sang một bên, những mũi tên cũng được làm ra khá tốt)
Bờ đê đang ngăn cản nước mắt tôi tuôn trào có khi vỡ lúc nào không hay. Các người thẳng thừng phủ nhận khả năng của tôi thế sao.
Chính là cây cung hử!
Tôi có nên đóng mấy người làm vòng tâm không hả?! Cái đống ngu đần kia… uh…
Kệ nó! Cứ theo dõi và bị choáng ngợp đi!
“Onii-chan, anh không sao chứ?”
Mồ, giờ tôi bắt đầu thấy Rinon như cô gái ngọt ngào nhất ở đây rồi.
Khoảng cách tầm 100 mét hử.
Xong việc khóa mục tiêu. Xử bọn ong trước.
“… Fu~”
Tôi nhẹ nhàng đẩy không khí ra khỏi phổi. Giờ, mũi đầu tiên. Trong hai con Hồng Bảo Nhãn dẫn đầu, một chú nghẻo.
Tếp đó, một con nữa. Tất nhiên con ong vừa rồi có một lỗ ngay giữa bụng và rơi xuống đất.
3, 4, 5…
Tôi nhịp nhàng khóa tầm nhìn vào bọn quái và hạ gục chúng.
Từ phía sau, tôi có thể nghe thấy những tiếng như ‘không đời nào’ hay ‘chuyện gì đang diễn ra thế chứ?’, mấy người thấy rõ chưa, bọn khốn kia.
Các người hiểu chưa? Khi sử dụng cung thì ta khá tuyệt vời đấy biết không hả?
Có thể tôi có khuôn mặt kinh khủng nhất nhưng ở lĩnh vực của mình, tôi có thể được coi như người giỏi nhất.
8, 9…
Con này nữa là xong, tou.
Đầu con kiến cuối cùng bị xuyên thủng.
30 giây trôi qua.
Trước đó kẻ địch bị ngạc nhiên bởi đòn mở đầu nên chúng dừng di chuyển, đến khi tôi bắt đầu hành động thì mọi chuyện đã vốn đã đâu vào đó hết rồi.
Không để cho bất cứ con nào lại gần. Tôi tiêu diệt tất cả chỉ với một hit! Đừng có coi thường lớp tấn công tầm xa siêu mạnh!
Umu, tuy có hơi vội vã lúc tra tên nhưng độ chính xác của tôi vẫn không hề giảm. Cũng một khoảng thời gian rồi tôi chưa về Asora nên tôi cũng chưa co cơ hội luyện tập cung thuật của mình, giờ thì nhẹ nhõm thật.
“… Tuyệt quá”
Cám ơn em vì ý kiến chân thành Rinon. Kiểu này thì họ hẳn sẽ phải thay đổi quan điểm về anh thôi. Umu umu.
[Dễ thôi đúng không. Mấy cô cậu thay đổi cách nhìn về tôi chưa?]
Tôi nói với đám người đằng sau lưng. Không chỉ vậy, tôi sẽ cho mấy tên đó xem cây cung chẳng có gì đặc biệt này cả.
“Tuyệt-tuyệt vời. Mặc dù tôi chỉ có thể thấy nó không khác gì một cây cung bình thường…”
Do-đó-mà-tôi-đang-nói việc đấy KHÔNG phải do cây cung.
Họ không tin tưởng đến mức nào chứ? Level 1 lại là cái nhân tố quan trọng đến thế sao? Chết tiệt
[… Đây là một cây cung bình thường. Tiện thể, các mũi tên được chế tạo bởi những nghệ nhân lành nghề nhưng không hề có ma thuật bên trong chúng. Từ hồi nhỏ tôi đã luôn chuyên tâm về cung thật rồi]
Nói thế, tôi đưa cây cung và mũi tên cho họ. Tôi đã thể hiện một hành động tuyệt vời như thế đấy, tuy vậy, vì vài lý do, trái tim tôi cảm thấy chán nản.
Tôi yêu cầu Mio và đưa chúng tôi đến chỗ những cái xác.
Heh~ Đúng thật này, tên này khác biệt với mấy con Red Bee, mắt của nó sang lấp lánh như ngọc. Hồng Bảo Nhãn, giờ tôi hiểu rồi.
“Thứ này, việc chế tác được làm rất tốt nhưng, chắc chắn, không hề có ma lực được đặt lên chúng”
Một cậu trai trẻ làm giả kim sư kiểm tra cây cung của tôi và nói ra kết luận. Tất nhiên, tôi cũng quên tên anh ta rồi.
Và việc nhớ tên mấy người thô lỗ đó, tôi sẽ không thèm nhớ đến cả bọn họ nữa. Chứng kiến tận mắt mà vẫn còn không tin.
“… Không thể nào”
Một cô gái eft sử dụng cung giống như tôi, khẽ lên tiếng. Tên của cô ta nằm cuối danh sách quan tâm của tôi.
“Sức mạnh, tầm xa, sự chính xác, tôi chưa bao giờ chứng kiến cảnh tượng đó”
“Đúng không”
Toa cũng nghĩ như thế. Bọn họ nghĩ mọi việc đều do cây cung nên giờ tình huống này hẳn chẳng ai có thể ngờ tới.
Dù dì tôi cũng là level 1.
[Tất cả mọi người, giờ thì ổn rồi chứ? Nhanh chóng thu thập nguyên liệu rồi hướng đến Tsige thôi]
Tiến tới phía trước, tôi đi đến bên cạnh con Size Ant và cắt chân trước sắc bén trông giống như lưỡi liềm trong khi thúc dục 4 người đang xem xét cây cung.
Tại thời điểm này, dùng văn tự để giao tiếp cũng hay. Nếu tôi cứ thế mà viết ở nơi mình muốn thì tôi có thể truyền đạt những gì mình muốn nói, kẻ cả nơi mà giọng nói của tôi không truyền đến được.
Tôi không có quen to tiếng gọi người khác.
Bốn người nhanh chóng đi đến.
Chắc hẳn do bọn họ đã ở cùng nhau mấy tuần, nên kể cả không cùng trong một nhóm, trong họ đã dần hình thành nên cảm giác tập thể.
Sau đó, trong khoảng thời gian chúng tôi đang di chuyển đến Tsige.
Bốn người đấy nhìn tôi như thể tôi là một người khác, cảm giác này khá dễ chịu đấy.
Khi Rinon nhìn thấu cảm giác của tôi và nói ‘Như thế này tuyệt quá ha?’ tôi cảm thấy có hơi chút xấu hổ.
3 tuần đã trôi qua từ khi cứ điểm sụp đổ. Và đã 2 tuần rồi từ khi chúng tôi đến ‘chỗ này’.
Khi mặt trời đã lên đến đỉnh đầu.
Chúng tôi cuối cùng cũng đến được Tsige. Nơi đầu tiên trông như một thị trấn tử tế kể từ khi tôi đến đây.
———
“Sao cơ?! Cứ điểm ‘Zenno’ đã bị tiêu diệt?!”
Toa-san báo cáo chi tiết cho hội mạo hiểm.
Tất nhiên, cô ấy không báo cáo toàn bộ sự thật.
Tôi cũng khiến 3 mạo hiểm giả còn lại nói chen vào, tạo ra một câu truyện hợp lý và khiến những lời nói của họ khớp với nhau.
Tôi vẫn chưa nói cho Toa và Rinon biết chuyện mình đã làm. Cô ấy ắt hẳn đang nghĩ câu chuyện của mình giống với những người kia.
Dù sao, thị trấn đó, không, cứ điểm đó có cái tên kiểu ‘Zenno’ hử, đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy đấy.
Level trung bình là trên 100, với một thị trấn của hyuman thì nơi đó cũng khá khủng đấy. Nghĩ đến việc những con người như vậy lại đột nhiên biến mất, thì hẳn phải là một biến cố ấn tượng.
Mà, đó là nơi được điều hành một cách bẩn thỉu.
Những người dân cũng vậy, cuối cùng, bị hi sinh cho lũ thương nhân ác quỷ hay bọn quý tộc (vì một vài lý do, tôi không thể nắm được tên của kẻ chủ mưu)
Đó có thể là lý do nhưng, trông như những người ở đây không quá gắn bó với cái chốn đấy.
Rinon cũng vậy nhưng… có vẻ như Toa-san có những lý do của riêng mình.
Cô ấy không có bất kỳ phản đối nào khi rời đi nhưng dường như cô vẫn có một chút lưu luyến.
Nói thêm, mấy câu chuyện thì kia được dựng lên một cách cực kỳ ngẫu nhiên.
Chỉ có một điều duy nhất. Sự bùng nổ ồ ạt của Mamono.
Mặc dù không hề lạ lùng khi mà biến cố đấy có thể xảy ra ở một nơi như vậy nhưng, tôi cứ có cảm giác nó giống như một sự kiện trong một bộ web novel.
Và sau đó, chúng tôi đã chạy trốn và đến được nơi này.
À mà, cái hội mà hai tùy tùng của tôi đã đăng ký, chưa thể truyền tin tức về hai người đó cho những hội khác nên thông tin về thẻ của Tomoe và Mio đã biến mất.
Tôi không biết họ làm chuyện đấy như thế nào nhưng cũng lỏng lẻo thật.
Khi tôi hỏi thêm chi tiết ở cứ điểm gần đó, họ nói các cơ sở của cứ điểm tại vùng biên giới mà chia sẻ thông tin, không thể rời đi nên việc tin tức lan đi một cách chậm chạp cũng không có gì lạ.
Khi tôi hỏi họ cái gọi cơ sở ấy ở đâu, câu trả lời là ở Tsige nói thêm chúng tôi có thể đăng ký lại cho hai người bọn họ.
Vì tình huống trên nên chúng tôi đã phải đi qua ba cứ điểm khác nhưng những nơi đó đều trông giống như những ngôi làng, không, nó khiến tôi có ấn tượng như một khu cắm trại thì hơn.
Tối nay tôi sẽ gọi Tomoe quay trở lại, ngày mai tôi sẽ để cả hai người tham gia đăng ký một làn nữa, sau đó tôi sẽ đến thương hội.
Hôm nay cứ đi tìm quán trọ và xem qua mấy cửa hàng thôi…
Wu wu, cuối cùng, cuối cùng tôi đã đến được một thị trấn rồi! Tôi có bao thứ mà mình muốn làm!
Nhân viên phụ trách đang lắng nghe 4 người kia, gật đầu, nói họ đợi và đi ra ngoài.
Hẳn là anh ta đi tìm người có thẩm quyền hơn. Dù gì thì vấn đề này cũng khá quan trọng, việc một cứ điểm ra đi thư thế.
Mio không tham gia cuộc nói chuyện và chỉ đứng bên cạnh tôi với Rinon. Tôi không muốn một rắc rối lại diễn ra với vẻ ngoài của mình.
Giờ nghĩ kỹ, không biết level và thứ hạng cao nhất của nơi này ra sao?
Tòa nhà này cũng khá lớn và được xây dựng khà tốt nên cũng khó để mà tìm… Oh, ở đằng kia. Họ cũng không có cần đến tôi ở đấy để báo cáo nên, cứ sang bên đó một lúc thôi.
Tôi hướng mắt trực tiếp đến một bên bảng nhiệm vụ. Trông việc mọi người không quá vội vã như thế, đúng là chỗ này rồi.
Xem nào, người đứng đầu ở đây là…
Level 201, Hạng S.
Fumu, đúng như mong đợi, thấp. Dù sao, một tân binh cũng là một tân binh còn tùy tùng của tôi là tùy tùng của tôi. Tôi chẳng biết đâu là tiêu chuẩn nữa.
Nhiệm vụ cũng có thứ hạng khá thấp.
Nếu như thế này, hạng S có khi được yêu cầu trực tiếp cho một cá nhân hay một nhóm.
Phần lớn những người còn lại đều là hạng A hay B nên các nhóm có khi chiến đấu với các nhiệm vụ từ D đến B, chắc thế?
Dù sao, các nhiệm vụ thu thập hạng A rất nhiều, ấn tượng đấy.
Mấy thứ đó chắc hẳn phiền phức một cách ngớ ngẩn, có phải bọn họ đang yêu cầu một nhiệm vụ như kiểu thu thập thứ giống như kim loại đã thất lạc không?
…Một mặt, tôi không thích việc này. Đồng thời tôi cũng chẳng muốn làm nó.
Nhưng, ít nhất tôi nên hỏi xem cái nào dễ nhất đối với nhiệm vụ thu thập. Tôi nghĩ mình có thể dùng ‘thứ đó’.
Tại ‘Zenno’, bởi vì cái âm mưu độc ác của Tomoe và vô số hoàn cảnh khác, tôi không có cơ hội để làm việc đấy. Cô ấy nói việc cô ấy di chuyển một mình đang có chút tiến triển, nhưng giờ chúng tôi thực sự cần phải bắt đầu thôi.
N? Bất thường, còn một hạng S nữa. Tôi không thể với tớ nó với chiều cao của mình nên tôi nhảy lên và chụp lấy.
Có lẽ hơi nổi bật, xung quanh bắt đầu trở nên ồn ào. Mà, trông như không có ai lấy thứ này nên cũng đâu có ai tranh giành đâu.
Xem nào, gì đây?
‘Yêu cầu! Chúng tôi cần ít nhất một mắt của Hồng Bảo Nhãn. Để hoàn thành, chúng tôi cần 6 mắt. Chúng tôi nhất định sẽ trả một khoản thù lao lớn cho chúng. Công ty Rembrandt’
Đúng lúc!
Hơn nữa, một người từ một công ty hử. Tốt đây. Tôi may mắn thật. Nếu như tôi tạo một mối liên hệ cá nhân ngay từ đầu thì sao?
Tên của bọn họ là công ty Rembrandt nên có khi họ có quy mô kinh doanh khá lớn. Đây là một nhiệm vụ hạng S nên phần thưởng hẳn không hề nhỏ.
Umu, tôi nên nói chuyện này với mấy người kia và bảo họ đưa tôi hết số mắt còn lại. Tôi là người săn chúng nên chắc không có vấn đề gì.
Nếu không được, tôi thậm chí còn có thể dùng vũ lực để lấy lại. Kiểu gì thì kiểu, cho dù họ có xông lên hết, chỉ mình Mio cũng có thể xử lý rồi, Kukuku.
‘Nụ cười tà độc.’
“Onii-chan, anh trông có chút đáng sợ đấy”
“Waka-sama, một kế hoạch độc ác sao-desu ka?”
Bên Rinon sợ hãi và bên Mio ‘cứ để em’. Bên Rinon làm đau tôi.
[Không phải thế Rinon. Chỉ là anh mới tìm ra một nhiệm vụ thú vị]
“Hmph~, ah, Onee-chan và những người khác kìa!”
Cuộc trò chuyện kết thúc rồi hử.
Khi tôi nhìn qua, đúng là có 4 người đang tiến đến đây.
Tôi liếc qua bảng xếp hạng.
Nghĩ lại, nếu nói về top 10 thì Toa và cô nhóc người lùn cũng có thể lọt vào. Ra họ có thể tham gia vào cái thành phần mạnh mẽ cho dù trông như thế hử. Umu…
Nói thực chứ, tôi chỉ nghĩ họ không khác gì một lũ ồn ào.
Người của hội trông như không có ở đây. Có vẻ như mọi chuyện không hóa thành rắc rối.
‘Giải thích tình hình’ là yêu cầu mà chúng tôi nhận được ở cứ điểm trước. Mấy người kia có mang ra chứng từ nhằm chứng thực, nên điều này thực tế lại là một yêu cầu trực tiếp từ hội.
Bọn họ trông khá vui vẻ với điều đó.
“Chị quay trở về rồi Rinon. Em không có gây rắc rối gì cho hai người bọn họ đúng không?”
“Em cư xử rất đúng đắn!”
Cuộc trò chuyện của chị em gái~ thích thế~ có một cô em gái. Tôi đã từng có, không được, tôi không thể nghĩ đến việc đó.
Rinon đúng là một cô bé tốt mà.
[Mừng quay trở lại, các bạn hoàn thành xong nhiệm vụ chưa?]
“Rồi, nhờ anh cả. Nhưng anh không sao chứ? Tôi nghĩ 2 người có thể nhận phần thưởng vì hoàn thành nhiệm vụ đó”
Thật biết ơn khi Toa-san có nghĩ đến chúng tôi nhưng, nếu tôi mà nói ‘Chúng tôi tăng hạng của mình trong khi cô không có ở đây Tomoe đó, chúng tôi đã nhận một nhiệm vụ và làm hết sức’
Chắc chắn kiểu gì cũng có rắc rối xảy ra.
Nếu tôi nghĩ đến tình cảnh và bầu không khí cho đến giờ, tôi thấy cho dù chúng tôi không dùng quá nhiều sức, chúng tôi cũng có thể tăng hạng của mình.
[Không không, danh tiếng mạo hiểm giả của bọn tôi quá thấp, lần này tôi sẽ để nó cho các bạn]
Đúng rồi! Với thứ này làm điều kiện trao đổi, tôi có thể đụng tay đến số mắt đấy!
“Vì tất cả những gì anh đã làm cho chúng tôi, tôi thực sự biết ơn”
Anh chàng tử tế làm sao.
“Kinh nghiệm, tiền bạc, thứ hạng hay nguyên vật liệu, anh thực sự đã giúp chúng tôi rất nhiều. Cầu mong Raidou-dono được bạn phước lành từ các tinh linh”
Cô nhóc người lùn.
“Lần sau nói cho tôi biết anh học cách sử dụng cung ở đâu”
(note: đây là mở đầu của erofu đó bạn :v)
Cô efl à. Điều đó là không thể.
“Nhờ mọi người, chúng tôi đã lên hạng và level rồi này. Cứ như một giấc mơ ấy. Đây này đây này”
Toa-san. Sự cảnh giác của cô ấy đang mờ nhạt dần kìa~
Xem nào. Tất cả mọi người đều vui vẻ cho tôi xem thẻ của bọn họ.
Toa-san level 125, Hạng A, Đạo Tặc Bóng Ma. Đạo Tặc Bóng Ma có nghĩa gì chứ? Cái tên nghe nguy hiểm thấy mồ, tôi nhất định không muốn đến gần mấy thứ như thế.
Cô nhóc người lùn, level 122, Hạng B+, Linh Mục Chiến Binh (Thổ). Hẳn nó có nghĩa cô ấy là một hiệp sĩ có thể dùng thổ tinh linh.
Còn anh chàng tử tế, level 114, Hạng B+, Giả Kim Meister. Không bọn họ chỉ cần gọi Nhà Giả Kim là được sao? Nghe cứ như anh ta thậm chí có thể lái một Gundam ấy, oi.
Cô gái tộc efl, level 108, Hạng A-, Tay Súng Phước Lành. Nó nói Tay Súng á? Cô ấy sử dụng súng sao?! Nhưng cô đang cầm một cây cung cơ mà?! Cái thế giới này còn có cả súng?!
Hẳn rồi, tất cả bọn họ đều đã lên level.
Trước đó cô tộc efl còn chưa đến level 100, cô ấy lên cấp cũng khá nhiều.
Thế việc đấy có nghĩa, tôi, người đã làm việc chăm chỉ đến vậy, chắc chắn phải lên level ít nhất 30 bậc, có lẽ thế?
[Công việc chúng chúng ta ở đây xong rồi, rời đi thôi. Hay là, mấy người vẫn có điều gì cần làm ở đây?]
“Chúng tôi không có nhưng, Mio-sama và Raidou-san phải đi đăng ký mới được”
Tất cả bọn họ gật đầu cùng một lúc. Đồng bộ một cách kinh thật.
Tại sao các người lại trông chờ việc đó?
[Chúng tôi định sẽ làm thế sau khi Tomoe quay trở về nên, hôm nay chúng tôi không có ý định đăng ký. Nếu không thì Tomoe sẽ dỗi mất]
“Nếu là Tomoe-san, cô ấy hẳn sẽ dỗi. Anh nói đúng đó”
Mio cũng hiểu điều đó rất rõ.
Mặc dù hiện giờ cô ấy đang hành động riêng biệt, cô ấy vẫn là loại sẽ để tâm nếu chúng tôi không cùng nhau làm mấy chuyện quan trọng.
“Eh~ Nhưng tôi muốn thấy mọi người ngạc nhiên cơ~!”
Toa-san, cô nói nghe vô trách nhiệm quá đấy.
[Chúng tôi định sẽ đến đây vào ngày mai nên, nếu cô ở đây vào lúc đó thì sẽ có thể trông thấy]
Tuy có đột ngột nhưng bọn tôi hiện đang trọ ở những nơi khác nhau, không, bọn tôi chia ra mới đúng, mọi việc trông như thế đấy.
Tôi cũng đâu có thể chăm sóc họ lần này đến lần khác.
Bởi vì mục tiêu của chúng tôi là có được chuyến đi thư giãn quanh các quốc gia khác nhau, hay mấy thứ như thế.
Đồng thời, trông như ở trong thế giới này bạn không thể lập nhóm với những mạo hiểm giả khác nếu như có một sự khác biệt nhất định về level giữa hai bên.
Hệ thống mà các mạo hiểm giả đang sử dụng để lập nên một nhóm lớn, quá không cân bằng cho chúng tôi.
Nếu tôi không nhầm…
“… Anh nói đúng, cho đến giờ chúng tôi đã đồng hành cùng với anh nhưng, hẳn rồi, từ giờ trở đi, đích đến của chúng ta thật khác nhau quá nhiều.
“Raidou-dono, tuy khó tin nhưng nếu anh ấy có ý định bước đi trên con đường của một công ty thì mọi chuyện sẽ khác hẳn”
“Nếu khoảng cách về level trên 20 thì sẽ không được phép đâu”
20 hử. Nếu vậy thì Tomoe và Mio cũng không thể lập nhóm được.
[Đúng vậy, do đó mà, giờ đi kiếm thứ gì đó nhẹ bụng cho bữa trưa rồi chia đống đồ trên xe. Sau đó, chúng ta sẽ đi con đường của riêng mình.
“Bây giờ ư?”
Toa-san hỏi lại với sự mong đợi ẩn dấu trong đó. Dù vậy tôi lại không thể đáp lại sự mong đợi đấy, tôi đây cũng có một vài cảm giác, giờ tôi đang nghĩ về chuyện đó.
[Nếu mọi người không vội, chúng ta có thể cùng nhau đi ăn trưa rồi tổ chức một bữa tiệc chia tay. Chúc mừng các bạn đã hoàn thành thành công nhiệm vụ của hội]
“Chúng tôi tham gia!”
Cám ơn vì đã xem xét.
“Waka-sama, em không muốn mấy thứ giống như lần trước đâu-desu yo”
Mio, tôi hiểu cô muốn nói gì mà. Lần này chúng ta chắc chắn sẽ đến nơi kiểu như quán bar để mà đánh chén thỏa thích.
Đồng thời, suốt thời gian qua chúng tôi toàn ăn thức ăn khô và cả đống thứ chả có hương vị gì không đâu, nên.
[Cô nói đúng Mio. Mọi người đã từng đến đây đúng không?]
Tất cả bọn họ đều gật đầu. Vậy thì tôi sẽ giao lại cho bọn họ.
[Vậy tôi sẽ giao cho các bạn, nên hãy tìm một nơi chúng ta có thể ăn uống tùy thích. Tôi hào hứng mong đợi lắm đó] [Và thất nhiên, một nơi phù hợp với Rinon-chan]
Tôi nói thêm vào.
Rồi, buổi tối đã được quyết định nên, giờ là bữa trưa. Một nơi chúng tôi có thể thư giãn lựa món và cùng ăn uống, nơi có thể tán gẫu hử. Umu, để họ làm việc đó đi.
[Giờ, đi thôi]
CHƯƠNG 29 : BUỔI TỐI TUYỆT NHẤT CHO ĐẾN GIỜ
[Đây-đây là…]
Đôi tay tôi run rẩy vì xúc động.
Hiện giờ đang khoảng 19:00 giờ tối.Khoảng thời gian một người bắt đầu cảm thấy đói.
Sau khi chia đồ xong không chút chậm trễ (việc luyện mắt là một trong những nỗi lo vô cớ của tôi) tôi quyết định quán trọ sẽ ở rồi đi xung quanh thị trấn.
Lúc đấy, trong khi tôi đang trên đường về quán trọ, lướt nhìn các cửa hàng khác nhau cùng với Mio, chúng tôi nhận một cuộc liên lạc từ thẻ hội mà Toa san đưa cho.
Khi tôi nhấn phần đang nhấp nháy trong khi tập trung vào nó, một tin nhắn bắt đầu viết ra trên không trung.
Hóa ra cách tôi dùng văn tự để giao tiếp đã được ứng dụng khắp nơi rồi hử.Trùng hợp ghê thiệt đó.
Cái chuyện này ngày càng đi theo chiều hướng ảo diệu hơn.
Tomoe vẫn chưa trở về.
Bữa tiệc tối nay, tốt hơn hết nếu cô ấy không có mặt nên cũng tiện cho tôi.
Chúng tôi nhanh chóng xác nhận địa điểm hẹn mặt và cùng nhau rời quán trọ.
Dù vậy, cũng chẳng thể coi thường cái thứ thẻ mạo hiểm này được.
Có kha khá chức năng được trang bị cho những người liên quan đến hội.
Ví dụ, nếu như có trường hợp mà hội giữ tiền cho bạn, cho dù nếu bản thân không lấy chúng ra, thì vẫn có thể sửdụng thể để mua hàng hóa.Khá giống thẻ ghi nợ.
(note: Debit card – thẻ ghi nợ, có bao nhiêu tiền trong tài khoản thì có thể chi tiêu bấy nhiêu, hết tiền thì không giao dịch được nữa)
Đồng thời, trong một khoảng cách nhất định, bạn còn có thể gửi một tin nhắn cho ai đó đang ở trong thị trấn với điều kiện có một hội ở đó. Một thiết bi liên lạc không dây, tại một thể giới kiếm và ma thuật!
