Virtus's Reader
Tsuki ga michibiku isekai douchuu

Chương 75: CHƯƠNG 75: NHÂN DẠNG CỦA CHÚNG

“Ara, trang phục đổi màu hử. Biện pháp đối phó với bọn ta sao? Cho dù không phải là một tên tân binh lần đầu nếm mùi chiến trận. Với một tên sai vặt của Nữ thần như ngươi thì thái độ đó khá vô tư đấy.”

Tôi phớt lờ người phụ nữ tên Sofia và chuẩn bị cho trận chiến. Vốn đã đối mặt với cả rồng, nhện lẫn khô lâu nên nếu nói về chiến đấu thì giờ tôi cũng đã khá quen rồi. Nhưng chống lại con người thì, biết ngay mà, hoàn toàn khác hẳn.

Giải quyết mấy tên chỉ biết trưng ra nụ cười ranh mãnh như Lime Latte thì không sao, nhưng tôi không nghĩ mình sẵn sàng chiến đấu với những người có thể tỏa ra luồng sát khí tương đồng sensei của mình. Nếu có thể duy trì tâm khí giống lúc kết liễu ả đàn bà ngu ngốc đó, liệu tôi có thể tạo ra được sát ý như vậy không?

Dù nghĩ đi nghĩ lại thì kết quả vẫn là, tôi không thể làm được, suy tính tiếp cũng vô ích. Đâu cần phải tưởng tượng làm chi, tôi đang ở ngay trước mặt ít ỏi những người có thể làm như vậy. Đầu tôi không khác gì mớ chỉ rối và chẳng thể suy nghĩ thông suốt được.

Tôi chuyển màu áo khoác sang đỏ. Phía sau lưng là cánh rừng. Tuy nằm trong tầm mắt nhưng khoảng cách vẫn còn khá xa. Nếu tận dụng thuộc tính tốc độ thì có khi tôi sẽ cắt đuôi được bọn chúng và tiến vào khu rừng lắm. Nếu mọi chuyện diễn ra thuận lợi thì từ có thể rút lui rồi! Ngoài ra màu đỏcòn tăng cường khả năng kháng sát thương từ vũ khí sắc nhọn nên còn có tác dụng đối phó với người phụ nữ kia.

Về bên hân tộc thì… thôi thì lúc này kệ họ vậy. Nếu có thương vong thì đi mà phàn nàn với bà Nữ thần của các người ấy.

“Có khi hắn làm thế nhằm khiến chúng ta mất cảnh giác đấy, đừng có mất tập trung. Thấy chưa, hắn ta đang tính giở trò kia kìa. Ta có thể cảm thấy ma lực đang tích tụ lại.”

Tôi thầm tặc lưỡi trước những lời của tên nhóc. Vậy ra nó có thể cảm nhận được sự kích hoạt của ma thuật hử. Nếu thế thì vô chú cũng không có ý ích mấy.

Dù vậy, sao chúng không hành động luôn, do chúng thấy việc này không cần vội vàng hay đơn thuần chỉ do khinh suất?

Sử dụng một đòn ma pháp có hơi không yên tâm nên tôi niệm chú kích hoạt một chuỗi ma cầu [Brid] và xếp bên cạnh mình, trái phải mỗi bên 5 quả.

Tôi chèn vài từ khóa vào trong [Brid] để sắp xếp vài thứ, tuy vậy khả năng của tôi cũng đến giới hạn rồi. Muốn nhanh chóng đến Hàn lâm trấn học thêm kiến thức mới quá. Kiến thức ma pháp sẽ cho phép tôi lấp đầy vực thẳm thiếu hiểu biết trong việc thấu hiểu ma thuật, nhờ đó tôi sẽ có thể hiểu được đống sách Shiki đưa cho mình.

“Nhận lấy đi!”

Ngay khi kích hoạt, những quả cầu được phóng đi với tốc độ tối đa, vạch lên những đường sáng và nhắm thẳng vào người phụ nữ và tên nhóc với tốc độ cao. Cùng lúc đó, tôi xoay người lại và chạy hết tốc lực đến khu rừng.

?!

Một bức tường sao!?

Trước mặt tôi là một bức tường khổng lồ. Một loại ánh sáng gì đó đang đan lưới vào nhau tạo nên bức tường đó. Mới vừa nãy thôi nó đâu có ở đây đâu. Nhưng tôi không thể cứ đứng ở đây được. May mắn thay, độ rộng của nó chỉ có vài mét. Nếu tôi vừa chạy vừa tránh rồi tôi cũng sẽ vượt qua thôi.

Tuy bị hẫng lại mất một giây nhưng tôi ngay lập tức tiếp tục chạy. Phóng đi theo đường zíc zắc tôi cố tránh những bức tường, việc tôi lãng phí thời gian hẳn do sự bất tài của mình. Tôi muốn bản năng của mình sắc bén hơn nữa . Đến mức tôi có thể thể tiên liệu được đống tường đang liên tục xuất hiện kia kìa.

Chết tiệt, dù sở hữu tốc độ như vậy nhưng cứ liên tục phải dừng lại khiến công sức của tôi mất đến phân nửa.

“Chậc, phiền phức quá.”

“Hể~ chỉ trong khoảnh khắc thôi mà ngươi đã có thể tung ra một chuỗi ma pháp mạnh mẽ cơ đấy? Ta cứ tưởng kinh nghiệm chiến đấu của ngươi non nớt đến cùng cực cơ chứ, nhưng hóa ra ngươi cũng khá giỏi đấy. Mitsurugi, trông cậy vào bàn đạp và cản trở của ngươi đó”

Trông thấy tường chắn xuất hiện liên tục đúng là một cảnh tượng kỳ lạ đến mức nực cười mà. Khu rừng từng trong tầm với sao giờ lại xa quá! Hơn nữa, từ dưới chân tôi giờ lại lòi thêm một thứ gì đó phát sáng nữa rồi. Đây là… một thanh kiếm sao?! Không phải, chỉ có phần lưỡi kiếm thôi?!

Tôi chẳng hiểu gì hết!

Tập trung gia cường kết giới tại chân mình, tôi dậm nát đám lưỡi kiếm đang nhô ra trong khi chạy.

A~, khó chạy quá! Cứ thế này thì…

Cảm thấy hơi không yên tâm với chướng ngại mình để lại nên tôi hơi quay đầu để xác nhận tình hình. Tại nơi đó…

“Ahahahaha! Được lắm. Không những mạnh đến mức nực cười mà nó còn bám đuôi nữa!”

“Đối đầu trực diện với đống này sẽ khó nhằn lắm đây. Thôi thì cứ đánh chệch hướng chúng đi là được. Quan trọng hơn Sofia, nếu tên đó là lá bài tủ của mụ Nữ thần thì không phải có việc chúng ta cần phải làm sao?”

“Biết rồi! Nhưng phải đợi sau khi ta chào hỏi hắn lịch sự cái đã, và hắn cũng vẫn phải còn sống nữa được chứ?!”

…Chúng, còn không đáng để gọi là chướng ngại nữa. Đám người này là thứ quái quỷ gì vậy?

Liên hoàn [Brid] chắc chắn không hề yếu. Đang mang trên mình đống quần áo và nhẫn này nên ma lực của tôi đáng ra phải mạnh lắm chứ. Vậy mà, cảnh tượng đó là sao?

Tên nhóc có lẽ đang dùng một kết giới ma pháp nào đó để chuyển hướng đám liên hoàn [Brid] sang địa điểm khác. Tất nhiên, một vài trong số đó phát nổ ngay đúng chỗ của hân tộc và ma tộc. Nhưng có vẻ như nó không thèm tỏ chút quan tâm nào đến họ cả. Thật là vô tâm mà!

Vậy ra có thể thay đổi chiều dài và góc độ của kết giới để làm chệch hướng ma thuật hử. Nếu có thời gian thì tôi muốn học kĩ thuật này. Nhưng giờ thì chẳng ai thảnh thơi đâu để chăm chú quan sát thằng nhóc đó được cả.

Bên phía cô kia thì đang làm một việc còn khó tin hơn. Cô ta đang dùng kiếm chém đôi đám liên hoàn [Brid], phóng đi như đám thú hoang cuồng nộ, cắt đuôi đống [Brid] theo sau, ngoặt trái rồi ngoặt phải. Hơn nữa, vô số những vật thể phát sáng trông giống kiếm đang lơ lửng trên không kia, không biết chúng được người phụ nữ hay tên nhóc kia tạo ra nhưng cô ta hiện đang dùng chúng như “bàn đạp” để nhào lộn trên không trong khi liên tục rút ngắn khoảng cách giữa cô ta và tôi với tốc độ kinh hoàng.

… Mấy người đang đùa phải không? Cô ta chém đứt đòn ma pháp tốc độ cao đang phóng tới bằng thanh kiếm khổng lồ bằng hai tay thôiđấy. Thể loại quái vật phương nào vậy trời?!

Không những vậy, cô ta làm động tác xoay người như thể nhào lộn ngay giữa không trung trông dễ dàng không kìa.

Và tôi không có phải là lá bài bí mật gì gì đó của mụ Nữ thần đâu nhé!

A, bức tường này. Một đống kiếm đang đan vào nhau hình thành nên một bức tường. Cô gái đó, cô ta là một loại Ma pháp dụng sư đặc biệt sao? Ma kiếm sĩ chăng? Mà còn chả biết liệu điều đó có khả dụng không. Với tình trạng đang bị bất ngờ như này thì dù tôi có nói gì cũng vậy thôi.

Trong khi đang cố gắng trốn khỏi thực tại bằng những suy nghĩ vẩn vơ, cô ta xuất hiện ngay trước mặt tôi. Quái vật má ơi?!

Không phải mới lúc trước cô ta còn ở phía sau tôi sao?!

Không lẽ thế giới này tồn tại một hân tộc kinh dị đến thế?! Không, liệu cô ta có đúng thực là một hân tộc không đã?

Tuy sở hữu nước da vào ngoại hình tương đồng với hân tộc nhưng, có khi nào cô ta là một tạo vật mới của ma tộc chăng?!

Vấn đề giờ không chỉ là cô ta đã bắt kịp! Đạp chân vào bức tường, cô ta giương thanh đại kiếm vào lao đến chỗ tôi.

“Bắt~được~rồi!!”

Trái ngược với những từ ngữ nhẹ nhàng ấy, hình dáng cô gái vung thanh đại kiếm mờ đi trong tích tắc. Cô gái, người vẫn đang lơ lửng giữa không trung, không cần đợi đến khi tiếp đất vung thẳng thanh kiếm vào người tôi! Tôi mở rộng kết giới và tăng cường nó với [Sakai] để đối đầu với đòn tấn công của cô ta. Không phải như tôi không tin tưởng và sức phòng ngự của áp giáp mình đâu, chỉ là tôi sẽ làm bất cứ điều gì mình có thể.

“?!”

Một âm thanh đinh tai vang lên và thanh kiếm của cô gái nảy lên trên. Chặn được rồi. Nhưng kết giới cũng bị dội lại và phá hủy mất toi! Không đời nào, thanh kiếm đó. Đừng có nói là nó sở hữu năng lực điên rồ như “triệt tiêu ma pháp” đấy nhé.

Tuy muốn thử mở rộng thêm một kết giới nữa nhưng sẽ không kịp mất. Đòn công kích và tốc độ bám theo của cô ta nhanh hơn tôi nhiều. Có thể làm được những điều phi thường với một tư thế bất ổn như vậy, khả năng điều khiển cơ thể đó phải kinh khủng đến mức nào?!

Như cách tôi bị bất ngờ bởi việc cô ta có thể phá hủy kết giới của mình, cô ta cũng bị sốc khi thấy thanh kiếm bị bật lại. Vậy ra đòn tấn công cô ta tin chắc sẽ quyết định mọi thứ đã bị dừng lại hử. Phải làm sao để mới có thể suy nghĩ như vậy trong khi tiến hành với tư thế khó tin như thế?

Người phụ nữ này, liệu cô ta có bị kinh ngạc hay nao núng không? Hay chỉ là do khả năng ra quyết định của tôi quá chậm? Năng lực cấp tốc lựa chọn hành động kế tiếp trong một trận chiến sống còn, tôi chưa từng học qua và và không đời nào tôi lại đột nhiên có thể làm vậy trong thực chiến cả.

Làm gì đây? Phải làm gì đây?!

Tôi đặt [Sakai] chỉ bảo vệ phần thân và bắt chéo tay chống lại đòn tấn công đang tiến tới từ phía bên trái. Lần này chỉ có thể đặt cược vào tộc người lùn trưởng lão thôi. Để tránh rơi vào tình cảnh xấu nhất, tôi nghĩ đến việc nhảy về sau nhưng do phản xạ không thể theo kịp nên tôi không làm vậy được. Đúng hơn, giương được tay lên đã là quá đủ khiến tôi muốn vỗ ngực tự khen mình rồi.

065 [/images/images/image-9.png]

Không thể nhắm mắt được. Chẳng có gì đảm bảo cô ta sẽ không bồi thêm một cú nữa. Tôi hạ quyết tâm và chuẩn bị cho cú chém.

Dù biết đây chắc chắn là một đòn tấn công không hoàn hảo do được tung ra từ một tư thế điên rồ. Ngay cả vậy, tôi không thể thả lỏng được.

Tuy nhiên, có vẻ như trận đánh cược này tôi là người chiến thắng. Đây chỉ là một đòn tấn công cùn và không đau chút nào. Phần bị đánh trúng chỉ hơi tê tê. Lần này, tôi cũng không bị đánh bay đi nữa.

Tôi biết đây là một bộ giáp các trưởng lão lấy làm tự hào, nhưng chặn được một thanh kiếm chỉ với quần áo thì cảm giác có hơi kì kì.

Lần này cô ta tiếp đất và nhìn tôi với ánh mắt khó tin, sau đó cô ta tạo khoảng cách và đến một vị trí khá xa. Xoay người đủ kiểu trên không nhiều đến vậy mà vẫn có thể tiếp đất bình thường. Quả thật đáng kính nể.

Bên cạnh cô ta là tên nhóc. Vậy ra bọn họ phá hủy hết đống quả cầu năng lượng rồi hử. Ờ thì tôi tung chúng ra với ý định phòng thủ thôi mà. Thật chứ, mấy người này là cái quái gì vậy chứ?

Đừng nói với tôi họ là… dũng sĩ?!

Không, không đúng. Nếu đúng vậy thì bọn họ sẽ không đi cùng với quân đội ma tộc đâu. Mình đang nghĩ gì vậy?

Nếu tôi nhớ không lầm, cô kia tên là Sofia. Còn thằng nhóc, tôi nghĩ cô gái gọi nó theo tên một thanh kiếm nổi tiếng thì phải. Mitsurugi. Hình như mình nghe thấy cái tên đó ở đâu rồi…

“Đợi đã nào~ ngươi thấy có nực cười không, chuyện quái gì thế? Tên này thú vị quá đi. Năng lực và bộ pháp của hắn chẳng có gì đáng nói, vậy mà độ cứng, khả năng phản xạ lẫn lượng ma lực đó; quá đỗi bất thường. Đúng là một tên khốn bất cân xứng mà.”

“Ta cũng cảm thấy như vậy. Dù cực kỳ mạnh nhưng hắn lại quá vụng về. Ta chẳng hiểu gì cả.”

“Nếu thế thì ít ra cũng phải yểm trợ cho ta dù chỉ một lần coi.”

“Ta còn bận bịu phá hủy nguồn gốc của đòn tấn công đó. Đừng có yêu cầu điều bất khả thi.”

Mấy lời đó là về tôi à? Xin lỗi vì sự nực cười và khó hiểu này nhé. Ngoài ra, may mà tôi có để lại vài nguồn năng lượng. Tôi nghĩ mình mới là người cần hỗ trợ nhất chứ không phải cô đâu.

