Virtus's Reader
Tsuki ga michibiku isekai douchuu

Chương 94: CHƯƠNG 94: BÁO CÁO ĐÊM KHUYA

“Mọi người chắc cũng mệt rồi nhưng chúng ta sẽ bắt đầu báo cáo bây giờ. Vậy được không, Waka? “(Tomoe)

“Ừm, tất nhiên rồi. Trông cậy vào cô đấy? “(Makoto)

Bữa tiệc vẫn đang tiếp tục với một vài con sâu rượu. Đa số đã hoàn toàn gục ngã và thỏa mãn. Những người còn lại vẫn ở đấy đến tận sáng.

Chúng tôi cùng nhau thưởng thức một bữa tiệc vui vẻ hết mình và bây giờ thì trở lại phòng của tôi.

Khi mọi người đặt chân tới phòng của tôi, ở đó đã có sẵn những món ăn tươm tất và có cả sake lẫn nước uống. Nó cảm giác như là một món ăn nhẹ dành cho ban đêm vậy.

Trong căn phòng đó của tôi, buổi báo cáo những thứ quan trọng bắt đầu.

“Và rồi, đầu tiên là, một điều có thể nói là khá quan trọng. Về yêu cầu điều tra nơi chiến trường mà Waka giao cho em đó”(Tomoe)

“Ah, nó thế nào rồi? Ý cô nói có thể quan trọng là sao?”

Mấy thứ như là dấu vết của Sofia và tên Lancer cùng với chiếc nhẫn phong ấn sức mạnh của nữ thần. Những vị trí có thể trở thành một thứ gì đó như là gợi ý à. Vậy cô ấy đã biết được gì nhỉ?

“Giữa cuộc điều tra, em đã chạm mặt với anh hùng”(Tomoe)

“A-Anh hùng?!”(Makoto)

Anh hùng, có thể được coi là một trong những người bị bắt cóc bởi bà Nữ Thần, một người từ trái đất khác ngoài tôi ư?!

“Vâng, người mà em gặp là anh hùng của Đế Quốc Gritonia. Hắn ta được gọi là Iwahashi Tomoki. Từ những gì mà em đã thấy, em có thể đoán rằng hắn cũng cỡ tầm tuổi với Waka”(Tomoe)

“Gritonia? Ể, Tomoe, đáng lẽ ra cô phải đến Limia không phải sao?”

Cho dù cả hai nước có gần nhau đi chăng nữa, thì cả hai vẫn là những cường quốc có mối tâm giao với nhau. Nơi mà Tomoe gần thủ đô của Limia, cho dù có là người từ Gritonia, nhất định phải có lý do nào đó.

“Có thể hắn đang lên một kế hoạch gì đó không tốt lắm đâu. Ngoài ra, nói sao nhỉ, hắn ta là một tên rác rưởi. Mà khi mà Waka ở Hàn Lâm Trấn, em đã coi hắn ta không phải mối nguy hiểm gì to tát cả, nên em chỉ đơn giản lờ hắn đi thôi”(Tomoe)

…. Tôi đang nghe báo cáo về anh hùng hiện tại phải không vậy trời?

“Dường như anh hùng Gritonia là kẻ tham danh hám của. Sau trận chiến với ma tộc, hắn ta định tiến hành một cuộc chiến giữa các hân tộc. Ngoài ra, công chúa đồng hành cùng hắn ta thì… “(Tomoe)

“Khoan. Công chúa ư? Có phải cô đang nói với tôi rằng công chúa đang đồng hành cùng với anh hùng của Gritonia phải không?”(Makoto)

“Vâng. Khi nhìn thấy họ, em nghĩ là họ khá gần gũi với nhau. Về phần đó, em muốn Waka phải học hỏi thêm nữa đó”(Tomoe)

Có nghĩa là anh ta đã động bàn tay của mình lên công chúa rồi à? Công chúa của một cường quốc? Cậu khá tự tiện rồi đấy Iwahashi à.

Ngoài ra, cậu ta cũng gần tuổi với tôi. Được nói có một trong những anh hùng gần tuổi với tôi khiến cho tôi cảm thấy vui nhưng vào lúc này thì quả thật không phải. Đó là một cảm giác phức tạp.

“Và? “(Makoto)

Làm như thể tôi ngó lơ việc cô ấy bình luận về việc học theo cậu ta, tôi liền thúc cô ấy tiếp tục.

“… Trong suy nghĩ của cô công chúa thì từ “súng” có được đề cập đến và còn cả hình ảnh của thuốc súng nữa, cho nên có khả năng cô ấy đang cố tạo ra súng đấy”(Tomoe)

“Súng? Không phải thứ này rõ ràng ở yếu hơn so với ma thuật ở đây à. Mục đích cô ta là gì vậy chứ? “(Makoto)

Tôi không thấy được bất kì lợi ích nào của việc truyền bá súng ở thế giới này, nơi mà mà ma thuật phòng thủ có thể dễ dàng chặn được. Thậm chí có là một cường quốc đi nữa.

Và ở Gritonia, một trong những nước có sự ảnh hướng lớn nhất đối với hân tộc. Cô ta đang cố làm gì vậy? Cô có biết thứ đó chỉ làm các cuộc chiến vô nghĩa kéo dài thêm không?

Thật không ổn. Tôi không thể nắm được lý do mà Gritonia lại cố làm ra súng đến như thế. Trong cuộc chiến chống lại ma tộc, không hề sai chút nào khi nói rằng súng ống hoàn toàn vô dụng. Hiệu quả có thể khác nhau tùy vào người sử dụng nó, nhưng để cho quân đội hân tộc có lối tư duy khuôn mẫu đơn giản như là muốn tăng sức tấn công bằng cách tăng level, thì tôi không nghĩ là họ có thể sử dụng nó để chống lại ma tộc một cách hiệu quả được, Đấy (ma tộc) là những kẻ được biết đến là có sách lược quân sự đi trước mấy thế kỉ so với hân tộc đó.

Tôi chỉ nghĩ ra được một thứ mà thôi. Tệ rồi đây. Nghe kiểu gì thì kiểu nó đều thật ngu ngốc, chỉ cần là một công chúa của một đất nước quân sự hóa đang cố phát triển công nghệ ấy, thì ắt hẳn cũng sẽ có những động cơ đằng sau việc đó. Không nghi ngờ gì về việc phát triển súng chẳng dính dáng gì tới hòa bình cả.

Có thể là nó sẽ được sử dùng cho cuộc chiến giữa những hân tộc. Nếu là súng cỡ nhỏ, thì hẳn là nó sẽ được sử dụng trong những nhiệm vụ ám sát. Nếu nó được chỉnh lại một cách đúng đắn, có khả năng nó sẽ không được xem như là một vũ khí nữa ấy chứ. (Trans:ế không hiểu đoạn này) (Edit:có nghĩa là trông không giống vũ khí nên cho cầm vào mấy nơi cấm vũ khí như hội nghị để ám sát ấy)

Anh hùng Gritonia. Tên của cậu ta là Iwahashi gì gì đó. Tại sao cậu lại đi chỉ cho hân tộc ở thế giới này về súng cơ chứ?

“Em không biết rõ chi tiết. Thực lòng mà nói, bọn chúng là một đám khá khó ưa. Không chỉ mỗi nhìn vào kí ức của họ không, em thực muốn bí mật giết họ mà không nói cho Waka biết. Nhưng sau khi nghĩ thông suốt, em đã kiềm lại và quyết định đợi quyết định của anh”(Tomoe)

“Sau đó, cô đã không gây chiến với họ phải không? Tôi xin lỗi, nhưng tôi muốn gặp họ ít nhất một lần trước khi ra quyết định”

Iwahashi Tomoki hửm. Tính cả Đế Quốc nữa, tôi có chút hứng thú rồi đấy.

Còn về súng, nếu có thể tôi muốn phá hủy nó trước khi nó được công bố rộng rãi. Bởi vì vũ khí từ thế giới trước của tôi đang được lan truyền ra xung quanh đây và ắt hẳn nó sẽ mang đến chết chóc, và tôi không thích chuyện này chút nào.

Tất nhiên khi đây là một cường quốc, tôi sẽ phải lập kế hoạch cho lợi ích sau này. Và rồi, tôi sẽ phải chắc chắn biết được lý do tại sao họ đang cố phát triển những thứ như súng ống như thế. Nếu không giải quyết triệt để, sẽ có khả năng những thứ tương tự được tạo ra sau này.

Cái này… Cảm giác như nó sẽ là một mối phiền não đây ha.

“Như anh muốn. Kế tiếp là về sức mạnh của Nữ Thần và thông tin về Sát Long Nhân. Thực tế là gần như không có gì. Để cho chắc chắn, em đã đi kiểm tra dưới đáy hồ luôn đó”(Tomoe)

“Tôi hiểu rồi. Làm tốt lắm. Còn thông tin về tôi thì sao? “(Makoto)

Phần quan trọng thì không có nhiều tiến triển hửm. Để đề phòng, tôi thử hỏi Tomoe thông tin về tôi.

Lần đó, ma tộc và hân tộc đều đã nhìn thấy tôi cả rồi. Tôi muốn biết ở Limia nó biến chuyển thành thể loại tình huống như thế nào.

“… Về Waka, không có thông tin gì cả. Dường như có ai đó đã nổi cuồng nộ ngay sau đó, vì thế mà tất cả những lời đồn thổi đều dựa vào câu chuyện đấy thôi”(Tomoe)

Trong một khoảng khắc cô ấy dường như giống như là cô ấy đang trầm tư về thứ gì đó, và sau đó Tomoe nhìn giống như đã sắp xếp được suy nghĩ của mình, cô ấy tiếp tục nói.

“Oh, cơn cuồng nộ? Vậy chuyện gì đã xảy ra? “(Makoto)

Vậy là thông tin tốt về tôi đã phai đi và biển mất, nhưng sao nghe như một câu truyện nguy hiểm vậy ta.

“Em không thể hình dung ra được hình ảnh chi tiết kẻ như thế có thể tồn tại, nhưng dường như ai đó đã ném một đòn tấn công cực kì tàn bạo và tạo ra một cái hồ và khiến cuộc chiến dừng lại” (Trans: mẹ trẻ tomoe biết đá xoáy chỗ nhột của main vãi =)] )

“Tạo… Một cái hồ sao? “(Makoto)

“Vâng. Cùng với những con sông xung quanh đấy, một cái hồ khá lớn được tạo ra”(Tomoe)

“Thể loại quái vật gì vậy?! Nó không phải tồi tệ hơn cả Sofia sao? Có khả năng thứ đó do nữ thần làm không? “(Makoto)

“Pfft! “(Tomoe)

Hở, sao cô cười thế?

“Tomoe? “(Makoto)

“Không, xin lỗi anh nhé. Về cái “thứ” đó, có vài lời khai về sự xuất hiện của thứ này và nó bị che đậy trong bí ẩn. Em chỉ có thể nói rằng nó được gọi là “ác ma”(“Devil”)”(Trans: haha mẹ trẻ đang cố chọc Makoto :v, sống lâu đúng không để làm cảnh mà)

Mặc dù tôi tôi đang có một trận chiến hào nhoáng với Sofia và Lancer và mặt tôi đã bị nhìn thấy bởi một số lượng khá lớn ma tộc. Có một người mà không hề có hình tượng cụ thể mà có thể kết thúc cuộc chiến trong một đòn sao?

… Tôi mừng vì đã quay về an toàn.

“Ác ma hử. Không ngờ rằng lại có một có quái vật như thế ở chiến trường đấy. Trong trường hợp đó, càng thêm nhiều lý do để tăng khả năng của tôi không thì sẽ nguy hiểm mất. Shiki, anh có lẽ sẽ bận rộn rồi đây, đừng có lỡ những buổi tập được chứ? “ (Makoto)

“V-vâng! Tất nhiên rồi, Waka-sama! “(Shiki)

Hả? Anh ta đang khiêm tốn một cách lạ thường à nha. Sự ngạc nhiên đã kết thúc, vì thế mà anh ta phải cư xử bình thường lại chứ.

“A-anh nói phải. Nhờ cái tên ác ma đó mà cuộc điều tra đang tỏ ra khó nhằn và thứ công cụ được nói là đã phong ấn quyền năng của nữ thần thì hiện tại khó có thể kết luận được điều gì. Về Thông Tâm Thuật, em đã thu được thông tin có ích và em đang lên kế hoạch đi xa vào ngày mai”(Tomoe)

“Thông tin có ích? “(Makoto)

“Đó là thông tin từ ma tộc. Dường như bên ma tộc đã đạt được một khái niệm đột phá về Thông Tâm Thuật và đang sử dụng thứ gì đó như là một loại truyền tải thông tin một cách bí mật, là một dạng đặc biệt của Thông Tâm Thuật. Em nghĩ nó sẽ là một gợi ý cho việc cải thiện Thông Tâm Thuật mà Waka đang tìm kiếm. Vâng, những thứ mà em thu thập được chỉ đến đây thôi”(Tomoe)

“Heh~, đó chính là điểm thú vị đó. Thông Tâm Thuật dạng đặc biệt à. Tte… Tomoe. Không chỉ có thế đúng không? Còn về Lime, Tsige và mấy cô gái nhà Rembrandt thì sao?! “ (Makoto)

“Ah, cái đó hả. Về tên gián điệp, trong thành phố của hân tộc như Tsige, sẽ dễ dàng hơn khi dùng hân tộc trong việc thu thập thông tin. Sau khi đưa cho Lime vũ khí của hắn ta, em đã kiểm tra xem tên đó như thế nào và cảm thấy hắn khá là hữu dụng, vì thế mà em biến hắn thành một gián điệp số 1, đó là tất cả. Còn theo điều tra mới đây về chị em nhà Rembrandt mà Waka đã yêu cầu, dường như họ không hay đi ra ngoài nhiều lắm, nên em không thu được gì nhiều. Cũng có khả năng họ bị bệnh, nên khiến cho lượng thông tin ít đi. Em nghĩ nên hỏi thẳng cha mẹ họ cho nó nhanh, nhưng em chỉ nghe được những lời khoe khoang (edit: chém gió ấy) từ hai người đó thôi. Thậm chí khi em cố nhìn vào trí nhớ họ thì chỉ có những khoảnh khắc lấp lánh và đẹp đẽ, nên em không thu được gì cả. Vì vậy, vẫn chưa biết được tính xác thực của thông tin như thế nào. Mà, anh sẽ gặp họ thôi, nên đợi đến lúc đấy thì có sao đâu? Chỉ là hai nữ hân tộc thôi mà. Em không nghĩ họ sẽ gây ra bất cứ vấn đề nào đâu”(Tomoe)

Vậy là không có thông tin bởi vì họ bị ốm và không ra ngoài thường xuyên hửm. Thậm chí khi tôi đã xác nhận chi tiết với Tomoe, cô ấy thậm chí không nghe được gì về tiếng xấu của chị em nhà này.

Có lẽ bởi họ ở gần với cha mẹ của họ, mà họ đóng kịch như những đứa trẻ ngoan sao?

“Vấn đề là khi tôi ở học viện, tinh thần của tôi đã xuống dốc lắm rồi. Mà trong thành phố của hân tộc thì dùng hân tộc là tốt hơn hửm. Điều đó cũng hợp lý nhỉ. Và đúng thật là khi Lime tới Hàn Lâm Trấn, chúng ta có thể thu thập được một lượng khá thông tin tốt đó chứ. Anh ta thực sự là một sự trợ giúp lớn đấy. Cảm ơn Tomoe nhé”(Makoto)

“… Em nghĩ, em hiểu được cảm giác của Mio một chút rồi. Cảm ơn anh vì những lời đẹp đẽ ấy. Dù gì em đã huấn luyện cho Lime thật kĩ càng mà. Lúc này đây khả năng tên đó có thể đánh bại Mondo đã cao hơn rồi. Anh cứ sử dụng hắn ta kiểu gì anh muốn đi“(Tomoe)

Không nghi ngờ gì nữa rằng tôi đang cảm thấy thật biết ơn. Những hành động của Tomoe luôn thường đi trước một bước xa hơn những điều tôi mong muốn ở cô ấy, nhưng sự thật đúng là cô ấy đang làm việc rất hiệu quả. Cô ấy nói hiểu được cảm xúc của Mio, Tomoe khẽ híp mắt lại trong hạnh phúc và nâng khóe miệng nở một nụ cười. Biểu cảm ấy của Tomoe thực sự rất ấn tượng và khác biệt so với bản thân thường thấy của cô, khiến cho cô càng trở nên quyến rũ hơn.