Việc có thể giao tiếp bằng giọng nói hay văn tự thực sự ấn tượng.
Còn có thêm thứ khiến tôi ngạc nhiên, đó là chức năng minh họa.
Tất cả các loại mammon và vật liệu, từ khoáng vật hay thảo dược, có kha khá thứ được ghi vào và bạn có thể tìm kiếm thông tin mà mình muốn.
Mọi người, cái chức năng này có thể nhận được chỉ với phí đăng ký cỏn con thôi đấy! Mấy người nên học tập từ chuyện này đi, mấy công ty đi động à!
Còn việc không có khoản tiền cố định nào cho loại dịch vụ như thế… Nó có tốn phí hàng năm nhưng lại rẻ nên cũng như không.Thế này là quá tuyệt.
Lần tới đến hội, tôi phải hỏi thêm về mấy chức năng này.
Đây là thứ tôi nghe từ Toa-san khi cô ấy yêu cầu tôi liên lạc, trông như có một dịch vụ cao cấp mà tốn tiền hơn.
Hơn nữa, nó còn bổ sung thêm nhiều chức năng khi bạn thăng hạng.
Với thứ này, tôi càng muốn thăng hạng hơn!!
Không tốt không tốt, ảo tưởng hơi quá rồi.
Điện thoại di động là thứ tôi gắn bó khá nhiều nên tôi có hơi quá vui sướng.
Mà, nhiều chuyện đã xảy ra, Toa-san cho chúng tôi mượn thẻ mạo hiểm của cô ấy không chút do dự, nên chúng tôi có thể đến gặp bọn họ mà không bị lạc.
Dù sao đây cũng là việc quan trọng, tôi phải cảm ơn cô ấy mới được.
Cô ấy có vẻ như có hơi thoải mái quá nhưng.
Tôi nghĩ mình sẽ không thể cho ai đó mượn điện thoại của mình đâu.
Cùng với Mio, chúng tôi đi trên con đường mà tôi có thể cảm nhận được một hương thơm đặc biệt lan đến từ hai bên.
Hương vị của thức ăn, mà đúng hơn, hương thơm tỏa ra từ việc nấu nướng.
Cô gái bên cạnh tôi đang tò mò ra mặt, cô ấy vui vẻ đi theo tôi trong khi bị thức ăn xung quanh làm mất tập trung.
Từ nơi đang tỏa ra một mùi hương thơm lừng, chúng tôi tìm thấy một bảng hiệu có treo xương của một loài quái thú với dòng chữ “Đồ Tể”. Nơi này à địa điểm gặp mặt.
Tên gọi thẳng thừng đến mức nó đem đến cho tôi một ấn tượng tốt.
Và trong khi tôi tiến vào, tôi trông thấy nhóm bọn họ.
Họ đi tắm rửa rồi chuẩn bị đó hả?
Bọn họ đều mang trên mình trang phục đơn giản với không chút trang bị.
… Ku~ Mỗi người trong bọn họ đều có cảm nhận tốt thế sao?!
Hay là? Người đẹp thì mặc gì cũng đẹp? Bất công vãi ra!
Đáng ra tôi cũng nên thay đồ. Giờ nghĩ lại, tôi không có bộ nào chuyên dùng trong thị trấn hay đi săn.
Tôi có nên kiếm vài bộ trong khi còn đang ở trong thị trấn này? Trong tương lai, có khi tôi còn phải tham gia nhiều tiệc tối hay mấy sự kiện kinh doanh nên có khi việc đó lại cần thiết.
Ít nhất tôi cũng muốn thu hút vài sự ấn tượng với quần áo mang trên mình.
Tôi cũng có nước đi tối thượng bên mình nên thứ này đâu đáng là gì. Tôi gọi nó là “Cứ để hết cho thợ may”
Dù sao, tôi còn không biết đến khiếu thời trang của thế giới này! Việc họ trông tuyệt đến thế trong khi mặc những bộ đồ đó hẳn phải do cái tầm nhìn đẹp đẽ trong mắt tôi.
Trông thấy thức ăn và đồ uống đều đã được xếp ra sẵn, tôi lo lắng bước đến.
Ở đấy, tôi trông thấy “thứ đó”, thứ tôi chỉ có thể bắt gặp trong những giấc mơ. Từ tên gọi của địa điểm này, tôi cũng có vài mong đợi nhưng… Không ngờ họ đúng thực có nó!
Quay trở lại thực tại.
Thứ đang trong tay tôi đây…
Là!
Thịt manga!
Thứ bao thằng đàn ông mong ngóng.
Không, thứ mà cả nhân loại luôn khao khát!
“Ooh! Tráng lệ làm sao!”
Tôi không thể không hết lên được. Thật kỳ diệu. Thật may vì tôi đã đến thế giới này!
“Raidou-san, anh thích thứ này nhiều lắm sao?”
Cô ấy không hiểu được ý nghĩa từ những lời tôi nói ra, nhưng có vẻ như cô ấy có thể đóan được lý do khiến tôi hạnh phúc.
Cô gái đầy tốt bụng và hăng hái Toa-san, trông thấy vẻ hạnh phúc một cách quá thể của tôi, bắt đầu tránh xa ra. Nhưng tôi không thể kiềm chế thứ xúc cảm tột độ này.
[Tại đất nước của tôi, món ăn này thực sự rất được hâm mộ]
Tôi viết những từ ngữ như thể cố mãi mới có thể viết ra được.
[Ah đúng rồi, cám ơn vì tấm thẻ mạo hiểm]
“Ah, cám hơn. He~ hóa ra là thế? Ở những nơi như này, món này thực sự lại hết sức bình thường đó”
Cô ấy nhìn với vẻ mặt khó hiểu. Những người khác cũng như vậy.
Đúng hơn, nhìn qua tôi không nghĩ tộc Elf lại ăn nhiều thịt đến thế. Và cô gái tộc người lùn lại không có vấn đề gì với tôn giáo của mình hả?
Nhưng, họ ăn nó một cách bình thường? Nói cách khác, ở nơi này, ngày nào tôi cũng có thể ăn thịt manga!
Quá tuyệt. Không, tôi vẫn chưa có ăn miếng nào. Nếu thứ này mà có vị tệ hại thì tôi sẽ nổi điên lên mất.
[À thì, tôi thấy vui vì điều này. Tôi có cảm giác buổi tối hôm nay sẽ vui lắm đây]
Giờ cứ gạt món thịt sang một bên, chúng tôi tìm chỗ ngồi cho tất cả mọi người, ở nơi đó…
Hai hàng ghế trống được xếp dọc. Phía đầu ghế là Rinon và cô gái tộc Elf. Bên Rinon trông khá thoải mái.
… Ngày nào đó tôi muốn tìm, không phải một người bạn trông có vể thoải mái, mà lạ một người bạn mà tôi có thể cảm thấy thoải khi ở bên cạnh.
Tôi ngồi xuống.
“Rồi, hai người đều đã đến, bắt đầu thôi!”
“Oh~!”
“Đúng đấy”
“… Tôi tham gia, đói quá rồi”
“Dạ dày của Rinon đang kêu từ nãy rồi này”
Cách nói chuyện của Rinon gợi nhớ tôi về một người Elf nhỏ nhắn nào đó.
“Vậy, vì đã đến được Tsige và sự gặp gỡ giữa chúng ta với Raidou-san và Mio-san, Zô!”
“Zô!”
Tiếp đó, bữa tiệc bắt đầu.
Tất nhiên, tôi có món thịt. Đồ uống là một loại rượu mà tôi thấy có vẻ giống như bia. Tên là là Ale thì phải?
Mà, rượu cũng ngon để tráng cái cổ họng này.
Ở thế giới này thì bao nhiêu tuổi có thể uống rượu? Các quốc gia hay như các tộc đều khác nhau nên tôi không biết mình nên lấy đâu để so sánh.
Nói cách khác, nó có nghĩa bạn có thể làm bất cứ điều gì mà mình muốn? Đúng thế đấy, cứ diễn giải theo cách đấy đi.
Tôi đưa món thịt tràn ngập xúc cảm lên miệng.
‘…’
Thứ ngày… Ngon! Quá ngon! Tuyệt hảo~!
Wo, thật không ngờ cả vẻ bề ngoài lẫn hương vị đều thuộc cấp huyền thoại. Với thứ này, tôi phải nói câu “Không cần, cám ơn” với dao dĩa thôi. Tôi sẽ không bao giờ sử dụng mấy thứ đó nữa!
Không tốt, tôi xúc động đến nỗi nước mắt tôi…
“Raidou-san, anh đang khóc đấy à?!”
Anh chàng tốt bụng à, những cảm xúc này không ai trên thế giới này có thể hiểu được.
Những giọt nước mắt đó là thứ mà chỉ có tôi mới có thể thấu hiểu.
[Như tôi mới nói, ở quê hương của tôi, bản thân món ăn này đã là một giấc mơ. Nói thêm, đây là lần đầu tiên trong cuộc đời mình tôi được ăn thứ này. Tôi đã quá xúc động đến mức mà tôi vô thức… thật xin lỗi]
Tôi uống cạn cốc rượu trông như bia. Ooh, nó đang lan ra khắp cơ thể tôi!
Sau đó, một lần nữa tôi cầm trên tay món thịt. Ăn chúng!
[Mio, làm ơn yêu cầu thêm một suất món này]
Trong khi yêu cầu Mio, tôi tiếp tục ăn.
Và ăn.
“Nhìn cái cách ăn ngấu nghiến kia kìa”
“Anh thích chúng đến độ rơi nước mắt hử”
“… rẻ tiền thế”
“Em hiểu việc yêu cầu thêm nhưng, em cũng muốn ăn thứ đó nữa, nên ít nhất cũng phải để dành cho em chứ?!”
Ngu ngốc, cô đang yêu cầu thêm thì đâu còn vấn đề gì. Ngoài ra, không phải còn có cả đống đĩa lớn đầy sa lát, thịt, hải sản và bao nhiều thứ khác sao?
Ở mấy người kia tôi có thể trông thấy những biểu cảm giống như ‘tôi muốn thử món này~’ như trong manga với anime.
Ah~ giờ thật vui sướng quá.
“Hahaha! Cái cách ăn uống của anh ta, ngay cả tôi cũng chưa từng nhìn thấy ở người lùn, tôi ấn tượng rồi đấy! Hôm nay tôi cũng sẽ ăn luôn! Để tôi đãi anh toàn bộ bữa này!”
Cô người lùn à, không phải cô đang định tự mình trả hết hóa đơn đấy chứ? Dù tôi lại đang có ý định sẽ trả tiền.
“Đừng có chơi mảnh, trong tình huống này thì xem nào, bốn chúng ta hãy cùng trả. Coi như thể hiện lòng biết ơn với Mio-sama và những người khác”
“Đúng đấy, nghe có vẻ được! Được rồi, đánh chén thôi!”
Nhiệt tình làm sao, cô người lùn.
Mumu, tôi cảm thấy có ánh nhìn?
Mio, không, đến từ cô tộc Elf hử.
Mio đang căng phồng má mình với món thịt tôi ăn lúc trước với vẻ mặt đầy thỏa mãn. Và cô ấy đột nhiên uống hết cả ba cốc rồi. Trên mấy đĩa của cô ấy có vô số loại thức ăn, hẳn cô ấy thích chúng lắm. Tốt, tốt.
Mà, không lẽ phong cách của tôi xấu lắm trong mắt của cô gái tộc Elf? Tuy nhiên, ăn thịt manga với dao dĩa thì không khác gì một sự báng bổ.
[Có chuyện gì không đúng sao?]
Không tỏ chút dấu hiệu nào về việc dừng ăn, tôi hỏi cô gái tộc Elf.
Trước đây tôi có từng nghĩ về việc này nhưng, dùng văn tự lại tiện lợi một cách không ngờ tới! Miễn là họ có thể đọc chữ, thế này tốt đấy!
Thứ thịt mỏng phía bên trên món sa lát ngon tuyệt ~! Một món khác giống như thịt ham bơ gơ xay cũng không hề kém cạnh~! Từng khúc rau củ dùng để tráng miệng lại thật ngon quá đi mất~! Thứ giống như bắp cải Tàu này, thật quá nhiều so với tôi! Độ ngọt hòa trộn với vị chua một cách hoàn mĩ!
Tôi chưa từng trông thấy mấy món rán nhưng giờ thì tôi chẳng thèm quan tâm đến điều ấy nữa, chúng quá ngon~ Hạnh phúc quá đi mất.
“… Anh là một người bí ẩn”
[Ha~]
“Mặc dù là một thương nhân, anh nhìn như một mạo hiểm giả và dù vậy, anh lại không có hứng thú với tiền của. Cho dù anh chỉ level một nhưng lại còn mạnh hơn cả chúng tôi, có lẽ thế”
“Anh hẳn phải được nuôi nấng trông một môi trường lạ lùng”
Dù thì thì hình như đó cũng là một nơi với trọng lực lớn gấp mười lần. Dù tôi chưa từng nhận thức đến điều đó.
“Anh có sức mạnh cũng như tiền bạc, tuy vậy, tôi không thể cảm nhận thấy sự tham lam hay ương ngạnh. Tôi cảm thấy anh thật sự khó hình dung, giống như một đám mây… hay thứ gì đó tương tự như thế?”
[Không phải cô hơi quá nặng lời sao?]
Có phải cô ấy, đang tán dương tôi? Nhưng cô ta thậm chí còn không đối xử với tôi như một con người! Thậm chí cuối cùng cô ta gọi tôi là ‘thứ gì đó’!
“Xin lỗi. Anh không phải là ‘thứ gì đó’, tôi có cảm giác như anh không hề giống hyuman. Mà nói, anh còn không giống một sinh vật sống”
Cô ta xin lỗi và cái lời sửa sai còn tàn nhẫn hơn. Tôi chẳng thể thấy cái kết quả nào trong cái thế giới này cả, Oi.
Khi tôi nhìn, cô gái người lùn đang ép cậu tốt bụng uống rượu. Hiện giờ, Toa đang ăn chung với Rinon. Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, Rinon không uống rượu mà thay vào đó là nước quả.
Từ những gì tôi thấy, con bé mới 10 tuổi, rượu đúng là không tốt chút nào. Nếu môi trường xung quanh con bé đã như thế này từ lúc nhỏ, cho dù em ấy có thích thú hay không, cái ngày con bé bắt đầu uống chẳng hề xa là mấy.
“Hơn nữa, cây cung đó. Nó là thứ gì?”
[Ý cô là sao khi nói ‘thứ gì’?]
“Đó là một kỹ thuật tôi chưa từng trông thấy. Đặc biệt với những chuyển động đầu tiên trước khi anh vào thế, thế quỳ gối sau đó thực quá không bình thường!”
Ah~ nó là các động tác chuẩn bi của riêng tôi, mà đúng hơn, kiểu như của cung thủ. Nếu sử dụng trong chiến trận thì không khả thi chút nào.
[Đó là cách tập trung của riêng tôi]
“Tập trung? Anh sẽ bị tấn công trước khi có thể làm mấy điều như thế”
Tôi nên nói gì đây? Không đời nào cô ấy có thể hiểu được cách nghĩ của võ thuật. Tộc Elf là nhũng người của rừng rậm đúng không? Dù từ góc nhìn của tôi thì lại cảm thấy khác hẳn.
Nhưng tôi hiện giờ lại đang bị nhấn chìm bởi bao hương vị của thức ăn và rượu, miệng tôi trở nên giãn ra.
[Thứ đầu tiên tôi học được gọi là cung thuật Nhật Bản, đó là một nghệ thuật chuyên biệt, dạy ta cách sử dụng cung và cường hóa cơ thể của bản thân]
“Cung thuật Nhật Bản?”
[Đúng thế. Thứ đó không được tạo ra để sử dụng trong thức chiến, đúng hơn thì đó là một cách để học tập. Chuẩn bị cung và bắn vào các mục tiêu. Ngoài ra cũng còn có nghi thức bao gồm trong đó nữa]
“Tôi không hiểu nó có nghĩa gì cả”
[Tôi cũng đoán thế. Nó là một thứ đặc biệt. Nếu cô tiến sâu hơn, không chỉ là một kỹ thuật, nó còn là một nghệ thuật với mục tiêu tăng cường trí óc của bản thân. Động tác đầu tiên của tôi được học từ đó mà ra.]
“Thứ đó sinh một sức mạnh và sự chuẩn xác như thế?”
[Tuy vẫn chưa phải toàn bộ nhưng, đúng vậy]
“Cung thuật Nhật Bản… một thứ xa lạ. Nhưng cũng thật tuyệt”
Cô tộc Elf chỉ tập trung vào món sa lát, kể cả vậy, cô ấy vẫn đang ăn thịt một cách bình thường. Tôi thấy nhẹ nhõm vì cô ấy không phải là một người tạp.
Trông như cô ấy khá quan tâm đến chủ đề về cung thuật. Mối quan hệ giữa chúng tôi mỏng đến nỗi tôi chưa từng nhận ra.
Trong khi đang ngẫm nghĩ, tôi nhấp ngụm rượu. Không biết cho đến giờ tôi đã uống bao nhiêu rồi, chất lỏng có một màu đỏ thẫm. Bia cũng trông như thế này lúc chúng tôi nâng cốc sao?
Thứ tôi đang uống hẳn phải là thứ gì đó giống như rượu. Chắc thế. Lát nữa thử gọi thêm các loại khác xem. Tôi muốn thử nhiều thứ nữa, cũng cần cẩn thận để tôi không gục bởi điều đó!
“Raidou-san”
Oh.
Khi quay sang phía giọng nói được phát ra, chàng trai tử tế đứng dậy và tiến về phía tôi. Đây là bàn tròn nên đâu nhất thiết phải sang đây.
[Sao thế?]
“Raidou-san sẽ làm gì với số mắt của Rubee-eye?! Anh không cần chúng đúng không?! Hay anh có ý định sử dụng chúng như nguyên liệu chế tạo dược phẩm?!”
Anh ta trông say rõ ra. Tôi thấy cô nhóc người lùn khiến anh ta uống khá nhiều. Không lẽ người lùn uống nhiều đúng như người ta nói?
[Không, tôi tìm thấy một nhiệm vụ ở hội nên tôi có ý định sử dụng chúng cho việc đó]
“Sao cơ! Phí thế!”
[Không không, người yêu cầu là một người đến từ một công ty. Lúc đấy tôi nghĩ đây sẽ trở thành một cơ hội tốt để gây nên các mối quan hệ. Mong anh thông cảm]
“Hoho~ Các mối quan hệ hử! Chắc rồi, thứ đó cần thiết với việc làm ăn lắm. Dù sao cũng có một tên không những không có mối làm ăn, hắn ta còn chẳng biết hiệu quả của dược phẩm mà suốt ngày chỉ biết nhìn xuống chân mình!”
Ah, ra thế. Người này biết về hóa dược. Anh ta chế thuốc rồi kiếm lợi từ chúng.
Hình ảnh này không giống lắm với một ma pháp sư. Đúng hơn, một phù thủy ở sâu trong rừng rậm?
[Tôi xin lỗi, tôi lại lấy đi một thứ quan trọng như thế]
“Không không không! Đúng ra, chúng tôi mới là những người nói quá nhiều! Đây là điều tất yếu thôi!”
Tôi chỉ lấy mỗi thứ một loại và đưa tất cả số còn lại cho bọn họ. Thực ra, biểu cảm của bọn họ khi biết còn sẽ nhận được nhiều hơn trông cũng khá buồn cười.
Gương mặt của bọn họ sau khi tôi đưa tất cả số nguyên vật liệu trừ đống tôi lấy, nhìn chúng, tôi thậm chí còn muốn ghi hình lại cơ. Miệng ai ai cũng há ngoác ra còn mắt thì như rớt khỏi tròng.
[Để có thể bắt đầu lại chuyến phiêu lưu của mình, mọi người chắc phải cần rất nhiều thứ nên có khi từng ấy vẫn chưa đủ nhưng…]
“Đủ! Thật sự đây là một phước lành tuyệt vời, nó thậm chí còn có thể khiến tôi nhảy tót lên không ấy chứ! Các quấn trọ cũng cao cấp hơn một bậc so với mấy quán bình thường !”
Người này phóng đại quá mức rồi. Tôi từng nghĩ anh ta là loại hiền như đất nhưng khi say xỉn thì cách hành xử của anh ta thay đổi hoàn toàn. Cái cách nói về thứ hạng của các quán trọ của anh ta nghe cứ như là những lời được phát ra từ một dân thường, khiến tôi không thể không cười.
[Thế thì may quá, tôi cứ lo về việc đó]
“Anh không cần phải đê tâm đến chuyện như thế! Wa wa wa wa, ngày mai chúng tôi sẽ đến hội nên, hãy cũng khiến tất cả mọi người ngạc nhiên nào~ !!”
Chàng trai tử tế quay trở về chỗ ngồi. Anh tiếp tục nâng cốc rồi lại uống tiếp. Đúng là một người nhiệt tình.”
“Oh~! Anh đang uống đó à?! Đúng là đang uống kìa! Nào nào nào, uống thêm đi! Chén thêm nữa đi!”
Giờ là đến cô nhóc người lùn hử.
Cái người này khiến tôi trở nên hào hùng hơn. Thậm chí có thể nói cô ấy cứ giống như một ông lão vậy. Đó là cái cách uống rượu đầy sự nhiệt tình và sảng khoái.
Cách uống đó không khiến bạn trở nên nổi tiếng nhưngcũng vui. Với tôi thì kiểu đó trông khá hay.
Hơn nữa, trông như cô ấy là lọa uống bia thì đúng hơn. Từ đầu đến giờ cố ấy toàn uống thứ uống màu vàng kim với bọt bên trên.
Thậm chí ngay cả bây giờ, cô ấy đang nốc rượu với tay phải trong khi tay trái đã cầm sẵn hai cốc.
Có khi nào cô ấy chỉ nghĩ đến việc uống hay đang cố khiến ai đó uống theo?
Cái nào cũng được, điều đáng sợ là cái bầu không khí cô ấy đang tỏa ra nói nên cả hai đều đó.
[Tất nhiên là tôi đang thấy vui rồi]
“Tốt! Rượu là phần thưởng của cuộc sống, nếu anh mà không tận hưởng thì không khác gì đang phỉ báng chính bản thân cuộc sống cả!”
Đến mức như thế sao? Cô ấy đang chối bỏ tất cả những người không uống rượu kìa. Tuy nhiên, khi con người này nói câu đó, bỗng tôi có cảm giác ‘có khi thế~’, và điều đấy lại khiến tôi thấy rắc rối.
“Tiện thể…”
Cô nhóc người lùn-san đột nhiên nhìn tôi với ánh mắt hiếu chiến. Gần, mặt cô gần quá đất.
Không những thế, người cô ấy toàn mùi rượu không! Cô uống nhiều đến mức nào chứ hả?!
Cho dù tôi có gọi cô ấy là một người lùn, cô ấy không hề có râu và còn dễ thương đến nỗi tôi mong giá như cô ấy lo lắng cho bản thân hơn một chút! Thật chứ, cô đúng là một loli chính hiệu đấy!
[Sao thế?]
“Trận chiến hồi chiều, kỹ năng dùng cung của anh quả thật quá sức hoành tráng!”
[Cám ơn]
“Tuy nhiên, thứ sức mạnh đó. Đó không phải là thứ có thể đạt được chỉ với kỹ năng hay chỉ số của vũ khí”
[Ý cô là?]
“Raidou-dono, thực tế, anh sở hữu một sức mạnh phi thường đúng không?!”
Cô ấy nói như thể đang muốn khiêu khích tôi. Có vẻ như cô nhóc người lùn cảm thấy thích thú trong khi nói ra câu đó.
Cô ấy không hề sai. Chính xác như cô ấy nói. Kẻ từ khi tôi đặt chân đến thế giới này, chưa có một kẻ địch nào mà các đòn đánh của tôi không có tác dụng.
[Chỉ mức đấy thì cũng…]
“Anh gọi thứ đó là ‘chỉ mức đấy’?! Wawawawa, được đấy, tôi thấy hứng rồi đây! Đấu với tôi!”
Nói vậy, dùng một tay cô ấy dọn sạch tất cả mọi thứ trước mặt chúng tôi.
Cô ấy đang làm cái gì thế?
Trước khi tôi kịp nghĩ đến điều gì, cô nhóc đã đặt khuỷu tay lên bàn rồi, cô ấy đẩy cánh tay đầy đe dọa về phía tôi.
Đây là, vật tay? Nhỉ?
“Đến đây nào~!”
Chà, không nhầm được đâu nhỉ? Cứ làm theo thôi, dù sao trông cũng hay đấy!
[Chơi luôn!]
Viết xong, tôi đứng đậy và nắm lấy tay của cô ấy.
Từ lúc nào, Rinon đã ngồi lên đùi của Toa-san. Cô nhóc thông minh làm sao.
“Hay đấy, không ngờ anh có thể biết được truyền thống của tộc người lùn chúng tôi khi muốn thử sức nhau”
Không-không lẽ vật tay lại là một truyền thống?! Cô nhóc người lùn, người đang mở một nụ cười chẳng mấy thích hợp kia có vẻ như đang cảm thấy rất vui.
“Vậy, Rinon-dono, tôi có thể nhờ cô bé nói ‘bắt đầu’ được không?”
“Vâng! Rồi, em nói nhé~ … Bắt đầu!!”
Ngay lập tức, cô nhóc người lùn dồn hết sức lực để có thể vật tay tôi xuống.
Nhưng, tôi chả cảm thấy lo lắng gì cả, và tôi còn chẳng di chuyển. Bởi vì nó vốn đâu có tý sức nào.
Sức mạnh đến từ cơ thể cô ấy thực ấn tượng. Mạnh máu đang hiện lên các thớ cơ của cô gái, giờ cô ấy đang trở nên tuyệt vọng nhưng tôi có thể nói thứ này cũng khá giống ăn gian đấy, giống như tính cách của cô ấy.
