“Cứ-Cứu tôi với!!”
Tôi rõ ràng nghe được một giọng nói. Ở đâu đó gần núi đá đằng kia.
“Rất sẵn lòng!!!”
Đáp lại đầy vui vẻ, tôi liền lao đi. Đầu tôi gần như nổ tung rồi! Cảm tưởng như tôi có thể dùng hết tuyệt chiêu này đến tuyệt chiêu khác.
Thấy rồi, tôi có thể trông thấy rõ ràng. Thị lực của tôi thật đáng kinh ngạc. Tôi chắc chắn mình không còn cần kính nữa. Mà tôi vốn tháo tròng ra từ lâu rồi, để làm màu thôi!
Cảnh tượng trước mắt khiến tôi run rẩy nhưng tôi sẽ không dừng bước.
Có 2 thứ ở đó, một trông như con heo và thứ còn lại là một con chó 2 đầu. Thế nào cũng được, còn tốt hơn chán so với ở một mình.
Trong trò chơi có đám lợn biết bay và một chó ngao 3 đầu.
Chỉ vì những thứ đó đang ở thế giới thực, đến nước này thì tôi không thèm quan tâm nữa rồi! Ở thế giới này ta là siêu nhân đấy, ý kiến ý cò gì sao!?
Trong khi đang chạy tôi trông thấy tên đang cầu cứu là con heo. Đây là orc đúng không nhỉ?
Kẻ tấn công là con chó hai đầu, mamono đánh nhau à?
Tôi nên về phe nào, rõ ràng đúng không. Là cái tên đang la hét kia kìa! Nhờ ngươi mà ta mới gặp được sinh vật sống đấy!!!
Đám đó có vẻ như đã nhận ra sự hiện diện của tôi. Cả hai bọn chúng đều cảnh giác trước cái tên đang đạp cả đồng bụi mù (tôi nè).
May quá. Như vậy thì orc-kun (có lẽ vậy) sẽ được an toàn rồi. Mà, nếu tôi có thể đánh bại con chó kia.
“Thằng khốn, ngươi là tên nào!!! Ngươi dám chõ mũi vào sao?!”( chó 2 đầu)
Con chó 2 đầu tru lên. Không hiểu sao tôi có thể hiểu được tiếng tru của nó. Ngay việc tôi có thể hiểu từ ngữ của tên orc đã khiến tôi ngạc nhiên không kém. Chẳng có về đề gì cả! Kệ nó đi!
Mà cũng kì kì khi vừa nghe thấy tiếng tru và lời nói cùng một lúc.
“Chào! Tôi là con người, Makoto!! Hân hạnh được gặp mặt!”
Tên đó lọt vào tầm tấn công của tôi.
Để cho chắc, theo đà chạy tôi nhảy lên, đối diện con chó và giáng một cú đá lên người nó.
“Deryaaaaa!!!” (Makoto)
Một đòn tấn công lợi dụng đà chạy nhằm chiếm lấy thế chủ động và tạo khoảng cách.
“Wa, nhanh quá!!”(Chó)
Câu đó trở thành lời cuối cùng của con chó.036 [/images/images/image.png]
Ngay giữa hai cái đầu, cú đá của tôi chạm tới.
Mọi chuyện vẫn bình thường cho đến thời điểm đó nhưng…
Cứ như thế, tôi đi xuyên qua người nó.
Hể?
Đối thủ của tôi là một mamono đúng không nhể? Không, là mamono hay không cũng không quan trọng.
Cho dù tôi có chạy hết sức, một cú đá sử dụng với tất cả đà…
Dù nó có mạnh đến thế nào, không phải thế này là quá kì cục sao!?
“E, Ehmmmm” (Makoto)
Tim tôi hốt hoảng liên hồi nhưng may thay tôi đáp xuống đất được.
Tôi rụt rè quay lưng lại.
“Ah, haha, do mình nhỉ” (Makoto)
Một cảnh tượng khủng khiếp.
Phần trên của con chó 2 đầu nằm tan tác xung quanh, trong khi phần dưới đang đổ rạp trên mặt đất. Kinh khủng đến mức khiến bạn phải tự hỏi không biết thừ gì đã gây nên cảnh tượng này.
Tôi xin lỗi tôi xin lỗi, tôi xin lỗi.
Ai mà ngờ chuyện này sẽ xảy ra chứ, làm sao tôi có thể tưởng tượng được. Tôi nói thật đấy?
Cứ như nó vừa bị xe tải cán qua vậy.
Tôi nhìn đi chỗ khác.
Chính tay mình đã làm điều đó nhưng ngay cả bản thân tôi cũng không thể hiểu nổi.
Ánh mắt tôi bắt gặp orc-kun.
So với lúc khi ở cùng với con chó, tôi có thể trông thấy một nỗi sợ còn lớn hơn nhiều trong mắt nó.
Lạ à nha, vẻ ngoài đáng ra được coi là xấu xí kia, tôi lại không cảm thấy ghê tởm, chắc hẳn là do con mụ sâu bọ kia, ý nhầm, ý tôi là nữ thần. Nói ta không đẹp trai, nói ta vô dụng, đừng có đùa với thằng này. …
Có lẽ nào, tôi đã làm mọi chuyện rối tung lên rôi không?
Mà thây kệ, tôi có thể giao tiếp được. Tôi nên nói chuyện với nó.
A~ nói chuyện ư. Một hành động mới tuyệt vời làm sao.
Tôi vừa gây ra một chuyện không thể tha thứ được với con khuyển kia. Yên nghỉ nơi chín suối nhé.
Tôi chắp 2 tay cầu nguyện cho nó được hạnh phúc ở thế giới bên kia. Lần tới gặp mặt, hi vọng chúng ta có thể trò chuyện.
Còn bây giờ thì.
Nói chuyện nhể? Cuối cùng tôi có thể trò chuyện với một ai đó rồi.
Một cảm giác kì lạ khiến tim tôi đập rộn ràng.
Đứng trước mặt orc-kun, tôi lặng lẽ nhìn.
Đúng gu của mình… nhầm, đợi đã.
“A~ rất vui được gặp bạn” (Makoto)
“Hiiiiiiii! Nó nói đượcccccc!” (Orc-kun)
Ể?
?????????
Nani? Tôi thất bại ngay vòng gửi xe ư?!
Nâu nâu, đây là cuộc gặp mặt đầu tiên của tôi sau 3 ngày ròng đó? Còn lâu tôi mới bỏ cuộc nhé. Mơ đi.
“Tôi không có kỳ lạ gì đâu. Tôi là một người hiền lành tốt bụng. Cô có hiểu tôi nói gì không?” (Makoto)
Orc-kun(có lẽ) gật đầu lên xuống lia lịa nhưng ngay tức khắc lại lắc nguầy nguậy.
Tôi không hiểu điều đó ý là gì. Là cử chỉ chỉ có ở thế giới này hả?
Nó cũng đi bằng 2 chân nên trông khá giống con người.
À không đợi đã. Nhìn cách mà heo-san đứng, hẳn do nó giống với con người nên tôi đã vô tình dồn ép hơi quá.
“Một người giết ‘Liz’ chỉ trong một đòn thìkhôngthểlàmộtngườihiền lànhtốtbụngđược!” (Orc)
Ồ, ra vậy. Cái đấy thì tôi đồng ý. Dù gì thì chuyện đó nghe cũng thật vô lý. Ngay cả tôi cũng nghĩ như vậy.
Tuy miệng lẩm bẩm vô số thứ nhưng nó hóa ra là một người bình tĩnh. Hình như nó nói “Cách…..cái cách đó” hay thứ gì đó tương tự.
“Ô kê, được rồi. Tôi mạnh. Tôi mạnh hơn cô!” (Makoto)
“Hiiiiii!!!” (orc)
Bé heo trở nên sợ hãi và co người lại.
Cảnh tượng này là sao đây? Nói ‘nó nói được?!’ và giờ thì trở nên sợ hãi. Để giúp nó bình tĩnh tôi có thể làm vài cử chỉ thân thiện nhỉ.
Ô, thật quái dị ha.
À thì, trong cái loại tình huống này tôi nghĩ mình nên nói mấy câu như ‘mình rất mến bạn’ hay đại loại thế, mà có lẽ do tôi ngấm game quá rồi.
Ra vậy. Mấy cử chỉ tôi mới làm có tác dụng với bọn thú hơn. Thích hợp nhất là chó.
Lợn không phải là thú à?
Nếu nói giống, chắc là goblin ha. Mà kia là giống cái nhỉ? Nhưng tôi cảm thấy quỷ cũng hợp với hình ảnh của cô ta.
Dù đang nghĩ hình chơi quá nhiều game rồi, nhưng tôi vẫn lục kiếm trong đầu những thông tin tôi có về chúng bởi vì những sinh thể chỉ có thể xuất hiện ở trong game, quái vật, đang ở ngay trước mặt tôi.
“Bình tĩnh đi. Đúng là tôi mạnh thiệt đó nhưng tôi đến cứu cô cũng hoàn toàn là sự thật đấy?”
Giơ cả hai tay lên, tôi cho thấy mình không hề nguy hiểm.
Phải, thay vì nói ‘tôi mạnh hơn cô’ tốt hơn nếu tôi cho thấy mình không tới đây để làm hại cho cô ta.
Mà dẫu sao thì, hăm dọa không phải là một phần tính cách của tôi.
“Cô là người đã kêu ‘Cứu tôi với ~!’ nên tôi mới tới và cứu cô thôi à. Tôi là đồng minh của cô đúng không?”
Orc-kun(có lẽ) ngẩng đầu lên và đối mặt với tôi. Dường như những cơn run rấy của cổ đã bớt đi được phần nào.
Ổn rồi ha, có vẻ tôi giành được thiện chí rồi nhể. Với điều này thì sẽ…..
“T-thật chứ”(Orc)
Vẫn còn cảm giác sợ hãi, cô ấy đối mặt và nhìn thẳng vào mắt tôi, tôi gật đầu.
Sự thận trọng của cô ta mờ nhạt dần và rồi, lại chuyển sang sợ hãi một lẫn nữa.
“Có chuyện gì sao?!”
Ở không môt bóng người này, tôi bị tsukkomi.
Không hay rồi. Ai ngờ giao tiếp lại phức tạp đến vậy.
Không tiền không của, tôi chẳng có thứ gì để đem cho cả.
Lẽ nào chuyện này sẽ kết thúc trong thất bại? Không đời nào, tôi không thể bỏ cuộc dễ như vậy!
“L-làm sao mà conngừicóthểnóichuyệnvớitôiđược?! Có thể nào, ngươilàhuấnluyệnsư*!”(Orc)
(Tamer)
Tamer?
Đó là cái gì vậy trời?
Nếu bạn hỏi tại sao tôi lại nói chuyện được với cổ thì đó là do một con sâu mang hình dáng nữ thần.
Tôi hiểu rồi, một người bình thường, không, dù là người bình thường cũng không thể nói chuyện với quái vật được~.
Bà cho tôi thứ sức mạnh gì thế này!
Cứ đà này mọi người hiểu lầm tôi mất!
“A, geez!! Tôi, ‘huấn luyện sư’? Sai rồi! Tôi bị lạc! Tôi cứu bạn! Chấm hết!” (Makoto)
Giờ cứ nói thẳng thôi
Tôi sẽ nói với cô ấy điều mà tôi chắc chắn.
“??”
Mu, cô ấy đang nghĩ. Cô ta run rẩy nhưng so với hồi nãy thì đỡ hơn rồi. Tôi cũng đứng khá xa rồi nên làm ơn, dừng lại đi mà.
Hơn nữa, tôi cũng cảm thấy hơi sợ hãi đó?
Ai ngờ đâu trước hình ảnh một cô lợn đang đứng bằng hai chân kia, tôi lại có thể lấy cái ý định muốn thấu hiểu nhau làm động lực.
3 ngày lang thang cũng không uổng nhỉ.
“??”
Tôi im lặng chờ đợi. Còn phản ứng bên đó là sao nhỉ? Vẫn chưa có ai mở lời.
“T-tôi hiểu rồi”(Orc)
TUYỆT!
Tôi làm được rồi! Thanks! Arigatou! Xia xỉa!
“Cảmơnvìđãcứutôi” (Orc)
Gureito, thế này mới gọi là trò chuyện chứ. Và hơn thế nữa, với thiện cảm tốt thế này. Phải ăn mừng mới được.
(Great)
“Không có chi, tôi mừng vì cô không sao. À mà này, làng của cô có gần đây không?” (Makoto)
Tôi sẽ thay đổi xưng hô sang ‘kimi’. Gọi là ‘Omae omae’ thì có hơi bất lịch sự, hoặc ít ra là tôi nghĩ vậy.
Một ngôi làng, một thành phố hay một ngôi nhà.
Gì cũng được, tôi chỉ muốn được ngủ ở một nơi có mái ấm mà thôi.
Nhưng buồn thay, cô ấy lắc đầu.
“K-không lẽ cô cũng bị lạc?” (Makoto)
Một lần nữa, cô ta lắc đầu thiếu sức sống.
“Tôi… nói thật với cô, tôi đã bị lạc ở đây 3 ngày rồi. Cô có biết nơi nào tôi có thể tìm thấy người ở quanh đây?”
Một lần nữa cô ấy lắc đầu.
Trời ạ. Tình cảnh của tôi chẳng thay đổi gì cả sao? Đây là một event phỏng? Hay không vậy trời?!
“Không có ngôi làng nào của Hân tộc quanh đây cả. Nơi đây được gọi là ‘Tận cùng thế giới’, một vùng đất hoang sơ cằn cỗi” (Orc)
Tận cùng thế giới.
Thứ đó….. tôi nghĩ mới nghe nó gần đây thôi.
…Này!
Mụ sâu bọ đó, bà ta ném tôi xuống nơi tận cùng thế giới thật đó à?!
Không phải bà ta chỉ nói cho vui sao?! Bình thường bà sẵn sàng làm tới luôn à?!
Hiểm độc, rõ ràng là hiểm độc mà.
Thực chứ, cái mức độ đối xử tệ hại này khiến bạn còn phải nghi ngờ đấy.
Ể?
Tuy được gọi là nơi tận cùng thế giới nhưng có khi nào sẽ tồn tại một thành phố khổng lồ xung quanh đây?
Quá ngọttttttttt ngào!!! Tsuki-sama, ngài ngọt ngào hơn là tốt bụng đấy.
Từ từ đã, chắc chắn là không thể nào.
Tôi hoàn toàn hiểu rõ tính cách của đồ sâu bọ đó. Đời nào bà ta chấp nhận mấy thứ không xinh đẹp. Trước tiên phải là cái mặt tiền đã.
Hai người còn lại chắc hẳn phải thực sự xinh đẹp đó. Để có thể được cái mụ sâu bọ đáng ghét đó lấy làm thích, để được ban tặng sức mạnh cũng như sự bảo hộ và phước lành, h-họ hẳn là rất xinh đẹp, nhể?!
“Tôi đang trên đường đến Sơn thần của Shen-sama để tự hiến tế”(Orc)
Trong khi tràn ngập với những suy nghĩ căm hận mụ nữ thần, cái thể loại người mà tôi chưa từng thấy bao giờ, cô gái tiếp tục cuộc trò chuyện.
Yaay~ một flag~
Chưa tới một ngôi làng hay thành phố mà tôi đã đụng độ một event sặc mùi đấu boss trung cấp rồi này~
Chảy máu cam mất thôi~
Với những hàng lệ đang lăn dài từ khóe mắt, cô ấy kể cho tôi sự thật sửng sốt đó.
Nghe từ cô ấy, tôi biết rằng cô ấy là một orc cao nguyên sống ở một vùng cao nguyên bằng phẳng, dường như đó là một bộ tộc orc bậc cao.
Dù cho vẻ ngoài không có giống như vậy.
Cứ nửa năm một lần, kẻ sở hữu ngọn núi với cái tên Sơn thần yêu cầu hiến tế những cô gái trẻ.
Nếu họ không làm vậy, một trận sương mù dày đặc sẽ bao phủ ngôi làng và mùa vụ sẽ không sinh trưởng khỏe mạnh được.
Tộc orc cao nguyên phi thường đó. Không cướp bóc, mà đi săn bắn và phát triển nông nghiệp, ai có thể làm hại họ được. Họ có hẳn một kế sinh nhai đàng hoàng.
Họ gần giống như con người vậy. Ngoại trừ vẻ bề ngoài.
Nhân tiện.
Vì vài lý do tôi cứ cảm thấy flag nó cứ thay nhau liên tiếp dựng lên.
Từ những lời giải thích tình và tình huóng hiện tại, hẳn các bạn biết đó là loại flag nào rồi đúng không?
Một flag chiến đấu? Không không, có hơi khác một chút.
Do tôi lạc quan? Hay đó là thứ độc dược ngọt ngào tên hi vọng.
Được rồi, cùng sắp xếp lại mọi việc nào.
Bị quẳng đến thể giới khác
Đi theo tiếng hét và cứu một cô gái(orc) khỏi quái vật
Và rồi, cô gái đầu tiên tôi gặp tại thế giới này nói với tôi mình sắp bị hiến tế
Sau đó tôi sẽ chấm dứt cái cuộc trò chuyện liên quan đến hiến tế này (Vẫn chưa làm)
Giờ bạn đã hiểu chưa?
Đây là flag N.Ữ C.H.Í.N.H đấyyyyyyyy!!!?!”?!”?!? (Do cảnh tượng quá kinh khủng nên chúng tôi quyết định sẽ không miêu tả phản ứng của nhân vật chính)
Rồi còn cố gắng làm(chưa)!
Rõ ràng nó sẽ được dựng đấy lên thấy chưa!
Không thể nào, chắc chắn thể nào.
Dĩ nhiên tôi không phải hạng người sẽ phán xét một cô gái chỉ vì diện mạo bên ngoài. Cô ấy bình thường. Và ấn tượng cô ấy mang lại khá hiền dịu.
Nhưng, nhưng, nếu hẹn họ với ai đó thì tôi muốn đó là con người!(Vẻ ngoài)
Có xa xỉ quá không!?
Nếu (trông giống) thôi thì một orc cũng được tính phải không ta?
Không không không, người ta gọi đó là ngụy biện đấy.
Tôi cũng có kinh nghiệm như bao người bình thường. Tôi sẽ không can dự vào mấy thứ giống như thành kiến hay định kiến gì đâu.
Về cô gái orc kia, tôi không ngửi thấy bất kỳ mùi hôi thối đặc trưng nào. Thay vào đó, tôi chỉ ngửi thấy một mùi hương dễ chịu như những bông hoa tỏa ra từ cô.
Giống như một senpai mà bạn ngưỡng mộ?
Ha!!
Kh- không đúng! Không phải như vậy đâu!
Nghe này, trong ‘trải nghiệm’ của tôi ‘tất nhiên’ cũng có sự rạch ròi về đạo đức nha.
Một vẻ đẹp quyến rũ đến mức trông không hề tự nhiên, những người với cơ thể dừng phát triển sớm, những cô gái điển hình như tộc elf, chủng thú nhân với nekomimi và áo giáp chính là cơ thể rắn chắc.
Những tinh linh mang hình dáng con người, chủng quỷ, loài có làn da màu lam, đen và đôi khi là màu lục. Tùy thuộc vào cách nhìn nhận của bạn mà thậm chí một robot cũng có thể nhìn ổn!
Một orc.
Nhưng một orc thì không thể nào.
Đây là phân biệt chủng tộc?!
Im đi!! Rõ ràng về cơ bản hình đáng đó không giống như của con người, tôi không muốn! Riêng về phần này tôi sẽ không nhượng bộ! Không nhượng bộ!
Lướt qua tất cả trải nghiệm nơi thế giới mơ ước của mọi thằng đàn ông, tiếc, quá tiếc vì tôi chưa có lấy một em orc làm mục tiêu chinh phục.
Wa, kinh nghiệm hở? Phải ha, đó là từ game đó! Tệ quá không!?
Mà chả sao, bạn hiểu chưa. Không đời nào cô ấy sẽ trở thành một đối tượng chinh phục đâu!
“Do đó, tôi xin lỗi” (Makoto)
Tôi xin lỗi cô ấy trước. Mấy chuyện kiểu này thì giải quyết càng sớm càng tốt.
“Ể, bạn đang nói gì thế?”(Orc)
Đậu phộng, tôi xen lẫn những cảm xúc trong tim mình với cuộc trò chuyên mất rồi. Thật là ngớ ngẩn mà.
“A-haha~ Không có gì đâu~”(Makoto)
Cô gái bối rối. Nhưng việc đó chỉ xảy ra trong một khoảnh khắc thôi, vì cô ấy nhanh chóng mỉm cười lại (có lẽ thế? Tôi không biết nữa) với tôi.
“Dù sao, nếu được, xin hãy cho phép tôi được cảm tạ. Makoto-sama” (Orc)
Wow, cô ấy nhớ tên tôi dù tôi mới chỉ giới thiệu thôi kìa. Vâng, tôi sẽ quên đi vụ cô ấy nói ‘Nó nói được?!’
Thật là một quý cô lịch sự. Tiếc quá. Là loài người thôi thì chưa đủ, tôi thích cổ là một cô gái thuộc khuyển tộc hay miêu tộc cơ~
“Ừ, tôi là Makoto. Nhân tiện, tôi 17 tuổi. Hân hạnh được gặp cô”(Makoto)
“Tôi là Ema. Tôi cũng 17 tuổi” (Ema)
Tuổi cô ấy cũng phù hợp nữa! Chỉ là, chính vì chủng loài của cô ấy khiến đây chỉ có thể là một flag chiến đấu mà thôi.
Mà tiện đây, cụm từ ‘không cưới’ của mụ sâu bọ nó lọt sang tai kia mất tiêu rồi.
Dù gì Tsuki-sama cũng bảo tôi có thể làm bất cứ thứ gì mình muốn ~
“Ngay phía trước, chính là điểm dừng cuối cùng, là ‘Nơi Thanh Tẩy Cơ Thể’ trước khi tới Sơn thần. Xin hãy hãy nghỉ ngơi tại đó sau cuộc hành trình của mình.” (Ema)
Chỗ đó giống như một nơi để dừng chân? Cô ấy thực sự là một cô gái tốt.
Có khá rẻ mạt, giống như là cô ấy biến tôi thành vệ sĩ cho cổ cho đến khi chúng tôi đến được ‘Nơi Thanh Tẩy Cơ Thể’ đó. Mà, nếu giống như lúc vừa nãy thì không thành vấn đề. Dù có đá lở thì tôi cảm thấy mình cũng có thể đấy nó đi.
“C-Cảm ơn Ema” (Makoto)
Tôi chấp nhận lời mời của cô ấy và chúng tôi bắt đầu đi bộ hướng tới nơi được gọi là Sơn thần.
Thật kì lạ, càng nói chuyện với cô, tôi càng hiểu cách cô ấy nói.
Mụ sâu bọ đó hẳn đã cho tôi sức mạnh có thể hiểu ngôn ngữ loài khác nếu như tôi nói chuyện càng nhiều với họ. Giống như hòa hợp với suy nghĩ của họ vậy.
Mà, tôi chả có vấn đề gì với điều đó.
Vừa nói chuyện với cô, tôi vừa tiếp tục di chuyển.
Cô ấy kể cho tôi cái cách mà ngôi làng đang mất dần những cô gái trẻ. Cô ấy kể cho tôi những câu chuyện về lễ hội mà làng của cô tổ chức thời còn yên bình.
Nếu như năm nào 2 cô gái trẻ cũng bị hiến tế, thì trong tương lai ngôi làng sẽ sớm bị diệt vong. Đây là một phép tính đơn giản. Kể cả một đưa trẻ cũng có thể hiểu được.
Từ đầu đến giờ, Ema, người vốn bị hiến tế, vẫn đang hướng mình tới chỗ chết.
Cũng không ngạc nhiên khi cách nói chuyện của cô ngày càng trở nên ảm đạm.
Tôi chỉ đáp lại và đi theo cô nhưng, tôi vẫn còn cơ số những câu hỏi.
Tôi sẽ nghĩ kỹ hơn về chúng sau.
Khi tới được điểm dừng chân thì tôi nên làm gì.
Nếu tôi đi diệt boss trung cấp thì flag chắc chắn sẽ được dựng lên phỏng?
Cô ấy là một cô gái tốt nhưng… cô ấy thực sự là cô gái tốt nhưng !
Cô có nhân cách tốt, tuổi của cổ cũng tương đương tôi. Và cô cũng là con gái của trưởng làng, nên có khi nó giống như tôi là kẻ đào mỏ vậy.
Muu~ thực sự chứ, tại sao bạn không phải là con người vậy Ema?
Có thể nào bạn là một cô công chúa xinh đẹp bị nguyền rủa.
Nhưng nền văn minh của con người lại quá xa so với nơi đây nên đó chỉ là điều viển vông thôi.
“A, kia rối”(Ema)
Ema chỉ tay tới một cái hang. Nhìn chắc chắn là hang nhân tạo. Nhìn lối vào cũng như con đường dẫn đến đó. Hiển hiện là những dấu hiệu do bàn tay ai đó tạo nên.
“Um Makoto-sama, tôi xin lỗi nhưng anh có thể đợi ở đây một chút được không? Trước tiên tôi phải đi giải thích với những người bảo vệ nơi này về Makoto-sama” (Ema)
“Đã hiểu” (Makoto)
Khá hợp lý. Nếu tôi bất thình lình đi vào cùng với cô ấy, có khi tôi sẽ bị tấn công.
Tôi cũng hơi hiểu được tính cách của Ema.
Không đời nào cô ấy kêu một đội quân ra tấn công tôi đâu.
Cho dù có vậy thì ngay tại đây tôi cũng có thể thấy rõ được lối vào, lúc đấy thì tôi đã chuồn rồi.
Xác nhận dáng vẻ Ema đã khuất vào trong hang, tôi bắt đầu suy nghĩ về tương lai.
Cứ đà này thì Ema-san sẽ chết mất. Sau cùng thì cô ấy cũng là một kẻ bị hiến tế mà.
Cô gái đó thực sự là một cô orc tốt. Hơn nữa cô ấy cũng là người đầu tiên tôi nói chuyện cùng.
Có hơi khác biệt nhưng cô ấy giống như một người đồng đội.
Nếu có thể thì tôi muốn cứu cô ấy, tuy vậy, cái flag đó nó khắc nghiệt quá. Và sức mạnh của kẻ địch vẫn còn là một ẩn số.
Nếu nghĩ về những chuyện đã xảy ra, cũng chẳng lạ lùng gì nếu như tôi đụng độ một tên cỡ boss.
Đây hoàn toàn là một maso-game á.
Dù rằng đây là thực tại chứ không phải game nên hiển nhiên khó nhai hơn rồi.
Nếu tôi có thể kiếm được thông tin khi ở trong cái hang đó.
Sáng sớm mai tôi sẽ lẩn đi, đánh bại tên ‘thần’ và kết quả là sẽ cứu được cô gái.
Tôi biến mất một lúc cũng không sao đâu.
Nếu tôi hứa rằng làng của cô sẽ được cứu thì cô sẽ có thể trở về làng của mình.
Tên Boss mà Ema gọi là Shen-sama, nếu là tôi thì có khả năng tôi sẽ có thể nói chuyện được với nó. Có nhiều cách để giải quyết vấn đề mà không phải đánh nhau.
Tôi thấy Ema đang vẫy tay từ cửa hang. Cô ấy đang mỉm cười. Chắc cô ấy thuyết phục thành công rồi.
Nhìn thấy sự xuất hiện của cô.
Tôi suy nghĩ một chút, không ngờ mình lại trở thành một tên anh hùng giả tạo mà mụ nữ thần nói không cần phải làm.
CHƯƠNG 4: THỨ TÔI TỪNG KHAO KHÁT
“Rồi, anh thử làm xem”(Ema)
Theo lời Ema, tôi niệm chú.
Ngôn ngữ niệm chú khác với ngôn ngữ tộc orc sử dụng nhưng với tôi, nó nghe không khác gì từ ngữ bình thường. Nói đúng hơn, nếu muốn thì tôi có thể xổ ra một tràng. Bằng cảm giác mà tôi mới có thể nhận ra mình là người đang nói.
Có vẻ như chú ngôn là một thứ đặc biệt nên kiểu gì cũng không thể dùng để nói chuyện, tôi từng định cho họ thấy mình có thể nhưng lại quyết định thôi.
Họ nói với tôi việc đó giống như tích tụ toàn bộ năng lượng bên trong cơ thể nhưng tôi quyết định sẽ không làm vậy.
Thuật cường hóa thể lực và ma pháp mà Tsuki-sama đã dạy, nếu tôi nghiêm túc sử dụng thì tình hình sẽ trở nên cực kỳ rắc rối mất.