(note: nguồn cấp ma lực cho các [Brid])

“Rồi, một khi chúng ta nắm quyền kiểm soát thì tình thế sẽ thay đổi thôi. Ghjkop \ kkjjgf.”

“Ô, vậy giờ chúng ta sử dụng cái nhẫn chỉ với một tên sao? Ít nhất hãy nói khi nào ngươi chuẩn bị dùng nó chứ Sofia.”

“Đâu còn cách nào khác đâu đúng không? Có vẻ như thằng nhóc nhận được kha khá phước lành từ Nữ thần đấy.”

Ha? Cái thể loại niệm chú gì gì mà “Dày xéo lên những lời cầu chúc của Nữ thần” thế kia?

Nửa sau những gì Sofia nói thì nghe không có nghĩa gì cả khiến tôi thắc mắc. Những từ ngữ tôi chưa từng nghe qua bao giờ. Chúng là từ khóa để kích hoạt thứ gì sao? Nhưng nếu tôi nhớ không lầm thì những ma cụ chứa đầy ma lực thường được được kích hoạt bằng thường ngôn cơ mà?

Đây là lần đầu tôi nghe thấy ngôn ngữ này.

Như thể phản ứng với câu niệm chú của cô ta, chiếc nhẫn trên tay phải Sofia tan vỡ. Không phải kiểu nứt vỡ đâu, kiễu như, vỡ vụn đến mức không thể nào khôi phục được.

Y như khi mở rộng [Sakai], tôi cảm thấy một làn sóng bí ẩn lan tỏa từ những mảnh vỡ của chiếc nhẫn.

Với điều này… có gì thay đổi không? Tình hình trông cũng không có biến chuyển gì. Dây cứu sinh đến từ ma lực của tôi vẫn có thể dùng được mà không có vấn đề. Ít nhất, lượng ma lực tôi sở hữu vẫn đảm bảo y nguyên.

“Umu. Trông như thành công rồi. Vậy là quá trình thử nghiệm đã xong. Tuy nhiên, có vẻ thú vị đây. Ai lại nghĩ sẽ có ngày chúng ta có thể loại bỏ được sự can thiệp của Nữ thần. Giờ chúng ta có thể tùy ý thay đổi cái ảnh hưởng toàn thế giới của bà ta rồi.”

Thành công. Vậy là có hiệu ứng gì đó đang ảnh hưởng lên nơi này rồi. Chết tiệt, tôi chả biết bọn chúng đang nhắm đến điều gì cả.

“Ngay từ đầu ngươi và ta đã không được ban phước nên thực ra cũng chẳng có hại gì. Điều này đồng thời cũng áp dụng cho cả ma tộc lẫn ma thú. Cơ bản mà nói, đây là một công cụ chỉ khi được một kẻ không phải hân tộc sử dụng mới cho thấy lợi ích. Không chỉ vậy, trông như tác dụng xóa bỏ phước lành của Nữ thần diễn ra khá nhanh.”

“Nhưng kẻ tạo ra thứ này là…”

“Đừng có nói. Vẫn còn lũ tín đồ của Nữ thần đang ở đây kia kìa.”

Nói vậy, Sofia nhìn tôi. Loại trừ sự can thiệp của Nữ thần sao? Làm một chuyện như vậy. Cô hân tộc đó sẽ đạt được cái gì chứ?

Nếu cô ta là một ma tộc thì đây sẽ là một đề tài có giá trị nghiên cứu cao lắm đấy.

Bọn họ… không rời mắt khỏi tôi. Cứ tưởng đây là cơ hội mở cổng trong khi họ còn đang nói chuyện cơ chứ, nhưng nếu tôi tập trung và bắt đầu niệm chú, có cảm giác như tôi sẽ thành củi gỗ ngay lập tức, sợ lắm.

Đúng hơn, tại sao tôi lại ở phe Nữ thần? Tôi đã phải trải qua bao điều điều tồi tệ chỉ vì mụ bọ đó đấy có biết không?

Ư, tay trái tôi tê dại mất rồi. Tệ quá. Tôi có nên nới lỏng băng gạc ra không? Không, việc đó không tốt. Tôi không biết mình được phép mất bao nhiêu máu nhưng sẽ chẳng tốt chút nào nếu như khiến tình hình tồi tệ hơn chỉ vì tôi lâm vào tình trạng thiếu máu cả.

Đúng là xui thật mà. Ma thuật chữa trị có thể phục hồi cánh tay bị hoại tử không? Shiki, khi quay trở về tôi thực sự phải nhờ vả hết vào anh đó. Tôi không muốn trở thành “độc thủ nhân” ở cái độ tuổi này đâu.

“Ta không hề theo phe Nữ thần.”

Dù biết những lời đó sẽ không lọt vào tai bọn họ, tôi vẫn cứ nói.

“Hô~, thế nghĩa là sao đây?”

“Sao chứ, Mitsurugi. Ngươi hiểu những lời đó sao? Rõ ràng không phải thường ngôn mà.”

Wa? Đợi đã nào, cô gái đó. Đừng có nói cô ta đúng thực là hân tộc đấy? Tệ quá, tôi lại mắc một sai lầm ngớ ngẩn nữa rồi. Tuy biết khẩu hình của mình ảo diệu đến mức nào, nhưng nhờ cái khả năng “thông hiểu” này mà mọi chuyện dường như chẳng khác gì mấy. Đúng là năng lực được Nữ thần ban cho mà.

“Tên đỏ kia, trả lời mau. Ngươi có ý gì khi nó mình không thuộc phe Nữ thần? Không thể chối cãi một điều là ngươi được đưa đến chiến trường này bởi mụ Nữ thần đó. Không phải ngươi cũng giống với hai tên anh hùng được triệu hồi từ thế giới khác sao, một tên được đưa đến đây để bảo vệ Limia? Sức mạnh khó tin đó, ta chỉ có thể nghĩ đến khả năng nó được Nữ thần ban cho ngươi thôi.”

“Ngươi, ngươi không phải là một hân tộc sao?”

Trong khi hỏi tên nhóc xem liệu nó có phải là hân tộc hay không, tôi nhớ đến cái tên Limia.

Limia, nếu tôi nhớ không nhầm thì đó là một thế lực đang đối đầu trực diện với ma tộc. Nếu họ gọi tôi là người bảo vệ, vậy có nghĩ nơi này là một vị trí trọng yếu của Limia?

“Hiện tại ngươi có thể nói vậy. Là ta đã chọn mang hình dáng của một hân tộc, chỉ thế thôi. Ngươi có thể nhận ra ta không phải là hân tộcà? Ngươi ngày càng trở nên bí hiểm rồi đó. Từ dáng vẻ của ngươi, phải chăng ngươi là con lai của hân tộc và thứ gì đó khác chứ?”

Chỉ tay vào Sofia, tên nhóc chỉ rõ rằng nó là một thực thể khác hẳn chẳng qua đang mang hình dạng hân tộc mà thôi. Ngươi có ý gì khi bảo ta là con lai xét từ ngoại hình chứ hả? Sofia cũng gọi tôi là một con quái nhân lai hợp. Không thể chấp nhận được.

Nhưng tình huống khi ai đó nói với tôi những điều không khác gì muốn kiếm chuyện trong khi họ thực ra không hề có ý xấu nào cả, tôi đã quen với nó rồi. Chuyện này không khiến tôi tức giận lắm.

“Tôi không có lý do gì để chiến đấu trên cái chiến trường này cả, và tôi cũng không có ý định bắt tay với Nữ thần? Thế nào? Các người làm ơn có thể coi đây như một sự hiểu nhầm và thả tôi đi được không?”

“Không thể được. Ta sẽ khiến ngươi phải chôn thây ngay tại đây. Ngươi được mụ Nữ thần triệu hồi tới. Không có hiểu nhầm gì ở đây hết.”

“Đại khái là tôi có chút quan hệ với Nữ thần và chỉ có vậy thôi. Cớ sao cứ đòi giết tôi chứ? Vì việc cô hân tộc tên Sofia đó là đang liên minh với ma tộc à? Tôi sẽ không nói cho ai biết đâu.”

Tên nhóc nãy giờ vốn vẫn đang lãnh đạm chấp nhận lời tôi nói bỗng trở nên câm lặng. Nó nhìn tôi đến ngây người ra. Sao thế?

Tôi nghĩ chắc chắn sẽ không hay chút nào nếu để người khác biết chuyện cô ta đang hợp tác với ma tộc đúng không?

“… Ngươi nói cô hân tộc sao? Kuku…Ahahahahahaha!”

Tên nhóc đột nhiên cất giọng và cười vang trời. Tôi nói gì sai sao?

“Gì thế? Mắc gì mà ngươi đột nhiên cười thế?”

“Sofia, nghe này. Tên đó, hình như hắn ta không biết gì về ngươi.”

Hiển nhiên mà đúng không. Dù sao đây cũng là lần đầu tên tôi gặp cô ta. Không những vậy, cô ta còn đột nhiên muốn chẻ tôi ra làm đôi đấy.

“…Huhn~ Chà chà, nếu hắn ta giống với lũ anh hùng kia thì không phải đó là điều tất yếu sao?”

“Nhưng hắn trông như không phải anh hùng. Hắn ta thậm chí còn đang cầu xin tha mạng nữa kia kìa. Nói “làm ơn hãy thả tôi đi”.”

Như thế thì có gì lạ đâu? Chỉ là, chắc chắn tình hình hiện tại đang rất tệ. Vì thái độ thù địch đang tăng hơn nữa rồi.

“Mụ Nữ thần đúng thực làm những điều không thể hiểu nổi. Ai ngờ bà ta sẽ quẳng một tên lơ ngơ vào chiến trường cơ chứ. Chắc không phải bà ta hết tốt thí rồi đâu? Ngươi, bị giết bởi những người không quen và những người đó thậm chí còn không biết tên ngươi. Ngươi không muốn vậy đâu đúng không? Ta cho phép ngươi xưng danh của mình.”

“Ta không có ý định bị giết đâu. Tuy nhiên, trong trường hợp này, không phải các người mới là kẻ cần xưng tên trước sao?”

Tôi cố gắng hết sức để tỏ ra mạnh mẽ. Đồng thời, nếu có thể, tôi muốn tránh phải đụng độ với tên quái vật này. Tôi có muốn thêm thông tin, nghiêm túc đấy.

“Kuku, miệng lưỡi nhà ngươi cũng khá đấy. Fumu, tốt thôi. Bọn ta sẽ bắt đầu trước. Kẻ đang vung thanh đệ nhất kiếm ở đây là Sofia Bruga. Biệt hiệu của cô ta là “Sát long nhân”, level 920, một người phụ nữ hết sức nổi tiếng đấy. Còn ta là Lancer. Mà con Sofia kia toàn gọi ta là Mitsurugi không thôi.”

…… Eh?

Sofia Bruga? Sát Long Nhân?

Không phải đó là tên của người mạnh nhất hội lúc trước sao? Hơn nữa, Lancer, cái tên đó, nếu tôi nhớ không nhầm thì đây là tên của con rồng bị Sofia giết đúng không? Đúng rồi, không sai thì biệt danh của nó là Mitsurugi.

Moshimoshi? Moshimoooo~shi!

Chắc chắn không có lý do nào để một tên quan trọng như vậy muốn lấy mạng tôi cả!

“… Tôi là Raidou. Một thương nhân.”

Cố gắng mãi tôi mới có thể giới thiệu bản thân được. Vậy mà tim tôi vẫn cứ đập loạn xạ không ngừng. Bị tấn công bởi một mạo hiểm giả hàng đầu và bằng hữu trước đây của Tomoe. Đây là tình huống mà tâm trí tôi không thể xử lý được.

“Raidou… hử. Ngươi nói mình là thương nhân sao, nói dối trắng trợn-”

“Hửm~ Raidou hử. Ngươi giới thiệu xong rồi đúng không? Một lần nữa, ta là Sofia Bruga. Ngươi thấy đấy, ta là một mạo hiểm giả đang cố gắng về phe ma tộc. Và cũng chính là người sẽ kết liễu ngươi.”

Sofia chen ngang Lancer và tuyên bố ý định kết liễu tôi. Người phụ nữ này, cô ta đang nghĩ cái quái gì chứ? Nếu cô thực sự đang nổi dậy chống lại Nữ thần thì có khi hai bên có thể trở thành bạn đấy, tại sao mọi chuyện lại biến thành muốn giết chết tôi cơ chứ?

“Sofia, ta đang nói đấy. Vậy thôi nhé kẻ tên Raidou kia, đây là lời chào tạm biệt. Ngươi đã thấy điều đáng ra không nên thấy rồi.”

Mi mới là người nói với ta điều đó đấy.

Trước khi những lời của thằng nhóc kết thúc, xung quanh cả Lancer và tôi lẫn trên trời, hàng loạt thanh kiếm được nó tạo ra dần xuất hiện.

Tình huống này không thích hợp để nói chuyện chút nào.

Buồn cười quá. Buồn cười quá đi mất thôi.

Cái kết vô lý này, còn lâu tôi mới cho phép nó xảy ra ấy! Không thể dựa dẫm vào những người đồng đội sau bao lâu mới có và chết trong khi không một ai biết đến được. Làm như tôi sẽ để chuyện như vậy xảy ra ấy.

Không kiềm sức nữa. Đúng hơn, từ đầu đến giờ tôi toàn bị ngạc nhiên đến nỗi cũng chẳng có hơi đâu mà đi kiềm sức lại cả!

Bằng bất cứ giá nào, tôi sẽ tạo ra một cơ hội và trốn thoát.

Máu đã chảy quá nhiều khiến tình trạng tôi ngày càng tệ hơn rồi. Con mụ Nữ thần chết tiệt. Dám triệu hồi ta đến một nơi điên khùng như thế này. Tôi quyết định rồi, tìm được cách chống lại thuật triệu hồi của bà ta là ưu tiên hàng đầu của tôi. Không biết ở Hàn lâm trấn họ sẽ dạy chuyên sâu đến đâu về vấn đề triệu hồi nhỉ.

Dù cho đã làm biết bao nhiêu thứ chuyện, vậy mà mụ bọ đó vẫn không hề hé răng nửa lời với tôi. Bà ta có đang nhìn không đấy? Ít nhất cũng nói gì đi chứ!

“Vậy ta đến đây. Giờ khi sự can thiệp của Nữ thần đã biến mất thì cái sức phòng thủ điên rồ của ngươi hẳn cũng đã toi luôn rồi. Từ giờ sẽ chỉ là một cuộc tàn sát mà thôi.”

Ah, vậy ra đó là ý của cô ta khi nói “can thiệp”.

Nếu vậy, không những bà ta đưa tôi đến tận đây không một lời xin phép mà giờ còn không thể làm được gì luôn ư? Không, vì bà ta không thể làm gì nên mới gọi tôi? Ư… cái nào mới đúng đây?

Thế nào cũng được, ngu ngốc không kìa. Đúng là mụ bọ Nữ thần mà, đúng là một đồ ngốc. Thay vì nói “tìm thấy ngươi rồi”, cứ nói “ta muốn ngươi làm một chuyện” có phải tốt hơn không. Mà tôi kiểu gì tôi cũng sẽ làm điều trái ngược với bà ta thôi.

“Có vẻ như bọn anh hùng đang bị tên quỷ tướng dồn vào chân tường rồi. Loại bỏ tàn dư của Nữ thần ở đây cũng không tồi đâu.”

Dường như thế giới này có phe chống đối Nữ thần. Điều này phần nào khiến tôi nhẹ nhõm hơn nhưng đồng thời, nó cũng khiến tôi ngạc nhiên khi biết có hẳn một lực lượng chống đối tại thế giới bà ta kiểm soát.