(note: có thể Makoto đang nói đến tính cách vs sức mạnh không hề giống với vẻ ngoài)
“Khoooông! Vooô lyyyyý!”
[Hmph!]
Tôi nhẹ nhàng đặt sức lên tay trái của mình.
“Fuoooo~?! Không wa!!”
Với khuỷu tay làm điểm tựa, cô nhóc người lùn bị lật ngửa ra.”
“Onii-chan thắng! Đỉnh quá~~!”
Tôi nhận được một tiếng vỗ tay ‘táp’. Tôi cũng hơi hạnh phúc khi thấy mắt của Rinon trở thành một vòng tròn hoàn hảo.
“Thật không thể tin được, đây là lần đầu tiên trong cuộc đời tôi lại thua theo một cách như thế. Tôi bị đánh bại hoàn toàn, thế giới bên ngoài thật rộng lớn.”
Cô nhóc người lùn đứng dậy trong khi xoa xoa tay phải của mình, tuy vậy, cô ấy mang trên mình một nụ cười sảng khoái và lại bắt đầu uống rượu. Lần này không phải chàng trai tử tế mà là cô gái tộc Elf bị cô ấy cuốn vào.
Người phục vụ bàn đang dọn dẹp đống đĩa Mio đã ăn xong, không thể bắt kịp với tốc độ của cô ấy, từ chỗ mình, tôi có thể thấy đĩa chồng đĩa đang bắt đầu xếp cao đến tận trời.
Thì, tôi cũng ăn kha khá nên cũng đâu có thể nói gì về người khác.
Không còn lựa chọn nào khác, tôi đi đến và ngồi xuống chỗ Rinon từng ngồi trước đó.
Ở đó, vô số miếng thịt nướng được bày ra trước mắt. Và một vài loại tôm luộc cũng có thể trông thấy.
Cả hai món đều khá ngon. Thịt nướng, không nói đến vẻ ngoài, cũng dễ ăn và nước thịt thì ngon tuyệt.
Phần tôm thì có một hương vị mạnh vẽ giống như cua vậy. Khi đưa vào miệng, thịt tôm có cảm giác mềm ngọt, tuy tôm không to nhưng cũng khá ngon.
“Thật vui quá, trông như anh đang có quãng thời gian vui vẻ. Tôi chưa có hỏi anh thích thứ gì nên có hơi lo lắng.”
“Món nào cũng ngon tuyệt ha? Onii-chan!”
Đúng như Rinon nói, không có bất cứ thứ gì ở đây không ngon cả. Tôi nghĩ điều này không khác gì một điều kỳ diệu. Hương vị có hơn nhạt nhưng chúng lại tuyệt đến nỗi tôi chẳng còn bận tâm đến.
Bọn họ hẳn phải dùng muối và thảo mộc một cách điệu nghệ để chuẩn bị.
[Rất ngon, quá tuyệt vời. Mio và tôi bị ấn tượng đấy]
Tôi nói ra cảm nhận y hệt những gì trái tim mình muốn nói. Tôi thực lòng nghĩ sự lựa chọn của cô ấy là tốt nhất.
“Quê nhà của Raidou-san có nền văn hóa ẩm thực khá khác biệt đúng không?”
[Có vẻ như vậy. Tuy mùi vị ở đây có hơi nhẹ nhưng ngoài phần đấy ra, mỗi một món trong số này đều ngon tuyệt.]
“Nhẹ hử, dù rằngchỗ này cũng nổi tiếng vì món ăn đậm đà cũng với rượu để uống.”
[Oh, vậy à. Nếu thế thì chắc là do quê nhà của tôi có hương vị đậm hơn rồi. Nhưng thực sự quá ngon]
“Raidou-san, từ nãy đến giờ anh chỉ có nói quá ngon không thôi. Sáng mai anh có định đi đến hội luôn không?”
Toa-san nhìn có vẻ như đang khá thỏa mái nhưng vẻ mặt của cô ấy khi nói với tôi những lời đó thể hiện cô ấy có một mục đích khác.
Hay là cô ấy thấy chút lưu luyến nào chăng?
[Tùy thuộc vào việc hội nhóm với Tomoe vào ngày mai, chúng tôi sẽ đăng ký vào hội rồi sau đó tôi sẽ đi đến thương hội và có khi sẽ đi tham quan]
“Ara, anh nói tham quan sao”
[Đúng thế, đây là lần đầu tiên tôi đến thị trấn này nên. Tôi thích đi thăm thú đây đó]
“Ufufufu, không hiểu sao, những lời Raidou-san nói nghe cứ như của một quý tộc ấy. Không hiểu anh là người thừa kế của một công ty lớn đến mức nào?”
[Xin lỗi vì không biết đến thế giới bên ngoài]
“Nah~ vậy thì tối mai đến chỗ ở trọ của anh được không, để biết thông tin liên lạc của Mio-sama nữa”
Giờ nghĩ lại, khi mà chúng tôi lấy đống mắt của Rubee-eye, cả bốn người bọn họ đều hỏi thông tin liên lạc của Mio.
Lúc đấy tôi không hiểu họ đang cố nói gì, khi hỏi chi tiết thêm, hóa ra đó là thứ bạn dùng khi muốn liên lạc với ai đó thông qua việc sử dụng thẻ mạo hiểm, na ná một địa chỉ.
Nói ngắn gọn, nó giống như ‘trao đổi địa chỉ mail với mình nhé’ kiểu kiểu như thế.
Tôi không có phiền nên nói được thôi. Tối mai hử. Nếu vậy, tô có nên đưa cho họ thông tin của Tomoe, Mio và cả tôi?
[Không sao, tôi không thấy phiền đâu. Tối mai đúng không?]
Kế hoạch cho ngày mai của tôi chật kín.
Đến hội mạo hiểm với Tomoe và Mio, sau đó, đến thương hội và giới thiệu công ty mình, mua một tấm bản đồ qua loa của thế giới này, và một tấm bản đồ địa thế xung quanh.
Dù sao.
Tối nay đúng thực rất vui.
Giống như chúng đang ăn mừng cho những cảm xúc tận sâu trong tim tôi.
Bữa tiệc kéo dài đến tận tối muộn.
Tốn 1 đồng vàng.
Chúng tôi ăn uốnng nhiều đến thế và chỉ tốn có từng đấy. Quá rẻ. Qúa tuyệt!
Tsige.
Địa điểm phát triển nhất nơi rìa thế giới.
Nói cách khác, tôi cuối cùng cũng đã đến được lối vào của lãnh thổ hyuman.
Chuyến đi băng qua chốn hoang mạc này cũng đã kết thúc, cuối cùng tôi cũng có thể thở phào trong cái chuyến lang thang ở thế giới khác này.
Thật… Lâu quá.
Và nó cũng rất ngon ! Vui vẻ!
Như thể mọi chuyện đang nói với tôi ‘chà, cuối cùng ngươi cũng nên có một chút vui thú chứ’ kiểu dịch vụ như thế đó.
CHƯƠNG 30 : CHUYỆN PHIẾM VỀ DŨNG GIẢ CỦA LIMIA
Hoàng đô tràn ngập trong sự huyên náo.
Vương quốc của Limia, thế lực độc tôn tại miền cực bắc của hyuman, là nguồn sức mạnh chính khi được coi như là tuyến phòng ngự cuối cùng.
Hơn nữa, ngay vùng đất phương đông lân cận, ở đó có một thế lực khác, Đế quốc Gritonia. Đồng thời cũng là một hàng phòng ngự, cả hai thế lực cùng bắt tay nhau trong một mối quan hệ chung. Thực tế, cả hai đều có thể ngăn chặn sự tiến công của Quỷ tộc nên sức nặng đến từ lời nói của bọn họ đối với những quốc gia khác thực hết sức mạnh mẽ. Nhưng để một vương quốc như vậy lại sống động như thế này thật là một điều kỳ lạ.
Có một lý do cho việc đấy. Đó chính là lễ hội “Sự hiện thân của Nữ Thần”, một sự kiện làm nổi sóng tất cả mọi cư dân.
Trong vòng 10 năm qua, đã bao lần bọn họ cầu nguyện đến Nữ Thần và bị ngoảnh mặt.
Đối mặt với cuộc tiến công to lớn chưa từng có tiền lệ đến từ Quỷ tộc, hyuman, những kẻ không nhận được sự chúc phúc của Nữ Thần đã phải nhận một thất bại thê thảm. Một trong số năm quốc gia đã từng được xem như một phần của ngũ đại quyền lực đã bị tiêu diệt, và lãnh thổ của lục địa đã bị thay đổi một cách mạnh mẽ. Quỷ tộc, những kẻ từng sống trên những mảnh đất lạnh lẽo tàn khốc tại miền cực bắc, giờ đây đã có một bến cảng, sở hữu một mảnh đất màu mỡ và đã trở thành một quốc gia to lớn.
Không đời nào một quốc gia nhỏ bé hay bình thường nào có thể xướng lên bất kỳ sự thách thức với bọn họ khi mà một trong các đại quyền lực đã dễ dàng bị nuốt chửng. Một số lượng các quốc gia của Bán Nhân tộc cũng bị tan biến.
Lục địa, thứ đã từng được coi như là thiên đường của các hyuman trong quá khứ thì giờ đây, chậm rãi đổi thay với sự lớn mạnh rõ rệt của Quỷ tộc.
Những người thời còn đang phải chứng kiến cảnh tượng này, đã nghĩ Nữ Thần đã bỏ rơi mình cuối cùng cũng nhận được một lời sấm. Do đó cũng không phải lạ lùng khi họ tổ chức hẳn ra một lễ hội và gây nên những sự náo động như vậy.
Ngoài đường, có những tin đồn nói rằng Nữ Thần đã mang đến một người hùng để tiêu diệt bọn quỷ tộc, mọi thứ được thổi phồng lên kha khá.
Nhưng nội dung chứa trong lời sấm lại không giống giống kiểu phóng đại đó.
“Ta sẽ cho các ngươi một dũng giả. Tấn công quỷ tộc.”
Thế đó. Dù sao, bọn họ không thể không hỏi đến nhân cách của cô gái với Nữ Thần. Đâu phải như Ngài ta là một ả nhóc bỗng dưng buột miệng ra một lời vô ý. Lời sấm đó là cái loại mà muốn giải thích như thế nào cũng ra, đến mức nó khiến cho người nhận lời sấm phải thấy bối rối.
Lời sấm này. Những người được giao trọng trách đón nhận dũng giả, vị cứu tinh của bọn họ chính là Limia. Từ 3 người đến từ thế giới khác, đây là người nhận được sự chăm sóc chu đáo nhất, dũng giả của Limia.
Thay đổi địa diểm từ khu vực ồ ã gần lâu đài, tiến đến điện thờ. Khi mà vốn đã bị phá hủy bởi Quỷ tộc, Giáo quốc Elison không còn tồn tại nhưng, ở đó còn một thần điện đã từng được sử dụng cả năm để tiến hành các nghi thức.
Nơi đó, nơi bao gồm cả một phần của tòa lâu đài, đột nhiên một ánh sáng hoàng kim bỗng dưng xuất hiện, tràn ngập và bùng nổ. Các luồng sáng lan tỏa và tản ra nơi những kẻ đang cầu nguyện, và ngay nơi bị thổi bay đó. Một bộ tóc đen đến nỗi có thể hút sạch cả luồng sáng ban nãy, tuổi của cô gái trông như khoảng độ 15. Cao 170 centimet và một gương mặt đầy chính nghĩa.
Người linh mục thực thấy khó xử trước sự xuất hiện đột ngột của cô gái.
Cô ta là một người đầy khả nghi nhưng, ánh sáng hoàng kim chính là màu sắc của Nữ Thần. Việc cô ấy được bao trùm trong ánh sáng đó mới chính là lý do cho sự bối rối của ông ta.
Và rồi, tiếng khèn vang lên.
Đó là giọng nói của Nữ Thần, thứ chưa vang lên suốt 10 năm rồi.
“Cô ta là một dũng giả. Đối xử tốt với cô ta”
Các linh mục vỡ òa trong sung sướng. Ở đó có sự hiện diện của các linh mục lớn tuổi đã đi từ Elison đến Limia, những người đã từng nghe thấy giọng nói của ngài trước đó nên họ không thể nào nghe nhầm được.
Nữ thần đã trở lại. Hơn nữa, ngài ấy đã gửi cho chúng ta một dũng giả!
Là những gì mà họ đã nói.
Dũng giả, người đang ở trên bệ thần điện phản ứng với đám đông xung quanh cô với một nụ cười khó xử. Những người từng cảm thấy bối rối kia, những thức ăn hay đồ dâng cúng đều bị thổi bay đi vì sự xuất hiện của cô nên cô đâu thể phản ứng nào khác.
Lúc đầu, cô tưởng mình đang ở trong một giấc mơ sau khi chìm vào giấc ngủ.
Trong một không gian lấp lánh ánh hoàng kim một cách lạ lùng, cô được bảo bởi một người phụ nữ đẹp tuyệt trần với bộ tóc vàng óng, về chi tiết của tình huống hiện tại, nên cô cũng hiểu sự việc đến một mức độ nào đó.
‘Thế giới ta đảm trách đang bị tấn công bởi bầy lũ Quỷ nhân ‘độc ác’. Ta sẽ ban cho ngươi sức mạnh nhiều nhất ta có thể, cho nên, làm ơn hãy cho ta mượn sự giúp đỡ của ngươi’. Nếu là một người của cái thế giới ‘đó’, việc dịch chuyển sang thế giới khác là không thành vấn đề, hơn nữa, đó cũng phải là một thiếu nữ với khí chất tương tự như Nữ thần.
Nói tóm lại, Nữ Thần đã cầu xin đến mức khó mà tin được.
Ngoài việc trộn lẫn trong đó một vài lời nói dối, ngài ta dù một lần cũng không hề đụng đến lý do của cuộc nổi dậy. Phần ‘độc ác’ cũng hoàn toàn là một lời nói dối.
Nghĩ đến những người bạn ở thế giới cũ, cô gái từng từ chối một lần.
Với việc Nữ Thần thật quá khăng khăng với việc này, cô gái nghĩ ‘Ah~ đây không phải là một giấc mơ’. Do đó, cô gái bắt đầu cân nhắc.
Nếu cô ‘thực sự’ có thể sang một thế giới khác, thì đây sẽ trở thành một trong những điều ước cô gái từng có.
Nữ thần tăng cường thể lực cho cô gái và ban cho cô nguồn ma lực mạnh mẽ, trên thế, ngài ta ban cho cô sự lôi cuốn để thu hút những kẻ khác, cùng với đó cô gái còn được trao cho một thánh báu.
Cô gái vốn đã mất đi sự hứng thú với thế giới cũ của mình. Với nơi đấy, cô không hề có chút lưu luyến nào.
Gia tộc nơi cô được sinh ra giàu có và cô được trời phú cho một vẻ ngoài ưa nhìn, hơn nữa, cả học tập lẫn thể thao cô đều làm tốt.
Thực ra cô có cố gắng đấy, nhưng cô gái lại thuộc phía bên kia ranh giới của những người chiến thắng. Hơn nữa, cô có thể tham gia bất kỳ mối quan hệ nào và đến khi mà bản thân nhận ra, cô gần như đã nằm trên đỉnh của những kẻ chiến thắng rồi.
Kể cả ngay trong gia đình mình.
Cho dù tiểu học, trung học. Và việc đó không hề thay đổi tại trường cao trung nơi cô theo học.
Cô xinh đẹp và sự thông mình của cô nằm ở mức quốc gia. Nói đến thể thao, cô tham gia câu lạc bộ kendo và đã tham gia vào vòng quốc gia, cô đồng thời cũng hỗ trợ trong các cuộc thi khác và đã trở thành một nguồn lực chính. Ngoài ra cô còn trở thành chủ tịch học sinh dưới sự nhất trí của toàn trường.
Tử tế, ân cần, danh tiếng tốt.
Hẳn bởi vì cô có thể làm bất cứ điều gì. Cô không nhớ nổi quãng thời gian khi mình còn gặp rắc rối với ai đó.
Bởi vậy. Cô có vô vàn người bạn nhưng, không một người bạn đích thực. Dù chỉ một người phù hợp với cách nghĩ ấy.
Từng có một học sinh chung trường mà cô nghĩ là một người khá thú vị nhưng cô lại chưa thể nói đó là một người bạn thực sự được. Không, giờ thì không còn cơ hội nữa rồi.
Bởi vì cô thấy thỏa mãn rồi, cô không thấy quá gắn bó với thực tại đó, với thế giới đó.
Nên khi được nói đến việc trở thành một dũng giả, cô cảm thấy có chút hứng thú.
Người phải vượt qua bao nỗi gian khó để hoàn thành một mục tiêu. Có một mục tiêu thì tốt thật đấy.
Đâu cần Nữ Thần phải thêm cái khả năng khiến cô không thể tăng cân nếu ăn quá nhiều, câu trả lời của cô gái vốn đã được quyết định rồi.
Dù rằng việc đó cũng gần giống như một cú hích. Có được sự tự do, ăn bất cứ thứ gì mà không cần quan tâm, cô gái trả lời Nữ Thần với sự đồng ý. Và việc đó đã dẫn đến tình huống như này đây.
“Hỡi dũng giả-sama. Ngài có thể nói cho chúng thần biết tên của mình không”
Xếp hàng ở đó, một linh mục trông như có thứ hạng cao nhất đang đứng ở đầu.
“Hibiki. Tên của tôi là Otonashi Hibiki”
Những tiếng thì thầm phát ra từ đám đông. Làn sóng ấy dần lan ra xa.
Mặt khác, Hibiki thấy nhẹ nhõm. Nữ thần đúng là có nói cô hoàn toàn không nên lo lắng về ngôn ngữ.
Đúng như dự đoán, khi thấy người ngoại quốc với màu tóc cũng như màu mắt khác biệt đang đứng trước mặt bạn, ai ai cũng hẳn phải thấy lo lắng khi cả hai bên bắt đầu trao đổi.
Trông như đó là một nỗi lo vô cớ. Cô đồng thời cũng cảm thấy những lời nói của mình được truyền đạt một cách rõ ràng.
“Hibiki-sama. Một cái tên hay làm sao”
“Vậy, đây là đâu? Tên ông là?”
“Đây là… xin thứ lỗi cho sự thô lỗ của thần. Đây là lâu đài phía bên trong Limia. Tên của thần là giáo mục Henry Luminas Ira Potaga Elision”
“Tên-tên dài thế hử”
Hibiki vô nghĩ nói ra những lời đó. Bọn họ không chỉ có tên gia đình mình, trong cái tên ấy còn có cả tên nơi chôn rau cắt rốn, cũng như tên của cả bố lẫn mẹ.
“Vậy, làm ơn hãy gọi thần là Harry”
Trở thành độc một từ.
“Hibiki-sama đã giáng trần xuống đây như một dũng giả. Có sao không nếu như chúng thần hiểu theo cách này?”
Người linh mục, người đã rút ngắn tên mình xuống cho Hibiki hỏi cô.
Cô nghĩ ‘Đúng rồi, mình được gọi đến bởi Nữ Thần để chiến đấu’.
“… Đúng thế, Nữ thần đã nhờ tôi tiêu diệt Quỷ tộc”
Trước lời đó, họ đơn giản đều thốt ra một tiếng “Oh-“
Còn có những người cảm thấy kinh ngạc trước tông giọng của Hibiki, như thể cô đứng ngang hàng với Nữ Thần.
“Phải chăng Hibiki-sama là Nữ Thần chiến tranh?”
Ông ta trịnh trọng gọi tên cô gái. Bởi vì cho dù cô ấy có là một dũng giả, việc cô ấy là một cá thể người hay là Nữ Thần sẽ khiến cho cách đối xử với cô khác hẳn.
“Không, tôi chỉ là một người bình thường (human). Dù rằng tôi đã nhận kha khá sự chúc phúc cũng như vật dụng đến từ Nữ Thần.
Cô cho bọn họ thấy một tấm băng đô bạc. Thứ này có thể đẩy lùi bóng tối, hơn nữa, cô còn được nói nó có khả năng làm tăng sức mạnh của ma thuật.
Một người đến và nói món đồ đó là một thánh báu rồi cúi đầu quay xuống. Việc nhận một thánh báu hẳn là đàng hoàng hơn so với việc nhận một vật phẩm ma thuật đến từ một vị thần.
“Một con người… đó là tên của tổ tiên của huyman chúng thần. Thần hiểu rồi, ngài đúng là có nét giống trong đó. Không, vẻ ngoài của ngoài không khác gì sự phản chiếu trong gương.
“Ông nói hyuman sao? Từ những gì mà tôi thấy, ông trông không khác gì”
“Tuy nhiên, phía bên trong lại khác biệt. Dù sao chúng thần không phải là những thực thể có thể sử hữu quá nhiều lượng ma lực bên trong mình.
Nghe thấy những từ đến từ người linh mục, Hibiki nhăn mày. ‘Bọn họ có dò xét mình qua rồi sao? Nếu đúng vậy, việc này khiến mình không thoải mái’
Nhưng ánh mắt sắc bén của người linh mục đã bắt lấy được biểu cảm của cô gái và ông trở nên bối rối, ông ta quơ tay mình vội vã.
“Chúng thần chưa làm bất cứ điều gì. Do ngài, người vĩ đại sở hữa một nguồn ma lực thật quá mạnh mẽ nên mới.”
Việc ông ta có thể nhận biết được việc đó chỉ là tình cờ. Là những gì ông ta muốn nói.
Chính nguồn ma lực cô được ban cho khiến người khác phải phủ phục như vậy khiến cô gái cảm thấy không tốt. Nhưng cô cảm thấy nếu nó tự nhiên rò rỉ ra ngoài thì lại rắc rối.
Nếu kẻ địch ngay từ đầu biết được sức mạnh của cô, bọn chúng sẽ có thể nhận định được thực lực của cô đến mức nào đó và những con bài cô có thể sử dụng sẽ bị ít đi.
Cô gái lặng lẽ quyết định sẽ học cách dấu đi nguồn ma lực của mình. Đây là thứ mà cô vốn không hề có, có thể rồi cô sẽ gặp phải một số khó khăn nếu muốn sử dụng.
Khó khăn, dù nghĩ vậy, ý nghĩ đấy phần nào khiến gương mặt cô bỗng mỉm cười, cũng vì nhân cách của cô gái.
“Mà, không sao đâu. Vậy, tôi nên làm gì? Tôi ở đây có được không?”
Với một gương mặt thể hiện sự tha thứ, Hibiki nói với người linh mục.
Phía xung quanh, một cảm giác nhẹ nhõm trào ra. Việc hành động của cô có ảnh hưởng lớn đến những người khác là điều mà cô gái không nghĩ sẽ xảy ra. Cô nghĩ điều này khá vui.
“Ah, không! Tuy có đột ngột nhưng thần muốn người gặp nhà vua, thần sẽ sớm có được sự chấp thuận cho buổi gặp mặt nên.”
“Có lý do gì cho phép tôi gặp nhà vua một cách đột ngột như vậy?”
“Quý người dù sao cũng là một dũng giả. Một thực thể đặc biệt!”
Hibiki cảm thấy môi mình thả lỏng dần.
Dù bản thân không phải là người quá chú tâm đến game nhưng.
Cô cảm thấy có vẻ như mình hiểu được cảm giác của những người thích mấy trò RPG.
Việc ngươi là một cá thể đặc biệt. Việc từ bây giờ ngươi sẽ được trải nhiệm một chuyến phiêu lưu độc nhất vô nhị.
Khởi đầu đầy hào nhoáng với những cảm giác dễ chịu khó có thể mà đạt được.
“Ara, nhắc mới nhớ”
Hibiki, người đang được dẫn đi bởi các linh mục, đang bước đi phía bên trong lâu đài xa hoa bỗng nhiên dừng chân.
Không phải vì cô bị choáng ngợp bởi những món đồ trang trí của lâu đài.
“Có việc gì sao?”
“Đúng thế, ngoài tôi, đáng lẽ ra còn có một dũng giả nữa, giờ người đó hiện đang ở đâu?”
*rì rầm rì rầm*
“Ngài nói còn một người nữa?”
“Đúng thế, Nữ thần nói trước tôi ngài ấy đã gửi đi một người nữa”
Những lời nói đó khiến xung quanh trở nên khuấy động.
Và sự khuấy động đó không dễ chịu chút nào.
“Một người nữa, vậy thì, liệu những lời nói về việc đế chế nhận được một dũng giả là sự thật?”
“Không đời nào Nữ Thần lại gửi một dũng giả đến cái quốc gia như vậy trước chúng ta được!”
“Tại sao ngài ta lại không ban cho chúng ta cả hai người chứ?”
*ầm ầm
‘Trông như dũng giả còn lại đã được gửi đến một quốc gia không mấy thân thiện lắm với nơi đây’ là những gì Hibiki nghĩ.
Nếu mục tiêu giống nhau thì hẳn sẽ có cơ hội gặp mặt, cô nghĩ vậy, nhưng vào thời điểm đó cô không hoàn toàn quan tâm đến việc đấy.
“Tôi hiểu rồi, có vẻ như người đó không ở đây. Việc chúng tôi sẽ làm là giống nhau nên thực ra tôi không thấy phiền lắm”
“… Ngài nói đúng. Thật đáng tin cậy làm sao”
Với ánh mắt như ẩn chứa điều gì đó, ông ta sau đó không nói ra lời nào nữa.
Vì lý do cho buổi gặp mặt, cô gái rời đi.
“Quý cô, cô là dũng giả-dono?”
(Quang cảnh y như mình tưởng tượng)
Trong một không gian rộng lớn hiện hữu một tấm thảm đỏ, phía trước nó là những bậc thang và ngay trên đỉnh là hai ngai vàng.
