Virtus's Reader
Tsuki ga michibiku isekai douchuu

Chương 99: CHƯƠNG 99: CÙNG ĂN TRƯA TẠI GOTETSU

[Buổi học hôm nay đến đây là kết thúc. Đừng có vào trễ lớp tiếp theo đấy.]

Tôi thông báo kết thúc buổi học cho 5 cái xác và 3 đứa què quặt. Ai da, hôm nay bán hành hơi nhiều mất rồi ~. Về phía tôi, trong 5 phút cuối thì cả ba người đều lâm vào trạng thái gần như không thể làm gì nữa.

Còn về phía mà Shiki quan sát, anh bạn Tích Dịch Sương Nhân hành họ ra bã luôn. Nguyên do chắc vì thiếu kinh nghiệm thực chiến, nhưng tôi nhận được báo cáo là mấy người đó bị đánh rụng đến 4 lần. Điều đó có nghĩa là họ đã dừng trận chiến 4 lần và phải làm lại từ đầu, và dù vậy nhưng vẫn cứ bị đánh bầm dập. Mong là Blue Lizard-kun không trở thành nỗi ám ảnh của họ. Trong tương lai tôi sẽ bảo anh ta phá bỏ giới hạn và để họ đấu với cậu ta thường xuyên hơn nữa. Cố hết sức đi. Vẫn còn hơn 10 trận nữa với Blue Lizard-kun đấy.

[A, Karen Frost. Tôi có chuyện cần bàn với cô. Cho tôi biết kế hoạch sau buổi này.]

“H-Hôm nay em chỉ có lớp của sensei thôi ạ.”

Dù đang mệt nhưng cô gái không bắt tôi phải chờ đợi và nhanh chóng trả lời. Ra là hôm nay cô ấy chỉ học vậy thôi hử. Chỉ có mỗi một lớp buổi sáng thôi sao, sáng dạ quá đấy. Nhưng như thế lại tiện. Sáng nay tôi có ý định sẽ mời một số học sinh có thời gian rảnh cùng đi ăn trưa, nhưng lần này hãy chỉ mời Karen thôi, với Shiki, ba người chúng tôi sẽ cùng dùng bữa trưa. Còn chị em gái nhà Rembrandt, gọi họ đến văn phòng tôi để chào hỏi là được.

[Tốt. Cô thấy đấy, có một chuyện cứ mãi quẩn quanh trong đầu tôi.]

“V-Vẫn còn sao ạ?!”

[Ừ. May mắn thay, có vẻ như côcũng có thời gian. Theo tôi.]

“… V-Vâng ạ.”

Hay lắm.

Sau khi xác nhận ý định của cô gái, tôi rời sân tập với Karen theo sau. Thông thường sau khi tự kiểm điểm, buổi huấn luyện sẽ tiếp tục cho đến phút cuối. Hôm nay tôi cho kết thúc hơi sớm một chút

Bộ 5 đó dù sao cũng khá yếu rồi.

Tuy nói như thế này có không đúng lắm, nhưng tôi nghĩ họ muốn tám chuyện một lúc. Từ ánh mắt của họ tôi ít nhiều có thể đoán ra điều đó. Thực ra, anh chàng Shiki đáng lẽ tử tế đã báo cho tôi tất cả mọi thứ.

Mà, cứ than vãn thoải mái đi. Tuần sau sẽ lại có một buổi học thú vị cho mà xem.

Có lẽ nhận ra nụ cười trên gương mặt tôi. Karen khẽ rùng mình.

◇◆◇◆◇◆◇◆

“Shiki-san! Thật chứ, em cứ tưởng mình sắp chầu ông bà đến nơi rồi!”

“Thằnlằnđángsợthằnlằnđángsợthằnlằnđángsợ.”

“Cái tên người thằn lằn đó là gì thế?! Hắn ta tránh đòn như điên ấy, vừa nhanh, mạnh, lại còn cứng nữa! Không phải là trong báo cáo em chỉ cần viết cái gì cũng quá tuyệt vời và chỉ thế thôi hay saoooo?”

“Thứ đó vốn dĩ… là một con rồng rồi.”

“Nếu vậy thì thầy ta là một Long triệu hồi sư sao? Không, như thế thì dễ thương quá. Nếu được hỏi muốn chọn ai là kẻ địch, tôi sẽ không ngần ngại chọn một Long triệu hồi sư đâu.”

“Oane-cha~n”

“Yuno, đừng có làm cái giọng đáng thương đấy. Chuyện này thực quá ngoài sức tưởng tượng của chị… Có lẽ vì thầy ấy chính là Raidou-sensei!”

Yareyare. Mọi chuyện diễn ra y chang như những gì Makoto-sama nói.

Nhìn những học sinh trước mặt, tôi thầm thở dài.

Từ những gì tôi thấy, Tích Dịch Sương Nhân đã kiềm chế không ít. Không những không mang trang bị thường dùng mà đến ngay cả thủy đao cũng không sử dụng luôn. Từ cậu ta dù chỉ một ít sự nhanh nhẹn thường thấy cũng không có. Và điểm mạnh nhất, tất nhiên, là chiến đấu theo nhóm, không hề biểu hiện ra.

Nói thẳng ra, anh ta chỉ ở mức độ ngang hàng với đám mamono yếu ớt vùng hoang mạc. Vậy mà, 5 cô cậu trẻ tuổi được nói sở hữu tố chất sáng dạ cùng lúc xông lên lại bị quét sách đến tận 4 lần. Thật chứ, quá tệ hại.

Makoto-sama tuy đã lường trước đám này sẽ bị đánh bại hoàn toàn, nhưng cũng không đến mức bị quét sạch ngay lập tức như thế, tôi thực ra còn nghĩ chúng ít nhất cũng phải đánh đấm cho ra hồn một chút. Có vẻ như dù là mệnh lệnh của Makoto-sama, rằng tôi cần hành xử ân cần trước bọn nhóc, thì tôi đã quá bất cẩn trong việc đánh giá đám này rồi. Phải tự kiểm điểm mới được.

Dường như Mio-dono đang mất nhiều thời gian hơn dự tính trong việc tìm ra biện pháp chống lại triệu hồi cưỡng bức, do đó mà tôi phải tham gia giúp đỡ một tay, vậy mà, đúng là một đám nhóc phiền toái. Đối với Mio-dono, mối quan hệ giữa chúng tôi không khả quan cho lắm. T-Tôi không muốn chịu hình phạt lột da nữa đâu… Chỉ nói về chuyện đấy thôi mà đã đáng sợ rồi.

“Nào nào, bình tĩnh đi các em. Dù trông như vậy nhưng Raidou-sama thực ra đã phải kiềm chế nhiều lắm rồi đấy các em biết không? Đây không phải là bức tường mà các em không thể vượt qua đâu. Thầy đảm bảo đó.”

“Thầy nói dối! Shiki-san, nghĩ kiểu gì thì nghĩ, Raidou-sensei chắc chắc đang cười thầm trong lòng đó!”

“Jin, dù em nói vậy nhưng em có biết những chuyển động của mình khác với mọi khi không? Kẻ địch là một quái vật đấy, hơn nữa, lại còn sở hữu sức mạnh trên vô số loài. Không phải em đã khá lo lắng sao?”

Lo lắng à, chết quắt thì đúng hơn. Tích Dịch Sương Nhân thậm chí còn không sử dụng Uy Hống nữa là. Thật non nớt.

“Đúng… là vậy thật. Đúng là thế nhưng mà…”

“À thì, đúng là Raidou-sama khắt khe thật. Điều đó thể hiện ngài ấy đã đặt không ít mong đợi vào mấy em đấy. Với thầy, trông thấy cách đối xử của ngài ấy với các em khiến thầy có hơi ghen tị.”

“Shiki-san, thầy là loại nổi hứng khi bị bắt nạt à? Nếu vậy thì em cũng…”

“Không phải ý đó Amelia. Chỉ là, đã lâu lắm rồi người đó chưa mong đợi gì ở thầy. Nhìn thấy ngài ta liên tiếp giao nhiệm vụ cho các em, thầy có lẽ đã nảy sinh chút đố kị.”

Ngài ta lúc nào cũng cám ơn tôi nhưng số lượng công việc mà tôi được Makota-sama giao lại không nhiều. Nếu có ai đó bảo tôi mối liên kết giữa hai người thực chất đâu phải như vậy, thì tôi cũng đành thừa nhận, tuy nhiên, trông thấy chủ nhân mình tiếp xúc với những học sinh, đôi khi trong tôi cảm thấy chút ghen tị.

(Edit: -_- yaoi hiện rõ mồn một)

Với những than phiền về tiết giảng của Makoto-sama phát ra từ miệng mọi người, trong khi chữa thương cho họ, tôi đôi lúc sẽ la mắng, sửa sai, dỗ dành, đồng cảm hay hay nhiều khi là an ủi. Tôi đã quen với công việc này rồi. Dù vậy, đúng như mong đợi là ngày hôm nay có triển vọng hơn mọi khi.

Tuy nhiên, với chị em gái nhà Rembrandt mới nhập học, tôi vẫn chưa nghe qua câu than vãn nào. Họ đáng ra phải bị thôi thúc bởi cảm giác bối rối trước Makoto tại lần tham gia lớp học lần đầu tiên mới phải.

Hai người đã điều hòa được hơi thở và giờ đang kiểm tra lại trang bị của mình.

“Sif-san và Yuno-san. Các em thấy thế nào? Nghĩ mình có thể tiếp tục được không?”

“A, ừm. Shiki-san phải không ạ? Không sao đâu ạ. Tuần tới Yuno và em sẽ đến tiếp.”

“Đúng đó. Giờ mới là bắt đầu thôi! Em chắc chắn sẽ tiếp tục!”

Oya, ngạc nhiên chưa. Xem ra không cần phải quan tâm thêm rồi. “Có vẻ như Makoto mạnh lắm đây” là điều mà ánh mắt họ đang muốn nói. Ý chí của hai cô này vẫn chưa bị bẻ gãy. Dù sao thì, nếu họ không phải là người thiếu nhiệt huyết thì mọi việc với tôi sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Umu, tin đồn nói tích cách của hai chị em khá phiền phức, nhưng hóa ra không thể cứ dựa vào chúng hử. Như này thì có vẻ như việc dạy hai cô nhóc sẽ đáng lắm đây.

Dù đây là một việc của mai sau, nhưng trong tương lai có thể sẽ có lúc Makoto-sama và tôi gặp mặt hai cô gái này với tư cách là con gái của công ty đối tác, nên tôi nghĩ hai bên sẽ có thể tạo ra một mối quan hệ tốt. A, đúng rồi, biết được chỗ ở của họ cũng không phải là một ý tồi. Makota-sama thì chắc đã đến thẳng Gotetsu rồi.

Khi tôi kiểm tra, cả năm người còn lại đã tụ tập lại và bắt đầu phân tích đối thủ. Đám nhóc rắc rối không đâu. Nhìn như thể chúng đã lên sẵn kế hoạch trong đầu rằng sẽ cúp tiết vào buổi học tiếp theo vậy.

“Tớ cũng muốn nghe ý kiến của Sif-san và Yuno-san nữa. Có được không vậy?”

Amelia mời hai chị em họ. Dù họ không trực tiếp chiến đấu với cậu ta, nhưng có lẽ cô ấy muốn biết thêm về ấn tượng mà Tích Dịch Sương Nhân đem lại từ một góc nhìn khác. Cô nhóc không thèm nghĩ xem việc đó có làm phiền hai người kia hay không, mà thôi kệ, có tham vọng là tốt.

Những cảm xúc dồn nén của nhóm năm người trước buổi học giờ đây đã hoàn toàn tan biến. Lí do có thể vì họ đã bị ăn đòn quá nhiều. Tuy tôi không nghĩ việc này sẽ khiến họ hoàn toàn mở lòng, nhưng biết đâu đây sẽ là đòn bẩy giúp củng cố thêm mối quan hệ giữa mọi người. Ưu tiên việc cần thiết thay vì nói xấu nhau có lẽ chính là đặc trưng thường thấy ở tuổi trẻ.

“Ừ. Chắc chắn rồi, nếu cậu không thấy phiền.”

“May mà chúng mình đã dành thời gian để đề phòng nhỉ, Onee-chan!”

Ra là thế, vậy ra họ đã lên kế hoạch chuẩn bị cho buổi học vốn được đồn đại hết sức khắc nghiệt. Nhưng thực tế mà nói, họ thẳng thắn đến mức khiến người khác phải bật cười. Nếu sau chuyện này mà hai người vẫn còn xấu tính thì tôi chỉ có thể coi họ không khác gì những diễn viên giỏi nhất mà thôi. Có khi chính tin đồn mới là thứ không đúng.

Buổi thảo luận liên quan đến tiết học thú vị của Makoto-sama chính thức bắt đầu. Makoto-sama đã bảo không nên cho họ lời khuyên nên tôi chỉ có thể giữ im lặng. Thiết nghĩ với đám trẻ thì tham vọng quả là một phần dễ thương. Trông thấy những chú chim mới nở ngóng lên đỉnh núi cao hơn thật đáng khen ngợi.

Nếu đúng là vậy, thì không thể khác rồi. Dù Makoto-sama đã cảnh báo, nhưng lần này tôi sẽ đánh mắt làm ngơ. Về việc vào lớp kế tiếp, tôi cũng sẽ làm như mình không nhìn thấy gì.

Không nói lời nào, tôi rời đi và hoàn thành công việc tại phòng nhân viên trước khi đi đến địa điểm gặp mặt với Makoto-sama.

Kể từ bây giờ sẽ chỉ là một câu chuyện khó chịu. Ngay cả tôi cũng biết nụ cười điềm tĩnh của mình đang dần nới rộng ra. Người phụ nữ đó, vì mục đích gì mà cô ta lại đến Học viện này?

◇◆◇◆◇◆◇◆

[Là chỗ này.]

Tôi dẫn cô gái đến Gotetsu. Vì mới mở cửa nên bên trong vẫn chưa có người. Tầm 1 giờ sẽ là lúc những người đến ăn trưa lũ lượt kéo vào, nên có thể coi đây như là sự bình yên trước cơn bão.

Thực ra đưa cô ta đến thương đoàn Kuzunoha cũng được, nhưng do nơi đấy không khác nào căn cứ cả nên tôi không muốn đột nhiên mang về một nhân tố bí ẩn làm gì. Chính vì thế tôi quyết định sẽ đưa cô ta đến Gotetstu, nơi mà trước đó chúng tôi đã lên kế hoạch ăn trưa.

Thời điểm Shiki hoàn thành việc theo dõi đám học sinh và điều tra địa chỉ của chị em nhà Rembrandt thì cũng vừa lúc đến giờ ăn trưa. Vị của Nabe thay đổi theo thời gian nên thôi không gọi món trước khi anh ta đến đây đi. Nếu chúng tôi ăn xong trước khi anh ta tới thì không hay chút nào.

Tôi sử dụng [Sakai] dựng lên một khu vực cách âm. Như này thì sẽ không cần lo cuộc nói chuyện của chúng tôi bị lọt ra ngoài.

Hừm ~, có vẻ như cô ta không nhận ra tôi đã thiết lập một [Sakai]. Ra vậy, cô ta không thể phát hiện [Sakai] được.

Cái cô học sinh nữ này, tôi đã xem lại hồ sơ của cô ta và cũng đã xác nhận rồi. Biết ngay mà, cô ta đúng thực đáng nghi.

“Raidou-sensei, xin thầy bắt đầu nói lý do vì sao lại đưa em đến đây đi ạ. Thầy thấy có hứng thú với điểm gì đó của em hay sao?” (Karen)

Karen, người từng mang một khuôn mặt hết sức mệt mỏi, hiện giờ đang trưng ra một chiếc mặt nạ bình thản khiến người khác phải tự hỏi không biết cô ta có mệt hay không, và gương mặt đó đang nhìn thẳng vào tôi. Thực ra, hồi phục tinh thần chỉ trong một thời gian ngắn như vậy là điều không thể, rõ ràng là cô ta đang cố gắng gượng mà thôi. Hoặc có khi chỉ là do cô ta sở hữu một cơ thể được tôi rèn khác với những đứa bạn cùng lứa, tôi nghĩ vậy.

