Virtus's Reader
Từ Cày Kinh Nghiệm Bắt Đầu Tu Hành

Chương 346: CHƯƠNG 345: TIÊN HAY MA, BÍ ẨN THỤ YÊU

Vương An xòe năm ngón tay ra, vài tiếng xé rách vang lên, chiếc áo choàng dài trên người kẻ đó lập tức rách toạc, biến thành mấy chục mảnh vụn, để lộ ra cơ thể.

Chỉ thấy trên cơ thể hắn chằng chịt những vết sẹo khâu vá, tứ chi, vùng bụng, trước ngực còn khuyết một mảng, đó là do bị Vương An một chưởng đánh rớt. Tại chỗ khuyết, từng sợi tơ máu đang dung hợp lại. Cơ thể của kẻ này giống như vừa trải qua một ca đại phẫu thuật ngoại khoa vậy.

"Đây là... người cổ đại đã bắt đầu tiến hành nghiên cứu phẫu thuật rồi sao?"

Vừa nãy Vương An không một chưởng đập chết kẻ này, chính là vì phát hiện ra khí trường quái dị trên người hắn.

Kẻ này không ngừng giãy giụa, từ vết thương không ngừng chảy ra máu tươi đặc sệt. Biên độ giãy giụa của hắn ngày càng nhỏ.

Một chưởng ban nãy của Vương An đã đánh nát trái tim của kẻ này. Một chưởng đó tuy chưa thôi động Vô Cực chân khí nhưng cũng không phải chuyện đùa.

Miệng kẻ đó vẫn đang không ngừng đóng mở, phát ra những âm thanh kỳ lạ, nhưng lại không thốt ra được một chữ rõ ràng nào.

Một lát sau, Vương An ấn một tay xuống, "rắc rắc" một tràng âm thanh giòn giã vang lên, xương cốt trong cơ thể kẻ này vỡ vụn toàn bộ. Cùng với việc Vương An buông tay, cả người hắn lập tức mềm nhũn trên mặt đất, giống như một vũng bùn nhão.

Vương An đi một vòng trong phòng luyện đan này, phát hiện còn có hai lối đi thông ra những nơi khác. Anh chọn một lối đi, đi được hơn 3 mét thì một cánh cửa chắn ngang trước mặt.

Giơ tay tung một chưởng, cánh cửa đó trực tiếp bị anh phá vỡ.

Bên trong là một căn phòng, không hề tối tăm, có ánh sáng từ phía trên chiếu xuống, thông qua thiết bị đặc thù rải đều vào bên trong. Trên bệ đá trong phòng đặt vài chậu hoa, vài cái vại cao hơn 1 mét rưỡi.

Đến gần nhìn thử, trong chậu hoa là đất, còn có thực vật đã khô héo, trong cái vại bên cạnh cũng vậy.

"Trồng trọt ở đây sao?"

Vương An nhìn chậu hoa đó, đảo mắt nhìn quanh, bên cạnh còn có một bệ đá xanh nhẵn bóng, giống hệt với cái ở phòng luyện đan bên ngoài.

Cách bài trí và đồ đạc bên trong thoạt nhìn rất bình thường, nhưng Vương An cứ cảm thấy có chút kỳ lạ.

Cảm nhận trong căn phòng này không có sinh vật sống, anh chuẩn bị rời đi, nhưng lại đột nhiên dừng bước, xoay người nhìn chậu hoa kia. Giơ tay búng ngón tay một cái, "rắc" một tiếng giòn giã, chậu hoa vỡ vụn, những mảnh vỡ rơi lả tả trên bệ đá, đất bên trong cũng theo đó rơi vãi.

Đó là?

Sau khi nhìn thấy thứ bên trong, Vương An lập tức sững sờ.

Phía sau lớp đất rơi vãi lờ mờ lộ ra một hộp sọ, là xương sọ của con người.