Một người đàn ông trung tuổi và một người phụ nữ đang ngồi đó. Họ hẳn phải là vua và công chúa. Cũng có thể thậm chí đó thực ra là vua và hoàng hậu. Cô quyết định không để tâm đến vấn đề chênh lệch tuổi tác.
“Đúng vậy, tôi là Hibiki Otonashi. Tôi không biết các nghi thức lễ nghi tại thế giới này nên xin hãy bỏ qua cho sự vô lễ. Tôi gọi ngài là Đức vua-sama được không?”
Lời đáp lại đầu tiên của cô gái lại là việc thông báo cho nhà vua biết về cử chỉ của mình. Sự rụt rè không hề hiện hữu trong những lời đấy. Như thể cô đang nói với một người ngang hàng phải vế và cô hiện đang nhìn thẳng vào mắt họ.
Không một người hầu nào coi đây là một sự vô lễ.
“Tất nhiên, ta đã được nghe từ Nữ Thần-sama, rằng dù sao cô cũng được triệu hồi từ một thế giới khác. Ta không để tâm đến việc đó. Nhưng, fumu. Cô đúng thật là một dũng giả. Từ lượng ma lực đang bao trùm lấy cơ thể cô, không còn thắc mắc gì nữa. Ta là vua của đất nước này, Nhornir. Bởi vì tên ta quá dài nên Otonashi-dono chỉ nhớ tên này thôi là được.”
“Cản ơn ngài vì đã cân nhắc. Bản thân tôi thực ra không hiểu rõ về ma lực nhưng, Nữ Thần đã gửi tôi đến đây cũng đồng nghĩa với việc tôi sẽ chiến đầu với những thực thể tên là Quỷ nhân tộc tại đất nước này, đúng không?
“… Cô nói đúng, tôi không nghĩ một người như quý cô đây lại có thể là một dũng giả nhưng, tuy hiện giờ mới chỉ là những cuộc đụng độ nhỏ nhưng những người hiện đang phải phòng thủ là chúng tôi. Việc cô nói rồi sẽ đến thôi. Nhưng hiện giờ, đầu tiên cô cần phải biết đến thế giới này đã”
(Rồi sẽ đến? Họ hẳn cũng khá thư thả. Thế này tốt hơn nhiều so với việc đến một giây cũng không có để mà thở)
Tuy nhiên, từ đầu đến giờ Hibiki luôn cảm thấy lạ lùng với những ánh mắt xung quanh.
Không phải sự tò mò. Trong đó có sự ngưỡng mộ, hay tưởng chừng như họ đang mê sảng. Và nó thực không hề dễ chịu.
Tiện thể, với phản ứng khi nhìn thấy vẻ đẹp của cô gái, người đồng thời là một dũng giả, phản ứng hướng đến mái tóc cùng với đôi mắt màu đen đồng màu đầy huyền bí của cô, thứ đã ảnh hướng đến những ánh nhìn kia, đâu như cô gái có thể tự thân nhận ra toàn bộ việc đó.
Dù sao, cô gái, người muốn ra khỏi nơi này, phương án của cô là…
“Tôi thực sự cảm thấy hạnh phúc với lời đề nghị. Tôi không biết gì về thế giới này nên tôi đang nghĩ đến việc mình sẽ được dạy dần dần. Để đối diện với tình huống hiện tại, tôi muốn biết xem năng lực của mình đến mức nào nên tôi cũng muốn được giao đấu với một người nào đó…”
Và chuyển đến một nơi cô có thể di chuyển.
Với lời đề nghị này, những ánh nhìn đang hướng đến cô ngay lập tức trở nên mãnh liệt hơn. Có thể dó là sức ảnh hưởng của sự quyến rũ đã được ban cho cô.
(Việc mình có một lượng ma lực lớn thì mình không quan tâm lắm nhưng, hiện giờ, mình muốn nắm rõ sức mạnh vật lý của bản thân. Bọn họ có thể không có katana nhưng nếu dùng cách di chuyển cả kendo thì dùng một thanh kiếm cũng có thể)
Cô gái nghĩ đến mình nên dùng vũ khí gì và thế đấy, đây là mở đầu cho cuộc sống của dũng giả Hibiki.
~ Hiệp sĩ (?) ~
Cô gái được mọi người gọi là dũng giả, trong đôi mắt mình, tôi nhìn cô như thể có những luồng sáng đang nhảy múa bao quanh cơ thể ấy.
Một gương mặt tràn ngập sự tự tin, một dáng đứng nghiêm chỉnh, một vẻ oai nghiêm mà tôi chỉ có thể thấy hệt như của nhà vua. Tiếp nhận những luồng sáng đó, mái tóc đen tuyền của cô gái tỏa sáng.
Những lời nói ấy mang theo cả ý chí lẫn cử chỉ của cô gái, cho dù cô không biết đến các lễ nghi, tôi không thể trông thấy sự thô lỗ trong những lời nói. Trái tim tôi bị đánh cắp chỉ với một ánh nhìn lướt qua của cô.
Nhà vua hẳn phải đang nghĩ đến việc nên đối xử với một cô gái như cô như thể nào trên chiến trận nhưng, đúng ra mà nói, không cần lo đến việc đó.
Nếu cô học các kỹ năng cận chiến và cách tận dụng nguồn ma lực của mình, chắc chắn cô có thể trở nên mạnh mẽ hơn bất cứ ai trong số bọn tôi. Chắc chắn cô sẽ trở thành quân át chủ bài, cho phép chúng tôi lấy đầu tướng lĩnh của quân địch.
Điều đầu tiên cô gái hỏi nhà vua là, ngạc nhiên làm sao, chiến đấu. Cô nói mình muốn một người người trong số những hiệp sỹ bọn tôi giao chiến với cô!
Là một nữ nhi, cô khác hoàn toàn so với những quý tộc hay ma pháp sư ngoài đó, cô có một trái tim đơn giảm và đầy nhiệt huyết.
Hơn cả bị đánh cắp trái tim, đây là … còn cao hơn một bậc so với sự ngưỡng mộ. Nếu tôi có thể sánh vai cùng với quý cô này, cuộc sống của tôi có thể tỏa sáng đến mức nào chứ?
Tôi muốn cô ấy. Đầy là lần đầu tiên trong cuộc đời mình tôi có suy nghĩ như vậy.
Nhưng sự ngạc nhiên của tôi không chỉ dừng lại ở đó. Cá thể được Nữ Thần lựa chọn thật áp đảo.
Không chọn kẻ thấp kém như tôi, đội trưởng chọn những hiệp sĩ vượt trội về năng lực và kết quả là, chiến thắng toàn diện của cô gái. Không thể bắt kịp với chuyển động của cô, và hơn nữa, kỹ năng kiếm thuật của cô, nhanh. Tôi nghĩ mình có hơi quá thành thực với kỹ năng dùng kiếm của cô gái nhưng sức mạnh của cô dường như không hề thấp, phần lớn hiệp sĩ đều bị thổi bay đi, như thể đó là một điều tự nhiên.
Cuói cùng, đích thân đội trưởng bước ra đối mặt với cô gái. Tất vả mọi người xung quanh đều nhìn về phía cô. Một cô gái, một người mảnh khảnh đang giáng đòn như búa bổ mà trông như thể đang nhảy múa. Hiện giờ cô đang giao chiến một cách cân sức với thủ lĩnh mạnh nhất trong lữ đoàn hiệp sĩ.
Hơn nữa, lượng ma lực đang tỏa ra một cách mãnh liệt từ cơ thể cô không hề bình thường. Để mà nghĩ rằng cô lại có những kỹ năng kinh khủng như vậy trong khi bản thân sử hữu một lượng ma lực khổng lồ như thể. Dũng giả là những thực thể như vậy sao?
… Bọn họ ở một tầm với hoàn toàn khác.
Kiiiiii~~!!
Một âm thanh đinh tai vang vọng nơi sân tập.
Khi tôi nhìn qua, tôi có thể trông thấy thanh kiếm của vị dũng giả đã bị gãy làm đôi. Đây, là chiến thắng của đội trưởng hử.
Không! Thanh kiếm của đội trưởng đã bị đánh bay đi. Đội trưởng đang đổ mồ hôi điên cuồng và hai tay anh ấy đang khẽ run rẩy.
Vị dũng giả, với gương mặt không đổ một giọt mồ hôi nhìn vào thanh kiếm xem xét.
Không đời nào, mấy người đang nói với tôi là cô ấy có thể sử dụng kiếm đến mức đó hả? Quý cô này là Nữ Thần Chiến Tranh sao?!
Khuôn mặt rầu rĩ của cô cũng mang một màu sắc khác, xinh đẹp, ngoài tôi ra, còn có vô số hiệp sẽ trẻ khác bị quyến rũ bởi vẻ đẹp ấy.
Khi mà thanh kiếm của đội trưởng đâm xuống đền đất, cũng là mà chúng tôi nghĩ đội trưởng mình sẽ mình đoạt thủ.
(note: hàm ý thua cuộc)
Cô ném thanh kiếm của mình đi, quỹ đạo của thanh kiếm như được cô gái điều khiển.
“Thành thật cảm ơn mọi người, các thành viên của lữ đoàn hiệp sĩ. Các kỹ năng chiến đấu thật tuyệt vời đúng không? Tôi thực lòng rất ngưỡng mộ. Trong tương lai xin nhờ mọi người chỉ dạy một lần nữa.”
Nói vậy, cô ấy đưa tay mình ra. Đội trưởng nắm lấy và hai bên trao đổi một cái bắt tay. Nói ra vậy hẳn cô ấy đã nghĩ đến danh dự của đội trưởng.
Những tiếng cổ vũ vang lên. Chậc, đội trưởng chết tiệt, anh chết cũng có sao đâu. Oh, không tốt, tiếng nói từ trái tim này.
Khi dũng giả nhặt thanh kiếm gãy và giao lại cho đội trưởng, đức vua và các linh mục, trông như họ đang bàn điều gì đó. Họ định rời đi luôn sao?
Là những hiệp sĩ, chúng tôi không có lựa chọn nào khác đành nhìn họ rời khỏi sân tập. Chỉ cần tôi còn là một hiệp sĩ, tôi phải tuân theo những mệnh lệnh đó.
Đột nhiên.
Người dũng giả tôi đang theo dõi, quay sang hướng này. Đôi mắt đen tuyền tưởng chừng như sẽ nuốt chứng lấy tôi ấy, nhuộm một màu hiền dịu và cô ấy mỉm cười.
Ah~ Gục rồi.
Cuộc sống của tôi đã là của cô. Đây chính là quyết định của tôi. Nhất định tôi phải có được cô.
Tôi thề trước tên của mình. Tên của đại hoàng tử của Vương quốc Limia. Beruda Nosto Limia.
CHƯƠNG 31: CHUYỆN PHIẾM VỀ DŨNG GIẢ CỦA GRITONA
Vươn tay ra với lấy mái tóc vàng kim đang xõa xuống tấm lưng và buộc chúng với một đoạn vải trắng.
Trước mặt cậu trai đang còn ngơ ngác là một người phụ nữ. Trong số tất cả những thực thể cậu từng trông thấy, cô là người lôi cuốn nhất, xinh đẹp nhất.
Đặc biệt ở đôi mắt lục bảo được bao trùm bởi sự huyền bí kia, khi cậu nhìn vào chúng, tưởng chừng như tất cả mọi cảm giác đều biến mất, đến mức cậu thấy thật vui sướng khi người phụ nữ này để mắt đến.
Cùng với những cảm giác ấy, cậu trông thấy một sự thánh thiện không một chút nhơ bẩn.
Cho dù cô là một người đẹp ngoài sức tưởng tượng, có thể nào cô chỉ xuất hiện trong những giấc mơ?
Nhưng nó không phải là một giấc mơ.
Người phụ nữ nói với cậu trai trẻ. Rằng ngài ta chính là một Nữ Thần.
Rằng ngài ấy không có đủ sức mạnh và thế giới nơi người đang bảo vệ đã bị tràn ngập bởi bầy lũ quỷ nhân.
Cậu nhóc muốn giúp đỡ nhưng bản thân cậu biết rằng, mình không hề có bất sức năng lực nào nên cậu rồi cũng chẳng giúp ích được gì, đó là những lời cậu trai thốt với Nữ Thần trong khi cậu từ chối
Thực tế, cậu yếu ớt, và đâu như cậu giỏi ở khoản học hành.
Khả năng thể chất của cậu cũng tàm tạm, học tập, đâu đó ở top giữa.
Việc cậu là một người tử tế nghe hay đấy nhưng, thực tế, cậu từng liên tục bị bắt nạt.
Tất nhiên cậu không có ý định nói những chuyện trên cho người phụ nữ biết.
Lý do của việc bắt nạt cũng không có gì quá rắc rối.
Đơn giản mà nói, bởi vì cậu nổi tiếng.
Vấn đề là, vẻ ngoài của cậu quá sức ưa nhìn, chỉ thế thôi cũng đã từng khiến mọi người trở nên huyên náo.
Một cậu trai mảnh khảnh ưa nhìn như thể bước ra từ một cuốn Shouji manga. Hơn nữa, bên trong cơ thể mảnh khảnh đó, đích thực, là một thể chất yếu ớt. Phần đó cũng gây nên một điểm cộng cho lũ con gái.
Cậu không cần phải quá cố gắng, vả lại, cậu cũng đâu trực tiếp tiếp cận những cô gái khác.
Chính cái sự thờ ơ đấy đã thổi lên cơn giận dữ của các nam sinh. Việc được bảo vệ bởi các nữ sinh chỉ khiến cho các nam sinh đối xử với cậu ngày càng tồi tệ.
Bản thân cậu, thực tế, sợ con gái. Đó là lý do vì sao cậu cố gắng tránh xa khỏi bọn họ nhưng đối phương lại là người áp sát.
Hơn nữa, khi mà việc đó dần dần đổ thêm dầu vào cơn giận dữ của các nam sinh, cậu cố gắng tách ra khỏi các cô gái, vậy mà việc đấy thậm chí còn tăng thêm sự thù ghét.
Gì chứ, họ muốn cậu làm cái gì đây? Và từ đấy, cậu đến trường ngày càng ít.
Nữ Thần đã gọi cậu đúng lúc.
“Không sao đâu, bên trong cậu có một nguồn năng lượng to lớn. Và đi đến thế giới của ta sẽ khiến nó thức tỉnh. Hơn nữa, ta sẽ ban cho cậu, tất nhiên rồi, ban cho cậu sức mạnh. Do đó, làm ơn.”
Nếu như đó là một lời gọi muộn hơn.
Hay có khi là ở quá khứ.
Cậu có lẽ đã từ chối. Cậu đã từng khao khát đến tình huống như của một nhân vật chính như thế này nhưng rồi cậu cũng sẽ chọn lấy thực tế.
“Thât-thật sao? Một người như tôi có thể ư?”
Vấn đề khi bị bắt nạt ở trường lại hiện ra.
Và sự thực rằng việc cậu không thể tìm ra bất kỳ giải pháp nào để kết thúc việc đó đã dẫn đến kết cục cậu tự nhốt bản thân trong nhà.
Sự thực về việc bố mẹ cậu bắt đầu quở trách vì cậu nghỉ học.
Mọi việc bao quanh cậu đều thật khó chịu.
“Tất nhiên, thật bất khả thi nếu đó không phải là cậu. Về sau sẽ có một cô gái khác trở thành đồng hành của cậu và quyết định chọn lấy con đường này. Hỡi dũng giả, làm ơn hãy cho ta mượn sức mạnh của cậu.”
Phía bên kia là môt người phụ nữ quý phái, một Nữ Thần. Và ngài đang khẩn cầu cậu. Hơn nữa, trông như cậu không phải là người duy nhất.
Ngài ta nói rằng sẽ có một cô gái. Việc đó là con gái có hơi khiến câu lo ngại nhưng đó hẳn là người cậu không quen biết, đồng thời, mọi chuyện sẽ yên tâm hơn nếu như có một người khác đến cùng từ một thế giới.
Đó là những gì cậu nghĩ.
“Ngài nói ngài sẽ ban cho tôi sức mạnh, nhưng ngài sẽ ban cho tôi thứ gì?”
Với cậu, đó là phần quan trọng. Một trò RPG mà bắt đầu từ level 1 thì thật rắc rối. Gần đây, trong các trò RPG và thậm chí SRG, cậu luôn bắt đầu với việc điều chỉnh chúng trước. Một trò chơi không đúng chất.
Ít nhất đó không phải là một quyết định có thể đem suy nghĩ của game rẻ tiền vào được. Bởi vì người phụ nữ chưa một lần nói ‘Cậu có thể trở về’. Tuy nhiên, với một Nữ Thần, cậu không thể bình tĩnh nghe hết những lời nói của người nhưng, ngài ta ắt hẳn phải có thể đưa cậu trở về.
“Một cơ thể có thể chiến đấu chống lại quỷ thú, nguồn ma lực vượt trội hơn hẳn quỷ tộc, một kỹ năng quỷ nhãn có thể nô lệ hóa kẻ khác. Đồng thời, ta sẽ đưa người đôi ‘Ngân Hài’ này, nó sẽ cho phép ngươi bay lượn trên bầu trời và phục hồi sự mỏi mệt.”
Thế nào? Là những gì Nữ Thần nói trong khi nhìn vài cậu nhóc.
Cậu trai thầm nhảy lên trong vui sướng. Được đấy chứ. Nếu cậu bắt đầu một trò chơi với bao nhiêu đặc quyền như thế thì sự cân bằng hẳn sẽ bị phá vỡ thôi. Cậu có thể cảm thấy nguồn sức mạnh dồi dào được ban cho.
Thế này, có khi cậu có thể đương đầu với gần như tất cả mọi tình huống. Nếu có thể, cậu cũng đã từng muốn một năng lực đặc biệt hay gì đó tương tự nhưng không tốt chút nào nếu như lại gây ra sự thù oán. Cậu nhóc trở nên khó xử và không thể trả lời.
Tuy nhiên, nếu việc này thực sự không tốt, vậy thì tình huống giống như giấc mơ này rồi cũng sẽ trở thành một giấc mơ và đến ngày mai cậu sẽ chỉ tiếp tục cuộc sống không đổi trong căn phòng của mình, và cậu đưa ra câu trả lời chắc chắn.
“Vậy thì, tuy có hơi quá so với ma lực của cậu nhưng, chỉ duy nhất vào buổi tối ta sẽ khiến cậu trở nên bất tử. Tuy nhiên, năng lực này chỉ có khi màn đêm buông xuống và những lúc trăng hiện mình.”
Vậy là tăng thêm. Không nói một lời, Nữ Thần ban cho cậu.
Cậu ta không biết điều này vốn chỉ có do Nữ Thần cảm thấy tốn thời gian. Cũng vì cậu quá hạnh phúc.
Nếu chiến đấu vào ban đêm, cậu sẽ không thua. Cậu nhóc thực đã diễn giải cái năng lực cậu nhận được một cách sai lầm.
“Tôi đã hiểu, Nữ Thần-sama. Tôi không chắc nếu tôi có thể làm việc này không nhưng tôi sẽ cố hết với cái tên dũng giả này.
Như thể cậu đang ban một ân huệ nào đó, cậu trai đưa ra một quyết tâm lớn và nói với cô ta mình đã hiểu.
Nghe thấy những lời đó, người phụ nữ xinh đẹp vui mừng và nở một nụ cười rạng rỡ.
‘Người nên nói cảm ơn phải là tôi đây’ là những gì cậu trai nói trong khi trưng ra một nụ cười đen tối. Trong thế giới cậu chuẩn bị đến, cậu sẽ MẠNH, hơn nữa, cậu có thể làm bất kỳ điều gì mình muốn mà không ai dám hé răng nửa lời. Nếu cậu có thể thu hút người khác thì cậu sẽ không phải chịu đựng sự bắt nạt.
Khi nghĩ đến ‘không ai’ cậu cảm thấy như có thứ gì đó đâm qua lồng ngực mình nhưng cậu rũ bỏ nó đi. Cậu được bao phủ bởi một luồng sáng hoàng kim.
Đáng ra cậu nhóc nên dừng lại. Dù sao cậu cũng có những khó khăn, thứ sinh ra từ việc này. Cậu ta hoàn toàn khác biệt so với hai người còn lại.
Thứ khó khăn ấy là cha mẹ của cậu? Có thể đó chỉ là một sự đánh đổi nhỏ nhặt nhưng nếu như các bạn cậu mà có thể nhận thức ra được tình cảnh của cậu, có lẽ cậu đã có thể quay trở lại.
Tuy chỉ là giả thiết nhưng giờ điều ấy sẽ không còn được nhận ra nữa.
Ngay giây phút tiếp theo, cậu ta, Iwahashi Tomoki, đã đi sang thế giới khác.
“Đây là thế giới của Nữ Thần sao?”
Tại một nơi xa lạ đầy bụi bặm, ở đó có một cô gái cùng với một số người trông giống như thầy tu hay giáo sĩ, từ phía cô gái, những người còn lại bước lùi ra.
“… Người là, dũng giả-dono? Ngài có hiểu lời nói của tôi không?
“?! Ah, vâng. Tôi hiểu.”
Bởi vì đã lâu rồi cậu chưa thực sự nói chuyện với ai một cách bình thường, Tomoki biểu hiện ra một thái độ kỳ quặc khi trả lời.
Chính bởi vì vẻ ngoài đáng ngờ của cô gái xinh đẹp đang đứng đó, dù cho không xinh đẹp bằng vị Nữ Thần mới đây thôi, là nguyên nhân cho biểu hiện kỳ quặc của cậu.
Dù đang là học sinh năm ba trường sơ trung, cậu đã cao trên 180cm, nhìn vào cô gái gọi mình, cậu có thể thấy cô chỉ cao đến vai cậu nhưng tính nghiêm trang đang tỏa ra từ cô, luồng aura cô mang lại. Khi đối diện, nó mang đến cho cậu một cảm giác căng thẳng đến lạ lùng.
Mái tóc bạc của cô tỏa ra luồng không khí điềm đạm và dịu dàng. Một mái tóc kiểu bob, không, bob ngắn. Cô trông có vẻ như hơi gầy nhưng dáng người của cô lại thật quá tốt. Một cô gái nghiêm trang, đáng giá và đáng tôn trọng.
(Một người phụ nữ theo đuổi sự nghiệp mang đến cảm giác này cũng nên)
Không hề dừng cô gái lại, Tomoki nghĩ.
“May quá. Vậy thì, dũng giả-dono. Khi mà chúng ta không thể nói chuyện ở một nơi như thế này, liệu ngài làm ơn có thể đi theo tôi.
Một nụ cười đến từ cô gái, không phải là một nụ cười hiền dịu, đúng hơn là một một nụ cười điềm tĩnh. Và cứ thế, được thúc dục bởi cô gái bọn họ rời căn phòng.
Ngay lúc này. Mặc dù mới là lần đầu tiên cô gái gặp cậu trai, cô không hỏi tên cậu bởi vì một lý do.
Đế quốc đã từ bỏ sự bảo hộ của Nữ Thần bởi vì kế hoạch hiện giờ của bọn họ là tránh né quỷ nhân tộc với nỗ lực riêng của bản thân. Những tầng lớp trên đã mất rất nhiều niềm tin vào Nữ Thần. Trên tất cả, cô gái, người đang xử lý dũng giả còn mang một tâm thế mạnh mẽ hơn.
Với những quốc gia khác, dũng giả đồng nghĩa với một đấng cứu thế, hay đúng hơn, một anh hùng bằng xương bằng thịt mà bản thân họ có thể tạo ra.
Vũ khí mạnh mẽ nhất mang tên gọi anh hùng.
Chuyện đấy không phải là thứ có thể đem đến sự kính trọng. Gritonia, nơi dũng giả đã hạ xuống, coi cậu như một thứ vũ khí.
Người dũng giả, người đang được dẫn đi và đang cảm thấy hứng thú với những người cậu vừa mới gặp lại chẳng thể nào có thể nghĩ ra được khả năng đó.
Ít nhất với cậu, cậu đang ở nơi khắc nhiệt hơn nhiều so với dũng giả của Limia. Mặc dù cậu lại ở vị trí tốt hơn so với cậu nhóc đã bị ném xuống vùng hoang mạc.
~ Công chúa ~
Dũng giả đã tới. Để bình ổn trái tim mình, tôi quyết định sẽ đi phía sau sau khi tách ra khỏi anh ta, rồi tôi đột ngột dừng chân.
Nơi cầu nguyện.
Một sàn đá vô tri và lạnh lẽo, tại giữa trung tâm bệ thờ.
Tôi ghét căn phòng này. Bởi vì đây chỉ là cái không gian vô nghĩa.
Nữ Thần, vị thần tất cả mọi người đều tin vào và tôn thờ nơi thế giới này. Yêu cái đẹp một cách sâu sắc và ‘khiến’ hyuman đứng nơi đỉnh cao, người là tồn tại ban cho chúng tôi sự bảo vệ thần thánh và những phước lành.
(note: fix)
Tuy nhiên, 10 năm qua, không một lời cầu nguyện nào đến nơi. Không sự trợ giúp hay ban phước nào. Trong một thế giới mà ngươi có thể đoạt được sức mạnh bằng cách chăm chút vẻ đẹp của mình, cái thứ luật tuyệt đối này, không hề được báo trước đã sụp đổ.
Nhưng rồi chẳng khác gì một chuyện đùa
Đột nhiên, giáo sĩ của đế quốc chúng tôi và tôi, cùng một lý do đã nhận một lời sấm.
Hoàn toàn bị dẫm đạp bởi quỷ nhân tộc, những kẻ có lòng tin mạnh mẽ nhất vào Nữ Thần, Elision, đã bị hủy diệt.