Hơn nữa, kĩ năng của cô ta. Đem so sánh với những người tôi từng gặp ở Học viện thì cô ta ắt ở top đầu. Không, coi cô ta là học sinh còn lạ hơn. Cái khả năng hợp tác với người chưa từng quen thuộc đó, rồi còn sức mạnh ma pháp và tốc độ của cô ta. Tôi đã cố dụ cô ta bằng cách đánh cho tơi tả và khiêu khích, nhưng có lẽ cô ta vẫn chưa thể hiện ra hết. Đây thực sự là một thái độ tệ hại đối với Jin và những người khác mà tôi đang dạy cũng như với Học viện. Trước sự thật là cô ta đang “che dấu sức mạnh thật của mình”. Shiki cũng đã truyền một đoạn thông tâm ngắn gọn “hãy cẩn thận” cho tôi. Anh ta có lẽ biết điều gì đó về cô gái này.

Tôi nghĩ mình đã lôi ra được không ít kĩ năng của cô ta trong buổi học đó. Về nửa sau, có vẻ như cô ta đã nổi hứng. Cô ta sắp đặt vài chiêu trong khi đảm bảo việc đó không bị phát hiện bởi hai chị em gái. Dù đang ở trong tình trạng phải che dấu sức mạnh thực, cô ta vẫn để lộ ra một phần.

[Thực ra, không hiểu sao tôi cứ thấy năng lực thật của côcó hơi không tự nhiên.]

“Năng lực của em sao?” (Karen)

[Đúng thế. Đó không thể là năng lực của một học sinh được. Không những vậy, những ma pháp được sử dụng cho thấy rõ ràng một sự quen thuộc với thực chiến.]

“Em là một sĩ quan ma pháp ở đất nước em đấy ạ. Em đã tham gia một vài nhiệm vụ tiêu diệt rồi. Nếu thầy nghi ngờ, thầy có thể hỏi thêm những người có liên quan.” (Karen)

Không chút ngập ngừng, Karen nói về tiểu sử của mình. Cô ta nói về quân đội của vương quốc với một cái tên dài không cần thiết một cách đầy tự hào.

Có lẽ bản thân tiểu sử của cô ta không sai chút nào. Cô ta dù sao cũng nói rất tự tin. Mà, cũng còn tùy thuộc vào thời gian và phạm vi mà cô ta đã chuẩn bị.

Đây là điều tôi nghĩ nhưng, có lẽ, người có tiểu sử như vậy, Karen Frost đã không còn tồn tại trên thế giới này nữa rồi. Và có lẽ, cô ta đang đóng giả người đó bằng cách sử dụng vẻ ngoài của Karen Frost.

Giả danh.

Thâm nhập vào một quốc gia, thăng tiến, gia nhập Học viện Hoàng gia, trở thành một binh lính và thuyên chuyển đến Rosgard. Thay vì tạo ra một tiểu sử phức tạp đến vậy, tôi nghĩ chỉ cần thay thế người có tiểu sử tương tự sẽ dễ dàng hơn nhiều. Nhất là khi người đó đến từ một vùng đất xa lạ.

[Tôi nghi ngờ liệu cô có thực sự là Karen Frost hay không. Tôi đã đọc tiểu sử của Karen Frost rồi. Y như cô nói, do một tình thế đột xuất mà cô có cơ hội trải nghiệm trong quân đội và cho đến giờ cô vẫn còn giữ vị trí đó.]

“Dù biết nhiều đến vậy mà thầy vẫn còn nghi ngờ sao? Em là Karen Frost độc nhất. A, không lẽ, sensei nói vậy chẳng qua vì muốn biết thêm về em? Nếu là vậy thì em…”

[Biết ngay mà, quá kì lạ. Có ai lại đi hành xử như vậy sau khi bị nghi ngờ không? Đáng lẽ ra phải tức giận chứ nhỉ?]

Tôi tảng lờ những lời của Karen. Không phải vì tôi quan tâm đến sinh mạng của một hân tộc đâu. Chỉ là để cô ta hành xử như vậy trong khi mang hình dáng đó không khác nào báng bổ người đã khuất. Việc đó khiến tôi cảm thấy hơi chút giận dữ.

Có khả năng toàn bộ những phỏng đoán của tôi đều sai lầm. Nhưng thái độ của cô ta gần như không thể đọc được.

“Vì ngay việc nói ra những lời đó đã thấy lố bịch rồi nên em thậm chí còn không thấy giận dữ.” (Karen)

[Một chiến dịch được triển khai đột xuất sao. Không lẽ cô quen biết Karen Frost vào thời điểm đấy à?]

“Fufu, sensei à. Sức mạnh của thầy đúng là phi thường đấy, nhưng em chưa từng nghĩ thầy lại là loại người cứ nói mãi về những chuyện khó hiểu cả. Em sẽ không đến lớp của thầy nữa đâu. Em cũng không cần bữa trưa làm gì. Em xin phép.”

Trong khi biếu hiện một thái độ bình tĩnh, Karen đứng dậy từ phía đối diện.

[Karen, cô không thấy tò mò vì sao tôi nghi ngờ cô không phải là người thật sao?]

Không phải người bình thường sẽ muốn biết lý do vì sao ai đó lại nghi ngờ nhân dạng của mình à? Liệu họ sẽ bỏ đi không chút hỏi han ư? Vậy mà, cô ta không những không theo đuổi vấn đề, mà còn cố lảng tránh, đó là cảm giác của tôi mang lại. Thậm chí ngay lúc này cô ta còn đang cố gắng chạy trốn.

Cô ta dường như không mảy may giận dữ, và khuôn mặt của ấy hiện lên khó đoán mỗi khi cô ta cố cười. Ban đầu cô ta tỏ vẻ dễ bảo, nhưng có lẽ đây một kĩ năng được dùng khi đàm phán.

“… Chắc chắn rồi. Nghĩ em là một người hoàn toàn khác chỉ vì những kĩ năng không tự nhiên đúng thực mang cảm giác quá vội vã. Thầy định nói cho em biết lí do sao?” (Karen)

Tất nhiên. Đã mất công mời cô đi ăn trưa thì đương nhiên phải có ý như vậy rồi.

[Bởi vì vẻ ngoài mà cô đang cố che dấu đang hiển hiện một cách rõ ràng trước mắt tôi đây.]

“Fufu, thầy thấy con người thật của em sao? Những lời đó ẩn chứa tình cảm đó à?” (Karen)

[Ý nghĩa của chúng không khác gì ngoài những lời tôi đang viết.]

“Em xin lỗi, thầy đã mất công đến vậy rồi, nhưng em phải từ chối lời tỏ tìn-”

[Dù không có sừng, nhưng làn da xanh lam đó, một quỷ nhân thì có việc gì tại Học viện chứ hả?]

Những lời của Karen dừng ngay giữa chừng. Trước sự bất ngờ, cô ta ngay lập tức mở to mắt. Việc cô ta nhanh chóng nở một nụ cười lôi cuốn chắc hẳn vì muốn che dấu đi điều đó. Tại Tsige và Hàn Lâm Trấn, thực ra đã có vài lần gián điệp muốn thử thâm nhập vào Thương đoàn Kuzunoha. Thời điểm đó, Tomoe-sensei và Shiki-sensei đã dạy cho chúng rất nhiều bài học và thực hành. Đến tận bây giờ, mỗi khi nhận được một nụ cười thân thiện như vậy, tôi luôn cảm thấy họ có động cơ ẩn giấu thứ gì đó. Dù vậy nhưng đây lại là điều mỗi mình tôi nghĩ. Có vẻ như họ làm vậy vì không muốn đối phương nhận ra sự kích động của mình và cùng lúc đó cố gắng bí mật trấn tĩnh lại bản thân.

Đ-Được rồi. Xem ra giờ thì cô ta sẽ không chạy trốn giữa chừng đâu. Có vẻ như tôi sẽ câu được không ít thời gian cho đến khi Shiki tới. Có khi ban nãy ngoan ngoãn ăn trước sẽ hay hơn. Trong tôi cũng lo lắng quá mà.

“Xin thầy đừng đùa nữa. Chỗ nào của em trông giống một quỷ nhân chứ ạ?”

Karen xoay người để cho tôi thấy. Nhưng miễn là ma pháp đó không ảnh hưởng đến tôi, cô ta vẫn trông giống như một người màu xanh lam.

[Tất cả mọi thứ. Làn da xanh lam của cô, đôi mắt đỏ. Tóc vàng. Hơi dài. Tôi không hề thấy một chút hân tộc nào ở đây hết. Để tôi nói trước điều này, ảo ảnh nửa vời không có tác dụng lên tôi đâu.]

“…”

[Cô đã giết Karen và thay thế cô ta. Mọi chuyện là như vậy đúng không? Quỷ nhân không sừng.]

“…”

Không nói một lời, Karen khẽ phản ứng trước nửa sau những dòng chữ được viết ra của tôi. Cơ mặt cô ta khẽ co giật, hay có vẻ như vậy. Nếu vậy thì…

[Ta muốn ngươi trả lời câu hỏi của ta. Tên quỷ nhân không sừng.]

“… Thật không ngờ ta lại bị phát hiện nhanh đến vậy… hơn nữa, lại còn quá thẳng thừng nữa. Raidou hử. Một tên giáo viên kì lạ.”

[Cô thừa nhận rồi đúng không?]

“Ờ. Ta không có ý định sẽ nói cho ngươi biết mục tiêu của mình, nhưng ta không phải là Karen Frost. Ngươi nói đúng nhưng…”

[Sao?]

“Đừng bao giờ gọi ta là không sừng một lần nào nữa. Ta giết ngươi đấy.”

Trước người phụ nữ đã gỡ bỏ mặt nạ Karen, tôi có thể trông thấy thứ gì đó mờ ảo tỏa ra từ đường viền của cô ta. Cô ta có lẽ đã hủy lớp ngụy trang của mình. Và một sát ý mãnh liệt được bắn ra. Thứ này phần nào dễ đón nhận hơn so với Sofia, nhưng mà, tôi nghĩ mình đúng là không giỏi đối phó với cơn giận của một người phụ nữ.

Được nuôi nấng trong một gia đình nơi có những người phụ nữ mạnh mẽ, nên điểm yếu của tôi không phải là thứ có thể thay đổi ngay thời điểm này được. Tôi chỉ là không thể gạt nó đi mà thôi, nên hiện giờ cứ lờ nó đi là được.

[Có phải Karen đã…?]

“Ờ, y như ngươi nói. Nhưng kẻ làm điều đó không phải là ta. Là do hành động của đồng đội Karen. Ta chẳng qua tiện tay tìm thấy tiểu sử của cô ta nên nắm lấy cơ hội luôn.”

[Ra vậy, là đồng đội của cô ta. Karen Frost thật tội nghiệp]

Tôi thực ra không quan tâm lắm đến việc cô gái đó đã chết như thế nào. Mọi chuyện y như tôi suy đoán, nhưng tôi thậm chí còn không quen với Karen. Hân tộc giết hân tộc không phải một việc quá lạ thường. Và thời hiện đại cũng không có gì đổi khác.

Không cần hỏi làm chi. Tôi có thể hình dung vì sao tên quỷ nhân trước mặt tôi lại ở một nơi như này. Hân tộc và Quỷ tộc dù sao cũng đang xảy ra chiến tranh.

“Ara, không ngờ ngươi lại lạnh lùng đến vậy đấy. Mà nói, nữ nhân tên Karen đó từng được gọi là một hiện tượng phi thường, nhưng mặt khác, cô ta có vẻ như đã gây ra không ít hiềm khích. Nè, ta hỏi ngươi một chuyện được không? Ngươi là hân tộc đó à?”

[Tôi không biết lý do vì sao lại có câu hỏi đó nhưng, đúng vậy, tôi đúng thực là một hân tộc.]

“Hể ~ hân tộc hử ~… Mà dù gì cũng có nhiều loại. Nhưng lạ thật đấy. Sau khi nhìn thấy một quỷ nhân thì các ngươi thông thường phải nhìn chằm chằm ta với ánh mắt đỏ ngầu chứ nhỉ.”

[Tôi..]

Aaaa, phiền phức quá!

“Tôi về phía chống lại sự phân biệt chủng tộc. Dù có một làn da xanh lam thì cũng chả sao, miễn có thể trao đổi ý nghĩ thì họ chẳng khác là bao so với con người cả.” (Makoto)

“?!! Ngươi… có thể nói tiếng của quỷ nhân?! Nhưng, cụm “phân biệt chủng tộc” thì đây là lần đầu ta tiên được nghe đấy. Dựa vào những lời ngươi nói, ý ngươi là miễn có khả năng tham gia một cuộc trò chuyện thì vẻ ngoài không hề quan trọng đúng không?”

“À thì, ừ, kiểu vậy đấy. Vậy, tôi nên gọi cô như thế nào đây? Làm ơn chừa cái tên Karen ra nhé. Đó dù sao cũng là tên của người đã khuất. Tôi vẫn muốn nghe thêm một số chuyện, nên xin hãy cho tôi biết tên cô.”

“Cái đó… không cần thiết đâu.”

Người phụ nữ nheo mắt tỏ chút u buồn. Thậm chí có thể nói bộ dạng dó trông thật tội nghiệp. Trước sự thay đổi biểu cảm đột ngột của cô ta cùng với đôi vai trùng xuống, tôi vô thức cảm thấy cử chỉ đó thật dễ thương, đối lập nét cám dỗ thường thấy ở cô gái.

“…”

“Với ta, một tên hân tộc mà lại có thể nói chuyện bình thường với một quỷ nhân thì có hơi, không, là hết sức thú vị mới đúng, nhưng, ngươi biết mà đúng không? Ta phải tiêu diệt ngươi bằng mọi giá. Ngươi dù sao cũng sẽ chõ mũi vào công việc của ta thôi. Do đó mà ta không cần thiết phải nói tên cho ngươi.”

“Tên của người phụ nữ đó là Rona. Cô ta đã vứt bỏ họ của mình rồi. Cô ta là một trong những quỷ tướng của quân đội quỷ tộc, Raidou-sama.” (Shiki)

“?!!”

“Shiki hử.”

Luồng sát khi đang lấp đày căn phòng đã bị xóa tan bởi giọng nói của một người thứ ba. Y như việc dập tan cái nóng mùa hè bằng việc dội nước vậy. Và sự việc diễn ra tức thời y chang đã góp phần khiến tôi có cảm giác như giống hệt như việc dội nước. Rona sau khi xác nhận sự hiện diện và lời nói của Shiki, nhanh chóng vào thế chiến đấu.

Muộn quá đấy. Nhưng giờ thì có vẻ như chúng tôi cuối cùng cũng đã có thể nói về nhiều chuyện rồi. Cái tên Shiki đó, anh ta đúng thực biết cô ta. Rona hử. Việc cô ta vứt bỏ họ của mình và không có sừng, mang lại ấn tượng của một người phụ nữ bí ấn. Mặc đồng phục học sinh với một cơ thể trưởng thành, tôi thật lòng chỉ có thể thấy nó không khác gì cosplay cả và điều đó khiến tôi chẳng biết nhìn vào đâu. Cái cách cô ta mặc bộ đồ trễ hẳn xuống càng khiến tôi nghĩ như vậy hơn

Ngoài ra, một quỷ tướng hử. Đây sẽ là lần đầu tiên tôi gặp mặt đối mặt với một quỷ tướng bên phía quỷ tộc.

Biết ngay mà, đúng là một chuyện rắc rối.

Trong căn phòng tràn ngâp sát ý từ nãy đến giờ, tiếng bước chân của Shiki vang lên và sau đó anh ta ngồi xuống. Tôi vẫn ngồi tại vị trí của mình. Và Rona-san người từng cố rời căn phòng trong bộ dạng của Karen, vẫn đang đứng.

Như thể mất kiên nhẫn trước cái lườm của Shiki, cô khẽ thở dài và một lần nữa ngồi xuống.

Một bữa trưa lạ lùng được bắt đầu tại Gotetsu.