Thuật mà tôi sắp sửa niệm là hỏa đạn ma pháp, brid. Không nhất thiết phải là lửa, có vẻ như nếu vẫn sử dụng ma pháp này và thay bằng những nguyên tố khác thì vẫn được gọi là brid. Một ma pháp tấn công cơ bản hay đó là điều cô ấy nói với tôi.
Một ma pháp bậc thấp có thể được sử dụng để đánh lửa, tuy nhiên, cho dù chỗ này lớn thật đấy nhưng nó vẫn là một cái hang.
Nếu nơi đây mà trở thành hỏa ngục thì ngay cả bạn cũng sẽ chết vì mất ô xi và luồng nhiệt đấy. Tôi không hiểu cấu trúc của ma thuật nên tôi không nghĩ mình nên thử làm gì.
Tôi bán tín bán nghi không biết liệu thứ đấy có phát ra không nhưng họ nói phải thử thì mới biết được
“Brid!”
Trong một giây thôi.
Xung quanh tôi, một thứ gì đó khó định nghĩa, một ‘cảm giác’ chảy ra từ cơ thể tôi.
Ngay trước bàn tay phải đang vươn ra, một ngọn lửa trông giống như cục bông bị cháy được hình thành.
Ngọn lửa dừng lại đó trong một lúc và trong khi chập chờn, nó biến mất.
“Ooooh~! Đây là ma thuật sao?!”
Giọng của tôi trở nên phấn khích.
“Đúng vậy, đó giai đoạn đầu khi anh kích hoạt brid. Thật không thể ngờ anh có thể kích hoạt ngay trong lần đầu”(Ema)
Ema, người đang hướng dẫn tôi, bị ấn tượng và mở lời khen ngợi. Phần lớn chắc là do tôi có thể hiểu được chú ngữ đó mà (tên tạm).
Ra vậy ~ đây là thứ mà họ gọi là ma thuật à~♫
Phả thử thì mới làm được, hay ít nhất đó cũng là điều mà có ai đó đã nói với tôi trong khi tôi vươn tay mình ra. Với điều này nó đã được chứng minh.
Ai ngờ sẽ có ngày tôi sử dụng được ma thuật!
Trong game thì điều này là hiển nhiên rồi, nhưng thực tế thì~
Ufuuuu, ufufufufufu
Tôi bắt đầu tự cười.
“Tưởng tượng rõ ràng ngọn lửa trông giống như một quả bóng, sau đó hình dung nó va chạm với mục tiêu để bắn đi. Đó sẽ là giai đoạn cuối của brid”(Ema)
Giọng hướng dẫn của Ema kéo tôi về thực tại.
Hiểu rồi, Cầu lửa thì tất nhiên phải ném đi rồi. Để có thể định hình ngọn lửa thành một quả bóng thì cần phải tưởng tượng… Không phải điều đó có nghĩa brid chính là phép triệu hồi lửa sao?
Mà, giờ cứ gạt chuyện đó sang một bên đi.
“Tôi hiểu rồi ~vậy”(Makoto)
Với tâm trạng tốt, tôi lẩm bẩm một câu chú ngôn ngắn của brid.
Có thứ gì đó chảy ra. Chắc đây là ma lực nhỉ. Rõ ràng, bây giờ tôi đã hiểu tại sao Ema lại bảo thay vì cố gắng hiểu, làm thử sẽ nhanh hơn nhiều.
Dù cho sau khi đã được nghe lời giải thích mà đầu tôi vẫn trống không à. Bây giờ thì tôi phần nào hiểu được ma lực là thứ vốn bao trùm khắp thế giới.
Một lần nữa ngọn lửa xuất hiện
Bằng cách kiểm soát thứ này.
Tôi nặn nó thành một quả cầu và…
Ngọn lửa đó, không hề biến mất, vẫn bập bùng cháy. Khi tôi tưởng tượng ra kích cỡ của một quả bóng chày, nó nhảy múa dữ dội hơn và mượt mà trở thành một hình cầu.
“Quá ấn tượng, làm được đến mức này chỉ với những điều tôi nói”(Ema)
Sự bất ngờ của Ema cũng dễ chịu quá.
Sau đó cô trao đổi ánh nhìn với những orc khác trong hang động và bọn họ đều dồn về một phía bên tường. Tộc orc trông khá lớn và có vẻ như họ lấy sức mạnh vật lý của mình làm điều hãnh diện.
Khoảng cách là 5-6 mét
Cô gái nhìn tôi và gật đầu nên tôi hướng quả cầu lửa vào tảng đá.
Rồi hình dung ‘Trúng tâm’ một cách mạnh mẽ. Ra lệnh nó bay đi.
Quả bóng bay đi với tốc độ bị một người ném, bay thẳng và sau đó trúng vào.
Trong hang, một cơn chấn động cùng luồng gió nóng bùng lên. Mà, cũng không đến nỗi vậy đâu. Gió nóng có hơi quá. Giống gió ấm hơn.
Tảng đá vỡ vụn và mất đi hình dạng ban đầu. Trông khá mạnh đó. Việc tảng đá không chỉ là một cái vỏ rỗng đã khẳng định điều đó.
“Vậy là tôi đã học được brid rồi phải không Ema?”(Makoto)
“Đ-Đúng vậy”(Ema)
Cách nói của cô ấy lại trở nên run rẫy rồi. Có vẻ như tôi đã làm điều gì đó khá ấn tượng.
“Thực ra, tôi nghĩ chỉ sẽ dạy cho anh cách tạo một nguồn sáng đơn giản rồi sau đó rèn luyện hình dung phép thuật hay mấy thứ như thế thôi…”(Ema)
Hình như tôi nhảy cóc kha khá thì phải. Vậy tôi cũng có thể sử dụng luôn ma pháp tạo sáng rồi sao!?
Ồ? Ma thuật vui thật đấy. Trông sẽ vui đây.
Chủ đề mà tôi thích đã tăng thêm một rồi.
Hơn thế nữa, có lẽ là bởi vì tôi vẫn đang học nhưng, điều này thật thú vị~♫
“Ồ? Dạy cho tôi dạy cho tôi đi. Cô chỉ cần nói câu chú thôi cũng được. Dạy tôi nhiều hơn nữa đi”(Makoto)
Hiện tại tôi đang rất vui.
“À, vâng. Vậy, chút nữa tôi sẽ tổng hợp chúng lại. Dù sao thì Makto-sama, nhận thức ma lực của anh bây giờ ổn rồi đúng không?
“A, tôi có thể cảm nhận nó một chút. Thứ mà chảy ra mỗi khi tôi sử dụng phép thuật phải không?”(Makoto)
“E~ Đúng vậy. Như dự đoán, khả năng học hỏi của anh ở mức độ thiên tài”(Ema)
“Mà, tôi là kiểu người sẽ hiểu ra vấn đề nếu cứ giữ trong đầu mà, nhưng đúng như Ema nói. Tôi đã hiểu sẽ thuận tiện hơn nếu mình cứ thử làm trước”(Makoto)
Thật sự đấy. Thật chứ, Ema hẳn sẽ là một giáo viên giỏi đấy.
“Vậy anh có cảm nhận được nó cũng ở bên trong cơ thể mình?”(Ema)
“N?”(Makoto)
Tôi cố tập trung khi cô ấy nói với tôi.
Như thường lệ, cách sử dụng sức mạnh mà Tsuki-sama đã trao cho tôi vẫn hoàn toàn là một bí ẩn.
Nhưng chắc chắn.
Có thể do ảnh hưởng của việc sử dụng ma thuật, tôi có thể cảm nhận một luồng sức mạnh khác đang chảy dọc cơ thể mình.
Mùi ý hệt những thứ đang ngập tràn quanh đây.
Đây là ma lực của riêng tôi.
Một cảm giác khá mơ hồ. Như thể tôi ngâm mình trong nước và bị ướt vậy.
Không biết toàn bộ cơ thể tôi có giống như vậy không
“Vâng, đúng là có thật. Vậy ra đây là ma lực của tôi”(Makoto)
“Một sức mạnh vật lí kinh khủng và có thể làm chủ phép thuật quá dễ dàng. Makoto-sama chắc phù hợp với nghề kiếm sĩ ma thuật lắm”(Ema)
“Nghề?”(Makoto)
Này này, thế giới này giống game hơn tôi tưởng đấy.
Thế giới này cũng có thay đổi nghề nghiệp hay năng lực độc nhất à?
“Ê~ nếu vậy thì level của anh cao lắm nhỉ”(Ema)
Cô ấy nói level kìa.
Ưm?
Giờ thì cách nhìn của tôi về thế giới này phải thay đổi rồi.
Nơi này giống một trò RPG sao? Vậy thì con ‘Liz’ gì đó chắc chắn cũng phải cho tôi kinh nghiệm ha. Dù sao nó cũng đâu rơi vàng đâu.
“Ưm… ai biết được? Tôi cũng không biết nữa”(Makoto)
Trong khi đang trên đường đến đây, tôi đã giới thiệu bản thân cho Ema và giải thích về tình hình tài chính của mình cùng với nhiều điều khác.
Thật lòng mà nói, tôi nói dối rất nhiều về bản thân.
Nếu tôi nói với cô ấy sự thật, chắc chắn Ema sẽ nghĩ tôi là một tên đáng thương đầu óc có vấn đề.
Khi tỉnh dậy tôi đã ở đây rồi.
Không hiểu vì sao trí nhớ của tôi trở nên mơ hồ. Mà, đúng là tôi không có bất kỳ kí ức nào về thế giới này nên đó cũng không hẳn là một lời nói dối.
Lừa dối một cô orc tốt bụng như vậy khiến tôi cảm thấy tội lỗi lắm, nhưng ai nghĩ chính việc đấy lại giúp ích cho tôi vào thời điểm này.
“Nếu chỉ là level thì chắc là chúng ta sẽ biết ngay thôi”(Ema)
Cô ấy lấy ra một tờ giấy.
“Đây là cái gì?”(Makoto)
“Đây là một tờ giấy cho biết sức mạnh của một người. Mà, đại loại như vậy. Lâu lắm rồi, một hân tộc đã đánh rơi nó”(Ema)
Hân tộc. Ê, không phải đó là một con người sao?!
Bây giờ cô ấy nói mới thấy, không phải là ‘nhân tộc’ mà là hân tộc ở đây.
“Ê ~ chúng ta làm gì với cái này?”(Makoto)
Chuyện kia giờ cũng không quan trọng. Đo level của tôi trước cái đã.
“Anh cầm vào đi”(Ema)
“Rồi”(Makoto)
Tôi cầm tờ giấy như cô ấy bảo. Nó có màu trắng nhưng ngay khi tôi nắm lấy, tờ giấy chuyển sang màu xanh lam. Lam nhạt thì đúng hơn..
“Ara, không thể nào”(Ema)
Ema trông tỏ vẻ khó hiểu trước cảnh tượng đó. Màu này kỳ lắm sao?
Tất cả những orc khác được Ema giới thiệu và kể cách tôi đã đánh bại Liz như thế nào cũng mang một vẻ biểu cảm khó hiểu như thế.
“Sao thế? Màu này lạ lắm sao?”(Makoto)
“Ummm…”(Ema)
“Umu, nói cho tôi biết đi”(Makoto)
Tôi chuẩn bị rồi. Sau cùng, nó cũng chỉ cho biết một con số thôi. Đâu giống như thứ đó sẽ thay đổi được điều gì ~
“Level 1” (Ema)
Uuuuh…
Đúng rồi ~ Tôi phải hỏi về hân tộc mới đượcc~♫
—-
Ghi chú của tác giả:
Với sức mạnh của Nữ thần, Makoto-kun có thể hiểu được chú ngữ.
Những từ như ‘askljfahsdklga’ thì cậu nhóc sẽ nghe thành ‘ánh sáng sinh ra’ và có thể kích hoạt nó.
Đây là một hiệu ứng mà ngay cả Nữ thần cũng không biết sẽ xảy ra.
CHƯƠNG 5: KHÔNG NGHĨ LÀ NÓ LẠI TÀN NHẪN ĐẾN VẬY
N~, thật là một buổi sáng đẩy sảng khoái.
Tôi có thể cảm nhận những cơn gió mát lành đang thổi từ dãy núi đá trắng phau kia.
Có lẽ tôi nên bỏ cái tật cứ tỏ vẻ ngạc nhiên trước sức mạnh siêu nhân của mình. Còn nếu phải giải thích thì chỉ cần nói những gì mình đã thấy thôi. Mà có khi nào đây không phải cơn gió ‘mát lành’ mà là ‘lạnh toát’ không nhỉ?
Tôi bây giờ đã có thể cảm nhận được ma lực trong không khí, nên cách tôi nhìn nhận thế giới này cũng thay đổi, và tự nhiên thấy ‘sảng khoái’ hẳn ra.
Giờ thì, tôi đã xác nhận rằng mình chỉ là một thằng Lv1.
Kỳ thiệt ta.
Nếu cấp độ của tôi đã cao sẵn từ đầu thì còn hiểu được vì sao tôi lại không lên cấp sau khi đánh bại con Liz, nhưng…
Nếu tôi cấp 1 thiệt thì đáng ra nó phải tăng chứ. Hay là do con cờ hó đó quá yếu?
Ema-san cũng thấy tôi tiêu diệt được nó nên là, có lẽ nào là vì đây là một đòn tấn công bất ngờ chăng?
N~, không chỉ sự tồn tại của tôi giống như một nghịch lý, mà cả hệ thống cấp độ cũng chẳng thèm áp dụng đàng hoàng lên tôi nữa.
Tuy là có hơi buồn một chút, nhưng tôi vẫn rất bình tĩnh.
“Rồi, làm thôi nhỉ?”
Tôi đi tới chỗ Gác cổng-san và nhờ anh ta chuyển lại cho Ema một thứ.
Một lá thư.
Quá dữ đúng không? Không chỉ giao tiếp, tôi còn có thể viết nữa kìa.
Tôi có thể đọc và viết một cách hoàn hảo.
Cheat muôn năm. Tôi bắt đầu thấy trân trọng mấy trò bug này rồi đấy. Mà nếu đã thế này rồi thì, tôi tự hỏi mấy anh hùng khác cũng có hoành tráng kiểu này hay không.
Như vậy, dù tôi có tới khu con người đi nữa, tôi vẫn nghĩ mình sẽ kiếm được tiền bằng cách trao đổi hàng giữa con người với mamono.
Về nội dung thì tôi cũng không viết nhiều lắm.
Tôi chỉ muốn biết mình có thể làm gì đó với vị thần gì gì đó.
Có vẻ tôi sẽ không trở về lành lặn rồi, nên đừng lo cho tôi mà cứ trở về làng trước đi. Cảm ơn nhiều.
…là những gì tôi ghi trong bức thư. Cũng có thêm vài đoạn nói nhảm và giải thích này nọ nữa.
Tôi không có ý định quay trở về hang động lần nào nữa đâu.
Kết cục, cô ấy không chỉ dạy tôi phép thuật, mà tôi còn được nhận một tấm bản đồ của khu vực quanh đây.
Tôi định là sau khi nói chuyện với vị thần ấy, sẽ đi thẳng tới khu con người luôn.
Có vẻ đó là một nơi kỳ lạ, tập trung những con người sở hữu các loại nguyên liệu hiếm khi đi du hành khắp thế giới và những ai theo đuổi tri thức.
Vẫn còn một quãng khá xa tới chỗ hang động.
Dù sao thì, với tốc độ nhanh nhất của mình, để tới được đó (tính luôn cả thời gian tôi đã đi) thì mất tầm một tuần. Còn nếu có chuyện gì xảy ra dọc đường thì có lẽ sẽ mất 10 ngày.
Trên đường đi tôi cũng có gặp vài khu tộc khác (dĩ nhiên, tất cả đều là mamono). Tôi có thể giap tiếp với họ nên cũng không có đánh nhau gì cả.
Về vấn đề lương thực thì tạm thời vẫn ổn. Bây giờ tôi đã có thể đi suốt 3 ngày liền mà không cần ăn.
Nếu đi theo trực giác thì có lẽ dù là 5 ngày cũng chả là cái đinh gì, tuy là tôi không muốn làm như thế. Chỗ lương thực mà các bạn Orc cao nguyên đã trao cho tôi có vẻ cũng rất quan trọng với họ, nên là tôi sẽ dùng thật cẩn thận.
Trong lúc suy nghĩ mấy điều đó, tôi đi vòng qua một dãy núi đá và hướng tới dãy núi cao rất nổi kia. Thần Sơn huh.
Thực ra, tôi cũng không bận tâm về loài mamono hay vị thần tên Shen cho lắm.
Bởi vì có một thứ còn làm tôi lo hơn cả thế nữa.
Không tính các vật tế, việc chưa từng có ai nhìn thấy Shen đã khiến tôi khá lo lắng. Vì điều đó có nghĩa là, chưa có ai từng thấy ông ta mà còn sống cả.
Và cả, nội cái việc vật tế phải mất công băng qua sa mạc một mình cũng rất chi là kỳ lạ.
Bởi vì nếu không đến nơi an toàn thì việc cúng tế còn ý nghĩa gì nữa chứ.
Họ nói với tôi là, vật tế chỉ cần tới điểm an toàn để ‘thanh tẩy cơ thể’ là coi như đã hoàn thành nghĩa vụ rồi, nhưng…
Cái logic kiểu gì thế? Vậy chẳng phải việc cúng tế đã không có ý nghĩa ngay từ đầu rồi sao?
Vì trên thực tế, Ema đã xém trở thành mồi ngon của một con Liz.
À phải, cả cái con Liz đó nữa.
Loài Mamono này dường như có ở khắp nơi trên thế giới, nhưng con này thì lại ở quá xa nơi mà loài này sinh sống.
Và bình thường, loài này hay tấn công theo đàn.
Thêm vào đó, cái tình huống mà Ema bị tấn công cũng quá ư là quái đản nữa.
Tôi có cảm giác là ai đó đang cố tiêu diệt làng Orc cao nguyên một cách chậm rãi, dựa trên cuộc thảo luận của tôi với Ema.
Nhưng có chắc đó là ý muốn của cái vị thần tên Shen không?
Tôi có linh cảm rằng, đã có một bên thứ ba xen vào chuyện này. Hoặc cũng có thể là một sự xích mích giữa các loài Orc cao nguyên.
Hai cái giả thuyết ấy cứ quanh quẩn trong đầu tôi miết.
Nếu chúng chỉ có muốn tiêu diệt họ thì cái trò hiến tế này nghe hơi bị điêu. Bởi lẽ chúng có thể dùng sương mù và chỉ trong vài năm thôi là mọi chuyện sẽ đi đúng theo hướng chúng muốn mà.
“Một cách chậm rãi… huh?” (Makoto)
Tôi linh cảm đó chính là mấu chốt chính của vấn đề.
Phải có ý nghĩa gì đó trong việc bảo họ đi tà tà.
Nếu như Shen muốn một cái gì đó ngoài vật tế, thì ắt hẳn ông ta đã nói ra từ trước rồi.
Còn nếu việc này là để một bên nào đó có thêm thời gian, thì có nghĩa chuyện này không có dính dáng đến Shen chút nào.
Một bên thứ ba, hoặc một cuộc nổi dậy à.
Cũng có thể là tôi suy diễn thôi. Chuyện cũng có thể khác hoàn toàn với những gì mà tôi nghĩ lắm chứ. Dù sao thì gã đó cũng có phải là người đâu.
Vẫn chưa chắc là nó cũng có lối suy nghĩ giống con người. Nếu tính luôn cả điều đó thì mọi căn cứ của tôi coi như đổ bể hết.
Nhưng trong tình hình hiện tại, vì không có đủ bằng chứng nên tôi quyết định sẽ bám theo cái lối suy nghĩ đó.
Còn nếu muốn đánh thì thằng này cũng chiều.
Thực ra có phần nào đó trong tôi lại muốn điều đó xảy ra nữa kìa.
Phép thuật, ma lực.
Quả thật là tôi rất muốn được sử dụng chúng.
Tôi cũng đã học được vài điều khác, nhưng tôi phải giải quyết cho xong chuyện này trước khi Ema lên đường đã.
Thật ra thì, tôi đã bí mật nghe lén câu niệm xướng của phép thuật tạo ánh sáng từ Gác cổng, và tôi đã học được nó!
Để chi á? Ngoài những phép thuật mà tôi đang có, tôi cần cải thiện kho tàng phép thuật để còn xài lúc nguy cấp.
“Giờ mình dùng nó thử xem sao. Chứ đợi tới lúc đánh thật rồi mới xài thì…” (Makoto)
Lần đầu sẽ là lần chơi toàn lực.
Tôi không biết nó sẽ gây kiệt sức đến đâu, nhưng ít ra cũng phải dùng thử một lần chứ nhỉ.
—
Thôi, quyết định rồi.
Tôi nên chuẩn bị trước mọi thứ thì hơn.
Nhẩm nhẩm một cách chậm rãi, tôi tạo ra một ngọn lửa với kích cỡ giống hệt hồi tối qua. Rồi tạo thành hình quả cầu để có thể ném bất cứ lúc nào. Thành công.
Tốt.
Triển thôi nào.
Tôi thả lỏng cơ thể mình, và bắt đầu niệm thật cẩn thận, dồn toàn bộ sức lực để hình dung một ‘ngọn lửa’. Chỉ có điều, tôi niệm ở trong đầu.
Và tôi cố nhẩm nhầm. “Những điều mà tôi muốn thử”, điều 1. Sử dụng mà không cần niệm.
Thành công. Tôi đã có thể tạo ra một ngọn lửa đỏ bập bùng, và có thể thấy rõ là nó mạnh hơn nhiều so với cái hồi tối qua.
Thật mừng quá. Nếu tôi cố làm trò này trong hang mà không có hình ảnh một quả cầu trong đầu trước thì chắc nó sẽ thành thảm họa mất. Khi đó, đừng nói là tôi, có khi mọi thứ xung quanh tôi đều sẽ cháy cả mất.
Giờ thì, chọn mục tiêu thôi.
Trên đường dẫn đến dãy núi tên Thần Sơn, tại chân núi, ở ngay phía trước thôi, tôi nhìn thấy một thứ có vẻ giống cánh cổng. Chắc là được đấy. Khoảng cách từ đây đến đó là hơn 100 mét. Có lẽ tôi nên cảm tạ cái thị lực siêu bá của mình.
“Những điều mà tôi muốn thử”, điều 2. Tôi muốn thử bắn cung.
Đêm qua, tôi có thử hình dung cảnh ‘bắn trúng hồng tâm’ để khiến quả cầu lửa bay theo ý mình.
Và rồi, tôi tự hỏi liệu mình có thể làm một cây cung cùng mũi tên, rồi bắn nó giống như quả cầu này hay không.
Và sẵn đây tôi cũng muốn biết ngọn lửa này linh hoạt đến cỡ nào.
À phải rồi.
Tôi ngồi kiểu seiza như khi còn ở clb Bắn cung trước khi nhấc cây cung lên.
Chuẩn bị tâm lý xong xuôi, tôi bắt đầu tập trung.
Nếu tôi bắt đầu như thế này, tôi sẽ biết ngay kết quả của những gì tôi định làm.
Đứa bạn cùng clb của tôi đã hỏi thế này lúc chúng tôi đang chuẩn bị cung: Tại sao cậu lại bắt đầu từ công đoạn ngồi? Bởi vì nó cho ta thêm tự tin để bắn trúng hồng tâm chăng?
Nếu có ai hỏi tại sao thì tôi chỉ có thể cười cay đắng vì tôi đương nhiên có một thời “đáng nhớ”. Tôi thành ra như thế này cũng chẳng có gì là lạ. Tôi tập bắn cung chỉ với mục đích là luyện tập cho cơ thể.
Ban đầu, tôi đã rất hạnh phúc khi bắn trúng mục tiêu. Nhưng niềm vui đó dần vơi đi khi việc này dần trở nên dễ dàng hơn.
Nhưng dù là với kỹ thuật này thì cũng có một giới hạn về sự chính xác.
Ban đầu, để nâng cao tính chính xác của mình, tôi đã làm rất nhiều thứ.
Nào là nhắm mắt lại để tĩnh tâm. Rồi đã có rất nhiều lần tôi mô phỏng lại động tác của bản thân mỗi khi bắn trúng mục tiêu.
Thế đứng và động tác, từng chuyển động và hành vi trong môn bắn cung, tôi cứ thế mà tiếp tục tập trung vào nó.
Trước khi nhận ra, sensei đã bảo rằng tôi có thể dùng võ đường bất cứ khi nào, đổi lại, tôi không được ngồi bên cạnh những người cùng thế hệ nữa.
Giờ nghĩ lại thì, đó ắt hẳn là vì sensei lo lắng cho tôi.
Để những người khác không thấy lạ lẫm trước sự kỳ dị của tôi.
Rồi sau đó…
Cứ mỗi khi vào võ đường, để quên sầu tôi lại tiếp tục làm trò đó. Ngồi kiểu seiza, rồi vào giây phút đối mặt với mục tiêu, tôi đã hình dung ra cảnh mình bắn trúng nó. Và thực tế, nó đã thành sự thật.
Sau đó tôi lên cao trung, và gia nhập clb Bắn cung.
Tôi như muốn bật cười khi nhận ra vẻ kỳ dị của mình. Và tôi mau chóng nhận ra sự bất thường ở mình.
Khi tôi hỏi xin ý lời khuyên từ sensei, cô ấy đã khá ngạc nhiên vì không biết tôi đã vào clb Bắn cung.
Vào giây phút tôi nói là tại vì tôi thích sử dụng cung, sensei đã cười như điên.
Ắt hẳn lúc đó sensei đã quyết định một điều gì đó. Cô ấy nói là sẽ dạy tôi cách bắn cung.
Gia đình sensei có lưu truyền một kỹ thuật chiến đấu thực tế bằng cung mà tôi không hề hay biết. Nó bao gồm các kỹ thuật tinh xảo có thể dùng ở nhiều tình huống khác nhau.
Nhưng dù vậy, tôi vẫn không bỏ cái lập trường phải ‘bắn trúng hồng tâm’.
Sau 1 năm học tập, sensei thông báo kết thúc khóa và cho kiểm tra. Và tôi đã đậu.
Năm thứ hai khi học cao trung. Cũng chỉ là mới đây thôi.
Tôi đã leo lên vị trí phó chủ tịch của clb. Theo chỉ thị của sensei, tôi đã không tham gia bất kỳ đại hội nào. Các senpai đã đề cử tôi làm phó chủ tịch vì thấy tôi không có nhiều cơ hội được dùng đến cung.
Ờ thì, tôi cũng có chút hạnh phúc khi được dựa dẫm bởi chủ tịch, ngộ thế đấy. Cứ vậy, tôi tập trung vào việc hướng dẫn các kouhai, và tận hưởng quãng đời học sinh của mình, cho đến cái ngày tôi có cuộc nói chuyện điên khùng về một thế giới khác.
Giờ nghĩ lại thì có vẻ tôi cũng thuộc dạng bất thường nhỉ. Bé kouhai hay gọi tôi là “Senpai senpai” đúng thật là người tốt.
Ấy, giờ có nhớ nhà cũng chẳng được ích gì. Tập trung chuyên môn nào. Tốt, ngọn lửa trên tay tôi vẫn còn rất ổn định.
Rồi, lâu lắm mới lại nghiêm túc thế này đấy.
Mục tiêu của tôi là trung tâm của cái cánh cổng kiểu Shinto đó.
Theo thói quen, tôi đặt tay trái như đang cầm dây cung, kéo ra đằng sau và hơi chếch lên so với khuôn mặt.
Tôi cố mô phỏng thiết lập của mũi tên lên cây cung. Bất quá nếu tôi bị bỏng bởi quả cầu lửa trong tay, tôi sẽ quăng nó đi ngay lập tức.
Giờ thì hãy cho ta thấy, sức mạnh từ toàn bộ phép thuật của ta đi.
Tôi thả mũi tên ra. Tuy đó chỉ là hình ảnh tôi nghĩ đến trong đầu, nhưng quả cầu lửa đang từ từ cong lại.
Và trong phút chốc, nó chuyển dạng thành hình trụ giống như một mũi tên, và va chạm với cánh cổng. Một mũi tên lửa đầy công phá.
“Thành công rồi. Không có vấn đề gì về tốc độ cả.” (Makoto)
Đây không phải là tốc độ của việc dùng tay ném, nó bay giống hệt như khi được bắn ra từ một cái gì đó. Luyện tập bằng cái này cũng tốt, tuy là nó chẳng khác gì cầm trên tay một cây cung cả. Đây là một bước tiến lớn, và tôi thấy yên lòng.
“Hở?” (Makoto)
Mũi tên không biến mất, mà vẫn cắm trên cánh cổng và từ từ biến dạng. Và như đang chống trọi, nó ngày càng trở nên to lên, uốc éo và biến dạng hơn nữa.
Mũi tên lửa liền phát nổ.
Cùng với cả cánh cổng.
Một hai giây sau, luồng gió nóng thổi đến chỗ tôi. Công nhận là nóng thiệt, đến nỗi tôi đã phải nín thở một lúc. Cái này gọi là nóng như thiêu như đốt đây sao?
