Điểm yếu duy nhất của phương pháp luyện hóa này là không thể giữ lại đặc tính tốt của nội đan Độc Long, mà chỉ có thể luyện nó thành độc tố thuần túy.
Có lẽ là do Vương Phong tự mình sử dụng chưa thuần thục.
Nếu Càn Khôn Đỉnh có thể chỉ luyện hóa độc tố bên trong, giữ lại đặc tính vốn có của nội đan, thì khi có người phục dụng, biết đâu Võ Hồn của đối phương cũng sẽ xảy ra dị biến.
"Hai người các ngươi sao rồi?"
Vương Phong nhìn về phía Đường Tam và Hồ Liệt Na.
Chỉ thấy Đường Tam hoàn toàn ngẩn người, còn Hồ Liệt Na thì mơ màng mê man, vừa thấy Vương Phong đến gần là muốn trèo lên lưng hắn.
Bởi vì nhiệt độ môi trường nơi đây càng khắc nghiệt, Hồn Lực trong cơ thể nàng lúc này cũng đã cạn kiệt.
Lam Ngân lĩnh vực của Đường Tam cũng không còn, chỉ cần rời xa Vương Phong một chút là khó mà chống đỡ nổi.
Vương Phong một lần nữa buộc nàng lên lưng. Lại phát hiện hai tay Hồ Liệt Na vậy mà quấn chặt lấy hắn, trong miệng còn phát ra tiếng thở hổn hển, hơi thở nóng rực vô cùng.
Vương Phong khẽ nhíu mày, liền biết nàng lúc này đã bị huyết sát chi khí nơi đây xâm nhập não hải, sát ý trong cơ thể sôi trào, chỉ có ở gần hắn mới có thể hóa giải, nên nàng càng quấn càng chặt, như một con gấu túi, bám riết lấy người hắn.
Vương Phong vươn tay hút đi một phần sát ý và huyết sát chi khí trong đầu nàng, ý thức Hồ Liệt Na mới dần tỉnh táo hơn một chút, vội vàng một lần nữa tựa vào vai Vương Phong, hai chân cũng hơi nới lỏng mấy phần, cúi đầu không nói lời nào.
"Ngươi... vừa mới học được đó hả?"
Đường Tam thì ngơ ngẩn nhìn Bạch Y Tử Thần mà hỏi.
"Coi như vậy đi, vừa mới quan sát một lúc... Thấy cái kiểu dùng chùy của ngươi ngầu vãi, vừa hay ta đang thừa sức,"
Vương Phong liếc nhìn Đường Tam, thầm nghĩ, có phải mình hơi quá rồi không?
Mà thôi, Tiểu Tam chắc sẽ không dễ dàng bị đả kích đến mức này đâu.
Quả nhiên, Đường Tam nghe vậy cười khổ lắc đầu nói: "Vương Ngũ, nếu không phải đã quan sát ngươi hơn hai năm, lại còn cùng nhau chiến đấu qua, ta thật sự sẽ nghi ngờ ngươi chính là người bạn tốt đã mất tích nhiều năm của ta... Thiên phú của hắn cũng đáng sợ lắm, có lẽ là dựa theo kỹ xảo cốt lõi của bộ chùy pháp này mà sáng tạo ra một loại kỹ xảo đối địch đặc biệt."
Giờ thì hay rồi, ngươi vậy mà vừa nhìn đã học được Loạn Phi Phong Chùy Pháp?
Đây chẳng lẽ chính là thiên tài chân chính ư?
Thật ra mà nói, Vương Phong hiện tại đúng là có chút "tiểu thiên tài"... Dù sao đại não hắn cũng đã được tôi luyện qua rồi.
Cái gì ngộ tính, trí nhớ, đều tăng lên đáng kể.
Ngay cả toàn bộ cơ thể cũng tạo thành một loại thể chất đặc biệt.
"Còn có chuyện này nữa sao?"