CHƯƠNG 100: YÊU CẦU CỦA QUỶ NHÂN

“Thương đoàn Kuzunoha… Nếu ta nhớ không nhầm thì đây là một cửa hàng tạp hóa mới mở cách đây không lâu. Và nó cũng có một cửa hàng ở Tsige, không, là chi nhánh mới đúng, phải không?” (Rona)

“Cô biết nhiều đấy.” (Makoto)

“Hể, ngươi lại nói điều đấy sao. Raidou, ấn tượng ngươi tỏa ra lúc này thực sự rất khác so với khi ngươi sử dụng văn tự đấy ngươi có biết không? Đâu mới là con người thật của ngươi vậy?” (Rona)

“Là đây. Shiki, xin lỗi nhưng anh có thể đặt món Nabe đó xa hơn một chút được không? Mùi ngọt của nó bay đến tận đây rồi này. Hơn nữa, Rona-san. Ý cô là sao khi nói “ngươi lại nói điều đấy sao”?” (Makoto)

“Về việc biết nhiều đấy. Dù cho tên ta chỉ có một số rất ít người biết đến. Làm sao một thương đoàn vừa mới được thành lập lại có khả năng thu thập thông tin cao hơn cả một vương quốc? Wa, món này ngon đấy.” (Rona)

“Oua!! Rona, con khốn này! Miếng đó ta đang nấu để ăn đấy!! Quỷ nhân thì đừng có ăn đồ màu lam, người ta gọi đó là ăn thịt đồng loại đấy!” (Shiki)

“Ngươi làm ơn đừng gọi tên ta một cách thân mật như thế được không? Còn nữa, ngươi nói ăn đồ màu lam đồng nghĩa với ăn thịt đồng loại sao, lần đầu tiên ta nghe thấy đấy. Ah, ta lấy miếng này luôn ~, N? Ngon quá!!” (Rona)

“Điều đó không có nghĩa là miếng màu đỏ thì được!! Ooooh… Tênkhốn, ngươi muốn biến bữa này thành bữa ăn cuối cùng của mình không hả?” (Shiki)

“Nào nào, bình tĩnh đi Shiki. Gọi thêm là được. A, Rona-san. Miếng thịt chim đằng kia sắp chín rồi đấy.” (Makoto)

“Raidou, ngươi sành ăn phết đấy. Cách thức nêm nếm cũng tuyệt quá đi mất ~! Có khi ta phải học nấu món này trước khi quay về mới được.” (Rona)

“Raidou-samaaa…” (Shiki)

Căn phòng riêng tại Gotetsu đang trở nên khá hỗn loạn.

Rona-san, người rõ ràng không biết quy tắc khi ăn Nabe, có vẻ như lấy làm thích với món đặc sản Nabe này. Dù vậy, trông như Shiki và cô ta… không tương thích với nhau cho lắm. Shiki, dù anh là người chủ động và gợi ý gọi món trong khi vừa ăn vừa bàn, tại sao anh lại là người phải chịu đựng nhiều nhất chứ hả?

Dù anh có đến đây làm bộ mặt khóc lóc thì tôi cũng không thể làm gì đâu. Cứ gọi thêm là được, nên đừng có làm cái giọng thảm hại như thế nữa.

Trông như Shiki biết Rona, nhưng có lẽ vì không muốn tiết lộ thân phận nên anh ta vẫn chưa nói cho cô ta biết danh tính trước kia của mình. Phản chiếu trong mắt cô ta, Shiki hẳn phải không khác gì một kẻ thù đáng cảnh giác. Việc cô ta không thể hiện điều đó trên mặt cũng nằm trong dự tính.

“Haaah~ Ăn nhiều quá rồi! Đã lâu lắm rồi ta mới cảm thấy hoàn toàn thỏa mãn như này!” (Rona)

“Nếu vậy thì tiếp tục nói chuyện thôi.” (Makoto)

“Nói chuyện hử. Ngươi nói vậy nhưng dù ta có cố giết ngươi thì 2 đấu một cũng không dễ dàng gì, nên không phải ta đang là bên bất lợi sao? Đầu tiên, ta có lẽ muốn biết thêm về Thương đoàn Kuzunoha hơn ~” (Rona)

“Cô có biết là những cuộc trò chuyện khi hai bên có cùng chỗ đứng hiếm lắm không hả? Hơn nữa, Rona-san, cô cũng quen với việc đấy rồi đúng không?” (Makoto)

“Nomnom, đúng thế Rona. Những thứ như chiến lược, âm mưu, cạm bẫy, lừa lọc, không phải ngươi là chuyên gia trong những lĩnh vực đó sao?” (Shiki)

Shiki, vậy là anh ta cuối cùng cũng có cơ hội được ăn một cách đường hoàng rồi à. Mà anh ta lại chẳng đọc bầu không khí chút nào. Nabe của Gotetsu là món ruột của anh ta. Nên giờ cứ cho qua đi.

“… Thật chứ, các ngươi biết nhiều đến mức nào chứ hả? Ngươi nói mình có một chi nhánh tại Tsige… vậy có nghĩa là ngươi đã bố trí ai đó ở đấy?” (Makoto)

“Hể ~, kế hoạch của quỷ tộc đã lan đến tận vùng hoang mạc rồi cơ à? Lần đầu tiên ta nghe thấy đấy.”(Shiki)

Dù sao, chúng tôi biết tên của cô ta chẳng qua vì Shiki đã biết từ lâu, và cũng đâu như chúng tôi đã xây dựng sức mạnh thu thập tin tức của mình đến mức đấy. Tomoe có vẻ như đang tiến hành một số chuyện lén lút gì đó nên tại những nơi gần cửa hàng, chúng tôi có thể nắm được kha khá thông tin.

“Thương đoàn Kuzunoha là một tổ chức tình báo của Aion sao?” (Rona)

Không bình luận gì về những điều chúng tôi nói hử.

A, Tsige nằm tại rìa của vùng đất trực thuộc Aion đúng không. Những tên phái viên được chính phủ cử đến đó ai cũng đều vô dụng hết cả và mảnh đất gần như là do các thương nhân tự trị, nên tôi thực ra không nhớ lắm. Tôi có cảm giác như nơi đó được cai trị chủ yếu bởi thương hội và mạo hiểm hội.

“Không đời nào. Chúng tôi không có liên hệ với bất cứ ai. Dù là hân tộc hay quỷ tộc. (Makoto)

Vì thế nên tôi mới có ý định mở một cửa hàng tại Hàn lâm trấn. Đây là lần đầu tiên tôi nói điều này hử. Tôi chưa từng nói chuyện với bất kì quỷ nhân có liên quan đến phe quỷ bao giờ, nên những gì tôi có thể nói chỉ là mình vẫn luôn làm ăn mà không dính dáng đến bất kì quốc gia nào. Rembrandt-san có lẽ nghiêng về bên hân tộc nhiều hơn. Tôi thực ra sẽ bán cho bất kì ai và tôi không nghĩ tính đến yếu tố tộc loài sẽ có gì khác biệt.

“Ngươi là một hân tộc, vậy mà lại không liên kết với hân tộc? Ngươi có hiểu điều mình đang nói không Raidou?”(Rona)

Rona-san tỏ chút bối rối khi ánh mắt cô ta nhìn vào mắt tôi để tìm kiếm ý định thực sự.

“Cô đã có vài hân tộc về phe mình rồi đúng không? Tôi không nghĩ chuyện trên lại có gì đáng ngạc nhiên. Chỉ là tôi có phần trung lập hơn bọn họ.” (Makoto)

Vài hân tộc là một lời nói dối. Tôi chỉ biết mỗi Sofia.

“… Thật là, ta chịu thua rồi. Ngờ đâu ngoài kia lại tồn tại một thế lực sở hữu nhiều thông tin hơn cả bọn ta, ta đã không tìm hiểu khả năng đó. Vậy ra trong hân tộc cũng có tên biết nghĩ tới chiến lược, chiến thuật và kế hoạch hử. Ta cứ nghĩ phải mất đến 50 năm thì các ngươi mới hiểu được tầm quan trọng của tình báo chứ.” (Rona)

Cô nói 50 năm sao. Rona-san, hân tộc không phải khỉ đâu. Nếu đúng là vậy thì chiến tranh đã kết thúc từ lâu rồi.

Những lúc đọc sách trong thư viện, tôi đôi khi có cùng kiểu suy nghĩ giống cô ta nên hóa ra tôi không thể phủ nhận những lời đó một cách hoàn toàn được.

“Hân tộc có nhiều loại. Và do đó, để có thể làm ăn tự do hơn trên mảnh đất nơi cửa hàng đầu tiên chúng tôi mở, tôi muốn biết mục tiêu vì sao cô xâm nhập vào đây. Tôi chắc chắc cần phải biết.” (Makoto)

“Raidou, làm ơn đừng có làm bộ mặt đáng sợ như thế. Nói thực nhé, thời điểm mà tình báo của bọn ta đang ở thế bất lợi như này, thì ta đơn giản chẳng có ý chí mà đối đầu với ngươi nữa đâu.” (Rona)

Hoàn toàn hủy bỏ trạng thái chiến đấu của mình, Onee-san cosplay đồng phục học sinh chống cả hai khuỷu tay lên bàn.

“Cô nói vậy với một biểu hiện đáng tán thưởng đấy, nhưng ngươi lại là một ả đàn bà cáo già, không ngần ngại sử dụng bùa mê cám dỗ, hay thậm chí là cả thuốc lú và ma pháp nguy hiểm nữa. Vậy nên Raidou-sama, xin đừng hạ thấp cảnh giác. Hừm, ngon, ngon quá. Dù còn tái những cũng không thể xem thường được. Đúng là một khám phá mới lạ.” (Shiki)

“… Trời ạ. Khó nhằn quá đấy. Gì đây? Không lẽ Thương đoàn Kuzunoha lưu trữ tiểu sử của ta đó à?” (Rona)

“Cô cứ thoải mái tưởng tượng. Và do đó,… chà, tôi không có bằng chứng, nhưng tôi có lẽ không phải kẻ địch của cô.” (Makoto)

“… Vừa nãy ngươi có nói mình trung lập đúng không? Ta không nghĩ chuyện này có cơ sở nhưng, không lẽ ngươi có ý định trở thành thương nhân cung cấp cho cả hân tộc lẫn quỷ tộc khi chiến tranh nổ ra?” (Rona)

Đôi mắt Rona-sana trở nên sắc bén hơn bao giờ hết. Luồng sát khí từng biến mất giờ một lần nữa rình rập trong căn phòng. Hiểu rồi, một quỷ tướng hử. Không nghi ngờ gì, người phụ nữ này là một tướng quân phục vụ quỷ vương. Gạt cách hành xử của cô ta sang một bên, sự trung thành của cô ta với đất nước mình là điều cá nhân tôi thấy thích. Sự hứng thú với những quỷ nhân phục vụ quỷ vương đang trồi lên trong tôi.

“Chúng tôi không có ý định cung cấp vũ khí cho chiến tranh.”(Makoto)

Giờ là vậy. Mà, không phải là tôi không có ý định, chỉ là tôi không thực sự thích làm vậy.

“Ta hiểu rồi.”(Rona)

Khẽ gật đầu, Rona, trong khi chống khuỷu lên vào bàn, đan tay trước mặt, dấu đi khuôn mặt trong khi cúi xuống.

Cuộc trò chuyện dừng lại. Âm thanh gắp đũa và ăn Nabe của Shiki là thứ duy nhất thống trị căn phòng.

Cô ta đang nghĩ đến mối quan hệ với chúng tôi theo hướng tích cực sao? Dù rằng nó chắc cũng chẳng thể vượt qua mức hữu dụng đâu. Dẫu vậy, tôi nghĩ cô ta là một người phụ nữ dễ nói chuyện hơn so với Sofia.

Tình cảnh khi cô ta đang hiểu nhầm sức mạnh của chúng tôi như hiện giờ là cơ hội tốt nhất. Nói thực, tôi không có kĩ năng hay khả năng ăn nói để có thể thương lượng một cách đường hoàng với người có công việc chính là trưởng bộ phận tình báo. Nếu chuyện trở nên nguy hiểm, tôi định sẽ lôi Shiki vào.

Tôi chỉ có thể đợi quyết định của cô ta mà thôi.

“… Fuh~. Nói tóm lại, Raidou cũng muốn bán hàng cho quỷ tộc đúng không? Một mặt ta sẽ rất vui nếu mình trở thành bàn đạp đó. Nhưng mặt khác nếu ta có âm mưu gì, thì chuyện đấy sẽ ảnh hưởng đến công việc kinh doanh đang làm ăn thuận lợi. Do đó mà ngươi muốn biết mục đích của ta.” (Rona)

Chính xác. Mà, không cần phải vội vã trong việc bán hàng cho quỷ nhân. Tôi nghĩ không nhất thiết phải là dịp này. Điều quan trọng hơn chính là nửa vế sau. Tôi không muốn họ ngáng đường bọn tôi.

“Ờ, đúng thế.” (Makoto)

“Ra đúng là vậy hử. Ngươi không quan tâm đến chiều hướng của chiến tranh hay sự nguy hại của quốc gia, mà chỉ chú ý đến vật cản ngáng chân công việc kinh doanh của ngươi thôi đúng không?” (Rona)

“… Đúng vậy.” (Makoto)

“Ta hiểu rồi. Ta vẫn không thể tin ngươi hoàn toàn, nhưng ta đã hiểu rõ ý định của ngươi. Vậy thì điều quan trọng bây giờ chính là tìm hiểu nhau đúng không?” (Rona)

“Tìm hiểu? Nhưng thông tin…” (Makoto)

Cô ta có ý gì?

“Để ta nói với ngươi điều này trước Rona. Nếu ngươi hòa làm một với Raidou-sama, ngươi sẽ phải hối hận suốt phần đời còn lại đấy. Đây là một cảnh báo thật lòng cốt vì sự toàn vẹn của ngươi. Cơn thảm họa rồi cũng sẽ ập lên người ta thôi, do đó mà ta sẽ vắt kiệt cái thân này để ngăn cản ngươi, nhớ kĩ lấy điều đó.”(Shiki)

Shiki ngừng đũa và nhìn Rona-san với một vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, nói cho cô những lời chỉ dẫn chậm rãi đầy chi tiết.

Hòa làm một? Ah… vậy ra đó là ý của cô ta khi nói tìm hiểu về nhau.

“Ngươi định sẽ gọi tên ta cộc lốc như vậy mãi hử Shiki.”(Rona)

“Ngươi không có lý do gì để gọi tên ta mà không dùng kính ngữ.” (Shiki)

“Ta trả lại ngươi những lời đó đấy. Chậc. Khi nói đến việc tìm hiểu. Ta không có ám chỉ đến cơ thể. Mà nếu ngươi muốn vậy thì ta thực ra cũng không phiền đâu. Ta muốn biết về sức mạnh và lối suy nghĩ của ngươi, dù chỉ một chút. Nếu các buổi học đã như vậy rồi, thì chúng không thể được dùng để tham khảo đâu đúng không?” (Rona)

“Hah~. Thật không ngờ là ngươi mà cũng không thể nhận ra một phần sức mạnh sâu thẳm của Raidou-sama cơ đấy. Ngươi bị lãnh cảm đó à, đồ gái điếm.” (Shiki)

“Nói một cách chính xác, cô muốn chúng tôi làm gì?” (Makoto)

Tôi quyết định không quan tâm đến vở tấu hài giữa Rona và Shiki.

“Tin hay không tùy ngươi. Lí do ta đến đây là…”(Rona)

◇◆◇◆◇◆◇◆

[Mọi chuyện như thế đấy. Lime, tôi xin lỗi nhưng anh có thể đi điều tra được không?]

“Rất sẵn lòng ạ! Tôi sẽ nhanh chóng thu thập thông tin. Đây thực ra là một câu chuyện đáng kinh tởm. Tôi xin phép…”

Lime ngay lập tức trả lời yêu cầu của tôi và rời khỏi căn phòng. Gần như cùng một lúc, hai sự hiện diện biến mất. Chắc hẳn là những lâm quỷ: Akua và Eris. Có vẻ như hai cô gái đó cũng sẽ tham gia và cuộc điều tra.

“Nghi ngờ tất cả những gì mà người phụ nữ đó nói là phương pháp an toàn nhất, Raidou-sama.” (Shiki)

“Shiki. Hình như anh vốn đã biết cô ta rồi, cô ta là người quen à?” (Makoto)

“Vâng. Gần như chắc chắn cô ta chính là người lúc trước hợp tác trao đổi tin tức với tôi. Không biết đã bao nhiêu lần tôi bị lợi dụng và kéo vào rắc rối rồi.” (Shiki)

Biểu cảm của Shiki biến thành một nỗi đau đớn. Nhìn như vầy, anh ta chắc hẳn đã phải trải qua nhiều chuyện lắm.

“Cô ta là kiểu người có lẽ tương đồng với Mio-dono. Tôi không biết chi tiết nhưng có vẻ như cô ta chịu một món nợ ân huệ lớn đối với quỷ vương. Cô ta thề trung thành đến mức nực cười. Sức mạnh của cô ta không thể sánh với Mio-dono, nhưng chỉ cần nghĩ Rona như một Mio với cái đầu nham hiểm thì ngài sẽ hiểu ngay thôi. Ah, xin hãy giữ kín cuộc nói chuyện này với Mio-dono ạ.”