“Tệ rồi, cánh cổng biến mất tiêu rồi!” (Makoto)
Mà, nếu chỉ là cái cổng thì chắc không sao đâu. Nghĩ thế, tôi bắt đầu di chuyển và phát hiện một điều khó tin.
Có gì đó đang di chuyển.
Nếu như ở gần cánh cổng đó có sinh vật sống nào thì…
Tệ rồi đây.
Ăn trọn một cú như vậy thì đảm bảo tình hình ở đó đang rất tệ.
Nếu đi ngay bây giờ, có thể tôi vẫn sẽ đến kịp.
Tôi không có ý định làm bị thương ai, nhưng không còn cách nào khác. Trong tình hình này, nếu kịp thì tôi sẽ quay lại chỗ hang động để cầu cứu loài Orc.
Dù sao thì, tôi cần phải tới hiện trường gấp.
Và tôi đã chạy như không có ngày mai.
—-
“Tên khốn, mi là cái gì vậy hả!?”
“Uwaaa, chưa gì mà đã…” (Makoto)
Đã quá trễ. Có bốn sinh vật sống đã cháy thành than tại nơi đó.
Còn một con khác nữa thì đã bị thổi bay gần nửa người. Thế mà còn nói được à?
Tên này có sức sống mãnh liệt gớm.
“Ây dà~, nhưng trông ngươi vẫn trần trề sinh lực đấy mà?” (Makoto)
Vì hắn ta nói chuyện kiểu sửu nhi nên tự nhiên tôi không còn thấy căng thẳng nữa.
“Đằng nào thì tao cũng sớm chết thôi!”
“Ờ, phải ha!” (Makoto)
“Lũ Orc cao nguyên khốn kiếp đó, lẽ nào chúng đã phát hiện ra kế hoạch của tộc Quỷ chúng ta? Hay là chúng có đang ý định tiêu diệt một con rồng vậy?”
“Dừng! Xì tốp lại! Cảm phiền ngưng nói một lát đã!” (Makoto)
“Kukuku, đằng này thì ta cũng không còn sống được lâu nữa. Cứ để ta nói cho đã đi.”
Ờ thì đúng là chú sẽ không còn sống được lâu, nhưng bộ quên kẻ làm ra thế là thằng này rồi à?
Chú cũng đang dựng lên rất nhiều flag cực nguy hiểm đấy nhé, nói cho biết!!
Cái thể loại đần hết thuốc chữa này là sao vậy?
“Nếu như bọn chúng chịu hợp tác thì mọi chuyện coi như xong, và chúng sẽ được kết nạp vào hàng ngũ bọn ta. Nhưng ai dè chúng lại có một con quái vật như ngươi đâu chứ!”
Uooooooo!!!
Cái giả thuyết một bên thứ ba đứng đằng sau mọi chuyện!? Tôi phán đại mà cũng trúng à!
“Và giờ ngươi còn phá hủy cánh cổng nữa. Vậy là coi như xong rồi. Giờ thì cơn thịnh nộ của ngài Shen sẽ thành sự thật!”
“Chờ chút! Phá hủy cái cổng thôi cũng đủ khiến Shen nổi đóa lên sao!?” (Makoto)
Tệ rồi tệ rồi tệ rồi. Lại cái kiểu lao đầu vào đánh boss mà chưa qua điểm save nữa đây mà!
Nếu cho tôi chọn hiệu lệnh, “Đây không phải là lúc cho chuyện đó!”, tôi lại có cảm giác sẽ có cái dòng đó cho xem.
Nó nhất định sẽ tới!!
“Tộc rồng vĩ đại, thấy cánh cổng của mình bị phá hủy ngay trong lãnh thổ của mình… Kukukuku, đáng đời mi lắm!!!”
Sau khi nói xong những gì cần nói, hắn ta biến mất như cát. Hy vọng là hắn ta đã ngỏm thiệt rồi.
Bốn tên khác cũng đã biến mất. Bộ chúng chết cùng một kiểu hả trời?
Và rồi, có một cơn chấn động.
Hơn nữa, đám mây bao phủ dãy núi cũng bắt đầu hạ độ cao xuống.
Mây… À không, nếu xét trên tính chất thì có lẽ đó là sương mù mới đúng.
Dù sao thì, đây đúng là một hiện tượng kỳ lạ.
Tôi sẽ chết mất!
Tôi chỉ định đến đây chào hỏi xả giao, bắt tay thân mật rồi vui vẻ trở về thôi mà!
À không. Tôi thậm chí còn không nghĩ điều này lại gây nguy hiểm đến mức gây ra một hiện tượng bất thường như này nữa!
Tôi sẽ bị chôn sống, bị giết rồi sau là bị hiếp!? Thứ tự gì quái đản thế!?
Phỏng đoán của tôi đã chính xác, nhưng! Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này vậy?
Lũ người xấu là bọn tộc Quỷ kia cơ mà! Là cái bọn bên thứ ba đó đấy!
“Shen-sama, làm ơn hãy nghe những gì tôi muốn nói đi mà!” (Makoto)
Tôi hét lớn trong khi đám sương ngày càng hạ thấp hơn so với vị trí ban đầu của nó.
Tôi có thể thấy rõ là nó sẽ cắn mình cho đến chết vào bất cứ lúc nào!
Dù sao thì…
“Shen không phải là một con rồng khổng lồ sao!!!?” (Makoto)066 [/images/images/image-1.png]
Ở một thế giới khác mà tri thức của tôi không có tác dụng gì.
Tôi không muốn chết kiểu như thế đâu.
CHƯƠNG 6: KHÔNG THỂ TIN ĐƯỢC, TRẬN ĐẤU ĐẦU TIÊN LẠI LÀ VỚI MỘT CON BOSS
Cái răng nanh có thể dễ dàng đè bẹp một con người đã đến ngay trước mắt tôi.
Bởi vì tôi có một cơ thể siêu phàm nên tôi có thể ngăn chặn nó. Tiến lên phía trước và cố gắng thôi.
………….
Tôi sẽ nói rằng nó cũng giống như địa ngục! Không có gì trên thế giới này có thể đáng tin hơn tôi!!!
Đây là một điều, không, là thực tế chứ không phải phóng đại!
Trong cơn hoảng loạn tôi nhảy ra đằng sau nó.
Con rồng,sau khi cái cắn của nó vào tôi bị bị hụt, nó bắt đầu đến gần tôi nữa. Một cú cắn khác!
Một con rắn bay giữa không trung, Hiện giờ việc xác định những chuyển động của nó là rất khó?!
“Cái gì?!” (Shen)
Xoay chuyển cơ thể, tôi nhảy sang hai bên.
An toàn rồi! Tôi vẫn còn sống.
Tôi không thể để cho con rồng ra khỏi tầm nhìn của mình. Bằng cách nhìn kích thước của cái miệng khổng lồ có thể nghiến chắt tôi xuống, bằng cách nào đó tôi xác định được kích thước đầu của nó.
Tôi cố gắng tìm hiểu toàn bộ cơ thể của nó trông như thế nào.
Gì, vậy là nó trông như một con tàu cao tốc nhưng lớn hơn nhiều lần. Tôi không chắc chắn về độ dài của nó.
…
Tôi sẽ chết!!
Thật là một bước đi ngu ngốc,tiếp tục quan sát!! Hey con bọ, đi ra đi nào đồ sâu bọ!!
Bạn chắc chắn cần phải có một vũ khí huyền thoại hay một công cụ huyền thoại nằm ở đó phải không?!
Sương mù cuối cùng cũng đã tràn xuống đây.
Tôi không thể nhìn thấy gì xung quanh cũng như tay của mình.
Tôi thậm chí không thể nhìn thấy nơi tôi đang đứng.
Có một con rồng lớn như vậy đang ở rất gần với tôi, nhưng tôi thậm chí không thể nhìn thấy nó.
Hơn nữa, nếu con rồng di chuyển, sương mù cũng sẽ uốn lượn cùng nó. Thế nhưng sương mù vẫn bình thường, chỉ ở tại chỗ.
Người tạo ra sương mù đó chắc chắn, rằng con rồng Shen huh. Có gì đó không công bằng.
Cái đầu của nó đã biến mất, sự hiện diện của nó.
Tôi có thể cảm thấy điều gì đó kỳ lạ. Sương mù này không phải là một màn sương bình thường.
Bất lợi, đây là một tình huống vô cùng bất lợi.
Ớn lạnh chạy xuống gáy tôi.
Tôi chạy vào lúc đó và sau đó quay đầu nhìn lại phía sau.
Một cái miệng khổng lồ đã ở đó.
“Có công bằng không khi mà tôi không thể cảm thấy sự hiện diện của nó?!” (Makoto)
Tôi không có không gian để trở lại.
Khi bạn đang chiến đấu với một đối thủ với một cơ thể khổng lồ, điều đầu tiên người ta phải nghĩ là hiểu rỏ cách nó bắt đầu cuộc tấn công và thời gian để có được một đòn. Nó là thiết lập mà bạn phải né tránh và bảo vệ khi đánh với đối thủ. Có lẽ là vậy.
Tuy nhiên, kết luận tôi đã đạt được là từ tất cả game hành động của tôi và các trò chơi chiến đấu là trong khoảnh khắc này, tôi chỉ cần bình tĩnh lại. Trong tình huống này tôi không thể bất cẩn.
Nhưng tôi không thể nhìn thấy cơ thể của nó và nó có thể đột nhiên xuất hiện phía sau tôi và Cạp. Trong trường hợp đó tôi thậm chí không thể chống lại! Thật là một trò bẩn thiểu.
Giống như đang đấu với một con trùm cuối trong một trò chơi.
Và hơn thế nữa, cơ thể nó giống như một con rắn, từ đầu đến đuôi.
Nếu tôi tránh được cuộc tấn công thì cái đầu sẽ đến ngay trước mặt tôi và Xực. Đó là lý do tại sao tôi không thể lấy thời điểm đó để có thể cho nó một hit. Và tôi thậm chí không biết nếu nó có móng vuốt hay không.
Tôi nên làm gì?! Tôi phải làm gì?!
Trong đầu của tôi bổng xuất hiện 3 tấm card màu xanh. Vâng, chúng ta không đẹp sao, kể cả tôi bản thân mình? Hãy xem nào. (TL: nguyên văn : Well, aren’t we pretty composed myself)
Bạn chỉ nên trốn tránh nó bằng cảm nhận và sau đó nhận một hit!
Vậy chỉ cần xóa bỏ đi sương mù, bây giờ đi về phía trước và thổi một cơn gió!
Người đầu tiên, người mà đánh thắng bằng cú đầu tiên! Tấn công ngẫu nhiên!
Người đầu tiên dường như không thể. Sáu giác quan của tôi nói với tôi rằng tôi không thể tấn công trong tình huống đó.
Người thứ hai. Gọi Zhuge Liang.
Người thứ ba. Giảm sức mạnh tấn công của tôi và dựa vào tốc độ để có thể đi đến mọi vị trí. Tuy là tôi có thể ném bóng cháy khắp nơi và định vị vị trí của đối phương. Và ở vị trí này, Tôi khẳng định, tôi sẽ bắn một mũi tên lửa.
Vâng, chính là nó. Người thứ ba có vẻ khả thi.
Giống như, với cái đầu của tôi, đó là giới hạn.
Tôi chỉ phải làm điều đó. Đã gần khít với khoảng cách, tôi không nghĩ rằng tôi sẽ có thể kéo dài lâu. Nếu tôi hoảng loạn bây giờ, tôi sẽ bị săn đuổi.
~ Shen POV ~
Bao bọc anh ta trong sương mù, tôi sẽ làm cho đối thủ của tôi có ý thức về cuộc tấn công của tôi và sau đó kéo anh ta vào ‘Asora’ và giết hắn.
Tôi là, trong hệ thống rank của rồng, tôi một trong những người bậc thách đấu. Tôi được gọi là ‘bất khả chiến bại’
Nhưng lý do của việc bất khả chiến bại là vì quyền lực của tôi ‘Asora’
Sử dụng sương mù của tôi như là một thứ trung gian, tôi có thể kéo bất cứ điều gì vào sương mù của tôi và thu giữ nó vào một thế giới mà tôi đã tạo ra.
Trong thế giới mà tôi có thể hạn chế phép thuật, và tôi có thể bẻ cong định luật vật lý.
Đối với tôi,thua ở nơi đó là không thể. Tôi bên Asora không phải là cơ thể thật của tôi.
Khi cơ thể của tôi trong đó,bằng cách nào đó cơ thể tôi tách ra như vậy ngay cả khi tôi bị mất ở đó, cơ thể thật của tôi sẽ không còn ở đó nữa.
Ngay lúc tôi kéo anh ta vào đó, tôi chỉ có thể rút lui. Trong tình huống mà tôi có thể lén tấn công anh ta.
Trong quá khứ đã không có chuyện tôi không thể loại bỏ kẻ thù trong Asora.
Và tôi có kế hoạch làm điều đó với tên đã phá hủy cổng của tôi.
Trước khi sương mù đến, tôi cắn hai lần, thời điểm đó đến, tôi sẽ chỉ cần sử dụng nó như là một trung gian và đưa anh ta đi đến Asora, với nó đó sẽ là kết thúc.
Chưa.
Tôi không thể kéo anh ta đi.
Tôi cố gắng abo nhiêu lần không phải là vấn đề , cảm giác như đang cố gắng để đưa một cái gì đó lớn vào bên trong một lỗ nhỏ. (TN: hehehehe )
Là do cánh cửa mà tôi đã tạo ra quá nhỏ?
Sau đó, tôi chỉ phải săn lùng anh ta bên trong sương mù.
Tôi đã cố gắng tấn công anh từ phía sau.
Nhưng bằng cách nào đó, anh ta đã có thể phát hiện tôi và né tránh nó.
Đúng là một tên hyuman phiền phức. Nhưng với những điều này tôi không chỉ đơn giản là giết hắn.
Tôi phải kiểm tra lý do tại sao tôi không thể để kéo hắn ta vào Asora.
Làm thế nào hắn có thể tránh được tôi trong sương mù với khả năng giảm sức mạnh của tất cả giác quan. Đó có phải là sự trùng hợp?
Nếu điều này tiếp tục, sự chủ động của tôi sẽ bắt đầu bị dao động.
Nếu người xúi giục anh ta làm điều này là một con rồng khác vượt trội hơn tôi, phải chắc chắn giải quyết giả thuyết này.
Tôi chỉ được ngủ ở cực này của thế giới vì vậy tôi không biết bất kỳ điều tiêu cực nào mặc dù tôi đã thấm nhuần nó.
Nếu chỉ vì lòng đố kỵ về sự bất khả chiến bại của tôi, tôi sẽ không tha thứ cho điều đó. Nếu không có vấn đề với đối phương thì tôi sẽ hạ nó.
Tôi kiểm tra tình trạng của tên hyuman. Về phía tôi, tôi có thể nhìn thấy anh ấy rõ ràng.
Có phải đó là một quả cầu lửa? Hắn ném nó về phía này và ở đó.
Quá Đen cho anh da trắng, tôi có một cơ thể kháng tất cả các thuộc tính. Ở mức độ đó thì tôi có thể dễ dàng hứng chịu.
Một quyết định sai lầm.
Tôi bắt đầu khoanh tròn con mồi trong thận trọng. Tất nhiên là tôi đã đọc được những quỹ đạo của brid và có thể tránh khỏi nó nhưng.
Một trong số đó đã trúng tôi.
Nó đã trúng vào cơ thể của tôi.
Nó không đau nhưng, sương mù xung quanh tôi bắt đầu giảm. Cơ thể thu nhỏ của tôi bây giờ đã hiện rỏ trong tầm nhìn tầm nhìn.
Đó là một tốc độ có thể nói là nó biến mất ngay lập tức.
Hyuman, hắn tập trung maryoku của mình, ngay lập tức tạo ra một Brid rất bất thường. Và chính xác là nó đang hướng vào cơ thể của tôi.(TN: maryiku là ma lực, ma thuật hay linh lực…để nguyên maryoku nghe cho nó ngầu)
Tôi đã cố gắng uốn cong cơ thể để trốn tránh nó, nhưng.
Tôi không thể làm điều đó. Chỉ trong khoảnh khắc, nó đã mạnh lên và như thể nó là một mũi tên và ‘đâm’ vào cơ thể của tôi.
Trong cơ thể của tôi có khả năng kháng lửa của Brid nên tôi không cảm thấy hơi nóng từ Brid của hyuman nhưng.
Nó đâm vào tôi với một tốc độ không thể tin được, và phát nổ.
lượng nhiệt to lớn và đau đớn.
“ÁÁÁÁHHHHAáỐóÓ!!!!” (Shen)
Tôi đã không nhận thấy rằng vụ nổ đã xóa đi hầu hết sương mù xung quanh.
Tôi……đây lần đầu của tôi( TN: ) , đã làm điều mà được gọi là tiếng hét.
Cơ thể của tôi, những thứ đã tạo nên cơ thể của tôi?!
Không nhận thấy tình hình của tôi, tôi đã vội vàng kiểm tra nơi mà mình đã nhận đòn tấn công.
Tôi đã nhận ra rằng đòn tấn công mạnh đến mức một phần bị lửa đốt và đã bị đục một mảng.
Bên trong tim mình, từ trống rổng đã được lấp đầy bởi sự ngạc nhiên và sự tức giận.
Với đôi mắt đỏ ngầu ,tôi tìm kiếm tên hyuman!
Đây không phải là một con mồi nữa. Hắn không phải là một con mồi mà tôi nên đi săn, hắn ta là một kẻ thù ta phải tiêu diệt!
Nhưng tại thời điểm này tôi không nên lo lắng về vết thương của mình.
Tôi không thể bị mất tầm nhìn với hắn.
Tìm hắn, cuối cùng tôi đã tìm được hắn trong tầm nhìn của mình!
hắn ở trong một điểm mù của tôi.
Gì đây, cái gì đây, điều này là gì!!
“Tuyệt Vọng Quyền!” (Makoto) (Trans: nguyên văn : Desperation Hand Thrust) (Edit: Khi nào kiếm được thứ gì hay hơn sẽ lo chèn vào sau)
Hắn nói cái gì đó tôi không thể hiểu nổi, hắn chạm nắm đấm của mình vào má tôi.
Cảm giác giống như bị một cái búa đánh, trong đầu tôi cảm thấy như những ngôi sao đã quay cuồng. Đây không phải là sức mạnh vật lý của một hyuman! Nó giống như một Ogre hoặc một người khổng lồ, hoặc thậm chí có thể mạnh hơn?!
“Nếu đó là không đủ thì! Móc quyền!”(Makoto) (Trans: nguyên văn : Backhanded Fist!)
Backfist!
Hơn nữa, hắn ta tấn công tôi trong cùng một vị trí!!
Đó là một sức mạnh quá kinh khủng. Không chỉ khuôn mặt của tôi, tất cả cơ thể của tôi bị ném theo hướng ngược lại.
Nhưng phần thưởng đã đến sau tất cả các thiệt hại!
Với điều này tôi sẽ có thể lại một lần nữa trốn vào sương mù của mình.
Tôi điều trị cho bản thân mình. Hyuman này thật nguy hiểm, anh ta rõ ràng là không bình thường. Không nghi ngờ gì nữa, hắn có sự bảo vệ của một nử thần nào đó.
Theo dự đoán của một trong những con rồng bậc thánh đấu ? Hắn là một hyuman, loại sức mạnh thật là chuyện khó tin.
Sau đó ,có nghĩa là… một vị thần?!
Điều đó bao giờ thay đổi Goddess?!
Nhưng điều đó là không thể. Hyuman này xuất hiện như một người bình thường.
Hắn không giống như một người có thể đạt được sự yêu mến của nữ thần.
Vậy thì là ai trong cái thế giới này?. Tôi sẽ không quay trở lại vì đau, đây là lần đầu tiên tôi nhận một đòn trúng vào mặt. Các phần bị đốt cháy trên cơ thể của tôi vẫn còn đau.
Chỉ cần những gì!
?!?!?!?!?!
“Tại sao là nơi tôi đang ở…?” (Shen)
Bây giờ, ở phía bên phải của tôi. hắn … ta đã ở đó.
Không thể nào. Không có vấn đề gì, bên trong sương mù , điều đó là không thể. Đó là sự thật mà nó đã trở nên mỏng hơn nhưng với anh ta để có thể…
“Bây giờ nó đã đến nước này, tôi sẽ sử dụng kỹ năng tất sát của mình…” (Makoto)
Bàn tay hắn bắt đầu chuyển sang màu đỏ. Hắn nói điều gì đó thực sự nguy hiểm. G-gì Hắn… đang cố gắng làm điều gì?
“Hàm mô quyền!!” (Makoto)
Shoryuken!
Shoryuken!
hắn đấm nắm tay của mình lên cằm tôi.
Sau đó.
“Trở thành một STAAAARR!!!” (Makoto)
Một nửa của cơ thể của tôi đã được bị đấm bay bằng nắm đấm của hắn. Và cũng giống như cơ thể của tôi sụp đổ theo hướng ngược lại.
Trong ý thức của tôi mà tôi chỉ có thể duy trì.
Ngay cả nếu tôi không chết, đây là một tiến thoái lưỡng nan áp đảo nguy hiểm.
Thật là một sự sỉ nhục.
Tôi sẽ không quan tâm đến phương pháp tôi sử dụng. Tôi hiểu rõ điều này.
Trong trạng thái của tôi, tôi giả vờ rằng tôi đã mất ý thức và bắt đầu tìm kiếm vị trí của mình bên trong sương mù.
Tôi âm thầm thở sương mù và sử dụng cho các ảo ảnh.
Mặc dù không có Asora, quyền hạn của tôi không phải là đơn giản.
Bản chất thật sự của tôi là ảo ảnh. Tôi có thể nhìn vào trong ký ức của mục tiêu, sau đó tôi có thể tái tạo ảo giác rằng kẻ thù của tôi muốn hoặc không muốn.
Nếu tôi làm một rào cản sương mù sâu và đổ quyền lực, tôi có thể làm cho những ảo thậm chí còn nhiều hơn thực tế đến mức mà nó có gì khác so với thực tế.
Đối với một số lý do tôi không thể kéo anh chàng này vào Asora.
Vậy thì tình hình hiện giờ đơn giản hơn nhiều bởi vì tôi sẽ chỉ khiến hắn mắc bẫy trong sương mù và giữ hắn lại cho tới khi hắn ta chết.
Nó không tốt nếu nó là một ảo tưởng anh ta không muốn. Có thể có vấn đề nếu ông phải đấu tranh.
Tôi chỉ cho anh ta một ảo tưởng anh ta muốn, trong niềm hạnh phúc mà anh sẽ chết vì đói. Hyuman, không có vấn đề làm thế nào tăng cường bạn đang có, với 10 ngày bạn chắc chắn sẽ chết.
Nếu 10 ngày là không đủ thì 1 tháng, tôi thậm chí có thể là 1 năm.
Với sự quyết tâm mới, Tôi tìm kiếm hyuman.
Phải suy nghĩ tôi sẽ phải chơi chết rồi, và tôi phải chọn một cách giết nó giống như việc cố gắng để cầu xin ân huệ.
Với lưng thẳng, hắn đang thở.
Nhưng đây chỉ là anh ta giả vờ. Sương mù xung quanh anh đang nói với tôi rằng hắn đã không hạ sự cảnh giác của mình xuống. Thông qua thái độ.
Và từ từ nhích, hắn kiểm tra môi trường xung quanh mình. Và không có một chút sơ suất, hắn đã đi ra khỏi sương mù.
Lần này chắc chắn, sự thận trọng của hắn sẽ giảm bớt. Đó là điều bình thường. Không có nghi ngờ rằng “hắn đã đi ra khỏi sương mù ‘, hoặc để anh ta nghĩ!
Ông không hát một bài aria!
Bây giờ. hắn đang ở trong một khung cảnh của ‘ra khỏi sương mù “mà tôi dựng lên nhưng nó vẫn còn’ bên trong sương mù”.
Tôi có thể làm điều đó!
Tôi mở mắt ra! Và hyuman nhảy ra trong một hơi thở. Như mong đợi. Nghĩ rằng mình có thể di chuyển để tránh.
Nhưng đã quá muộn.
“Đây là kết thúc” (Shen)
Với những cảm xúc ngập lụt, tôi tạo ra một không gian vuông bao bọc bởi một hàng rào như sương mù.
CHƯƠNG 7: GIẤC MƠ CON RỒNG CHO TÔI THẤY
“Hử? Đây là… đạo đường câu lạc bộ cung thuật?”
Đầu óc tôi lao đao mơ hồ. Tại sao, mình lại ở đây?
Đột nhiên… không, đúng lắm?
Nếu mình đang ở bên trong đạo đường, vậy là hoạt động của câu lạc bộ rồi. Nỗi lo lắng lạ lùng trong tôi biến mất khi tôi sắp xếp lại những suy nghĩ trong đầu.
Tôi vẫn đang mặc dogi.
Và trong tay là cây cung của tôi.
Đây là nơi tôi đáng ra nên ở hử. Hẳn rồi, sau khi tiễn mọi người ra về, tôi tập bắn cung một mình.
Không tốt. Trí óc tôi bỗng lơ đãng đi đâu mất trong khoảng thời gian ít ỏi tôi có thể ở lại.
“Chắc chủ quân sẽ lại tức với mình cho mà xem”
Để thay đổi tâm trạng, tôi ngồi xuống và quyết định sẽ ‘bắn trúng tâm’.
Bắn. Trúng.
Không có đối thủ.
Tiếp tục, một mũi tên nữa. Trúng.
Mục tiêu trước mặt tôi bị mũi tên bắn trúng. Tôi lấy thêm một mũi tên bằng tre và mũi tên vừa bắn đi vẫn còn dính ở đó.
“Được, thể trạng của mình tốt đấy”
Giờ mới nghĩ, sắp đến lúc chuyển giao địa vị rồi hử.
“Chủ quân chắc hẳn sẽ là Higashi, không biết ai sẽ trở thành phó chủ quân nhỉ”
Mu. Lại nữa. Tim tôi lại loạn lên rồi.
‘Bắn trúng tâm’ lại bị chệch xa đến vậy không phải là chuyện hay xảy ra.
Tại sao vậy?
Tôi đặt cánh cung sang một bên và vào thế seiza.
“Phó chủ quân. Phó chủ quân… đã từng, là mình?”
Tôi tìm ra lý do cho mối băn khoăn của bản thân.
Thật khó hiểu.
Tôi không có nhớ mình muốn làm vị trí đó. Không lẽ mình lại là một tên có tham vọng đến thế?
Vậy ít ra mình cũng phải ngắm đến cái chức chủ quân chứ. Nghĩ bé quá.
Đúng hơn, việc chuyển giao địa vị ‘vẫn chưa’ xảy ra.
Hàng năm, trước kỳ nghỉ lễ hội Bon, các senpai sẽ thông báo vị trí chủ quân và phó chủ quân đời tiếp theo. Mà chắc là bọn họ đã tự quuyết định trong nhóm với nhau lâu rồi.
Đó là truyền thống đấy.
Tôi nhìn xung quanh đạo đường.
Tôi nhìn thấy một bóng hình trông như hơi di chuyển. Nhưng, khi tôi cố nhìn lại, không có ai ở đó. Ảo giác sao?
Mà, nếu không ai biết tin gì cũng có sao đâu.
“Fu…”
Cảm xúc của tôi bình ổn rồi.
Phát bắn thứ ba đâm ngay giữa tâm. Chẻ đôi mũi tên được bắn từ trước. Bằng cách nào đó.
Hôm nay đến thế thôi.
Đột nhiên quyết định sẽ nghỉ sớm, tôi rời đi với cảm giác tiếc nuối. Nếu thể trạng mình tốt đến thế, đáng ra mình nên tiếp tục mới phải.
Trong tầm nhìn, tôi nhìn thấy nơi đựng những dụng cụ của mình.
Tôi tìm thấy cây cung cá nhân từng quen thuộc.
Đúng rồi, trước khi kết thúc, mình luôn luôn dùng nó ít nhất một lần. Tại sao ngay cả việc đó mình cũng có thể gần như quên mất?
Một nỗi lo lắng kéo theo một cơn bồn chồn xuất hiện trong tôi.
Giữ cánh cung, tôi kéo sợi dây. So với cây cung vừa nãy, cây cung này nặng hơn. Tuy nhiên, với tôi thì thế này thoải mái hơn.
“Fu!!”
Tôi vô thức phát ra âm thanh từ cái cảm giác lâu rồi mới cảm nhận được. Mình làm việc này hàng ngay cơ mà, tại sao mình lại có cảm giác như vậy?
Mũi tên tôi bắn đi từ vị trí cách xa tương đối so với mục tiêu, xuyên thủng nó.
Chết tiệt. Mình luôn luôn cố bắn trượt cơ mà.