Trong cái tình huống dữ dội đó, chúng tôi gần như chỉ có thể tạo ra một tuyến phòng thủ với Limia để chặn đứng cuộc xâm lăng của quỷ nhân tộc. Liệu rằng Nữ Thần có đúng là một thực thể chúng tôi nên tin vào? Một thứ chúng tôi hoàn toàn mù tịt về bản chất của nó, không phải đó là thứ mà đáng lẽ ra chúng tôi không nên dựa dẫm?
Việc sự nghi ngờ của tôi ngày càng mở rộng cũng là một điều tự nhiên thôi. Nếu tôi có công khai nói quan điểm này ra thì bọn họ rồi sẽ gọi tôi là tên dị giáo, là kẻ ngoại đạo hay mấy cái từ ngu ngốc nào đó nhưng tôi vẫn còn kiềm chế được bản thân.
Nói thẳng ra ‘Ta sẽ cho các người một dũng giả, tấn công quỷ tộc’ ở cái thời điểm này. Đừng có khiến ta cười. Kẻ được gọi là dũng giả-sama, tên bước ra khỏi bệ thờ trông không khác gì sắp sửa bị vỡ vụn, và đồng thời cũng là một tên đần độn.
Tôi xác nhận cái thứ đó đúng thực là dũng giả mà lời sấm nói tới.
Gritonia, để có thể chiến đấu chống lại quỷ nhân tộc mà không cần sự bảo hộ của Nữ Thần đã làm không biết bao thí nghiệm. Tăng cường sức bền của cơ thể, xây dựng những kỹ năng chiến đấu xuất sắc, các công cụ mang theo sức mạnh bóng tối và việc dung hợp hyuman.
Bất kỳ cái tên nào trong số chúng đều không phải là thứ có thể mang ra tán thưởng. Nhưng, thế thì sao chứ? Đây đều vì mục tiêu đánh bại quỷ nhân tộc. Nếu ngươi phản đối, cho ta thấy ngươi có thể trưng mấy trò nhân đạo để mà đẩy lùi bọn quỷ nhân tộc kia, tôi sẽ hét thẳng vào bọn chúng như thế.
Nhưng, so sánh với những tuyệt tác mà những công trình trên kia mang lại, dũng giả nằm ở một tầm hoàn toàn khác.
Một cơ thể với sức mạnh mà việc cường hóa không thể đạt tới, lượng ma lực tương đương những tên quỷ nhân cấp cao, ít nhất ‘bất kỳ’ thứ công cụ mà đế quốc sở hữu đều có lý của nó.
Một cơ thể chưa từng được rèn luyện lại sở hữu cái năng lực nực cười như thế.
Tôi, kẻ đang dẫn đường cho hắn ta trông thấy mọi thứ với đôi mắt của mình.
Một tên đàn ông chết yểu đầy yếu ớt. Đó là dũng giả của đế quốc.
Trong con mắt của hắn trông như có chứa đựng một kỹ năng không tốt đẹp gì mấy. Các nhà nghiên cứu nói đó là một loại quỷ nhãn nhưng hiện giờ tôi đã ra tay trước để chúng tôi có thể kháng cự nó. Dù cho chỉ với hoàng tộc.
Cái tên đàn ông mảnh khảnh đó, việc hắn ta có quỷ nhãn, hơn nữa, cái thái độ ngạo mạn của kẻ mạnh có thể nghe ra từ tông giọng của hắn, những cái nhìn miệt thị của hắn ta hướng tên các hiệp sĩ của tôi. Cái không khí hớn hở một cách lạ thường như của một thằng nhóc được dẫn đến lễ hội.
Tất cả những thứ đó tôi đều không thích. Đặc biệt hơn khi hắn ta được cử xuống bởi Nữ Thần.
Nhưng.
Ổn thôi.
Nếu như ngươi nói mình là một dũng giả, đế quốc sẽ khiến ngươi trở thành kẻ mạnh nhất trong số tất cả bọn chúng. Nếu ngươi muốn, bọn ta có thể cho ngươi vàng và thậm chí tước bộc, phụ nữ hay lính tráng, bất cứ thứ gì ngươi ước đều sẽ được đáp ứng… Nếu với vậy bọn ta có thể hủy diệt lũ quỷ nhân tộc.
Không. Dù cho là bảo vật của bất cứ quốc gia nào, ngai vàng của đế quốc này, cơ thể ta, những tên bạn thân nhất của ta, ta sẽ trao tất cả cho ngươi… Nếu với thế ta có thể hạ lũ kẻ thù của mẫu hậu. Những ả phụ nữ tội nghiệp kia, tin tưởng cho đết giờ phút cuối cùng, kêu lên những lời cầu nguyện ngớ ngẩn rồi bị lờ đi bởi mụ Nữ Thần.
Tomoki, đúng thế, Tomoki Iwahashi. Vui sướng sao. Ngươi sẽ khắc ghi tên của mình vào trong lịch sử với tư cách của một anh hùng. Và rồi sau đó, khiến ta vui sướng đi, nhuộm màu chiến trận với máu của lũ quỷ nhân đi.
Hỡi Nữ Thần, kẻ thấy thích thì chơi đùa với chúng ta . Món đồ chơi mà ngươi đã ban cho bọn ta. Ta sẽ cho ngươi thấy cách chúng ta sử dụng nó một cách tốt nhất
Với dòng máu đế vương đang chảy trong huyết quản này, nhất định.
CHƯƠNG 32 : BÁO CÁO CỦA THƯ KÝ EMA
Tomoe vẫn chưa liên lạc với tôi.
Tối qua hẳn tôi uống quá nhiều nên tôi vẫn chưa thể liên lạc với cô được. Nhưng việc cô ấy không có động thái gì, khiến tôi hơi lo lắng.
Việc tôi yêu cầu cô ta đi ‘điều tra’ nói ra khiến cô hạnh phúc đấy. Tuy nhiên, từ ngọn lửa nhiệt huyết tỏa ra ấy, tôi còn cảm thấy thứ gì đó khác nữa.
“Dù sao, mấy tòa nhà xây nhanh kinh”
Tôi tự nói với bản thân, một nửa vì ngưỡng mộ, một nửa vì sốc.
Dù rằng tôi mới có nguyên vật liệu từ 3 tuần trước.
Ở toàn bộ vùng đất kia, nhà của tôi đã đang được xây rồi.
Từ cách những phần như cột nhà và tường được lắp ráp chỗ này chỗ kia, có thể nói mọi chuyện đang diễn ra suôn sẻ.
Vấn đề là, nó to tổ chảng. Không phải bọn họ đang xây lên một kích thước khủng bố đó à? Tôi từng định muốn nó là một tòa nhà trông giống mấy cái tôi thấy ở Tsige, nhưng cái thứ đang được xây kia kìa, thật sự đó, ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.
Thứ họ đang xây ngay trước mặt tôi đây nhìn như trụ sở của chính phủ vậy. Đúng như tôi nghĩ, nó không phải là một tòa nhà nhiều tầng, nhưng cũng khá lớn.
Tôi muốn bạn nghĩ theo chiều hướng đó.
Nói chung, dân số ở đây xấp xỉ khoảng vài trăm người.
Nghĩ đến số lượng người đang được sử dụng để xây nên nơi này cũng như khối lượng công việc chân tay, chẳng thể nào tôi có thể cười được.
“Đúng vậy, việc này dù sao cũng được ưu tiên hàng đầu!”
Ema-san đang đi theo Mio và tôi. Tôi không biết liệu có phải quý cô tộc Orc cao nguyên sở hữu kỹ năng giao tiếp tốt hay do cô ấy thích ứng nhanh, nhưng ở đây, cô là người đang di chuyển bận rộn giữa nhiều tộc với nhau.
Tôi sẽ thấy yên lòng hơn nếu như họ cứ tạm để cái nơi đang xây giở dang này ở đấy và tập trung vào việc ổn định cuộc sống của mọi người nơi đây.
“Ema-san, cô có thể bỏ qua nhà của tôi và để sau, giờ nên để mấy anh Dwarf-san, Lizard-san, và Arke-san cũng những tộc khác chú tâm vào các công việc cần kíp trước.”
“Tôi cũng đang đề nghị phương án đó. Chúng ta vẫn chưa quyết định nơi xây dựng thành phố chính, nên công việc duy nhất mà mọi người cùng có thể làm được là đây-desu yo”
Cô ấy giải thích với tôi trong khi nở một nụ cười. Tôi có thể trông thấy sự tức giận trong nụ cười đó nhưng hẳn chỉ là sự tưởng tượng của tôi thôi. Dù sao tôi vẫn chưa làm điều gì mà chọc tức ai.
“Khi việc này xong xuôi, waka-sama sẽ có một nơi để ở và mọi người có thể sử dụng nó như một địa điểm gặp mặt tạm thời nên lo lắng là không cần thiết.”
Ra thế. Nếu vậy thì được. Tôi sẽ vui mừng để họ xây dựng tòa nhà.
Cô ấy thực sự là một người giỏi giang mà. Chuyện liên quan đến Asora, tôi nên hỏi Ema-san thay vì Tomoe. Thật chứ.
“Vậy à, tôi hoan nghênh tất cả mọi người tận dụng nó theo ý muốn được chứ? Gặp mặt hay triệu tập hay bất cứ thứ gì. Tiện thể, Tomoe đang?”
“Tomoe-sama nói rằng ngài ấy sẽ điều tra về thực vật và tình trạng hiện tại của Asora và ngài ấy cũng đã đi vắng một vài ngày rồi. Cũng có một số chuyện tôi thấy lo ngại nên ngài ấy hiện cũng đang điều tra về chúng.”
Có hơi lịch sự, Ema-san nói với tôi về những hoạt động của Tomoe.
“Những thứ cô thấy lo ngại hử. Ema, cô…”
“Waka-sama!”
“Vâng?!”
Đột nhiên gọi tôi như thế, tôi vô thức trả lời ‘vâng’. Lối sống ở thế giới trước vẫn còn hiện hữu trong tôi. Tôi vẫn nhớ rõ rành rành nhữngc lúc Sensei gọi tôi như vậy.
“Làm ơn dừng việc dùng kính ngữ khi nói chuyện với mọi người đi. Kể cả nếu anh có ép bản thân đi nữa, làm ơn nói chuyện với mọi người theo cách bình thường.”
Thì, tôi là loại người hay dùng kính ngữ mà… Ép bản thân nói chuyện bình thường, không hiểu sao tôi không hiểu lắm ý nghĩa của nó là gì.
Muu. Chẳng lẽ bởi vì việc mấy người này sống trong thế giới mà một trong những tùy tùng của tôi tạo ra, nên tôi trở thành cá thể trên cả người đó?
So với loài người, sự quan trọng của vị trí đối với mamono còn lớn hơn nhiều?
“Từ giờ tôi sẽ cẩn thậ- Tôi sẽ cố hết sức”
Cứ để thời gian làm việc của nó đi, dần rồi cũng quen. Tôi cũng đâu thể thay đổi ngay lập tức chỉ với một cú bật công tắc.
“Đúng rồi, Ema-san. Cô nói có mấy chuyện mình lo ngại, tôi muốn nghe chi tiết thêm. Đồng thời, một bản báo cáo về những ngày vừa qua, làm ngắn gọn thôi nhé”
Hẳn bởi vì tôi đổi cách nói chuyện của mình, cô ấy trông vui vẻ hơn một chút. Có vẻ như tâm trạng của Ema-san đã tốt hơn.
Cũng giống như vừa nãy, cô báo cáo với tôi như một thư ký.
“Vậy thì, tôi sẽ bắt đầu bằng việc báo cáo những sự kiện xảy ra cho đến thời điểm hiện tai. Đầu tiên, về môi trường sống, không có tộc nào gặp khó khăn liên quan đến việc này. Nhờ phép dịch chuyển của Tomoe-sama mà mọi người có nhà ở nên những vấn đề gây lo lắng giống như đổ sụp hay xiêu vẹo, hiện giờ vẫn chưa có trường hợp nào như tương tự. Về nơi sống, không có vấn đề nào thực sự đáng bàn và mọi người cũng đã hoàn thành việc phân chia đất đai”
Phép dịch chuyển của Tomoe hử. Việc đó đúng thực thuận tiện. Khi mà tôi vốn không có nhà, tôi phải sống trong lều nhưng các tộc sau đến đây với toàn bộ nơi cư trú của bọn họ nên không có khó khăn gì với nơi để ở và cái để mặc. Trong khi di cư, chúng tôi có bảo họ lấy đồ đạc của mình ra nhưng đó là với trường hợp nơi đó bị sụp đổ.
“Những người Arke nói họ sẽ tự lo liệu nơi cư trú của mình ở trong khu rừng và các dãy núi. Chúng tôi và tộc Lizard đều đang giúp đỡ nên không có vấn đề gì. Bọn họ có thể xem xét từ chỗ đó vànhìn ra mọi hướng nên họ đang giúp việc kiểm tra phạm vi nơi này.”
“Đúng thế, em nhận báo cáo từ lũ nhóc đấy rồi. Bọn chúng hiện đang sắp xếp những loài động thực vật mà mình tìm thấy-desu wa.”
Mio nói thêm. Mấy người Arke đó là họ hàng của Mio, đúng hơn, một mối quan hệ kiểu cha mẹ. Trông như mấy bản báo cáo đến tay Mio trước.
“Nếu nói về sức mạnh của một cá thể, bọn họ là những người mạnh nhất nên để họ làm việc quan sát môi trường xung quanh thật đáng tin cậy. Chúng ta nên cám ơn họ sau đúng không Mio?”
“Thật là những lời hào phóng, cám ơn anh rất nhiều waka-sama. Bọn nhóc đó sẽ rất vui cho xem-desu wa.”
“Bọn họ thực sự có ích. Vùng địa hình đó xuất hiện sau khi Mio-sama đến, nhưng hiện chưa có vấn đề gì trong quá trình khảo sát. Khoảng cách tới cánh rừng phía xa khá lớn nên hiện tại vẫn chưa có cuộc khảo sát nào. Và đối với môi trường sống, phần lớn những thứ nơi đây đều trùng khớp với thông tin chúng tôi nhận được từ Tomoe-sama và Waka-sama. Giờ những việc trên đang được mọi người thực hiện nhưng tôi đang có ý định để việc đó sau khi hoàn thành ngôi nhà. Liệu có được không?”
“Tất nhiên, tôi không bận tâm đâu. Còn người lùn thì sao?”
“Phần lớn bọn họ đang cư ngụ tại làng của các tộc khác nhau và đang sửa chữa hay rèn công cụ. Một phần thợ rèn tay nghề cao đang hy sinh giờ ngủ của bản thân để có thể tạo ra các trang bị và đồ dùng mà Waka-sama, Tomoe-sama và Mio-sama sẽ sử dụng”
Vậy à, họ đúng là có nói gì đó về việc dâng vật phẩm cho tôi. Tôi từng nhận mấy mũi tên nên tôi cứ tưởng họ nói đến thứ đó, nhưng trông như không phải như vậy. Thế có nghĩa chiếc quạt sắt và bộ Kimono của Mio cũng chỉ là dùng tạm?
“Cuối cùng, về tộc Mist Lizard, họ đang trông giữ các khu dân cư khác nhau và khai khẩn những những địa điểm được ưu tiên làm đất canh tác cũng như nguyên vật liệu. Họ cũng đang đảm nhận việc cung cấp thực phẩm. Mọi người đang thay nhau luân chuyển công việc nên tiến trình hiện cực kì tốt. ”
Hoho~ họ không chỉ đơn thuần là lực lượng vũ trang mà thậm chí có thể đi khai hoang và thu thập nguyên vật liệu hử. ‘Một quan chức dân sự phục vụ tốt’ hay đại khái thế. Tuy nhiên, đã đến giai đoạn mà mọi người nghĩ đến đất nông nhiệp rồi hử. Đâu như tôi thấy công việc đang có đang hơi quá dàn trải đâu. Nhưng…
Đối nghịch với con người, những người này có tài năng trong một lĩnh vực nhất định, trên đó, họ đang sử dụng đúng người đúng việc nên không ngạc nhiên khi mọi việc đang tiến triển tốt. Tuy vậy, phân chia công việc quá nhiều như thế, trông như với tình hình hiện tại nếu tiếp tục thì việc thiếu người sẽ xảy ra thôi.
Từ những gì tôi nghe được từ bản báo cáo, tôi chỉ muốn bảo bọn họ bỏ dở việc xây dựng nhà mình và tập trung vào những việc khác. Đồng thời, có một việc chưa có nói đến.
“Có vẻ như nguồn nhân lực đang thiếu”
Tôi hỏi không ngần ngự. Cũng chẳng ích gì nếu mọi người tự ép bản thân mình quá sức.
“Anh nói đúng, đó là một vấn đề tôi định sẽ báo cáo sau. Phạm vi công việc vẫn nhỏ nên số lượng không phải là vấn đề, thay vào đó lại là chất lượng.”
Oh? Đối với những việc như quy hoạch vùng đất mới hay khai khẩn, cảm giác họ mang lại cho tôi còn hơn cả tốt, nhưng liệu mọi việc có đúng như vậy?
Trong việc khảo sát nữa, tôi cũng nghĩ số lượng chính là sức mạnh.
“Nói về khai hoang hay quy hoạch đất đai, tôi lại nghĩ số lượng quan trọng hơn?”
“Nếu đơn giản chỉ là triển khai thì đúng là như vậy. Nhưng hiện giờ mọi người đang trong quá trình thử nghiệm nên việc ổn định khu vực sinh sống được đặt lên hàng đầu. Hiện tại, thứ quan trọng nhất là thu nhận các tài năng có thể nắm và hiểu được những thông tin đã được thu thập.”
“Ý cô là?”
“Những thông tin của Wsaka-sama được viết bởi một ngôn ngữ không ai hiểu, nên đôi lúc mọi người có nhờ Tomoe-sama trong khi triển khai công việc nhưng đây quả là một tiên trình gian nan. Khi mà vài ngày trở lại đây Tomoe-sama không có ở đây nên đã có rất nhiều báo cáo từ nhiều tộc nói rằng ‘gì thế này?’ đang bị chất đống mà không thể giải quyết được~”
‘Tôi chỉ biết có một ít nên…’ là điều Ema-san nói rồi nhìn vào tôi. Tôi hiểu ý nghĩa ánh nhìn của cô. Sự trông đợi. ‘Nếu anh có thể ở đây thì làm từ điển đi’. Hẳn đó là điều cô ấy đang muốn nói.
Tomoe, cô bỏ trốn giữa chừng đó hả?!
Vậy à, tôi quên mất. Tôi có thể giao tiếp nhưng bản thân thứ ngôn ngữ đó vẫn là tiếng Nhật. Trong ký ức của tôi tất cả đều được nói bằng tiếng Nhật nên tôi cũng viết theo cách đó luôn. Mà, với tộc Orc và Lizard, hiển nhiên là họ sẽ không thể nào tiếp tục công việc nếu nhìn thứ đó.
Đúng hơn, Tomoe, người có thể hiểu được, ấn tượng thật đấy. Đúng là con người ta học nhanh hơn khi đó là thứ mà họ thích… Drama lịch sử, đáng sợ quá. Không lẽ chính ngươi đã dạy tiếng Nhật cho Tomoe trong khoảng thời gian ngắn như thế?
Nhưng đâu phải như Tomoe hoàn thoàn hiểu hết được, và việc sự dụng cô ấy tương tự như một cái từ điển hiển nhiên rồi sẽ khiến cô ta nổ đầu thôi… Mà tôi đâu biết liệu có phải cô ấy nổ thật và trốn đi đâu.
“Vấn đề đọc hiểu chữ viết hử. Chắc chắn rồi, về khía cạnh đó, cho dù cô có bao nhiêu thông tin thì cũng không giúp ích gì. Nhưng kể cả tôi có nói vậy, tôi không thể lúc nào cũng ở đây được. Tôi sẽ xem xét chuyện này sau. Còn gì không?”
Giờ thì cứ trốn đi. Dù sao tôi cũng không thể dạy tiếng Nhật cả ngày được.
“Sau đó, là ‘các mùa’ mà waka-sama đã từng đề cập đến nhưng…”
“Ah, ‘đây là một nơi dễ sống như thể mùa xuân vậy’, là điều cô đang muốn nói đúng không?”
“… À thì, trông như gần đây nó có đang thay đổi liên tục. Đột nhiên thời tiết trở nên nóng hơn, hay bỗng dưng trời trở lạnh, tất nhiên, nó có nhẹ nhàng hơn nhiều so với thời gian còn ở vùng đất hoang nhưng khi mà thời tiết thay đổi mà không có sự báo trước, việc đó cũng gây nên một chút rắc rối. Tuần trước thậm chí trời còn đổ tuyết. Không lẽ mùa là thứ thay đổi hàng ngày?”
TUYẾT?!
Hiện giờ tiết trời trông như một mùa xuân bình thường đang sắp sửa vào hạ. Bầu trời quang đãng cùng làn gió nhè nhẹ thổi đến. Một nơi để sống có một không hai.
Nếu hôm nay như thế này mà ngày mai lại có tuyết, thì hẳn là rắc rối rồi. Chắc chắn phải có lý do nào cho việc này nên chúng tôi cần phải điều tra thôi. Có khi tôi nên tìm Tomoe và bảo cô ấy đảm nhận việc này. Không, không phải sẽ tốt hơn nếu tôi cũng để Mio giúp sao?
“Không phải, mùa là thứ diễn ra theo chu kì. Việc này khá lạ đây. Vẫn còn nhiều thứ mà chúng ta chưa hiểu tại Asora hử”
“Đúng vậy, đó là một điểm đang lo lắng, dù sao, đây là thứ mà Tomoe-sama từng càu nhàu nhưng…”
Nghe chẳng hay ho chút nào.
Gì thế? Cô ta có thôi thúc muốn nói cạo lông mày hay gì đó sao? Nếu cô ta mà không biết kìm hãm bản thân, tôi sẽ bắt cô ta phải tự cạo lông mày của mình.”
(note: chắc lại từ drama mà ra.)
“Trong 3 tuần đổ lại đây, có vẻ như Asora đã dừng mở rộng.”
… Eh?
Đó là một câu hỏi khá nghiêm túc đấy. Cô có hơi khiến tôi ngạc nhiên đó.
(note: Do tông giọng của Ema nên giống một câu hỏi?)
Tomoe có lần từng nói với tôi việc mở rộng của Asora vẫn đang tiếp diễn và cô ta không thể chỉ rõ điểm kết thúc được.
Đó là lý do vì sao tôi đã ra lệnh cho Tomoe điều tra sự mở rộng trong khi cô hoạt động riêng lẻ.
Cô đang nói ngay nghi tôi ra lệnh việc trên, nó dừng lại?
Không lẽ hành động tôi làm trước đây và hành động tôi đang làm đây này, ảnh hưởng đến việc mở rộng?
Tôi không hiểu. Tôi muốn nghĩ hiện Tomoe đang điều tra về việc đó.
“Theo như cô nói thì nó đã dừng lại. Nơi này rộng đến nỗi nó khiến tôi không an lòng nên có khi đây lại là một việc tốt nhưng…”
“Mọi việc sẽ tốt hơn nếu như Tomoe-sama biết gì đó về việc này.”
Tomoe đồ tinh quái, tự dưng cô lại biến đi đâu mất. Không thể ngờ cô lại không một lần liên lạc với những người ở đây. Lát nữa tôi sẽ bắt triệu hồi cô về.
“Tôi sẽ để nó trong tình trạng ‘xác nhận sau’. Tôi có yêu cầu Tomoe làm một việc khác, nhưng tiến triển công việc ra sao rồi?”
Đây là việc khá quan trọng đối với tôi. Liên quan đến việc đối xử với những người tại Asora sau chuyện này và cũng vì tránh sự nghi ngờ mà sau này sẽ nhắm đến tôi.”
“Vâng. Tuy tôi cũng không hiểu ý nghĩa việc này lắm nhưng mọi việc đang tiên triển một cách trôi chảy. Hiện giờ, để họ đi quanh quẩn đây đó là không thể nên chúng tôi đang sử dụng họ như đối tác để luyện tập ngôn ngữ rồi đưa họ trở về.”
Fumu, xem như mọi chuyện tiến triển khá tốt. Vấn đề mà trông như gây ra nhiều rắc rối nhất, cảm tưởng như tôi đã được giải thoát khỏi một gánh nặng.
“Cô có để họ mang theo vài món đồ không?”
“Có, như anh nói. Tập trung vào thức ăn và những thứ họ gọi nguyên vật liệu, thức ăn sẽ đến được những thị trấn, chúng ta đang chuyển cho họ những thứ đó với cớ muốn họ dạy ngôn ngữ thông thường. Nhưng waka-sama, anh đang muốn đạt được điều gì vậy?”
Vậy Ema-san vẫn chưa hiểu hử. Tomoe cái kẻ thường xuyên qua lại giữa Asora và thế giới bên ngoài lại có thể hiểu một cách đáng ngạc nhiên, nhưng với Ema-san chỉ ở nơi đây thì hẳn khó mà hiểu được.
“Trong tương lai, đến khi chúng ta có ý định lấy những thứ được sản suất và có tại nơi đây ra bên ngoài, đi trước một trước là việc hết sức quan trọng. Việc tôi là người duy nhất rao bán sẽ gây ra những sự tò mò và bàn cãi không cần thiết.”
Đúng thế, chúng tôi tóm vài mạo hiểm giả nào đó và cho họ thấy mình không có ý xấu, đưa cho họ vật phẩm rồi trả họ về.
Những mạo hiểm giả quay trở về sau đó sẽ bắt đầu lan truyền tin đồn vè một vùng đất mamono với những thứ bí ẩn.
Điều này sẽ trở thành tin tức phổ biến với các thương nhân, đến mức họ sẽ coi các mạo hiểm giả như những mục tiêu đem đến món hời, những mặt hàng từ Asora sẽ được lưu thông với một tốc độ hợp lý.
Nếu tôi tạo ra một vòng tuần hoàn, để các tộc thay phiên nhau đảm nhận việc này và khiến họ lan truyền tin đồn ra các thị trấn khác nhau thì ngon ăn.