Tôi cũng vừa nghe về một cái tên hoài niệm thật. Mondo hửm.

À, cái tên Lâm Quỷ Tộc não phẳng đó hả. Tôi chưa gặp lại tên đó dạo gần đây, nhưng bầu không khí quanh hắn đã thay đổi ít nhiều. Akura và Eris đang đạt đến mức mà họ có thể phục vụ những vị khách hân tộc được rồi. Tuy nhiên, dường như Lime đã trở nên cực mạnh đến mức mà anh ta có thể đánh với lại người mạnh nhất của Lâm quỷ tộc hửm. Tôi không hề biết chuyện đó đấy.

“Hiểu rồi. Và giờ là lượt của bọn tôi báo cáo nhỉ”(Makoto)

“Không, thực ra còn một điều nữa. Đó là báo cáo quan trọng liên quan đến Asora. Về phần báo cáo của anh, em đã nghe những thứ quan trọng nhất từ Shiki rồi. Dường như anh đã trở nên khá nổi tiếng rồi ha”(Tomoe)

Giờ nó không còn là nụ cười dễ thương lúc trước nữa, mà là một nụ cười toe toét trên gương mặt.

“Nổi bật ư? Đó là báo cáo không hề liên quan gì hết đấy. Ừ thì, nếu cô nghe được thì tốt rồi. Cùng nghe về báo cáo quan trọng về Asora nào”(Makoto)

Shiki. Tính cả sự giúp đỡ của anh trong sự ngạc nhiên ngày hôm nay, dường như anh đã gặp Tomoe khá nhiều đấy. Mặc dù anh đáng lẽ ra bận hơn tôi mới phải. Cái anh chàng này ngủ lúc nào hả?

… Cũng có những lần anh ấy thức khuya đọc sách. Có thể nào, anh ấy thực sự đã trải qua nhiều ngày không ngủ gì hết hả trời?

“Vâng, về việc thay đổi chuyện thời tiết bất định ở Asora. Em đã phát hiện ra lý do rồi. Cách để giải quyết nó, em nghĩ nó cũng có thể làm được”(Tomoe)

“!!”

Cuối cùng thì!

Đó là một trong những vấn đề mà Asora đã mắc phải từ lúc mới đầu. Dường như nguyên nhân cũng đã được phơi bày ra ánh sáng. Cái thời tiết bất thường đó lúc thì mùa hè, lúc thì mùa đông, lúc thì khô, lúc thì ẩm ướt; cuối cùng vấn đề này cũng sẽ được giải quyết.

Cho dù tôi có một cơ thể kháng được nhiệt và lạnh, nếu thời tiếp cứ tiếp tục thay đổi thường xuyên, thì sẽ cảm thấy không thoải mái chút nào. Đôi khi người già và trẻ nhỏ sẽ bị ảnh hưởng về tình trạng thể chất. Nó là một vấn đề nên được giải quyết.

“Lý do thay đổi khí hậu là… “(Tomoe)

Bài báo cáo của Tomoe tiếp tục.

CHƯƠNG 95: NHỮNG BIẾN ĐỔI TẠI ASORA ĐỀU LÀ DO ANH ẤY.

“Tôi ư?!”

Tôi vô tình nâng cao giọng mình lên khi nghe báo cáo của Tomoe.

Nó vang lên khá to trong đêm tĩnh lặng này, nơi mà báo cáo vẫn tiếp tục được trình bày. Nếu tôi lỡ đánh thức những người đang ngủ lúc này thì tôi sẽ cảm thấy tội lỗi lắm. Vừa che miệng lại, tôi vừa thúc Tomoe tiếp tục báo cáo.

“Nói một cách chính xác hơn là đó là nơi mà Waka đang ở. Những nơi mà anh đã đi đến thông qua Sương Môn đang ảnh hưởng tới khí hậu ở Asora, đó là những gì em nghĩ” (Tomoe)

“Cái gì? Không ngờ Waka-sama lại có thể định đoạt khí hậu của thế giới này luôn à. Nhưng ở trường hợp đó thì, việc thay đổi nhiệt độ và thời tiết đến mức nghiêm trọng đến thế trong một ngày là hoàn toàn khả thi nhỉ.” (Shiki)

“Umu, mà những trường hợp biến động căn bản đó thì khá thấp đấy. Có vẻ như trong một ngày thì có một khoảng thời gian nhất định nó lấy nơi cuối cùng mà Waka đã đi qua và thay đổi khí hậu ở quy mô lớn đến vậy-ja” (Tomoe)

“Nói ngắn gọn là, chuyện gì sẽ xảy ra trong trường hợp Waka-sama đi đến Tsige vào ban ngày và ở đêm tại Học Viện vậy?” (Shiki)

“Tôi vẫn không biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa. Để điều tra chi tiết hơn thì, tôi cần phải dành một chút thời gian với Waka mới được. Thật sự thì, tôi không rõ liệu thứ đang tác động đến khí hậu là nơi mà Waka đã đến hay vấn đề là nơi mà cánh cổng được mở, nên tôi vẫn chưa thể nói chắc chắn được. Kể cả lập luận về việc đó là do cánh cổng vẫn chưa thể xác định được đâu” (Tomoe)

“…Fumu, đây là một vấn đề nghiêm trọng đấy. Trong khoảng thời gian ngắn sắp tới tôi sẽ giải quyết tất cả các vấn đề tại Hàn Lâm Trấn. Tôi sẽ cố gắng để Waka-sama có thể có mặt ở đây bất cứ khi nào mà ngài ấy không có tiết giảng nhé.” (Shiki)

Tomoe và Shiki có vẻ như đang tiếp tục bàn luận về vấn đề đó.

Nếu nói về tôi thì tôi đã rất ngạc nhiên và không hề đưa ra một ý kiến nào luôn. Tôi hầu như đang đứng hình tại chỗ ngay bây giờ luôn này.

Ý tôi là, chỉ bởi vì tôi đi ngao du khắp nơi trên thế giới nên thời tiết cũng thay đổi theo à? Mặc dù thời tiết đáng lẽ ra phải được quyết định bởi những thứ như: vĩ độ, kinh độ, sức gió, thủy triều, vòng quay của trái đất và chu kì mới đúng chứ.

Không lẽ khí hậu ở Asora lại được quyết định bởi vị trí của tôi hay thứ gì gần giống vậy ư? T-Tôi còn không thể an tâm mà đi phượt nữa hả trời.

Trong tình huống đó thì, cái nóng gay gắt một cách điên rồ thế này có gì đó liên quan đến vị trí của Hàn Lâm Trấn hay sao? Không, không phải nơi đó, nó giống như là bởi vì tôi đã ở đó vậy.

“Vậy thì coi như là biện pháp đối phó tạm thời vậy, chúng ta sẽ để một cái Sương Môn cố định ở nơi mà khí hậu trở nên tốt hơn và dùng nó trong tương lai nhé?” (Makoto)

Cuối cùng tôi cũng đưa ra những gì tôi nghĩ. Mọi việc sẽ khó khăn hơn khi không được dùng Sương Môn, nhưng tôi không thể kén cá chọn canh như thế được. Trong trường hợp tệ nhất thì, tôi sẽ nhờ Tomoe mở cổng và chuyển giao hàng hóa… Tte, cũng không ổn. Cô ấy trông có vẻ như đang điều tra giữa chừng cơ mà. Cuộc điều tra của Tomoe liên quan đến Thông Tâm Thuật, nên tôi không muốn dừng nó lại đâu.

“Không. Nếu không dùng Sương Môn thì sẽ gây bất tiện cho Waka mất. Bọn em sẽ cố thu hẹp các điều kiện lại và sau khi đã xác định chính xác nguyên nhân của nó thì chúng ta sẽ suy nghĩ cách để đối phó với nó. Em đã có vài phương án trong đầu rồi” (Tomoe)

Nó bị bác bỏ ngay lập tức.

“Tôi nghĩ cách đó thì tốt hơn. May mắn thay, cho đến hiện tại vẫn chưa có vấn đề gì nghiêm trọng khi sử dụng Sương Môn cả, và nếu chúng ta không dùng nó thì nó sẽ ảnh hưởng đến lượng hàng hóa của chúng ta mất. Nhưng nhờ cậy Tomoe-dono suốt thì không hiệu quả cho lắm” (Shiki)

Họ nói đúng. Như lời Shiki vừa nói, không chỉ sự can thiệp của Nữ Thần, cả Giáo Hội sùng đạo cũng vẫn chưa có bất kì động thái nào. Đối với Sương Môn và Asora, có lẽ chắc rằng bà Nữ Thần vẫn chưa hề biết về nó.

“Làm cách nào để chúng ta xác định được nguyên nhân đây?” (Makoto)

Tôi muốn nghe một phương án chắc chắn. Tốt hơn là giải quyết các vấn đề có thể giải quyết được càng sớm càng tốt mà.

“Việc đầu tiên em muốn thử nghiệm là Waka hãy mở một vài cánh cổng và để lại tất cả mà không cần loại bỏ dấu vết hoàn toàn. Liệu cánh cổng nào sẽ tác động đến khí hậu hay là nó sẽ tiếp tục cái khí hậu của Hàn Lâm Trấn nơi Waka ở. Em muốn chắc chắn về việc đó trước cái đã.” (Tomoe)

“Tôi hiểu rồi. Nếu một trong những cánh cổng ảnh hưởng đến khí hậu thì trong trường hợp có xuất hiện sự biến đổi thì giả thuyết về việc vị trí có tác động đến nó sẽ hợp lí.” (Shiki)

“Đúng là thế đó-ja, Shiki. Và sau khi số lần thử nghiệm tăng lên thì việc xác định nguyên nhân sẽ dễ dàng hơn nhiều. Đó là phương án mà tôi đã nghĩ ra trong thời gian tôi ở Tsige. Tôi đã ghi lại khí hậu ở nơi mà Waka đã ở trọ tại ngôi làng và trở về Asora.” (Tomoe)

“Như mong đợi từ Tomoe-dono”(Shiki)

Cô đã có giả thuyết ấy từ khi cô ở Tsige, và đã thu thập thông tin để củng cố phỏng đoán của cô. Mặc dù tôi đã không đặt quá nhiều tâm trí vào việc đó và chỉ xem nó như là như là một loại khí hậu thất thường ở Asora mà thôi. Lời của Shiki như đang đại diện cho cảm xúc của tôi hiện giờ đấy.

“Vậy thì, bây giờ dịch chuyển đến từng thị trấn một lần nữa có sao không?” (Makoto)

“Waka, nếu anh làm vậy thì có khả năng Nữ Thần sẽ để ý đến anh mất. Em đã tạo ra vài cánh cổng sẵn rồi, nên anh sẽ đi theo em, và quan trọng hơn cả, là Waka sẽ tạo một cánh cổng một lần nữa.” (Tomoe)

“Uh, cô nói đúng. Dịch chuyển có lẽ là nước đi nguy hiểm. Xin lỗi nhé, vậy thì tôi sẽ nhờ cậy vào cô vậy” (Makoto)

“Vâng. Ngày mai chúng ta sẽ đi với nhau vào lúc khởi hành nhé. Và, đến tối thì sẽ trở về Hàn Lâm Trấn để nghỉ ngơi. Ngày mốt sẽ là lúc chúng ta sẽ thấy được kết quả của cuộc thử nghiệm này. Em cũng sẽ nhắc nhở mình rằng em sẽ phải trở về hằng ngày nữa.” (Tomoe)

Tôi có cảm giác như đang tự ghê tởm bản thân mình. Mặc dù tôi đã biết rằng sử dụng ma trận dịch chuyển có lẽ là rất nguy hiểm, nhưng miệng tôi lại nhanh hơn não rồi.

Cứ thế này, Tomoe trông có vẻ như đang dự tính làm việc này trong khi vẫn chú tâm đến những công việc khác của cô ấy. Cái khả năng đối phó với nhiều vấn đề và cách suy nghĩ nữa, tôi cần phải học hỏi nhiều từ cô ấy.

“Điều này nghĩ là mấy cánh cổng sẽ để mở toát ra đấy. Liệu việc canh gác sẽ ổn chứ?” (Makoto)

“Em sẽ nhờ Tích Dịch Tộc và Arkes tạm ngừng việc tuần tra thị trấn và triển khai họ ở những khu vực của những cánh cổng ấy. Chỉ đề phòng thôi, nhưng em sẽ di chuyển cánh cổng của Asora một chút và để đấy cho những quyết định trong tương lai. Em định là sẽ ngăn những mạo hiểm giả đi vào đây trong một khoảng thời gian thôi.” (Tomoe)

“Cô nói đúng. Những tin đồn đã lan truyền đủ rộng rồi đó, nên tôi không nghĩ là sẽ có vấn đề gì khác đâu. Tôi cũng sẽ giúp phân tích-.”(Makoto)

“Việc phân tích sẽ được tiến hành bởi em và Ema, và em sẽ tập trung nhiều người khác nữa nên Waka không cần phải đảm nhận những rắc rối như thế đâu. Nhờ sự nỗ lực của Waka trong việc đọc sách, nên số lượng sách ở đây đã tăng lên rất nhiều đó, vì vậy số người có thể làm việc với trí thức của mình đã tăng lên” (Tomoe)

Những cuốn sách mà tôi đã đọc ở Học Viện huh. Chúng đã được lan rộng à. Công nhận tốc độ làm việc nhanh đến đáng sợ thật. Nó đạt đến mức mà tôi đang lo lắng liệu họ có ngất xỉu vì làm việc quá độ như thế không nữa.

Và nó cũng làm tôi cảm giác rằng tôi sẽ trở thành một thành phần không cần thiết, và nó làm tôi cảm thấy lo lắng thật đấy. Mọi người đều rất đáng tin cậy thật.

“Cả tôi nữa, nếu cần đến tôi thì xin hãy kêu tôi nhé. Tôi cũng có hứng thú mà. Tôi muốn giúp nhiều nhất có thể.” (Shiki)

Tôi hiểu rồi, Shiki sở hữu rất nhiều kiến thức và anh ta trông có vẻ như muốn làm một vài thí nghiệm vậy.

“Không, cậu còn việc cải thiện đất trồng và sản xuất gạo nữa, nên tôi muốn cậu tập trung vào những việc đó. Với lại…cậu còn có việc liên quan đến trái cây của Asora nữa mà” (Tomoe)

“Muh, cô nói chắc chắn đúng. Cuối cùng thì, về những việc đó tôi chỉ có thể nghĩ ra những phương án tiêu cực để giải quyết nó mà thôi” (Shiki)

“Nó không giới hạn đến người dân ở Tsige. Nếu người ta chịu khó nghĩ đến, thì việc sử dụng hạt của những trái cây ấy để trồng chúng là một lựa chọn mà người ta có thể dễ dàng nghĩ đến đó” (Tomoe)

“Phải. Mặc dù việc họ sẽ trồng chúng một cách tàn bạo quả là ngoài dự tính mà.” (Shiki)

Ý của anh ta khi nói đến tàn bạo là…

Vào lúc mà tôi bán những trái cây ở ngoại ô của Tsige. Đã có những người đã cố trồng những trái cây của Asora từ hạt giống của chúng. À, nhân tiện, nó là táo đấy.

Nó là một trong những loại trái cây có giá đắt nhất ở Asora. Họ có lẽ đã nghĩ đến cách trồng chúng trong khu phố. Như những gì Tomoe đã nói, đây là thứ có thể dự đoán một cách rõ ràng, mà tôi vào lúc đó không hề nghĩ tới một chút nào luôn.