“Đành vậy. Mặc dù rút nó ra cũng khá phiền phức”
Thở dài một tiếng, tôi tiến đến và thu lại mũi tên, sau khi đã hoàn thành công việc rắc rối, tôi sắp xếp mọi thứ theo trật tự và thay đồ xong.
Khoác lại lên mình bộ đồng phục, tôi xem xét xong và hướng đến lối ra.
Tại nơi đó, là một cô gái.
—
“Senpai, hôm nay anh đã vất vả rồi”
Người nói câu đó là kouhai của tôi.
Nhớ lại, em ấy là cô gái đã gia nhập muộn vào câu lạc bộ của chúng tôi. Em ấy thực sự là một đứa đáng ghen tỵ và vốn đã đạt đến trình độ của mấy nhóc lính mới rồi. Đúng hơn, còn vượt qua cả bọn chúng.
Sau cùng, cũng không có nhiều người từng trải nghiệm cung thuật trước khi gia nhập cấp hai cả. Chính người với kinh nghiệm đã nói như vậy.
“A, Hasegawa hử. Có chuyện gì thế? Em ở đây cho đến tận giờ sao?”
“A, vâng. Em, trước kỳ nghỉ, có điều em phải… anh biết đấy…”
“Hử? Nếu đó là bắn trúng mục tiêu thì em đã làm được rồi đúng không?”
Nếu tôi nhớ không nhầm, em ấy từng nói với tôi mình có mục tiêu như vậy.
Nhưng nếu tôi nhớ đúng, em ấy vốn đã đạt được mục tiêu ấy hồi tháng bảy rồi, cái lúc em ấy bắn trúng phần đầu của mục tiêu.
Trong mắt tôi thì đó chỉ như một cú ăn may. Và không phải một cú trúng tâm, chỉ là trúng thôi.
Tuy vậy, dù cho là ăn may, nó vẫn có nghĩa em ấy đã hoàn thành mục tiêu đã đặt ra. Em ấy tiến triển quá nhanh. Ít nhất là nhanh hơn tôi.
“Không, không phải chuyên đấy, a~… Anh không biết sao!?”
“Về chuyện gì? Anh không biết. Aa, không lẽ em để quên thứ gì đó sao?”
Hasegawa khẽ trùng vai xuống sau khi nghe thấy những lời của tôi.
Cô nhóc cúi đầu xuống, mái tóc đen của cô được nhuốm đỏ bởi ánh chiều đang đung đưa theo gió. Như khi tôi dạy em ấy về tư thế, tóc của em ấy được buộc lại thành một dải sang bên.
Tóc đuôi gà sẽ mãi mãi là thứ hấp dẫn bọn đàn ông chúng tôi, nhưng tóc buộc bên cũng mang đầy ý nghĩa.
Nhìn thấy cô gái với kiểu tóc khác lạ, thứ vừa giúp tôi nhận ra một điều mới mẻ, tôi vô thức phát ra câu ‘nó hợp với em lắm’.
Chính việc em ấy luôn luôn trung thành với duy nhất một kiểu tóc đã giúp tôi nhớ tên của cô gái.
Tôi, cái đứa chưa từng thử làm cũng do tóc ngắn, nhưng với kiểu tóc ấy của cô bé, không phải sẽ đau lắm sao nếu em ấy buộc lại như vậy?
“Misumi-senpai”
Giọng nói của cô gái đưa tôi trở lại từ chốn mơ tưởng.
“Un? Sao thế?”
Nếu đó là chuyện khiến em ấy buồn phiền, tôi phải giúp em ấy giải quyết, nhưng cần phải trong khả năng của tôi. Là một senpai, tôi muốn thể hiện bản lĩnh của mình cho cô bé.
“Em đã ngưỡng mộ anh từ lâu lắm rồi. Em thích anh. Xin hãy đi chơi với em”
“??”
“??”
“??”
Một cơn tĩnh lặng đáng sợ. Dù cho đâu đó vẫn có những âm thanh vụn vặt. Tôi không hề cảm nhận hay nghe thấy bất kỳ thanh sắc nào của chúng.
… Vâng?
Cô bé vừa mới nói gì cơ?
Emđãngưỡngmộanhtừlâulắmrồi?
Emthíchanh?
Xinhãyđichơivớiem?
Tôi đang nói thứ gì thế này? Tôi thậm chí còn không ưa nhìn. Tôi muốn nói rằng bên trong mình thì có đấy, nhưng với cảm nhận của mọi người thì nói thẳng ra nhé, mấy tên nghĩ như thế đều là lũ cổ hủ. Cái mức độ như thế đấy.
Học tập thì sao, thì chỉ duy nhất những môn tôi thích thôi, nhưng nếu nói thì cũng tầm tầm.
Ngoài cung thuật ra, nói về thể thao, ê… Tôi ở khoảng giữa tốp đầu, không, ngay tốp trung thôi.
Hơn nữa, cô bé kouhai đang đứng trước mặt tôi, cái người lại đang ngưỡng một tôi thì, có hơi, có hơi!
Có hơi được!?
Tuy nhiên, trong câu lạc bộ, nhất là cô nhóc này, đáng ra không nên có những cảm xúc như vậy dành cho tôi chứ?
“Sen – pai?”
Một cách rụt rè, sau lời tỏ tình ấy cô nhóc ngẩng đầu vốn đang cúi xuống. Hasegawa nhìn tôi đầy say đắm.
Mày phải nhìn lên một chút nữa, te! Giờ không phải thời gian cho chuyện đó.
“Không không không. Đợi, xin hãy đợi đã”
Tôi hình dung ra tình huống. Để có thể nuốt trôi được cảnh tượng này tôi phải hỏi một đống câu hỏi với cô gái mới được. Trước tiên, điểm quan trọng nhất”
“Em, cái điều mà ngày đầu tiên em nói khi đăng ký vào câu lạc bộ, là gì?”
“Chuyện đấy?”
“Em chắc chắn đã tuyên bố cho dù không có ai hỏi, rằng em vốn đã có người yêu rồi đúng không? Chuyện đó ra sao rồi? Không phải em đang nói với anh là em đã chia tay với người đó rồi!?”
“Chuyện đó, trước khi em gia nhập câu lạc bộ, mấy đứa bạn của em có nói về Ibuki-senpai. Em nghĩ là mình cần phải có cái gì đó để bảo vệ nên em vô tình đã…”
“Đó là một lời nói dối sao!?”
“Vâng”
Táo bạo thế! Ý tôi là, ai có thể ngờ rằng bọn bạn của con bé lại lo lắng đến mức sinh ra cảnh giác khi em ấy quyết định tham gia câu lạc bộ chứ, tất cả chỉ vì cái tên bạn tồi tệ của tôi, Ibuki. (Khóc ròng)
“Nhưng, em, khi anh cố sửa tư thế của em, em còn định đánh anh với cây cung rồi còn ‘Hiaaa!!!’ hay thứ gì tương tự như thế nữa chứ, còn hét lên khá lớn nữa cơ”
Chính vì thế, để em ấy không hiểu nhầm, tôi cố để tâm tránh không đụng chạm quá nhiều với con bé.
Đầu tiên, tôi sử dụng phương pháp nhờ một thành viên nữ khác dạy cho con bé những điều tôi nói, nhưng.
Chỉ việc đấy sẽ cần đến hai người nên tôi quyết định việc này không có ý nghĩa gì và dừng lại.
Cảm nắng chỉ vì việc đó thôi sao!? Không, điều đó là không thể! Nếu vậy thì đến bây giờ đáng ra tôi đã có bạn gái!
Mày kém nổi đến mức nào chứ? Mà, còn đến mức tôi muốn phong ấn việc đó vào lịch sử đen tối của mình. Tôi kém nổi đến mức đó đấy.
Nếu phải nói ra điều đó từng từ một, tôi sẽ phải đứng đây cả ngày để mà kiềm chế bản thân mất.
“Chỉ là, bởi vì anh chạm vào em đột ngột quá? Nên em mới lỡ. Senpai đến từ đằng sau, trong khi trái tim em vẫn chưa chuẩn bị nên…”
“A~ Anh hiểu rồi, anh xin lỗi. Này, Hasegawa”
“Vâng”
“Anh xin lỗi, anh không có ý định sẽ đi chơi với em. Nghe có vẻ cổ lỗ sĩ nhưng anh muốn hẹn hò nếu như bản thân thích ai đó. Do đó mà nếu như em đột nhiên nói điều đó với anh, anh không thể chấp nhận được”
Cơ hội này có khi sẽ không bao giờ đến lần thứ hai nhưng, ‘Mình sẽ thích cô ấy sau khi hẹn hò’, cái tư tưởng ấy của tôi lại trái ngược hoàn toàn.
Nếu tôi yêu ai đó, chính tôi sẽ là người tỏ tình và nếu cô ấy chấp nhận, cả hai đứa sẽ hẹn hò. Tôi thích như thế hơn.
Chính bản thân tôi cũng nghĩ điều đó nghe thật ngu ngốc đấy. Tên Ibuki cũng từng nói với tôi nhiều lần rồi. ‘Vậy thì nếu như có con bé nào đó tỏ tình với mày, mày định sẽ đợi đến lúc mày cũng thích nó trong khi từ chối tất cả những đứa con gái khác sao?’ là điều tên đó nói.
‘Có chuyện gì sai nếu yêu nhau trong khi hẹn hò chứ?’ những từ hắn ta nói với tôi, tôi nghĩ hắn ta nói đúng và tôi cũng hiểu những từ đó nhưng, cho dù thế nào, cảm giác của tôi cũng không chấp nhận chúng. Mày đúng là thằng ngốc mà.
“Em không muốn!”
“Eeee!?”
Cái tình huống đảo lộn gì thế này.
Thứ này không có trong từ điển của tôi.
“Nếu vậy thì lấy quãng thời gian thử nghiệm cũng được! Sau đó, xin hãy yêu em đi! Như thế không được sao senpai? Ma… Makoto-san!”
Bufuwu!!!
Cái chuyện gì với kiểu tiến triển thần thánh này thế? Game? Cái kiểu otome game gì chứ?
Dù có theo chủ nghĩa cơ hội, thế này cũng quá lắm rồi! Cách này quá thuận tiện cho bọn con trai. Từ đâu mà mọi chuyện lại tiến triển như thế này chứ!?
Một cơn hoảng loạn nhẹ nổi lên trong tôi.
“N-Này Hasegawa! Em, em thấy như thế được sao!?”
“Xin hãy gọi em là Nukumi! Hay có khi nào anh… anh thực ra đã có cô nào khác trong lòng!?”
“Không, làm gì có chuyện đó nhưng…”
Một giọng nói khá hung bạo. Bị dồn ép liên tục sẽ giống như vầy hử.
Hơn nữa, khi tôi cố nghĩ thêm và cúi đầu xuống, hiện ra là một cơ thể phát triển khỏe mạnh, dù cho đang mang trên mình bộ đồng phục tôi cũng có thể nói lên điều đó, không đời nào tôi có thể thô lỗ nhìn vào nơi đó được.
Ánh nhìn của tôi chuyển hướng về bộ ngực của cô gái!
Cuối cùng, tôi phải nói chuyện với em ấy trong khi nhìn thẳng vào mặt em.
“Được đúng không anh!? Chỉ là thử thôi, nếu sau đó anh từ chối em, em sẽ không khóc đâu nên!”
Nói dối! Cứ đà này thì em nhất định sẽ khóc.
Ưư…
Tôi không thể từ chối em ấy được.
“Ưm, nếu như em thấy không sao. Nhưng có điều anh muốn nghe trước. Tại sao lại là anh? Tuy có hơi buồn khi chính anh là đứa nói ra nhưng, vì điều gì mà em thích anh?”
“Là hình dáng của senpai lúc sử dụng cung khi vừa rồi”
“Em theo dõi sao!?”
*Gật
“Cái lần đầu tiên em trông thấy, và khi anh ở lại cuối cùng em luôn luôn theo dõi anh”
“… Sau đó?”
“Em đã nghĩ cảnh tượng ấy thật đẹp làm sao. Cái khoảnh khắc ấy, không chỉ khi ở trong câu lạc bộ, ngoài bắn cung ra em không hề hứng thú với việc gì khác, ngày nào em cũng luyện tập bắn cung. Để có thể vào được nơi này, em đã gắng gượng hết sức nên sau khi đã đỗ, mục tiêu của em bỗng dưng tan biến”
“??”
“Và rồi sau đó, khi trông thấy dáng hình của senpai biết bao nhiêu lần, em…”
“Em theo dõi anh nhiều lần lắm sao!?”
Tôi thậm chí còn không biết điều đó. Thật quá sai lầm mà.
“Em bắt đầu có ý nghĩ, rằng mình muốn được biết thêm về con người này. Do đó em đã tham gia và câu lạc bộ cung thuật”
Ra là ngay từ đầu rồi. Ai có thể nghĩ đươc niềm vui sướng riêng tư sau khi tập luyện của tôi lại bị ai đó nhìn thấy, hơn nữa, còn không phải thành viên của câu lạc bộ. Nếu như từ bây giờ phải kiểm chế lại, không làm được rồi. Từ giờ hãy cứ để ý đến xung quanh thôi.
“Nhưng mà lúc đấy nếu nói với ngay anh sau khi em gia nhập… không có hay cho lắm nên”
“Anh, anh hiểu rồi. Cám ơn Hasegawa. Anh có hơi cảm thấy hạnh phúc”
Tôi dừng cô gái đang cố gắng tiếp tục với lời cảm kích. Cô bé cảm thấy gì đó sau khi nhìn thấy tôi sử dụng cung, dù gì đây cũng là lần đầu tiên tôi nghe thấy điều đó từ một cô gái cùng trang lứa.
“Là Nu-Ku-Mi ạ!”
“Anh xin lỗi. Điều này dù cố cũng khó mà sửa được. Hiện tại thì, xin hãy thứ lỗi cho anh. Còn hôm nay hãy cứ về nhà đi. Trời cũng đã tối và muộn rồi. Sân ga gần đây nên em sẽ không sao chứ đúng không?”
Nếu tôi nói mình sẽ đi cùng cô bé đến nơi đó chắc cũng không sao đâu nhưng, đúng là tôi không thể nói được mà.
“A, vâng ạ! Không hiểu tại sao, sau khi nói ra điều đó em thấy thật sảng khoái quá. Senpai, kỳ nghỉ hè hãy chơi với nhau thật nhiều nhé được chứ?”
“Ừm. Anh mong chờ lắm”
Tôi vẫy tay với cô bé. Đột nhiên, một cảm giác như muốn vỡ ra khó chịu xuất hiện. Cảm tưởng như có thứ gì đó bên trong tôi đang gào thét.
Tôi lần đâu tiên trong đời đã ‘được’ tỏ tình, và cũng là một sự kiện hết sức quan trọng. Trong khi tiễn nhìn cô bé, cảm thấy đôi chút kỳ cục cũng không có gì lạ lùng.
Thì tôi cũng chưa từng ‘làm’ chuyện đó bao giờ mà. Giờ thì.
“Wa~ Ngạc nhiên thật đấy. Ai mà biết được chuyện này sẽ xảy ra trong cuộc đời mình chứ”
Đi giày vào tôi quyết định cuối cùng sẽ rời khỏi đạo đường.
“Cậu ra về khá muộc đấy Misumi”
Ở nơi đó.
“Higashi”
Cô bạn cùng lớp mà tôi nghĩ chắc chắn gần như sẽ trở thành chủ quân.
Tựa lưng vào bức tường phía bên ngoài, cô ấy nhìn tôi với một biểu cảm khá kỳ cục.
—
“Cũng khá ngạc nhiên đấy. Misumi đã bắt đầu bước đi rồi cơ à”
“À, à ừ”
Tôi và Higashi Azuma. Từ cánh cổng nơi trường học, tôi đi cùng Higashi trên đường về nhà.
Trong lòng tự hỏi không biết cô ấy có nhìn thấy cái cảnh đổi đời vừa mới xảy ra không,
Tôi cảm thấy Higashi có vẻ hồi hộp một cách bất thường, chắc chắn.
Với thời điểm như thế này, tôi nên nói về chuyện gì, tôi thực sự không biết.
“Mình không nghĩ mình lại có thể chứng kiến một cảnh tượng như thế đó. Khi nhìn mấy tên nam sinh khác trong câu lạc bộ thì chuyện đấy không có quan trọng lắm nhưng…”
Nở một nụ cười nhạt Higashi nhìn tôi. Tầm mắt của cô đáng ra bằng với tôi vậy mà không hiểu sao tôi lại cảm thấy như ngay giờ đây nó lại cao hơn. Tôi vẫn tuổi teen mà, nên tôi vẫn còn cơ hội đúng không!?
“Nhưng, mình xin lỗi! Mình không có nghĩ tình huống như vậy lại xảy ra với cậu! Không phải như mình biết nên mới tới đâu, mình thật sự xin lỗi!”
“Cái thứ khiến cậu phiền lòng nghe cực kỳ xúc phạm đấy. Đau cái là mình chẳng thể nói lại được gì!”
Mu~ Tôi rên rỉ.
Giờ mới nghĩ.
Higashi chắc hẳn có chuyện gì muốn nói với tôi nên mới chờ tôi ở đây. Cô ấy không phả là loại chuyên nghe lén người khác nói chuyện nên.
Cô ấy có một tính cách bộc trực khá giống con trai. Ngoài ra còn nhiều điều nữa nhưng điều đấy khiến việc nói chuyện với cô dễ dàng hơn.
Là loại tính cách khiến cô ấy nổi bật với cả bọn nam sinh lẫn đám nữ sinh.
Cho dù tôi có nói vậy, cơ thể cô ấy không mảnh khảnh mà mang một vóc dáng khỏe khoắn, khiến tôi thấy cô ấy trông thật nữ tính. Gạt cô bé Hasegawa với dáng người phát triển sớm sang một bên đi. Xin cậu đấy, chia sẻ chút chiều cao với mình đi.
Mà đâu phải như lớn hơn sẽ tốt hơn đâu.
Có lẽ chính cái phong cách tuyệt vời và cái tỉ lệ hoàn hảo chỗ này chỗ kia đã khiến cô ấy vượt trội lên, là điều tôi nghĩ.
Với tôi, Higashi là một cô gái hấp dẫn. Nếu đâu đó có bảng xếp hạng những cô bạn gái lý tưởng. Chắc chắn cô ấy sẽ lọt vào top đầu.
Tiện đây, cũng có một bảng xếp hạng ane-sama luôn và cô ấy xếp vị trí thứ hai. Chính cái việc có rất nhiều học sinh năm ba tham gia cho thấy nó đáng sợ như thế nào.
Thậm chí còn khiến khóa trước thèm muốn, hehe, kiềm chế, kiềm chế.
“Mà, cũng không sao đâu? Vậy? Không phải cậu có việc gì với mình sao?”
Umu? Đợi đã. Cô ấy cũng có việc với tôi, có lẽ nào?
Một lần nữa, tôi trông thấy những vết nhăn xuất hiện. Mà tôi không có nhìn thấy đâu nha.
“Ừm, đúng vậy”
Giọng nói của Higashi nghe như có chút do dự. Tông giọng của cô ấy cũng thấp hơn trước. Không lẽ đúng là điều tôi đã nghĩ sao?
“Cậu cũng nhìn thấy mình lúc mình đang ‘bắn trúng tâm sao’!?”
“Ha!? Đột ngột thế? À thì mình đúng là có nhìn thấy”
“Gupooo, mình cứ tưởng không ai từng trông thấy chứ”
Thật đau đớn. Tôi dùng cả hai tay ôm lấy đầu mình.
Đó là quãng thời gian bí mật của tôi mà. Vì lý do gì mà tôi lại chấp nhận dọn dẹp hết mọi thứ sau khi tất cả mọi người đã ra về chứ?
Cái tình huống gì thế này!!
Higashi đang trưng ra cái vẻ mặt như thể muốn nói ‘sau một khoảng thời gian dài như thế rồi thì có sao đâu’.
Tôi quằn quại còn dữ dội hơn! Tâm trí tôi trở nên đau đớn tột cùng!
(note: đau đớn đến thế cơ ak)
“À thì, cũng thỉnh thoảng thôi. Và cũng đâu phải cậu là người đóng cửa câu lạc bộ đâu nên ngay từ ban đầu việc đó đã không có gì gọi là bí mật rồi.
“Nhưng, cậu biết đạo trường bắn cung nằm tại khu vực rìa ngoài trường học mà đúng không? Khi hoạt động của các câu lạc bộ kết thúc và tất cả mọi người đều đã về nhà, đáng ra phải không còn ai ở lại chứ!?”
“Nếu có người quên thứ gì đó thì việc đấy chắc chắn sẽ bị lật tẩy ngay tắp lị luôn”
“Mình đã cẩn thận đảm bảo mấy chuyện như vậy sẽ không thể xảy ra nên chuyện đó không thể có được”
“Sao cậu ăn nói cứ như thằng nhóc nhõng nhẽo thế? Cho dù chuyện đấy không xảy ra, kiểu gì chả có người đến, nghĩ đi, không phải sao? Đúng hơn, mình là bằng chứng đấy này”
“Cậu có nhớ nhầm không thế!?”
(mn: Dude, you are so annoying)
“Dù gì mình cũng chỉ là con người thôi”
Uu, cảm giác cứ như tôi đã bị đánh gục hoàn toàn rồi.
“Mình sẽ tiếp tục nói được chứ?”
Cô bạn Higashi nhìn trông như đang thương cảm tôi.
Vâng không sao, cứ tiếp tục điều cô muốn nói đi.
Đầu hàng, tôi gật đầu. Khi về đến nhà tôi sẽ chơi game mới. Thật tốt nếu như nó chữa lành cho tôi.
“Cậu biết đấy, ngày hôm nay, trước khi bắt đầu các hoạt động của câu lạc bộ. Các senpai đã gọi mình đến và hỏi liệu mình có muốn trở thành chủ quân tiếp theo không”
“Và?”
Cô ấy đang định nói cho tôi điều gì? Đúng hơn, ai cũng nghĩ cậu là ứng cử viên số một đấy có biết không hả?
“Và!? Cậu không thể phản ứng mạnh mẽ hơn thế hả!?”
“E?”
Lần này lại đến lượt Higashi bực dọc. Tôi đâu có ý định chọc ghẹo cô ấy đâu, tôi trả lời thực lòng mà. Bởi vì tôi có thể nói những điều cô ấy nói ra đều hết sức nghiêm túc.
Cũng như việc tỷ lệ của cái mặt tôi tệ như thế nào (Cái điều tôi nói thực sự buồn lắm ấy) tôi mù tịt trong việc đọc cảm xúc của người khác.
“Vậy trả lời theo một cách khác, để mình hỏi nhé. Ngoài cậu ra, ai có thể đảm nhận vị trí đó chứ?”
“E, a, việc đấy, ưm, cậu chăng?”
Thật vãi chưởng, cô ấy đùn sang cho tôi kìa.
“Cậu biết đấy, mình sẽ không tham dự vòng thi tuyển đâu. Rồi còn không tham gia các trận đấu ngoài trường, chuyện gì sẽ xảy ra với những người giỏi ở câu lạc bị mình chứ? Hơn nữa, câu lạc bộ này vốn luôn được con gái kế nhiệm mà”
Đúng thế. Ngoài sự thật đúng là tôi sẽ không tham gia các trận đấu, ở trong câu lạc bộ của chúng tôi, không hiểu sao chủ quân luôn là phụ nữ.
“Dù cậu nói vậy nhưng mình lại nghĩ cậu có khả năng thay đổi hẳn việc đó đấy”
“Này này”
“Hơn nữa, người được kính trọng nhất trong câu lạc bộ có lẽ chính là cậu đó”
“Này này này!”
Gì thế này, cô bạn Higashi ngày hôm nay tiêu cực một cách lạ thường,
Với một cô gái vui thích chẻ đôi cây tre ra, với cô gái đó, thế này thật không bình thường.
“Chẳng qua bởi vì các senpai đó không biết khả năng đích thực là gì. Mình đã cố tiến cử cậu nhưng cuối cùng, họ lại nói họ muốn mình làm việc đó”
Cậu đang đệ lên cái ý kiển nghe gì mà nguy hiểm thấy mồ thế hả? Vậy mà tôi cứ chắc mẩm là chuyện đấy sẽ không thể xảy ra vì mấy kiểu bàn luận như vậy chưa từng được đem ra nói với các ane-sama chứ.
Đúng là thoát chết trong đường cơ kẽ tóc mà. Ôi cuộc sống lười nhác này.
Trong tưởng tượng của mình, tôi có thể nghe thấy âm thanh mồ hôi lạnh đang chảy xuống.
Cả hai đứa hiện đang cùng nhau đi bộ xuống đồi. Sau khi đi qua chỗ này chúng tôi sẽ đến được khu siêu thị. Có rất nhiều người đang băng qua chúng tôi nhưng chỉ có hai đứa là trở về nhà từ trường vào cái khoảng thời gian này.
“Này”
Higashi, nói trong khi quay mặt sang phía tôi.
Khi tôi quay sang để trả lời, cô ấy dùng hai tay nắm chặt hai khuỷu tay của tôi, xoay người tôi đối diện với cô ấy.
Tất nhiên, là hai đứa đang mặt đối mặt nhau rồi.
Tôi cảm thấy sức mạnh của đôi tay đang nắm chặt tôi đứa đã mệt mỏi.
“Misumi. Cậu làm ơn trở thành chủ quân được không?”
“Higashi, mình không thể làm được. Cũng như mình, tất cả mọi người trong câu lạc bộ đều nghĩ cậu sẽ là chủ quân, bọn mình ai cũng nghĩ cậu có thể”
“Chuyện đó, chỉ cần Misumi bắn một lượt trước mặt mọi người thôi! Nếu cậu cho họ thấy mình có thể chẻ đôi mũi tên mới bắn bằng một mũi tên khác thì đứa nào cũng sẽ phải tuân lệnh thôi!”
“Higashi!”
Tôi bối rối không biết nên làm gì nhưng tôi rũ bỏ cánh tay của cô gái đang nắm lấy tay mình, và ngược lại tôi nắm lấy đôi vai của cô gái.
Cơ thể cô ấy khẽ run nhẹ, giây phút khi tôi nắm lây đôi vai cô, cô gái chợt run rẩy mạnh mẽ và rồi dừng lại. Đôi mắt ấy dường như trông mờ nhòa hơn.
Buồn thay, tôi không thể chọn những từ cô ấy muốn nghe. Việc Higashi có khả năng trở thành chủ quân là việc quá rõ ràng. Do đó, tôi phải khiến cô ấy cảm thấy tự tin.
“Tuy nghe thật tầm thường nhưng, mình biết cậu có thể. Những người xung quanh cậu chắc chắn cũng sẽ hợp tác. Không, mình sẽ bắt bọn họ phải hợp tác! Dù sao đi nữa, cậu, hãy thử làm xem, được chứ?”
“Thật không?”
Cô ấy sợ sao? Tôi chưa từng la mắng Higashi chỉ một lần. Đúng hơn, cô ấy xuất sắc đến mức việc đó là không cần thiết. Một người khiến bạn cảm thấy vui khi được ở bên.
Đúng thế, cô gái này chưa từng cho tôi thấy mặt yếu đuối của bản thân. Do đó mà nhìn thấy Higashi hiện tại trước mặt tôi thật khó khăn.
“Ừ, mình đảm bảo với cậu. Tất nhiên, mình cũng sẽ giúp nữa”
“Vậy, cậu sẽ làm phó chủ quân chứ?”
“A~ tất nhiên rồi, mình sẽ l- Hả!?”
“Cậu sẽ làm mà đúng không?”
Tôi bị gài sao?
Tôi bị… sử dụng sao?
Không, chúng ta đang nói đến Higashi. Đây chắc hẳn là cảm xúc thật lòng của cô ấy.
Tôi cảm thấy mình không thể chối từ được. Từ chối cô ấy không khác nào từ chối mệnh lệnh của thiên hoàng, cứ như một vòng lặp vô tận, thật không thể đươc!
“Xấu quá đấy~ Vâng vâng, em sẽ làm, phó chủ quân. Trong những năm dài đằng đẵng trước mắt, xin hãy để ý đến tôi, thưa thủ lĩnh tương lai”
“Heee! Vậy mình hỏi thêm một điều nữa được không?”
Vẫn với đôi mắt ảm đạm ấy, cô gái nở một nụ cười.
Két két. Lại nữa, có thứ gì đó…
Mộ tiếng chuông réo lên. Thậm chí còn mạnh hơn lần trước. Chuyện gì thế này?
“Ne, đi chơi với mình nhé”
“A~ rồi rồi. Đợi đã, waaaa!?”
“Aha! Thử cũng tốt mà. Xin hãy chăm sóc mình nhé, bạn trai~♫”
“Wa wa wa wa”
“Gì~ Thế~”
“Đừng có ‘gì thế’ với mình! Cậu lúc đấy cũng có trông thấy đúng không!?”