Những thứ tôi đang trao cho họ là những vật trông như không tồn tại ở thế giới này, nên ít nhất, hiện tại hãy sắp xếp số lượng như thế này không về sau nó lại trở nên rắc rối.
Dù sao, giải quyết vấn đề trước khi nó xảy ra, cuối cùng, là phương pháp dễ chịu nhất.
“Ema-san và tộc Orc cao nguyên cũng như tộc Lizardman và người lùn, đây là những tộc đang thay phiên nhau đúng không?”
“Không, những người Arke cũng tham gia. Dù sao họ cũng là những người nắm được ngôn ngữ thông thường nhiều nhất.”
Mấy người nửa nhện đó, khả năng của họ cao đấy. Đúng như mong đợi từ mấy nhân vật cỡ Boss.
“Vậy những vật phẩm được tuôn ra sẽ là thực phẩm, tộc Mist Lizard là vật phẩm trang sức, người lùn là đồ chế tác, và với các Arke là những loại thuốc họ đã sản xuất. Mọi chuyện như thế đúng không?”
Tôi vẫn chưa thể hiểu ma pháp trị liệu của tộc Arke và các sản phẩm vàng giả kim của họ, tôi phải hỏi Mio việc này.
Với những vật phẩm của tộc người lùn thì chắc sẽ không có gì phải lo lắng. Mấy ông thợ thủ công cứng đầu đó sẽ không đưa vật phẩm của mình cho ai đó mà không phù hợp với năng lực của họ.
Mà, thợ thủ công là những người rắc rối nếu nói đến khía cạnh đấy mà.
“Anh nói đúng, hiện giờ kiến thức của chúng ta về ma thuật có hơi nghèo nàn. Mặc dù tôi nói như vậy, thứ duy nhất mà các tộc đang sử dụng đều là những phép được dùng trong cuộc sống hàng ngày.”
Từ góc nhìn của Ema-san, hyuman không phải là chủng loại ngang hàng. Họ thỉnh thoảng có đến đây, hơn nữa, họ không có mạnh đến vậy, hẳn là cô ấy nhìn thấy như vậy. Bởi vì đến khi những người ấy đến được địa điểm này, gần như họ đã kiệt sức.
Nhiệm vụ tiêu diệt với mục tiêu là độc một Orc cao nguyên đã là hạng A nên bọn họ chắc chắn cũng khá mạnh. Tất nhiên, những kẻ xuất hiện xung quanh họ thông thường liên quan đến dạng chiến binh nên nó cũng ảnh hưởng đến thứ hạng.
Thực tế, Ema-san gần như đã bị giết bởi một Liz. Nếu nói về sức mạnh bẩm sinh thì bọn họ có lẽ ở mức B-.
“Thế là đủ tốt rồi. Bản thân việc đưa những thứ ở đây ra ngoài đều có ý nghĩa cả. Khi phạm vi khu vực được mở rộng, chúng ta cứ nên từ từ nâng cao chất lượng của sản phẩm thôi. Tôi đặt niềm tin vào mọi người trong chuyện này.”
Việc này sẽ được Tomoe trông coi, cứ dẫn mạo hiểm giả đến nơi ‘thiên đường’ này như đã dự định đi.
Sau đó là… ngôn ngữ hử.
Dạy tiếng Nhật thì khó lắm. Nếu vậy, tôi có nên tạo ra một chương trình TV làm tư liệu học tập với phụ đề là ngôn ngữ thông thường không nhỉ?
Tuy nhiên… cho dù Tomoe thích drama lịch sử đến mức nào, việc học của cô ta là quá nhanh. Có bý quyết nào sao?
“Tôi hiểu. Mọi người sẽ tiếp tục trong khi nghe theo chỉ thị của Tomoe-sama. Vậy thì, tôi đã báo cáo xong rồi.”
“Vâng, cứ làm như thế đi. Từ nãy đến giờ cũng có nhiều người đi qua chỗ này rồi, nhưng không phải hiện đang là giờ làm việc sao? Tôi có Mio rồi nên cô cứ đi giám sát mọi người đi.”
Bởi vì nếu mọi người trông thấy tôi là người cô ấy đang nói chuyện cùng, không thể nào họ lại có thể xen vào được.
Có vẻ mọi chuyện đúng như tôi nghĩ, nói lời tạm biệt, Ema-san rời đi nhanh chóng. Chà, thật là một người bận rộn ha. Cô ấy thực sự giúp tôi rất nhiều đấy.
“Này, Mio. Cô có hiểu tiếng Nhật không?
“Tiếng Nhật? Em chưa từng nghe qua bao giờ. Em nghĩ có khi mình không hiểu đâu.”
“Đúng rồi. Dù sao đó cũng là ngôn từ quê hương tôi.”
“Thể thì em hiểu đó. Nếu là trò chuyện thôi thì không sao.”
Cô ấy nói một cách trôi chảy. Như là lẽ tự nhiên ấy!
“Eh!?”
“Bởi vì chúng ta đã lập giao kèo. Dù sao cũng thật tệ nếu bọn em không thể nói ý nghĩ của mình với waka-sama. Trong trường hợp của bản kèo cai trị và nô lệ thì nó được thực hiện để đối tượng có thể hiểu ngôn ngữ của chủ nhân. Với bản giao kèo thỏa thuận, ngay khi được thực hiện thì hai bên có thể hiểu ngôn ngữ của nhau.”
Thế thì tại sao! Đúng hơn, Tomoe, nói cho tôi biết mấy thứ này đi chứ!
Vậy thì hôm nay tôi nên chia tay Mio tại đây. Như thế này, công việc hẳn cũng ổn thôi. Tôi sẽ đến nơi ở của mấy người Arke và…
“Waka-sama~~~!!!”
Uo?! Gì nữa đây?!
Cái giọng nói hùng hổ này!
O, Oh. Một ông già với bộ râu tráng lệ đang chạy đến, để lại đằng sau là đám bụi mù. Ông ta cao khoảng 150 nên hình ảnh đấy trông chẳng khác gì một quả đạn thần công cả.
Vậy đấy, ở Asora thậm chí flag cũng đầy rẫy ra đó.
“Không phải đây là Elder-san sao. Thật lòng xin lỗi vì Tomoe đòi hỏi quá nhiều ở mọi người.”
“Ara, tên người lùn kia. Cái thứ quạt sắt này, ta khá thích đó. Đây là đồ tốt đấy.”
Không ngờ Mio lại thể hiện lòng cảm kích của mình. Umu, cô ấy đang dần trưởng thành đây, cái cô quái vật đói khát này.
“Không không, có thể dâng trang bị cho những người tuyệt vời như vậy, với bọn tôi thật là một niềm vui sướng lớn lao. Thật khó xử cho tôi khi ngài cảm ơn chỉ vì việc đó. Quan trọng hơn, cuối cùng hôm nay ngài cũng đến. Tôi cần ngài đi cùng tôi một lúc.”
“Eh, đợi chút, tôi lại đang có ý định đến chỗ Arke-san rồi.”
“Xin hãy để việc đó sau! Vấn đề hiện rất khẩn cấp. Hơn nữa, nếu chúng tôi không thể đo một cách chích xác sức mạnh của hai người, việc chế tác trang bị sẽ không thể nào tiến triển được.”
Tomoe sẽ hào hứng hơn với việc này và cô ta lại hay yêu cầu nên việc chế tác không gặp khó khăn gì, nhưng Mio và tôi thì chưa từng đến xưởng chế tác bao giừ. Chúng tôi ít ra nên đến một lần hử.
“Ông nói cũng đúng. Mio, đầu tiên hãy đến chỗ người lùn trước.”
“Vâng, mấy đứa nhóc đó có nhiều chuyện muốn hỏi về mấy thứ gần đây chúng mới tìm được nên em sẽ bảo chúng tập hợp lại.”
Đúng vậy, mấy người Arke đang sống tách biệt hử. Dù sao bốn người bọn từng lang thang ở những nơi khác nhau, và có mấy việc tôi muốn làm ở Tsige nên, tôi không thể ở lại đây mãi được.”
Họ có vẻ như là những người có trí tuệ nên tôi nóng lòng được gặp mặt.
Giờ, đến xưởng của người lùn thôi.
CHƯƠNG 33 : THÔNG BÁO GẶP MẶT CỦA NGƯỜI LÙN.
“Loại”
Giọng nói tàn nhẫn của tôi vang vọng trong công xưởng.
Ngay trước mắt tôi đây là một bộ full plate hào nhoáng đủ màu sặc sỡ, được trang trí như thể nó được tạo ra cho cái bảo tàng nào đó vậy.
Ai mà mặc thứ đó chứ hả!
Mà, nó vừa khít khi mặc vào và cũng không nặng lắm, nhưng với tư cách là một thương nhân, tôi không thể mặc thứ này được!
Tuy nhiên, cũng có rất nhiều trang bị được xếp ra. Gọn gàng. Tôi có cảm giác cứ như mình đang ở trong một ‘tiệm may đo cao’ cấp ấy.
(note: haute couture)
Elder-san vỗ vai người tạo ra bộ đồ trong khi tiếp tục với người tiếp theo.
Xem nào~ nếu tôi phải chọn từ mấy bộ đồ này thì…
Tôi bỏ qua bộ giáp toàn thân, bỏ qua bộ giáp da luôn. Fu~mu, ở đây không có thứ gì giống như áo khoác mặc hàng ngày sao? Tệ nhất tôi sẽ phải kết hợp giáp da cùng với giáp nhẹ.
Nhìn tôi quan sát rồi bước qua mà không dừng lại tác động đến những người lùn, vì trông họ cứ như đổ gục đến nơi.
Mà, tôi tự hỏi thứ trông giống như bộ đồ linh mục rộng rãi này có được không. Trông có vẻ dễ chịu. Lý tưởng sẽ là trang phục kiểu Taisho, quần áo học sinh, nhưng không đời nào thứ đó lại xuất hiện ở đây cả.
Oh.
Tôi dừng cánh tay đang định vươn ra với lấy món đồ.
Phía sau hai bộ nữa.
Một bộ gì đó trông giống như áo choàng cùng với quần dài có thể tìm thấy ở thế giới của tôi.
Bị lạc lõng trong khi lẫn với đống giáp kim loại, là một tấm áo choàng màu chàm với phần vải lót đỏ sẫm nổi bật trông phù hợp. Tôi thực sự muốn biết mục đích của nó là gì.
“Đây là?”
“Thứ đó… ngài thấy hứng thú sao?”
Elder-san có vẻ như đang suy xét điều gì. Nếu ông hỏi liệu tôi có thích không, thì có đấy, tôi có thích đấy.
Trước mặt tôi là một chiếc choàng, thứ thông thường chỉ mặc vào mùa đông. Nhưng bộ đồ dài đâu đó đến phần đùi và được may sao cho không cản trở việc cử động. Tuy trông dày nhưng nó lại mỏng một cách không ngờ, có khi việc di chuyển lại dễ dàng hơn tôi nghĩ.
Hơn nữa, chiếc áo đi cùng bộ với quần dài. Phần đó thực sự khiến tôi thấy thích. Mấy người bảo cái này cũng có tác dụng như một bộ giáp toàn thân đó hả?
“Um, nó trông giống với những bộ đồ tại quê nhà tôi. Đó là lý do tôi thấy tò mò.”
“Đây là, khi Waka-sama yêu cầu chế tạo chiếc nhẫn Draupnir một cách nhanh chóng. Thứ này là một tạo vật được tạo ra khi đứng cùng chiếc nhẫn đó.”
Đúng như mong đợi từ elder. Ông ấy biết lai lịch của từng vật thể một đang được bày xếp tại nơi này. Elder trao đổi ánh nhìn với ai đó và một người lùn với ánh mắt khó gần bước ra.
Tôi không biết ông ta bao nhiêu tuổi nhưng ông trông trẻ hơn so với elder. Trên nữa, độ tuổi trên gương mặt thực sự khiến ông trông giống một người thợ thủ công. Mà có khi chỉ có mình tôi nghĩ vậy.
Tuy nhiên, ngay cả người này nữa hả. Tất cả người lùn ở đây đều có bọng mắt thâm quầng lên. Mấy người không ngủ đó hả~?
“Waka-san, ngài thấy hứng thú với món đồ tôi tạo ra sao? Một người từng yêu cầu một cái nhẫn như thế, đúng là, độc nhất hử”
Waka-san, ông ấy nói như thế đấy. Đây là lần đầu tiên ai đó gọi tôi như vậy. Thật đáng sợ nếu mai sau họ còn gọi tôi là Waka-rin hay Waka-chi. Cần cảnh báo mọi người về chuyện này.
“Có rất nhiều thứ được trưng bày ở đây, không chọn một bộ giáp toàn thân có được không?”
“Tất nhiên. Tấn công vật lý, ma pháp, khả năng phòng thủ của tôi đều cao. Khi ở trạng thái bình thường, nếu nói về tấn công vật lý, tôi đặc biệt có thể kháng chịu va chạm rất tốt, với ma pháp, tôi có khả năng phòng ngự cao với thuộc tính gió và lửa.”
‘Waka-san dù sao cũng chuyên về thuộc tính nước và bóng tối’ là điều ông ấy thêm vào lời giải thích.
Nếu tôi mạnh về thuộc tính nước và bóng tối, không lẽ điều đó khiến gió và lửa yếu đi? Chắc đó không phải lý do đâu.
Tuy nhiên, thứ này được tạo ra khi xem xét đến chiếc nhẫn là điều tôi không thể liên kết lại với nhau. Còn có điều gì khác sao?
“Trong giao chiến, tùy thuộc vào tình hình mà thứ này có thể được sử dụng theo hai cách khác nhau. Có thể nói đây là mội vật phẩm vạn năng-ja.”
Làm ơn đừng có nói đó là chức năng biến hình. Tôi không có muốn biến hình đâu.
“Vạn năng, thật ngạc nhiên khi ông có thể làm một thứ như thế.”
“Như một trang bị, hãy nhớ lấy điều đó.”
Thấy không? Đây này. Có một vấn đề. Nếu đây mà thuộc kiểu ‘Không thể cởi ra được’ thì miễn. Thậm chí ma pháp vạn năng sơ cấp còn lên đến được ma pháp cấp trung, cái từ ‘Vạn năng’ nghe nặng nề quá. Thực tế, nó có khi còn trở thành ‘biết tất cả nhưng chả giỏi cái gì’.
“Đây, hãy nhìn vào phần cánh tay áo này.”
Đây là… xích ‘chuột’? Tại phần trông giống như túi được may vào, tôi có thể thấy 5 sợi xích lộ ra.
(note: thực ra là ‘thin chain’ =))
“Thứ này sẽ cho thấy tác dụng khi được kết nối với Draupnir.”
Vậy nói tóm lại là nó sử dụng ma lực của chiếc nhẫn.
“Tóm lại, chức năng mà ông đề cập tới được kích hoạt bằng cách sử dụng ma lực chứa trong chiếc nhẫn.”
“Sắc bén đấy, chính xác là như vậy-ja yo.”
Ra là tôi có trang bị ‘Ăn MP theo lượt’.
“Ngài thấy đấy, mức tiêu thụ lớn hơn cả Draupnir, khiến nó trở thành trang bị nghiêng về hiệu năng hơn mà lờ đi người sử dụng.”
Nghĩa là ngay cả Draupnir cũng không thể cấp đủ cho lượng tiêu thụ đó, với tôi, đứa có lượng ma lực vượt trội thì đây là điều đáng vui nhưng… người lùn-san đang mang vẻ mặt như thể muốn nói ‘tôi làm thứ này cho ngài’.
Trông như gần đây ma lực của tôi vẫn chưa tăng lên, chỉ là với lượng ma lực mà tôi có quá nhiều này. Tôi muốn làm gì đó với nó.
“Hmph! Vậy thì, nếu tôi mặc mà không kết nối với chiếc nhẫn này, chuyện gì sẽ xảy ra?”
“Nó sẽ trực tiếp hút ma lực của ngài. Chiếc nhẫn, thứ hoạt động như một cái van giờ sẽ không còn nên gã này sẽ được cấp ma lực cho đến khi nó thỏa mãn mới thôi. Đến mức nó sẽ ngay lập tức giết chết một người bình thường.”
“Quần áo gì nguy hiểm quá-desu wa ne.”
Mio đã quay trở lại từ lúc nào. Cô ấy đã xong việc lấy kích thước và lựa chọn thiết kế của trang bị rồi sao?
“Mio, cô xong rồi sao?”
“Vâng, kết quả là giữ nguyên cái thiết phiến như hiện tại và làm thêm mấy thứ khác với nó. Còn về quần áo, em vốn đã thích kimono rồi nên liên quan đến khả năng của bộ đồ, bọn em sẽ cần bàn bạc một lúc-desu.”
“Heh~ quyết định nhanh thật đó. Mà, tôi cũng đang định chọn lấy cái này. Dùng tạm thôi.”
Nói vậy, tôi giữ chiếc áo choàng cùng quần dài trong tay.
Quần hơi khó mặc, nhưng dù sao nó cũng được sử dụng như một trang bị, những thứ này là đồ mặc thử. Tôi không bận tâm lắm. Và với áo choàng. Tôi muốn xem khả năng của nó khi không được kết nối với chiếc nhẫn.
“Waka-san, nếu ngài không kết nói với chiếc nhẫn trước thì không được!”
Trước, ông lại nói thế đấy. Làm sao tôi có thể nối dây xích lòi ra từ tay áo với nhẫn trước hả? Vui tính đấy!
“Không sao đâu.”
Fumu, chắc chắn nó đang hấp thụ rồi. Nhưng ở mức độ mà tôi phải tập trung để có thể nhận ra. Việc người thường chết tức khắc hẳn do phóng đại rồi. Như thế này, nó sẽ trở thành giầy bảo hộ, mà thực ra không có, cùng với áo bảo hộ, tăng thêm khả năng phòng ngự trước lửa và gió.
Hay đấy.
“Kh-không có vấn đề gì sao?”
“Uh, không sao hết. Vậy, với tính năng thứ hai thì sao?
Màu đỏ của lớp lót có ý nghĩa gì sao? Nó mang một màu đỏ chói nên cũng hơi khó mặc nhưng cũng không phải không thể được. Tôi nghĩ nó tốt hơn chán so với màu vàng kim hay bạc.
“Tôi nghĩ ngài cũng đã nhận ra mặt bên kia đã chuyển đỏ rồi đúng không?”
“Đúng vậy, tôi có thể thấy.”
“Hãy hình dung vị trí giữa hai bề mặt thay đổi cho nhau.”
Như này hả? Oh, OH~!
Phía bên ngoài trở thành đỏ rồi!
EーEーEー!
Trạng thái của nó có thể đổi ngược lại chỉ với việc hình dung! Thứ này quá đỉnh! Hay đấy!
“Trong trạng thái này, nó sẽ chuyển từ tập trung phòng thủ sang khả năng cơ động. Tính năng đặc biệt của nó là khả năng kháng cự với các đòn chém, với các nguyên tố thì sẽ là nước và gió, cùng với đó nguyên tố ánh sáng sẽ được tăng cường. Đồng thời, vì bộ đồ tập trung vào tốc độ, ngài sẽ di có thể di chuyển với tốc độ nhanh hơn bình thường. ……!”
Bằng cách nào ta~?
Tôi thử bất ngờ chạy nhẹ. Đích đến sẽ là cây đèn của công xưởng ngay tại lối vào.
Tuy mới chỉ hơi tăng tốc nhưng…
Ngay lập tức phía xung quanh trở nên chậm đi!
T-tuyệt vãi Không hiểu sao phản xạ của tôi thích nghi được với tình trạng hiện tại nhưng nếu tôi làm việc này ngay giữa thị trấn, không phải là họ sẽ nghĩ tôi đột nhiên biến mất sao?
Tôi không muốn gây ra quá nhiều gió, nên tôi sẽ cố hết sức nhẹ nhàng trở về vị trí trước của mình.
Vậy mà, ngay khi tôi trở lại, một luồng gió mạnh thổi tới.
“Thứ này thật quá tuyệt. Vừa tiện lợi lại mạnh mẽ. Tuy nhiên, nếu nó có khả năng chống chịu thì tốt.”
“Điêu-điều đó, tôi tự tin về điều đó! Dù gì khả năng phòng thủ cũng là yết tố cơ bản của mọi trang bị!”
“Ah, đó không phải là điều tôi đang nói tới. Là khả năng chống chịu với ma lực. Bởi vì, nhìn này, đây…”
Lúc đầu, chiếc áo choàng tiếp nhận ma lực bình thường nhưng sau một vài giây, nó bắt đầu rung giật và khi được 10 giây hay khoảng đó, bộ đồ bắt đầu bung rách. Một lần nữa tôi kiềm chế ma lực của mình.
3 chiếc nhẫn tôi đang đeo, đều mang một màu đỏ thẫm.
“Này, nó có hơi mỏng manh. Tập trung tăng khả năng của bộ đồ lên vài lần cũng không sao, việc nó có tiêu thụ lượng ma lực gấp mấy lần lúc vừa xong cũng được. Vậy nên hãy làm bộ đồ có thể chịu đựng được ma lực của tôi.
“Đến mức, như vậy. Đến mức hiện tượng bão hòa ma lực lại xảy ra.”
Nó hấp thụ lượng ma lực đến giới hạn của bản thân, hơn nữa, nó không hề ngừng hấp thụ và kết cục là tự phá hủy chính mình.
Có vẻ như món đồ đụng phải mức độ cao hơn cả mức mà nó được tạo ra.
Nhưng nếu chỉ có vậy thì không có vấn đề gì. Nói về ý tưởng vì không có gì không ổn. Các thợ thủ công chắc sẽ có thể liên tục cải thiện món đồ cho đến khi nó trở thành một sản phẩm hoàn thiện.
“Đối với trang bị, tôi muốn sử dụng sản phẩm đã được cải thiện từ cái ông ấy đã làm. Với cung và mũi tên, chúng đã xong chưa?”
“Đã hiểu. Cung đúng không? Chúng tôi đã nhận yêu cầu từ Tomoe-sama, với mức độ yêu cầu như vậy. Chúng tôi muốn ngài ít nhất, hãy thử một lần, ngài đi với bọn thôi được không?”
“Tôi hiểu.”
Sau đó, tôi yêu cầu một số thứ liên quan đến cung tên và đưa cho họ con dao và cây đoản kiếm thường sử dụng, rồi cùng Mio hướng đễ chỗ những người Arke.
Trông như những vật phẩm vũ khí khác tôi yêu cầu vẫn đang trong quá trình xử lý. Đúng là, vì nó không đến từ ‘thế giới này’?
Có rất nhiều loại cung có thể lấy làm hình mẫu. Tóm tắt lại, tôi miêu tả cây cung giống như cungphức hợp, tuy vậy có vô số loại gỗ đặc biệt có thể sử dụng làm vật liệu cho cung loại một vật liệu, ở vài khía cạnh, loại cung này có tính năng vượt trội hơn.
Nếu độ bền và sức mạnh giống nhau, thì tôi sẽ thấy thoải mái hơn với loại dễ sử dụng và chăm sóc. Yêu tố đầu tiên sẽ là cung được dùng để luyện tập, tiếp theo là nhắm đến mục đích giao chiến, hơn nữa, cũng có khả năng tôi sẽ sử dụng nó một cách thường xuyên.
Trong khi các Arke sắp xếp và phân chia những thứ đã thu thập và bày biện ra, tôi sắp xếp những suy nghĩ của mình và yêu cầu Mio giúp rồi trở về Tsige một mình.
Tiếp theo là công ty Rembrandt hử.
Ah, trước tiên tôi nên đến hội mạo hiểm rồi xin thứ lỗi với Toa-san và những người khác. Vì dù sao cũng tại sự biến mất của Tomoe mà việc đăng ký đã bị trì hoãn, trong trường hợp có chuyện xảy ra, tôi muốn bọn họ có mặt nên.
Dù vậy, để việc nhận nhiệm vụ cấp S của tôi được chấp nhận, cần thiết tôi phải đăng ký và cho họ thấy mình có vật phẩm cần thiết.
Nếu điều này bất khả thi, tôi sẽ phải cân nhắc đến việc để Toa-san và mọi người chấp nhận nó.
Hiu~ trời đã về chiều rồi hử. Thật là một ngày dài mà, thật chứ.
Ah.
Đúng rồi. Bỏ nhẫn ra trước khi nối với dây xích là được. Tối dạ quá mà.
CHƯƠNG 34 : GẶP GỠ VỚI THƯƠNG NHÂN GIÀU CÓ CỦA TSIGE.
Vậy là, sử dụng cái tên Raidou, một lần nữa tôi đăng ký tại hội mạo hiểm.
Cấp độ tôi đang mong chờ, đúng mà, vẫn 1. Thực sự chứ, có cái lý do nào cho chuyện này không hả?
Nếu bởi vì tôi không đến từ thế giới này, vậy thì hai dũng giả cũng level 1 chắc?
Mà, đó là dũng giả cơ mà, nên nếu tôi chậm rãi thu thập thông tin của bọn họ thì chắc tôi sẽ có thể xác nhận level của hai người thôi.
Dù gì người nổi tiếng cũng đâu có sự riêng tư, tôi thấy tội nghiêp hai người quá, dũng giả-sama.
Do đó, là một thương nhân tôi nên cố hết sức. Không không, không có ý giễu cợt gì đâu.
Vì vậy, để có thể mở rộng các mối quan hệ của một thương nhân mà tôi có, tôi cần phải khiến công ty Rembrandt nhớ mặt mình.
Tôi cần phải giải thích với Toa-san và những người khác là Tomoe đến muộn nên tôi đã yêu cầu Mio đem cô ấy về, và đó là lý do vì sao việc đăng ký bị trì hoãn.
