“Thế này là sao?” Tống Thư Hàng gãi đầu.
Thế thân hỏa diễm khác với ánh sáng công đức và hóa thân bọc thép, nó là một pháp thuật hóa thân thuần túy. Sau khi được dùng thì thế thân hỏa diễm sẽ không “trở về” nữa, bởi nó là kĩ năng dạng tiêu hao.
Cũng giống như Hỏa Cầu thuật vậy.
Về lý mà nói, khi Hỏa Cầu thuật của pháp sư thả ra ngoài, bị kẻ địch bắt được và cải tạo, thì quá trình này sẽ không còn liên quan gì đến pháp sư phóng thích Hỏa Cầu thuật nữa, và các loại cải tạo của kẻ địch đối với hỏa cầu đã được phóng thích cũng không thể ảnh hưởng đến kĩ năng Hỏa Cầu thuật của pháp sư được.
Vậy chuyện trước mắt là sao?
Sau khi Thập Lục lớn thế thân hỏa diễm hiện thân, phản ứng đầu tiên của cô là vươn tay ra, kêu lên “nha nha nha” rồi rút mạnh sừng Thận Long trên đầu xuống.
Sau đó cô lại cầm sừng Thận Long đâm vào cơ thể, chỉ cầu chết quách cho xong, không muốn sống tạm bợ nữa.
“Thôi, tiêu rồi.” Tống Thư Hàng lẩm bẩm.
“Cái gì tiêu?” Thông Nương nhìn hắn với vẻ nghi hoặc.
“Bí pháp Hỏa Diễm Thế Thân của hắn tiêu.” Bạch tiền bối nhấp một ngụm trà, giải thích.
Tống Thư Hàng ngẩng đầu nhìn trời.
Hỏa Diễm Thế Thân là một kĩ năng bảo mệnh.
Nó có thể phỏng chế ra dáng vẻ của bản thể một cách hoàn mỹ để chết thay cho bản thể.
Nhưng bây giờ thế thân hỏa diễm của Tống Thư Hàng lại biến thành dáng vẻ của Thập Lục lớn… khiến cho hiệu quả giảm bớt rất nhiều, ít nhất thì cũng không lừa gạt được đại chiêu của kẻ địch nữa.
Quan trọng hơn là Thập Lục lớn thế thân hỏa diễm vừa xuất hiện đã nhổ sừng Thận Long tự sát cật lực.
Trong tương lai, Tống Thư Hàng chiến đấu với kẻ địch, sau đó dùng Hỏa Diễm Thế Thân trong thời điểm then chốt, thế rồi thế thân hỏa diễm của hắn biến thành Thập Lục lớn, nhổ sừng Thận Long ra tự đâm lấy đâm để vào người mình… Thế thì còn đánh đấm cái nỗi gì nữa?
“A ~ Nha nha ~” Cuối cùng, thế thân hỏa diễm nổ tung.
Thập Lục lớn phát ra tiếng kêu mừng rỡ.
Theo kinh nghiệm trước kia của cô, thân thể kí sinh vừa biến mất thì cô cũng có thể phá thể chui ra.
Sau khi nổ tung, thế thân hỏa diễm biến mất.
“Tống tiền bối, có muốn thử một lần nữa không?” Vũ Nhu Tử da đen hỏi.
Tống Thư Hàng lại kết đạo ấn.
Một thế thân hỏa diễm mới hình thành.
Vẫn là dáng vẻ của Thập Lục lớn.
Hỏa Diễm Thế Thân ngang ngược như vậy đó.
Thập Lục lớn hỏa diễm lại trừng mắt nhìn nhau với Tống Thư Hàng, sau đó vươn tay, định nhổ sừng Thận Long của mình lần nữa.
“Đừng cố nữa.” Tống Thư Hàng nói: “Dù cô có chết bao nhiêu lần cũng vô dụng. Thế thân hỏa diễm chết rồi se tan biến, ta ngưng tụ cái mới ra thì lại là cô thôi.”
“A nha nha nha ~” Trong tiếng kêu của Thập Lục lớn đầy vẻ không cam lòng.
Tống Thư Hàng cảm thán: “Tặng cô một câu danh ngôn của nhóm Cửu Châu số 1 nhé: Người tìm đường chết sẽ chết! Không tìm đường chết sẽ không phải chết!”
“Câu này ai nói thế?” Bạch tiền bối hỏi.
“Tất cả mọi người đều nói với Tam Lãng tiền bối và Đồng Quái Tiên Sư như vậy.” Tống Thư Hàng đáp.
Bạch tiền bối gật đầu rồi nói với Tống Thư Hàng: “Người không tìm đường chết sẽ không chết.”
Xích Tiêu Kiếm tâm ma tiền bối cũng nói với Tống Thư Hàng: “Người tìm đường chết chắc chắn sẽ chết.”
“Sao hai người lại nói với ta vậy?” Tống Thư Hàng chẳng hiểu gì.
Bạch tiền bối mỉm cười, nụ cười ấm áp có khả năng gột rửa lòng người.
Nụ cười ấy đủ để tất cả mọi người dốc hết sức lực mà bảo vệ một ngàn năm.
…
Trong đình nhỏ.
Bạch tiền bối đổi lá trà, pha lại một ấm trà khác cho mọi người.
Tống Thư Hàng bắt đầu dùng niệm lực san phẳng những cái hố trên mặt đất – dấu vết do Tô Thị A Thập Lục chiến đấu với Thập Lục lớn để lại.