Vương An bước đến gần, bàn tay vung lên, đất cát xào xạc rơi xuống. Một lát sau, một hộp sọ hoàn chỉnh hiện ra trước mắt Vương An. Đỉnh hộp sọ có một lỗ thủng, xung quanh hộp sọ cũng có vết nứt. Cây thực vật khô héo kia chính là mọc ra từ lỗ thủng đó.

"Dùng đầu người để nuôi thực vật?"

Anh lập tức đánh vỡ một chậu hoa bên cạnh, bên trong vẫn là một hộp sọ người. Liên tiếp 3 chậu hoa, bên trong đựng đều là hộp sọ người.

Những hộp sọ này lúc được đặt vào chậu hoa hẳn không phải là hộp sọ khô khốc, mà là một cái đầu người hoàn chỉnh, thậm chí có khả năng là vừa mới lấy xuống từ trên người sống.

Trước tiên đục thủng xương sọ, sau đó gieo hạt giống thực vật vào trong não. Hạt giống nảy mầm, sinh trưởng bên trong, trong quá trình này sẽ hấp thu tủy não.

Tiếp đó anh tùy ý vung tay lên, "choang" một tiếng, cái vại cao hơn 1 mét rưỡi bên cạnh vỡ nát. Sau khi đất bên trong rơi vãi, để lộ ra một bộ xương khô, một bộ xương khô hoàn chỉnh. Trên mỗi một khúc xương của bộ xương khô này đều quấn quanh rễ của thực vật, chi chít chằng chịt, thoạt nhìn khiến người ta tê rần da đầu.

"Một bộ xương khô hoàn chỉnh, sử dụng thi thể người để trồng trọt sao? Không, rất có thể là dùng người sống để trồng trọt!" Vương An nghĩ đến một khả năng.

Gieo hạt giống vào cơ thể người sống, sau đó phong ấn cơ thể hắn vào trong cái vại này, lấy cơ thể hắn làm chất dinh dưỡng, phụ trợ thêm một ít đất để trồng thực vật.

"Thí nghiệm trên cơ thể người, tàn nhẫn đến mức này, đây là việc mà Tiên nhân làm sao?"

Vương An nhìn những hộp sọ, xương khô trước mắt.

"Bọn họ đang trồng cái gì?"

Hửm? Vương An quay đầu nhìn sang bên cạnh.

"Còn có người khác?"

Vừa nãy anh nghe thấy tiếng bước chân, tiếng bước chân vô cùng nhẹ nhàng, nhẹ nhàng tựa như một con mèo.

"Vút", Vương An biến mất tại chỗ, khoảnh khắc tiếp theo anh đã xuất hiện ở căn phòng bên ngoài, nhìn thấy một người đàn ông đang đứng ở cửa.

Trên người mặc đạo bào, thoạt nhìn khoảng hơn 50 tuổi, chỉ là trên nửa khuôn mặt bên trái mọc đầy vảy giống như vảy rắn, chiếm một phần ba khuôn mặt, thoạt nhìn vô cùng quái dị.

Khí trường mà hắn tỏa ra khá cường đại.

"Vật thí nghiệm?"

"Ngươi là người từ ngoài đảo đến?" Nhìn thấy Vương An đột nhiên xuất hiện trước mắt mình, kẻ này sửng sốt, lập tức lên tiếng hỏi.

Giọng nói của hắn có chút quái dị, khàn khàn nhưng lại mang theo âm mũi rất nặng, dường như cổ họng từng bị tổn thương.

"Khí tức thật cường đại, ngài ấy nhất định sẽ thích." Kẻ đó lẩm bẩm tự ngữ.

"Ngươi ở trên hòn đảo này bao lâu rồi?" Vương An nhìn chằm chằm vào người trước mặt, Chân khí trong cơ thể đã phiêu tán vào không khí xung quanh, kết nối với năng lượng gần đó, anh đã khóa chặt kẻ trước mặt này.