Vương Phong dùng ngữ khí thán phục nói: "Vậy người bạn kia của ngươi cũng thật sự rất lợi hại, ta cảm thấy mình không bằng. Ta đây chỉ là bắt chước học tập, nhưng hắn lại có thể sáng tạo ra kỹ xảo đối địch khác, pro quá trời, pro quá trời!"
Đường Tam: "..."
Cái ngữ khí này, sao lại thấy là lạ thế nhỉ.
Xem ra với thiên phú của vị Bạch Y Tử Thần này, hắn cũng vô cùng tán đồng thiên tài của Phong ca!
Quả nhiên, thiên tài và thiên tài là cùng chung chí hướng.
"Nếu có cơ hội, ta nhất định muốn gặp mặt một lần." Vương Phong nói.
Lúc này, hai người cũng lên đường, vừa đi về phía cuối con đường, vừa trao đổi.
Đường Tam sắc mặt trầm tư, lắc đầu nói: "Nếu có cơ hội, ta sẽ giới thiệu hai người các ngươi làm quen. Bất quá, ta cảm giác ngươi có lẽ còn lợi hại hơn Phong ca một chút... Bởi vì đây là Loạn Phi Phong Chùy Pháp hoàn chỉnh, đặc biệt là thức cuối cùng Cửu Cửu Quy Nhất, rất khó học được. Mà không chỉ đơn thuần là học được kỹ xảo là có thể thi triển."
Vương Phong lúc trước chỉ là mượn kỹ xảo bắt chước để sáng tạo ra Nghịch Chuyển Càn Khôn, nhưng trên thực tế độ khó không cao.
Chỉ là xem ngươi có nhận thức đó không, có muốn đi sáng tạo không, chỉ cần nghĩ đến, rồi tiến hành thí nghiệm là được.
Nhưng bộ Loạn Phi Phong Chùy Pháp hoàn chỉnh này, lại không dễ học đến vậy.
Vừa trò chuyện, ba người cuối cùng cũng đi tới cuối con đường nhỏ.
Cuối cùng là một bình đài, bốn phía là những vũng máu đỏ như son, phía trước là Vô Tận Huyết Hải.
Nước máu cuồn cuộn như dung nham, tỏa ra khí tức nóng rực.
Nhiệt độ nơi đây, ít nhất phải từ 150 độ trở lên.
Hồn Sư bình thường ở đây, đừng nói chiến đấu, ngay cả sinh tồn cũng khó khăn.
Bởi vì độ ẩm trên người sẽ trực tiếp bốc hơi, chỉ có thể liên tục dùng Hồn Lực chống cự mới được, nhưng như vậy Hồn Lực tiêu hao sẽ cực nhanh!
Trong không khí còn tràn ngập độc tố từ ao máu, cũng cần dùng Hồn Lực để ngăn cách.
"Chỗ đó hẳn là lối ra."
Đường Tam nhìn về phía đối diện huyết trì, một cửa động cao ước chừng hơn hai trăm mét, hơi hé lộ ánh sáng.
Muốn vượt qua cũng không khó, Đường Tam tự mình nắm giữ Lam Ngân Thảo và Phi Thiên Thần Trảo, còn có Bát Chu Mâu, tuy Hồn Lực lúc này cực ít, nhưng muốn qua thì vẫn làm được.
Mà Bạch Y Tử Thần tuy cõng Hồ Liệt Na, muốn qua cũng không khó khăn.
Nhưng mà...
Có thể dễ dàng như vậy sao?
Vừa rồi là đợt thứ chín, giờ họ đã xuống đây, chắc chắn sẽ gặp phải đợt cuối cùng!
Bốn phía rất yên tĩnh.
Lại tĩnh đến đáng sợ!
"Chúng xuất hiện rồi."
Vương Phong ngưng thần nhìn về phía cửa động phía trước.
Cộc cộc cộc!
Chỉ thấy một tiếng bước chân, chậm rãi vang lên từ đằng xa.