Ừ thì, nếu chúng ta nói về việc phát triển thì nó có phát triển thật. Kể cả khi tôi có nói như vậy, nhưng tôi chỉ có thể xác nhận nó khi nó chỉ mới cao khoảng vài cm và không hề thấy rằng liệu nó có thể trở thành một cái cây và cho quả hay không nữa.

Thế nhưng, mặc dù nó chỉ mới phát triển cỡ vài cm, nó đã gây ra những hệ quả tàn bạo cho môi trường xung quanh.

Chúng tôi biết về điều đó sau khi đã nhận một yêu cầu từ Mạo Hiểm Hội với nội dung là hãy điều tra việc đó.

Đó là một báo cáo kì lạ rằng mảnh đất tại nơi đó đã nhanh chóng trở nên khô cằn và ma lực xung quanh trở nên yếu ớt.

Khi chúng tôi đi kiểm tra thì chúng tôi đã thấy có một cây chồi nhỏ của cây táo.

Có vẻ như cây trồng và thực vật ở Asora hấp thụ khá nhiều dưỡng chất trong thế giới này để phát triển. Ở thế giới hiện đại, tôi đã nghe đến những vụ mùa có thể làm cho chất lượng cánh đồng phải giảm mạnh. Chuyện này có vẻ như giống như phiên bản đó nhưng tệ hơn nhiều.

Vào lúc chúng tôi để ý đến thì trái cây của Asora đã phân tán rộng rãi trong thế giới này rồi, nên vẫn có khả năng vẫn có người nào đó vẫn có hạt của nó.

Sau khi nói chuyện với dân cư của Asora, chúng tôi đã quyết định sẽ không cho đi quá nhiều trái cây như vậy. Nhưng chúng tôi không có cấm nó đâu. Đây có lẽ là tình huống mà nó sẽ tốt hơn nếu chúng tôi hoàn toàn hạn chế nó nhưng vẫn có một phần vấn đề mà tôi đang để tâm đến.

Ừ thì, đâu phải là do lỗi của mấy loại cây này đâu. Chúng tôi đã đem về mầm cây táo đó về lại Asora và trồng lại trong khu vườn nhà tôi rồi.

“Vậy, tôi nhớ rồi. Shiki, chuyện gì xảy ra với cái thí nghiệm mà anh đã thử trên người các học sinh thế?”(Makoto)

Về vấn đề cây trồng của Asora, bên trong Học Viện, giả thuyết của Shiki và “anh ta” đã được tiến hành thí nghiệm. Nó từa tựa như thí nghiệm trên cơ thể người vậy, nhưng nó đã được thử nghiệm bởi người dân ở Asora, về việc nó sẽ tác động lên hân tộc như thế nào và nó có lẽ là không có tác động tiêu cực nào đối với sức khỏe của họ cả.

Nếu có gì bất thường, tôi định là sẽ kêu Shiki chữa trị ngay lập tức.

“…Thật ra thì, có vẻ như, hiện giờ, đều xuất hiện những kết quả gần như giống hệt với cư dân ở Asora. Có vẻ như là nó cũng tác động lên thể lực nữa, nên tôi định là sẽ tiếp tục nhưng, chỉ là…nó khá là thú dzị.” (Shiki)

“Tôi…hiểu rồi. Liệu nó có dấu hiệu gây hại đến sức khỏe của họ không?” (Makoto)

“Không ạ, hay đúng hơn là, họ còn có vẻ như là khỏe mạnh hơn nữa chứ. Nó quả là một loại trái cây giàu chất dinh dưỡng thật.” (Shiki)

Một sự thay đổi chắc chắn được biểu lộ bởi những người dân ở Asora…

Đây là thứ mà Shiki và Tomoe đã chỉ ra trong quá khứ và cuộc điều tra đã bắt đầu như thế. Tôi được thông báo rằng tộc Orc và Tích Dịch Tộc có vẻ đã được nhận sự tăng trưởng về thể lực và ma lực vậy.

Sau khi đã xác nhận một cách chi tiết, nó được kết luận rằng những gì họ đã ăn là lí do của nó.

Độ hiệu quả khác nhau tùy vào từng người, nhưng lượng hoa quả ăn vào thì lại đặc biệt liên quan đến sự tăng trưởng về sức mạnh. Nó có thể tăng từ từ từng chút một, nhưng rõ rằng là nó đang tăng lên đấy.

Chỉ như thế, với những người không phải là chiến binh thì thể lực không có tăng gì nhiều và những người không có ma lực mạnh mẽ thì lại chẳng cho thấy được rằng ma lực được tăng lên bao nhiêu cả.

Hóa ra là nó bộc lộ hiệu quả tốt nhất với người có những đặc điểm nổi bật.

Và thế là, theo lời đề nghị của Shiki, chúng tôi quyết định cũng sẽ thử trên người hân tộc nhưng, chúng tôi không rõ giới hạn tăng trưởng đến đâu và cũng chả có gì đảm bảo rằng sẽ có kết quả tương tự với hân tộc như ở Asora. Nên lúc đầu, tôi đã bác bỏ ý tưởng đấy.

Nhưng sau khi đã giảng bài nhiều lần tại Học Viện, có một học viên có hứng thú với thuốc cường hóa và sau khi đã nói cho cậu ta biết, cuối cùng thì tôi cũng đã chấp nhận thí nghiệm này.

Kết quả giống như bản báo cáo đã trình bày. Trông có vẻ là nó hầu như có cùng hiệu quả với cư dân ở Asora. Nghĩa là, trái cây ở Asora cũng có tác dụng như vật phẩm tăng cường trạng thái cho hân tộc vậy.

Trong trường hợp đó thì, liệu việc không đem trái cây từ Asora để bán nữa thì có tốt hơn chăng?

“Nếu anh đã nói là hầu như giống nhau thì có nghĩa là có khuynh hương hơi khác nhau à?” (Makoto)

“Vâng. Hân tộc, so sánh với tộc Orc và Tích Dịch Tộc, thì có vẻ như có tốc độ tăng trưởng cao hơn. Lúc đầu, Jin, người đã ăn nó, đã tăng khoảng 1/3 ma lực của cậu ta. Sự tăng trưởng hầu như là giống như tộc Arkes, những người có chỉ số cơ bản cao hơn hẳn.” (Shiki)

“Vậy hiệu quả sẽ cao hơn huh. Mức giới hạn hiện tại còn chưa hề xác định được kể cả với cư dân chúng ta. Đúng hơn là, không hề tốt chút nào nếu hân tộc biết về điều này đâu.” (Makoto)

“Vâng. Chúng ta đã đánh lừa họ rằng tài năng của họ đang chớm nở được một thời gian rồi. May mắn thay, những bài giảng của Waka-sama đã quá vô lí về nhiều mặt, nên nó sẽ nghe có vẻ hợp lí thôi.” (Shiki)

“Sự tăng trưởng về thể lực cũng có hiệu quả với hân tộc huh. Có một vài cây có đặc tính lưu giữ ma lực nữa. Em đã thật sự bất ngờ đấy. Em sẽ bảo họ tạm thời ngưng việc phân phối trái cây ngay. Ừ thì, nghĩ về lợi ích của nó thì, sẽ tốn chút thời gian để đảm bảo đủ an toàn để tiến hành thí nghiệm lần nữa. Em nghĩ vẫn còn nhiều loại trái cây vẫn chưa được thử nghiệm nữa” (Tomoe)

“Trong trường hợp đó, nếu tính luôn cả những lời cầu hôn nhắm đến tài sản của tôi thì, những bài giảng của tôi sẽ trở thành đề tài tranh luận và học sinh sẽ bắt đầu bu quanh tôi lần nữa huh. Hahaha… có vẻ như nó sẽ là một tương lai xán lạn đây” (Makoto)

Mặc dù những sự kiện ở Học Viện sẽ tăng lên tính từ bây giờ…

CHƯƠNG 96: NÓI CHUNG LÀ, MỘT CƠN GIÓ MÙA ĐẦY THUẬN LỢI.

Sau khi kết thúc cái thử nghiệm mà Tomoe đã đề xuất vào tối hôm qua, tôi cùng đi dạo xung quanh với Shiki và Ema để kiểm tra xem Asora như thế nào.

Ở nhiều nơi, những công việc hiện tại đang được thực hiện là nông nghiệp và xây dựng. Tôi đã được nghe kể về những điều mới mẻ mà họ đã khám phá ra trong khu vực.

Khi tôi nghe về việc khai hoang đất đai, tôi nhận ra được rằng nhu cầu về những cơ sở hạ tầng từ một đại lộ đã được hoàn thành, hiện tại họ đang chia những dãi đất để tiến hành canh tác. Sau khi đã xây xong một con đường, thu dọn mọi thứ thì rất là khó nên họ có lẽ đã làm những việc đó từ trước. Đối với dân cư ở đây, đó là một quy mô đất khá lớn, nên tôi nghĩ họ có thể canh tác đất theo ý họ nhỉ. Đây là… có lẽ nào? Một loại áp lực thầm lặng nào đó đang ngầm bảo tôi rằng phải gia tăng dân số ư?

Tôi đã đưa ra một yêu cầu hơi quá mức như thành lập một thị trấn thu nhỏ để các mạo hiểm giả có thể lui tới, thế mà, một phần của thị trấn ấy đã được hoàn tất luôn rồi. Tôi nghĩ việc đó khá là ấn tượng đấy. Nói kiểu như “Đây rồi, sau một quãng thời gian dài đằng đẵng cuối cùng cũng tới” nghe thì đơn giản thật đấy nhưng tôi nghĩ đó là câu trả lời tốt nhất.

Về lĩnh vực nông nghiệp thì có vẻ nó như đã tăng hiệu suất rất cao nhờ có Shiki giúp và làm một vài thứ về lĩnh vực đó. Nếu chúng ta nói về những điều mà tôi đã đề xuất về lĩnh vực đấy thì nó sẽ là một cách đơn giản tạo ra một cánh đồng lúa, phân chia thửa ruộng để gieo trồng theo lượt và canh tác tùy vào mùa vụ. Đó là tất cả những điều mà tôi đã học được từ trường học và những buổi đi dã ngoại đấy.

Hơn nữa, có những thứ mà có lẽ tôi cũng sai cũng không biết chừng. Tôi đâu phải là chuyên gia trong lĩnh vực này, nên tôi không biết cái gì là quan trọng nhất đâu nhé.

Đó là lý do mà tôi nghĩ Shiki rõ ràng là có ích hơn tôi nhiều.

Tất nhiên, tộc orcs đã làm việc tại những cánh đồng còn lâu hơn cả tôi nữa, nên họ có nhiều kinh nghiệm trong việc này, có rất nhiều thứ tôi đề xuất họ đã biết từ trước rồi. Như là, không nên canh tác cùng loại giống cây trên cùng một mảnh đất nhiều lần liên tiếp. Nó gọi là sự độc canh hay cái gì đó đại loại thế?

Họ là những người đã tìm ra cách để trồng trọt trên vùng đất cằn cỗi như thế này. Họ còn đáng tin hơn cả tôi về lĩnh vực này luôn rồi.

“Giờ tôi mới nghĩ đến. Ema, mặc dù Shiki đã cải tạo đất đai rồi, nhưng liệu những loại cây như cây Hoàng Kì (astragalus) và Cỏ ba lá hoa trắng (White clover) vẫn được trồng ở những khu đất để trống không? (Makoto)

Tôi đã dạy cho họ về việc cây Hoàng Kì và Cỏ ba lá hoa trắng được dùng để phân bón cho đất và đề nghị họ thử trồng những loại cây đó ở những cánh đồng đang để hoang trong chu kì canh tác.

Nếu bây giờ họ có thể cải tạo đất đai thì tôi nghĩ cũng không cần phải làm việc đó nữa. Nhưng nó không phải là một vấn đề đơn giản huh. Nếu đó là một loại cây trồng trong chậu, thì một ống thuốc (ampoule) thì đã giải quyết phần lớn những vấn đề rồi, nhưng giữa nghề làm vườn và nông nghiệp lại có sự khác biệt tinh tế nên nói đến vấn đề đó một cách thiếu thận trọng không phải là một ý hay đâu.

“Vâng. Những loại cây giống ở đây có xu hướng phát triển cực nhanh, nên rất khó để canh tác dựa theo mùa, nên chúng em đang tiến hành nhiều chu kì với nhiều lần canh tác. Sau khi đã nhờ Shiki-sama cố vấn, ngài ấy đã nói rằng cứ tiếp tục trồng dù mảnh đất đã làm đủ rồi. Nó cũng trông khá đẹp nên khu đó cũng là sân chơi cho bọn trẻ giữa lúc bề bộn công việc, nên đó là lí do vì sao có những ý kiến nói rằng thật đáng tiếc nếu không có chúng ở xung quanh. May mắn thay, với điều kiện hiện tại, chúng em vẫn có thể lấp đầy những kho khẩn cấp với số lượng lớn những thu hoạch của mùa vụ nên em không nghĩ là có vấn đề gì đâu ạ.” (Ema)

Một sân chơi huh. Vào lúc tôi ở Nhật, nó là một khung cảnh mà tôi chỉ có thể trông thấy một vài lần thôi, nhưng quả thật khi nhìn những bông hoa nhỏ nhắn như hoa Hoàng Kì và Cỏ Hoa Trắng, tâm hồn cũng dịu đi phần nào. Không ngờ chúng mọc lên với một ý nghĩa như vậy. Hay lại tại vì nó quá trong sáng chăng?

Ah, phải rồi. Trong tình cảnh mà chúng ta không thể dựa vào mùa trong năm, thì những thứ như chu kì thì quả là vô nghĩa. Tôi kết thúc với việc nói về một kí ức khá mơ hồ mà tôi nhớ đến khi tôi đọc một cuốn sách lịch sử. Độ phát triển của cây trồng rất nhanh nên họ có lẽ đang giải quyết việc đó bằng cách nào đấy. Ema-san còn nói rằng lượng năng phẩm khá là nhiều mà.

Nếu tôi nhớ chính xác thì đã có lần chúng tôi thử trồng cây đậu nành và khoảng 1 tháng sau nó đã xanh tốt và sẵn sàng để thu hoạch. Khi tôi nói những điều tầm xàm ba láp như là: “Nếu có cách nào đó để điều chỉnh nhiệt độ và ánh sáng, chúng ta có thể tăng tốc độ phát triển của chúng nhỉ” và chỉ như thế thôi, một hệ thống để thu hoạch trong vòng 1 tháng đã được tạo ra. Tôi cực kì bất ngờ luôn. Tôi có cảm giác như tôi đã thấy khả năng của Tomoe khi cô ấy nghiêm túc đấy.

“Ah…mùa vụ huh. Về phần đấy thì, xin hãy chờ thêm một chút nữa. Chúng tôi đang điều tra về việc đó” (Makoto)

“Ah, không phải! Em không có ý như thế đâu…” (Ema)

Tto, chết dở. Tôi đâu có ý đổ lỗi cho cô ấy hay gì đâu chứ.

“Từ những lời giải thích ban nãy, có vẻ như lượng sản phẩm đã tăng khá là cao nhỉ” (Makoto)

“Vâng. Nghe theo lời chỉ dẫn của Shiki-sama, chúng em đã điều chỉnh vài thứ và hiện đã có thể chuẩn bị thu hoạch trong vòng 2 tuần nữa thôi.” (Ema)

2 tuần?!

Chỉ mất hai tuần sau khi gieo giống thôi ư. Mặc dù một tháng đã quá nhanh rồi. Trong trường hợp đó thì, sẽ không còn vấn đề gì với lương thực và đất đai ở Asora nữa. Tôi đã tiếp nhận nhiều báo cáo về những người từ vùng hoang mạc muốn di cư đến đây. Có lẽ đã đến lúc gia tăng dân số rồi nhỉ.

Tôi nhìn Shiki cư như thể đang nhìn một con th-, à nhầm ý tôi là một thiên tài.

“Như thế chẳng có gì nhiều đâu ạ”, mặt anh ta đang nói lên điều đó đấy.