Cái lúc tôi được tỏ tình.
Và câu trả lời của cái đứa chán ngắt này cùng ‘kết quả’ cua rnó.
“Ừ”
Cô ấy cứ thể trả lời.
Tôi không biết nữa, Higashi này, tôi chưa từng nhìn thấy bao giờ. Đây chính là mặt ‘con gái’ của Higashi.
“Nhưng cậu đang trong quá trình thử nghiệm với Hasegawa đúng không? Cậu biết đấy, mình không có bận tâm đâu”
“Wa!?”
Cứ như mọi chuyện đang nói tôi có thể bắt cá hai tay ấy.
Với cô bạn Higashi đó? Với cô Kouhai cũng tỏ tình với tôi, và cùng ở trong một câu lạc bộ?
Ken két, ken két.
Tôi cảm thấy một cơn đau nhức như đang làm rối tung mọi thứ bên trong đầu óc mình, cùng với đó là những tiếng chuông cứ tiếp tục vang lên.
Không đúng. Đây không phải Higashi.
“Chuyện như thế này thực tế không bao giờ xảy ra!”
Một lần nữa. Cái cảm giác như tôi đang bị theo dõi lúc còn ở trong đạo trường. Nhưng có gì đó khác biệt!
“Đừng có nghĩ quá nhiều. Nếu chỉ là thử thì mình và cô bé đó không sao đâu. Cậu cứ thoải mái thưởng thức hai đứa và chọn bất cứ ai mà mình thích. Mình, cậu biết đấy, nếu đó là Misumi thì mình làm hai cũng được.”
Với một gương mặt thoải mái, Higashi nhẹ nhàng bước tới. Tới nơi tôi đang đứng. Đôi bàn tay cô đặt lên ngực tôi. Cô ấy hơi cúi người xuống sao, gương mặt cô đặt lên ngực tôi.
Ken két! ken két! ken két! ken két!
Đúng rồi, không đúng chút nào!
Mùi hương của mái tóc Higashi dần dần gợi lên cơn thèm khát trong tôi. Nhưng!!
Không đúng! Mọi chuyên không ‘giống’ như thế này!
Thực tế.
Trong những ký ức của tôi!
Nó là thứ khiến dư vị đọng lại tệ hơn nhiều.
Ken két. Cơn đau đến từ tiếng chuông yếu đi. Thay vào đó, khung cảnh xung quanh bắt đầu mờ nhạt. Do nước mắt sao? Không phải!
Tuy là một ký ức nặng nề, nhưng đó vẫn là một ký ức quan trọng! Nó, nó không có vớ cẩn như thế này!!
Hasegawa và Higashi.
Bọn họ đều cứng đầu, nhưng cả hai đều không có cố chấp trong chuyện đó! Hai cô gái đã bị tôi làm tổn thương.
Do đó, chuyện này…
Đầu tôi trở nên quay cuồng. Tiếng chuông cảnh báo tiếp tục vang lên. Đúng thế, tiếng chuông đó chính là thực tại của tôi.
“Đây không phải thực tế của mình”
Yêu đuối, thật nhục nhã với cái đứa như mày khi bị chơi đùa đến mức này.
Với cái đứa như mày, chắc hẳn là mày muốn hai người bọn họ làm mấy chuyện xuẩn ngốc như vậy lắm nhỉ. Nhục nhã.
Tôi lấy cánh tay áo gạt đi những giọt nước mắt tiếc nuối của mình.
Cái thế giới đang bao phủ xung quanh một cách nặng nề này.
Ai ngờ được đây lại là một ảo ảnh?
Tôi, đứa đã thấu hiểu được tình cảnh hiện giờ như thế nào, nhìn trăn trối thế giới quanh mình một lần nữa.
Tôi đây, chỉ là đang ở trong một màn sương sâu thẳm thôi, cực kỳ sâu thẳm.
“Thứ này thậm chí còn không đáng được gọi là ảo ảnh. Chết tiệt, chết tiệt!!”
Giả như tôi chỉ mất cảnh giác thêm một chút nữa thôi, tôi chắc chắn sẽ bị cái ảo mộng đó nuốt chửng. Lần tới, liệu tôi, sẽ hướng thứ dục vọng xác thịt ấy, đến người nào mà tôi không thể gặp mặt nữa, liệu tôi có trở nên nhơ nhuốc không?
Thứ đó, tôi không muốn nhìn thấy nó thêm một lần nữa. Tôi sẽ không thể chịu đựng được mất.
Nhưng trước khi tôi nghĩ ra một cách rõ ràng để có thể thoát khỏi nơi này. Ít nhất tôi cũng phải đấm đống tường rào của cái thế giới nhỏ bé này, nếu không, tim tôi sẽ không thể nguôi giận được.
Tôi, phải đạp tan đi thứ cảm giác tiếc nuốc và đáng khinh bỉ này. Không được rồi, mình sẽ không thể đi nếu không làm vậy.
“Shen, cám ơn người vì đã gợi nhớ cho ta về cái khía cạnh đáng khinh bỉ của mình.
Tôi dẽ dàng tìm thấy bức tường. Những bước tường bao quanh tôi trong màn sương mù dày đặc.
Xin lỗi Ibuki. Tên bạn xấu xa quan trọng của tao. Có một chuyện tao luôn muốn nói với mày nhưng bởi vì sự khác biệt giữa hai đứa mà tao chưa thể.
Nhưng đây lại là một thế giới khác. Lấy một câu nói từ một quốc gia khác, so sánh nó giống như giữa một cái giếng với một gốc cây cũng không sao đâu đúng không?
Tên bạn của tôi nơi thế giới trước, tràn ngập trong tâm trí tôi là những hành động của hắn ta sau khi trông thấy cảnh tượng đáng xấu hổ của tôi.
Tất nhiên, tôi, cái đứa quá xấu hổ đến nỗi chỉ biết cố chấp nói ra những lời như thể hắn ta là đứa có lỗi và cái gương mặt của cái đứa tôi đây, cái bản mặt tôi thực sự muốn đấm lắm ‘cũng’ xuất hiện bên trong đầu tôi.
“Dù sao, mày…!”
Cơn giận của tôi dần nguôi xuống nên tôi thì thầm những câu chú brid lặp đi lặp lại.
“Gọi những cô gái ấy hết người này đến người khác!”
Một luồng sáng đỏ xoay tròn và bao phủ lấy cánh tay phải của tôi, tạo nên một hình cầu. Có thể do tôi tưởng tượng nhưng tôi cảm thấy năng lượng của thứ này mạnh hơn nhiều so với thứ tôi từng sử dụng.
Chắc chắn do cảm xúc của tôi rồi!!
Tôi đứng vững vàng trên nền phẳng với chân trái như thể muốn hạ gục nó xuống.
Tôi lấy thế đấm thẳng như đã từng nhìn thấy trong một manga đấm bốc làm mẫu!
Tay trái tôi mang theo quả cầu lửa!
“Tao chán với mày lắm rồi thằng đểu Ibuki!!!”
Gửi đến thằng bạn chung câu lạc bộ với tôi, gửi đến thằng Ibuki nhận được biết bao tài năng từ chốn thiên đường, cùng với sự bất mãn của tôi, với hết sức bình sinh tôi đấm bức tường!!
ーーーーー
~ Obabobu ~
Chương này có hơi rối rắm khó hiểu chút, một phần đây là ảo ảnh do Shen tạo ra lấy từ ký ức của Makoto nên nhiều trật tự và sự kiện có thể không hoàn toàn chính xác. Xin đừng coi trọng tính logic quá : )
Tuy nhiên có thể 99% các sự kiện trong này là có thật!
CHƯƠNG 8: MỘT KHẾ ƯỚC VUI VẺ
Shen POV-
Một sự tồn tại bí ẩn. Những kinh nghiệm bí ẩn. Những ký ức bí ẩn.
Nghĩ tới việc phá huỷ nó là một việc làm ngu ngốc.
Bẫy cậu ta trong các rào cản sương mù. Trong lúc tôi kiểm tra kýức của huyman, tôi thực sự bị sốc.
Bằng cách này, tôi không thể biết được ảo ảnh của cậu ta sẽ hiện ra là loại gì. Tôi sẽ trút thêm sức mạnh vào bên trong màng chắn này và tôi chỉ có thể quyết định nếu phương hướng của ảo ảnh là niềm vui hoặc sự sợ hãi.
Thông thường sau đó sẽ không có bất kỳ vấn đề gì. Nếu nó đi vào bên trong nỗi sợ hãi nhất của đối tượng, họ sẽ chết và rất nhiều trong số họ cũng sẽ vùng vẫy. Nếu nó là niềm vui, sự vùng vẫy sẽ thấp nhưng thời gian để họ chết sẽ kéo dài.
Với tốc độ sợ hãi của chúng, để an toàn hơn tôi sẽ đi vào niềm vui. Đó là cách tôi phân chia sự đối xử với chúng.
Nhưng lần này, việc chọn cách này khiến tôi xấu hổ.
Những ký ức này là thần kỳ. Thật thần kỳ.
Kẻ thù này, không, người đàn ông này, thật khó tin, nhưng cậu ta là người đến từ thế giới khác.
Trí nhớ không thể nói dối. Không có thứ nào trung thực hơn cái này.
Một sự tồn tại vô danh.
Trong thời gian dài ở đây, tôi chưa bao giờ nhìn thấy những ký ức này trướcđó, cậu ta là một ngườiđáng được quan tâm.
Để cuộc sống này kết thúc. Một điều như vậy là một thứ không nên thực hiện.
Đặc biệt là, thứ này.
Thứ này trông giống như một sở thích của chàng trai.
Nó làm trái tim tôi nảy lên với một lực lượng to lớn.
Tôi không muốn những ký ức mà dường như tôi đã cắt ra, tôi không muốn những ký ức chết.
Tôi muốn những ký ức sống động, tôi muốn nghe nó trực tiếp từ cậu ta, tôi muốn nói chuyện với cậu ta.
Trong sức mạnh của cậu ta, tài sản của cậu ta, sự tồn tại của cậu ta.
Tôi không nhớ đã bao lâu, trái tim tôi bắt đầu di chuyển nhiều lắm. Đây có phải là thứ mà họ gọi là sự thích thú.
Đây không phải là ý thích, từ tận đáy lòng của mình, tôi biết đây là quan tâm.
Tôi không muốn mất anh ta.
Tôi muốn biết. Đó là vì sao tôi không muốn cậu ta chết.
Tôi muốn thả cậu ta. Bỏ cậu ta vào một màng chắn nguy hiểm là một việc làm ngu ngốc.
Trong chốc lát, tôi muốn thả cậu ta, tôi nên nói chuyện với cậu ta.
Vì lợi ích của điều đó, tôi nên làm gì?
Tôi muốn cậu ta biết là tôi không còn sự thù địch với cậu ta nữa.
Sử dụng ngôn ngữ từ thế giới của anh ta, nó sẽ được, cho thấy dạ dày của bạn và mọi thứ sẽ hiểu?
Tôi không hiểu.
Nhưng, trên hết, tôi nên thả anh ta sau đó hỏi về tình trạnh của anh ấy. Nếu anh ta ngạc nhiên tôi có thể sử dụng điều đó để mở đầu cuộc trò chuyện.
Tôi đã học được ngôn ngữ con người. Không có vấn đề gì.
Dù anh ta có thể nói chuyện với các orc nên anh ta có thể nói chuyện với tôi thì tốt.
“Vậy.” (Shen)
Nghĩ vậy tôi nên giải phóng màng chắn, tôi nhìn vào đó. Dù sao, nó là lần đầu tiên của tôi mà tôi đã mê man trong ký ức của một người như vậy.
Thật là một cảm giác ngọt ngào.
Nhưng một lần nữa, tôi lại ngạc nhiên bởi anh ta.
Bên trong màng chắn, tôi có thể nhìn thấy sự giải phóng sức mạnh.
Nó là sức mạnh toàn diện.
Tôi có thể nghe thấy một cái gì đó.
“Dù sao thì….một cô gái….sau tất cả.” (Makoto)
Đó là gì, sức mạnh tiếp tục tăng lên rất nhiều. Màng chắn đang run rẩy.
“Thật sự…..tyr….kiiiiiii!!!” (Makoto)
“Oooh?!” (Shen)
Sương mù ở bề mặt của màng chắn đang biến mất giống như thể đang khóc.
Và sau đó.
Một âm thanh buồn tẻ và khủng khiếp vang lên, màng chắn của tôi, đó là lần đầu tiên nó đã bị phá huỷ từ bên trong.
Làm thế nào để đánh giá tiêu chuẩn của cậu được? Đó là sức mạnh to lớn mà vị thần thế giới khác trao cho cậu?
Mồ hôi lạnh.
Suy nghĩ về sự tấn công mà tôi sẽ nhận được, cơ thể tôi run rẩy.
Hiển thị dạ dày của mình, tôi chuẩn bị làm tròn đôi mắt của mình một cách tốt nhất có thể (T/N: Yeah, tôi tưởng tượng mình sẽ để chế độ kawaii), để làm mình trông đáng yêu, tôi không có nhiều sự tự tin dù.
Nhiều khả năng anh ta sẽ nghĩ về tôi nhiều hơn trong lớp động vật. Không phải loại vật nuôi nhưng lớp động vật hoang dã. Để duỗi thẳng trông giống như một động vật được chăm sóc, tôi có chút bất an.
Và sau đó, anh ta xuất hiện.
“Hey!” (Makoto)
Bằng một giọng bình tĩnh, anh ta goi tôi và cơ thể tôi cứng lại.
“Tôi xin lỗi, chàng trai tốt đến từ một thế giới khác. Giờ tôi đã biết về tình huống phả huỷ cánh cổng. Cậu có thể hạ thấp vũ khí của cậu xuống được không?” (Shen)
“Cái gì?” (Makoto)
“Tôi sẽ thêm điều này vào lời xin lỗi của mình, tôi đã đọc những ký ức của cậu. Tôi không biết về nội dung nhưng tôi đã cho bạn thấy một ảo giác khó chiu, tôi xin lỗi từ tận đáy lòng của mình.” (Shen)
“….Đó không phải là một thứ mà bạn đã cho tôi thấy?” (Makoto)
“Tôi có thể chọn đó là niềm vui hay nỗi buồn nhưng các chi tiết và nội dung thì tuỳ thuộc vào đối tượng.” (Shen)
Khi tôi trả lời anh ta như vậy, anh ta cúi xuống vàôm đầu. “Vậy, đó là những gì tôi nghĩ…!” đó là những gì anh ta rên rỉ.
“Người của thế giới khác, tôi Shen, một con rồng cao cấp và một cuộc sống gọi là ‘bất khả chiến bại’. Cũng như cậu biết, tôi đặc biệt tốt trong ảo giác.” (Shen)
Tôi đã làm một quyết định, điều đó sẽ khiến tôi cười từ hôm qua.
“A, tôi thấy…. Tôi Misumi Makoto. Nếu tôi nói Misumi Makoto, bạn có hiểu? (T/N: cậu ta nói hai lần. Một lần bằng tiếng kanji và một cái khác bằng tiếng hiragana) Bạn có thể đã biết nhưng tôi đến từ một thế giới khác.” (Makoto)
Tôi đã biết nhưng điều anh ta nói, nó vẫn khiến tôi sốc trong một giây. Xem ra những ký ức đó là đúng. Vì lợi ích của tương lai này, nó là một thứ cần phải nói.
“Makoto-dono, có muốn lập khế ước với tôi?” (Shen)
Tôi đã quyết định đi theo người đàn ông này. Tôi đã biết rằng anh giống như một vị khách du lịch và anh đang nhắm đến khu định cư của con người. Một khu định cư của con người, nó giống như anh đang tìm người.
Như vậy, một khế ước là tốt.
Tôi sẽ theo anh ta như một người bạn đồng hành.
Tôi sẽ cho anh ấy mượn sức mạnh của tôi và tôi muốn anh ta nói chuyện với tôi về những king nghiệm của mình. Đặc biệt là về ‘cái đó’.
“Uh? Một khế ước? Giống như một con thú triệu hồi?” (Makoto)
“Đây là một sự kiện mà chỉ có thể thực hiện duy nhất một với một, nó có chút khác nhau tuỳ thuộc vào hờn cảnh. Nhưng sự tồn tại trong đẳng cấp của tôi nhiều nhất có thể làm điều này một lần duy nhất. Tôi có thể khoe khoang về tôi là đẳng cấp mạnh nhất. Tôi hứa với cậu là tôi sẽ không mang bất kỳ điều bất lợi đến cho cậu.” (Shen)
Cách cậu ta nhìn sự việc có thể khác một chút nhưng nó vẫn là một cái gì đó tương tự.
“Uh? Có thêm nhiều người vẫn là tốt hơn?” (Makoto)
“Đúng! Đúng! Tôi vô cùng quan tâm đến sở thích của cậu! Xin hãy vui lòng cho tôi câu trả lời thuận lợi.” (Shen)
Phải, những ký ức tuyệt vời. Chỉ trong nháy mắt chúng đã giành được mọi thứ của tôi.
“Guha!! Sự đe doạ gì thế? Rốt cuộc ngươi đã thấy gì hả?” (Makoto)
Vì một vài lý do, anh ấy đã cúi mình và khổ sở.
“Nó thế nào? Tôi nghĩ rằng đó là một thứ gì đó sẽ mang lại lợi ích cho cả hai chúng ta mặc dù.” (Shen)
“Gugugugug, đồ láu cá. Được rồi, tôi chấp nhận! Tôi mong sẽ được bạn quan tâm.” (Makoto)
“Vâng! Tôi cũng như trong nhiều năm tới, tôi mong sẽ được bạn quan tâm.” (Shen)
Với sự tán thành của cậu ta, tôi bắt đầu nghi thức lập khế ước như người chủ trì. Cậu ta không biết quá trình của nó nên nó là một việc tất nhiên.
Một khế ước 50-50. Điều này thật vô lý, cấu trúc mà tôi thành lập không thể duy trì tất cả. Làm cách nào vượt qua tiêu chuẩn.
A, 70-30 khế ước phụ huynh và con cái. Không thể, cái này cũngkhông được. Cậu ta có bao nhiêu ma lực vậy?
Một khế ước 80-20 sở hữu. Tôi đã bằng cách nào đó có thể giữ được cấu trúc này. Nghĩ rằng mình có thể bị đè ép đến mức này. Niềm tự hào của tôi như một con rồng cao cấp có chút tổn thương.
Tôi không thể duy trì ý thức của mình lâu hơn nữa. Đây là lần đầu tiên tôi nghĩ rằng là một con rồng thật tốt.
Một hiệp ước cầm quyền, trong thực tế tôi sẽ quen với anh ấy, không, nó sẽ không phải là cương điệu khi nói răng tôi là nô lệ của anh ta.
Fufufufu. Cũng chả sao cả.
Tôi đang mong chờ những điều xảy ra với anh ta, không, người tuyệt vời đó sẽ làm trong tương lai.
Dường như trong hàng trăm năm hoặc ít hơn.
Đây sẽ là thời gian vui vẻ mà tôi sẽ có trong cuộc sống của mình.
Được giải thoát khỏi sự nhàm chán, tôi cảm thấy trái tim mìnhđang run lên trong niềm vui.
“Sau đó, một lần nữa, hãy chăm sóc tôi, chủ nhân của tôi, Misumi-sama.” (Shen)
CHƯƠNG 9: KHU VƯỜN BÊN TRONG MÀN SƯƠNG
Tôi hiểu được hai điều.
Khi tôi đến thế giới này, những điều tôi ‘hiểu’ là khan hiếm nên nó rất có giá trị.
Điều đầu tiên là sức mạnh của tôi. Đó là sức mạnh tạo ra một ‘không gian’.
Tôi giống như trung tâm tạo ra một không gian hình cầu, và trong đó tôi có thể quyết định các thuộc tính và hiệu ứng bên trong mà nó có.
Phạm vi của nó là tuỳ ý, tôi thậm chí có thể bao phủ mọi thứ mà tôi có thể nhìn thấy trong nó. Tuy nhiên nó càng lớn thì các hiệu ứng tôi có thể sử dụng càng nhỏ.
Tất cả mọi thứ trong nó bị tác động bởi các ảnh hưởng.
Điều đó có nghĩa ngay cả khi tôi đang bị ảnh hưởng bởi nó, nếu tôi không thể điều khiển bằng cách nào đó loại trừ bản thân mình, tôi không thể sử dụng nó như một đòn tấn công. Không, tôi không thể sử dụng nó.
Tôi không muốn thử nó. Tôi không muốn chết bởi sức mạnh của mình.
Trong trận chiến với Shen, hiệu ứng mà tôi kích hoạt là ‘Tìm kiếm’ đó là loại mong muốn. Tìm kiếm một khu vực.
Nhưng tôi cảm thấy kỹ năng này quá toàn diện. Tôi thực sự biết ơn Tsuki-sama. Để sử dụng nó, tôi phải lên kế hoạch cho nó sẵn trước, dù nó có thể là phiền phức nhưng chắc chắn là hữu ích.
Và một điều khác là giới hạn chu vi trong vị trí địa hình hiện tại của tôi.
Đây à tận thế theo đúng nghĩa đen rồi, và trên hết tôi còn đang ở trong nó nữa. Chính xác hơn, gần rìa phía tây bắc.
Nơi Shen ở khá gần với rìa tây bắc.
Trên con đường hướng về khu định cư của con người, sử dụng cách ngắn nhất, tôi đã đi cùng với Ema để hộ tống cô về làng Orc cao nguyên. Tại đó, tôi đã khẳng định được vị trí của mình.
Với điều này, cuối cùng tôi có thể hướng về khu định cư của con người. Tôi thực sự vui vì nó không phải là ở một nơi đông nam hay tây nam của thế giới. Khu định cư của con người hình như ở hướng đông bắc.
Bởi vì họ đã nói với tôi một điều đáng sợ như là ‘Tôi không biết hướng tây nam kéo dài tới đâu’.
Toàn bộ môi trường xung quanh khu đất hoang được bao phủ bởi các vách đá hoặc họ đã nói với tôi như vậy. Ngoài ra còn các vấn đề ở phía nam nên thông tin của họ không được chắc chắn cho lắm. Khi tôi hỏi nếu nó là một vùng chảo giữa những ngọn núi thì họ bảo là ‘không, nó thấp hơn so với biển’. Trong một giây tôi đã không nhận ra ý nghĩa mà họ nói.
Khi tôi nghe những lời giải thích chi tiết hơn, tôi có thể nói rằng đó là dưới 100m so với mặt nước biển. (Độ sâu của các vách đá bao quanh khu vực đất hoang)
Khi tôi hỏi về một số loại nước muối sau đó, tôi đã nghĩ họ sẽ đưa một mẫu vật chết từ biển hoặc một thứ gì đó.
-*Phần khó hiểu cuối tôi cần sự giúp đỡ. Dễ hiểu là: khu định cư của con người gần hơn so với dự kiến và vách đá thì sâu. (Đây là của tran bên eng)
Đó là theo ý kiến của tôi, vì vậy tôi quay lại hang động và Ema đã ở đó. Và khi cô ấy thấy sự thay đổi hoàn toàn của Shen, cô ấy trông như muốn ngất. Đúng thôi, cô ấy không biết hình dạng ban đầu của Shen nên nó kết thúc như một điều ngạc nhiên.
Nếu có người nào đó biết về những con rồng, tôi không biết bao nhiêu trong số họ sẽ ngất khi thấy điều này.
Bởi vì sau khi khế ước hoàn thành, Shen đã biến đổi thành hình dạng của một con người. Lúc đầu, tôi trông giống như ‘cô ấy là ai?’ dù tôi đã nhìn thấy điều đó xảy ra ngay trước mặt mình.
Tôi, người đã lên kế hoạch để cưỡi trên lưng để di chuyển đã hoàn toàn bị sốc khi kế hoạch sụp đổ.
Khế ước dường như khác nhau tuỳ vào từng chủng tộc và nó sẽ đi kèm với quyền lợi hoặc bất lợi.
Hiệp ước 50-50 ‘bình đẳng’ giữa cả hai sẽ không làm thay đổi hình dạng nhưng nếu có sự khác biệt sức mạnh về một phía thì bên yếu hơn sẽ biến đổi hình dạng.
Người cậu đồng hành đó, cô ấyđã nói là mạnh nhất hẳn là một lời nói dối bởi vì sau khi kết thúc khế ước 80-20 ‘cầm quyền’ với tôi về phía có lợi. Mặc dù, ngay cả khi nếu nó trở thành một sự cầm quyền, cô ấy vẫn tiếp tục có một thái độ kiêu ngạo.
Nếu mối quan hệ đến thời điểm này có vẻ như đã thay đổi vô cùng rõ rệt. Sau tất cả một số thứ như ánh mắt và răng nanh của cô ấy vẫn còn tồn tại yếu ớt nhưng hình dạng của Shen thực tế đã trở thành con người.
Một vẻ đẹp điềm tĩnh với mái tóc màu xanh. Đặc điểm khuôn mặt của cô ấy giống người Nhật bởi vì tôi, một người đã giao ước là người Nhật, có lẽ thế?
Nhưng bề ngoài của cô ấy chân thật hơn so với một người Nhật! Cô ấy rõ ràng là một mỹ nhân. Đáng buồn thay kimono có thể không hợp với cô ấy. Tôi nghĩ là do bộ quần áo đó được làm đặc biệt để phù hợp với người già Nhật Bản. Khi cô ấy mặc nó, phần thân trên nên được kéo dài và phần chân nên ngắn lại, tôi nghĩ là nó có thể phức tạp để làm điều đó.
Bằng cách này, tôi có thể mặc nó mà không có vấn đề gì. Tôi chắc rằng là tôi có nói về nó một chút….. nhưng tôi thực sự chắc rằng nó sẽ hoàn hảo khi tôi mặc nó.
Mái tóc của cô ấy có màu xanh và cô ấy là nửa rồng…. nên, nó không phù hợp với cô ấy.
Với tỷ lệ vàng, cơ thể của cô ấy săn chắc và không có tý thịt thừa nào cả. Mặc dù cô ấy không tập luyện gì cả, nó là sự bất công phải không?
Nghĩ về tính chất sức mạnh của cô ấy, tôi có thể hiểu vì sao cô ấy được xem như là bất khả chiến bại. Không chút lưỡng lự rằng nó là một ảo tưởng tốt đẹp, với cách cô ấy chiến đấu, cô ấy chắc chắn không thể thua được.
Sau khi hoàn thành khế ước cầm quyền, tôi vẫn còn gần 60% năng lượng thừa lại. Mặc dù cô ấy nói nó có thể là một thời gian, nó thình lình trở thành một câu chuyện khác.
Để đơn giản hóa, nó có nghĩa là tôi có thể tạo thêm một khế ước nữa với lớp quái vật cấp độ Shen. Đó là một chuyện tốt khác nên tôi có thể tha thứ cho cô ấy.
Không ai dạy tôi làm cách nào để tính toán số lượng nên tôi quá sợ hình thành một khế ước khác, bây giờ có một sự dự trữ cũng tốt.
Tôi cũng nghe về khả năng đặc biệt mà cô ấy gọi là ‘Asora’ nhưng nó có vẻ như là do sự tác động của khế ước đã làm nó thay đổi hoàn toàn.
Đó là một vùng đất trù phú được lấp đầy với màu xanh lá cây. Với tôi, người đang ở vùng đất hoang giống sa mạc, với một hơi thở của màu xanh lá cây mà tôi cảm thấy toàn bộ cơ thể của mình như được gội rửa.
Đó là một thảo nguyên lớn mà cỏ cao tới đầu gối tôi. Ở một nơi có chút xa nơi tôi ở, nó là khó tin nhưng tôi có thể nhìn thấy cây và các bụi cây. Nó có thể là do không có sinh vật trong toàn bộ khu vực này nhưng khi tôi kiểm tra ra xa thì không có một sự giả tạo nào ở bất cứ đâu.
Trong khu vực tôi quan sát được, tôi không thể nhìn thấy sự hiện diện đơn giản của nước như một con sông hay một vũng nước. Nhưng đôi khi, một làn gió mà sóng cỏ có thể mang một mùi hương xanh và trong đó tôi có thể nhận ra sự hiện diện của nước. Đó là một nơi được phủ đầy màu xanh. Phải có một nguồn nước ở đâu đó.
Với những di chuyển bất thường trong những khu rừng tối tăm và cỏ của thảo nguyên, tôi có thể cảm thấy có sự hiện diện của sinh vật sống. Phải có động vật ở đây. Tôi không thể nhìn thấy chúng tuy vậy, nhìn thấy các cây này tôi biết là động vật có thể có hình dạng giống những gì tôi biết.