(note: So sánh về lòng trung thành)

Một Mio nham hiểm với một bộ não cực kì thông minh?

Thế thì đành chịu thua thôi. Trái tim tôi chắc chắn sẽ tan nát mất.

Người đàn ông được gọi quỷ vương có vẻ như là một người vĩ đại hơn tôi nhiều. Từ những thông tin vụn vặn đang có, tôi có thể hình dung ra ông ta là một người cai trị tuyệt vời. Người đó chắc phải là đàn ông nhỉ. N? Cũng có khả năng quỷ vương là một phụ nữ. Giờ nghĩ kĩ mới thấy, tôi gần như thông có chút thông tin gì.

Đồng thời, Shiki. Nếu cứ run cầm cập như thế mãi thì anh đáng ra phải sử dụng một ví dụ khác chứ. Mà, nó thực ra lại là một ví dụ khá dễ hiểu.

“Rona-san hử. Cuối cùng, xem ra cho đến khi vấn đề này kết thúc, Karen Frost sẽ tiếp tục theo học tại Học viện.” (Makoto)

“Chắc chắn cô ta sẽ hành động lén lún cho xem.” (Shiki)

“Tôi đã bảo cô ta là không được đụng vào Thương đoàn Kuzunoha. Nhưng dựa trên những gì anh mới nói, thật khó để tin cô ta.” (Makoto)

“Vâng ạ. Người phụ nữ đó nói dối dễ dàng như hít thở vậy.” (Shiki)

Cô ta là loại phụ nữ gì thế chứ? Để mà có thể đưa ra câu trả lời không chút ngần ngại như vậy.

“Để đề phòng, anh có thể thử lường trước những bước đi của cô ta từ nay về sau không?” (Makoto)

“Đó chính là điều tôi định làm ngay từ đầu. Có vẻ như hôm nay cô ta đã trở về chỗ trọ rồi. Ả điếm đó. Cô ta thoải mái thư giãn mà không biết mình đang bị theo dõi.” (Shiki)

“… Đảm bảo là nhìn trộm có điều độ thôi nhé? Giờ chỉ cần biết vị trí hiện tại của cô ta là được. Được rồi, chuẩn bị vài món quà và đến chào hỏi chị em nhà Rembrandt thôi.”

“Tto, đúng rồi. Tôi sẽ dẫn ngài đến đó. Mang trái cây cắt miếng làm quà được không ạ? Một bó hoa thì sao…”

Ah phải rồi. Tôi thậm chí còn chưa thông báo cho họ việc mình đến thăm nên có khi mang hoa sẽ tốt hơn?

Tôi định mang trái cây cắt miếng tương tự như giỏ hoa quả để làm quà, nhưng giờ nghĩ lại, chúng là mặt hàng tại cửa hàng của tôi. Như thế thì không khác gì quảng bá công khai cả.

Không đợi đã, mấy loại quả đó cũng có danh tiếng tốt nên…

“Uhm, Raidou-sama” (Shiki)

“N?” (Makoto)

“Nếu ngài thấy được, liệu tôi có nên chọn vài món phù hợp?” (Shiki)

“… Xin lỗi. Làm phiền anh vậy.” (Makoto)

Có vẻ như anh ấy đã ngay lập tức nhìn ra rắc rối tôi đang gặp phải. Shiki, cảm ơn vì tất cả.

Sau vài phút.

Cuối cùng, tôi mang theo trái cây và bó hoa mà Shiki chọn rồi hướng đến phòng của họ.

“Này Shiki, về phòng của chị em gái nhà Rembrandt. Không phải nó nằm trong khu kí túc xá của quý tộc sao?” (Makoto)

Hơn nữa, lại là một kí túc khá cao cấp. Rembrandt-san đúng là rất yêu thương con gái của bà.

“Vâng. Có vẻ như là vậy.” (Shiki)

“Mọi người trong phòng nhân viên nói với tôi rất nhiều, rằng “cho dù có là một giáo viên tạm thời, không có nghĩa cậu có thể đến thăm họ”. Sẽ là một chuyện nếu đó là một học sinh bình thường nhưng…” (Makoto)

“… Tôi đã cố hết sức đó ạ.” (Shiki)

C-Cố hết sức sao?

“Anh đã cố hết sức hử.” (Makoto)

“Vâng. Đến mức sẽ không để lại hậu quả. Chuyện đó thực sự hết sức khó nhằn đấy ạ.”(Shiki)

“…”

Giả bộ như tôi chưa từng nghe thấy gì đi.

Sau khi cho biết vị trí giáo viên tạm thời của mình, tôi hiện đang đứng trước lối vào khu nhà ở của hai chị em gái với giấy phép đến thăm được xác nhận. Mò trộm vào hiển nhiên là không phải ý tưởng hay ho gì. Chỉ là đến để chúc mừng việc hai người quay lại trường và việc này cũng không có gì bất ngờ.

Hai người bọn họ sống trong cùng một căn phòng và đã được xác nhận cả hai đều có mặt. Tôi giải thích lí do đến thăm cho người chịu trách nhiệm. Cô quản lý làm một vẻ mặt chua chát khi chúng tôi tiến vào kí túc xác của quý tộc và đến được cửa phòng hai chị em gái một cách an toàn.

Khi gõ cửa, tôi nghe thấy âm thanh sột soạt gì đó và tiếng bước chân ngày càng gần.

Cánh cửa mở ra.

[Sif-san, Yuno-san. Thầy xin lỗi vì đã không thể đến thăm khi hai người đang bị ốm. Thầy đã giới thiệu tại lớp học rồi nhưng hãy để thầy làm lại một lần nữa. Thầy là một thương nhân đang được cha hai em nâng đỡ, Raidou. Chúc mừng hai người đã hoàn toàn khỏe mạnh. Có hơi muộn nhưng đây là quà chúc mừng từ bọn thầy.].

Trước mắt, tôi viết những gì mình nghĩ và chúc mừng bọn họ vì đã bình phục và đồng thời cũng giới thiệu lại đôi chút.

Bọn họ nhận trái cây cắt miếng đựng trong một chiếc hộp hơi to và bó hoa từ Shiki.

Hai chị em đã thay đồng phục và đang mặc quần áo bình thường. Thiết kế của hai bộ khác nhau. Cả hai đều đang bận váy một mảnh và có lẽ được chủ đích may với thiết kế đối lập. Chúng trông có vẻ đắt tiền.

Hai chị em nhận lấy hộp trái cây và bó hoa với một nụ cười rạng rỡ, nhiệt tình mời chúng tôi vào, chúng tôi cuối cùng đành phải vào phòng họ. Tôi thực ra không bận tâm lắm. Miễn là tôi đưa họ cái tôi đến để đưa và gửi lời chúc mừng là được, thực ra không cần vào phòng làm gì…

“Raidou-sensei, nhân cách của thầy khác hoàn toàn so với khi ở trên lớp đấy.” (Sif)

“Đúng thế. Em ngạc nhiên lắm đó.” (Yuno)

Khi chúng tôi ngồi xuống chiếc sofa được hai người mời, cả hai bắt bẻ tôi từ phía bên kia

[Lớp học dù sao cũng là nơi mọi người đến để học tập và tìm kiếm sức mạnh. Thầy do đó vô thức trở nên khắt khe. Thầy vẫn luôn được trợ lí của mình Shiki giúp an ủi bọn họ. Việc thầy tiếp xúc với các em như này, xin hãy giữ bí mật với những học sinh khác.]

Dù gì tôi cũng không thể nói với họ tôi đang chơi trò vừa đấm vừa xoa được. Và nếu bọn họ nói cho người khác biết, mọi chuyện sẽ trở lên rắc rối theo rất nhiều cách.

“Anh là Shiki-san phải không ạ? Em đã nghe về Tomoe-san và Mio-san từ cha mình rồi, nhưng anh đã ở bên cạnh Raidou-sensei lâu chưa vậy ạ?” (Sif)

“Lâu rồi ạ. Tôi đã luôn phục vụ Raidou-sama từ lâu rồi. Chỉ là chuyến đi đến Tsige đó có hơi bất ngờ nên tôi đã không thể đến thăm Tsige được.” (Shiki)

Y như đã được chuẩn bị trước, Shiki nói cho họ về câu chuyện chúng tôi dựng lên. Tất nhiên, chúng tôi đã đoán rằng bọn họ sẽ hỏi Shiki nên mới nghĩ trước như vậy.

May mắn thay, bọn họ không đi sâu vào vấn đề và cô chị Sif chuẩn bị trà trong khi cô em Yuno đi lấy bánh kẹo.

Cả hai người đều thông minh. Nhận lấy cốc trà được mời, một khoảng dừng nhỏ giữa chúng tôi được tạo ra. Hai chị em gái nhìn nhau và khẽ gật đầu.

“Em là Sif, con gái cả của Rembrandt thương nhân vùng Tsige. Raidou-sama, vì đã cứu mạng chúng em lần đó. Em thật không biết dùng từ ngữ nào mới có thể biếu hiện lòng biết ơn của mình. Ơn huệ này chúng em sẽ không bao giờ quên và sẽ khắc ghi vào trong tim. Bọn em muốn được trả ơn ngài.” (Sif)

“Em cũng vậy, em là Yuno. Như chị em đã nói, chính nhờ Raidou-sama mà giờ bọn em mới được khỏe mạnh. Nếu trong tương lai có điều gì mà bọn em có thể làm, xin ngài đừng chần chừ yêu cầu.” (Yuno)

Bọn họ cám ơn tôi với một mức độ hết sức nguy hiểm kìa! Ngay cả cô em cũng sửa giọng và nói một điều hết sức kinh ngạc với một khuôn mặt nghiêm túc!

Cuộc chiến chống lại căn nguyền bệnh chết người hẳn đã dồn ép những cô gái này vào chân tường. Dù cho bây giờ tôi đang yêu cầu Lime đi tìm những người đang chịu nguyền bệnh và chế tạo thuốc giải. Một lời nguyền khiến bản thân lâm bệnh và cuối cùng sẽ giết chết người đó. Tôi thực sự nghĩ đây là điều không thể tha thứ.

[Được rồi, hai người. Từ giờ hãy vì hạnh phúc mà sống. Đó chính là cách trả ơn thầy. Hơn nữa, không dùng Raidou-sama. Chúng ta là học sinh và giáo viên nên gọi thầy là sensei hoặc sử dụng –san.]

“… Eh?”

Tôi nghĩ bọn họ ắt phải suy nghĩ về chuyện đó nhiều lắm. Do đó mà tôi đã chuẩn bị trước một câu trả lời để đề phòng chuyện như này xảy ra. Suốt từ lúc tôi vẫn còn ở Tsige.

Hai chị em cuối cùng cũng được giải thoát khỏi nguyền bệnh, nhưng nếu chỉ để bị trói buộc bởi trách nhiệm thì mọi việc không khác gì vô nghĩa. Nên tôi đã quyết định sẽ nói với bọn họ phải sống một cuộc sống hạnh phúc.

Tôi không biết liệu có phải do hai người không lường trước được câu trả lời của tôi, hay là do tôi đã trả lời ngay lập tức khiến họ ngạc nhiên, nhưng cả hai đều đơ người ra.

[Đây là những lời của ân nhân cứu mạng các em đấy, nên nhớ phải giữ lấy lời. Đừng coi thường thầy chỉ vì khuôn mặt xấu xí này nhé. Hai em dù cũng khá là “ấy” khi bị ốm mà.]

“L-Làm ơn đừng chạm đến chủ để ấy! Bọn em biết thừa sensei nhìn thấy bộ dạng còn xấu hổ hơn cả trần chuồng của mình rồi!” (Sif)

“Uh, việc đấy chắc chắc còn tệ hơn cả trần chuồng nữa…” (Yuno)

Họ thực ra không khác gì một lũ xác sống. Tôi nhớ là Rembrandt-san từng muốn vẽ một bức chân dung của vợ và con gái ông trong khi họ đang hồi phục để tổ chức ăn mừng. Ngay cả tôi cũng nghĩ chuyện đó có hơi thiếu nhạy cảm nhưng, không biết tình hình ra sao rồi?

[Giờ thầy mới nhớ, cha các em từng nói ông ấy muốn để lại một kỉ niệm về quá tình hồi phục của ba người.]

“… Sensei, cha đã tự nhận lỗi nặng nề về hành động xuẩn ngốc đó rồi.”

“… Sensei, ông ấy bị trừng phạt cùng với Morris người đã gây ra sai sót trong tài liệu nhập học về việc biến từ học sinh sang giáo viên đấy ạ.”

Ah, đáng sợ quá. Hai chị em gái này chắc phải đáng sợ lắm.

Tông giọng của họ hạ thấp xuống. Chỉ nghe thấy giọng nói thôi mà tôi đã thấy ớn lạnh rồi.

Linh tính bảo tôi đừng nên biết về chuyện đã xảy ra, do đó tôi quyết định không hỏi chi tiết về vụ trừng phạt. Vợ và con gái ông ta chắc đã làm điều gì đó. Nhưng tôi sẽ không hỏi đâu.

Tôi cũng là đứa có liên quan trong chuyện này nên tốt hơn hết đừng có đụng chạm vào sự cố đó làm gì. Có những chuyện mà chẳng ai có thể cười được dù có bao nhiêu lâu đã trôi qua đi chăng nữa.

[A… Ahaha. Ra vậy à. Mà thầy cũng không bận tâm đâu. Được rồi Shiki. Chúng ta nên ra về sớm thôi.]

“Vâng, Raidou-sama.” (Shiki)

Anh ta không hề tham gia cuộc trò chuyện và chỉ đóng vai trò làm người trợ lí. Thật biết ơn Shiki vì điều đó.

Tôi gửi lời cám ơm đến hai cô gái tốt bụng đang buồn vì chúng tôi rời đi sớm và rời khỏi kí túc xá của quý tộc.

“Raidou-sama, về hai chị em đó…” (Shiki)

“Sao thế?” (Makoto)

“Dù là những người giàu có giữa những hân tộc, tôi có cảm giác như họ không thiết tha mấy với vẻ bề ngoài. Tôi cũng thấy lòng biết ơn của họ với Raidou-sama là không hề giả dối. Và còn cách đối xử với khách khứa đó nữa, cảm tưởng như đây là lần đầu tiên tôi trông thấy một hân tộc bình thường.” (Shiki)

Chắc chắn rồi. Tôi có cảm giác như những học sinh hiện giờ chỉ thấy sợ tôi là chính, nhưng anh vốn dĩ đã coi Lime người chịu ảnh hưởng bởi Tomoe là khác thường rồi sao?

“Vì dù sao cũng đã có thời điểm vẻ ngoài của họ trở nên tồi tệ vì căn nguyền bệnh. Chắc giờ họ đã thay đổi cách nghĩ và coi cái bên trong con người mới là thứ quan trọng hơn.” (Makoto)

“Dù là nguyên do gì, thì đây cũng là một chuyện đáng vui mừng. Bọn họ chắc chắn sẽ trưởng thành.” (Shiki)

“Đây là sự chấp thuận của Shiki-sensei sao? Hai cô gái này là những lính mới với tương lai sáng lạng lắm đây.” (Makoto)

Trong khi chuyện trò linh tinh, Shiki và tôi quay trở về.

Sáng hôm sau.

Liên lạc với Lime Latte bị cắt đứt.

CHƯƠNG 101: CHÁY KHÔNG HOÀN TOÀN

Thông thường, Lime sẽ trở về trước khi cửa hàng mở cửa để lau dọn, nhưng cho đến giờ anh ta vẫn chưa quay lại.

Không những thế, đêm hôm qua tại nơi anh ta đáng lẽ phải có mặt, tôi phát hiện dấu vết của một trận chiến.

Dù rằng Akua và Eris đã trở về như không có chuyện gì xảy ra. Không lẽ anh ta là người duy nhất đi đến cái nơi nguy hiểm đó? Nhưng tôi lại không nhận được báo cáo nào như vậy.

Tôi xác nhận động tĩnh của Rona-san từ Shiki, nhưng có vẻ như tối qua cô ấy không hề có động thái nào.

