STT 608: CHƯƠNG 565 - ÁNH NGUYỆT PHONG (PHẦN HAI)
Thọ Quang trở lại Ẩn Tiên quan, đã là ba giờ chiều.
Đại khái nghe được tiếng xe gắn máy của Thọ Quang, Tuyết Tùng từ trong đạo quan đi ra.
"Sư huynh." Thọ Quang nhìn thấy hắn, lập tức rất lễ phép lên tiếng chào hỏi.
"Thuốc cao của ta có mua giúp không?" Tuyết Tùng dò hỏi.
"Mua rồi, sư huynh, ngươi xem một chút, có phải là cái này không." Nghe vậy, Thọ Quang rút một cái túi từ trong đống vật phẩm ra, đưa cho Tuyết Tùng.
Tuyết Tùng nhận lấy mở ra xem, mặt lộ vẻ vui mừng nói: "Đúng là cái này, nhiêu đây đủ để ta dùng một hai tháng."
"Vâng, hết thì cứ nói với ta, ta lại mua về giúp ngươi, cũng không phiền phức." Thọ Quang khách khí một câu.
"Vậy thì tốt, cảm ơn." Tuyết Tùng nói.
"Ân." Tuyết Tùng nhẹ gật đầu, cũng không khách khí với Thọ Quang, dù sao hắn là sư huynh, chút chuyện nhỏ này, không có gì đáng nói.
Hắn nhìn thoáng qua đống đồ chất đầy trên ghế sau xe, bèn nói: "Ta giúp ngươi chuyển vào."
"Đừng, để ta tự làm là được, cẩn thận lại bị thương eo của ngươi." Thọ Quang ngăn lại.
Tuyết Tùng ngoài miệng nói như vậy, nhưng vẫn chủ động hỗ trợ nhấc lên một túi đồ nhẹ, theo bậc thang đi vào trong quán.
"Đều là sư huynh đệ, khách khí cái gì, ngươi không cần ta hỗ trợ thì ta vào trước đây."
Thọ Quang thấy thế cũng không để ý.
Chờ đem đồ vật đều từ trên xe gắn máy tháo xuống, hắn lái xe đến một lán che mưa đơn sơ bên cạnh.
Lúc này mới đem đồ vật từng món một chuyển vào trong quán.
Thọ Quang đem đồ ăn đều đặt vào nhà bếp, một ít hương nến thì đặt bên cạnh bàn thờ, sau đó đi tới bên ngoài phòng của quán chủ.
Trong phòng, Ngộ Chân nghe tiếng, mở cửa phòng đi ra.
"Quán chủ, giày ngài muốn ta đã mua về rồi, ngài xem có vừa chân không, nếu không vừa, lần sau ta lại đi đổi cho ngài một đôi."
Thọ Quang nghe vậy sửng sốt một chút, định đem tay thu hồi, nhưng Ngộ Chân đã tiến lên, lấy đôi giày vải màu đen đang bị hắn kẹp dưới nách qua.
Thọ Quang mua chính là một đôi giày vải rất bình thường, cũng là loại Ngộ Chân thường đi.
"Chỉ cần đúng số là được rồi."
"Vâng, vậy chắc là không sai đâu. Đây là hóa đơn mua sắm lần này, mời quán chủ xem qua."
Dứt lời, hắn lấy ra một quyển sổ nhỏ.
Ngộ Chân xua tay nói: "Những chuyện này, về sau không cần hỏi ta nữa, chính ngươi quyết định là được."
"Về sau nếu ta không có ở trong quán, tất cả sự vụ trong quán đều do ngươi làm chủ." Ngộ Chân ngữ khí ôn hòa, mặt mũi hiền lành.
"Quán chủ, còn có sư huynh nữa mà." Thọ Quang nghe vậy, lập tức nói.
Ngộ Chân đáp: "Sư huynh ngươi không được, ngươi có biết vì sao nhiều năm như vậy, ta không cho sư huynh ngươi xuống núi không?"
Thọ Quang nghe vậy lắc đầu, hắn thật đúng là không biết, hắn đến trong quán thời gian quá ngắn, ngày thường lại không giao lưu với nhiều người, tự nhiên không rõ ràng một vài tình huống trong quán.
"Bởi vì sư huynh ngươi mê rượu lại thích cờ bạc, sẽ làm hỏng việc." Ngộ Chân nói.
Thọ Quang nghe vậy, lộ ra vẻ chợt hiểu, điểm này ngày bình thường hắn thật đúng là không nhìn ra.
"Tốt, ngươi đi làm việc của ngươi đi."
Ngộ Chân vung vung tay, quay người chuẩn bị trở về phòng.
