Từ trong bức tranh này, Vương An còn lĩnh hội được một chút ý cảnh.
Kim Cương nộ mục, tại sao ngài lại nộ mục? Là bởi vì nhìn thấy yêu ma, nhìn thấy cái ác, ngài muốn hàng ma, muốn quét sạch tà ác!
Ý cảnh là gì?
Trong tiểu thuyết võ hiệp, kiếm có kiếm ý, đao có đao ý, quyền có quyền ý. Những cảnh miêu tả nhân vật chính trong lúc nguy cấp lĩnh ngộ được kiếm ý, lật kèo ngoạn mục thường xuyên xuất hiện.
Ý, là ý hướng, là quyết tâm, là niềm tin.
Cái gọi là ý cảnh võ công, chính là thông qua việc không ngừng mài giũa, làm lớn mạnh quyết tâm hoặc niềm tin của bản thân, thông qua việc không ngừng ngưng luyện, dung hợp nó vào trong chiêu thức võ công.
Đó là sự kết hợp giữa sức mạnh tinh thần và chiêu thức võ công.
Trước đây Vương An không có cảm ngộ đó, bây giờ đã có một chút thể hội.
Anh nhớ tới một câu thoại trong phim: “Tôi không cảm nhận được niềm tin của cậu trong nắm đấm.”
Niềm tin sao?
“Lý Tân Trúc?”
“Hả?” Lý Tân Trúc đang trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, cuồng táo đan xen, nghe thấy tiếng gọi liền đáp lại theo bản năng.
“Trong quyền của cậu có niềm tin không?”
“Niềm tin? Đó là cái quái gì, cậu lại giở trò gì nữa thế?”
“Thôi bỏ đi, nói ra chắc gì cậu đã hiểu, cứ xem tranh tiếp đi.” Vương An xua tay.
“Được thôi!” Lý Tân Trúc tiếp tục xem tranh. Mặc dù trong lòng vô cùng bài xích, rất phản cảm, nhưng chẳng phải có câu nói thế này sao: Rất nhiều thứ bạn ghét, bạn bài xích lại là thứ tốt cho bạn.
Ví dụ như lời nói thật mất lòng, ví dụ như lối sống kỷ luật.
Vương An nhìn bức tranh, nhớ tới Kim Cương Thiền Chưởng, sau đó bắt đầu luyện chưởng trong phòng.
Kim Cương Phách Án.
Trước đây khi luyện tập, thứ anh luyện chủ yếu là sức mạnh và kỹ xảo, không hề cân nhắc đến cái gọi là "ý".
Bây giờ đã có chút cảm ngộ, anh liền muốn dung hợp chút "ý" này vào trong chưởng pháp.
Từng chưởng từng chưởng tung ra, luyện một lúc, dừng lại một chút, suy nghĩ một chút, nhìn bức tranh một chút, rồi lại tiếp tục luyện.
Lý Tân Trúc đứng bên cạnh chằm chằm nhìn bức tranh một lúc, lại bắt đầu bồn chồn không yên, đột nhiên bật dậy khỏi ghế sofa. Vương An thấy vậy, một bước đã tiến đến trước mặt, theo bản năng tung ra một chưởng.
Kim Cương Phách Án.
Chưởng của anh nhanh hơn, hậu phát tiên chí (ra tay sau nhưng đến trước).
Không đúng! Anh chợt nhận ra chưởng pháp của mình có chút không ổn, vội vàng thu lại vài phần lực đạo.
Khi bàn tay anh chạm vào vai Lý Tân Trúc, nắm đấm của đối phương còn cách cơ thể anh chưa đầy ba phân. Sau đó, cả người Lý Tân Trúc vút một cái bay xéo ra ngoài, "rầm" một tiếng đập mạnh vào tường.
Dừng lại trên tường khoảng 0.1 giây, cậu ta trượt xuống, ngã phịch xuống đất, ánh mắt có phần đờ đẫn, mờ mịt.
[Ngươi ngắm tranh luyện chưởng, có chút cảm ngộ, thể ngộ được một tia chân ý. Kinh nghiệm Kim Cương Thiền Chưởng +50.]
Khoảng năm sáu giây sau, Lý Tân Trúc mới hoàn hồn. Câu đầu tiên sau khi hoàn hồn là:
“Vãi chưởng!”
“Chiêu này của cậu không phải Thái Cực Quyền?!”
Khoảnh khắc bị trúng một chưởng vừa rồi, Lý Tân Trúc cảm thấy một luồng sức mạnh cương mãnh lao thẳng tới, sau đó cơ thể không khống chế được mà bay lên không trung, đập vào tường.
Cú va chạm tức thời khiến cậu ta nghẹt thở trong chốc lát, có ảo giác như ngừng thở. Sau khi đập vào tường thì tê dại, bây giờ mới bắt đầu cảm thấy đau.
Cậu ta vội vàng vạch áo ra xem vai mình, một dấu tay màu đỏ tía in hằn trên đó. Hơi cử động cánh tay một chút, rất đau.
“Cậu định một chưởng đập chết tôi đấy à?”
Nếu một chưởng này mà đập vào ngực, cậu ta đoán chắc tim mình ngừng đập luôn.
“Xin lỗi, vừa rồi có chút cảm ngộ, tôi đã thu lại chưởng lực rồi.” Vương An vội vàng xin lỗi.
