Chương 1243: Phá vỡ đạo cốt để nghịch thiên m
Chương 1243: Phá vỡ đạo cốt để nghịch thiên mệnh, đốt máu Phật để cứu chúng sinh (4)
Vô số người đều cảm nhận được uy nghiêm này của hắn, sắc mặt đều đại biến, đây chính là uy lực của Chí Thánh sao, chỉ là cơn giận của hóa thân, vậy mà khiến thiên địa biến sắc!
Phong Ba Bình run rẩy, đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua khuôn mặt của Pháp Thánh và Hỗn Thiên Thánh Nhân cùng các Chí Thánh khác, hắn không tin, mấy vị Chí Thánh này không nhìn ra manh mối.
Nhưng với kết quả như thế này, hắn đột nhiên nhận ra, Lý Hạo quá chói mắt, cản trở con đường của đồ đệ bọn họ, nếu Lý Hạo ngã xuống, vậy thì người đứng đầu sẽ là Thu Thiên Luật và Tiêu Thiên Vũ cạnh tranh với nhau.
Dù sao đây cũng là cơ hội để thành thánh! "Không ngờ, chư thánh chi địa rộng lớn vô biên, tam thập tam giới, hàng trăm thân triều, vậy mà không thể dung nạp một thiên tài tuyệt thế thực sự!"
Phong Ba Bình ngửa mặt lên trời, phát ra một tiếng cười dài nhưng khuôn mặt lại như già nua đi rất nhiều.
Hỗn Thiên Thánh Nhân lạnh lùng nói: "Trên trời không thiếu yêu nghiệt, mặc dù hắn có thiên phú rất cao nhưng với tâm tính như vậy, coi thường chư thiên, cũng nên chịu trừng phạt!"
Trên đài chiến, ánh mắt của Lý Hạo lướt qua khuôn mặt của chư vị Chí Thánh, vị Chí Thánh của Y gia kia sau khi Nhân Quả thuật hiển lộ, sắc mặt hơi thay đổi, cũng không mở lời thay hắn nữa.
Vị Nguyên Tổ kia, chỉ lặng lẽ nhìn hắn, đáy mắt lộ ra vẻ tiếc nuối, Lý Hạo nhìn thấy vẻ mặt đó thì đã biết, đối phương không định can thiệp.
Là không nhìn ra, hay là nhìn ra rồi nhưng không muốn lên tiếng bênh vực? Lý Hạo cười, Hư Thánh và Phật Tôn liên thủ, tính toán thật tốt!
"Phong lão, thôi vậy."
Lý Hạo lên tiếng nhưng giọng nói rất nhẹ.
Nghe lời Lý Hạo nói, thân thể Phong Ba Bình hơi run rẩy, quay người lại, nhìn thiếu niên trên đài chiến mang nụ cười cô đơn lẻ bóng.
Lúc này, hắn đột nhiên có cảm giác như tim mình bị khoét mất một khối.
Cảnh tượng này giống như đã từng quen thuộc, trong phủ Thần Tướng nguy nga kia, có thể chứa vô số gia nhân nhưng lại không thể chứa thêm một tiểu chủ nào nữa.
“Hạo Nhi...'
Họng hắn run ray có một cảm giác bi ai.
"Thánh Đạo, Thánh Nhân..."
Lý Hạo khẽ cười.
Nếu đây chính là bộ mặt của chư thánh, vậy thì hắn đã thấy rồi.
Nếu đây chính là thành thánh, vậy thì so với Thánh Nhân thực sự trong lòng hắn, quả thực quá xa vời.
"Đây chính là mục tiêu mà vô số người đời theo đuổi sao, song cũng chỉ là phàm nhân mà thôi... Lý Hạo nghĩ trong lòng, trên mặt vẫn cười, nói với Phong lão:
"Nếu không thể đánh thức người giả vờ ngủ một cách nhẹ nhàng, vậy thì chỉ còn cách, đánh cho tỉnh."
