"Phất Lan Đức, bị học sinh làm mất mặt cảm giác không dễ chịu nhỉ?" Triệu Vô Cực ở một bên cười ha ha.
Hai người nhất thời ồn ào lên, khiến mọi người hơi có chút mệt mỏi đều bật cười.
"Được rồi, đi đường đi."
Đại Sư lườm hai người một cái, "Loại chuyện này, dù không dùng não nghĩ cũng biết Thiên Đấu Hoàng Gia Học Viện xây dựng ở ngoài thành, làm sao có thể giống như ngươi nghĩ? Ngươi đó là nghèo, ngươi nghĩ Thiên Đấu Hoàng Gia Học Viện người ta cũng nghèo sao?"
Đại Sư "bổ đao" (chọc thêm), khiến Phất Lan Đức có chút xấu hổ, hắn còn muốn nói điều gì thì trực tiếp bị Đại Sư cắt ngang:
"Trời không còn sớm, mau đến học viện, tiện sắp xếp việc tu luyện, bọn trẻ đi mấy ngày đường cũng mệt rồi."
Phất Lan Đức đành bất đắc dĩ lắc đầu.
Cả đoàn người hướng ra ngoài thành!
Chẳng bao lâu, đã đến Thiên Đấu Hoàng Gia Học Viện.
Vương Phong nhìn thấy tòa học viện đồ sộ này, bản thân nó nằm trên một đỉnh núi cao ngàn mét, phía sau vẫn là một cánh rừng, dưới chân núi còn có một hồ nước khổng lồ.
Cho dù còn chưa đi vào phạm vi nội bộ, từ nơi này đã có thể cảm nhận được một luồng năng lượng dồi dào!
"Nơi tốt!"
Vương Phong tán thán, nơi này, không kém gì Tinh Đấu Đại Sâm Lâm!
Bất quá Tinh Đấu Đại Sâm Lâm tuy là chỗ tốt, nhưng lại nguy hiểm hơn!
Lúc này gần hoàng hôn, rừng rậm xa xa, dường như khoác lên một tầng ánh sáng nhạt, hòa cùng mặt nước hồ gợn sóng lăn tăn phảng phất một thể, thêm ngọn núi cao hùng vĩ hơn ngàn mét, khiến Vương Phong nhớ tới những khu du lịch tựa núi kề sông, cùng những khu biệt thự xây trong núi ở kiếp trước.
"Rất lâu không đến, nơi này, vẫn đẹp như vậy đây."
Trữ Vinh Vinh nhìn cảnh tượng xa xa, không khỏi cảm thán.
"Đúng là chỗ tốt... Nhưng Sử Lai Khắc Học Viện chúng ta cũng không kém, mộc mạc, đơn giản, cũng có thể cho bọn trẻ rèn luyện hiệu quả nhất."
Phất Lan Đức ho khan mấy tiếng nói.
"Ngươi thôi đi."
Đại Sư tức giận trừng mắt nhìn hắn một cái, "Cái Thiên Đấu Hoàng Gia Học Viện đồ sộ thế này, tựa núi kề sông, phần lớn chính là để Hồn Sư có môi trường tu luyện. . . Sử Lai Khắc một thôn nhỏ, không biết những năm qua ngươi đã bồi dưỡng những quái vật này kiểu gì."
Phất Lan Đức nhất thời có chút im lặng, không cách nào phản bác.
"Đại Sư, cũng không thể nói vậy." Lúc này, Vương Phong cười nói, "Có câu nói rằng, bảo kiếm thường cần gian khổ mài giũa mới có thể tỏa sáng rực rỡ. Hoàn cảnh càng khó khăn, nếu có thể vượt qua, ắt sẽ tỏa ra hào quang chói lọi!"
"Thế nên, Sử Lai Khắc Học Viện tuy rách nát, nhưng những năm gần đây, những quái vật bước ra từ đây không ai là kém cỏi."
"Thiên tài chân chính, có thể bị hoàn cảnh hạn chế phát triển, nhưng tuyệt đối không bị dìm tắt hào quang!"
Vương Phong, chỉ coi là đạo lý khá tầm thường ở kiếp trước.
Trên thực tế là vậy.
Vào một thời đại nào đó, khi quốc gia gặp nguy nan, chính trong thời khắc hiểm nguy ấy, không biết bao nhiêu anh hùng từ hoàn cảnh gian khổ bước ra, gánh vác cả một bầu trời...
Đại Sư hơi sững sờ, ngược lại cảm thấy lời Vương Phong nói là một đạo lý với góc nhìn độc đáo.
"Ta tin rằng, dù trăm năm, ngàn năm hay vạn năm sau. . . Dù không còn Sử Lai Khắc Học Viện chúng ta tồn tại."
Vương Phong cười nói, "Nhưng chắc chắn vẫn sẽ có những 'Sử Lai Khắc Học Viện' khác xuất hiện trên đại lục!"
Mà trên thực tế, mấy vạn năm sau... Sử Lai Khắc Học Viện, vẫn mẹ nó còn đó.
Mọi người trầm mặc một lúc.
Về Vương Phong, mọi người hơi có chút cảm xúc.
Đặc biệt là Đường Tam.
"Bảo kiếm thường cần gian khổ mài giũa mới có thể tỏa sáng rực rỡ." Phất Lan Đức lẩm bẩm, "Thiên tài chân chính, có thể bị hoàn cảnh hạn chế phát triển, nhưng tuyệt đối không bị dìm tắt hào quang!"
"Thật không thể tin được, đây là một đứa trẻ mười ba tuổi nói với ta."