Nhưng khi tiếng bước chân đến gần, Đường Tam mới nghe rõ ràng đó không phải một mà là ba tiếng bước chân!
Chỉ là vì chúng đều nhịp, nên nghe cứ như một, nhưng nếu phân biệt kỹ thì vẫn có chút khác biệt nhỏ.
"Chẳng lẽ nói, chúng ta phải đối phó với ba người?"
Tim Đường Tam đập thình thịch.
Đợt công kích cuối cùng này, so với chín đợt đầu, thanh thế không khoa trương như vậy, ngược lại rất bình tĩnh.
Bình tĩnh đến đáng sợ.
Nhưng, càng bình tĩnh, Đường Tam lại càng cảm thấy đáng sợ.
Lực chiến đấu của hắn và Hồ Liệt Na lúc này, đã gần như bằng không.
Có thể nói là không có chút trợ giúp nào cho chiến đấu.
Chỉ có thể cung cấp một phần phụ trợ, ngay cả Bát Chu Mâu, Hồn Lực của Đường Tam hiện tại cũng không chống đỡ được đến mười giây.
Có lúc nghĩ lại, nếu không có vị Bạch Y Tử Thần này, chỉ riêng môi trường lúc này, với sát khí không ngừng dâng lên và huyết sát chi khí sôi trào mãnh liệt, cũng đã rất dễ dàng phá hủy ý chí tinh thần của bọn họ rồi!
Lúc này, tiếng bước chân cuối cùng cũng dừng lại.
Ba bóng người, cũng từ lối ra đó bước ra!
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy ba bóng người này, đồng tử Đường Tam bỗng nhiên co rút lại!
Rồi, tĩnh lặng đến tột cùng!
Ngay cả Hồ Liệt Na trên lưng Vương Phong lúc này cũng mở to mắt, nhìn ba bóng người trước mặt, cảm thấy vô cùng khó tin!
Đó là ba bóng đen nhánh.
Toàn thân chúng lưu chuyển ánh sáng huyết sắc nhàn nhạt, nhìn qua không quá nổi bật, ngay cả khuôn mặt cũng không có.
Nhưng Đường Tam và Hồ Liệt Na đều có thể dễ dàng phân biệt ra được!
Một trong số đó, tay cầm Hạo Thiên Chùy, một người khác sau lưng có đuôi cáo lấp lóe, còn người ở giữa, quanh thân lơ lửng 20 chuôi Ảnh Nhận!
"Cái này... Đây lại là bóng dáng của chúng ta sao?"
Đường Tam ngớ người: "Đợt cuối cùng, chúng ta lại phải đánh bóng dáng của chính mình sao?"
"Không phải bóng dáng, là ảnh trong gương."
Vương Phong lắc đầu nói: "Là dùng thủ đoạn đặc thù, sáng tạo ra ảnh trong gương có thực lực! Không ngờ đợt cuối cùng này, vậy mà lại là khảo nghiệm này."
Không thể không nói, đợt khảo nghiệm cuối cùng này, cũng có chút vượt quá dự kiến của Vương Phong.
Nói như vậy, nếu ba người có thể vượt qua chín đợt trước, thì có nghĩa là thực lực của cả ba đều mạnh hơn tất cả Hồn Thú đã tấn công trong chín đợt trước!
Vậy thì kẻ địch lớn nhất, chính là bản thân bọn họ!
Mà bây giờ, ba người Vương Phong lại phải đối mặt với ảnh trong gương của chính mình, những kẻ có khả năng sở hữu thực lực tương đương!
Nhưng điểm khác biệt là... hiện tại.
Chỉ có một mình Vương Phong nắm giữ lực chiến đấu.
Tương đương với... Vương Phong phải một mình, đánh ba người bọn họ!
Đường Tam gần như thốt lên: "Điều đó không thể nào!"
✶ Thiên Lôi Trúc ✶ Dịch cộng đồng