Lúc này, giọng nói của Thanh Loan Tiên Tử vang lên từ bên ngoài: “Bá Tống đạo hữu, mọi người đã nghỉ ngơi ổn thỏa chưa?”
“Thanh Loan Tiên Tử đến.” Thông Nương nói.
“Bọn ta dậy cả rồi, mời tiên tử vào.” Tống Thư Hàng đáp.
Thanh Loan Tiên Tử nói: “Chỗ ta có mấy vị khách muốn gặp Bá Tống đạo hữu.”
Lại là bệnh nhân à?
“Vào đi.” Tống Thư Hàng nói.
Tranh thủ thời gian trước khi vào thánh sơn Gars, hút một lượt tà năng Cửu U nữa, nói không chừng có thể thúc đẩy thế giới hạch tâm thăng cấp để cường hóa thêm một chút. Đúng lúc lắm.
Một lát sau.
Thanh Loan Tiên Tử đưa theo năm vị thú tu bước vào.
Trong năm thú tu, trừ người dẫn đầu ra thì bốn người còn lại đều tỏ vẻ lo lắng bất an, bởi vì họ sắp phải gặp Huyền Thánh kinh khủng nhất trong ngàn năm trở lại đây – Bá Tống tiền bối.
“Ơ? Không phải bệnh nhân à?” Thông Nương nói với vẻ thất vọng. Có bệnh nhân thì mới có bảo vật. Tuy bảo vật không phải là linh thạch, không thể dùng để trả lương, nhưng có thể bán đi để bù lương đấy!
Thấy năm vị thú tu kia bước vào, Tống Thư Hàng lập tức giải trừ Hỏa Diễm Thế Thân thuật.
Bởi vì năm người này chính là bạn bè của Thập Lục lớn.
Người dẫn đầu là Chuyển Bàn Đạo Nhân “hổ khu nhất chấn”, có bốn mươi hai con thánh viên.
Bọn họ đi theo Thanh Loan Tiên Tử, em gái thú tu đi cuối cùng bỗng ôm chặt lấy bụng mình. Đây là một loại bệnh có tên khoa học chính thức là “Di chứng Bá Tống giảng pháp”. Ở khắp chư thiên vạn giới đều có người mắc bệnh này.
Loại bệnh này không ảnh hưởng gì đến cuộc sống hằng ngày, nhưng cứ hễ nghe thấy tên Bá Tống Huyền Thánh, nhìn thấy ảnh chụp hay video về Bá Tống Huyền Thánh, hoặc nghe giọng nói của Bá Tống Huyền Thánh là lại phát tác.
“Bá Tống đạo hữu, Bạch Thánh Quân đạo hữu, mọi người chuẩn bị một chút, thánh sơn Gars sắp mở ra, ta đến để đưa mọi người đến đó.” Thanh Loan Tiên Tử nói xong, bèn lấy một con dấu nhỏ, ra hiệu cho Tống Thư Hàng và Bạch tiền bối đưa tay ra.
Bạch tiền bối và Tống Thư Hàng vươn tay về phía cô.
Thanh Loan Tiên Tử đóng dấu lên cổ tay của Bạch tiền bối trước. Dấu ấn tỏa ra ánh sáng rồi biến mất.
Sau đó cô lại chuẩn bị đóng dấu xuống tay của Tống Thư Hàng.
“Thanh Loan Tiên Tử, từ từ đã.” Tống Thư Hàng đột nhiên nghĩ đến một chuyện, bèn nói: “Thân thể hiện tại của ta chỉ là thân thể tạm thời, không phải cùng bộ với đầu ta. Nếu đóng dấu lên cánh tay, có khi nào thân thể của ta vào được thánh sơn Gars mà cái đầu thì ở lại không?”
“Bá Tống đạo hữu lo lắng như vậy cũng có lý.” Thanh Loan Tiên Tử gật đầu, sau đó đóng dấu lên má Tống Thư Hàng.
Cô không đóng dấu lên trán là có nguyên nhân. Vì trong chư thiên vạn giới có nhiều tu sĩ mang thần thông dạng “Con mắt thứ ba”, hoặc là có thể phóng thích công kích từ giữa trán, như vậy sẽ ảnh hưởng đến hiệu quả của con dấu. Cho nên Thanh Loan Tiên Tử mới đóng dấu lên má Tống Thư Hàng.
Đóng dấu xong, Thanh Loan Tiên Tử lùi về phía sau mấy bước, gương mặt đỏ ửng lên.
Thông Nương nháy mắt: “Tống*Thích chữ lên mặt*Thư Hàng?”
“Đây là đóng dấu chứ không phải là thích chữ lên mặt!” Tống Thư Hàng phản bác.
Sau đó, hắn nhìn về phía Chuyển Bàn Đạo Nhân hổ khu nhất chấn kia.
“Bá Tống tiền bối, bọn ta đến đón bạn mình theo lời hẹn.” Chuyển Bàn Đạo Nhân bước lên một bước, cố trấn định mà nói.
Dứt lời, hắn nhìn về phía A Thập Lục.
“Ơ, Thập Lục, sao cô lại co lại thế kia?” Chuyển Bàn Đạo Nhân nói với vẻ nghi ngờ: “Đặc biệt là chỗ… không… ừm… nói chung là sao lại co vào thế này?”
Tô Thị A Thập Lục: “…”
Thanh Loan Tiên Tử hơi nghi hoặc, vị tiên tử bên cạnh Bá Tống đạo hữu chính là đồng bạn của Chuyển Bàn Đạo Nhân ư?