“Tôi chỉ sử dụng những gì Waka-sama đã nói làm cơ sở thôi, rồi sắp xếp những ma thuật nguyên tố mà có thể sử dụng được, và dạy cho tộc orcs theo cách đơn giản dễ hiểu nhất là xong. Đất canh tác hiện đang được hỗ trợ đầy đủ rồi, nhưng tôi đang tính suy nghĩ thêm nhiều thứ nữa để cải thiện nó vì lợi ích của tương lai. Tôi nghĩ tôi sẽ tập trung chủ yếu về phần cải thiện sản phẩm mới được.” (Shiki)

Hiện giờ nó đã đến mức mà người ta có thể tự tìm lấy thức ăn khi đi lòng vòng xung quanh đây thôi, nên ngừng việc thúc ép bản thân được rồi đó.

Tuy vẫn còn một số nơi vẫn chưa trở thành đất canh tác, nhưng đã có nhiều kế hoạch để tiến hành rồi, nên nó có vẻ như là chỉ cần tăng diện tích và dân số thì mọi thứ sẽ đâu vào đó thôi.

“…Shiki, tôi rất vui khi thấy anh có tham vọng như thế nhưng, hãy cố gắng ngủ đủ giấc nhé, được không?” (Makoto)

“Kể cả khi có những lúc tôi muốn chợp mắt, nó cũng không ảnh hưởng gì đến sức khỏe của tôi nếu thức trắng đâu, Waka-sama” (Shiki)

“Làm ơn đừng có đùa mà cái mặt cứ trơ trơ như thế” (Makoto)

Shiki có lẽ nói điều đó một cách nghiêm túc nhưng tôi chỉ xem nó như một trò đùa thôi. Nhìn đi, cả Ema cũng đang cười gượng kia kìa.

“U-Uhm, ngài thấy đấy. Waka-sama, như ngài có thể thấy, cũng không có nhiều vấn đề về việc canh tác và ruộng đồng đâu nhưng mà…” (Ema)

“Yeah?” (Makoto)

“Có một chuyện… em muốn ngài cố vấn cho em” (Ema)

Vừa nói, cô ấy vừa đẩy tôi và Shiki lên trước.

Cái gì? Họ đã tìm ra một giống cây mới và đang gặp rắc rối à?

Chúng tôi rời khỏi cánh động mênh mông trải dài trước mắt chúng tôi.

Những ocs nông dân đang làm việc và một vài ocs khác đang nghỉ giải lao, tất cả đều cúi đầu chào chúng tôi và nhìn chúng tôi rời khỏi đây. Rồi cả hai bọn tôi đều đi theo Ema.

◇◆◇◆◇◆◇◆

Nơi mà Ema đã dẫn chúng tôi đến, có khá nhiều gốc cây đang phát triển. Họ có lẽ đã tìm thấy chúng và mang chúng đến đây với cả gốc lẫn ngọn và tất cả luôn.

Một loại cây cao đến 2 mét, không, khoảng 3 mét mới đúng. Thân hình của nó làm tôi nghĩ đến loại cây nhiệt đới nhưng, đây là…

Trong khi đang xem xét để xác nhận danh tính của nó, tôi tìm ra một loại quả quen thuộc mọc ra từ nó.

Ah, thứ họ muốn nói là thứ này.

Nhưng tại sao đám Lâm Quỷ Tộc cũng ở đây? Họ đang giúp việc thu thập luôn à? Và vì lí do nào đó mà Komoe-chan cũng ở đây luôn này. Cô bé sẽ thường chạy lại chỗ tôi, nhưng hiện giờ cô bé đang đứng bên cạnh bọn Lâm Quỷ Tộc và quan sát cái cây với nhiều thắc mắc.

“Đây là một cây chuối. Vậy là nó cũng mọc ở đây à” (Makoto)

Tôi rất ngạc nhiên khi nó có thể phát triển lớn đến vậy ở nơi như Asora thế này. Đây là lần đầu tiên được nhìn thấy quả chuối treo lủng lẳng trên cây đấy. Có lẽ cây chuối có sức chống chịu khá tốt đến không ngờ luôn nhỉ.

Chúng đã chuyển sang màu vàng có lẽ bởi vì chúng đã chín rồi. Nếu tôi nhớ chính xác thì nó phải là màu xanh trước đó chứ nhỉ.

“Vâng. Dựa vào kí ức của Waka-sama, đây là một loại trái cây, gọi là chuối, đáng lẽ ra phải mọc ở những nơi nóng nực nhưng mà…” (Ema)

Ema trông có vẻ bối rối. Khi tôi quan sát, Lâm Quỷ Tộc và Komoe-chan đang khá là bồn chồn và không tài nào bình tĩnh lại được. Chuyện gì vậy trời? Có lẽ bởi vì Lâm Quỷ Tộc luôn mang hình ảnh bị Tomoe tra tấn chăng, nhưng khi nhìn Komoe-chan cũng biểu hiện y chang họ làm tôi cảm giác hơi lo lắng rồi đấy.

“Yeah, chúng có vẻ sẽ mọc ở những nơi có nhiệt độ cao như Asora hiện tại. Vậy thì sao?” (Makoto)

“Chúng em đã kiểm tra cuốn sách tham khảo và nó có vẻ như là cây chuối sẽ mang những hạt màu đen bên trong. Nhưng trong những gốc cây mà Lâm Quỷ Tộc đã kiểm tra thì họ không thể tìm ra những hạt giống nào như thế cả.” (Ema)

Sách tham khảo à. Cô ấy có lẽ là đang nói đến cuốn sách tham khảo về thực vật học ấy mà. Tôi đã đọc một cuốn như thế hồi xưa thì phải.

Nhưng, chuối lại có hạt à? Tôi cảm thấy có cái gì đó sai sai…

Ah, có thể nào…

“Ah, có lẽ là bởi chúng đã có hạt trước đó rồi chăng?” (Makoto)

“Có hạt trước đó? Nếu chúng không có hạt thì chúng em không thể gieo trồng cây mới được. Chúng nhân giống như thế nào vậy?” (Ema)

“Uh?! Uhm, có nhiều loại trái cây được biến đổi để cho thuận tiện với mọi người, nên có lẽ vì vài lí do nào đó, cây chuối bắt đầu mọc lên với kiểu tính trạng đó chăng” (Makoto)

Đó là do Asora, nơi mà người ta đột nhiên có thể thu hoạch những loại củ cải, cà rốt, và cà chua ngon lành. Chúng đều mang hình dạng khác hẳn sau khi đã được biến đổi. Còn các loại táo, lê và cả trái đào cũng y như thế.

Đó là lý do tôi nghĩ rằng việc chúng bị biến đổi như thế cũng không có gì lạ.

Nhưng chuyện này tệ rồi đây. Nó không thể trả lời cho câu hỏi về phần nhân giống chúng được.

“Nếu em nhớ không nhầm thì ta có thể lột vỏ một cách dễ dàng và ăn nó, hơn nữa, nó cực kì ngon luôn, nhưng mà, ở trường hợp đó thì khi bụi chuối này ra quả hết thì chúng sẽ tuyệt chủng mất” (Ema)

Nghe lời Ema nói, bọn Lâm Quỷ Tộc làm bản mặt buồn bã kinh. Mặc dù mấy người đã tìm ra nó, tại sao mấy người lại tỏ vẻ như thế chứ hả?

Nước mắt đang dần trào ra từ khóe mi của Komoe-chan

186 [/images/images/image-14.png]

“Nó-Nó rắc rối thật!!”

“Uwu~”

Kể cả khi mấy người bảo tôi rằng mấy người đang gặp phiền hà về nó với cái mặt nghiêm túc ấy thì…

“…Thật ra, khi Lâm Quỷ Tộc phát hiện ra loại cây này và mang nó đến đây, họ…uhm…có vẻ như rất thích nó lắm.” (Ema)

Vậy ra nó đã trở thành món ăn khoái khẩu của họ à?

Khi tôi quay mặt về hướng Lâm Quỷ Tộc để xác nhận, thì họ gật đầu lên xuống như một món đồ chơi bị hỏng vậy. Komoe-chan cũng như thế huh. Tôi tưởng cô bé cũng có khẩu vị như Tomoe, nhưng cô bé có vẻ ngoài trẻ thơ nên có lẽ cô bé có cách suy nghĩ khác hẳn nhỉ.

“Chúng tôi không biết thứ gì có vị ngon đến thế cả. Khi chúng tôi ăn quả chuối này lần đầu tiên, chúng tôi đã nhận ra rằng không có gì có thể sánh với nó trên thế giới này cả.”

“Chuối rất ngon. Em thực sự thích chúng. Em luôn ăn thứ quả này sau khi huấn luyện đó” (Komoe)

… Họ đang nói cứ như thế đang phê lá đu đủ…à nhầm lá chuối ấy. Nói kiểu như “trên cả thế giới này!” làm tôi muốn chạy rồi đấy. Komoe-chan lại yêu cầu tôi thứ gì đó một cách kì lạ. Cô bé lại là một cô gái hay xấu hổ đến không ngờ, nên nó là một khung cảnh hiếm thấy.

Nó chỉ là, trong thời gian huấn luyện, sự bẽn lẽn của cô bé liền biến mất và cô bé lặng lẽ trừng phạt bọn họ. Đôi lúc, cô bé còn đáng sợ hơn là khi Tomoe và Mio nữa.

“T-Tôi hiểu rồi” (Makoto)

“Đó là lý do chúng tôi đã cố gắng để mang nó đến đây mà không làm tổn hại nó và xem xét rất kĩ lưỡng, nhưng chúng tôi không thể nào tìm ra thứ gì trông giống như là hạt giống cả. C-Cứ thế này thì, chúng ta sẽ mất cây chuối thôi!”

Có nghĩa là, họ chỉ có thể tìm thấy một số cây chuối trong khu khai hoang thôi à?

Triệu chứng cai thuốc (Edit: chắc giống thiếu thuốc) huh. Người ta sẽ nghĩ như thế khi thấy bọn Lâm Quỷ Tộc run lẫy bẫy và ôm chặt lấy cây chuối gần họ nhất. Đúng là tức cười thật, nhưng nó đã trở thành một khung cảnh mà tôi không tài nào cười nổi. Khuôn mặt họ có vẻ nghiêm túc và trông có vẻ như họ sắp khóc tới nơi rồi. Vậy là sau khi huấn luyện, Komoe-chan đã liên tục tiêu thụ một lượng nhỏ những quả chuối huh. Bọn Lâm Quỷ Tộc có lẽ là đang cảm thấy nỗi sợ hãi tột đỉnh thì phải.

(Trans: Triệu chứng cai thuốc (withdrawal symptoms) nói chung là bị bệnh khi đang cai nghiện thứ gì đó gg-sama nhé ae)

Tôi nhớ rồi. Khi cây chuối lớn lên, chúng sẽ héo đi một thời gian sau-” (Makoto)

““?! U-Uwaaaaa?!”

“?!!”

Một tiếng hét khó hiểu vang lên. Họ đang ôm lấy đầu mình và rên rỉ đau lòng. Họ thậm chí còn ngắt lời tôi chỉ để hét lên như thế ư? Komoe-chan nhìn cũng dễ thương khi không nói nổi thành lời đấy chứ.

Nhưng, liệu có cách nào khác ngoại trừ gieo hạt giống không ta?

Tôi nhìn về hướng Shiki.

Nhưng mà, anh ta chỉ có thể lắc đầu. Mà, đó là chuyện bình thường huh. Anh ta chuyên về Thổ ma thuật, nhưng nó không có nghĩa anh ta là nhà thực vật học. Shiki có nói rằng anh ta chỉ mới bắt đầu nghiên cứu nông nghiệp và Thổ ma pháp khi vừa đến Asora thôi mà.

Vậy chúng ta nên làm thế nào đây?

Như trái dứa chẳng hạn, họ ngắt chồi của chúng và trồng nó để có thể nhân giống bằng cách đấy. Nhưng không có gì đảm bảo rằng chuối cũng có thể làm tương tự. Mà nhân tiện, đống thông tin đấy từ trên TV cả đấy.

Nó cũng tạo cảm giác như ở vùng nhiệt đới, nên liệu có thể chăng?

Umu…

“Vậy nó thật sự là loại cây sẽ héo rũ trong vòng một năm huh. Có nhiều ý kiến xung quanh đây cũng nói như thế.” (Ema)

Ema trông cũng buồn thật. Có lẽ không đến nỗi như bọn Lâm Quỷ Tộc, nhưng có lẽ cô ấy cũng nghĩ rằng nó rất ngon miệng nhỉ.

Tôi thật sự ngạc nhiên khi biết họ có thể nhận ra đó là cây lâu năm hay cây chỉ sống được 1 năm chỉ từ việc quan sát nó thôi à. Liệu có ưu điểm như thế ở tộc Orcs không nhỉ?

Tôi muốn làm gì đó cho họ ghê.

…Tôi không rõ liệu nó có cùng hiệu quả với chồi cây hay không, nhưng cũng có phương pháp cấy ghép mà không cần hạt giống nữa mà. Có vài vấn đề về độ tương thích của chúng nữa, nên nó là thứ mà tôi không thể chắc chắn rằng sẽ thành công và tôi chỉ biết một vài cách mà thôi. Thôi, đó là kĩ thuật đáng để thử đấy chứ.

“Uhm, mọi người thấy đấy. Cũng không hẳn là một phương pháp chắc chắn nhưng…có một kĩ thuật mà tôi biết” (Makoto)

Tôi giải thích về chồi cây và cấy ghép cho Ema và Lâm Quỷ Tộc.

Ema có vẻ như có hứng thú về việc cấy ghép nhưng tụi Lâm Quỷ Tộc lắng nghe cả hai đầy hang say. Đúng là một thứ gì đó mới lạ khi thấy Lâm Quỷ Tộc thật sự nghiêm túc lắng nghe tôi. Komoe-chan cũng gật đầu, nhưng có lẽ cũng ở mức “Em hiểu rồi ~” đối với cô bé thôi.

Không bỏ lỡ một câu chữ nào, đó là những gì người ta có thể nhìn thấy từ tinh thần quyết tâm của họ. Khi tôi giải thích xong xuôi, Ema hỏi xin tôi để cho cô ấy hợp tác ở phần cấy ghép. Đám Lâm Quỷ Tộc liền phóng ngay đến chỗ mấy cây chuối để láu táu kiểm tra xem có mấy cái chồi nào không. Komoe-chan cũng theo sau đuôi họ.

“Hình ảnh của Lâm Quỷ Tộc đã trở nên khác hẳn lần đầu họ đến đây nhỉ” (Makoto)

“Tomoe-sama và Mio-sama, cũng như Komoe-sama đã huấn luyện họ rất nhiều mà” (Ema)

“Ha…hahaha…” (Makoto)

“Waka-sama, cảm ơn ngài rất nhiều về những thông tin cực kì thú vị đó. Cấy ghép, nghe có vẻ nó sẽ giúp chúng ta rất nhiều, nên em nghĩ sẽ thử nó xem sao” (Ema)

“Cứ triển đi. Mặc dù, bộ mấy cái chồi cây không có trong sách tham khảo ư?” (Makoto)

“Yeah. Kể cả khi chúng em gọi nó là sách tham khảo, nó vẫn là cuốn sách được dựa trên những gì mà Waka-sama đã liếc nhìn qua mà. Nó không hẳn là cuốn sách chính xác cho lắm nhưng nó cũng là viết lại một cuốn sách vậy nên điều đó là dĩ nhiên” (Ema)

Tôi hiểu rồi. (Trans: …hiểu được chết liền!)

Chắc chắn, nếu nó được chiết xuất ra từ kí ức của tôi, bỏ qua những phần tôi không thể nhớ, thì những phần mà tôi chưa nhìn qua thì tái tạo lại nó sẽ là bất khả thi.

Mặc dù vậy, bọn Lâm Quỷ Tộc, ai mà ngờ họ lại thích chuối cơ chứ. Nó có lẽ là thứ chỉ tồn tại ở Asora, nhưng mấy người đang tính làm gì khi tự tạo thêm điểm yếu của mình thế hả.

