Virtus's Reader
Từ Đấu La Bắt Đầu Đánh Tạp

Chương 1385: CHƯƠNG 1382: ĐỀU LÀ CHUYỆN NHỎ

Trữ Vinh Vinh và Thủy Băng Nhi vừa kinh ngạc vừa cảm thấy cực kỳ khó tin.

Trong thoáng chốc, cảm giác còn có chút đang nằm mơ.

Không ngờ, trong khoảnh khắc khó xử như vậy, lại chính là Vương Phong gián tiếp hóa giải nguy cơ.

Chuyện này quả thực quá trùng hợp.

Sự trùng hợp này khiến Trữ Vinh Vinh cực kỳ nghi ngờ, vị Đế Da Ma Thần này có âm mưu gì khác không?

Hắn cũng đang giả vờ sao?

Hơn nữa, Đế Da Ma Thần lại thật sự còn sống, đây mới là chuyện khó tin nhất.

Sau khi hưng phấn và kích động, Trữ Vinh Vinh và Thủy Băng Nhi cố gắng ép mình bình tĩnh lại.

Dù sao cũng đã lịch luyện mấy chục năm ở Thần giới, đã chững chạc hơn rất nhiều.

“Băng Băng, ngươi thấy thế nào?” Trữ Vinh Vinh hỏi trong lòng.

“Ta cảm giác… có lẽ là thật.” Thủy Băng Nhi nói được một nửa, giọng điệu kỳ lạ truyền âm nói, “Vương đại ca là nam nhân của ngươi, ngươi phải hiểu rõ hắn nhất. Vị Đế Da Ma Thần này nói có phải thật hay không, hoặc là có mục đích khác, ngươi hẳn là có thể phán đoán chuẩn hơn ta. Hỏi ta làm gì chứ?”

“À, đúng là vậy. Ừm… Phong… Ta hiểu rõ.” Trữ Vinh Vinh gật đầu lia lịa, “Đúng, ta nhớ hắn từng nói với ta trước khi bị phong ấn, rằng hắn cũng đạt được sức mạnh của Đế Da Ma Thần, lại dung hợp với sức mạnh của một vị Thiên Sứ Thần khác ở Thần giới ban cho, có khả năng trở thành Nguyên Kiếp Thần Vương… Chẳng lẽ, Vương Phong thật sự có quan hệ với Đế Da Ma Thần?”

Vương Phong ở Đấu La Đại Lục sử dụng nhiều nhất là Hỗn Độn Thanh Liên Võ Hồn.

Hắc Ám Thiên Sứ Võ Hồn biến hóa rất nhiều lần, hình thành Quang Ám Thiên Sứ đều là chuyện rất về sau, số lần sử dụng cũng cực ít.

Bởi vì khi đó Quang Ám Thiên Sứ Võ Hồn không mang lại nhiều trợ giúp, mà Song Võ Hồn lại không thể sử dụng đồng thời.

Cho nên Võ Hồn này được sử dụng rất ít lần, Trữ Vinh Vinh cũng không hiểu rõ.

Nhưng dù sao cũng là người thân cận nhất, trước khi bị phong ấn, Vương Phong vẫn nói rõ nguyên do trong đó, kể rõ lai lịch của Quang Ám Thiên Sứ Võ Hồn.

Trữ Vinh Vinh tự nhiên là biết rõ.

Lúc này, Vương Phong lại mở miệng.

“Khi ta ở hạ giới, còn ban cho hắn sức mạnh của ta. Nhưng không ngờ hắn lại dung hợp sức mạnh của ta với sức mạnh của một vị Thiên Sứ Thần khác ở Thần giới các ngươi, tạo ra một con đường mới. Tương lai chắc chắn làm nên nghiệp lớn, thậm chí có khả năng vượt qua ta, ta và hắn từng gặp mặt vài lần ở Đấu La Đại Lục.”

Vương Phong thổi phồng hết lời, mỗi một câu đều nói trúng tận đáy lòng Trữ Vinh Vinh.

Thổi như vậy, chủ yếu là để Trữ Vinh Vinh tin tưởng lời của mình.

Hắn hiện tại tạm thời còn không thể bại lộ thân phận của mình.

Bởi vì thủ đoạn của Ám Ma giới quá quỷ dị, cách đọc ký ức rất đặc thù. Ví dụ như Hồn Kỹ kết nối linh hồn này, ngay cả Thần Linh, muốn đọc ký ức cũng không phải là không thể.