Đại Sư cũng nhìn Vương Phong một cái, trong mắt mang theo vài phần dị sắc.
"Nói hay lắm!"
Phất Lan Đức bừng tỉnh, kích động vỗ đùi: "Đại Sư, thấy không, đây chính là dự tính ban đầu khi ta sáng lập Sử Lai Khắc Học Viện! Đây chính là lý do ta muốn xây học viện trong hoàn cảnh như vậy. . . Ta chính là muốn để bọn chúng có thể vượt qua trong loại hoàn cảnh này!"
"Ngươi thôi đi, Tiểu Phong tuy nói rất có lý, nhưng ngươi chỉ là xấu hổ vì ví tiền rỗng tuếch thôi." Đại Sư không ngừng đả kích.
"..." Phất Lan Đức.
"Ha ha, Phong ca nói chuyện vẫn là một bộ một bộ." Tiểu Vũ che miệng cười nói, "Anh ấy không đi làm lão sư thì phí quá."
Đường Tam cũng liên tục gật đầu.
"Chẳng lẽ chỉ có em cảm thấy anh ấy vừa nói chuyện... rất có mị lực sao?" Trữ Vinh Vinh bên cạnh Tiểu Vũ hơi đỏ mặt nhỏ giọng nói.
"Không phải em cảm thấy, anh cũng cảm thấy." Đường Tam cười nói, "Mọi người chắc đều cảm thấy vậy."
Đái Mộc Bạch và mấy người khác cũng khẽ gật đầu.
Ngay cả Chu Trúc Thanh cao lãnh trầm mặc, trong mắt cũng lóe lên vài tia dị sắc.
"Cái này thật ra có liên quan đến hoàn cảnh thân thế của Phong ca." Đường Tam khẽ thở dài, "Phong ca còn thảm hơn em, em ít nhất còn có phụ thân nuôi lớn, Phong ca vừa sinh ra phụ mẫu đã qua đời... Bị Kiệt Khắc gia gia nuôi lớn, ăn cơm trăm nhà trong thôn mà lớn lên."
"Thảm vậy sao?" Trữ Vinh Vinh giật mình.
Ta thảm cái quái gì.
Vương Phong đứng một bên thầm nghĩ, tuy đời này hắn không có tình thương cha mẹ, nhưng kiếp trước thì lớn lên bình thường, cha mẹ khỏe mạnh.
Lúc này, cả đoàn người đang đi, đột nhiên mười Hồn Sư mặc đồng phục Thiên Đấu Học Viện chặn trước mặt mọi người.
Một thanh niên dẫn đầu trong số đó mở miệng nói:
"Dừng lại, mấy người các ngươi là ai?"
Thấy mấy thanh niên này, Phất Lan Đức và mọi người cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra, liền cười nói:
"Chúng ta đến từ Sử Lai Khắc Học Viện ở Tác Thác Thành phía Nam, được mời đến Thiên Đấu Học Viện để giao lưu, tiểu tử, dẫn đường đi?"
Thanh niên đầu lĩnh nghe vậy, không khỏi đánh giá mấy người vài lượt, cười nhạo nói:
"Thiên Đấu Học Viện chúng ta, khi nào lại mời một đám ăn mày đến giao lưu? Thật coi Thiên Đấu Học Viện chúng ta ai cũng có thể vào sao? Mau cút đi!"
Lời này có thể nói là rất không khách khí.
Lúc này mọi người đúng là một thân phong trần, nhưng gọi ăn mày thì vẫn không thể chấp nhận.
Nghe xong lời này, đừng nói Phất Lan Đức và mọi người, ngay cả Đường Tam và nhóm phía sau cũng nổi giận.
Lúc này, Vương Phong bước tới, nhìn mấy người một cái rồi cười nói:
"Chờ chút, ngươi vừa nói gì? Ta không nghe rõ, ngươi nhắc lại lần nữa?"
"? Ta nói, các ngươi là một đám ăn mày..." Thanh niên đầu lĩnh nhíu mày nói.
"Không phải, câu phía trên ấy!"
Thanh niên đầu lĩnh nghĩ nghĩ, cười lạnh nói: "Ta nói, mấy người các ngươi là ai?"
Hắn vừa dứt lời.
Vương Phong liền một cước đạp bay hắn:
"Ta là gia gia ngươi!"
Mọi người: "..."
"Còn đứng ngây ra đó làm gì? Động thủ đi chứ?"
Vương Phong quay sang Đường Tam phía sau nói, "Sao hả, Sử Lai Khắc Thất Quái, còn sợ gây chuyện sao?"
Mấy người nhất thời phản ứng lại, liền hung hăng tiến về phía mười thanh niên kia.
Với Đái Mộc Bạch và Đường Tam tham gia, mấy người hầu như không cần Hồn Lực, đã đánh cho đám thanh niên kia mặt mũi bầm dập!
Nhưng ra tay rất nhẹ, mười người kia cũng không bị thương tích gì.
"Yếu vãi chưởng. Cái Thiên Đấu Hoàng Gia Học Viện này, chắc cũng là một cái học viện 'con ông cháu cha' thôi." Vương Phong lắc đầu, "Chắc phần lớn đều là lũ cá thối tôm nát, chẳng đáng nhắc tới!"
"Các ngươi vậy mà dám gây sự ở Thiên Đấu Học Viện? Đây là khiêu khích đế quốc, còn ngươi nữa, vậy mà dám nói là gia gia của ta? Ngươi biết ta là ai không? Ngươi đúng là muốn chết!"
Thanh niên đầu lĩnh kia, lúc này bụng in một dấu chân, mắt thì xanh một bên đỏ một bên, tức giận nói với Vương Phong...