Tôi đã có thể tưởng tượng cảnh Tomoe lấy mấy trái chuối của bọn họ và bắt họ tập luyện trong khi khóc ròng khóc rã. Đúng thật là lâm ly bi đát khi họ trở thành như thế.

Tôi không nghĩ việc này là một giải pháp đâu, nhưng cứ để Ema đưa cho Mondo vài trái chuối đi.

◇◆◇◆◇◆◇◆

Cũng đã một thời gian dài kể từ khi tôi đặt chân đến công xưởng của người lùn.

Mặc dù công việc của họ không phải lúc nào cũng liên quan đến lửa, nhưng nó chẳng hề thay đổi được việc nơi này nóng hơn những nơi khác. Chân tôi như muốn tránh xa nơi này khi không có công việc ở đây.

Gần đây, hầu hết thời gian tôi đến đây chỉ để nhận báo cáo mà thôi.

“Oh Waka. Tối hôm qua ngài đã chăm sóc cho tất cả bọn tôi và chúng tôi đã trải qua một khoảng thời gian vui vẻ. Xin đa tạ ngài.”

“Tôi mừng khi ngài tận hưởng nó đấy Trưởng Lão à” (Makoto)

“Mỗi lần chúng tôi nhận được lời mời như thế, sự đa dạng về nguyên liệu và món ăn lại tăng lên nên ta không thể ngừng bước đến đó mỗi lần như thế. Ta đã rất ngạc nhiên khi thấy món chính được bày ra là do Mio nấu cơ đấy. Ta đã kinh ngạc đó”

“Có vẻ như cô ấy nấu bởi vì cô ấy thích thế, nên nếu ngài muốn, cứ đến dự với chúng tôi trong tương lai nhé. Một lúc nào đó, Tomoe có thể sẽ tổ chức cuộc thi nếm thử rượu sake, nên tôi nghĩ tộc Người Lùn có lẽ sẽ thích lắm đấy” (Makoto)

“Oh! Sake huh! Thật tuyệt, ta mong chờ nó đấy. Chúng ta sẽ tăng công việc lên một bậc cao hơn để sẵn sàng cho sự kiện đó”

“Ahahaha, tôi cũng mong đợi nó đấy. Vậy thì, Trưởng Lão, ngài có việc gì gấp hôm nay à? Tôi nghe được từ Ema” (Makoto)

Vị Trưởng Lão Người Lùn trông như một ông cụ đã đứng tuổi vậy. Đến một mức nào đó thay vì là một Người Lùn, ông ấy trông giống như một người bán nhân thấp bé vậy.

Từ vẻ bề ngoài của ông cho thấy ông là một người tốt bụng, nhưng kể cả với ngoại hình như thế, ông ta vẫn có thể sử dụng một cây búa vượt qua tầm vóc của ông ấy, nên không thể nhầm lẫn được đó là vị Trưởng Lão của Người Lùn. Họ thật sự thông thạo với dụng cụ của họ huh.

Không cần biết chuyện gì xảy ra, tôi lúc nào cũng nói chuyện lịch sự bởi vì độ tuổi thâm niên của ông ấy. Ở điểm này, tôi không tài nào ngăn được bản năng của mình. Nó đã in sâu vào trong tâm trí tôi rồi mà.

“Vậy ra đó là lí do ngài trải qua bao rắc rối để đến đây à. Không, à mà, nó là về việc những vật liệu mà Mio-sama đã mang đến cho chúng tôi nhưng có gì đó làm ta lo lắng. Ah, Ema-dono. Về những trang bị cô đã yêu cầu, chúng tôi đã có thể tạo ra một vài phần rồi, nên liệu cô có thể xem qua được không. Nó ở khu xưởng thường tới ấy.”

Nói thế, Trưởng Lão đưa tôi thứ gì đó. Ema gật đầu và cúi đầu chào tôi.

“Waka-sama, em có thế đi một chút chứ?”(Ema)

“Tất nhiên” (Makoto)

“Vậy thì, em xin phép”(Ema)

Sau khi nhìn cô ấy rời đi, tôi đưa ánh nhìn về phía Trưởng Lão. Khi tôi làm thế, ông ta đang cầm vật liệu trong tay hay đúng hơn là, ông ta đặt đống rách nát lên trên bàn.

“!!Đây là…” (Shiki)

Shiki phản ứng với nó. Anh ta có vẻ cực kì ngạc nhiên.

“Đây là thứ mà Mio-sama đã mang về khi kimono của cô ấy bị hư hỏng nặng”

“Là kimono của Mio??”(Makoto)

Bộ có con mamono quanh quẩn ở lối vào vùng hoang mạc ư?

Nó làm hư bộ kimono luôn à? Nếu tôi nhớ chính xác thì thứ duy nhất có thể làm thế làm những Con kiến Khổng lồ xông ra thành đàn từ một cái lỗ và có thể xé rách nó thôi chứ.

“Yeah, đằng sau lưng đã bị rách nát. May mắn thay, cơ thể cô ấy không bị thương gì cả”

“?!”

Wa?!

Một kẻ thù có thể gây sát thương cho cô ấy từ phía sau sao?! Shiki cũng khá là ngạc nhiên. Mà, cũng khá là rõ ràng, nếu Mio không hạ cảnh giác, sức phòng thủ và cảm nhận của cô ấy thuộc hàng vô đối rồi.

Tte, khoan. Không bị thương gì à?

“…Yeah, không có thương tích gì cả.. Nó làm cho thợ thủ công chúng tôi cảm giác hơi bất lực”

“Có nghĩa là chỉ có mỗi bộ đồ là bị hư hại thôi à?”(Makoto)

Ông ấy có lẽ đã nhận ra câu hỏi từ biểu cảm của tôi rồi. Trưởng Lão-san giải thích cho tôi trong khi đặt tay lên thái dương như đang bị đau đầu vậy.

“Chúng tôi không có nghe liệu cô ấy chỉ hồi phục hay là cô ấy không có thương tích nào, nhưng đúng là Mio không hề trầy xước gì cả. Nếu cô ấy không kể với Waka-sama có lẽ là bởi vì cô ấy không nhận được sát thương và xem nó như chẳng có gì quan trọng. Và thế là, chúng tôi đã suy nghĩ cách gia tăng khả năng của trang bị để có thể tạo ra vật phẩm có thể bảo vệ những người mà ngài yêu quý, nhưng cái vật liệu này là thứ duy nhất có thể phá nát bộ kimono…Có vài vấn đề với nó”

“Nó thật sự mạnh đến như vậy ư?”(Makoto)

Cái cô Mio này. Có vẻ như nấu ăn còn quan trọng hơn cả. Cô ấy hầu như sẽ chẳng thèm báo cáo vì cô ấy chẳng bị thương tích gì. Mặc dù vậy, cô ấy có thật sự hiểu ý nghĩa của áo giáp là gì không vậy? Tôi sẽ phải thuyết giáo cô ấy để yêu cầu những thợ thủ công tạo ra những trang bị phù hợp cho đàng hoàng mới được. Nếu cô ấy hài lòng chỉ với bộ đồ như thế, thì sẽ đáng thương cho những thợ thủ công lắm đấy có biết không hả. Về bộ đồ thì ý tôi làm đồ thường ngày ấy, những bộ mà tộc orcs đã gặp nhiều rắc rối để thêu cho Tomoe và Mio ấy. Tôi nghĩ rằng những thứ đó rất khó để tạo ra nhưng thứ mà người lùn đang chế tác là áo giáp. Để có thể bảo vệ sinh mạng. Áo giáp được dùng để bảo vệ cô khỏi những đòn tấn công là một câu chuyện hoàn toàn khác đấy.

“Không, bộ đồ đó đã tốt lắm rồi”

Tốt lắm rồi. Nếu Trưởng Lão-san đã nói thế khi nhìn nó thì nó hẳn phải là thứ khá là hiếm nhỉ

“….”

Shiki vẫn giữ im lặng nãy giờ. Kì lạ thật. Mặc dù anh ta rất thích những vật liệu và áo giáp lắm mà. Anh ta cũng rất thích thú về cây quyền trượng đó nhỉ.

“Sau khi nghe chuyện của Mio-sama và điều tra về vật liệu và kimono, chúng tôi đã có kết luận. Đa số ý kiến cho rằng nó chỉ là một con mamono với sức tấn công cao và đã may mắn lớn lên. Nhưng, nó đã ăn một con Phong Tinh Linh, hơn nữa, lại là một con trung cấp ở giai đoạn đầu. Ở trong hoang mạc, có rất ít Phong Tinh Linh và nếu chúng ta nói về một con trung cấp thì, kể cả ta cũng chưa bao giờ thấy chúng. Nghĩ về sức mạnh ban đầu của con mamono, chẳng quan trọng khi con Tinh Linh bị suy yếu đi đến đâu, thì để có thể tiêu diệt và hấp thụ Tinh Linh là điều bất khả thi. Đây chỉ là ý kiến cá nhân của ta, nhưng ta cảm giác như có bàn tay con người nhúng vào đấy”

“Một hành động có chủ đích à? Ngài đang nói rằng có người đã làm điều này với ý định xấu trong đầu ư?”(Makoto)

Người đó đã bắt được một Tinh Linh và cho một con mamono thích hợp để ăn nó để nó có thể tiến hóa. Đúng là một câu chuyện nguy hiểm.

“Mio-sama đối đầu với nó ở bên ngoài hoang mạc. Nó có vẻ là một con đường kéo dài đến Tsige. Có nghĩa là, nó đã vượt qua rặng núi chia cắt hoang mạc đấy.”

“Ngài đang nói rằng đó là bởi vì Mio đã đối mặt với nó nên thiệt hại nó gây ra là thấp ư?”(Makoto)

“Phải. Lâm Quỷ Tộc đã điều tra và bên Quỷ Tộc ở trong khu vực thì chẳng có động thái nào đáng ngờ cả. Không biết được lí do cho việc này làm ta cảm giác thật bất an.”

“Chắc chắn rồi. Có cái cảm giác có người làm gì đó sau lưng mình thì quả thật chẳng thoải mái chút nào. Tôi hiểu rồi, tôi sẽ…” (Makoto)

Điều tra nó. Là thứ mà tôi muốn nói, nhưng vào lúc đó…

Shiki lặng lẽ giơ tay mình lên…

“Shiki-sama?”

“Chuyện gì thế, Shiki?”(Makoto)

“…T-Tôi” (Shiki)

“Chuyện gì?”(Makoto)

“Là người…đã thí nghiệm lên con mamono đó… là tôi!” (Shiki)

““Eh…?””

Tiếng thốt lên của tôi và Trưởng Lão vang lên cùng lúc.

“Đó là chuyện đã xảy ra trước khi gặp gỡ Waka-sama. Lúc tôi vẫn còn ở bên trong cơ thể của một Lâm Quỷ nhân thì đó là một trong những thì nghiệm mà tôi đã làm. Tôi bắt sống vài con Phong Tinh Linh trung cấp và sau khi đã làm chúng suy yếu đến mức không còn kháng cự được nữa thì tôi đã cho một con mamono ăn nó” (Shiki)

“…”

“Bằng cách cho nó ăn một Tinh Linh, tôi tưởng rằng nó có thể tiến hóa thành thứ gì đó như Tinh Linh hay biến đổi thành cái gì đó giống vậy. Nhưng nó trở thành một thất bại và chỉ tăng sức mạnh cho lưỡi hái của nó thôi….và vì tôi đã chán nản, tôi quăng nó đi” (Shiki)

Quăng nó đi à, Shiki. Anh làm cái thứ nguy hiểm gì thế hả.

“Oh, vậy là Shiki-sama là người đã tạo ra nó. Ah~, giờ biết được lí do rồi thì gánh nặng trên ngực ta cũng được dỡ bỏ rồi. Vậy thì, ta đã có thể tập trung để tạo ra áo giáp cho Mio-sama mà không phải lo lắng gì nữa.”

“Tôi xin lỗi, Trưởng Lão.”

“Không sao đâu. Cái vật liệu được sử dụng để tạo ra vũ khí cho Mạo Hiểm Giả ở đâu đó rồi, nhưng nó có thể giúp huấn luyện cho Beren. Nó trông có vẻ như cậu ta cũng lo lắng về thứ gì đó tương tự có thể xảy ra với Mio-sama lần nữa, nhưng giờ cậu ta có thể an tâm rồi.”

“?! Có lẽ nào ngài đang tính mách với Mio ư?!” (Shiki)

“…Ah, nếu ta nói với cô ấy, Shiki-sama có lẽ sẽ bị mắng mất. Waka-sama, chúng ta nên làm gì đây?”

Vị Trưởng Lão lo lắng cho tình trạng của Shiki và đẩy quyết định qua cho tôi.

“…Shiki”(Makoto)

“V-Vâng”(Shiki)

“…Vậy, chuẩn bị ăn hành đi. Dù gì thì bộ kimono đã biến thành đống giẻ rách rồi kìa.” (Makoto)

“?!!!!Aaaaaaaahhhhhhhh…” (Shiki)

Một Shiki-san đang quằn quại. Đó là một tư thế không ngờ nhưng…

Chà, tôi nghĩ anh sẽ không dễ gì chết đâu, nên cố gắng hết sức nhé Shiki.

Nhìn chằm chằm vào Shiki, người đang mang khuôn mặt như sắp tận thế tới nơi, vị Trưởng Lão và tôi gật đầu với nhau.

CHƯƠNG 97: VĂN PHÒNG GIÁO VIÊN TẠM THỜI

Có cảm giác như đã một thời gian dài rồi tôi chưa trở lại Rotsgard nhỉ. Ừ thì ngay cả khi tôi nói vậy thì chỉ mới có mấy ngày trôi qua thôi mà.

Cũng nhờ giả thuyết của Tomoe về vấn đề khí hậu nên cuộc điều tra đã tăng khoảng thời gian tôi phải ở lại Asora rồi.

Có vẻ như suy đoán của quý cô samurai-wannabe thiên tài đó gần như đúng hoàn toàn luôn, cho nên sau cái ngày báo cáo đó, khi hậu ở Asora thay đổi liên tục bởi những thí nghiệm ấy.

Mà, bọn tôi đã sử dụng giả thuyết đấy làm cơ sở và đã thông báo trước cho các cư dân ở đây, nên không có vấn đề nghiêm trọng nào xảy ra cả.

Có vẻ như cánh cổng cuối cùng tôi mở ra là cái gây ảnh hưởng. Điều đó gần như chắc chắn luôn.

Chuyện đó có nghĩa là dấu vết còn lại của cánh cổng mà không chỉ Tomoe và tôi có thể mở ra, mà cả Mio cũng có thể sử dụng nữa. Shiki nói rằng anh ta gần như có thể dùng nó. Thật đáng tin cậy làm sao.

Nếu những cánh cổng được đóng lại một cách đàng hoàng thì sẽ ít có khả năng khí hậu sẽ bị ảnh hưởng hơn.

Việc này có sự tham gia của chú ngôn nữa, nhưng điểm khác biệt duy nhất đó là tôi có thể sử dụng chú ngôn hoặc là không để khiến cái cổng xuất hiện, nên cả hai đều không làm tôi cảm thấy bất tiện gì mấy. Sau khi thay cái cổng tôi mở tại Học Viện bằng cái không để lại dấu vết, Asora bây giờ có thời tiết gần giống như thời tiết đầu hè vậy. Việc trời mưa khá thường xuyên là một điểm trừ, nhưng các cư dân ở đây như là Tích dịch tộc thì lại rất vui về điều đó. Có vẻ như bọn họ khá là thích khí hậu nhiệt đới, nên tôi cảm thấy tệ bởi những gì tôi đã làm trong quá khứ. Tôi hi vọng họ không quan tâm đến điều đó.

(Trans:nói chung đoạn trên có nghĩa là cái cổng cuối cùng mới có tác dụng. Main tuy đóng cổng ở Học Viện lại rồi nhưng còn dấu vết thì vẫn tính là cổng, nên main thay bằng cái không có dấu vết nên sẽ không tính là cổng.) (Edit: wat???)