“Thế này mà gọi là thu lại rồi á? Nếu cậu dùng toàn lực, có phải tôi gãy xương luôn không?”
Ăn một chưởng này, Lý Tân Trúc lập tức tỉnh táo lại, không còn cuồng táo như ban nãy nữa.
“Một chưởng này của cậu là chiêu thức trong quyền pháp nào? Cương mãnh, trực xung, giống như Hình Ý Quyền vậy.”
“Là công phu của Phật môn, gọi là Kim Cương Thiền Chưởng.”
“Kim Cương Thiền Chưởng? Có phải là Đại Lực Kim Cương Chưởng trong truyền thuyết không? Cậu dạy tôi đi!” Lý Tân Trúc nghe vậy lập tức hứng thú.
“Bản thân tôi còn chưa luyện hiểu hết, dạy cậu kiểu gì? Hơn nữa, vấn đề quan trọng nhất của cậu bây giờ là chữa khỏi bệnh đã.”
“Ừ, đúng... Ơ không đúng, bệnh gì? Tôi không có bệnh, là tâm ma, chính cậu nói thế mà.”
“Đúng, tâm ma. Tiếp tục xem tranh đi.”
Hai người tiếp tục xem tranh. Trạng thái của Lý Tân Trúc rõ ràng đã tốt hơn rất nhiều so với trước khi ăn một chưởng kia.
Sau khi xem tranh một thời gian, Vương An liền cất bức tranh đi, sau đó dẫn Lý Tân Trúc ra sân luyện đi trên gạch, còn anh thì ở bên cạnh tiến hành bài tập rèn luyện thường ngày.
Đến khoảng chín giờ tối, Vương An dừng lại, sau đó đánh răng rửa mặt, ngâm chân, chuẩn bị đi ngủ.
“Ngày nào cậu cũng như thế này à?” Lý Tân Trúc tò mò hỏi.
“Cũng tàm tạm. Thỉnh thoảng sẽ tăng thêm một số phương pháp rèn luyện khác, nhưng đại thể là giống nhau. Có vấn đề gì sao?”
Lý Tân Trúc nghe vậy không khỏi thở dài.
“Buổi tối tôi cũng rèn luyện, một tuần nhiều nhất là luyện bốn ngày, thời gian còn lại thì thư giãn. Sư phụ từng nói, luyện công không được lơi lỏng, nhưng cũng không được căng quá, nếu không sẽ phản tác dụng. Ngày luyện đêm luyện, cậu không thấy chán à?”
“Không hề. Cậu thấy chán có thể là vì bình thường có một số bài tập mang tính lặp đi lặp lại vô hiệu, giống như giậm chân tại chỗ, không nhìn thấy phía trước rốt cuộc là cảnh tượng gì, cho nên mới chán.
Tôi thì khác, tôi biết mình đang tiến lên. Có lẽ đôi khi sẽ rất chậm, nhưng rốt cuộc vẫn là đang tiến về phía trước.” Vương An đáp.
“Không phải, sao cậu dám chắc là mình đang tiến lên, chứ không phải là luyện sai bét nhè, đi đường vòng?” Lý Tân Trúc tò mò.
Vương An mỉm cười. Bởi vì anh có thể nhìn thấy thông báo, chỉ cần nhận được điểm kinh nghiệm, chứng tỏ việc luyện tập của anh có hiệu quả. Chỉ là lời này không thể nói ra được thôi.
“Ngủ đi.”
“Nói chuyện thêm lúc nữa đi?”
Vương An xua tay, quay về phòng. Anh lật xem lại cuốn "Kim Cương Thiền Chưởng" một lần nữa, tụng một lượt "Đạo Đức Kinh" rồi tắt đèn đi ngủ.
Trong phòng khách, Lý Tân Trúc bật đèn, nằm trên ghế sofa. Những năm qua, cậu ta cực kỳ hiếm khi ngủ trước mười giờ. Đồng hồ sinh học một khi đã hình thành thì muốn thay đổi phải mất một khoảng thời gian.
Bây giờ cậu ta không ngủ được, cứ đi qua đi lại chầm chậm trong phòng, cố gắng không phát ra tiếng bước chân.
“Cũng không biết xem tranh nửa ngày trời có tác dụng gì không?”
Bây giờ trong lòng cậu ta rất mâu thuẫn, vừa mong đợi lại vừa lo lắng. Mong đợi trong giấc ngủ sẽ không còn mơ thấy tâm ma kia nữa, lo lắng xem bức tranh này chẳng có tác dụng gì, lại dã tràng xe cát biển Đông.
Trong phòng, Vương An nhìn ra bên ngoài. Anh có thể nghe thấy tiếng bước chân của Lý Tân Trúc khi đi lại bên ngoài, mặc dù bước chân của cậu ta rất nhẹ, rất cẩn thận.
“Bức tranh đó chắc là có chút tác dụng chứ nhỉ?”
Vãi chưởng!
Nửa đêm, bên ngoài đột nhiên vang lên một tiếng hét.
Dưới ánh đèn, trên ghế sofa, Lý Tân Trúc vừa giật mình tỉnh giấc từ trong mộng, mồ hôi đầm đìa, hai mắt đỏ ngầu, thở dốc liên hồi.
"Két" một tiếng, cửa phòng ngủ mở ra, Vương An từ trong phòng bước ra.