Có vẻ như kích thước của không gian này là khá đáng kể. Có một tính năng đáng chú ý, nó là ‘Biên giới’. Tôi không biết nên gọi nó là gì cho chính xác, mặc dù không có vấn đề nơi tôi nhìn, ở nơi xa có một bức tường sương mù. Tôi không thể kiểm tra những gì xa hơn. Thậm chí nếu tôi thử kiểm tra với sức mạnh mà tôi đã nhận được, tôi quyết định ngừng thăm dò ở đó.
Mặc dù tôi biết nó được bao phủ bởi một bức tường mà tôi có thể nhìn thấy nó từ xa. Tôi không hè cảm nhận được sự phong toả từ nó.
Nó không thể là một ví dụ tốt nhưng, một thời gian dài trước, tôi đã leo lên một ngọn núi hơi cao và nhìn xung quanh thị trấn tôi sống. Tôi cảm thấy kích thước tương tự như tôi cảm giác lúc này.
Nếu đưa vào vấn đề rằng tôi là kẻ duy nhất có mặt ở đây thì chẳng cần phải nói đâu, nơi này bao la quá chừng.
Những gì trong Asora này là?
Trước đó tôi hỏi những thứ tại nơi này, cô ấy hỏi tôi ‘Đây là đâu?’, giống như tôi có thể biết.
Không gian này có thể được tạo ra một cách tạm thời và bây giờ trở thành một thế giới hoặc trông có vẻ là như thế. Vì nó ổn định đến mức độ bất thường.
Rõ ràng, thảm thực vật này tôi nhận thức được, và khi tôi thử ăn nó, vị của chúng giống như những gì tôi biết. Tôi đã quên mất điều này. Một cây thông và một cây bách. Cái cây tôi ngửi được trướcđó khiến tôi nhớ về nơi sinh của mình.
Shen đã biến đổi trở thành một người đẹp, trong mắt của cô ấy, không gian này dường như đã trở thành một bí ẩn với cô ấy. Mặc dù nơi này chỉ có thể tiến vào bằng cách sử dụng màn sương của cô ấy như một vật trung gian ….
Cô ấy cũng cho biết một điều đáng ngại, rằng cô cảm thấy sự rộng lớn đang dần dần tăng lên. Bức tường đang từ từ co rút lại.
Nói theo cách của Shen, lượng ma lực ở trong không khí xung quanh đây là mỏng và trong sự trao đổi của thảm thực vật tại đây ma lực ngay lập tức được nén lại và thả nó vào trong không khí. Đó là những gì cô ấy giải thích cho tôi, nhưng tôi không hiểu về thế giới này, tôi không hiểu được những gì cô ấy nói.
Bởi vì toàn bộ không khí đều chứa một lượng ma lực nhỏ nên có vẻ như nó không phải là một thế giới khác và bằng ánh mắt tò mò, cô ấy ngắt lấy một ngọn cỏ vào trong tay và nhìn nó.
Giờ đây tôi vẫn không hiểu lắm về khu vực này, muốn vào khu vực này phải sử dụng màn sương nư một vật trung gian. Tôi không chắc về nó nhưng nó có vẻ là một nơi khá là an toàn. Trên hết, không có nữ thần tại đây.
Vì vậy, nếu tôi xây dựng một thị trấn ở đây, nó sẽ thực sự trở thành một thành phố ảo, đó là những gì tôi nói với Shen như một trò đùa, nhưng vì một lý do nào đó cô ấy kết thúc suy nghĩ một cách nghiêm túc.
Có vẻ như tôi lại có thêm một bãi mìn và bước lên nó một lần nữa?
Dù sao thì, hãy nghỉ ngơi đêm nay. Tôi, người đã quay trở về làng Orc đã quyết định, trong một ngày, không nghĩ về những thứ khác.
Lần đầu tiên kể từ khi đến đây, tôi ngủ trong một ngôi nhà. Ngày mai tôi sẽ rời khỏi ngôi làng này và cắm trại bên ngoài. Tôi sẽ ngắm vào những nơi mà các hyuman có thể hỗ trợ cho cuộc sống.
Theo cách của tôi, tôi sẽ đi qua một số khu định cư của quái vật nhưng Shen ở đây. Nó sẽ giải quyết bằng cách nàođó.
“Hãy đi ngủ thôi!” (Makoto)
——–
“Vậy Shen, chuyện gì trong thế giới này vậy?” (Makoto)
“Houho ~ ngài có hiểu không thưa chủ nhân?” (Shen)
“Có phải tất cả các Orc trong làng đều đến để đưa tiễn chúng ta phải không?” (Makoto)
“Sai rồi! Họ đang di cư!” (Shen)
Tôi ngày càng không thể hiểu vì sao.
Shen, một người đẹp cao trên 180cm, cô ta đang ưỡn ngực ra để làm gì vậy?
Tôi nghĩ rằng đây là sự quấy rối với chiều cao 160cm của tôi.
Hơn nữa, việc thay đổi nơi cư trú tại vùng đất hoang này?
Cô ta đang nghĩ gì?
Những nơi họ có thể sống thì hạn chế. Hơn nữa số lượng của họ là đáng kể nên sẽ không dễ dàng trong việc di chuyển cả làng.
Nhưng bây giờ cô ta nói vậy, tôi có thể thấy rằng họ đang gói đồ đạc của gia đình mình vì vậy nếu cô ta nói với tôi họ đang di chuyển tôi cũng sẽ đồng ý.
Họ có kế hoạch để làm điều đó ngay từ đầu?
“Hãy chăm sóc chúng tôi từ bây giờ.”
Trưởng làng hạ đầu với tôi.
Gì vậy? Shen đã nói cái vì vậy?
Vâng, họ đã cho tôi chỗ ở và thực phẩm nên để đáp lại tôi có thể hộ tống họ đến nơi ở mới, tôi không có vấn đề gì với điều này.
Và tôi đã muốn thử nghiệm tác động sức mạnh của tôi. Đặc biệt là tác động lên người khác.
Nếu nó đến mức mà tôi không thể bỏ rơi họ trên đường.
“Các người sẽ di chuyển đến nơi nào? Nếu chỉ là hộ tống thì tôi rất vui lòng làm điều đó.” (Makoto)
Nhưng trưởng làng nhìn tôi với khuôn mặt hơi bối rối.
Nó khá là khó hiểu để thể hiện cách thưc của mình, nhưng có vẻ ông đang bối rối. Shen nhìn trưởng làng như thể đang nói với ông điều gì đó, cô ấy gật đầu lên xuống.
“Chủ nhân à.” (Shen)
“Uh?” (Makoto)
“Vùng rìa thế giới này rất khắc nghiệt phải không?” (Shen)
“Yeah.” (Makoto)
“Các Orc không có một vị trí nào thích hợp để họ có thể di chuyển ngôi làng của họ và theo cách này, họ có thể bị tấn công, nguy hiểm mà họ sẽ phải đối mặt là vô số.” (Shen)
“Phải. Nhìn nơi này xem, nó thực sự là một nơi khắc nghiệt sau tất cả.” (Makoto)
Cô gái này, cô ấy đang cố gắng nói điều gì vậy? Bởi vì tôi không thể nghĩ ra một cái tên cho cậu, cậu đang chơi một trò giải đố?
“Đó là lý do tại sao, em đang nghĩ đến việc mời họ đến thế giới của chúng ta!!!” (Shen)
“Cái gì?” (Makoto)
Thế giới của chúng ta.
“Vì vậy, sự dồi dào! Đó là Asora! Nơi đó đã trở thành một nơi trù phú sau khi khế ước với chủ nhân hoàn thành. Nơi đó phù hợp để gọi là một thế giới.” (Shen)
Shen tiếp tục giải thích cho tôi.
Asora đã trở nên ổn định và bây giờ mọi người có thể sống trong đó. Vậy nên các Orc có thể sống trong đó. Đó là lý do vì sao họ sẽ sống ở đó.
Chờ một chút Shen. Từ đâu mà cô nhận được những lời nhận xét của những người cư trú trong nó?
Shen dường như không thấy bất kỳ vấn đề gì với những người cư trú ở đó. Vì vậy khi cô ấy đề xuất ý tưởng đó đến Orc, họ đã chấp nhận.
Đó có phải là những gì cô ấy nói nhưng.
“Đó là kế hoạch thành phố ảo tưởng! Na no ja!” (Shen)
Nên cô thực sự yêu cầu tôi nghiêm túc! Đó mới là ý định thực sự của cô.
Xây dựng một thành phố bên trong Asora. Nghĩ rằng cô ấy nghiêm túc khi làm việc đó.
“Cô biết đấy, nó có thực sự ổn để sinh vật khác sống trong Asora?” (Makoto)
Nó là nơi cậu còn không biết điều gì sẽ xảy ra. Ít nhất phải có một sự cố bất ngờ xảy ra. Không có gì đảm bảo là nó sẽ không biến mất.
“Tất nhiên, cây cối phát triển tự do, nguồn nước và không khí đều không có vấn đề. Tối qua em đã kiểm tra chính xác một vòng rồi. Trong khi tôi ở đó, em cũng đã phát hiện một số loài động vật rồi. Kể cả những thứ đã có, không có vấn đề gì trong tự nhiên. Nó có thể gọi là một buổi học đầu tiên!” (Shen)
Cô ta quá khích một cách vô nghĩa.
Mặ dù có những loài bên ngoài và loài bên trong giống như nó chả có gì cả, điều ngớ ngẩn gì mà cô đang làm! Nếu có sói hoặc lơn hoặc sự khởi đầu kính mến và cậu giải phóng cho những con quái vật ở khu đất hoang này, không lẽ chúng đã bị tiêu diệt hoàn toàn? Tôi cảm thấy hệ sinh thái đã bị phá huỷ.
A, có lẽ nếu có chó sói trong đó, cũng có thể sói Houshun quá nhiều. Nếu vậy tôi muốn thấy chúng ít nhất một lần. Nếu có thể, trước khi chúng trở thành thực phẩm.
“Sống tại nơi linh thiêng của Shen-sama là một sự biết ơn, tôi nghĩ rằng sẽ cung kính chấp nhận lời đề nghị.”
Trưởng làng nói với tôi một cách nghiên nghị, dứt khoát.
Tôi thấy, tuỳ vào quan điểm, nó có thể được gọi là nơi linh thiêng. Đối với ngôi làng đã phải gửi hiến tế mỗi thời gian, họ tin rằng cách đối đãi của họ đã tốt hơn rất nhiều.
Ban đầu, không chỉ có sự hi sinh, cô ấy còn không biết có một tôn giáo về cô ấy!
Trên hết, Shen là một con rồng và không phải là một vị thần. Liệu có ổn khi gọi đó là nơi linh thiêng? Được rồi, tôi không quan tâm. Nếu họ đang nói về một nơi linh thiêng và nữ thần sẽ xuất hiên, sau đó câu chuyện sẽ bị thay đổi. Nhưng nếu nó chỉ là một giáo phái mà họ thành lập thì không có vấn đề.
“Tất cả mọi người, liệu có ổn khi đồng ý quyết định quan trọng này chỉ trong một đêm?” (Makoto)
Vậy tôi là người duy nhất ngủ say đêm qua.
Thật là một điều ngu ngốc.
Tất cả các Orc trưởng thành dường như đều đồng ý.
Vâng, nếu họ có một mong muốn di chuyển đến nơi phong phú hơn thì quyết định này có thể dự đoán được.
“Đó là cách nó xảy ra. Không có bất lợi nào cho chủ nhân cả. Liệu nó ổn chứ?” (Shen)
Shen nháy mắt với một nụ cười bất thường.
“Vâng, cô đúng? Nhưng cô sẽ làm gì về chỗ ở? Nơi đó không có bất kỳ một ngôi nhà nào cả?” (Makoto)
Họ đã lên kế hoạch cắm trại? Tất cả thành viên phải đến một trăm hoặc hơn. Tôi thấy đó là một chút hăng hái.
“Nhà? Không sao. Bởi vì em sẽ ‘nuốt’ tất cả sau đó.” (Shen)
“Hả?!” (Makoto)
Vậy, không có nghĩa là toàn bộ ngôi làng sẽ biến mất chứ? Loại chuyện ma gì thế này? Tin đồn về ngôi làng biến mất chỉ sau một đêm? Nah, điềuđó sẽ không xảy ra. Không có các ngôi làng lân cận hay bất cứ nơi nào như vậy quanh đây.
“Em chỉ cần sử dụng sương mù của mình như một vật trung gian và chuyển nó đi. Không có ván đề gì!!! Hiện vẫn còn rất nhiều không gian trong nó. Và cũng có thể, chỉ trong trường hợp em đã hoàn thành nó nên họ có thể có tất cả những thứ quan trọng với họ. Tất cả đồ nội thất cũng sẽ được chuyển đi.” (Shen)
Tôi có một cảm giác vô cùng ~ tệ về điều này? Nơi đó vẫn còn rất nhiều không gian trống?
“A đừng nói với tôi là cô có kế hoạch trong tương lai tới.” (Makoto)
“Có phải những điều ngài nói là hoàn toàn hiển nhiên? Tất nhiên, nếu họ không có sức mạnh đặc biệt hay những đặc điểm riêng biệt thì em sẽ không chấp nhận họ. Em sẽ đánh giá những người mà chúng ta sẽ gặp trong chuyến du lịch của mình.” (Shen)
Cô gái này coi như là chấp nhận mối quan hệ cầm quyền với tôi mà cũng có thể coi như là một loại tồn tại quen thuộc. Nhưng mà…
Trong thế giới này, cái này có phải là tự do hơi quá?! Chủ nhân thực tế chỉ là một sai sót, nó có phải chỉ là tên gọi?
Nghĩ rằng đây là một khế ước ‘cầm quyền’, trong ‘sự công bằng’ của khế ước tối sẽ không bị đối xử như một nô lệ đúng không?
“Cuộc sống qua lại và sự thịnh vượng. Tuyệt vời . Hãy xây dựng thành phố của chúng ta, chủ nhân.” (Shen)
Tạo ra một thành phố bên trong rìa thế giới, đây là một sự khởi đầu của trò chơi mô phỏng?
Loại trò đùa gì thế này?
“Mình không biết bất cứ điều gì là gì nữa.” (Makoto)
“Hiện nay chúng ta cần một chủng tộc có thể may vá. Cùng với cả thợ rèn nữa.” (Shen)
“May vá và thợ rèn rất quan trọng?” (Makoto)
Shen là một người mà tôi có thể gọi cô là người đồng hành nhưng.
Cảm giác mà tôi nhận được là các sự tuyệt vọng khác nhau. Có hai thứ mà tôi cảm thấy là họ thực sự không cần thiết. Đầu tiên, nếu là may vá thì các Orc có thể làm điều đó. Sau cùng thì họ đang mặc quần áo.
“Ngài đang nói gì vậy? Nếu không có ai nổi trội trong may vá, em không thể mặc một bộ kimono, và nếu không có ai nổi trội về rèn thì em sẽ không có được một thanh katana.” (Shen)
Siêu siêu nghiêm trọng.
Và với cảm giác này.
Nên cô ấy là loại người có thể sống lớp vỏ của bánh mỳ, vì lợi ích của việc mua một trò chơi là những gì trong mắt cô ấy.
“Bây giờ, chủ nhân. Chúng ta bây giờ hãy cho chủng tộc đầu tiên, các Orc cao nguyên, cư trú bên trong Asora của chúng ta nên…” (Shen)
Thật sự?!
Oh, cô ta nghiêm túc làm việc đó!
Cô ta chuyển tất cả mọi người đi khi nào vậy?
“Ở phía bên kia em đã để lại một bản sao để chỉ cho họ thấy xung quanh. Nên để cho thoải mái, buổi sáng chúng ta tiến về phía trước, vào buổi chiều chúng ta nghỉ ngơi tại Asora và tại buổi tối chúng ta lại một lần nữa đạt được khoảng cách.” (Shen)
Tinh thần của cô ta cũng quá cao rồi, Cô ta có một kỹ năng như nhân bản? Cậu nên nói với chủ nhân khả năng của cậu chứ.
A, đúng rồi. Cô gái này dành sự chú ý với tôi. Nên tại thời điểm tôi phá huỷ màn chắn sương mù, cô ta đã chào đón tôi bằng một đôi mắt to tròn và phơi bụng của cô ta ra cho tôi thấy, điều đó khiến tôi buồn nôn.
Một bộ kimono và một thanh katana.
Đúng vậy, cô ta là….
“Chủ nhân, nó có thể là bất ngờ nhưng! Các samurai thường làm gì hằng ngày?” (Shen)
Cô gái này khá là gay go đây.
“A…. đúng như mong đợi. Megumi có một dáng vẻ nghĩa hiệp phải không?” (Shen)
Trong cánh tay dài của cô ấy là một màn sương nhỏ. Ở đó, một hình ảnh đang được hiển thị. Được cắt ra từ một chương trình tivi nào đó. Đó là: ký ức của tôi.
Màn sương là vô cùng hữu ích huh. Tôi có một cái nhìn tốt hơn về nó. Tôi nghĩ rằng nó chỉ hữu ích làm cho mọi thứ xấu đi. Ngoài ra, một ảo giác xấu.
“Ufufufufu.” (Shen)
Cô có một tình yêu mãnh liệt cho một bộ phim truyền hình cũ.
Tôi nghĩ rằng cô ấy đã phát hiện ra giấc mơ đàn ông của tôi. Không, cô ta chắc chắn biết chúng. Cô ta đã nhìn thấy những ký ức của tôi sau tất cả.
Nhưng, những bộ phim truyền hình cũ. Tôi chắc chắn thích chúng nhưng.
Tôi đã xem quá nhanh trong quyết định của mình.
“Chủ nhân, trong phạm vi của chúng ta, làm ơn hãy cho tôi xem những ký ức của ngài một lần nữa.” (Shen)
“Cô đã nhìn thấy chúng!” (Makoto)
“Xem từ những thứ ghi lại và xem trực tiếp là hoàn toàn khác nhau. Đi mờ~” (Shen)
Điều gì khiến chúng khác nhau, tôi không hiểu! Và dừng lại giai điệu chậm đó lại, nó không phù hợp với cô.
“Theo em nghĩ, em muốn nhìn nó trực tiếp từ tivi, các bộ phim truyền hình cũ.” (Shen)
“Cứ làm những gì cô muốn với sự vô tư của cô nhưng làm ơn làm điều đó ở Asora. Ngoài ra đừng nhìn vào ký ức của tôi” (Makoto)
Giống như tôi có thể cho cậu nhìn vào ký ức của tôi nhiều hơn ý. Và hơn thế nữa chỉ để xem phim truyền hình cũ.
“Không, cách đó quá tàn nhẫn! Nó đã trở thành lý do sống của em!” (Shen)
“Chỉ mới vài ngày chúng ta gặp nhau! Hơn nữa, cô đã ghi chúng lại!” (Makoto)
“Uwu~ chỉ với ký ức là không đủ~” (Shen)
“Vậy bằng cách nào đó hãy giải thích cho tôi xem. Nếu cô có thể thuyết phục được tôi, tôi sẽ cho cô, ít nhất là các bộ phim truyền hình cũ.” (Makoto)
Mà nó đã trở thành một mối quan hệ cầm quyền khiến cho nó nên cô ta có thể đạt được mức tối đa những kỷ niệm của tôimà không cần cho phép. Đó là một trong những công trạng.
“Đó là sự khác biệt giống như xem CG và xem toàn cảnh.” (Shen) (Tran: CG là một thuật ngữ được các nước phương tây sử dụng để chỉ công nghệ đồ hoạ web kỹ thuật số của Nhật Bản, ở đây ý là chỉ các cảnh R-18)
Guhaaaaaa!
C-cô ta!!
Tôi hiểu nó là hoàn hảo nhưng!
Tôi cảm thấy giống như cô ta đưa ra một mối đe doạ trong đó?
Tôi sẽ nói cho họ về điều đó, chủ nhân?
Đó là những gì tôi nghĩ cô ta nói với tôi!!!
“Gu, wa. Tôi hiểu rồi, tôi cho phép.” (Makoto)
“Oh~ như mong đợi từ chủ nhân! Ngài thật tốt bụng! Tôi hy vọng mặt trời sẽ nhanh lên và trở lên nóng hơn.” (Shen)
Tôi cảm thấy mình đã thực hiện một sai lầm đáng kinh ngạc với đối tác khế ước của mình.
CHƯƠNG POV: CUỘC GẶP GỠ VỚI MAMONA, EMA
Khu đất hoang đó gọi là rìa thế giới.
Đó chính xác là nơi chúng tôi đang sống.
Đó là một môi trường lộn xộn và không một thứ nào có thể thích hợp sống trên mảnh đất rộng lớn này.
Nhưng ngay cả với điều đó, chúng tôi tộc orc cao nguyên, giành được một nơi cư trú ở một khu vực khá là thiêng liêng. Bằng cách trồng trọt và săn mồi, chúng tôi đã xoay sở đủ để sống
Thật lòng, tôi muốn sống ở một nơi trù phú hơn.
Nhưng rủi ro khi di chuyển cả làng là rất cao.
Ngay tại thời điểm này, một số chiến binh vĩ đại đã đi ra ngoài để tìm kiếm một miếng đất tốt, nhưng phạm vi chúng tôi có thể di chuyển, sẽ có một nơi nào đó tốt hơn nơi này ư?
Tôi tự hỏi về tương lai nhưng, ngày vẫn tiếp tục trôi đi.
Đó là cuộc sống hàng ngày của chúng tôi.
Tuy nhiên, tình hình đã thay đổi kể từ vài năm trước đây.
Ở ngọn núi phía tây, Một con rồng gọi bản thân là Shen đã yêu cầu hiến tế.
Tất nhiên, chúng tôi không đồng ý với điều đó.
Chúng tôi đã thử phản kháng.
Các chiến binh cầm lấy kiếm của mình và các ma thuật sư nắm chặt cây trượng trong tay.
Orc cao nguyên vượt trội trong cả kiếm và ma thuật, Nó khá là ngượng khi nói về bản thân mình nhưng chúng tôi là một chủng tộc mạnh mẽ.
Chúng tôi đã sống sót trên mảnh đất hoang này, chúng tôi có chút tự hào về mình.
Nhưng rồng là một loài cao cấp, mà ngay cả giữa những con rồng khổng lồ và mạnh nhất, sức mạnh của Shen vẫn là rất lớn.
Nhưng nền tảng của Shen nằm ở một vị trí cách biệt, các đơn vị viễn chinh đã không thể chạm đến nó.
Những gì chúng tôi có thể làm là ngăn chặn, chúng tôi nghĩ rằng nếu chúng tôi ít nhất có thể làm điều đó, bên kia sẽ từ bỏ.
Nhưng hành động của Shen là bao phủ ngôi làng bởi sương mù nó khống chế.
Sương mù, không chỉ cản trở tầm nhìn các vùng xung quanh chúng tôi, nó tàn phá sức mạnh thể chất của chúng tôi cũng tốt.
Ngay cả với cây trồng của chúng tôi cũng không thể phát triển một cách yếu ớt.
Dù thế nào đi nữa, sương mù đã bao vây lấy quanh làng chúng tôi.
Nó không thể bị tổn hại.
Các thanh kiếm và phép thuật không thể thoát khỏi nó.
Sự cân bằng sụp đổ.
Tất nhiên, chúng tôi không bị hỏng ngay lập tức.
Nhưng mọi người đều biết tương lai đó không còn xa nữa.
Chúng tôi đã thử rất nhiều thí nghiệm, cuối cùng chúng tôi không thể giải quyết được tình hình và chấp nhận yêu cầu của Shen.
Mỗi nửa năm, một cô gái sẽ được gửi đến để hiến tế.
Ngay cả với điều này nó chỉ là một cách chết đi dần dần.
Nó là một sự lựa chọn nhục nhã.
Được giải thoát khỏi màn sương, chúng tôi thờ phụng Shen như một vị thần.
Những ngày này, nơi chúng tôi đã phải sử dụng – sama (kính cẩn) để chỉ một ai đó mang lại ảnh hưởng đến cho làng chúng tôi bắt đầu.
Một cách chậm rãi, các cô gái trong làng giảm đi.
Tôi, con gái của trưởng làng, cũng không ngoại lệ.
Thời điểm đó cuối cùng cũng đến.
Một ngôi làng với cảm giác bế tắc và tuyệt vọng bao phủ quanh.
Làm thế nào mà nó kết thúc như thế này?
Nghĩ kĩ thì.
Đôi lần, một chủng tộc hiếm thấy với làn da màu xanh đề nghị giúp đỡ chúng tôi, nhưng vì một số lý do cha tôi đã không để ý đến lời nói của họ.
Tôi nhở rằng ông ấy bảo đó là tộc quỷ.
Tôi chỉ nói với họ một chút nhưng, họ đem đến cho tôi một cảm giác nhẹ nhàng.
Chúng tôi đã bị dồn vào chân tường quá nhiều, nó sẽ ổn khi yêu cầu họ giúp đỡ. Hoặc ít nhất đó là những gì tôi nghĩ.
Các quyết định của thôn được quyết định bởi cha và những người có tầm ảnh hưởng khác. Đó không phải là những gì mà một người phụ nữ như tôi có thể can thiệp vào, vì vậy tôi đã không bao giờ nói ra.
Nghĩ rằng không lâu nữa tôi sẽ chết, như những lời cuối cùng, tôi quyết định nói với ông ấy ý kiến của mình.
—-
Nó xảy ra vào đêm trước khi tôi đi.
“Thưa cha, con có một chuyện muốn hỏi cha.”
“Ema, huh. Nó là gì vậy?”
“Khi con đi, con muốn cha lắng nghe những gì tộc quỷ đã nói. Con không biết họ đòi hỏi gì từ chúng ta, nhưng với tốc độ này ngôi làng sẽ biến mất.”
“..”
Cha tôi im lặng.
“Con đã chấp nhận thực tế, con sẽ là một vật hi sinh. Nhưng…”
“…Con có sợ không.”
Cha tôi nói như thể là ông ấy muốn cứu tôi, tôi không biết nếu nó có một ý nghĩa khác với nó, nhưng ông vẫn hỏi rằng tôi có sợ không.
Tôi lặng lẽ lắc đầu.
“Nếu ngôi làng biến mất, sự hi sinh của con và mọi cô gái đều là vô ích. Con không muốn điều đó. Con đang chết vì một tương lai cảu Orc cao nguyên. Ít nhất đó là những gì mà con muốn.”
“…”
“Làm ơn.”
“Ema, ta hiểu. Nếu ngay cả khi con trở thành vật hi sinh, ngài vẫn đòi hỏi sự hi sinh khác, chúng ta sẽ chấp nhận liên minh với tộc quỷ.”
“Cảm ơn, cha.”
Tôi mừng lắm.
Với điều này, tôi có thể sẽ trở thành vật hi sinh cuối cùng.
Nếu chúng tôi giành được sự hợp tác với chủng tộc quỷ, mối quan hệ với Shen sẽ chuyển biến tích cực hơn.
Mặc dù tôi đã đối mặt với cha mình, một nơi nào đó bên trong tôi, tôi thấy lòng mình nhẹ nhõm khi đi tôi qua vùng đất hoang.
—–
Chọn một con đường nhìn có vể tốt, khi một con quái vật đối lập hoặc một chủng tộc xuất hiện, tôi sẽ chủ động và sử dụng phép thuật để khiến chúng nổ tung. Với điều đó tôi có khả năng làm điều nó bằng tất cả các cách tại đây.
Miễn là tôi chủ động, hầu hết các con quái vật, với chỉ mình tôi, tôi có thể chăm sóc chúng bằng cách nào đó.
Tại thời điểm cúng tế đầu tiên, một chiến binh sẽ hộ tống cô gái đến ngọn núi thần nơi Shen ở, nhưng bây giờ họ phải vượt qua một số điểm tiếp sức bằng khả năng của mình để tới nơi.
Vì không đủ sự giúp đỡ nên chúng tôi không có sự lựa chọn nào khác.
Đó là vì sao các cô gái được chọn để hi sinh phải mất nửa năm để học phép thuật.
Các cô gái, người khéo léo hơn với kiếm sẽ được học cách vận dụng các loại vũ khí.
Thậm chí không nói trong nửa năm, tôi đã tực hành từ ngày tôi được chọn nên không có vấn đề gì với tôi.
Trong nửa năm thực hành phép thuật, tôi cảm thấy một chút hạnh phúc.
Nó là một vấn đề nhỏ nhưng nhớ lại niềm vui của mình trong nửa năm, gương mặt tôi vô tình nở một nụ cười.
Bây giờ tôi đã chuẩn bị.
Ngẩng cao gương mặt mình, đó là những bức tường đá gồ ghề và địa hình với nhiều mô đất trong một khu vực rộng lớn.
Đây là miền đất gồ ghề cuối cùng.
Theo tầm nhìn, khu vực này là xấu, sẽ không bất ngờ nếu có một cuộc tập kích.
Tôi phải rời khỏi khu vực này một cách nhanh chóng, nó là một nơi với nhiều nguy hiểm.