Tomoe đã đi điều tra một lần nữa. Chỉ ra một số nơi thích hợp, cô ấy nói rằng cô ấy sẽ tìm ra những nơi khác để có được bốn mùa. Ngày mà Asora có bốn mùa giống như Nhật Bản sẽ không còn xa nữa. Không giống như tôi, Tomoe có vẻ như có thể dự đoán được kết quả trong tương lai với những thông tin mà cô ấy đã thu thập được, nên cô ấy có khả năng có thể đoán chừng được những nơi phù hợp từ những quy luật biến đổi khí hậu.

Hôm nay là một ngày lên lớp. Asora có vẻ như đã bình thường lại, nên sẽ không có vấn đề gì trong việc tôi quay trở về nhỉ. Tôi đang nghĩ về việc biến nơi này thành trung tâm của các hành động của tôi một lần nữa. Người mà đang dạy nấu ăn cho Mio có vẻ như chỉ ở lại đó trong một khoảng thời gian ngắn thôi, nên vì thời gian là vàng bạc, Mio đã ở lại Tsige. Tôi không biết liệu cô ấy chỉ ở đó hay là làm việc xuyên đêm hay không, nhưng có vài ngày cô ấy không hề trở về. Nếu cô ấy đã hứng thú với cái gì đó thì cô ấy sẽ làm hết mình, đó mới là Mio. Tôi không biết cô ấy đang học nấu cái gì, nhưng tôi biết một ngày nào đó cô ấy sẽ làm cho tôi món đấy, nên tôi cũng đang mong chờ lắm.

“Raidou-sama, về những ngày làm việc vừa qua, có vẻ như không có bất cứ vấn để nổi bật nào cả và mọi thứ vẫn đang diễn ra trôi chảy. Cửa hàng cũng vẫn đang phát triển bình thường”(Shiki)

Shiki báo cáo về doanh thu trong thời gian tôi nghỉ làm, và nói với tôi một cách hài lòng. Anh ta có trở về Rotsgard một vài lần, nhưng hầu hết thì anh ta chỉ ở lại Asora thôi. Và còn, cửa tiệm không có bất cứ vấn đề nào cả, nên anh ta chắc hẳn rất vui về điều đó. Tôi cũng mừng nữa.

“Anh nói đúng. Nếu chúng ta có thể thay phiên những người làm để họ có thể chỉ dẫn những người mới, thì sẽ khiến mọi việc dễ dàng hơn nhiều. Này Shiki, về Rembrandt-san và những đứa con gái của ông ta thì…”(Makoto)

“À, về việc ngài để một lá thư cho Mio-dono đúng không?”(Shiki)

“Yeah. Suy nghĩ về ngày mà họ rời Tsige, tôi nghĩ rằng họ sẽ đến đây sớm thôi nhưng, anh đã có được thông tin nào chưa?”(Makoto)

“Không hẳn. Hầu hết những thứ tôi có được là họ sẽ đến Hàn Lâm Trấn sớm thôi. Họ là con gái của một thương nhân có ảnh hưởng mà, nên họ đã được lệnh giữ im lặng rồi. Lime cũng không thể thu thập bất cứ thông tin nào trong thị trấn cả”(Shiki)

“Tôi hiểu rồi. Vậy, khi họ trở về Học Viện, tôi sẽ đón tiếp họ. Anh đã đưa báo cáo về những thứ cần thiết cho tiết giảng hôm nay rồi đúng không?”(Makoto)

“Vâng. Tôi đã nhận được sự cho phép từ trước rồi, nên tôi không nghĩ sẽ không có bất kì vấn đề nào đâu”(Shiki)

Shiki thật sự làm việc khá là đàng hoàng. Nếu anh ta mắc một sai lầm lần này, tôi sẽ nhắm mắt làm ngơ cho anh ta.

Anh ta đã bị bắt nạt một chút bởi Mio vì cái vụ mamono ấy mà.

Để xem, sau tiết giảng hôm nay, hãy mời những học sinh nào có thời gian rảnh đến Gotetsu nào. Jin có vẻ như thích món nabe, nên có lẽ những học sinh khác cũng sẽ thích thôi. Tôi không hề nghĩ đến việc khống chế chúng bằng thức ăn đâu, mà là tôi muốn trở nên dễ tính hơn trong mắt bọn họ ấy mà.

Trước khi tôi đến giảng đường, tôi đi tới cái bàn mà tôi được cấp cho và tôi kiểm tra có bất kì tin nhắn khẩn nào không. Nơi này giống như một phòng nhân viên cho những giáo viên tạm thờ ấyi. Có lẽ họ còn dư chỗ trống, nên khi tôi yêu cầu cho Shiki được ngồi cùng tôi, họ cấp ngay một bàn cho anh ta luôn.

Đây là nơi tôi chỉ dùng khi tôi đang cần một nơi để nghỉ ngơi trong những ngày giảng và những ngày mà thư viện quá ồn ào.

“Otto, đây là…”(Makoto)

Giọng tôi cất lên theo phản xạ. Trên bàn tôi có một lượng khá lớn những tài liệu và một đống thư chất chồng cả lên. Mặc dù tôi đến đây bởi vì tôi có một chút thời gian rảnh trước khi tiết giảng bắt đầu, nhưng với đống này, tôi nghĩ rằng mình còn không có đủ thời gian để lướt qua chúng nữa là.

“Thật là một số lượng đáng kinh ngạc. Bây giờ, tôi sẽ sàng lọc chúng, ngài hãy coi những cái cần thiết được không?”(Shiki)

[Làm vậy đi. Tôi không cần những cái lá thư tỏ tình, nên cứ bỏ chúng đi]

“Đã hiểu”(Shiki)

May thay, bàn của Shiki chỉ có những lá thư tỏ tình, nên tôi nhờ anh ta mà không phải lo lắng gì. Chỉ là, những lá thư trên bàn của anh ta, có rất nhiều lá dường như được viết với nhiều nỗ lực đấy. Việc đó khiến tôi tò mò thật.

Oh, chúng đang giảm dần kìa.

Một đống giấy hỗn tạp đang được phân loại một cách tuyệt mĩ.

Tôi có thể nghe một giọng ngưỡng mộ của ai đó. Mà, có lẽ đó là một giảng viên cũng có tiết vào hôm nay. Fufufu, giảng viên đó chắc đang ghen tị lắm đúng không? Nhưng Shiki là của bọn tôi nên tôi không đưa anh ta cho ai đâu nhé. (Edit: mùi Yaoi đâu đây)

Đúng như mong đợi, đống thư bị bỏ ra là nhiều nhất. Tôi không ngờ rằng những lời cầu hôn vô lí đó lại tới cả chỗ này nữa, nên chuyện này đã đến mức quấy rối luôn rồi.

Có vẻ như có một vài văn kiện tôi cần kiểm tra, nên tôi bắt đầu kiểm tra chúng.

Ehm, một yêu cầu chấp nhận học sinh huh. Tôi toàn có mấy cái văn kiện như vậy.

Giờ tôi mới nghĩ về chuyện đó, các giảng viên đã nói với tôi rằng sau một thời gian mở một khóa học, tôi có thể chọn học sinh mà tôi muốn chấp nhận vào tiết giảng của mình. Họ còn nói với tôi rằng hệ thống này không có ích gì lắm trừ khi bạn là một giảng viên nổi tiếng và thường là tất cả các học sinh đều được chấp nhận

Nhưng tôi rất vui vì điều đó. Nếu bọn họ (học sinh) là người mà không có sức mạnh mà chỉ có mục tiêu khác (Trans:kết hôn đi thầy ơi :v), (Edit: chừng nào Mio còn sống là không có cửa đâu) là để tiếp cận tôi thì chỉ tổ gây phiền phức cho tôi thôi. Nếu tôi có thể từ chối bọn họ thông qua văn kiện, thì tôi rất là biết ơn đấy.

… Có rất nhiều nữ sinh thật. Môn học và chuyên môn của họ thì hoàn toàn khác với cái của tôi. Tôi thực sự không cần sự nổi tiếng vớ vẫn này.

Okay, thùng rác thẳng tiến. Cái này, vào thùng rác luôn. Nữ sinh này, bấm nút biến. Ah, một nam sinh. Suýt đạt, quay lại khi đã luyện tập thêm nhé. Từ góc nhìn của người khác thì tôi có vẻ như khá nổi tiếng. Đối với những giảng viên đang gặp rắc rối trong việc kiếm thêm học sinh thì, việc tôi từ chối những lá thư là một hành động khá kì lạ. Số lượng học sinh mà tôi có bây giờ là 5 nên tôi cùng hội cùng thuyền với bọn họ.

N? Một lời đề nghị vị trí trợ giảng? Cái này là gì vậy?

Khi tôi kiểm tra nội dung bên trong, có vẻ như muốn mời tôi thành trợ giảng. Tôi quên rằng tôi cần phải tham gia vào các tiết giảng với tư cách là như một trợ giảng. Bởi vì tôi cũng không có ý định làm vậy.

Chủ đề của tiết giảng là…

Kĩ thuật cận chiến. Tôi là một pháp sư và là một thương nhân mà. Có phải đây là một hành động bắt nạt không?

Kĩ thuật dùng rìu. Không phải là tôi không có hứng thú với rìu đâu. Nguyên nhân là giống như trên.

Công dụng thực tiễn của thuốc hồi phục. Đó là môn mà Shiki có thể muốn tham gia đây.

Lịch sử của Vương quốc Limia. Chẳng thấy được ích lợi của nó gì cả.

Chẳng có gì tốt cả.

Bỏ qua một bên những yêu cầu của môn lịch sử Vương quốc Limia và những môn khác, tôi thở ra một tiếng thở dài. Mà, không phải như là tôi đã xem tất cả chi tiết, nên bây giờ tôi sẽ đem theo những văn kiện về việc trợ giảng vậy.

Một yêu cầu tham gia vào tiết giảng của tôi? Ehm, để xem nào, lần này là…

Ah, tìm thấy rồi.

Sif Rembrandt. Yuno Rembrandt.

Họ là những cô con gái của Rembrandt không nghi ngờ gì hết. Vậy là họ đã trở lại học viện rồi. Tin đồn chỉ có một nửa là sự thật thôi.

Không, không chỉ vậy. Hôm nay, hai người họ sẽ trở lại. Vậy có nghĩa là tiết giảng của tôi sẽ là tiết đầu tiên mà họ sẽ tham gia à. Trong trường hợp đó, tôi có nên tiếp giảng hôm nay nhẹ nhàng hơn không? Mà dù gì thì tôi cũng cần phải điều chỉnh một chút mà.

Nhưng tiết giảng lần này là một tiết giảng thú vị mà tôi đã thông báo trước rồi. Tôi đã chấp nhận đơn xin của bọn họ, và chỉ có một học sinh trong những lá đơn xin học tôi nghĩ là có đủ yêu cầu để tham gia cùng, hãy tách ba học sinh mới và chăm sóc họ thật tử tế nào.

Nhìn vào thông tin của chị em nhà Rembrandt, tôi nghĩ rằng kĩ năng của họ khá là cao so với những học sinh khác. Giống như những gì Jin đã nói, tài năng. Mà, vẫn chưa chắc rằng họ vẫn có thể còn sở hữu những kĩ năng giống như trước kia hay không thôi. Dù gì họ đã trải qua một cơn bạo bệnh nguy kịch mà

Người chị Sif thì lớn tuổi hơn tôi huh. 19 tuổi luôn. Cô ấy có vẻ như là một pháp sư. Nguyên tố chính của cô ấy là Thổ và Hỏa. Heh~. Viết hai nguyên tố vào giấy thông tin cá nhân thì khá là bất thường đó. Hơn nữa, thổ nguyên tố thì có sự bảo hộ của tinh linh. Cô ấy có thể sẽ được dạy bởi Shiki là chính nhỉ.

Còn cô em là 15 tuổi. Oh! Em ấy sử dụng cung. Và còn cả giáo nữa? Đây là một sự kết hợp khá hiếm đó. Cung và giáo ư. Đừng có nói với tôi rằng em ấy đã điều tra tôi và Shiki từ trước rồi nhé, và viết những gì đã biết vào đó. Phép thuật của em ấy ở mức độ cơ bản và hầu hết đều là phép cường hóa huh.

Rembrandt-san đang giúp đỡ tôi, nên tôi sẽ chấp nhận cả hai. Xen lẫn chuyện công với chuyện tư à? Không, nói về kĩ năng thì không có vấn đề gì cả.

Nếu tôi phải nói gì đó, thì đó sẽ là tôi không biết rằng liệu họ đã viết với hình tượng của Shiki và tôi trong đầu và viết dối hay không. Người chị thì viết rằng cô ấy có sự bảo hộ của tinh linh đối với Thổ nguyên tố của cô, tôi không nghĩ đó là một lời nói dối. Những về phần của cô em gái sử dụng cung và giáo thì có hơi… Trong những tiết giảng ở Học viện, tôi chưa sử dụng cung bao giờ, nên cô ấy có lẽ nghe từ cha của cô ấy.

Còn cô gái còn lại thì không phải là tôi chọn cô ấy bởi vì cô ấy thuộc gu của tôi. Trong tiết giảng của tôi thì có bốn nam sinh và một nữ sinh. Nữ sinh duy nhất, Amelia, cằn nhằn rằng cô ấy muốn lớp có thêm nữ sinh (mặc dù cô ấy không muốn những nữ sinh khác đụng tay vào Shiki), tôi nghĩ rằng lớp sẽ sự cân bằng tốt 50/50. Động lực và kĩ năng của cô ấy khá là cao. Có vẻ như là vẫn chưa lâu lắm kể từ khi cô ấy chuyển đến đây từ một quốc gia nhỏ gần với Đế chế Gritonia. Cô ấy có vẻ đang tìm một vài lớp để tham gia. Có khả năng rằng lớp của tôi không phù hợp với cô ấy và cô ấy rời đi, nhưng cô ấy là một sinh có học bổng nên tôi nghĩ mong muốn cải thiện thì rất là cao.

“Raidou-sensei, liệu tôi có thể xin một chút thời gian của thầy được không?”

Tôi đã nhờ Shiki đem những giấy tờ cần thiết cho đơn xin học của các học sinh tới phòng nhân viên. Tôi không biết sẽ mất bao lâu để những đơn xin sẽ được chấp nhận, nhưng chắc đến tuần sau là tôi sẽ có thể gặp mặt được hai chi em. Nếu đó là ngày hôm nay, họ chắc chắn sẽ nghĩ cái này là một lớp học kì quặc thôi. Nếu họ nghĩ lớp học này kì quặc theo hướng tích cực, thì sẽ không có bất kì vấn đề gì đâu. Chắc vậy.

[Có chuyện gì vậy?]

Ngay sau khi Shiki rời khỏi phòng, một giáo viên đứng dậy từ chỗ ngồi và nói chuyện với tôi. Thật hiếm có làm sao.

“Thật ra uhm, đó là về thuốc chữa thương thầy bán trong cửa hàng của thầy…”

[Vâng, tôi chắc chắn có bán thuốc chữa thương]

“Từ bây giờ, trong khoảng thời gian từ kì nghỉ hè đến lễ hội trường, tiết giảng của tôi sẽ có những buổi tập thực hành nguy hiểm hơn. Nên nếu có thể, tôi muốn hỏi thầy rằng liệu thầy có thể cung cấp cho tôi 10 bình được không.”

Ah, thì ra là về chuyện này. Tôi không biết liệu buổi tập đó nguy hiểm là vì lễ hội trường đang đến, nhưng thay vì bảo tôi cung cấp 10 bình thuốc chữa thương mỗi ngày, sẽ là tốt hơn nếu nhờ tôi chuẩn bị sẵn chúng. Bây giờ tôi có một số hạn chế khi bán thuốc và thuốc chữa thương là một thứ công chúng không thể mua được liên tục. Nếu có một khách hàng muốn mua chúng một số lượng lớn, Lime và những người khác sẽ quản lí chuyện đó. Ừ thì, nếu chỉ là hồi phục những vết thương cho các học sinh, thì tôi không phản đối gì cả.