Thọ Quang nghe vậy cũng quay người chuẩn bị rời đi, ngay lúc này, chiếc đồng hồ bỏ túi trước ngực hắn lắc lư một cái.
Chiếc đồng hồ bỏ túi này khẽ động, bất giác thu hút ánh mắt của Ngộ Chân, vừa rồi hắn thật đúng là không để ý đến trên cổ Thọ Quang có đeo một chiếc đồng hồ bỏ túi.
"Chờ một chút." Ngộ Chân gọi Thọ Quang đang định rời đi lại.
Thọ Quang có chút không hiểu mà dừng bước.
"Cái này ở đâu ra vậy?" Ngộ Chân chỉ vào đồng hồ bỏ túi trên ngực Thọ Quang.
Ngộ Chân nghe vậy, vội vàng gỡ nó từ trên cổ xuống, xách trong tay nói: "Đây là ta hôm nay mua ở phiên chợ, giá cả cũng không đắt, ngày bình thường dùng để xem giờ cũng tiện một chút."
"Quán chủ nếu thích, chiếc đồng hồ bỏ túi này liền tặng cho ngài." Thọ Quang nói.
"Vừa vặn, ta dùng để xem giờ, không giống các ngươi, còn có điện thoại, thứ đồ chơi kia ta dùng không quen." Ngộ Chân cũng không khách khí, trực tiếp nhận lấy đồng hồ bỏ túi.
Chờ Thọ Quang rời đi, ánh mắt của hắn lại rơi xuống chiếc đồng hồ bỏ túi trên tay, lúc này mới quay người trở về phòng.
Lúc hắn khom lưng, chiếc đồng hồ bỏ túi treo trên cổ hắn lơ lửng giữa không trung.
Tuyết Tùng lập tức chú ý tới chiếc đồng hồ bỏ túi tinh xảo này.
Mãi đến khi Thọ Quang cảm thấy Tuyết Tùng đang cản đường mình, bèn gọi hắn một tiếng, hắn mới hoàn hồn lại.
"Sư huynh, sao vậy, ngẩn người ra đó làm gì?"
"À, là thấy chiếc đồng hồ bỏ túi trước ngực ngươi, rất đẹp." Tuyết Tùng nói.
"Đẹp à, hôm nay mua ở phiên chợ đó, sư huynh ngươi nếu thích, tuần sau ta đi mua sắm sẽ mang về cho ngươi một chiếc." Thọ Quang nói.
Đồng hồ bỏ túi trên không trung lắc lư, ánh mắt Ngộ Chân bất giác lại một lần nữa bị hấp dẫn.
Sau đó ánh mắt của hắn, không tự chủ được mà đung đưa theo chiếc đồng hồ bỏ túi, toàn bộ thế giới dường như cũng trở nên không chân thật, phảng phất như bị người ta phủ lên một tầng lụa mỏng.
Tiếp đó ý thức bỗng nhiên bắt đầu mơ hồ, Ngộ Chân phản ứng cực nhanh, biết chính mình đã trúng ám chiêu, nhưng đã muộn, ý thức dần trở nên mơ hồ.
Trong ý thức của Ngộ Chân, thời gian trôi qua rất lâu, nhưng trong mắt Thọ Quang, chỉ là một cái chớp mắt mà thôi, lời của hắn còn chưa nói xong, Ngộ Chân liền đã tỉnh táo lại.
*
"Ngoại bà, người đang gọi điện thoại cho ai vậy?"
Khổng Ngọc Mai vừa mới cúp điện thoại, cúi đầu xuống, liền thấy Noãn Noãn đang đứng ở một bên, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn bụ bẫm lên nhìn mình.
"Bà nội con."
"Bà nội có chuyện gì ạ? Vì sao không gọi điện thoại cho con?" Noãn Noãn một mặt không hiểu hỏi.
Khổng Ngọc Mai bị nàng làm cho tức cười.
"Chuyện của người lớn, gọi điện thoại cho con thì giải quyết được gì?"
"Con có thể nói cho ba ba." Noãn Noãn hùng hồn nói.
"Vậy chẳng thà gọi thẳng cho ba con, tại sao phải gọi cho con chứ?" Khổng Ngọc Mai hỏi ngược lại.
"Bởi vì bà ấy nhớ con nha." Noãn Noãn nói.
"Làm sao con biết bà ấy nhớ con."
"Con đáng yêu như vậy, bà ấy chắc chắn sẽ nhớ con." Noãn Noãn một tay chống nạnh, rất tự tin nói.
"Con đó, đúng là một tiểu quỷ lắm chuyện."
Khổng Ngọc Mai có chút buồn cười cúi người, véo nhẹ lên khuôn mặt nhỏ nhắn bụ bẫm của nàng.