Mà tôi cũng hơi tò mò về mấy anh hùng đó. Dù sao Tsukuyomi-sama cũng bảo tôi nên đối xử tốt với bọn họ.

Chỉ là, mạng sống của tôi là ưu tiên hàng đầu. Xin lỗi nhưng anh hùng các người hãy tự thân vận động đi.

Dù sao, lũ ngốc này, bọn chúng cuối cùng cũng đã hạ thấp cảnh giác.

Tôi cảm thấy bầu không khí xung quanh chúng dịu bớt đôi chút. Chắc hẳn bọn chúng rất tự tin vào tác dụng của chiếc nhẫn đó.

Cứ thoải mái ngộ nhận tôi được phù hộ bởi sự can thiệp của Nữ thần đi. Dù tôi có phủ nhận thì họ chúng chẳng thèm nghe đâu. Chúng tự tin giờ có thể đánh bại được tôi mà.

Nhưng mà~ còn khuya nhé.

Không giống như vừa nãy, hiển nhiên ta sẽ “tăng cường” rồi.

Vào thế chiến đấu, trong khi cảm nhận cơn tức giận sục sôi trong lòng, tôi tháo bỏ những chiếc nhẫn còn sót lại bên tay trái và tay phải của mình. Tôi tháo hết nhẫn ra.

CHƯƠNG 75.5: SOFIA’S POV: CUỘC ĐỐI ĐẦU KHÔNG NGỜ

Cuộc đối đầu không ngờ-POV Sofia

Với mục đích chiếm lại Pháo đài Stella, chiến thuật của bọn hân tộc là chiến đấu cùng với lũ anh hùng.

Tình hình này chỉ có thể nói là khá tệ. Nhị vị anh hùng sẽ bước chân vào cuộc chiến lần đầu tiên và quân đội hân tộc cũng có quy mô khá lớn.

Nhưng lũ hân tộc sẽ không bao giờ thành công.

Trong khi tụi hân tộc không thể nào phán đoán bọn quỷ tộc vì một vài lý do nào đó, thì bên ma tộc lại hoàn toàn nắm bắt đường đi nước bước của chúng: chúng biết nơi nào bọn hân tộc sẽ tấn công và biết cả phương thức sử dụng bọn anh hùng nữa chứ.

Người đã làm điều đó chỉ đang giả vờ yếu đuối và cố trấn thủ Pháo đài thôi, nhưng ta lại có thể cảm nhận rõ ràng luồng sát khí mà cô ta đang tỏa ra.

Ta hiện đang hợp tác với quỷ tộc và cũng đang bước vào cuộc chiến.

Ta thực sự mong đợi để chứng kiến xem Rona sẽ sử dụng chiến thuật như thế nào, nhưng cô ta lại đẩy ta vào lực lượng dự phòng để phản công, đề phòng trường hợp Vương quốc Limia có thể xuyên phá Pháo đài.

Bây giờ đó là việc của ta, một Sát Long Nhân.

Ta là một hân tộc đang hợp tác với bọn ma tộc. Mặc dù tình cảnh có đẩy đưa đến đâu, thì nó cũng kết thúc tốt đẹp như thế này.

Ta đã gác kiếm một thời gian khá dài, nên ta chán như con gián và bây giờ lại tham gia vào trận chiến này. Bởi vậy, ta đang cảm thấy cực kì hồi hộp và hào hứng trước trận đánh sắp diễn ra.

Ta muốn chiến đấu cơ. Ta muốn giết chóc quá đi.

“Ê, kiềm chế lại chút coi, con ngốc này. Lũ lính đang hoảng sợ kìa.”

Người bạn đồng hành của ta cảm giác được sát khí tỏa ra và kêu ta phải dừng lại. Hắn trông như một thằng nhóc ấy, nhưng lại già hơn ta rất nhiều. Bởi vậy, hắn mới dám nói năng thô lỗ với ta như thế.

Ta liền quay lại nhìn mặt lũ lính và trông thấy bọn chúng hoặc là đang sợ vãi cả mật hoặc là đang chảy mồ hôi hột luôn.

“…Vương Quốc đang ở gần rồi đúng không?” (Lancer)

“Tại sao chúng ta- ừm, ý ta là quỷ tộc- lại nhắm đến Vương Quốc mà không phải là Đế Quốc nhỉ?” (Sofia)

“Nữa hả?” (Lancer)

“Ta nghĩ Đế Quốc mới là mối đe dọa thật sự hơn là Vương Quốc trong tình cảnh này mà.” (Sofia)

“Ta nghe là đích thân Quỷ Vương quyết định việc này sau khi đã thu thập tất cả tình báo đấy. Còn thứ gì làm hắn quyết định như vậy thì ta không biết.” (Lancer)

Ra lệnh đập tan Vương Quốc, không phải từ quân tướng ở mặt trận, mà là từ vị Quỷ Vương hiện đang trú ngụ khá xa ở phía Bắc.

Quỷ Vương là một tồn tại tối thượng đối với quân đội quỷ tộc.

Nếu ngài ta bảo là tập kích Vương Quốc trước, thì tất cả quỷ tộc đều phải vâng lệnh mà không hề phản đối hay cằn nhằn gì.

“Nếu là vậy thì, ta không phiền đâu. Và theo những gì ta thấy thì kế hoạch này sẽ không thất bại đâu nhỉ. Nhưng mà…” (Sofia)

“Hmm?” (Lancer)

“Ta có chút lo lắng về người phụ nữ tại Vương Quốc. Có lẽ ta cũng sẽ chọn tiến đánh Vương Quốc trước nếu ta buộc phải lựa chọn.” (Sofia)

“…Vì lí do gì?” (Lancer)

Tên nhóc phóng tia nhìn lặng lẽ vào mặt ta. Thô lỗ thật. Ta cũng biết chút ít chứ bộ.

“Trực giác của phụ nữ” (Sofia)

“Fuu, HAHA. Ngươi…một phụ nữ? Ngươi cũng biết đùa đấy.” (Lancer)

“Cái gì?!!!” (Sofia)

Một cột sáng màu vàng hoàng kim phóng xuống từ bầu trời và va chạm mặt đất theo một đường thẳng. Không lẽ là nó!!!

“Sofia!” (Lancer)

“Ta biết! Bảo tướng quân dừng cuộc hành quân lại và ta sẽ đi xem tình hình trước cái đã.” (Sofia)

…Màu vàng hoàng kim, màu tượng trưng cho Nữ Thần.

Và ta nghe nói thứ đó cũng màu vàng hoàng kim nốt.

Dù sao thì, mặc kệ nó, chỉ cần biết đó là kẻ thù của ta là được rồi.

Một khoảnh khắc sau, một sự hiện diện mãnh liệt bất thường bao trùm khắp chiến trường.

Đó là một vị thần. Ta có hơi sợ hãi một chút vì điều đó.

Những hạt sáng màu vàng bay tứ tung bởi những luồng gió mạnh.

Khó chịu. Ta biết chỉ có số ít hân tộc mới có cái suy nghĩ như vậy thôi.

“Lancer, cố trấn tĩnh bọn lính giùm ta coi.” (Sofia)

“Ta biết, cứ để đó cho ta. Chả ai thích hoảng loạn đâu, phiền lắm.” (Lancer)

Tên nhóc triệu hồi một thanh kiếm và đưa ta đến cái cột sáng ấy.

“Lần này là cái gì đây?!” (Sofia)

Một vụ nổ ma pháp kinh thiên động địa vừa mới xảy ra. Cứ như ma quỷ vừa xuất hiện trên chiến trường vậy.

Tiếng nổ phát ra từ hướng Pháo đài.

Chết tiệt! Là Anh hùng hay là Nữ Thần vậy trời?

Thiệt là bực mình. Nhưng, ta vẫn tiếp tục đi đến cái cột sáng ban nãy trước cái đã!

*****

Ta nhận được cái gì đó như là một cuộc gọi đánh thức tâm trí ta vậy.

Ta tự hỏi có phải là ta đang háo hức hay là đang sợ hãi đây. Cái cảm giác này thật tuyệt vời và chỉ bởi thứ gì đó vừa xảy ra ban nãy thôi.

Khi ta xông đến quân đội Vương Quốc, bọn ta nhìn thấy cột sáng màu vàng hoàng kim xuất hiện ở gần.

Bọn ta cũng cảm nhận một luồng sức mạnh đáng kinh ngạc ở ngay sau lưng nữa. Không giống như cột sáng vừa nãy, năng lượng tỏa ra có sức hủy diệt ghê gớm hơn nhiều và cảm giác như là một vụ nổ vậy. Nó cũng diễn ra ở gần Pháo đài luôn.

Hai vụ nổ bất ngờ cùng diễn ra và khi bọn ta đến được cột sáng rồi thì ở đó, có một người mặc áo choàng màu xanh đang đứng đấy.

Từ cái ánh sáng vừa nãy thì chỉ có mỗi hắn ta thôi. Vậy có nghĩa là hắn là kẻ thù của bọn ta.

Bọn ta quyết định tiêu diệt tên đó trước khi hắn có thể tấn công.

Hắn ta chỉ ngước nhìn lên bầu trời, trông không hề căng thẳng hay lo lắng gì cả. Hắn cố bảo vệ cái đầu khỏi đòn tấn công của ta chỉ với tay không.

Kiếm kỹ của ta chắc chắn là mạnh hơn nhiều để có thể bị đánh chặn bởi hai bàn tay không chứ nhỉ.

Thanh kiếm này được tạo ra bởi chính lưỡi kiếm của tên Long Nhân (Lancer) mà, và cùng với sức mạnh của ta thì không thể nào nó bị chặn được.

Ta thực sự nghĩ là phần thân trên của hắn sẽ biến mất luôn chứ.

“Chà, mình đoán là không phải lúc nào mọi việc cũng như ý muốn nhỉ. Mình chỉ làm xước tay hắn và bây giờ mình mới nhận ra, đây quả là một trò đùa lố bịch mà.” (Sofia)

Tất cả đều đi ngược lại mong đợi của ta. Nhìn hắn có vẻ yếu đuối, nhưng ta đoán là thực tế lại khác hắn nhỉ. Đúng là đầy tớ của Nữ Thần mà.

Ta nhìn hắn một lúc trước khi hắn quay lại phía ta.

Quá chậm. Cái phản ứng này còn chưa đến mức tân binh nữa.

“Wow, hắn chưa chết nữa kìa… Bà Nữ Thần triệu hồi một thứ đáng kinh ngạc thật. Ta tự hỏi không biêt là hắn sở hữu khả năng phòng thủ như thế nào…và khuôn mặt đó…không lẽ là quái nhân lai hợp, chimera sao?”(Sofia)

Ta chế nhạo hắn trong khi phân tích tình hình cho rõ ràng.

“Sofia, ta không nghĩ là ngươi có thể hạ gục thứ đó một mình được đâu. Thanh kiếm đang nói với tâm trí của ta điều đó đấy.” (Lancer)

Thằng nhóc cuối cùng cũng đến nơi trong khi tôi đã tung ra đòn đầu tiên.

Ta có kĩ năng mà hắn không thể sử dụng và cũng giống như hắn có vài tuyệt chiêu mà ta không thể dùng. Một trong số đó là Siêu Tốc. Cho nên là, mỗi khi bọn ta di chuyển cùng nhau thì ta sẽ luôn là người đến đích trước.

“Này, ta đã dùng hết sức lực cho đòn tấn công đó đấy, mà chẳng tác dụng gì cả. Thanh kiếm này lâu ngày bị rỉ luôn rồi à?” (Sofia)

Ta cũng nói móc thằng nhóc tì ấy cũng bởi nó chửi xéo ta trước mà.

Và ta biết gã đàn ông trước mắt ta không hề quen với việc chiến đấu, và vì lí do gì đó mà ta không thể cảm nhận một tí sức mạnh nào của hắn cả.

Hắn đỡ đòn chỉ bằng tay không mà chỉ bị thương nhẹ thôi, vậy mà cái cảm giác ta tung đòn lên tay hắn vẫn còn đọng lại.

Ta có thể nhận định người đang đứng trước mặt ta đang sở hữu sức phòng thủ mạnh nhất mà ta đã từng gặp.

Ta phải thận trọng khi tiếp cận hắn mới được. Hắn chỉ bị xước nhẹ (Trans: gãy mấy ngón tay mà nhẹ hả bà nội :v) sau khi đỡ đòn tấn công của ta mà thông thường đã có thể giết một con rồng trong tức khắc rồi.

À, theo kế hoạch thì bọn ta sẽ tập kích vào Vương Quốc và làm tê liệt nó, và tiện thể giết sạch dòng dõi hoàng gia luôn.

Bởi vậy mà ta đoán là bọn quỷ tộc có vẻ e sợ Vương Quốc nhiều hơn là Đế Quốc nhỉ.

Vậy công việc của ta đúng ra là lấy mạng Anh Hùng Vương Quốc mà. Ta phải quay lại nhiệm vụ chính nữa.

Ta và quỷ tộc chỉ là lợi dụng lẫn nhau thôi; cho đến khi ta đã đạt được mục đích của mình, thì ta vẫn phải giữ mối quan hệ cộng tác với bọn chúng.

Và có một cá thể đặc biệt đang đứng trên lãnh thổ quỷ tộc mà ta phải tiêu diệt. Nếu tên này trốn thoát và báo cáo với Hội Mạo Hiểm Giả và Vương Quốc về ta thì chắc chắn sẽ rất khó khăn để tiếp tục trong tương lai.

Ta phải xử đẹp tên này mới được.

Hmm.

Ta cảm thấy thứ gì đó từ hắn. Áo choàng của hắn đã chuyển sang màu đỏ.

Ta cảnh báo Lancer về việc này. Nhưng theo ta thấy thì cũng chả cần vì hắn cũng đã sẵn sàng biện pháp đối phó rồi.

Những thanh Quang kiếm bắt đầu xuất hiện và phân tán khắp nơi. Cái cảm giác này là…

Nó giống như khi bọn ta vẫn cố giết chết lẫn nhau trong trận đấu ngày xưa vậy.

Trước khi ta có được biệt danh Sát Long Nhân, thì ta đã sở hữu khả năng để tiêu diệt mấy con rồng rồi.

Ờ thì, khả năng là kĩ năng ấy mà.

Khoan đã, ta không được phân tâm ở đây.

Tên này có thể là tân binh chả biết đánh đấm gì nhưng ta phải chuẩn bị đề phòng cho mọi tình huống. Mà ta vẫn không cảm nhận được sức mạnh nào cả.

Nhưng đó chính xác là thứ mà ta phải dè chừng: bởi thật kì lạ khi hắn quá yếu đuối nhưng ta vẫn chưa thể kết liễu được hắn.

Hắn đang tới.

Ta nhanh chóng phóng lên không trung và bắt đầu chạy cho đến khi ma pháp của hắn xông đến.

Có khá nhiều quả cầu kì lạ cứ đuổi theo ta riết.

Chúng theo đuôi ta đến mọi nơi ta phóng đến nên ta phải chuyển hướng thật lẹ nhưng vẫn không thoát được chúng.

Thiệt tình, tên đó cũng khá đấy.

Ta bắt đầu cười phá lên. Đây là kiểu tấn công mà hắn tự ứng biến và chỉ muốn trì hoãn đối thủ của hắn mà thôi.

Ta đành phải dùng kĩ thuật này để chặn chúng, nhưng mà cũng lạ thật, ta có thấy hắn niệm phép lúc nào đâu cơ chứ.

Cứ thế, ta nghe theo trực giác để tránh né chúng, mà cũng may mắn thật.