Nếu tôi vượt qua nơi này một cách tốt đẹp, tôi sẽ đến một hang động nối trực tiếp đến ngọn núi thần.
Được rồi!
Tôi thực hiện bước chân đầu tiên của mình tại khu vực núi đá này.
ᴥᴥᴥᴥᴥᴥᴥᴥᴥᴥ
“Làm ơn, ai đó giúp tôi với!!!”
Ngay cả khi tôi cũng không hiểu người mà tôi kêu gọi sự giúp đỡ.
Cây trượng của tôi đã bị thổi bay và bị phá huỷ.
Và bây giờ nó sẽ không giúp ích gì cả.
Tôi, một người không có vũ khí trong tay, giờ phải đối đầu với một con quỷ thú.
Một con chó khổng lồ.
Nhưng nó có hai đầu.
Một con thú quỷ (demonic beast) có bộ lông màu xanh đen đậm mà tôi biết.
“Tại sao một Liz lại ở nơi này?”
Liz.
Đó là tên của con chó hai đầu trước mặt tôi.
Nó là một con quỷ thú (demonic beast) đáng sợ, sống thành bầy và có thể phóng ra lửa và băng.
Nếu tôi có khoảng cách, nó sẽ không thể làm gì được tôi cho đến khi đánh bại nó.
Nhưng tôi đã mất cây trượng và đang chiến đấu vật lý bằng khoảng cách (Tran: ném đá). Đó không phải là một đối thủ mà tôi có thể xử lý bằng tay không.
Điều làm cho bọn chúng đáng sợ là chúng thường săn mồi theo nhóm vậy nên thật lạ khi chỉ có một con duy nhất ở đây. Theo chiều đó có thể nói rằng tôi đã gặp may.
Có thể nói vậy nhưng….
Vì tôi không thể đánh bại nó, Nó là một may mắn vô nghĩa.
Điều này thậ không đúng khi một Liz ở khu vực này dù?
“Grrrrrr.”
Điều này thật tệ, nó đang đến.
Tôi nín thở.
Không, chết vì hiến tế là một chuyện nhưng, chết vì thành con mồi của Liz!!
Đừng đùa với tôi!
“Ai đó giúp tôi với!!!!”
Tôi thét lên từ tận đáy lòng.
Tôi thấy Liz tàn nhẫn đặt sức mạnh của mình lên hai chân sau và hơi thu nhỏ mình lại.
Với kết thúc này, cho những lợi ích mà tôi làm…!
Eh??
Tai của Liz vểnh lên!
Gì vậy?
Chuyện gì đang xảy ra thế?
Liz bị hấp dẫn bởi nó và tôi làm theo nó.
Nó là cái gì, nó có vẻ như là một đám mây bụi đang nổi lên?
“Gì vậy? Một chủng tộc mà tôi chưa từng thấy trước đây.”
“Grrrrr!!!”
Liz gầm lên một tiếng mãnh liệt theo hướng đó.
Rõ ràng nó bận tâm đến kẻ xâm nhập nhiều hơn tôi.
Trong cái cách giống như Orc chúng tôi, cái bóng đang chạy với đôi chân ở một tốc đọ khủng khiếp.
Nhưng, eh?
Không phải là nó quá nhanh đi à?
Trong một hơi thở nó đã rút ngắn khoảng cách giữa chúng tôi và sự hiện diện của nó đã rõ ràng.
“ASFHGASFJAS” (Vâng đó là những gì nó nói, tôi không làm rối xung quanh)
“Grrrrrr.”
Lao đến với một tiếng hét, tôi không thể hiểu nổi, hắn ta làm một cú song phi trên Liz.
Một trận đấu vật lý với Liz?!
Hắn ta là một chiến binh?
Nó có thể bị đẩy lùi hoặc hắn sẽ gây ra thiệt hại lên Liz? Dù sao sức mạnh của hắn sẽ được chứng minh.
Nhưng hắn ta phải có niềm tin rất lớn vào sức mạnh của mình nếu anh ta đang thách thức Liz trong một trận đấu vật lý.
“Không thể nào…”
Tôi lẩm bẩm.
Nó cho tôi thời gian để ý thức rằng, đó là người mà tôi đã gọi.
Nó nhanh nhưng đó chỉ là một cú song phi.
Hắn ta không sử dụng ma thuật cũng như sử dụng bất kì thiết bị đặc biệt nào.
Không chỉ có vậy, tôi có thể thấy được sự vụng về trong cách di chuyển của hắn ta.
Tuy nhiên.
Hắn ta xé cơ thể Liz khi đá trúng nó.
Mặc dù tôi đã chứng kiến bằng mắt mình nhưng, tâm trí của tôi vẫn không chấp nhận được thực tế như vậy.
Khi hắn ta đáp xuống, nhẹ nhàng đứng lên và quay lưng lại.
Không xa, một cục thịt đã từng là Liz.
Tôi run rẩy, chắc chắn tôi sẽ chết bây giờ.
Chỉ với một hit?
Liz với một sự tập trung của một cơ thể to lớn và cơ bắp…. hắn ta đã giết nó??
“BJHASJH”
Hắn ta đang nói một cái gì đó.
Đảo mắt của mình sang một bên, nắm tay của mình, nhắm mắt, làm nhiều cử chỉ mà tôi không hiểu.
Ngôn ngữ của chúng tôi có lẽ không phù hợp nhau.
Lúc hắn ta hét lên, tôi vẫn không thể hiểu được sau tất cả.
Mặc dù tôi nghĩ đó là nam giới.
Nói về ngoại hình, giọng nói và vóc dáng.
Với kiến thức mà tôi có, tôi cố nghĩ xem hắn ta là gì?
Một khuôn mặt không lông mà nhìn vẫn trơn tru.
Quần áo mộc mạc làm từ loại vải mà tôi chưa nhìn thấy bao giờ.
Nhưng kĩ thuật may để làm ra nó rõ ràng là rất cao.
Hắn ta không có vuốt cũng không có răng nanh và đuôi.
Loại sinh vật đó.
Đó có thể là một chiến binh đến từ bên ngoài mà chúng tôi có liên lạc vài lần. Gọi là hyuman.
Đại khái, họ là chủng tộc hyuman hoặc những gì tôi đã nghe.
Phân giải cơ thể kẻ thù mà họ đánh bại, đàn áp những người chạy trốn và đã mất đi ý chí chiến đấu, có vẻ họ là một chủng tộc tàn bạo.
Bây giờ tôi nghĩ về điều đó, đó là một chủng tộc nguy hiểm đã đối đầu với quỷ tộc.
Có thể đó là một hyuman?
!!!!
Mắt của chúng tôi gặp nhau.
Không có bất kỳ thận trọng nào, hắn ta đến gần tôi.
Ngay cả khi chúng tôi đều là tay không, chỉ cần nhìn vào cảnh tượng lúc nãy, toi không chắc chúng tôi ngang hàng.
“Ah… rất vui được gặp bạn.”
“Hiii… hắn nói!!”
Không hề suy nghĩ tôi thống thiết thốt lên một câu.
Nhưng tôi không sai.
Chỉ ngay lúc trước, tôi không thể hiểu được một từ nào, thình lình những điều hắn ta nói tôi đều hiểu. Hắn ta đang nói chuyện bằng ngôn ngữ của chúng tôi.
Không thể nào mà tôi không sốc được.
Trong nháy mắt, hắn ta thấy tôi là một orc cao nguyên và thay đổi ngôn ngữ hắn nói.
Hyuman, thật đáng sợ.
“Tôi không phải là người xấu, tôi hiền lành và tốt bụng. Bạn hiểu tôi nói gì chứ?”
Boku? (tran: Một cách tham khảo ở Nhật)
Đúng như dự kiến, đó là một người đàn ông.
Tôi chắc chắn mình hiểu những gì anh ta nói.
Tôi gật đầu.
Nếu cách thức của hắn tương tự như những gì tôi biết, tôi đã không nghĩ về nó tại thời điểm đó.
Nhưng, tôi cảm thấy có gì đó không đúng….
Hiền lành và tốt bụng?! (Tran: đùa nhau à)
Mình đang làm gì thế này?
Vội vàng tôi lắc đầu.
“Không thể nào một người có thể giết Liz không một hit lại cóthể ‘hiền lành và tốt bụng’ cả!” (Ema)
Tôi có thể cảm nhận được sự run rẩy của cơ thể mình.
Đúng thế.
Anh chàng này, anh ta đang nói điều vô lý gì vậy?
“À, tôi hiểu rồi. Tôi mạnh mẽ! Tôi mạnh hơn bạn!”
“Hiiiii!” (Ema)
Tôi biết điều đó chứ….
Co lại cơ thể của mình, tôi run rẩy.
Không thể phủ nhận, anh ta đột nhiên đến với một mối đe doạ.
Anh ta không làm bất cứ điều gì sau tất cả nhưng, tôi cảm thấy anh ta đang đe doạ tôi.
Khi tôi lén nhìn qua một khe hở từ tay.
Anh ta nhấc tay lên và theo dõi sự sợ hãi của tôi với sự bối rối.
Điều anh ta đang làm là gì vậy?
Không có ý nghĩa gì nhiều, tôi muốn bình tĩnh lại, sự sợ hãi trong tôi vẫn còn.
“Phải rồi, bình tĩnh.”
Có vẻ như anh ta đang muốn nói về bản thân.
Nói rằng, anh ta muốn tiếp tục trò chuyện với tôi.
Nói về anh ta, tôi nhận thấấy anh ta là một con người bất ngờ về toàn diện.
Làm thế nào để nói đó… một người tốt.
Giữa câu chuyện, tôi hỏi anh ta nếu anh ta sở hữu một sức mạnh dị thường gọi là Tamer, nhưng có vẻ anh ta cũng không biết.
Bằng cahs này, Tamer là sức mạnh dị thường mà hiếm khi xuất hiện trong tộc quỷ và hyuman. Họ có thể giao tiếp với quỷ thú và quái vật, và thậm chí đôi khi có thể điều khiển chúng.
Sau khi nghe anh ta nói: “Cậu cũng bị lạc à?”
Khi tôi gọi anh ta là một hyuman anh ta không phủ nhận và tôi nghĩ rằng anh ta là một hyuman.
Nhưng, điều gì khi nói “cũng”? Anh ta bị lạc khi đi bộ một mình ở vùng đất hoang này?
Không, không thể nào.
Sự vô lý gì đã khiến cho điều này xảy ra?
Và anh ta thậm chí không biết đây là rìa thế giới?
Chuyện này là sao? Người này thật bí ẩn.
Khi tôi nói với anh ta rằng tôi là một vật hiến tế cho làng và tôi đang trên đường đến ngọn núi của thần, anh ta thể hiện một gương mặt hiền lành và quan tâm đến tôi, anh ta hỏi về tình hình làng và chúng tôi thường sống như thế nào.
Giống như hi vọng, tôi không nghĩ anh ta là người xấu.
Anh ta là một hyuman kỳ lạ.
Anh ta tự giới thiệu mình là Makoto, 17 tuổi giống như tôi, và anh ta hộ tống tôi đến nơi cuối cung tôi được nghỉ ngơi, ‘Body Puriflying Field’.
Sau đó anh ta gọi tôi là Ema-san. Tôi cảm thấy khó xử.
Sẽ ổn nếu không gọi tôi lịch sự như vậy, nhưng có lẽ anh ta không có tục lệ đó?
Kể từ lúc anh ta bắt đầu hộ tống, hàng trình diễn ra một cách suôn sẻ.
Không có sự tấn công bất ngờ, chỉ có một số chủng tộc nhìn thấy chúng tôi.
Họ có vẻ thận trọng với Makoto-sama và không thể đến gần.
Tôi thật sự cảm ơn về điều này.
Tôi cảm thấy nhẹ nhõm, giờ tôi có thể hoàn thành nhiệm vụ của mình như một vật hy sinh.
Lối vào hang động đã xuất hiên trong tầm mắt.
“Makoto-sama bạn có thể vui lòng chờ ở đây một chút được không? Tôi phải giải thích sự xuất hiện của Makoto-sama cho người dân.” (Ema)
“Tôi hiểu.” (Makoto)
Tôi nói với Makoto-sama chờ một chút và bước vào hang động.
Anh ấy ngoan ngoãn đồng ý và dừng lại, gửi cho tôi cái vẫy tay từ xa.
—-
“Ema-sama, tôi mừng là bạn đã đến nơi an toàn.”
“Cảm ơn, có một người đã cứu tôi trên đường đi. Sẽ không có vấn đề nếu để anh ấy nghỉ ngơi ở đây phải không?” (Ema)
“Ooh! Mộtvị cứu tinh? Tôi hiểu rồi. Vậy người đó là?”
“Hãy bình tĩnh khi tôi nói ra. Tôi chưa nhìn thấy trước đây nhưng có lẽ đó là một hyuman.” (Ema)
“Hyuman!!?”
“Phải, anh ta bị lạc nhưng tôi không hiểu hoàn cảnh của anh ta cho lắm. Nhưng những gì tôi chắc chắn về điều anh ta vội vã đến khi tôi gặp nguy hiểm và đánh bại Liz bằng một hit. Vì tất cả tôi muốn chào đón anh ta trước khi chia tay.” (Ema)
“Một hyuman hử. Tôi chưa thấy một ai, nhưng tôi nghe nói là họ khá là tàn bạo và cựu kỳ tham lam, trên hết, đó là một chủng tộc cựu kỳ tàn nhẫn.”
“Tôi đã nói với Makoto-sama, những điều về anh ấy không giống như vậy. Làm ơn.” (Ema)
Kiên trì với thỉnh cầu của tôi, họ chấp nhận những gì tôi nói.
Họ có thể nghe theo yêu cầu ích kỷ của tôi vì tôi là vật hi sinh.
Tôi biết ơn về điều đó.
Từ cổng, tôi vẫy tay với Makoto-sama như một tín hiệu.
Ngay cả khi tôi quan tâm đến anh ta, đó cũng không phải vấn đề.
Vì tôi sẽ sớm chết thôi.
Nhưng.
Makoto-sama đột nhiên xuất hiện, đó là một bí ẩn. Tôi không thể ngăn chặn sự tò mò phát sinh.
ᴥᴥᴥᴥᴥᴥ
Cũng chính trong đêm tại hang động với Makoto-sama, đối với tôi đó là một niềm vui mà tôi đã không có trong một thời gian dài, đó là một đêm tuyệt vời nhất. (Tran: Vâng một đêm tuyệt vời )
Tôi thích săn sóc người khác.
Ngay cả khi đó là một vị khách đến thôn, giống như một lễ kỉ niệm bạn bè.
Vào những lúc, tôi đã phải nóiđó là một thứ trong tôi, tôi là loại sẽ nhận lòng hiếu khách của người khác. Đã có rất nhiều lần, nơi tôiở trong một vị trí đặc biệt. Tôi muốn thưởng thứcđiềuđónhiều hơn bình thường.
Nếu nói về Makoto-sama, anh ấy thực sự quan tâm đến phếp thuật mà tôi sử dụng. Dường nhưông không thể kìm nén được nữa và hỏi tôi về điều đó.
“Ema-san… Đó có phải là phép thuật không?” (Makoto)
“Yeah, đây là một phép thuật mà chúng tôi hay sử dụng trong cuộc sống hàng ngày của chúng tôi. Dù vậy nhưng các hyuman gọi đó là yêu thuật.” (Ema)
Tôi nghe rằng các Hyuman gọi ma thuật là yêu thuật. Tôi hơi ngạc nhiên khi ông gọi nó là ma thuật.
Vào thời điểm đó, anh ấy hỏi tôi, nếu anh ấy có thể sử dụng ma thuật thì thật tốt.
Khi tôi trả lời rằng “Ngay cả khi tôi nhìn như thế này, nhưng tôi là một trong những ma thuật sư giỏi nhất của làng.” Thì mắt của anh ấy bắt đầu toả sáng.
Sự thật, tôi là người mạnh nhất nhưng tôi đã cố gắng khiêm tốn một chút.
Sau đó, Makoto-sama yêu cầu tôi dạy anh ma thuật.
Ummm….
Tôi không thể tin được.
Tồn tại ở vùng đất hoang này mà không có vũ khí, thậm chí còn không biết phép thuật.
Cùng với sức mạnh vật lý, nó có thể làm được nhưng..
Anh cũng nói rằng anh đã không ăn trong vòng 3 ngày. Trong lúc miễn cưỡng, anh ăn thức ăn dự trữ trong hang của chúng tôi.
Vâng, anh ấy hỏi tôi, nhưng kể từ khi anh nói rằng anh ấy không biết đến sự tồn tại của ma thuật, với kỳ vọng cỏn con, tôi sẽ dạy anh về những aria của phép thuật, tôi dùng nó như một lời cảm ơn. Tôi giải thích cho anh ta một chút về cái gì là năng lượng phếp thuật. (Tran: aria là những bản nhạc ma thuật dùng để kích hoạt một phép thuật) (Edit: nói đúng hơn là một bài chém gió để khởi động thuật, dịch ra thì củ chuối trên nhiều cấp độ)
Khi tôi làm điềuđó, anh ta thực sự, thậm chí nếu nó là ma thuật cơ sở, chỉ thử một lần với aria, đã có thể thành công gọi lên nó.
Muốn biết người này mạnh mẽ đến mức nào, tôi lấy ra một item từ kho có thể xác định cấp độ và kết quả là…..cấp 1.
Không có cấp nào mạnh mẽ như vậy.
Tôi nghĩ cấp độ của anh ấy vào khoảng 100 hoặc 300 là ít.
Hầu hết các chủng tộc quỷ đến ngôi làng vào khoảng 300.
Anh ta thực sự là một người bí ẩn.
Hay anh ấy là một thiên tài?
Đối với những con người có thiên bẩm, thường luôn có sự khó khăn trong việc tiếp cận. Nhưng tôi không cảm nhận được bất kỳđiều gì từ người này cả.
Cuối cùng sau khi hứa tôi sẽ cho anh ta những bản aria mà tôi biết tại một thời gian sau đó, một ngày đã kết thúc.
Đêm đó tôi lấy một miếng da dùng như một tờ giấy và viết, viết và viết như điên, những aria mà tôi biết.
Tôi nghĩ rằng nếu kiến thức của tôi nằm trong ân nhân của tôi Makoto-sama thì một cái gìđó hạnh phúc sẽ đến.
Trong đêm nơi mà mọi người đã ngủ say, tôi đến phòng của anh ấy và lặng lẽ bỏ lại tờ giấy và đi ngủ.
Đêm qua, anh ta đãở lại hoà thuận như một người khác tại nơi đầy Orc cao nguyên này.
Tôi có thể cảm thấy được sự cảnh giác của các chiến binh và tất cả những người khác.
—–
Ngày tiếp theo.
Tôi ngủ cho đến khuya vàđi đến phòng khách với mong muốn nhìn thấy hình ảnh của ân nhân.
Nhưng tôi không thể thấy anh ta.
Có phải anh ta vẫn ngủ.
Bữa sáng sẽ sớm tới.
Hiện vẫn còn chút thời gian trước khi tôi đi, nhưng chỉ một chút, tôi muốn nói về một thứ nhiều hơn với Makoto-sama.
Thậm chí tôi đã kiểm tra cả bên trong, nơi mà anh ta được cho làđang ngủ cũng không thấy.
Đó là lý do tôi đi đến cửa hang và hỏi những nhân ở đó.
“Chào buổi sáng.” (Ema)
“Nếu bạn hỏi về anh ta, anh ta đã rời đi từ lúc sáng sớm.”
“Ehhhh?” (Ema)
“Tôi có một lá thư từ anh ấy.”
“Một lá thư từ Makoto-sama?” (Ema)
Trong bức thư được đưa ra, chắc chắn có chữ viết trong đó.
Và không có nghi ngờ gì, nó được viết bởi ngôn ngữ của chúng tôi.
Chuyện gì ra trong thế giới của anh ta vậy?
Ngay cả trong làng chỗ tôi cũng không có nhiều người biết viết.
Hãy xem nào.
“Cảm ơn vì ngày hôm qua. Đã một thời gian kể từ khi tôi đã được ngủ ở đâu đó xung quanh mái nhà. Các aria ma thuật mà bạn để cạnh gối của tôi, tôi đã rất biết ơn khi nhận nó. Dạy phép thuật một cách lịch sự cho người xa lạ như tôi. Tôi thật sự xúc động. Vì lợi ích của Ema-san, người đã rất tốt với tôi, tôi muốn làm một điều gì đó. Đó là những gì tôi nghĩ. Tôi không biết kéo dài nhưng hãy chờ ít nhất một ngày trước khi đến núi thần. Tôi sẽ làm gì đó về gã Shen kia. Chỉ là có thể tôi sẽ không trở về nữa. Nếu ngày mai Shen không còn là vị thần ở ngọn núi thần nữa, hãy vui lòng quay trở về ngôi làng với tất cả mọi người. Với tôi đã đến thời điểm tôi nghĩ sẽ không gặp bất cứ ai nữa, xin cảm ơn.
Makoto!”
Một điều như vậy.
Makoto-sama chắc chắn là rất mạnh mẽ.
Nhưng chúng ta đang nói về Rồng Thần thượng cấp, một con rồng đứng đầu trong các con rồng. Thật khó để hi vọng một cái gì đó.
Không có vấn đề gì của loại tồn tại, nếu bạn không phải là Rồng thượng cấp hay ít nhất là một Tinh linh thượng cấp, không có cách nào để bạn đấu lại nó trong trận chiến 1vs1.
Thách thức chỉ với những phép thuật chất lượng kém mà tôi đã dạy bạn.
Đó không phải là một cuộc chiến, đó là một cuộc tự tử.
Tôi vội vã khởi hành.
Tôi chắc chắn là tôi có thể bắt kịp anh ta nhưng còn nữa, nếu tôi làmđiềuđó tôi phải thuyết phục anh ta từ bỏ.
Tôi không biết nếu Shen biết về mối quan hệ của chúng tôi nhưng nếu anh ta chiến đấu với Shen và ngài ấy không biết vad quyết định tiêu diệt tất cả chúng tôi…
Tôi bắt đầu suy nghĩ về nhữngđiềuđó.
Tôi đã chấp nhận cái chết của mình.
Đó là lý do vì sao tôi không muốn người khác chết vì lợi ích của tôi. Nếu cố cứu tôi, ngôi làng sẽ bị phá huỷ sau đó. Tôi không muốn được cứu vớt.
Tôi cảm thấy nhói lòng vì anh ấy làm vậy chỉ vì có thiện chí
Nhưng.
Thiện chí đó là cái gì đó mà tôi không thể nhận.
Tôi phải nhanh lên.
Với sự chuẩn bị tối thiểu tôi thông báo rằng tôi sẽ rời hang.
Tại nơi đó.
Makoto-sama ở đó.
Với một cô gái mà tôi không biết.
Chuyện gì vậy?
“Ah…Bạn đã đọc lá thư phải không? Bạn thấy đấy, tôi xin lỗi. Tôi đã trở về. Tadaima.” (Makoto) (Tran: Tadaima là lời chào khi trở về nhà ở Nhật)
Anh ấy đã suy luận ra những gì mà tôi đang làm từ cách nhìn vào trang phục và biểu hiện của tôi.
Sự an ủi, với khuôn mặt của một ngườiđã nhận được sự trừng phạt.
Makoto đã xin lỗi và sau đó nói “Tôi đã trở lại” với tôi.
ᴥᴥᴥᴥᴥ
Hyuman trông giống phụ nữ với một bộ trang phục kỳ lạ quấn quanh cơ thể mình, thật ngạc nhiên đó là Shen-sama.
Nói chuyện với Makoto-sama, có vẻ như cô ấy ưa thích anh ấy và giờ được đi du lịch cùng anh ta.
Điều gì đã xảy ra, tôi không biết gì cả.
Những gì tôi hiểu rõ là…
Chúng tôi đã rời khỏi ‘Body Purifying Field’ di chuyển qua tất cả các điểm tiếp sức theo hướng ngược lại và gặp mặt với những chiến binh. Có nghĩa là chúng tôi đang quay lại làng.
Đây có phải là một giấc mơ?
Vị Thần đã áp bức chúng tôi trong cả năm nay thực chất đã không làm bất cứ điều gì cả.
Nói rằng cô chỉ ngủ.
Khi tôi hỏiđiều gì xảy ra với những hiến tế, Shen-sama nói với tôi rằng có khả năng đó là tác phẩm của một người nào đó đã sử dụng tên mình để mạo danh và lừa gạt chúng tôi.
Một người phụ nữ với mái tóc dài màu xanh và có vóc dáng cao.
Đó là Shen-sama.
Makoto-sama đã không chỉ quay trở lại với một con rồng tối cao và hơn thế nữa đưa nó đến một trạnh thái thuận lợi, thậm chí thực hiện một khế ước và dường như có vị trí cao hơn cô ấy.
Chiến đấu với một con rồng tối cao, kéo nó đến một trạng thía thuận lợi cho anh ta và sau đó hình thành một khế ước?
Tôi nghĩ rằng anh ấy mạnh mẽ nhưng rõ ràng kích thước và sức mạnh là hoàn toàn khác nhau.
Thấy Shen-sama trêu chọc Makoto-sama, “quyền thống trị”? Tôi muốn nghiêng đầu nghi ngờ, nhưng nhìn thấy Shen-sama tôi không thể nghi ngờ điều đó.
Hà hơi vào mặt anh ấy và nói với anh ta để cô ấy làm vợ mình, hoặc, chỉ thêm một chút nữa thôi tôi sẽ có một miếng bít tế rồng.
Tôi thấy như đang nghe những câu chuyên giả dối.
Nhưng Shen-sama giải thích chi tiết trong khi cười,đâu đó trong đầu tôi, tôi đã đồng ý với nó.
Thấy Shen-sama uống rượu như thể nó là nước, và Makoto-sama, ngời không giống như lúc ở hang động, đã ăn những bữa ăn không cần bất kỳ sự kiềm chế, tôi cảm thấy như mình đang ở trong một giấc mơ.
Đó là một bữa tiệc, một bữa tiệc.
Hơn nữa đó là một bữa tiệc kỷ niệm vấn đề đã được giải quyết.
Nghĩ rằng tôi đã có một tương lai như vậy.
Các chiến binh say rượu sau đó đã hỏi những khác mời danh dự Makoto-sama và Shen-sama đứngở phía trước và diễn cuộc chiến của họ.
Đó là một sự phô trương về khả năng nên nó sẽ không trở thành một cuộc chiến cho đến chết, nhưng cảm xúc mãnh liệt của nó đã được truyền đạt hết mức.
Lần này các cô gái đã dưa ra yêu cầu, thay vì cuộc chiến, hộ đề nghị đưa ra mộtđiệu nhảy.
Makoto-sama nhận được sự đón tiếp nhiệt tình của cha tôi, ông đã có một khuôn mặt hạn phúc không thể giấu được.
Đó là một đêm tuyệt vời trong đời.
Tôi nghĩ thế, nhưng ngày hôm sau họ lại có mộtđêm tốt nhất trong đời một lần nữa. Tôi không thể tin được.
Khi Makoto-sama rời chỗ của mình, lễ kỉ niệm lắng xuống một chút nhưng sự nhiệt tình thì vẫn còn.
Với tốc độ này, nó sẽ kéo dài cho đến sáng.
Không còn nghi ngờ gì nữa.
Với một nụ cười cay đắng, tôi đi xem xung quanh, và ở một nơi tách biệt, tôi thấy Shen-sama và cha nói chuyện với nhau và quyếtđịnh đến gần hơn.
Họ đang nói gì thể?
“Đó là cách hắn làm. Dù ông có nói với mọi người hay không tôi mặc kệ.” (Shen)
“Tôi thấy, Sau đó, cũng có nghĩa là Makoto-sama đã trả thù cho vụ hiến tế của chúng tôi.”
??
Ông ấy nói gì vậy?
Trả thù? Nhưng Shen-sama đã nói rằng cô ấy không biết ai đã sử dụng tên của côấy.
Điều đó có nghĩa gì?
“Chủ nhân không muốn có những rắc rối khi nói những loại sự kiện này.” (Shen)
“Tôi cảm ơn, hãy cho tôi được bày tỏ lòng biết ơn của mình một lần nữa.”
“Cái đó không cần thiết. Mà tôi có đề nghị này!” (Shen)
“Đó có thể là gì?”
“Tại vùng rìa thế giới, khắp nơi đều là nguy hiểm. Trong đó có một số nơi màu mỡ đều đã bị chiếm và biến mất.” (Shen)
“Đúng thế, trong quá khứ chúng tôi đã đấ tranh để chiếm được những nơi màu mỡ và hao mòn bản thân. Xét rằng nó là vô ích, chúng tôi quyết dịnh xây một ngôi làng ở đây. Cố gắng bảo vệ các vùng đất mà chúng tôi có được, Những ngày chiến đấu chống lại các bộ lạc sẽ không kết thúc.”