Một khi Trữ Vinh Vinh biết thân phận của mình, cho dù nàng ý chí kiên định, sẽ không tiết lộ, nhưng một khi xuất hiện tình huống khác, sẽ rất khó bảo đảm.

Cho nên không biết bí mật thân phận này là tốt nhất. Biết, có thể sẽ nguy hiểm hơn.

Vương Phong hiện tại chỉ cần đảm bảo an toàn của nàng, đồng thời nói cho nàng biết, mình ở hạ giới sống rất tốt, để cho nàng an tâm.

Đây chính là kết quả tốt nhất ngay lúc này.

“Các ngươi còn gặp qua?” Trữ Vinh Vinh sững sờ.

“Đó là đương nhiên.” Vương Phong ngữ khí tràn ngập tự tin, “Ta đã ban cho hắn sức mạnh, tự nhiên là gặp qua hắn. Yên tâm, hắn xa xa lợi hại hơn nhiều so với ngươi tưởng tượng. Hắn thậm chí sớm nghĩ đến Thần giới các ngươi sẽ phát sinh biến cố lớn, các ngươi sẽ gặp nguy hiểm, nên dặn dò khi ta tới, nhất định phải giúp đỡ các ngươi. Bằng không mà nói, ngươi bây giờ chắc chắn sẽ rất thê thảm. Kẻ này đa trí gần như yêu quái, có hắn và những hồng nhan tri kỷ của hắn ở đây, muốn xảy ra chuyện cũng khó khăn.”

Ngữ khí của Đế Da Ma Thần mang theo vài phần tán thưởng nhàn nhạt.

Trữ Vinh Vinh nghe xong cảm thấy mặt mình đỏ bừng, không ngờ vị Đế Da Ma Thần này lại cũng coi trọng tên “người xấu” đó đến vậy.

Bất quá, có phải là thổi phồng hơi quá rồi không?

Tuy trong lòng nghĩ vậy, nhưng Trữ Vinh Vinh vẫn nghiêm túc gật đầu lia lịa nói:

“Ừm ừm ừm, ngươi nói đúng. Hắn lại rất lợi hại. Ngươi nói những thứ này, với hắn mà nói, đều là chuyện nhỏ.”

Nói xong một mặt tự hào.

“…” Vương Phong.

Vương Phong tự mình thổi phồng mà cũng thấy hơi ngại.

Không ngờ nha đầu này không những không nghi ngờ mình, lại còn thấy chưa đủ.

Thật sự là…

“Đúng rồi, hắn ở hạ giới có khỏe không? Những năm này trải qua ra sao?”

Trữ Vinh Vinh chăm chú nhìn Đế Da Ma Thần, tựa hồ muốn biết thêm chút tin tức.

Thấy vậy, Vương Phong trong lòng hơi động, từ tốn nói: “Hừ, các Thần Vương Thần giới các ngươi quả thực rất giỏi tính toán, dùng phong ấn của năm đại Thần Vương, phong ấn hắn ở hạ giới, muốn đợi hắn trở thành Nguyên Kiếp Thần Vương, để chấp chưởng Thần giới đối kháng Ám Ma giới. Đáng tiếc, Vương Phong kẻ này mang trong lòng vũ trụ, chỉ một cái Đấu La Thần giới làm sao có thể để hắn bị năm đại Thần Vương tính kế lợi dụng. Hắn ở hạ giới sớm xuất quan, bất quá là dùng một loại biện pháp đặc thù, chỉ là chưa trở thành Nguyên Kiếp Thần Vương. Nhưng ở Đấu La Đại Lục vạn năm sau tiêu dao một phen, nhìn thế giới kia thương hải tang điền, biến đổi khôn lường, trải nghiệm đại đạo pháp tắc vũ trụ.”

“Mang trong lòng vũ trụ?” Trữ Vinh Vinh sững sờ, thầm nghĩ, chí hướng của Vương Phong lớn đến vậy sao?

Không đúng, chờ một chút.

Trữ Vinh Vinh tựa hồ ngửi thấy mùi tin tức quan trọng nào đó, “Ngươi nói hắn ở Đấu La Đại Lục vạn năm sau tiêu dao một phen? Hắn… có phải lại trêu chọc cô gái khác rồi không?”

“…” Vương Phong.

Vãi cả nồi.

Ta chỉ thuận miệng nói thôi, ngươi lại có thể nghĩ đến chuyện này?