“Lime-san bảo anh ấy sau đó sẽ ghé qua Thương Hội rồi trở về đây cơ mà.” (Eris)

“Không có lệnh tiêu diệt kẻ thù và cuộc chiến trông cũng không hề tự nhiên. Cái người đó chắc chắc sẽ rút lui trước. Rồi bám đuôi sau.” (Akua)

Tôi chưa bao giờ ra cái lệnh đó đâu, Akua à. Mà, tôi cũng chẳng muốn bắt bẻ cô nữa đâu. Sẽ là một chuyện nếu họ tính đến việc tham gia chiến tranh, nhưng Lâm Quỷ Tộc về cơ bản chỉ hành động như một nhóm điều tra mà thôi. Khu vực của cuộc chiến tại nơi Lime có vẻ như dã biến mất, chắc chắn nằm trên con đường dẫn đến Thương Hội nơi Lime và hai người kia đã tách ra. Dù anh ta có bị phục kích đi chăng nữa, anh ta cũng không yếu đến mức dễ dàng bị đánh bại. Anh ta sẽ cố đánh trả trong khi rút lui, rồi sau đó sẽ bám đuôi kẻ địch và báo cáo lại với tôi. Anh ta là người có khả năng như thế đó.

Trong trường hợp đó, thật khó để tin nhưng, có khả năng rằng đấy là một đối thủ không cho phép anh ta trốn thoát. Bộ có người nào đấy sở hữu sức mạnh vượt bậc mới đến vùng đất này à? Nếu những thương nhân có xu hướng thuê họ một cách độc quyền thì cũng chẳng lạ gì khi Mạo Hiểm Giả đến thị trấn này.

Để lại cửa hàng cho người lùn trông coi, chúng tôi tập trung tại tầng hai. Bọn tôi chỉ làm thế này khi có chuyện gấp xảy ra. Dù gì thì chúng tôi cũng không thể để những người lùn tự trông tiệm được. Tôi sẽ để Akua và Eris quay lại sớm. Dù gì đi nữa, nếu Lime bị bắt hay bị đánh bại thì với năng lực của hai cô này, khả năng họ cũng bị đánh bại không hề nhỏ.

Tôi nghĩ cứ để Shiki và tôi ra tay là điều tốt nhất.

Việc tôi có thể giữ bình tĩnh kể cả khi Lime đang gặp nguy hiểm thì, không phải là vì anh ta là Hân Tộc và tôi không quan tâm đâu, mà là vì sau khi nhìn thấy những gì còn sót lại của trận chiến, Shiki bảo rằng anh ta có lẽ vẫn còn sống. Tất nhiên, tôi không định cứ mù quáng tin vào điều đó rồi thảnh thơi mà tìm kiếm đâu. Tôi định sẽ giải cứu anh ta càng nhanh càng tốt. Dù anh ta không bị thiệt mạng trong trận chiến thì cũng không có nghĩa anh ta vẫn ổn. Chỉ là, vì anh ta bị bắt cóc, nên người đó chắc phải có mục đích gì đấy, vị vậy mà chúng tôi sẽ có chút thời gian.

“Raidou-sama, hình như chúng ta đã hoàn toàn bị lừa rồi” (Shiki)

“…Không có động thái gì từ Rona-san phải không?” (Makoto)

“Vâng. Nhưng tình huống này lại móc nối với câu chuyện tôi nghe được về việc gây nhiễu thông tâm thuật và cái nhẫn triệt tiêu phước lành. Một luồng sức mạnh kì lạ. Có vẻ như anh ta không được phép liên lạc với chúng ta. Cái thứ công nghệ này, tôi nghĩ chỉ có mỗi Quỷ Tộc là có thể sử dụng.” (Shiki)

“Ah, chuyện đó à. Vậy ra có dấu vết của việc nó được sử dụng. Có khá nhiều người đã xâm nhập vào vùng đất này ngoài Rona-san ra và cô ta đã dùng những con bài đấy để gây chuyện với chúng ta?” (Makoto)

“Tôi nghĩ đấy cũng là một khả năng. Nếu là cô ta, thì dù trong khi bắt ta ả cũng có thể làm những việc như thế.” (Shiki)

“…Liệu có cách nào khác để tìm ra vị trí của anh ta không?” (Makoto)

“Tôi đã dò ra ma lực của một người khá thú vị. Đó là cô thủ thư của Học Viện, Eva. Vì lí do nào đó, ma lực của cô ta hiện hữu tại hiện trường.” (Shiki)

Eva-san. Quả là một người mà tôi không ngờ tới. Đấy không phải là nơi mà một thủ thư như cô ấy nên quanh quẩn vào lúc nửa đêm đâu.

Chúng tôi về cơ bản quen biết nhau. Nhưng kể từ lần gặp mặt đấy, cô ta chỉ cho tôi thấy vẻ ngoài của một thủ thư và chị gái của Ruria. Đôi lúc có cảm giác không được tự nhiên cho lắm. Mà có vẻ như cô ấy cũng thích nghe mấy tin đồn.

Tôi thực ra cũng không cảm thấy có gì đáng ngờ từ cô ấy. Nếu có thì nó đã xuất hiện vào lần đầu gặp gỡ rồi…

“Eva-san huh. Tôi không nghĩ cô ấy lại có thể khiến Lime mất cảnh giác đâu, nhưng nếu cô ấy không liên quan gì đến chuyện này và bị giết vì tính tò mò của mình thì đúng là tội nghiệp thật.” (Makoto)

Ngay từ đầu, cô gái đó trông có vẻ như là người thích âm thầm đọc sách, và có hứng thú kì lạ với những tin đồn xung quanh. Nhưng những kiểu con gái như vậy thì trường cấp ba của tôi cũng có. Loại người luôn bật anten của mình mọi lúc mọi nơi ấy. Cái loại người kiểu gì cũng sẽ dính vào rắc rối gì đó trong tương lai mà thôi.

Ở tình cảnh hiện giờ khi chúng tôi vẫn chưa tung ra dù chỉ một con bài tẩy, thì tôi thật sự không có cảm giác Rona-san là sẽ hành động hấp tấp như vậy…

“Đúng như tôi nghĩ, đây không phải là tình huống mà chúng ta có thể đi đến kết luận được. Tôi cũng không tài nào nghĩ được gì khác ngoại trừ đây là sản phẩm của bọn quỷ nhân. Hãy để Akua và Eris trở về cửa hàng trong khi Raidou-sama và tôi thử trở lại hiện trường xem sao.” (Shiki)

“… Anh nói đúng. Đến khu bỏ hoang của Học Viện xem sao.” (Makoto)

Khi Shiki đề xuất ý tưởng đấy, cụm từ “khám nghiệm một trăm lần” hiện lên trong tâm trí tôi. Tìm dấu vết của hung thủ nào.

(Trans: “scene hundred times”)

Nơi mà Lime đã biến mất nằm trên một con đường được kéo dài từ khuôn viên Học Viện đến Thương Hội. Khu vực này ban đầu không được sử dụng và nó là một con đường gần như vô dụng nên đây là nơi hầu như không được biết đến.

Nhưng anh ta lúc đó lại đang điều tra ở trong khuôn viên Học Viện. Tại tòa nhà bỏ hoang nổi tiếng không được sử dụng nữa. Nói đúng hơn, là một khu vực đã được lên kế hoạch tái phát triển và đã có lệnh cấm vào. Nếu đi điều tra thì đấy chính là nơi cần phải đến.

“Hiện giờ thì, hãy bắt đầu từ chỗ đó đi. Biết đâu chúng ta tìm được manh mối mới nào đó” (Makoto)

“Đã rõ. Trong trường hợp đó, Akua với Eris hãy trở về cửa hàng đi. Bọn ta có lẽ sẽ về trễ một chút, nên nếu có khách thì các ngươi cứ tiếp đón và nghe họ nói về công việc rồi bảo họ bọn ta sẽ liên lạc sau.” (Shiki)

“Vậy chúc hai ngài đi đường bình an”

Sau khi được hai nhân viên tiễn đi, Shiki và tôi rời đi để truy tìm dấu vết người đồng đội đã mất tích.

◇◆◇◆◇◆◇◆

“…Cô không sao chứ, Ne-chan?”

“Tôi không muốn nghe điều đó từ người chỉ vừa mới thức dậy đâu. Mà hiện giờ thì tôi vẫn ổn.”

“Mừng khi nghe cô nói thế. Và, cô có thể nói cho tôi nghe tình hình hiện giờ được không?”

“Tôi tính thả anh ra sau khi anh bị kẻ đó đánh bại. Nhưng một nhóm khác lại đến và tôi bị xem như là đồng bọn của anh. Và, đó là vì sao mọi chuyện lại thành ra như thế này. Bây giờ chắc đã sáng rồi. Nghỉ việc không phép. Làm ơn tha cho tôi đi.”

“Ah, cô là vị thủ thư đó đúng không? Nếu tôi nhớ không nhầm thì cô bảo tên mình là Eva-san thì phải? Mà, đừng lo lắng quá về việc vắng mặt một hay hai buổi.”

“…”

“T-Tôi đã mắc sai lầm rồi huh. Không ngờ tôi lại bị đánh bại, đúng là thảm hại thật. Tôi còn mất cả thanh katna nữa. Tôi chẳng thể nào đối mặt với Đại tỉ và Sếp nữa rồi.” (Lime)

“…Khoan đã” (Eva)

“An?”

“Làm sao anh biết được tên tôi? Cả công việc của tôi nữa” (Eva)

“Ah. Tôi là Lime Latte. Một nhân viên tại Thương Đoàn Kuzunoha. Cô là người quen của Raidou-sama phải không? Về việc đó, ít nhất tôi cũng phải biết khuôn mặt của cô chứ. Như là một nhân viên ấy.” (Lime)

Trong khi tự giới thiệu một cách qua loa, mắt tôi đã nắm được mọi thứ xung quanh. Một phòng ngục. Và xét đến lượng không khí ít ỏi, thì đây là dưới lòng đất. Có một mùi chua lè và tôi có thể cảm nhận được sự hiên diện của những sinh vật nhỏ ở khắp nơi. Có lẽ là lũ bọ đang bò lúc nhúc. Hai người duy nhất đang ở đây là tôi và cô gái thủ thư này. Đây là người phụ nữ mà Sếp đã bảo tôi điều tra để đề phòng bất trắc. Hiện giờ tôi vẫn chưa có bằng chứng chắc chắn, nhưng dựa vào trực giác của tôi, thì cô ta đang suy tính chuyện gì đó. Tôi cũng không biết lí do vì sao cô ta lại ở chỗ đấy ngày hôm qua. Ít nhất đó cũng không phải là con đường mà người ta đi dạo vào ban đêm đâu. Cô ta đang cố che giấu sự bất an của mình bằng cách duy trì một khuôn mặt điềm tĩnh, nhưng cô ấy lại không hề bình tĩnh như thế. Có vẻ như người phụ nữ này sợ sâu bọ. Vậy mà, cô ta vẫn cứ dóng tai nghe ngóng và kể cả khi cảm nhận được sự hiện diện của chúng thì cô ấy vẫn không hề phân tâm. Tôi không hề thấy thái độ ghê tởm. Nhưng tôi có thể đoán trong lòng cô ta thực ra đang rất lo lắng.

Tôi kiểm tra toàn bộ cơ thể của mình. Thanh katana còn quan trọng hơn cả tính mạng của tôi và hầu hết các trang bị đều đã bị lột sạch. Sau khi quyết định mình phải đoạt lại chúng bằng mọi giá, tôi xác nhận những trang bị ấy vẫn ổn. Có vẻ như những vật phẩm được các chiến hữu người lùn làm cho tôi vẫn vô sự.

Vậy ra chúng không coi đó như những món nguy hiểm hử. Hoặc cũng có thể chúng chỉ xem đó như những món đồ trang sức. Nhưng tôi lại không thể nói những kẻ đã lấy trang bị của mình là không biết chuẩn bị được. Ngày trước ngay cả tôi cũng đâu có biết đây là những món đồ nguy hiểm. Lượng ma lực được che giấu hết sức có thể và nó cũng không phải là tôi cố giấu chúng hay gì đâu.

Chiếc vòng đeo trên cổ tay phải của tôi. Đây mới thật sự là vũ khí mà những người lùn đã tạo ra. Tôi thì thầm một cụm từ khóa ngắn.

Một tia sáng mờ nhạt và khó nhận thấy bao quanh chiếc vòng và tay phải của tôi. Sau một khoảnh khắc, tôi cảm nhận được sức nặng trên tay mình. Một thanh kiếm đã được vật chất hóa trên tay phải tôi.

“?!Đó là?!” (Eva)

“Suỵt…Nhỏ tiếng thôi” (Lime)

Tôi có thể hiểu vì sao cô ấy bất ngờ như vậy. Nhưng tôi muốn cô ấy ít nhất cũng phải nghĩ đến tình hình hiện tại. Hiện giờ, mục đích của chúng tôi chỉ có một. Đó là trốn thoát khỏi đây.

“Anh, anh nói dối việc mình là nhân viên đúng không?” (Eva)

Cô ấy chắc hẳn đã cảm thấy gì đó từ động tác vung kiếm của tôi. Vị thủ thư nhìn tôi với ánh mắt ngờ vực. Yareyare, so với tên khốn đã bắt Ne-san, tôi chả là cái thứ gì cả. Tỉ lệ chiến thắng của tôi khi đối đầu với Mondo dạo gần đây cũng đã tăng lên rồi. Sau khi chuyện này kết thúc, tôi phải rèn luyện lại bản thân mới được.

“Những nhân viên ở cấp độ của tôi có mặt khắp nơi trong Thương Đoàn Kuzunoha. Tôi hỏi chuyện này chỉ đề phòng thôi, nhưng, Eva-san, cô cũng muốn trốn khỏi đây đúng không?” (Lime)

N? Kì lạ thật. Cô ấy đang do dự ư? Điều đó có nghĩa là sao? Có lẽ nào cô ta có liên quan đến bọn đã giam giữ tôi ở đây ? Nếu là nội bộ lục đục thì mọi chuyện sẽ khác hẳn nhưng…

“…Nơi này là khu vực bỏ hoang của Học Viện. Cái lũ đã tận dụng nơi này làm căn cứ của chúng… là một tổ chức khá lớn đó. (Eva)

“Heh~, những lời đó còn chắc chắn hơn là một lời phỏng đoán thông thường đấy. Cô, cô đang muốn nói chuyện gì?” (Lime)

“Ý tôi là có những người bên trong Học Viện cũng đang hợp tác với chúng nữa. Kể cả khi tôi trốn thoát khỏi đây, với một thủ thư tầm thường như thôi. Tình hình cũng sẽ chẳng thay đổi gì mấy đâu.” (Eva)

Mặc dù tính mạng của cô đang ngàn cân treo sợi tóc, thế mà cô vẫn nói ra được những lời điềm tĩnh đấy. Mà, đúng là có những tên khả nghi đang lảng vảng quanh Học viện Rotsgard. Đương nhiên sẽ cần có tay trong rồi. Ừ thì, từ bây giờ chúng tôi sẽ xác định rõ xem tên nào đang ở phe bên đó. Tôi sẽ làm thế trong khi đoạt lại thanh katana của mình.

“Những gì cô nói là sự thật. Chừng vài ngày sau, họ có thể sẽ bắt cô lần nữa” (Lime)

“Với lại, anh đã bị đánh bại bởi tên đó. Dù với đôi mắt nghiệp dư tôi cũng biết thế trận nghiêng hoàn toàn về một phía. Không chỉ không thể đánh bại được tên đó, anh cũng không tài nào trốn thoát được luôn. Đúng không?” (Eva)

Cô chọc đúng chỗ đau rồi đấy. Đúng thật. Tôi đã nhận ra rằng mình không thể trốn thoát, nên tôi đã nghiến răng mà chiến đấu, và bị đánh bại. Đó không phải là thứ sức mạnh nửa vời mà tôi có thể nói mình sẽ đánh bại được hắn vào lần đối đầu tới. Giống hệt như khi tôi bị đánh bại bởi Sếp và Đại Tỉ vậy, tôi cảm thấy tuyệt vọng lắm.

Thằng ranh đó lớn tuổi hơn Sếp một chút. Có lẽ cùng tuổi với Shiki-san chăng? Nhưng sở hữu sức mạnh kinh khủng như thế, hắn ta đáng ra phải nổi tiếng lắm chứ, vậy mà, tôi không hề hay biết gì về chuyện này cả.