Noãn Noãn rất bất mãn, gạt tay bà ra, quay đầu cưỡi lên chiếc xe trượt bên cạnh, chạy thẳng ra ngoài.
Thấy nàng lao ra cửa lớn, Khổng Ngọc Mai vội vàng nhắc nhở: "Cẩn thận, đừng ngã."
Sở dĩ nhắc nhở như vậy, là vì cửa ra vào có một bậc thềm.
Bất quá để tiện cho bọn nhỏ cưỡi xe lên xuống, Vân Thời Khởi đã làm một cái dốc bằng gỗ, nhưng dù vậy, Khổng Ngọc Mai vẫn không khỏi lo lắng.
Khổng Ngọc Mai vội vàng đuổi theo, liền thấy tiểu gia hỏa đạp xe trượt, theo con dốc, vèo một cái lao xuống.
Tiểu gia hỏa không hề sợ hãi, ngược lại còn tỏ ra cực kì hưng phấn.
Chờ nhìn thấy nàng vào trong sân nhà Vân Thời Khởi, bà mới thở phào một hơi.
Tiểu Ma Viên cũng ở bên cạnh, nhìn thấy Noãn Noãn ra, lập tức đạp chiếc xe ba bánh đuổi theo.
"Ngươi có thấy ngoại bà đang làm gì không?" Nàng đến gần hỏi chuyện.
Nguyên lai vừa rồi không thấy Khổng Ngọc Mai trong sân, Noãn Noãn liền nói ngoại bà nhất định là đang làm món gì ngon, vì vậy không kịp chờ đợi chạy về nhà, lúc này mới có một màn phía trước.
"Bà ấy đang gọi điện thoại cho bà nội." Noãn Noãn hai chân chống xuống đất, ổn định thân mình.
"Bà nội có chuyện gì vậy?" Tiểu Ma Viên tiếp tục truy vấn.
"Ách?" Noãn Noãn sửng sốt.
Sau đó lập tức nói: "Bà nội lại không gọi điện thoại nói cho ta, làm sao ta biết được?"
Tiểu Ma Viên nghe vậy, gãi gãi đầu, sau đó vẻ mặt thành thật nói: "Nói cũng đúng."
Theo logic mà nói, bà nội có chuyện gì, nhất định phải do bà nội thông báo, bà nội không gọi điện thoại cho Noãn Noãn, cho nên nàng không biết, điều này rất hợp tình hợp lý.
Còn Vân Thời Khởi ở bên cạnh nghe được, một mặt ngơ ngác?
Tiểu gia hỏa này không phải là thật sự cho rằng như vậy chứ?
Đúng lúc này, đôi chân ngắn của Noãn Noãn đạp một cái trên mặt đất, quay đầu xe, vèo một tiếng liền đi tới trước mặt Vân Thời Khởi.
"Ngoại công."
"Sao vậy?"
"Có thể dẫn chúng con đi ra ngoài chơi không ạ?"
"Đi ra ngoài chơi? Đi đâu chơi?"
"Đi bãi cát." Noãn Noãn một mặt mong chờ nói.
Vân Thời Khởi suy nghĩ một chút, thời tiết tốt như vậy, ra ngoài đi dạo cũng tốt, vì vậy nhẹ gật đầu.
"Được thôi."
Noãn Noãn nghe vậy lập tức đạp chân ngắn một cái, định lao ra ngoài sân, lại bị Vân Thời Khởi tay mắt lanh lẹ túm lấy cổ áo sau.
"Vội cái gì? Xẻng của con không mang theo à?"
"A, đúng nha." Noãn Noãn nghe vậy, lập tức lại vội vàng chạy vào trong nhà.
"Đúng là đồ quỷ nhỏ." Vân Thời Khởi có chút buồn cười nói.
Cúi đầu xuống, đã thấy Tiểu Ma Viên đang nhìn hắn.
Thấy Vân Thời Khởi nhìn về phía mình, nàng lập tức nói: "Con cũng là đồ quỷ nhỏ, này này này..."
Vân Thời Khởi bị nàng chọc cho vui vẻ, sau đó nói: "Con không đi lấy dụng cụ sao?"
"Noãn Noãn sẽ lấy giúp con." Tiểu Ma Viên rất khẳng định nói.
Quả nhiên, bọn họ đang nói chuyện, Noãn Noãn liền kéo hai cái túi lưới từ trong nhà đi ra.
Vân Thời Khởi tiến lên nhận lấy, giúp hai tiểu gia hỏa mở cửa sân, các nàng lập tức liền xông ra ngoài.
"Chậm một chút, cẩn thận xe." Vân Thời Khởi nhắc nhở.