Tiện thể, trông như bọn họ đã lấy đây làm căn cứ của mình và đang có ý định hoạt động tại thị trấn này một thời gian.
Hơn nữa, điều khiến tôi ngạc nhiên, là cả bốn người đã quyết định lập một ‘PT’.
(note: party – nhóm)
Bị làm chuột bạch cho thí nghiệm trên cơ thể người có khi đã tạo ra sự đồng cảm giữa bọn họ.
Khi còn trên xe, tôi cảm thấy mọi người còn chưa nhận thấy thái độ của nhau, nhưng tình hình hiện tại thì tôi không biết.
Ở cái chốn biên ngoại này, không có nhiệm vụ nào mà bốn người đó không đảm nhận được, nên trong tương lai mấy người đó sẽ đi thu thập và nhận nhiệm vụ, hay điều gì đó tương tự thế. Wun, tôi chẳng hiểu nổi tiêu chuẩn cho sức mạnh nữa.
Các nhiệm vụ không thể lấy và nhận hử. Tích lũy lại thì một người có thể nhận bao nhiêu?
Tuy nhiên, hiện tại tôi hiểu rằng để bọn họ có thể nhận nhiệm vụ cấp S là điều bất khả thi.
Khi mà dù sao mấy người đấy cũng đã từng nói với tôi rằng số lượng họ có thể nhận đã tối đa rồi.
… Giờ tôi có thể thấy cái sự thiếu sót trong việc lên kế hoạch và lý do sao lũ đấy ngập ngụa trong nợ nần rồi, cái lũ này… tôi không muốn một cuộc sống như một tên đỏ đen như thế.
‘Tối tôi sẽ quay lại’, là điều tôi nói với mấy người đó rồi bọn họ rời đi hừng hực khí thế.
Một phần trang bị của bọn họ đã thay đổi. Không phải họ mới trang bị lại gần đây thôi sao? Người ta nói mạo hiểm giả hành động khá nhanh, tôi nên học phần đó từ bọn họ. Cũng có khi tôi nghĩ hơi quá rồi.
[Uhm, tôi muốn nhận một nhiệm vụ.]
“Ara, Raidou-sama. Ngài đã tìm thấy một nhiệm vụ mình có thể làm được sao?”
Hình như có khá nhiều lính mới quyết định đăng ký tại đây, nên việc hỗ trợ người mới thực rất tốt.
Nếu tôi nói với họ mình có đồ thật ở đây thì việc chấp nhận chắc sẽ không gặp vấn đề gì, là điều tôi nghĩ đến nhưng chuyện này đang khiến tôi lo lắng đây.
[Vâng, cái này.]
Nói vậy, tôi đưa ra yêu cầu cấp S về mắt của Rubee-eye.
Trong một giây, một cái nhăn xuất hiện lông mày của Nee-san. Oh~ Rõ ràng luôn kìa.
“Raido-sama, đây là một nhiệm vụ cấp S nên với thứ hạng hiện tại thì anh không thể nhận được.”
Xin hãy mang đến nhiệm vụ cấp D hay E, cô ấy nói như vậy.
[Không, thực ra…]
“Eh?”
Tôi từ tốn lấy ra một cục màu đỏ trong túi áo của mình và đặt lên bàn tiếp tân.
[Mắt của Rubee-eye. Chỉ là do tôi vốn đã có rồi. Ngay cả như vậy tôi vẫn không thể nhận nhiệm vụ được? Mà tôi cũng không nghĩ việc này sẽ gây ảnh hưởng đến uy tín của hội.]
Thứ hạng hay mấy thứ như thế, được tạo ra hẳn để bảo vệ uy tín của hội. Nên nếu tôi cho thấy sự chắc chắn, bọn họ có khi sẽ chấp nhận.
Là điều tôi nghĩ.
Dù vậy.
Liệu mọi việc có diễn ra trôi chảy không?
“?! Đây là đồ hợp pháp sao?!”
[Tất nhiên. Tôi là người đã đi cùng với nhóm của Toa-san mà cô mới gặp gần đây thôi. Nó đến từ một con quái mà bọn họ tiêu diệt trên đường đến đây.]
Theo lẽ thường, tôi không nói cho bọn họ biết mình là người đã đánh bại nó và việc những người đấy đã đưa món đồ cho tôi.
“Vậy à, nếu là như vậy, xin hãy chờ một chút.”
Onee-san rời đi bằng cửa sau. Chắc hẳn là cái kiểu ‘chỉ cho nhân viên’. Mấy người quan trọng có đến đây sao?
Dù sao đi nữa, ngạc nhiên thật.
Ngoài bảng nhiệm vụ tôi trông thấy hôm nọ, còn có một bảng khác được đặt ở đây.
Tấm bảng chuyên về các nhiệm vụ liên quan đến vùng hoang mạc. Lướt qua tấm bảng, trên đó có level và thứ hạng giới hạn rõ ràng được đăng trên đó. Nên nói thế nào nhỉ? Nguồn cung không theo kịp? Lẽ nào lời nói về việc lấy việc vận chuyển làm nghề kiếm sống mà Toa-san từng đề nghị không phải là lời nói dối.
“Raidou-san, đúng không? Liệu cậu có thể cho tôi thấy cái mắt đó?”
N? Onee-san đã trở lại? Nhưng, giọng nói này là của một người đàn ông. Có khi nào, trap!?
Khi tôi kiểm tra, tôi trông thấy phía sau Onee-san là một ông bác. Tức điên thật chứ, ông ta là một ông bác trung tuổi đẹp trai. Cái thế giới này… Không, tôi nên lấy làm mừng khi ‘final weapon’ còn chưa xuất hiện.
(note: vũ khí cuối cùng)
Việc nơi này là một nơi nguy hiểm nếu mặt tôi bị lộ vốn đã không còn nằm trong những nỗi lo của tôi rồi nên, cởi bỏ mặt nạ cũng không sao đâu nhưng…
Nghĩ đến việc nếu tháo bỏ mặt nạ của mình, nghĩ đến việc bọn họ sẽ nhìn tôi với ánh mắt thương hại, khiến tôi cân nhắc lại.
[Được thôi, cứ tự nhiên.]
Lý do chính cho việc kiểm tra hẳn là liệu đây có phải đồ thật hay không. Để họ kiểm tra thực ra lại là một tình huống tuyệt vời cho tôi.
Nếu tôi có sự cho phép của hội mạo hiểm, thì tôi đâu có phàn nàn gì.
“Đây là, không nghi ngờ gì. Đồ thật. Hơn nữa, không hề có một vết xước. Bọn họ chắc hẳn đã đánh bại con quái bằng một vết thương chí mạng vào phần bụng. Thật đáng ca ngợi.”
Ông bác trộn lẫn trong đó một cái thở dài. Mồ hôi lạnh chảy xuống.
“Vậy thì, có được không nếu Raidou-sama chấp nhận nhiệm vụ?”
“Được, với điều này chắc sẽ không có vấn đề gì. Chuyển hạng S thành hạng đặc biệt và cho cậu ta lấy nó.”
Hiểu rồi. Nếu họ làm như vậy, tôi sẽ có thể nhận nhiệm vụ mà không phá bất cứ luật nào.
“Đã hiểu, vậy Raidou-sama. Đây là tấm bản đồ hướng dẫn đến địa chỉ của công ty Rembrandt cùng văn bản xác nhận yêu cầu của anh. Khi chúng tôi nhận báo cáo về nhiệm vụ và chữ ký của anh, xin hãy nộp tại đây. Như thế này, nhiệm vụ sẽ được hoàn thành. Bởi vì đây là một nhiệm vụ hạng đặc biệt. Raidou-sama hiện sẽ ỏ hạng D.”
“Raidou-san, tôi nghe nói cậu nhận thứ này từ Toa-dono và những người khác.”
[Vâng, đúng thế.]
“Bọn họ đã bán rất nhiều nguyên vật liệu tại thị trấn này. Bọn họ hẳn phải có trình độ tương đối khá, nhưng tại sao vật phẩm có giá trị nhất lại ở trong tay cậu?”
[Ai biết được? Tôi tự hỏi tại sao. Có lẽ bởi vì tôi là người đã cung cấp xe? Tôi cũng không biết chi tiết rõ ràng.]
“Umu…”
[Vậy, tôi xin phép rời đi.]
Oh, công ty Rembradt gần quá này. Chỉ cần đi qua một vài tuyến đường với nhiều người qua lại. Tôi có hơi sợ, nhưng như thế này thì tôi không cần lo ngại về việc bị tấn công giữa đường.
Tôi rời đi trong khi xem xét bản đồ.
Mặt trời đã lên đến đỉnh.
Ánh nắng đáng hờn vẫn còn nóng bức. Phía ‘bên kia’ chắc đang ở giữa mùa rét buốt.
Rồi, đi thôi.
ーーー
“Xin hãy đợi ở đây. Tôi sẽ đưa chủ nhân tới.”
Đúng như mong đợi. Rembrandt-san là đại diện của công ty.
Địa điểm trên tấm bản đồ là một cửa hàng lớn và khi tôi đề cập với những người ở đây, tôi được đưa lên tầng hai và được đón tiếp bởi người trông như một quản gia.
Một người quản gia đầy phong độ trông như thể bước ra từ một tác phẩm nghệ thuật. Cao ráo, tóc vuốt ngược cùng một bộ ria. Tôi không thể không nhìn nhận ông với vị trí là một quản gia.
Những thứ được xếp hàng bên trong cửa hàng là vũ khí, giáp và nhiều thứ khác, băng qua một hành lang, cũng có thể thấy những vật phẩm hàng ngày được bày bán.
Y như một cửa hàng bán hạ giá khổng lồ.
Trông như đây là một công ty lớn, nên nếu như họ tin tưởng mình thì tốt biết mấy.
Tôi cảm thấy người đang điều hành nơi này có một nhân cách đặc biệt, cũng vì đây thực sự là một công ty lớn như thế.
Giống như, cái loại cực kỳ đen tối và bủn xỉn, bất chấp mọi thủ đoạn, hay có khi là loại nhóc tì giàu có được hưởng toàn bộ gia tài.
Tốt biết mấy nếu đó là một người tốt, dù rằng khả năng lại cực kỳ thấp.
Đúng rồi, sẵn ở đây tôi nên lấy thẻ mạo hiểm giả làm bằng chứng cho nhân dạng của bản thân.
Dù sao, đây là thứ duy nhất có thể chứng minh cho nhân dạng của mình mà tôi có.
Đồng thời, do cũng mới đăng ký ngày hôm nay nên. ‘Mồ hôi’
Đáng ra tôi nên để hội kiểm chứng món đồ nếu họ nghĩ đó là đồ giả.
“Xin lỗi vì đã để ngài đợi, mặc dù tôi chính là người ra yêu cầu.”
Hai người bước vào.
Một trong số đó là quản gia-san lúc vừa nãy. Ông bước đến và đứng chờ mà không nói bất cứ lời nào.
Người còn lại là người vừa mới lên tiếng với tôi. Ông ta chắc hẳn là gã tên Rembrandt.
Là một thương nhân nhưng ông ta là một gã to lớn trông khó nhằn, cơ bắp của ông ta nhìn khá rắn chắc. Ông ta có bộ tóc màu lục tối cùng với một bộ râu tráng lệ. Đến giờ này thì tôi đã quen với mấy màu tóc kiểu ảo diệu này rồi.
Tôi thậm chí còn có một điềm gở khi được đối xử bởi thái độ tử tế như vậy.
Đứng dậy khi thấy cánh cửa mở ra, tôi nắm lấy bàn tay đang đưa tới và hai người trao nhau một cái bắt tay.
Tôi thực biết qui tắc lễ nghi từ thế giới trước, thực hiện hành động trên trong khi ngồi thì có lẽ hơi. Nếu làm sai thì cần phải xin lỗi. Tốt hơn tôi nên làm những việc mà mình coi đó không hề có ý xấu.
Tiện thể, trong khi tôi trao đổi cái bắt tay tôi đồng thời cũng suy nghĩ về ấn tượng ông ấy có về mình. Bởi vì tôi hẳn sẽ thấy tệ lắm nếu như bản thân lờ đi bàn tay được đưa ra ngay trước mặt.
Nếu người tôi ngưỡng mộ có ai đó đứng sau lưng, cô ấy sẽ không ngần ngại tấn công, nhưng với tôi.
Tôi không thể nào bắt chước cô ấy được.
[Hân hạnh được gặp ngài, tên tôi là Raidou-san.]
“Tôi là Rembrandt. Raidou-dono hử. Xin lỗi về sự thô lỗ nhưng đây là một cái tên tôi chưa từng nghe qua. Ngài đến đây từ lúc nào?”
Biết mà, lý do ông ta khiến tôi chờ đợi cho đến giờ hẳn là để điều tra địa vị xã hội của tôi. Ông ta chắc chắn đã tìm kiếm nhưng khi mà thông tin liên quan đến tôi quá ít ỏi, hẳn không có gì xuất hiện.
[Ngày hôm qua, tôi đã vượt qua ba cứ điểm từ nơi biên giới vùng hoang mạc để có thể đến được đây.]
Một tiếng ‘Oh~’ đơn giản phát ra từ người quản gia và Rembrandt.
“Ra vậy, tôi nhớ được gần hết mạo hiểm giả cấp S, nhưng bởi vì tôi không nhớ ra ngài trong số những người đó nên tôi có hơi đề phòng. Xin thứ lỗi về điều đó.”
[Xin đừng quá bận tâm. Chỉ là, liên quan đến nhiệm vụ lần này, nó đã được chuyển từ cấp S sang cấp đặc biệt nên xin hãy để tâm đến điều đó.]
“Hoh~ cấp đặc biệt hử. Không, tôi không hề bận tâm về đâu. Và, Raidou-dono. Nói về ngày ấn định, ngài nghĩ sẽ mất bao lâu?
Đôi mắt của Rembrandt-san trở nên sắc bén. Mặc dù ông ta dễ dàng hạ thấp đầu mình, ông là một người khiến bạn cảm thấy áp lực, cảm thấy sức ép từ con người ấy. Là người đang điều hành một công ty, ông chắc hẳn đã sống sót qua vô số chông gai thử thách.
Tuy nhiên, ngày ấn định… tôi hiểu rồi, mấy loại nhiệm vụ kiểu này, thông thường ai đó cứ chỉ cần nói ‘tôi sẽ lấy cái này’ và cho đến khi hoàn thành thì đó là một ‘công việc’ hử.
Nếu ngày ấn định quá xa thì chi phí phải chi trả sẽ cao hơn, có đúng như thế không?
Hay có khi, có ai đó đã từng lấy tiền và chạy trốn, không lẽ ông ta đề phòng với những người như vậy? Hay có khi ông ta đang vội? Cũng có thể là cả hai lắm chứ.
[Ngày ấn định sẽ để sau. Ông mới vừa nói rằng mình không bận tâm với việc thay đổi, nhưng liên quan đến việc đó, tôi có một chuyện nữa muốn ông nắm rõ.]
“… Hãy nghe xem.”
Bằng cách đẩy lùi vấn đề về ngày ấn định ra phía sau và mang ra một chủ đề khác, trông như ngay lập tức ông ta bắt đầu nghi ngờ tôi. Nhưng ngay từ ban đầu, chơi xấu chưa bao giờ là phong cách của tôi. Tôi nên giải thích những điều mình có thể về bản thân mới được.
[Tôi là một mạo hiểm giả hạng E. Hơn nữa, tôi đăng ký ngày hôm nay và đây là nhiệm vụ đầu tiên của tôi. Tôi muốn ông hiểu điều này.]
Nói vậy, tôi cho ông ta thấy thẻ hội của mình.
Đúng như tôi nghĩ. Rembrandt-san nhìn tôi với đôi mắt trợn tròn. Sau đó, ông ta đưa thẻ lại cho tôi.
“Tôi xin lỗi nhưng, có vẻ như giữa chúng ta không còn điều gì để nói. Tuy vậy, trước khi nhắm đến nhiệm vụ Rubee-eye, cậu nên chọn những mục tiêu dễ dàng hơn.”
Ngay lập tức ông ta đối xử với tôi như một tên bịp bợm. Không ngạc nhiên. Nhưng, người tên Rembrandt này… là một người đàng hoàng.
Tuổi của ông ta chắc khoảng tầm 30 đến 40 gì đó.
Ông ta cao ráo và mảnh khảnh, thái độ ôn hòa và ông ta không phải là một tên ngây thơ. Cảm giác ông ta mang đến cho tôi không giống như của lũ nhóc giàu có được thừa hưởng đất đai của bố mẹ. Nghĩ ông ta là một người với khả năng tương xứng chắc là ổn thôi.
(note: Ok, vậy là bác này to cao nhưng ko không có đô)
Khiến ông ta nợ tôi sẽ cho phép tôi tạo một mối quan hệ với ông là người chống lưng. Nhìn kiểu gì, đây cũng là một con người tử tế.
Cất tấm thẻ đi. Tôi dừng người đang cố nắm lấy tay mình.
“Gì thế?”
Đôi mắt khôn ngoan. sUmu, nếu ông ta không đến mức này thì tôi sẽ không muốn đây là người chống lưng cho mình. Thực sự tốt. Đến mức tôi muốn học hỏi công việc kinh doanh từ ông ta.
[Tôi đã đăng ký với tư cách là một mạo hiểm giả, nhưng tôi thực chất cũng đang nghĩ đến việc đăng ký bản thân với thương hội. Tôi đang có ý định sẽ từ từ gây dựng nên một công ty và sống như một thương nhân.]
“Cậu đang hiểu sai hết rồi đấy. Trước tiên, nếu cậu muốn tham gia thương hội, cậu nên học hành một cách đàng hoàng và chuẩn bị cho các bài kiểm tra. Đồng thời, nếu cậu muốn trở thành một thương nhân tại thị trấn này thì nhớ là đừng có đụng đến mặt xấu xa của tôi. Cuối cùng, tốt hơn hết nếu như cậu đừng có cái suy nghĩ nông cạn kiểu như bán mấy cái thứ kiếm được khi là một mạo hiểm giả với tư cách là một thương nhân. Kinh doanh không có nửa vời như cậu nghĩ đâu.”
Kiểm tra?!
Không lẽ có bài kiểm tra yêu cầu học hành để có thể được thương hội chấp nhận?! Tôi chưa nghe qua về việc này?!
Không đời nào! Tôi nên làm cái gì với lịch trình ngày hôm nay cũng như các ngày tiếp theo đây? Hay tôi nên tham dự dù biết sẽ chẳng được tích sự gì?
Ông ném cho tôi quả bom to đấy, Rembrandt-shi. Tuy nhiên, hiện giờ tôi nên tập trung vào nhiệm vụ. Fu~ không ngờ tôi lại sẽ nghe thấy cái vụ kiểm tra tại thế giới này. Xã hội đâu có hoạt động dễ dàng như vậy.
[Xin hãy nghe tôi nói hết. Là một người nhắm đến mục tiêu trở thành một thương nhân, tôi nghĩ sẽ có lợi nếu gây được một mối quan hệ tốt với Rembrandt-dono. Tôi tất nhiên không hề có ý định đến đây để chọc tức ngài cả. Mà nói, ngài có nghĩ hội mạo hiểm sẽ trao nhiệm vụ cho ai đó với khả năng không xứng đáng thực hiện? Tôi đã đảm bảo không có gì sai sót với cô gái đã chấp nhận yêu cầu.]
“ … “
[Lý do tôi nói cho ngài biết về thứ hạng của bản thân bởi vì trong trường hợp về sau nếu ngài có phát hiện ra, ngài có thể sẽ thấy khó xử với việc này.]
“Giờ có biết về việc đó cũng khiến tôi cảm thấy khó xử.”
[Không. Với việc giải thích với ngài như vậy, tôi nghĩ sau khi nhiệm vụ được hoàn thành, nó sẽ tạo nên một mối quan hệ tốt đẹp.]
“Có phải cậu đang nói với tôi mình sẽ đánh bại một Rubee-eye rồi mang nó về đây? Chắn chắn rồi, chỉ cần cậu đảm bảo được nhiệm vụ, tôi đương nhiên sẽ có ấn tượng tốt đẹp với cậu, một người với vị trí xã hội kín đáo như thế. Kể cả với khả năng giao chiến kém, nếu cậu có được mối quan hệ với ai đó với khả năng đánh bại một Rubee-eye, tôi muốn có mối quan hệ tốt với cậu sau khi cậu đã gia nhập thương hội.”
May quá. Vấn đề đã được giải quyết.
Nhưng không thể thể hiện tông giọng của mình trong những đoạn muốn mạnh mẽ hay nhẹ nhàng, đúng là, bất lợi.
Dùng văn tự vừa có lợi mà cũng bất lợi.
“Raidou-sama, vậy thì, ngài định sẽ hoàn thành nhiệm vụ của các chuyên gia như thế nào đây?”
Quản gia-san nhìn thẳng vào tôi với ánh mắt sắc hẹp trong khi đưa ra câu hỏi. Người này, ông ta từng là mạo hiểm giả? Cử chỉ của ông không có lỗ hổng nào. Có khi ông ta còn mạnh hơn cả Toa-san và mấy người kia.
[Tôi sẽ cho mọi người thấy ngay bây giờ.]
“Thấy? Cậu có ý gì khi nói…?!”
Tôi thản nhiên đặt lên mặt bàn, một quả bóng màu đỏ to cỡ nắm tay của một đứa nhóc.
[Sẽ không hề có ngày ấn định. Bởi vì tôi đã có vật phẩm rồi. Vậy, xin ngài hãy tự mình kiểm tra.]
Hai người bọn họ vội vã đeo lên đôi găng tay mỏng và chậm rãi kiểm tra con mắt. Eh? Dùng tay không chạm vào tệ lắm sao? Nếu vậy, tôi vô nghĩ quá rồi. Lần tới tôi nên dùng găng tay khi giao hàng. Cũng tại mấy mạo hiểm giả đi với tôi toàn dùng tay không khi thu thập vật liệu không à.
Tất nhiên họ đang kiểm tra tính xác thực của vật phẩm, nhưng họ cũng đang kiểm tra chất lượng của nó? Hẳn không có vấn đề gì đâu, hội mạo hiểm cũng ra dấu ổn với tôi rồi.
“Thật ngạc nhiên. Đây đúng là hàng thật, hơn nữa, độ đục lại nhỏ. Nghĩa là mới chỉ vài ngày từ khi nó được thu về.”
Rembrandt-san trông như có thể tự mình đánh giá vật phẩm. Đúng như mong đợi từ một chủ nhân của một công ty lớn.
[Nếu mới gần đây thì có vấn đề sao?]
“Không. Thực tế chính lý do đó khiến vật phẩm trở nên giá trị hơn. Dù sao nó cũng sẽ khiến việc xử lý dễ dàng hơn.”
Rembrandt-san cẩn thận đưa món đồ cho quản gia. Người quản gia mang ra một tấm vải đặc biệt bao quanh nó rồi đặt lên trên mặt bàn.
“… Thật lòng xin lỗi. Đây là một vật phẩm quan trọng và cũng là thứ khiến thậm chí chúng tôi cũng phải lo lắng khi cần trên tay. Trả lời sự chân thành với lòng ngờ vực, mong cậu thứ lỗi cho chúng tôi vì chuyện đó.
Cả hai người cúi đầu. Và rồi bọn họ chậm rãi ngẩng đầu lên.
[Không sao đâu, đây cũng là phản ứng tự nhiên. Xin đừng có bận tâm. Vậy thì, ngài có thể nói cho tôi biết vì sao mình cần con mắt không? Đây chỉ đơn thuần do tò mò, nhưng từ những gì tôi nghe từ một người bạn, thứ này có thể được sử dụng như một nguyên liệu cho tiên dược.]
Đó có thể không phải là một phản ứng tự nhiên. Một vật phẩm cho dù đáng giá đến mức nào, tôi nghĩ sự nghi ngờ thực quá không bình thường, nhất là với ai đó với chứng nhận đàng hoàng từ hội. Tuy nhiên, đây là một nhiệm vụ đòi hỏi một lượng tiền khổng lồ. Có khi bởi vì cho đến giờ bọn họ chưa từng gặp tên lừa đảo, hay phải chịu sự tổn thất nào. Tôi không biết gì về chuyện đó và đó cũng không phải là thứ tôi nên chõ mũi vào một cách cẩu thả.
“Với người cung cấp, tất nhiên người ta sẽ muốn biết hàng của mình sẽ được dùng cho việc gì. Tôi không biết liệu đây có thể được coi như là một lời xin lỗi cho sự thô lỗ của tôi lúc vừa xong không, nhưng tôi sẽ nói cho cậu biết.”
Một lần nữa ông ấy ngồi xuống.
“Chúng tôi hiện đang thu thập mắt Rubee-eye để tạo ra một loại tiên dược phục vụ cho một quá trình điều trị đặc biệt. Có thể đây là một phương pháp không phù hợp với giá thành nhưng bởi vì là một tiên dược đặc biệt, cho một căn bệnh riêng biệt, bằng mọi giá chúng tôi cần có mắt của Rubee-eye là nguyên liệu chủ yếu.
Là những điều quản gia-san giải thích cho tôi.
Vậy ra tiên dược dùng để chữa bệnh. Thứ này có thể dùng trên một trang bị hay thậm chí có thể dùng làm nguyên liệu cho thuật giả kim, hơn nữa, nó còn có thể được dùng để điều trị cho một căn bệnh? Mặt khác, thứ này lại hiếm khi được rao bán.
Mục đích sử dụng của vật phẩm khá nhiều và nguồn cung thì không thể bắt kịp được, tôi có thể hiểu tại sao họ lại coi nó như một vật phẩm giá trị và đang trao đổi món đồ với một cái giá không hề nhỏ.
[Con mắt này sẽ trở thành nguyên liệu cho một loại tiên dược đặc trị? Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy điều đó.]
“… Dù gì đó cũng là một loại tiên dược hùng mạnh có thể được sử dụng với bất kỳ loại bệnh tật bình thường nào.”