Hắn quả là một ma pháp sư nhỉ. Sự hiện diện của hắn thật kì lạ: giờ thì ta cảm giác trình độ của hắn chỉ bằng một pháp sư hạng ba, nhưng những đòn công kích của hắn lại ở lé vờ siêu siêu cấp luôn mới ghê chứ.

“Cái cảm giác này…mình nên tả thế nào nhỉ…?” (Sofia)

Ta mông lung rồi này. Rõ ràng là ta đang tấn công hắn nhưng lúc nào đòn đánh của ta cũng bị bật ra bởi một loại kết giới nào đó.

Ta cố xuyên phá và tặng hắn vài cú trước khi hắn kịp niệm phép, nhưng mọi thứ đều vô dụng.

Có lúc ta đã thật sự đâm xuyên vào thì hắn lại dùng tay của hắn để chắn đòn đó.

Ta cố không để lộ cảm xúc ra ngoài nhưng thật sự là ta đứng hình luôn.

Kiếm của ta rõ ràng là đã gây sát thương lên tay hắn nhưng hắn cứ tiếp tục chặn đòn như thể đó là chuyện nhỏ. Đây quả là một trận đấu bất thường và cũng khá là khó chịu nữa.

Bằng cách nào đó ta đã ngăn hắn trốn thoát và tiếp tục công kích hắn lần nữa.

Cái cảm giác nguy hiểm và khó chịu này…

Hắn lại né tránh đòn tấn công của ta một cách vi diệu, nhưng ta có thể nhận ra hắn không hề có chút kinh nghiệm thực chiến và không có chút hiểu biết gì về việc chiến đấu cả.

Nhưng sức mạnh, ma pháp và đặc biệt là sức phòng thủ của hắn lại mạnh quá xá.

Ta có cảm giác như cơ thể ta đang báo động đỏ vậy; nếu ta để hắn thoát thì hắn sẽ học cách chiến đấu và sử dụng toàn lực mọi khả năng của hắn.

Đấy là cảm giác của ta khi chiến với tên này.

Ta quyết định sẽ sử dụng vũ khí bí mật mà lũ quỷ đã cho ta mượn. Có lẽ đây là cách duy nhất để đánh bại hắn…

Nếu ta để hắn đi thì hắn sẽ trở thành một người với sức mạnh khó tin. Chắc là lúc đó ta cũng phải sợ hãi hắn ta luôn đấy.

Từ cách suy luận dựa trên tình hình này thì tên này chắc chắn đã được Nữ Thần ban tặng sức mạnh. Nhưng bản thân hắn lại quá tệ hại.

Ta cũng nghĩ là hắn chả biết tại sao hắn lại ở đây hay hắn đang ở nơi nào. Ta cũng chắc là hắn ta chả biết bọn ta là ai đâu, mặc dù bọn ta khá là nổi tiếng đối với hân tộc.

Mà, ta cũng chả có kết luận nào khác hơn là việc triệu hồi của Nữ Thần và thái độ của tên này, nhưng ta tin điều đó là chính xác.

Ta chả biết là ta nên cảm ơn hay là nguyền rủa bà Nữ Thần đó nữa.

Nếu ta có thể giết hắn, thì ta cảm ơn; Nếu không thì, nguyền rủa bà ta.

Ta không cho hắn rời khỏi chiến trận và bằng cách nào đó ta chạm lấy tay hắn; máu, ta có thể thấy máu đỏ. Vậy là ta có thể giết hắn được rồi.

“Ghjkop \ kkjjgf” (Sofia)

Ta bắt đầu niệm chú lên cái nhẫn trên ngón tay ta.

Ta tạo ra một ma pháp diện rộng có tác dụng cắt đứt sự hỗ trợ của Nữ Thần và triệt tiêu tất cả sự tác động lên hắn ở một mức độ nhất định.

Ok

Thế bất nào hắn lại nói Ok?

Nhưng từ đó mà ta mới biết đó chắc chắn không phải là thường ngôn. Đúng như ta nghĩ, hắn chỉ vừa được triệu hồi từ thế giới khác hử.

Ta thực sự cảm kích Nữ Thần rồi đấy…

Không, không phải lúc để nghĩ như thế…

“Hahaha. Cái gì? Ngươi thật sự nghĩ cô ta thuộc quân đội hân tộc á? Hahahahaha!” (Lancer)

Có vẻ như tên hắn là Raidou, và Lancer, người đang trò chuyện với hắn, tự dưng cười phá cả lên.

Ta cũng thử nói chuyện với hắn và hỏi xem có chuyện gì hot…

Như ta đoán, hắn thật sự chẳng biết bọn ta là ai hay hắn đang ở nơi nào.

Vậy đúng là người này vừa được triệu hồi bởi Nữ Thần hử.

Ta biết rằng hai tên Anh hùng kia cũng không thuộc thế giới này. Ta cũng không rõ những tục lệ thường thức ở thế giới khác đâu.

Nhưng, như mong đợi, tên này đúng là người từ thế giới khác.

May mắn thay, ta đã dùng cái nhẫn để cắt đứt sức mạnh của Nữ Thần rồi.

Nhưng linh cảm vẫn mách bảo ta vẫn phải thận trọng với tên này, vì hắn vẫn khá là nguy hiểm. Ta phải nhanh chóng tiêu diệt hắn hoặc là sẽ phải hối hận đây.

Hắn nói với bọn ta, hắn chỉ là người qua đường và chỉ là…thương nhân. Ta không biết tại sao hắn lại nói như vậy.

Vì lí do nào đó, hắn cứ một mực bảo bọn ta là hắn không muốn chiến đấu. Nhưng hành động của hắn lại làm ta thêm cảnh giác.

Kiến thức của ta thì bảo xử lí Raidou chỉ là chuyện nhỏ…nhưng kinh nghiệm bao năm trong thực chiến và cả linh cảm của ta đều đang hét lên hắn ta là sự hiện hữu đáng sợ nhất thế giới. (Trans: như một đống ma vương đứng cùng một chỗ mà :v)

Ta biết ta sẽ chọn bên nào.

Ta thấy hắn rút những chiếc nhẫn khỏi ngón tay hắn sau khi hắn cứ bị ta tấn công liên tiếp. Ta cũng đã cắt đứt vài ngón tay của hắn rồi mà. Ta tưởng ta sắp đánh bại được hắn, nhưng mà…

Một luồng ma pháp cực đại không thể nào tưởng tượng được tuôn trào từ người Raidou sau đó.

“Cái quái….!!!!?”(Lancer/Sofia)

Giọng ta và Lancer phát ra cùng lúc.

Tình hình đã đi ngược với mong đợi: khi ta chặt đứt mấy ngón tay của hắn với hy vọng hắn sẽ yếu đi thì ngược lại, hắn còn mạnh hơn lúc trước nữa.

Ta phải giết hắn ngay, mọi tế bào trong người ta đều hét lên cùng lúc.

Ta liền xông đến hắn…

Bây giờ chính là lúc cơn ác mộng bắt đầu.

CHƯƠNG 76: CŨNG KHÔNG QUÁ LÂU ĐỂ GỌI LÀ HỒI ỨC

“Oooori~aaaa!”

“Wa?!”

Không điều chỉnh ma lực, tôi vận hết sức bình sinh tung toàn bộ những gì mình có về phía trước mà không niệm chú.

Lượng ma lực dù nhìn thế nào cũng không thể gọi là ma thuật biến thành một đợt sóng xung kích mạnh mẽ áp sát kẻ địch. Cứ thế xả ra là điểm mạnh nhất của nó mà.

Có vẻ như đòn vừa rồi hoàn toàn nằm ngoài khả năng tính toán của chúng, Sofia và Lancer bị làn sóng thổi văng đi. Hừm, nghĩ ta bị yếu đi sao. Cuộc sống không phải lúc nào cũng như ý muốn đâu.

Bức tường và lưỡi kiếm được Lancer tạo ra cũng bị thổi bay đi luôn. Cảnh vật xung quanh lẫn phía trước tôi, tất cả đều bị quét sạch bởi làn sóng xung kích dữ dội và chỉ trong chớp mắt mọi thứ trong tầm mắt tôi dần bị hủy diệt.

Nếu như đây là cuộc chiến với một hân tộc cùng đẳng cấp với những người tôi từng gặp thì giờ sẽ là lúc tôi phải chuồn đi rồi, nhưng hai tên kia, đặc biệt là Sofia, là những tồn tại mà tôi không hiểu nổi. Phải đảm bảo chắc chắn bọn chúng ở trong tình trạng không thể chiến đấu được nữa thì tôi mới có thể mở cổng.

Nói vậy…

Y như khi vươn vai sau khi thức dậy, sau khi đã cẩn thận kéo dãn các cơ, cơ thể tôi được bao trùm trong cảm giác thoải mái đó. Và tâm trạng phần nào cũng cải thiện hơn. Có thể do tôi đã tháo bỏ hết nhẫn và giờ đây cơ thể đang trong trạng thái tự nhiên của nó. Dù áo khoác vẫn đang tiêu tốn một lượng ma lực không hề nhỏ, vẫn có một sự khác biệt lớn giữa lượng ma lực tôi có thể giải phóng và kìm nén. Mà, so với lượng ma lực tối đa tôi sở hữu thì từng này vẫn còn thấp chán.

Tôi trải rộng「Sakai」cường hóa và tìm kiếm cùng một lúc. Thuộc tính tìm kiếm được tăng cường cho phép tôi kiểm tra tình trạng của hai tên đã một lần nữa nới rộng khoảng cách với tôi.

Tuy nhiên, đừng hiểu lầm. Tôi không có khả năng giao tranh cận chiến với hai tên đó đâu. Dù có được bảo vệ bởi lớp phòng thủ đã được cường hóa thì mọi chuyện cũng thành công cốc nếu tôi không trốn thoát được. Chúng là bộ đôi Sát long nhân và Long thượng đẳng đó, không thể để bọn chúng tiến vào Asora được. Đừng để cảm xúc thoải mái này làm ảnh hưởng đến hành động.

Tóm lại.

Cứ ở đấy mà ăn bom dội tầm xa đi nhé! Sau khi khiến các ngươi vô lực, hoặc trong trường hợp tệ nhất là ta phải giết bọn ngươi, ta sẽ trốn thoát!

Tay trái của tôi đã trở nên như thế này rồi nên tôi không thể sử dụng nó được. Quá trình hoại tử ngày càng trở nên tồi tệ. Bây giờ thì cùng lắm tôi chỉ có thể phóng ra năng lượng ma thuật mà thôi. Chỉ tay về trước sẽ giúp cho quá trình tưởng tượng dễ dàng hơn. Quyết định rồi, lấy tay trái để vận phép vậy. Và do đó, trên tay phải tôi là một con dao bất cân xứng kèm theo một sợi dây thò ra từ phần chuôi. Việc cho đến giờ tôi mới có thể sử dụng được thứ vũ khí này cho thấy nó vẫn chưa sẵn sàng cho thực chiến. Dù sao, cũng có thể gọi đây là chiến thuật vừa chạy vừa phòng thủ được cụ thể hóa từ ý nghĩ tiêu cực của tôi.

Uchine, là tên của món vũ khí này. Đã được sensei chỉ cho cách sử dụng nên lần đối đầu với Mio tôi mới có thể dùng dao găm thuần thục đến thế.

Tầm gần tôi dùng dao găm. Tầm trung dùng tỏa liêm còn tầm xa, chính là món vũ khí này. Một món vũ khí dùng để ném vào đối thủ. Tất nhiên, lấy thứ này làm vũ khí chính cũng đủ sinh ra cả đống vấn đề rồi. Ngay cả tôi cũng vậy, là đứa theo học cung thuật từ sensei, đây chỉ là thứ được cô dạy thêm cho. Trước khi được dạy tôi thậm chí còn không biết đến sự tồn tại của nó. Ngoài ra, có thể đặt món vũ khí này lên cung thay thế cho mũi tên. Tuy nhiên, hiện giờ tôi không có cây cung nào nên cũng vô ích. Hơn nữa, không chỉ thiếu kinh nghiệm áp dụng thương thuật với uchine, tận dụng nó làm dao găm hay ám khí cũng không xong. Dùng dây để vung thì khỏi bàn luôn. Thật chứ, làm vậy thì đến ngay cả bản thân tôi cũng bị thương ấy chứ.

Có kỹ thuật dụng dao lẫn trong cách sử dụng uchine hẳn do phong cách riêng của sensei. Cô dù sao cũng có vẻ như đã từng ra chiến trường trong một khoảng thời gian. May mà tôi không bị đưa ra hải ngoại. Cô là một người thầy tôi lấy làm tự hào nhưng đi cùng cô đến những nơi đấy thì tôi đành phải từ chối.

Dù vậy, chắc chắn đọ kiếm với hai tên kia bằng thứ này là điều không thể. Áo giáp của người lùn trưởng lão đã chặn được thanh kiếm đó, và tôi cũng không hề nghĩ vũ khí được họ chế tạo thua kém là bao, nhưng phần quan trọng nhất, là tôi đây này, vẫn chưa có đủ khả năng sử dụng nó một cách thuần thục. Hay đúng hơn, cái cô Sofia đó mới chính là người bất bình thường ấy. Sao lại có thể liên tiếp ra chiêu ‘liên hoàn’ ngay giữa không trung rồi quét ngang một đòn như vậy được chứ, dù có biết nhào lộn thì như vậy cũng là quá vô lý rồi. Tôi cứ nghĩ cô ta được lai với mèo hay loài nào đó ấy. Thêm nữa, bản năng hoang dã của cô ta cũng khá đáng gờm.

(note: ‘Helm breaker’ trong ‘Devil may cry’)

Do đó mà chỉ dùng chúng để chặn đòn khi cần thiết là quá được rồi. Còn tốt hơn chán so với việc lấy tay cản lại. Cách dụng đặc biệt của uchine có khi sẽ khiến cô ta phải lùi bước, chắc vậy.

Lấy đó như một món vũ khí bí mật…

Tôi vào thế. Y như lúc bắn cung. Cái hay của ma thuật là tôi không cần phải cất cây uchine trong tay phải để kích hoạt chúng.

Lần này sẽ khác so với đòn phủ đầu lúc nãy. Tôi sẽ bắt bọn chúng phải nếm mùi của đòn tất dính.

Đúng thế. So với đống brid được tôi mới tung ra, công lực của đòn này hoàn toàn khác hẳn.

Nếu có thể thì thử đánh lệch hướng coi.

Cho ta thấy ngươi có thể chẻ đôi nó xem nào.

Đừng có nghĩ sức mạnh và tốc độ ý chang lần trước!

Dù thị lực đang ngày càng suy giảm, Sakai vẫn cho tôi biết được vị chí đích xác của kẻ thù. Được rồi.

Làm như ta sẽ đợi các ngươi lấy lại tư thế ấy. Đầu tiên là Sofia! Nếu có thể, cứ nằm im như thế đi.

Đẩy brid đến giới hạn, hình ảnh trong đầu nói cho tôi đây là một đòn tất trúng. Bắn!

Cái tiếp theo được tạo ra ngay sau đó và được tôi biến thành một mũi tên. Đổ ma lực vào và giống với khi bắn cung, tôi thả nó đi. Lần này dành cho Lancer.

Nguyên tố của đòn này là lửa. Thứ này sẽ phát nổ nên tôi có thể yên tâm vùng bị ảnh hưởng sẽ không hề nhỏ.

Dù có bị mất tầm nhìn do đám mây bụi được tạo ra bởi sóng xung kích đến từ ma lực của tôi tạo ra che khuất, Sofia bật mạnh sang một bên như thể cô ta vừa mới kích hoạt giác quan thứ sáu siêu phàm vậy. Nhờ Sakai tôi biết được cô ta đang cố tránh nó. Ngay trước đó Lancer cũng cố làm vậy, không lẽ bọn chúng không thèm quan tâm đến đội quân sau lưng?