[Ah, tôi hiểu rồi. Được thôi. Nếu thầy nói đó là cho lợi ích của những tiết dạy, tôi sẽ vui vẻ chuẩn bị chúng. Nếu thầy muốn, thầy có thể đến cửa hàng tôi sớm nhất có thể vào ngày mai]

“Cảm ơn thầy rất nhiều! Ah, tôi rất mừng. Danh tiếng của Thương đoàn Kuzunoha đã tăng cao, nên tôi cũng đã dùng thử thuốc chữa thương, và nó cực kì hiệu quả. Tôi thật sự muốn mang theo chúng như là bảo hiểm, nhưng bởi vì nó quá nổi tiếng, thật sự rất khó có thể mua được”

[Tôi xin lỗi vì sự bất tiện không thể làm được nhiều thuốc hồi phục ấy]

Bởi vì có hạn chế về số lượng, số lượng thuốc mà đã đến tay người khác đã tăng lên, nhưng đối với những người đang muốn mua số lượng lớn thì chắc chắc là rất là bất tiện. Tôi cũng đã nhận những đơn đặt hàng từ một vài hiệu thuốc. Bây giờ chúng tôi đang ở giữa việc cân nhắc từng quyết định của chúng tôi. Nếu họ nghĩ ra điều gì đó là dự trữ thuốc cho Học viện, việc này sẽ gây rắc rối cho tôi lắm. Việc đó cũng có thể tạo ra tin bất lợi như là tôi có thể tạo ra bao nhiêu tôi muốn. Điều đó sẽ trở thành một cuộc thảo luận kinh doanh khá lớn đó, cho dù vậy việc đó chắc chắn sẽ xảy ra trong tương lai, vì có rất nhiều người muốn nghiền nát chúng tôi mà. Tôi không nghĩ rằng có đáng lo ngại cả.

“Không phải đâu! Với hiệu quả như vậy, thì rõ ràng là thế rồi. Giá bán cũng rất là rẻ nữa. Sẽ không có nhiều tình huống mà tôi sẽ dùng thuốc phục hồi đâu, nên tôi nghĩ 10 bình thuốc sẽ đủ cho tới lễ hội trường”

[Chúng chỉ có thể duy trì hiệu quả siêu việt của chúng trong vòng ba tháng mà thôi nên cẩn thận với điều đó. Chúng tôi cũng bán những thứ khác nữa, nên xin hãy đến cửa hàng chúng tôi một lần khác nhé].

“Hiểu rồi. Tôi chắc chắn sẽ làm vậy!’

Lúc thầy ấy gọi tôi, thầy ấy có một bộ dạng khá cứng nhắc nhưng bây giờ thầy ấy rất vui vẻ trong khi thầy ấy trở về chỗ ngồi của mình. Nếu thầy ấy nói muốn 10 bình như là bảo hiểm, thầy ấy chắc chắc khá là một giảng viên nổi tiếng.

Chỉ để đề phòng, tôi sẽ nhờ Lime kiểm tra liệu thầy ta có thực sự dùng chúng như những gì thầy ta đã nói sẽ làm. Sẽ rất là rắc rối nếu đây là một phương pháp mới để bán lại. Đúng vậy, tôi đã nói là ngày mai nhưng hãy dời lại vài ngày sau để điều tra lí lịch của thầy ta cái đã.

Shiki đã quay trở lại. Vừa đúng lúc luôn.

Vậy thì, cùng đi tới lớp nào.

CHƯƠNG 98: TIẾT HỌC DỰ KIẾN VÀ THỬ THÁCH ĐẦU TIÊN

Có tổng cộng là 8 người.

Không phải, tôi thực sự chẳng có chút tự tin nào về việc 5 người lúc đầu sẽ ở lại đâu.

Lần sau chúng ta sẽ làm gì đó thú zị hơn. Dù gì thì đó là những lời tôi đã nói vào tuần trước.

Việc có thêm 3 người nữa chắc là nhờ vào tốc độ mà các nhân viên đã xử lí giấy tờ một cách có lẽ khá là bất thường đấy. Bỏ qua cấp độ của học sinh, thì hệ thống tại Rotsgard khá là ấn tượng đấy. Tôi nghĩ rằng không chỉ cấp độ của học sinh mà của cả hân tộc nói chung đều khá là rõ ràng.

Nhưng vì ở vị trí cao nhất là Sofia, thì họ có lẽ cũng ấn tượng đấy. Ừ thì, những người ở mức trung bình thì có lẽ không nhỉ.

[Từ ngày hôm nay, chúng ta sẽ có thêm 3 người tham gia lớp học]

Tôi viết thật đơn giản và nhìn cả ba người. Hiện tại, Shiki và tôi đang đối mặt với 8 học sinh, nhưng tôi vẫy tay ra hiệu ba người đó đến bên cạnh tôi. Hai chị em nhà Rembrandt có khuôn mặt khá giống nhau. Đúng như mong đợi từ hai chị em thật. Chỉ riêng kiểu tóc và dáng điệu của họ khác hẳn nhau, nên họ tạo ra những ấn tượng khác nhau. Đã có khoảnh khắc khi chúng tôi trao đổi ánh nhìn và họ đều cười mỉm, nhưng nó chỉ là một khoảnh khắc thôi. Họ liền làm gương mặt nghiêm túc và họp nhóm với 5 học sinh kia. Đối với tôi, họ đâu có vẻ như xấu tính đâu nhỉ. Họ trông có vẻ như hiểu rõ vị trí học sinh của mình mà.

Chỉ từ việc nhìn Jin và Amelia, có lẽ bởi vì họ không thể ngờ đến thái độ từ hai chị em, nên gương mặt họ bộc lộ một chút nghi ngờ. Việc họ không hoàn toàn sốc cho lắm chắc là vì họ đang hồi hộp về tiết học hôm nay. Hai chị em nhà Rembrandt đang thu hút sự chú ý của người khác kể cả khi họ chỉ đứng yên một chỗ thôi, thiệt chả biết họ có danh tiếng trầm trọng đến mức nào nữa.

[Cả ba em, giới thiệu bản thân đi]

Lần lượt, đầu tiên là cặp chị em rồi đến người còn lại. Sau đó tôi sẽ kêu năm học sinh kia cũng giới thiệu bản thân luôn.

“Rất hân hạnh, mình tên là Sif Rembrandt. Mình đã trở lại trường vào hôm nay, nên có lẽ đã có nhiều người đã biết đến mình rồi. Mình phải nghỉ học vì một căn bệnh, nên cho đến khi mình hoàn toàn hồi phục, mình có thể làm phiền các bạn, nhưng làm ơn hãy chăm sóc cho mình. Chủng tộc của mình, như mọi người thấy, là hân tộc. Chuyên môn của mình là công thuật pháp; nguyên tố Hỏa và Thổ. Mình có một Thiên Hộ Thể của tinh linh ở trong Thổ nguyên tố của mình (Trans: bên Eng “Spirit’s Divine protection)

Khi Sif cúi chào lần cuối, mái tóc vàng mượt xõa xuống cùng với cô ấy. Cô gái này có kiểu tóc thẳng nhỉ. Nhìn mái tóc mượt mà của cô, thì thật sự là tuyệt đẹp. Lần cuối tôi gặp cô ấy, thì cô gái hầu như không hề có tóc mà. Cô gần như là một con người hoàn toàn khác. Thiếu nữ là một từ thật sự thích hợp để miêu tả cô bé. Ngược lại, tôi không thể tưởng tượng được cô ấy lại thuộc tuýp chiến đấu. Cô ấy có lẽ không đảm nhận vai trò cận chiến đâu nhỉ.

“Hân hạnh được gặp các bạn! Mình tên là Yuno Rembrandt. Mình là em gái của Sif Rembrandt và giống như chị mình, mình chỉ vừa trở lại vào hôm nay! Lý do cũng giống như vậy, là do căn bệnh quái ác. Mình vẫn chưa có thể di chuyển với 100% sức của mình nhưng mình sẽ cố gắng hết sức! Chủng tộc của mình tất nhiên là hân tộc rồi. Chuyên môn của mình là giao chiến bằng sức mạnh vật lý. Mình khá là nhỏ nhắn nên thay vì là tiên phong, mình thích hợp ở vị trí trung vệ hơn. Vũ khí của mình là giáo và cung; tùy vào tình hình mà mình sẽ chuyển đổi chúng. Ma thuật của mình chủ yếu là cường hóa nhưng nó không phải chuyên môn của mình. Xin hãy quan tâm đến mình nhé!” (Yuno)

Như Yuno vừa nói, cô ấy có vóc dáng nhỏ nhắn. Cô cao khoảng 3m chẻ đôi. Điều đó làm tôi thêm nghi ngờ về việc cô ấy sử dụng giáo và cung nữa. Những cây cung ở thế giới này đa phần đều rất lớn. Nhưng vì cô ấy không chỉ viết nó trong tờ đơn và thật sự nói ra trong màn giới thiệu nữa, nên có lẽ điều đó không phải là chém gió đâu nhỉ…Phải…

Có thể nào cô ấy sẽ sử chúng cùng với tổ đội của mình tùy thuộc vào tình hình à? Nó không phải như là cô có thể đi loanh quanh với hai loại vũ khí đó đâu, nên chắc là vậy rồi. Cô ấy khá là thành thục và trông có vẻ như là một cô gái năng động đấy. Cô cũng sở hữu mái tóc vàng óng ánh như cô chị của mình, nhưng giống như để bộc lộ nhân cách của cô, tóc cô ấy được cắt ngắn nhưng vừa đủ để nó không chạm tới vai.

“Hân hạnh được gặp các bạn. Tôi được chuyển đến từ Học Viện Fosk Royal, tên tôi là Karen Frost. Tôi mới chuyển đến gần đây thôi, nên tôi sẽ rất vui nếu mọi người chỉ bảo tôi. Chủng tộc của tôi là hân tộc. Chuyên môn của tôi,… tôi không có cái nào cả. Tôi là một người bá nghệ*. Đối với ma thuật thì Thổ ma pháp là sở trường của tôi, nhưng tôi vẫn có thể sử dụng những nguyên tố khác một cách hợp lý. Xin hãy quan tâm đến tôi. (*Trans: bên Eng: Jack of all trades; kiểu người biết tất cả nhưng không có chuyên môn gì, thành ngữ: Một nghề cho chín còn hơn chín nghề)

Hân tộc huh.

Trong khi nghe phần giới thiệu bản thân của Karen, tôi kiểm tra phản ứng của những học sinh khác. Cũng chả có gì khác lắm so với chị em nhà Rembrandt. Thật ra thì, vào lúc hai chị em giới thiệu, tôi có thể nhận ra rằng cả năm người họ trông có vẻ hơi lo lắng. Nó có lẽ là do danh tiếng trước đây của họ về việc họ có nhân cách thậm tệ nhất. Jin, việc đó có thể gây khó chịu cho cậu, nhưng cái vẻ mặt đó rất thô lỗ trước hai chị em đấy có biết không hả?

Kể cả vậy, thì cô gái Karen này…

Cô đang sử dụng ma thuật để biến đổi hình dạng của cô ấy. Đó là vì sao mà cô được chấp nhận bởi những học sinh khác mà không hề khó chịu gì cả. Trong mắt tôi, bề ngoài của cô ấy hoàn toàn khác hẳn so với hân tộc.

Khi tôi nhìn về phía Shiki, anh ta có vẻ như đã để ý sự bối rối của tôi và gật đầu. Shiki và tôi có thể nhận ra, vậy nó có nghĩa là hầu như không còn nghi ngờ gì, đây là một loại ma pháp ảo ảnh. Tôi không biết liệu cô ta đang dùng lên chính bản thân mình hay nó là tác dụng của một loại ma cụ nào đó hay không nữa.

Kể cả khi tôi chất vấn Karen ở đây, nó chỉ tổ làm phí thời gian của lớp học và nó không phải như là tôi sẽ gặp rắc rối bởi điều đó bây giờ đâu. Sau khi tan học hoặc nếu như cô ấy có thể, tôi sẽ chỉ hỏi cô ấy rằng nếu cô có chút thời gian hôm nay sau khi cô ấy đã hoàn thành mọi kế hoạch để có thể nói chuyện một cách chi tiết hơn. Nếu cô ấy thật sự muốn tham gia lớp học của tôi thì chẳng có vấn đề gì cả. Nó có lẽ sẽ là thứ gì đó phiền hà một chút thôi.

[Và thế là được rồi, hãy đối xử với họ cho tốt nhé. Với lại, hai chị em nhà Rembrandt, để thầy nói hai em điều này trước, chỉ bởi vì thầy là đồng nghiệp với cha của hai đứa không có nghĩa là thầy sẽ nhẹ tay với hai em đâu, nên hãy nhớ lấy điều đó.]

Sau khi 5 người kia cũng đã xong phần giới thiệu, tôi để ba người họ trở về nhóm. Đấy là vấn đề thời gian để cho họ học được rằng chúng tôi có quan hệ quen biết với nhau (Trans: ý nói main với Mr.Rembrandt), nên tôi sẽ nói thẳng ra luôn. Cả hai người họ đáp lại rõ ràng. Phải, họ là những cô gái ngoan hiền đấy chứ, tôi nghĩ vậy

[Giờ thì, như kế hoạch, trong tiết học hôm nay thầy có một bài học khá thú zị đây. Nhưng, như dự kiến, sự kích thích sẽ là quá lớn với ba học sinh mới. Cho nên chúng ta sẽ chia ra làm hai nhóm. Giờ thì, Sif, Yuno và Karen hãy ở đây trong trạng thái sẵn sàng đi. Còn những người khác thì đến đây]

Tôi nhường lại việc giải thích cho 3 người họ cho Shiki và tôi dẫn 5 học sinh kia đến một nơi cách hơi xa một chút. Tôi sẽ để Shiki phụ trách ở đấy, nhưng cuối cùng thì tôi cũng phải dẫn lớp thôi.

Nét mặt của năm người họ rất cứng nhắc. Một cách căng thẳng và tập trung.

“Sensei, chúng ta sẽ làm gì hôm nay vậy?”

Đó là Jin. Kể cả khi cậu ta nói rằng mọi thứ đều được định đoạt bởi kĩ năng của người đó, cậu ta có vẻ như sở hữu một nhân cách hấp dẫn người khác và là người luôn hành động như một người chỉ huy thực thụ. Cách ăn nói của cậu ta rất khắt khe nhưng cuối cùng cậu ta vẫn là một người chu đáo. Chúng tôi có độ tuổi như nhau, nên nếu như trong một hoàn cảnh gặp gỡ khác hẳn thì chúng tôi đã trở thành bạn tâm giao rồi.

[Đây sẽ là huấn luyện thực chiến]

“Có lẽ nào là đánh với sensei ư?!”

Khuôn mặt của cả năm như bị chuột rút một cách kinh hoàng vậy.

[Không. Thầy sẽ cho mấy đứa đánh với 1 một con thú được triệu hồi. Đừng lo, nếu mấy em xông lên với sát khí thật sự thì mấy em không chết đâu. Cuộc sống nó mất nết như thế đấy. Trong trường hợp xấu nhất thì, Shiki sẽ chữa trị cho tất cả nên cứ xõa đi. Tùy thuộc vào số lần bị đánh bại, hình phạt sẽ tăng lên đấy.

“T-Triệu hồi?”

[Phải, thầy thật sự có thể phát động ma thuật triệu hồi đấy]

Những lời tuyệt vọng như “Không phải đây là hành hạ nhau à? Thứ gì đó như 1 tiết học mà chúng em sẽ bị đánh bại nhiều lần ư” và “Liệu mình sẽ phải cúp hết tất cả tiết học mà mình sẽ có vào lần sau không đây?”. Thô lỗ quá. Làm gì có chuyện tôi sẽ làm gì đó gây phiền hà đến những giáo viên khác cơ chứ. Mọi người sẽ có thể có mặt ở lớp tiếp theo với một cơ thể khỏe mạnh đó!

