Vương An nhìn biểu cảm của người đàn ông trước mặt.
"Còn nhịn đau dứt bỏ tình yêu, gã này chắc trong lòng đang mở cờ rồi đây?"
Nhìn cuốn sách rách nát này xem, cứ như bị chó gặm vậy. Chắc chắn là vứt xó ở đây không biết bao nhiêu ngày tháng rồi, khẳng định chẳng ai thèm mua, bây giờ vất vả lắm mới tống khứ được, còn chuyện nó có phải từ thời Tống hay không thì chưa biết chừng.
Cuối cùng Vương An vẫn trả tiền, cuốn sách này hẳn là vẫn có giá trị. Anh mang theo cuốn sách cổ và hai miếng ngọc bội rời khỏi "Thịnh Bảo Trai".
Ngay chiều hôm đó, anh bắt tàu hỏa về quê cách đó 300 dặm.
Khi anh từ huyện bắt xe về đến ngôi làng trên núi thì đã hơn 6 giờ tối, lúc này trời đã tối mịt.
Trăng khuyết như lưỡi liềm, treo lơ lửng trên đỉnh núi.
Ngôi làng nhỏ nằm kẹp giữa hai ngọn núi tĩnh lặng như tờ, thỉnh thoảng vang lên vài tiếng chó sủa.
Nơi này gọi là Trương Gia Câu, Vương An từ nhỏ đã sống ở đây.
Cây hồng già bên cạnh cổng làng, lá trên cành đã rụng quá nửa, từng quả hồng chín vàng ươm treo lủng lẳng trên cành trông vô cùng đẹp mắt.
Dọc theo con đường xi măng giữa làng đi vào, anh trở về bên ngoài căn nhà cũ quen thuộc.
Mở cửa ra, trong nhà chỉ thắp một ngọn đèn hơi mờ ảo, tiếng hát tuồng từ trong nhà vọng ra.
Hai ông bà rất thích nghe hát tuồng.
Khụ khụ khụ, tiếng ho khan từ trong nhà truyền đến.
"Ai đấy?" Nghe tiếng mở cửa, một bà lão lưng hơi còng, tóc hoa râm từ trong nhà bước ra.
"Bà ngoại."
"Tiểu An, sao cháu lại về thế này?" Bà lão thấy Vương An liền mừng rỡ kêu lên.
Nghe tiếng gọi, trong nhà lại có một ông lão bước ra, lưng còng gập xuống.
"Ông ngoại, ông sao thế này?" Vương An vội vàng đặt đồ đạc trên tay xuống, bước tới đỡ lấy ông.
"Đau lưng, bệnh cũ rồi." Ông ngoại Vương An đáp.
"Cháu ăn cơm chưa, để bà đi nấu cơm cho cháu nhé?" Bà ngoại Vương An nói.
"Bà đừng bận rộn nữa, cháu ăn rồi, bà ngồi xuống đi, cháu nói chuyện với bà một lát." Vương An nắm lấy tay bà lão.
"Công ty cho nghỉ lễ rồi à, khụ khụ khụ." Bà lão lại ho khan.
"Bà ho bao lâu rồi, đã uống thuốc chưa ạ?"
"Uống thuốc rồi, vài ngày nữa là khỏi thôi." Bà lão cười nói.
Vương An nhìn qua là đoán được bà chưa uống thuốc, vội vàng lấy thuốc cảm đã mua từ trong túi ra, rót nước cho bà uống, sau đó lại hỏi thăm chuyện đau lưng của ông ngoại.
Nhìn hai ông bà tóc bạc trắng, mặt đầy nếp nhăn trước mắt, trong lòng Vương An tràn ngập áy náy.
Bao năm qua hai ông bà đã hy sinh cho anh quá nhiều, còn anh lại chẳng làm được gì mấy cho họ, chỉ có dịp lễ tết mới về một chuyến, hoặc gọi một cuộc điện thoại, về rồi cũng chỉ ở lại vài ngày rồi lại vội vã rời đi.
"Lần này về sẽ không vội đi nữa, ở lại đây bầu bạn với ông bà thật tốt."
Thực ra người già khi có tuổi, điều họ khao khát nhất chính là sự bầu bạn của con cháu, nhưng lại sợ gây phiền phức cho chúng, nên rất ít khi chủ động nói ra.
Mỗi dịp lễ tết, rất nhiều người già đều ra khỏi nhà, đứng ở đầu ngõ hoặc cổng làng, ngóng nhìn ra bên ngoài.
Họ nhìn, họ đợi, đợi con cái mình có thể trở về, dù chỉ một năm một lần cũng được.
Nhưng có những lúc, họ chẳng đợi được ai, thứ đợi được chỉ là một cuộc điện thoại. Một năm, hai năm, ba năm, đều không thấy bóng dáng, đến hẹn lại lên, họ vẫn sẽ đứng bên ngoài chờ đợi, ngóng trông...
Hy vọng biến thành xa vời.
Chỉ còn lại hai thân già nương tựa vào nhau, thậm chí chỉ còn lại một người, cô độc lẻ loi.
Họ ốm đau thì cắn răng chịu đựng, cố gắng gượng, chưa đến mức không chịu nổi thì tuyệt đối không đến bệnh viện.