… Nhưng, vô ích thôi.

Được kết hợp với hình ảnh tất trúng, một đòn Brid sẽ chuyển động y hệt mũi tên được tôi bắn đi, tất cả đều trúng mục tiêu. Chúng có thể phòng thủ, nhưng đòn đánh sẽ luôn ngắm đến kẻ địch. Đúng vậy, cho dù có một điều kỳ diệu bỗng dưng xảy đến ngay trước khi hình ảnh của tôi trở thành hiện thực, độ chính xác truy đuổi mục tiêu là không thể bàn cãi. Ngay cả Tomoe lẫn Mio đều dính đòn. Không đời nào thứ này sẽ không trúng các ngươi được!

Và bởi vì khác với đạn thật, nên khả năng truy đuổi của nó cực kì cao. Thay vì giảm tốc khi chuyển hướng theo cô gái thì nó lại tăng tốc.

Không ngờ nó lại tăng tốc khi chuyển hướng đấy, riêng việc này thì tôi không rõ.

Cho đến giờ đòn tất trúng mới chỉ là thứ được tôi bắn đi với cảm giác cánh cung trên tay, nên bắn dính hay không vẫn còn mơ hồ. Tôi không dám chắc chắn việc đấy sẽ thành hiện thực. Ma thuật với tôi vẫn còn nhiều điều bí ẩn.

Sử dụng thanh đại kiếm đầy tự hào của mình, Sofia chẻ đôi đòn brid tốc độ cao đang bay tới. Đáng sợ làm sao. Mũi tên được bắn ra với tốc độ đó mà vẫn không thể vượt qua phản xạ của cô ta? Biết ngay mà, cận chiến không phải là một ý tưởng tốt chút nào.

Tuy nhiên, dù phần nào đã tiên đoán trước được khung cảnh hiện tại sau khi quan sát đòn liên hoàn brid trước đó, cái cách cô ta chém đứt chúng vẫn khiến tôi phải bất ngờ. Không lẽ cô ta là một thiên tài?

Dù vậy, kết quả của lần này là…

“Kyaaaa!!!”

Thét lên một tiếng kêu lớn, cô ta bị thổi bay đi bởi vụ nổ. Được rồi! Tôi có thể làm được!

“Sofia?! Chuyện quái quỷ gì với thứ sức mạnh này thế?! Ta không thể chuyển hướng nó được!”

Màn kết giới phòng thủ được Lancer tạo ra bị phá hủy và cơ thể trẻ con của hắn bị cơn bộc phá đánh văng đi. Có vẻ như bên này cũng chịu sát thương tương đối rồi. Để ta nói cho các ngươi nghe, ta sẽ không ngơi tay đâu! Nếu đà này vẫn cứ tiếp tục thì ngay cả ta cũng không biết chuyện gì sẽ xảy đến đâu nhé!

“Đợ-, Mitsurugi?! Không phải tên đó mạnh hơn đó chứ?!

“Ta cũng nghĩ thế! Đây là điều ta đoán nhưng, không lẽ… hắn ta đang phải gánh chịu lời nguyền từ Nữ thần?! Không thể như vậy được, sao lại phải tốn công đưa ra một tên bị Thần linh nguyền rủa chứ?! Chẳng tên ngốc nào lại dám triệu hồi một kẻ như vậy được!”

Vậy ra sử dụng nguyên tố lửa cho đòn bộc phá là một lựa chọn đúng hử. Trông như chúng không thể di chuyển trước cơn bối rối, nhưng tôi cũng chẳng cần xác nhận điều đó làm chi!

Lần này sẽ là nguyên tố tương thích với tôi nhất, thủy nguyên tố, với sức mạnh còn dữ dội hơn trước. Nếu đòn này vô hiệu được hóa bọn chúng thì tôi sẽ có thể mở Sương môn rồi!

“Còn nữa đấy! Hắn ta có thể liên tiếp tung ra ma pháp với sức mạnh kinh khủng đến thế sao?! Gian lận!”

Chắc hẳn do cảm thấy sự hội tụ ma lực đến từ tôi, Sofia kêu lên đầy cảnh giác. Câu sau là phàn nàn về tôi đó hả. Nói về phàn nàn, thì tôi có một đống đây này! Đây là kẻ đang bị mụ Nữ thần ngược đãi đây nè!

“Sofia, trao trả sức mạnh thanh kiếm về cho ta! Nếu là hỏa ma pháp thì ta sẽ xử lý được thôi! Lợi dụng lúc hắn sơ hở khi khai triển ma thuật và kết thúc chỉ trong một đòn đi!”

Sofia tán thành với Lancer và di chuyển về bên hắn. Được, tụ lại một chỗ như thế sẽ dễ nhắm hơn. Càng dễ cho bên này! Nếu đã có tư tưởng ăn đòn rồi thì ta sẽ càng ưu tiên cho sức mạnh!

“Đi nàooooo!!

Như lần trước, vẫn với cảm nhận ấy tôi bắn đi hai phát. Lần này chắc chắn chúng nhanh và mạnh hơn so với lúc tôi dùng nguyên tố lửa. Tuy không thể mong chờ một vụ nổ xảy ra nhưng ít nhất, nếu chúng có thể đóng băng khu vực đó, thì bọn chúng sẽ càng khó khăn hơn trong việc di chuyển. Khi chuyện đó xảy ra, tôi sẽ càng có lợi thế hơn.

“Hắn ta chuyển sang nguyên tố đối nghịch sao?! Chỉ với mình hắn thôi?! Ê, tên này kinh dị đến mức nào chứ? Nhưng quá ngu ngốc, là nước thì với bọn ta càng dễ dàng hơn!”

Từ thanh kiếm của Sofia tôi có thể cảm thấy thứ gì đó đang chảy sang Lancer. Đó là thanh kiếm ngụ trong một con rồng sao? Cao quý đến vậy…

Sao ngươi dám chém người ta với thứ nguy hiểm như thế hả?

Phía trước Lancer, một tấm khiên xanh lam còn mạnh hơn lần trước được tạo ra. Không lẽ, là thủy nguyên tố? Tên đó giống với Tomoe, có thể kiểm soát nhiều nguyên tố? Hơn nữa, lại là nước?

Mũi tên và tấm khiên xanh lam va chạm nhau. Chuyện gì sẽ xảy ra khi hai nguyên tố y hệt đụng độ? Đừng có nói là một bên sẽ đơn phương biến mất đấy nhé.

“Wa?!”

Tiếng kêu kinh ngạc phát ra từ cả tôi và Lancer.

Ngay khi tiếp xúc với tấm khiên đồng màu, hai mũi tên dừng lại, hay trông có vẻ như vậy. Tuy nhiên, ngay lập tức, chúng bắt đầu chậm rãi đâm xuyên qua. Tấm khiên màu lam đang bị mũi tên của tôi xé toạc tại điểm ngay chính giữa. Như thể tấm khiên đang hoan nghênh chúng vậy.

Nếu hai nguyên tố giống nhau gặp mặt thì chuyện như vậy sẽ xảy ra?! Như vậy thì may rồi. Có vẻ như kiểu gì đòn tấn công của tôi cũng trúng đích. Đúng là một lợi thế tấn công không ngờ mà, hên thật!

“Tệ quá, tệ quá Sofia à. Kết thúc chuyện này nhanh lên đi! Tên đó, không lẽ mức độ tương thích với thủy nguyên tố của hắn còn cao hơn ta?! Nếu hắn ta là “Kẻ bất bại” hay “ Vạn sắc” thì ta còn có thể hiểu, nhưng một tên hân tộc mà lại vượt mặt được ta thì…!”

“Nếu ngươi bị đóng băng thì ta sẽ bỏ ngươi lại đấy Mitsurugi”

“Ta sẽ yểm trợ ít bàn đạp cho ngươi nên nếu chuyện như vậy thực sự xảy đến thì làm ơn hãy làm tan băng và cứu ta ra”

Bàn đạp? Oi oi, đòn brid còn có cả dư âm đấy. Ta nghĩ đạp kiếm giữa không trung và lao đến chỗ ta thì có hơi bất khả thi đấy.

Hai ngươi không thể chi chuyển khỏi chỗ đấy được đâu. Cứ yên vị mà đóng băng đi. Sau đó ta sẽ có thể bình thản quay về rồi!

Mũi tên lặng lẽ xuyên qua tấm khiên.

“Được rồi!”

“Là đầu thì ta có thể chém xuống được không đây?”

Lại nữa.

Ngay phía bên trên, tôi nghe thấy một giọng nói.

Không thèm bận tâm quay lại. Tôi nhảy về sau theo phản xạ.

Thanh kiếm khẽ lướt qua đầu mũi tôi. Một lần nữa kết giới của tôi lại không thể theo kjp! Cảm giác nóng ran truyền đến khiến tôi vô thức nhíu lông mày.

Khi tung hết sức tấn công, tôi không có thời gian để chuẩn bị một kết giới phòng thủ được! Đây cũng là một nhân tố luyện tập trọng yếu sao?!

Ngay trước mắt, tôi trông thấy hình dáng của Sofia. Ê?! Không phải cô ở bên đó sao?

Cô dùng tiểu xảo gì để đột nhiên thay đổi vị trí vậy?! Không phải do tôi bỏ lỡ đâu? Tôi chắc chắn đã chú ý đến cô ta mà!

Lẽ ra tôi không nên dốc hết sức bắn phép mà nên dựng một kết giới thường trực mới phải. Nhưng nếu phải giành nhiều thời gian để làm vậy thì kết quả vẫn tương tự thôi. Chết tiệt.

Ép buộc bản thân rời sự chú ý khỏi Lancer, tôi điều hết mọi giác quan tập trung vào Sofia. Khi nhìn kĩ hơn, cô ta đã tích tụ thứ gì đó rồi. Đến rồi đến rồi đến rồi.

“Hắn ta lại phản ứng! Thật chứ, tên mẫu vật gì mà buồn cười không!”

Cái gì mà “hắn ta lại phản ứng” hả. Vì cô lúc nào cũng oang oang cái mồm nên tôi mới né được đấy! Cô ta đang coi nhẹ tôi sao? Chẳng biết liệu cô ta có phải là một con ngốc cứ nói toạc hết những gì mình nghĩ ra không hay nữa. Có khi cái giá cho việc sở hữu bản năng thú vật như thế là não và miệng của cô ta cũng nên. Chắc chắn vậy rồi!

Tràn ngập trong ánh mắt của cô ta, tôi có thể trông thấy sát khí và sự hung hãn tột độ. Không làm gián đoạn chuyển động, cô ta ngay lập tức áp sát tôi. Tệ quá!

Trong một khoảnh khắc…

Sofia quay lưng lại với tôi. Eh? Thời điểm này ư?

Dáng lưng đó khiến tôi bất ngờ. Tôi mất dấu vũ khí của cô ta. Giấu đi vũ khí bằng chính cơ thể của mình, cô ta không hề đuổi theo tôi đứa đang lùi bước. Đúng vậy, thanh kiếm đó vẫn có thể với tới tôi. Không, đây thực ra chính là tầm tấn công hoàn hảo cho vũ khí của cô ta!

Bên trái. Hơi thấp một chút cô ta vung thanh kiếm. Một đòn tấn công chém ngược. Không tránh được! Nhanh quá!

Phản đòn, không, phòng thủ? Nhưng dùng phép trong khi đầu tôi căng như dây đàn? Không thể được! Không lẽ tôi sẽ bị hạ sao?!

Giữa lúc đang bối rối, tôi vô thức tiến nửa bước về trước, nắm lấy cây uchine bằng hai tay và đỡ đòn đánh của cô ta một cách vi diệu.

Sao tôi có thể làm một điều như vậy?

Lần đầu tiên âm thanh kim loại vang lên giữa tôi và cô ta. Hai tay tôi cảm thấy cú sốc và sự rung động dữ dội được truyền đến. Tay trái của tôi gần như không thể giữ được con dao, cảm giác trở nên mờ nhạt. Chắc tôi sẽ sớm không dùng được cánh tay đó nữa.

“… Ngươi đang đùa ta đó hả?”

Đây không phải giọng tôi.

… Uh, tôi còn sống sao?

Tôi chỉ có thể gọi đây là phép màu. Kinh nghiệm mà sensei đã nghiêm khắc dạy cho, có thể nó đã khiến cơ thể tôi di chuyển. Em vô cùng xin lỗi vì đã phàn nàn về việc này cái kia không dành cho cung thuật, sensei ơi.

Nghe những lời của Sofia, tôi nhắm mắt chờ tầm nhìn phục hồi. Mặt tôi vẫn cúi xuống nên may thay cô ta không nhận ra. Dù sao thì, thảm hại quá. Nhưng tôi vẫn còn sống! Tôi được cứu rồi!

Cú đó đỉnh đến nỗi gọi là vô thức cũng không sai, nhưng tôi không thể cứ dựa vào thứ như thế được, tôi phải học cách lập kết giới theo phản xạ không thì sẽ có ngày tôi phải mất mạng nếu tiếp tục rơi vào hoàn cảnh này mất. Nếu đây là những người mạnh nhất thế giới, là kẻ tối thượng, đó là một chuyện, nhưng nếu tôi phải cùng lúc chiến đấu với vô số những tên kiểu này thì lại là một chuyện khác.

Sau lần này tôi muốn học cách tạo ra nhiều kết giới và ma pháp phòng thủ thường trực. Eh? Không phải tôi toàn nghĩ về phòng thủ không thôi à?

Tôi kiểm tra lại tình huống một lần nữa.

Oh~. Chuyện gì đây?

Thanh kiếm của Sofia, thanh song thủ kiếm sắc bén với bản rộng đó…

Lưỡi kiếm xanh lục bảo gần như trong suốt khiến ai nhìn vào cũng phải trầm trồ công nhận vẻ đẹp…

Vỡ vụn. Cú vừa rồi đâu phải sắc bén đâu. Chuyện gì đã xảy ra vậy, tôi không biết được chi tiết chính xác, nhưng nó vỡ đến mức mà tôi không thể đếm được nó đã vỡ ra làm bao nhiêu mảnh. Còn chưa đến ¼ lưỡi kiếm sót lại.

Các trưỡng lão à, mấy người thật đáng kinh ngạc. Có chuyện gì với cây uchine này vậy. Ai ngờ sẽ có ngày tôi được chứng kiến cảnh tượng dao găm hủy hoại một thanh đại kiếm. Tại sao tôi lại nhắm mắt chứ? Thứ này còn hơn cả công cụ tự vệ rồi. Phi thường, thật quá phi thường.

“M-Mình được cứu rồi ~”

Tôi thì thầm trong ngơ ngác. Tôi hiểu được một điều. Ngay giữa cuộc chiến, tôi không thể nào giao tiếp bằng văn tự được. Không có chỗ cho chuyện đó, hiển nhiên đúng không. Đây là điều tôi mới nhận ra thôi.

Đồng thời, tôi cũng hiểu. Rằng mình đang tiếp tục dòng suy nghĩ đã dừng lại ngay trước khi hoảng loạn, nhưng sự thật là, là tôi bị nó nuốt chửng từ lâu rồi mới phải.

Không thể đưa ra kết luận mà tôi lẽ ra đã làm được và không thể làm những việc mà tôi có thể hoàn thành.

Thật đáng thảm hại.

Đột nhiên, tôi cảm giác một bàn tay đặt sau lưng.

CHẾT TIỆT-!!

“Ngươi, gian lận quá đáng rồi”

Bất thình lình, một cảm giác mềm mại được ấn vào mặt tôi. Eh?

Sofia ôm chặt tôi. Cái… gì đây? Ngực?