"Bao lâu rồi à? Chính ta cũng không nhớ rõ nữa, 200 năm, 300 năm, thậm chí lâu hơn."

"Trên hòn đảo này còn mấy người?"

"Có mấy người, ta cũng không biết. Ta chỉ ở dưới chân núi, có một số người ở trên núi, ta đã rất lâu rồi không lên đó." Lúc nói câu này, kẻ đó ngẩng đầu nhìn ngọn núi mây mù lượn lờ phía xa.

"Phòng luyện đan bên trong này là chuyện gì?"

"Phòng luyện đan đương nhiên là nơi dùng để luyện đan."

"Bọn họ dùng cái gì để luyện đan?" Vương An tiếp tục hỏi.

"Ừm, bọn họ dùng rất nhiều thứ. Ban đầu là một số dược liệu quý giá như nhân sâm, linh chi các loại. Sau này bọn họ bắt đầu thử nghiệm một số thứ khác, ví dụ như rắn, cá, giao long, khỉ. Về sau nữa, bọn họ bắt đầu thử dùng người để luyện đan."

Đối với những câu hỏi mà Vương An đưa ra, kẻ này đều trả lời, vô cùng hợp tác.

"Luyện đan cầu trường sinh?"

"Đương nhiên."

"Còn ngươi, tại sao lại biến thành bộ dạng như hiện tại?"

Bầu không khí đối thoại giữa hai người vô cùng hòa hợp, một người hỏi một người đáp, thoạt nhìn giống như hai người bạn cũ lâu năm không gặp.

"Ta, đương nhiên là vì muốn sống lâu hơn một chút." Người đàn ông vừa nói vừa vuốt ve khuôn mặt mình. Khi bàn tay chạm vào những lớp vảy kia, sắc mặt hắn trở nên dữ tợn.

"Bọn họ là những kẻ lừa đảo, những kẻ lừa đảo chết tiệt! Bọn họ đã lừa gạt ta, biến ta thành quái vật!" Giọng điệu của kẻ này trở nên dồn dập.

"Chỉ là điều khiến bọn họ không ngờ tới là, phần lớn bọn họ đều đã chết, còn ta thì vẫn sống."

"Bọn họ chết như thế nào?"

"Phản phệ, sự phản phệ của đan dược. Bọn họ tự cho rằng đã luyện chế ra đan dược hoàn mỹ không tì vết, đáng tiếc, trời không chiều lòng người, đan dược đó bề ngoài thì hoàn mỹ, thực chất lại chí mạng.

Sau khi uống đan dược, cơ thể bọn họ bắt đầu lần lượt xuất hiện vấn đề. Từng người từng người một tử vong, cái chết vô cùng đau đớn. Làn da vốn dĩ như trẻ sơ sinh khô héo như cây già, tóc tai tàn úa như cỏ dại mùa đông, tiếp đó là cơ thể lở loét, giống như miếng thịt thối vứt dưới cống rãnh. Cuối cùng từng kẻ một lở loét cơ thể mà chết, chỉ có một số ít ngoại lệ."

"Vẫn còn người sống sót?"

"Có, ở trên núi." Người đàn ông giơ tay chỉ về phía ngọn núi mây mù lượn lờ.

"Bọn họ đã thành công lợi dụng sức mạnh của Thần Thụ để kiềm chế sự lở loét của cơ thể, nhưng cũng vì thế mà bị hạn chế, không thể rời khỏi Thần Thụ, bắt buộc phải ở lại trên núi."

"Thần Thụ? Thần Thụ là cái gì?" Nghe thấy từ này, Vương An hơi sững sờ.

"Một cái cây cổ thụ, một cây táo. Có lẽ từ khoảnh khắc hòn đảo này xuất hiện, nó đã sinh trưởng ở đó rồi. Nó có thể kết ra những quả màu đỏ rực, ăn một quả toàn thân sẽ ấm áp, còn có thể chữa trị thương tích bệnh tật."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!