Phong Ba Bình sửng sốt nhưng rất nhanh hắn đã biết, Lý Hạo chưa bao giờ là người chịu bó tay chịu trói.
Ngoan ngoãn chờ Hư Thánh xử lý sao?
Chỉ là, dưới mí mắt của chư thánh, cho dù Lý Hạo có muốn phản kháng, Thánh Nhân cũng sẽ đích thân ra tay trấn áp hắn, hắn chỉ là Đạo Pháp cảnh, làm sao có thể chống lại được chư thánh đầy trời này!
Lý Hạo nói xong với Phong lão, sau đó liên nhìn quanh các Chí Thánh của thượng tam giới, tiếp đó, hắn lần lượt nhìn qua, nhìn những Thánh Nhân chư thiên có khí tức ẩn giấu, chỉ không nhìn Hư Thánh và Phật Tôn.
Cuối cùng, ánh mắt hắn quét xuống toàn bộ khán đài.
Thân hình hắn thẳng tắp, kiên cường, đứng giữa chiến trường, lần đầu tiên dùng giọng nói nghiêm túc nhưng trong trẻo nói:
"Mặc dù ta thực sự có ý định giết tên tiểu nhân đó nhưng ta không giết người, tin hay không, tùy thuộc vào chư vị, Hạo Thiên ta một mình làm một mình chịu, nhưng nếu muốn ta lấy mạng đền mạng, đồ đệ của ngươi, không xứng!!"
Nói đến cuối cùng, Lý Hạo đột nhiên nhìn về phía Hư Thánh, ánh mắt sắc bén.
Lúc này, sống lưng hắn thẳng tắp hơn bao giờ hết.
Đối mặt với chư thánh đầy trời, hắn không còn cúi đầu, trong lòng không còn chút kính sợ nào. Nếu kính sợ ma ngay cả một sự thật cũng không đổi lại được, vậy thì kính sợ có ích gì?!
Nghe lời Lý Hạo nói, Hư Thánh lại cười lạnh: "Ngươi thừa nhận rồi, ngươi thực sự muốn giết người và ngươi cũng thực sự đã làm như vậy, ngươi nghĩ mọi người sẽ tin ngươi sao?"
Lý Hạo không nói thêm nữa, hắn nói những lời này không phải để biện minh cho bản thân, chỉ muốn cho những người tin hắn một câu trả lời.
Những người không muốn tin, nghi ngờ, thậm chí định kiến, cho dù hắn có giải thích đến khản cổ, cũng chưa chắc đã được tin.
Khi nghi ngờ đã nảy sinh, kết quả đã không cần phải nói.
Đặt câu hỏi với câu trả lời đã có, mãi mãi chỉ có một kết quải
"Ngông cuồng, thật sự cho rằng mình có thể giành được ngôi vị số một chư thiên thì có thể làm bừa sao, ngươi còn chưa phải là Thánh Nhân!"
Hỗn Thiên Thánh Nhân quát nhẹ một tiếng, như đang trách mắng Lý Hạo, theo lời của hắn, mây mù trên thánh sơn cu6n cuộn ngưng tụ, như sấm chớp lóe sáng.
Lý Hạo ngẩng đầu nhìn hắn, hắn hiểu đại khái tại sao Thánh Nhân này lại hung hăng như vậy, chỉ vì hắn đã đánh bại đệ tử của Hỗn Thiên thánh địa, làm tổn hại danh tiếng của Hỗn Thiên thánh địa.
Bát diện linh lung, hắn không học được, hắn chỉ biết bị ức hiếp thì cũng đáp trả như vậy, nhưng lại có người không chịu được!
"Nếu thật sự muốn trừng phạt, ta cho rằng hủy bỏ tư cách tham gia trận chiến chí tôn này đã là nghiêm khắc nhất rồi, không bằng giao cho ta, ta sẽ quản giáo hắn."
Lúc này, Kiếm Chủ đột nhiên lên tiếng.