Bởi vì họ không có tiền, bởi vì con cái họ ở cách họ rất xa, rất xa.
"Ừm, gầy hơn lần trước về rồi, nhưng nhìn có tinh thần hơn hẳn. Tiểu An, công việc của cháu trên đó vẫn thuận lợi chứ?"
"Rất tốt ạ." Vương An cười đáp.
"Đã tìm được bạn gái chưa?"
Đây là vấn đề hai ông bà quan tâm nhất, họ khao khát được nhìn thấy Vương An kết hôn sinh con, đó là tâm nguyện lớn nhất đời họ.
"Dạ, đang tìm rồi, sắp rồi, sắp rồi ạ."
"Khi nào dẫn về cho ông bà xem mặt đây?" Bà lão tiếp tục hỏi.
"Dạ, năm sau ạ."
"Năm ngoái cháu về cũng nói thế đấy." Bà lão cười nói, nhìn Vương An với ánh mắt tràn ngập yêu thương.
"Cháu thích cháu dâu thế nào?"
"Có phải bà lấy vợ đâu, bà thích thì có ích gì, quan trọng là phải đối xử tốt với cháu. Kém cháu 4 tuổi hoặc hơn 4 tuổi là tốt nhất, đó là thượng đẳng hôn, kém 2 tuổi cũng được..."
Cứ nhắc đến chuyện kết hôn là bà lão lại nói nhiều hẳn lên, Vương An chỉ ngồi bên cạnh lặng lẽ lắng nghe.
Anh chợt cảm thấy được nghe những lời cằn nhằn này là một điều vô cùng hạnh phúc.
Trong nhà hơi lạnh lẽo.
Vương An lấy quần áo, thực phẩm chức năng, mặt dây chuyền ngọc đã mua cho hai ông bà ra.
Trước đây anh luôn cảm thấy đây là một sự bù đắp, nhưng càng lấy ra nhiều, anh càng cảm thấy mình nợ hai ông bà quá nhiều, quá nhiều.
"Ây da, cháu về một chuyến sao mua nhiều đồ thế này, tốn bao nhiêu tiền rồi?"
"Không nhiều, không nhiều, bà ngoại, cháu có tiền mà."
"Có tiền cũng không được tiêu xài hoang phí, phải tiết kiệm, còn phải mua nhà, mua xe, còn phải lấy vợ nữa chứ!"
Bà lão miệng thì nói vậy, nhưng trên mặt lại không giấu được nụ cười, đó là niềm vui xuất phát từ tận đáy lòng.
Đêm xuống, ngôi làng trên núi vô cùng tĩnh lặng, không có tiếng xe cộ ồn ào.
Vương An nằm trên giường, thỉnh thoảng lại nghe tiếng ho khan từ phòng bên cạnh vọng sang.
Sáng sớm, khi anh thức dậy thì bà ngoại đã dậy nhóm lửa nấu cơm.
Vương An vội vàng chạy tới phụ giúp.
Mì sợi, trứng gà, dưa muối, bữa sáng giản dị, hương vị quen thuộc.
Vương An ăn liền một mạch hai bát to.
"Chưa no để bà nấu thêm cho cháu."
"No rồi ạ." Vương An cười nói.
Ăn sáng xong, anh giúp hai ông bà dọn dẹp vệ sinh trong sân, trong nhà.
Rồi lại đạp xe ra thị trấn mua rất nhiều gạo, mì, thịt bò, thịt lợn.
Sau đó anh lên mạng đặt lịch hẹn với bác sĩ, chuẩn bị ngày mai đưa hai ông bà lên huyện khám sức khỏe tổng quát, rồi tìm bác sĩ khám lưng cho ông ngoại, nếu cần thiết anh sẽ đưa ông lên Thành phố Hồ An.
Làm xong mọi việc, Vương An bắt đầu luyện Ngũ Cầm Hí, Thái Cực Quyền trong sân.
"Tiểu An, cháu đang luyện cái gì thế, nhìn kỳ cục quá." Bà ngoại đứng bên cạnh cười hỏi.
"Ngũ Cầm Hí và Thái Cực Quyền ạ, bà và ông ngoại cũng có thể luyện, cường thân kiện thể. Đúng rồi, lưng ông ngoại không tốt, luyện Ngũ Cầm Hí là hợp nhất, rèn luyện eo lưng."
Mắt Vương An sáng lên, sau đó gọi ông ngoại đang nằm trên giường dậy, dạy ông Ngũ Cầm Hí.
"Ông không luyện đâu, nhìn kỳ cục lắm." Ông lão xua tay, định quay lại phòng nằm.
Mấy ngày nay lưng đau dữ dội, phần lớn thời gian trong ngày ông đều nằm trên giường, như vậy sẽ dễ chịu hơn một chút.
"Ông ngoại, đây là Ngũ Cầm Hí chính tông đấy, cháu đích thân trải nghiệm rồi, luyện xong tuyệt đối tốt cho cơ thể, ông thử xem."
"Đúng đấy, ông thử xem." Bà ngoại đứng bên cạnh cũng cười hùa theo.
Cuối cùng ông lão không cãi lại được Vương An, đành tập Ngũ Cầm Hí theo anh.