171 [/images/images/image-10.png]

Ah, tôi hiểu rồi. Đòn brid trước đó đã phá hủy giáp ngực của cô ta. Tte, eh?

Bằng cách nào đó tôi ngẩng mặt lên. Hiển hiện nơi đó là khuôn mặt của cô gái. Và vì lí do gì đó, là một nụ cười rộng nở rộ.

Hầu hết cơ thể cô ta đã mất đi sự bảo vệ của bộ giáp kim loại, nên cái cảm giác mềm mềm của cơ thể được truyền thẳng đến tôi. Tôi cứ tưởng cô ta sẽ có cơ bắp giống mấy người barbarian (man rợ), nhưng dường như không phải vậy. Cô ta giống phụ nữ hơn tôi tưởng. Thanh đại kiếm đó ấn tượng lắm mà.

Bộ áo cộc tay và quần ngắn chắc mạnh hơn bộ giáp kim loại của cô ta. Giống như trang phục mà tôi có đây này.

Việc tôi bị ôm lấy từ phía trước và mặt tôi đập vào ngực của cô ta khiến tôi trở nên hoảng loạn, nếu vậy Sofia cao tầm mét tám trở lên hử. Nếu cô ta mang giày cao gót, thì khung cảnh này sẽ giống như một đứa nhóc và một người lớn vậy.

!!

Không phải vậy! Trước tiên tôi nên tập trung vào tình huống hiện tại! Nếu tình hình trở nên tồi tệ, tôi sẽ sử dụng cây uchine ở tay phải lên Sofia và…

“Uh!! Tto, sức mạnh siêu phàm không đâu. Vậy là thánh thể với một cái đầu tầm thường hử. Ah, ngươi đánh với 2 bọn ta và vẫn giữ được ý thức nên tinh thần của ngươi cũng cứng rắn đấy. Không phải ngươi sẽ có thể đối mặt với long hống và aura áp đảo của nó sao? Nhưng, chà, kĩ năng của ngươi thì tệ quá”

Ơ, cảm ơn. Tôi không có sở thích đi đánh nhau với rồng đâu nên cái thông tin đó vô dụng với tôi thôi.

Cô ta lấy toàn bộ cơ thể ôm chặt cả người tôi lẫn hai tay nên tôi không thể di chuyển theo ý muốn. Tuy nhiên, có vẻ như tôi sẽ thoát ra được sự kiềm chế này. Vung được thanh kiếm đó nhưng thể lực của cô ta không cũng không mạnh đến vậy hử. Thật bí ẩn.

Tôi xin lỗi nhưng, tôi không muốn ở trong cái tình huống trớ trêu này và mất đi tính chủ động đâu. Tôi nhất định sẽ trốn thoát.

“Giãy dụa là nguy hiểm lắm đó ngươi biết không?”

Cô gái đưa mặt lại gần. Giọng Sofia thì thầm vào tai tôi.

“Cái gì?”

“Ah, ngươi không hiểu những gì ta đang nói phải không. Mà, ta không có ý định giải thích cho ngươi đâu, thế này tiện hơn”

Wa?

Không hiểu sao đó tôi không thể nghe thấy từ cuối cùng Sofia nói. Cứ như cô ta đã nói gì đó rất nhỏ vậy.

Chỉ có điều, hình như tôi cảm thấy gió đột nhiên trở nên mạnh hơn. Phong ma thuật, có lẽ vậy? Nhưng dùng ma pháp tấn công trong trạng thái dính chặt lẫn nhau như thế này thì ngay cả cô ta cũng sẽ không trở về lành lặn được. Hơn nũa, tôi đã chuẩn bị Sakai và phép phòng vệ rồi.

Tôi xác nhận lại khu vực xung quanh. Trước khi tôi nhận ra, cái mùi đặc trưng của chiến trường đã dịu đi và biến mất. Những đám mây trông lạ quá. Gió đã thổi mạnh được một lúc rồi.

Dù sao thì, trốn thoát là ưu tiên trước nhất!

Tôi gồng sức. Eh? Tôi không cảm thấy gì dưới chân nữa…

“!! Không cần phải vội đâu, ta thả ngươi ra ngay đây!”

Với những lời của Sofia, tầm nhìn của tôi liền được mở rộng. Cảm giác của cơ thể cô ta cũng biến mất ngay lập tức. Thay vào đó là một cơn gió mạnh đập vào toàn thân tôi một cách mạnh mẽ.

?!!!

Xanh… bầu trời xanh?!

Bầu trời?!

Tôi đang trôi nổi?! Không, tôi đang rơi!

“Ta xin lỗi nhưng, ta đã phong ấn phong thuật của ngươi rồi. Rơi từ độ cao này, dù ngươi có không chết thì cũng phải nhận sát thương đến mức tàn phế. Bọn ta sẽ để cho số phận quyết định và nói lời tạm biệt tại đây. Aaah, cuối cùng ta cũng phải phụ thuộc vào cái “bàn đạp” của hắn à. Rã đông hắn sẽ khó nhằn lắm đây”

Bóng hình của Sofia ở ngay gần tôi. Cô ta chắc hẳn đã sử dụng phép gì để nổi. Bởi cô ta không hề rơi xuống.

Hay đúng hơn, là bàn đạp? Cô nương ơi, cô đang nói với tôi là cô có thể đi bộ xuống từ đây luôn à? Không không không, chỗ này cao lắm đấy cô biết không?

Hình dáng của cô ta trở nên nhỏ dần. Rồi đột nhiên biến mất.

“Tạm biệt nhé, Raidou”

Một lần nữa tôi nghe thấy giọng của cô ta bên tai.

Là Sofia. Khi tôi quay mặt sang, đúng là cô ta đang ở đó. Đừng nói là cô ta có thể dịch chuyển tức thời nhé? Tùy thuộc vào hoàn cảnh, cô ta còn gian lận hơn cả tôi nữa đúng không?!

Một lần nữa cô ta biến mất. Cảm thấy có điềm gở, tôi nhìn xuống dưới. Khi làm vậy, tôi thấy vô số vật thể lấp lánh. Chúng là những lưỡi kiếm Lancer tạo ra, nếu tôi nhớ không lầm. Giờ nghĩ lại, những thanh kiếm ở trên không trung không dùng để tấn công. Không lẽ, chúng chính là bàn đạp? Nhưng làm thế nào mà Sofia có thể…

Tôi lại thấy bóng hình của cô ta đang vẫy tay. Rồi lại biến mất. Thứ còn sót lại là một lưỡi kiếm. Đừng có nói với tôi rằng…?!

Sofia có thể thay đổi vị trí với lưỡi kiếm để dịch chuyển?! Có còn công bằng không vậy?!

Nhưng nếu không phải vậy thì việc Lancer đặt những lưỡi kiếm tận tít trên cao chỉ là vô nghĩa. Nên tôi chỉ có thể nghĩ đến khả năng đó là “tráo đổi vị trí”

Aaahh!!

Quan trọng hơn là tôi nên làm gì? Tình huống này giống với lúc con bọ đó quá đi.

Ở nơi tôi sẽ tiếp đất có nhiều thanh kiếm lấp lánh đang trôi nổi nên nó còn tàn bạo hơn nữa!

Tôi đang rơi xuống đều đều. Khi nào sẽ tiếp đất vậy?! Bộ ở thế giới này có kiểu phong tục bạn phải ném một người xuống từ trên trời nếu bạn không thể xử lí được họ à?!

N, dù sao thì…

Tôi hiểu rồi.

Có thể do đây là lần thứ hai. Phần nào trong tôi cảm thấy bình tĩnh một cách kì lạ. Cơn căng thẳng cứ bám dính tôi từ nãy đến giờ đã biến mất như thể chưa từng tồn tại vậy.

Một phút đó, đã được tạo ra rồi hử.

Cho dù vậy, tôi vẫn chưa nói lời “cảm ơn” đến con bọ Nữ thần đó. Tsukuyomi-sama, ngài có khỏe không vậy?

Niệm chú xong. Vẫn còn thời gian.

Tôi trải Sakai và nhìn xuống dưới. Vì những đám mây, tôi không thể xác nhận bằng mắt trần được. Từ phía dưới, cuộc hành quân của ma tộc đã được tiếp tục. Ở khá xa về phía đông bắc, trông như một cuộc chiến đang diễn ra.

Độ hiệu quả đã bị giảm xuống mức mơ hồ khi mà tôi chỉ có thể cảm nhận được sự hiện diện, nhưng tôi vẫn có thể hiểu đại khái được tình huống. Có vẻ như họ đang cố gắng tập kích vào một pháo đài. Chắc không sai đâu, họ đúng là đang chiến đấu ở một nơi giống như pháo đài. Dù vậy tôi không thể nói trước ai là người đang chiến thắng. Họ vẫn chưa tấn công pháo đài nên có khi phía phòng thủ là bên có lợi thế. Tôi thì lại… ở ngay đây. Tại cái nơi hơi không liên quan đến chiến trường này.

Có nghĩa là, có vô số trận chiến đang diễn ra. Có thể nào có nhiều quái vật mạnh hơn cả Sofia đang đi loanh quanh không? Tôi là một con ếch ngồi đáy giếng hử. Việc này đã dạy cho tôi một kinh nghiệm quý báu. Hãy chuẩn bị đàng hoàng biện pháp đối phó nếu có lần sau. Nếu tôi không thể sử dụng ma thuật trong thực chiến, thì có nhiều đến mấy cũng vô ích.

Cho dù nếu tôi có thể suy nghĩ bình tĩnh trong mọi tình huống, thì chỉ là do khả năng phòng thủ của tôi thôi. Nếu tôi không thể phân tích tình huống nhanh nhất có thể và di chuyển dựa vào nó thì tôi không khác gì chỉ biết lí thuyết suông cả.

Tôi cảm thấy lo lắng về việc biện pháp đối phó của tôi trở nên vô nghĩa bởi những thứ rắc rối khác xảy ra. Nhưng kể cả vậy, tôi chỉ có thể tin rằng tôi sẽ được đền đáp bởi nó vào một ngày nào đó.

Và thế…

Sofia chắc hẳn ở ngay phía dưới đúng không? Thanh kiếm bị gãy nằm ở đấy và cả Lancer cũng ở đó nữa mà.

Bởi giờ đây kế hoạch của tôi đã thành công, hãy gửi cho bọn họ một món quà nho nhỏ nào.

Tôi hướng mặt xuống và đưa tay trái ra. Với những ngón tay còn sót lại và vết máu đỏ thẫm đã bị đông cứng. Cả cánh tay của tôi chuyển sang màu tím bởi sự tắc nghẽn lưu thông máu, tôi hầu như không cảm nhận được nó nữa. Tình trạng khá tệ đây. Sao các người dám làm chuyện này hả.

Tôi đút tay phải vào túi ngực. Vì vẫn còn thời gian nên trút bỏ quần áo luôn coi. Tôi muốn ném một đòn ma thuật tối thượng vào chúng, nhưng nếu làm vậy tôi sẽ không thể thoát khỏi tình cảnh lơ lửng trên không này. Con gió mạnh cứ đập vào người khiến tôi càng khó ổn định tư thế.

Cảm thấy những chiếc nhẫn bằng tay phải mình, khóe miêng tôi chợt khẽ nâng. Cảm giác căng thẳng kiểm soát lấy cơ thể làm tôi không thể tập trung đàng hoàng được, nhưng đó là bằng chứng cho thấy hiện giờ tôi tôi đang cực kì tức giận đến điên cuồng. Một cơn giận rõ ràng khiến tôi muốn hét lên và thổi bay mọi thứ.

Tôi cố ý đổ ma lực vào những chiếc nhẫn vốn đã ở trong trạng thái bão hòa đến mức độ cao hơn nữa, đến mức mà nó chuẩn bị nứt ra.

Với Sakai, tôi kiểm tra mọi thanh kiếm tại nơi tiếp đất. Đặt hết chúng vào tầm mắt, tôi phóng một đòn brid. Khoảnh khắc ngay khi được bắn đi từ tay trái tôi, nó biến thành hàng tá những quả cầu nhỏ hướng đến những thanh kiếm của Lancer và có thể, hiện là bàn đạp của Sofia.

Đòn này có lẽ mạnh hơn mấy đòn brid đã khiến chúng bất ngờ. Dù sao thì lúc này tôi có thể tập trung mà không bị ai can thiệp. Chỉ là tôi đang rơi tự do thôi.

Như này thì chúng sẽ không thể đến chỗ tôi được nữa. Không khéo sẽ có vài quả đâm trúng mấy tên đó cũng nên.

Tiếp theo, tôi lấy ra những chiếc nhẫn đã tạo một thảm họa ở Asora và tập trung hình thành một đòn brid lên nó, khiến chúng nở ra còn to hơn trước.

Đặt chừng này ma lực, cho dù tôi có ném từ đây, chúng có thể xé nát và khiến mặt đất nổ tung chứ chẳng chơi.

Tôi có thể thấy giữa sáu chiếc nhẫn là một quả cầu brid đang trôi nổi bất ổn. Ăn đi nè, Sát long nhân và Long thượng đẳng. Đây là lời cảm ơn cho việc tùy ý đùa giỡn với ta đấy nhá!

Cái kiểu đó, các ngươi biết không, ta đã chịu hết nổi chỉ với một mình bà Nữ thần chết tiệt thôi đấy!

Một quả bom nhẫn brid vẫn chưa biến thành mũi tên được cầm trong tay tôi.

“Ngu ngốc! Phong ấn phong nguyên tố của ta cũng vô ích! Ta có dùng được nó đâu ~~!!”

Nhờ vào việc độ cao đã giảm được một chút, lượng thông tin tôi có thể thu được từ Sakai đã tăng lên và tôi có thể cảm nhận được sự hiện diện của hai tên đó. Vẫn cứ nói dù không có ai nghe, tôi bắn đòn brid. Cùng lúc đó, tôi mở sương môn ngay trên không và rơi xuyên vào.

Tôi đã thành công trong việc quay trở về Asora. Ngay khi mở cổng, tôi đã tính được cái kết rồi, nên cánh cổng hẳn sẽ được đóng lại ngay lập tức. Tôi mừng vì mọi chuyện đã diễn ra theo ý muốn.

Nếu không bị cản trở bởi những đám mây thì tôi đã có thể xem được kĩ năng của tôi tung hoành rồi. Nhưng nếu tôi kích hoạt nó trong khi đang ở dưới những đám mây thì, có khả năng là đòn nhẫn brid sẽ nổ tung. Và cũng vì sợ có ai đó thấy được Sương Môn nên tôi không còn lựa chon nào khác.

Ah.

Đột nhiên tôi cảm thấy cảm giác thiếu máu thường thấy khi còn là một đứa trẻ. Tầm nhìn của tôi dần chuyển sang màu đen và bị thu hẹp lại. Thật là một cảm giác tồi tệ.

Khoảnh khắc khi tôi nghĩ thể này thì không tốt chút nào, mọi chuyện đã quá trễ rồi.

Tôi, đứa ngửi thấy mùi hương quen thuộc của Asora, ngay lập tức quên đi toàn bộ cơn căng thẳng và trong khi tâm trí dần trôi đi xa, tôi ngất xỉu.

Chấn động từ cú rơi mà tôi đã lo sợ không hề xuất hiện, mà thay vào đó là cảm giác ấm áp được thứ gì đó bao bọc lấy .‎

CHƯƠNG 77: HỒ CỦA NHỮNG NGÔI TINH TÚ

— Trong khi Makoto đang ngủ —

Giữa chiến trường, hiện lên hình ảnh một đứa trẻ không phù hợp với cảnh vật đang kéo lê một chân mình trong khi chào đón người bạn đồng hành trở về từ trên không.

“Kết thúc chưa?”