“Như cô nói, nếu thứ đó ở đây thì mọi chuyện sẽ kết thúc. Nhưng cứ thư giãn đi. Hắn không có ở đây đâu. Tôi cũng đã giở vài chiêu rồi. Hành động của tôi đều bắt nguồn từ khả năng thành công mà.” (Lime)

Tôi không phải là người bị đánh bại rồi cứ để mọi chuyện trôi đi đâu. Nếu có việc gì mà tôi có thể làm được, tôi sẽ đấu tranh. Đấy là thứ mà thằng tôi hiện giờ đã quyết định. Hiện tại, tên mất dạy đấy không ở xung quanh đây. Nếu muốn hành động thì tình hình hiện giờ có vẻ khả quan đây.

“Kể cả khi tôi tin vào điều đó, không có nghĩa hiểm nguy mà tôi đang mang theo sẽ thay đổi. Nếu anh bảo rằng anh có thể cứu tôi thoát khỏi chỗ này, tôi mong anh cũng sẽ nhận lấy trách nhiệm quét sạch những tên đang làm tổ tại Học viện.” (Eva)

Cô ấy nhìn với cặp mắt chả dễ thương chút nào. Đôi mắt như đang đánh giá tôi vậy. Tôi không tài nào ngừng nghĩ rằng cái cô thủ thư Eva này có quá nhiều sự khác biệt. Đây là con người thật của cô ta sao? Trong trường hợp đó thì, ở nơi mà có quá nhiều người tập trung… Cô ấy ít nhất không cũng để lại ấn tượng gì của một thủ thư cả. Người phụ nữ này, cô ta đang che giấu địa vị quý tộc của mình chăng, có lẽ nào cô ta là một quý tộc đã thất thế? Hay là đâu đó ở giữa?

Nếu là vậy thì tên cô ta chắc cũng là giả nốt. Người quen của sếp toàn rắc rối không đâu. Những chuyện kiểu này thì Tomoe-nesan lại thích nên giải quyết nó ngay bây giờ có khi lại là một ý tồi. Cô ta cũng là người quen của Sếp, nên nó lại làm cho chuyện này thêm phức tạp.

“Lãnh trách nhiệm huh. Ừ thì, tôi đúng là có ý định sẽ cho họ thấy lòng biết ơn của mình. Nhưng mất công làm vậy thì tôi sẽ được ích lợi gì?” (Lime)

Kể cả khi đã thôi làm mạo hiểm giả, tôi vẫn không thích làm việc miễn phí. Hiện giờ tôi là người đang làm việc cho một thương đoàn. Nếu làm việc gì đó, tôi phải được thưởng công hoặc không nó sẽ trở nên phiền phức trong tương lai.

“…Nếu anh thực sự là nhân viên của Thương Đoàn Kuzunoha, tôi có thể cung cấp thông tin hữu ích cho chủ nhân anh. Và nếu anh thật sự muốn đè bẹp cái tổ chức đang vươn tay đến Học Viện…”’ (Eva)

Tổ chức này huh. Người phụ nữ này, cô ta chắc chắn biết thứ gì đó về cái đám này. Sếp sẽ giận dữ lắm đây, nên tôi sẽ có lẽ sẽ phải xin phép Shiki-san để bí mật nhìn trộm tâm trí của cô ta một chút. Tôi không biết quan hệ của cô ấy, nhưng tôi có thể thấy cô ta biết vừa đủ để sợ bọn chúng.

Đây chắc chắn là đám mà Sếp đã yêu cầu tôi điều tra. Không đời nào một thủ thư thông thường lại biết những thông tin về bọn phi hân tộc đấy. Eva huh. Cứ thế này, có cảm giác như tôi sẽ phải điều tra chi tiết về cô em gái Ruria luôn.

Nhưng trong tình huống này thì tôi không thể từ chối một cách bất cẩn và tạo thêm kẻ thù có thể đâm lén tôi sau lưng được.

“…Vươn tay đến Học Viện và?” (Lime)

“Tôi xin hứa sẽ trả công hậu hĩnh” (Eva)

Thật đáng ngờ. Thiệt tình. Cái thời tôi vẫn là mạo hiểm giả thì những lời đó làm tôi nghi ngờ nhất đấy.

“Hiểu rồi. Hãy nói về lợi ích đấy vào lúc sau vậy. Tôi sẽ đảm bảo an toàn cho cô. Tôi sẽ dẫn cô đến chỗ của Sếp. Nhưng trước đó, có thể cô sẽ nhìn thấy những thứ không dễ chịu gì đâu, nên đương nhiên là cô đã chuẩn bị rồi phải không?” (Lime)

“Không thành vấn đề” (Eva)

Vậy thì, hãy làm cho xong việc này trong một nhịp và quay trở về để báo cáo cho Sếp. Geez, bị thằng ranh đó niêm phong Thông Tâm Thuật đúng là bất tiện thật mà.

Okay. Tôi vẫn có thể dùng ma thuật, và tôi cũng có vũ khí. Để có thể bán hành cho lũ khốn đó, nhiêu đây là đủ lắm rồi.

Sếp dặn tôi phải ưu tiên báo cáo trước, và tùy thuộc vào những gì tôi thấy kể từ bây giờ, tôi có lẽ sẽ không kiềm chế được bản thân đâu. Không, nói rõ ràng là, tôi có lẽ sẽ không thể làm được đâu. Nghĩ như thế, có lẽ sẽ tốt hơn nếu tôi không được dùng Thông Tâm Thuật.

Đầu tiên, thanh katana. Sao chúng dám lấy đi bằng hữu ta, thứ ta được nhận từ tay Đại Tỉ hả. Tôi đã nắm được địa điểm rồi. Đây là một vũ khí mà tôi đã nhờ họ cường hóa với một khả năng đặc biệt, nên tôi mới có thể làm vậy được. Vũ khí được cường hóa với nhiều khả năng đặc biệt cực kì đắt đỏ tùy thuộc vào chất lượng của nó. Có lẽ đã có vài lời thuyết phục từ Đại Tỉ và Sếp với các chiến hữu người lùn, nhưng họ đã tái tạo vũ khí theo yêu cầu của tôi hầu như ngay lập tức. Sao chúng dám đặt bàn tay dơ bẩn của mình lên đồng đội của tôi như thế.

Chính vì vây, tôi tự hỏi họ đã tạo ra những lại trang bị nào cho Sếp, thứ mà cả những chiến hữu cũng đang gặp khó khăn tạo để tạo ra.

Một cánh cửa kim loại kiểu kẻ ô mới toanh không hợp với bầu không khí nơi này, đang đứng cản đường chúng tôi. Tôi dùng thanh kiếm trong tay và cắt nó thành nhiều mảnh. Cũng chẳng khó gì cả. Chỉ là vì vũ khí này quá tuyệt vời để tôi có thể làm được điều như thế.

Với một người khác đang đi cùng mình, tôi bắt đầu phản công.

◇◆◇◆◇◆◇◆

Con lợn gặm tỏi… chuyện gì đã diễn ra ở đây vậy trời?

Shiki và tôi đang cảm thấy lúng túng tại địa điểm đáng lẽ là nơi đã diễn ra vụ việc.

Bởi vì có một dấu vết hiện hữu đến trắng trợn mà nó vốn dĩ không hề có mặt ở đó khi chúng tôi điều tra lúc trước.

Với lại, cái cảm giác này, giống y như lúc tôi gặp Tomoe và Lancer.

“Raidou-sama. Dấu vết này dẫn đến khu bỏ hoang ạ” (Shiki)

“Nó đâu có ở đây lúc trước đâu phải không?” (Makoto)

“Vâng. Dấu vết này cũng vậy. Tôi có thể cảm nhận được sự hiện diện của một con rồng.” (Shiki)

Vậy ra thật sự là như thế à. Khi nói về rồng thì tôi nghĩ đến Tomoe và Lancer đầu tiên.

Đâu phải Tomoe không thể liên lạc với tôi đâu nên, không lẽ là Lancer? Nếu là tên đó thì cũng chẳng lạ gì khi Lime bị đánh bại.

Một trận tái đấu với Sofia à? Đừng có mà nhây với tôi. Tôi vẫn không muốn đánh với cô ta đâu. Tôi cũng chả muốn gặp cô ta chút nào. Vì đằng nào thì hai kẻ đó có bao giờ nghe người khác nói đâu chứ.

Có cả Shiki ở đây nên do tôi đã biết những lá bài mà họ có thể tung ra, tôi nghĩ mình có thể chiến đấu một cách đàng hoàng hơn so với trước. Nhưng nếu chúng tôi phải chiến đấu, tôi muốn thế trận phải nghiêng về hướng của bọn tôi. Tôi muốn tránh những trận đấu mà tôi không thể nào đoán trước được kết quả.

“Trông như nó ít nhất đã được che giấu, nhưng nhìn như tên đó thậm chí còn không cố hết sức nữa.” (Makoto)

“Nhiều khả năng đây là một cái bẫy. Chỉ là, nếu đây thực sự là rồng thì khả năng chuyện này do bọn quỷ làm ra đã giảm đi một ít. Sự thật là không có một con rồng nào thân với Rona cả” (Shiki)

“Có khả năng là Lancer đấy. Họ có vẻ như đang hợp tác với phe quỷ tộc đó.” (Makoto)

“Tên Lancer đồng hành với con Sát Long Nhân huh. Fumu. Vậy thì không cần phải chần chừ gì nữa. Raidou-sama, ta đi thôi” (Shiki)

“Hah?!” (Makoto)

Không, không, đợi đã! Nếu cả Shiki cũng lên cơn hiếu chiến như vậy thì tim tôi không chịu nổi cơn stress đó đâu?!

“Nếu đường này dẫn đến Lancer và Sát Long Nhân, thì không phải đây là cơ hội tuyệt vời hay sao? Tôi sẽ bắt bọn chúng phải hối hận trong lúc dở sống dở chết vì dám khiến cho chủ nhân phải đổ máu.” (Shiki)

“S-Shiki…” (Makoto)

“Fukukuku tên Lime đấy. Cậu ta thật sự làm tốt đấy chứ. Thông thường thì đúng ra là phải gọi Tomoe-dono và Mio-dono, nhưng trong tình huống khẩn cấp như này thì chúng ta có thể viện cớ rằng không còn lựa chọn nào khác. Ta cóc quan tâm con khốn Sát Long Nhân hay Kiếm Thánh gì sất. Không ngờ lại có ngày cơ hội này lại đến với ta như thế này…Tuyệt vời, thật tuyệt vời. Tuyệt cmn vời” (Shiki)

Tôi cứ tưởng Shiki là người điềm tĩnh nhất khi nghe câu chuyện đó chứ, nhưng có vẻ như anh ta chỉ im lỉm kiềm chế nó lại mà thôi. Đ-Đáng sợ quá.

Đôi mắt anh ta giống như khi lần đầu chúng tôi gặp nhau. Trong đôi mắt đỏ ngầu ấy tôi lại cảm giác cơn điên còn ghê gớm hơn trước. Việc anh ta đang cười nguy hiểm còn làm khung cảnh thêm căng thẳng.

https://i0.wp.com/valvrareteam.com/wp-content/uploads/2018/05/020.png [/images/images/image-15.png]

“Oi, mấy đứa đó mạnh lắm đấy. Anh có nghe không vậy hả Shiki?” (Makoto)

“…Tất nhiên. Vậy có nghĩa là tôi có thể hành hạ chúng theo ý ta phải không? Đừng lo, tôi không định kiềm chế đâu, không một chút nào luôn. Lỡ như sức tôi không đủ thì lúc đó gọi hai người kia là được. Tôi sẽ cho chúng thấy tuyệt vọng không phải là chuyện nửa vời đâu, lũ ngu ngốc đó.” (Shiki)

Rồi xong, anh ta thăng luôn rồi. Trong trận tái đấu với Sofia tôi có lẽ sẽ không có cơ hội để tham gia nữa. Có hơi buồn khi ‘tôi là kẻ bại trận’, nhưng trông thấy Shiki như thế này. Ý chí kiềm chế những tùy tùng của tôi đi tong rồi. Không, thiệt tình mà nói, nhìn thấy họ tức giận vì tôi, tôi cũng không định kiềm họ lại làm gì.

(note: ý nói là thua trận đầu nhưng không thể phục thù, như trong cờ tướng, cờ vua…)

Trước Shiki đang hào hứng như thế này. Tôi cũng sẽ tham gia luôn, nên trừ khi chuyện gì lớn xảy ra, chúng tôi đều có thể giải quyết. Tôi có đủ tự tin để tuyên bố rằng mọi chuyện sẽ không như lần trước nữa đâu

Một cái bẫy huh.

Thú vị thật. Kể từ khi thành tùy tùng của tôi, tôi chưa bao giờ thấy Shiki hoạt động 100% năng suất cả. Khi tập luyện cùng tôi, thì phần lớn chỉ là phản phép thôi à. Sau khi lập khế ước với tôi và biết thêm được nhiều điều, tôi vẫn chưa thấy anh ta thực sự chiến đấu. Trong lúc huấn luyện Lâm Quỷ Tộc, Shiki cũng không tham gia.

Không. Nếu chúng ta chỉ đơn thuần nói về việc chiến đấu với kẻ thù, thì không chỉ Shiki, tôi chưa hề thấy bất cứ tùy tùng nào của mình chiếm đấu nghiêm túc cả.

Tôi không biết thứ gì đang chờ đợi chúng tôi, nhưng Shiki và tôi tiến đến khu bỏ hoang.

Shiki được bao bọc hoàn toàn trong một luồng haki hung tợn trong lúc anh ta đang lẩm bẩm gì đó. Anh rơi vào trạng thái chả thế nói chuyện được nữa rồi.

(Sếp, tôi xin lỗi vì đã gây ra nhiều rắc rối. Tôi là Lime đây. Tôi cũng đang ở cùng với thủ thư của Học Viện Eva-san. Hiện giờ tôi đang ở khu vực bỏ hoang và đã xác nhận sự tồn tại của cơ sở này rồi. Trong khi đặt sự an toàn của Eva-san lên hàng đầu, tôi đã đập tan công năng của cơ sở này và quét sạch toàn bộ kẻ thù rồi ạ)(Lime)

Eh?

L-Lime?!

Nghiêm túc đấy hả. Tôi vừa nhận được liên lạc từ Lime, người mà tôi tưởng đã mất liên lạc rồi chứ. Cũng may là tôi mở kênh liên lạc ở phía mình. Vậy là tốt rồi nhưng…

(Lime, anh có sao không?! Với lại, anh đang ở với Eva-san hả?! Etto, eh, vậy là không có con rồng nào hả?) (Makoto)

(Rồng? Không, không hề có con rồng nào cả. Tôi chỉ mới bàn chuyện về cơ sở… Cả hai chúng tôi hoàn toàn ổn. Tôi sẽ nộp báo cáo chi tiết vào lúc sau. Chỉ là, có vẻ như Eva-san muốn kể cho Sếp chuyện gì đó. Chúng tôi sẽ đến chỗ của hai ngài. Ngài đang ở nơi mà tôi đã bị tấn công có phải không ạ?)(Lime)

(Ơ-Ờ…) (Makoto)

Anh ta nắm bắt vị trí ấn tượng đấy. Anh ta đã trở thành dân do thám chuyên nghiệp rồi.

(Vậy nhé) (Lime)

Vậy nhé?!

Vậy là anh ta đang đi đến đây hả?!

Không ổn rồi Shiki à! Phải biến Shiki trở lại thôi! Mọi chuyện sẽ tồi tệ nếu Eva-san thấy anh ta ngay lúc này! Tte, chấn động não tôi quá đi?!

“Shiki, Lime đang trở về rồi! Có vẻ như anh ta đã xong việc xử lí mọi chuyện rồi! Oi, quay lại đi Shiki! Bấm nút! Dừng lạiiiiiiiii! Ngừng ngay cái ma thuật dữ tợn đó đi! Cười lên! Cười lên cái coi!” (Makoto)

“… Lime. Tên đó, tên đóooooooo!”

“Anh có nghe không vậy?! Đổi ngay!!” (Makoto)

“Làm ta chuẩn bị nhiều đến thế rồi tự nhiên lại nói “Tôi về rồi đây”! Hắn nghĩ hắn là ai cơ chứ! Sao hắn lại không ngoan ngoãn chờ đợi vậy hả, cái tên đó?!” (Shiki)

“Không Không Không Không! Không có con rồng nào cả! Lỗi kĩ thuật! Chỉ là lỗi kỹ thuật thôi!” (Makoto)

Trước khi Lime trở về, tôi cố làm dịu Shiki lại để anh ta quay lại chế độ Học Viện (Trans: soái ca mode ấy mà). Cũng đã khá lâu rồi kể từ khi tôi có nhiệm vụ khó nhằn như thế này.