Kỳ thật không cần quá lo lắng, thời gian này, trong khu nhà có rất ít xe.
Hai tiểu gia hỏa ngươi tranh ta đoạt, ra sức chạy về phía trước, nhưng rất rõ ràng, Noãn Noãn nhanh hơn một chút.
Nàng cưỡi chính là loại xe trượt chân cao, không cần bàn đạp, hai chân ngắn nhỏ đạp trên mặt đất một cái, liền vù vù đi ra ngoài một quãng xa.
Mà Tiểu Ma Viên cưỡi xe ba bánh, cúi đầu, đạp đến bay lên, nhưng dù vậy, vẫn chậm hơn một chút.
Trong lúc nhất thời Vân Thời Khởi ở phía sau đều có chút theo không kịp.
"Chậm một chút chờ ta, Noãn Noãn, con lại không nghe lời, ngoại công sẽ phải tức giận đó." Vân Thời Khởi lớn tiếng nói.
"Đợi người tức giận, con lại dỗ người." Noãn Noãn nghe vậy lớn tiếng đáp.
"Không được, con mau dừng lại cho ta, nếu không ta sẽ không dẫn các con đi bãi cát nữa." Vân Thời Khởi nói.
Noãn Noãn nghe vậy, lúc này mới bất mãn dừng đôi chân nhỏ lại.
"Đi sát ven đường, không được đi giữa đường, cẩn thận xe nguy hiểm." Vân Thời Khởi nhắc nhở.
Noãn Noãn nghe vậy, vội vàng ngoan ngoãn trượt đến ven đường, lúc này Tiểu Ma Viên cũng thở hồng hộc từ phía sau đuổi tới.
"Tỷ tỷ, ngươi không được rồi, vẫn là ta lợi hại hơn." Noãn Noãn đắc ý nói.
"Chúng ta đổi xe đi." Tiểu Ma Viên thở hổn hển nói.
Noãn Noãn nghe vậy vội vàng ghé vào trên xe trượt, ôm chặt tay lái.
"Ta không đổi, ta mới không đổi với ngươi."
"Hừ, đổi rồi, ngươi sẽ không lợi hại bằng ta." Tiểu Ma Viên nói.
Noãn Noãn nghe vậy do dự, cân nhắc có nên đổi hay không, để chứng minh mình thật sự rất lợi hại.
Ngay lúc này, phía trước truyền đến một trận tiếng còi xe.
Hai tiểu gia hỏa nhìn lại, đã thấy một chiếc xe đang chậm rãi lái tới.
"Ba ba."
"Tống ba ba."
Hai tiểu gia hỏa mừng rỡ.
Tống Từ quay cửa kính xe xuống hỏi: "Các con muốn đi đâu?"
"Đi bãi cát, ba ba, người có muốn đi cùng chúng con không?" Noãn Noãn hưng phấn hỏi.
"Các con đi trước đi, lát nữa ta sẽ đến." Tống Từ nói.
"Vậy người phải nhanh lên một chút nha."
"Biết rồi."
Tống Từ vừa nói, vừa từ ghế phụ lấy một cái túi.
"Cái này cho các con."
"Đây là cái gì ạ?"
Tiểu Ma Viên đứng gần hắn nhất lập tức đưa tay đón lấy.
"Là thịt bò khô và mứt thịt bò." Tống Từ nói.
"Oa, thịt bò."
Noãn Noãn nghe vậy lập tức hưng phấn, vội vàng sáp lại bên cạnh Tiểu Ma Viên.
Lúc này Vân Thời Khởi cũng cuối cùng đuổi tới, kéo hai đứa nhỏ sang một bên, để xe đi qua.
"Tống ba ba, người nhanh lên một chút nha." Phía sau truyền đến tiếng của Tiểu Ma Viên.
"Biết rồi, các con qua đường cẩn thận xe cộ." Tống Từ đưa tay ra vẫy vẫy.
Bởi vì có thịt bò ăn, hai tiểu gia hỏa cũng không chạy nữa, trên đường đi chậm rãi về phía trước, điều này ngược lại làm Vân Thời Khởi sốt ruột, nhịn không được thúc giục.
"Ngoại công, lúc thì người bảo chúng con chậm một chút, lúc thì lại bảo chúng con nhanh lên, thật là một lão đầu tử kỳ quái." Noãn Noãn nói.
"Con đúng là đồ quỷ nhỏ." Vân Thời Khởi bị nàng chọc cho tức cười, làm bộ muốn đánh đòn.
Tiểu quỷ vội vàng đạp đôi chân ngắn, chạy về phía trước.
"Chậm một chút."
"Người xem, người xem đi, lão gia gia kỳ kỳ quái quái..."