“Chắc rồi. Ta lên tận bàn đạp cao nhất mà ngươi chuẩn bị cơ mà. Đây là lần đầu tiên ta trải nghiệm cảm giác được nhìn tận trên mây đấy. Ngươi không biết thế nào gọi là kiềm chế hả?”

Người phụ nữ mới tiếp đất lờ đi cái giọng quở trách của đứa trẻ và cứ thế trả lời.

“Ta không nghĩ thanh kiếm của mình lại bị gãy như thế được. Mọi chuyện cứ như một cơn ác mộng vậy. Ta thừa nhận mình có hơi hoảng loạn”

“Ta mới chính là người trực tiếp trải qua nên còn sững sờ hơn đấy. Món vũ khí tên biến thái cầm cũng ở mức độ biến thái hử. Một con dao bất cân xứng ta chưa từng trông qua”

“Ta cũng không nhớ đã từng trông thấy con dao găm như vậy bao giờ. Nếu có thể, ta muốn thu thập và nhân bản nó tại căn cứ của chúng ta nhưng…”

Con rồng tối thượng trong hình dạng đứa trẻ nhìn vào thanh kiếm trên tay. Chỉ còn một chút phần gốc lưỡi kiếm còn sót lại.

“Vậy ra ngươi đã thu hồi nó về. Cảm ơn ngươi. Ta thực sự đã nghĩ ngươi bị đóng băng và chết bởi cú sốc rồi chứ. Có vẻ như không phải vậy, làm tốt lắm”

“Đây là một phần của ta, nên hiển nhiên ta sẽ làm vậy. Tuy nhiên, giây phút nó bị phá hủy, toàn thân ta đau đớn như thể bị xé ra từng mảnh. Dù vẫn đang ở trong cái khối băng phiền toái, cơn đau khiến ta tỉnh dậy và ta cảm tưởng như mình đang chết đi vậy”

“Chà, ta rất tiếc khi phải nghe điều đó. Giờ, ra hiệu tiến công cho bọn quỷ tộc rồi thư thả thôi. Đúng là, ta sẽ không thể chiến đấu trong một khoảng thời gian đây”

“… Kiếm của ngươi đã vỡ còn giáp của ngươi thì bị phá hủy. Ngươi trông còn tơi tả hơn cả lúc giao chiến với ta. Vậy mà tinh thần chiến đấu của ngươi vẫn chưa hề suy giảm đúng là một điều đáng khen ngợi, hay đúng hơn là đáng ngạc nhiên”

Những lời của Lancer sặc mùi châm chọc. Đồng thời, hắn cũng đang khen ngợi kĩ năng của đồng đội hắn Sofia.

“Còn ngươi thì đã giết đồng đội của ta không phải sao? Thì, họ dù sao cũng là những kẻ liều lĩnh dám tập trung lại để giết một con rồng mà”

“Fumu, lần này không ai chết hử”

“Ờ, hầu hết trang bị của ta đã tiêu tùng và cơ thể thì tơi tả khắp nơi. Mặc dù vậy điều này còn tốt chán. Chúng ta đã có thể xử lí tên biến thái gọi là Raidou hay gì gì đó. Với một đất nước không còn dũng giả, chúng ta có thể gây ra đủ tổn hại làm rung chuyển bộ máy vận hành của Limia”

Ai cũng có thể cảm thấy được sự vui sướng trong lời nói của Sofia. Ngay cả với cô gái mang danh Sát Long Nhân, người đã từng trải qua vô vàn trận chiến, thương nhân tự nhận Raidou là một sự tồn tại mà cô không thể hiểu.

Một thanh kiếm kháng ma thuật, mang trong mình sức mạnh của một long thượng đẳng đấu với một kết giới. Đòn tấn công được cô tung toàn lực đó, chỉ có thể đẩy lùi kết giới. Một kết giới cực kì vững chắc. Vậy mà hắn vẫn có khả năng thảnh thơi dựng lại nó.

Sử dụng một lượng thời gian có thể được xem là quá lâu trên chiến trường chỉ để xác nhận tình huống, và hơn thế nữa, sự thiếu quyết đoán của hắn khi chỉ nghĩ về việc trốn thoát từ đầu đến cuối. Sau đó, sử dụng phép thuật truy đuổi mà Sofia chưa từng thấy. Nghĩ về cái giá và hiệu suất của tính năng truy đuổi, thì đấy thực một hành động kém hiệu quả chẳng ai lại đi làm.

Kiếm thuật của hắn chỉ như một tên gà mờ mới mọc lông mọc cánh. Còn với trình độ dùng dao găm đó thì, thật là thảm hại mà. Đến mức mà mọi người sẽ nghĩ hắn ta đang chế nhạo chiến trường. Ít nhất đó là cảm nhận của Sofia.

(Nhưng đòn tấn công cuối cùng đó… Không hiểu sao, lúc đấy, Raidou đã bước tới. Mặc dù trước đó hắn đã lùi bước và cho thấy dấu hiệu rút lui. Nhờ vậy mà hắn ta mới có thể đọ kiếm đàng hoàng với mình, hơn thế nữa, hắn còn phá hủy thanh kiếm của mình nữa)

Những chuyển động đó, cô cảm thấy như thể chúng không phải do chủ ý của hắn mà do bản năng thúc đẩy. Một chuyển động nằm ngoài dự đoán của Sát Long Nhân.

Ra ý định bước về phía trước đối đầu với món vũ khí đang lao tới là một hành động gần như không thể đối với một pháp sư. Dù có là một thương nhân tự xưng. Tuy nhiên, Raidou đã làm vậy. Việc đó khiến Sofia tự hỏi liệu Raidou có thực sự có kinh nghiệm về kiếm thuật.

(Đừng có nói là trong tình huống đó cơ thể của hắn có thể nhớ được những chuyển động đấy và liên kết chúng với hành động? Tên đó không tỏa ra ấn tượng cho thấy hắn tập luyện nhiều đến mức để có thể làm được những thứ như vậy. Vậy điều đó có nghĩa …)

“Oi, có thứ gì đó đang…”

Những từ ngữ nghe như thì thầm của Lancer đưa ý thức của Sofia trở về thực tại. Cô ta sớm hiểu được tại sao hắn lại nhìn lên trời với một biểu cảm méo mó như vậy.

Từ trên trời, hàng tá những đường màu xanh lam đang rơi xuống. Xé nát những đám mây, chúng đều lao xuống không khác biệt.

Cái nào cái đấy đều trông mỏng dính, chúng đâm xuyên mặt đất như thể đạn chùm. Nếu không nhờ có kết giới của Lancer thì những viên đạn đã bắn trúng nơi hai người đang đứng rồi. Tuy kết giới của Lancer có thể phòng thủ trước sức mạnh của những viên đạn, đây lại là một đòn tấn không không cho thấy dấu hiệu suy giảm. Nếu nghĩ về số lượng thì thứ này hẳn sẽ dội xuống chiến trường trong suốt mười phút liền.

Quân đội quỷ tộc vốn đã tiếp tục cuộc hành quân, trông thấy những ánh sáng màu lam đang rơi xuống, ai cũng có thể thấy họ đang rơi vào hỗn loạn. May mắn thay, có vẻ như sẽ không có đợt thứ hai, nhưng đây là tình huống mà họ không thể thư giãn.

“?! Đây là!”

“Tên Raidou chết tiệt, đừng có nói là ngươi tính kéo luôn chúng ta xuống mồ đấy?!

“Ta đi đây! Ta sẽ cản hắn. Nếu chuyện này còn tiếp diễn, đội quân sẽ bị ảnh hưởng mất!”

“Sofia, không được đâu! Với đòn tấn công hồi nãy, đống lưỡi kiếm làm bàn đạp đã bị phá hủy hết rồi. Thật không thể tin hắn lại có thể phá hủy hết chừng đó lưỡi kiếm!”

“Vậy thì tạo ra thêm đi. Đợt tới không khéo sẽ… đợi đã”

Những lời thúc dục Lancer của Sofia bị ngưng lại giữa chừng. Đôi mắt cô một lần nữa hướng lên trời. Nhìn lên những đám mây đang che đi hình ảnh của một người đàn ông đáng ra phải ở đó.

“… Một đòn tấn công nhằm mục đích phá hủy hết bàn đạp khiến chúng ta không thể truy đuổi hắn. Chính là đòn vừa rồi đúng không, Raidou? Ngươi đang nói với bọn ta rằng giờ mới là đòn tấn công thực sự ư”

Biểu cảm của Lancer ngập tràn sự cay đắng. Ngay cả với Sofia đang nhìn chằm chằm lên cũng vậy.

Đòn tấn công vừa nãy thực chất chỉ là cỏn con so với Makoto. Cho dù vậy, nó vẫn là một ma pháp diện rộng mang theo sức công phá trên cả bình thường. Và thực tế là quân đội quỷ tộc sau khi nhận đòn tấn công đã đã bị rối loạn đội hình.

Nguyên tố của đòn tấn công là nước. Lancer nhìn vào một chân của mình. Không thể hoàn toàn cản được đòn tấn công của Raidou, hắn đã phải nhận đòn ma pháp và bị đóng băng. Hắn không chắc liệu mình còn có thể sử dụng được nó nữa hay không, nhưng ít nhất có một điều hắn dám chắc, rằng mức độ nghiêm trọng của vết thương sẽ không cho phép hắn dùng cái chân đó tại chiến trường này được.

“Tên đó còn khiến ta phải cười đến mức nào nữa đây, thằng cha đó. Đây không phải là lượng ma lực mà một người có thể tạo ra! Ý ngươi là hắn ta vẫn còn chiêu trò gì sao?

“Thủy nguyên tố hử. Có thể thấy hắn khá tự tin về năng lực của hắn với nước”

(Nhưng điều này có nghĩa là gì? Vẫn chưa có một thủy tinh linh nào tại nơi này cho mượn sức mạnh của nó. Không chỉ có vậy, ma lực trong khu vực cũng không hề được sử dụng. Không đời nào hắn có thể tạo ra được đống phép đấy mà không tiêu tốn ma lực quanh đây…)

Con rồng tối thượng nhận ra một điểm kì lạ. Cần một lượng lớn ma lực để có thể tạo ra một ma pháp diện rộng. Tất nhiên, kẻ đó sẽ phải cần sự trợ giúp của tinh linh cũng như nguồn ma lực của khu vực xung quanh. Bởi vì điều đó là hoàn toàn không thể với ma lực của bản thân.

“Nước à. Nếu vậy, thứ này…”

Nghe thấy những lời thì thầm của Lancer, Sofia chợt nhớ ra và trên tay cô là một vòng dây chuyền.

Đây là một vật phẩm cho phép người sử dụng nhận được sự trợ giúp của thủy tinh linh, và Lancer cũng biết về vật này. Tuy nhiên, đây chỉ là đồ dùng một lần. Tính riêng về nước thì, người đó sẽ có được sự toàn năng. Một công cụ cực kì cao cấp. Nó đáng giá đến nỗi họ đã không dùng để chống lại những “mũi tên” của Raidou. Bởi vì Sofia và Lancer tự tin rằng họ có thể tự thân xử lý mà không cần dùng đến. Kết quả là, Lancer bị thương và khi nghĩ về tình huống hiện tại, giữ lại nó có khi là một quyết định đúng đắn.

(Chắc chắn rồi, với thứ này chúng ta có thể xóa bỏ ảnh hưởng của thủy tinh linh từ phép thuật của hắn. Và bình thường nó còn có thể khiến hắn không thể dụng phép. Không cần biết hắn định bắn thứ gì, miễn là thủy tinh linh ngăn cấm kĩ năng của hắn, thì những đòn tấn công hắn có thể sử dụng sẽ bị hạn chế. Nhưng… sao ta cứ cảm thấy có điềm gở?)

“Lancer, trông cậy vào bàn đạp của ngươi đó. Ta sẽ đến nơi tầm ảnh hưởng có tác dụng và phá hủy ma pháp của hắn”

“… Chuyện đó, không được đâu Sofia”

“Tại sao?”

“Vì vẫn chưa chắc chắc được. Chúng ta sẽ sử dụng nó, tuy nhiên, chỉ dùng cho phòng thủ thôi”

Tin tưởng vào bản năng long thượng đẳng của mình, tên nhóc đưa ra chỉ dẫn cho Sofia.

Và sau đó, hắn liên lạc với chỉ huy quân đội quỷ tộc. Người chỉ huy đang cố gắng kiềm chế sự rối loạn nhận được liên lạc từ hai người trên tiền tuyến mới chiến đâu chống lại kẻ được triệu hồi bằng thứ ánh sáng phiền phức. Ông ta sớm nhận được thông điệp.

Ngay cả khi thấy được ánh sáng hoàng kim, đặc điểm đặc trưng của Nữ thần, người chỉ huy vẫn không bị cơn căm hận kiểm soát và chỉ tập trung vào việc chuẩn bị cho tình huống mới. Do những người đã hướng đến luồng sáng đó là Sofia và Lancer, kiểm soát đội quân dễ hơn nhiều. Dù sao, ông ta ta là người có năng lực.

‘Chuẩn bị cho đòn tấn công sắp tới vào khu vực lân cận, tạo lập một kết giới bảo vệ nhanh nhất có thể’

Có thể thấy quân đội quỷ tộc nhanh chóng phản ứng với mệnh lệnh. Đúng như mong đợi, họ thực sự được đào tạo rất tốt, là những gì Lancer nghĩ đầy ngưỡng mộ trong khi quan sát tình huống. Nhưng không còn nhiều thời gian nữa. Một lượng ma lực khủng khiếp đang bắt đầu hội tụ. Như một tên ngốc chỉ biết đến một thứ, hắn dự đoán rằng một đợt những “mũi tên” đó sẽ tới.

“Phòng thủ, hử. Hiểu rồi. Đúng là ta cũng có linh cảm xấu về chuyện này”

“Đúng thế thật. Ngươi đến được đó đúng không?”

Lancer chỉ tay vào quân đội quỷ tộc. Hắn đã tạo ra những lưỡi gươm lấp lánh của mình tại khu vực đó từ bao giờ rồi.

“Ngươi chuẩn bị nhanh thật đấy. Rồi, ta đi đây”

“Trông cậy vào ngươi”

Sofia gật đầu trước những lời của Lancer. Trong khi xách hắn trên tay mình, cô ta đổi vị trí với lưỡi kiếm.

Một âm thanh lớn vang dội bên tai cả hai. Họ đang ở giữa quân lính nên điều đó đã được dự đoán trước. Cả hai nhanh chóng tiến vào trong kết giới phòng thủ.

“Sao đây? Ta có nên dùng nó ngay bây giờ không?”

Sofia cầm vòng dây chuyền và hỏi Lancer.

“Để xem nào. Nơi này chắc được rồi. Sofia, dùng nó bao bọc mình chúng ta thôi. Để đề phòng”

“?!”

“Bao bọc luôn cả kết giới khiến ta không yên tâm chút nào”

“… Dù chúng ta đã chung bàn ăn với họ ngày qua sao. Thật tàn nhẫn”

“Thì cũng đâu có nghĩa hai bên trở thành đồng đội. Ngươi cũng vậy, ta đâu có thấy ngươi tỏ chút tội lỗi nào đâu?”

“Dù gì thì chúng ta cũng đang ở trên chiến trường. Nói về vị trí thì bên này là lính đánh thuê. Hiển nhiên phải ưu tiên mạng sống của mình là trên hết. Ta sẽ nghe theo quyết định của cộng sự”

Sofia truyền ma lực vào chiếc dây chuyền bằng đá quý màu xanh chàm. Viên ngọc phát sáng rồi vỡ vụn, bao bọc hai người với màu xanh lấp lánh giống với màu được viên ngọc phát ra.

“Nó đang tới đó”

Lancer nói.