◇◆◇◆◇◆◇◆

(Raidou huh. Mình sẽ không tin lời hắn nói bản thân là thương nhân đâu. Nhưng đúng thực là mình không hề cảm thấy chút ghét bỏ đối với quỷ tộc nào từ hắn. Mình thậm chí còn không thấy mục tiêu của hắn giống như Sát Long Nhân người đã hợp tác với chúng ta. Bình thường, đúng thật là bình thường. Bộ hổng lẽ tên nhóc đấy tiếp xúc với quỷ tộc như thể đang nói chuyện với một hân tộc nước ngoài?)

Rona nằm yên lặng trên giường trong căn phòng đứng tên Karen Frost. Mắt cô cũng đang nhắm lại. Nhưng trong đầu, cô đang sắp xếp một lượng lớn thông tin không ngờ tới.

Là một quỷ tướng, nhiệm vụ chính của cô là thu thập thông tin và áp dụng vào thực tế. Nhiều lúc cô cũng đề nghị kế hoạch và chiến thuật. Nếu xét về chiến lực giữa 4 Quỷ Vương, thì cô đứng thứ ba. Nhưng cô cũng chả để ý gì mấy. Bởi vì cô cho rằng, miễn là còn hữu dụng với chủ nhân về chuyên môn của mình thì thế là tốt rồi. Chính vì thế, dù có bị ganh ghét hay khinh bỉ bởi cách cách cô sử dụng thế mạnh đó, Rona sẽ không bị dao động. Đối với cô, đây thật ra chính là cách để thể hiện lòng trung thành với nhiệm vụ của mình, nên cô tự hào về việc đấy.

(Khả năng làm giáo viên của hắn trong học viện hân tộc quả là lệch lạc. Kể cả trong những học viện có những giáo viên cao cấp thì năng lực của hắn chỉ hơi chút khác biệt. Và cả, nếu như đám hân tộc mà hắn đang dẫn dắt lần lượt xuất hiện từ bây giờ, việc đó sẽ gây ra chút bất tiện. Cái cách nghĩ đó cũng tương tự với tộc của mình. Khi đối đầu với địch thủ có số lượng đông đảo hơn thì rút lui là điều cần thiết. Có nghĩa hắn là mục tiêu cần phải được chăm sóc một cách lặng lẽ. Vấn đề chính là lượng thông tin đó và cách nghĩ của tên đó về chúng. Hắn biết tên mình mà chỉ có số ít người mới biết. Cái khả năng thu thập thông tin đấy, phải tìm cách đập tan nó mới được. Mình đã rất ngạc nhiên trước cách nghĩ của Raidou, nhưng trong thực tế thì nó thật sự có lợi. Có cảm giác như hắn là người khá dễ xử lí và mình nghĩ hắn có thể là một con rối hữu dụng. Một tên biết tên mình và không thể hạ cảnh giác được. Cách tốt nhất là loại bỏ Shiki và lôi kéo Raidou. Đó sẽ trở thành một lợi thế to lớn đối với Quỷ Tộc.)

Hiện giờ, Rona đã ra lệnh cho nhiều người vốn lén lút đột nhập vào thị trấn từ trước đi điều tra về Thương Đoàn Kuzunoha và Raidou. Như thể đây không phải là nơi nguy hiểm gì, những người mà Rona mang theo cũng không hẳn là có năng lực giỏi giang. Dù cho đang thiếu thốn nguồn nhân tài, cô ấy rồi sẽ phải hối hận vì quyết định này.

Bởi vì không những mọi chuyện sẽ trở nên công cốc nếu họ bị phát hiện, mà nó có khi còn phản tác dụng, Rona đã ra lệnh cho họ phải đảm bảo rằng không được để bị phát giác. Việc này tuy ảnh hưởng đến tốc độ thu thập tình báo cũng như năng suất, nhưng hiện giờ thì cần phải biết về đối thủ dù chỉ chút ít. Vì lợi ích đó, cô đánh giá dù có cố sức cũng không sao.

(Trong Học Viện thì không có động thái rõ ràng nào từ Thương Đoàn Kuzunoha. Mình sẽ xác nhận hàng hóa của chúng sau nhưng… vì đó là một cửa hàng tạp hóa, mình không biết liệu có thứ gì nổi bật hay không. Trong đống thông tin từ Hội Đoàn, mục đích của Thương Đoàn được đánh dấu là cửa hàng “vạn năng”. Xét đến thời gian mà hắn đã đăng kí vào Hội và quyết định loại hình kinh doanh, dường như kĩ năng kinh doanh của hắn không tốt cho lắm. Bản thân không có tài năng vượt trội, vậy mà, xung quanh hắn toàn những con người giỏi giang. Kì lạ thật. Hắn chắc phải có tài cán gì đó. Để xem nào, khả năng chiến đấu của hắn cũng khá cao. Đến mức mà mình gần như đã nghĩ đến việc phải nghiêm túc chiến đấu túc với hắn. Nhưng tên trợ lí Shiki của hắn có vẻ như cũng khá mạnh… Không biết có đúng không nếu như gọi đó là khả năng thu hút người tài nhỉ?)

Cứ quanh quẩn trong cái khúc mơ hồ ấy mà không thể kết luận được, Rona trở nên cáu tiết trước những suy nghĩ rối tung không được sắp xếp của mình. Ít nhất thì, nếu bọn chúng cứ mãi không làm gì như vậy, cô sẽ không thể sắp xếp mọi thứ vào đúng chỗ được. Trong trường hợp đó, cô ấy phải lên một kế hoạch, nhưng trong tình trạng cô không thể thấy rõ đối thủ của mình và cũng không biết họ sở hữu bao nhiêu thông tin, thì liệu cô ấy sẽ có thể đặt chân ra xa đến đâu? Cô không tài nào quyết định được.

(Tạm thời cứ để chúng thể hiện khả năng cơ động và năng lực chiến đấu ở “vấn đề đó” đi. Mình đã hoàn thành mục tiêu ban đầu mà vì nó mình đến đây rồi, nên mình cũng không cần phải mạo hiểm làm gì. Miễn là không có nhiều người liên quan đến đền thờ thì không đời nào hắn lại có ấn tượng tốt với bọn hân tộc ở “vấn đề đó” được. Sự bất công với phi nhân tộc có thể được đổ lỗi cho hân tộc. Nếu tính đến việc mình đang ở đây, có lẽ nó còn tạo ra được ấn tượng tốt cho quỷ tộc. Bóng lăn hướng nào cũng được, với mình việc đó không đến nỗi tệ. Nếu hắn ta đích thân yêu cầu hợp tác thì mình sẽ không can thiệp. Chuyện này còn có thể biến thành nền tảng cho những kế hoạch mai sau không chừng. Tình huống đó, như người ta nó, đúng là một cơ hội tốt.)

Rona mở mắt. Trong tình thế hiện tại mà cô đã có thể thích nghi với những rủi ro và tính đến những triển vọng rồi. Việc sắp xếp suy nghĩ của cô chắc hẳn đã được hoàn thành.

Rồi cô nhận ra màn đêm đã dần buông xuống. Nhận thấy mình ấy đã dùng nhiều thời gian đến thế, cô nở một nụ cười gượng.

Khả năng chiến tranh nổ ra giữa hân tộc và quỷ tộc trong tương lai gần là rất cao. Cô đã dự đoán từ lâu rằng mình sẽ tham gia vào cuộc chiến đó và cô vẫn còn nhiều việc chưa làm xong. Chỉ là, sự tồn tại của Raidou đã làm gián đoạn lịch trình của cô một chút.

(Dù sao thì, miễn Io vẫn còn ở Stella, hầu hết những viễn cảnh không ngờ vẫn có thể xử lí được. Xét đến khả năng chỉ huy mặt trận và sức mạnh chiến đấu, thật khó để tìm được người mình có thể tin tưởng đến mức đấy. Kể cả khi mình nghĩ về quy mô hiện giờ của cuộc chiến, chúng ta có hân tộc Sofia đang là người đứng đầu trong danh sách những kẻ mạnh nhất, nên miễn là vẫn còn nắm cô ta trong tay, gần như chắc chắn những đợt tấn công bên cánh đó sẽ giảm đi. Với lạ, mọi chuyện sẽ còn hoàn hảo hơn nếu chúng ta biết được danh tính và sức mạnh của Ác Ma. Sàn diễn đang diễn ra y như kịch bản của chúa tể. Nếu Ác Ma là Raidou thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhưng, biết ngay mà, làm gì có chuyện suôn sẻ đến thế. Cái khả năng chiến đấu và quy mô ma thuật đó; dù thông tin không hẳn đáng tin cậy nhưng chúng ta đã có thể thu thập được thông tin về ngoại hình của nó. Nếu bỏ qua giới tính của Raidou, thì hẳn là chiếc áo choàng đó rồi. Một loại trang phục nửa đỏ nửa xanh. Nếu xét đến phần giống nhau thì đó là thứ duy nhất phù hợp. Hah~. Nếu nghi ngờ hắn ta chỉ vì cái áo choàng xanh thì trực giác của mình ngày càng đi xuống rồi. Mặc dù mình đã tính không để bị ảnh hưởng bởi cái không khí yên bình ngu ngốc tại Học Viện này…Trời ạ, hôm nay hãy nghỉ ngơi thôi)

Khoảng khắc cô ấy biết được rằng Raidou và Ác Ma là cùng một người, có vẻ như còn xa xa xa lắm.

CHƯƠNG 102: BÁO CÁO CỦA LIME

Trong khi đang điều tra, tôi đã chạm mặt với một người không rõ lai lịch. Tên đó cao khoảng một mét bảy, mảnh khảnh. Tóc bạc và mắt đen. Gương mặt lúc nào cũng mỉm cười tỏ vẻ ghê rợn. Có lẽ đây là một tên đàn ông. Vẻ ngoài của hắn ta là một hân tộc, nhưng chắc chắn không phải vậy. Điều cần thiết phải chỉ ra đó là khả năng chiến đấu đáng kinh ngạc của hắn.

Tôi đã thất bại trong việc rút lui, nên tôi đã quyết định sẽ chạy trốn giữa trận chiến. Hắn ta kích hoạt một công cụ trông giống cái nhẫn và thông tâm thuật bị khóa. Không biết liệu nó có ảnh hưởng nào khác không. Trong khi thậm chí còn không thể nhìn thấy năng lực thực sự của tên nhóc, tôi đã bị đánh bại. Bằng cách nào đó tôi đã có thể đánh trúng hắn một lần và thành công trong việc đánh dấu hắn ta.

P.S – Trong giữa trận chiến, có tiếng hét của một người phụ nữ. Về sau tôi xác nhận cô ta là thủ thư của Học viện, Eva.

Tôi mất ý thức và sau đó thức dậy khi đang bị trói trong một phòng giam dưới lòng đất tại khu vực mà tôi đang điều tra, được biết đến là khu bỏ hoang. Xác nhận thủ thư Eva cũng bị trói như tôi. Sau khi xem xét tình hình, tôi quyết định vượt ngục. Tôi xác nhận ý định của thủ thư, bảo vệ và đưa cô ta đi cùng. Có khả năng Eva là một quý tộc. Suy xét này được dựa trên cách ăn nói và cách hành xử của cô ta.

Ở trong cơ sở của đối tượng điều tra, tôi đã xác thực đây là một tổ chức cỡ vừa-lớn. Đã xác thực tính chính xác của các “thí nghiệm” trong quá trình điều tra. Những thí nghiệm khác nhau, hay được biết đến là những nghiên cứu, đều vô hân đạo (Edit: không phải viết sai đâu) như dự đoán. Tôi đã không thể tìm thấy dù chỉ một đối tượng thí nghiệm có khả năng phục hồi. Ở đây phần lớn là bán nhân, nhưng tôi cũng đã có thể tìm thấy một vài hân tộc.

Không có phản ứng gì từ tín hiệu đánh dấu, đánh giá thấy vị trí của tên nhóc đã nhắc bên trên là không rõ. Quyết định tiếp tục nhiệm vụ của mình. Cân nhắc đến mức độ nguy hiểm cũng như năng lực chiến đấu của đối tượng, tôi đã quyết định sẽ nhanh chóng diệt trừ chúng. Do đang trong tình trạng không thể sử dụng thông tâm thuật, tôi đã tự ra quyết định.

Trong quá trình diệt trừ, tôi không tìm thấy tên nhóc nói trên và cũng không có dấu hiệu tiếp viện. Tôi nhanh chóng hoàn thành việc loại bỏ trong yên lặng. Sau khi dựng bẫy và quan sát thêm, tôi trốn thoát khỏi cơ sở đáng lo ngại cùng với vị thủ thư.

Hiện giờ vẫn chưa có động tĩnh gì từ những tên còn lại và tôi không thể chỉ đích danh những người hợp tác với chúng ở trong Học viện. Tôi quyết định sẽ chỉ ra trong trong những lần điều tra tiếp theo và sẽ báo cáo lại. Xin hết.

P.S. Tôi đã viết một thứ mình không quen lắm trong lúc vội vã, nên xin hãy thứ lỗi cho sự không hoàn hảo. Lime.

◇◆◇◆◇◆◇◆

Phần cuối cùng có nghĩa là gì thế Lime. Hơn nữa, chữ kí của anh đẹp quá đó. Mình cũng phải tập viết chữ kí riêng mới được. Dù sao nó cũng cần thiết khi kí kết hợp đồng hay xác nhận giao hàng.

Hơn nữa, cảm giác như anh bỏ cách khá nhiều khi viết báo cáo này đấy. Ngoài ra, nếu có thể đánh bại toàn bộ kẻ địch thì Lime hẳn phải có khả năng trốn thoát khỏi nơi đó. Chuyển sang dùng bạo lực chỉ vì thông thâm thuật bị khóa là không tự nhiên chút nào. Anh dù sao cũng có Eva-san đi cùng cơ mà.

Nhưng, tên nhóc ở phần mở đầu mà Lime coi là trẻ con là ai thế? Lancer thì có thể dễ dàng xác định nhân dạng vì hắn ta sẽ triệu hồi kiếm. Tên nhóc đấy chắc cũng phải có một vài đặc điểm đặc trưng gì đó. Việc hắn ta không xuất hiện sau đó làm tôi lo lắng. Không phải hắn ta cũng thuộc tổ chức sao? Hơn nữa, còn sự thật là Lime hoàn toàn không hề hấn gì sau khi bị bắt giữ. Vì lí do gì mà tên nhóc đó chiến đấu với Lime?

Hừm. Cho dù hắn ta có tiện tay bắt cóc Eva-san, thì tôi, nếu là một sát thủ, điều đầu tiên tôi làm sẽ là tước vũ khí của những kẻ bị bắt. Tôi sẽ kiểm tra thân thể và trói họ đến mức không thể chống cự, tôi nghĩ vậy. Trong trường hợp đó, thanh katana của Lime đã bị lấy mất? Nếu thanh katana mà anh ta đã tuyên bố còn quý hơn cả mạng sống của mình bị đánh cắp, anh ta chắc chắn sẽ muốn lấy nó lại. Nhưng liệu mọi chuyện sẽ kết thúc chỉ với việc lấy lại thanh kiếm? Nhất là khi đây là anh Lime, người đã tức điên lên chỉ vì tôi đã nói cho anh ta về sự không tin tưởng mà Rona-san thể hiện.

Trong báo cáo không có mô tả nào về kĩ thuật của người đã lấy mất thanh katana của anh ta. Cả những thí nghiệm cũng vậy, trong báo cáo không thấy đề cập chi tiết. Chỉ là, anh ta nói tình trạng của họ đã không thể cứu vãn, nghĩa là những người đó gần như đã cầm chắc cái chết.

Đúng như anh ta đã viết ở phía cuối, đây đúng là một báo cáo khá luộm thuộm. Hãy gọi Lime đến vào một lần khác và để anh ta đích thân báo cáo lại cho tôi lần nữa. Tôi không định sẽ để anh ta viết thêm một bản nữa.

“Raidou-sama, Eva-san nói cô ấy muốn nói chuyện với ngài.”

Eva-san hử.

Tôi, đứa đang lặng lẽ đọc bản báo cáo, ngẩng đầu lên trước những từ của Shiki. Tôi đã để Eva-san đợi ở phòng bên. Mà, tôi định sẽ để cô ấy ở lại đây cho đến khi Lime dọn dẹp những bên có liên quan tại Học viện. Cô ấy mà chết thì tâm can tôi sẽ chẳng thể nào mà chịu được mất.