Vương Phong nhìn Trữ Vinh Vinh, thầm nghĩ trong lòng, những hồng nhan tri kỷ của mình, chẳng lẽ từng người từng người lại thật sự hiểu rõ mình đến vậy sao?

“Chắc là không thể nào đâu? Đấu La Đại Lục vạn năm sau, Vương đại ca đều là nhân vật cấp tổ tông.” Thủy Băng Nhi nhíu mày lắc đầu nói, “Với tính tình của Vương đại ca, làm sao còn có thể trêu chọc những cô gái vạn năm về sau kia đâu?”

“Hừ, Băng Nhi, ngươi đây thì không hiểu Vương Phong.” Trữ Vinh Vinh hừ một tiếng, “Cái thói trêu hoa ghẹo nguyệt của hắn thì đúng là bản tính khó dời mà. Người khác lại đẹp trai, lại mạnh, theo vạn năm sau tỉnh lại, tràn đầy thần bí quang huy. Con gái thì dễ dính chiêu này. Ngươi suy nghĩ một chút ngươi khi đó là làm sao mê mẩn hắn… À… xin lỗi, lỡ lời. Hắn coi như lại không có hứng thú, thì kiểu gì cũng gặp được một hai cô vừa mắt…”

“…” Thủy Băng Nhi hơi đỏ mặt, im lặng không nói, về khoản này nàng xác thực không hiểu.

Nhưng, Trữ Vinh Vinh nói còn có mấy phần đạo lý.

“…” Vương Phong.

Nghe được những lời này của Trữ Vinh Vinh, Vương Phong rốt cuộc biết, nha đầu này cũng tinh ranh gớm.

Trông thì ngây thơ ngốc nghếch, nhưng trong lòng lại sáng như gương.

Thấy vậy, Vương Phong liền dứt khoát nói ra: “Ngươi nói không sai, thằng nhóc này có tư chất vượt qua cả Ma Thần, trông thì nghiêm túc, trên thực tế âm thầm trêu chọc không biết bao nhiêu cô gái. Thằng nhóc này luôn cho là mình cái gì cũng có thể nắm giữ, tính toán đâu ra đấy, ngay cả bản tôn lúc trước cũng muốn tính kế, hừ. Vốn là ta không muốn nói, nhưng để xem thằng nhóc này ăn hành, ta liền đem chuyện hắn trêu chọc mấy cô gái ở vạn năm sau, nói cho các ngươi nghe.”

Chiêu “lấy lui làm tiến” này của Vương Phong, lập tức khiến Trữ Vinh Vinh càng thêm tin tưởng tuyệt đối vào vị Đế Da Ma Thần này.

Bởi vì Vương Phong hoàn toàn là đứng ở vị trí của một tiền bối chí cường giả nói ra những lời này.

Ngay sau đó, Vương Phong liền đem những chuyện đã xảy ra ở hạ giới của mình, chỉ là kể sơ qua một lượt.

Lại còn nhấn mạnh Vương Phong trêu chọc một nữ tử, tên là gì, từng có những kinh nghiệm gì…

Lúc nói, Vương Phong vì tự thuật từ góc độ của một người đứng ngoài cuộc, phát hiện mình hình như thật sự đã trêu chọc không ít cô gái…

Có ảnh hưởng sâu sắc nhất cũng là Giang Nam Nam, Ngân Long Vương.

Nhất là Ngân Long Vương, hiện tại đang trong trạng thái mất liên lạc, mà lại còn cùng mình cùng nhau tiến vào Thần giới.

Mà Trữ Vinh Vinh sau khi nghe xong, trầm mặc.

“Vinh Vinh, ngươi ổn không? Ta nghĩ… Vương đại ca hẳn không phải là cố ý đi trêu chọc các nàng đâu…” Thủy Băng Nhi nhìn Trữ Vinh Vinh đang trầm mặc không nói.

Cơ thể nàng còn hơi run rẩy.

Trên người còn tỏa ra hàn khí nhàn nhạt, trông có vẻ không ổn chút nào.

Vương Phong nhìn thoáng qua, thầm nghĩ trong lòng, may mắn là mình nói sớm.

Bây giờ nói, cơn giận của nha đầu này sẽ dễ dàng nguôi ngoai, lúc thực sự gặp mình, cơn giận cũng sẽ biến mất luôn.

Bằng không, nếu đợi đến lúc đó mới nói, đoán chừng nha đầu này chắc chắn sẽ giận dỗi đến mức không thèm nhìn mặt…

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!