Rembrandt-san quay trở lại với lối nói lịch sự và đáp lại tôi với một gương mặt nghiêm túc.
N? Nó cũng có tác dụng với các căn bệnh thông thường sao?
Bằng cách nào chứ? Hơn nữa, là một tiên dược mạnh mẽ như thế, vậy mà cái giá của nó không hề tương xứng.
[Không lẽ căn bệnh đó không bình thường? Tôi mới đến từ một nơi xa và kiến thức phổ thông của tôi cũng thấp nên…]
“Đừng lo lắng, nếu cậu sống một cuộc sống bình thường thì cậu không cần lo lắng đến nó. Lý do tôi dùng thứ này bởi vì tôi có một người mình muốn cứu. Người đó đã bị nhiễm bởi một độc nhất chứng, được gọi là căn bệnh nguyền rủa”
[Căn bệnh nguyền rủa?]
“Đúng vậy, nó ám chỉ đến một căn bệnh lây nhiễm cho một người thông qua một nghi lễ do ma pháp sư thực hiện. Để có thể hóa giải lời nguyền, nhất thiết cần sử dụng một loại tiên dược, hay khiến bản thân tên ma pháp sư hóa giải nó. Cũng có những loại căn bệnh nguyền rủa mà chính ma pháp sư cũng không thể hóa giải thậm chí cho đến khi hắn chết, và còn có những loại không hề có phương pháp chữa trị.”
Họ gặp chuyện gì mà phiền toái thế.
Tôi phần nào đó có thể thiểu tại sao tiên dược không hề rẻ. Người ma pháp sử hẳn phải lo liệu vô số thứ giống như nguyên vật liệu hay chất xác tác, nhưng người mà phải chịu đựng gánh nặng từ kết quả đó thì không đùa chút nào.
“Thậm chí trong những lời nguyền đó, cái mà phu nhân đã bị nhiễm là một căn bệnh nguyền rủa cấp tám. Hiện tại chúng tôi đang tạm thời thời áp chế các triệu chứng bằng những tiên dược đắt tiền, nhưng bằng mọi cách, cần thiết phải có tiên dược Ambrosia.
Quản gia-san thì thầm với một biểu cảm cay đắng.
Phu nhân hử. Tôi hiểu rồi, một người thân của Rembrandt đã bị ảnh hưởng bởi một căn bệnh nguyền rủa. Đây có khi là chiêu trò của đối thủ kinh doanh cũng nên.
“Chúng tôi đã bắt được tên ma pháp sư và đã xác nhận rằng đó là một thứ cấp tám. Nên chúng tôi đã ra một yêu cầu cho những cái mắt tại hội mạo hiểm. Nhiệm vụ được ra từ ba tháng trước nhưng cho đến giờ chúng tôi mới chỉ có trong tay một vật phẩm, hơn nữa, chúng tôi đã đụng phải không biết bao kẻ lừa đảo. Thực sự chúng tôi đã lâm vào bước đường cùng rồi.”
[Và tên ma pháp sư hiện giờ?]
“Chúng tôi từng muốn khiến cho hắn ta nói ra cách làm giảm bớt triệu chứng, nhưng hắn ta nói công thức nguyền chú của hắn là hoàn hảo. Và ‘cho đến cuối cùng’ hắn ta không hề nói với điều gì ngoại trừ cấp độ của lời nguyền.
Cho đến cuối cùng hử. Nghĩa là hiện ông ta ông còn trên thế giới này nữa. Đúng là một trạng thái đáng sợ.
[Vậy ông đang sử dụng các loại tiên dược nhằm áp chế các triệu chứng trong khi thu thập các con mắt. Nhưng tại sao ông lại bị một ma pháp sư nhắm đến chứ?]
Tôi nghĩ đó là một câu hỏi thường tình nhưng Rembrandt-san lắc đầu. Từ cách mà họ nói, cấp tám hẳn phải khá cao. Với một người quản lý một công ty lớn như vậy sẽ có rất nhiều hiềm khích, không lẽ đúng là do sự ganh ghét sao?
“… Khi mà phạm vi của công cũng rộng, không đời nào có thể tránh được ý xấu cả. Cho dù có giải quyết mọi chuyện tốt đến thế nào. Những đối thủ kinh doanh muốn làm ‘đối tác’ với tôi lên đến đến con số năm mươi nghìn, đó mà một con số mà chúng tôi sẽ không bao giờ có thể xác định chính xác được.”
“Nhưng Danna-sama! Kẻ nào lại có thể nhắm đến Oku-sama và Ojo-sama chứ, hèn nhát cũng cần có giới hạn!”
“Sau khi chứng chiến sự bảo vệ vững chắc từ những vệ sĩ, tên đó hẳn đã đi đến kết luận rằng hắn ta sẽ không thể làm gì được tôi. Nên hắn ta không còn lựa chọn nào khác ngoài cách nhắm đến vợ và con gái của tôi, chính sự vô tâm của tôi đã gây ra cơ sự này.”
Trong kinh doanh cũng vậy, khi công việc cần đảm trách lớn dần, bản thân sẽ phải dấn thân vào chính trị, hay thứ gì gần với đó.
Đúng hơn, vợ và con của ông ta bị nhắm đến hử. Tôi không thể tưởng tượng nổi nỗi đau của ai đó khi phải nhìn gia đình mình chịu đựng suốt ba tháng. Hơn nữa, ngay cả nếu đối thủ của ông ta ở đấy, ông thậm chí không có sự tự tin để kiểm soát việc đó.
Người tên Rembrandt này, biểu hiện bên ngoài của ông ta, ít nhất, bình tĩnh và tôi nghĩ ông là một người đàn ông oai vệ có thể nghĩ thấu đáo mọi việc.
Một bầu không khí nặng nề cùng với ự im lặng bao trùm căn phòng .
Đây không phải là chủ đề có thể đem ra bàn luận được. Đơn giản bởi vì ai đó ngoài kia muốn Rembrandt phải đau khổ.
Đâu như có một yêu cầu kiểu như ‘nếu ngươi muốn bọn chúng được chữa khỏi…’, đó là một món quà đột ngột, đem đến căn bệnh chết người. Thật thâm hiểm.
“Gần đây, vợ và hai con gái của tôi đã bắt đầu nói mình mong ước được chết đi. Tôi thực sự rất tuyệt vọng,nhưng với thứ này, chúng tôi bằng cách nào đó sẽ có thể tiến lên một bước.”
Rembrandt-san ngẩng đầu lên và nhìn tôi với một nụ cười. Khung cảnh đó cho tôi thấy ông thực sự đã phải bước qua một con đường dài tăm tối.
Có khi bởi vì nhìn ông vô hồn, nhưng thậm chi ngay cả ‘bộ ria Kaiser’ của ông nhìn cũng đầy sức sống hơn.
(note: \/\/ na ná thế này)
Ước nguyện được chết hử. Nếu các chị em gái hay bố mẹ tôi ở trong tình cảnh đó… Kuk! Không tốt, không thể nào! Đừng có nghĩ đến việc đấy nữa!
[Tiến lên một bước?]
“Để có thể tạo tiên dược cho một người cần thiết phải có hai con mắt. Tôi vốn đã thu thập thủ nguyên liệu cho ba người, nên với thế này, tôi có thể cứu được một người.”
Vậy hóa ra ông ta đã thu thập các nguyên liệu khác rồi hử. Thứ cuối cùng ông cần là một nguyên liệu siêu hiếm, và lời nguyền không cho thấy bất cứ dấu hiệu nào của sự phục hồi.
Chắc chắn rồi, đây có thể được coi như việc tiến lên một bước. Ít nhất là để kéo dài sự sống của một cơ thể.
[Thật mừng vì điều đó. Phương pháp chế tạo tiên dược Ambrosia liệu có an toàn không?]
“Vâng. Có một số lượng không nhỏ các mạo hiểm giả level cao tại Tsige nên. Nếu chúng tôi có công thức và nguyên liệu được chuẩn bị, tìm một giả kim sư với level tầm khoảng 80 là được.”
Oh, dù cho đó là một tiên dược quan trọng, ngạc nhiên thay, lại có thể được tạo ra bởi một người bình thường.
[Kiếm được công thức và thu thập nguyên liệu hẳn khổ cực lắm.]
“Đúng vậy. Trong trường hợp này, khi mà chúng tôi đã có công thức và các nguyên liệu cần thiết cho việc chế tạo Ambrosia, các điều kiện đều quá tốt nên thậm chí chúng tôi có thể kiếm tiền nhờ một giả kim sư bằng cách thành thạo việc chế biến công thức. Dù với tình hình hiện tại, chúng tôi đang định đặt một nhiệm vụ bình thường cho việc đó.”
Nếu theo như những gì quản gia-san nói, thì hẳn là phương pháp chế tạo ra tiên dược bản thân đã rất đáng giá. Hẳn rồi, nếu một chuyển gia thực hiện một lần, họ sẽ có thể nhớ cách thức nó được tạo ra như thế nào.
Ngoài kia chắc hẳn có rất nhiều người muốn biết quá trình điều chế của một trong những tiên dược hùng mạnh. Các nguyên liệu trông như khó thu thập, nhưng không thể nghi ngờ việc nó có thể được bán đi với một cái giá cao.
N? Nếu như vậy, tôi nên thử nói chuyện với anh chàng tử tế khi trở về. Hay có khi Mio hoặc các Arke? Không, cứ chọn anh chàng tử tế đi. Mio thì không khác gì một biến số ẩn và có khi còn gây ra vấn đề. Các Arke thì vẫn chưa thể hoàn toàn ngụy trang bản thân giống như con người.
Với điều kiện hiện tại, không thể nào tôi lại nói tôi sẽ mang tiên dược đến nên hãy nói cho tôi công thức. Tôi không nên ép bản thân quá, nếu anh chàng tử tế có thể làm được, thì không có vấn đề gì.
Tiện thế lúc còn ở đấy, tôi cũng muốn có mặt luôn. Nếu tôi chỉ nhìn thôi, tôi có thể bảo Tomoe sẽ ghi lại công thức sau. Ký ức mà tôi có, nói ra, cũng mất sự riêng tư rồi. Fufufufu.
[Tiện thể, ngài thấy sao, liệu tôi cũng có thể theo dõi quá trình tạo ra tiên dược không? Tôi có một chút kiến thức về ma pháp nên tôi sẽ không cản đường cản lối đâu. Đây là một kiểu nguyền rủa nên chúng ta không biết chuyện gì sẽ có thể xảy ra cho đến khi tiên dược được lấy.]
“Fumu… chuyện đó… ”
Có thể là ông không muốn cho mọi người thấy cảnh tượng tàn tạ của người thân mình hay không muốn phương pháp điều chế bị lan truyền một cách không cần thiết, Rembrandt trông như đang cân nhắc về việc đó.
Nhưng, câu trả lời thực ra đã được quyết định rồi. Bởi vì tôi vẫn còn 2 lá bài chưa đem ra.
[Tôi lên kế hoạch sẽ quay trở về tối nay, nhưng tôi có một người bạn là một giả kim meister level 114. Không phải sẽ dễ dàng hơn cho ngài nếu tôi để anh ta điều chế sao?]
“OH!”
Nếu đó là một giả kim meister thì gần như không còn lo lắng gì nữa!
Như thế, chúng tôi không cần phải đến hội và chờ bọn họ chấp nhận!
Là điều lọt ra từ miệng hai người, theo cách khá tích cực. Anh chàng tử tế sẽ không gặp bất cứ nguy hiểm gì, và anh ta sẽ không từ chối một công việc nhàn hạ như vậy.
[Đồng thời…]
Nói vậy, tôi lấy ra một đống cục màu đỏ từ túi của mình và đặt chúng lên bàn. Bọn họ vốn có một cái rồi, nhưng tỉ lệ thu thập được vật phẩm này quá thấp nên bọn họ đành phải chấp nhận tình cảnh hiện giờ. Mà, cứ lôi ra như thế này thôi.
Phòng tiếp khách chìm trong sự tĩnh lặng tuyệt đối. Hai cặp mắt thu lại chỉ còn chấm tròn, trong khi tôi đây thì đang mang một nụ cười tự mãn. Tuyệt, tự dưng muốn nhe răng ra mà cười quá. Thật khó kiềm chế bản thân mà.
[Liên quan đến những con mắt, tôi đã thu được số lượng kha khá. Với chừng này, nhiệm vụ đã được hoàn thành đúng không?]
Ngay lập tức.
Hai người đàn ông trưởng thành ôm chặt nhau và nắt đầu khóc nức nở.
Với khung cảnh trước mắt, không ngạc nhiên khi các người làm xông vào phòng tự lúc nào, nhưng những người biết được câu chuyện, đổ gục xuống chân và bắt đầu ôm lấy người ở gần mình nhất và khóc.
Cảnh tượng đó đã hoàn toàn thuyết phục tôi rằng những người làm ở đây thực sự quý ông ta.
Đợi không khí trong phòng dịu xuống, tôi nhận được dấu hiện đồng thuận.
‘Ngày mai tôi sẽ đem giả kim sư đến đây’, là điều tôi nói rồi rời đi sau khi kết thúc buổi gặp. Lúc đấy, tôi nhận được lời chào tạm biệt nồng nhiệt từ Rembrandt-san cùng những người làm của mình
Tất nhiên là việc đấy nổi bật rồi, RẤT NHIỀU.
May sao tôi có thể quay đi và đi tới đích đến tiếp theo, thương hội.
Bầu trời đã bắt đầu chuyển đỏ.
Trời sắp tối, vậy mà, một ngày của tôi vẫn còn tiếp tục.
CHƯƠNG 35 : CỨ ĐI ĐẾN THƯƠNG HỘI ĐI.
Tôi cuối cùng đã đến được thương hội.
Dù là bán rong hay là một kho hàng cung cấp các vật phẩm.
Để có thể làm những việc đó, bắt buộc phải có một tấm thẻ hội, chứng minh rằng bạn đã gia nhập thương hội.
Bởi vì nếu không, bạn sẽ bị phạt giống như một tên thương nhân tại chợ đen.
Cho dù tôi là người nói việc này hoàn toàn cần thiết…
Chỉ mới hôm nay thôi tôi mới biết còn có một bài kiểm tra để có thể gia nhập.
Đừng nói với tôi là bài kiểm tra chỉ có thể làm một lần thôi nhé, được chứ? Làm sao khiến tôi có thể tham dự nhiều lần nhé, thiệt chứ.
Karan Koron
Ngay khi tôi mở cánh cửa, âm thanh gợi nhớ tôi về một quán cà phê vang lên.
Từ góc nhìn của tôi, chiều rộng của sàn nhà tính từ quầy tiếp tân đâu đó bằng của một cửa hàng tiện lợi. Xét đến kích cỡ của thị trấn, tôi nghĩ nó cũng khá nhỏ gọn.
Tòa nhà có tầng hai và tiến sâu vào trong, kích cỡ toàn bộ nhà trông cũng hợp lý. Tuy thực tế lại không có nhiều người đến vậy.
Nó tỏa ra một bầu không khí của một khu thương mại của nơi tỉnh lẻ. Một ngày bình thường với không bất cứ hoạt động lễ hội nào sẽ (hay tôi là người nghĩ vậy) trông giống như thế này.
Phía trước là một Onee-san với một nụ cười kinh doanh, nhưng khi nhìn thấy vẻ ngoài lạ lùng của tôi, khóe miệng và lông mày cô có hơi co giật.
Tốt rồi. Nếu bộ giáp giống áo choàng được hoàn thiện và tôi mang theo đầy đủ trang bị, sự việc hẳn sẽ không như bây giờ.
Nhưng, vẫn giữ được nụ cười mặc dù đã trông thấy vẻ ngoài của tôi, chuyên nghiệp thật đấy. Thật khiến tôi muốn khóc khi nhìn lại bản thân mình.
Đẳng cấp của cô gần với quản gia của Rembrandt. Dù sao vẻ mặt của ông ấy cũng không thay đổi một chút nào.Không hề đặt câu hỏi, ông ấy chấp nhận việc dùng văn tự giao tiếp của tôi.
Tếp theo tôi viết, ‘Cô có thể đọc không?’ trên không khí và trong một giây thôi, gương mặt cô gái sững lại.
Ngay sau đó cô quay trở lại với một nụ cười và trả lời ‘tôi có thể’.
“Xin chào, xin hỏi hôm nay ngài đến đây có việc gì?”
[Xin lỗi, tôi có ý muốn tham gia thương hội.]
“Tham gia-de gozai masu ka?”
Cái gương mặt trông khó hiểu gì thế kia, Onee-san nghiêng đầu mình.
Trông đẹp đấy~ cũng khá dễ thương~
Cố ấy chắc tầm khoảng 20 tuổi. Một cô gái với sức lôi cuốn điềm tĩnh, tên của nữ diễn viên-san là… tôi quên mất rồi, nhưng hai người trông giống nhau.
Mà, ai trong thế giới này cũng trông giống như diễn viên hết nên đây là điều hiển nhiên thôi. Tôi nên ngừng ngay việc so sánh bọn họ.
Bên cạnh, tuy số lượng cực kỳ ít, nhưng kể từ khi tôi đến Tsige tôi đã trông thấy những người có vẻ ngoài gần giống mình.
… Dù họ lại là người thú, chuột chũi và ‘gấu trúc’.
(note: tanuki~)
“Từ những gì tôi thấy, anh là một ma pháp sư đúng không? Xin thứ lỗi cho sự thô lỗ của tôi, hiện tại anh có đang làm việc ở đâu không?”
[Không, hiện giờ tôi chỉ mới đăng ký tại hội mạo hiểm.]
Cái từ Mạo hiểm giả đúng thật tiện lợi. Nó cũng tương tự khi nói ‘nhân viên bán thời gian’. Mặc dù với vài lý do, mạo hiểm giả nghe hay hơn nhiều.
“Một mạo hiểm giả…? Thế nghĩa là, anh không thuộc bất cứ công ty nào và hoàn toàn là người mới khi đến đây đăng ký, đúng không?”
[Vâng, tôi may mắn tìm được mấy vật phẩm hiếm hoi và có ý định sẽ thử tự mình tổ chức kinh doanh, nên tôi đến đây.]
Onee-san trông có vẻ đang suy nghĩ điều gì đó. Có vấn đề gì sao khi là người mới? Không lẽ còn yêu cầo nào khác ngoài việc kiểm tra?
“Nếu là vậy, anh cũng có thể dùng phương pháp trao đổi bằng cách bán lại cho chúng tôi.
Vậy ra một người cũng có thể dùng cách đó để thu lợi nhuận? Đúng là một thế giới đặc biệt mà, hay là do tôi không để ý.
Trong thế giới này thì điều đó hẳn rất bình thường. Nhìn cô ấy, tôi không nghĩ là trường hợp đặc biệt hay gì đó.
Tuy nhiên, đúng thực là tôi muốn trở thành một thương nhân, nên tôi cần nói với cô ấy một cách chắc chắn về điều đó.
[Không cám ơn, tôi thích sống một cuộc sống của một thương nhân hơn là một mạo hiển giả.]
“Nhưng nếu như anh che mặt như thế và không thể nói được ngôn ngữ thông thường, kể cả nếu anh có vượt qua bài kiểm tra cùng các yêu cầu khác, ở trên thương trường nơi lòng tin chính là mạng sống, những vấn đề đó…
…?
Sao cơ, có một rắc rối, hay đúng hơn, cô ấy đang lo lắng cho những việc sẽ xảy ra vì vẻ ngoài của tôi. Không phải cô ấy là một người khá tốt sao?
Cho dù tôi không đánh giá được cảm xúc của cô từ sắc thái của những từ ngữ cô nói ra, tôi có thể trông thấy chúng từ những cử chỉ, biểu cảm của cô. Tôi không cảm nhận thấy bất kỳ ẩn ý nào đằng sau những lời nói đó. Việc tôi nghĩ cô ấy chần chừ hẳn do ác ý lại chính bởi vì định kiến của mình. Thật đáng xấu hổ.
Chỉ mới gần đây thôi từ khi tôi bị nghi ngờ là một tên bịp bợm tại cửa hàng của Rembrandt.
[Cám ơn vì đã lo lắng. Tôi có hai tùy tùng bên mình nên, trong trường hợp tệ nhất, tôi thậm chí còn nghĩ đến việc sẽ không xuất hiện nơi công cộng. Quan trọng hơn, tôi có thể nghe thêm về bài kiểm tra và các điều kiện khsac không?]
“Tùy tùng ha, tôi hiểu rồi. Chỉ là sự lo lắng không cần tiết của tôi nên anh không cần cám ơn. Xin lỗi vì sự thô lỗ.”
Sau đó, Onee-san giải thích cho tôi về chi tiết của bài kiểm tra và những yêu cầu khác.
Bài kiểm tra có thể tham dự bất kỳ lúc nào và vào quãng thời gian ‘off-season’, hay là thời điểm khi một ai đó muốn tham dự bài kiểm tra. Mùa ám chỉ tới khoảng thời gian đầu hạ khi một số lượng không nhỏ các công ty lón cùng lúc đăng ký tham dự. Và cũng có rất nhiều người tham dự lần đầu tiên tại những mùa đó.
(Note: ‘mùa vãn khách’, tác giả viết thế =))
Giờ đang là mùa thu, nên không có nhiều người tham gia kiểm tra lắm. Thực tốt khi tôi có thể đăng ký bất kỳ lúc nào.
Bài kiểm tra có hai phần gồm phần viết và cung cấp vật phẩm. Phần viết gồm các kiến thức cơ bản còn phần cung cấp để kiểm tra kỹ năng thực hành của một thương nhân, hay trông có vẻ như vậy.
Với phần thi viết, có một quyển sách được hội cấp để bạn có thể học trước. Nhưng quyển sách đó lại làmột quyển bách khoa toàn thư. Được sử dụng như sách tham khảo và do đó nó không chỉ được sử dụng như là tài liệu cho bài kiểm tra.
Những yêu cầu khác là phí tham dự, tiền đặt cọc, phí cho năm đầu tiên gia nhập, vân vân và vâm vân, hay nói cách khác, tiền. Đúng là nơi làm ăn mà, trông như nếu bản thân không có khả năng tài chính nhất định thì sẽ không thể gia nhập.
Anh có thể tham gia kiểm tra bao nhiêu lần cũng được, nhưng phí tổn cho bài kiểm tra được tính cho mỗi lần tham dự và những người bị trượt sẽ không thể tham dự lại cho đến nửa năm sau. Khoảng thời gian từ tháng 1 đến tháng 2 sẽ là thời gian thi lại cho những người trượt bài kiểm tra đầu hạ.
Fumu, ra là nếu trượt một lần thì sẽ không thể tham dự trong vòng nửa năm.
Vậy không hay chút nào nếu giờ lại tham dự chỉ để xem thử.
[Vậy, tôi có thể lấy một quyển sách không?]
“Ah, vâng. Một quyển sẽ là 2 đồng vàng.”
Đắt kinh! Cô đang nói với tôi thứ này tốn 200,000 yen đó hả?!
Các kiểu sách chuyên khoa gì thế này?!
Không, đợi đã.
Mumumumumu~
Ra vậy. Trong thế giới này, giấy không phổ biến đến vậy. Bản thân quyển sách đã cao giá rồi.
Hơn nữa, những quyển sách ở chỗ của Rembrandt-san đều tả tơi không và tôi đã thử cố đọc chúng nhưng chúng có vẻ giống như những bản thảo được ghi chép lại bằng tay.
Tôi không hỏi giá của những quyển sách đó, nhưng chắc hẳn cái giá cũng phải khá cao.
Chết tiệt… Không có lựa chọn nào khác.
“Um, anh không cần ép bản thân mua nó đâu, anh cũng có thể thuê ai đó từ những công ty khác dạy cho mình.”
Trông thấy biểu giật mình của tôi sau khi nghe thấy giá, cô ấy chắc hẳn tưởng rằng tôi không có tiền. Onee-san nở một nụ cười gượng và đề nghị một phương án khác.
Nhưng với cách đấy, có một vấn đề là đó là độ chính xác của thông tin sẽ là bao nhiêu.
Kể cả khi tôi được nói rằng mình cũng có thể học các kỹ năng thực hành, như một khóa học ngắn hạn, điều đó cũng không được khuyến khích. Tôi có kế hoạch sẽ lấy thị trấn này làm điểm tựa đầu tiên của mình nên tôi sẽ ở lại đây một thời gian.
Mà cũng ổn thôi. Nếu tôi biết nó xứng đáng với cái giá thì tôi sẽ mua. Tôi vẫn còn nhiều tiền sau khi bán họp châu báu đó.
Ngoài ra tôi vẫn còn nhận thêm khoản tiền thuế tiêu thụ từ những con mắt của Rubee-eye (dù lại chẳng có cái định nghĩa về thuế tiêu thụ ở thế giới này), nên tôi có thể dễ dàng trả tiền cho món này và thực ra khoản chi trả cũng không khiến tôi bận tâm. Dù sao tôi cũng đang định ngày mai sẽ lấy tiền.
Kể từ khi đến thế giới này tôi vẫn chưa trải qua cái cảm giác nghèo khổ… Đó là một trong những điều tốt?
[Không, không sao. 2 đồng vàng đúng không? Vậy với chừng này]
Tôi từ tốn lấy 2 đồng vàng và đưa cho cô gái.
Onee-san có lẽ bị ngạc nhiên khi khả năng đánh giá người khác của mình bị sai lệch, trong khi thể hiện một gương mặt kinh ngạc, cô đưa cho tôi quyến sach.
Xem trong này chứa cái thể loại gì chứ?
Para Para
…
Para Para
…
Para
…
Eh?
Đây là…
Parapara parapara
…
.
Patan.
[Um, tôi có thể làm bài kiểm tra luôn không?]
“HA?!”
Tiếp tân Onee-san vô tình phát ra giọng nói vang vọng cả thương hội.