“Có phải ngài muốn chúng tôi chiến đấu một lần nữa?”
“Không. Khi tôi thực hiên giao ước với các gia thần của mình, tôi tình cờ phát hiện một vùng đất tốt. Không có ai sống ở đó, không có sự cho phép của tôi và chủ nhân thì không ai có thể vào đó. Màu xanh của sự trù phú và trong mắt tôi đó là một nơi dễ sống. Sao nào?” (Shen)
“LÀ Shen-sama mời chúng tôi đến vùng đất thiêng của mình?”
Một vùng đất màu mỡ?
Một nơi an toàn?
Vùng đất linh thiêng?
Không có dấu hiệu của các chủ đề về sự oán giận nhưng tôi không thể giúp. Nhưng có một lợiích trong câu chuyện của họ.
“Gọi nó là một vùng đất thiêng làm cho tôi thấy rùng mình. Asora Akuja. Oh tốt, việc đặt tên không quan trọng. Từ bây giờ các bạn sẽ nhận được sự bảo vệ từ chủ của tôi miễn là các bạn hiến dâng bản thân cho anh ấy, tôi sẽ cung cấp cho các bạn một vùng đất trù phú để sinh sống. Đó là như vậy đó.” (Shen)
“Nhưng chúng tôi không biết vùng đất đó rộng bao nhiêu và vị trí của nó?”
Cha dường như đang mất trí rồi.
Đó là sự thật, ông sẽ gặp rắc rối với nó, đột ngột nói từ bỏ ngôi làng.
Nhưng một vùng đất được bảo vệ bởi Makoto-sama và Shen-sama.
Đó phải là một nơi không thể tin được.
“Fufu, ông được một điểm. Vậy trưởng làng, tôi sẽ cho ông thấy nó một lần, đến nào.” (Shen)
——
Như hi vọng từ Shen-sama thật nhanh. Cha và Shen-sama được bao phủ bởi một màn sương dày và biến mất.
Điều đó có nghĩa là họ đã đi đến nơi đó?
Đó chắc chắn sẽ là một nơi an toàn.
Tôi nghe thấy một âm thanh ‘gachigachi’ của răng.
Nó là tôi.
Một cảm giác thú vị và kích thích tinh thần.
Nó bắt đầu từ từ bốc lên trong tôi.
Bằng cách theo Makoto-sama và phục vụ ngài, chúng tôi sẽ có một vùng đất trù phú là một cuộc sống an toàn.
Làm thế nào để nói được điều đó, nó thật hấp dẫn.
Sự thật là tôi vẫn không biết nhiều về Makoto-sama nhưng ngài chắc chắn không phải là người xấu.
Một vùng đất màu mỡ, đó có thể là loại vùng đất với một chút cây, những hạt giống mà chúng tôi trồng sẽ phát triển?
Nếu ở vùng đất hoang, không nghi ngờ mọi người sẽ phải chiến đấu vì đất với đôi mắt đỏ ngầu.
Đó là nơi chúng tôi có thể sống bằng cách phục vụ rồng tối cao Shen-sama và Makoto-sama.
Đề nghị của Shen vô cùng hấp dẫn.
Khi cha tôi trở về tôi phải thuyết phụcông.
Trong khi tôi lặng lẽ quyết tâm với quyết định của mình, cả hai người họ đã trở lại.
Cha tôi có vẻ kỳ lạ.
Nhưng tôi phải thuyết phục ông.
Với sự không chú ý, tôi đi bộ đến nơi của hai người và dừng lại.
“Ch..!” (Ema)
“Shen-sama. Tôi chắc chắn sẽ thuyết phục mọi người vào tối nay. Xin hãy vui lòng cho chúng tôi sống ở mảnh đất ấy.”
“Eh?” (Ema)
“Hử, Ema?”
Tôi không hề cảm thấy sự do dự, chỉ vài phút trước ông còn do dự. Những lời yêu cầu di cư của cha khiến tôi bật ra một tiếng thốt vô cùng kinh ngạc.
“Fu, có vẻ con gái củaông cũng đồng ý. Ông có thề ông sẽ trung thành với Makoto-sama?” (Shen)
“Ngài ấy là vị cứu tinh của con gái tôi. Từ giờ ngài ấy sẽ trở thành vị cứu tinh của bộ lạc chúng tôi. Xin hãy vui lòng để chúng tôi phục vụ dưới quyền của ngài ấy!”
“Cuộc sống của tôi đã được cứu sống bởi ngài ấy. Tôi sẽ hoàn trả lại những gì ngài ấy đã cho.” (Ema)
“Fufu. Được rồi. Hãy cho chủ nhân sự thuyết phục vào ngày mai, tối nay các người hãy lo thu xếp lũ ồn ào kia thành một thứ chấp nhận được đi.
“Vâng!”
“Tôi hiểu rồi!”
Ngày tiếp theo.
Đã không mất nhiều thời gian để mọi người chấp nhận di cư.
Chúng tôi quyết định sống một cuộc sống mới trên vùng đất mà Makoto-sama và Shen-sama đã cho.
Tự hỏi về sự phong phú của vùng đất, tất cả mọi người hướng ánh mắt tha thiết về cha.
Tôi mong chờ cuộc sống hằng ngày sắp tới.
CHƯƠNG 10: KHU ĐỊNH CƯ CỦA CON NGƯỜI VẪN CÒN XA LẮM
Đã được hai ngày sau chuyện đó. Dù sao, mỗi ngày đều rất phong phú, điều đó khiến tôi nôn mửa. Tôi nhận ra cuộc sống trung học của tôi được lấp đầy với hoà bình và sự yên tĩnh.
Các Orc cao nguyên dường như đã thích nghi với Asora. Trong giờ giải lao buổi chiều và trong bữa tối, vào cả hai lần, tôi bắt đầu muốn hỏi về trạng thái hiện nay của công việc và tình hình từ Ema cùng với một số thứ khác.
Không có vấn đề gì với thực phẩm, quần áo và chỗ ở hằng ngày, họ biết ơn một cách ngớ ngẩn. Bản thân tôi đã không làm bất cứ việc gì.
Shen sường như đang nghiêm túc cố gắng để làm ra một cái tivi.
Cô đang cố tạo ra một thiết bị có thể chiếu ký ức. Trong thời gian chúng tôi nghỉ trong Asora, cô ấy nhăn mặt và suy nghĩ.
Những thứ như máy ghi, những thứ không thể tin được HDD và DVD, cô ấy có một số ý tưởng về chúng và trong một phán quyết tức thì cô ấy đã đi để có được chúng.
Năng lực hành động của cô ấy vì một số lý do khiến tôi có dự cảm xấu về tương lai.
Bằng cách này, liệu những ký ức của con người là một thứ gì đó có thể chuyển đổi thành những hình ảnh được tách ra? Với câu hỏi trong tâm trí mình mà tôi đã hỏi Shen nhưng.
Shen đã trả lời rằng, thứ gọi là ‘ký ức’ con người chỉ cần quên đi nơi đặt chúng, những ký ức bản thân ghi lại sẽ không xấu đi.
Nên, điều đó có nghĩa rằng chỉ có cô ấy có thể can thiệp vào khu vực đó, nơi những ký ức không bị biến mất đi.
Tức là cô ấy có thể kéo ra những ký ức mà ngay cả bản thân con người đã quên mất. Thật là một sức mạnh hữu ích mà cô ấy có.
Tôi là người cai trị của kẻ điều khiển sức mạnh này, Shen. Tôi đã ngăn cản hết sức bất cứ khi nào cô ta muốn làm điều đó, tôi hạnh phúc vì điều này.
Trong tất cả điều đó, tôi nghĩ ngọn núi lửa mà chúng tôi nhắm tới, chúng tôi sẽ sớm đến nơi.
Có vẻ như người lùn ở đó.
Cuối cùng đó là dạng người.
Hình dạng của Shen bây giờ cũng là dạng con người nhưng.
Nếu họ là những gì tôi tưởng tượng, họ sẽ có bộ râu phong phú và là thợ rèn. Nếu điều đó là sự thật, tôi cảm thấy rằng Shen sẽ đi đến và yêu cầu họ chế tạo một thanh kanata cho cô ấy. Tôi thấy thương hại cho họ.
Hãy nhìn xem, các Orc cao nguyên đã được đặt hàng bởi cô ấy và họ đang cố may một cách tốt nhất một kimono cho cô ta. Tôi cảm thấy muốn khóc.
Kế hoạch của Shen nhằm gia tăng dân số, tôi đã nghe về nó trước đó.
Nếu chúng tôi tiếp tục làm điều đó, tại thời điểm chúng tôi đi ra khỏi rìa thế giới, tôi có một lo lắng là chúng tôi sẽ kết thúc bằng một đội quân với các chủng tộc ở rìa thế giới.
Nơi đây không phải là một khu vực nổi tiếng nhưng nó cũng là một phần của thế giới, khu đất hoang đó được gọi là sự kết thúc.
Trong môi trường khác nghiệt này, những người sống ở đây là những con ma thú tàn bạo hay bán nhân loại, họ sở hữu một hoặc cả hai thứ đó.
Những chủng tộc ở đây khiến cuộc sống hình thành và có sức chiến đấu cao. Nếu chúng tôi đưa họ ra ngoài thì sự cân bằng quyền lực của thế giới sẽ sụp đổ.
“Phải, có tin rằng các người lùn đang sử dụng núi lửa như trụ sở của họ, tôi nghĩ rằng có lẽ sẽ không có vấn đề. Tôi chỉ cần bỏ qua các lá cờ chiến đấu một cách tốt nhất mà tôi có thể.” (Makoto)
Chúng tôi đã đi đến thời điểm này và người lùn không yêu cầu sự trợ giúp. Và nơi sống của họ là núi lửa, yeahh, một nơi phù hợp. Nó sẽ ổn nên không sao.
Shen có thể làm điều gì đó nhưng thành thật, không có tín hiệu hay bất cứ điều gì như thể tôi cảm thấy rung động trong cơ thể của mình, tôi không thấy sao cả.
Cô gái đó nói với tôi về thành phố ảo và các bộ phim truyền hình cũ, cùng với nhiều thứ khác mà cô ta muốn làm, tôi không đủ năng lượng để ngăn cô ta lại.
Dù sao đi nữa, tôi đang ở trong trạng thái dò tìm xung quanh. Tôi không có mục tiêu thứ hai sau khi tìm thấy con người.
Ngay cả khi, nếu tôi ở lại Asora, tất cả những thứ tôi làm là luyện tập và tìm hiểu khả năng của mình.
Tôi đang thực sự mất hứng thú.
Sức mạnh sử dụng bản thân làm trung tâm để tạo ra một khu vực, tôi đang tích cực nghiên cứu nó.
Như dự kiến, phạm vi và quyền lực là một tỷ lệ nghịch. Và sau đó, khi kích hoạt nó sẽ không tốn ma lực. Ngay cả Shen vẫn không thể cảm nhận được khi tôi kích hoạt nó.
Đó là tàng hình, một cheat. Tôi sẽ nói lại dù có bao nhiêu lần đi nữa, như sự mong đợi của một trong những Mikiko, người đã lấy tất cả sức mạnh của mình và hào phóng đưa nó cho tôi.
Trong thực tế, tôi đã gọi một Orc đang bị thương, tạo ra một vùng không gian phù hợp với hai người và gán tính chất chữa trị cho nó. Tôi có thể thấy vết thương biến mất trước mặt mình. Hiệu quả tốt hơn tôi nghĩ.
Khi tôi khiến nó trở thành khu vực bảo hộ chỉ mình tôi, tôi đã gán cho nó một tính chất cường hoá và cắt cây với một con dao. Ngay khi hoàn thành đúng cách, cây và bụi cây trong khu vực bị cắt như bơ.
Do sử dụng cường hoá, tôi đã có thể ngăn chặn thanh kiếm của một chiến binh Orc cao nguyên bằng tay không. Việc sử dụng ma lực để cường hoá khiến tôi có một ấn tượng tốt trong cơ thể của mình, tôi cảm thấy thoải mái khi sử dụng nó.
Kể từ lúc này, tôi quyết định gọi nó là ‘Sakai’ khi tôi sử dụng nó.
Hiện tại tôi chỉ có thể vận dụng nó lên một phần cơ thể của mình. Tức là sử dụng nó trong một cuộc tấn công là có sự giới hạn.
Tôi thích sự cường hoá này, nó ổn.
Tôi cũng đã có được một vũ khí.
Ngay cả nếu tôi nói rằng đó chỉ là một cây cung được thực hiện một cách vội vã và một con dao nghi lễ.
Có vẻ như Orc không sử dụng cung tên nhiều, vì vậy dân làng đã xin lỗi tôi về cây cung.
Còn tốt hơn là không có gì nên tôi biết ơn họ. Đó là một cây cung có thể sử dụng nếu giữ chắc khi kéo nên có thể dùng nó.
Brid mà tôi sử dụng lên Shen, tôi đã luyện tập nhiều hơn và nếu tôi phải sử dụng vũ khí sau khi tôi đi đến đó. Có lẽ đó là do tôi bắt đầu hiểu được ý nghĩa đằng sau những aria trong các câu thần chú nhưng tôi cảm thấy rằng những kết quả của việc đào tạo đã tăng lên.
Có lẽ là do ‘lĩnh hội’ mà mụ sâu bọ đưa cho tôi hữu ích hơn tôi tưởng?
Khi tôi thử hỏi một trong những người đã dạy cho tôi phép thuật, Ema, cô ấy nói rằng cô ấy chỉ đọc những lời định sẵn và cô không hiểu ý nghĩa của chúng. Thế mà tôi có thể hiểu nó, điều đó có thể là do sức mạnh mà mụ nữ thần đó đã cho tôi ‘lĩnh hội’.
Thay vào đó, từ những thứ tôi nhận được từ Orc, hơn cả cây cung, đó là con dao mà họ muốn tôi nhận nó, đó giống như là một item cao cấp.
Nó là một vật thể được phủ kín bởi các mẫu hoạ tiết trang trí và rõ ràng không phải do Orc chế tạo.
Con dao găm không đến mức nhìn thấy rõ ràng nhưng nó là một con dao găm màu xanh và rõ ràng được chế tạo bằng kim loại có tính phản chiếu cao. Khi tôi để nó dưới ánh sáng mặt trời, nó trông thật đẹp.
Tay cầm và lưỡi dao được chế tạo từ kim loại có phẩm chất ưu tú. Là một kim loại nhưng nó có cảm giác phong phú trong bàn tay tôi và nếu nó là một hòn đá, trong những điều tôi biết, tôi không nhìn thấy một thứ xinh đẹp giống như nó. Đó là một vật liệu bí ẩn.
Nhìn vào thiết kế, trang trí và các mẫu hoạ tiết được khắc trên lưỡi dao găm, chiều dài tổng thể của tất cả các thứ đó khoảng 15cm. Lưỡi dao khoảng 30cm hoặc hơn.
Họ nói với tôi rằng đó là một con dao cho nghi lễ hoặc là một cái gì đó như thế nên nó có thể là một con dao găm nghi lễ. Nó chắc hẳn là một thứ mà họ gọi là con dao Athame.
Khả năng cắt của nó cũng khá tốt nên tôi quyết định sử dụng nó một phần trong chiến đấu. Mặc dù tôi có một chút ngập ngừng để vung vẩy nó với tất cả sức lực của mìn. Với hình dạng và thiết kế của nó, nó là một mảnh của nghệ thuật sau tất cả.
Bao chứa thì trong suốt và hình như được là từ một vật liệu màu trắng, ngay cả trong thứ này chúng tôi có thể thấy được sự khéo léo và tinh tế trong đó. Tôi nghĩ nó được làm bằng xương hoặc một thứ gì đó gần giống như vậy.
Đối với một con dao găm được sử dụng thường xuyên, nó được thiết kế rất tốt, tôi có thể gọi nó là một con dao găm nghi lễ nhưng cũng đủ thực tiễn để sử dụng.Tôi có thể biến nó thành tiền vì vậy tôi nên bảo quản nó tốt.
“Giờ đây mình sẽ phải di chuyển trong khi hợp tác với Shen. Vấn đề là mình sẽ là những gì sau khi tôi gặp các hyuman và nhìn xung quanh thế giới.” (Makoto)
Tôi xoay tròn và xung quanh ngón trỏ của bàn tay phải của tôi, trên đỉnh của nó là một quả bóng với bốn màu đỏ, đen, xanh và vàng đang xoay xung quanh nó.
Tôi đã cố gắng kết hợp tất cả các nguyên tố lên Brid và tạo nên nó.
Vâng, đây thực sự là một cách sử dụng mở rộng hơn.
Brid ban đầu là một quả bóng lửa bắn vào đối thủ, nhưng tôi đã cố gắng đưa các tính chất giống như sự lan ra của đạn chì. Khi tôi sắp xếp lại các aria, nó sẽ trở thành các kỹ năng hoàn toàn khác nhau.
Chỉ cần xáo trộn các hiệu ứng của Brid và quá trình hình thành nó, tôi có thể biến nó thành bất kỳ kỹ năng nào tôi muốn.
Nó có thể giống như bản chất và số học trong nền tảng của nó hoặc một cái gì đó như thế.
Trong vài ngày này, tôi không có bất cứ điều gì để làm nên tôi đã học phép thuật trong suốt thời gian và phát hiện có một công thức chung giữa ánh sáng và Brid.
Tôi đã nghĩ về điều này một lần trước đây, nhưng tôi giả sử nếu bản chất của aria Brid là triệu hồi lửa và sau đó triệu hồi ánh sáng. Mặc dù, ngay cả khi tôi thay đổi aria của ‘lửa’ thành ‘ánh sáng’ nó cũng không biến đổi thành ánh sáng. Điều đó có nghĩa là tôi vẫn còn nhiều thứ tôi cần phải hiểu.
Các vấn đề cơ bản của aria trong phép thuật trị liệu đã không được dạy cho tôi nên tôi không thử dùng nó lúc này nhưng chỉ cần giống như vậy tôi có thể biến đổi chữa trị thành giải độc.
Tôi chắc rằng các aria ma thuật đã được thiết lập trước và giống như nguồn sống của ma thuật nên tôi có chút sợ hãi để thử nó, nhưng đây là một kết quả vui lòng.
Để có một ý tưởng trong công thức và kiểm soát nó khiến tôi cảm thấy dễ chịu. Trong thế giới trước đây của tôi, tôi không tốt với các môn khoa học nhưng không ai biết những gì sẽ khiến bạn quan tâm trong tương lai.
Xem thành quả công việc bằng chính mắt mình là một điều thú vị để làm. Nó là tốt nếu tôi giống như thế này ở trường.
Rất tiếc, nó một lần nữa chỉ còn lại màu xanh và biến mất. Không lẽ thứ tự là vàng, đỏ và đen.
Nguyên tố xanh lá cây của gió, tôi không thể tạo được sau tất cả. Có vẻ như khả năng tương tích của tôi với nó là tồi tệ nhất. Nhưng nguyên tố sét tôi cũng không thể điều khiển nó.
Tôi đang kiểm tra sự tương thích của tôi với các nguyên tố và có vẻ như một trong đó là nguyên tố màu xanh nước biển, nguyên tố nước. Tiếp theo là màu đen, nguyên tố bóng tối. Sau đó là lửa và sét cuối cùng. Trong giới hạn của sét, tôi có thể cảm thấy hơi sử dụng nó, nhưng để sử dụng nó trong thực tế là cả một chặng đường dài cần đi.
Ngoài ra còn một vài cái khác nữa nhưng nước là một cái không cần nghi ngờ.
Ghi nhớ ghi nhớ. Thậm chí, nếu ma lực của tôi là một cheat thì có vẻ như khả năng tương thích với các nguyên tố của tôi không phải là một cheat.
Trong Asora, tôi dành cả ngày của mình để thực hành ma thuật.
Khi tôi nghĩ nên giúp các Orc, Shen đã cản tôi nên giờ tôi không có việc gì để làm!
Tch… một ngày, tôi sẽ tìm một cái cớ và sẽ tự do.
Tôi đã được tôn lên như một vị lãnh chúa phong kiến, nhưng tôi không phù hợp để thành kiểu nhìn xuống tầng lớp thấp hơn.
Hơn nữa, những ngôi nhà còn đang trong quá trình xây dựng và bây giờ chúng tôi đang sống trong lều trại. Tôi thậm chí còn không thể trông giống như tôi đang sống hợp cách.
Orc cao nguyên đã lấy lại toàn bộ ngôi làng của họ nên không kể những người có nhà cửa bị hư hại thì mỗi người đã có một ngôi nhà riêng cho mình. Chỉ còn tôi và Shen sống trong một túp lều.
Trong túp lều tôi đang ở, vì một vài lý do mà hình ảnh của hàng loạt bộ phim truyền hình cũ và hình chiếu ở khắp nơi. Đây là tác phẩm của Shen.
“N” (Makoto)
Trong những thứ đó, có một số hình ảnh không liên quan đến các bộ phim truyền hình cũ.
“Một tấm ảnh gia đình của mình.” (Makoto)
Một tấm ảnh của đại gia đình Misumi.
Đó là một tấm ảnh được chụp ở lối vào. Tôi nhớ rằng cha tôi mỗi năm luôn gây rối để có một tấm ảnh. Chúng tôi luôn kết thúc bằng một tấm.
Trong thực tế, họ còn không cho chúng tôi đi ra ngoài với bạn bè vào đêm giao thừa năm mới và ngày đầu năm mới. Đó là, một sự kiện khiến chúng tôi bối rối. Vâng, mẹ cũng có thể được tính trong này.
“Nếu con muốn đi chơi vậy thì hãy mời bạn bè của con đến nhà của chúng ta” đó là những điều họ đã nói. Nó cũng giống trong tháng Giêng vàtrong Giáng Sinh. Wa Wa, thật hoài niệm.
Chúng tôi xếp hàng theo thứ tự, bên trái là cha, Yukiko-neesan, ở trung tâm là em gái tôi Shinri, tôi và mẹ tôi.
Nó là cái mới nhất, hình ảnh đó được hình thành trong năm nay.
“Mình biết, thứ này sẽ không còn tăng lên nữa. Đây là hình ảnh cuối cùng.” (Makoto)
Thật tệ. Tôi đã nghĩ rằng tôi đã khép kín điều này.
Thậm chí nếu sự ưu tiên của tôi là thấp.
Tôi có thể hiểu rằng con người không thể sống một mình.
Nghĩ về những người xung quanh mình và tương lai sắp tới, tôi có thể cảm nhận được cảm giác mỏng manh của sự hối tiếc đang trào ra bên trong mình.
Gia đình vốn có của tôi, bạn bè của tôi ở trường, đồng chí của tôi trong câu lạc bộ.
“Dừng lại dừng lại! Suy nghĩ như vậy là không tốt.” (Makoto)
Không có ý nghĩa gì trong việc suy nghĩ về nó. Tôi sẽ chỉ làm chán nản bản thân mình.
Không, đợi một chút.
Tôi thấy. Nếu tôi có thể có một hình ảnh của gia đình tôi như thế này.
“Nó sẽ là thú vị khi sử dụng hình ảnh này để kiểm tra những gì gia đình tôi làm trong thế giới này.” (Makoto)
Tôi nên làm gì sau khi thoát khỏi rìa thế giới. Đến lúc này, tôi chỉ cần bỏ qua những lời của nữ thần, tôi quyết định rời khỏi vùng đất hoang này.
Sử dụng điều này như một cơ sở, tôi sẽ hỏi một ai đó để vẽ một bức tranh về họ và đi theo dấu vết của cha mẹ mình.
Oh, đây là một thu hoạch thú vị.
Bây giờ tôi đã biết những gì tôi cần làm khi đi du lịch vòng quanh thế giới. Tôi không nên buồn chán.
Được rồi, tôi đã quyết định!
“Bây giờ điều đó đã được quyết định.” (Makoto)
Tôi nên bắt đầu việc tìm kiếm một người có thể vẽ tốt. Đầu tiên tôi sẽ tìm một Orc-san mà hình như có thể vẽ một bản phác thảo. Nếu nó không tốt thì tôi sẽ chỉ cần tìm một hyuman và hỏi để vẽ nó chính xác.
Tôi rất tệ trong khả năng nghệ thuật nên lựa chọn của tôi để vẽ nó sẽ không bao giờ xuất hiện. Lớp học vẽ của tôi hồi trung học, đó là một môn học phiền hà.
Umumu. Tôi đã tìm thấy một thứ gì đó để làm.
“Nó có chút nhanh nhưng hãy khởi hành hôm nay.” (Shen)
Khi tôi dời khỏi lều, tôi đến cổng ra mà Shen đã tạo ra. Thậm chí ngay cả khi tôi nói cổng, nó không phải là một công trình đáng kinh ngạc, nó chỉ là một màn sương lóng lánh.
“Chủ nhân ~” (Shen)
Đó là Shen. Ah. phải rồi, tôi nên sớm cho cô ấy một cái tên.
Cô ta đã rất ồn ồn đến nỗi tôi đề nghị cô ta bỏ nó đi giống như Shen (ở đây ý chỉ cái tên Shen) nhưng cô ta đã phủ định nó sau tất cả cô có. Tôi không nghĩ rằng đó là một cái tên xấu mặc dù.
Sau đó, kết quả của những biệt danh của cô ấy, ảo ảnh bóng ma, xoắn một chút, giấc mơ ảo vọng. Là những gì tôi đề nghị sau vài thứ khác nhưng theo một cách thậm chí còn đáng sợ hơn, cô ấy từ chối tất cả.
Điều gì với con thằn lằn bay này vậy? Một cái tên ngắn mang phong cách Nhật Bản? Nhật Bản. không, con nghiện Edo.
Nếu một cái gì đó mà âm thanh tương tự thì sẽ ổn, sau đó có lẽ tôi nên cho cô ấy cái tên Kiyohime?
Rồi sau đó.
“Ồ ~ đó là cái gì? Ngài sẽ sớm rời đi?” (Shen)
Tôi nhìn về phía giọng nói phát ra.
Hơn nữa nơi của Shen.
Cô ấy đang cầm một thứ gì đó rõ ràng đang bị thương nặng và được bao phủ dày đặc trong tóc. Một hình ảnh đẹp về một nàng công chúa bế một ông già bị bao phủ dày đặc trong tóc.
Thật là một cảnh kỳ lạ.
Nhìn cái gì vậy?
Tôi theo bản năng quay khuôn mặt mình đi.
Ah ~ tôi đã khá háo hức để khởi hành, bạn biết không?
Những rắc rối là oke để chúng không đến trong một thời gian phải không? Tôi đã trải qua một trận chiến với boss và bây giờ nên có thời gian nghỉ ngơi phải không?
“Em nghĩ là sẽ tốt hơn nếu ngài rời đi chậm hơn.” (Shen)
“Có phải người này là lý do?” (Makoto)
Vô cùng khó chịu. Tôi nghĩ rằng điều này là thô lỗ nhưng tôi chỉ ngón tay vào ông già. Bạn biết nguyên nhân đó, nó thật khó chịu!
“Ồ, đúng vậy. Ngài thật nhạy bén.” (Shen)
Shen trông có vẻ như không gấp gáp.
“Chuyện gì trong lúc này vậy?” (Makoto)
“Sự tấn công của kẻ địch.” (Shen)
Đột nhiên cô ấy nói hùng hồn một cách vô nghĩa.
Kẻ địch tấn công ~ kẻ địch tấn công ~ là những gì cô ấy nói?!
“Chờ chút, không phải thế giới này là của cô à? Cô đang nói ai đến?” (Makoto)
Đây là Asora, một thế giới trong thế giới khác.
Làm cách nào mà kẻ thù tấn công vào đây, thực sự, tôi muốn bạn giải thích cho tôi một cách thuyết phục. Bạn, một con rắn.
Xin lỗi trĩ và rắn, cha mẹ của bạn. (Ý là đá xoáy về nguồn gốc của Shen)
“A, đó là một kẻ có chút đặc biệt. Như thường lệ với sự thèm ăn… Oh, nó đến.” (Shen)
“Cô đang nói gì thế, nếu nó không tồn tại?” (Makoto)
“Chủ nhân!” (Shen)
Cô, câu trả lời của tôi! Chờ đã, chủ nhân? Cô đang nói về tôi?
“Đó.” (Shen)
“Hả?” (Makoto)
Những cái chân màu đen ấn tượng trông giống như là CG đang chọc thủng không gian và đang cố gắng chui vào.
Khi một số cái chân thông qua, từ bóng tối bên trong các vết nứt lớn, tôi có thể thấy những chiếc răng nanh mà hình như thuộc về con kiến hoặc con ong bắp cày.
Nó lao tới tôi, người đang trong tình trạng choáng váng.
“Cố gắng ăn ta một lần nữa! Làm cách nào mà ta trông giống như ngon vậy?!” (Makoto)
Tôi hét lên vào vị trí mà trông giống như đã từng là của Shen.