Ngoài ra, tôi phải hỏi cô ấy lí do vì sao lại ở một nơi như vậy. Sau khi bị giam giữ, có vẻ như cô ta đã hành động cùng với Lime, nhưng với một người đã trông thấy cách làm việc của Lime thì thái độ của cô ấy quá bình tĩnh. Với một thủ thư được bao bọc với sách như cô ấy thì chuyện này thật quá lạ thường.

Nếu đối phương đã hạ quyết tâm muốn nói chuyện thì hãy tiến hành thôi. Tôi cũng không muốn ở trong căn phòng này quá lâu.

Được rồi. Để Shiki ngồi không thì phí quá. Kết quả này khá bất ngờ nhưng tình hình cũng đã có tiến triển. Tờ giờ trở đi, hãy để Rona-san hợp tác và giải quyết mớ này ngay khi nó mới chỉ ở trong trứng nước.

“Shiki, tôi sẽ nghe những gì Eva-san muốn nói. Tôi xin lỗi nhưng anh có thể đến chỗ Rona-san và yêu cầu cô ta giúp đỡ dọn dẹp đám có liên quan trong Học Viện cùng với Lime và những người khác không? Anh cứ việc nói cho cô ta biết những gì mà mình thấy sẽ an toàn dù cho có để lộ.” (Makoto)

“Đã hiểu rồi ạ. Vậy, tôi đi khuấy động Rona đây ạ.”

… Có vẻ như Rona-san và Shiki hợp nhau lắm đây. Tôi tự hỏi không biết họ có quan hệ như thế nào trong quá khứ.

Trong khi nhìn Shiki rời đi, tôi gõ cửa phòng bên cạnh. Ít lâu sau, câu “vào đi” vọng ra trả lời. Xem ra Eva-san đã chuẩn bị tinh thần rồi.

Trong khi tiến vào căn phòng, tôi trông thấy cô thủ thư hơi chút mệt mỏi mà mình hay gặp. Chỉ là, ánh mắt cô ấy đang dùng để nhìn tôi hơi khác so với mọi khi. Đó không phải là ánh mắt của người đang nhìn một người quen. Phải rồi, chúng là ánh mắt của một người đang dò xét giá trị của bạn. Tuy không thô lỗ giống như kiểu thẩm định, nhưng đúng là việc này khiến tôi đôi chút lo lắng.

“Nhờ Lime-san mà tôi đã có thể trốn thoát trong khi giữ được mạng sống của mình. Cám ơn thầy rất nhiều Raidou-sensei. Có vẻ như anh ấy là một nhân viên của công ty này, nhưng anh ta khá mạnh nhỉ?” (Eva)

[Anh ta dù sao cũng từng là một mạo hiểm giả trước khi đến làm việc cho chỗ tôi. Tôi đã hết sức ngạc nhiên khi nhận được báo cáo. Tôi mừng là cô an toàn.]

“Shiki-san, và cả anh chàng đó nữa. Không lẽ tồn tại một thứ luật lệ rằng một người phải mạnh mới được làm việc tại thương đoàn à?” (Eva)

[Không hề có chuyện đó đâu. Chỉ là tôi tình cờ gặp được những người mạnh thôi. Mà nói, tôi được nghe là cô có chuyện muốn nói với tôi?]

“Đúng vậy. Thầy có lẽ đã được nghe câu truyện từ Lime-san rồi nhưng… chuyện này có liên quan đến thông tin và một phần thưởng.” (Eva)

“Khoan đã, từ Lime sao? Anh ta giờ khá mệt và đã lên giường rồi. Thông tin và phần thưởng hử.]

Đây là một lời nói dối. Dù không có trong bản báo cáo nhưng tôi đúng là đã nghe về chuyện thông tin và phần thưởng trực tiếp từ Lime. Về phần thưởng, à thì, nếu cô ta định trao nó cho tôi, tôi sẽ vui mừng nhận lấy, nhưng tôi lấy làm hứng thú hơn với lợi ích của những thông tin mà cô ấy đang sở hữu.

“Vâng. Tôi đã hứa với Lime-san khi anh ấy chuẩn bị cứu tôi. Phần thưởng sẽ có khi mối hiểm họa đang ẩn dấu trong Học Viện bị quét sạch, nhưng giờ tôi tôi có thể nói cho anh về thông tin.”

[Cô nói xem.]

“Vâng. Đó là về bức chân dung của hai người mà thầy đã cho tôi xem lúc trước.”

“?!!!”

“Tôi xin lỗi, tôi đã nói dối thầy. Bức chân dung thầy cho tôi xem và hỏi liệu tôi có biết gì về họ không, tôi thực ra có một ý tưởng.”

“…”

Bức chân dung của bố mẹ tôi. Nó là bức ảnh mà tôi đã nhờ Rinon vẽ hộ. Suốt thời gian qua tôi đã luôn hỏi những người quen của mình tại học việc xem liệu họ có biết gì về hai người không. Tất nhiên, không một ai biết cả.

Trước Eva tôi đã hỏi không ít người, nhưng dù chỉ một câu “tôi nghĩ mình đã thấy họ ở đâu rồi” tôi cũng không nhận được. Đây chắc chắn là một thông tin có lợi cho tôi. Tôi có thể biết thêm về bố mẹ mình, điều tôi vẫn luôn muốn. Đây cũng chính là một trong những lí do tôi đến học viện này.

“Nếu tôi nhớ không nhầm, hai người đó, một người là quý tộc từng nắm giữ vị trí quan trọng tại quốc gia nào đấy và người còn lại, tôi nghĩ là một quan thần (nữ tu sĩ) bậc cao tại thần điện.

Quý tộc và quan thần? Bố và mẹ tôi ư?

Thế mà tôi cứ nghĩ họ là mạo hiểm giả. Không ngờ lại như vậy. Đặc biệt khi cô ta nói mẹ tôi là một quan thần. Hình ảnh tôi có về bà không tương xứng chút nào.

[… Quý tộc và quan thần. Quốc gia nào?]

“Tôi không nghĩ Raidou-sensei sẽ nói cho tôi về mối quan hệ giữa thầy với hai người đó, nhưng mà cho tôi biết có được không?”

[ n nhân. Mà, tôi không chắc mình có thể đền đáp ơn huệ đó hay không.]

Những người đã sinh ra tôi, những ân nhân vĩ đại nhất. Dù rằng nếu ai đó hỏi tôi liệu mình có thực đã hiếu thảo hay không, thì tôi chỉ có thể đáp lại “Tôi không biết”. Bọn họ không phù hợp với cụm từ “bố mẹ”. Và nó cũng không nhất quán với câu chuyện về Waka-sama mà tôi đã tạo ra trong thế giới này.

“Tôi… hiểu rồi. Tin tức cuối cùng về địa điểm của bọn họ đến từ một mạo hiểm giả, có lẽ đây chính là số phận. (Eva)

[Xin hãy nói cho tôi những gì cô biết về họ.]

“Tôi dù sao cũng đã hứa rồi. Hai người đó sống tại một nước chư hầu nằm trong Elysion giờ đây đã tàn lụi. Một đất nước nhỏ tên Kaleneon. Cặp đôi quý tộc và quan thần đáng ra đã kết hôn ở đó.” (Eva)

[Đáng ra đã?]

“Vâng. Bọn họ rốt cuộc đã không thể cưới nhau và bị đuổi khỏi đất nước mình. Có những tin đồn nói họ trở thành mạo hiểm giả, nhưng trước khi có ai hay biết, tin tức về bọn họ biến mất.”

[Tại sao họ lại bị đuổi khỏi đất nước mình?]

“Chuyện đó… không có thông tin chi tiết nào được ghi lại. Mà nói, Kaleneon đã hứng chịu một đợt tấn công từ quỷ tộc còn kinh khủng hơn nhiều so với Elysion, phả hệ hoàng gia gần như đã bị biến mất hoàn toàn. Không những thế, bản thân thế giới cũng đang cố quên đi cái tên của quốc gia này.” (Eva)

Một cuộc xâm lược lớn. Sự kiện 10 năm về trước, quỷ tộc mất kiên nhẫn và với sự mất tích của Nữ thần, họ đã hành quân về phía nam. Tôi đọc được trong sách rằng kết quả là một chiến thắng toàn diện cho quỷ tộc. Ngay cả tại học việc của hân tộc mà sự kiện đó cũng được viết như vậy. Tôi nghĩ cuộc chiến tranh đó gần giống với hủy diệt hơn.

Quý tộc và quan thần của Kaleneon. Đây chính là quá khứ của bố và mẹ. Và nơi đó giờ đây đã là một quốc gia tàn lụi.

Nếu ngay cả cả những ghi chép về nó cũng không có, thì việc cố gắng lần theo dấu vết của bọn họ sẽ còn khó hơn.

Đợi đã. Đúng rồi, tại quốc gia mà ngay cả tên của nó cũng đã bị quên lãng, một quốc gia mà ngay cả dòng dõi hoàng tộc cũng gần như không thể sống sót…

Tại sao người thủ thư này lại có thể biết về quốc gia nhỏ bẻ và quý tộc của nó? Chúng được ghi trong thư viện trường sao?

[Tại sao cô lại biết đến quý tộc và quan thần của một quốc gia đã bị sụp đổ như thế?]

Có thể nào tồn lại thứ gì đó như thơ văn chẳng hạn, được lưu truyền như một câu chuyện liên quan đến bố mẹ tôi? Còn có khả năng là họ đã làm việc gì đó cực kì tuyệt vời trước khi dịch chuyển giữa hai thế giới, như tôi ban đầu đã nghĩ..

“Có một vài quyển sách chứa thông tin liên quan đến Kaleneon.” (Eva)

Cô ấy nói một vài quyển sao. Tại nơi chứa quá đỗi trời sách mà không một ai có thể đọc hết dù dành cả đời đấy sao, và đó là tất cả những gì cô muốn nói? Đúng là tôi biết Elysion là một trong năm cường quốc đã bị tiêu diệt bởi quỷ tộc, nhưng nếu là về từng quốc gia nhỏ bé bao quanh nó ư, tôi thậm chí còn không biết tên của chúng. Và nói thực nhé, đây là lần đầu tiên tiên tôi nghe đến Kaleneon.

[Một vài quyển sách hử. Đúng như mong đợi từ Eva-san. Cô thực sự hiểu rõ thư viện.]

“Không đâu. Đúng là có một vài quyển nói đến Kaleneon, nhưng dù chỉ một chút thông tin về hai người đó lại không hề có. Có một lí do khác giải thích vì sao tôi biết hai người họ.” (Eva)

[Một lí do khác hử. Tôi hỏi có được không?]

“Thầy đã biết Ruria và tôi là chị em rồi, nhưng thầy không biết họ của chúng tôi đúng không?” (Eva)

[Đúng vậy. Có nhiều người không có họ, nên tôi không nghĩ có gì lạ khi không nhắc đến nó.]

“Chúng tôi… thì lại có. Hiện giờ, không, cho đến khi thời điểm thích hợp tới, hiện tại chúng tôi ở vị trí mà mình được phép mình nói ra cái tên đó.” (Eva)

[Nghe không dễ chịu chút nào.]

“Trong trận chiến với quỷ tộc, phụ mẫu chúng tôi đã quyết định sẽ chạy trốn thay vì chiến đấu. Cuối cùng, những người duy nhất sống sót là Ruria và tôi. Hơn hữa, dù là quý tộc, chúng tôi lại sống sót sau khi nhìn thấy đất nước mình bị thiêu rụi. Chúng tôi bị gắn mác là những kẻ hèn nhát…” (Eva)

Eva-san từng là một quý tộc hử. Không, với cách nói chuyện đó, có khả năng cô ấy vẫn nghĩ bản thân là một quý tộc.

Quý tộc trong thế giới này có nghĩa vụ bảo vệ mảnh đất của mình. Trong thời bình, họ có thể thu thuế của dân chúng, lan truyền tên mình trong giới thượng lưu và sở hữu không ít đất đai, và sẽ không có bất kì lời than phiền nào. Không, đúng hơn, họ được sẽ coi là những kẻ cai trị thông thái, được gọi là những người nổi tiếng.

Nhưng khi mảnh đất của họ phải đối mặt với hiểm nguy, họ phải dẫn đầu đội quân và chiến đấu để bảo vệ nó. Và họ phải đẩy lùi mối nguy bằng bất cứ giá nào. Nếu mảnh đất bị xâm chiếm, quý tộc sẽ phải đi theo đầy hùng dũng. Đó chính là quý tộc của thế giới này.

Nếu các lãnh chúa không làm gì vô lí và quan trọng nhất, là bảo vệ người dân, thì điều đó chứng tỏ những quý tộc đang tuân theo nghĩa vụ của mình.

Ngay cả những tên quý tộc ngu ngốc của Limia sở hữu danh tiếng tệ hại cũng tuyên bố chúng sẽ bảo vệ mảnh đất của mình. Chính là những tên đó, những tên bóc lột thuế má và chỉ tham gia các hoạt động của giới thượng lưu là chính. Tất nhiên, mảnh đất của chúng chưa từng phải hứng chịu ngọn lửa của chiến tranh, nên việc bọn chúng có thể tiến xa đến mức nào khi việc đó xảy ra, tôi không biết.

Do đó, những quý tộc quay lưng và chạy trốn bị đối xử khá nặng nề trong thế giới này. Tôi nghĩ chạy trốn khỏi một trận chiến không thể chiến thắng cũng là một lựa chọn, nhưng lối nghĩ của tôi đến từ Nhật Bản yên bình nên tôi không thể nói nhiều được.

[Vậy ra hai người từng là quý tộc.]

“Và là những kẻ đã sống sót một cách nhục nhã. Ngay cả bây giờ, những người biết đến tình cảnh của chúng tôi, đều nhìn bọn tôi với ánh mắt kinh tởm và chúng tôi cũng luôn bị quấy rầy. Tất nhiên, tôi đã họ hỏi tại sao lại không chiến đấu chính trực và hi sinh. Dù đã bao nhiêu lần tôi hỏi phụ mẫu mình, thì cũng không hề có câu trả lời. Đã có nhiều lần chúng tôi nghĩ đến việc tự tự. Nhưng như thế thì không tốt chút nào, cách đó không được.” (Eva)

[Không tốt?]

“Dù có tự tử thì cái mác được đóng lên người chúng tôi cũng sẽ không biến mất. Những người đã chết, cũng như mảnh đất đã bị thiêu rụi sẽ không trở lại nữa.” (Eva)

Chà, đúng là như vậy thật. Khi vết nhơ đã được in lên rồi, chỉ tự sát thôi cũng không đủ để khiến nó biến mất. Tuy nhiên, chuyện này thì có liên quan gì đến bố mẹ thôi? Không phải cuộc nói chuyện đang đi chệch hướng sao?

“Chính vì thế nên tôi đã quyết định lấy lại nó trước khi chết. Đất nước Kaleneon, không, dù chỉ vùng lãnh thổ đã mất Ansland cũng được.” (Eva)

Kaleneon.

Eva-san và Ruria đến từ cùng một quốc gia với bố mẹ tôi. Ansland chắc là quê nhà của họ. Nhưng điều này thật quá phi lý. Họ không có đồng minh. Chỉ với hai người thì họ có thể làm gì?

Nghĩ thế nào thì nghĩ, tôi chỉ có thể hình dung ra họ chết trong vô ích.

?! Nguy hiểm quá! Cái giọng đó, nếu đó đích thực là giọng nói của Eva-san, không lẽ tôi sẽ bị cô ấy sử dụng để phục vụ cho âm mưu đó?! Không đâu, mục tiêu này quá liều lĩnh và tôi sẽ không đồng thuận đâu. Ờ phải đấy, không đời nào chuyện đó lại xảy ra.

[Suy tính của cô vĩ đại quá đó. Ra vậy, Kaleneon là nơi chôn rau cắt rốn của Eva-san hử. Giờ thì tôi đã hiểu. Cám ơn cô rất nhiều vì thông tin quan trọng.]

“… Không, tôi vẫn còn nhiều thông tin khác. Xin thầy hãy lắng nghe.”

Thật là một quãng dừng khó chịu. Không lẽ, cô ta vẫn chưa từ bỏ việc ép tôi hợp tác?

Nếu cô ta tiếp tục đưa ra tin tức thì không có gì phải mất.

Cuộc nói chuyện với vị nữ quý tộc của một vong quốc Eva tiếp tục.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!