Nhân tiện, câu “Nếu cậu xông lên phía trước với sát khí thật sự, ngạc nhiên thay là cậu sẽ không thể chết được đâu” là lời của sensei của tôi. Câu đấy đã xẹt ngang tâm trí tôi được vài lần rồi. Giờ thì nó lại trở thành một câu chuyện hài hước thật…Dù gì tôi cũng đã sống sót cơ mà.

Và thế là, sau khi tầm xàm vài ba câu, tôi triệu hồi Sương Môn và một bóng mờ xuất hiện từ bên trong làn sương. Một con Ảnh Sương Tích Dịch tộc (Trans: bên Eng là mist lizard) liền lộ diện.

Tôi có thể nhận ra rằng mấy đứa học sinh đang thở lấy từng hơi rất sâu. Ngay cả những Tích Dịch Nhân cấp thấp đã có thể là một mối đe dọa ngay cả khi có tổ đội đi nữa. Nó rõ ràng là có một lớp vảy màu xanh lam đẹp quá mức tiêu chuẩn luôn rồi, và nó được trang bị với một thanh kiếm và khiên cùng với áo giáp hạng nhẹ. Họ chắc là đã để ý rằng con Tích Dịch Nhân này là một đối thủ khó xơi đây. Tôi đã quen với việc nhìn thấy nó rồi, nhưng lớp vảy đó sáng bóng cả lên thì quả là tuyệt đẹp.

“Uhm, con Tích Dịch Nhân này, em chưa thấy nó ở đâu cả. Nó mạnh đến thế nào vậy?”

N, cậu bé cầm dao à. Với cậu ta, người đối đầu với kẻ thù bằng kĩ năng cận chiến, thì thông tin của đối thủ chắc chắn làm cậu ta thích thú. Nhưng tôi từ chối.

[Đó là bí mật. Sau khi các em đánh với cậu ta, mỗi em sẽ phải viết một báo cáo về những thông tin mà các em đã nắm bắt được. Thầy cho phép các em bàn bạc với các bạn cùng lớp, nhưng với những đáp án sai thì thầy sẽ cho các em những điểm trừ đấy okay? Đừng quên rằng những câu trả lời mà các em sẽ nộp là trách nhiệm của bản thân mấy em đấy]

“Uhm, ít nhất thì tên của chủng tộc…”

Cô gái dùng cung Amelia. Không đời nào tôi sẽ tiết lộ cho em đúng không? Trong trường này có một thư viện tuyệt vời mà. Có lẽ là chẳng có ai đã từng thấy một con Ảnh Sương Tích Dịch tộc bao giờ, nhưng đó không phải là lý do cho tất cả.

[Đó là bí mật. Cậu ta là bạn của thầy, Blue Lizard-kun (Trans: mình sẽ để tên Tiếng Anh). Vậy thì bắt đầu đi. Cho đến khi Shiki trở lại, mấy em không được phép chết hoặc là chẳng có ai có thể cứu mấy em đâu, cho nên hãy cẩn trọng]

“Tôi trông cậy vào cậu hôm nay đấy. Nghiêm cấm dùng lửa. Làm ơn đánh với họ với 1% sức lực thôi. Và cứ vô tư mà xõa đi, không cần kiềm chế ở phần kĩ năng đâu” (Makoto)

Khi tôi đi ngang qua con Ảnh Sương Tích Dịch Nhân, tôi thì thầm vào tai cậu ta. Cậu nhẹ nhàng gật đầu.

Để lại cái âm thanh của sự sống, cái chết và cuộc chiến của các học sinh như BGM, tôi trở về nơi mà Shiki-san và ba người kia đang đứng đợi. (Trans: BGM-background music, aka, nhạc nền)

[Shiki, việc giải thích đến đâu rồi?]

“Tôi đã xong phần giải thích mục tiêu cơ bản của lớp học này cho ba em kia rồi và họ đang trong trạng thái sẵn sàng. Giờ thì, tôi sẽ đi sang phía bên kia nhé” (Shiki)

[Tôi sẽ để họ cho anh]

“Nếu tôi không đi ngay thì mấy em ấy có thể bị thương nặng mất, nên tôi sẽ xin phép ạ” (Shiki)

Shiki nở một nụ cười gượng khi anh ta hướng đến nơi của ranh giới sống còn, không, phải là nơi một tiết học thoải mái đang diễn ra mới đúng. Tôi sẽ không làm thế với ba người mới đâu, chỉ là chưa thôi, nên cứ yên tâm đi.

[Giờ thì. Đối với ba em đang tham gia tiết học của thầy từ hôm nay, thầy nghĩ các em đã nghe qua phần giải thích từ trợ lí của thầy, Shiki. Thầy sẽ nói ngắn gọn thôi, nâng cao số lượng nguyên tố mà các em có thể sử dụng. Học cách kích hoạt ma pháp nhanh hơn. Học cách sử dụng những ưu điểm đó một cách hiệu quả và đưa ra quyết định đúng nơi đúng lúc. Đó là mục tiêu của lớp học này]

“Học để thành thạo hơn, đó có phải là những gì thầy muốn nói không ạ?”

Karen tóm gọn những gì tôi vừa nói. Ừ thì, túm cái váy lại là thế đấy. Nhưng từ thành thạo thì có hơi chung chung đó.

[Phải đấy. Thầy không bảo các em phải từ bỏ các điểm mạnh của mình và trở nên thành thạo hơn đâu, thầy đang nói vể việc cải thiện điểm yếu của các em cũng như các điểm mạnh nữa. Nếu là Sif: thì Thủy, Phong và Âm nguyên tố là nhiệm vụ hiện tại của em. Đối với Yuno, tìm những nguyên tố dễ sử dụng và tăng cường số lượng ma pháp vô (thuộc tính). Karen, em bảo em là một người bá nghệ, vậy thì, tất cả luôn nhé. Rõ ràng là việc nâng cao khả năng sử dụng tất cả những điểm này một cách hiệu quả.

Có vẻ như cả ba đã hiểu những điều tôi đã nói, họ liền trở nên căng thẳng.

[Hôm nay, cả 3 em sẽ lập một nhóm và đối đầu với thầy. Kể cả khi thầy nói đối đầu thì chỉ có các em tấn công thôi. Các em có thể tự do làm những gì các em muốn. Giữa lúc đó, thầy sẽ đưa ra những lời khuyên và nhiệm vụ cho việc chiến đấu. Như các em thấy, thầy giao tiếp bằng cách sử dùng văn ngôn, nên hãy đảm bảo là đừng có bỏ lỡ đấy. Nếu các em không cải thiện những mặt mà thầy đã chỉ ra, thì thầy sẽ triệt tiêu đòn tấn công của các em ở lần trượt thứ hai đấy. Ghi nhớ trong đầu rằng các em sẽ bị thương nhé. Vậy thì, chúng ta sẽ bắt đầu trong 5 phút nữa. Chuẩn bị đi.]

Đây là thứ mà những học sinh khác cũng làm như thế. Cuối cùng, họ trưng ra bản mặt tuyệt vọng. “Sửa những thứ mà thầy đã chỉ ra” không phải là thứ mà người ta có thể làm được một sớm một chiều. Sau một lúc thì họ không còn có thể tung ra đòn tấn công giống như đòn mà họ không thể nào sửa được và dần dần, những lá bài tủ của họ bị giảm đến mức đến con số không luôn. Dự đoán đòn tấn công của những học sinh của tôi, thời gian chiến đấu và tính toán thời gian còn lại của lớp quả là…khó nhằn.

Sau 5 phút.

Ừ thì, đó rõ ràng sẽ là điều sẽ diễn ra. Vị trí của cả ba đúng là như dự đoán. Không hề phòng thủ. Nếu tôi không hề tấn công đi chăng nữa, thì cũng sẽ chả có ai đứng ở tư thế phòng hộ vì chẳng có ai chuyên sâu vào nó cả.

[Đến đây nào]

Một cụm từ ngắn được viết ra như một tín hiệu. Từ cả ba, việc niệm chú của Karen và Sif bắt đầu. Giọng họ rất lớn. Tôi có thể dự đoán quy mô ma pháp mà họ sẽ sử dụng. Để đổi lấy sức mạnh, họ thật sự phải hy sinh nhiều thật.

Yuno nhanh chóng tung ra đòn đầu tiên. Cô bắn 1 mũi tên vào tôi. Nên thay vì dùng giáo, thì cô ấy quyết định dùng cung huh. Cô chắc hẳn đã xét đến việc bị trúng đòn ma pháp. Nếu đổi thủ có thể phản công, thì cô có lẽ sẽ chọn giáo để bảo vệ chị của mình.

Cái mũi tên phóng về hướng cổ tôi. Ánh nhìn của cô lại nhìn về phía ngực tôi, nên…cô ấy nhắm cũng chuẩn đấy nhỉ. Nó chỉ bị lệch một tí mà thôi. Nhưng mà, có lẽ bởi vì cô ấy thiếu hụt thể lực, nên sức mạnh thì khá thấp. Với lại, đó là một mũi tên mà, nó không được tăng cường gì nhiều với ma lục cả.

Tất nhiên, mũi tên dừng lại bởi kết giới của tôi và nó không hề trúng tôi.

“Eh?!”

[Sức mạnh khá yếu. Không đáng để diễn tả bằng lời nữa. Tăng thêm sức mạnh vào nó đi. Nếu em cố nhắm vào ngực thầy thì đừng bắn hụt ở khoảng cách như thế.]

Ừ thì, đòn công kích của cô ấy là cung tên mà, nên kể cả khi cô ấy có làm lại điều tương tự, nó sẽ chỉ bị chặn lại bởi kết giới của tôi mà thôi. Hãy cùng bùng cháy hết mình nào.

Đòn thứ hai. Lực bắn có tăng lên, nhưng nó vẫn còn thấp quá. Có vẻ như việc tăng cường cơ bắp cho cô ấy là điều cần thiết. Nhìn có vẻ như cô ấy đang tuyệt vọng trong việc đổ đầy ma lực vào mũi tên và nhờ vậy mà sự gia tăng sức mạnh trong cơ thể cô ấy có hơi cẩu thả. Cứ như thế thì nó không tài nào có tác dụng trong hoang mạc đâu. Ừ thì, chỉ bởi vì nhà cô ấy gần với nó đâu có nghĩa là cô công chúa của Rembrandt sẽ phải chiến đấu ở vùng hoang mạc đâu.

Cô ấy bắn lần nữa.

“Uh?!”

[Nghĩ đến gia tăng thể lực và đổ đầy ma lực như là một bộ đôi kết hợp với nhau vậy. Lần tiếp theo, thầy sẽ đốt cháy nó đấy.]

Trước khi ma lực được phóng ra, những lá bài tủ của Yuno có lẽ sẽ biến mất hết sạch. Trong trường hợp đó thì cô ấy có lẽ sẽ sử dụng cây giáo nhỉ.

Oh, ma pháp. Sif và Karen huh.

Có vẻ như Karen có thể niệm ma pháp nhanh hơn, nhưng có lẽ cô ấy chỉnh tốc độ cho phù hợp với tốc độ của Sif có mục đích. Những đòn phối hợp thì sẽ khó xử lí hơn mà. Tất nhiên, ma pháp sẽ can thiệp lẫn nhau, nên tôi không thể nói rằng việc đó có ích hoàn toàn.

Nếu cô ấy nhắm đến điều đó khi cô ấy phóng ra nó, cô chắc hẳn phải có đủ tự tin vào kĩ năng của cô ấy lắm nhỉ.

“Tia lửa!”

“Băng Phá!”

Hỏa và Thủy huh. Karen, nếu cô làm thế để hai bên hợp với nhau thì, cô quả là một thử thách lớn đấy.

Nhưng mà cả cơ chế lẫn thành phần của ma pháp hầu như đã được xác nhận, nên tôi có thể đoán được họ sẽ sử dụng ma thuật nào.

Ma pháp mà Sif tung ra là một tia lửa nhiệt, tôi nghĩ vậy. Mục đích của ma pháp này có nhiều khả năng dùng để đâm xuyên kẻ thù. Và kể cả khi nó dừng lại, nó có vẻ như nó sẽ nổ tung cả lên.

Ma pháp của Karen có lẽ sẽ đóng băng ở một bán kính nhỏ xung quanh mục tiêu và phá tan hắn. Lần này cô ấy kích hoạt nó sau ma pháp của Sif huh. Thứ bao bọc xung quanh tôi có lẽ là cái lạnh từ ma thuật của Karen.

Tôi hứng chịu ma pháp của Sif bằng kết giới. Tôi có thể nhận ra rằng nó đang tập trung sức mạnh. Và NỔ BÙM. Như dự đoán. Sóng xung kích ở mức độ của một cơn gió nhẹ thoáng qua mặt tôi. Khi cản nó lại một phần bằng kết giới, tôi không tài nào cản được việc tôi sẽ bị trúng đòn bởi những tác dụng phụ.

Ma pháp của Karen đã hoàn tất trong một thời gian tuyệt hảo. Xuất sắc. Cứ như đây không phải là lần đầu tiên họ phối hợp ma pháp với nhau vậy. Cô ta có khả năng phán đoán tốt đấy.

Với một âm thanh cao bổng, tôi bị bao bọc bởi một tường băng.

Nói đúng hơn là, tôi bị bọc lại bởi băng sau khi tôi nới rộng khoảng cách khỏi nó. Khi tôi nhìn lại, tôi thấy Yuno đang kéo cánh cung đến hết cỡ và đang cố giữ chặt. Tốt. Cô ấy đang cô nhắm mục tiêu chuẩn nhất có thể để cô ấy không bỏ phí lần bắn này.

[Tốt lắm. Khoảng thời gian này là nhờ có giác quan của Karen huh, ấn tượng đấy. Em lợi dụng vụ nổ của Sif để làm mù đối phương, cách suy nghĩ khá lắm. Về nhiệm vụ cải thiện thì, nó có lẽ là tốc độ của Sif đấy]

Mặc dù tôi đang giải thích, cái lồng băng phản ứng với giọng của Karen và nhanh chóng nứt vỡ ra.

[Đối với Sif thì sẽ là tốc độ. Sẽ tốt hơn nếu em có thể nâng cao tốc độ của tia lửa nhiệt hoặc khiến nó truy đuổi kẻ thù. Về Karen, nó sẽ là sự thay đổi ở môi trường xung quanh mà sẽ báo cho kẻ thù biết được sự kích hoạt và sức mạnh của nó. Nếu nó là thứ không được kích hoạt trực tiếp đến mục tiêu nhưng đến một khoảng không gian nơi mà mục tiêu đang đứng thì nó sẽ khó trúng hon. Và kể cả khi có trúng thật thì sức mạnh vẫn còn thấp.

“Không ngờ lại có thể chặn hết tất cả chỉ với kết giới nhỏ bé như vậy!”

“…Kể cả khi mình đã che giấu sự thay đổi xung quanh và sức mạnh cũng khá tốt rồi mà”

[Yuno. Thầy có nói là thấy sẽ triệt tiêu đòn tấn công mà thầy đã chỉ ra ban nãy rồi phải không? Nếu em không thể làm được gì khác thì hãy lấy thanh giáo ra đi. Nếu em đã chuẩn bị một cách đúng đắn thì em cũng có thể tấn công thầy từ phía sau rồi]

Tôi đã đốt cháy mũi tên mà Yuno đã bắn ra khi cô nàng tưởng rằng tôi đang sơ hở. Nó không bị chặn bởi kết giới của tôi, nó chỉ bị đốt thành than giữa không trung mà thôi.

“C-Chưa đâu!”

“Lần sau là được!”

“Có lẽ mình nên nghiêm túc thêm một tí”

Có lẽ đây là một trận thảm bại hoàn toàn đối với Sif, Yuno, và Karen. Nhưng tôi nghĩ rằng trải nghiệm thất bại sớm thế này và hồi phục là cách tốt nhất cho họ.

Nếu các em có động lực để thử lại một lần nữa, hãy quay lại vào tuần sau.

Không cần phải kiềm chế, tôi tiếp tục chặn đòn tấn công của cả ba, triệt tiêu chúng và chỉ ra những lỗi sai của họ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!