“Thật đúng là gậy ông đập lưng ông mà”

Những lời của Sofia nghe như thể cô đang hối hận điều gì, nhưng biểu cảm của cô ta lại cho thấy một sự thích thú với những gì sắp sửa diễn ra.

“Chúng ta không có lựa chọn nào khác. Nếu lúc đó hai ta chỉ đứng nhìn không, thì quỷ tộc chắc hẳn đã tổng lực xông vào ánh sáng vàng kim khiến cho cuộc hành quân không thể tiếp tục. Cái màu đại diện cho Nữ thần đó là biểu tượng của sự sợ hãi và lòng căm thù của quỷ tộc. Nếu đội quân mà chúng ta cuối cùng mới có thể quản lí được gây ra một cuộc nổi loạn, thì chúng ta không thể nào đạt được mục tiêu của mình”

“Và, đây chính là kết quả đấy. Không phải sẽ dễ hơn nếu ta cứ để bọn chúng xông vào cái tên Raidou và để hắn giết hết khoảng một nửa trong số đó nhằm trói chặt bọn chúng trong nỗi sợ sao?

“Nếu như chúng ta chỉ nhắm đến kết quả. Mà, khách quan mà nói thì chúng ta có lẽ đã có thể thương lượng với hắn”

“Ý ngươi là gì?

“Rằng hắn ta có khi sẽ sẵn lòng hợp tác với mục tiêu của chúng ta, và vì lí do đó Raidou có thể sẽ nhượng bộ. Đó là những gì ta giả thuyết.”

“Ta hiểu rồi. Một phương án thay thế bất khả thi hử”

“Ngươi… ngươi hẳn đã nhận ra rằng hắn ít nhất cũng có sự thù địch với Nữ thần đúng không? Nhưng giờ cứ coi nó như chuyện đã qua đi”

“Ta đúng là có cảm thấy như vậy. Nếu hắn ta là một người không quan tâm đến cách thức tiến hành để đạt được mục đích, thì đòn tấn công này sẽ hé lộ điều đó. Ah, tới kìa”

“Umu. Ngươi có trực giác không thua kém quỷ tộc là bao. Đúng như mong đợi về ngươi. Chuẩn lắm”

Có vẻ như ma lính bình thường đã bắt đầu cảm nhận được đòn tấn công sắp đến. Đâu đó nghe như tiếng hét được vang lên.

(Lượng ma lực thật đáng sợ. Nếu nó cứ rơi xuống như vậy thì ngay cả đám hân tộc đang chạy toán loạn cũng bị cuốn vào! Ah, ra vậy. Thứ kì lạ chính là lượng ma lực. Mũi tên phép đó đúng là thứ đang tiến tới. Đây không phải là một ma pháp diện rộng. Vậy có nghĩa, hắn ta không hề sử dụng ma lực đang lan tỏa khắp thế giới này, cũng chẳng cần sự trợ giúp của tinh linh. Hắn ta dùng chính ma lực của mình để tạo ra một phép thuật ở mức độ như vậy. Đừng nói với ta là bản thân lượng ma lực của của hắn đã…?!

Ngay lúc đó, dòng suy nghĩ của hắn bị ngắt.

Một ánh sáng màu lam bao trùm cơ thể hắn.

—-

Một mũi tên dị dạng đục thủng một lỗ giữa những đám mây.

Kích thước thực không lớn đến vậy. Đến mức, khiến ai cũng không thể hiểu nổi làm sao nó có thể sinh ra một cái lỗ lớn đến vậy được.

Ngay từ đầu, trông thấy sự khác biệt giữa kích thước và lượng ma lực họ cảm thấy, tưởng chừng như mọi căng thẳng đã hoàn toàn tan biến.

Nhưng khung cảnh thay đổi trong chớp mắt.

Không ai biết có chuyện gì đã diễn ra bên trong mũi tên, nhưng từ bên trong nó, một gợn sóng hình tròn được sinh ra. Như thể một vật thể vừa mới rơi xuống nước, gợn sóng đó lan tỏa giữa bầu trời.

Một vài người nhận thấy mũi tên phồng lên rồi tăng tốc.

Một lần nữa vẽ lên trời gợn sóng, mũi tên màu lam trong suốt lặp lại phản ứng đó.

Ba lần rồi bốn lần. Tỉ lệ với số lần tăng của gợn sóng giữa bầu trời, mũi tên gia tăng kích thước và tốc độ.

Giờ đây nó đã trở thành một cây thương khổng lồ tỏa ra thứ ánh sáng xanh lam. Ngọn thương đâm trúng khu vực hơi xa so với vị trí trung tâm quân đội quỷ tộc.

Đáng lẽ đội quân đã tạo dựng một kết giới phòng thủ tại khu vực xung quanh. Tuy nhiên, như thể phủ nhận điều đó, cây thương bắt đầu đâm vào khu vực đầu não của đội quân.

Một phản ứng cuối cùng xảy ra. Nhưng lần này, không phải ở trên bầu trời. Bởi vì cây thương lúc này đã đâm vào chính giữa đội quân rồi. Nó thổi bay tất cả quân lính xung quanh và khi sự biến dị tụ lại về điểm gốc, một cơn cuồng phong băng giá nổi lên cuồng nộ. Luồng gió hủy diệt ngay lập tức biến quân đội quỷ tộc trong phạm vi rộng lớn thành những bức tượng băng. Ngọn thương đã gây ra một thảm họa, tại vị trí nơi có những gợn sóng ấy, cây thương tăng tốc và giờ đây chìm sâu vào lòng đất.

Một phút giây tĩnh lặng

Từ dưới chân những quỷ nhân, không, là toàn bộ mặt đất mới đúng, một luồng sáng phát ra. Ban đầu, nó chiếu rọi toàn bộ chiến trường và phóng thẳng lên trời như một đường thẳng, tiếp theo, vô số ánh sáng dày mỏng khác nhau theo sau nó. Chỉ trong một thời gian ngắn thôi, toàn bộ địa hình và bầu trời bị nhuộm bởi ánh sáng đó.

Thật là một quang cảnh tráng lệ. Đây là từ duy nhất có thể diễn tả được đòn tấn công này.

Người niệm chú, Mitsumi Makoto, có lẽ chưa từng mong đợi một cảnh tượng ở mức độ như vậy lại diễn ra.

Makoto? Cậu ta chắc chắn đã nghĩ đòn tấn công này chỉ đủ để phá hoại chiến trường mà thôi.

Cậu ta không nhận ra…

Rằng đòn brid được cậu ném vào Sofia và Lancer mang kích thước hoàn toàn khác so với lúc bắn tận xa trên trời. Một ma pháp được cậu kích hoạt trong khi phải nếm trải mùi vị chiến trường, hơn thế nữa, trong trạng thái đầu óc cậu liên tục reo lên hồi chuông cảnh báo nguy hiểm đến tính mạng. Một ma pháp được cậu chậm rãi tạo ra với sự tập trung cao độ hơn bình thường. Sự khác biệt về sức mạnh rất lớn. Không nghi ngờ một trong những lí do đó là do cậu có thể suy nghĩ bình thường dù vẫn ở xa tút trên trời, không, đúng hơn là bởi vì cậu đã trải nghiệm tình huống đau khổ này rồi nên mới có thể làm như vậy được.

Hơn thế nữa, cậu còn dùng vụ nổ từ chiếc nhẫn đã phá hủy nhân bản của Tomoe và suýt giết chết một Arke làm mẫu. Và điều đó đã dẫn đến chuỗi dây chuyền phát nổ của 4 chiếc nhẫn. Mitsumu Makoto đã đánh giá quá thấp ma lực bản thân .

Cứ mỗi khi một chiếc nhẫn bị vỡ, đòn brid liên tục tăng vùng ảnh hưởng và sức mạnh bằng cách nhảy vọt lên. Makoto không bao giờ mơ được rằng đòn tấn công đó sẽ tạo những gợn sóng trên bầu trời và biến thành một cây giáo khổng lồ, đâm xuyên vào mặt đất.

Tất cả mọi thứ mà cậu ta từng thấy, dòng sông, ngọn suối, khu rừng, đồng cỏ nơi quỷ tộc đang đứng và cả mặt đất khô cằn màu nâu nữa.

Mọi thứ được bao bọc bởi ánh sáng. Đội quân hân tộc đang rút lui cũng không ngoại lệ. Họ cũng nằm trong bán kính của ánh sáng mà cây giáo tạo ra.

Mọi thứ nó chạm vào đều bị đóng băng và cùng lúc, chìm trong nguồn năng lượng khổng lồ, họ bị vỡ vụn ra thành từng mảnh. Trở thành cát bụi, không chừa một bóng hình, nó chỉ đơn thuần nhuộm mảnh đất trong màu xanh lam. Cây thương rơi từ trên trời đã tạo ra một vòm hủy diệt bên trong khu vực bán cầu của nó.

Một chớp mắt tưởng như vĩnh hằng, ánh sáng dần biến mất.

Ở nơi đó ai cũng có thể thấy được sự tàn phá, như thể nơi này mới bị nghiền nát… hoặc không phải.

Một lượng lớn nước tích tụ lại, ít hơn một chút so với sân vận động, nhưng cũng lớn hơn một cái ao. Một cái “hồ” đã được tạo ra.

Phải cần bao nhiêu ma lực để có thể làm được điều này? Ít nhất cũng không phải phạm vi mà một người có thể sở hữu. Gọi đây là vũ khí chiến thuật cũng thật không sai.

Tại nơi khu rừng từng tồn tại, cũng như đồng cỏ, mặt nước phản chiếu bầu trời như thể đã tồn tại ở đó từ bao giờ rồi. Từ đó nước chảy ra các con sông lân cận và xuôi về hạ lưu. Một đòn tấn công làm thay đổi cả bản đồ.

Trên mặt nước, tuy ít ỏi, nhưng nơi đó có bóng của thứ gì đó đang lơ lửng giữa không trung.

Nó hầu như không di chuyển khỏi vị trí của mình. Đó không phải là một chiến binh đã sống sót một cách diệu kì. Hầu hết bọn họ không còn giữ được những phần của cơ thể và tình trạng của xác chết thì nhiều không kể xiết. Không, giữ được một phần cơ thể dưới sự hủy diệt đó đã quá đủ để được gọi là phép màu rồi.

Nhưng cái bóng đó có mang dạng của một một con người. Không chỉ giữ được toàn bộ cơ thể, trong khi run rẩy, nó lấy tay đưa lên mặt vuốt những sợi tóc ướt đang che tầm mắt.

Đó chính là Sát Long Nhân, Sofia Bull.

Khi nhìn cẩn thận, gần vào cô ta, có thể thấy được một đứa nhóc bị mất một chân. Lancer.

“…Lancer, ngươi còn sống chứ?

“…..”

“Này, cái dây chuyền đó. Nếu dùng nó để phòng thủ, cho dù chỉ dùng được một lần, không phải nó sẽ bảo vệ người dùng tuyệt đối khỏi thủy ma pháp sao?”

“……

“”Thế thân” của ta đã bị phá hủy, áo giáp đặt làm cũng bị phá hủy luôn, và tất cả những gì liên quan đến phòng thủ đều bị thổi bay đi mất? Nhìn ta nè, ta đang trần truồng đó, TRẦN TRUỒNG ĐẤY”

Đúng như những gì cô ta nói, hiện tại cô gái gần như khỏa thân. Áo sơ mi của cô đã bị xé rách và chỉ còn lại một ít đến thảm thương, chả ai nghĩ nó sẽ có tác dụng gì ngoài vải vụn cả.

“… Thế à Đòn tấn công đã lấy đi một chân của ta rồi”

Cái chân được hắn ta kéo lê nay đã biến mất. Ngay cả hắn cũng không hoàn toàn lành lặn.

“Raidou, tên khốn đó chết rồi đúng không?”

“… Chắc vậy. Tuy nhiên hắn ta cũng có thể đang trôi nổi như chúng ta bây giờ”

Không hề trao đổi ánh nhìn, cả hai bon họ nhìn lên trời trong khi nói chuyện với nhau. Họ còn không đụng đến chủ đề làm sao họ lại đang trôi nổi. Chắn hẳn ở đâu đó trong tâm trí họ, họ hiểu rằng họ đã sống sót một cách kì diệu. Đó là những gì đôi mắt hai người nói ra trong khi nhìn lên bầu trời xa xăm.

“… Ta nghĩ chúng ta nên tìm và giết hắn trước khi hắn mạnh lên. Nếu hắn học được thêm năng lực và nền tảng, thì mọi hi vọng sẽ chấm dứt”

“Hắn ta chết rồi. Hắn rơi xuống và chết rồi. Bây giờ cứ để như vậy đã. Dù sao thì, nếu chúng ta có tìm hắn ngay bây giờ, thì không có gì chắc chắn chúng ta có thể giết hắn được. Trước tiên chúng ta phải chữa trị vết thương và chuẩn bị trang bị. Bằng không ta sẽ không thể xử lí được tên có cơ thể bí ẩn, kẻ mà ta thậm chí còn không biết nguồn gốc, và phá kế hoạch của chúng ta được”

“Có lẽ hắn còn chưa dùng hết sức?”

Biểu cảm của Sofia trở nên một chút nhút nhát. Cô cảm thấy như có vẻ Raidou không hề nghiêm túc. Tất nhiên, hắn đã đánh với Sát Long Nhân cơ mà. Hắn ta đã rất nghiêm túc, hoặc đó là những gì cô muốn tin. Trong tim cô có chút gì đó nghi ngờ.

“Ta không thể hiểu được. Ta không hiểu gì hết. Cứ như là chúng ta bị che mắt bởi Nữ thần vậy. Ta không biết chuyện gì đã xảy ra và ta không thể giải thích nó được. Bị như vậy, ta thực sự rất muốn chất vấn bà ta vài câu. Đáng ra chúng ta nên cho hắn thấy, bằng cách đó, rồi sẽ có ngày chúng ta nhận được câu trả lời. Về việc ai là người đã gọi hắn tới”

“Raidou hử. Ta tính đùa giỡn với đám dũng sĩ một lúc, nhưng bây giờ ta không thể làm vậy được nữa rồi”

Nụ cười hiếu chiến giống với lúc cô ta đã cười với Raidou, xuất hiện một lần nữa trên môi Sofia. Mặc dù đây là tình huống mà họ hầu như không thể di chuyển, nhưng cô đã nghĩ đến chuyện đánh nhau rồi.

“Để chuyện đó sau đi. Hoàn thành công việc của ta trước khi đi tìm Raidou. Sau khi sắp xếp trang bị và hồi phục sức mạnh của ngươi, ngươi có thể có trận tái đấu”

Một Lancer đau đớn đề ra kế hoạch.

“… Ngươi nói đúng. Ta hiểu mà Mitsurugi. Ta vẫn chưa có đủ quân bài để săn tên đó.”

“Trước tiên, chúng ra phải lấy lại thể lực và quay lên bờ cái đã”

“Ờ, chúng ta hầu như không thể di chuyển mà”

Cả hai cười trên mặt nước.

Vào ngày này, khoảng 10 hay chừng đó người đã kì diệu sống sót sau sự kiện thảm khốc, một tin đồn đã được sinh ra giữa hân tộc và quỷ tộc.

Về một người mang trên mình trang phục sắc đỏ, sứ giả thứ ba của Nữ thần. Người ta nói hắn sở hữu một dáng hình cao ráo, một vẻ đẹp vô song và là một người trẻ tuổi.

Những tin đồn nhỏ nhặt đó đã được chứng minh bởi cái hồ, và một cái tên chậm rãi được truyền đi khắp thế giới.

“Ác ma”

Việc bị gọi như vậy, Mitsumi Makoto vẫn chưa biết điều đó.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!